Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 5, 2013

Vụ lính Mỹ Robertson còn sống ở Việt Nam là Vc giả mạo


 
Vụ lính Mỹ Robertson - Xin dạy dỗ mấy nhà dịch ... vật ....
 

Có lắm lúc Gia Cát Mỗ xếnh xáng đọc chưa xong mấy bản tin trên Internet do các nhà dịch .... vật ra tiếng Việt mà đã xuất hạn dầm dề vì những lỗi lầm quá sức tầm phào.   Xin đan cử vài thí dụ như sau:

1. Cấp bậc Lieutenant Commander trong binh chủng Hải Quân có nghĩa là Trung Tá (Hải Quân Trung Tá hay Trung Tá Hải Quân đều mắm xối xiên dà na coọc da na bạc - même chose chien, il'ya la corne, il'ya la barbe - Ngày xưa bên xứ mình vì kỳ thị mấy anh sĩ quan quân đội biệt phái qua Hải Quân nên các sĩ quan tốt nghiệp Hải Quân thường xưng binh chủng Hải Quân trước cấp bậc để khoe mình thuộc dòng chính thống ngon lành hơn dân biệt phái) mà có anh dịch vật thăng lên làm Đại Tá (Captain).  Xin làm ơn nhớ giùm làm phước cho nhà cháu rằng Captain bên Hải Quân ngoài chức Đại Tá còn có nghĩa là thuyền trưởng hay hạm trưởng chứ không là Đại Úy như trong các binh chủng khác ngoài Hải Quân.

 

2. Master Sargent như anh Robertson đúng chính danh là Thượng Sĩ thường vụ chứ không là Trung Sĩ nhất như thằng cha nội nào cả gan giáng chức đương sự như vầy. 

Trong lục quân - theo lời người bạn Mỹ cùng làm chung vớI Gia Cát Mỗ ngày xưa trong khối Kế Toán / Tài Chánh hãng General Motors thì tuy chỉ mang cấp bậc Master Sargent (Thượng Sĩ Thường Vụ) nhưng cấp bậc MS này chỉ đặc biệt giành cho các hạ sĩ quan ưu tú, kinh nghiệm đầy người nên thông thường họ được binh sĩ thuộc cấp nể trọng ngang hàng vớI cấp thiếu tá. 

Trước đây có lần làm auditor mấy cái expense reports; khi GCM thấy có ngườI ký bồi hoàn cho công ty tiền vãng phản phí (per diem) ứng trước nhiều hơn chi phí thực thụ bằng ngân phiếu cá nhân ghi rõ tên họ, địa chỉ kèm theo cấp bậc Master Sargent một cách tự hào bèn hỏi cho ra lẽ thì được cắt nghĩa như thế.
Chỉ có bấy nhiêu sư, mà chớ . Amen.

Gia Cát Mỗ xếnh xáng

Las Vegas 05/02/2013

 

From: Khai Vo <
To:
Sent: Thursday, May 2, 2013 9:33 AM
Subject: [PhoNang] Fw: [BTGVQHVN-2] Vụ lính Mỹ Robertson còn sống ở Việt Nam là giả mạo

 

 

----- Forwarded Message -----
From: NgườiViệtYêuNgườiViệt <
To:
Sent: Thursday, May 2, 2013 8:45 AM
Subject: [BTGVQHVN-2] Vụ lính Mỹ Robertson còn sống ở Việt Nam là giả mạo

 



Thứ năm 02 Tháng Năm 2013

Vụ lính Mỹ Robertson còn sống ở Việt Nam là giả mạo




Trung sĩ nhất lực lượng đặc nhiệm Mỹ John H. Robertson. Ảnh chụp vào khoảng 1964 (DR)

Thanh Phương


Trong một thông cáo gởi đến hãng tin AFP vào ngày hôm nay, 02/05/2013, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội khẳng định người tự nhận là lính đặc nhiệm Mỹ sống tại Việt Nam từ năm 1968, trên thực tế là một người gốc Việt Nam.


Bộ phim « Unclaimed » của đạo diễn Michael Jorgensen đã gây chấn động dư luận kể từ khi được công chiếu vào đầu tuần này, bởi vì phim này nói về trung sĩ nhất lực lượng đặc nhiệm Mỹ John H. Robertson, mà trực thăng bị bắn rơi vào năm 1968 và từ 45 năm nay vẫn sống ở vùng Tây Bắc Việt Nam. Trong phim có cảnh cựu chiến binh Robertson xúc động gặp lại người thân sau hàng mấy chục năm xa cách.

Thế nhưng, theo Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, nhân vật trong phim nói trên không phải là cựu lính đặc nhiệm Robertson, mà là một người Việt Nam. Trong bản thông cáo, sứ quán Hoa Kỳ nhắc lại rằng, hai lần vào năm 2004 và 2009, các nhà điều tra Mỹ đã thẩm vấn người đàn ông tự nhận là Robertson, nhưng các dấu tay của ông này không khớp với dấu tay có trong hồ sơ của Robertson và ADN cũng không tương hợp với ADN của anh chị em của Robertson.

Về phần những người sản xuất bộ phim « Unclaimed » thì khẳng định trên trang Facebook của họ là bộ phim tài liệu này « không nhằm lừa đảo hay giả mạo căn cước, mà chỉ nhằm đoàn tụ một gia đình với một người mà họ xác định chính là John H. Robertson, mặc dù chính phủ Mỹ không công nhận điều đó ».

Chiếc trực thăng của Robertson bị trúng đạn và bị rơi vào tháng 5 năm 1968, lúc đó không có ai sống sót. Đến năm 1976, trung sĩ nhất Robertson chính thức được xem đã tử trận. Theo tờ Tiền Phong, người tự nhận là Robertson trên thực tế là một ngườiViệt gốc Pháp có tên là Dang Tan Ngoc. 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

“Hơi thở của quỷ” loại thuốc thôi miên nguy hiểm nhất thế giới đã có ở VN?


 

“Hơi thở của quỷ” loại thuốc thôi miên nguy hiểm nhất thế giới đã có ở VN?


