Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 21, 2013

Sửa Hiến Pháp Không Bằng Ráp Lại Cái Đầu...của nhà báo Phạm Trần..


 

 

Xin chuyển đến Quý Vị, Qúy NT và CH...

Hai bài viết về thời sự Việt Nam..hiện nay...

1.- Sửa Hiến Pháp Không Bằng Ráp Lại Cái Đầu...
của nhà báo
Phạm Trần..

2.- Giờ Hành Động Đã Điểm.. của một Chiến Sĩ Quân chủng Không quân/VNCH: Bằng Phong Đặng Văn Âu...

Cuối tuần có thời gian , xin mời Qúy Vị đọc để tường và tùy nghi thẩm định...


Trân trọng...

 

 

BMH

Washington, D.C

 

 

SA HIN PHÁP

KHÔNG BNG RÁP LI CÁI ĐU

 

Phạm Trần

 

Việt Nam trước thềm Hội nghị Trung ương 7 họp vào đầu tháng 5 đã có nhiều qủa bóng xì hơi được tung ra từ phiá Chính phủ và Quốc hội nhằm làm xẹp bức xúc của dư luận đang lên chống Dự thảo Hiến pháp 2013, hay còn được gọi là Hiến pháp sửa đổi 1992.

Qủa bóng thứ nhất được tung ra bởi Chính phủ, cơ quan hành pháp cho rằng: “ Cần xác định quyền lập hiến là thể hiện cao nhất chủ quyền nhân dân, gồm quyền sáng kiến lập hiến, quyền tham gia góp ý trong quá trình dự thảo Hiến Pháp và cuối cùng là quyền biểu quyết thông qua trưng cầu dân ý.”

Đây là ý kiến mới, không đồng tình với Dự thảo Hiến pháp sửa đổi 1992, theo đó không dành quyền phán quyết sau cùng về Hiến pháp cho dân, giống như  đã quy định trong tất cả 3 Hiến pháp 1958, 1980 và 1992.

Ðiều 147 của Hiến pháp 1992, lập lại nguyên văn của 2 Hiến pháp 1980 và 1959, theo đó: “Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”

Khi đề nghị sửa đổi, Điều 124 mới (thay cho Điều 147) đã bỏ nhóm chữ “Chỉ Quốc hội mới có quyền” và được viết mới trong Khỏan 4: “Dự thảo Hiến pháp được thông qua khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành. Việc trưng cầu ý dân về Hiến pháp do Quốc hội quyết định.”

Viết như thế là  vẫn “dành độc quyền cho Quốc hội” muốn có “trưng cầu ý dân hay không” và người dân, tất nhiên không có quyền khiếu nại !

Cái mới của Điều 124 là “không chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp” mà, ngoài Đại biểu Quốc hội và Ban Thường vụ Quốc hội, còn có thêm 2 chức năng trong Hành pháp là Chủ tịch Nước và Chính phủ cũng có quyến  “đề nghị “làm” và “sửa” Hiến pháp.

Vì vậy, Khỏan 1 của Điều 124 (mới) đã viết : “Chủ tịch nước, Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chính phủ hoặc ít nhất một phần ba tổng số đại biểu Quốc hội có quyền đề nghị làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp. Quốc hội quyết định việc làm Hiến pháp, sửa đổi Hiến pháp khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”
 
Tuy nhiên, dù có thêm hay bớt người được “làm” và “sửa” Hiến pháp thì Hiến pháp sửa đổi vẫn gạt dân, chủ nhân của đất nước, ra khỏi vai trò quyết định bộ Luật cao nhất của Quốc gia.

Như thế là Ủy ban Sọan thảo Hiến pháp sửa đổi, đứng đầu bởi Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Sinh Hùng  đã không tôn trọng quyền của dân và rõ ràng là đã coi thường dân.

Do đó, khi biết Chính phủ mà ngòai người đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn có  Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Bộ trưởng Quốc Phòng, Đại tướng Phùng Quanh Thanh đều là Ủy viên Bộ Chính trị 14 người thì có nghi vấn đặt ra là liệu “kiến nghị” của Chính phủ về “trưng cầu ý dân” về Hiến pháp có phản ảnh tình trạng “cơm không lành, canh không ngọt” trong nội bộ lãnh đạo cao nhất trong vấn đề “phải tôn trọng quyền lập hiến của dân” hay không ?


Chính phủ đã đề nghị quyền biểu quyết của dân ghi trong Điều 30 sửa đổi, theo đó “công dân có quyền biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân”,  cần được sửa lại, cụ thể hơn là:  “Công dân có quyền biểu quyết về Hiến Pháp và các việc trọng đại của quốc gia. Trình tự, thủ tục, giá trị hiệu lực của trưng cầu ý dân do luật định”.

Đề nghị này, sau khi được Báo Pháp Luật TpHCM phổ biến ngày 11/4 (2013) đã lập tức được “một bộ phận người dân” dè dặt hoan nghênh, vì chưa biết đến bao giờ “giấc mơ” này mới thành sự thật !

Nhưng ít ra là yêu cầu ghi vào Hiến pháp sửa đổi kỳ này, nếu được  Quốc hội biểu quyết thông qua cuối năm 2013, thì cũng là một tiến bộ cho quyền của dân được nhà nước trả lại, sau khi đã bị tước bỏ từ lần Hiến pháp sửa đổi năm 1958 !

Bởi vì quyền được trưng cầu ý dân về Hiến pháp và “những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia” đã được ghi  rõ ràng trong Hiến pháp đầu tiên 1946, nhưng chưa bao giờ  áp dụng, với lý do tùy tiện vì “chiến tranh”.

Hãy đọc lại những “điều Dân chủ” này ghi trong Hiến pháp 1946:


Điều thứ 21: “
Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia, theo Điều thứ 32 và 70.

Điều thứ 32: “Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.

Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.

Điều thứ 70: “Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:

a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.

b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.

c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.

Nhưng tại sao đến lần sửa Hiến pháp đầu tiên năm 1958 thì “quyền cơ bản và cốt lõn” dân chủ này của dân lại bị tước bỏ bởi chính ông Hồ Chí Minh, người được coi có  “nhiều công” trong việc hình thành Hiến pháp dân chủ 1946, vì ở miền Bắc sau 1954 đã hết chiến tranh rồi ?

Có người viện ra lý do vì “đất nước bị chia đôi” nên  Hiến pháp 1946 không thể thi hành được, nhưng Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, sau Hiệp định Geneve 1954, giống như Nhà nước Việt Nam Cộng hòa ở miền Nam, là hai thực thể chính trị độc lập không bị ràng buộc hay ngăn cản bởi bất kỳ thỏa hiệp nào.

Do đó, cái lý do được người Cộng sản viện ra để cướp đi quyền quyết định sau cùng của dân về Hiếp pháp, bộ luật cao nhất của Quốc gia, trong 3 Hiến pháp 1958,1980 và 1992 là hòan tòan ngụy biện để  độc tài, phản dân chủ, đi ngược lại quyền lợi của nhân dân và của quốc gia.

Vì vậy mà Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã nói, theo tường thuật của Báo Pháp Luật TpHCM : “Các điều khoản khác quy định về quyền lập hiến, lập pháp cần sửa lại theo hướng Quốc Hội là cơ quan thực hiện quyền lập pháp (quyết định thông qua luật), còn nhân dân mới là chủ thể của quyền lập hiến. Trong lập hiến, Quốc Hội có vai trò quan trọng khi đề xuất sửa đổi, bổ sung HP, trong soạn thảo và cũng là cơ quan thông qua Hiến Pháp trước khi đưa ra nhân dân biểu quyết. Nhưng Quốc Hội không phải là cơ quan lập hiến theo nghĩa quyết định cuối cùng về thông qua Hiến Pháp. Quyền ấy phải ở nơi dân.”

 

QUYỀN CON NGƯỜI

 

 

Ngoài ra, vẫn theo báo Pháp Luật TpHCM thì Chính phủ cũng “sửa lưng” Ban dự thảo về Quyền Con  ghi ở khỏan 2, Điều 15.

Nguyên văn Điều 15 (sửa đổi, bổ sung Điều 50) biết như thế này:

“1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền con người, quyền công dân được Nhà nước và xã hội thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật. 

2. Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị giới hạn trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức, sức khỏe của cộng đồng.

Báo Pháp Luật TpHCM viết : “Chính phủ  cho rằng cần ghi nhận nguyên tắc các quyền con người, quyền cơ bản của công dân được bảo đảm thực hiện bằng luật và cũng chỉ có thể bị hạn chế bằng luật.

Trên tinh thần đó, khoản 2 Điều 15 Dự thảo sửa đổi HP cần giới hạn hẹp hơn nữa căn cứ giới hạn quyền, thành: “Quyền con người, quyền cơ bản của công dân chỉ có thể bị giới hạn bằng luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia và sức khỏe của cộng đồng”.

Như vậy, Chính phủ đã bỏ đi  hai trường hợp bị hạn chế rất mơ hồ vì lý do “trật tự, an toàn xã hội” và “đạo đức”, đồng thời nhấn mạnh đến khiá cạnh “làm gì cũng phải có luật chứ không thể làm bừa với luật tự chế không văn bản” !

Tương tự”,  tờ báo viết tiếp, “ Chính phủ  đề nghị thay thế cụm từ “theo quy định của pháp luật” thành “theo quy định của luật” ở nhiều quyền cơ bản quan trọng. Bao gồm: Quyền bí mật thư tín (Điều 23); quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước (Điều 24); quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, được thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình (Điều 26); quyền bảo hộ về sở hữu tư nhân, quyền thừa kế (Điều 33)”

Theo dõi tiến trình thảo luận ở trong và ngòai nước dành cho Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, bắt đầu từ ngày 2/1 (2013) ai cũng thấy những đề nghị của Chính phủ có tiến bộ và sát với yêu cầu của nhiều ý kiến nhân dân.

Tuy nhiên điều cốt lõi đã  bị mổ xẻ, chỉ trích nhiều nhất vì tính phản dân chủ và bộc lộ tính độc tôn không thể chấp nhận được và đòi hủy bỏ là Điều 4 tiếp tục cho phép đảng Cộng sản được quyền lãnh đạo “Nhà nước và xã hội” thì Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng lại không dám “bén mảng” đến !

