Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 5, 2013

G.s J.London: “Việt Nam phải cải cách chính trị để được quốc tế ủng hộ về Biển Đông”


VIỆT NAM - BIỂN ĐÔNG - 

Bài đăng : Chủ nhật 28 Tháng Tư 2013 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 28 Tháng Tư 2013

 

G.s J.London: “Vit Nam phi ci cách chính tr đ được quc tế ng h v Bin Đông


 

Giáo sư Jonathan London trả lời báo chí Việt Nam tại hội thảo “Chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - Khía cạnh lịch sử và pháp lý”  ngày 27/4/2013.

Giáo sư Jonathan London trả lời báo chí Việt Nam tại hội thảo “Chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - Khía cạnh lịch sử và pháp lý” ngày 27/4/2013.

Ảnh chụp qua màn hình TV

Thanh Phương


 Hôm qua, 27/04/2013, Trường Đi hc Phm Văn Đng  ti Qung Ngãi đã t chc mt hi tho quc tế vi ch đ “Ch quyn đi vi hai qun đo Hoàng Sa và Trường Sa - Khía cnh lch s và pháp lý”, vi s tham gia ca nhiu chuyên gia Vit Nam và ngoi quc, trong s này có giáo sư Jonathan London, Trường Đi hc Hng Kông.


Ông J. London đến d hi tho đ trình bày mt tham lun viết chung vi chuyên gia kinh tế Vũ Quang Vit. Điu mà hai tác gi nhn mnh đó là, đ được quc tế ng h mnh m trong vn đ ch quyn Bin Đông, Vit Nam mt mt phi qung bá nhiu hơn na các bng chng pháp lý và lch s, nhưng mt khác phi chp nhn ci cách chính tr trong nước, thc thi dân ch và nhân quyn. T Qung Ngãi, giáo sư London tr li phng vn RFI:

Ai cũng biết là tình hình Bin Đông hin nay rt phc tp và Vit Nam hin nay dù có nhng cơ s pháp lý mnh hơn so vi Trung Quc nhiu, nhưng vn đ đt ra là làm sao khai thác được s ng h ca quc tế. Nhiu khi Vit Nam không t ra hiu qu lm v vn đ qung bá nhng thông tin v tranh chp Bin Đông, nên tôi đ ngh là trong thi gian ti, Vit Nam nên tp trung vào vic làm rõ v nhng bng chng mà Vit Nam hin có v tranh chp Bin Đông.

Trong bài mà tôi viết cùng Vũ Quang Vit, chúng tôi nhn mnh là vn đ tranh chp Bin Đông có liên quan đến chính tr trong nước. Đ nâng cao uy tín ca mình trên trường quc tế và đ khai thác s ng h ca quc

Gs.Jonathan London
 
28/04/2013
 
More
 
 

tế đi vi vn đ tranh chp Bin Đông, Vit Nam phi c gng gii quyết nhng h sơ ni bt v chính tr trong nước, như vn đ đàn áp, bt gi, thiếu t do ngôn lun... Nhng vn đ nhân quyn y là nhng tr ngi, tc là không ai mà mun ng h Vit Nam, hoc ít người ng h, nếu h thy là hành vi ca các lãnh đo Vit Nam không hp vi nhng tiêu chun quc tế v nhân quyn.

Lãnh đo Vit Nam hin nay s theo M thì mt chế đ, theo Trung Quc thì mt nước, nhưng theo tôi, có th có phương án th ba, đó là phi ci cách. Chính vì thế chúng tôi có nói là lãnh đo Vit Nam nên chp nhn mt s ni dung ca nhóm 72 ( trí thc nhân sĩ), mà va qua đã đ ngh mt s thay đi v Hiến pháp.

Nhng nước khác có tranh chp vi Trung Quc như Nht Bn, Hàn Quc hay Đài Loan d dàng có s ng h ca quc tế. Tt nhiên lch s ca nhng nước đó hoàn toàn khác vi Vit Nam, nhưng vì trong nhng nước đó có cơ chế dân ch, có nhân quyn, có t do ngôn lun. Rt nhiu nước trên thế gii, đc bit là M và châu Âu rt nhit tình ng h, nếu h có nhng cơ s pháp lý vng chc như Vit Nam có.

Dù Vit Nam có nhng bng chng rt vng chc v ch quyn Bin Đông, nhiu nước như M và châu Âu rt ngi ng h mnh m, chính bi vì nhng vn đ chính tr ca Vit Nam.

Đến hi tho, tôi rt nhit tình và chia s ý kiến vi nhng người d hi tho. Tôi rt hài lòng và đánh giá cao kết qu hi tho. Có rt nhiu tho lun sôi ni và hay. Đim mà tôi c gng nhn mnh là mun có s ng h ca quc tế thì Vit Nam phi ci cách sâu rng chính tr.

 

Việt kiều tội nghiệp


From: Binhthien Mong <
Sent: Friday, May 3, 2013 2:21 AM
Subject: FW: Việt kiều tội nghiệp

 

 

 

Sự thật đau lòng.

   

 

Việt kiều tội nghiệp

Tuấn Linh - đăng lúc 04:00AM, 04/13/13

 

 

    Việt kiều là những người VN sống ở nước ngoài. Chúng ta những người không chấp nhận chế độ CS đã tìm đủ mọi cách để ra đi, bất chấp mọi nguy hiểm trên đường vượt biển vượt biên. Với lòng nhân đạo của chính quyền và dân chúng các nước đã mở cửa cho chúng ta cư trú. Chúng ta cư trú với danh từ “Tỵ nạn”. Ở đây tôi nhấn mạnh hai chữ “TỴ NẠN”, theo tôi chúng ta không phải Việt kiều thuần túy. Trước khi CSVN gán cho chúng ta cái mác Việt kiều. Họ đã từng gọi chúng ta là “phản quốc, bọn trộm cắp, đĩ điếm” .

