|
"... sở
dĩ chế độ độc tài Miến Điện có thể thay đổi nhanh chóng được, đó là nhờ vào
hai yếu tố : Các tướng lãnh cầm quyền trước đây dẫu sao vẫn đặt quyền lợi đất
nước cao hơn cả, đồng thời họ lại không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ
nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang." ( nhà báo Ngô nhân Dụng, từ
Hoa kỳ)
... "Người Miến Điện
(trước đây) bị một chế độ độ độc tài cai trị, nhưng chế độ đó không mang tính
chất toàn trị, không tìm cách kiểm soát tất cả đời sống của dân. Họ chỉ kiểm
soát về chính trị, về an ninh, và lúc đầu về kinh tế, những người dân vẫn giữ
văn hóa cổ truyền, vẫn theo đạo lý của tổ tiên, vẫn giữ đạo Phật. "
(nhà báo Ngô nhân Dụng)
Còn VC thì sao?.
Thứ năm 02 Tháng Năm 2013
Miến Điện : Chính quyền
và đối lập cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130502-mien-dien-chinh-quyen-va-doi-lap-cung-thuc-day-tien-trinh-dan-chu-hoa
![]()
Tổng thống Thein Sein với lãnh đạo đối lập Aung San Suu
Kyi cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa (REUTERS /T. Ohsumi)
Một so sánh giản đơn cho thấy rõ các thay đổi chính trị - theo chiều hướng tích cực - đáng kinh ngạc tại Miến Điện trong vòng hai năm gần đây. Dưới thời chế độ quân phiệt, các án tù bí mật và sơ sài rất phổ biến, các vụ tử vong và mất tích mà nhà nước bị cho là thủ phạm hầu như không bị truy cứu và trừng phạt, các tòa án thì móc ngoặc với các nhóm lợi ích, trong đó có giới lãnh đạo quân đội tàn bạo thản nhiên vơ vét tài nguyên của đất nước… Từ ngày lên lãnh đạo một chính phủ « dân sự » vào năm 2011, Tổng thống Thein Sein – nguyên là một viên tướng trong quân đội - đã cam kết cải tổ hệ thống pháp luật, đáp ứng lời kêu gọi của lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi, luôn nhấn mạnh đến sự cần thiết của một nhà nước pháp quyền. Một cách cụ thể : Một số đạo luật khắt khe mang tính chất đàn áp đã được bãi bỏ hay giảm nhẹ, báo chí đã được giải thoát khỏi chế độ kiểm duyệt khắc nghiệt, các cuộc biểu tình đã được cho phép - dù phải được cảnh sát đồng ý trước. Ngay cả quân đội đầy thế lực cũng cam kết chịu trách nhiệm trước pháp luật. Chính quyền Miến Điện cũng đã trả tự do cho hàng trăm tù nhân chính trị nhân các đợt ân xá khác nhau, mà gần đây nhất là quyết định phóng thích hàng chục nhân vật bất đồng chính kiến vào tháng 04/2013. Cho dù tình hình Miến Điện vẫn còn rất nhiều điểm đen - cụ thể là các vụ bạo động hay quan điểm kỳ thị nhắm vào người Hồi giáo đang diễn ra, hay vai trò đáng ngờ của quân đội trong các chiến dịch nhắm vào các sắc dân thiểu số - điều mà mọi nhà quan sát đều công nhận là đời sống chính trị tại Miến Điện đã được cải thiện rất nhiều. Trả lời phỏng vấn của RFI, ông Ngô Nhân Dụng, cây bút bình luận của nhật báo Người Việt tại California, một quan sát viên rất am tường các vấn đề châu Á, đã nhấn mạnh trước tiên đến sự kiện có thể gọi là « tâm đầu ý hợp » giữa hai tác nhân chủ chốt của tiến trình dân chủ hóa Miến Điện hiện nay là lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi, đối thủ chủ chốt của tập đoàn quân sự cầm quyền trước đây, và Tổng thống Thein Sein, người được Quân đội vẫn rất có uy lực tại Miến Điện « giao phó » trọng trách chuyển đổi đất nước. Điều đáng ca ngợi, theo ông Ngô Nhân Dụng, là vì quyền lợi tối thượng của đất nước, bà Aung San Suu Kyi đã biết gác bỏ quá khứ để bắt tay cùng với chính quyền thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa và mở cửa nền kinh tế Miến Điện. Còn về phần chính quyền thì đã nhận thức rõ được là chế độ phải thay đổi nếu muốn đất nước vươn lên. Cái quan trọng là người dân Miến Điện hiện không còn sợ hãi hay khinh rẻ chính quyền, mà coi chính quyền là một cơ chế đang thực hiện ước vọng của dân về một tương lai dân chủ và kinh tế phồn thịnh hơn. Đối với nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, sở dĩ chế độ độc tài Miến Điện có thể thay đổi nhanh chóng được, đó là nhờ vào hai yếu tố : Các tướng lãnh cầm quyền trước đây dẫu sao vẫn đặt quyền lợi đất nước cao hơn cả, đồng thời họ lại không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang.
