Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, April 10, 2013

HÃY ĐẬP TAN ‘TƯ TƯỞNG ĐẦU HÀNG CỘNG SẢN’


 

 

HÃY ĐẬP TAN ‘TƯ TƯỞNG ĐẦU HÀNG CỘNG SẢN’

 

* ĐINH LÂM THANH *

 

Những tháng gần đây, một số người thuộc thành phần đón gió, nằm vùng, chủ trương hòa giải hòa hợp với cộng sản lại ồn ào tung ra chiêu bài bắt tay kẻ thù để chống Tàu cứu nước ! Đây chính là một thủ đoạn kêu gọi người Việt Quốc Gia đầu hàng vô điều kiện với tập đoàn cộng sản. Nói đến vấn đề chống Tàu thì bất cứ người Việt Nam nào cũng sẵn sàng tham gia, nhưng phải biết một điều rằng, chính Việt gian cộng sản đã dâng biển bán đất cho bọn Chệt đồng thời trải thảm đỏ quỳ lạy, mời kẻ thù ngàn năm vào cai trị. Thế thì chống cái gì (?) khi tập đoàn cộng sản đang bám chặt vào đáy quần quan thầy Tàu cộng để giữ chế độ !

 

Trở lại chuyện nội bộ giữa người Việt Quốc gia với tập đoàn cộng sản, như chúng ta đã  biết, cuộc xung đột giữa người Việt Tỵ Nạn với kẻ thù ngày nay không còn là một hình thức chiến tranh cổ điển theo quy ước diện địa cũng như giới hạn thời gian. Trận tuyến hôm nay gần như một chiến trường ảo, khó khăn và dai dẳng, không phân biệt ranh giới và khó nhận diện kẻ thù như trên chiến trường quy ước. Phe nào kinh nghiệm, có khả năng và nhất là biết kiên trì bền chí can đảm thì chính là kẻ chiến thắng sau cùng. Đúng vậy, cuộc chiến hôm nay giữa ta với địch không cần chiến trường diện địa, không có vũ khí hiện đại, không đông quân…nhưng bộ tham mưu phải có hậu thuẫn, gồm những khối óc minh mẫn, biết tận dụng thời cơ và sẵn kế hoạch để lãnh đạo quần chúng thì mới đáp ứng được cuộc chiến tranh ngày ngay. Có thể xem đây là một cuộc chiến tranh ảo giữa người Việt Quốc Gia với tập đoàn cộng sản.

 

Trong bài ‘Hòa Giải Hòa Hợp Với Cộng Sản Là Tự Sát’, tôi đã đưa ra những sai lầm trầm trọng của một số người Việt hải ngoại vì quá nhẹ dạ và muốn an thân, do đó họ không dám đụng đến thành phần nằm vùng. Như vậy chính những người Việt Tỵ Nạn nầy đã vô tình ủng hộ nhóm người đang ra sức đánh phá tập thể cộng đồng hải ngoại. Thực ra hành động của thành phần nằm vùng nầy chẳng khác gì các tổ chức Trung Lập phản động núp bóng Tôn Giáo, Sinh Viên, Đảng phái và tay sai Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để đánh phá Chính phủ cũng như cầm chân Quân Đội ngoài chiến trường và cản trở Cảnh Sát tại hậu phương trước năm 1975. Thành phần nầy gây rối xúi dục những đám bà già thất học, con chiên Phật tử ngu muội, con nít mặc quần dây thung, trí thức đầu bã đậu xuống đường nằm vạ trên các trục lộ chính…nhằm xách động chống chính phủ tại thủ đô cũng như các thành phố lớn. Mục đích của chúng là dọn đường cho cộng sản Hà Nội đem quân vào chiếm Cộng Hòa Việt Nam Cộng Hòa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Cũng trong bài nầy, tôi đã đưa ra 4 điểm chính mà chúng ta, những người Việt Quốc Gia không thể nào làm ngơ để thành phần cò mồi, tay sai cộng sản tung hứng chiêu bài hòa giải hòa hợp với cộng sản trên các diễn đàn tại hải ngoại.

 

Hôm nay người viết xin đi thẳng vào hai điểm chính : Thứ nhất, nhóm người đang kêu gào lập danh sách bắt tay van xin cộng sản là ai ? Thứ hai, những người đã một thời đổ máu bảo vệ màu cờ, bảo vệ tổ quốc cũng như các gia đình có liên hệ với nạn nhân đã bị tù đày hoặc bỏ mình trên đường đi tìm tự do thì phải có thái độ thế nào với thành phần đang kêu gào và gieo tư tưởng đầu hàng trong hàng ngũ người Việt Quốc Gia hải ngoại.

 

1. Xin nhắc lại, kêu gào bắt tay với cộng sản để đánh Tàu cộng là một trò bịp bợm đánh lận con đen của nhóm lãnh lương nằm vùng và thành phần cò mồi đón gió tại hải ngoại để tiếp tục củng cố chế độ ‘đảng bóc lột người’ tại Việt Nam. Lý do thật đơn giản là, cộng sản chưa bao giờ kêu gọi người dân trong nước cũng như cộng đồng hải ngoại đứng lên chống bọn Tàu. Chẳng những thế chúng còn bắt giam, xét xử và bỏ tù những người yêu nước đang lên tiếng phản đối qua truyền thông và hành động xuống đường. Ngày nay trong nước đã ‘ngộ’ ra rằng chính bọn Việt gian bán nước đang ráo riết xử tội người yêu nước qua các tòa án rừng rú của chúng ! Nhưng đến giờ nầy tại các xứ tự do vẫn còn những tay sai ngoan cố kiếm điểm lập công với Hà Nội và mưu đồ tiếp tay cho kẻ thù cộng sản để nhuộm đỏ các cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại ! Họ là ai ? Thực ra chỉ một vài nhóm, nhưng ồn ào công khai nhất là một người đàn bà, lợi dụng tự do ngôn luận, dám xưng tên Trưng-Triệu để bịp thiên hạ, hàng ngày lên các diễn đàn kêu gào, chưởi bới tục tỉu những ai bất đồng ý kiến.   

