Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 4, 2013

Việt Nam có thực tâm hòa hợp và cả hòa giải dân tộc?


 


Việt Nam có thực tâm hòa hợp và cả hòa giải dân tộc?


 

Phạm Chí Dũng gửi RFA
2013-05-01

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


000_Hkg8513609-305.jpg

Những công nhân kết hoa trang trí xcho nàgy 30 tháng 4 năm 2013 tại Hà Nội.

AFP photo

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vẫn còn “tài nguyên nhân quyền” đặt lên bàn đàm phán quốc tế, chủ đề hòa hợp và có thể cả hòa giải dân tộc lại đang được Hà Nội nhắc đến. Chỉ có điều, bối cảnh hiện thời khác xa so với gần một thập niên trước.

Biến đổi quan niệm


Dường như đã thấm thía ý nghĩa của mối quan hệ “song phương” và có thể cả đa phương hóa, gần mười năm sau nghị quyết số 36 về công tác người Việt Nam ở nước ngoài, giới chức lãnh đạo của quốc gia này mới hé cửa về triển vọng “hòa hợp dân tộc”.

Cũng tràn ngập ý nghĩa và không kém ấn tượng, bài phỏng vấn Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn do báo Thanh niên thực hiện với tiêu đề “Hòa hợp tạo ra sức mạnh cho dân tộc” đúng vào ngày 30/4 - kỷ niệm năm thứ 38 của “Bên thắng cuộc”, đã phác họa những nội dung chưa từng có tiền lệ kể từ năm 2004.

2004 - thời điểm mà nghị quyết 36 của Bộ chính trị ra đời, cũng là một “thời kỳ quá độ” mà Việt Nam tích cực vận động để “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” được tô điểm thêm một sắc thái mới: thành viên thứ 150 của Tổ chức thương mại thế giới (WTO).

Vào thời kỳ quá độ trên, chủ đề hòa hợp hòa giải dân tộc cũng đã được nêu ra, nhưng thể hiện một cách đầy chắt lọc chứ không phổ cập đại chúng trên báo chí trong nước như những ngày qua.

Độ lượng hơn trong ít nhất việc chọn lọc “đối tượng”, hòa hợp dân tộc đang biến diễn trong bối cảnh Việt Nam nhiệt thành xúc tiến cho một cuộc thương thuyết mới sau “phong trào” WTO: gia nhập Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Tất nhiên, kinh tế có thể đóng vai vế làm biến đổi cả quan niệm chính trị.

“Cái nhìn hết sức tích cực”


Sau gần mười năm từ năm 2004, một quan chức có trọng trách về ngoại giao và cũng là chủ nhiệm của Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài - ông Nguyễn Thanh Sơn, đã lần đầu tiên dẫn ra một quan niệm mới “Do hoàn cảnh lịch sử mà kiều bào ta vẫn còn một bộ phận mà ngày xưa chúng ta vẫn gọi là “phản động”. Quan điểm của tôi là không nên gọi như thế”.

Trong bài trả lời phỏng vấn báo Thanh niên, nhân vật số hai của Bộ ngoại giao Việt Nam đã “giải mật” một nội dung mà vẫn thường mang nặng dấu ấn cơ mật vào “ngày xưa”, khi ông tiết lộ việc thông qua Đại sứ quán và Tổng lãnh sự quán Việt Nam ở Mỹ, vào tháng 10/2012 ông đã có những cuộc tiếp xúc tại Washington, Houston, California, quận Cam với “các cá nhân, tổ chức còn chống đối, có tư tưởng hận thù với đất nước”, trong đó có những thủ lĩnh, nhân vật “chống cộng khét tiếng’” như Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Thành Quang, Võ Đức Quang, Đức Nguyễn, Thôn Thất Chiếu, Đông Duy, Nguyễn Á Độc Lập, Hoàng Duy Hùng…

Riêng đối với nhân vật Hoàng Duy Hùng, ông Sơn khen ngợi: “Vấn đề mà chúng ta từng lo ngại là các thành phần chống cộng cực đoan đã ngày càng giảm đi. Một trong những người cực đoan nhất như ông Al Hoàng (Hoàng Duy Hùng) vừa qua cũng đã được về nước và ông ấy đã có những cái nhìn hết sức tích cực như các anh (phóng viên) đã biết”.

Người được khen tặng - Hoàng Duy Hùng, một nghị viên của Thành phố Houston đặc trách về châu Á - đã có chuyến về thăm Việt Nam vào cuối tháng 3, đầu tháng 4/2013 qua lời mời của Bộ ngoại giao Việt Nam và của thành phố Đà Nẵng - đô thị được xem là “nơi đáng sống nhất Việt Nam” và đang có mối quan hệ kết nghĩa với Houston.

“Tôi e ngại rằng nhiều đảng phái quá sẽ không xây dựng được đất nước, nên tôi cho rằng hệ thống lưỡng đảng ở Hoa Kỳ đem áp dụng cho Việt Nam là tốt nhất, và đó cũng là sự “hợp nguyên”. Suy cho cùng, hệ thống lưỡng đảng là tương đối ổn thỏa nhất để xây dựng và phát triển Việt Nam” - ông Hoàng Duy Hùng đã nêu ra “cái nhìn hết sức tích cực” khi trả lời BBC tiếng Việt cũng vào ngày 30/4/2013 - thời điểm mà Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn hé cửa “hòa hợp dân tộc” trong trả lời phỏng vấn báo Thanh niên.

Nghị viên Houston Hoàng Duy Hùng còn đề nghị một phương án hết sức táo bạo: nếu Đảng cộng sản Việt Nam thuận theo sự tiến bộ và tách thành hai đảng, thí dụ Đảng cộng hòa (bảo thủ) và Đảng xã hội hay Đảng dân chủ (cấp tiến), thì đó chính là đột phá của lịch sử để giải quyết nhiều bế tắc trong nhiều năm qua ở ngay trong nội bộ Đảng cộng sản cũng như của chính những người bất đồng chính kiến và ở hải ngoại. Lúc đó, những người bất đồng chính kiến có thể tham gia một trong hai đảng mà không cảm thấy khó khăn.