"Chúng ta đang chứng kiến một quá trình dân chủ hóa ở một nước trước đây được coi là ‘nghèo và lạc hậu nhất’ Đông Nam Á, với những bước đi tương đối chắc chắn, có thể nói là rất nhanh, nếu so sánh với tiến trình dân chủ hóa khó khăn ở những nơi khác… Đứng đầu tiến trình dân chủ hóa là Tổng thống Thein Sein… Chính ông là người đã lên làm Thủ tướng từ năm 2007, từ sau cuộc Cách mạng Áo nâu của các nhà sư, xuống đường cùng với dân chúng phản đối chính sách kinh tế của chính phủ. Cuộc Cách mạng Áo nâu đã bị đàn áp rất tàn nhẫn, nhưng ngay sau đó, có lẽ chính trong giới lãnh đạo Miến Điện lúc đó là các tướng lãnh, họ đã thấy rằng tình trạng không thể kéo dài được, và ông Thien Sein được đưa ra làm thủ tướng. Có thể là ngay từ lúc đó, ông Thein Sein đã được ủy nhiệm để làm công việc thay đổi, và từ năm 2007 khi ông làm thủ tướng, cho đến năm 2011 khi ông lên giữ chức tổng thống, thì có lẽ ông đã chuẩn bị cơ sở cho việc dân chủ hóa, với sự kiện nổi bật là việc trả tự do vào năm 2010 cho bà Aung San Suu Kyi, người bị cầm giữ trong cả chục năm trời về tội chống chính quyền quân phiệt... Sau đó, người ta đã có gắng tạo ra được sự hòa giải và đoàn kết giữa phe quân nhân với bà Suu Kyi, và hai bên đã bàn đến chuyện quên đi quá khứ để cùng bắt tay nhau trên con đường dân chủ hóa". Tiến trình dân chủ hóa tại Miến Điện được tiến hành một cách rất cụ thể "Đầu tiên là trả tự do cho giới chính trị đối lập theo từng đợt…, cho báo chí và các mạng internet được tự do hơn trong việc loan tin và phê bình chính phủ, bắt đầu thay đổi luật lệ trong nước, đặc biệt là luật lệ về kinh tế, để mở cửa cho kinh tế Miến Điện. Từ 2011 đến nay, trong một thời gian tương đối ngắn, toàn bộ đất nước Miến Điện thay đổi. Quan trọng nhất là người dân không còn sợ hãi hay khinh rẻ chính quyền, coi chính quyền là một cơ chế đang thi hành nguyện vọng của người dân, và người dân đặt hy vọng rất nhiều vào tương lai dân chủ hóa và kinh tế phồn thịnh hơn. Cái khó khăn hiện nay là phải sửa đổi Hiến pháp... do đòi hỏi của tiến trình dân chủ hóa, vì không thể nào có một đất nước dân chủ nếu vẫn phải theo một bản hiến pháp độc tài cũ... Việc sửa đổi Hiến pháp có một số chướng ngại, nhưng có lẽ người Miến Điện sẽ tìm cách thỏa hiệp được với nhau. Điều đáng kính trọng nơi giới lãnh đạo Miến Điện cũng như phía đối lập là hai bên tin tưởng và cộng tác với nhau một cách tưởng đối thuận thảo, yên ổn, không gây ra xung đột, bạo động, làm cho không khí xã hội phấn khởi hơn…" Chướng ngại trong việc sửa đổi Hiến pháp "Làm sao đối xử với quân đội, thế lực mạnh nhất trong nước. Có thể nói là tại Miến Điện có một « Đảng Quân đội » đã cầm quyền tại Miến Điện từ mấy chục năm nay... Làm sao để những người đòi hỏi dân chủ, mà đại biểu là bà Suu Kyi, và những người trong giới quân nhân có thể tin tưởng và cộng tác với nhau trong việc dân chủ hóa… Điều đáng ngại là quyền « phủ quyết » của quân nhân, chiếm 25% Quốc hội, trong lúc bất kỳ một thay đổi hiến pháp nào cần được 3/4 Quốc hội đồng ý. Các quân nhân vốn đã chiếm 1/4 rồi, họ chỉ cần kiếm thêm một, hai người ủng hộ là có thể ngăn chặn việc thay đổi hiến pháp… Tuy nhiên có dấu hiệu đáng mừng : Nhân ngày Quân lực vừa qua, Tư lệnh quân đội tuyên bố hoàn toàn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Tổng thống Thein Sein trong chương trình dân chủ hóa nước Miến Điện… Cũng trong ngày Quân lực, bà Aung San Suu Kyi đã đến dự lễ diễn binh, ngồi giữa Tư lệnh Quân đội và ông Thein Sein… Người ta hy vọng sự cộng tác giữa lãnh tụ đối lập với các vị tướng có thể đưa tới giải pháp thay đổi Hiến Pháp để Miến Điện tiến trên con đường dân chủ hóa… Về cá nhân bà Aung San Suu Kyi, theo Hiến Pháp hiện nay, bà không có quyền ra ứng cử Tổng thống vì con bà là người ngoại quốc… Người ta sẽ chờ xem là Quốc hội có bãi bỏ điều này hay không ? để mở cửa cho bà ra ứng cử tổng thống vào năm 2015..." Nhân tố giúp Miến Điện tiến nhanh trên con đường dân chủ "Có thể nói rằng giới lãnh đạo Miến Điện, ngay cả trong thời chế độ quân phiệt, đã đặt quyền lợi đất nước cao hơn tất cả, và không bị ràng buộc bằng bất kỳ một thứ chủ nghĩa hay cam kết nào với ngoại bang. Về phương diện chủ nghĩa, ông Ne Win chỉ nêu việc Miến Điện sẽ đi theo một thứ chủ nghĩa xã hội đặc biệt của mình, nhưng hiểu biết của các vị lãnh đạo đó về chủ nghĩa xã hội rất lơ mơ, không ai nói được là cái chủ nghĩa xã hội đó như thế nào, do đó họ chỉ theo kiểu Liên Xô hay Trung Quốc, tức là tập trung kinh tế vào tay Nhà nước, khiến cho tư nhân không thể phát triển. Đến khi họ thấy là kinh tế suy đồi, Miến Điện từ một nước giầu nhất ở vùng Đông Nam Á lại trở thành nước nghèo nhất, thì họ thấy rằng giấc mơ hão huyền đó vô bổ, và hộ không bị rằng buộc bởi một thứ chủ nghĩa ghê gớm nào cả. Người Miến Điện (trước đây) bị một chế độ độ độc tài cai trị, nhưng chế độ đó không mang tính chất toàn trị, không tìm cách kiểm soát tất cả đời sống của dân. Họ chỉ kiểm soát về chính trị, về an ninh, và lúc đầu về kinh tế, những người dân vẫn giữ văn hóa cổ truyền, vẫn theo đạo lý của tổ tiên, vẫn giữ đạo Phật. Ngay cả những người lãnh đạo trong chính quyền quân phiệt vẫn tôn kính đạo Phật… và những điều đó khiến cho chính quyền gần với người dân hơn, giúp họ đáp ứng được nguyên vọng của người dân. Thay đổi ở Miến Điện xuất phát từ hai lý do, đến từ đòi hỏi của người dân : Một là sự thay đổi về chính trị để làm sao được tự do hơn, hai là chống lại sự lệ thuộc quá nặng nề vào Trung Quốc. Hai nguyện vọng đó đã được người dân Miến Điện biểu lộ qua những cuộc biểu tình, như cuộc biểu tình của các nhà sư vào năm 2007, hay là cuộc biểu tình năm 2010 để chống lại một cái đập thủy điện mà Trung Quốc xây cất… Chính quyền Miến Điện đã bảo vệ được thể thống quốc gia, khi đáp ứng hai nguyện vọng đó. Họ đã bắt đầu trao trả tự do cho dân, thả tù chính trị, cho tự do báo chí, tự do ngôn luận, và thứ hai là ngưng công trình đập nước Trung Quốc… Tất cả các thay đổi là do những người lãnh đạo thuộc giới quân đội đã để quyền lợi quốc gia lên trên hết, không bị một chủ nghĩa ngoại lai nào ràng buộc, và không bị lệ thuộc vào những nước lớn, đặc biệt là Trung Quốc, nước trước đây có thể coi là đứng trùm lên toàn Miến Điện…" |
|||
|
|
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Thursday, May 2, 2013
Miến Điện : Chính quyền và đối lập cùng thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa
Labels:
MIẾN ĐIỆN :
Blogger Điều Cày lại bị chuyển đi biệt tăm?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Blogger
Điều Cày lại bị chuyển đi biệt tăm?
