Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 25, 2013

Những bloggers bị săn đuổi


 

Những bloggers bị săn đuổi


8 April 2009

Người viết: Maartje Duin

Người dịch: Tam Hợp

Bài dịch từ báo Volkskrant, ngày 30 tháng 3 năm 2013

Vừa ngồi xuống, thì đã có người gõ cửa nhà xí. Nghĩ bụng là chắc có bà nào đang vội lắm đây. Ấy vậy, mà khi tôi bước ra, thì chẳng còn thấy một ai.

Tôi biết ngay là họ đấy thôi. Cứ tưởng rằng mình đã thoát được rồi, sau khi leo lên xe ông Trung. Đến giờ thì tôi đã biết ít nhiều về họ. Những nhân vật đội ngũ bảo hiểm và che mặt bằng khẩu trang, mỗi khi tôi nhìn thì họ quay mặt đi, cũng có khi họ rẽ đi một hướng khác, nhưng rồi lại thập thụi đâu đó sau lưng tôi. Những nhân viên an ninh của Việt Nam trông y như những chú bé con. Ở độ tuổi hai mươi hay hai nhăm là cùng, mặc quần bò và đi giày thể thao. Nhưng những chú bé này đã được đào luyện có bài bản.

Một chuyến phiêu lưu bằng xe máy để ra khỏi Huế. Ông Trung hứa với tôi là sẽ chở đi xem nhiều cảnh đẹp trên đường vào Hội An: nào là làng chài, nào là thác nước hùng vĩ, hay những ngôi chùa thơ mộng trên triền Núi Đá. Thế nhưng sáng sớm hôm sau thì chính ông ta lại xuất hiện trong vài trò của một tên chỉ điểm. Cứ mỗi nửa giờ là có một người đàn bà với giọng chanh chua gọi cho ông ta để được biết ông ta đang ở đâu; trong những điều họ nói với nhau, tôi chỉ nghe được tên những địa danh. Không thể tưởng tượng nổi là họ đã sử dụng bao nhiêu người trong việc theo dõi tôi. Chỉ trong 24 giờ đồng hồ mà tôi đã đếm được bảy nhân viên an ninh, đó là chưa kể ông Trung và người phụ nữ kia. Họ thu phim và chụp ảnh tôi, họ kiểm tra hộ chiếu của tôi ở lễ tân khách sạn.

Tất cả chỉ nhằm mục đích không cho tôi viết về những bloggers. Những người đang bị theo dõi nghiêm ngặt ở Việt Nam.

Ít ai ở phương tây biết đến nạn kiểm duyệt ở Việt Nam. Những hình ảnh trong phim Tour of Duty hay Apocalypse Now của thập niên trước, nay đã được thay thế bằng hình ảnh của một nền kinh tế đang trổi dậy. Năm 2012, dù bị ảnh hưởng khủng hoảng kinh tế, nhưng vẫn tăng trưởng ở mức năm phần trăm. Hà Lan cũng đến đầu tư tại đây: Việt Nam cần học Hà Lan về quản lý nước, nông nghiệp và hậu cần. Còn người Hà Lan thì ngày càng thích đến đó du lịch.

Còn các bloggers thì lại phải chịu nhiều gian truân trong mấy năm qua. Tháng chín năm rồi đã có ba người bị phạt tù, tổng cộng lên đến 26 năm. Dù Tổng thống Obama có phản đối, nhưng cũng chẳng làm thay đổi được tình hình: đến tháng Giêng năm nay lại có thêm mười bốn người nữa bị cầm tù. Họ bị buộc tội trong những phiên xử chóng vánh, dựa trên những điều luật mơ hồ. ‘Tuyên truyền chống nhà nước’, hay ‘lợi dụng quyền tự do dân chủ’. Các phiên xử được phổ biến rộng rãi trên những phương tiện truyền thông để nhằm răn đe kẻ khác.

Bloggers, anh là ai?

Nguyễn Văn Đài bước vào quán ăn với vẻ bình thản. Mặc chiếc áo khoác thể thao, nên trông anh trẻ hơn một người ở độ tuổi 42. Đài nói tiếng Anh giỏi, có sự trợ lực của một app dịch thuật.

Anh bị quản chế tại địa phương cho đến tháng Ba năm 2015 và bị cấm không được đi xa khỏi nhà hơn một cây số. Nhưng trưa nay, thì anh đã chạy vòng vo qua những ngõ ngách ở Hà Nội để thoát được vòng vây của an ninh. ‘Tôi biết họ cả mà, mười lăm hay mười sáu người gì đấy’.Mỗi tháng anh phải đi uống cà phê với họ một lần. ‘Mỗi lần như thế tôi giảng giải cho họ tại sao đất nước cần có dân chủ. Thường là họ đồng ý với tôi. Nhưng nếu Việt Nam có dân chủ, thì họ sợ là họ sẽ bị bắt hết’. Anh cười mỉm: ‘Họ rất sợ, cô ạ’.

Đài làm việc trong một xưởng sản xuất xe tải ở Đông Đức vào lúc bức tường Bá Linh sụp đổ. ‘Khi đi học, tôi được học là chủ nghĩa cộng sản là tương lai của nhân loại. Sau khi bức tường Bá Linh sụp đổ thì tôi bắt đầu đọc báo của Tây Đức và Pháp. Tôi nhận ra những điều tôi được học là láo cả’. Khi về lại Việt Nam, anh đi học Luật. Anh cùng một bạn đồng nghiệp tổ chức khóa học cho sinh viên Luật và Báo chí. ‘Chúng tôi giảng giải về nhân quyền và tầm quan trọng của tự do báo chí. Chúng tôi gửi họ về thôn quê để làm phóng sự, biên tập bài của họ rồi đưa lên mạng’.

Vì những bài giảng này mà họ bị buộc tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’. Đài bị tù bốn năm, từ năm 2007 cho đến năm 2011.

‘Mười tháng đầu thật khủng khiếp, cô ạ’. 25 đến 30 người ở một buồng, chỉ có một nhà xí. Không có giường, không có chăn. Sáng và tối chỉ được cơm với ít rau, ngoài ra không có gì cả. Sau hai tháng thì vợ anh được vào thăm, từ đó cứ mỗi tháng họ được gặp nhau nửa giờ. ‘Khi tôi bị chuyển sang trại Ba Sao. Nơi có nhiều tù chính trị. Chúng tôi nấu ăn ngày ba bữa và có cả rađiô. Chúng tôi nghe đài BBC và đài Á châu Tự do để biết là những ai bị bắt.’ Đài nghĩ là mình còn may mắn. ‘Nhiều người còn bị tù biệt giam nữa kìa.’

Nhưng án tù không ngăn cản anh được, sau khi được thả anh lại viết blog. Bằng tên thật. ‘Tại sao không? Họ biết tôi là ai rồi cơ mà’. Những bài viết về nhân quyền, hiến pháp và về những phiên xử các nhà bất đồng chính kiến. Anh gửi bài đi đến các bạn trên Facebook. Có khi mất hết cả ngày. Anh cũng đăng bài trên các diễn đàn đại học, để xem các sinh viên phản ứng ra sao. Anh nhận ra ngay ai là hồng vệ binh. ‘Họ thường là con cái các quan chức lớn trong đảng. Họ được huấn luyện để bảo vệ đảng, nhưng khi mà mình lập luận thì họ im thin thít’. Anh mời những người quan tâm đến lớp anh giảng dạy. Anh vừa mở trở lại – thông qua Skype ở nhà. Anh viết báo cáo cho tổ chức Ân xá và thường được các sứ quán phương Tây mời đến. Có đến sứ quán Hà Lan chưa? Chưa, cho đến nay Hà Lan chưa mời. ‘Ở xứ cô không có tổ chức phi chính phủ nào muốn hỗ trợ dân chủ cho Việt Nam à?’. Khi chia tay Đài, tôi hứa với anh là sẽ nêu lên điều này trong bài viết của mình.

Nội dung các blog ở Việt Nam thường là dành cho những đối tượng hiểu biết về thời sự. Khi nói bóng nói gió về con rắn chẳng hạn thì phải biết là nói về người nào, hoặc khi nói về con ếch thì là ám chỉ ngài Thủ tướng (1). Nhờ những bài châm biếm của mình nên Bùi Thanh Hiếu (41 tuổi) đã được mời tham gia hội thảo văn hóa ở Đức. Trên đường sang Bá Linh anh bị hải quan Việt Nam ngăn lại; từ đó anh không được phép xuất cảnh nữa. Hàng ngày anh đi làm phóng sự, Nguyễn Lân Thắng (38 tuổi) cung cấp cho anh hình ảnh. Họ trở nên một cặp bài trùng luôn hăng say đi làm phóng sự, với điếu thuốc và smartphone trên tay.

Tôi đi cùng hai anh đến hiện trường nơi hai anh đã thực hiện một phóng sự được nhiều người biết đến: Về những con đường lầy lội ở làng Văn Giang. Vào ngày 24 tháng 4 năm 2012 dân chúng đã phản đối lệnh cưỡng chế ở Văn Giang. Thu hồi đất là vấn đề nóng bỏng ở Việt Nam hiện nay: nông dân bị buộc phải giao đất đai cho những dự án của nhà nước, có khi được đền bù xứng đáng – nhưng thường là không xứng đáng. Thắng kể: ‘các nông dân gọi điện thoại cho chúng tôi’, cùng lúc đó anh chỉ về phía căn nhà ở góc đường ngay giữa làng. ‘Ở chỗ ấy, chúng tôi đã cải trang thành nông dân, nấp ba ngày dài ở tầng bên trên’. Từ nơi kín đáo này, anh đã thấy công an đã đi vào làng thế nào, sau đó công an đã dùng dùi cui hành hung hai nhà báo. Phim của Thắng được chuyển lên YouTube và đã có hơn triệu người xem. Reuters đem phổ biến ngay, sau đó truyền thông các nơi cũng vào cuộc. Vụ cưỡng chế đất này được tạm thời đình chỉ; đang chờ quyết định bên trên.