Khá bất ngờ là chính trường Việt Nam, với những ẩn dụ chưa định hình, đang lần đầu tiên tạm chấp nhận sự hiện diện và cả phát ngôn của một nhân vật “khét tiếng chống cộng”.

Việt Nam dân chủ cộng hòa?


Cũng khá bất ngờ đối với người dân trong nước và còn đột ngột hơn với giới trí thức hải ngoại, tháng 4/2013 lại khởi đầu cho một “đột phá lịch sử” nào đó giữa Nhà nước với thành phần trí thức “bất đồng” ở Việt Nam, nhưng không được kích hoạt một cách trực tiếp, mà bằng vào sự hồi tưởng lịch sử năm 1946: Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Quay về tên nước “Việt Nam dân chủ cộng hòa” cũng là một trong những nội dung cải cách chính trị của nhóm “Kiến nghị 72”.

Điều đáng ngạc nhiên là trong bối cảnh chỉ mới từ tháng 3/2013 trở về trước, khi việc sửa đổi Hiến pháp vẫn không chấp nhận các ý kiến trái chiều, thì trong một buổi tọa đàm lấy ý kiến Hiến pháp tại TP.HCM diễn ra sau đó không lâu, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã cho rằng “cần phải tiếp thu ý kiến nhiều chiều”.

Ý kiến đề xuất của một số nhân sĩ và cả giới chức mặt trận về việc đổi tên nước cũng vì thế được lưu tâm hơn. Trong số nhân sĩ này, có cả những người bất đồng chính kiến và những người mà “ngày xưa” còn bị cơ quan an ninh xem là “đối tượng chống đối”.

Nhưng chỉ mới đây thôi, có vẻ cách nhìn và thái độ của các cơ quan “đặc vụ” đã trở nên dịu dàng hơn nhiều. “Tôi cũng có quan hệ rất tốt với các cơ quan quốc phòng, công an và các anh ấy cũng rất ủng hộ tôi khi có đột phá vào những chuyện vẫn bị coi là nhạy cảm” - Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn trần tình trong trả lời báo Thanh niên.

Ông Sơn cũng gián tiếp khơi gợi về một sự kiện không kém ẩn ý trong thời gian qua: “Tại sao năm 1946 khi Bác (ông Hồ Chí Minh) đi thăm Pháp trong bối cảnh đất nước thù trong, giặc ngoài mà Bác không chọn bác Phạm Văn Đồng hay bác Võ Nguyên Giáp là quyền chủ tịch nước, mà lại ủy nhiệm cho cụ Huỳnh Thúc Kháng vị trí đó? Trong những lúc đất nước lâm nguy, khó khăn thì hơn bao giờ hết tinh thần đại đoàn kết dân tộc được thể hiện qua sức mạnh dân tộc trong các thành phần dân tộc, các tầng lớp trong xã hội. Người được lựa chọn không phải là người ở trong chính đảng mà Bác thành lập, mà là một chí sĩ yêu nước có uy tín lớn, đủ khả năng lãnh đạo đất nước”.

Vào trung tuần tháng 4/2013, sau khi đề xuất đổi tên nước được bất thường khởi xướng và có dấu hiệu lan rộng, một buổi lễ truy tặng huân chương Sao vàng cho chí sĩ yêu nước Huỳnh Thúc Kháng đã được tổ chức tại huyện ủy Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam, với sự chủ trì của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Thực ra, tình cảm tri ân lịch sử của ông Sang đã được thể hiện qua bài viết “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân” của ông vào tháng 8/2012, trước khi diễn ra Hội nghị trung ương 6 đầy sôi động.

Hòa giải?


Hướng về lịch sử chiến tranh Nam - Bắc cũng đang là tinh thần nổi trội sau gần mười năm mà nghị quyết 36 của Bộ chính trị vẫn bị nhiều nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước xem là “chưa đi vào thực tiễn”. Một trong những chủ trương có tính lịch sử như thế liên quan đến nghĩa trang quân đội Việt Nam cộng hòa ở tỉnh Bình Dương.

“Hai quân đội từng đối địch nhau, để như vậy càng tạo thêm sự xung đột sau này, cho nên chuyển thành nghĩa trang dân sự là rất đúng” - Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn giải đáp một cách không quá thiên về thói quen ngoại giao.

“Lần đầu tiên một quan chức Việt Nam bày tỏ nghĩa cử tưởng nhớ đối với tử sĩ Việt Nam cộng hòa, những chiến binh của phía thua cuộc” - báo chí phương Tây bình luận về sự hiện diện “đến thăm và thắp hương” của Thứ trưởng ngoại giao Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn tại đài tưởng niệm bằng đá đen mới được dựng lên trong nghĩa trang quân đội Biên Hòa cũ ở tỉnh Bình Dương, nơi chôn cất 16.000 binh lính Việt Nam cộng hòa đã tử trận.

Sự kiện đáng nhớ trên lại diễn ra vào tháng 3/2013, ngay trước khi xuất hiện một sự kiện khó quên khác: giáo sư Michael Dukakis - cựu ứng viên tổng thống Mỹ năm 1988, hiện là Chủ tịch Diễn đàn toàn cầu Boston - đã phát biểu đầy sôi nổi tại Học viện chính trị - hành chính quốc gia Hồ Chí Minh: “Các bạn là một dân tộc điển hình về hòa giải, hòa hợp sau chiến tranh, nỗ lực xây dựng một thế giới tránh xung đột”.

Dù vẫn thận trọng và chỉ dùng từ “hòa hợp” mà không có phụ ngữ “hòa giải”, nhưng lời lẽ trong nội dung trả lời phỏng vấn của Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn lại như toát lên một hàm ý nào đó về cả sự hòa giải dân tộc - điều chưa từng hiện diện một cách thực tâm và thực chất trong gần bốn chục năm qua giữa Nhà nước Việt Nam với “các thế lực thù địch”.