By

admin

 

March 29, 2013


 

LTS: Mặc dầu đây là chuyện khó tin nhưng chúng tôi đã biết một vài trường hợp xảy ra tại TP Philadelphia. Xin gởi đến quí vị bài viết nầy đã đăng trên báo tại Việt Nam, chúng tôi đăng lại với mục đích là báo động cho đồng hương tại Hoa Kỳ biết mà đề phòng kẻ gian. Trân trọng.

“Hơi thở của quỷ”


loại thuốc thôi miên nguy hiểm nhất thế giới đã có ở VN?


Một cuốn phim tài liệu mới đây tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân. Loại thuốc này được giới giang hồ dùng như một loại ma túy hay ma dược, có tên là Scopolamine. Nó được bào chế từ cây Borrachero – một loại cây dại mọc phổ biến ở Colombia. Thứ dược liệu vô cùng nguy hiểm này “không màu, không mùi và không vị”, nhưng lại có khả năng tạo ra “những giấc mơ kỳ lạ” cho con người khi hít phải.

 

“Bẫy người”

 

Gần đây, nhiều phụ nữ ở Columbia trình báo với cơ quan cảnh sát địa phương rằng họ bị bỏ “bùa”, bị điều khiển làm những việc như đưa hết tiền bạc hoặc thậm chí bị hãm hiếp. Điều làm người ta khó tin nhất là phương pháp gây án của những nghi phạm hết sức xảo quyệt.
 
Thậm chí gia đình những người bị hại cũng không biết người thân của mình bị xâm hại. Những người bị hại có độ tuổi từ 8 đến 60 tuổi, đặc biệt có cả người bị tâm thần và một phụ nữ có thai. Rất nhiều nạn nhân không thể nhớ được mình có bị hãm hiếp hay không, lừa tiền như thế nào vì họ bị “bỏ bùa” và hoàn toàn không biết gì.
 
Chỉ đến khi tỉnh dậy, thấy cơ thể đau đớn và quần áo rách nát, tiền thì bị mất hết, họ mới biết chuyện không may đã xảy ra với mình.

Khi cảnh sát vào cuộc điều tra đã phát hiện đây không phải bùa mê thuốc lú, mà chính là tác hại của loại cây Borrachero có nguồn gốc từ chính xứ sở Columbia. Theo lời một số nạn nhân, bọn gian thường xuất hiện ở Costco, hoặc ngay tại nhà thờ.
 
Cách thức “lừa” thường hỏi thăm cách thức trao tặng tiền bạc cho các hội từ thiện.
 
Thường khi nghe những tin “lành” như thế, giới phụ nữ sẵn sàng giúp đỡ tận tình. Và kết quả là nạn nhân bị mê đi, bị đưa về nhà, lấy hết tiền bạc và nữ trang “tự nguyện” đưa cho hắn. Khi tỉnh thuốc thì sự việc đã quá muộn.

Trong đó cũng đã có 2 người phụ nữ gốc Việt, trú tại San Jose là nạn nhân của loại thuốc mê này. Họ bị mất tiền bạc, nữ trang một cách ngớ ngẩn.

 

Những vụ lừa đảo ở Việt Nam có phải bị thôi miên?

Tại Việt Nam, mấy năm gần đây cũng có rất nhiều nạn nhân trình báo cơ quan công an rằng họ đã bị thôi miên đến mức ngoan ngoãn tự mở tủ đưa hết tài sản trong tình trạng vô thức.
 
Điển hình như vụ chiếm đoạt tài sản của ông Hồ Đức Phúc, 42 tuổi, trú tại thôn Đăk Hòa I, xã Đăk Hòa, huyện Đăk. Hôm đó, tại cửa hàng thu mua nông sản của ông, có hai người nước ngoài đi ô tô đến mua 2kg ca phê. Họ bằng nói tiếng Việt bập bõm.
 
Tuy nhiên, sau khi nhận tiền mua hàng, ông Phúc thấy đau đầu, chóng mặt cũng ngay lúc đó một kẻ đề nghị ông Phúc đổi tiền nước ngoài sang tiền Việt để dễ giao dịch.

Ông Phúc đồng ý mở két sắt lấy tiền và đưa tiền cho hai người trên nhưng không nhận lại tiền do hai khách đưa và không nhớ được loại tiền người nước ngoài định đổi là tiền nước nào, mệnh giá bao nhiêu.
 
Khi giao dịch xong hai người đàn ông lên xe nhanh chóng bỏ đi. Ông Phúc vào nhà nghỉ vẫn cầm chìa khoá két sắt. Đến 17h cùng ngày, vợ ông Phúc kiểm tra lại, phát hiện bị mất 34 triệu đồng.

Anh Đỗ Văn Đông (cụm 5, xã Ngọc Tảo, Phúc Thọ) không khỏi tiếc nuối số tiền gần chục triệu đồng bị chiếm đoạt một cách dễ dàng.
 
Được biết anh Đông đang chở hàng trên QL 32 thì một chiếc taxi chạy sát lại, trên xe có 3 người, cả tài xế lẫn khách đều là người nước ngoài. Một người da đen cao lớn mở cửa, chào hỏi, bắt tay anh bằng tiếng Việt rồi đưa tấm bản đồ hỏi đường đi Lào Cai. Anh Đông đã chỉ đường một cách tận tình.
 
Người khách này lại hỏi thăm địa chỉ quán ăn gần đó rồi rút ra tờ tiền mệnh giá 100.000 đồng, nhờ đổi lấy 2 tờ 50.000 đồng. Anh cũng không hiểu vì sao lại sẵn sàng lôi cả bọc tiền 20 triệu đồng ra đưa cho vị khách nước ngoài. Khi chiếc xe mất hút, anh Đông mới choàng tỉnh, vội kiểm tra bọc tiền thì đã bị lấy mất đi một nửa.

Qua các vụ phạm tội trên cũng chưa có kết luận cuối cùng về khả năng đối tượng có thể dùng biện pháp thôi miên để trộm cắp tài sản hay không. Trong trên thực tế có rất nhiều vụ phạm tội mà đối tượng vì một cách nào đó đã khiến nạn nhân nghe theo mọi lời đề nghị để đưa tiền cho chúng.
 