 

Lập luận của nhóm thứ nhất nầy là người Việt Quốc Gia hải ngoại đã chống cộng 37 năm nhưng không đi đến đâu thì nay phải đầu hàng cộng sản bằng cách bắt tay giải hòa để cùng đảng cộng sản chống Tàu cộng và xây dựng Đất Nước. Đây là trò ngu muội của một người đàn bà, nếu không điên khùng thì cũng là tay nằm vùng ăn lương tháng của Hà Nội. Nhưng với lời lẽ thiếu văn hóa phát xuất từ thành phần chị  em ‘bán trôn nuôi miệng’ (ngã Ba Chú Ía) và ‘đầu trâu mặt ngựa’ (Chợ Cá Cầu Muối) của bà nầy phun ra trên các diễn đàn cũng đủ chứng minh cái học vị láo khoét Ph.D, Bác Sĩ, Docteur… cũng như cái thông minh, tài giỏi nhất địa cầu mà bà nầy thường tự khoe cũng như rêu rao trên các diễn đàn từ lâu. Nhưng mới đây, ‘đốc tờ’ nầy tung ra một danh sách gồm 29 người mà bà ta tự phong làm lãnh tụ để nói chuyện hòa giải hòa hợp với cộng sản Hà Nội. Người ta thấy trong đó có vài Vị nổi tiếng, có tinh thần quốc gia và chống cộng triệt để, còn lại số lớn là thành phần ‘trí thức bã đậu’ đã một hai lần ký tên thỉnh nguyện van xin với cộng sản, một số ít cựu tướng lãnh hết thời, vài người chủ trương đối lập cuội thường xuyên đi đêm với cộng sản. Cuối cùng, người ta cũng thấy một hai tên bất tài vô tướng chỉ biết đánh thuê cùng phe cũng được bà ta nêu tên lên ‘bảng vàng’ đề nghị. Không ai sợ miệng lưỡi rắn độc của ‘đốc tờ dõm’ nầy, cũng không người nào muốn dính vào hạng đá cá lăn dưa làm gì cho thêm bực mình. Nhưng nếu mọi người nghĩ vậy thì chúng ta đã lầm ! Không dứt bỏ thành phần nầy cặn bã nầy, cộng đồng sẽ thối như hũ mắm, là đề tài làm trò cười cho nội địa cũng như người địa phương.

 

Nhiều người đang chờ phản ứng của các Vị có tên trong sách đề cử của ‘đốc tờ’ nầy, nhưng đến nay vẫn yên lặng ! Phải chăng các ông bà trong danh sách vẫn ởm ờ chờ xem thời cơ nên muốn tên mình vẫn ‘trang trọng’ trong danh sách. Dù tất cả mọi người đều biết, đây chỉ là một trò cười, nhưng đối với thời đại vàng thau lẫn lộn nầy, một số ít người trong danh sách đã nghĩ rằng, nhờ đề nghị của ‘dốc tờ dõm’ họ cũng kiếm được một chút tên tuổi, dù là chuyện ruồi bu trên các diễn đàn ảo !

 

Vậy có thể kết luận phần thứ nhất rằng, chúng ta phải đập tan tư tưởng đầu hàng cộng sản và đừng khinh thường cho rằng đây là chuyện không ra gì, nghe qua rồi bỏ. Con ma đầu nầy đang áp dụng đúng âm mưu tuyên truyền của cộng sản, nghĩa là cù nhầy, nói mãi, nói dai… dù không ai nghe, nhưng trước sau gì những lời chưởi bới thiếu văn hóa cũng đi vào lỗ nhỉ của những người mà đầu óc chỉ lớn bằng hạt đâu !

 

2. Thành phần thứ hai mà người viết trân trọng đề cập dưới đây, không ngoài mục đích là đề nghị Quý Vị tiếp tay làm sạch cộng đồng, đập tan tư tưởng đầu hàng cộng sản mà nhóm chủ trương đang bắt tay Hà nội và lợi dụng truyền thông tung để ra trên các cơ quan thông tin và quan ngôn luận.

 

* Đảng viên các chính đảng phát sinh từ lòng dân tộc, chủ trương chống cộng và đã một thời oanh liệt chống kẻ thù đỏ từ trong nước ra đến hải ngoại.  

* Những người đã một thời cầm súng chiến đấu dưới cờ chính nghĩa Quốc gia, đã đổ mồ hôi xương máu để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ và an cư lạc nghiệp người dân.

* Cựu Quân-Cán-Chính chế độ VNCH đã bị khổ sai trong các trại tập trung của cộng sản.

* Thân nhân những người đã nằm xuống trong cuộc chiến, trong các trại tập trung và trên các ngả đường trốn chạy cộng sản.

* Tất cả  đồng bào Miền Nam đã bỏ nước ra đi vì không chấp nhân chế độ tàn bạo cộng sản .