Cho tới giờ, người ta đã có thể giải thích vì sao trong không khí nhang khói tại nghĩa trang quân đội Việt Nam cộng hòa vào tháng 3/2013, lại có mặt một trong những đại diện của “thế lực thù địch ấy” - ông Nguyễn Đạc Thành, nguyên thiếu tá quân lực Việt Nam cộng hòa, cựu tù cải tạo và hiện là Chủ tịch Hội Vietnamese American Foundation, bên cạnh “Người thắng cuộc” Nguyễn Thanh Sơn.

Nếu kinh tế có thể làm biến đổi quan niệm chính trị, thì quan niệm ấy cũng có thể khiến đổi khác những hành động về ý thức hệ.

Đó cũng là lý do giải thích cho một hành động rất mới mẻ là chính vào bối cảnh “rất nhạy cảm” như hiện nay, tờ báo Thanh niên của Trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh lại có đủ can đảm để nêu ra một câu hỏi đặc biệt đối với Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn: “Bài học lịch sử ấy (thời kỳ đầu xây dựng nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa), theo ông, có thể áp dụng thế này vào hiện tại để tập hợp những con người có thể có quan điểm, chính kiến khác nhau vì mục tiêu phát triển của đất nước?”.

Rất có thể đây là lần đầu tiên từ rất nhiều năm qua, một tờ báo “quốc doanh” lộ ra mối quan tâm với những người bất đồng chính kiến mà không bị Ban tuyên giáo trung ương “tuýt còi”.

Tài nguyên nhân quyền!

Trong Việt Nam đương đại, chủ đề “Phát triển đất nước” là một bài toán quá nhiều ẩn số với xuất phát điểm của quá nhiều nguyên nhân, mâu thuẫn và xung đột thuộc về nội tại.

Chìm trong suy thoái và gần như cạn kiệt về sức hồi sinh, nền kinh tế Việt Nam và những người điều hành nó đang phải bằng nhiều cách tìm ra lối thoát.

Nếu Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn dường như đang cố gắng thể hiện “gương mặt ôn hòa” với kỳ vọng có thể thu hút từ 10 đến 20 tỷ USD kiều hối từ 4,5 triệu “kiều bào ta”, thì sau gần mười năm, nghị quyết số 36 của Bộ chính trị về công tác người Việt Nam ở nước ngoài vẫn còn rất xa mới đạt được ý nghĩa trọn vẹn về hình thể và nhân cách của nó.

Cũng gần như cạn kiệt tài nguyên, ngoài dầu khí ở khu vực biển Đông, Việt Nam đang tụt hậu quá xa so với Myanmar trong nhãn quan lợi nhuận của giới tư bản quốc tế.

Trong bối cảnh đầy ám ảnh như thế, hiển nhiên lời đánh đố về tính hấp dẫn mang tính cứu cánh của TPP như “Việt Nam sẽ là nước được hưởng lợi nhiều nhất”, cũng như kết quả đàm phán gia nhập tổ chức này của Việt Nam, vẫn là một cái gì đó không thể không liên đới với khuyến cáo mới đây của tiến sỹ Jonathan London của Trường đại học tổng hợp Hồng Kông, trong một cuộc hội thảo tại Trường đại học Phạm Văn Đồng (tỉnh Quảng Ngãi): “Việt Nam đang đứng trước cơ hội lịch sử để chọn con đường cải cách, đẩy mạnh cải cách chính trị để thu hút hậu thuẫn cho chủ quyền của mình ở biển Đông”.

Ứng với những động thái khá cấp tập “vừa tranh thủ vừa đấu tranh” nảy ra trong các mối quan hệ Việt - Mỹ và Việt Nam - Liên minh châu Âu, vào lần này hình như chủ quyền lại đồng nghĩa với quyền con người.

Thường được mô tả như “một thị trường tiêu thụ tiềm năng với hơn 80 triệu người”, Việt Nam cũng còn một thứ tài nguyên đặc chủng để đặt lên bàn đàm phán quốc tế: tài nguyên nhân quyền.

Một lần nữa từ nhiều năm qua và sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ tái lập ở Hà Nội vào giữa tháng 4/2013, chủ đề hòa hợp và có thể cả hòa giải dân tộc được Hà Nội nhắc đến.

Chỉ có điều, bối cảnh hiện thời đang khác xa so với gần một thập niên trước.

Tin, bài liên quan


BÀN CỜ ĐÃ SẮP XONG


 

 

 

BÀN CỜ ĐÃ SẮP XONG

 

HỒ TẤN VINH

 

BÀI SỐ MỘT

 

SỨC MẠNH CỦA QUẦN CHÚNG

 

Chế độ CS không phải là chế độ mà người dân Việt Nam được tự do lựa chọn. Nhân quyền của mọi công dân đã bị chối bỏ, và để trấn áp các sự chống đối, từ 38 năm nay, CSVN đã dùng thủ đoạn tàn ác để cai trị.

Nhưng sức sống của dân tộc Việt Nam rất là bền bỉ. Mọi người cũng đã tìm đủ mọi cách để vươn lên, phải làm sao thoát ra khỏi cái ách oan nghiệt mà tự nhiên mình phải bị tròng lên vai.

Cuối cùng, người dân Việt Nam đã xác định được cái gì mình muốn và c ó cái can đảm nói ra rõ ràng cái gì mình muốn.

Và đòi hỏi thực hiện.

Thái độ đường đường, chánh chánh - bất chấp các đe dọa và sách nhiểu - công khai đứng giữa trời đòi lại quyền làm người của mình, quần chúng Việt Nam đã làm cái gì họ phải làm.

Công cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ của người Việt Nam đã liên tục từ bao nhiêu năm nay, thời gian gần đây đã có kết quả rồi.

Ngày 19 tháng 1 năm 2013, chúng ta đã biết có 72 người ký tên vào Kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp. Đa số họ là những người CS thâm niên, đã từng giữ nhỉều chức vụ quan trọng. Tiếng nói của họ có trọng lượng cao. Họ đưa ra nhiều nhận định và đề nghị nhiều điều. Nhưng cái quan trọng nhứt là họ đề nghị bỏ ‘Điều 4’ của Hiến Pháp là điều cho phép đảng CS độc quyền cai trị.