    Để dụ người VN sống ở nước ngoài mang tiền về VN, đảng CSVN đã ra một chiêu bài “nghị quyết 36”, gọi tất cả người Việt sống ở ngọai quốc là “Việt kiều”. Chính quyền CSVN kêu gọi hoà hợp, hoà giải với CS, mục đích mang tiền về VN đầu tư. Trong phần dạy lịch sử VN tại các trường học không hề có phần “Tại sao có Việt kiều” , họ chỉ nói Việt kiều là người Việt sống ở nước ngoài. Chiêu bài này rất thành công, đã mang lại cho CSVN hàng chục tỷ MK mỗi năm.

    Việt kiều trở thành con bò sữa cho VN vắt, khi hết sữa bò xẻ bị làm thịt. Con bò Việt kiều bị gia đình, làng xóm, xã hội, chính quyền thi nhau vắt sữa, cho nên bò Việt kiều thường kiệt sức sớm.

Người VN có một đặc tính trân qúy: Yêu thương gia đình như chính bản thân mình. Chính cái lòng yêu thương vô bờ bến này đã bị gia đình, bà con bên VN và chính quyền CS li dng. vấn đề Việt Kiều đã được CS VN đưa lên hàng “ Chính Sách”.

    Khi về VN mình không thể làm ngơ khi nhìn thấy bà con anh chị em mình đói rách, thế là trong túi có bao nhiêu xổ ra hết cho. Có một chuyện không công bằng : về VN tất cả chi phí cho gia đình như đi du lịch, ăn uống Việt kiều phải lo, khi có cơ hội người VN qua ngoại quốc thì Việt kiều cũng phải bao hết. Ở VN bạn không chỉ bao cho người nhà mà còn bao cho cả bạn bè người nhà nữa. Khi bạn mời tiệc, người nhà dắt cả làng tới tham dự rất tự nhiên như người Hà Nội, có ai thắc mắc, câu trả lời rất đau lòng Tiền Việt kiều mà, ngu gì mà không ăn”.

    Anh Tấn gửi tiền xây nhà cho mẹ ở miền quê vùng sông Hậu. Nhà xây xong mẹ gửi thư qua xin thêm tiền gắn máy lạnh. Anh thắc mắc tại sao nhà mẹ ở ngay bờ sông quanh năm gió mát trăng thanh, tại sao phải gắn máy lạnh. Anh phôn về hỏi cho ra lẽ. Cô em gái nhanh nhẩu trả lời: Mẹ bị huyết áp cao, và thấp khớp, bác sĩ nói phải ở nhà có máy lạnh thì mới khoẻ. Thương mẹ Tấn lại phải vay mượn để gửi tiền cho mẹ mua máy lạnh. Mẹ và em gái đâu có biết Tấn đang ở ké garage với người bạn. Trời nóng như lửa Tấn chỉ dám xài qut máy mua từ ch trời. Cuối năm Tấn về thăm nhà thấy mẹ mình nằm trên cái giường ngay phòng khách. Còn phòng ngủ có máy lạnh trên lầu vợ chồng cô em gái đã chiếm. Thấy vậy anh hỏi tại sao không để mẹ ở trên lầu. Em gái anh trả lời : mẹ bị huyết áp cao lên xuống nguy hiểm? Tấn tức quá kêu thợ tới đem máy lạnh trên lầu xuống gắn nhà dưới cho mẹ. Khi về Úc mấy ngày em gái anh gọi qua nói : “Vợ chồng em phải lên thành phố làm ăn, nên không có người chăm sóc mẹ, em đã kiếm người chăm sóc mẹ, mình phải trả cho người ta 100.000 đồng một ngày. Anh có nhiệm vụ gửi tiền về cho mẹ. Mấy tháng sau mẹ anh chết, dĩ nhiên anh phải lo tiền gửi về lo tang lễ cho mẹ. Anh muốn về lắm nhưng không còn chỗ nào cho mượn tiền để mua vé máy bay, căn nhà anh xây cho mẹ bây giờ em gái anh lấy không.

 

    Anh bạn tôi còn bà chị ở VN, muốn tạo công việc cho chị mình làm ăn. Sau khi tìm hiểu kỹ càng anh bạn gửi tiền cho chị mua một xe Mercedes 24 chỗ. Từ ngày có xe bà chị làm ăn khấm khá. Xe chạy có tiền bà chị giữ, chi phí cho xe như tiền bảo hiểm, tiền bảo trì, anh tiếp tục chi viện. Đối với anh, số tiền chi phí ấy coi như quà cho chị hàng năm. Rồi một hôm vận xui tới, tài xế xe của bà chị gây tai nạn chết người. Bà chị bị CA mời lên làm giấy tờ, bà chị sợ quá khai chiếc xe này của người em bên Úc bỏ tiền mua.. Công an VN nhân cơ hội ghi vào hồ sơ : “Xe Vit kiều gây tai nn chết người”. Sau đó giữ xe và yêu cầu bà chị mời anh Việt kiều Úc về VN lên CA huyện lãnh xe ra. Bà chị gọi điện thoại qua cho em. Người em vội vã bay về VN lên gặp CA Huyện. CA Huyện niềm nở đón tiếp và cho biết tình trạng xe cộ cũng như tai nạn, CA đề nghị nộp $30.000 gồm tiền bồi thường cho nạn nhân, tiền phạt lái xe gây tai nạn và giữ xe một tháng.
 
CA giữ passport và yêu cầu anh điện về Úc xắp xếp gửi tiền qua để lấy xe. Trong thời gian chờ đợi CA cấp cho anh một giấy đi đường thay passport và visa để anh tiện đi lại ở VN.        Chuyện đến lúc này mới vỡ lẽ: Vì thương bà chị, anh bạn đã giấu vợ rút sổ băng $70.000 gửi cho chị mua xe. Nay không biết lấy đâu ra $30.000, thôi đành liều, anh gọi về vợ và nói rõ sự thật. Sau khi nghe chồng xưng tội. Bà vợ không bắt lỗi nhưng yêu cầu việc đền tội: Tôi rút tiền gửi cho anh $30.000 để anh lấy xe ra, khi anh về Úc làm thủ tục ly dị và bán nhà. Kết quả anh bạn tôi bây giờ “Độc thân tại chỗ” và không có tiền.