‘Đó là điều chúng tôi muốn’, Hiếu nói như vậy, lúc chúng tôi đến đó. ‘Đưa những tin mà báo chí nhà nước không đưa’. Một nông dân mặc quần áo trùm kín hướng về phía chúng tôi; gật gù đồng ý ông nói: ‘các blogger nói lên tiếng nói của chúng tôi’, vì chúng tôi không viết ra được. Thế nhưng mới đây ông nông dân này đã học cách chụp ảnh và thu phim bằng chiếc điện thoại cầm tay của mình. Xót xa ông chỉ về hướng chân trời: nơi những nhà cao tầng đang lấn chiếm không gian. ‘Chúng tôi muốn là cả thế giới biết đến sự thật về Văn Giang’.

Thưa quý bạn đọc, tôi sẽ kể ra đây sự thật về Văn Giang. Nhưng xin cùng tôi dựng lại hiện trường vào ngày 24 tháng 4 năm 2012. Hiếu và Thắng nói là ngày hôm ấy có đến 5000 công an hiện diện. Reuters nói theo lời nhân chứng là có khoảng 2000 đến 4000 công an. Reuters không có mặt tại chỗ. Các phóng viên báo nhà nước không tác nghiệp được, vì cũng bị đánh tơi bời. Phim của Thắng bị chính quyền địa phương vu cáo là một ‘ngụy tạo của những kẻ chống đối’. Báo chí nhà nước giấu nhẹm vụ các phóng viên của họ bị hành hung bằng ít tiền bồi thường. Thắng kể như thế. Theo như AP thì không phải như vậy. Nhưng khi tôi hỏi phóng viên AP về điều này, thì anh ta bảo là không còn nhớ nữa. Một phóng viên AP khác cho tôi biết trong một lần uống bia chung là AP thuê văn phòng của một tổ chức đảng và bị buộc phải thuê thêm một ‘phụ tá’. Chắc hẳn, bạn đọc sẽ nói ngay là việc gì phải thuê một ‘phụ tá’ như thế, nhưng chắc là bạn chưa biết hết những gì đã xảy ra cho tôi ở Việt Nam?

Thế này nhé! Tôi sẽ đưa bạn cùng tôi trở về Hà Nội theo như cảm nhận của tôi. Đến gặp Phạm Hồng Sơn. Anh đã có lần mất tích một thời gian dài. Mất tích thật đấy. Anh đã tải bài ‘What is Democracy?’ từ trang web của sứ quán Mỹ, dịch sang tiếng Việt rồi phát tán qua email. Không những chỉ gửi cho bè bạn, anh gửi cả đến các ông chóp bu trong đảng. Người Việt Nam ai mà không biết là các ông này đâu phải là những người có đầu óc cởi mở. Sơn năm nay đã 43 tuổi nói như sau:‘tôi lúc nào cũng tìm đến một thử thách mới, tính của tôi là như thế’.

Anh mời tôi dùng trà trong căn hộ của gia đình anh ở ngoại ô thành phố. Những cây cảnh treo trên ban công, bàn ghế bằng mây, bánh của Nhật đặt trên bàn. Ánh sáng chiếu lùa vào qua khung cửa.

Đến năm 2002 anh còn có việc làm với lương cao ở một nhà sản xuất thuốc tây của Pháp. Không phải là việc làm mà anh mơ ước, nhưng là một bác sĩ ở Việt Nam, anh biết là mình chỉ có thu nhập tốt khi mình nhận tiền của bệnh nhân. ‘Đó là điều tôi không muốn.’ Anh thấy tham nhũng tràn lan. Vì thế anh bắt đầu nghiên cứu về dân chủ, ban đầu còn trong bí mật, dần dần trở nên công khai hơn. Cho đến khi bài dịch của anh trở thành một trái bom.
Suốt ba tháng không ai biết anh ở đâu. Mười lăm tháng sau mới biết là hình như anh sẽ bị truy tố. Nhưng vợ của anh vẫn chưa được gặp chồng. Trong phiên tòa thì chị là nhân chứng duy nhất và chỉ được phép trả lời hai câu hỏi bằng chữ có hay không mà thôi. Bản án dành cho anh là mười ba năm. Tự do phát biểu ý kiến đã được ghi trong Hiến pháp và tòa xác nhận nhu cầu cần thiết của internet. Nhưng phát tán những thông tin như thế này sẽ hủy hoại niềm tin của nhân dân vào chính phủ. Phạm Hồng Sơn bị xem là gián điệp.


Bản án mười ba năm sau được giảm xuống còn năm năm, cộng thêm với ba năm quản chế, trong thời gian đó người đàn ông mảnh dẻ và cẩn tính ngồi đối diện với tôi này đã mấy lần bị hành hung và xe anh bị chèn đến suýt bị tai nạn.

Anh nói bây giờ thì ‘oké’. Dĩ nhiên, điện thoại của anh vẫn bị nghe lén, trang web của anh thường xuyên bị phá. Mỗi ngày anh thường đọc và viết – anh cho tôi xem bài anh viết. Trên laptop anh cho xem ảnh hai người đàn anh: đảng viên cao cấp trước kia, có thời là du kích Việt cộng. Anh biết họ là những người cộng sản đã thất vọng, hối tiếc ngay cả về vai trò của họ trong chiến tranh. ‘Nhưng tỏ ra hối tiếc công khai à? Trước kia thì họ không dám’. Anh phải mất ba năm mới thúc đẩy được họ cho mình phỏng vấn. Những người kháng chiến cũ tạo được nhiều làn sóng trong dư luận. ‘Nếu những người có ảnh hưởng như thế nói ra, thì những người dân Việt Nam bình thường cũng sẽ có cơ hội hơn’.
Anh cho tôi xem nơi anh làm việc. Nào là Plato, De Tocqueville, John Adams, ồ, chắc chắn tôi sẽ thích lắm đây: cả Spinoza (2) nữa. Rồi một bản dịch chui tác phẩm Nông trại súc vật…


‘Đương nhiên,’ Phạm Hồng Sơn trả lời. ‘Tôi sẽ là kẻ nói dối, nếu tôi nói là tôi không biết sợ. Nhưng nếu có điều gì không hay xảy ra cho tôi, thì tôi tự nhủ, là mình sẽ chấp nhận thôi. Tôi xem như mình đã đánh đổi chút gì của riêng mình cho tương lai Việt Nam được tươi sáng’.

Gần tuyến đường sắt ở Huế, miền Trung Việt Nam, có một quán cà phê. An ninh chìm đã đặc biệt xây dựng lên quán này để theo dõi cha Phan Văn Lợi. Ông đã sống mười hai năm như thế này. ‘Nhưng’, ông cười sảng khoái và nói là, ‘tôi có một máy ảnh với ống kính viễn vọng ở đây’. Ông cho tôi xem ảnh ông chụp những kẻ tấn công mình. Để trả thù à? ‘Đúng vậy, đúng như vậy’. Ông chỉ phổ biến ảnh của họ, ông nói nhấn mạnh, khi họ làm khó dễ ông. Hoặc họ làm khó dễ khách của ông.

Chẳng phải là tôi có nhiều khách. Ông có vài trăm bạn facebook. Ông quen biết tất cả những nhà bất đồng chính kiến tôi đã gặp ở Hà Nội. Thỉnh thoảng lắm mới có một nhà báo hoặc một nhà ngoại giao Hoa Kỳ đến. Ông nói với những nhà báo nước ngoài về ‘tội ác của cộng sản’. Ông nói, cộng sản gây khó khăn cho người công giáo. ‘Hà Nội sợ sự cạnh tranh từ Rome.’

Lúc bắt đầu câu chuyện, ông cũng bảo tôi như thế. Hai giờ liên tục, ông tạo ấn tượng với tôi bằng sức thuyết phục đầy quyến rũ của ông, đương nhiên ông cũng không quên nhắc đến hoa tulíp và đôi guốc gỗ truyền thống Hà Lan. Ông nhắc cả đến thủ tướng Mark Rutte.

Đến lúc này, tôi hiểu ra là mình đến đây để viết một bài, về những bloggers, tôi như một sứ giả của thế giới đang phải xúc động trước lý tưởng của họ. Phạm Hồng Sơn, nhà trí thức, ôm lấy tôi khi chia tay. Nhà nhiếp ảnh Thắng làm một tập ảnh trên Facebook về chuyến đi của chúng tôi, đã có hàng mấy mươi người ấn nút thích. Còn cha Phan Văn Lợi thì muốn chụp chung một tấm ảnh để làm ‘kỷ niệm cho lần đến thăm này’. Tôi thấy hơi bối rối, nói lắp bắp là: ‘tôi đến đây vì nhiệm vụ thôi.’ ‘Không, không, cô đã chấp nhận rủi ro to lắm khi đặt chân đến nơi đây.’ ‘Cầu xin thượng đế che chở cho cô’. ‘Cám ơn cô rất nhiều khi đến thăm tôi.’

Rời khỏi nhà cha Lợi, khi nhảy lên chiếc xe đạp thì tôi đã thấy mình đối diện trước ống kính của máy quay phim. An ninh chìm canh giữ ông, đang đứng ở phía bên kia đường rầy.
Một ngày sau, tôi nhớ đến những lời của các bloggers và cha Lợi, trong khi ông Trung rồ ga xe, còn tôi thì ôm chắc lấy bụng ông cho khỏi ngã. ‘Đừng sợ’, cha Lợi nói. Phải chăng người gõ cửa nhà xí lúc nãy chỉ là sự tưởng tượng của tôi? ‘Tôi thán phục lòng can trường của cô’, Sơn nói như thế. Nhưng nay thì tôi chỉ muốn thoát ngay khỏi đất nước này. Tôi thấy sợ.