 Hiện nay cũng có nhiều người bị mắc lừa với thủ đoạn như sau: các đối tượng thường vô tình gặp nạn nhân (thường là phụ nữ, những người già) rồi vờ nói ra bệnh tật hoặc một nhược điểm trên khuôn mặt của họ kiểu như bị mộng mắt, bị nám da… rồi mách thuốc chữa…
 
Hoặc nhiều đối tượng còn đến các cửa hàng kinh doanh nói có mối hàng giá rẻ, rồi lòng vòng dùng các trò “ảo thuật”… Và không hiểu với các chiêu thức lừa tinh vi đánh vào tâm lý muốn chữa bệnh, đánh vào lòng tham của nạn nhân hay là dùng các biện pháp thôi miên mà nhiều người đã nghe theo sự dẫn dụ của đối tượng tháo tất tật đồ trang sức đeo trên người, thậm chí còn về tận nhà mở tủ đưa tiền cho chúng…

 

Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới

Một cuốn phim tài liệu mới đây đưa ra tiết lộ về loại thuốc đáng sợ nhất thế giới, đó là loại thuốc mà bọn tội phạm thường dùng để xóa trí nhớ và làm mất ý thức tạm thời của nạn nhân. Loại thuốc có tên Scopolamine hay còn gọi là “Hơi thở của quỷ” có nguồn gốc từ cây Borrachero, loại cây dại mọc phổ biến ở Bogota, Colombia.

Hãng tin Reuters cho biết, nạn nhân rơi vào trạng thái vô thức và trở nên ngoan ngoãn nghe lời, về nhà lấy hết của cải hay đến ngân hàng rút sạch tiền để đưa cho những tên tội phạm. Đặc biệt, những người phụ nữ bị bỏ thuốc “Hơi thở của quỷ” trong nhiều ngày, bị hãm hiếp và bán vào nhà chứa.

Phóng viên Ryan Duffy của hãng tin VICE, đã trực tiếp đến Bogota (Colombia) làm một phóng sự mang tên “World’s scariest drugs” (Tạm dịch: Loại thuốc đáng sợ nhất thế giới). Đoạn phóng sự dài 25 phút của anh được đăng trải trên Youtube đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng.

Tiến sỹ Stephen M.Pittel, nhà tâm lý học pháp y và cũng là người tiên phong nghiên cứu về văn hóa thuốc ở San Francisco có viết: “các báo cáo hàng ngày cho thấy nhiều vụ cưỡng hiếp, trộm cắp, bắt cóc… ở Mỹ và Canada có liên quan đến thuốc Burundanga, một dạng khác của Scopalamine vốn được sử dụng trong nhiều thập kỉ qua ở Columbia trong các nghi lễ bản địa.
 
Thông thường, những tên tội phạm bí mật bỏ thuốc vào nước hoặc vẩy bột thuốc vào mặt của nạn nhân. Nạn nhân đưa toàn bộ trang sức, tiền, chìa khóa xe, thậm chí còn rút cả tiền ngân hàng để đưa cho chúng. Khi tỉnh lại họ mới nhận ra đã mất đồ và hoàn toàn không biet kẻ đó là ai”.

Đây chính là lý do tại sao những năm gần đây, Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra cảnh báo đối với du khách, cẩn thận với “những tên tội phạm sử dụng thuốc vô hiệu hóa tạm thời khách du lịch”. Bộ Ngoại giao và Thương mại Quốc tế Canada cũng đưa ra lời khuyên cho du khách đến các vùng nông thôn Colombia.
 
Theo đó, du khách phải cẩn thận, tránh đến các quán bar một mình, cẩn thận với nước uống và đồ ăn nơi đây.
 
Ngay cả trên website của Bộ Ngoại giao Colombia cũng có lời cảnh báo khách du lịch đến Colombia “cẩn thận với chất Scopolamine, thường được gọi là Burundanga khi chúng được hòa với sữa, nước, thuốc lá hay qua đường hô hấp”. Thuốc thường được những tên trộm và bắt cóc dùng trong các quán rượu địa phương.

 

“Hơi thở của quỷ” giống với một loại hoa dại ở Đà Lạt?

Gần đây, nhiều nhà vườn Đà Lạt bỗng bất ngờ khi các giống hoa loa kèn mà họ vẫn thường xuyên chăm trồng từ trước đến nay lại được mang danh là “Hơi thở của quỷ”; với tên khoa học là “Araceae” hay “cây Chân bê”, là cây ưa nắng, mọc thành bụi và có thể gây ngộ độc nếu ăn phải, hoặc gây hại nếu dính vào mắt… Trong các loại loa kèn hiện đang phổ biến ở Đà Lạt, trừ các giống loa kèn đang trồng kinh tế trong các nhà vườn, loại hoa được cho là giống với Borrachero của Colombia là hoa loa kèn hoang dại mọc ở Đà Lạt.
 
Đây là loại cây thân mềm, chiều cao thân cây tối đa khoảng 5m, hoa có chiều dài trung bình 25cm, mùi thơm nhẹ, lá có vị đắng và lợ, hình thức giống lá thuốc lá. Điều đặc biệt, tất cả các bông hoa khi nở đều cắm đầu xuống đất, y hệt Borrachero.

Trong cuốn sách “Cây cỏ Việt Nam” của tác giả Phạm Hoàng Hộ (quyển 2), xuất bản năm 2003 viết về cây hoa loa kèn Đà Lạt là cây Brugmansia suaveolens (Wild) như sau: Tiểu mộc, vạm vỡ, cao đến 4 – 5m; cành trăng trắng. Lá có phiến dạng như lá thuốc lá, to, dài 15 – 20cm, đáy bất xứng, đầu nhọn; cuống dài 2 – 3cm.
 
Hoa thòng, trắng, to, dài đến 30cm; đài là ống suông có 5 răng, có lông; vành hình kèn; nhụy đực gắn trên ống vành và có bao phấn dính nhau; quả không gai; hột dẹp, to 1cm. Trồng nhiều ở Đà Lạt vì hoa đẹp, gốc Trung Mỹ. Lá chứa nhiều alcaloid, in vitro, chống siêu khuẩn measles.

So sánh cây Borrachero ở Colombia và cây người Đà Lạt thường gọi là hoa loa kèn rất giống nhau. Tuy nhiên tên Borrachero có thể chỉ là tên gọi địa phương tại Colombia nên chưa dám khẳng định cây Borrochero ở Colombia và cây hoa loa kèn dại ở Đà Lạt có phải là một hay không.
 