 

     Cô Nga người RG ra đi tìm tự do bỏ lại người anh trai yêu quý. Sau 6 năm xa quê hương, nay cô về thăm lại mồ mả cha mẹ, ông bà, thăm lại người anh yêu quý. Tình cảm ông anh dành cho cô em qua nhiều lá thư thật là thống thiết. Ông kể lại cái thời còn thơ ấu chính ông là người cõng em mỗi sáng qua cây cầu khỉ tới trường. Hàng tháng cô em đều gưỉ tiền về cho anh và các cháu. Người anh trai thư qua lần nào cũng đều nói em đừng gửi tiền về cho anh, hãy lo cho bản thân vì anh không ở gần em để chăm sóc cho em. Nhưng chưa bao giờ cô em thấy tiền gửi đi mà quay lại.
 
Cô biết tính anh mình mà.. thế rồi hôm nay cô khăn gói về VN theo lời mời của ông anh “Em sắp xếp về VN một chuyến, hôm nay nhà nước mở cửa đón Việt kiều, anh em mình lâu lắm không gặp nhau, không biết em gái anh bây giờ tròn hay méo”. Thật là tình cảm thiêng liêng, muốn biết em gái mình bây giờ tròn hay méo thì hỏi thằng em rể thì biết ngay...

    Gia đình anh hai lên SG trước một ngày để hôm sau đón em gái. Ngày trở về thăm quê hương của cô em gái được tỗ chức linh đình, giống như đón tiếp một vị nữ hoàng. Cô em gái bẽn lẽn khi ông anh ôm chặt lấy mình rồi hôn má, cử chỉ tây phương không biết ông anh học được lúc nào mà tỏ ra thành thuộc. Qua bao lần ôm các em trong quán ”bia ôm” đã tạo cho ông anh lịch lãm và tự nhiên, nên khi gặp em mình ông càng tự nhiên và chứng tỏ với em gái mình cái văn minh không phải chỉ tây phương mới có. Cái bẽn lẽn vội qua đi nhường cho sự kiêu hãnh của một Việt kiều về nước khi được đón tiếp long trọng như vậy. Đâu ai biết được cô em gái cũng như bao nhiêu phụ nữ khác ở Úc ngồi may thâm cả đít để có tiền lo cho cuộc sống và giúp đỡ gia đình bên VN.

     Hai tuần lễ ông anh đưa em gái đi thăm khắp nơi, giới thiệu em mình với mọi người: “Em gái tôi, bà chủ hãng may thời trang lớn bên Úc”. Cô em gái khi nghe giới thiệu ngượng ngùng muốn đính chính, nhưng ông anh hiểu ý nói đè qua chuyện khác.. Một buổi chiều ông anh nói với em “Chiều nay anh sẽ đưa em đi thăm vùng lấn biển, anh dự trù mua vài lô, chỉ cần 1 năm sau là giá gấp đôi. Thằng bạn anh năm ngoái mượn tiền mua 2 lô, năm nay nó bán một lô, tiền lời đủ chi trả cho cả hai...” ngay chiều hôm đó hai anh em đi thăm đất, và quyết định mua 4 lô. Ông anh tạm thời đứng tên dùm, khi nào nhà nước cho Việt kiều đứng tên thì sẽ sang tên cho em.

Cô em gái về Úc bàn với chồng gom hết vốn liếng gửi về cho anh trai để mua đất. Từ đó mỗi lần cô em gái gọi điện thoại về VN hỏi thăm, ông anh trai đều báo tin vui vì giá đất tăng. Một năm sau, cứ theo thông báo gía đất lên của ông anh thì anh em ông ta đã kiếm lới gấp đôi. Cô em bàn với chồng quyết định bán 3 lô để thu tiền về còn một lô thì tặng lại ông anh. Nhưng mua thì dễ, bán thì khó, nhất là người đứng tên sổ đỏ là ông anh chứ không phải cô..    Thấm thoát đã 8 năm tôi gặp lại cô Nga và hỏi thăm về vụ đất đai, được cô ta cho biết: Ông anh đã lừa chiếm đoạt hết bốn lô đất không hoàn trả lại vốn cho cô ta dù chỉ một đồng.

     Chuyện cô Nga là một trong muôn vàn câu chuyện đau lòng. Hình như tất cả mọi hoạt động của người trong nước phần lớn là tìm cách làm sao cho tiền trong túi Việt kiều chạy vào túi mình. Người ta không ngại dùng mọi thủ đọan để lừa nhau, người ta không còn phân biệt cha mẹ, anh em, bà con, có cơ hội là ra tay.

 

     Tôi còn nhớ cách đây 8 năm có một lần tôi nhân được thư của mấy cháu con bà chị gửi qua, nội dung như sau:

Cậu à, mẹ và tụi con suy nghĩ và quyết định sẽ mua cái nhà của anh Tư, anh Tư sẽ đi Mỹ tháng tới. Anh sẽ không mang tiền đi. Khi anh Tư qua bên đó cậu sẽ trả dùm cho tụi con. Giá nhà anh Tư hiện tại là 120.000 USD, nhưng anh để lại cho tuị con 80.000 USD. Rẻ lắm đó cậu... Cậu giúp mẹ và tụi con nhé..”

     Đọc thư, tôi tá hoả tam tinh như người trúng gió. Tôi không biết chị tôi và mấy cháu nó nghĩ sao mà tỉnh bơ viết thư như vậy. Trước nhất mấy người nghĩ là tôi có nhiều tiền lắm, thứ hai tự quyết định và kêu tôi thi hành. Khi nhận được thư tôi trả lờitụi con lo một nửa còn một nửa cậu sẽ trả góp cho anh Tư mỗi tháng 500 USD cho đến khi hết.”

     Thư gửi đi nhưng không có hồi âm và coi như chuyện quyết định mua nhà chìm vào quên lãng. Sau đó cháu tôi có xin tiền mua xe Honda, tôi hỏi giá bao nhiêu, cháu tôi nói giá khoảng $4000. Tôi đã gửi cho nó đủ $4000. Nhưng lần về kế tiếp tôi khám phá ra nó đã nói dối, vì xe Honda nó mua chỉ có $2500 thôi. Bốn ngàn Úc Kim có lẽ nó tính luôn tiền xăng.

