Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 2, 2013

Miến Điện : Chính quyền và đối lập cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa


 

 
 "... sở dĩ chế độ độc tài Miến Điện có thể thay đổi nhanh chóng được, đó là nhờ vào hai yếu tố : Các tướng lãnh cầm quyền trước đây dẫu sao vẫn đặt quyền lợi đất nước cao hơn cả, đồng thời họ lại không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang." ( nhà báo Ngô nhân Dụng, từ Hoa kỳ)
 
... "Người Miến Điện (trước đây) bị một chế độ độ độc tài cai trị, nhưng chế độ đó không mang tính chất toàn trị, không tìm cách kiểm soát tất cả đời sống của dân. Họ chỉ kiểm soát về chính trị, về an ninh, và lúc đầu về kinh tế, những người dân vẫn giữ văn hóa cổ truyền, vẫn theo đạo lý của tổ tiên, vẫn giữ đạo Phật. "  (nhà báo Ngô nhân Dụng) 
 
Còn VC thì sao?.
 
Thứ năm 02 Tháng Năm 2013
Miến Điện : Chính quyền và đối lập cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130502-mien-dien-chinh-quyen-va-doi-lap-cung-thuc-day-tien-trinh-dan-chu-hoa
 
Tổng thống Thein Sein với lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa  (REUTERS /T. Ohsumi)
Tổng thống Thein Sein với lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa (REUTERS /T. Ohsumi)
 
Nếu có một điều về Miến Điện mà giới phân tích hiện nay đều công nhận, đó là tiến trình chuyển đổi từ một chế độ độc tài qua một thể chế dân chủ hơn đã đi được nhiều bước ngoạn mục, cho dù vẫn còn nhiều điểm đen. Câu hỏi thường được đặt ra là do đâu mà một chế độ độc tài trước đây bị đánh giá là cực kỳ cứng rắn, lại có thể nhanh chóng chấp nhận thay đổi để mở cửa đất nước về phương diện chính trị.

Một so sánh giản đơn cho thấy rõ các thay đổi chính trị - theo chiều hướng tích cực - đáng kinh ngạc tại Miến Điện trong vòng hai năm gần đây.

Dưới thời chế độ quân phiệt, các án tù bí mật và sơ sài rất phổ biến, các vụ tử vong và mất tích mà nhà nước bị cho là thủ phạm hầu như không bị truy cứu và trừng phạt, các tòa án thì móc ngoặc với các nhóm lợi ích, trong đó có giới lãnh đạo quân đội tàn bạo thản nhiên vơ vét tài nguyên của đất nước…

Từ ngày lên lãnh đạo một chính phủ « dân sự » vào năm 2011, Tổng thống Thein Sein – nguyên là một viên tướng trong quân đội - đã cam kết cải tổ hệ thống pháp luật, đáp ứng lời kêu gọi của lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi, luôn nhấn mạnh đến sự cần thiết của một nhà nước pháp quyền.

Một cách cụ thể : Một số đạo luật khắt khe mang tính chất đàn áp đã được bãi bỏ hay giảm nhẹ, báo chí đã được giải thoát khỏi chế độ kiểm duyệt khắc nghiệt, các cuộc biểu tình đã được cho phép - dù phải được cảnh sát đồng ý trước. Ngay cả quân đội đầy thế lực cũng cam kết chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Chính quyền Miến Điện cũng đã trả tự do cho hàng trăm tù nhân chính trị nhân các đợt ân xá khác nhau, mà gần đây nhất là quyết định phóng thích hàng chục nhân vật bất đồng chính kiến vào tháng 04/2013.

Cho dù tình hình Miến Điện vẫn còn rất nhiều điểm đen - cụ thể là các vụ bạo động hay quan điểm kỳ thị nhắm vào người Hồi giáo đang diễn ra, hay vai trò đáng ngờ của quân đội trong các chiến dịch nhắm vào các sắc dân thiểu số - điều mà mọi nhà quan sát đều công nhận là đời sống chính trị tại Miến Điện đã được cải thiện rất nhiều.

Trả lời phỏng vấn của RFI, ông Ngô Nhân Dụng, cây bút bình luận của nhật báo Người Việt tại California, một quan sát viên rất am tường các vấn đề châu Á, đã nhấn mạnh trước tiên đến sự kiện có thể gọi là « tâm đầu ý hợp » giữa hai tác nhân chủ chốt của tiến trình dân chủ hóa Miến Điện hiện nay là lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi, đối thủ chủ chốt của tập đoàn quân sự cầm quyền trước đây, và Tổng thống Thein Sein, người được Quân đội vẫn rất có uy lực tại Miến Điện « giao phó » trọng trách chuyển đổi đất nước. 

Điều đáng ca ngợi, theo ông Ngô Nhân Dụng, là vì quyền lợi tối thượng của đất nước, bà Aung San Suu Kyi đã biết gác bỏ quá khứ để bắt tay cùng với chính quyền thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa và mở cửa nền kinh tế Miến Điện. Còn về phần chính quyền thì đã nhận thức rõ được là chế độ phải thay đổi nếu muốn đất nước vươn lên. Cái quan trọng là người dân Miến Điện hiện không còn sợ hãi hay khinh rẻ chính quyền, mà coi chính quyền là một cơ chế đang thực hiện ước vọng của dân về một tương lai dân chủ và kinh tế phồn thịnh hơn. 

Đối với nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, sở dĩ chế độ độc tài Miến Điện có thể thay đổi nhanh chóng được, đó là nhờ vào hai yếu tố : Các tướng lãnh cầm quyền trước đây dẫu sao vẫn đặt quyền lợi đất nước cao hơn cả, đồng thời họ lại không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang.
Ngô Nhân Dụng, nhà bình luận báo Người Việt tại California (Hoa Kỳ)
 
02/05/2013
by Trọng Nghĩa
 
More
 
 
Chuyển biến thực sự theo hướng tích cực
"Chúng ta đang chứng kiến một quá trình dân chủ hóa ở một nước trước đây được coi là ‘nghèo và lạc hậu nhất’ Đông Nam Á, với những bước đi tương đối chắc chắn, có thể nói là rất nhanh, nếu so sánh với tiến trình dân chủ hóa khó khăn ở những nơi khác…

Đứng đầu tiến trình dân chủ hóa là Tổng thống Thein Sein… Chính ông là người đã lên làm Thủ tướng từ năm 2007, từ sau cuộc Cách mạng Áo nâu của các nhà sư, xuống đường cùng với dân chúng phản đối chính sách kinh tế của chính phủ. Cuộc Cách mạng Áo nâu đã bị đàn áp rất tàn nhẫn, nhưng ngay sau đó, có lẽ chính trong giới lãnh đạo Miến Điện lúc đó là các tướng lãnh, họ đã thấy rằng tình trạng không thể kéo dài được, và ông Thien Sein được đưa ra làm thủ tướng.

Có thể là ngay từ lúc đó, ông Thein Sein đã được ủy nhiệm để làm công việc thay đổi, và từ năm 2007 khi ông làm thủ tướng, cho đến năm 2011 khi ông lên giữ chức tổng thống, thì có lẽ ông đã chuẩn bị cơ sở cho việc dân chủ hóa, với sự kiện nổi bật là việc trả tự do vào năm 2010 cho bà Aung San Suu Kyi, người bị cầm giữ trong cả chục năm trời về tội chống chính quyền quân phiệt...