Điều này cũng dễ hiểu vì nhân viên nội các cũng là đảng viên nên việc họ “không dám phản bội đảng” không làm ai ngạc nhiên.

 

VỘI VÀNG LÀM CHI ?

Tuy nhiên, trước “chiến thuật” xì hơi ấm ức trong dân của Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, ít nhiều người trong dư luận ở Việt Nam cũng đã có ý kiến thấy “sáng kiến chính trị” của ông Dũng và các Bộ trưởng có thể là “lá cờ cao” đi trước Hội nghị Trung ương 7 mà không chừng lại có ảnh hưởng đến tương lai chính trị của một số lãnh đạo đang mất lòng dân vì bản Hiến pháp “chấp vá không xài được”.

Vì vậy, mỗi “động thái chính trị” của ông Dũng hay “phe ông Dũng” làm gì, ở đâu và tại sao cũng đều được người dân theo dõi sát sao.

Nhưng không ai ảo tưởng trong một xã hội nói dối, nói gian nhiều hơn nói thật đang mỗi ngày một lên cao trong đảng nên sau khi nghe xong chuyện kiến nghị “quyền lập hiến thuộc về nhân dân” của Chính phủ thì mọi người lại nín thở khi nghe tranh cãi trong Quốc hội về dự kiến khi nào thì sẽ có Luật Trưng cầu ý dân và Luật biểu tình (cũng đã được ông Thủ tướng Dũng khởi xuớng từ năm 2011).

Theo tường thuật của báo chí Việt Nam thì Chủ nhiệm Ủy ban  Pháp luật Phan Trung Lý đề nghị Chính phủ chuẩn bị dự án luật Biểu tình và luật Trưng cầu ý dân sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi.
Báo ViệtnamNet cho biết : “Ông Phan Trung Lý phát biểu khi thẩm tra tờ trình của Chính phủ về chương trình xây dựng luật, pháp luật 2014 tại phiên họp của UBTVQH chiều 15/4.”

“Ông Lý cho hay, hai dự án luật này đã thuộc chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của QH khóa XIII. Đây là các dự án luật liên quan đến quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân cần được ban hành để thể chế hóa nội dung được sửa đổi, bổ sung của Hiến pháp.”

Tuy nhiên, vẫn theo VNNET thì Phó chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng lại e dè.

Bà nói : “Bản thân dự án luật cũng đã có trong chương trình làm việc của toàn khóa (QH khóa XIII). Nhưng do đây là vấn đề nhạy cảm, nên để sau khi thông qua Hiến pháp thì "chèn" vào chương trình sau khi có điều kiện thích hợp.”

Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng thì nói : “2014 là năm bản lề cần thiết chuẩn bị những luật hệ trọng sau khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua vào cuối năm 2013.

Dù là luật "đi theo Hiến pháp", nhưng ông băn khoăn tính khả thi về công tác chuẩn bị dự luật Biểu tình và Trưng cầu dân ý để xem xét cho ý kiến ngay trong năm 2014. Bởi lẽ, các cơ quan ban ngành chưa có bước chuẩn bị chính thức.”

Ông Hùng “đề nghị, các dự án luật nêu trên cần "chuẩn bị tốt" rồi mới đưa vào chương trình làm việc chính thức.”

Nên biết từ  cuối năm 2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng  từng đề nghị QH xây dựng luật Biểu tình nhằm thể chế hóa điều 69 của Hiến pháp năm 1992, tạo công cụ pháp lý để công dân thực hiện quyền của mình và Nhà nước quản lý, kiểm soát hoạt động biểu tình theo đúng pháp luật.

Hồi đó, ông Dũng được báo chí trích dẫn nói rằng : “Khi chưa có luật để quản lý, điều chỉnh hoạt động này thì "khó cho người dân khi thực hiện quyền được Hiến pháp quy định và khó cho chính quyền quản lý. Dễ nảy sinh lúng túng trong quản lý. Từ đó nảy sinh việc mất an ninh trật tự, xuất hiện việc lợi dụng để kích động, xuyên tạc, gây phương hại cho xã hội".

Ông Dũng cũng đã được điểm trong dự luận đòi quyền biểu tình vào thời gian đang diễn ra nhiều cuộc biểu tình chống Trung Cộng gia tang hành động xâm chiếm biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông, chưng chính lực lượng Công an đã được lệnh chính phủ đàn áp dã man người biều tình từ Sài Gòn ra Hà Nội.

Nhưng tại sao Bà Tòng Thị Phóng lại coi hai Luật Trưng cầu ý dân và Biểu tình là “nhạy cảm” ? Hai luật này “sẽ đụng chạm đến ai” hay “gây khó khăn cho ai” mà nhạy cảm. Hay Bà lại sợ có chuyện “nhạy cảm” va chạm đến Trung Cộng khi dân xuống đường biểu tình chống Bắc Kinh sau khi có Luật ? Hoặc là Bà sợ dân sẽ chống Nhà nước thả dàn không ngăn chặn được ?

Ngay cả ông Chủ tịch Quốc  hội Nguyễn Sinh Hùng cũng có vẻ như “lo xa thái qúa” việc các cơ quan “chưa chuẩn bị tốt” nên chưa nên nóng vội có sớm hai bộ luật dân rất muốn có trong giai đọan hiện nay ?

Chả nhẽ Nhà nước và Quốc hội có cả khối “chuyên viên làm luật” đang ăn tiền tỷ lương của dân mà không có đủ trí tuệ viết ra 2 Dự luật hay sao ?

Dẫu sao  thì “qủa bóng” thăm dò dư luận của Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, sau một phút hưng phấn xôn xao cũng đã đâu lại hòan  đó, sau khi “phe Quốc hội”  tìm đủ cách để trì hõan làm Luật !

 

ĐỔI TÊN NƯỚC CÓ NGHĨA GÌ ?

Qủa bóng thứ hai được chính Ủy ban Dự thảo Hiến pháp sửa đổi tung ra trong báo cáo với Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 12/4 (2013), theo đó trong nhân dân đã có nhiều ý kiến muốn đổi tên Nước.

Báo chí đưa tin : “Về chế độ chính trị, ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp cho hay, rất nhiều ý kiến người dân đóng góp cho tên nước.

Theo đó, trong quá trình góp ý, người dân đề xuất lấy lại tên gọi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bởi cho rằng tên gọi này gắn liền với sự ra đời của chính thể cộng hòa đầu tiên ở nước ta, là thành quả của cuộc cách mạng tháng Tám đầy gian khổ, quyết liệt
.”

Ủy ban nói rằng : “Đây là tên gọi có khả năng lôi cuốn, tập hợp đoàn kết toàn dân tộc, tạo sự đồng thuận chung trong xã hội, đồng thời lại thuận lợi hơn cho ta trong quan hệ hợp tác với các nước khác trên thế giới, góp phần phát huy và tranh thủ được các nguồn lực trong công cuộc kiến thiết và phát triển đất nước.

"Việc lựa chọn tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không làm ảnh hưởng đến việc tiếp tục phát triển đất nước theo định hướng XHCN bởi chủ trương, đường lối, pháp luật của Nhà nước cũng như các quy định của Hiến pháp vẫn đang khẳng định mục tiêu này".

Theo báo ViệtnamNet thì Ủy ban dự thảo thấy “chỉ một vấn đề "lấn cấn", đó là nếu đổi tên nước sẽ gây tốn kém, phức tạp trong quá trình thay đổi tên gọi, đồng thời có thể còn bị xuyên tạc là ta đang xa rời mục tiêu, con đường đi lên Chủ nghĩa Xã hội.”

Chính vì vậy, ban dự thảo đề xuất hai phương án. Theo đó, phương án một thể hiện là: "Nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN là một nước độc lập, dân chủ, có chủ quyền thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời".

Phương án hai được viết như sau: "Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hòa, độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, hải đảo, vùng biển và vùng trời. Tên nước là Việt Nam dân chủ cộng hòa".

Câu hỏi đặt ra là tại sao lại mất thời giờ thảo luận cái chuyện không quan trọng này bằng can đảm lôi Điều 4 phản dân chủ ra mà “hạch hỏi” ai đã cho đảng quyền lãnh đạo không qua bầu cử, và tại sao đảng lại sợ bầu cử hay trưng cầu dân ý đến thế ?

Nếu đảng mạnh, được nhân dân đồng tình ủng hộ, là “gắn bó máu thịt với nhân dân”, được nhân dân yêu mến và hãnh diện gọi là “đảng ta”, như đảng vẫn ra rả tuyên truyền thì sợ gì mà không dám cho dân lập đảng, ra báo tư nhân ?

Chỉ có những người thấy mình sẽ thua trước mắt nên sợ mất danh dự mà quyết chí độc tài để  cai trị bằng súng đạn và còng tay cho chắn ăn chăng ?

Để có thêm dữ liệu, mọi người hãy nghe ông Giáo sư, Tiến sỹ Hoàng Chí Bảo, ủy viên Hội đồng Lý luận Trung ương  lý luận quanh co, bảo thủ : “Nếu Đảng thực sự vững mạnh, trong sạch thì tự thân việc củng cố sức mạnh không cần phải bàn. Song, trong bối cảnh hiện nay, khi Đảng cũng đang đối mặt với nhiều khó khăn thách thức thì lại mở ra cơ hội cho những luồng tư tưởng xấu phủ nhận vai trò và hạ uy tín của Đảng.

“Tuy nhiên, Đảng với nhân dân là thống nhất, với nhà nước là thống nhất. Phủ nhận vai trò của Đảng tức là phủ nhận vai trò của nhân dân, phủ nhận ý chí, nguyện vọng của nhân dân, phương hại đến nền độc lập tự do của Tổ quốc. Phương hại đến quyền sống, quyền tự do hạnh phúc của nhân dân. Vì bảo vệ dân mà phải bảo vệ Đảng. Vì bảo vệ dân mà phải hiến định nó”.

Nhưng ông Bảo lại không dám nói tại sao đảng của ông lại phải “ đang đối mặt với nhiều khó khăn thách thức” , hay vì ông không biết  đảng CSVN đã có “một số không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền, cả một số  đang ở vị trí lãnh đạo cấp cao đã suy thoái tư tưởng, sa sút  đạo đức, đã tham nhũng thối nát ngập đầu năm sau cao hơn năm trước” như ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú trọng đã nêu trong Nghị quyết Trung ương 4 (31/12/2011) nên vô số đảng viên và nhân dân không còn tin vào khả năng lãnh đạo của đảng nữa ?