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từng nói: “đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”. Câu nói bất hủ đi vào lịch sử. Ông đã cảnh cáo chúng ta đừng mắc lừa CS. Nhưng than ôi người Việt chúng ta quên nhanh quá.

      Ngày nào mới được nhận định cư với tư cách “Tỵ Nạn” hay “ HO” , lòng căm thù CS tàn ác, chúng ta đã từng tuyên bố “không bao giờ thỏa hiệp với CS”, “ chỉ trở về VN khi không còn CS” . Nhưng rồi có rất nhiều lý do để chúng ta về VN: “Thăm quê hương, thăm gia đình.. đầu tư”. Thực sự chúng ta tự dối lòng. Chúng ta về VN để ăn chơi, về để khoe khoang... Đám đàn ông, thanh niên về VN mục đích duy nhất là “kiếm gái”.. Đám đàn bà về VN, mua sắm, khoe của.. để được tung hô.. Có thăm gia đình chẳng qua cho có lệ.

 

 

     Anh bạn tôi về VN thăm gia đình, quê hương là chùm khế ngọt, anh về VN ăn bưởi ăn cam chứ không ăn khế. Lúc đầu về thăm gia đình, lần thứ hai về làm ăn, đặt hàng “sản xuất ở VN”, lần thứ ba anh về VN nhập cảng cả cô chủ trẻ, con ông giám đốc hãng đóng bàn ghế. Anh bảo lãnh cô chủ trẻ qua Úc du lịch tham quan..Dĩ nhiên hàng hoá thì anh ta trình làng với vợ, còn hàng “độc” anh cất giữ tại hotel. Xui cho anh, cái hôm anh dắt cô chủ nhỏ tham quan thành phố bị vợ anh bắt gặp. Thế là “tan hàng”. Vợ anh thâu tóm tất cả, còn anh chỉ còn lại những gì mà mẹ anh cho anh khi mới sinh anh ra. Cô chủ nhỏ cũng chia tay anh quên cả bye bye.

 

     Tội nhất một người bạn đang làm ngành “finance”, về VN bị tiếng sét ái tình đánh quá mạnh, đến nỗi trong lúc đang ôm ấp người đẹp, thì xuất hiện một tên đàn ông xưng là chồng cô gái, hắn bắt anh phải biết điều nếu không sẽ giết chết anh. Sau khi trấn lột anh hắn xô anh xuống lầu, anh rơi trúng băng ghế xi măng lề đường bể đầu. Anh được đưa vào nhà thương VN cấp cứu. Kết quả khi anh được chuyển về Úc, anh trở thành “người gỗ” muôn đời.

 

     Có nhiều người khoe “mình có số đào hoa”, về VN có nhiều em theo, thậm chí còn tỏ ra mình thật thà “tôi có nói cho em biết là tôi có gia đình”, nhưng em nói “không sao làm người tình của anh là đủ rồi”. Thật tôi không hiểu sao ông bạn tôi thật thà như vậy. Đàn bà ở VN cần cặp với đàn ông có vợ, chứ đàn ông không vợ, họ không cần. Lý do dễ hiểu “có vợ, ly dị vợ mấy hồi”. Khi cá đã cắn câu rồi, lúc đó mới giựt. “anh à em cần mấy ngàn,..” em cần mua xe máy.. em cần tiền sửa nhà..”, rồi anh ơi em có bầu...thế là xong... còn đàn ông không có vợ hay vợ ly dị là đàn ông có vấn đề, không có tiền, không có tài sản, đàn bà VN không cần loại đàn ông đó. Ông bạn thật thà của tôi chắc sẽ được Chúa ban cho Thánh Giá trong một ngày rất gần..

 

      Hàng năm Việt kiều gưỉ về VN trên 10 tỷ US chính thức, còn số tiền gửi chui chắc chắn còn nhiều hơn. Chúng ta muốn cho CS sụp đổ, nhưng cứ gưỉ tiền về thì bao giờ tụi CS mới tiêu được. Nhớ lại ngày trước VNCH hàng năm nhận viện trợ có 3 tỷ US để sống và chống cộng, cuối cùng chỉ cần một tỷ, rồi 700 triệu , giờ chót 300 triệu cũng bị cắt nên VNCH mới đầu hàng.

CS còn khuyến khích người trong nước, các bậc đại diện tinh thần, các cha, các sư.. nhà thờ, nhà chùa xuất ngọai đi xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa, làm từ thiện. CS cố tình đẩy những nạn nhân chế độ cho các hội từ thiện nuôi dưỡng. Các viện trẻ em mồ côi, trại HIV, trại phong cuì..., được giao cho các nhà dòng, nhà chùa chăm sóc. CS phủi tay trách nhiệm. Chúng ta thử coi lại mấy video của các hội làm từ thiện. Những nơi hội tới trao tặng phẩm, tiền bạc giúp đỡ đều là những nơi CS chỉ định và dàn cảnh trước. Ngược lại những thương phế binh VNCH rất khó khăn trong việc nhận trợ giúp. Đôi khi CS còn chặn bắt và tịch thu tiền bạc.. việc xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa đều phải đút lót chia phần. Cha nào cũng muốn xây nhà thờ hoành tráng, không cần biết đến giáo dân nghèo hay con em trong xứ khốn khổ thiếu thốn đủ thứ, việc này vô hình chung làm lợi cho CS “VN có tự do tôn giáo”.

Mấy cha, mấy sư đi qua ngọai quốc xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa có khi nào nhà thờ mới, chùa mới ấy có bảng ghi tên đóng góp của mạnh thường quân. Thậm chí có những vị đã cho cả trăm ngàn dollars.. nếu có hỏi quý cha, quý sư sẽ nói họ là những ân nhân ẩn danh không muốn ghi tên lên bảng vàng. Thực ra qúy cha, qúy sư chỉ muốn “công lao một mình” mà thôi.. Không bao giờ muốn có bảng vàng. Chúa sinh ra nơi máng cỏ, nghèo hèn chắc chắn Chúa không ở những nơi quá sang trọng và hoành tráng..