Sau đó, người ta đã có gắng tạo ra được sự hòa giải và đoàn kết giữa phe quân nhân với bà Suu Kyi, và hai bên đã bàn đến chuyện quên đi quá khứ để cùng bắt tay nhau trên con đường dân chủ hóa".

Tiến trình dân chủ hóa tại Miến Điện được tiến hành một cách rất cụ thể
"Đầu tiên là trả tự do cho giới chính trị đối lập theo từng đợt…, cho báo chí và các mạng internet được tự do hơn trong việc loan tin và phê bình chính phủ, bắt đầu thay đổi luật lệ trong nước, đặc biệt là luật lệ về kinh tế, để mở cửa cho kinh tế Miến Điện.

Từ 2011 đến nay, trong một thời gian tương đối ngắn, toàn bộ đất nước Miến Điện thay đổi. Quan trọng nhất là người dân không còn sợ hãi hay khinh rẻ chính quyền, coi chính quyền là một cơ chế đang thi hành nguyện vọng của người dân, và người dân đặt hy vọng rất nhiều vào tương lai dân chủ hóa và kinh tế phồn thịnh hơn.

Cái khó khăn hiện nay là phải sửa đổi Hiến pháp... do đòi hỏi của tiến trình dân chủ hóa, vì không thể nào có một đất nước dân chủ nếu vẫn phải theo một bản hiến pháp độc tài cũ... Việc sửa đổi Hiến pháp có một số chướng ngại, nhưng có lẽ người Miến Điện sẽ tìm cách thỏa hiệp được với nhau.

Điều đáng kính trọng nơi giới lãnh đạo Miến Điện cũng như phía đối lập là hai bên tin tưởng và cộng tác với nhau một cách tưởng đối thuận thảo, yên ổn, không gây ra xung đột, bạo động, làm cho không khí xã hội phấn khởi hơn…"

Chướng ngại trong việc sửa đổi Hiến pháp
"Làm sao đối xử với quân đội, thế lực mạnh nhất trong nước. Có thể nói là tại Miến Điện có một « Đảng Quân đội » đã cầm quyền tại Miến Điện từ mấy chục năm nay... Làm sao để những người đòi hỏi dân chủ, mà đại biểu là bà Suu Kyi, và những người trong giới quân nhân có thể tin tưởng và cộng tác với nhau trong việc dân chủ hóa…

Điều đáng ngại là quyền « phủ quyết » của quân nhân, chiếm 25% Quốc hội, trong lúc bất kỳ một thay đổi hiến pháp nào cần được 3/4 Quốc hội đồng ý. Các quân nhân vốn đã chiếm 1/4 rồi, họ chỉ cần kiếm thêm một, hai người ủng hộ là có thể ngăn chặn việc thay đổi hiến pháp…

Tuy nhiên có dấu hiệu đáng mừng : Nhân ngày Quân lực vừa qua, Tư lệnh quân đội tuyên bố hoàn toàn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Tổng thống Thein Sein trong chương trình dân chủ hóa nước Miến Điện… Cũng trong ngày Quân lực, bà Aung San Suu Kyi đã đến dự lễ diễn binh, ngồi giữa Tư lệnh Quân đội và ông Thein Sein… Người ta hy vọng sự cộng tác giữa lãnh tụ đối lập với các vị tướng có thể đưa tới giải pháp thay đổi Hiến Pháp để Miến Điện tiến trên con đường dân chủ hóa…

Về cá nhân bà Aung San Suu Kyi, theo Hiến Pháp hiện nay, bà không có quyền ra ứng cử Tổng thống vì con bà là người ngoại quốc… Người ta sẽ chờ xem là Quốc hội có bãi bỏ điều này hay không ? để mở cửa cho bà ra ứng cử tổng thống vào năm 2015..."

Nhân tố giúp Miến Điện tiến nhanh trên con đường dân chủ
"Có thể nói rằng giới lãnh đạo Miến Điện, ngay cả trong thời chế độ quân phiệt, đã đặt quyền lợi đất nước cao hơn tất cả, và không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang.

Về phương diện chủ nghĩa, ông Ne Win chỉ nêu việc Miến Điện sẽ đi theo một thứ chủ nghĩa xã hội đặc biệt của mình, nhưng hiểu biết của các vị lãnh đạo đó về chủ nghĩa xã hội rất lơ mơ, không ai nói được là cái chủ nghĩa xã hội đó như thế nào, do đó họ chỉ theo kiểu Liên Xô hay Trung Quốc, tức là tập trung kinh tế vào tay Nhà nước, khiến cho tư nhân không thể phát triển. Đến khi họ thấy là kinh tế suy đồi, Miến Điện từ một nước giầu nhất ở vùng Đông Nam Á lại trở thành nước nghèo nhất, thì họ thấy rằng giấc mơ hão huyền đó vô bổ, và hộ không bị rằng buộc bởi một thứ chủ nghĩa ghê gớm nào cả.

Người Miến Điện (trước đây) bị một chế độ độ độc tài cai trị, nhưng chế độ đó không mang tính chất toàn trị, không tìm cách kiểm soát tất cả đời sống của dân. Họ chỉ kiểm soát về chính trị, về an ninh, và lúc đầu về kinh tế, những người dân vẫn giữ văn hóa cổ truyền, vẫn theo đạo lý của tổ tiên, vẫn giữ đạo Phật.

Ngay cả những người lãnh đạo trong chính quyền quân phiệt vẫn tôn kính đạo Phật… và những điều đó khiến cho chính quyền gần với người dân hơn, giúp họ đáp ứng được nguyên vọng của người dân.

Thay đổi ở Miến Điện xuất phát từ hai lý do, đến từ đòi hỏi của người dân : Một là sự thay đổi về chính trị để làm sao được tự do hơn, hai là chống lại sự lệ thuộc quá nặng nề vào Trung Quốc.

Hai nguyện vọng đó đã được người dân Miến Điện biểu lộ qua những cuộc biểu tình, như cuộc biểu tình của các nhà sư vào năm 2007, hay là cuộc biểu tình năm 2010 để chống lại một cái đập thủy điện mà Trung Quốc xây cất…

Chính quyền Miến Điện đã bảo vệ được thể thống quốc gia, khi đáp ứng hai nguyện vọng đó. Họ đã bắt đầu trao trả tự do cho dân, thả tù chính trị, cho tự do báo chí, tự do ngôn luận, và thứ hai là ngưng công trình đập nước Trung Quốc…

Tất cả các thay đổi là do những người lãnh đạo thuộc giới quân đội đã để quyền lợi quốc gia lên trên hết, không bị một chủ nghĩa ngoại lai nào ràng buộc, và không bị lệ thuộc vào những nước lớn, đặc biệt là Trung Quốc, nước trước đây có thể coi là đứng trùm lên toàn Miến Điện…"

 

Blogger Điều Cày lại bị chuyển đi biệt tăm?


 


Blogger Điều Cày lại bị chuyển đi biệt tăm?