* Bất cứ người nào còn mang thẻ tỵ nạn, còn nghĩ đế tiền đồ đất nước và hy vọng ngày quay trở lại quê hương khi đất nước không còn bóng dáng quân thù cộng sản.

 

Tóm lại, chúng ta không thể để thành phần trốn quân dịch - đào ngũ, chợ trời, định cư kinh tế, trí thức xu thời, ăn lương nằm vùng, cò mồi đón gió và bọn hòa giải hòa hợp lèo lái chúng ta để mở đường cho cộng sản có cơ hội nhuộm đỏ tập thể người Việt Quốc Gia.

 

Xin Ơn Trên và Hồn Thiêng Sông Núi phù hộ cho những ai có tinh thần Quốc Gia, có lương tri, có tình người, có đầu óc và biết nghĩ đến tương lai Đất Nước cũng như sự Tồn Vong của Dân Tộc.

 

Đinh Lâm Thanh

Paris, 08.01.2013

 

Kết quả của chính sách "Phịa sử" ???....


 

FYI

De TUY-NGHI

              

         Báo động về viễn ảnh "Lịch-sử" của nước Việt Nam đang đi vào quên lãng (biến mất) !

         Chưa có một nước nào trên thế giới lại có hiện trạng này !

         Than ôi phải chăng vì chính sách ngu-dốt hay mục đích của một kế hoạch dài hạn nào đo ?

Mời đọc kết quả của chính sách "PHỊA SỬ" của nhà nước xhcn-VN trong những năm qua.

 

Trích dẫn:

Theo thầy giáo Đỗ Việt Khoa, tư duy chính trị đã cản trở việc đổi mới giáo dục nói chung và dạy sử nói riêng.

Tình hình lúc này ở Việt Nam nói để thay đổi là rất khó. Thay đổi cách dạy, cách nhìn đã khó rồi, thay đổi về tư duy chính trị là gần như không được. Không tiến hành được. Ai mở mồm nói bây giờ là bất lợi, người ta bảo là chống đối, hay có tư tưởng suy thoái, biến chất, nên người ta không thay đổi. Bản chất sách giao khoa viết không trung thực đã bị nhiều người lên tiếng, cách đây một tháng báo chí đồng loạt lên tiếng chỉ trích sách giáo khoa sử viết chưa trung thực, nhưng thử hỏi ai bây giờ dám thay đổi sách giáo khoa sử, ai dám viết lại. Bộ chưa dám, chưa thay đổi, bắt người học thì các em cũng chán.”

     DNguyen

 

Click Here


 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vì sao học sinh không thích học lịch sử?

 vietha04082013.mp3Phần âm thanhTải xuống âm thanh

ls1-305.jpg

Học sinh trường PTTH Nguyễn Hiền ở Sài Gòn xé giấy được coi là đáp án thi sử ném xuống sân trường để ăn mừng hôm 30/3/2013.

 

Cuối tuần qua, trên mạng internet và báo chí lan truyền một đoạn video quay cảnh các học sinh trường PTTH Nguyễn Hiền ở Sài Gòn xé giấy được coi là đáp án thi sử ném xuống sân trường để ăn mừng thông báo của Bộ Giáo dục về việc không thi môn sử trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học năm nay. Đã có nhiều ý kiến chỉ trích của công luận xung quanh hình ảnh bị coi là phản cảm này, mặc dù đã có phản ứng từ học sinh Nguyễn Hiền nói rằng các em không xé đáp áp thi sử. Tuy nhiên hình ảnh này cũng đặt ra nhiều câu hỏi về việc dạy và học sử ở các trường học tại Việt nam.

 

Tại sao xé giấy ăn mừng?

Ngày 7 tháng 4, trang VNexpress cho chiếu một đoạn video clip dài khoảng 2 phút cho thấy hình ảnh các em học sinh ở trường PTTH Nguyễn Hiền, Sài Gòn, đang reo hò vui sướng xé giấy, ném xuống trắng cả sân trường. Theo bài báo, đoạn video này được quay vào ngày 30 tháng 3 sau khi có thông báo của Bộ Giáo dục về 6 môn thi tốt nghiệp PTTH năm nay, trong đó không có môn sử. Các em học sinh trường Nguyễn Hiền đã reo hò, xét giấy được coi là đề cương thi môn sử để ăn mừng.

Ngay sau khi đoạn video clip được đưa lên mạng, đã có rất nhiều ý kiến chỉ trích hành vi này của các em học sinh. Sau đó đã có một số học sinh ở trường Nguyễn Hiền đính chính trên mạng rằng các em không xé đề cương thi môn sử như mọi người nghĩ mà chỉ là giấy nháp để ăn mừng việc không phải thi môn sử mà thôi.

Theo tôi thì người thầy cũng có trách nhiệm trong hiện trạng đau lòng là khi thấy không thi môn sử thì học sinh xé tan nát đề cương lịch sử.
Nguyễn Thượng Long

Mặc dù vậy, hành động xé giấy ăn mừng không phải thi môn sử của các em học sinh trường Nguyễn Hiền cũng cho thấy một thực tế về việc dạy và học sử tại Việt Nam. Thầy giáo Đỗ Việt Khoa, một trong những giáo viên đã từng nhiều lần lên tiếng về các tiêu cực trong giáo dục ở Hà Tây, nhận xét:

“Giả sử các em có ném tài liệu môn sử, thì việc đó đối với tôi cũng không ngạc nhiên lắm vì từ thế hệ tôi từ xưa đến nay khi học môn sử thì chúng tôi cũng nắm được khá nhiều thông tin của nó, giải thích được phần nào tâm lý của học sinh không thích học sử lắm. Vì sách giáo khoa của Việt Nam viết quá nặng nề về các dữ kiện ngày giờ tháng năm, rồi thu được bao nhiêu đơn vị vũ khí, giết được bao nhiêu quân địch.”

