Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 11, 2013

BẮC HÀN LEO THANG ĐE DỌA CHIẾN TRANH...TRUNG CỘNG XUỐNG THANG ĐỐI THOẠI CHÍNH TRỊ


 

LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

BẮC HÀN LEO THANG ĐE DỌA CHIẾN TRANH

TRUNG CỘNG XUỐNG THANG ĐỐI THOẠI CHÍNH TRỊ

 

Theo Bình Nhưỡng thì bán đảo Triều Tiên đang tiến gần tới ‘cuộc chiến hạt nhân’.

Ngày 09/04/2013, Bình Nhưỡng kêu gọi người nước ngoài sớm di tản khỏi Bắc Hàn. Ủy ban Bắc Triều Tiên vì Hoà Bình tại Châu Á Thái Bình Dương, một tổ chức ngoại vi của Đảng Lao Động Triều Tiên thông báo: “Bán đảo Triều Tiên tiến về một cuộc chiến tranh nhiệt hạch”. “Trong trường hợp chiến tranh, Bình Nhưỡng không muốn thấy người nước ngoài sinh sống tại Hàn Quốc phải hy sinh (do vậy) tất cả các tổ chức ngoại quốc, xí nghiệp, du lịch đều phải lập kế hoạch di tản”.

Lý do: “Mỹ và những kẻ bù nhìn hiếu chiến Nam Hàn đang theo dõi để chờ cơ hội phát động chiến tranh chống lại Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, sau khi đã ồ ạt triển khai vũ khí hủy diệt hàng loạt, trong đó có thiết bị chiến tranh hạt nhân trên lãnh thổ Nam Hàn”. “Một khi chiến tranh bùng nổ trên bán đảo, đó sẽ là một cuộc chiến tổng lực, tức là một cuộc trả đũa thần thánh không khoan nhượng của Cộng Hòa Nhân Dân Triều Tiên”.


Thật ra, nếu Bình Nhưỡng cứ đánh võ mồm như thế này, để cho Mỹ có lý do thực hiện công cuộc ‘chuyển trục chiến lược’ về Châu Á một cách vững vàng, toàn diện như hiện nay ở vùng Bắc Á, thì chẳng bao giờ Mỹ ra đòn trước, nhưng nếu vô phúc vì háo thắng, mà cậu trẻ Kim Jong Un, ra lệnh phóng lên trời một hỏa tiến, hay cho nổ môt quả bom nguyên tử thì hậu quả chưa biết chừng!?

 

Trước đó, ngày 05/04/13, Bình Nhưỡng cũng đã viện dẫn lý do ‘không bảo đảm’ an ninh, an toàn cho các phái bộ ngoại giao tại Bắc Hàn để họ phải sơ tán trước ngày 10/04/13.

Tuy nhiên không một sứ quán nào chịu rút đi. Hôm nay, tại đặc khu kinh tế Keasong, Bình Nhưỡng đã thực hiện lời đe dọa rút hết công nhân Bắc Hàn ra khỏi đặc khu này.

Phía Hán Thành - Seoul -  cho biết, khoảng 300 kỹ sư Nam Hàn đã trở về nước, hiện chỉ còn khoảng 475 người ở lại để bảo đảm công việc điều hành.

 Đóng cửa khu công nghiệp Keasong liên doanh với Nam Triều Tiên này, Bắc Triều Tiên sẽ mất nhiều ngoại tệ.
 
Năm ngoái sản xuất được 470 triệu Đôla Mỹ về hàng dệt may, phụ tùng ôtô và các hàng gia dụng, và mất đi 50.000 công ăn việc làm của dân chúng Bắc Hàn với số lương trung bình 110 Mỹ kim một tháng.

Thế nhưng việc giao lưu giữa Trungcộng và Bắc Hàn lại không bị đình trệ.

Căng thẳng leo thang giữa Bắc Triều Tiên với nhiều nước trên thế giới trong tuần vừa qua không ảnh hưởng gì tới sự bùng phát của các sinh hoạt du lịch của Trungcộng với Bắc Triều Tiên.

 Truyền thông nhà nước Trungcộng cho biết: “Mùa du lịch hàng năm đã bắt đầu sớm hơn mọi năm và có tăng mạnh của số người chờ đợi để đi thăm quốc gia nghèo khó này”.

 

Mặc dù, về mặt chính trị, tất cả đều biết giữa Trungcộng và Hàncộng hiện nay đang trong cảnh ‘cơm không lành, canh chẳng ngọt’, vì Bắckinh đã liên kiết với Hoa Thịnh Đốn để cho Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc trừng phạt Bắc Hàn vì thử bom nguyên tử.

Nhất là Bắckinh không có một phản ứng nào về việc Mỹ triển khai sức mạnh quân sự áp đảo của họ ở khu vực Bắc Á. Thế nhưng, Bắc Hàn vẫn chưa dám dứt khoát ra khỏi quỹ đạo của Bắckinh.
 
Chính vì vậy mà Mỹ cứ cột chặt Trungcộng phải có trách nhiệm về tên đàn em cứng đầu là Bắc Hàn.

Theo tờ báo Mỹ, New York Times: “Trong tuần tới, Nhà Trắng sẽ gởi nhiều quan chức cao cấp đến Trungquốc để bàn về hồ sơ Bắc Triều Tiên. Đầu tiên là ngoại trưởng John Kerry vào thứ Bảy này”.