 

Thanh Trúc, phóng viên RFA, Bangkok
2013-05-01

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


05012013-dcay-wif-sen-ask-help.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Ảnh mới nhất của Blogger Điếu Cầy

Ảnh mới nhất của Blogger Điếu Cầy

RFA file


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hôm 29 tháng Tư, một ngày sau khi đi thăm nuôi blogger Điều Cày Nguyễn Văn Hải, đang bị giam ở trại K3 Xuyên Mộc, mà không hề biết ông đã bị chuyển đi hai hôm trước đó, vợ và con blogger Điều Cày đã gởi thư  khiếu nại lên các cấp, nói rằng dù ông Nguyễn Văn Hải từng bị chuyển qua chín trại giam mà đến giờ gia đình vẫn gặp khó khăn trong mỗi lần thăm gặp.

Không còn tình người

Bà Dương Thị Tân, vợ blogger Điều Cày, giải thích vì sao bà và con trai buộc lòng phải gởi thư tố cáo những hành vi lạm quyền, tuỳ tiên, phân biệt đối xử của cán bộ trại giam không chỉ đối với bản thân blogger Điều Cày  mà cả vợ con của ông ta ở ngoài:

Bà Dương Thị Tân: Sau những lần đi thăm nuôi mà gần đây nhất chứng kiến việc hành xử bất chấp luật pháp của cán bộ trại giam Xuyên Mộc, tôi và con trai tôi là Nguyễn Trí Dũng đã gởi ba thứ khiếu nại đến ông viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao, đến bộ trưởng Bộ Công An và đến ông giám thị của trại giam Xuyên Mộc, khiếu nại về việc cán bộ của trại K3 Xuyên Mộc đã lạm dụng quyền và xem thường những qui định pháp luật cũng như quyền con người được chính phủ cam kết và ghi rõ trong các bộ luật cũng như trong Hiến Pháp Nhà Nước.

vì không biết được rằng đến giờ phút này người ta đưa ông Hải đi đâu nên chúng tôi phải gởi một thỉnh nguyện thư kêu cứu đến tất cả các đại sứ quán các nước, các tổ chức bảo vệ quyền con người cũng như các phái bộ ngoại giao trên địa bàn Việt Nam, để lên tiếng cho ông Nguyễn Văn Hải về việc ông đã bị đưa đi mất ngày 26 tháng Tư

Bà Dương Thị Tân

Và vì không biết được rằng đến giờ phút này người ta đưa ông Hải đi đâu nên chúng tôi phải gởi một thỉnh nguyện thư kêu cứu đến tất cả các đại sứ quán các nước, các tổ chức bảo vệ quyền con người cũng như các phái  bộ ngoại giao trên địa bàn Việt Nam, để lên tiếng cho ông Nguyễn Văn Hải về việc ông đã bị đưa đi mất ngày 26 tháng Tư mà gia đình không được thông báo, về những việc đã, đang và chắc chắn sẽ diễn ra khi họ lợi dụng quyền hạn trong tay để làm những việc mà chúng tôi có thể gọi đây là sự trả thù.

Thanh Trúc: Thưa bà Dương Thị Tân, bà có nhắc tới ngày 24 tháng  Ba và ngày 28 tháng Tư, cụ thể như thế nào xin bà nói rõ hơn?

Trong một buổi hội thảo của các tổ chức nhân quyền thế giới ở Stockholm ảnh của anh Điếu Cày được đặt trang trọng ở nơi tất cả mọi người ra vào.

Trong một buổi hội thảo của các tổ chức nhân quyền thế giới ở Stockholm ảnh của anh Điếu Cày được đặt trang trọng ở nơi tất cả mọi người ra vào.

Bà Dương Thị Tân: Ngày 24 tháng Ba, khi mẹ con tôi đến thì họ vẫn cho con trai tôi vào khoảng 15 phút. Khi chúng tôi phản đối về thời gian cho thăm gặp rất ngắn đó thì họ nói thẳng theo qui định họ có thể cho thăm gặp từ 1 phút đến dưới 60 phút mà không vi phạm gì.

Ngày 21 tháng Tư, mẹ con tôi cũng lại lên đường đi thăm nuôi theo qui định một tháng một lần. Nhưng đến đấy thì họ đuổi mẹ con tôi về với lý do còn thiếu ba ngày nữa mới đủ, mới đến ngày 24 tháng Tư  giống như lần trước. Cho nên mẹ con tôi buộc phải đi về mặc dù lần trước đấy họ có giải thích rõ cho mẹ con tôi rằng miễn là một tháng đi thăm gặp một lần thì sớm hoặc trễ mấy ngày đều được. Lời  của cán bộ ngồi tiếp dân hôm đấy là thượng sĩ Nguyễn Văn Quân tôi có ghi lại rõ ràng. Vào ngày 21 tháng Tư, khi tôi đưa lời nói  ấy của  thượng sĩ Nguyễn Văn Quân ra thì thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu có nói  rằng người ngồi tiếp dân hôm đó không có quyền. Tôi thấy rằng họ ỷ vào quyền lực và họ sẵn sàng vi phạm rất nhiều thứ.

Thanh Trúc: Rồi sau đó bà có được gặp ông Điều Cày vào ngày 24 tháng Tư  hay không?

Bà Dương Thị  Tân: Không, mẹ con tôi về vì phụ thuộc vào xe chở người nhà đi thăm nuôi. Họ chỉ chở vào ngày thứ Bảy hoặc Chủ Nhật thôi. Tới ngày thứ Bảy 27 tháng Tư mẹ con tôi đi nhưng họ nói nhà xe hết chỗ nên lại phải về. Đến Chủ Nhật 28 tháng Tư thì mẹ con tôi đi tiếp, đến đấy được thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu và đại uý Phạm Văn Huyên nói rõ là đã chuyển ông Hải đi một trại giam khác ngày 26 tháng Tư, mà không cho biết trại giam đó nằm ở đâu và tên là gì.

Sau đó tôi nghe có một công an nói  rằng là đi Trại 6. Đây chỉ là câu nói của một cán bộ công an, không cụ thể và không có kiểm chứng. Khi tôi hỏi Trại 6 ở đâu thì tất cả mọi người có mặt tại đó đều không nói.

Thanh Trúc: Hôm nay, ngày một tháng Năm, thưa bà Dương Thị Tân bà có được tin tức gì về blogger Điếu Cày đang ở đâu không?

Bà Dương Thị Tân: Đến hôm nay gia đình chúng tôi vẫn chưa biết được và cũng chưa có bất cứ một thông báo gì.  Rất là quan ngại cho nên chúng tôi có một thỉnh nguyện thư gởi đến các tổ chức nhân quyền và các phái bộ ngoại giao, mong mọi người lên tiếng giùm gia đình chúng tôi về việc xâm hại quyền lợi của ông Hải cũng như gây khó khăn cản trở việc thăm nuôi của gia đình đến với ông Hải.

Thanh Trúc: Lúc công an báo cho bà biết đã đưa ông Nguyễn Văn Hải đi rồi bà có hỏi tới lý do bị  đưa đi không?

Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu thách thức cháu, bảo "đi khiếu nại đi". Luôn luôn câu nói đấy trên của miệng của thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu, cậu ta nói mấy lần là "không vừa ý cứ việc đi khiếu nại". Chính bản thân cậu đó đang thách thức luật pháp, thứ luật pháp mà tiếc là những người làm trong ngành công an chẳng coi ra cái gì

Bà Dương Thị Tân

Bà Dương Thị Tân: Chúng tôi rất cố gắng, có đứng đấy chờ rất lâu, nhưng họ chỉ nói đúng một câu như thế. Khi chúng tôi cố gắng hỏi việc đó thì thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu nói rõ "không có trách nhiệm trả lời, chúng tôi làm đúng theo lệnh của Cục 8 Bộ Công An, yêu cầu chúng tôi không được thông báo cho người nhà. Còn người nhà thấy bức xúc thì cứ khiếu nại. Thế là họ lên xe họ đi. Sau đó tôi có chận hỏi một thiếu tá khác thì ông việc này của cán bộ giải quyết thăm gặp, không phải việc của ông.

Thanh Trúc: Thưa vào ngày 28 tháng Tư đó, bà và con trai lên thăm nuôi ông Điều Cày trước khi biết được  rằng ông đã bị chuyển đi, thì thức ăn và những vật dụng thăm nuôi có được chuyển cho ông Điều Cày không?

Bà Dương Thị Tân: Tức là ngày 21 tháng Tư, khi họ nói không đủ ngày thăm gặp, thì tôi  nói mẹ con tôi đã lỡ lên tới đây rồi, nếu không được thăm gặp thì cho chúng tôi gởi vì chúng tôi đã tốn rất nhiều công sức cũng như tiền bạc để mang thức ăn này đến cho ông Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu gằn giọng nói là không gửi bất cứ gì không giải quyết bất cứ điều gì cả, rồi cậu ta hô lính là lôi cổ ra ngoài kia, lôi ra khỏi đây. Cho nên mọi thứ thăm nuôi đồ tiếp tế tôi  đành phải cho những người có thân nhân đang tù đày ở đấy. Mang về thì nhiều khi thức ăn mình chế biến cũng không bảo quản được vì cả một ngày dài nên tôi cho lại họ.

Thực sự mà nói tôi rất bất mãn nhưng vì người nhà mình đang ở trong tay họ nên mẹ con tôi cũng rất nhẫn nhịn cho đến ngày 28 tháng Tư vừa rồi. Và ngày 28 tháng Tư vừa rồi vì tôi mang đồ khô cho nên tôi cũng mang về.

Thanh Trúc: Lúc ông công an Nguyễn Ngọc Hữu lớn tiếng bảo là lôi cổ mấy người này ra thì bà và Nguyễn Trí Dũng có bị lôi cổ ra ngoài không?

Bà Dương Thị Tân: Cháu rất bất nhẩn,  khi thấy họ quát lên là lôi cổ mẹ cháu ra thì cháu có đứng lên cháu nói  là các chú vi phạm luật pháp. Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu thách thức cháu, bảo " đi khiếu nại đi". Luôn luôn câu nói đấy trên của miệng của thiếu tá  Nguyễn Ngọc Hữu, cậu ta nói mấy lần là "không vừa ý cứ việc đi khiếu nại". Chính bản thân cậu đó đang thách thức luật pháp, thứ luật pháp mà tiếc là những người làm trong ngành công an chẳng coi ra cái gì .

Vừa rồi là thông tin mới nhất về blogger Điều Cày Nguyễn Văn Hải và tình hình thăm nuôi của vợ con ông. Blogger Điều Cày bị cáo buộc tội tuyên truyền chống phá nhà nước, vi phạm Điều 88 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.

Vì tội danh này, ông bị tòa sơ thẩm phán quyết 12 năm tù giam 5 năm quản chế ngày 24 tháng Chín năm 2012.  Đến ngày 28 tháng 12 năm 2012, toà phúc thẩm giữ y án  12 năm tù 5 năm quản chế của tòa dưới. Ông Điếu Cày bị đưa về giam giữ tại trại K3, Xuyên Mộc, cho đến khi bị chuyển đi ngày 26 tháng Tư vừa qua mà gia đình không được thông báo.

Tin, bài liên quan


Trí thức và độc tài


 

Blog / Nguyễn Hưng Quốc


Trí thức và độc tài



Chân dung Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, 1912-1994) và Kim Chính Nhật (Kim Jong-il, 1942-2011) tại Quảng trường Kim Il-Sung ở Bình Nhưỡng.Chân dung Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, 1912-1994) và Kim Chính Nhật (Kim Jong-il, 1942-2011) tại Quảng trường Kim Il-Sung ở Bình Nhưỡng.

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



CỠ CHỮ 


17.04.2013

Đọc lịch sử các chế độ độc tài, từ độc tài phát xít với những Hitler và Mussolini đến độc tài cộng sản với những Stalin, Mao Trạch Đông, Pol Pot, Nicolae Ceauşescu, và Kim Chính Nhật (bây giờ là Kim Chính Ân) hay độc tài quân phiệt với những Saddam Hussein, Muammar Gaddafi, Robert Mugabe…chúng ta không thể không ngạc nhiên.

Có rất nhiều điều để ngạc nhiên.

Thứ nhất, tất cả các tên độc tài, dưới nhiều nhãn hiệu khác nhau, đều vô cùng tham lam và độc ác. Chúng thâu tóm toàn bộ quyền lực trong tay và với quyền lực vô tận ấy, giết vô số người, từ những kẻ thù thực sự đến những kẻ thù tưởng tượng, trong đó phần lớn là chính dân chúng ở nước chúng.

Thứ hai, tất cả đều mắc bệnh huyễn tưởng, tự xem vị thế và quyền lực của mình như một thứ gì thuộc về thiên mệnh; và vì thiên mệnh, chúng nằm ngoài hoặc nằm trên không những luật pháp mà còn cả các nguyên tắc đạo lý thông thường của con người. Giết người, thậm chí, giết vô số người, với người khác, là tội ác; với chúng, là thiêng liêng và cao cả.

Thứ ba, vì căn bệnh huyễn tưởng ấy, rất nhiều nhà độc tài trở thành lố bịch, không khác những tên hề. Ceauşescu tự xưng mình là “Thiên tài của vùng Carparthians”, một vùng núi rộng lớn ở Trung Âu, kéo dài từ Slovakia qua miền Nam Ba Lan, miền Tây Ukraine đến tận phía Đông Bắc của Romania. Còn vợ của ông, Elena, người được cử làm Phó Thủ tướng, thì được tuyên truyền như một “Quốc mẫu”, một nhà khoa học vĩ đại (dù bà thực sự bỏ học từ năm 14 tuổi, và tất cả các cái gọi là “công trình khoa học”, kể cả luận án tiến sĩ của bà, đều do người khác viết). Rafael Trujillo, nhà độc tài ở Dominican Republic từ 1930 đến 1938 và từ 1942 đến 1952 thì tự xem mình là Thượng đế. Ông ta ra lệnh cho mọi nhà thờ trong nước phải khắc câu “Chúa ở trên Trời, Trujillo ở dưới Thế” (God in Heaven, Trujillo on Earth) và mọi bảng xe đều khắc câu “Trujillo vạn tuế”. Francisco Macias Nguema, nhà độc tài ở Equatorial Guinea từ năm 1968 đến 1979 cũng thế. Cũng tự xưng mình là Thượng đế. Dưới thời ông, biểu ngữ chính trong nước ghi “Không có Thượng đế nào khác ngoài Macias Nguema”. Saparmurat Niyazov, Tổng thống xứ Turkmenistan từ năm 1990 đến 2006 thì ra lệnh đổi tên 12 tháng trong năm theo tên ông và người thân trong gia đình của ông. Ông cũng viết sách và ra lệnh bất cứ người dân nào, để được thi lấy bằng lái xe, cũng phải thuộc lòng nguyên cả cuốn sách của ông.