 

Chi Lan, một học sinh học lớp 11 tại Sài Gòn nói em không thích học sử bởi cách dạy môn này tại các trường.

“Em cảm giác sử mình đang học mà không có đam mê, người ta chỉ có đưa bài rồi dạy dạy, bao giờ kiểm tra thì đưa đề cương bắt học thuộc lòng chứ không có giải thích tận tình.”

 

Thầy giáo về hưu Nguyễn Thượng Long ở Hà Nội thì cho rằng, vấn đề người thầy cũng đóng vai trò quan trọng trong việc làm cho học sinh không có đam mê với môn sử.

“Người thầy dạy mà không có điều chỉnh sách vở mà chỉ như một máy ghi âm, phát âm lại những giáo điều đó trong lịch sử thì làm sao chuyển lửa đến cho học sinh. Theo tôi thì người thầy cũng có trách nhiệm trong hiện trạng đau lòng là khi thấy không thi môn sử thì học sinh xé tan nát đề cương lịch sử và trắng cả sân trường thì đó là một hình ảnh rất phản cảm.”

 

Một môn học tuyên truyền?

Trong việc dạy sử, vấn đề có lẽ đã được báo chí nói đến nhiều nhất vẫn là sách giáo khoa, giáo trình môn sử trong các trường học. Chưa kể chuyện sách sử in sai về các sự kiện, nhân vật lịch sử, theo các giáo viên, giáo trình sử trong trường hiện nay còn mang tính một chiều rất nặng.

Nhà giáo Nguyễn Thượng Long cho biết:

Nói về giáo trình lịch sử, chúng ta được học một giáo trình rất đồ sộ và giáo trình của chúng ta là một lịch sử chỉ có một chiều, ví dụ như ta thắng thì địch phải thua, ta chính nghĩa, địch phi nghĩa, ta tốt, kẻ thù là kẻ ác, trước sau thế nào thì ta cũng chiến thắng rực rỡ. Đó là một sự xói mòn. Lịch sử theo tôi không phải như thế. Lịch sử có thể có hùng ca có thể có bi tráng, có thành công, có thất bại, có cao thượng và lịch sử cũng chứng kiến sự thấp hèn của con người. Đó mới là chính sử.”

Theo thầy giáo Đỗ Việt Khoa, giáo trình sử gò bó, một chiều cũng góp phần làm cho chính các giáo viên dạy sử nản lòng, không tận tâm với việc giảng dạy.

Tôi nói chuyện với một số giáo viên dạy sử thì họ nói chúng em dạy sử cũng chán vì môn sử nói một chiều nhiều quá, toàn nói cái hay, trận nào Việt Nam cũng thắng, địch thua.
Đỗ Việt Khoa

“Tôi nói chuyện với một số giáo viên dạy sử thì họ nói chúng em dạy sử cũng chán vì môn sử nói một chiều nhiều quá, toàn nói cái hay, trận nào Việt Nam cũng thắng, địch thua mà trên thực tế thì ta chết nhiều hơn địch. Vậy mà người viết sử không đưa vào trong sách để học sinh có cái nhìn đa chiều để cho các thế hệ sau này rút kinh nghiệm vì sao thua, thất bại thế nào, ai chịu trách nhiệm cái đó. Có như thế thì mới là cái nhìn đa chiều, dạy mới hấp dẫn, khách quan. Còn đến giờ sách sử chỉ như một tài liệu ca ngợi. đánh trận nào cũng thắng, chẳng thua. Người dạy không hứng thú.”

 

Chán sử, không muốn học sử đã dẫn đền tình trạng hàng ngàn bài thi sử của các em học sinh bị điểm 0 trong kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2011. Nhưng đứng trước thực tế đau lòng này, Bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận, trong bài trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ đã nói rằng đây chỉ là điều bình thường. Câu trả lời này của người đứng đầu ngành giáo dục cũng khiến nhiều người lên tiếng phê bình, cho rằng ngành giáo dục đã không nhìn nhận vấn đề một cách đúng mực để có những cải cách kịp thời trong việc dạy và học môn sử. Nhà giáo Nguyễn Thượng Long chia sẻ:

“Lỗi của các lãnh đạo giáo dục, tôi cũng thấy có vấn đề và nó góp phần làm cho học sinh coi thường môn lịch sử. Tôi không thể tưởng tượng nổi Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phạm Vũ Luận lại có thể có hàng nghìn bài thi sử có điểm 0 là rất bình thường. Thì làm sao học sinh còn thiết tha với môn sử nữa. Cái lỗi này không phải chỉ có tại học trò và thầy giáo, tôi nghĩ cả ban lãnh đạo giáo dục cũng không đạt chuẩn nên mới có vấn đề như vậy.”

 

Từ lâu nay, các lãnh đạo Việt Nam đã đề cập đến việc đổi mới giáo dục, tất nhiên trong đó có đổi mới việc giảng dạy môn sử. Tuy nhiên cho đến lúc này, người ta vẫn không thấy có những đổi mới nào thực sự được thực hiện. Theo thầy giáo Đỗ Việt Khoa, tư duy chính trị đã cản trở việc đổi mới giáo dục nói chung và dạy sử nói riêng.