Tên ông Trung là hư cấu.

—————————————————————————————————————–
Chú thích của người dịch:


(1) Xem bài ‘Ếch Rắn giao tranh’ của Hà Sĩ Phu

(2) Spinoza là một triết gia nổi tiếng của Hà Lan

* * *

Chuyên gia

An Nguyễn, giảng viên cao cấp Trường Truyền thông thuộc Đại học Bournemouth ở Anh Quốc, từng thực hiện nghiên cứu về báo chí công dân tại Việt Nam.

‘Nếu nhìn theo quan điểm của các tổ chức nhân quyền thì những gì hiện đang xảy ra tại Việt Nam thật tồi tệ. Nhưng từ góc nhìn Việt Nam hơn, thì đây có thể chỉ là sự suy thoái tạm thời. Nhìn trong tiến trình lâu dài hơn, vẫn có xu hướng cải thiện đi lên trong mối quan hệ không dễ dàng giữa chính quyền và truyền thông.

‘Trước năm 1986, không có báo chí ở Việt Nam, chỉ có tuyên truyền. Khi quốc gia này mở cửa kinh tế, báo chí được tự do hơn. Từ thập niên 90, báo chí thành một cỗ máy chống tham nhũng hữu hiệu’. Ðiều đó đôi khi đi quá giới hạn mà chính quyền sẵn sàng chịu đựng: năm 2008, họ thay thế người đứng đầu hai tờ báo lớn. Khi truyền thông nhà nước rút ra khỏi các vấn đề nhạy cảm, blog nhảy vào chỗ trống đó’.

Nhưng đó không là sự thế chỗ hoàn thiện. ‘Các blogger phát hiện tin tức, cung cấp quan điểm mới và khuyến khích tranh luận. Tuy thế, bloggers chỉ là một phần rất nhỏ trong toàn thể xã hội Việt Nam. Internet đòi hỏi người đọc có thái độ quan tâm tích cực, và điều này còn thiếu ở Việt Nam’.

Nguyễn cho hay, ngày nay, các vấn đề chính trị nhạy cảm được thả cho bàn luận cởi mở hơn so với mười năm trước, không chỉ ở trên Facebook, mà ở cả những cuộc gặp gỡ thân hữu sau giờ làm việc.

Công nghệ có thể giúp ích, nhưng tự nó không phải là giải pháp. ‘Mùa xuân Ả Rập xảy ra vì người ta không còn sợ hãi nữa. Ở những quốc gia như Việt Nam và Trung Quốc, điều đó vẫn còn lâu’.

Nguyễn nghĩ rằng nhiều sự thay đổi nhỏ cuối cùng có thể dẫn đến chuyển biến xã hội lớn. Các blogger đối kháng chính trị chỉ là một phần nhỏ. ‘Một blogger kinh tế dù chỉ có 40, 50 người đọc cũng góp vào việc tích tụ sự đổi thay. Ngay cả những người bình thường chỉ sử dụng Facebook để nói về những điều trong cuộc sống hằng ngày cũng sẽ góp phần”. Khi nào biến chuyển xảy ra? 5 năm, 10 năm, không ai biết được. Nhưng các chế độ chuyên quyền tốt hơn là nên chuẩn bị: họ phải chấp nhận rằng họ sẽ không thể ngăn được trào lưu blog nữa, và không nên biến blog thành kẻ thù’.

Luật sư Nhân quyền 



Nguyễn Văn Ðài (42 tuổi) 4828 bạn trên Facebook. Blog:
http://vietnamhumanrightscommitte.wordpress.com (sic, lỗi nhỏ của một người bạn thiết lập trang mạng của tôi).


* Mong ước: thực hiện việc công khai nói chuyện về hệ thống đa đảng, công khai hoá những vi phạm nhân quyền.

* Hình phạt: 4 năm tù giam và 3 năm quản chế, cho tới tháng ba năm 2015.

 

Người trí thức



Phạm Hồng Sơn (43 tuổi), 3415 bạn trên Facebook, 1260 người theo.

* Bài viết phát hành trong Pro Contra.

* Mong ước: Người Việt Nam nghĩ đến dân chủ và những sai lầm trong quá khứ.

* Hình phạt: 13 năm tù giam, sau này giảm xuống còn 5 năm; 3 năm quản chế, bị hăm doạ, bị hành hung.

Nhà báo Tự do



Nguyễn Lân Thắng (38 tuổi) 4989 bạn trên Facebook, 1618 người theo.

Bùi Thanh Hiếu, (Người Buôn Gió) (41 tuổi) 4830 bạn trên Facebook, 2552 người theo.

* Mong ước: thông tin độc lập.

* Hình phạt: Bị hăm doạ, lục soát nhà, bị bắt (không đếm được bao nhiêu lần), bị hành hung, bị cấm đi lại.

 

Vị Linh mục



Linh Mục Phan Văn Lợi (62 tuổi), 545 bạn trên Facebook, 700 nguời theo

* Chủ bút của tờ báo chui “Tự do Ngôn luận”

* Mong ước: Tự do Tín ngưỡng, Dân chủ

* Hình phạt: 7 năm tù giam, trong đó có tội dựng một vở kịch; bị quản chế từ năm 2001.

M.D.

Nguồn:  http://www.maartjeduin.nl/?p=1085

 
http://

CỘNG SẢN VIỆT NAM TÀN ÁC HƠN CẢ THỰC DÂN PHÁP


Date: Thu, 18 Apr 2013 08:50:21 -0700
Subject: CỘNG SẢN VIỆT NAM TÀN ÁC HƠN CẢ THỰC DÂN PHÁP ** LÃO MÓC

 

 CỘNG SẢN VIỆT NAM TÀN ÁC HƠN CẢ THỰC DÂN PHÁP
Lời giới thiệu: Hồ chí Minh có 2 ông thầy họ Mao, một là Mao Trạch Đông dạy hắn ta về chủ nghĩa đại động, làm thế nào để cho Trung Cộng Đại Đồng với VN tức là sáp nhập VN vào Tàu Cọng, Hai là Mao Toại, dạy Hồ Chí Minh ăn cắp. An cắp tác phẫm của các cụ Phan Chu Trinh, Nguyễn Thế Truyền, ăn cắp tên Nguyễn Ái Quốc của nhóm các cụ này luôn. Ăn cắp vợ của Lê Hồng Phong, và còn nhiều thứ ăn cắp nữa. Chỉ có một cái mà Hồ Chí Minh chẳng những không ăn cắp mà còn vứt ra, đó là cái họ Nguyễn của cha ông hắn ta. Chẳng những vậy, hắn còn bêu xấu cái tội ngoại tình của mẹ hắn bằng cách lấy họ Hồ theo ông Hồ Sĩ Tảo.
Hết thuốc chữa rồi, Hồ Chí Minh ơi!
Tiếng Dân
 
 CỘNG SẢN VIỆT NAM TÀN ÁC
            HƠN CẢ THỰC DÂN PHÁP
        LÃO MÓC
          Gần đây, trên các Diễn Đàn, thấy phổ biến rộng một tài liệu video của INA (Viện Quốc Gia Pháp tồn trữ tài liệu Âm thanh và Hình ảnh): Hồ Chí Minh trả lời phỏng vấn bằng tiếng Pháp, tháng 6, 1964.
 
          Rất nhiều người Việt ở Pháp được nghe nói đến Nguyễn Ái Quấc là tác giả cuốn « Le procès de la colonisation française «  (Bản Án chế độ thực dân Pháp) xuất bản năm 1925 (1926, theo bản lưu trữ ở Đại Thư Viện Quốc Gia, Paris).
 
          Trong Hồi ký Trần Dân Tiên do Hồ Chí Minh viết để tự bốc thơm, tác giả ghi : « Ông Nguyễn chỉ viết một quyển sách duy nhất là quyển « Bản án chế độ thực dân Pháp » ; quyển này gồm những tài liệu chống thực dân Pháp, trích trong những sách của người Pháp viết để ở thư viện quốc gia »    (trang 37).
 
          Thuỵ Khuê đã sưu khảo văn bản cùng nội dung và kết luận chắc nịch là Hồ Chí Minh chưa đọc quyển Bản Án chế độ thực dân Pháp. Nói gì đến là tác giả ?
 
          Không mấy khi có dịp nghe Hồ Chủ tịch mến yêu trả lời bằng tiếng Pháp, ta cũng nên nghe qua để thưởng thức trình độ siêu-Việt của Người.
          Thật là thất vọng ! Vì những lỗi Pháp ngữ vô số, những lỗi văn phạm sơ đẳng. Làm sao với khả năng chừng đó mà có thể viết được cuốn «Le procès de la colonisation française ?? ».
          Thêm một huyền thoại tan vỡ. Ô hô !
          Than ôi cho Đảng. Than ôi cho những người trong nước còn chưa biết là đã bị bịp.
          Đề nghị vị nào rành Pháp ngữ xin dịch ra Việt ngữ để bà con ta thưởng thức « trình độ ngoại ngữ » của « Bác » Hồ.  
 
HCM, Nguyên văn phỏng vấn và trả lời bằng tiếng Pháp
 
          Est-ce que vous pensez, Monsieur le Président, qu’il y a une solution militaire à la guerre du Sud Viêt Nam ?
 
          Non, parce que ah, vous savez bien que le peuple Viêt Nam, c’est un Un, et le pays du Viêt Nam, c’est Un. Les Américains veulent faire une guerre d’agression, comme qu’ils disent, une guerre non déclarée. Comme vous savez aussi, vous avez pu lire dans la presse mondiale, que plus la guerre prolonge, plus les Américains et leurs valets,  comment dire ça,  (se tournant vers quelqu’un à côté), sa lầy… s’enliser… et plus, ils supportent des échecs comme vous savez là récemment.
Par conséquent, la guerre ne peut pas durer éternellement, et je suis très heureux que les politiciens haut placés français ont reconnu cela.
 