Thứ tư, tất cả đều giả dối, đều sử dụng vô số huyền thoại láo khoét để biến mình thành thần tượng, thành những lãnh tụ anh minh, đầy viễn kiến, mở ra những chân trời mới cho đất nước hoặc cho cả nhân loại. Những huyền thoại ấy nhiều khi rất ngây ngô, ví dụ chuyện Kim Chính Nhật điều khiển đội tuyển bóng đá Bắc Triều Tiên trong giải World Cup 2010 bằng cách chỉ dẫn từng đường đi nước bước trong suốt trận đấu cho huấn luyện viên Kim Jong-Hun qua một chiếc điện thoại di động vô hình!

Nhưng cả bốn điều “đáng ngạc nhiên” trên đều không đáng ngạc nhiên bằng hai điều này:

Một, mặc dù tham lam, độc ác, mắc bệnh huyễn tưởng và giả dối như vậy, những tên độc tài ấy lại cầm quyền, hơn nữa, cầm quyền một cách tuyệt đối, trong thời gian rất dài, có khi cả đời hoặc nhiều đời, hết đời con đến đời cháu, chắt.

Hai, dù đầy khuyết điểm như vậy, những tên độc tài ấy vẫn được nhiều người, kể cả giới trí thức, thậm chí là trí thức xuất sắc ở Tây phương, ngưỡng mộ và hết sức bênh vực cũng như góp phần tuyên truyền cho chúng một cách nhiệt tình.

Trong hai điều trên, điều thứ hai quan trọng hơn. Giải thích điều thứ nhất, người ta có thể nói: Bởi các nhà độc tài đã xây dựng được một bộ máy tuyên truyền hữu hiệu đủ để nhồi sọ tất cả mọi người và một bộ máy quyền lực mạnh mẽ đủ để nghiền nát bất cứ người nào dám chống đối. Nhưng không có một bộ máy xã hội và chính trị nào có thể tồn tại độc lập. Vấn đề chính là ở con người, tức ở khía cạnh thứ hai, chúng ta vừa nêu ở trên: Tại sao người ta lại khiếp sợ và ngưỡng mộ các tên độc tài đến như vậy? Tại sao người ta lại để cho các tên độc tài dễ dàng lừa dối mình đến như vậy?

Trên thế giới, cũng có nhiều người từng ngạc nhiên như vậy. Có thời, những kẻ như Hitler, Mussolini, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Fidel Castro, thậm chí, Kim Chính Nhật đã trở thành thần tượng của nhiều trí thức và văn nghệ sĩ Tây phương. Đạo diễn Oliver Stone khen Fidel Castro là một kẻ “rất vị tha và đạo đức. Một trong những người khôn ngoan nhất trên thế giới.” Một đạo diễn khác, Steven Spielberg, cho “gặp gỡ Fidel Castro là tám giờ quan trong nhất” trong cuộc đời của ông.

Trước đó, ở Ý, Gabriele D’Annunzio, một nhà thơ lớn, cũng như nhiều nhà thơ thuộc trường phái Vị Lai khác, từng là những kẻ ủng hộ nhiệt thành Mussolini. Ở Đức, Hitler không thiếu người ngưỡng mộ, kể cả một trong những triết gia lớn nhất của thế kỷ, Heidegger, một trong những họa sĩ lớn nhất của thế kỷ, Salvador Dali, một trong những nhà thơ lớn nhất của thế kỷ, Ezra Pound. Nhà văn Na Uy từng đoạt giải Nobel năm 1920, Knut Hamsun, cũng rất ủng hộ Hitler.

Đối với các nhà độc tài cộng sản, số trí thức ngưỡng mộ nhiều hơn hẳn. Nhà văn Anh George Bernard Shaw (1856-1950) suốt đời ủng hộ Lenin, Stalin, và cả Hitler nữa. Cả Andre Gide và Doris Lessing đều từng ủng hộ Stalin tuy cả hai, sau đó, tự nhận là mình lầm.  Picasso, Bertolt Brecht, Pablo Neruda, W.E.B. Du Bois, Graham Greene, v.v. cũng đều ủng hộ Stalin; trong đó, có người vừa ủng hộ Stalin vừa ủng hộ Mao Trạch Đông.

Jean-Paul Sartre cũng từng là người ủng hộ Stalin và chế độ cộng sản rất nồng nhiệt. Ông là tác giả của một câu nói gây rất nhiều tai tiếng: “Mọi kẻ chống cộng đều là chó” (every anti-communist is a dog). May, sau đó, ông thay đổi thái độ. Khi quân đội Sô Viết xâm lăng Hungary vào tháng 11 năm 1956, ông lên án Liên Xô kịch liệt. Sự phê phán của Sartre đối với Liên Xô càng mạnh mẽ hơn nữa vào năm 1968 khi quân đội Xô Viết trấn áp dân chúng Czechoslovakia trong sự kiện được gọi là “mùa xuân Prague”. Trước năm 1975, trong chiến tranh Việt Nam, ông là người tích cực ủng hộ miền Bắc và lên án Mỹ một cách gay gắt.  Sau năm 1975, chứng kiến thảm cảnh của người Việt Nam vượt biển, ông lại lên tiếng phê phán chính quyền Việt Nam và kêu gọi chính phủ Phápcứu giúp người tị nạn.

Chúng ta lại phải tự hỏi: Tại sao nhiều người trí thức lại dễ dàng bị các nhà độc tài lừa bịp đến như vậy? Tại sao họ lại nhẹ dạ và cả tin đến như vậy?

Nhớ, trước đây, trong những lần về Việt Nam, tôi gặp khá nhiều văn nghệ sĩ và trí thức ở miền Bắc. Nhiều người kể lại, trước phong trào đổi mới, đặc biệt, trước năm 1975, họ gần như tuyệt đối tin tưởng vào giới lãnh đạo và chế độ. Trong các buổi học tập chính trị và văn hóa, họ lắng nghe cán bộ giảng bài như nghe những lời thánh phán. Họ cắm cúi ghi chép rồi về nhà, đọc lại một cách thành kính. Sau này, cũng theo lời họ, đọc lại các cuốn sổ tay cũ, họ thấy những ý kiến trong ấy rất hời hợt, thậm chí, ngô nghê. Họ tự hỏi: Tại sao thời ấy họ lại xem những ý kiến ấy như những lời vàng ngọc như vậy? Chính họ, họ cũng không biết rõ câu trả lời. Tất cả đều cho: Đó chỉ là hậu quả của việc nhồi sọ.