Tình hình lúc này ở Việt Nam nói để thay đổi là rất khó. Thay đổi cách dạy, cách nhìn đã khó rồi, thay đổi về tư duy chính trị là gần như không được. Không tiến hành được. Ai mở mồm nói bây giờ là bất lợi, người ta bảo là chống đối, hay có tư tưởng suy thoái, biến chất, nên người ta không thay đổi. Bản chất sách giao khoa viết không trung thực đã bị nhiều người lên tiếng, cách đây một tháng báo chí đồng loạt lên tiếng chỉ trích sách giáo khoa sử viết chưa trung thực, nhưng thử hỏi ai bây giờ dám thay đổi sách giáo khoa sử, ai dám viết lại. Bộ chưa dám, chưa thay đổi, bắt người học thì các em cũng chán.”

Việc học sinh trường Nguyễn Hiền xé giấy ăn mừng không thi môn sử rõ ràng là một hình ảnh rất phản cảm dù có được giải thích thế nào đi chăng nữa. Thế nhưng, theo thầy giáo Nguyễn Thượng Long, người đáng trách nhất trong sự việc này vẫn là những người làm giáo dục, những người viết sử, bởi học sinh chỉ là những trang giấy trắng đang chờ được viết lên.

 


 

Phân Tích Chính Trị Mỹ 2013: Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp


From: NgườiViệtYêuNgườiViệt <d.
To:
Sent: Tuesday, 22 January 2013 6:42 AM
Subject: [PhoNang] Phân Tích Chính Trị Mỹ 2013: Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp

 

 

 

Phân Tích Chính Trị Mỹ 2013: Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp

(01/18/2013)


Quốc Hội thứ 113 đã nhóm họp vào đầu năm 2013 như được quy định bởi Hiến Pháp về ngành Lập Pháp:

Thượng Viện bao gồm 100 vị với nhiệm kỳ 6 năm, mỗi tiểu bang bất kể lớn nhỏ đều có 2 đại diện:

- đảng Dân Chủ chiếm đa số với 55 ghế bao gồm 2 vị độc lập song ngả theo Dân Chủ, thắng thêm 2 ghế, trưởng khối đa số là ông Reid.

- đảng Cộng Hòa có 45 ghế, thua mất 2 ghế, trưởng khối thiểu số là ông McConnell.

- chủ tịch là phó tổng thống Biden, chỉ có quyền bỏ phiếu khi có số ngang ngửa 50 -50.

Hạ Viện có sự phân chia như sau trong tổng số 435 dân biểu (nhiệm kỳ 2 năm):

- đảng Cộng Hòa: đa số với 234 ghế, thua mất 8 ghế, chủ tịch Hạ Viện là ông Boehner.

- đảng Dân Chủ có 201 ghế, thắng thêm 8 ghế, dưới sự lãnh đạo của bà Pelosi.

Ngành Hành Pháp được quy định như sau:

- liên danh Obama/Biden thắng cuộc tổng tuyển cử ngày thứ ba, mồng 6 tháng 11 năm 2012 với 332 phiếu cử tri đoàn trong tổng số 538; đa số phiếu trong 26 tiểu bang và DC (Hoa Kỳ có 50 tiểu bang); có số phiếu tín nhiệm của cử tri là 65,9000,000 (51%) trong tổng số khoảng 130 triệu đi bỏ phiếu (dân số Hoa Kỳ là 314 triệu), tỉ số tham dự bầu cử là 58.9% của tổng số cử tri có quyền bầu cử.

- đúng giữa trưa ngày 20 tháng 1 năm 2013, tổng thống Obama (thứ 44 của Hoa Kỳ) được tuyên thệ bởi chủ tịch Tối Cao Pháp Viện và ông bước sang nhiệm kỳ thứ hai (2013-2017).

- vì ngày 20 là chủ nhật nên buổi lễ đăng quang tại tiền đình Phía Tây của Quốc Hội sẽ được tổ chức vào ngày thứ hai 21 tháng 1 năm 2013, dự trù là có khỏang 800,000 người tham dự với 60,000 người được ở phiá trên khán đài và ngồi trong sân cỏ Quốc Hội.

- chủ tịch Tối Cao Pháp Viện, ông Roberts sẽ tuyên thệ tổng thống Obama, ông là chánh thẩm thứ 17 của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, phục vụ từ năm 2005, được tổng thống Bush (43) tiến cử.

- phụ thẩm Sotomayor sẽ tuyên thệ phó tổng thống Biden, bà phục vụ từ năm 2009 (tổng thống Obama tiến cử), người phụ nữ thứ ba tại Tối Cao Pháp Viện, sau bà O'Connor (cố tổng thống Reagan tiến cử năm 1981, nay đã hồi hưu) và bà Ginsburg (tổng thống Clinton tiến cử năm 1993, còn tại chức).


Obama trong khi đi vận động tranh cử.
Tòa Bạch Cung nằm ở mặt Tây của Quốc Hội, trước mặt Washington Monument, ở giữa National Mall (từ Capitol tới Lincoln Memorial), bên tay phải nhìn từ Quốc Hội.

Ngành Tư Pháp:

- Tối Cao Pháp Viện có một Chánh Thẩm và tám vị Phụ Thẩm (tất cả có nhiệm kỳ trọn đời):

- chánh thẩm Roberts, sinh năm 1955, được tổng thống Bush (43) tiến cử vào năm 2005, thâm niên trên 7 năm.

- phụ thẩm Scalia, sinh năm 1936, được cố tổng thống Reagan tiến cử vào năm 1986, thâm niên trên 26 năm.