Tuy nhiên, các nhà sinh vật học đã khẳng định cây Borrochero ở Colombia và cây hoa loa kèn tại Đà Lạt là cùng thuộc họ Cà Solanaceae và cùng chi.
 
Để có thể đưa ra một kết luận chính xác rất cần nhiều cuộc nghiên cứu cả trong và ngoài nước./. 

 

NHÂN BÀI BÁO TRÊN NEW YORK TIMES:HÃY NÓI VỀ CÔNG LÝ, ĐỪNG ĐẠO ĐỨC GIẢ


 

NHÂN BÀI BÁO TRÊN NEW YORK TIMES:

HÃY NÓI VỀ CÔNG LÝ,

ĐỪNG ĐẠO ĐỨC GIẢ

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 02.05.2013


 

Gần kề NGÀY QUỐC HẬN 30/4 NĂM NAY, hai thông tin làm chúng tôi quan tâm đặc biệt và coi là thời sự quan trọng liên hệ đến Việt Nam đang trong sôi sục CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP nhằm loại trừ đảng CSVN khỏi độc tài toàn trị.
Thông tin thứ nhất ngày 24.04.2013 trước NGÀY QUỐC HẬN, đó là bài báo của Ký giả Thomas FULLER đăng trên trang nhất của New York Times nói về việc dân chúng Việt Nam chán ghét đảng CSVN và sự ân hận của dân đối với Phong trào phản chiến đã đem toàn lãnh thổ Việt Nam trao cho Hồ Chí Minh.
 Thông tin thứ hai là chính trong ngày QUỐC HẬN, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp với những lời Đạo đức (giả) như sau: “Theo truyền thống văn hóa dân tộc và cũng là giáo lý nhà Phật, tôn giáo từng là quốc đạo trong các thời Lý-Trần-Lê, nếu “lấy oán báo oán” thì “oán oán suốt đời”, thay vào đó phải “lấy ân giải oán”. Chúng ta là chủ nhân đất nước hiện nay thì chúng ta cần chủ động trong chuyện “giải oán” với những người mà chúng ta từng coi là kẻ thù. Chỉ có như vậy mới có thể có được một dân tộc Đại đoàn kết như Bác Hồ đã nói.” Những lời nói này đã được sửa soạn cho đám tay chân như Nguyễn Ngọc Bích, Hoàng Duy Hùng… đồng ca tại Hải ngoại, thậm chí còn âm mưu xóa bỏ ngày Quốc Hận cần thiết tạo sức nổi dậy chính đáng cho cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP hiện nay.

Thông tin thứ hai của Thú trưởng Ngoại giao CSVN về bài ca Hòa Giải Hòa Hợp  lặp lại những gì cũ rích như cơm mốc dành cho mẻ ăn để đám lãnh đạo CSVN tại Bắc Bộ Phủ ngồi nhâm nhi món thịt chó riềng xả. Thông tin thứ nhất của Ký giả Thomas FULLER mới quan trọng cho Dân Tộc VN đứng lên đòi hỏi CÔNG LÝ cho mình đối với CSVN chứ đừng ngồi nghe lải nhải những bài ca đạo đức giả của chính đám áp đặt BẤT CÔNG trên đầu trên cổ mình.

Trong bài này, chúng tôi nói đến những khía cạnh sau đây:

=>     Ký giả Thomas FULLER đến tận Sài Gòn nghe dân nói và đã viết gì ?

=>     CSVN giả hình với bài ca đạo đức nhưng Dân đòi CÔNG LÝ thực tế cho mình.

 

Ký giả Thomas FULLER đến

tận Sài Gòn nghe dân nói và đã viết gì ?

 

         Ký giả Thomas FULLER, với bài báo đăng trên trang nhất của New York Times, đã nhận định như sau:

         “Tin New York - Trong một sự kiện khá đặc biệt, hôm nay nhật báo New York Times đã đăng ngay trang nhất một bài báo về lòng tin của người dân Việt Nam vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong tình hình khó khăn hiện nay. Ký giả Thomas Fuller của New York Times đã đến tận Saigon để nghiên cứu và viết bài này, đã tiếp xúc với nhiều người và cho biết người dân Việt Nam nay không còn tin vào đảng Cộng sản nữa. Theo tác giả bài báo thì Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với sự giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế, và nội bộ Đảng đang bị chia rẽ giữa một bên là những người bảo thủ muốn vẫn duy trì những nguyên tắc soi đường của chủ nghĩa xã hội và sự độc quyền lãnh đạo, và một bên là những người kêu gọi một xã hội đa nguyên và chấp nhận hoàn toàn chủ nghĩa tư bản.

Bài báo cho rằng giờ đây sự chỉ trích Đảng đã bùng nổ trên toàn xã hội. Bài báo nhận xét Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức. Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ, nhưng tương lai e rằng sẽ còn tồi tệ hơn nhiều so với hiện tại. Đặc biệt một bài nhận định trên trang mạng cho rằng với sự thật về đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, những người đã từng tham gia vào phong trào phản chiến trong những năm 60 và 70 nên treo cổ trong tủi hổ và nên xin lỗi người dân Việt Nam.

Bài viết này cho rằng nếu đảng Cộng sản không chiếm được miền nam năm 1975, thì giờ này Việt Nam đã như Nhật Bản, Nam Hàn, Thái Lan hay Singapore, chắc chắn là không hoàn hảo nhưng sẽ tốt hơn nhiều và lại không có chết chóc hay tàn phá xảy ra như hiện nay.”

Thực ra, những nhận định của Ký giả Thomas FULLER không có tính cách khám phá mới mẻ bởi vì dân chúng Việt Nam đã phải mang những tâm tình uất hận ấy bao nhiêu chục năm trường rồi. Có lẽ tính cách mới mẻ là Ký giả Thomas FULLER đã mang những tâm tình ấy lên được tờ New York Times, với tầm ảnh hưởng rộng lớn quốc tế, để người nước ngoài thấu được nỗi ấm ức của Dân tộc VN trước việc tuyên truyền lừa đảo của CSVN và trước việc tính toán quyền lợc vật chất của quốc tế bắt tay với đám lãnh đạo xảo trá Hà Nội.