Lại nhớ, mấy năm đầu sau 1975, một số trí thức Việt kiều ở Pháp về thăm nước rồi viết bài đăng tải trên báo chí ở Paris. Họ khen Việt Nam không tiếc lời. Trong lúc người Việt Nam đói đến xanh xao mặt mũi, họ khen đời sống rất sung túc. Trong lúc cả hàng chục ngàn người bị bắt đi cải tạo và con cái họ không được vào đại học, họ khen “chính quyền cách mạng” thực tâm hòa giải, không có bất cứ một chính sách kỳ thị nào đối với những người thuộc chế độ cũ trước đó. Trong lúc cả hàng triệu người bất chấp nguy hiểm tìm cách vượt biên tìm tự do, họ cho Việt Nam là một quốc gia dân chủ và ao ước một ngày nào đó được về nước sống hẳn (dù trên thực tế, không bao giờ họ về cả!)

Trí thức trong nước bị nhồi sọ. Nhưng còn trí thức ngoài nước thì sao?

Trong lúc loay hoay tìm cách trả lời cho câu hỏi ấy, cũng như câu hỏi về sự nhẹ dạ và cả tin của trí thức thế giới nói chung, tự dưng tôi nhớ đến mấy câu thơ của Nguyễn Quốc Chánh trong bài “Tao là đứa bé ngoẻo trên lưng Linda Lê”:

“Có 3 thứ không thể kết hợp với nhau nổi. Đó là: Thông minh, lương thiện & cộng sản.

Một người thông minh & lương thiện thì không thể cộng sản,
Một người thông minh mà cộng sản thì không thể lương thiện, &
Một người lương thiện mà cộng sản thì chắc chắn không thông minh.”

Những câu thơ ấy ám ảnh tôi đến độ tôi không thể nghĩ tiếp được nữa.

Đành dùng chúng thay cho lời kết luận của bài viết.

wd: Hận Thù Nam Bắc


 
Thay lời Việt cộng:' Đảng ta đã hoà giải từ lâu rồi đấy nhé, nên mới tạo' điều kiện dể dàng' cho người tỵ nạn ,à quên'khúc ruột ngàn dậm''đem tiền' về làm giàu cho đảng Cộng sản và đoàn viên nhiều hơn nữa,vì tài sản cướp được của miền Nam vẫn không bao giờ đủ cho cán bộ chia chác tiêu xài,du hý.
 
Nên nhớ là đảng bóp hầu,bóp họng người dân trong nước là quyền của đảng,vì nếu không làm như thế thì làm sao moi ra tiền để ăn chơi sa đọa cho được?Mười hai tỷ kiều hối hàng năm người Việt hải ngoại gửi về vẫn không thấm vào đâu cả,vì các công ty quốc doanh làm ăn ngày một thua lổ do cán bộ bòn rút vô tội vạ.'Đồng bào thân thương' ở hải ngoại nên gửi tiền về cho đảng,à quên cho 'đất nước' nhiều hơn nữa mới tốt.Đảng chỉ cần tiền của khúc ruột ngàn dậm thôi,còn dân trong nước có bị bốc lột ,áp bức thì nên mặc kệ họ.
 
Đồng bào trong nước đảng không thương ,mà chỉ thương bọn phản động,ý quên khúc ruột ngàn dậm ' ở hải ngoại thôi đấy.Người Việt hải ngoại được đảng 'cưng chìu như vậy thấy có sướng không?
 
Hảy quên tội ác đảng đã gây ra trong quá khứ đối với nhân dân và cả đồng bào đáng ghét,ý quên' thân thương' ở hải ngoại đã từng chạy trối chết,bỏ người bỏ của,bị hải tặc  cướp bóc ,hảm hiếp,giết chóc người thân khi vượt biên vì sợ bị đảng bỏ tù,tống đi vùng kinh tế mới khắc nghiệt,đói khát, mà nên rủ bà con về VN tiêu tiền,du hý cho đông,đảng sẽ cấp bằng ban khen,nhưng nhớ đừng đá động đến tự do hay nhân quyền gì cho dân nghèo,thấp cổ bé miệng trong nước nhé.Đảng ta rất hoan nghênh ý kiến hòa hợp,hòa giải'tự phát' của khúc ruột ngàn dậm lắm.
 
Tự phát vì không do đảng đề nghị mà do đồng bào hải ngoại quá yêu thích hưỡng thụ,ý quên quá yêu nước nghĩ ra, nên đảng không chịu trách nhiệm nếu có ai bị đảng bắt bớ hay trù dập để moi tiền xài nữa.Đừng nghe lời TT Nguyễn văn Thiệu đã chết rồi nhé.
 
Đây là lần đầu tiên đảng ta nói thật đấy.
 
----- Forwarded Message -----

 
 
 
 
Hận Thù Nam Bắc
Trọng Đạt

Năm ngoái, một ông bạn cải tạo về thăm quê hương sang có than thở về tinh trạng kỳ thị tại miền nam hiện nay. Ông bạn nói “ Nay tình trạng kỳ thị tại Sài Gòn thật là nặng nề, miền Nam đã bị Bắc Kỳ vào cai trị , họ lấy hầu hết nhà cửa ngoài phố và đẩy người miền Nam đi những vùng xa xôi khác ”, ông bạn này người miền Nam còn tôi người gốc miền Bắc, ông ta không thể nói hết lòng mình vì còn chút nể nang tôi.

Gần đây một bài viết của một người về Việt Nam cho biết tình trạng quê nhà, tác giả nói nay tại Sài Gòn người miền Bắc kéo vào rất đông, họ là những người giầu có và quyền thế nhất Sài Gòn hiện nay, họ làm chủ hầu hết các nhà cửa to lớn của Sài Gòn và các nhà hàng lớn, các cơ sở thương mại, các cơ quan nhà nước... Đó là những cán bộ cao cấp và bà con thân thụộc của họ được đưa vào đây để tranh dành hết những chức vụ béo bở, những công việc hái ra tiền….tác giả cho biết vào các cửa hàng lớn, các .. cơ quan chỗ nào cũng thấy toàn là Bắc Kỳ, nói tóm lại họ là giai cấp giầu có thống trị tại Sài Gòn hiện nay. Mặc dù chưa được chứng kiến tận mắt nhưng tôi tin ngay lời tác giả trong bài viết..

Tuần vừa qua, một người bạn đã về thăm quê Nha Trang năm ngoái cũng cho tôi biết tại Nha Trang bây giờ toàn là Bắc Kỳ, họ giầu sụ, buôn to bán lớn, chiếm giữ hầu hết các cơ sở thương mại kinh tế của Nha Trang. Họ giữ các chức vụ nhiều lợi lộc, chiếm cứ hầu hết các khu phố xá sầm uất và đẩy những người cũ đi xa như vùng kinh tế mới hoặc những vùng đất quê mùa khô cằn như sỏi đá. Người bạn cũng xác nhận cho tôi thấy Nha Trang nay là một thành phố đã bị Bắc Kỳ cai trị và chiếm đoạt hết tài sản, những nguồn lợi béo bở của thị xã du lịch này. Nếu chúng ta hỏi những người đã về thăm các tỉnh khác như Đà Lạt, Đà Nẵng, Biên Hoà… người ta cũng sẽ nói tình cảnh tương tự như thế.