 
          Vous pensez que le général de Gaulle pourrait en quelque sorte, à un certain moment, arbitrer le conflit ?
 
          Arbitrer ! Qu’est-ce que vous comprenez par le mot arbitrer ? Nous ne sommes pas des équipes de foot ball. Rire et ricanement.
 
 
Au-delà des Accords de Genève si je ne me trompe, une idée du général de Gaulle est la neutralisation de tout le Sud-Est Asiatique. Est-ce c’est une idée qui vous paraît intéressante ?
 
          Comme j’ai déjà dit quelquefois, c’est une idée intéressante, mais ça dépend la volonté de ces peuples, et… la manière comment on procède.. à la réaliser.
C’est une grande question.. et je ne peux pas dire que je suis d’accord,…je ne dis pas que je ne suis pas d’accord, n’est-ce pas ?  Parce que.. vous dites fleurs, fleurs ; il y a beaucoup de sortes de fleurs, il y a des roses, des blanches, des rouges,  des fleurs qui sentent bon, d’autres qui ne sentent pas bon… , mais on dit fleurs, n’est-ce pas ?
 
 
          Monsieur le Président, nous avons constaté avec chagrin au cours de notre voyage au Nord Viêt Nam, que l’influence française est devenue à peu près inexistante dans votre pays. Les moins de 25 ans ne comprennent plus du tout le français. Et je me demande si, à votre idée, des rapports peuvent se rétablir tels que la France continue à jouer…  une sorte de rôle culturel ?
 
          Avec la France surtout, et avec tous les autres pays, nous voulons avoir une coopération amicale, culturelle, économique, etc… , mais je suis sûr que vous ne voulez pas avoir, n’est-ce pas,  que la France ait l’influence qu’elle avait avant, … c’est une autre chose … mais coopération culturelle, économique, qu’est ce qu’il y a encore ?, sportive par exemple, etc…etc… nous, nous désirons.
 
 
          Si la guerre se cristallise au Sud et se poursuit encore pendant quelques années, pensez-vous que l’avenir économique du Nord Viêt Nam soit viable ?
          Je suis sûr que ça non seulement viable, mais ça progresse. Parce que vous avez vu vous-même, vous avez constaté vous-même que, ici, nous travaillons beaucoup, notre peuple travaille beaucoup, avec abnégation, n’est-ce pas ?, et avec dévouement, avec enthousiasme.
          D’un côté, nous travaillons pour…, comment dirais-je, pour principalement, n’est-ce pas, de nos propres forces, et aussi nous avons l’aide fraternelle des pays socialistes.
          Jusqu’ici, nous avons déjà réalisé des progrès, pas tant comme nous le voulons, nous avons réalisé des progrès et dans l’avenir, nous progressons nous-mêmes.
 
 
          Vous mentionnez là l’aide des pays socialistes. Est-ce que cette aide ne s’est pas trouvée légèrement compromise à la suite du conflit idéologique entre la Russie et la Chine ?
 
          Non,…… parce que ces questions, n’est-ce pas, n’est pas différence idéologique entre nos différents partis-frères, c’est nos affaires intérieures ; ça passera et l’union…l’unité, ça se fera. Mais l’aide fraternelle continue, continuera, c’est très précieuse pour nous. 
 
          Certains ont l’impression chez nous, Monsieur le Président, que le Nord Viêt Nam se trouve actuellement assez isolé, asphyxié même, et, politiquement , il ne pourra difficilement éviter de devenir une sorte de satellite de la Chine. Qu’est-ce que vous répondez à ça ?
 
          JAMAIS !!  (Comme un cri)
 
          Nguyễn Ngọc Quỳ
          Paris, 5-4-11
*
          Chuyện «Bác» Hồ «thuổng» thơ, «mượn» văn của người khác làm của mình là chuyện bình thường, giống như Đảng và Nhà Nước ta vừa qua đã dùng «luật rừng» để xử Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù và 3 năm quản chế.
          Khi ra đi tìm đường cứu nước, «Bác» Hồ đã viết «Bản án chế độ thực dân Pháp»; để xứng đáng là «hậu duệ» của «Bác» Hồ, Lão Móc xin viết «BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM».
 
          «Bản án chế độ CSVN» được y cứ vào các sách vở, những việc làm của những người lãnh đạo Đảng CSVN từ «Bác Hồ» đến «những hậu duệ" của «Bác» hiện nay.
 
          Bản án này gồm 4 cáo trạng như sau:
 
          I. CÁO TRẠNG SỐ 1 :
 
          Bản án của chế độ CSVN bắt đầu từ Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất phát động từ thập niên 1950, được tổ chức tinh vi qua chính sách «THUẾ NÔNG NGHIỆP» là một hình thức đầu tiên của Cải Cách Ruộng Đất. Khi chính sách thu thuế thành công, nghĩa là mọi người giàu cũng như nghèo đều không còn ai đủ tiền, đủ thóc để đóng thuế thì «Bác» Hồ đưa tới «đấu tranh chính trị». Có nghĩa là xã tập họp dân tới hội trường đã có để sẵn thừng, hèo, gậy và những dụng cụ tra tấn khác.
 
          «Những người thiếu thuế không kể ít hay nhiều, đều bị bắt, điệu ra trước hội nghị và tra tấn không phải để biết tại sao  không nộp được thuế, mà chỉ cần biết kẻ nào đã xúi dục không nộp thuế. Chủ tịch cuộc họp không hỏi lơ mơ : «Ai xúi mày không nộp thuế?» mà hỏi một cách rõ ràng: "Có phải thằng Ất xui mày không nộp thuế, phải không? Nói mau!» và tức khắc đánh đập, kềm kẹp, tra tấn cho đến lúc nạn nhân chịu không nổi, đuối sức, chỉ khẽ gật đầu. Nếu không gật đầu, nạn nhân có thể bị tra tấn suốt đêm đến chết… Hễ nạn nhân gật đầu tỏ ý là tên Ất nào đó đã xui không nộp thuế thì những người này bị bắt tức khắc. Sự thực thì những người này đã được VC ghi tên trong sổ đen; chủ tịch buổi họp chỉ việc chọn lựa từng tên một rồi tra tấn những người thiếu thuế bắt phải khai đúng tên những người trong sổ, để sẵn trước mặt.
          Những người bị khai - nói đúng hơn là bị buộc tội xui không nộp thuế - bị tra tấn một mức gắt gao hơn và phải trả lời câu hỏi: «Mày ở trong tổ chức phản động nào? Và trong tổ chức phản động của mày có thằng (Bính, Đinh) không? Về câu hỏi thứ nhất thì người bị tra khảo có thể bịa ra bất cứ đảng phái nào. Có người tự nhận là đảng Việt Gian. Và có một nông dân quýnh quá, nghĩ không ra đảng, khai ngay là «Đảng Cộng Sản» vì từ bé anh ta chỉ nghe nói lờ mờ có «đảng Cộng Sản», không rõ là cách mạng hay phản động. Về câu hỏi thứ hai thì người bị tra hỏi không được khai lung tung, phải khai đúng tên mà chủ tịch hội nghị đã mớm.
          Tất cả những người «phản động» có tên trong sổ đen lần lượt bị khai, bị bắt và bị tra tấn. Họ thuộc đủ thành phần, không cứ giàu nghèo, và sự thật cũng không phải «phản động» (nói đúng ra thì phần đông họ chỉ có thái độ «lưng chừng». Đối với CS thì «lưng chừng» cũng nặng tội như phản động).
 
          «Anh em ta quyết chung lưng
          Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tử thù
          Địa hào, đối lập ra tro
          Lưng chừng, phản động đến giờ tan xương
          Thắp đuốc cho sáng khắp đường
          Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay
          Lôi cổ bọn nó ra đây
          Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi».
 
          Xin thưa những câu thơ sắt máu trên chính là của nhà thơ Xuân Diệu đã làm theo lệnh Đảng vì Đảng quyết tâm đánh tan xương những phần tử phản động và lưng chừng vì hài cốt họ không còn nguyên vẹn sau khi bị đánh chết.
          «Nói về việc tra tấn thì thường có mấy phương pháp điển hình xã nào cũng áp dụng:
          Nạn nhân phải quỳ, hai tay giơ lên đỡ một thùng đá đặt ngay trên đầu.
          Nạn nhân bị treo hai chân, hoặc hai tay vào một sợi thừng sắt qua xà nhà. Một lúc lại kéo lên, kéo xuống, vừa đánh vừa hỏi, thỉnh thoảng buông rơi «cái bịch».
 
          Sự thật về miền Bắc như thế đó. «Bác» Hồ đã cho lập sổ đen, phân loại dân chúng thành bần cố nông, phú hào, điạ chủ v.v… để tiêu diệt những người đó từ năm 1950.
 
          Và người cha là một cụ đồ ở ngoại thành Hà Nội đã phải cúi đầu nhận tội với con gái của mình trong một cuộc đấu tố qua diễn tả của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện như sau:
 
          «Được nghe bà kể khổ
          Con thấy đời con thực là đáng chết!
          Con đã đi bóc lột nuôi bà
          Con bây giờ không dám nhận là cha
          Dù bà là do con đẻ ra
          Con, thành phần địa chủ thối tha
          Trước nhân dân, trước Đảng
          Xin thành khẩn cúi đầu chịu tội ».
          Đó là lời một cụ đồ ở ngoại thành Hà Nội
          Trước đấu trường giăng giối với con.
 