Thanh Trúc, phóng viên RFA, Bangkok
2013-05-01
2013-05-01

Ảnh mới nhất của Blogger Điếu Cầy
RFA file
Hôm 29 tháng Tư, một ngày sau khi đi thăm nuôi
blogger Điều Cày Nguyễn Văn Hải, đang bị giam ở trại K3 Xuyên Mộc, mà không hề
biết ông đã bị chuyển đi hai hôm trước đó, vợ và con blogger Điều Cày đã gởi
thư khiếu nại lên các cấp, nói rằng dù ông Nguyễn Văn Hải từng bị chuyển
qua chín trại giam mà đến giờ gia đình vẫn gặp khó khăn trong mỗi lần thăm gặp.
Không còn tình người
Bà Dương Thị Tân, vợ
blogger Điều Cày, giải thích vì sao bà và con trai buộc lòng phải gởi thư tố
cáo những hành vi lạm quyền, tuỳ tiên, phân biệt đối xử của cán bộ trại giam
không chỉ đối với bản thân blogger Điều Cày mà cả vợ con của ông ta ở
ngoài:
Bà Dương Thị Tân: Sau những lần đi thăm nuôi mà gần đây nhất chứng kiến
việc hành xử bất chấp luật pháp của cán bộ trại giam Xuyên Mộc, tôi và con trai
tôi là Nguyễn Trí Dũng đã gởi ba thứ khiếu nại đến ông viện trưởng Viện Kiểm
Sát Nhân Dân Tối Cao, đến bộ trưởng Bộ Công An và đến ông giám thị của trại
giam Xuyên Mộc, khiếu nại về việc cán bộ của trại K3 Xuyên Mộc đã lạm dụng
quyền và xem thường những qui định pháp luật cũng như quyền con người được
chính phủ cam kết và ghi rõ trong các bộ luật cũng như trong Hiến Pháp Nhà
Nước.
vì không biết được
rằng đến giờ phút này người ta đưa ông Hải đi đâu nên chúng tôi phải gởi một
thỉnh nguyện thư kêu cứu đến tất cả các đại sứ quán các nước, các tổ chức bảo
vệ quyền con người cũng như các phái bộ ngoại giao trên địa bàn Việt Nam, để
lên tiếng cho ông Nguyễn Văn Hải về việc ông đã bị đưa đi mất ngày 26 tháng Tư
Bà Dương Thị Tân
Và vì không biết được
rằng đến giờ phút này người ta đưa ông Hải đi đâu nên chúng tôi phải gởi một
thỉnh nguyện thư kêu cứu đến tất cả các đại sứ quán các nước, các tổ chức bảo
vệ quyền con người cũng như các phái bộ ngoại giao trên địa bàn Việt Nam,
để lên tiếng cho ông Nguyễn Văn Hải về việc ông đã bị đưa đi mất ngày 26 tháng
Tư mà gia đình không được thông báo, về những việc đã, đang và chắc chắn sẽ
diễn ra khi họ lợi dụng quyền hạn trong tay để làm những việc mà chúng tôi có
thể gọi đây là sự trả thù.
Thanh Trúc: Thưa bà Dương Thị Tân, bà có nhắc tới ngày 24 tháng Ba
và ngày 28 tháng Tư, cụ thể như thế nào xin bà nói rõ hơn?

Trong một buổi hội thảo
của các tổ chức nhân quyền thế giới ở Stockholm ảnh của anh Điếu Cày được đặt
trang trọng ở nơi tất cả mọi người ra vào.
Bà Dương Thị Tân: Ngày 24 tháng Ba, khi mẹ con tôi đến thì họ vẫn cho con
trai tôi vào khoảng 15 phút. Khi chúng tôi phản đối về thời gian cho thăm gặp
rất ngắn đó thì họ nói thẳng theo qui định họ có thể cho thăm gặp từ 1 phút đến
dưới 60 phút mà không vi phạm gì.
Ngày 21 tháng Tư, mẹ
con tôi cũng lại lên đường đi thăm nuôi theo qui định một tháng một lần. Nhưng
đến đấy thì họ đuổi mẹ con tôi về với lý do còn thiếu ba ngày nữa mới đủ, mới
đến ngày 24 tháng Tư giống như lần trước. Cho nên mẹ con tôi buộc phải đi
về mặc dù lần trước đấy họ có giải thích rõ cho mẹ con tôi rằng miễn là một
tháng đi thăm gặp một lần thì sớm hoặc trễ mấy ngày đều được. Lời của cán
bộ ngồi tiếp dân hôm đấy là thượng sĩ Nguyễn Văn Quân tôi có ghi lại rõ ràng.
Vào ngày 21 tháng Tư, khi tôi đưa lời nói ấy của thượng sĩ Nguyễn
Văn Quân ra thì thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu có nói rằng người ngồi tiếp dân
hôm đó không có quyền. Tôi thấy rằng họ ỷ vào quyền lực và họ sẵn sàng vi phạm
rất nhiều thứ.
Thanh Trúc: Rồi sau đó bà có được gặp ông Điều Cày vào ngày 24 tháng
Tư hay không?