Nếu ông Bảo không tin thì hãy can đảm xin nói chuyện với cụ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và nguyên Đại sứ Nguyễn Trung để biết rõ hơn về viễn ảnh “sáng lạn niềm tin trong dân” với đảng còn được mấy phần trăm trong 90 triệu dân ?

Ấy thế mà ông  Hoàng Chí Bảo còn cho rằng : “ Việc tiếp tục hiến định vai trò lãnh đạo của Đảng chính là nhằm khẳng định tính chính đáng của Đảng về mặt địa vị pháp lý, cũng là gắn trách nhiệm pháp lý chính trị của Đảng với nhân dân và xã hội.

Không những thế, Đảng còn có đầy đủ phẩm chất đạo đức xứng đáng cho lực lượng cầm quyền thông qua đánh giá của nhân dân và lịch sử. “Sự tồn tại của Đảng là sự tồn tại hợp hiến, hợp pháp….

Điều 4 lần này đã hiến định địa vị pháp lý của Đảng một cách rõ ràng, thuận lòng dân và phù hợp với xu hướng phát triển của xã hội hiện đại.”

Tuy nhiên, cũng tại cuộc thảo luận góp ý về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 với trọng tâm là bàn về điều 4 tại báo Quân đội Nhân dân ngày 7/3 (2013)Trung tướng, Tiến sỹ Nguyễn Tiến Bình, nguyên Chính ủy Học viện Quốc phòng đã biết thẳng thắn nhìn ra sự thật rằng : “Nguyên nhân của việc xuất hiện các luồng tư tưởng kích động, chống đối cũng một phần do những yếu kém và sai lầm của bộ máy cầm quyền. Đó là tệ quan liêu, tham nhũng, xa dân, bộ máy lãnh đạo đang để nhóm lợi ích chi phối… Tất cả gây rạn vỡ niềm tin trong dân với đảng cầm quyền.” (VNNET 8-3-013)

Đấy là lý do tại sao nhân dân đã chán đảng đến tận mang tai và thấy rằng đảng cứ mãi quanh co kiếm cớ ngồi lại níu lấy qúa khứ đã tan rã mà không biết đảng là lực cản đi lên của nhân dân cần tiến bộ, cần thay đổi cả cuộc sống cá nhân và cho cả dân tộc ?

Trong khi ấy thì các “nhà lý luận”, “tư tưởng” hàng đầu của đảng và quân đội cứ mãi “vừa đá bóng vừa thổi còi”  tranh nhau xem ai giữ được “Qủa Bóng Số 4” trong  Bản Hiến pháp cho đảng mà không biết chính họ cũng cần phải mau chóng  ráp lại cái đầu của mình, thay vì sửa bản Hiến pháp. -/-



Phạm Trần
(04/013) 




 

 

*******************************

 

GI HÀNH ĐNG ĐÃ ĐIM

 

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

Lời người viết: Phát súng lệnh của Đoàn văn Vươn bắn vào bọn cướp ngày đã khai hỏa, toàn dân hãy chuẩn bị đồng loạt nổ súng để tiêu diệt quân cướp hay là nằm chờ chết dần chết mòn.

Do trăn trở trước nguy cơ dân tộc mình một phen nữa rơi vào vòng nô lệ giặc Tầu, nhiều lần người viết nhận thấy mình phải có bổn phận cảnh báo nhà cầm quyền bằng tất cả tấm lòng tha thiết, thành khẩn, bởi vì tin tưởng rằng dù gì đi nữa thì con người vẫn còn nhất điểm lương tâm. Khi hay tin ba ông họ Nguyễn: Minh Triết, Phú Trọng, Tấn Dũng lên nắm giữ ba cơ quan quyền lực cao nhất nước, tôi viết bài “Cơ Hội Bằng Vàng” để khuyên các ông ấy hiệp sức nhau làm lịch sử. Một là lưu danh thiên cổ, hai là lưu xú vạn niên, các ông nên lựa chọn một trong hai để đời sau dòng họ Nguyễn được thơm danh hoặc bị nguyền rủa. Làm lịch sử của ba ông chẳng có gì khó khăn ghê gớm, chỉ cần trả lại quyền tự quyết cho nhân dân: Tổ chức bầu cử tự do để nhân dân tự quyết định số phận của họ.

Tiếc thay! Cả ba tên ấy đã không làm! Chỉ gục đầu ăn bẩn và càng ngày càng hành xử dã man hơn quân cướp. Nếu đem so sánh chúng với thú vật như chó, bò, heo, ngựa … vì không hiểu được tiếng loài người để chọn lựa điều hay lẽ phải, thì có lẽ chúng ta xúc phạm “danh dự” của thú vật. Bởi vì người ta có thể dạy thú vật làm xiếc được! Phải ví bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay là một thứ dòi lúc nhúc trong đống phân thì mới đúng. Xin lỗi độc giả. Người viết không còn một chút hy vọng nào vào sự hồi tâm hướng thiện của cái lũ ăn bẩn đó. Hết thuốc chữa rồi! Nhà văn Dương Thu Hương đòi “ỉa” vào mặt bọn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam là chính xác! Trương Tấn Sang cũng xác nhận một “bộ phận không nhỏ” của chúng là bầy sâu làm rầu nồi canh.

Câu hỏi đặt ra: “Ai là người đã sản sinh ra loài dòi bọ đó để ngày nay Đất Nước lâm vào nông nổi này?”. Chẳng cần phải suy nghĩ lâu, chúng ta ai nấy đều lập tức có câu trả lời: “Đó là Hồ Chí Minh và các vị mang danh lão thành cách mạng đã tiếp tay cho Hồ Chí Minh cùng với bọn gây rối loạn ở Miền Nam”.

Cho nên, bài viết này không dành cho dòi bọ, mà dành cho các vị mệnh danh “lão thành cách mạng”. Còn bọn gây rối ở Miền Nam được ăn hạt gạo Miền Nam và được hưởng các quyền tự do của Miền Nam mà chạy theo cộng sản là một lũ đáng khinh, không cần đếm xỉa đến.

Không ai có thể phủ nhận bầu nhiệt huyết và lòng yêu nước của thanh niên nam nữ vào thời kỳ năm 1945 dấn thân vào công cuộc giải phóng dân tộc nhằm thoát ra khỏi ách đô hộ của Thực dân Pháp. Khát vọng “độc lập – tự do – hạnh phúc” đã khiến cho họ nghĩ rằng đánh bật kẻ thù ra khỏi đất nước là ưu tiên, rồi tương lại xứ sở ra sao thì sẽ tính sau. Giống như lời kỹ sư Hồ Đắc Liên, từ Paris trở về đứng trong hàng ngũ kháng chiến, đã giận dữ thốt lên: “Dẹp xong giặc Pháp, tao sẽ xử tội bọn cộng sản chúng mày!”.

Thời bấy giờ rất ít người biết trước tai họa cộng sản. Ngay như Thủ tướng Trần trọng Kim, một nhà sử học, cũng tưởng rằng anh em trong nhà có thể giải quyết vấn đề nội bộ với nhau, nên mới khước từ lời đề nghị của viên Đại sứ Nhật bản giúp tiêu diệt Hồ Chí Minh và bè đảng. Bởi vậy không thể chê trách sự ngây thơ của người yêu nước. Nhưng mải miết đắm chìm phục vụ cái ác, cái lưu manh mà không tỉnh ngộ là không thể chấp nhận được.

Thành tích đánh đuổi được giặc Pháp là do công lao của toàn dân Việt Nam, mà đáng kể nhất là giai cấp tiểu tư sản, vì nhờ có trình độ học vấn do Pháp đào tạo, nên mới có kiến thức và khả năng chỉ huy các đơn vị cấp Tiểu đoàn, Trung đoàn, Sư đoàn… Năm 1953, khi thắng lợi chưa ngã ngũ, Việt Minh đã đề ra chủ trương “trí, phú, địa, hào phải đào tận gốc, trốc tận rễ”. Vậy xin hỏi thành phần tiểu tư sản được đánh giá là trí thức đang chiến đấu trong hàng ngũ cộng sản, có bao giờ dành ra một vài phút để tự vấn: “Liệu bản thân sẽ có ngày cũng bị đào tận gốc, trốc tận rễ không?” Đối với tội ác “cải cách ruộng đất”, “nhân văn giai phẩm”, có bao giờ những người tận lực đóng góp cho cái gọi là “cách mạng xã hội” băn khoăn về tiền đồ dân tộc? Hoặc trong cái chiêu bài gọi là “giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước” mà lãnh tụ Đảng đi xin vũ khí ngoại bang để gây nên cảnh “nồi da xáo thịt” thì rồi đây sẽ bị ngoại bang đô hộ, giống như Nguyễn Phúc Ánh cầu viện nước Pháp giúp đánh đổ nhà Tây sơn để cuối cùng bị Thực dân Pháp đô hộ? Pascal từng dạy: “Con người là cây sậy, nhưng là cây sậy có tư tưởng” cơ mà! Tại sao kẻ có ăn có học không dành ít phút để ưu tư, lo lắng, suy nghĩ, chiêm nghiệm cái tương lai số phận của mình và của dân tộc?

Một đảng viên cộng sản trẻ tuổi, nhà văn Dương Thu Hương, mới đặt chân vào Miền Nam, đi vào nhà sách nhìn thấy những cuốn Tuyên Ngôn Cộng Sản, Tư Bản Luận thì nhận ra ngay là Miền Nam có tự do và mình bị bọn Bắc Bộ Phủ đánh lừa. Một Nguyễn Hộ, công nhân xưởng đóng tàu Ba-Son, trình độ học vấn có lẽ không cao, nhưng đã dám yêu cầu Đảng từ bỏ chủ nghĩa cộng sản và phải bắt tay với Mỹ. Tại sao những người như Tạ Quang Bửu, những tướng lãnh xuất thân từ trường Thanh Niên Tiền Tuyến cứ tung hô “Bác Hồ” và Đảng Cộng sản quang vinh? Nếu bảo rằng vì chậm trí khôn, tại sao khi nhà trí thức Hà Sĩ Phu viết các bài tham luận “Dắt Tay Nhau Đi Dưới Tấm Biển Đường của Trí Tuệ”, “Chia Tay Ý Thức Hệ” chỉ ra cho thấy ngõ cụt của Tổ Quốc, mà sao chẳng có “cách mạng lão thành” nào công khai lên tiếng phụ họa với ông Hà Sĩ Phu để cứu nguy dân tộc?