Chúng tôi xin nói đến những ấm ức ấy mà Ký giả Thomas FULLER đã nhận định:

*        “Người dân Việt Nam nay không còn tin vào đảng Cộng sản nữa”

         Người dân Việt Nam không phải là ngày nay, mà đã từ lâu rồi, có bao giờ tin vào đảng Cộng sản đâu. Cựu Tổng Thống NGUYỄN VĂN THIỆU đã nói cách đây hơn 40 năm: “Đừng tin những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì chúng làm !”. Năm 1954, nếu tin vào đảng Cộng sản, thì tại sao hơn một triệu dân Miền Bắc đã bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để vào Miền Nam Việt Nam tìm tự do! Sau năm 1975, nếu tin vào đảng CSVN, tại sao hơn 3 triệu dân đã không quản nguy hiểm, chết chóc nơi biển cả hay rừng núi để bỏ lại tài sản ra đi tìm tự do ! Đó là những chứng cứ Lịch sử về lòng tin tưởng của người dân Việt Nam đối với đảng Cộng sản như thế nào.

*        “Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với sự giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế”

         Việc trượt dốc Kinh tế này không phải do người dân Việt Nam không biết làm ăn và không cố gắng làm ăn, nhưng là do chính đảng CSVN nắm chặt lấy quyền “CHỦ ĐẠO“ Kinh tế để cướp của cho riêng mình và chận họng những ai dám than vãn về THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, nghĩa là CSVN vừa nắm độc tài Chính trị vừa giữ độc quyền Kinh tế. Có Thánh sống với quyền sinh sát mà ngồi bên đống vàng, thì cũng biển thủ. Dân chúng giận dữ không phải chỉ nguyên về hành động ăn cướp của đảng CSVN, mà còn về việc ăn cướp ấy đi đến chỗ tàn nhẫn để dạ dầy dân chúng thiếu miếng cơm. Xin Ký giả Thomas FULLER hãy hỏi Oâng ĐOÀN VĂN VƯƠN để biết sự giận dữ của dân Việt Nam như thế nào.

*        “Những người bảo thủ muốn vẫn duy trì những nguyên tắc soi đường của chủ nghĩa xã hội và sự độc quyền lãnh đạo.”

         Ký giả Thomas FULLER nhận xét đúng về thái độ này của một số lãnh đạo đảng CSVN hiện nay. Nhưng Ký giả đã quên đi vào một số chi tiết để nói lên sự bỉ ổi của thái độ “bảo thủ“ ấy. Trước hết hãy nói về sự ngu đần, dốt đặc cán mai của một số lãnh đạo chóp bu. Chính Nguyễn Phú Trọng ngu đần không biết “thoái hóa đạo đức “ là gì khi hắn dám phê bình việc đòi hỏi sửa đổi Hiến Pháp là thoái hóa đạo đức. Đâu là điểm đối chiếu để hắn có thể nói hai chữ thoái hóa? Chủ nghĩa duy vật Cộng sản đã bị bỏ sọt rác từ lâu. Có phải đó là điểm đối chiếu (point de référence) để hắn dám nói việc đòi bỏ Chủ nghĩa duy vật Cộng sản là thoái hóa hay không ?
Chính việc đòi bỏ Chủ nghĩa này mới là Tiến bộ, chứ không phải là thoái hóa. Còn nếu Nguyễn Phú Trọng không ngu đần, thì chắc chắn hắn phải biết rằng tất cả những tha hóa con người và xã hội, cũng như tình trạng trượt dốc Kinh tế hiện nay là do chính cái Cơ chế Cộng sản tạo ra. Phải cắt nghĩa thái độ này bằng chính hai chữ DUY VẬT đê hèn.
Chúng bảo thủ giữ lại quyền độc tài của đảng để tiếp tục ăn cướp nữa. Còn tệ hơn nữa, thái độ “bảo thủ“ này là thái độ của con chó ngậm được cục xương rồi, thì nó khó lòng nhả ra.  Đây là DUY VẬT trần truồng phải được Nhà văn VŨ TRỌNG PHỤNG mô tả.

*        “Giờ đây sự chỉ trích Đảng đã bùng nổ trên toàn xã hội”

         Đó là sự bùng nổ đang tạo thành cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP ngày nay. Cuộc CÁCH MẠNG này không phải chỉ đứng ở phạm vi chỉ trích, mà tiến sang phạm vi quần chúng đấu tranh ĐÒI HỎI cho bằng được việc phải BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP, thủ phạm chính của mọi tha hóa con người và xã hội cũng như trượt dốc Kinh tế. Bỏ Điều 4 Hiến Pháp để Dân dành lại quyền quyết định về cơ cấu tổ chức quyền hành điều hành xã hội, để Dân dành lại quyền làm Kinh tế cho mình.

*        “Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức”

         Nếu Ký giả Thomas FULLER nói câu này trước mặt Nguyễn Phú Trọng, thì hắn ngu đần phê bình là Ký giả T.FULLER “thoái hóa đạo đức “ và sẽ bắt ép báo New Yor Times sa thải Ký giả liền như trường hợp của Oâng NGUYỄN ĐỨC KIÊN. Sự suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức mà Ký giả Thomas FULLER nói ra, chính là cái Cơ chế CSVN tạo ra một bầy giòi THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ mà chúng tôi thường ví cái Cơ chế này giống như đống phân đầy giòi nhung nhúc, không thể bắt ra từng con, mà phải hốt cả đống phân đó đi, nghĩa là hốt cái đảng CSVN hiện hành.

*        “Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ”

         Chúng tôi thường ví sự sụp đổ này của CSVN giống như chiếc xe cũ kỹ đang đi xuống dốc mà những lãnh đạo ngu đần như Nguyễn Phúc Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Thanh Sơn… đang moi móc tìm tòi những cục đá, khúc gỗ… để cán bánh xe. Việc NỔI DẬY của dân chúng hay cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP ngày nay là đẩy chiếc xe cũ kỹ ấy xuống hố để dân chúng dành lấy quyền điều hành xã hội và Kinh tế.

*        “Những người đã từng tham gia vào phong trào phản chiến trong những năm 60 và 70 nên treo cổ trong tủi hổ và nên xin lỗi người dân Việt Nam.”