Ba thượng nghị sĩ có thế lực là John McCain đảng Cộng Hoà, Charles E. Schumer đảng Dân Chủ và  Lindsey O. Graham đảng Cộng Hoà đều lên tiếng thúc dục Bắckinh phải gây áp lực mạnh hơn với Bắc Triều Tiên. Trong chương trình “Meet the Press” của đài NBC News, thượng nghị sĩ Lindsey O. Graham nặng lời với  Trungcộng rằng:

“Tôi trách Trung quốc hơn bất cứ ai khác. Họ sợ Triều Tiên thống nhất, không muốn thấy một nước Triều Tiên Dân Chủ sát cạnh Trung Quốc. nên cứ tiếp tục  yểm trợ cho chế độ điên khùng này. Chính họ là người quyết định số phận của Bắc Triều Tiên hơn bất cứ ai khác trên thế giới”.

Ô hay! ông thượng nghị sĩ Graham này vẫn còn quan niệm nước lớn cứ phải quyết định số phận của nước nhỏ mãi hay sao?

Quý vị chưa thấy cậu trẻ Kim Jong Un này đang đập đầu ăn vạ, ăn vòi đòi đánh Mỹ để được đi với Mỹ, sớm thoát khỏi tay tên đầu nậu Bắckinh đó hay sao?

 

Nói cho cùng thì dù Mỹ có biết như thế, họ vẫn cứ cột anh Tầu này lại với Bắc Hàn để triển khai kế hoạch thiết lập hệ thống phòng thủ ở cả Bắc Á lẫn Đông Nam Á.

Theo trang Web quân sự missile threat. com của Mỹ phân tích, thì động cơ chính của nước này trong việc tăng cường hệ thống tên lữa ở Thái Bình Dương là để ‘trị’ Trungcộng.
 
 Nhà Trắng thừa nhận Bắc Triều Tiên không có tên lửa hạt nhân, và mãi mãi không bao giờ có thể có, vì Mỹ không cho phép điều đó xẩy ra.

Vậy tất cả các tiềm lực quân sự mà Mỹ chuyển sang Thái Bình Dương hiện nay là nhằm vào Trungcộng.

Hải quân  Hoakỳ hôm qua ngày 08/04/13 loan báo đã hoàn chỉnh hệ thống laser trên biển, có khả năng vô hiệu hoá các tàu nhỏ của kẻ thù và bắn hạ các máy bay không người lái.

Hệ thống này sẽ được sử dụng trên vận tải USS Ponce vào năm 2014 sớm hơn dự kiến 2 năm.

 

Có lẽ Trungcộng đã cảm thấy lạnh gáy, nên đã xuống thang đối thoại chính trị với các nước Asean.

Trong cuộc họp hàng năm lần thứ 19 giữa ASEAN và Trungcộng từ ngày 01 đến 02/04/13, Trungcộng đã nhất trí cùng làm việc để tiến tới phát triển quy tắc Ứng Sử Biển Đông với Hiệp Hội các nước Asean, vì nếu không đi bước trước thì Mỹ và Asean sẽ cũng đi đến việc thúc đẩy Trungcộng phải chấp thuận Bộ Quy Tắc Hành Xử Trên Biển – COC, thay vì cứ dậm chân tại chỗ với Bản Nguyên Tắc Ứng Xử Trên Biển – DOC đã ký trên mười năm qua.
 
Tại diễn đàn Châu Á, Bác Ngao 2013 ở Trung Cộng, khai mạc ngày 07/04/13, trong diễn văn Tập Cận Bình chủ tịch Trung Hoa Cộng Sản nói: “Không quốc gia nào được phép đưa cả khu vực thậm chí cả thế giới, vào tình trạng hỗn loạn vì lợi ích của mình”.  
 
Ông Tập Cận Bình ám chỉ nước nào đây, là Bắc Hàn đang đe dọa chiến tranh nguyên tử, là Hoakỳ đang xoay trục chiến lược về Châu Á – Thái Bình Dương, hay là chính Trungcộng, mà ông là người cầm đầu, đang hung hăng đòi làm chủ trên 80% diện tích Biển Đông, đe dọa an ninh, an toàn lãnh thổ, lãnh hải  của các nước trong vùng, từ Bắc Á xuống tới Đông Nam Á đây?  
 
Nếu Trungcộng của ông không còn là một nước theo Chủ Nghĩa Xã Hội Đặc Sắc Trung Hoa, tức là đối nội vẫn dùng chế độ độc đảng, độc tài, phong kiến cha truyền con nối để thống trị toàn dân Trung Hoa, đối ngoại vẫn theo truyền thống Đế Quốc Đại Hán để bành trướng quyền lực, xâm lấn lân bang và cho dân Trung Hoa ăn bánh vẽ về một “Giấc Mơ Trung Quốc”, tức là làm Bá Chủ Thế Giới, Trung Tâm Hoàn Vũ. 
 
 Chỉ vì những chính sách sai lầm, và tham vọng “TrungQuốc” của các ông, mới đưa khu vực và cả thế giới vào tình trạng hỗn loạn và đó cũng là nguyên nhân làm sụp đổ chế độ phi nhân, phi pháp, phi văn hóa của các ông nữa đấy!