 

     Nói tóm lại từ khi CS mở cửa kêu gọi kiều bào về VN, cũng từ đó CSVN ung dung ngồi thụ hưởng mỗi năm 12 tỷ US dollars từ Việt kiều. Chúng ta đang nuôi dưỡng chế độ tàn ác với dân và hèn với giặc ngoại xâm TC. Không những vậy những hậu quả của chế độ CS tạo ra, chúng ta lại chung nhau nuôi nấng. Xin hãy suy nghĩ những việc chúng ta làm. Đồng tiền chúng ta bỏ ra sao cho xứng đáng. Mục đích chúng ta là giải thể CS, thì xin đừng giúp đỡ chúng qua bất cứ hình thức nào. Chúng ta không thể là “bò sữa” cho chúng vắt, vì khi bò hết sữa bò sẽ bị “xẻ thịt”.

 

Tuấn Linh

 

 

Trung Quốc sẽ chết như thế nào: Chuẩn bị giả từ Trung quốc (1)


From: chuyenbai@ymail.com
Date: Wed, 1 May 2013 17:13:01 -0700
Subject: Trung Quốc sẽ chết như thế nào: Chuẩn bị giả từ Trung quốc (1)

 
 

Một ví dụ này cho thấy bằng chứng thế giới đang chuyển động theo hướng bất lợi cho Trung quốc. Ngoài tình hình nói trên, Nhật cũng đang chuyển dần các nhà máy của họ ra khỏi Trung quốc vì tình hình bất ổn do tranh chấp biển đảo Senkaku, khiến cho Trung quốc còn mất thêm một mảng lớn khác của nền kinh tế.



Một trong những bài viết mà tôi đọc một cách thích thú trong tuần này là bài viết của Joseph Hogue trên hệ thống StreetAuthority Network với tựa đề Forget China: Meet The 21st Century's New Export Leader.

Bài viết này nói về một sự thay đổi đáng chú ý trong thời gian tới về xuất nhập cảng liên quan đến Hoa Kỳ.

Trung quốc sẽ chú trọng thị trường tiêu thụ nội địa thay cho thị trường xuất cảng

Theo định hướng trong 5 năm tới, Trung quốc sẽ chuyển trọng tâm của nền kinh tế, từ mô hình mẫu của quốc gia xuất cảng sang mô hình phát triển thị trường tiêu thụ nội địa.

Nói một cách khác, Trung Cộng không cần nhiều những đôàng đô la hàng hóa xuất cảng nữa. Đó chỉ là cái nhìn từ một góc độ nào đó; thế nhưng, có những vấn đề phức tạp và toàn diện hơn lý do nêu trên, như thị trường lao động của Trung quốc không còn sức hấp dẫn đối với các công ty quốc tế nữa, và sự cạnh tranh quốc tế đang thay đổi tình hình.

Ở một chiều ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng thế giới thương mại không cần đến Trung quốc nữa.

Một trong những lý do mà các công ty lớn trên thế giới đổ về Trung quốc trong mấy thập niên qua vì giá lao động tại nơi đây rẻ, thế nhưng, tiền lương ở đây hiện tăng ở mức 12% mỗi năm, và ông Harold Sirkin của tập đoàn The Boston Consulting Group tiên đoán rằng vào năm 2015, giá lao động chế biến tại Trung quốc cũng sẽ cao bằng giá tại Hoa Kỳ. Nếu như tính thêm chi phí vận chuyêån hàng hóa về Mỹ, xa nửa vòng trái đất, thì chi phí còn cao hơn nhiều.

Chưa hết, trong thập niên qua, trị giá đồng nhân dân tệ của Trung quốc đã gia tăng 25% và điều này đã khiến cho hàng xuất cảng của Trung quốc trở nên đắc đỏ hơn, so với trước đó, và ngày càng kém hấp dẫn hơn.

Và như thế thì giá trị 2.05 ngàn tỷ Mỹ kim mà Trung Quốc đã xuất cảng trong năm ngoái, 2012, có thể hiện đang bước vào giai đoạn mới, chảy về một số quốc gia khác, mà trong đó Mễ Tây Cơ là một quốc gia được xem là thuận lợi nhất để trở nên một “đại lãnh tụ” xuất cảng mới trên thế giới, nhất là đối với thị trường Hoa Kỳ.

Có lẽ nhiều người chưa thật sự thấy điều này.

Mễ Tây Cơ có dân số chỉ bằng 1/3 dân số Mỹ và 1/10 dân số Trung quốc, và cả chục năm qua, quốc gia này vật lộn với các băng đảng mua bán ma túy và sự tha hóa của bộ máy chính phủ.

Tuy có một số bất lợi nói trên, Mễ Tây Cơ lại có những điểm lợi khác: Vận chuyển hàng hóa về Mỹ chỉ tốn¼ phí bằng khoảng 1/4 so với chi phí vận chuyển từ Trung quốc, và quốc gia này có nhiều dầu khí nên năng lượng cần cho sản xuất thì lại rất rẻ.

Mễ Tây Cơ trở thành một quốc gia hưởng lợi từ tình hình Trung quốc chuyển hướng kinh tế và thế giới chuyển hướng đầu tư.


Cái mất của nước này là cái được của nước khác


Theo cuộc thăm dò vào năm 2011 của MFG.com, một thị trường sản xuất trên mạng lớn nhất thế giới, thì có tới 21% các nhà sản xuất Bắc Mỹ khi được hỏi ý kiến đều cho biết rằng họ đã tính mang sản xuất trở lại Hoa Kỳ hay đến một quốc gia nào đó gần với Hoa Kỳ, và có thêm 38% nữa dự tính như thế trong tương lai gần.

Trong xu thế này, ngoài một số công ty sẽ “hồi hương” thì một số công ty khác có thể sẽ chọn Mễ Tây Cơ là nơi sản xuất trong thập niên tới. Trong thời gian qua, xuất cảng của Mễ Tây Cơ vào Mỹ gia tăng đáng chú ý: Từ 11% vào năm 2005 lên đến 16% vào năm 2012.

Riêng Mễ Tây Cơ xuất cảng nhiều sản phẩm chế biến hơn tất cả các quốc gia Mỹ La Tinh cộng lại.