Miền Nam từng tố giác Hồ Chí Minh là một loại Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống vì biết trước nếu để cho Miền Bắc chiến thắng thì Đất Nước sẽ rơi vào vòng nô lệ Tầu. Thế mà bọn trí thức nửa mùa phè phỡn, bọn lưu manh đóng vai tu sĩ trà trộn vào các đoàn thể tôn giáo hung hăng đòi đuổi “đế quốc Mỹ” có nhận thấy rằng chính họ là bọn người đưa đến tình trạng muôn dân thống khổ ngày hôm nay không?

Ngày xưa, quý vị “lão thành” lên đường chống ngoại xâm, một lòng “quyết tử để thế hệ sau quyết sinh”. Thật là dũng cảm! Thật là anh hùng! Thế nhưng khi luật sư Cù Huy Hà Vũ bị đem ra xử ở tòa, tôi viết bài “Đòi trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ là bước đầu cuộc cách mạng giải phóng dân tộc” để đề nghị các cụ “lão thành cách mạng” lũ lượt kéo nhau đến Tòa án Nhân dân Thành Phố Hà Nội tại địa chỉ 43 Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, nằm dài ra đó, cương quyết yêu cầu Đảng trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ, mà không có cụ nào dám làm. Tình đồng chí “áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá” của thời kháng chiến đã tiêu tan rồi sao? Các cụ (gồm 29 vị) chỉ dám ký tên phụ họa vào bản kiến nghị của Tướng Đồng Sĩ Nguyên xin Quốc Hội sửa đổi luật Nhà Đất đã tự coi là làm tròn nghĩa vụ rồi ư?

Tướng Trần Độ, một công thần của Đảng, khi nằm xuống, bọn cầm quyền cấm Võ Nguyên Giáp dùng danh xưng “Tướng” của Trần Độ ghi trên vòng hoa phân ưu, mà không có lấy một người đồng chí từng vào sinh ra tử với nhau trong kháng chiến lên tiếng phản đối. Sợ Đảng đến nỗi không dám tỏ tình đồng chí thì có đáng hổ thẹn không?

Nguyễn văn An, Chủ tịch Quốc Hội đợi đến khi thôi chức mới dám nói đến cái lỗi hệ thống. Trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan quyền lực cao nhất nước để đâu? Hồ Chí Minh lập đảng cộng sản đề ra tiêu chí “Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách” mới nghe qua thì có vẻ dân chủ lắm, nhưng nhìn vào thực tế ta thấy rằng đó là một tập đoàn vô trách nhiệm. Cho nên khi Võ Nguyên Giáp yêu cầu chấm dứt dự án Boxit thì Nguyễn Tấn Dũng trả lời: “Đảng đã quyết định rồi!” để lẩn tránh trách nhiệm cá nhân. Nếu hỏi đảng là thằng nào thì sẽ không ai biết đảng là đứa nào hết! Tại sao Nguyễn Tấn Dũng dám hỗn xược trả lời cha đẻ Quân Đội Nhân Dân một câu như thế? Bởi vì đảng từng dạy con tố cha, vợ tố chồng, em tố anh nên ngày nay hàng con cháu như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang không coi các lão thành cách mạng ra cái đinh gì cả là vậy!

Khi bị TBT Nguyễn Phú Trọng, tuổi vào hàng con cháu, hỗn xược mắng cho là suy thoái, bại hoại về đạo đức và lối sống, thì chẳng thấy cụ nào dám có phản ứng, cứ im thin thít. Đợi cho đến lúc người anh hùng tuổi trẻ Nguyễn Đắc Kiên dõng dạc hài tội Nguyễn Phú Trọng, chúng ta mới đọc thấy bức thư của hai bố con Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh “than thở” đôi lời với Nguyễn Phú Trọng mà trong đó có câu đầy vẻ tiếc nuối: “Đâu còn thời kỳ huy hoàng, quang vinh như thời kỳ cách mạng tháng 8 và 2 cuộc kháng chiến vì độc lập thống nhất thắng lợi, nhân dân tự nguyện theo sự lãnh đạo của Đảng”. Tôi cảm thấy thương tội cho cụ già 95 tuổi xiết bao! Chẳng hiểu cụ Vĩnh nói đến thời kỳ huy hoàng, quang vinh cộng sản có phải là thời kỳ “cải cách ruộng đất” giết chết hàng vạn dân oan mà không ai dám kêu ca; là thời kỳ nhà thơ Phùng Quán chỉ làm bài thơ “Chống tham ô lãng phí” là đủ để cả cuộc đời tàn mạt, tan nát?

Với cái não trạng hoài cổ tào lao như vậy, các cụ cứ tin vào sự dối trá nhân dân tự nguyện theo sự lãnh đạo của Đảng, chứ không bao giờ nghĩ tới chuyện mình bị Đảng bịt mắt lừa dối và dí súng đàng sau lưng mà phải làm con thiêu thân xông vào lửa đạn. Bà Nguyễn Nguyên Bình, con gái cụ Vĩnh, từng viết thư cho Nguyễn Phú Trọng trước đây, nhưng không được hắn hồi đáp; lần này cũng tiếp tay cho bố bằng một bức thư, mà bà gọi là bức thư cuối cùng!

Tội ác của Hồ Chí Minh đã được lịch sử chứng minh rành rành ra đó. Có phải cụ Vĩnh còn đề cao Hồ Chí Minh là để bào chữa cho sự vô tội của mình đã tiếp tay cho một tội đồ? Đứng vào ngũ một đảng cướp, đừng bao giờ mở miệng nói mình là một tên ăn cướp chân chính! Trẻ con sẽ cười vào mặt cho đấy!

Phát súng lệnh của Đoàn văn Vươn đã khai hỏa, ai đã từng vỗ ngực khoe mình quyết tử để dân tộc quyết sinh thì hãy cấp kỳ đứng lên hành động để lớp trẻ noi gương xông pha. Đừng ngồi nhà viết kiến nghị hay thư ngỏ cho loài dòi bọ trong Bộ Chính trị hoặc trong Ban Chấp hành Trung Ương, vì chúng không là loài có tai để nghe và có mắt để đọc.

Thông cảm quý cụ nay đã già yếu, không thể hành động vũ bão như xua, tôi đề nghị quý cụ chọn ngày sinh nhật Hồ Chí Minh 19 tháng 5 năm 2013 này cùng kéo nhau ra lăng ông Hồ ở Quảng trường Ba Đình để xé thẻ đảng và nói với vong linh ông Hồ rằng: “Bác xảo quyệt đánh lừa chúng tôi theo Bác làm cách mạng để cho Tổ quốc lâm nguy và đồng bào điêu đứng, khốn khổ khốn nạn như ngày hôm nay. Chúng tôi vô cùng ân hận và đồng lòng phủ nhận chủ nghĩa cộng sản như thế giới đã ném nó vào thùng rác và kêu gọi đồng bào đứng lên tiêu diệt bạo quyền”.

Bãi rác trên quê hương là do các cụ xả ra, nay chính quý cụ phải có bổn phận và nghĩa vụ dọn dẹp nó đi, chứ không thể đẩy cho tuổi trẻ. Hãy nhìn vào các nhà lao chứa đầy các người trẻ yêu nước bị đánh đập, hành hạ, bỏ đói là biết ngay thành quả cách mạng của quý cụ. Ngồi nhà viết kiến nghị, thư ngỏ thì chỉ thành “Ông Bình Vôi”; chứ không thể rửa sạch cái tội đã tiếp tay dựng lên cái cỗ máy tàn bạo, dã man này.

Hành động, hành động, chỉ có hành động mới xoay chuyển được tình thế! Tôi đoan chắc với quý cụ rằng nếu quý cụ nghe lời đề nghị của tôi thì toàn thể nhân dân sẽ đồng loạt đứng lên tiếp tay với quý cụ. Giống như ngày 14 tháng 7 dân chúng Pháp phá ngục Bastille để làm cuộc cách mạng. Hết giờ rồi! Xin quý cụ đừng chần chờ nữa. Trước khi về cõi, xin quý cụ hãy Quyết Tử để Dân Tộc Quyết Sinh”. Lần này mới là lần thực sự cứu nước, cứu dân.

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

Ghi chú của tác giả: Mời quý cụ “Lão Thành Cách Mạng” và độc giả mở cái link dưới đây bằng cách đưa cursor vào link, rồi ấn nút “Ctrl” thì thấy bàn tay hiện ra, rồi double click, để nghe cuộc nói chuyện của nhà văn Dương Thu Hương về Đất Nước



 

Khoa bảng không làm nên nhân cách:CHÂN DUNG MỘT TAY SAI VIỆT CỘNG


From: Gia Cao <
To: " ...............
Sent: Saturday, April 20, 2013 4:09 PM
Subject: [PhoNang] FW. Khoa bảng không làm nên nhân cách:CHÂN DUNG MỘT TAY SAI VIỆT CỘNG

 

 

 

 

Hãy điểm mặt bọn khoa bảng Việt gian "thua cục phân như bọn CS mỉa mai"

Hì hì ! Cảm ơn ông già cao hay cáo già - Đã Nhai Lại Điều Mà Thằng CS Đã Ỉa Ra.
Cảm ơn.


 

---------- Forwarded message ----------
From: "San Le D." <
Date: Sat, 20 Apr 2013 08:29:33 -0700 (PDT)
Subject: [ChinhNghiaViet] Khoa bảng không làm nên nhân cách:CHÂN DUNG
MỘT TAY SAI VIỆT CỘNG [1 Attachment]
To: KVVNNCVC DienDan <



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)

Vậy à ?! Cũng được - tại vì  ở Mỹ - Bơ sửa đầy phòng - tội gì về Việt Nam để rùi 2 cái tay lại biến thành 2 cái chưn - phải hôn ? bản chất của Việt Gian thì phải biết nói và cũng phiả biết sủa !


MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)

Hì hì ! Cũng đúng thui  - nhưng lấy cái gì để chống và lấy cái gi để diệt đây, thưa "ngài bát nháo" ?! Chẳng lẽ lấy cái Mỏ của "ngài ba qua" để Chống và lấy cáo Mõm của "ngài lếu láo" để mà Diệt ?! Dẹp Mẹ nó đi cái lũ Chống Cộng Ồn Ào, cái Bọn Chống Cộng Chết Bỏ này ! Nhưng thực sự - cái Bản Chất của Chúng - chính là Cộng đấy. 


MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)


Hì hì ! cái câu này hay đó ! Đúng 100%  - xin ghi điểm Cộng cho cái Ôn này ! Nhưng xin hỏi nhỏ - Ôn... (dịch) có biết Việt Gian là Ai hôn ?! Xin thưa : Việt Gian chính là những cái tên Chống Cộng Ồn Ào, những cái tên Chống Cộng Chết Bỏ, những cái tên cuồng đồ cuồng tín, ăn gian nói dối, ngụy tạo ngụy chứng; chính xác hơn  là những cái tên Cần Lao Thiên Chùa Giáo - Chúng là Tội Đồ của Dân Tộc.
Vậy xin hỏi : Thiên hạ này - có ai Diệt được cái lũ, cái bọn Việt Gian này hôn ?!




CHÂN DUNG MỘT TAY
BON TAY SAI VIỆT CỘNG



*NGUYỄN THIẾU NHẪN



LGT: Mấy năm trước,
theo tin trên một tờ điện báo thì CSVN đã trả công bội hậu cho “Việt kiều yêu
nước” Vũ Đức Vượng bằng cách “ban” cho tên này chức Giám Đốc Chương Trình SYA
tức School Year Abroad (“Niên Học Nước Ngoài”). Bỏ công cho ông “Việt kiều yêu

nuớc” này mấy năm trước đã xum xoe bợ đỡ  Tôn Nữ Thị Ninh khi y thị này đến
Bắc California để “tuyên truyền” và “giải độc”.



Chúng tôi xin đăng
tải lại bài viết của nhà văn
Nguyễn
Thiếu Nhẫn
về Vũ Đức Vượng để, đồng hương thấy rõ không phải ai cũng
có đủ “khả năng”, “nhân cách” để làm được “Việt
kiều yêu nước”- như Nguyễn Hữu
Liêm
, Vũ Đức Vượng, Đỗ Anh Thư, Hoàng Ngọc Phan (tức ký giả Hà Túc Đạo)…



Ở Mỹ nói riêng và Hải Ngoại nói chung - bất cứ cái thằng việt gian cần lao thiên chúa giáo nào cũng đều có thể lên tiếng chống cộng một cách ồn áo, một cách chết bỏ - bơ sữa nó chình ình trước mắt mà ! Tha hồ chửi bất cứ ai và chụp mũ bất cứ người nào cũng đều vô tội vạ - tội gì không chửi ! Chửi rùi thì sâm banh với gái xồn xồn nó đang đứng sắp hàng - tha hồ mà hưởng thụ - tội gì mà chê - phải hôn ?!

Người anh em  lão mốc = kiêm ái = nguyễn thiếu nhẫn - hì hà này ! (?) Có ngon thì về Việt Nam, đứng trước Chợ Bến Thành mà hô lớn 3 lần cái câu : ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN, ĐẢ ĐẢO HỒ CHÍ MÌNH - thì khi trở lại Mỹ tha hồ mà quỵt nợ thiên hạ - bi giờ nói không ai nghe đâu - thui thì cứ sủa 5, 3 câu cho nó đỡ buồn ngủ - phải không và nên không ?!


Tờ Việt Weekly thì bây
giờ đã rõ là tay sai VC khi phỏng vấn Nguyễn
Thanh Sơn
, Thứ Truởng Ngoại Giao của VC. Bọn báo chí tay sai VC ở hải ngoại
đã về nhậu nhẹt với Tướng Công An VC.




Và, mới đây nhất, tên luật sư Hoàng Duy Hùng, Nghị viên Khu vực F.
của thành phố Houston đã hiện nguyên hình là một tên Việt gian tay
sai VC khi về nước quỳ mọp lưng ca tụng cựu Chủ Tịch Nước Nguyễn
Minh Triết vốn nổi danh là “Đại ca Chém Gió” sau khi qua Mỹ về nước
tuyên bố đã làm “phân hóa nước Mỹ”.



Và, bên miền Đông
Hoa Kỳ, ts Nguyễn Ngọc Bích, người đã được cố phiếm luận gia Tú Rua
của bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong “xưng tụng” là chưởng môn nhân của “trường phái Bể Dâu” vì đã dịch hai chữ “Bể Dâu”
ra Anh ngữ là “Mulberry Sea”. Một lần nữa, ông này lại trổ tài dịch thuật mấy chữ “South Vietnamese Recognition Day” trong Nghị quyết SJR445 của Nghị viện Virginia là “Ngày Nam Việt Nam” hay “Ngày Việt Nam Cộng Hoà” với mục đích “thay tên đổi nghĩa” “Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư”.
Với việc dịch thuật gian trá này, ông Nguyễn Ngọc Bích đã hiện nguyên hình là một tên tay sai của đảng Việt Tân trong âm mưu “thay tên đổi nghĩa” “Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư” để chạy tội cho VC!

Hơn lúc nào hết, “chân dung” của bọn tay sai VC đã rõ nét.


“Minh thương dễ đỡ, ám tiễn khó lường!”. Trong mục đích đó, chúng tôi
xin lần lượt giới thiệu những kẻ đã đóng vai “ám tiễn” để kềm hãm phong trào chống Cộng của người Việt tị nạn tại hải ngoại.



Bài viết đầu tiên này xin vạch mặt một tên tay sai VC có “lai-sân” là Vũ Đức Vượng.


Theo tuần báo Việt Weekly (từ nay viết tắt là VW) thì "Nguyễn
Phạm Thanh Sơn, chủ nhiệm tạp chí Nhà, đã cùng với công ty tiếp thị Mekong
Delta Group, đứng ra tổ chức Đại Hội Truyền Thông Việt Mỹ (Vietnamese American
Media Expo - VAME) tại khách sạn Luxurious Westin St. Francis ở khu phố cổ của
San Francisco vào ngày 5 tháng 5 năm 2006. Mục đích của đại hội là tạo cơ hội
cho các cơ quan truyền thông gặp gỡ, quen biết lẫn nhau, và đồng thời tiếp cận
trực tiếp với các công ty quảng cáo Mỹ".

Và khi được hỏi: "VAME có nhằm mục đích riêng gì
cho Nhà Magazine?" thì ông Nguyễn Phạm Thanh Sơn đã cho biết: "VAME
nhằm giúp chung tất cả truyền thông Việt Nam. Quyền lợi riêng của Nhà Magazine
không có ở trong đây. Tôi nghĩ rằng truyền thông Việt Nam rất mạnh, tuy nhiên,
những công ty quảng cáo vẫn chưa biết rõ về thị trường của mình. Đại hội VAME
là dịp để họ tìm hiểu thêm về sức mạnh, tiềm năng của độc giả và khán, thính
giả Việt Nam trong cộng đồng."

Chuyện lạ là ý đẹp "giúp chung tất cả truyền thông
Việt Nam" của ông Nguyễn Phạm Thanh Sơn, Chủ nhiệm tạp chí Nhà lại bị
đa số báo chí Bắc California tẩy chay.

Theo ký giả Cao Sơn của tuần báo Tin Việt News thì "Làng
báo Việt ngữ tại miền Bắc California trong vài ngày tới hứa hẹn sẽ có những
sóng gió xảy ra... xuất phát từ một tờ magazine kỳ cựu. Đó là tờ Nhà Magazine
do vợ chồng Sơn Nguyễn Tina Tiền làm chủ... Trong số báo phát hành
vào "May/June 2006", ở tiết mục chính trị, tờ báo dành từ trang 126
đến trang 133 để đăng một bài phỏng vấn dân biểu Trần Thái Văn. Nhưng
đặc biệt, người viết lại là một người mà cộng đồng người Việt tỵ nạn mỗi khi
nghe nhắc đến đều nổi gai ốc, đó là ông Vũ Đức Vượng.

Quá trình của tên Vũ Đức Vượng liên hệ với chế độ CSVN,
- một chế độ mà Cộng đồng người Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới không ai
chấp nhận, ngoài trừ tay sai hay Cộng sản thứ thiệt - như thế nào không cần đề
cập thêm cho tốn giấy, phiền lòng độc giả.

Đây không phải là lần đầu tiên Nhà Magazine đăng tải
bài viết của Vũ Đức Vượng. Lần đầu tiên trong đợt tranh cử của đương kim
Nghị viên khu vực 7 Madison Nguyễn, Nhà Magazine đã có một bài viết của
Vũ Đức Vượng, khiến ứng cử viên này bị vạ lây làm anh em trong ban vận động
và thân hữu phải "điên đầu". Với số báo mới phát hành, đây là lần thứ
hai bài viết của ông Vũ Đức Vượng xuất hiện trên báo Nhà Magazine và ở trang 14
của tờ báo tên Vũ Đức Vượng được xem là cộng tác viên (Contributors) của
Nhà Magazine... Trước đó, do bởi cách thức tổ chức của VAME, nhiều cơ sở báo
chí trong vùng đã có một cuộc gặp gỡ, thảo luận và không tham dự VAME như nhật
báo Thời Báo, tuần báo Nàng Thế Kỷ 21, tuần báo Đời Mới, bán tuần báo Sàigòn
USA và tuần báo Tin Việt News...

Nhưng nay với việc đăng bài viết của Vũ Đức Vượng thì
chúng tôi khẳng định không còn là vì cách thức tổ chức mà vì quan điểm Quốc
Cộng, chúng tôi xét thấy không thể tham dự VAME vì chúng tôi không thể chấp
nhận quan điểm chọn Vũ Đức Vượng là một cộng tác viên của Nhà Magazine.
Trên quan điểm đấu tranh chung của cộng đồng, ngày nào Nhà Magazine còn có sự
cộng tác của Vũ Đức Vượng ngày đó cá nhân chúng tôi cũng như tờ Tin Việt
News, không xem báo Nhà Magazine là đồng nghiệp và chúng tôi sẽ chấm dứt mọi sự
liên hệ trừ khi có sự thay đổi." (Tin Việt News số 537, phát hành ngày
04-05-2006).