Bà Dương Thị
Tân: Không, mẹ con tôi về vì phụ thuộc vào
xe chở người nhà đi thăm nuôi. Họ chỉ chở vào ngày thứ Bảy hoặc Chủ Nhật thôi.
Tới ngày thứ Bảy 27 tháng Tư mẹ con tôi đi nhưng họ nói nhà xe hết chỗ nên lại
phải về. Đến Chủ Nhật 28 tháng Tư thì mẹ con tôi đi tiếp, đến đấy được thiếu tá
Nguyễn Ngọc Hữu và đại uý Phạm Văn Huyên nói rõ là đã chuyển ông Hải đi một
trại giam khác ngày 26 tháng Tư, mà không cho biết trại giam đó nằm ở đâu và
tên là gì.
Sau đó tôi nghe có một
công an nói rằng là đi Trại 6. Đây chỉ là câu nói của một cán bộ công an,
không cụ thể và không có kiểm chứng. Khi tôi hỏi Trại 6 ở đâu thì tất cả mọi
người có mặt tại đó đều không nói.
Thanh Trúc: Hôm nay, ngày một tháng Năm, thưa bà Dương Thị Tân bà có
được tin tức gì về blogger Điếu Cày đang ở đâu không?
Bà Dương Thị Tân: Đến hôm nay gia đình chúng tôi vẫn chưa biết được và cũng
chưa có bất cứ một thông báo gì. Rất là quan ngại cho nên chúng tôi có
một thỉnh nguyện thư gởi đến các tổ chức nhân quyền và các phái bộ ngoại giao,
mong mọi người lên tiếng giùm gia đình chúng tôi về việc xâm hại quyền lợi của
ông Hải cũng như gây khó khăn cản trở việc thăm nuôi của gia đình đến với ông
Hải.
Thanh Trúc: Lúc công an báo cho bà biết đã đưa ông Nguyễn Văn Hải đi
rồi bà có hỏi tới lý do bị đưa đi không?
Thiếu tá Nguyễn Ngọc
Hữu thách thức cháu, bảo "đi khiếu nại đi". Luôn luôn câu nói đấy
trên của miệng của thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu, cậu ta nói mấy lần là "không
vừa ý cứ việc đi khiếu nại". Chính bản thân cậu đó đang thách thức luật pháp,
thứ luật pháp mà tiếc là những người làm trong ngành công an chẳng coi ra cái
gì
Bà Dương Thị Tân
Bà Dương Thị Tân: Chúng tôi rất cố gắng, có đứng đấy chờ rất lâu, nhưng
họ chỉ nói đúng một câu như thế. Khi chúng tôi cố gắng hỏi việc đó thì thiếu tá
Nguyễn Ngọc Hữu nói rõ "không có trách nhiệm trả lời, chúng tôi làm đúng
theo lệnh của Cục 8 Bộ Công An, yêu cầu chúng tôi không được thông báo cho
người nhà. Còn người nhà thấy bức xúc thì cứ khiếu nại. Thế là họ lên xe họ đi.
Sau đó tôi có chận hỏi một thiếu tá khác thì ông việc này của cán bộ giải quyết
thăm gặp, không phải việc của ông.
Thanh Trúc: Thưa vào ngày 28 tháng Tư đó, bà và con trai lên thăm nuôi
ông Điều Cày trước khi biết được rằng ông đã bị chuyển đi, thì thức ăn và
những vật dụng thăm nuôi có được chuyển cho ông Điều Cày không?
Bà Dương Thị Tân: Tức là ngày 21 tháng Tư, khi họ nói không đủ ngày thăm
gặp, thì tôi nói mẹ con tôi đã lỡ lên tới đây rồi, nếu không được thăm
gặp thì cho chúng tôi gởi vì chúng tôi đã tốn rất nhiều công sức cũng như tiền
bạc để mang thức ăn này đến cho ông Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu gằn giọng nói là
không gửi bất cứ gì không giải quyết bất cứ điều gì cả, rồi cậu ta hô lính là
lôi cổ ra ngoài kia, lôi ra khỏi đây. Cho nên mọi thứ thăm nuôi đồ tiếp tế tôi
đành phải cho những người có thân nhân đang tù đày ở đấy. Mang về thì nhiều khi
thức ăn mình chế biến cũng không bảo quản được vì cả một ngày dài nên tôi cho
lại họ.
Thực sự mà nói tôi rất
bất mãn nhưng vì người nhà mình đang ở trong tay họ nên mẹ con tôi cũng rất
nhẫn nhịn cho đến ngày 28 tháng Tư vừa rồi. Và ngày 28 tháng Tư vừa rồi vì tôi
mang đồ khô cho nên tôi cũng mang về.
Thanh Trúc: Lúc ông công an Nguyễn Ngọc Hữu lớn tiếng bảo là lôi cổ
mấy người này ra thì bà và Nguyễn Trí Dũng có bị lôi cổ ra ngoài không?
Bà Dương Thị Tân: Cháu rất bất nhẩn, khi thấy họ quát lên là lôi cổ
mẹ cháu ra thì cháu có đứng lên cháu nói là các chú vi phạm luật pháp.
Thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu thách thức cháu, bảo " đi khiếu nại đi".
Luôn luôn câu nói đấy trên của miệng của thiếu tá Nguyễn Ngọc Hữu, cậu ta
nói mấy lần là "không vừa ý cứ việc đi khiếu nại". Chính bản thân cậu
đó đang thách thức luật pháp, thứ luật pháp mà tiếc là những người làm trong
ngành công an chẳng coi ra cái gì .
Vừa rồi là thông tin
mới nhất về blogger Điều Cày Nguyễn Văn Hải và tình hình thăm nuôi của vợ con
ông. Blogger Điều Cày bị cáo buộc tội tuyên truyền chống phá nhà nước, vi phạm
Điều 88 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.
Vì tội danh này, ông
bị tòa sơ thẩm phán quyết 12 năm tù giam 5 năm quản chế ngày 24 tháng Chín năm
2012. Đến ngày 28 tháng 12 năm 2012, toà phúc thẩm giữ y án 12 năm
tù 5 năm quản chế của tòa dưới. Ông Điếu Cày bị đưa về giam giữ tại trại K3,
Xuyên Mộc, cho đến khi bị chuyển đi ngày 26 tháng Tư vừa qua mà gia đình không
được thông báo.