Ngày 28 tháng 2 năm 2013, xuất hiện ‘Lời tuyên bố của các Công dân Tự do’ gợi ý từ bài viết dũng cảm của Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên. Lời tuyên bố này cũng đòi hủy bỏ ‘Điều 4’ trong Hiến pháp.

Ngày 1 tháng 3 năm 2013, Hội đồng Giám mục Việt Nam nhận định và góp ý ‘Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp năm 1992’:

Do đó, chúng tôi đề nghị:

l . Phải vượt qua sự bất hợp lý từ trong cấu trúc Hiến pháp, bằng cách xóa bỏ đặc quyền của bất kỳ đảng phải chính trị nào, đồng thời nhấn mạnh vai trò của Quốc hội là “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất”, do dân bầu ra và là đại diện đích thực của nhân dân, chứ không phải là công cụ của một đảng cầm quyền nào.

2 . Xác định tính độc lập của các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp; cung cấp nền tảng pháp lý cho việc thi hành những quyền này cách độc lập và hiệu quả.

3. Luật hóa sự kiểm soát của nhân dân đối với việc thi hành pháp luật bằng những quy định cụ thể.

 

Ba đề nghị của Hội đồng Giám mục nói ngắn lại vẫn là phải bỏ ‘Điều 4’ trong Hiến pháp.

Thái độ bất ngờ và lập trường can đảm của Hội đồng Giám mục là một đóng góp quan trọng trong giai đoạn quyết liệt này. Ngày 5 tháng 3, Ông Nguyễn Phúc Liên là người công giáo viết:

Đã 13 năm nay, chúng tôi theo rõi thái độ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam dưới sự cai trị hà khắc của CSVN. Chúng tôi đã có lần công kích thái độ “trùm chăn“ của Hội Đồng Giám Mục VN, nhưng lần này, chúng tôi ngạc nhiên và hết lòng ca ngợi việc nhập cuộc cứng rắn và dứt khoát của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cho cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP để cứu nước.

 

Ngày 5 tháng 3 năm 2013, từ Thanh Minh Thiền Viện (Saigon) Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lại một lần nữa xác định lập trường gắn bó từ mấy chục năm nay đấu tranh cho quyền làm người của con người Việt Nam.

Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ,
Tăng Thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đưa ra l
ời Tuyên Bố:
Dân chủ là nền tảng phát triển kinh tế,
đem lại no cơm ấm áo, hạnh phúc và tự do cho toàn dân

Trong tình hình quốc tế thuận lợi ngày nay, cùng tư thế mới gạt phăng sợ hãi của thế hệ Trẻ Việt Nam và sĩ phu đất nước, tôi hy vọng và cầu chúc cho “Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp”“Lời tuyên bố của các Công dân Tự do” nói trên sẽ được toàn dân hậu thuẫn đưa tới việc thực hiện như một giải pháp đổi thay tối hậu cho quê hương như một bửu bối linh diệu.

 

Ngày 8 tháng 3 năm 2013, từ Huyền Phong các, Cụ Lê Quang Liêm lên tiếng

PHẬT GIÁO HÒA HẢO

THUẦN TÚY

 

LỜI KÊU GỌI

Đòi Nhà Cầm Quyền Trưng Cầu Dân Ý:

Xây Dựng Một Hiến Pháp Tự Do.

 

Tôi Lê Quang Liêm Hội Trưởng Giáo Hội Trung Ương Phật Gíao Hòa Hảo Thuần Túy tán đồng quan điểm chánh trị và ủng hộ các ý kiến của Đức Tăng Thống, của Hội Đồng Gíam Mục Việt Nam, của các nhân sĩ, của anh chị sinh viên, của các Công dân Tự Do và của Khối 8406.

 

Chúng ta đều biết người dân và nhứt là các người có tư tưởng đối kháng với chánh quyền CS đều bị giám sát chặt chẽ. Họ không có tự do di chuyển đâu. Vì vậy mà tổ chức họp mặt của những người này rất khó khăn hay không thể thực hiện được. Cho nên những lời tuyên bố lập trường - dầu cùng chung một lập trường - đã phải đi bằng những ngã riêng biệt.

Nhưng rồi CS cũng không ngăn cản được. Cái tất yếu của lịch sử xảy ra.

 

Chức sắc 5 tôn giáo: Tuyên bố chung về HP 1992


Đăng bởi lúc 2:30 Sáng 2/05/13



VRNs (02.05.2013) – Sài Gòn – Từ quốc nội, hôm qua, 22 tháng 03 năm Quý Tỵ, nhằm ngày 01.05.2013, một số Vị chức sắc của 5 tôn giáo đang hoạt động tại VN là Phật Giáo Việt Nam Thống Nhứt, Công Giáo, Tin Lành – Giáo Hội Lutheran Việt Nam – Hoa Kỳ, Cao Đài chính thống – Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh, Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy, đã cùng đứng tên ra Tuyên Bố Chung về Hiến Pháp 1992.

Bản Tuyên Bố Chung đưa ra 8 yêu cầu:

“1- Do ý kiến nguyện vọng của toàn dân Việt Nam lập nên, tức là phải trưng cầu dân ý, có Liên Hiệp Quốc giám sát.

2- Tránh tất cả mọi sự lệ thuộc vào ngoại bang, nhất là Trung Quốc.

3- Tránh mọi điều xâm phạm đến quyền tự do căn bản của người dân Việt Nam như: Tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập hội…

4- Bầu cử Quốc Hội, tất cả các đảng phái đều được tự do ứng cử.

5- Bầu  cử chính quyền do dân cử, dân bỏ phiếu trực tiếp dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc.

6- Bầu cử theo thể chế Dân Chủ Tự Do.

7- Tam Quyền Phân Lập rõ ràng.

8- Xây dựng một nước Việt Nam thật sự Hòa Bình – Trung Lập – Tự Do – Dân Chủ;  Do Dân – Phục Vụ Dân – Lập Quyền Dân.”