Những đoạn trên được trích trong bài "Nhà Magazine
lại tiếp tục đăng bài viết của Vũ Đức Vượng khiến 2 tờ báo lớn trong vùng
rút lui sự bảo trợ & không tham dự VAME vào ngày hôm nay (05-05-2006)".
Bài viết này được đăng tải lại trên bán tuần báo Sàigòn USA số 857, phát hành
ngày 05-05-2006 với tựa đề rất giựt gân, nhưng hơi khó hiểu: "Cộng Đồng
Bắc Cali Bất Lực?" Bên góc phải
của bài viết đăng lại của tuần báo Tin Việt News, bán tuần báo Sàigòn USA có
đăng lại một trang báo Nhà Magzine với lời ghi chú bên dưới như sau: "Những
bằng chứng tờ báo NHÀ vẫn sử dụng cộng con VĐV để viết bài cho NHÀ một cách
chính thức và trân trọng chứ không phải chỉ tạm thời. Chủ nhiệm Sơn Nguyễn
thách thức: "Mấy người chỉ chống cộng bằng miệng, nếu chống VĐV thì
tại sao không chống Trần Thái Văn luôn đi, để VC phỏng vấn y đó! Để xem ai làm
gì được tôi!"

*

Đại hội VAME đã diễn ra cùng ngày, cùng giờ, cùng tháng,
cùng năm, cùng địa điểm với tổ chức VANG. Theo tuần báo Tin Việt News thì đây
là một "đại hội one man band". Trong đại hội này có cán bộ đảng Việt
Tân
Hoàng Hồ đã phát tán truyền đơn bênh vực cán bộ VC Huỳnh Tiểu
Hương,
nhằm mục đích đánh phá các báo Tin Việt News, Sàigòn USA nhưng các
ông Nguyễn Sơn, Tuân Q.Phạm là những người tổ chức đại hội cho biết là
các ông này không dính líu gì tới việc làm bỉ ổi này của một đảng viên đảng
Việt Tân.

Chuyện "Đại Hội Truyền Thông Việt Mỹ" (VAME
2006) do tạp chí Nhà ở Bắc California tổ
chức chắc chắn rồi cũng sẽ đi vào quên lãng như "Đại Hội Truyền Thông Việt
ngữ" do nhật báo Người Việt ở Nam California tổ chức vào năm 2003 để
"thử phổi" làng báo Việt ngữ hải ngoại.. Nhưng tuần báo VW từ Nam
Cali lấn sân lên Bắc Cali đã "quậy" câu chuyện cho nổi bèo nổi bọt
bằng cách phỏng vấn, tạo diễn đàn để "tên Mỹ vàng" Vũ Đức Vượng dùng
những lời lẽ của phường đá cá, lăn dưa, của bọn đầu đường xó chợ tấn công vào
làng báo Bắc Cali.

Vũ Đức Vượng đã hèn nhát mượn lời của Nguyễn Quý Đức để
lớn tiếng "dạy dỗ" làng báo Bắc Cali rằng: "Sau 30 năm rồi,
các anh phải trưởng thành một chút, phải làm công việc thông tin và giáo dục
quần chúng, chứ không phải cứ làm tuyên
truyền cho một khuynh hướng chính trị nào." Tưởng cũng nên biết Nguyễn
Quý Đức
là người đã cùng Nguyễn Mộng Giác, Hoàng Khởi Phong hiện
diện trong cuộc hội thảo "Bể Dâu" do Vũ Đức Vượng tổ chức tại San
Francisco cách đây nhiều năm khi Vượng còn làm Giám đốc Trung tâm Định Cư Đông
Nam Á. Do đó, không ai ngạc nhiên gì khi Vượng "nhai lại" lời của
"tôn sư" Nguyễn Quý Đức. Một người con (Nguyễn Quý Đức) lại quên đi
chuyện cha mình (cụ Hoàng Liên Nguyễn Văn Đãi, tác giả hồi ký "Ánh
Sáng và Bóng Tối", bị VC bắt (?) trong cuộc Tổng công kích Tết Mậu Thân
1968) bị VC giam cầm, đày ải gian khổ trong nhiều năm trời, hãnh diện khoe là
mình "không bị ràng buộc bởi những ân oán xưa cũ của chiến tranh Việt
Nam" thì có gì đáng được đề cập?!


Vượng đã hỗn xược kết tội ký giả Cao Sơn đã dùng vụ tạp
chí Nhà đăng tải bài của Vượng để tẩy chay tờ báo này là "ngớ ngẩn, ngu
xuẩn". Không biết là ông ký giả Cao Sơn có "ngớ ngẩn, ngu
xuẩn" hay không nhưng ông Nguyễn Phạm Thanh Sơn, Chủ nhiệm tạp chí Nhà, đã
phải tuyên bố rằng "anh Vũ Đức Vượng không có thể tiếp tục làm việc cho
Nhà Magazine nữa" với lý do "Vượng vừa là nhà báo vừa là
"nhà đấu tranh cho lý tưởng... (VC?) (sic!)" đã chứng minh việc
làm của ký giả Cao Sơn không phải là "ngớ ngẩn" hay "ngu
xuẩn" mà ký giả Cao Sơn đã can đảm nói lên tiếng nói của Lẽ Phải và Sự
Thật! Nếu bảo là "ngớ ngẩn" hay "ngu xuẩn", mấy chữ này
Đức Vượng
nên tự dùng cho chính mình thì đúng hơn!

"Nhà văn trẻ" Đỗ Vẫn Trọn của "hệ
thống truyền thông Viên Thao" khi bị luật sư
Nguyễn Tâm, Chủ nhiệm
bán tuần báo Sàigòn USA tố cáo là lợi dụng lòng tốt của người Việt Quốc Gia tỵ
nạn gây quỹ giúp người mù ở Việt Nam để VC đem tiền này qua Kampuchea làm
"nghĩa vụ quốc tế", khi được phỏng vấn thì tuyên bố: "Tôi
không phải là Việt Cộng!".

Y chang, "tên Mỹ vàng" Vũ Đức Vượng khi được hỏi
về quan điểm thân cộng của mình thì cũng hô to: "Tôi không phải là
người cộng sản." Đúng! Vũ Đức Vượng không phải là cộng sản. Vượng chỉ
là tay sai của Việt Cộng! Do
những hoạt động có lợi cho Việt Cộng, vào năm 1997, Vượng đã bị sa thải khỏi
Trung Tâm Cộng Đồng Đông Nam Á.

Xin mời độc giả đọc bản tin từ tờ Việt Nam nhật báo,
được đăng lại trên tuần báo San Jose Rao Vặt số 28, phát hành ngày
24-01-1997. Nguyên văn bản tin như sau:



"VŨ ĐỨC VƯỢNG BỊ SA THẢI KHỎI TRUNG TÂM CỘNG ĐỒNG
ĐÔNG NAM Á



SAN JOSE (VNNB) -  Vũ Đức Vượng, người từng nhiều lần
bị cộng đồng người Việt tại vùng Vịnh tố cáo là đã có những hoạt động có lợi
cho cộng sản Việt Nam, vừa bị Hội Đồng Quản Trị của cơ quan tỵ nạn Đông Dương
mà ông là giám đốc điều hành (có lương bổng) từ nhiều năm nay, sa thải.

Tờ San Jose Mercury News số ra ngày hôm qua đã đăng tải
bài viết của ký giả
Ken McLaughlin liên quan đến vụ này và được tạm dịch
như sau:

"Một người gây ồn ào và tai tiếng nhiều trong cộng
đồng người Việt tỵ tại San Jose là Vũ Đức Vượng đã bị sa thải khỏi chức
giám đốc một cơ sở bất vụ lợi giúp người tỵ nạn Đông Dương lâu đời nhất tại
vùng Vịnh. Nhưng ông Vượng, một con người có đầu óc độc lập, không chịu ra đi
dễ dàng. Với sự hỗ trợ từ các nhân viên của ông tại Trung Tâm Cộng Đồng Đông
Nam Á, ông Vượng đã chống lại lệnh sa thải và làm trung tâm từng hoạt động suốt
22 năm nay lâm vào tình trạng xáo trộn. Mới đây ông đã gửi văn thư tới hội đồng
quản trị nói rằng, "Tôi vẫn là giám đốc của trung tâm này."

Vì  Vượng từ chối chấp hành lệnh sa thải nên hội
đồng quản trị phải thay đổi các ổ khóa và xin lệnh tòa án tạm thời không cho
Vượng vào văn phòng. Luật sư Đỗ Văn Quang Minh cũng là người điều khiển
một "sô" những buổi đàm luận trên truyền hình, nói, "Như
thể vở kịch nhiều kỳ - "Peyton Place", hoặc có lẽ tôi nên gọi là
"Hanoi Place?"

Lý do chính xác vì sao Vượng bị sa thải ngày mồng 9
tháng Giêng (năm 1997) vẫn chưa rõ ràng. Nhưng đồng chủ tịch hội đồng quản trị
Channon Chhim Reeves nói hôm Thứ Tư, lý do chính dường như
Vượng cương quyết giúp những người Đông Dương hiện sinh sống tại Đông Dương,
hơn là những người Đông Dương đã di cư sang bên này... (Do tác giả bài
này in gạch đít) Chhim Reeves nói, "Chúng tôi cần tập trung nỗ lực vào
vùng Vịnh."

Vượng cũng là người cao giọng ủng hộ việc bình thường
hóa quan hệ với Hà Nội và ông cũng là người đảm nhiệm và cổ võ việc phát hành
các ấn bản báo chí của cộng sản Việt Nam tại đây. Vì thế ông là mục tiêu chống
đối của các cuộc biểu tình của những di dân Việt tại San Francisco và San Jose.
Các đoàn thể biểu tình từ lâu vẫn kêu gọi đẩy ông ra khỏi cơ quan này.

Nhưng Chhim Reeves nói việc sa thải "không liên hệ
gì tới chính trị."

Các quản trị viên của cơ quan này nói họ phải xin lệnh
tòa án sau khi Vượng từ chối rời cơ quan và lại còn tiếp tục reo rắc những nghi
ngờ ngay trong nội bộ nhân viên về việc
ai là người điều hành trung tâm này. Trong hồ sơ trình toà để xin lệnh, đồng
chủ tịch là bà
Đỗ Thị Thơ nói khi bà viếng thăm văn phòng chính của
trung tâm ở San Francisco ngày 15 tháng Giêng thì "Vũ Đức Vượng đã ở
đó, ngồi tại bàn và nói điện thoại - hành động
như thể y vẫn còn được trung tâm thuê mướn."