Ông nên tỉnh thức đi may ra còn kịp.
 
LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 09/04/2013.

--

Phiên tòa xử nhà Vươn: Chán như con gián?


Phiên tòa x nhà Vươn: Chán như con gián?


 

Phiên tòa xử nhà Vươn: Chán như con gián?

Cuối cùng phiên tòa về vụ án Đoàn Văn Vươn từng được giới thổi bóng bay dân chủ xem như “Bản cáo chung cho chế độ độc tài toàn trị” đã diễn ra!

Có lẽ giấc mơ tiếng súng Đoàn Văn Vươn khai hỏa “tinh thần bạo động” của dân oan vẫn còn cháy bỏng nên cả làng dân chủ được phen trỗi dậy, hoạt động hết công suất trên làng lưới, tuyệt đại đa phần là la ói người anh hùng Đoàn Văn Vươn của họ không thể phạm tội “giết người” và “chống người thi hành công vụ” được mà phải ngược lại kia, tội phạm là chính quyền Hải Phòng, VƯơn nhà họ đáng là “quan tòa”, vân vân…

Ấy nhưng kết thúc phiên tòa, bản án được xem thấp dưới mức thấp nhất khung hình phạt của tội “giết người”, “nạn nhân” xin giảm án cho “bị cáo” và không đòi bồi thường, Đoàn Văn Vươn nói lời cảm ơn Đảng, Nhà nước làm “các chiến sỹ dân chủ” cay mũi không thể tả được. Trương Duy Nhất và cả giới “dân chủ” la ói, cho vị “anh hùng” của họ vẫn còn mang cái tâm lý “khốn nạn”, mở miệng là “ơn Đảng”, mà đáng lý ra phải “ơn họ” – những người đã làm đủ mọi cách để PR, đánh bóng anh Vươn thành “biểu tượng” đấu tranh với “bạo quyền” nhằm khuyến khích nông dân “nổi dậy”!

Các “chiến sỹ dân chủ” hò nhau kéo về Hải Phòng, “Người phụ nữ của năm” Bùi Hằng dẫn đầu đoàn “dân oan” Văn Giang về chiến đấu cho “nhân dân” Hải Phòng. Tưng hửng. Ngoài lôi được một số thân nhân nhà anh Vươn phản đối trước Tòa, lèo tèo vài tiếng hô của mấy “chiến sỹ xung phong”, “giang hồ đất cảng” chẳng có mống nào, khiến một blogger thốt lên than thở “Cái chính là các bạn Hải Phòng vô cùng thờ ơ khiến khách cùng đến đấu tranh cho người dân Đoàn Văn Vươn cũng là cho các bạn trên đất Hoa Cải .... khó trăm bề. Vãi giang hồ đất cảng thế mà cũng tự hào có số có má.”.May mà có vài bà con Văn Giang, không thì các “ chiến sỹ dân chủ” rơi vào lạc lõng, lố bịch, cô đơn vô cùng. Số bà con Văn Giang này chắc do Tiến sỹ Hán Nôm huy động nhờ có ít quỹ của anh Vươn mà gia đình anh Vươn vẫn “nhờ” giữ hộ, thế nên có một “fan” của vị Tiến sỹ này còn phê mấy bà vợ anh Vươn, anh Quý “dốt bỏ mẹ” khi đi nghe “kẻ xấu” xúi giục đòi tiền ông Tiến sỹ Dziện “giữ hộ” kia, chứ nếu không thì họ đã có nguồn kinh phí huy động dân oan kéo về Hải Phòng gấp mười lần ý chứ!!!.

Có thể nói, đằng sau “các chiến sỹ dân chủ” này là những nhân xỹ kiểu bauxite Việt Nam, “Nhóm cố vấn nguyên Thủ tướng”, blogger nhà báo, nhà văn…hô hào, cổ vũ họ ra tuyến đầu, các vị đứng sau, ngồi nhà ôm laptop viết sẵn các bài bình loạn sau vụ án. Xử kiểu gì các vị cũng viết được tất bởi motuyp đặt ra là phải trả tự do cho đại gia đình anh Vươn ngay tại Tòa thì các vị biết thừa chắc chắn không bao giờ xảy ra rồi.