CHỨC SẮC CÁC TÔN GIÁO ĐỒNG KÝ TÊN:

1.     Hòa Thượng Thích Không Tánh - Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhứt

2.     Linh Mục Đinh Hữu Thoại – Dòng Chúa Cứu Thế - Saigon

3.     Linh Mục Lê Ngọc Thanh – Dòng Chúa Cứu Thế - Saigon

4.     Mục Sư Nguyễn Hoàng Hoa – Giáo hội Lutheran Việt Nam – Hoa Kỳ

5.     Mục Sư Hồ Hữu Hoàng – Giáo Hội Lutheran Việt Nam – Hoa Kỳ

6.     Cụ Lê Quang Liêm – Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy

7.     Chánh Trị Sự Hứa Phi – Cao Đài Chính Thống - Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh

 

 

 

 

Cái mà cộng sản sợ nhứt là quần chúng có thể tập hợp lại dưới một đòi hỏi chung (trong trường hợp này là hủy bỏ Điều 4 trong Hiến Pháp) và làm theo lời kêu gọi của những người Lãnh đạo mà họ tin tưởng: LỰC LƯỢNG DÂN TỘC VIỆT NAM ĐANG THÀNH HÌNH.

 

HỒ TẤN VINH

Melbourne

ngày 4 tháng 5 năm 2013

(còn tiếp)



 

 

Friday, May 3, 2013

27-04-2013 trước tòa đại sứ Việt Cộng tại Den Haag.


 

 

2013/4/29 Patrick Willay <

 



 

 


 


Một vài hình ảnh sinh hoạt trong ngày biểu tình 27-04-2013 trước tòa đại sứ Việt Cộng tại Den Haag.





Một nhân viên của tòa đại sứ Việt Cộng muốn khủng bố tinh thần bà con, bị cảnh sát Hòa Lan cảnh cáo:



 

 



 

 






 

2013/4/29 Gia Cao <

 



From:
To:
Subject:
Date: Mon, 29 Apr 2013 09:51:11 -0700

     NHỮNG THẰNG PHẢN BỘI & PHẢN QUỐC
cùng phường vô lại hãy học thuộc hai câu, trước khi khua môi

        "Tẩu vi chi tướng, bất khả ngôn dũng
       Thất quốc chi đại phú, bất khả ngôn trí"

Chuyện ô nhục nhất là chuyện ông Trần Thiện Khiêm đã trả lời trong cuộc phỏng vấn 60 phút của xướng ngôn viên Việt Dzũng của đài truyền hình SBTN vào năm 2010.

“Dù Cộng sản hay không Cộng sản thì họ cũng có tinh thần dân tộc yêu nước. Kết án bây giờ hẳn có sự sai lầm chăng?”

Nghe câu trả lời rất ư là “lịch sử” này của ông cựu Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, chắc chắn những người lính đã chết trong cuộc chiến bảo vệ cho tự do, dân chủ của chế độ miền Nam chắc chắn không yên lòng mà nhắm mắt. Nếu có một phép lạ nào mà họ có thể làm được, chắc chắn hàng vạn oan hồn uổng tử sẽ hiện lên để đòi mạng ông cựu Đại Tướng vô cùng khốn nạn này là cái chắc! Nó theo cách nói của phim bộ Hồng Kông thì “ông không trả lời đâu có ai nói ông câm!”

Chưa hết chuyện khốn nạn của một ông cựu Thủ Tướng của chế độ VNCH! Khi được xướng ngôn viên Việt Dzũng hỏi:

“Đại Tướng có thông điệp gì cho tuổi trẻ trong nước và hải ngoại”

thì ông Trần Thiện Khiêm trả lời ngon ơ:

“Đảng Cộng sản Việt Nam đang tổ chức họp đảng và đang lấy từng ý kiến của người dân để thay đổi chế độ. Người dân cứ việc đưa ý kiến cho đảng cộng sản VN”.

Theo bà Tôn Nữ Hoàng Hoa diễn tả trong bài “Nghe Nói Mà Mắc Cỡ” thì:

“Nghe như vậy Việt Dzũng luýnh quýnh thấy mà tội bèn phản ứng:

“Đưa ý kiến sao được, Công An chúng sẽ tóm hết”.

Cụ Thủ Tướng TTK thấy thái độcủa Việt Dzũng như vậy, bèn nói trớ là:

“Ở bên Pháp đã đưa ý kiến”.

Thiệt đúng là… “hết nước nói” với ông Trần Thiện Khiêm, người đã từng là Đại Tướng của QLVNCH và là Thủ Tướng của chế độ VNCH.

*

Ba năm sau, cuối tháng 4 năm 2013 thì ông Trần Thiện Khiêm lại xuất hiện ở San José, Bắc California.

Theo một bài viết được phổ biến trên diễn đàn điện tử mới đây của nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộcvới cái tựa dài thoòng “Tháng tư, 38 năm sau, cựu Thủ Tướng Sàigòn Trần Thiện Khiêm nói với chính quyền Cộng sản Hà Nội: “Các anh trật đường rầy…” thì:

“… Nhờ ông tham mưu trưởng của thời xưa là thiếu tướngNguyễn Khắc Bình sắp xếp, chúng tôi có dịp tiếp đón 2 vị niên trưởng hết sức cao niên trong ngày Chủ Nhật vừa qua…”.

(Lại cũng ông Thiếu Tướng “thầy dùi” Nguyễn Khắc Bình, “kẻ ném đá không cần giấu tay” đã “noi gương” cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh, tức “nhà văn không có tác phẩm Chu Tấn” đang cấu kết với cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân (*) và bọn đầy tớ của đảng này tại San Jose để thành lập thêm một Ban Đại Diện Cộng Đồng thứ 3 tại Bắc California).