         Phong trào Phản chiến của những năm này không phải chỉ nguyên một số người Việt Nam mà còn những người ngoại quốc bị giật dây bởi khuynh hướng thiên tả (gauchistes). Họ nói Hòa Binh, lấy những giá trị đạo đức ra làm bình phong cho những đấu tranh ác độc để rồi trao nước Việt Nam cho những tên tội đồ Hồ Chính Minh và đảng CSVN. Ký giả Thomas FULLER nói họ phải treo cổ trong tủi hổ. Chúng tôi không bắt họ treo cổ mà phải đứng lên hàng đầu của những cuộc NỔI DẬY của quần chúng hiện nay để dứt bỏ Cơ chế CSVN mà trước đây họ đã tiếp tay áp đặt lên Dân Tộc.

*        “Nếu đảng Cộng sản không chiếm được miền nam năm 1975, thì giờ này Việt Nam đã như Nhật Bản, Nam Hàn, Thái Lan hay Singapore”

         Đây là tội ác lớn nhất của Hồ Chí Minh và đảng CSVN. Có những tội ác như phản bội lại những đảng phái quốc gia cùng chiến đấu, như xảo trá giết lát trong vụ Cải Cách Điền địa, như tàn ác chôn sống người trong vụ Tết Mâu Thân, như ném lựu đạn, gài mìn giết trẻ em vô tội nơi trường học, rạp chiếu bóng hay chợ búa… Nhưng cái tội lớn nhất là dùng bạo lực áp đặt chủ nghĩa ngoại lai Cộng sản trên toàn Dân tộc và Đất nước trong bao chục năm trường để các thế hệ phải chịu tha hóa và chậm tiến Kinh tế. Đã đến lúc phải chấm dứt cái tội ác lớn nhất này để thăng tiến con người và xã hội, để phát triển đất nước về Kinh tế.

 

CSVN giả hình với bài ca đạo đức

nhưng Dân đòi CÔNG LÝ thực tế cho mình.

 

Ở phần mở đầu, chúng tôi nhắc ra lời kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp của Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn mà chúng tôi coi như nó cũ rích như cơm thiu mốc dành để nuôi mẻ cho đám lãnh đạo Bắc Bộ phủ ngồi nhâm nhi thịt chó. Thế mà đám lâu la tại nước ngoài như Nguyễn Ngọc Bích, Hoàng Duy  Hùng… còn hùa theo ca bài ca cũ rích.

Chính Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn tiết lộ ra danh tánh những kẻ mà hắn gặp tại Mỹ: “Trong chuyến đi đó tôi đã gặp một loạt các thủ lĩnh, nhân vật chống cộng khét tiếng tại Washington, Houston, California, quận Cam như Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Thành Quang, Võ Đức Quang, Đức Nguyễn (Đức đầu bạc), Tôn Thất Chiểu, Hoàng Duy Hùng, Đông Duy, Nguyễn Á Độc Lập…”

Những tên này muốn làm chính trị cơ hội, nhằm nhẩy bàn độc. Thật đáng tội nghiệp cho việc làm bồi bếp cho CSVN giữa lúc đảng Cộng sản bại hoại, suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức và đang đi đến sụp đổ như nhận định của Ký giả Thomas FULLER. Đám này muốn tìm những cục gỗ, đá để giúp cho Lãnh đạo CSVN cán bánh xe của chiếc xe cũ kỹ đang trượt xuống dốc. Làm tay sai bồi bếp với hy vọng nhẩy bàn độc cũng phải xem lúc chủ có còn khả năng thẩy xuống cho mình những mẩu bánh rơi rụng mà hớp hay không. Nay theo nhận định của Ký giả Thomas FULLER, chủ CSVN đang đi xuống dốc sụp đổ, thế mà vẫn hí hửng làm tay sai bồi bếp, thật là ngu đần.  Đối với cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP của quần chúng hiện nay, hành động làm tay sai bồi bếp của đám nịnh bợ không đúng lúc này còn được coi là hành động TÒNG PHẠM với CSVN để cố kéo dài những tội ác trên Quê Hương. Đám người TÒNG PHẠM này,  giống như đám trong phong trào phản chiến trước đây, đáng phải tự treo cổ tự tử trong tủi hổ và phải xin lỗi Dân.

Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã đặt sai vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc vì những lý do sau đây:

*        Vấn đề Việt Nam trượt dốc Kinh tế, tha hóa cá nhân và xã hội là do chính hệ thống Cơ chế CSVN, chứ không phải do Dân, càng không phải do người Việt Hải ngoại mà phải kêu Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc với Hải ngoại. Hơn thế nữa, đã bao chục năm rồi, chính những người Việt tỵ nạn ở nước ngoài đã gửi tiền về cứu giúp Kinh tế VN qua tình thương Gia đình khốn cùng. Cái lỗi trượt dốc Kinh tế chính là do Cơ chế CSVN. Phải giải quyết chính cái Cơ chế ấy. Đảng CSVN bất lực giải quyết mà tỉ dụ là sự bất lực trong Hội Nghị trung ương 6 đảng vừa qua. Khi đảng bất lực trong việc tự giải quyết, thì Dân NỔI DẬY giải quyết.

*        Việc Hòa Giải Hòa Hợp chỉ đặt ra với một số thành phần hoạt đầu Chính trị tại Hải ngoại, hay đúng hơn là tại Hoa kỳ. Đây là những người muốn hoạt đầu chính trị, muốn nhẩy bàn độc mà thôi. Chúng là những tên phản bội và chẳng là đại diện cho Khối người Việt tỵ nạn như lời Nguyễn Thanh Sơn phát biểu để khen đám người này nhằm lấy công đối với bề trên đang lãnh đạo đảng.

*        Nếu CSVN kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc là phải kêu gọi chính tại trong nước đối với khối dân 80 triệu người chứ không phải đối với người Việt tỵ nạn tại nước ngoài, nhất nữa chỉ vỏn vẹn đối với một số nhỏ thành phần hoạt đầu chính trị tại Hoa kỳ.

*        Việc Hoà Giải Hòa Hợp Dân Tộc không nằm ở những lời kêu gọi mang tính cách giả hình đạo đức, mà phải thực hiện cụ thể CÔNG LÝ thì tự nhiên HÒA BÌNH sẽ đến, nghĩa là dân sống trong hài hòa. Miệng nói đạo đức hòa giải hòa hợp, mà tay thì ức hiếp vơ vét của cải người khác, thì lời kêu gọi chỉ là xảo trá không thể mang đến hòa giải cho xã hội.