Tuy nhiênbản thân phương án của các vị này đưa ra đẻ tự sướng ấy cũng loạn tụng xị, không theo thứ chuẩn mực pháp lý nào hết. Ný nuận rằng  gia đình anh Vươn “phòng vệ chính đáng” và cùng lắm “vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng” căn cứ dựa trên “mục đích”, “động cơ”, “nguyên nhân phạm tội”; blogger Mẹ Nấm Gấu đưa ra tình huống “Giết người trong trạng thái bị kích động mạnh”; số khá đông còn ný nuận cùn, cho Tòa áp đặt tội giết người vì làm gì có …xác chết! Bó tay với nhơn sỹ chí thức. Mang tiếng có học nhưng đếch chịu hiểu nổi cái lý thuyết của luật học, cơ sở định tội là dựa trên các yếu tố cấu thành tội phạm, là xét trên các quan hệ xã hội được pháp luật bảo vệ bị xâm hại, hành vi xâm hại, chủ thể … (sinh viên đại học, cao đẳng nào cũng phải học cái môn bắt buộc này ). Mục đích, động cơ, nguyên nhân phạm tội không phải là yếu tố để các vị “phán” là cơ sở “định tội” thành “phòng vệ chính đáng” được, đó chỉ là yếu tố để Tòa xét tăng nặng hay giảm nhẹ. Tội giết người cấu thành hình thức, đâu cần có “xác chết” mới khép vào tội này hay không, Còn trường phải của blogger Mẹ Nấm Gấu thì blogger Bố Cu Hưng đã giả lời là tình huống vụ án nhà Vươn “Bố Cu Hưng Mẹ Nấm Gấu: Cái tội em nói nó được xét nếu hành vi diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn và tức thì, chứ chế bom, nhồi thuốc súng, rải xăng, nối kíp mìn mấy ngày thì khó nói do nhất thời lắm em!”. Các vị nhơn xỹ, zân chủ mang danh đòi đấu tranh cho xã hội dân chủ, pháp quyền mà đếch chịu …tuân theo luật pháp, cứ đòi phải xử vụ án theo tiêu chí “nhân đạo”, “chính trị”, vận dụng pháp luật theo tiêu chí tự đề ra, thi nhau ném gạnh đá vô tội vạ thì xã hội biết bao giờ tiến lên “dân chủ” nổi.

Đến ngay một số “chiến sỹ dân chủ” khác (chắc còn biết sỹ diện) cũng thấy không đồng tình nổi cái ný nuận của đồng bọn, xin trích: “Hùng Vỹ Phạm … Tôi xin khẳng định, "ko có cái logic nào là công dân cứ chủ quan nhận định chính quyền sai và cho mình quyền phản kháng bằng bạo lực". Đất nước đang ko thiếu vấn đề cần giải quyết, mà vấn đề nào cũng có thể nhân danh lẽ phải, công lý, công bằng, những điều rất đẹp đẽ, nhưng cách người ta hành xử thì lại là "chính trị hóa" và "thiếu thực tế" trong giải pháp. Hãy nhìn cách ông Uông Dương tìm giải pháp cho vụ Ô Khâm, thì vụ này cũng sẽ có giải pháp "chấp nhận được".”

Blogger khác là nhà báo Đức Hiển cũng cho ra một stt thể hiện sự ngán ngẩm với ný nuận của các nhơn xỹ “Bố Cu Hưng ĐỌC XUÔI THÌ CÒN LÂU MỚI CÓ DÂN CHỦ?

Mình cảm thấy cũng là viết báo phân tích cái sai của cả anh Vươn và cán bộ chính quyền, nhưng nếu đặt anh Vươn trên, rồi đến chính quyền ở phần kết, là được hoan hô. Còn nói chính quyền sai, nhưng anh Vươn cũng phạm tội, thì cũng chính các nhà dân chủ ấy ném đá. Hehe!

Mở email và YM! vào thời điểm đăng cái bài này năm ngoái, đếm thấy có 8 bạn đã khen kịch liệt , hôm qua lại cũng ném đá kịch liệtvì bài báo vừa đăng, còn mang cả về tường nhà các bạn í để ném.

Hóa ra làm nhà dân chủ chỉ cần đọc ngược từ dưới lên.

http://phapluattp.vn/20120111115918851p0c1015/cai-mat-lon-nhat.htm
” kèm theo lời bình “Họ cứ núp sau lưng và công kênh anh Vươn làm tượng đài kiêm HY SINH VIÊN, tội anh ấy!”

 

Đồng tình với nhà báo này, một vị Tiến sỹ khác thể hiện chán nản với đám đông zân chủ giả hiệu này “Long Tran Thường họ ngồi 1 đám chực dưới hố, nếu có động thì quăng đá lên, nhìn đâu cũng thấy thúi, không có thì cũng tìm thấy cho có .. đại khái thế” hay “Long Tran Hiệp Sỹ: lý tưởng hay k là 1 chuyện, còn nếu k có cái đầu thì giống như đám Hồng vệ binh thời CM văn hóa mà thôi, tớ sống 5 năm ở NN nơi có các d/c chống cộng bằng mồm lạ gì đâu!” hoặc “Hiệp Sỹ Em ngán mấy vụ này quá rồi anh, lý trí gì của một đám đông bất mãn...nói chung cách mạng phải có lý tưởng, còn không có lý tưởng thì chỉ có bạo loạn, nhiều người đang rất mong & yêu các loài hoa...”

LƯớt qua một số diễn đàn của dân Hải Phòng, cũng thấy vô số những ý kiến khiến các “chiến sỹ dân chủ” vô cùng chán nản, xin trích một số:

dungx_hpfc: 

- Sống và làm việc phải theo pháp luật, ai sai tới đâu xử tới đó. Thử hỏi trên đời này còn bao nhiêu oan trái? bao nhiêu người nghèo khổ tới bước đường cùng ?Nếu ai cũng đặt mìn, bắn súng thì có còn xã hội không? Huống hồ gia đình ông Vươn dù không làm đầm nữa cũng đâu phải là bước đường cuối? Những chiến sĩ công an hoàn toàn ko sai khi làm theo mệnh lệnh, nếu họ bỏ mạng thì gia đình, con cái họ sống thế nào ? Việc gia đình ông Vươn cố ý giết người, thậm chí là giết nhiều người là không thể chối cãi, thậm chí là tổ chức giết người trong tình trạng có tính toán hẳn hoi chứ ko hề bị "kích động" như mọi người nói.
- Cuối cùng là do nhận thức xã hội và tính thích nghi kém !