Theo bài viết thì 2 vị niên trưởng cao niên là cựu Đô Đốc Trần Văn Chơn và cựu Đại Tướng Trần Thiện Khiêm.Bài viết viết tiếp:

“Bỏ qua chuyện quá khứ, chúng tôi mở đầu câu chuyện về tình hình thế giới, về nội tình VN, về chính sách của Hoa Kỳ, về tương lai của tuổi trẻ. Đặc biệt mối quan tâm về ngoại xâm từ phương Bắc, về việc cộng sản VN trưng câu dân ý qua việc sửa đổi hiến pháp. Lần trước ông Khiêm có đề cập đến việc góp ý về chính quyền cộng sản về việc thay đổi hiến pháp. Có dư luận đảkích là ngây thơ, có tinh thần hòa giải với cộng sản. Bây giờ ông có ý nói rõ là ông hoan nghênh các nhà lãnh đạo tôn giáo tại VN từ Phật Giáo đến Hội đồng Giám mục đều lên tiếng đáp lại lời cộng sản mà đòi hỏi viết lại hiến pháp thayđổi chế độ, xây dựng đa đảng, dân chủ tự do thực sự. Ông nói đó không phải là hoà giải hòa hợp, đó không phải là ngây thơ tin lời cộng sản. Đây chính là đường lối đấu tranh chính trị (do LM in đậm).Đưa ra lời kêu gọi là cộng sản hở đòn. Bên các cha gọi là chính quyền bị hớ.Tương kế tựu kế phải đáp lời mà phát động phong trào chống đối…”

Góp ý kiến cho tài liệu thu hình, ông Nguyễn Khắc Bình xin anh Tư (**) nói riêng 1 đoạn kêu gọi giới trẻ và đồng bào hải ngoại tiếp tay đốt lửa cho công cuộc đấu tranh quốc nội. “Ông Tư” tán thành cho thu hình.

Anh Phạm Phú Nam xin niên trưởng có lời nói trực tiếp với nhà cầm quyền Hà Nội.

Nguyên Thủ Tướng VNCH, 88 tuổiđã đồng ý lên ngay diễn đàn nói trực tiếp với nhà cai trị cộng sản VN. Ông nói, các anh trật đường rầy. Xã hội chủ nghĩa không thể thành công đem đến cho dân tự do và hạnh phúc. Còn cộng sản sẽ không có tự do dân chủ. Thế kỷ này là thế kỷ tự do dân chủ thực sự. Sự sai lầm của các anh sẽ làm đất nước rơi vào tay cộng sản Tàu…”.

*

Năm 2010, cựu Đại Tướng, cựu Thủ Tướng của VNCH là ông Trần Thiện Khiêm theo bà vợmới đến Quận Cam ca tụng Việt Cộng cũng có lòng yêu nước [sic]!

Trước đó, ông ta đã đến “TượngĐài Việt Mỹ” và đã dự “Đại hội Bất Thường” của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH/HN. Không biết ông cựu Đại Tướng có nhớ đến câu “Nhất Tướng công thành vạn cốt khô?”

Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình sau “Đại hội Bất Thường” khi trả lời báo chí có cho biết “cá nhân ông cũng như Tập Thể vẫn có liên lạc thường xuyên với cựu Đại Tướng (Trần Thiện Khiêm) vì Đại Tướng cũng là người có nhiều liên lạc với các giới lãnh đạo Hoa Kỳ”.

Cựu Đại Tá Phạm Bá Hoa, ông Nguyễn Văn Ngân, cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đều xác nhận ông Trần Thiện Khiêm là người hoạt động cho CIA!

*

Ba năm trước, năm 2010, cựu Thủ Tướng VNCH, cựu Đại Tướng QLVNCH Trần Thiện Khiêm nói: "Dù Cộng sản hay không Cộng Sản thì họ cũng có tinh thần dân tộc yêu nước. Kết án bây giờ hẳn có sự sai lầm chăng”.

Ba năm sau, năm 2013, ngay trong những ngày Quốc Hận, tháng Tư đen, “Nguyên Thủ Tướng VNCH, 88 tuổi đã đồng ý lên ngay diễn đàn nói trực tiếp với nhà cai trị CSVN. Ông nói , các anh trật đường rầy. Xã hội chủ nghĩa không thể thành công đem đến cho dân tự do và hạnh phúc. Còn cộng sản sẽ không có tự do dân chủ. Thế kỷ này là thế kỷ của tự do dân chủ thực sự. Sự sai lầm của các anh sẽ làm đất nước rơi vào tay Cộng sản Tàu”.

Ba năm trước thì ông cựu Thủ Tướng VNCH, cựu Đại Tướng QLVNCH ca tụng là “VC có tinh thần dân tộc yêu nước!(sic!)”.

Ba năm sau, ông lại bảo là những nhà cai trị CSVN là “các anh trật đường rầy…”

Mô Phật! Lạy Chúa tôi!

Nhờ có bài viết của nhà văn Giao Chỉ với “những lời nói trực tiếp với nhà cai trị CSVN” của cựu Thủ Tướng VNCH, cựu Đại Tướng QLVNCH Trần Thiện Khiêm nên sau 38 năm cai trị đất nước nhưmột đoàn quan ngoại nhập, bọn lãnh đạo VC chúng nó mới biết là chúng nó trật đường rầy! Và 90 triệu dân ngu, khu đenở trong nước, và 3 triệu người Việt Quốc gia tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại mới biết“Xã hội chủ nghĩa không thể thành côngđem đến cho dân tự do và hạnh phúc. Còn cộng sản sẽ không có tự do dân chủ. Thếkỷ này là thế kỷ của tự do dân chủ thực sự. Sự sai lầm của các anh sẽ làm đất nước rơi vào tay cộng sản Tàu.”

Vậy mà 3 năm trước đây lại có người dám bảo là ông Trần Thiệm Khiêm kêu gọi hòa hợp,hòa giải với VC. Nay, nhờbài viết của ông “nhà-văn-nhạc-bất-quần”Giao Chỉ tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc người ta mới biết đây là “đường lối đấu tranh chính trị” của ông cựu Đại Tướng QLVNCH, cựu Thủ Tướng của Chính phủ VNCH Trần Thiện Khiêm!

*

Nhiều năm trước đây, nhà văn Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc có viết bài “Ba Mươi Tháng Tư năm 1975: Anh (hay chị) ở đâu?”.

Tác giả Tiểu Quyên, vợ một quân nhân QLVNCH đã viết bài trả lời, trong đó có đoạn kết như sau:

“Bác đã hỏi rằng, ngày Ba Mươi tháng Tư năm 1975 cháu ở đâu? Vâng, 30 tháng 4 năm 1975, cháu đi chôn chồng ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà. Vậy thì phần Bác. 30 tháng 4 năm 1975, Bác ở đâu?”.