         Chúng tôi dậy bảo cho tên Nguyễn Thanh Sơn ngu ngốc rằng hãy đặt vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp cho đúng. Đó là nếu CSVN muốn Hòa Giải Hòa Hợp thực sự, thì phải:

1)      Đặt vấn đề đó ra trực tiếp đối với khối dân 80 triệu người trong nước

2)      Dân trong nước không tin vào những lời xảo trá, nhất là những bài ca cũ rích về đạo đức của đảng CSVN, mà Dân cần việc thực hiện cụ thể CÔNG LÝ, CÔNG BẰNG XÃ HỘI, nhất là về vật chất như đất đai, nhà cửa… thì lúc ấy niềm tin, hoà bình mới có được.

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 02.05.2013

Anh hùng thời đại (có âm thanh)


View Archive
Anh hùng thời đại (có âm thanh)
Hoàng Thế Hiển
April 30, 2013
                                       
Ngày còn nhỏ, học những bài học lịch sử về “Anh hùng áo vải Lam Sơn-Lê Lợi”, “anh hùng phá Tống, bình Chiêm- Lý Thường Kiệt”, “anh hùng bóp nát trái cam trong tay- Trần Quốc Toản”, thì đám học trò nhỏ chúng tôi thấy lòng tràn đầy hãnh diện vì những thành quả của tổ tiên đóng góp cho đất nước. 
 
Chúng tôi khâm phục và kính yêu những vị anh hùng của dân tộc Việt Nam. Không ai, dù chỉ một lần, thắc mắc về cái danh vị “anh hùng” được phong tặng, vì những chiến công đã biện minh cho danh vị.
 
Như vậy, thì muốn được làm anh hùng không phải là dễ ! Anh hùng phải làm nên những chuyện phi thường, ít người làm nổi.  Thành quả đạt được, không phải chỉ dành cho một gia đình, một dòng họ, mà cho cả nhân dân, đất nước Việt Nam.
 
Tuy nhiên thời nay, khi nghe ai được  truy tặng danh hiệu “anh hùng”, thì cũng... cần phải xét lại. Nhiều đấng anh hùng, sau khi truy cứu ra, chỉ là anh hùng ...rởm, hay anh hùng lèo.
 
Ngày miền Nam sụp đổ, “phe thắng trận” đã  “hồ hỡi phấn khởi”, tấn phong cho nhân dân cả nước được làm “anh hùng”: “dân tộc VN là dân tộc anh hùng, đánh thắng 2 đế quốc lớn là Mỹ và Pháp.” Mặc nhiên, các anh chị làm nghề phe phẩy, mánh mung, buôn lậu, bán chui ngoài chợ trời, cũng trở thành anh hùng của đất nước.
Trải qua nửa thế kỷ, nước ta đã có đủ loại anh hùng, được nhào nặn bởi bàn tay của những “đỉnh cao trí tuệ loài người”:
Anh hùng Lê Văn Tám là một sản phẩm trong trí tưởng tượng của Bộ Trưởng tuyên truyền Trần Huy Liệu.  
 
Nhân vật này được dựng lên với mục đích kích động sự bốc đồng, xả thân vì nước của lứa tuổi thanh, thiếu niên trong thời kỳ chiến tranh.  Lê văn Tám là một thiếu niên ở tuổi vị thành niên, khoảng 15, 16 tuổi, đã tự rưới xăng vào mình, đốt cháy, rồi xông vào kho đạn của địch. Dĩ nhiên là anh hùng Lê văn Tám tan xác sau khi cháy khét như con chuột thui. Nhưng nhà nước không quan tâm tới điều đó!
 
Cái mà họ quan tâm là hành động của Lê văn Tám, sẽ làm tấm gương khích động các thanh, thiếu niên cùng lứa tuổi noi theo. Tuyên truyền theo kiểu này,  thực là một  ...hình thức “xui trẻ ăn cứt gà”, cố tình lợi dụng sư nông nổi, cuồng tín của đám trẻ mới lớn, ăn chưa no, lo chưa tới,  để họ thí thân,  làm viên đá lót đường xây dựng chế độ.
 
Anh hùng tải đạn thì được mọi người rỉ tai nhau rằng:  một anh hùng...bất đắc dĩ.  Người ta kể lại rằng: tải đạn là một trong những nhiệm vụ của dân công cưỡng bách, mà mọi người  dân đều phải luân phiên tham gia. Xe bò tải đạn rất nặng, cần một người  kéo phiá trước , và một người đẩy phía sau .
 
 Bất ngờ, khi xe xuống dốc, thì người kéo phía trước bị vấp té, và nằm ngay trước bánh xe.  Chiếc xe lao xuống dốc, cán qua thân mình làm anh ta chết tại chỗ không kịp ngáp. Ban tuyên huấn bèn lợi dụng sự kiện này, làm thành tích tuyên truyền là anh ta dùng thân mình để cản xe đạn lao xuống dốc.  Anh được truy phong là “anh hùng tải đạn”.
 
Sau năm 75, thì có câu chuyện vui về anh hùng...hồi chánh, đã khiến cho nhà nước phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Câu chuyện anh bộ đội tại một trung đoàn bỗng nhiên bị biệt tích sau một trận đụng độ ác liệt giữa quân ta và quân địch. Vì không tìm thấy xác anh, ông chính ủy bèn lập công bằng cách viết một bản tường trình, thêu dệt nên một gương hy sinh dũng cảm, có một không hai, anh bộ đội, đã dùng thân mình che hỏa pháo của địch cho đồng đội tiến lên, và anh bị bắn tan xác. Bản tường trình này, được lãnh đạo hết sức cảm động và hài lòng. Sau năm 75, anh bộ đội được tuyên dương là anh hùng. 
 
Tên anh được nhà nước đặt cho một tên đường ở Sông Bé, tỉnh Đồng Nai, nơi quê hương anh. Vài năm sau, bất thình lình, anh bộ đội tay xách nách mang, từ Mỹ trở về thăm cố hương, Sự xuất hiện của anh làm mọi người hoảng viá, kinh hồn. Hỏi đầu đuôi, thì mới biết là anh đã lén chạy về phiá quốc  gia xin hồi chánh trong lúc hai bên đang giao tranh lộn xộn. Rồi khi thấy miền Nam sắp thất thủ, anh lại chạy một mạch sang Mỹ.
 