Bà Thơ nói bà cũng nói chuyện với nhân viên tài chánh
của trung tâm là Mai Lâm trong cuộc viếng thăm này. Mai Lâm cho biết bà
đã được ông Vượng thuê mướn và ông Vượng vẫn là giám đốc của trung tâm và
"ông ấy là xếp của tôi". Bà Thơ cho biết bà nói với Lâm là "ưu
tiên số 1 của chúng ta" là có được
danh sách các trương mục ngân hàng của trung tâm. Nhưng Lâm không chịu cung cấp
Vượng đã ra lệnh cho bà là "không cung cấp tài liệu cho hội đồng quản
trị."

Trong ba năm qua, Vượng vẫn nói công khai là Y
muốn trung tâm giúp "người Việt, Miên, Lào tại quê nhà." nhưng
cho tới gần đây vấn đề này mới trở thành đề tài bàn cãi tại hội đồng. Y nói
Y và hội đồng quản trị cần ngồi lại để thảo luận những khác biệt. Nhưng trong
thực tế, Y đã được gọi tới trước hội đồng và bị sa thải.  Vượng nói:
"Sâu xa hơn, việc này có liên quan nhiều đến những khác biệt cá nhân và
hội đồng quản trị muốn lấn quyền."

Theo biên bản chính thức thì toàn thể 5 thành viên của
hội đồng đều bỏ phiếu sa thải Y trong một phiên họp kín ngày 17 tháng Mười
Hai. Nhưng tới ngày 9 tháng Giêng, Vượng mới nhận được thông báo trong phiên
họp đặc biệt. Khoảng trong thời gian đó, một trong năm thành viên của hội đồng,
Claude Hess, từ nhiệm.

Dù theo điều lệ của trung tâm thì phải cần từ 9 tới 15 thành viên đồng ý,
nhưng các luật sư của hội đồng sẽ lập luận rằng là việc sa thải này hợp pháp vì
5 thành viên đã đủ số phiếu cần thiết vì hội đồng chỉ có 9 thành viên.

Nhưng Vượng đặt nghi vấn về sự ngay thẳng của hội đồng,
và Y đã thuyết phục được hầu hết nhân viên ký vào tờ ủng hộ Y. Vượng nói,
"Họ cần họp toàn thể hội đồng quản trị cũng như toàn thể nhân viên và các
thành viên cộng đồng lại cùng nhau để rồi quyết định có nên giữ tôi hay
không."

Vượng, 49 tuổi, sang Hoa Kỳ du học 7 năm trước khi
Chiến Tranh Việt Nam kết thúc. Y là người Việt đầu tiên điều hành một văn
phòng phục vụ công cộng. Năm 1984 Y được bổ làm giám đốc cơ quan gọi là Trung
Tâm Định Cư Tỵ Nạn Đông Nam Á. Cho tới tháng 8 năm ngoái trung tâm này đổi
thành Trung Tâm Cộng Đồng Đông Nam Á. Có
lúc trung tâm có tới 4 văn phòng tại vùng Vịnh và ngân sách hàng năm lên tới
2.5 triệu mỹ kim, hầu hết là tiền của liên bang. Nhưng vì tài trợ cho các
chương trình tỵ nạn giảm, nên ngân sách trung tâm nay chỉ còn khoảng 850,000 mỹ
kim. Hiện nay trung tâm chỉ có văn phòng tại San Jose và San Francisco.

Vượng có những người bênh vực Y trong cộng đồng di
dân. Luật sư Nguyễn Hữu Liêm ở San Jose, người đã từng là thành viên của
hội đồng quản trị trong 4 năm và 2 trong
4 năm này là chủ tịch hội đồng quản trị, nhận xét về  Vượng "Ông ấy là
người tốt, lương thiện, làm việc chăm chỉ." tên Luật sư Liêm cũng nói
"Vượng là người "thẳng tính và nói năng bộc trực" nên thường tạo
cho người ta cảm giác ông là con người thiếu uyển chuyển, Liêm nói, "Sự
thiếu uyển chuyển của ông có thể gây va chạm với hội đồng."

Nhưng phản ứng từ những người Việt chống Cộng trong
cộng đồng người Việt thì rất phấn khởi. Ông Võ Văn Sĩ, người từng bị
cộng sản nhốt tù biệt giam trong thời gian "tù cải tạo,” nói,
"Chúng tôi rất vui mừng thấy Vượng  ra đi." Còn Nguyễn Như Được,
người tổ chức biểu tình, thì nói, "Lẽ ra Y phải bị đuổi từ ba năm
trước."

Sự việc Vượng bị sa thải khỏi chức vụ Giám Đốc Điều
Hành của Trung Tâm Tỵ Nạn Đông Dương thực ra không phải là điều vượt ra khỏi sự
suy nghĩ từ bấy lâu nay của nhiều người trong cộng đồng người Việt tại vùng
Vịnh. Một cuộc biểu tình đã diễn ra ngay trước Trung Tâm này vào năm 1994 ít
lâu sau việc Vượng và ông Ngô Đức Diễm đứng ra tổ chức một cuộc hội
thảo tại San Jose về phương cách giúp phát triển kinh tế tại Việt Nam.
Ít năm trước đó, chính ông Ngô Đức Diễm, ủy viên kế hoạch của Liên Hội Người
Việt Quốc Gia Bắc California và cũng là Phó Chủ tịch kiêm phát ngôn viên của Tổ
Chức Phục Hưng với bí danh là Ngô Quốc Sĩ, cũng đã từng bị báo giới chỉ
trích khi Diễm tổ chức đón tiếp phái đoàn ông Nguyễn Gia Kiểng của
nhóm Thông Luận từ Âu châu sang. Nhóm này vẫn được coi là có khuynh hướng thiên
tả. (Ông Diễm sau đó đã lên tiếng phủ nhận việc ông nhận lời thuyết trình trong
buổi hội thảo vừa kể. Tuy thế, hai tháng sau ngày cuộc hội thảo được tổ chức,
Tiến sĩ Nguyễn Thiện Căn của Việt Nam Nhật Báo đã chính thức đặt câu hỏi
với  Vũ Đức Vượng, vào lúc cuộc biểu tình chống  Vượng đang diễn ra ở bên
ngoài trụ sở, liên quan đến việc ông Diễm đã nhận hay không nhận thuyết trình
và  Vượng đã trả lời rõ ràng là
ông Diễm đã nhận lời nhưng rồi không thấy xuất hiện).

Vào đầu tháng 12 năm 1995, một lần nữa  Vượng bị chống
đối mãnh liệt khi xuất hiện như là một thuyết trình viên tại cuộc hội thảo mang
chủ đề "Việt Nam: Nối nhịp cầu cũ và mới" do trường đại học
San Diego tổ chức có sự tham dự của Phó Đại sứ CSVN tại Liên Hiệp Quốc là ông
Huy Thông.
Trong cuộc hội thảo cũng có sự tham dự của Thẩm phán Phan
Quang Tuệ.
Trong lần xuất hiện này
nhiều lần Vượng đã tìm cách đỡ đòn cho Nguyễn An Trung, đệ nhị tham
vụ tòa đại sứ CSVN tại LHQ,
khi viên chức cộng sản này không thông hiểu rõ
những câu hỏi bằng Anh ngữ và không đủ kiến thức để trả lời những câu hỏi từ cử
tọa. Một số người có mặt vào lúc đó đã tỏ vẻ hoài nghi về vai trò tên cựu du học
sinh Vũ Đức Vượng trong khi một số người khác cho rằng Y đã gần như ra mặt
hoạt động cho Hà Nội. (do tác giả vài viết này in đậm)

Sự kiện có vẻ như ngày càng rõ rệt hơn, vì trước đó
Vượng bị cáo giác đã đứng ra giúp tổ chức Hội Chợ Viet-Expo tại San Francisco
và chỉ ít tháng sau khi bị chống đối tại San Diego,  Vượng đã chính thức kêu
gọi và đứng ra cổ võ cho việc bán các văn hóa phẩm của CSVN tại Hoa Kỳ. Sau lần
chính thức ra mặt này nhiều người cho rằng việc  Vượng giúp Nguyễn An Trung
tại San Diego là việc Vượng phải làm và qua việc làm đó Vượng đã được
CSVN tin dùng hơn.

Mặc dù trong cuộc điện đàm với Việt Nam Nhật Báo vào chiều
hôm qua, bà Teri Tith, phát ngôn viên của Hội Đồng Quản Trị Trung Tâm
Cộng Đồng Đông Nam Á xác quyết vấn đề sa thải Vượng chỉ thuần túy nằm trong
lãnh vực quản trị và đường lối hoạt động của cơ quan này, nhưng đối với nhiều
người Việt thường tham dự những sinh hoạt cộng đồng tại địa phương thì việc
Vượng bị sa thải là điều trước sau gì cũng sẽ phải xảy đến vì cá nhân Vượng
không được cảm tình của cộng đồng người Việt tại đây, phần vì quan điểm chính
trị khác biệt của ông đối với đại đa số người Việt tỵ nạn hiện đang sống trong
vùng Vịnh, và phần có thể vì Vượng đã dành thì giờ chú tâm đến những việc
không nằm trong phạm vi hoạt động của Trung Tâm như Hội Đồng Quản Trị đã vạch
ra.

Cũng trong cuộc điện đàm vừa nói, bà Teri đã xác nhận là
Vượng hiện không còn là nhân viên của Trung Tâm CĐĐNA nữa. Bà Teri cho biết
thêm là vào lúc trước khi phiên họp ngày 17-12-1996 diễn ra số thành viên thực
thụ của hội đồng chỉ là 6 vì trước đó nhiều ngày 3 trong tổng số 9 thành viên
đã quyết định rút lui. Một trong 6 người vừa nói không xuất hiện trong phiên
họp và tất cả 5 người còn lại đã đồng thanh bỏ phiếu quyết định sa thải
Đức Vượng."


*

Trong bài phỏng vấn của tuần báo VW, "tên Mỹ
vàng" VĐV đã hỗn xược và láo khoét khi tuyên bố: "Tôi thấy có
nhiều anh chị em trẻ, tuổi từ 25 tới 40, ngại báo chí cộng đồng Việt Nam như
cùi hủi vậy đó, không muốn dính vào..." Khi nói câu nói trên,
Vượng đã làm chuyện nằm ngửa phun nước miếng lên trời! Câu nói này nên để dành
cho chính bản thân Vũ Đức Vượng thì đúng hơn.