Không thấy ông nhà văn Giao Chỉ trả lời, trả vốn gì cả cho câu hỏi của bà Tiểu Quyên, vợ của một quân nhân QLVNCH đã hy sinh vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hay có mà Lão Móc không biết. Nếu có đọc bài viết này, xin niên trưởng Vũ Văn Lộc giải đáp dùm câu hỏi của bà Tiểu Quyên, vợ của một chiến sĩ của QLVNCH đã hy sinh trong cuộc chiến vừa qua. Hay ai có biết “30-4 năm 1975, cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc ở đâu?”, xin kể lại cho mọi người cùng biết. Cám ơn trước!

Lão Móc cũng xin bắt chước bà Tiểu Quyên, xin thưa với Đại Tướng QLVNCH, Thủ Tướng VNCH Trần Thiện Khiêm nhưsau:

“Tôi, Lão Móc, tức Đại úy QLVNCH Nguyễn Văn Nghiêm , tôi đã ởlại và tiếp tục cuộc chiến đấu do các ông lãnh đạo cho đến khi ông “Tổng Thống thời cơ” Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng.

Tôi cũng như hàng trăm ngàn người lính của QLVNCH khác đã phải lao động khổ sai qua 8 trại tù VC từ Nam ra Bắc. Chúng tôi đã phải bắt và ăn tất cả những con vật từ chuột chết, gà toi, heo bệnh, bọ cạp, rắn rết, cào cào, châu chấu… (chỉ trừ 2 con bù lon và bù sít)để mà sống còn. Chúng tôi đã phải ăn cả rau trồng và tưới bằng phân người để mà sống, để mà trở về sum họp với vợ con, gia đình. Nhiều ngàn người đã phải bỏ thân nơi rừng thiêng, nước độc, lam sơn, chướng khí, nơi mà bọn chó đẻ VC gọi bằng mỹtừ “trại cải tạo”>

Tôi và gia đình đã phải kinh qua chuyến vượt biên mà tàu gặp hải tặc 2 lần, tất cả đàn bà con gái đều bị hãm hiếp.

Xin được hỏi:

“ Thưa Đại Tướng: 30 tháng 4 năm 1975,Đại Tướng ở đâu? 38 năm nay Đại Tướng ở đâu? Nay, lại ra tuyên bố những lời không ra làm sao cả!

Tôi không tin một người làm tớiĐại Tướng QLVNCH, làm tới Thủ Tướng Chính phủ VNCH như Đại Tướng lại không biết câu:

“Bại binh chi Tướng, bất khả ngôn dũng
Thất quốc chi Đại phú, bất khả ngôn trí”

“Nhất Tướng công thành vạn cốt khô!”, kính xin Đại Tướng đừng tiếp tục làm những chuyện trái khoáy, tuyên bố những lời nịnh bợ VC khiến linh hồn hàng triệu tử sĩ của QLVNCHđã hy sinh trong cuộc chiến 20 năm bảo vệ tự do, dân chủ cho miền Nam Việt Nam phải tủi hổ!.

Và những người dân, những người lính mà Đại Tướng, Thủ Tướng đã từng lãnh đạo phải thêm phần tủi nhục!

Thành thật cám ơn!

LÃO MÓC



 

Việt Nam lại bị đề nghị vào danh sách CPC


 

 

Việt Nam lại bị đề nghị vào danh sách CPC

Việt Hà, phóng viên RFA
2013-04-30
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
000_Hkg8474817-305.jpg
Phó Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ về Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Danial Baer (trái) tại cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 12 tháng 4 năm 2013.
AFP photo
 
Ủy ban Tự do Tôn giáo Hoa Kỳ hôm nay công bố báo cáo thường niên về tự do tôn giáo trên toàn thế giới. Theo báo cáo này, Việt Nam được xếp vào một trong các nước đã hội đủ điều kiện để có thể bị xếp vào danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo hay còn gọi là CPC.

Quan ngại về tình hình tự do tôn giáo

Tình hình tự do tôn giáo ở Việt nam còn rất xấu mặc dù đã có một vài thay đổi tích cực trong hơn thập niên qua trước sức ép của quốc tế. Đó là kết luận chung được đưa ra trong bản báo cáo thường niên của Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF) công bố vào ngày 30 tháng 4.
Trả lời đài Á châu Tự do, tiến sĩ Katrina Lantos Swett, Chủ tịch Ủy ban cho biết:
Theo chúng tôi tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam vẫn còn rất xấu mặc dù dã có một số tiến triển trong suốt thập kỷ qua. Chúng tôi đã chứng kiến những thay đổi đáp ứng với sự chú ý của quốc tế, tuy nhiên cuối cùng, chính phủ Việt Nam vẫn sử dụng luật về an ninh quốc gia rất lờ mờ để đàn áp các hoạt động PHật giáo, Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành độc lập. Họ vẫn không ngừng việc ngăn chặn sự phát triển của các nhóm Tin lành và Công giáo độc lập bằng cách phân biệt đối xử, sử dụng vũ lực và bắt người theo đạo phải bỏ đạo. Đây là một tình hình hết sức đáng ngại và khiến chúng tôi tin là Việt Nam phải được đưa vào danh sách CPC.
Theo báo cáo này, trong năm 2012, cùng với sự đấu đá trong nội bộ đảng Cộng sản, chính phủ Việt Nam đã nhanh chóng gia tăng các biện pháp đàn áp đối với bất cứ hoạt động nào bị coi là thách thức vai trò lãnh đạo của Đảng, bao gồm siết chặt việc kiểm soát tự do bày tỏ ý kiến, lập hội, hoạt động tôn giáo. Trong năm vừa qua, Việt Nam đã bỏ tù ít nhất 34 người bất đồng chính kiến, một số người phải chịu các án tù lâu năm.
Để gia tăng các nỗ lực đàn áp tôn giáo, vào tháng giêng năm 2012, chính phủ Việt Nam đã ban hành nghị định 92, quy định chi tiết và biện pháp thi hành pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo. Nghị định mới dù được nói là có những cải thiện nhưng trên thực tế vẫn tiếp tục duy trì các biện pháp hạn chế các hoạt động tự do tín ngưỡng. Theo báo cáo, nghị định 92 đã làm tăng khả năng giám sát hoạt động tôn giáo cho Bộ Nội Vụ, không giải tán đội công an tôn giáo là A41 được sử dụng để giám sát và đưa ra các chính sách hướng vào các nhóm tôn giáo bị Việt Nam coi là quá khích.
Cũng theo báo cáo này, tại các vùng thành thị, chính phủ thường cho phép các hoạt động tôn giáo diễn ra mà không ngăn chặn nhiều như ở các vùng người dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành và Phật Giáo. Những nhóm này muốn hoạt động độc lập mà không bị kiểm soát bởi chính phủ thường bị bắt bớ, đánh đập và bỏ tù.
Trong khi đó tình hình tranh chấp đất đai giữa chính phủ và Công giáo tại nhiều nơi vẫn tiếp diễn trong năm 2012 và dẫn đến việc phá bỏ các cơ sở của giáo hội, bắt giữ, đánh dập và bỏ tù những cá nhân dám đứng ra bảo vệ tài sản của giáo hội, mà điển hình là trường hợp của các giáo dân Cồn Dầu, Đà Nẵng.