Đồng ý.



dungx_hpfc thích bài này.

 

 sir Tom cat๑۩۞۩๑ CƯỚP ๑۩۞۩๑


Chẳng có xã hội nào là ko có oan trái
Quyết định hành động thì phải chấp nhận hậu quả
Sai phải xử, gia đình ông Vươn phải nhận trách nhiệm vs n~ việc mình làm.
Có điều n~ việc làm sai trái của 1 số cá nhân khác, gián tiếp hay liên đới thúc đẩy tới hành vi vi phạm Pháp luật của gia đình ông Vươn có bị đưa ra và xét xử nghiêm minh hay không. Đó mới là điều người dân và hơn ai hết là gia đình ông Vươn nên trông đợi.

 

Ngay sau vụ án nhà anh Vươn, “bị cáo” lại trở thành “bị hại” trong phiên tòa xử quan chức huyện Tiên Lãng, sao chẳng thấy bóng dáng “chiến sỹ dân chủ” nào về Hải Phòng để chiến đấu cho công lý, bản thân họ cũng thơ ơ với diễn biến phiên xử Chắc bởi xử quan nhỏ chẳng thú gì, hay đang đợi kết thúc, lại làm tá lả bài cổ xúy kiểu phải xử quan cấp tỉnh, rồi liên đới tới cấp Chính phủ, quy qua cấp Đảng. Thế mới hả dạ và đấy mới là mục tiêu của các “chiến sỹ” và “nhân sỹ”.

Có vẻ như cơ hội biến “tiếng súng hoa cải” thành “cách mạng hoa cải” đang tắt ngúm mất rồi. Đúng là chán như con gián!!!

Võ Khánh Linh

Được đăng bởi Linh VÕ vào lúc 18:19 


4 nhn xét:




Hay quá!

Trả lờiXóa



phải nói là quá hay đi ấy chứ!

Trả lờiXóa



Thì "hay quá" với "quá hay" là 1 mà!
Nói vậy chứ mình ngày nào cũng vào đây xem có bài mới không để đọc đấy.

Trả lờiXóa



Cảm ơn hai bạn. MOng tiếp tục nhận được sự ủng hộ

Trả lờiXóa

Thấy gì khi đọc kỹ bản dự thảo Hiến pháp sửa đổi


 


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjhFuirsxlRY5NbxeYf6Lh0VwkpoG2TK0sJQIkoaMBOt3Vmp91dgavgM2cvHcOr_aT64D1c6xCI5LyGO9DLaEXT44HN_sgZc5vC-bg2cQMzL7IL2VqxUUvVVOvq8aGSGmO4CfQLY6yX3jk/s1600/dieu-4-.jpg

Thấy gì khi đọc kỹ bản dự thảo Hiến pháp sửa đổi

Nguyễn Trọng Vĩnh



Có những điểm mâu thuẫn.

Điều 2 Chương I ghi: “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”. Nhưng nhân dân không được làm và phúc quyết Hiến pháp là văn bản luật cơ bản và cao nhất liên quan đến quyền lợi của dân và chức năng, nhiệm vụ và trách nhiệm của chính quyền. Điều 74, 75 chương V ghi: “Quốc hội thực hiện quyền lập hiến… làm Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp…” là phủ định quyền được làm và phúc quyết của dân. Việc làm này trái với tư tưởng Hồ Chí Minh thể hiện trong Điều 21 của Hiến pháp 1946 ghi “Nhân dân có quyền phúc quyết Hiến pháp…” và Điều 70 trong Hiến pháp đó ghi: “Những điều thay đổi khi đã được nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết”. Mấy năm trước Đảng đã phát động học tập và làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh, nay sao lại làm trái tư tưởng của Người?

Điều 15 trên thực tế vô hiệu hóa gần hết Điều 26.

Điều 26 ghi: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, được thông tin, được hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Khoản 2 Điều 15 ghi: “quyền con người, quyền công dân “chỉ có thể” bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức, sức khỏe cộng đồng”.  Nói “chỉ có thể bị giới hạn”… là nói “khéo”, thực ra trong thâm ý là “có thể bị giới hạn”… Trước đây đã thế, sau này thiếu gì cách người ta viện cớ “ảnh hưởng an ninh quốc gia, ảnh hưởng trật tự an toàn xã hội và đủ thứ, v.v.”  để hạn chế quyền của dân, để cấm.

Có những điều trong “dự thảo” mới đọc tưởng là rất dân chủ, nhưng rất khó khả thi, ví dụ:

Khoản 2 Điều 4 ghi “… Đảng… chịu sự giám sát của nhân dân…”; Khoản 2 Điều 8 ghi: “… cán bộ, công chức, viên chức… chịu sự giám sát của nhân dân…”. Bằng cách nào, những việc cần biết lại không được biết thì làm sao giám sát được? Cơ chế gì để dân thực hiện quyền giám sát?