Kinh tế Mễ Tây Cơ phát triển 3.9% vào năm ngoái, và đầu tư trực tiếp của ngoại quốc tăng lên kỷ lục khi các nhà sản xuất trở về lại châu Mỹ. Có khoảng 25% khách hàng kỹ thuật cao của công ty D. W. Morgan – một công ty tiếp vận và vận chuyển toàn cầu có trụ sở tại California – đã “tái định cư” tại Mễ Tây Cơ.

Nếu bạn cần có thêm bằng chứng về sự chuyển đổi mạnh mẽ của Mễ Tây Cơ, thì con số di cư đến Mỹ sau khi cộng trừ đã còn là con số zero. Đó là thống kê của Pew Hispanic Center.

Mễ Tây Cơ chia chung biên giới khá dài với đệ nhất siêu cường thế giới, Hoa Kỳ, thế nhưng con số di cư đã sụt giảm đáng kể trong thời gian qua và điều này cho thấy rằng thu nhập của dân chúng nước này tăng, đời sống cải thiện và kinh tế đi lên đáng kể.

Nếu công ăn việc làm và tiền của chạy về Mễ Tây Cơ, thì máu cũng chảy như thế đối với các quốc gia khác. Cái được của nước này chính là cái mất của nước khác.

Sự thay đổi chính sách của chính phủ góp phần lớn vào sự thay đổi

Bên cạnh giá sản xuất và chế biến gia tăng ở Á châu thì một nguyên nhân khác khiến công việc chạy về Mễ Tây Cơ chính là do hàng loạt các chính sách cải tổ chính trị và kinh tế của chính quyền tổng thống Enrique Peđa Nieto. Chính nhờ vào chính sách cải tổ này mà Mễ Tây Cơ gia tăng khả năng cạnh tranh của nước này.

Mễ Tây Cơ đã ký 44 hiệp định thương mại tự do, nhiều hơn bất cứ quốc gia nào, kể cả những hiệp định với Mỹ và Âu châu.

Đảûng PRI (Institutional Revolutionary Party) của tổng thống Peđa Nieto là một đảng xã hội chủ nghĩa, mà trong quá khứ, từng đứng chung với nghiệp đoàn chống lại những nguyên tắc của nền kinh tế tự do.

Thực tế kinh tế mới hiện nay đã làm cho nhiều nhà lãnh đạo trong đảng PRI, kể cả tổng thống Peđa Nieto, công khai ủng hộ các chính sách cải tổ kinh tế thị trường tự do và đảng PRI cũng đang lãnh đạo con đường đi đến tự do hóa thị trường.

3 đảng lớn của nước này gần đây cũng đã ký những hiệp ước nhằm thương lượng mạnh mẽ với các nghiệp đoàn chính trong chiều hướng kinh tế mới này và cải tổ các ngành năng lượng và viễn thông.

Căn cứ vào thống kê thương mại giữa Mỹ và Trung quốc, thì có hai lãnh vực sản xuất quan trọng có thể gây bùng nổ phát triển kinh tế đó là máy móc điện tử (electrical machinery) và dụng cụ phát điện (power generation equipment). Hai lãnh vực này chiếm gần 1/2 (chính xác hơn là 48.6%) trong tổng số 399.3 tỷ Mỹ kim giá trị hàng hóa mà Trung quốc xuất cảng sang Mỹ vào năm 2011.

Công ty quan trọng trong việc sản xuất các dụng cụ nói trên là Caterpillar (CAT) đã có 28 nhà máy sản xuất tại Mễ Tây Cơ và còn dự tính sẽ gia tăng hoạt động tại đây.

Một ví dụ này cho thấy bằng chứng thế giới đang chuyển động theo hướng bất lợi cho Trung quốc.

Ngoài tình hình nói trên, Nhật cũng đang chuyển dần các nhà máy của họ ra khỏi Trung quốc vì tình hình bất ổn do tranh chấp biển đảo Senkaku, khiến cho Trung quốc còn mất thêm một mảng lớn khác của nền kinh tế.

Và chúng tôi sẽ có những bài viết khác trong loạt bài với chủ đề Trung quốc sẽ chết như thế nào trong các số báo tới.

Nguồn: Nguyễn Xuân Nam/ Cali Today News

__



 

Mù quáng đến bao giờ nữa ???


 

Mù quáng đến bao giờ nữa ???

Chí minh (từ Hán Việt) có nghĩa là rất sáng suốt. Oái oăm và mỉa mai thay, kẻ mang tên đó lại mở đầu cho một chuỗi dài mù quáng (đến tận hôm nay) nơi bản thân ông, đồng đảng ông và nơi một số thành phần trong Dân tộc.

1- Mù quáng vì cuồng tín
Quả thế, năm 1920, sau khi đọc “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lênin, chàng thanh niên ít học Nguyễn Ái Quốc (tên mạo nhận của Nguyễn Tất Thành) đã hoàn toàn tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản, nhất là vào đường lối dùng bạo lực để giành lấy độc lập cho dân tộc.
 
Anh ta không biết rằng trước đó một năm, tại Hội Quốc Liên, tiền thân của Liên Hiệp Quốc, Tổng thống Hoa Kỳ Wilson đã đề xướng quyền Dân tộc Tự quyết và khuyến cáo các Đế quốc Tây Phương hãy từng bước trả tự trị và độc lập cho các nước Á Phi thuộc địa. Hưởng ứng khuyến cáo này, cũng trong năm 1919, Anh Quốc đã trả độc lập cho Canada và A Phú Hãn.
 
Năm 1936, Pháp trao trả quyền tự trị cho Syria và Lebanon, Từ 1946 đến 1949, các Đế quốc Tây Phương Mỹ, Pháp, Anh, Hà Lan đã lần lượt tự giải thể để trả độc lập cho 12 nước thuộc địa và bảo hộ tại châu Á (trong đó có cả Việt Nam, qua hoàng đế Bảo Đại).

Tháng 6-1923, đến Moskva theo học Đại học Lao động CS Phương đông, Nguyễn Ái Quốc được đào tạo chính quy về chủ nghĩa Marx, kỹ thuật tuyên truyền lẫn khởi nghĩa vũ trang, và trở nên thành viên Đệ tam Quốc tế.
 