          Và khi nhuộm đỏ miền Nam, CSVN cũng đã áp dụng cùng một chính sách như miền Bắc, nhưng tinh vi hơn.
          Sau 61 năm cai trị miền Bắc bằng Cải Cách Ruộng Đất và 37 năm cai trị miền Nam bằng hình thức «tắm máu trắng» với các thủ đoạn Tập Trung Cải tạo «ngụy quân, ngụy quyền», vùng Kinh Tế Mới, đánh Tư Sản Mại Bản, «xuất cảng» người để lấy vàng qua hình thức  bán bãi vượt biên, CSVN đã hoàn thành chỉ tiêu:
          -Lưu manh hóa xã hội;
          -Bần cùng hóa nhân dân;
          -Nô lệ hóa con người
          Như chính cố đảng viên cao cấp của CSVN là Trần Độ đã nhận xét như trên.
 
          Đây chính là tội ác tày trời của đảng CSVN vì đã dùng biện pháp ĐẤU TỐ TRONG CHIẾN DỊCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT, CON «ĐẤU» CHA, VỢ «TỐ» CHỒNG  biến dân tộc Việt Nam trở thành những con người hèn hạ, sợ sệt, vô cảm cam tâm cúi đầu sống kiếp nô lệ, không được hưởng  tự do, dân chủ và nhân quyền vốn là những quyền mà họ phải được hưởng.
 
          II. CÁO TRẠNG SỐ 2 :
 
          Để phát động phong trào Cải Cách Ruộng Đất, “Bác” Hồ tổ chức các lớp “Chỉnh Huấn” rất chu đáo, học viên sau nhiều lần bàn cãi gay go và được chính “Bác” Hồ đích thân giải đáp thắc mắc, đã nhất trí nhận định rằng:
 
          Địa chủ Việt Nam luôn luôn cấu kết với Đế quốc Pháp, địa chủ và đế quốc đều là kẻ thù, phải tiêu diệt cả hai.
 
          Đó là để thực hiện khẩu hiệu  của đảng Lao Động Việt Nam: đưa Phản Phong lên hàng Phản Đế do Hồ Chí Minh mang về từ Trung Quốc từ năm 1951, mà đến năm 1953 mới thực hiện được.
 
          Theo Mao Trạch Đông, “phản phong” nghĩa là “tiêu diệt giai cấp địa chủ”, “phản đế” là “chống thực dân (Pháp)”.
 
          Khi “nhân dân” đã nhận định “địa chủ” là kẻ thù, thì kẻ thù phải đền tội.
 
          Xứ sở “Bác” Hồ 60 năm trước vốn là một xứ sở văn minh, luật pháp phân minh chứ không như vào năm 2011, có con mụ Ngô Bá Thành, Tiến sĩ Công pháp Quốc tế, theo đảng ta mà không được trọng dụng nên đã giở giọng thù nghịch mỉa mai: "Việt Nam có một rừng luật nhưng xài toàn luật rừng!”
 
          Báo Nhân Dân số xuất bản ngày 2 tháng 2 năm 1956 ghi rõ thành tích vĩ đại của “Bác” Hồ và là bằng chứng của Đảng kể tội bọn địa chủ như sau:
 
          “Ở xã Nghĩa Khê, thuộc tỉnh Bắc Ninh, bọn địa chủ tổ chức mấy em thiếu nhi đi ăn cắp tài liệu, ném đá vào các cuộc họp của nông dân. Ở Liễu Sơn, chúng dùng một em thiếu nhi đi đốt nhà khổ chủ, nhưng bà con nông dân kịp ngăn được. Thâm độc hơn, ở Liễu Hà chúng cho mấy em thiếu nhi ăn bánh chưng có thuốc độc, làm mấy em ngộ độc suýt chết. Ở Vân Trường chúng dụ dỗ em Sửu, rủ hai em gái nữa nhảy xuống giếng để gây hoang mang trong thôn xóm. Ở Đức Phong (Hà Tĩnh) chúng mua bài tú-lơ-khơ (bài Trung Cộng mang sang) cho các em mãi chơi, bỏ trâu ăn lúa phá hoại mùa màng…”.
 
(Nếu so sánh với “vụ án 2 bao cao su dùng rồi” đối với Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ do báo Đảng loan tải vào năm 2011, thì đâu có mùi mẽ gì so với việc làm của “Bác” Hồ trong Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) cách đây 60 năm).
 
          Cán bộ CCRĐ bắt vợ địa chủ phải khai từ trước đến giờ đã thâu thuế quá cao, nghĩa là đã thiếu nợ nông dân, phải trả ngay tức khắc, hoặc bị bắt buộc ký giấy nợ rồi hẹn trả từ từ.
 
          “Một cách tống tiền khác là bắt vợ địa chủ lôi đi biểu diễn khắp làng, mỗi tay mang một bãi phân bò tươi, cổ đeo một tấm biển lớn đề: “Tôi là địa chủ ngoan cố”. Nếu bà có con mọn thì chắc chắn là hai mẹ con phải bị giữ ở hai nhà để con không được bú và mẹ bị căng sữa, trong một thời gian rất lâu. Nếu con đã lớn thì mỗi đứa cũng phải giữ ở một nơi và đứa nào cũng bị dọa nạt cho tới khi chúng công khai - đúng hoặc không đúng - những nơi cha mẹ chúng chôn giấu của cải. Trẻ con non gan nên thường khai lung tung. Mặc dầu, hễ chúng khai chỗ nào là lập tức cốt cán đưa cuốc, bắt mẹ chúng đào chỗ ấy. Công cuộc “đào mỏ” này có thể kéo dài hàng tháng, nên nền nhà địa chủ gần như không còn chỗ nào không đào tới. Nhiều nông dân, sau đấu tố, được lãnh nhà địa chủ để ở thường không có phương tiện để sửa sang lại nền nhà cho bằng phẳng”.
 
          Trong chiến dịch CCRĐ, khi một người bị kết tội là địa chủ thì phần đông họ đều bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và vài mảnh áo rách. Rồi tiếp theo là “lễ truất hữu tài sản” của họ được tổ chức rất trọng thể. Sau đây là một bài báo tả buổi tịch thu tài sản đăng trong báo Cứu Quốc số 2741, ngày 1 tháng 1 năm 1956:
 
          “Nông dân thôn Thượng rùng rùng kéo đến nhà tên Phong (địa chủ). Cờ phơi phới. Tiếng trống thiếu nhi rồn rập. Những tiếng hô khẩu hiệu “Đả đảo” và “Hoan hô” không ngớt.
          Giữa sân lù lù một đống cày cuốc, ô doa, liềm hái, thúng mủng cho tới nồi ba mươi, nồi mười, mâm đồng, chậu thau… hàng dẫy. Quanh sân những cây hải đường, cây mẫu đơn rực rỡ.
          Đồng chí cốt cán gọi vợ tên Phong (có lẽ tên Phong bị đi tù hoặc bị xử tử rồi). Đồng chí nhân danh Nông hội tuyên bố tịch thu tài sản của nó.
          Tiếng đấu tranh của nông dân mỗi lúc càng gay gắt, như không thể chấm dứt. Quanh đó đồng bào đứng hàng trong, hàng ngoài. Đồng chí cốt cán tuyên bố, vạch rõ cho con mẹ địa chủ thấy đời nó, đời cha, đời ông nó không lao động chuyên bóc lột, chiếm đoạt mới có những của này. Của này là của nông dân. Con mẹ địa chủ mặt tái mét. Cả người nó run run. Đồng chí dõng dạc tuyên bố xóa bỏ hẳn tất cả quyền chiếm hữu gồm 24 mẫu ruộng và toàn bộ tài sản của nó. Tiếng vỗ tay ran lên “Hồ chủ tịch muôn năm!”, “Hoan nghênh chính sách tịch thu, trưng thu, trưng mua của Đảng và của Chính phủ!”.
          Hàng đoàn thanh niên nam nữ quẩy những gánh thóc từ nhà ngang qua sân. Hai con trâu cũng vừa dắt ra. Tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô vang dậy. Bà con thu xếp quẩy đồ đi. Khiêng, vác, gánh lũ lượt. Tiếng trống ếch thiêu nhi càng ròn rã”
 
          Và, có lẽ không lời cáo trạng nào hùng hồn hơn lời cáo của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, người tù 27 năm vì tội làm thơ chống chế độ, với bài thơ “Từ buổi Đảng về”:
 
          “Từ buổi Đảng về họ mạc tới thăm
          Do thông cảm chỉ ngồi chơi chốc lát
          Miếng thịt miếng thà bỏ rơi đũa bát
          Trẻ già khao khát tháng năm!
          Con chó, con mèo mất tích mất tăm
          Vì đâu nông nỗi?
          Chiếc kéo Đảng dùng cắt tem phân phối
          Gạo ngô từng lạng từng cân
          Đã cắt nhỏ tình thân cốt nhục
          Manh áo, niêu cơm, cuộc đời rữa mục
          Vợ chẳng cậy chồng, con chẳng cậy cha
          Mẹ hiền đành ôm bụng tống thai ra
          Giỗ Tết nói chi chuyện người trong mả!
          Chao ôi, buồn tất cả
          Mất cả rồi những bản tình ca
          Những điệu ru trìu mến thiết tha
          Gắn bó với ta từ hồi ẵm bú.
          Trẻ con đói chột còi lam lũ
          Còn đâu bi, đáo khăng, cù
          Tiếng sáo diều vời vợi chiều thu
          Chỉ còn là âm hưởng vi vu thời xa cũ
          Luyến tiếc, than van đi tù lượt lũ
          Thiếu chi rừng rú hoang vu
          Để đất vàng sao cùng ánh sáng Mùa Thu
          Dựng những trại tù làm trụ!
          Ôi từ buổi Đảng về làm chủ
          Khổ nhục chất chồng không thể đo cân!
          Cụ Mác ơi, mỉa mai và quá đủ!
          Con chuột mà có dịp tháo thân
          Cũng ba cẳng bốn chân
          Chạy khỏi cái thiên đường của cụ!”
 