Tin, bài liên quan
- Đơn kháng án của Blogger Điếu Cày
- Gia đình tôi không còn gì để mất
- Ủy ban Công lý và Hòa bình nói về LS Lê Quốc Quân
- Công an xâm phạm thân thể một nữ blogger tại đồn
- Trước phiên phúc thẩm blogger Điếu Cày
- Biểu tình và tuyệt thực cho nhân quyền trước Đại Sứ
Quán VN tại DC
- Trao đổi thư tín với Thính giả
- Trao đổi thư tín với Thính giả ngày 09.11.2012
- Tình cảnh các nhà bất đồng chính kiến bị giam hiện
ra sao?
Trí thức và độc tài
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Blog / Nguyễn Hưng Quốc
Trí thức và độc tài
Chân dung Kim Nhật Thành (Kim Il-sung,
1912-1994) và Kim Chính Nhật (Kim Jong-il, 1942-2011) tại Quảng trường Kim
Il-Sung ở Bình Nhưỡng.
Tin liên hệ
- Những quái thai
của Marx
- Giới trẻ phản
hồi về bản án Đoàn Văn Vươn
- Thế nào là một
bài luận văn hay?
- Nhà nước Chí
Phèo
- Chủ nghĩa
Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản
CỠ
CHỮ
17.04.2013
Đọc lịch sử các chế độ độc tài, từ độc tài phát xít với những
Hitler và Mussolini đến độc tài cộng sản với những Stalin, Mao Trạch Đông, Pol
Pot, Nicolae Ceauşescu, và Kim Chính Nhật (bây giờ là Kim Chính Ân) hay độc tài
quân phiệt với những Saddam Hussein, Muammar Gaddafi, Robert Mugabe…chúng ta
không thể không ngạc nhiên.
Có rất nhiều điều để ngạc nhiên.
Thứ nhất, tất cả các tên độc tài, dưới nhiều nhãn hiệu khác nhau, đều vô cùng tham lam và độc ác. Chúng thâu tóm toàn bộ quyền lực trong tay và với quyền lực vô tận ấy, giết vô số người, từ những kẻ thù thực sự đến những kẻ thù tưởng tượng, trong đó phần lớn là chính dân chúng ở nước chúng.
Thứ hai, tất cả đều mắc bệnh huyễn tưởng, tự xem vị thế và quyền lực của mình như một thứ gì thuộc về thiên mệnh; và vì thiên mệnh, chúng nằm ngoài hoặc nằm trên không những luật pháp mà còn cả các nguyên tắc đạo lý thông thường của con người. Giết người, thậm chí, giết vô số người, với người khác, là tội ác; với chúng, là thiêng liêng và cao cả.
Thứ ba, vì căn bệnh huyễn tưởng ấy, rất nhiều nhà độc tài trở thành lố bịch, không khác những tên hề. Ceauşescu tự xưng mình là “Thiên tài của vùng Carparthians”, một vùng núi rộng lớn ở Trung Âu, kéo dài từ Slovakia qua miền Nam Ba Lan, miền Tây Ukraine đến tận phía Đông Bắc của Romania. Còn vợ của ông, Elena, người được cử làm Phó Thủ tướng, thì được tuyên truyền như một “Quốc mẫu”, một nhà khoa học vĩ đại (dù bà thực sự bỏ học từ năm 14 tuổi, và tất cả các cái gọi là “công trình khoa học”, kể cả luận án tiến sĩ của bà, đều do người khác viết). Rafael Trujillo, nhà độc tài ở Dominican Republic từ 1930 đến 1938 và từ 1942 đến 1952 thì tự xem mình là Thượng đế. Ông ta ra lệnh cho mọi nhà thờ trong nước phải khắc câu “Chúa ở trên Trời, Trujillo ở dưới Thế” (God in Heaven, Trujillo on Earth) và mọi bảng xe đều khắc câu “Trujillo vạn tuế”. Francisco Macias Nguema, nhà độc tài ở Equatorial Guinea từ năm 1968 đến 1979 cũng thế. Cũng tự xưng mình là Thượng đế. Dưới thời ông, biểu ngữ chính trong nước ghi “Không có Thượng đế nào khác ngoài Macias Nguema”. Saparmurat Niyazov, Tổng thống xứ Turkmenistan từ năm 1990 đến 2006 thì ra lệnh đổi tên 12 tháng trong năm theo tên ông và người thân trong gia đình của ông. Ông cũng viết sách và ra lệnh bất cứ người dân nào, để được thi lấy bằng lái xe, cũng phải thuộc lòng nguyên cả cuốn sách của ông.
Thứ tư, tất cả đều giả dối, đều sử dụng vô số huyền thoại láo khoét để biến mình thành thần tượng, thành những lãnh tụ anh minh, đầy viễn kiến, mở ra những chân trời mới cho đất nước hoặc cho cả nhân loại. Những huyền thoại ấy nhiều khi rất ngây ngô, ví dụ chuyện Kim Chính Nhật điều khiển đội tuyển bóng đá Bắc Triều Tiên trong giải World Cup 2010 bằng cách chỉ dẫn từng đường đi nước bước trong suốt trận đấu cho huấn luyện viên Kim Jong-Hun qua một chiếc điện thoại di động vô hình!
Nhưng cả bốn điều “đáng ngạc nhiên” trên đều không đáng ngạc nhiên bằng hai điều này:
Một, mặc dù tham lam, độc ác, mắc bệnh huyễn tưởng và giả dối như vậy, những tên độc tài ấy lại cầm quyền, hơn nữa, cầm quyền một cách tuyệt đối, trong thời gian rất dài, có khi cả đời hoặc nhiều đời, hết đời con đến đời cháu, chắt.
Hai, dù đầy khuyết điểm như vậy, những tên độc tài ấy vẫn được nhiều người, kể cả giới trí thức, thậm chí là trí thức xuất sắc ở Tây phương, ngưỡng mộ và hết sức bênh vực cũng như góp phần tuyên truyền cho chúng một cách nhiệt tình.