Có những điều ghi chung chung trong “dự thảo” chẳng có ý nghĩa gì, ghi cũng bằng không, ví dụ:

Điều 35 ghi: “Công dân có quyền được bảo đảm an sinh xã hội”.
Điều 41 ghi: “Công dân có quyền được bảo vệ sức khỏe”.
Điều 46 ghi: “Mọi người được sống trong môi trường trong lành”.
Ai đảm bảo cho? Nhà nước? Bộ Y tế? Bộ Tài nguyên Môi trường? Nếu người dân tự đảm bảo lấy thì ghi vào Hiến pháp làm gì?

Điều 32 Khoản 4 ghi không rõ: “Người bị bắt, bị tạm giữ, tạm giam, bị điều tra, truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần…”. Cá nhân hay tổ chức nào bồi thường? Nếu không rõ thì lại chỉ là “đánh bùn sang ao” mà thôi.

Điều 59 trong Hiến pháp năm 1992 ghi hai ý:
-         Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí.
-         Nhà nước và xã hội tạo điều kiện cho trẻ em khuyết tật, trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn khác được học văn hóa và học nghề phù hợp.
là rất đúng và rất cần thiết, tại sao Điều 42 “dự thảo mới” lại bớt đi. Chả lẽ mang danh là Nhà nước XHCN lại cắt xén phúc lợi của dân và bớt trách nhiệm của Nhà nước; Điều 42 cần ghi lại hai ý nói trên.

Điều 71 Hiến pháp năm 1992 ghi câu: “Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện Kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.” là rất đúng pháp luật và rất cần thiết để bảo vệ quyền công dân. Tại sao Điều 22 “dự thảo mới” lại bỏ đi?

Thế là buông lỏng cho các nhà chức trách tùy tiện muốn bắt ai thì bắt như từ trước đến nay sao? Nếu thật sự tôn trọng, đảm bảo quyền của công dân thì Điều 22 khoản 1 phải ghi lại câu:

“Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện Kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.”

Nói về nhiệm vụ của các lực lượng vũ trang, Điều 45 Hiến pháp 1992 ghi: “Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân… chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc…” là rất đầy đủ và cụ thể.

Tại sao ỦY BAN sửa đổi Hiến pháp lại bỏ đi những ý kiến mà chỉ ghi “… bảo vệ vững chắc Tổ quốc”. Không thể lập luận là “bảo vệ Tổ quốc” là đủ cả, nhất là trong tình hình Trung Quốc đã và đang dùng mọi thủ đoạn tranh cướp chủ quyền biển đảo của chúng ta. Chẳng lẽ ý của Ủy ban dự thảo là “đành bỏ chủ quyền” hoặc ghi như Điều 45 Hiến pháp 1992 là “phật lòng Trung Quốc”, “không giữ được tình hữu nghị”?

Yêu cầu nhất thiết phải ghi: “Các lực lượng vũ trang có nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc…” vào Điều 69 mới.

Điều 57 vẫn ghi “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” là không hợp lý, bất công và sinh nhiều tiêu cực tệ hại. “Sở hữu toàn dân” thành ra “không người dân nào có quyền sở hữu cả”. Người có ruộng đất từ mấy đời ông cha để lại, người trước đây tích cóp được tiền mua được mảnh đất, thửa ruộng nay cũng bị tước mất quyền, không còn là của mình nữa. Nhà nước quản lý thực chất là các cấp chính quyền tha hồ có quyền thu hồi, cấp, bán đất.

Từ trước đến nay biết bao nhiêu vụ thu hồi đất ruộng của nông dân gây nên bức xúc, khiếu kiện, giao cho người có tiền kinh doanh lấy lãi kếch xù, thu hồi đất quá mức giao cho nhà kinh doanh địa ốc khiến nông dân thất nghiệp sống vật vờ và hàng vạn căn hộ trên nhà cao tầng thừa ế, thúc ngân hàng rót tiền cho vay để “cứu”, sẽ tăng thêm “nợ xấu khó đòi”. Về nông thôn sẽ thấy không ít chủ tịch xã cấp đất, bán đất làm giàu.

Ngay ở cấp cao, nhiều vị đã có nhà cửa đàng hoàng, vẫn được cấp đất xây nhà, ví dụ nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh công lao, thành tích gì, đã có nhà, vườn khá phong quang ở Nà Rì, vẫn được cấp 800m2 đất ở Hồ Tây giá trị biết bao nhiêu tỷ.

Công bằng nhất nên sửa: “Đất đai thuộc đa sở hữu, có sở hữu cá nhân (chủ yếu là nông dân), có sở hữu tập thể, có sở hữu nhà nước.”

Trung với nước, hiếu với dân là tư tưởng xuyên suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện ra từ cái ca sắt tráng men phát cho bộ đội, lá cờ nhỏ tặng Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn, đến lá thư gửi cho thanh niên… Trong nhiều cuộc thăm và nói chuyện với bộ đội, Người thường nhắc lại câu: “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.

Nay Ủy ban dự thảo tự cho mình là sáng suốt hơn, đúng hơn nên sửa sai lãnh tụ ư? Đảng đã từng phát động phong trào học tập và làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh, sao bây giờ lại làm trái với tư tưởng của Người?

Thêm nữa Điều 51 Hiến pháp 1980 và Điều 45 Hiến pháp 1992 đều ghi: “Các lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân…” là rất đúng và không hề lỗi thời. Tại sao người viết lại sửa đi, chả lẽ ông không trung thành với Tổ quốc ư?