          III: CÁO TRẠNG SỐ 3 :
 
          Vụ xử án ngày 4-4-2011 kết tội Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ 7 năm tù và 3 năm quản chế khiến nhiều nước trước thế giới lên tiếng phản đối thực ra đã là “một bước tiến bộ vượt bực” của luật pháp chế độ cộng sản Việt Nam.
 
          Xin mời độc giả xem lại cảnh “Tòa án Nhân Dân” của “Bác” Hồ xử tội điạ chủ trong Cải Cách Ruộng Đất cách đây 60 năm để thấy mạng sống của người dân Việt Nam rẻ như bèo ra sao:   
 
          “Tòa gồm có một chánh án, vài thẩm phán và một số công cáo ủy viên nhưng không hề có người biện hộ cho bị cáo. Tòa xử theo “biên bản cuộc đấu” và không cho bị cáo tự bào chữa.Bồi thẩm đoàn cũng gồm toàn nông dân đã làm chủ tọa đoàn trong cuộc đấu tố.
          Những người bị kêu án tử hình bị bắn ngay sau khi tuyên án và hố chôn đã đào sẵn, trước khi tòa nhóm họp. Hồi đầu, những người bị xử tử hình được phép tuyên bố vài lời trướckhi bị bắn, nhưng sau khi một người một người, trước khi chết, hô to: “Hồ Chí Minh muôn năm! Đảng Lao Động muôn năm!” thì thủ tục “tư sản” này bị bãi bỏ.Từ đó về sau, hể tòa tuyên án thì tức khắc cán bộ đứng sau nạn nhân nhanh tay nhét giẻ vào miệng rồi lôi đi. Một điều đáng thương cho những người bị hành quyết là những tự vệ xã cầm súng bắn phần nhiều mới cầm súng bắn lần đầu, nên bắn trật bậy bạ. Nhiều nạn nhânbị lôi đi chôn chưa chết hẳn. Những cuộc xử bắn điạ chủ bao giờ cũng tổ chức thành biểu tình. Công chúng vỗ tay hoan hô khi nạn nhân ngã gục dưới lằn đạn” (Từ Thực Dân Đến Cộng Sản, trang 254).
 
          “Biên bản cuộc đấu” để kết án tử hình nêu trên được lập ra do một cuộc đấu diễn ra ở mỗi thôn làng miền Bắc từ năm 1953-1956 như sau:
 
          “Mỗi cuộc đấu tố đều tổ chức ngoài trời, thường là sân banh. Dân mỗi làng ngồi trong một khoảng đất có vạch vôi trắng làm giới hạn. Khán đài làm bằng gỗ và tre, cao ba từng. Từng dưới có 14 “thư ký” ngồi, 13 người là bần cố nông chỉ ngồi làm vì, một người là trung nông, biết đọc, biết viết, ngồi hí hoáy. Từng trên là chủ tọa đoàn gồm 7 bần cố nông trong số đó có chủ tịch nông hội làm chủ tọa cuộc họp và một phụ nữ đóng vai công an trưởng. Người đàn bà này chỉ huy tự vệ xã, và cứ 5 phút lại hò hét, ra lệnh cho người bị đấu đứng trước khán đài phải quỳ xuống, đứng lên, dơ tay lên trời, khoanh tay trước ngực, giang tay ra hai bên v.v…Trên từng cao nhất của khán đài treo ba bức ảnh khổng lồ, Hồ Chí Minh ở giữa, Malentov bên phải và Mao Trạch Đông bên trái. Đội Cải Cách Ruộng Đất nấp phía sau khán đài để nhắc và ra lệnh cho chủ tọa đoàn. Đôi khi có cố vấn Tàu mặc quần áo Việt cùng ngồi với họ.
 
          Để chuẩn bị Cải Cách Ruộng Đất, “Bác” Hồ cho cán bộ, đảng viên đi học khoá chỉnh huấn. “Bác” dạy là phải dựa vào Liên Sô, Trung Quốc để giành độc lập. Nhiều đảng viên thắc mắc tại sao phải liên kết với các nước Xã Hội Chủ Nghĩa? Họ viện dẫn rằng nhiều nước như Ấn Độ, Indonesia chẳng cần liên kết với khối nào mà vẫn kiện toàn được độc lập. Hơn thế nữa, vì  họ đứng trung lập giữa hai khối nên cả hai đều phải kính nể họ. Vì giảng viên không “đả thông” nỗi nên “Bác” Hồ phải đích thân đến thuyết phục từng người. “Bác” gọi những nước trung lập là những nước“làm đĩ chính trị”. Khi giảng cho  cả lớp, “Bác” Hồ nói:
 
          “Đối với những chú không dứt khoát tư tưởng, còn đang lưng chừng thì tôi khuyên nên dứt khoát ngay từ bây giờ; một bên là tổ quốc, một bên là quân thù. Chú nào muốn “dinh tê” thì xin cứ việc. Công an địa phương sẽ cấp giấy ngay tức khắc”.
 
          Bởi vậy mà trong mười ngày học tập về Cải Cách Ruộng Đất, lúc đầu học viên còn thảo luận sôi nổi, nhưng cuối khoá họ ngoan ngoản chấp thuận luận điệu của Đảng, để may ra sau này mình còn được xếp vào hàng “địa chủ kháng chiến” như Đảng bảo đừng hoảng sợ. Là những “địa chủ” đi theo Đảng lâu năm nên họ biết rằng thái độ khôn ngoan hơn cả là đứng về phía Đảng, nên cuối cùng tất cả đồng ý với Trường Chinh về Cải Cách Ruộng Đất nên đứng lên tự mình… đả đảo mình, họ hô to “Đả đảo địa chủ”.
          Và như mọi người đều biết,  chính Trường Chinh Đặng Xuân Khu đã đem cha mẹ mình ra mà tố
 
          Và nhà thơ Xuân Diệu, đã thay những lời thơ thấm đẫm tình yêu bằng những lời thơ sắt máu:
 
          “Ai về Bố Hạ
          Nhắn vợ chồng thằng Thu (1)
          Rằng chúng bây là lũ quốc thù!”
 
          Và hãy nghe nhà thơ Lưu Trọng Lư, từ “con nai vàng ngơ ngác/ đạp trên lá vàng khô” tự lột xác biến thành “con sói ngu ngơ” của chủ nghĩa cộng sản:
 
          “Cha đời địa chủ gian tham
          Không cho người ở học hành ấm no
          Tháng ngày bắt giữ trong nhà
          Chào cờ không biết, cụ Hồ nào hay
          Bây giờ Đảng đã về đây
          Chúng tôi do Đảng cầm tay dắt dìu
          Nông dân theo Đảng quyết liều
          Đấu cho ngã gục đổ nhào chúng đi!”
 
*
          Chủ nghĩa cộng sản Việt Nam do ông Hồ Chí Minh đem về áp đặt cho đất nước Việt Nam dựa trên sự khủng bố và giả dối.
 
          Chính Nguyễn Khắc Viện, một lý thuyết gia mác-xít gạo cội của chế độ đã phải nhìn nhận rằng người Cộng Sản bị phân đôi:
 
          “Ngồi với nhau thì trao đổi chân thật, thì nói một đàng; mà khi họp lại bàn bạc, viết lên báo chí thì lại nói một nẽo. Trong mỗi người Cộng Sản có hai con người: con người thật và con người giả. Làm sao có thể xây dựng một xã hội mới với con người giả. Làm sao có thể xây dựng một cái gì tốt đẹp và bền vững trên một nền tảng giả?”
*
          “Tôi đã bỏ ra trên 50 năm để đánh đuổi thực dân, dành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Nhưng sau 50 năm tôi mới nhận ra rằng cái thể chế mà tôi giúp tạo dựng lên nó còn tệ hơn chế độ thực dân của 60 năm trước”. (2)
 
          Xin mượn nhận xét của cố Trung Tướng Trần Độ, người đã bắt sống Tướng De Castrie của quân đội thực dân Pháp trong trận Điện Biên Phủ, về chủ nghĩa cộng sản Việt Nam để thay lời kết cho cáo trạng số 3 trong “Bản Án Chủ Nghĩa Cộng Sản Việt Nam”.
 
          IV. CÁO TRẠNG SỐ 4 :
 
          Không biết quyển “Bản án chế độ thực dân Pháp” mà ông Hồ Chí Minh “thuổng” của ai đó làm của mình, lại bị nhà phê bình Thụy Khuê ở Paris phát hiện - cũng giống như nhiều năm trước, “Bác” Hồ bị học giả Lê Hữu Mục phát hiện “Bác” cũng đã “thuổng” Ngục Trung Nhật Ký của một tù nhân người Tàu chết trong tù làm của mình - dày bao nhiêu trang. Nhưng khi Lão Móc tập trung tài liệu để viết “Bản án chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản Việt Nam” thì có thể nói: trúc Nam Sơn không ghi hết tội – như đã kể trong các cáo trạng 1,2, 3.
 