- phụ thẩm Kennedy, sinh năm 1936, được cố tổng thống Reagan tiến cử vào năm 1988, thâm niên gần 25 năm.

- phụ thẩm Thomas, sinh năm 1948, được tổng thống Bush (41) tiến cử vào năm 1991, thâm niên trên 21 năm.

- nữ phụ thẩm Ginsburg, sinh năm 1933, được tổng thống Clinton tiến cử vào năm 1993, thâm niên trên 19 năm.

- phụ thẩm Breyer, sinh năm 1938, được tổng thống Clinton tiến cử vào năm 1994, thâm niên trên 18 năm.

- phụ thẩm Alito, sinh năm 1950, được tổng thống Bush (43) tiến cử vào năm 2006, thâm niên trên 6 năm.

- nữ phụ thẩm Sotomayor, sinh năm 1954, được tổng thống Obama tiến cử vào năm 2009, thâm niên trên 3 năm.

- nữ phụ thẩm Kagan, sinh năm 1960, được tổng thống Obama tiến cử vào năm 2010, thâm niên trên 2 năm.

Trụ sở Tối Cao Pháp Viện nằm ở mặt Đông của Quốc Hội, cách sân cỏ và ở phía bên kia đường.

Vài nhận xét:

- dân số trong thủ đô Hoa Thịnh Đốn khoảng hơn 650,000, năm 2019 theo dự đoán số người tham dự lễ đăng quang tổng thống Obama nhiệm kỳ đầu là khoảng 1,800,000.

- năm 2006, đảng Dân Chủ đại đa số tại Hạ Viện và giữ cho tới 2010, từ năm 2011 tới nay (2013) đảng Cộng Hòa giữ đa số.

- năm 2006, đảng Dân Chủ có đa số khít khao (51/49) và giữ cho tới bây giờ (2013).

- năm 2008, liên danh Obama/Biden thắng cử với 365 phiếu cử tri đoàn (tổng số 538), có 61.6% cử tri tham dự, được 69,500,000 phiếu (52.9%) , có đa số phiếu tại 28 tiểu bang và thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

- ngày 20 tháng 1 năm 2009, trời có nắng tốt song rất lạnh với 33 độ, thứ hai sắp tới vào ngày 21 tháng 1 năm 2013, thời tiết được tiên đoán là có nắng với bầu trời một phần bị mây che, nhiệt độ là 35-36 .

 

 

 

[ASIA 71] FULL SONG: Triệu Con Tim - Hợp Ca Asia và Ca Đoàn Ngàn Khơi


http://www.youtube.com/watch?v=2onQ7KU2mB8


 

VIET NAM QUE HUONG NGAO NGHE -ASIA.mpg



 

Những vấn đề Việt Nam hôm nay


 

 

 

Chủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản


 

Blog / Nguyễn Hưng Quốc


Chủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản




  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



CỠ CHỮ 


07.04.2013

Nhớ, năm 1978, lúc đang học năm thứ ba ở trường Đại học Sư phạm, tôi và các bạn trong lớp đi thực tập ở trường cấp 3 Tân Lý Tây thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Đó là một xã nhỏ, chưa tới mười ngàn dân, lúc ấy còn khá nghèo, hầu hết các nhà vệ sinh đều nằm chênh vênh trên các hồ cá tra. Thấy sinh viên từ thành phố về, dân chúng có vẻ rất vui. Ủy ban nhân dân xã tổ chức một buổi tiếp đón khá nồng hậu ngay trong buổi tối đầu tiên lúc chúng tôi mới đến. Chủ tịch xã đứng lên phát biểu. Ông là một nông dân, có lẽ, trước 1975, vốn là du kích. Đứng trước hơn 100 đứa sinh viên, ông không giấu được sự lúng túng, nói năng cứ lấp vấp, lập bập, không đầu không đuôi gì cả. Nội dung chính vẫn là ca ngợi tính chất ưu việt của chế độ mới, những điều có lẽ ông nghe được trong các buổi học tập chính trị hoặc trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Nhưng vui nhất là, để nhấn mạnh tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa, ông cứ lặp đi lặp lại là “chúng ta không giống bọn Mác-xít độc tài và tàn bạo giết hại cả hàng triệu người”. Bọn chúng tôi biết là ông nhầm giữa Mác-xít và Phát-xít. Nhưng không đứa nào dám cười. Chỉ sau đó, mấy đứa miền Nam mới thì thầm với nhau: “Thì Mác-xít hay Phát-xít cũng vậy thôi!”

Chuyện cũ, cách đây đã hơn 35 năm, tưởng đã quên, bỗng dưng lại sống dậy khi mới đây, tình cờ đọc lại cuốn Intellectuals and Society (Basic Books, 2011) của Thomas Sowell, tôi bắt gặp một đoạn Sowell so sánh chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát-xít (bao gồm cả Nazism) ở Đức. Một bên được xem là cực tả và một bên được xem là cực hữu; hai bên lúc nào cũng kết tội nhau và muốn tiêu diệt nhau (với Cộng sản, chủ nghĩa Phát-xít là biểu tượng của chủ nghĩa đế quốc; với Hitler, Cộng sản và Do Thái là hai kẻ thù chính), nhưng theo Sowell, giữa chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát-xít có rất ít sự khác biệt, trừ trong lãnh vực tu từ. Những người Phát-xít, từ Ý đến Đức, đều công khai tuyên bố theo chủ nghĩa dân tộc; những người Cộng sản, trên lý thuyết, biểu dương chủ nghĩa quốc tế, nhưng trên thực tế, vẫn luôn luôn mang tinh thần dân tộc chủ nghĩa, cũng đều nhắm, trước hết, đến quyền lợi của quốc gia và dân tộc của họ. Và cả hai đều là những chế độ độc tài vô cùng tàn bạo. (tr. 99-101)