CPC với Việt Nam

Từ năm 2001 đến nay, Ủy Ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ đã liên tục yêu cầu chính phủ Mỹ phải đưa Việt nam vào danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC). Tuy nhiên điều này chỉ thành hiện thực từ năm 2004 đến 2006.
000_Hkg8243840-250.jpg
Ông Phan Văn Thu (thứ 2 từ trái) và các thành viên nhóm của ông tại Toà án nhân dân Phú Yên hôm 04/2/2013. AFP photo
CPC là một công cụ ngoại giao được dùng để gây sức ép giúp cải thiện tình hình tự do tôn giáo tại các nước mà không làm ảnh hưởng đến các khía cạnh khác về quan hệ hai nước như thương mại, và các chương trình nhân đạo.
Báo cáo của Ủy ban cho biết, trong các năm từ 2004 đến 2006, sau khi bị xếp vào CPC, tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam đã có những cải thiện. Việt Nam đã trả tự do cho các tù nhân, mở rộng phạm vi bảo vệ của pháp luật đối với một số các cộng đồng tôn giáo được nhà nước thừa nhận, đặc biệt ở các vùng thành thị. Phần lớn các lãnh đạo tôn giáo ở Việt Nam cho rằng những thay đổi tích cực này đến từ sức ép của CPC với Việt nam.
Trong báo cáo năm nay, một lần nữa Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ lại yêu cầu chính phủ Mỹ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC. Nói về khả năng Mỹ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC, tiến sĩ Katrina Swett cho biết:
Khó để có thể nói là liệu Bộ Ngoại Giao sẽ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC hay không. Chúng ta có Ngoại trưởng mới, có một số thay đổi trong Văn phòng Dân chủ Quyền con người và Lao động của Bộ Ngoại Giao. Vì vậy khó để có thể đoán được Bộ Ngoại Giao sẽ làm gì. Nhưng chúng tôi tin là khi báo cáo được công bố, nó sẽ hết sức thuyết phục.

Nhân quyền và quan hệ Việt Mỹ

Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế kiến nghị chính phủ Hoa Kỳ phải đặt điều kiện cải thiện tình hình nhân quyền đi liền với mở rộng quan hệ hai nước, đặc biệt là trong đối thoại chiến lược giữa hai quốc gia.
Hiện Mỹ là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam với đầu tư vượt quá con số 1,7 tỷ đô la. Hai nước hợp tác trong nhiều lĩnh vực như gìn giữ hòa bình, tìm kiếm và cứu trợ thảm họa, an ninh biên giới và hàng hải, chống buôn lậu thuốc phiện, tham vấn chiến lược hàng năm về chính trị và quân sự. Chính phủ Mỹ trong năm qua cũng cam kết hơn 125 triệu đô la trợ giúp về kinh tế cho Việt Nam. Quỹ Giáo dục Việt Nam của Mỹ đã mang khoảng 300 sinh viên Việt nam sang Mỹ du học trong suốt 5 năm qua, trong khi học bổng Fulbright cũng đã đưa khoảng 2,500 sinh  Việt Nam sang học tại Mỹ trong một thập kỷ qua.
Bản báo cáo cũng nhìn nhận quan hệ hai nước đã được tăng cường trong các năm gần đây nhất là trước sự trỗi dậy của Trung Quốc và tranh chấp với nước này tại biển Đông.
Tuy nhiên những cải thiện về kinh tế, an ninh và quân sự đã không đi cùng với cải thiện về tự do tôn giáo và nhân quyền mà Mỹ trông đợi ở Việt Nam.
Ủy ban Tự Do Tôn Giáo Quốc tế Hoa Kỳ cũng đưa ra một loạt các khuyến nghị cụ thể về mặt chính sách với chính phủ Mỹ trước những vi phạm nghiêm trọng về tự do tôn giáo ở Việt nam, bao gồm việc thực hiện Chương trình Phát triển Người Thượng (MDP), xem xét mở rộng chương trình này sang các nhóm dân tộc thiểu số khác; tăng cường sử dụng ưu tiên 1 chấp nhận những người tị nạn bị truy bức và phải bỏ nước sang lánh nạn tại các nước trong khu vực mà không cần có sự giới thiệu của Cao ủy Liên Hiệp quốc về người tị nạn; đảm bảo các quỹ mới viện trợ Việt Nam về kinh tế hay an ninh phải bao gồm vấn đề nhân quyền, tự do tôn giáo và xây dựng năng lực cho xã hội dân sự, tiếp tục giám sát và đưa ra những chỉ dấu và đo lường các tiến bộ đạt được trong đối thoại nhân quyền  hai nước, tiếp tục tài trợ các chương trình phát sóng của VOA và RFA về Việt Nam.

Tin, bài liên quan



Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link