Theo bản tin do Việt Nam nhật báo loan tải, mọi người đều
biết vì quan điểm "giúp những người Đông Dương hiện sinh sống tại Đông
Dương, hơn là những người Đông Dương đã di cư sang bên này" mà Vượng
đã bị Hội đồng Quản trị Trung tâm Cộng đồng Đông Nam Á đuổi cổ. Khi Vũ Đức
Vượng
đứng ra tổ chức cuộc hội thảo tại San Jose về phương cách giúp phát triễn
kinh tế tại Việt Nam, Ngô Đức Diễm, Giám đốc VIVO, cũng là Phó Chủ tịch kiêm
Phát ngôn viên của Tổ Chức Phục Hưng, tưởng bở đã nhận lời thuyết trình nhưng
sau đó thấy bị đồng bào biểu tình chống đối đã phải... lỉnh đi nơi khác!

Cái gọi là Đại hội Truyền thông Việt Mỹ (VAME) được tổ
chức chung với tổ chức VANG lần thứ 3, và được giới thiệu trong poster của tổ
chức này nhưng khi có chuyện tên VĐV nằm trong Ban Biên tập của tạp chí Nhà,
những người tổ chức VANG 2006 đã tuyên bố một cách dứt khoát: "VANG là
VANG còn VAME là VAME, hai tổ chức không liên hệ, không dính dáng nhau..."
cho thấy Ban Tổ chức VANG của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi "cũng đã
tránh né VĐV như tránh né cùi hủi, không muốn dính vào."



Theo Nguyễn Phạm Thanh Sơn, Chủ nhiệm tạp chí Nhà thì nhật
báo Cali Today của Nguyễn Xuân Nam và tuần báo Mõ San Francisco của Huỳnh
Lương Thiện
đã chính thức ghi danh tham dự VAME, nhưng khi có "sự
cố" tên VĐV xuất hiện trong Ban Biên tập của tạp chí Nhà, hai tờ báo này
đã phải tránh né VAME - như tránh né cùi hủi.

Nói chung là
cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại Bắc California đã tránh né
VĐV còn hơn là tránh né cùi hủi!

"Người thế hệ 1,5" Nguyễn Phạm Thanh Sơn, theo bán tuần báo
Sàigòn USA, đã từng tuyên bố: "Mấy người chỉ chống cộng bằng miệng, nếu
chống Vũ Đức Vượng thì tại sao không chống Trần Thái Văn luôn đi, để VC phỏng
vấn y đó! Để xem ai làm gì được tôi!" Nay, đã phải tránh Vũ Đức Vượng
như tránh cùi hủi, đã phải viện cớ không cộng tác với VĐVVượng "vừa
là ký giả vừa là "người hoạt động vì lý tưởng... (VC) " và "Yếu
tố đó đi ngược lại với chủ trương của tạp chí Nhà."



Là người tự xưng là "người của thế hệ 1,5,"
người ta rất ngạc nhiên trước những lời biện bạch yếu ớt, gượng gạo của Nguyễn
Phạm Thanh Sơn
về trường hợp của Vũ Đức Vượng đứng tên, rồi không đứng tên
trong ban biên tập của tạp chí Nhà Magazine. Ở Bắc Cali, làm báo mà không biết
quan điểm, lập trường của Vũ Đức Vượng, một người "gây nhiều tai tiếng
và ồn ào trong cộng đồng vì những việc làm có lợi cho Việt Cộng" đến
nỗi bị Hội Đồng Quản trị Trung Tâm Cộng Đồng Đông Nam Á đuổi cổ và cộng đồng
người Việt tỵ nạn cộng sản tại Bắc California coi như cùi hủi, thì không biết
làm sao "người thế hệ 1,5 " Nguyễn Phạm Thanh Sơn có thể "làm
công việc thông tin và giáo dục quần chúng" - như ông diễn giả Nguyễn
Quý Đức
(cũng là người của thế
hệ 1,5. Hiện nay Y này đã về mở quán cà-phê ở VN để sinh sống) đã dõng dạc
tuyên bố trong đại hội VAME - như lời trích dẫn của "tên Mỹ vàng"
Đức Vượng
khi trả lời tuần báo VW?

*

Tên khoa bảng (?) Vũ Đức Vượng, kẻ đã là du học sinh đi du
học nước ngoài từ năm 1968. Trong khi những người cùng trang lứa với Vượng phải
hy sinh xương máu để bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ, bảo vệ tự do, dân chủ cho chế
độ miền Nam. Trong khi hàng trăm ngàn quân, công, cán, chính của chế độ miền
Nam bị VC đày ải, chết chóc ở những trại tù nơi rừng thiêng, nước độc; thì Việt gian
Vượng ung dung, nhàn nhã ở những trường học đầy đủ tiện nghi ở Hoa Kỳ học hành
để lấy cấp bằng Tiến sĩ này, Tiến sĩ nọ.

Khi làm Giám đốc Trung Tâm Định cư Người Tỵ nạn Đông Nam
Á, được hưởng bổng lộc từ nguồn "phân (fund)" của những người tỵ nạn CS
Đông Nam Á, Việt gian Vượng lại thốt ra những lời vô ơn đối với những người
tỵ nạn; do đó, đã bị Hội Đồng Quản Trị Đông Nam Á sa thải.

Hưởng bổng lộc miền Nam để từ đó có bằng cấp này, bằng cấp
nọ nhưng lại muối mặt đi làm những việc làm có lợi cho giặc CS Hà Nội, Vượng đã bị
cộng đồng người Việt tỵ nạn tẩy chay, xa lánh.

Khi được tuần báo VW tạo diễn đàn, Vũ Đức Vượng đã dùng
những lời lẽ đá cá, lăn dưa của bọn lưu manh đầu đường xó chợ để thóa mạ, để
tấn công làng báo Bắc Cali để thỏa mãn mối hiềm thù chưa phỉ!

Thế mới biết bọn khoa bảng không làm nên nhân cách!



NGUYỄN THIẾU NHẪN

tieng-dan-weekly.blogspot.com





Thư của một độc giả gửi Ông Bảo Ân, con trai của Cựu Hoàng Bảo Đại sau loạt bài 5 kỳ về chuyện Cựu Hoàng


 

Thư của một độc giả gửi Ông Bảo Ân, con trai của Cựu Hoàng Bảo Đại sau loạt bài 5 kỳ về chuyện Cựu Hoàng.

 

 

Kính gửi Ông Bảo Ân,

Tôi bị cho về hưu sớm, và trong 5 năm vừa qua, rảnh rỗi, tôi có dịp nghiên cứu lịch sử Việt Nam thời cận đại. Đặc biệt, tôi quan tâm đến giai đoạn chuyển đổi từ chế độ quân chủ sang chế độ dân chủ của nước ta trong thập niên 1950'.

Nghiên cứu giai đoạn nầy thì không thể không nghiên cứu hai nhân vật lịch sử là hai vị Bảo Đại và Ngô Đình Diệm với những thất bại và thành công, những "công" và "tội" của họ.

Tôi khám phá ra một điều rằng về phương diện văn bản / tài liệu, đã có một sự bất công rõ ràng về nội dung cũng như số lượng khi đề cập đến vị vua cuối cùng của triều Nguyễn, Hoàng đế Bảo Đại.

Chế độ Đệ nhất Cọng hòa và những người theo ông Diệm, lúc đó cũng như sau nầy tại hải ngoại, theo tôi đã vì nhu cầu chính trị mà viết không đúng hoặc không đủ về Hoàng đế Bảo Đại, người đối thủ của ông Diệm trong khoảng thời gian ông Diệm sắp (và sau) khi vừa chấp chánh.

Chính vì sự bất công đó, thậm chí có thể gọi đó là một sự bất lương trí thức của những người hoài-Ngô, mà khi đọc được loạt bài 5-kỳ phỏng vấn Ông (của ký giả Huy Phương) vào tháng 3 và 4/2013 trên Người Việt Online, tôi vừa thông cảm vừa thán phục Ông đã nói lên những sự thực mà "họ" từng dấu diếm (như biện pháp rất tiểu nhân khi cư xử với Bà Từ Cung hoặc tâm trạng u sầu của vua Bảo Đại sau khi bị "truất phế" vì bị vị cựu thần từng thề thốt trung thành với mình nay đã phản bội).

Ngoài ra, trong không khí nhiễm độc lịch sử vì nhóm hoài-Ngô khống chế lãnh vực truyền thông tại hải ngoại, ông đã dũng lược dám yêu cầu mọi người hãy "... nhìn vào lương tâm mình, không phải để tìm trong đó lòng bác ái hay một tình cảm riêng tư, bởi vì cha tôi, không muốn và cũng không chờ đợi sự rộng lượng đó của quý vị, mà chỉ xin quý vị tìm trong đó một đức tính cao thượng và lòng trung thực để trả lại cho ngài hai chữ ‘công bình’trong lịch sử".

Tôi không phải là một người trong giới hoàng tộc nhà Nguyễn, tôi chỉ là một người yêu sự thực và lẽ phải. Vì vậy, tôi xin gửi đến ông 4 bài viết đăng trong một Webpage (“hoangnamgiao” hình như của một nhóm người Huế ở Pháp?) với nội dung mô tả "nhân vật lịch sử Bảo Đại", theo tôi, tương đối gần với hành trạng của Ngài hơn là những "đống rác lịch sử" mà những người của chế độ NgôĐìnhDiệm vất vào mặt Ngài từ gần 60 năm nay.

Kính chúc Ông an bình và giữ vững quyết tâm đi tìm "công bình" cho Thân phụ của Ông.

Trân trọng và chúc ông thành công,

 

PS- Xin ông click vào đường link bên dưới, và/hoặc xin ông mở attachment những bài đó (mà tôi đã copy/paste lại bằng MS Word để lưu giữ làm tài liệu)

1- Vài Bức Ảnh Để đời: Ngô Đình Diệm và Bảo Đại:


2-Bảo Đại, vị vua cuối triều Nguyễn. Công và Tội


3-Bức thư của kẻ Phản thần NgôĐình Diệm


4- Những nỗ lực của Cựu hoàng Bảo Đại

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link