Điều 70 sửa lại là “Lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân…” đưa Đảng đứng trên Tổ quốc. Từ xưa đến nay, đối với mọi người dân, “Tổ quốc là trên hết”. Dù là Đảng lãnh đạo, cũng từ trong lòng Tổ quốc mà sinh ra, không thể đứng trên Tổ quốc được. Đảng sinh ra là để phục vụ Tổ quốc chứ không phải đứng trên Tổ quốc. Đạo lý là như vậy.

VỀ VIỆC LẤY Ý KIẾN NHÂN DÂN GÓP VÀO SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP
 
Đã gọi là ý kiến nhân dân thì muôn hình muôn vẻ, rất nhiều ý kiến khác nhau. Với những ý kiến khác nhau tiêu biểu đều cần được đưa lên các phương tiên truyền thông đại chúng của nhà nước mới công bằng. Đằng này chỉ đưa ý kiến một chiều là không quang minh chính đại.

Đối với những điều “quan trọng, nhạy cảm”, có ý kiến không tán thành, muốn thay đổi cho hợp quyền dân, lợi nước, có ý kiến đồng ý với dự thảo, có người cố bênh vực ý kiến của Ủy ban dự thảo bằng lập luận ngụy biện, không mấy đáng giá.

Những ý kiến trái ngược nhau như thế, nếu thật dân chủ, thì phải đưa cả hai loại ý kiến với lập luận của mỗi bên lên báo, đài để bàn dân thiên hạ lập luận xem bên nào có lý. Đằng này chỉ đưa toàn người phát biểu đồng ý, còn những ý kiến khác với dự thảo dù đúng, dù hợp với thời đại thì bị quy chụp cho là suy thoái, theo nước ngoài, chống Đảng, chống Nhà nước, v.v.

Nói là lấy ý kiến nhân dân, “không có vùng cấm” cho có vẻ dân chủ, nhưng chỉ những ý kiến đồng ý với dự thảo mới được cấp nhận, cuối cùng Hiến pháp được thông qua đại để như bản dự thảo. Như vậy, phát động lấy ý kiến nhân dân làm gi cho phí thời gian, công sức, giấy mực, tốn hàng mấy chục tỷ tiền của Nhà nước.

Cách lấy được nhiều chữ ký hoặc điểm chỉ “đồng ý dự thảo” thì dễ thôi. Bà bán rau, chị hàng cá, anh bán đậu phụ có thì giờ đâu mà đọc dự thảo, họp tổ khu phố thấy bà tổ trưởng bảo ký “đồng ý” thì ký thôi; công nhân, viên chức không ký “đồng ý” thì sợ mất việc, sợ bị “trù”; ở nông thôn chị nông dân, bác nuôi cá,
trưởng thôn bảo ký thì ký, không ký sau này xin giấy tờ khó; họp chi bộ, đồng chí nào không ký “đồng ý” thì sợ thiếu ý thức tổ chức; kiểu như thế thì lấy bao nhiêu chữ ký đồng ý mà chả được.

Còn việc công bố là có 20 triệu, 30, 40 triệu người đồng ý với dự thảo Hiến pháp thì đó là độc quyền thông tin của T.V., báo chí nhà nước, nói sao chả được, ai biết đâu mà cãi.
 
N. T. V.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
 
 

Thất nghiệp nhiều quá!


ĐỗVHiền NKT


 

Thất nghiệp nhiều quá!


Thạc sĩ toán học đi bán sim điện thoại, tốt nghiệp quản trị kinh doanh làm ôsin, cử nhân sư phạm chạy bàn quán cà phê… Nguồn nhân lực trình độ cao đang bị lãng phí và bán rẻ khắp nơi.


Thanh Hóa là một cái nôi hiếu học của cả nước nhưng vừa qua, con số gần 25.000 sinh viên ra trường thất nghiệp khiến nhiều người giật mình. Tình trạng này cũng đang phổ biến tại Nghệ An, Đà Nẵng, An Giang, Đồng Tháp, Quảng  Nam ...

 

Bi đát cử nhân

 

Sinh ra ở vùng quê nghèo khó của một xã miền núi huyện Như Thanh - Thanh Hóa, Đỗ Thị Trang tốt nghiệp loại khá ngành báo chí tại Hà Nội trong niềm tự hào của gia đình. Thế nhưng, ra trường đã 3 năm, Trang vẫn loay hoay kiếm việc. “Sau khi làm đủ mọi nghề, từ bán cà phê, nhân viên nhà hàng, quán bia, phát tờ rơi…, cuối cùng tôi đành về quê bán hàng tạp hóa giúp mẹ vì không trụ nổi ở thủ đô” - Trang cho biết.

 

Cũng rơi vào tình cảnh khó khăn như Trang, Lê Thị Huyền (ngụ huyện Hoằng Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp Học viện Ngân hàng với tấm bằng loại khá nhưng lại đang làm thu ngân cho một quầy tạp hóa để kiếm tiền nuôi sống bản thân và... chờ thời.

 


Ông Trần Phi Hùng (thị xã Châu Đốc - An Giang) buồn bã với tấm bằng ĐH của con gái ông- chị Trần Thị Mỹ Hạnh- cử nhân quản trị kinh doanh đang thất nghiệp.