Khi đọc bài viết và nghe người ta kể lại những sự thật phũ phàng như trên tôi tin ngay vì tôi cho rằng đó là những nhận xét khách quan vô tư nhất.

Ngược dòng thời gian 40 năm trước vào những ngày sau vụ Mậu Thân 1968, hồi ấy chúng tôi là sinh viên, được huấn luyện quân sự hai tuần và đưa vào Chợ Lớn canh gác theo chương trình Nhân Dân Tự Vệ. Một buổi tối đứng gác trên sân thượng của nhà thương gia trong khu phố Tầu, anh bạn cùng gác với tôi nhìn những dẫy phố nguy nga, sầm uất của Chợ Lớn , trước cảnh giầu sang tráng lệ của Tầu Chợ Lớn anh ta thốt lên.

“Đứng địa vị thằng Việt Cộng tao cũng đánh đến cùng, đằng nào cũng đã là thằng cùng mạt , chiếm được thì hưởng hết” Ý anh bạn muốn nói thằng nghèo đói sẽ đánh thí mạng cùi để cướp đoạt những tài sản của người giầu có, thế mà 7 năm sau, năm 1975 lời nói của anh ấy đã thành sự thật, thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi và đã cườp đươc tài sản của miền Nam giầu có.

Ngược dòng thời gian ba mươi bốn năm trước đây sau khi chiếm được miền Nam, cán bộ Cộng Sản rất cởi mở tươi cười với đồng bào miền Nam khiến người ta tin tưởng rằng hoà bình thống nhất rồi, hai miền cùng xoá bỏ hận thù và cùng nhau xây dựng đất nước, hàn gắn những vết thương do chiến tranh để lại. Thế nhưng kẻ chiến thắng không bao giờ bỏ được bản chất gian trá có từ hồi mới cướp chính quyền mùa thu 1945. Vừa xua quân chiếm xong Sài Gòn hoa lệ, đạo quân chiến thắng vội vã chở hết vàng bạc, quí kim của ngân hàng, tháo gỡ các máy móc trong các cơ xưởng, bệnh viện, vét hết các kho dụng cụ, hàng hoá, máy móc hiện đại… đem về Bắc, sự kiện này khỏi cần phải dẫn chứng vì thực tế đã chứng minh và ai cũng đều biết cả. Số vàng bạc quí kim vơ vét được vào túi các quan cán bộ gộc hết. Họ vơ vét nhanh gọn y như đàn cào cào châu chấu phá hoại mùa màng, sau cơn trấn lột tập thể vĩ đại ấy miền Nam chỉ còn là một mảnh đất nghèo xơ xác.

Một hai năm sau ngày 30-4-75 Cộng Sản đánh tư sản hai lần, đổi tiền ba lần, chính quyền đã vét gần sạch gần hết túi tiền người dân, kế đó họ phát động chiến dịch đẩy dân chúng đi kinh tế mới để chiếm nhà dân một cách hợp pháp. Chỉ sau ngày 30-4-75 một hai tháng, họ lùa các viên chức , sĩ quan chế độ cũ vào các trại cải tạo lâu dài rồi đẩy miền Nam tới chỗ nghèo nàn cùng cực để không thể trỗi dậy chống lại chế độ độc tài. Người Sài Gòn mỗi ngày một nghèo, nhiều người phải bán nhà với giá rẻ mạt cho kẻ chiến thắng để lấy tiền đong ïgạo sinh sống.

Kế hoạch chiếm nhà dân đã được kẻ chiến thắng hoạch định một cách tinh vi khoa học, đánh tư sản hai lần để chiếm nhà của bọn tư sản bóc lột cho cán bộ ở, ép buộc mọi tầng lớp nhân dân đi kinh tế mới để dãn dân ra khỏi thành thị ngõ hầu có chỗ đưa dân từ miền Bắc vào. Những người đi vượt biên dù đi thoát hay không thoát đều bị lấy nhà, những nhà lớn, nhà mặt đường của dân cải tạo liên hệ chế độ cũ hầu hết bị tịch thu, họ lấy tất cả nhà cửa tài sản của những người đi chính thức, cho tới nay năm 2008 một người bạn mới ở Sài Gòn sang Hoa Kỳ đoàn tụ cho biết chính quyền không cho phép anh bán nhà mà phải để lại cho nhà nước , sau chạy chọt mãi với cán bộ địa phơơng mới bán được nhưng phải chia tam chia tứ anh chỉ được hưởng 1/5 trị giá căn nhà… … Thế rồi dần dần kẻ chiến thắng, tầng lớp thống trị vơ vét bóc lột người dân, tích lũy tiền bạc mua nhà cửa, bất động sản của những người cũ nay đã khánh tận phải bán của cải đi để lấy cơm ăn áo mặc, thành phần này thuộc loại“ Tư bản mại sản”. Người ta chê kẻ chiến thắng quá tham lam, họ đã được cả một đất nước to lớn mà vẫn chưa vừa lòng tham vô đáy còn đi chiếm từng căn nhà một.

Cho tới nay bộ mặt đổi đời của miền Nam càng lộ rõ hơn bao giờ hết bộ, kẻ thắng trận ngày càng giầu có, họ vơ vét bóc lột, tập trung tài sản của đất nước trong tay, bà con của họ cũng được chia chác những chức vụ béo bở, cơ sở làm ăn lớn tha hồ mà đớp hít… trong khi ấy người dân miền Nam, những kẻ bại trận ngày càng khốn khổ, trừ những người có thân nhân ở nước ngoài trợ cấp còn đa số phải làm lụng đầu tắt mặt tối vì miếng cơm manh áo . Người miền Bắc nay đã trở thành giai cấp thống trị người miền Nam, họ tước đoạt tài sản nhà cửa của người miền Nam, đuổi người miền Nam đi các vùng kinh tế xa xôi khỉ ho cò gáy. Những kẻ bị áp bức bóc lột này dẫu căm phẫn cũng đành ngậm đắng nuốt cay vì họ phải chịu khuất phục trước lưỡi lê và họng súng của bọn độc tài thống trị. Theo như lời kể của những người đã về thăm quê hương đã nói ở trên chúng ta có thể mường tượng ra cái hận thù Nam Bắc hiện nay nó sâu đậm như thế nào rồi..

Năm ngoái nhân ngày Quốc Hận, một viên chức chính quyền cũ nhìn những hình ảnh biểu tình, chống đối rồi thở dài bảo:

-Anh nghĩ xem, cái hận thù Nam Bắc biết bao giờ mới hết… Theo tôi nghĩ cái hận thù Nam Bắc nay không phải là chỉ mối hận của lớp người cũ đã bị tù đầy cải tạo mà nó thể hiện ở một bình diện rộng lớn bao quát hơn của cả một đất nước, của cả một khối quần chúng đông đảo, của những kẻ bị trị … đó là mối hận thù giữa kẻ bị trị và những bọn cầm quyền cai trị, giữa những kẻ bại trận và bọn thắng trận..