          Bản cáo trạng số 4 gồm các tội ác của chủ nghĩa CSVN như sau:
 
          1- Tàn ác với đồng bào:
 
          “… Năm 1952, cuộc chỉnh đảng, chỉnh huấn cán bộ, tôi đã nghe loáng thoáng về đợt cải cách ruộng đất thí điểm ở Thái Nguyên, xử tử điạ chủ Nguyễn Thị Năm. Lúc đó tôi đang phục vụ chỉnh đảng, chỉnh huấn ở một tỉnh miền núi. Hai khóa đầu chỉnh đảng, nội dung chủ yếu “chống tư tưởng tiểu tư sản”. Cụ thể chống hủ hoá tham ô. Tham ô lúc đó chưa có của cải gì, cuối cùng là truy nhau về hủ hóa: bản tổng kiểm thảo nào cũng buộc phải có vài sự việc về “lăng nhăng”. Nếu không nhận thì phải truy cho tới cùng, bao giờ có nhận mới là “gục”. Cố nhiên nhiều anh đã tự bịa ra những tình huống hủ hóa khá hấp dẫn. Các cô cán bộ trẻ thực sự chưa có hủ hoá thì phải nhận là “có tư tưởng”. Thế rồi cũng khóc lóc sướt mướt, căm thù…
          … Mẫn đẻ, bảy tháng sau tôi mới có dịp về quê thăm con. Quê tôi đã làm xong giảm tô giảm tức, sắp bước sang cải cách ruộng đất. Tôi chỉ ở nhà vài ngày. Ít lâu sau nghe tin sét đánh: bố vợ tôi: thầy Lê Đôn, đang làm bí thư huyện - đã bị lôi về bắn bỏ. Thế là tôi không dám về thăm vợ con nữa”.
 
          Chờ tới hai mươi tháng sau tình hình tạm yên, người chồng đảng viên mới dám lần mò về thăm vợ, lúc đầu bị vợ không dám nhìn vì sợ chồng bị án “liên quan”, anh chồng phải cắt nghĩa mãi mới được vợ cho ở nhà… mình (vì nhà vợ, tức nhà địa chủ đã bị tịch thu), rồi mới nghe người vợ kể về việc:
 
          “… Gọi là “tòa án nhân dân đặc biệt” xử đầu sỏ để trấn áp địch, phát động nông dân, người ta cần bắn ngay trước mặt mọi người kia mà. Một tên đội phó trong đội cải cách ra chỉ huy hành hình bố. Ba du kích vác súng đứng hàng ngang.
“Không tưởng tượng được, ba người ấy đều là học trò cũ của thầy! Thằng Hưng, thằng Thẩm, thằng Huấn, đều đi bộ đội về. Tên chỉ huy hô: "Số một ngắm bắn, bắn!”. Súng nổ, bố nẩy vai trái lên! Tưởng đạn đã vào người, nhưng chưa. Nẩy vai lên hình như bố hô khẩu hiệu. “Số hai ngắm bắn, bắn!”. Bố lại nẩy vai lần nữa, đạn vẫn không vào người. Trong quần chúng lúc này đã ồn ào! “Bắn oan người ta, thần linh cản đạn không cho trúng người!. “Số ba: Bắn!” Bố lại nẩy vai lên. Người vẫn đứng trơ trơ, mắt giương trừng. Cột chân đã lung lay, giẻ nhét ở miệng tuột ra lòng thòng (ghi chú: nhét giẻ để ngăn tử tội đừng tung hô “Hồ Chí Minh muôn năm” trước khi chết). Hết phát thứ ba không trúng, mừng quá, cả ba chúng em lao lên. Nhiều người cũng xúm xít lại.  Ba du kích bắn không trúng bỏ súng trốn. Em hô hào mọi người cứu bố em! Lúc đó nhộn nhạo như vỡ chợ. Tên đội phó mặt tái nhợt, mím chặt môi xông lên. Em đã kịp níu tay nó. Nó hất tay em ra, rút phựt con dao nhọn từ trong bọc xuyên phập qua cổ bố từ trái sang phải. Bố chao qua cái cọc lao đầu xuống cái hố đã đào sẵn, máu phun phì phì. Thằng Vang, con Vọng lăn đùng ra đất, em cũng ngất xỉu luôn. Anh em họ nhà anh xúm đến khiên em về nhà này”.  
 
          2 -Tàn nhẫn với đồng chí:
 
          Sống dưới chủ nghĩa cộng sản, con người bị đày đọa cả thể xác lẫn tinh thần, từ thường dân cho đến đảng viên kỳ cựu. Bằng chứng sau đây cho thấy rằng, trong khi bị giam, đảng viên cộng sản là những người người đau khổ nhất. Ngô Đức Mậu (cháu nhà cách mạng Ngô Đức Kế), một đảng viên  cộng sản kỳ cựu đã từng nhiều năm sống trong ngục Lao Bảo hồi Pháp thuộc, đã tả nỗi đau khổ trong ngục thất cộng sản:
 
          “… Những lúc bị giam giữ trong buồng riêng cô quạnh, rét mướt, đau khổ, những anh em thường an ủi nhau: củng cố lòng tin để chịu đựng ngược đãi, củng cố lòng tin để sống… vì ở tù đế quốc và ở tù hiện nay (cộng sản) nó khác nhau xa. Ở tù đế quốc bị hành bằng thể xác nhưng tin thần lành mạnh được an ủi, khoan khoái… Còn ở đây (tù cộng sản) thì sao? Chúng tôi bị dày xéo cả thể chất lẫn tinh thần. Chung quanh chúng tôi, ai nấy đều cho chúng tôi là địch, là kẻ bán nước hại dân, thì bảo họ đồng tình với chúng tôi sao được…
 
          Cũng trong bài báo được đăng tải trên tờ Nhân Dân ngày 30-10-1956, ông Ngô Đức Mậu còn than vãn là bị chính các đồng chí cộng sản của ông tra tấn, không cho ông tự bào chữa:
 
          “Những việc mà số anh em cán bộ ở Hà Tĩnh dựng đứng lên, hoặc lật ngược lại những thành tích đã qua của tôi (từ thời Đông Dương Cộng Sản Đảng) để truy bức tôi suốt ngày đêm, để buộc tội phải nhận những việc tôi chưa hề làm, mà cũng chưa bao giờ nghĩ tới… Cuộc truy bức càng ngày càng nặng, nó vượt ra ngoài khuôn khổ của một cuộc đấu tranh về nguyên tắc. Tôi ỳ ra mãi cũng không được. Nhiều ý nghĩ khác (tự tử chẳng hạn) lại nẩy nở ra  và xoay quanh trong đầu óc tôi như chong chóng.”
 
          3-Tàn bạo với đối phương:
 
          Chủ nghĩa cộng sản Việt Nam do ông Hồ Chí Minh đem về áp đặt cho đất nước Việt Nam mà người dân miền Bắc đã phải gánh chịu qua Cải Cách Ruộng Đất với chủ trương “trí, phú,địa, hào đào tận gốc, bóc tận rễ” đã gây ra biết bao nhiêu đau thương, oan trái.
          Sau đó, “Bác” Hồ đã khóc lóc, sửa sai.
 
          Vậy mà sau chiến thắng  30 tháng 4 năm 1975, “một cuộc tắm máu trắng” lại xảy ra cho người dân miền Nam với việc đổi tiền, đánh tư sản mại bản, đẩy dân đi vùng “kinh tế mới”. Và hàng trăm ngàn quân, công, cán chính của chế độ miền Nam  lại cũng bị tiếp tục truy bức suốt ngày đêm, theo kiểu mà những người CSVN đã áp dụng đối với “đông chí” của họ - như ông Ngô Đức Mậu đã kể bên trên - bằng cách khai lý lịch và tờ thú tội.
          Và hiện nay, 87 triệu công dân Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đều “được” sống trong chế độ kiểm soát bằng lý lịch như dưới thời “Bác” Hồ.
 
          4-Hèn nhát với ngoại bang:
 
          Trong khi đó thì CSVN lại vô cùng hèn nhát khi đem dâng hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng.
          Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Trung Cộng tuyên bố chủ quyền trên các quần đảo Đông Sa, Tây Sa (Hoàng Sa), Trung Sa và Nam Sa (Trường Sa), và nới rộng lãnh hải ra 12 hải lý. Thì 10 ngày sau, Phạm Văn Đồng, Thủ Tướng của chế độ chủ nghĩa xã hội Hồ Chí Minh lập tức gửi văn thư cho Chu Ân Lai, Thủ Tướng Quốc Vụ Viện Trung Cộng, trích y như sau:
 
          “Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính Phủ Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc…”
 
          Và những hậu duệ của “Bác”ngày nay lại còn dâng thêm ải Nam Quan, thác Bản Giốc và “bán” luôn vùng Tây Nguyên cho “đàn anh phương Bắc”.
*
          Bertrand de Jouvenel (1903-1987) có câu nói vô cùng chí lý: “Một xã hội loài cừu đồng thời phải sinh ra một nhà nước của loài sói”.
 
          Hơn 60 năm qua, ông Hồ Chí Minh và những người thừa kế đã đem chủ nghĩa cộng sản áp đặt cho đất nước, gieo tang thương cho đất nước; đau thương, tang tóc cho con người - tàn ác hơn cả chế độ thực dân Pháp mà chính những người cộng sản thuộc loại “công thần” như các ông bà  Ngô Đức Mậu, Trần Độ, Dương Thu Hương, Lê Hiền Đức… cũng đã phải lên
 
                LÃO MÓC

 

 

Mỹ - Hàn lên kế hoạch 'hạ' Triều Tiên trong vài ngày



  Mỹ - Hàn lên kế hoạch 'hạ' Triều Tiên trong vài ngày

 

TPO -Liên quân Mỹ - Hàn lên kế hoạch nếu chiến tranh nổ ra sẽ 'hạ gục' Bình Nhưỡng trong vòng vài ngày và nếu Trung Quốc đưa quân tham chiến cũng chỉ mất 2 tuần.

Tờ Tuần san châu Á của Hongkong đã bình luận về Kế hoạch 5027 của liên quân Mỹ - Hàn nhằm tiêu diệt Triều Tiên. Bài báo cũng nhấn mạnh rằng, kể cả Bắc Kinh đưa quân sang hỗ trợ Triều Tiên thì liên quân Mỹ Hàn cũng chỉ mất khoảng 2 tuần là hạ gục Bình Nhưỡng.