Trong hai điều trên, điều thứ hai quan trọng hơn. Giải thích điều thứ nhất, người ta có thể nói: Bởi các nhà độc tài đã xây dựng được một bộ máy tuyên truyền hữu hiệu đủ để nhồi sọ tất cả mọi người và một bộ máy quyền lực mạnh mẽ đủ để nghiền nát bất cứ người nào dám chống đối. Nhưng không có một bộ máy xã hội và chính trị nào có thể tồn tại độc lập. Vấn đề chính là ở con người, tức ở khía cạnh thứ hai, chúng ta vừa nêu ở trên: Tại sao người ta lại khiếp sợ và ngưỡng mộ các tên độc tài đến như vậy? Tại sao người ta lại để cho các tên độc tài dễ dàng lừa dối mình đến như vậy?
Trên thế giới, cũng có nhiều người từng ngạc nhiên như vậy. Có thời, những kẻ như Hitler, Mussolini, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Fidel Castro, thậm chí, Kim Chính Nhật đã trở thành thần tượng của nhiều trí thức và văn nghệ sĩ Tây phương. Đạo diễn Oliver Stone khen Fidel Castro là một kẻ “rất vị tha và đạo đức. Một trong những người khôn ngoan nhất trên thế giới.” Một đạo diễn khác, Steven Spielberg, cho “gặp gỡ Fidel Castro là tám giờ quan trong nhất” trong cuộc đời của ông.
Trước đó, ở Ý, Gabriele D’Annunzio, một nhà thơ lớn, cũng như nhiều nhà thơ thuộc trường phái Vị Lai khác, từng là những kẻ ủng hộ nhiệt thành Mussolini. Ở Đức, Hitler không thiếu người ngưỡng mộ, kể cả một trong những triết gia lớn nhất của thế kỷ, Heidegger, một trong những họa sĩ lớn nhất của thế kỷ, Salvador Dali, một trong những nhà thơ lớn nhất của thế kỷ, Ezra Pound. Nhà văn Na Uy từng đoạt giải Nobel năm 1920, Knut Hamsun, cũng rất ủng hộ Hitler.
Đối với các nhà độc tài cộng sản, số trí thức ngưỡng mộ nhiều hơn hẳn. Nhà văn Anh George Bernard Shaw (1856-1950) suốt đời ủng hộ Lenin, Stalin, và cả Hitler nữa. Cả Andre Gide và Doris Lessing đều từng ủng hộ Stalin tuy cả hai, sau đó, tự nhận là mình lầm. Picasso, Bertolt Brecht, Pablo Neruda, W.E.B. Du Bois, Graham Greene, v.v. cũng đều ủng hộ Stalin; trong đó, có người vừa ủng hộ Stalin vừa ủng hộ Mao Trạch Đông.
Jean-Paul Sartre cũng từng là người ủng hộ Stalin và chế độ cộng sản rất nồng nhiệt. Ông là tác giả của một câu nói gây rất nhiều tai tiếng: “Mọi kẻ chống cộng đều là chó” (every anti-communist is a dog). May, sau đó, ông thay đổi thái độ. Khi quân đội Sô Viết xâm lăng Hungary vào tháng 11 năm 1956, ông lên án Liên Xô kịch liệt. Sự phê phán của Sartre đối với Liên Xô càng mạnh mẽ hơn nữa vào năm 1968 khi quân đội Xô Viết trấn áp dân chúng Czechoslovakia trong sự kiện được gọi là “mùa xuân Prague”. Trước năm 1975, trong chiến tranh Việt Nam, ông là người tích cực ủng hộ miền Bắc và lên án Mỹ một cách gay gắt. Sau năm 1975, chứng kiến thảm cảnh của người Việt Nam vượt biển, ông lại lên tiếng phê phán chính quyền Việt Nam và kêu gọi chính phủ Phápcứu giúp người tị nạn.
Chúng ta lại phải tự hỏi: Tại sao nhiều người trí thức lại dễ dàng bị các nhà độc tài lừa bịp đến như vậy? Tại sao họ lại nhẹ dạ và cả tin đến như vậy?
Nhớ, trước đây, trong những lần về Việt Nam, tôi gặp khá nhiều văn nghệ sĩ và trí thức ở miền Bắc. Nhiều người kể lại, trước phong trào đổi mới, đặc biệt, trước năm 1975, họ gần như tuyệt đối tin tưởng vào giới lãnh đạo và chế độ. Trong các buổi học tập chính trị và văn hóa, họ lắng nghe cán bộ giảng bài như nghe những lời thánh phán. Họ cắm cúi ghi chép rồi về nhà, đọc lại một cách thành kính. Sau này, cũng theo lời họ, đọc lại các cuốn sổ tay cũ, họ thấy những ý kiến trong ấy rất hời hợt, thậm chí, ngô nghê. Họ tự hỏi: Tại sao thời ấy họ lại xem những ý kiến ấy như những lời vàng ngọc như vậy? Chính họ, họ cũng không biết rõ câu trả lời. Tất cả đều cho: Đó chỉ là hậu quả của việc nhồi sọ.
Lại nhớ, mấy năm đầu sau 1975, một số trí thức Việt kiều ở Pháp về thăm nước rồi viết bài đăng tải trên báo chí ở Paris. Họ khen Việt Nam không tiếc lời. Trong lúc người Việt Nam đói đến xanh xao mặt mũi, họ khen đời sống rất sung túc. Trong lúc cả hàng chục ngàn người bị bắt đi cải tạo và con cái họ không được vào đại học, họ khen “chính quyền cách mạng” thực tâm hòa giải, không có bất cứ một chính sách kỳ thị nào đối với những người thuộc chế độ cũ trước đó. Trong lúc cả hàng triệu người bất chấp nguy hiểm tìm cách vượt biên tìm tự do, họ cho Việt Nam là một quốc gia dân chủ và ao ước một ngày nào đó được về nước sống hẳn (dù trên thực tế, không bao giờ họ về cả!)
Trí thức trong nước bị nhồi sọ. Nhưng còn trí thức ngoài nước thì sao?
Trong lúc loay hoay tìm cách trả lời cho câu hỏi ấy, cũng như câu hỏi về sự nhẹ dạ và cả tin của trí thức thế giới nói chung, tự dưng tôi nhớ đến mấy câu thơ của Nguyễn Quốc Chánh trong bài “Tao là đứa bé ngoẻo trên lưng Linda Lê”:
“Có 3 thứ không thể kết hợp với nhau nổi. Đó là: Thông minh, lương thiện & cộng sản.