 

Nỗi thất vọng, tự ti cũng hiện rõ trên mặt Trần Thị Hoa (SN 1990, ngụ huyện Quế Sơn - Quảng Nam). Tốt nghiệp loại khá Trường ĐH Luật TPHCM, Hoa nộp hồ sơ xin việc vào VKSND tỉnh Quảng Nam, MTTQ TP Đà Nẵng và gõ cửa khắp các văn phòng luật sư ở Đà Nẵng nhưng tất cả đều trả lời đã đủ người. “Người ta tuyển dụng nhân sự khá dè dặt nên cơ hội cho những cử nhân như tụi em rất ít” - Hoa than thở. Hiện Hoa đang làm thêm cho một cơ sở chế biến thủy sản, mỗi ngày được 70.000 đồng, đủ trang trải cuộc sống trong lúc chờ việc đúng chuyên ngành.

 

Tại tỉnh An Giang, nhiều gia đình lâm vào cảnh bi đát vì đã bán đất, vay nợ cho con học ĐH. Ông Trần Phi Hùng (ngụ xã Vĩnh Ngươn, thị xã Châu Đốc - An Giang) lôi từ trong tủ ra tấm bằng tốt nghiệp ĐH của cô con gái Trần Thị Mỹ Hạnh. Để cho con gái có đủ tiền lên TPHCM học, ông Hùng đã cầm cố 7 công đất ruộng. Bây giờ, túng bấn quá, vợ lại bệnh nặng trong khi con gái tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh  từ năm 2011 nhưng nộp đơn xin việc vào cơ quan nào ở địa phương cũng đều bị từ chối.

 

Một trường hợp đáng thương khác là em Nguyễn Kim Tiền, tốt nghiệp Trường ĐH Đồng Tháp năm học 2008-2012. Gặp chúng tôi khi đang chạy bàn cho một quán cà phê tại TP Long Xuyên - An Giang, Tiền cho biết em từng làm công nhân cho một công ty giày da nhưng phải bỏ ngang vì không đáp ứng được yêu cầu.

 

“Em rất lo vì trong quá trình đi học, em có làm đơn xin vay vốn. Nếu sau 3 năm ra trường mà không trả được nợ thì sẽ chịu lãi suất đến 120%” - Tiền nói.

Đó mới chỉ là một trong số ít những cử nhân thất nghiệp mà chúng tôi đã gặp bởi đa số đều rời bỏ địa phương, lên các TP lớn tìm việc. Nói như cử nhân Đỗ Xuân Tùng (huyện Quảng Xương - Thanh Hóa) thì ở quê “ê chề lắm” vì bố mẹ đã đầu tư cho bao nhiêu tiền ăn học, giờ chẳng lẽ ngồi chơi, ăn bám gia đình, lại bị hàng xóm dè bỉu.

 

Thạc sĩ cũng xất bất xang bang

 

Khi gặp Lê Huy V. (quê huyện Tĩnh Gia - Thanh Hóa), chúng tôi mới cảm nhận hết được nỗi vất vả, tủi hổ của những thạc sĩ thất nghiệp. Là sinh viên xuất sắc của Trường ĐH Hồng Đức (Thanh Hóa), V. từng được cử đi thi Olympic Toán quốc gia và đoạt giải khuyến khích. Vậy mà ra trường từ năm 2008, V. mang hồ sơ đi khắp nơi nhưng không nơi nào nhận. Thất vọng, V. học lên cao học và hoàn thành chương trình vào năm 2011.

 

Cũng từ đó đến nay, thạc sĩ V. phải mưu sinh bằng đủ thứ nghề, từ làm gia sư đến bán sim điện thoại. Mới đây, V. may mắn xin được vào dạy hợp đồng ngắn hạn cho một trường cấp 3 ở một huyện miền núi với mức thù lao ít ỏi, không có bảo hiểm, trợ cấp và điều quan trọng nhất là chẳng thấy tương lai.

 

V. tâm sự: “Nhà có 3 anh em, bố mất từ năm em học lớp 4. Thương mẹ, em luôn cố gắng học thật giỏi. Vậy mà đã 5 năm trôi qua, em vẫn chưa lo được cho mẹ một cái gì. Gia đình lại thuộc hộ nghèo, đi học, mẹ đều vay mượn hết, giờ còn trả chưa hết nợ”.

 

Nhiều thạc sĩ do không tìm được công việc phù hợp đã chấp nhận ở nhà làm nội trợ. Trần Liên (quê huyện Thiệu Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp ĐH, chờ dài cổ không xin được việc nên thi cao học. Xong chương trình, kể từ ngày có bằng thạc sĩ, Liên cũng không tài nào xin được việc. Trong lúc thất nghiệp, có người đến hỏi cưới, Liên đồng ý và nay ở nhà nuôi con.

 

Một trường hợp khác là N.T.T (SN 1985, ngụ TP Đà Nẵng), lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành ngữ văn của ĐH Huế đã gần 2 năm nay nhưng vẫn sống nhờ vào bố mẹ. T. đã gõ cửa khắp các trường ĐH, CĐ ở TP Đà Nẵng và tỉnh Quảng  Nam  để xin làm giảng viên nhưng chẳng nơi nào chịu nhận.

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link