 

Cục diện bán đảo Triều Tiên liên tục leo thang khiến các nước Mỹ, Hàn Quốc, Nhật Bản… hết sức đau đầu. Báo chí Nhật phân tích rằng, mặc dù khả năng Triều Tiên châm ngòi cho cuộc chiến tranh ở Đông Á không lớn, nhưng rất có thể Triều Tiên sẽ lợi dụng cơ hội để phóng tên lửa tầm trung Musudan hoặc tiếp tục thử hạt nhân.
Chuyên gia quân sự Nhật Mitsuhiro Sera cho rằng, khi Triều Tiên bất chấp mọi mạo hiểm và phóng tên lửa Musudan, cục diện bán đảo sẽ bị đẩy thêm một nấc, cũng không loại trừ khả năng liên quân Mỹ - Hàn sẽ tấn công quân sự vào Triều Tiên, thực hiện kế hoạch hành động 5027, dùng vũ lực chiếm đóng Bình Nhưỡng.



Máy bay ném bom tàng hình chiến lược B-2 của Mỹ đã áp sát Triều Tiên


5027 là một kế hoạch tác chiến phòng ngự quân sự nhằm vào Triều Tiên do Mỹ và Hàn Quốc xây dựng vào thập kỷ 1970, tức khi đã xác nhận Triều Tiên có thể tấn công quân sự đối với Hàn Quốc, liên quân sẽ phản kích tác chiến và công chiếm Bình Nhưỡng.

Phiên bản mới của Kế hoạch 5027 đã dàn dựng kịch bản như sau: Vì Triều Tiên bất chấp sự có mặt của Mỹ, ngang nhiên phóng tên lửa, khiêu khích liên quân Mỹ - Hàn.
Liên quân đã triển khai chiến dịch tấn công và tiến chiếm Bình Nhưỡng trong vòng hai tuần, lật đổ chính quyền ông Kim Jong-Un. Bước thứ nhất của chiến dịch quân sự này là Mỹ sẽ xuất kích máy bay oanh tạc tàng hình B-2, đầu tiên phá hủy các cơ sở hạt nhân của Triều Tiên. Tiếp đó, máy bay chiến đấu tàng hình tối tân “Chim ăn thịt” F-22 sẽ phá hủy các thiết bị rada của Triều Tiên, khiến Triều Tiên mất đi “đôi mắt”.
Ngay sau đó, quân đội Mỹ và Hàn Quốc sẽ tung vào trận chiến đấu cơ F-15 để “xơi tái” số máy bay chiến đấu Mig-29 ít ỏi của Triều Tiên, bằng thế áp đảo chiếm lĩnh không phận quân sự của Triều Tiên. Trên biển sẽ sử dụng chiến hạm phóng tên lửa hành trình, triển khai tấn công các căn cứ quân sự quan trọng của Triều Tiên, sau đó lục quân – Mỹ sẽ vượt qua vĩ tuyến 38 và tiến chiếm thủ đô Bình Nhưỡng.




Phi đội tiêm kích 'chim ăn thịt' F-22 của Mỹ cũng đã sẵn sàng lâm trận


Một điều đáng nói là Kế hoạch 5027 phiên bản mới còn đưa ra cả giả thiết Trung Quốc tham chiến hỗ trợ Triều Tiên. Đặt tình huống kể cả quân đội Trung Quốc vượt biên giới sang ủng hộ Triều Tiên tác chiến thì với sức mạnh quân sự hiện có của liên quân Mỹ - Hàn trên đất Hàn Quốc và sự hỗ trợ đắc lực của quân đội Mỹ tại hậu phương Nhật Bản, cũng vẫn có thể chiếm trọn Bình Nhưỡng trong vòng hai tuần. Nếu Trung Quốc đứng ngoài cuộc, thì chỉ vài ngày sau là liên quân Mỹ - Hàn sẽ hạ gục Bình Nhưỡng.

Nguồn tin cho biết, trước đây Mỹ, Hàn Quốc và Nhật Bản đều tỏ thái độ nghi ngờ và coi thường về sức mạnh tên lửa tầm trung và công nghệ phóng tên lửa của Triều Tiên. Nhưng cách đây không lâu báo cáo nội bộ của Bộ Quốc phòng Nhật đã đính chính về vấn đề này và chỉ ra rằng, công nghệ phóng tên lửa tầm trung của Triều Tiên đã có những bước phát triển vượt bậc, tuyệt đối không được coi thường.

,___

Wednesday, April 24, 2013

Họ không thể ngồi xổm lên pháp luật mãi, nếu người dân hiểu biết rõ quyền của mình!


 

 

Phương Bích

Thà thắp lên một que diêm còn hơn là ngồi nguyền rủa trong bóng tối
 

Họ không thể ngồi xổm lên pháp luật mãi, nếu người dân hiểu biết rõ quyền của mình!

 
Trong bình luận trên facebook của một trong hai người đàn ông, cùng bị công an phường Bách Khoa kiểm tra hành chính, khi họ đang đứng yên lành bên lề đường (bài Tự do gấp vạn lần thằng giãy chết là đây chứ đâu?), có đoạn công an hỏi, tại sao anh ấy chưa kết bạn với luật sư Nguyễn Văn Đài trên facebook? Tâm trạng trong tôi khá phức tạp, buồn cười có, phẫn nộ có, khinh thường có…
 
Hết theo dõi ngoài đời, giờ công an lại theo dõi cả chuyện ai kết bạn với ai trên mạng. Giờ tôi rút kinh nghiệm rồi. Ai hỏi thì tôi còn trả lời, chứ công an có cảnh phục hay không cảnh phục mà hỏi tôi bất kỳ cái gì là nhất định tôi sẽ không trả lời, chờ tham vấn luật sư xem nghĩa vụ của tôi phải cung cấp những thông tin nào cho nhà chức trách.
 
Nói vậy tôi lại nhớ tôi cũng chưa kết bạn với LS Đài trên mạng, mặc dù tôi đã đôi lần gặp gỡ, chuyện trò ngoài đời với hai vợ chồng Đài. Lý do rất đơn giản, cậu ấy là người nổi tiếng. Mà tôi thì rất ngại làm phiền những người nổi tiếng, sợ rằng bị cho là bon chen, ra điều ta đây cũng có quen biết vậy.
 
Cũng không hẳn tôi cứ phải chọn những người mà nhà cầm quyền đang o bế để làm quen, kết bạn, để chứng tỏ là mình yêng hùng. Nhưng ngược lại, cái trò cô lập những người bất đồng chính kiến của nhà cầm quyền khiến tôi bực mình. Không chỉ vô lý mà còn hết sức tiểu nhân.
 
Tôi nhớ lại chuyện kể về tình cảnh của cụ Hoàng Minh Chính mà vô cùng cảm thương. Không chỉ ngồi xổm lên luât pháp khi ngăn cản, đe dọa những người dám đến với cụ, họ còn thường xuyên hắt những thứ dơ bẩn vào nhà cụ. Tôi không thể hiểu bên trong đầu những con người, có thể làm những việc thất nhân thất đức ấy là cái thứ gì? Chắc trên thế giới không đâu có cái trò hắt phân vào nhà người khác, nó chỉ có ở Việt Nam thời cộng sản cầm quyền thôi?
 
Tôi cũng không vơ đũa cả nắm như một số người khi nghĩ về chính quyền cộng sản. Tôi đồ rằng cách làm này chỉ do một bộ phận thực hiện. Chắc chẳn rằng có nhiều người không tán đồng, bởi họ sẽ nhìn vào mắt  người thân và bạn bè như thế nào, dạy dỗ con cái họ ra sao khi bản thân họ làm những điều không có đạo lý đó. Chỉ là họ chưa dám chống lại cái ác, hoặc chưa thể chống lại đó thôi.
 
Nói đến đây lại nhớ đến chuyện cũ. Trung tuần tháng 3, Ngô Duy Quyền và bác Lê Hùng đi xe khách về Thái Bình để thăm một người bất đồng chính kiến là ông Nguyễn Văn Túc. Hai người  đã bị công an phường sở tại cưỡng bức về phường, câu lưu tại đó đến tối khuya rồi lại cưỡng bức họ ra khỏi phường. Cái lý do nó chả nằm trong điều khoản nào của pháp luật.
 
Lý do thứ nhất bất thành văn vì Quyền là chồng của luật sư bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân, lý do bất thành văn thứ hai vì Nguyễn Văn Túc cũng là người bất đồng chính kiến. Mà đã bất đồng chính kiến với chúng tao là chúng tao không thích. Đã không thích là chúng tao muốn làm gì thì làm!
 
Tuy nhiên cách đó chưa đầy tuần, vào ngày 14/3, trong hành trình đi thả hoa đăng tưởng niệm các liệt sĩ Gạc Ma, kết hợp thăm một số gia đình liệt sỹ, tôi và bạn bè cùng đi có ghé thăm cả gia đình ông Túc. Không có chuyện như đã xảy ra với Quyền và bác Lê Hùng. Như vậy là họ ỷ mạnh hiếp yếu, thấy ít người mà bắt nạt chăng?
 
Tôi vừa ngỏ lời kết bạn với Nguyễn Văn Đài trên facebook. Hôm nào sẽ đến thăm cả vợ chồng cậu ấy, sẽ rủ đông đông bạn bè, để cho bọn họ thấy là không dễ ngăn cản quyền tự do của người dân, và không dễ cô lập những người này người nọ, hay ngang nhiên dở trò cưỡng bức người vô cơ như thế.
 
Pháp luật không có điều khoản nào ngăn cấm công dân gặp gỡ nhau. Họ sẽ không thể ngồi xổm lên pháp luật mãi, nếu mọi người dân đều hiểu rõ quyền của mình.

Được đăng bởi Phương Bích vào lúc Thứ hai, tháng tư 15, 2013

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link