Một người thông minh & lương thiện thì không thể cộng sản,
Một người thông minh mà cộng sản thì không thể lương thiện, &
Một người lương thiện mà cộng sản thì chắc chắn không thông minh.”
Những câu thơ ấy ám ảnh tôi đến độ tôi không thể nghĩ tiếp được nữa.
Đành dùng chúng thay cho lời kết luận của bài viết.
Có rất nhiều điều để ngạc nhiên.
Thứ nhất, tất cả các tên độc tài, dưới nhiều nhãn hiệu khác nhau, đều vô cùng tham lam và độc ác. Chúng thâu tóm toàn bộ quyền lực trong tay và với quyền lực vô tận ấy, giết vô số người, từ những kẻ thù thực sự đến những kẻ thù tưởng tượng, trong đó phần lớn là chính dân chúng ở nước chúng.
Thứ hai, tất cả đều mắc bệnh huyễn tưởng, tự xem vị thế và quyền lực của mình như một thứ gì thuộc về thiên mệnh; và vì thiên mệnh, chúng nằm ngoài hoặc nằm trên không những luật pháp mà còn cả các nguyên tắc đạo lý thông thường của con người. Giết người, thậm chí, giết vô số người, với người khác, là tội ác; với chúng, là thiêng liêng và cao cả.
Thứ ba, vì căn bệnh huyễn tưởng ấy, rất nhiều nhà độc tài trở thành lố bịch, không khác những tên hề. Ceauşescu tự xưng mình là “Thiên tài của vùng Carparthians”, một vùng núi rộng lớn ở Trung Âu, kéo dài từ Slovakia qua miền Nam Ba Lan, miền Tây Ukraine đến tận phía Đông Bắc của Romania. Còn vợ của ông, Elena, người được cử làm Phó Thủ tướng, thì được tuyên truyền như một “Quốc mẫu”, một nhà khoa học vĩ đại (dù bà thực sự bỏ học từ năm 14 tuổi, và tất cả các cái gọi là “công trình khoa học”, kể cả luận án tiến sĩ của bà, đều do người khác viết). Rafael Trujillo, nhà độc tài ở Dominican Republic từ 1930 đến 1938 và từ 1942 đến 1952 thì tự xem mình là Thượng đế. Ông ta ra lệnh cho mọi nhà thờ trong nước phải khắc câu “Chúa ở trên Trời, Trujillo ở dưới Thế” (God in Heaven, Trujillo on Earth) và mọi bảng xe đều khắc câu “Trujillo vạn tuế”. Francisco Macias Nguema, nhà độc tài ở Equatorial Guinea từ năm 1968 đến 1979 cũng thế. Cũng tự xưng mình là Thượng đế. Dưới thời ông, biểu ngữ chính trong nước ghi “Không có Thượng đế nào khác ngoài Macias Nguema”. Saparmurat Niyazov, Tổng thống xứ Turkmenistan từ năm 1990 đến 2006 thì ra lệnh đổi tên 12 tháng trong năm theo tên ông và người thân trong gia đình của ông. Ông cũng viết sách và ra lệnh bất cứ người dân nào, để được thi lấy bằng lái xe, cũng phải thuộc lòng nguyên cả cuốn sách của ông.
Thứ tư, tất cả đều giả dối, đều sử dụng vô số huyền thoại láo khoét để biến mình thành thần tượng, thành những lãnh tụ anh minh, đầy viễn kiến, mở ra những chân trời mới cho đất nước hoặc cho cả nhân loại. Những huyền thoại ấy nhiều khi rất ngây ngô, ví dụ chuyện Kim Chính Nhật điều khiển đội tuyển bóng đá Bắc Triều Tiên trong giải World Cup 2010 bằng cách chỉ dẫn từng đường đi nước bước trong suốt trận đấu cho huấn luyện viên Kim Jong-Hun qua một chiếc điện thoại di động vô hình!
Nhưng cả bốn điều “đáng ngạc nhiên” trên đều không đáng ngạc nhiên bằng hai điều này:
Một, mặc dù tham lam, độc ác, mắc bệnh huyễn tưởng và giả dối như vậy, những tên độc tài ấy lại cầm quyền, hơn nữa, cầm quyền một cách tuyệt đối, trong thời gian rất dài, có khi cả đời hoặc nhiều đời, hết đời con đến đời cháu, chắt.
Hai, dù đầy khuyết điểm như vậy, những tên độc tài ấy vẫn được nhiều người, kể cả giới trí thức, thậm chí là trí thức xuất sắc ở Tây phương, ngưỡng mộ và hết sức bênh vực cũng như góp phần tuyên truyền cho chúng một cách nhiệt tình.
Trong hai điều trên, điều thứ hai quan trọng hơn. Giải thích điều thứ nhất, người ta có thể nói: Bởi các nhà độc tài đã xây dựng được một bộ máy tuyên truyền hữu hiệu đủ để nhồi sọ tất cả mọi người và một bộ máy quyền lực mạnh mẽ đủ để nghiền nát bất cứ người nào dám chống đối. Nhưng không có một bộ máy xã hội và chính trị nào có thể tồn tại độc lập. Vấn đề chính là ở con người, tức ở khía cạnh thứ hai, chúng ta vừa nêu ở trên: Tại sao người ta lại khiếp sợ và ngưỡng mộ các tên độc tài đến như vậy? Tại sao người ta lại để cho các tên độc tài dễ dàng lừa dối mình đến như vậy?
Trên thế giới, cũng có nhiều người từng ngạc nhiên như vậy. Có thời, những kẻ như Hitler, Mussolini, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Fidel Castro, thậm chí, Kim Chính Nhật đã trở thành thần tượng của nhiều trí thức và văn nghệ sĩ Tây phương. Đạo diễn Oliver Stone khen Fidel Castro là một kẻ “rất vị tha và đạo đức. Một trong những người khôn ngoan nhất trên thế giới.” Một đạo diễn khác, Steven Spielberg, cho “gặp gỡ Fidel Castro là tám giờ quan trong nhất” trong cuộc đời của ông.