Kể từ đó cho đến năm 1954, tay gián điệp mạo danh “nhà cách mạng” này đã cùng với đồng đảng làm hao tổn xương máu của hàng vạn đồng bào và tài nguyên vô số của tổ quốc để trả cái giá “giành lại độc lập cho nước” (thực chất là giành lấy độc quyền cho đảng), đang khi các quốc gia lân bang cũng đã đạt được điều đó mà hoàn toàn “miễn phí”!

Nhưng độc lập ấy (cho miền Bắc) chỉ là giả hiệu, vì Hồ Chí Minh ngay sau đó đã mù quáng tròng lên dân tộc hai cái ách khác: Nga cộng và Tàu cộng. Coi Stalin và Mao là những vị thầy bất khả ngộ, chủ nghĩa Mác-Lê là con đường tốt đẹp xây dựng đất nước, sự thống lĩnh tuyệt đối của đảng CS trên phương diện chính trị, kinh tế, văn hóa là điều tối thượng, việc bành trướng chế độ xã hội chủ nghĩa cách mạng ra toàn thế giới là lý tưởng sống, Hồ Chí Minh đã tiếp tục mở ra những cuộc chiến đẫm máu khác nhắm vào Dân tộc: nào Cải cách ruộng đất giết nông gia giỏi và nhân sĩ uy tín, tàn phá đạo đức gia đình và cơ cấu làng xã, để cướp mọi tài nguyên vào tay đảng, buộc mọi nhân tâm quy về đảng; nào trấn áp hàng vạn trí thức, nghệ sĩ qua vụ “Nhân văn Giai phẩm” để chủ nghĩa Mác, tư tưởng Mao thống trị trong tâm trí giới tinh hoa của Dân tộc; nào “Giải phóng miền Nam” để chiến đấu cho LX và TQ, bành trướng chế độ CS xuống Đông Nam Á, với cái giá của hàng triệu binh lính lẫn đồng bào hai miền Bắc Nam và sự tan hoang của toàn thể đất nước.
 
 Đang khi những đồng chí của HCM ở Bắc Hàn và Đông Đức đã không dại gì mà “giải phóng”, gây tổn hại cho ruột thịt của họ tại nửa nước đang ở dưới “ách cai trị của tư bản chủ nghĩa”!!

Sự mù quáng do cuồng tín vào chủ nghĩa CS, vào tình quốc tế vô sản, nhất là vào đàn anh Tàu cộng đó -từng biểu lộ qua việc ký công hàm bán nước năm 1958, việc im thin thít khi Hoàng Sa bị xâm lăng năm 1974, một phần Trường Sa bị chiếm đoạt năm 1988 (nghĩ rằng anh em giữ cho nhau và sẽ trả cho nhau)- vẫn còn tiếp tục đến hôm nay nơi hậu duệ của Hồ qua hai hiệp định nhường đất và biển cho Tàu cộng năm 1999 rồi 2000, qua việc tuân thủ triền miên khẩu hiệu “16 chữ vàng, 4 chữ tốt”, qua niềm xác tín “việc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại nước ta sẽ thuận lợi nhờ cận kề đại quốc xã hội chủ nghĩa” (lời Nguyễn Chí Vịnh)… đang khi kẻ thù truyền kiếp này chực chờ xâm chiếm Việt Nam tự ngoài biển và ngay trong lãnh thổ.



2- Mù quáng vì thù hận
Chiếm được miền Nam xong, nơi người Cộng sản nổi rõ lên một sự mù quáng thứ hai, đó là mù quáng vì thù hận. Học đòi quan niệm cuộc sống là “đấu tranh sinh tồn” (một quan niệm ngu xuẩn và tai hại của Darwin -vì đúng ra là “tương trợ sinh tồn”), Lênin rồi các đồ đệ (trong đó có HCM) đã chủ trương chính trị là “đấu tranh giai cấp”, là phải chia thế giới thành hai phe sống mái: Tư bản và CS, là phải phân biệt loài người có hai hạng đối đầu: anh em bạn bè là hạng lụy phục chế độ CS và người dưng thù địch là hạng chống lại nó, dù họ đồng chủng.
 
Thành ra sau biến cố tháng 4-1975, lòng thù hận CS được thả lỏng. Thật ra trước đó nó đã được buông cương tại miền Nam rồi, qua việc tàn sát các viên chức hành chánh, việc pháo kích các khu dân cư, gài mìn đường sắt đường bộ, nhất là qua cuộc thảm sát dân lành tết Mậu Thân 1968.
 
Nhưng chính sau tháng 4 đen, người ta mới thấy thế nào là tâm địa của những kẻ tự vỗ ngực là “quân giải phóng”: cướp tài sản và đuổi khỏi nhà hàng vạn gia đình “ngụy quân ngụy quyền”, tập trung “cải tạo” gần một triệu quân cán chính VNCH bị chụp mũ là “có nợ máu với Cách mạng”, chặn đường học hành, tiến thân và sinh sống của thân nhân con cái họ. Lòng thù hận này còn tràn sang cả với người dân miền Nam vốn sung túc hơn, văn hóa hơn, nhờ đã có hơn 20 hưởng một chế độ tự do dân chủ dù còn non trẻ.
 
Từ đó đã khiến hàng loạt người dân phải bỏ chạy khỏi quê hương mình, đến nỗi Uwe Siemon-Netto, một nhà báo người Đức từng hoạt động tại Việt Nam phải thốt lên: “Một cái thứ giải phóng gì đã làm chết 3,8 triệu người dân Việt từ 1954 đến 1975 và đã buộc hơn một triệu người khác phải trốn ra khỏi đất nước, không những từ miền Nam bại cuộc mà cả từ những bến cảng miền Bắc và làm từ 200.000 đến 400.000 người gọi là thuyền nhân bị chết đuối? Có phải là hành động giải phóng không khi xử tử 100.000 người lính miền Nam và viên chức chính phủ sau ngày Sài Gòn thất thủ?
 