Người ta thường nói cuộc chiến tranh Việt nam là cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa hai luồng tư tưởng đối nghịch nhau của hai khối Cộng Sản và Tư bản . Những người khuynh tả cho rằng cuộc chiến tranh Việt Nam 1960-1975 là cuộc chiến chống Đế Quốc xâm lăng cũng như cuộc chiến tranh giành độc lập chống Pháp 1945-1954. Cũng có người cho rằng đó là cuộc chiến tranh ủy nhiệm, nghĩa là chính quyền hai Miền đã được các siêu cường uỷ nhiệm thực hiện.. nhưng nay thì sự thể đã quá rõ ràng, nó chỉ là một cuộc “chiến tranh ăn cướp” giữa một nước nghèo đói lạc hậu và một đất nước giầu có sung túc với một vựa lúa phì nhiêu. Thằng nghèo đói đã ra sức đánh thí mạng cùi để chiếm cho được mảnh đất phì nhiêu rồi tha hồ mà vơ vét, bóc lột… thằng nghèo đói chỉ biết dùng lưỡi lê và họng súng để theo đuổi cuộc chiến tranh ăn cướp lâu dài. Nhiều người ngoài Bắc vào Nam nói “các anh không thể thắng được chúng tôi những thằng nghèo đói, thằng nghèo đói không sợ chết”. Sau di cư 1954, Hà Nội sống chết cũng phải chiếm cho được vựa lúa miền nam, họ đã thèm thuồng cái vựa lúa này từ lâu..

Nay tại hải ngoại nhiều người chủ trương hoà giải với Cộng Sản Việt Nam, họ lý luận rằng cuộc chiến tranh ba mươi năm đã tàn phá đất nước nhiều rồi, chúng ta hãy bắt tay nhau cùng xây dựng lại những vết thương do chiến tranh để lại, cùng nhau xoá bỏ hận thù. Luận điệu ấy thoáng nghe thật chan chứa tình thương yêu đồng loại, nhưng thực ra họ đã đặt sai đối tượng hoà hợp hoà giải vì có phải rằng khối người lưu vong hải ngoại hận thù Cộng Sản đâu? thực ra như chúng tôi đã trình bầy ở trên hận thù sâu sắc hiện nằm ngay trong lòng quần chúng miền Nam nước Việt, hận thù Nam Bắc hiện nay đang nằm trong lòng dân tộc, nó đã ăn sâu vào tận xương tủy kẻ bị trị nghèo nàn đói khổ..

Nay Cộng Sản Việt Nam vẫn cho thực hiện những phim tuyên truyền kết án chế độ địa chủ ác ôn như trong phim Áo Lụa Hà Đông nhưng trớ trêu và trơ trẽn thay chế độ của họ tự nhận là “Đảng của giai cấp công nhân” lại là một chế độ áp bức, bóc lột gấp trăm gấp ngàn lần thời kỳ địa chủ, cường hào ác bá thập niên 40 trở về trước. Đảng Cộng Sản ViệtNam hiện nay chính là một tập đoàn địa chủ giầu có ác ôn, hà hiếp bóc lột dân nghèo tàn nhẫn nhất chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà từ trước đến nay.

Một người mới về Việt Nam sang Mỹ cho biết chênh lệch giầu nghèo thì không thể tưởng tượng nổi, bọn nhà giầu không ai hơn là cán bộ cao cấp ăn chơi hưởng thụ tại những nhà hàng, khách sạn sang trọng hằng nghìn, hằng mấy nghìn đô la một đêm trong khi có nhiều bà mẹ tay trái thì bồng con, tay phải bán vé số .. chạy ăn từng bữa. Nay nhiều người chủ trương hoà giải với người Cộng Sản Việt Nam bằng một lối lý luận đạo đức giả “ xoá bỏ hận thù, xây dựng đất nước” nhưng họ không biết rằng người Cộng Sản có chịu xoá bỏ hận thù hay đào sâu thêm hận thù? người Cộng Sản xây dựng đất nước hay xây dựng cho chế độ của họ thêm vững mạnh bằng lưỡi lê và họng súng?

Nhiều người thuộc lớp trẻ cho rằng lớp người cũ, sĩ quan, viên chức chính phủ, cải tạo HO… đã chịu nhiều ngược đãi của Cộng Sản nên cho tới nay họ vẫn giữ lập trường hận thù Cộng Sản. Ngược lại giới trẻ đã không từng trải qua những cay đắng gian khổ của chiến tranh như tù đầy, loạn lạc vì họ còn nhỏ hoặc thậm chí chưa ra đời nên họ không có cái nhìn hằn học với người Cộng Sản như thế hệ cha ông của họ. Họ chủ trương hoà giải với Cộng Sản để cùng bắt tay nhau xây dựng đất nước vì nay Cộng Sản vẫn lớn tiếng kêu gọi người Việt hải ngoại hãy quên dĩ vãng, cùng nhau xoá bỏ hận thù..

Người Cộng Sản có thực sự xoá bỏ hận thù hay không? Họ xóa bỏ hận thù hay đào sâu thêm cái hố hận thù đã vốn dĩ sâu thăm thẳm từ bao năm qua? Chúng ta hoà hợp hoà giải với Cộng Sản , đem tài nguyên tài năng về Việt Nam xây dựng đất nước hay là để củng cố thêm quyền lực và tài sản cho bọn thống trị, để họ vơ vét thêm tài sản nhân dân cho đầy túi tham và đè đầu cưỡi cổ nhân dân miền Nam thêm nhiều thế kỷ nữa? Trước mắt chúng ta thấy Cộng Sản Việt Nam vẫn ngoan cố như tự bao giờ, trước sau như một. Địa vị của Đảng vẫn phải được củng cố vững mạnh hơn bao giờ hết bằng lưỡi lê và họng súng.

Nay Cộng Sản Quốc tế đã sụp đổ tan tành nhưng Cộng Sản Việt Nam và Trung Hoa vẫn còn bám víu vào quyền lợi riêng tư của Đảng một cách trơ trẽn và ngoan cố, họ không biết rằng con người không thể nào quay ngược bánh xe lịch sử, không thể nào vặn ngược chiều kim đồng hồ. Để quay ngược bánh xe lịch sử họ vẫn ngoan cố bảo vệ Đảng, bảo vệ tập đoàn thống trị bằng bạo lực.

Sáu mươi năm trước đây, thánh Ghandi đã nói “ Chúng ta thấy qua lịch sử, con đường của sự thật và tình thương luôn luôn thắng bạo tàn, độc ác, bất nhân… Bạo tàn chỉ thắng lợi được một thời gian rồi cũng phải thất bại sụp đổ tan tành”.

Thật vậy lịch sử loài người tự cổ chí kim đã cho ta thấy rằng tất cả những triều đại, những chế độ tàn bạo, độc ác bất nhân cho dù có vững mạnh tới đâu cuối cùng cũng phải bị bánh xe lịch sử nghiền nát như tương như cám. Nay Cộng Sản Việt nam không chiu nhìn lại cái gương của quá khứ, nếu họ tiếp tục đào sâu hận thù Nam Bắc bằng lưỡi lê và họng súng, cho dù họ có thể tồn tại được trong một khoảng thời gian nào đó, nhưng cuối cùng họ sẽ tự đào hố chôn mình...

Trọng Đạt

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link