Trước đó, ở Ý, Gabriele D’Annunzio, một nhà thơ lớn, cũng như nhiều nhà thơ thuộc trường phái Vị Lai khác, từng là những kẻ ủng hộ nhiệt thành Mussolini. Ở Đức, Hitler không thiếu người ngưỡng mộ, kể cả một trong những triết gia lớn nhất của thế kỷ, Heidegger, một trong những họa sĩ lớn nhất của thế kỷ, Salvador Dali, một trong những nhà thơ lớn nhất của thế kỷ, Ezra Pound. Nhà văn Na Uy từng đoạt giải Nobel năm 1920, Knut Hamsun, cũng rất ủng hộ Hitler.
Đối với các nhà độc tài cộng sản, số trí thức ngưỡng mộ nhiều hơn hẳn. Nhà văn Anh George Bernard Shaw (1856-1950) suốt đời ủng hộ Lenin, Stalin, và cả Hitler nữa. Cả Andre Gide và Doris Lessing đều từng ủng hộ Stalin tuy cả hai, sau đó, tự nhận là mình lầm. Picasso, Bertolt Brecht, Pablo Neruda, W.E.B. Du Bois, Graham Greene, v.v. cũng đều ủng hộ Stalin; trong đó, có người vừa ủng hộ Stalin vừa ủng hộ Mao Trạch Đông.
Jean-Paul Sartre cũng từng là người ủng hộ Stalin và chế độ cộng sản rất nồng nhiệt. Ông là tác giả của một câu nói gây rất nhiều tai tiếng: “Mọi kẻ chống cộng đều là chó” (every anti-communist is a dog). May, sau đó, ông thay đổi thái độ. Khi quân đội Sô Viết xâm lăng Hungary vào tháng 11 năm 1956, ông lên án Liên Xô kịch liệt. Sự phê phán của Sartre đối với Liên Xô càng mạnh mẽ hơn nữa vào năm 1968 khi quân đội Xô Viết trấn áp dân chúng Czechoslovakia trong sự kiện được gọi là “mùa xuân Prague”. Trước năm 1975, trong chiến tranh Việt Nam, ông là người tích cực ủng hộ miền Bắc và lên án Mỹ một cách gay gắt. Sau năm 1975, chứng kiến thảm cảnh của người Việt Nam vượt biển, ông lại lên tiếng phê phán chính quyền Việt Nam và kêu gọi chính phủ Phápcứu giúp người tị nạn.
Chúng ta lại phải tự hỏi: Tại sao nhiều người trí thức lại dễ dàng bị các nhà độc tài lừa bịp đến như vậy? Tại sao họ lại nhẹ dạ và cả tin đến như vậy?
Nhớ, trước đây, trong những lần về Việt Nam, tôi gặp khá nhiều văn nghệ sĩ và trí thức ở miền Bắc. Nhiều người kể lại, trước phong trào đổi mới, đặc biệt, trước năm 1975, họ gần như tuyệt đối tin tưởng vào giới lãnh đạo và chế độ. Trong các buổi học tập chính trị và văn hóa, họ lắng nghe cán bộ giảng bài như nghe những lời thánh phán. Họ cắm cúi ghi chép rồi về nhà, đọc lại một cách thành kính. Sau này, cũng theo lời họ, đọc lại các cuốn sổ tay cũ, họ thấy những ý kiến trong ấy rất hời hợt, thậm chí, ngô nghê. Họ tự hỏi: Tại sao thời ấy họ lại xem những ý kiến ấy như những lời vàng ngọc như vậy? Chính họ, họ cũng không biết rõ câu trả lời. Tất cả đều cho: Đó chỉ là hậu quả của việc nhồi sọ.
Lại nhớ, mấy năm đầu sau 1975, một số trí thức Việt kiều ở Pháp về thăm nước rồi viết bài đăng tải trên báo chí ở Paris. Họ khen Việt Nam không tiếc lời. Trong lúc người Việt Nam đói đến xanh xao mặt mũi, họ khen đời sống rất sung túc. Trong lúc cả hàng chục ngàn người bị bắt đi cải tạo và con cái họ không được vào đại học, họ khen “chính quyền cách mạng” thực tâm hòa giải, không có bất cứ một chính sách kỳ thị nào đối với những người thuộc chế độ cũ trước đó. Trong lúc cả hàng triệu người bất chấp nguy hiểm tìm cách vượt biên tìm tự do, họ cho Việt Nam là một quốc gia dân chủ và ao ước một ngày nào đó được về nước sống hẳn (dù trên thực tế, không bao giờ họ về cả!)
Trí thức trong nước bị nhồi sọ. Nhưng còn trí thức ngoài nước thì sao?
Trong lúc loay hoay tìm cách trả lời cho câu hỏi ấy, cũng như câu hỏi về sự nhẹ dạ và cả tin của trí thức thế giới nói chung, tự dưng tôi nhớ đến mấy câu thơ của Nguyễn Quốc Chánh trong bài “Tao là đứa bé ngoẻo trên lưng Linda Lê”:
“Có 3 thứ không thể kết hợp với nhau nổi. Đó là: Thông minh, lương thiện & cộng sản.
Một người thông minh & lương thiện thì không thể cộng sản,
Một người thông minh mà cộng sản thì không thể lương thiện, &
Một người lương thiện mà cộng sản thì chắc chắn không thông minh.”
Những câu thơ ấy ám ảnh tôi đến độ tôi không thể nghĩ tiếp được nữa.
Đành dùng chúng thay cho lời kết luận của bài viết.
wd: Hận Thù Nam Bắc
Labels:
CSVN
|
Subscribe to:
Comments (Atom)
Featured Post
Popular Posts
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
M ộ t vài hình ãnh vui m ắ t --- On Sun, 5/27/12, Very Funny Images some of cool and very funny photo collection tha...
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
THANG 12-2011 <------------------------- http://multiply.com/m/item/vulep:journal:4007 Sự thật về lá đu đủ có chữa được ung thư khô...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
-
Người Điên Thơ Mộng (05/27/2012) Tác giả : Hạnh Chi Cư dân cùng xóm, khi đi dạo trên lối mòn quanh co ven dòng suối, thường dừng...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
M ộ t vài hình ãnh vui m ắ t --- On Sun, 5/27/12, Very Funny Images some of cool and very funny photo collection tha...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
-
THANG 12-2011 <------------------------- http://multiply.com/m/item/vulep:journal:4007 Sự thật về lá đu đủ có chữa được ung thư khô...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-