 Chờ một thời gian, thấy mọi người về thăm nhà êm thắm, thì anh cũng đánh liều mon men trở về. Không biết chính quyền địa phương "xử trí" với anh ra sao. Nhưng người dân sông Bé nói rằng, chỉ vài ngày sau, bảng  đường mang tên anh đã được âm thầm rút xuống, và lẳng lặng thay thế bằng bảng tên khác.
 
Một chuyện anh hùng thời hiện đại vô cùng gay cấn, đã được đưa lên báo Công An trong nước ngày 5 tháng 3 năm 2013,  rồi sau đó, lên cả các báo Dân Trí, Thanh Niên, và Tuổi Trẻ.  Ông Hồ Xuân Mãn, Tỉnh ủy Thừa Thiên, Huế được nhà nước phong tặng danh vị “Anh hùng lực lượng võ trang nhân dân” khi ông đang tại chức Tỉnh Ủy tại Thừa Thiên.
 
Các chiến công do ông Mãn tự khai gồm 17 chiến công, trải dài suốt thời gian chiến tranh từ năm 1964  tới năm 1975. Nhưng sau khi ông Mãn về hưu, thì một tập thể gồm 17 cán bộ đảng viên, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh cùng nhau làm đơn tố cáo rằng những chiến tích của ông Hồ Xuân Mãn là khai man, cướp công đồng đội, và không đúng sự thật.  Những người này đều để rõ tên tuổi và sẵn sàng đứng ra làm nhân chứng.
Những thành tích tự khai như vào năm 1964 bảo vệ an toàn cho Tỉnh Ủy, tiêu diệt một tiểu đội 6 người biệt kích Mỹ tại Phong Điền, thì bị nhân chứng Lê văn Uyên, nguyên trưởng ban tổ chức huyện Phong Điền bác bỏ. Ông Uyên quả quyết rằng trong thời điểm đó, ông Mãn còn đang đi chăn trâu, chưa tham gia lực lượng võ trang tỉnh.
 
Chiến công trong thời điểm Tết Mậu Thân, 1968, ông Mãn tự khai là đã tham gia tiểu đoàn trinh sát võ trang, nổ súng vào Ty Tỉnh trưởng, Ty Cảnh sát, và lao Thừa Phủ, thì bị ông Nguyễn Trung Chính, phó ban an ninh khu Trị Thiên khẳng định ông Mãn không hề có mặt trong tiểu đoàn này, vào thời điểm Tết Mậu Thân.
Chiến công tháng 6 năm 1968, ông Mãn khai chỉ huy 3 đồng chí, phục kích bắn chết 9 lính Mỹ, tịch thu một số vũ khí tại đường 12, căn cứ Tà Lương, thì bị người tố cáo xác nhận là khi đó ông Mãn đang ở xã  Phong An,  Trong khi  căn cứ Tà Lương thuộc huyện A Lưới thì không hề có trận đánh nào giết 9 lính Mỹ.
 
Các chiến công từ năm 1969 tới năm 1975, ông Mãn tự khai đã giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế, tổ chức đơn vị đánh chừng 100 trận lớn nhỏ, giết chết 150 địch quân, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự..., thì được ông Hoàng văn Phận xác nhận khi đó ông Mãn chỉ là du lích xã, và đang an dưỡng tại Quảng Bình, không có tư cách chỉ huy thì làm sao đánh được 100 trận ?
 
Nói chung, tất cả 17 chiến công oanh liệt do ông Tỉnh Ủy Thừa Thiên kể công, và được truy tặng ”Anh hùng lực lượng võ trang nhân dân”,  đều bị các nhân chứng, vật chứng hoàn toàn bác bỏ.
 
Theo lời những người tố cáo, thì ông Hoàng xuân Mãn đợi khi ở chức vụ cao nhất tỉnh Thừa Thiên là tỉnh Uỷ, mới khai báo các chiến công, để lấy danh hiệu “anh hùng lực lượng võ trang nhân dân”. Vì không có chức vụ nào cao hơn, nên bản thành tích của ông được chuyển xuống cấp dưới để thông qua. Khi ấy, mọi nguời biết ông, đều bất mãn, nhưng không ai dám tố cáo. Phải đợi đến khi ông về hưu, mọi người mới đồng lòng làm đơn khiếu nại tập thể về sự man trá của ông.
 
Chiều 5-3, phóng viên Tuổi Trẻ tại Hà Nội đã liên lạc với Hồ Xuân Mãn, thì được. Ông Mãn cho biết hiện đang điều trị tại một bệnh viện ở Hà Nội và cho hay nếu ông ở nhà (tại Huế) thì sẽ mời phóng viên qua nhà để “mang bộ hồ sơ ra chứng minh”.
 
Câu chuyện còn chưa chấm dứt ở đây, nhưng nhìn qua sự việc, ai cũng thấy cả hệ thống chính quyền xã hội chủ nghĩa là bất minh. Lãnh đạo thì mờ ám, háo danh, dối trá. Ủy ban xét duyệt thì tắc trách, hoặc có thể là  tham ô.
 
 Những người tố cáo thì cầu an,tránh né. 
 
Vi thế cho nên nghĩ đi nghĩ lại thì thấy rằng câu khẳng định “ra đầu ngõ gặp anh hùng” của hệ thống tuyên truyền đảng và nhà nước là quá đúng. Chỉ có điêu nghĩa của hai chữ anh hùng này khác với nghĩa của hai chữ anh hùng người dân Việt thường dùng, thường hiểu cho tới nay, hay nói cho đúng là cho tới ngày mà đảng nắm quyên, thiết lập chuyên chính vô sản.
 
Có lẽ vì thế mà từ khi đảng Việt Cộng thống trị cả nước thì đã nẩy ra trong dân chúng mấy chữ “tiếng Việt cộng” để chỉ những thứ ngôn từ khác lạ với ý nghĩa khác lạ của những người Cộng sản “đỉnh cao trí tuệ loài người” không thấy có ở chỗ nào trên thế giới..
 
Hoàng Thế Hiển
 
04.05.2013
 
 
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link