Phải chăng chỉ là một màn trình diễn nhân đạo của bên thắng cuộc bằng cách lùa từ 1 triệu đến 2 triệu rưỡi người miền Nam vào các trại tù cải tạo, trong đó có khoảng 165.000 người mất mạng và hàng ngàn người khác đã bị tổn thương sọ não lâu dài và bị các vấn đề tâm thần do hậu quả của tra tấn... Ðã có khoảng 164.000 thường dân miền Nam bị thủ tiêu trong cuộc tru diệt bởi Cộng sản thời kỳ 1954-1975" (trích bài viết: Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy vọng).

Nào đã hết đâu. Lòng thù hận CS nay trút lên thành phần mà họ gọi là "phản động". Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn chiến sĩ của tự do nhân quyền, từ phong trào phục quốc thế kỷ trước đến phong trào tranh đấu thế kỷ nay, những tinh hoa thật sự của đất nước, đang cùng với gia đình họ (tới tận con cháu) là đối tượng của những biện pháp trả thù đê hèn và tàn bạo như sách nhiễu cuộc sống, phong tỏa kinh tế, bôi nhọ thanh danh, hành hung thân thể và giam cầm tống ngục.
 
Các tôn giáo cũng không nằm ngoài tầm ngắm của cái chế độ vô thần, vốn luôn căm ghét những thực thể cao cả linh thiêng và thù hận những thế lực tinh thần dám vạch trần những sai lầm và tội ác của nó.
 
Ngày trước chuyên dùng bạo lực vũ khí, nay nó sử dụng bạo lực hành chánh (Pháp lệnh và Nghị định về tín ngưỡng tôn giáo) để làm cái rọ nhốt các Giáo hội, hầu nó mặc sức tung hoành.

Lòng thù hận mù quáng đó tựu trung chỉ làm tiêu hao sinh lực của giống nòi và đe dọa sinh mệnh của Tổ quốc. Nhưng CS làm gì có Tổ quốc VN! Họ chỉ có Tổ quốc xã hội chủ nghĩa thôi!

3- Mù quáng vì tham lam
Ở đây phải nói là tham quyền và tham tiền. Tham quyền đương nhiên nằm trong máu di truyền của CS, bởi lẽ đó là một chế độ độc tài, độc tôn, độc đảng. Từ năm 1917 (cách mạng Nga) đến nay, có khi nào CS chia quyền, nhường ghế cho ai đâu, trừ khi bị dồn vào chân tường hay bị hất khỏi ngai vàng thống trị (như các năm 1989-1991 bên Liên Xô và Đông Âu).

Bị mọi tầng lớp nhân dân VN ngày càng đứng lên chất vấn và thậm chí đe dọa quyền lực độc tôn của mình, ngoài việc trấn áp thô bạo các cá nhân, tổ chức và phong trào đấu tranh, nay CS muốn chính danh hóa, hiến pháp hóa, luật lệ hóa mãi mãi sự thống trị của mình (qua điều 4 về đảng duy nhất lãnh đạo, điều 70 về quân đội tuyệt đối trung thành với đảng...).
 
 Cuộc lấy ý kiến về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đang tiến hành thực chất chỉ là một cuộc cưỡng bức toàn dân đồng thuận với cái Cương lĩnh đó của đảng. Qua đủ thứ trò gian manh và lố bịch, hao sức và tốn thuế: nào là mạ lỵ hăm dọa mọi công dân đấu tranh đòi biên soạn một Hiến pháp mới (Nhóm trí thức 72, Các Công dân tự do, Hội đồng Giám mục, các Giáo hội Tin lành, Phật giáo, Hòa hảo...) qua báo đài công cụ, dư luận viên chó săn, cán bộ đảng viên đầy tớ, trí nô ký sinh trong các học viện và đại học... nào là đem cái đảng pháp (tức HP giả hiệu) tới tận từng hộ dân bắt ký đồng thuận với lời hăm dọa.... nào là khước từ đăng trên phương tiện thông tin đại chúng các ý kiến bất đồng với đảng... nào là nói khống có tới 40-50 triệu ý kiến đồng thuận với HP của Quốc hội.

Việc tham tiền của thì nhân dân đã thấy ngay từ Cải cách Ruộng đất thu điền thổ vào tay đảng, rồi sau cuộc "chiến thắng" tháng 4-1975 với hiện tượng "vào vội vã vơ vét về". Lòng tham lam vô độ này còn bộc lộ từ sau năm 1985, lúc đảng mở cửa kinh tế, cho đảng viên, công an, quân đội được phép làm giàu (với quyền thế trong tay lẫn ưu thế nhờ đảng, ba hạng này đã phất lên nhanh chóng, lấn lướt đè bẹp mọi doanh nghiệp tư).
 
Với luật đất đai 1993 tước mọi ruộng đất khỏi tay toàn dân để đảng trở thành địa chủ độc nhất, lòng tham này lại bùng phát hơn nữa. Mới đây, hôm 24-04, cái gọi là "Hội nghị tiếp thu ý kiến các đại biểu Quốc hội VN về dự án sửa Luật Đất đai" vẫn kết luận cần duy trì chế độ ‘sở hữu toàn dân’ do Nhà nước làm đại diện và chủ động quyết định cách dùng quỹ đất. Đám gia nô mù quáng này đúng là đã làm theo ý đảng bày tỏ trong Dự thảo HP điều 57.
 
 Chính sách quản lý thị trường vàng hiện giờ (bị chỉ trích sau bài báo của Thanh Niên) và dư luận về một cuộc đổi tiền sắp tới (vì siêu lạm phát, vì nguy cơ vỡ nợ của ngân hàng, vì ngân hàng đang có nợ xấu cực khủng) chỉ bộc lộ thêm lòng tham lam vô độ của đảng.

Mù quáng vì cuồng tín chủ nghĩa, vì thù hận đối nghịch, vì tham quyền hám của, đó chính là bản chất bất biến, căn bệnh khó lành của CS. Đó cũng là vấn đề khôn giải của đất nước nếu chủ nghĩa và chế độ CS không bị loại khỏi lịch sử loài người và lịch sử dân tộc.
 
(NPH in đậm)
BAN BIÊN TẬP


 



 

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link