Một nhận xét tương tự được Vladimir Tismaneanu phân tích kỹ lưỡng hơn trong cuốn The Devil in History do University of California Press xuất bản năm 2012. Cái được gọi là “quỷ dữ” (devil) ấy được Tismaneanu nêu đích danh: chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát-xít. Cả hai đều gắn liền với những quan điểm không tưởng về tương lai. Cả hai đều muốn chống lại các giá trị của giai cấp trưởng giả và dân chủ tự do. Cả hai đều muốn làm cách mạng triệt để bằng cách xóa bỏ truyền thống để xây dựng một hệ thống chính trị, xã hội và văn hóa hoàn toàn mới; nhưng khi làm như vậy, cả hai đều xóa nhòa ranh giới giữa cái thiện và cái ác, giữa cái tốt và cái xấu. Cả hai đều nhân danh tinh thần nhân đạo nhưng lại biến con người thành những con số để tha hồ giết chết hoặc đày đọa họ mà không hề có chút áy náy nào cả. Cả hai đều đề cao bạo động, một bên là tác giả của Gulags và một bên của Auschwitz, đều chiếm kỷ lục về tội sát nhân và diệt chủng: Trong hơn mười năm (1933-1945), chủ nghĩa Phát-xít giết hại khoảng 25 triệu người và trong vòng hơn 70 năm (1917-1990), chủ nghĩa Cộng sản giết hại khoảng từ 80 đến 100 triệu người.

Nhận xét ấy cũng được hai sử gia, một người Pháp và một người Đức, Francois Furet và Ernst Nolte, phân tích trong cuốn Fascism and Communism (University of Nebraska Press, 2004)Nó cũng lại được mổ xẻ trong cuốn Fascism, Communism and the Consolidation of Democracy: A Comparison of European Dictatorships do Gerhard Besier biên tập (LIT Verlag, 2006), cuốn Lenin, Stalin and Hitler: The Age of Social Catastrophecủa Robert Gellately (Vintage, 2008); quan trọng nhất, trong cuốn The Origins of Totalitarianism của Hannah Arendt (được xuất bản lần đầu từ năm 1951), trong đó, ở phần ba, bà tập trung chủ yếu vào hai hiện tượng: chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát-xít. Tất cả, từ nhiều góc độ khác nhau, hoặc chính trị hoặc lịch sử hoặc ý thức hệ, đều đi đến kết luận giống nhau: cả chủ nghĩa Phát-xít lẫn chủ nghĩa Cộng sản đều, nói theo Richard Overy, “nhà nước của sự khiếp hãi” hay “nhà nước của khủng bố” (states of terror), theo Eduard Kuznetsov và Dorin Tudoran, một “nền văn minh tội phạm” (criminal civilization), hoặc nói theo Leszek Kolakowski, một triết gia người Ba Lan, là sự đầu thai của quỷ dữ trong lịch sử, “một con quỷ sáng chế ra những nhà nước ý thức hệ (ideological states), nghĩa là, thứ nhà nước tự cho tính chính đáng của nó được đặt trên sự kiện là chủ nhân của nó cũng đồng thời là chủ nhân của chân lý. Nếu bạn chống lại nhà nước hay hệ thống nhà nước ấy, bạn sẽ bị xem là kẻ thù của chân lý.” (Dẫn theo Vladimir Tismaneanu, tr. 2-3, 11 & 26).

Về phương diện luật pháp, năm 2010, Quốc hội Hungary thông qua đạo luật cấm phủ nhận tội ác diệt chủng ở Holocaust của Nazi, sau đó, lại thông qua đạo luật cấm phủ nhận các tội ác của chủ nghĩa Cộng sản: Những người vi phạm, hoặc bằng cách phủ nhận hoặc bằng cách nghi vấn các tội ác ấy, có thể bị phạt từ một đến ba năm tù. Với Quốc Hội Hungary, tội ác của chủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản ngang nhau.

Theo Timothy Snyder, việc so sánh chủ nghĩa Nazi (một biến thể của chủ nghĩa Phát-xít tại Đức) và chủ nghĩa Stalin (một hình ảnh tiêu biểu của chủ nghĩa Cộng sản) là điều cần thiết: Nó giúp chúng ta hiểu rõ hơn không những về hai hiện tượng khủng khiếp nhất của thế kỷ 20 mà còn về thời đại của chúng ta và kể cả bản thân chúng ta nữa. (Như trên, tr. 19)

Đó là thời đại, nói theo Nietzsche, “Thượng đế đã chết” và con người muốn thay thế Thượng đế để xây dựng những “thành phố của Thượng đế” (city of Gods) ngay trên trần gian này. Họ muốn thay đổi lịch sử, một bên, với giai cấp, một bên với chủng tộc. Họ sùng bái lãnh tụ, và bằng mọi cách, biến lãnh tụ thành thần linh, qua đó, biến đảng phái thành một thứ tôn giáo mới và xây dựng một chế độ toàn trị, khống chế toàn bộ đời sống tinh thần và vật chất của con người. Họ muốn thay đổi cả bản chất của con người bằng các biện pháp tuyên tuyền, nhồi sọ và khủng bố. Bất kể ngôn ngữ hay ho họ thường sử dụng, những “con người mới” họ muốn sản xuất chỉ là những công cụ mù quáng chỉ biết vâng dạ trước lãnh tụ và vì lãnh tụ, sẵn sàng giết người, kể cả đồng bào và người thân của mình, một cách không gớm tay.

Đó là thời đại của khoa học và kỹ thuật, của văn minh và tiến bộ vượt bậc, của lý trí và của rất nhiều lý tưởng nhưng đồng thời cũng là một thời đại của sự cuồng tín và mê tín, của sự thắng thế của thứ lý trí công cụ (instrumental reason) trên lý trí phê phán (critical reason), của sự độc tôn của sức mạnh và bạo lực. Hậu quả cuối cùng của tất cả những nghịch lý ấy là cả hàng trăm triệu người bị giết chết.

Dĩ nhiên, giữa chủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản có không ít khác biệt. Chủ nghĩa Phát-xít chỉ xây dựng sức mạnh trên một người, người-được-thần-thánh-hóa (ở Đức là Adolf Hitler; ở Ý là Benito Mussolini); chủ nghĩa Cộng sản xây dựng sức mạnh trên cả việc thần thánh hóa lãnh tụ lẫn việc thiêng liêng hóa đảng phái, như một thứ thiên mệnh. Chủ nghĩa Phát-xít đề cao chủ nghĩa dân tộc trong khi chủ nghĩa Cộng sản lại đề cao chủ nghĩa quốc tế và sử dụng chủ nghĩa quốc tế để phục vụ cho tinh thần dân tộc chủ nghĩa. Hệ thống tuyên truyền của Cộng sản tinh vi và khôn khéo hơn Phát-xít: Trong khi chủ nghĩa Phát-xít chỉ đề cao thù hận, chủ nghĩa Cộng sản đề cao tình yêu và nhân danh tình yêu, kích động thù hận; trong khi chủ nghĩa Phát-xít chỉ nói đến việc trả thù, chủ nghĩa Cộng sản nhấn mạnh việc giải phóng, dù để đạt được mục tiêu giải phóng, họ sử dụng chuyên chính vô sản để trả thù. Cộng sản cũng có nhiều tham vọng hơn Phát-xít: Trong khi chủ nghĩa Phát-xít chỉ muốn quản lý hành động của con người, chủ nghĩa Cộng sản muốn quản lý cả tư tưởng và tình cảm thầm kín nhất của con người. Hậu quả là Cộng sản đa nghi hơn Phát-xít: Phát-xít thường chỉ giết những người bị họ xem là kẻ thù chứ hiếm khi thanh trừng trong nội bộ; Cộng sản, đặc biệt Cộng sản ở Nga dưới thời Stalin, vừa tàn sát kẻ thù vừa tàn sát các đồng chí của mình.

Đằng sau chủ nghĩa Phát-xít chỉ có vài tín lý đơn giản như một thứ tín ngưỡng dân gian; đằng sau chủ nghĩa Cộng sản là cả một hệ thống triết học phức tạp đủ để mê hoặc giới trí thức và văn nghệ sĩ: Hệ quả là có một thứ văn học nghệ thuật Cộng sản chứ không có thứ văn học nghệ thuật Phát-xít. Tuy nhiên, sự tồn tại của thứ văn học nghệ thuật Cộng sản không phải là một điều tốt: nó chỉ gieo rắc sự mê tín và cuồng tín, dung dưỡng các ảo tưởng, và cuối cùng, kéo dài thảm họa: Trong khi chủ nghĩa Phát-xít chỉ kéo dài hơn một thập niên, chủ nghĩa Cộng sản kéo đến hơn bảy thập niên; trong khi hầu như mọi người đều nhận ra tội ác của chủ nghĩa Phát-xít, không ít người vẫn còn ảo tưởng về chủ nghĩa Cộng sản; trong khi chủ nghĩa Phát-xít đã trở thành quá khứ, chủ nghĩa Cộng sản vẫn ở trong thì hiện tại, ít nhất là ở năm nước: Trung Quốc, Lào, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam.

Chữ “Việt Nam”, xuất hiện trong ngữ cảnh ấy, quả là một điều đau đớn.

Lý do chính khiến tôi viết bài này là vì tôi biết, ở Việt Nam hiện nay, có không ít người, kể cả trong giới trí thức, chưa nhận ra chủ nghĩa Cộng sản, tự bản chất, rất gần với chủ nghĩa Phát-xít, điều mà họ luôn luôn nguyền rủa.

 

VIET NAM QUE HUONG NGAO NGHE -ASIA.mpg



 

 

Thân gởi
NQDuy
Video Công An Cộng sản Đàn Áp Phật Giáo Hoà Hảo Tại An Giang

 
Subject: [NguoiVietQuocGia] Trúc Hồ, SBTN, TT.Asia "nối giáo" cho giặc

 

 

 

Kính gởi để kính tường và xin nhờ phổ biến. Xin cám ơn.Ngô Kỷ

 

 


__,_.

[ASIA 71] FULL SONG: Triệu Con Tim - Hợp Ca Asia và Ca Đoàn Ngàn Khơi


http://www.youtube.com/watch?v=2onQ7KU2mB8


 

VIET NAM QUE HUONG NGAO NGHE -ASIA.mpg



 

Hung Ca Su Viet P 8



 

Triệu Con Tim (Million Hearts) - Nhạc sĩ Trúc Hồ



 

Những vấn đề Việt Nam hôm nay


 _,___

 


 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link