Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 5, 2013

Chính quyền lúng túng khi dân gom vàng


 

Chính quyền lúng túng khi dân gom vàng


Nguyễn Hùng

Nguyễn Hùng

bbcvietnamese.com

Cập nhật: 13:44 GMT - thứ năm, 2 tháng 5, 2013


Vàng miếng

Việt Nam tạm thời từ bỏ mục tiêu ổn định giá vàng

Chính quyền Việt Nam hiện đang bất lực nhìn khoảng cách giữa giá vàng Việt Nam và thế giới tăng cao, có lúc lên tới gần bảy triệu đồng (khoảng 330 đôla) trong thời gian vừa qua, theo các chuyên gia.

Các bài liên quan



Đề cập tới chuyện giá vàng vẫn tăng bất chấp việc Ngân hàng Nhà nước bán đấu giá tới 12 tấn vàng trong khoảng một tháng qua, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh nói:

"Ông ấy [Thống đốc Nguyễn Văn Bình] nói rằng là ổn định thị trường vàng nhưng không ổn định giá. Thế thì ổn định thị trường mà lại không ổn định giá thì...ổn định thị trường kiểu gì.

"Thứ hai nữa là ông ấy tổ chức đấu thầu nhưng những điều kiện tham gia đấu thầu rất cao. Tức là phải đặt thầu từ 40-100 lượng vàng, tương đương với 40 tỷ đồng.

"Thế thì phần lớn chỉ có các ngân hàng thương mại mới có thể tham gia."

Tuy nhiên Chủ tịch Hiệp hội kinh doanh vàng Việt Nam Nguyễn Thành Long nói với BBC Ngân hàng Nhà nước đang có mục tiêu khác với bình ổn giá:

"Mục tiêu của Ngân hàng Nhà nước là muốn hỗ trợ các ngân hàng thương mại đóng trạng thái ở nước ngoài và có vàng trả lại cho người dân thì mình cũng không nên đòi hỏi kéo giá lại gần giá thế giới vì cùng một lúc không thể làm nhiều việc được.

"Còn về ý định của nhà nước thì cũng tốt thôi, cũng muốn làm sao để vàng không thể lũng đoạn chính sách ngoại hối được.

"Nhưng về lâu về dài cũng phải có tính cách thị trường, nhà nước chỉ đứng ra để quản lý, giám sát, tổ chức thôi chứ còn thị trường vàng rất linh hoạt, giá vàng là giá thế giới quyết định [nên] cố gắng chỉ huy nó cũng rất khó.

"Nên tạo điều kiện để thị trường quyết định, làm sao hình thành những sàn vàng để những doanh nghiệp đứng ra kinh doanh với nhau."

Mốc 30/6


"Tình hình mà cứ bộ nào quản cái gì thì đấu thầu cái ấy thì tôi nghĩ rằng sẽ có hiện tượng Bộ Nông nghiệp sẽ đi đấu thầu gạo hay hồ tiêu, Bộ Xây dựng sẽ đấu thầu xi măng hay sắt thép thì tôi không hiểu quản lý nhà nước ở đây nó sẽ như thế nào?"

Các ngân hàng ở Việt Nam sẽ buộc phải hoàn trả vàng đã huy động từ người dân và đóng các khoản cho vay bằng vàng vào ngày 30/6.

Ông Long nói người ta chỉ có thể hy vọng vào sự thu hẹp khoảng cách giữa giá vàng Việt Nam và thế giới sau mốc này.

Mặc dù vậy Tiến sỹ Doanh đặt câu hỏi liệu việc bán đấu giá vàng như trong 12 phiên vừa qua còn tiếp tục sau ngày 30/6 không:

"Câu hỏi rất lớn là sau 30/6 có tiếp tục đấu thầu nữa không và thị trường vàng sẽ được ổn định thế nào.

"Và cái gọi là thị trường ấy gồm những ai tham gia vào đấy.


"Nếu mà thị trường chỉ có một bên độc quyền đấu thầu còn số người tham gia có điều kiện rất ngặt nghèo thế này thì đấy chỉ là thị trường rất là hạn hẹp đối với những người được chọn lọc mà thôi."

Ông Doanh cũng chất vấn chuyện Ngân hàng Nhà nước đích thân đứng ra tổ chức đấu thầu vàng:

"Nhiệm vụ của Ngân hàng Nhà nước là quản lý nhà nước, ban hành luật lệ và thực hiện luật pháp chứ không phải trực tiếp đứng ra đấu thầu vàng.

"Tình hình mà cứ bộ nào quản cái gì thì đấu thầu cái ấy thì tôi nghĩ rằng sẽ có hiện tượng Bộ Nông nghiệp sẽ đi đấu thầu gạo hay hồ tiêu, Bộ Xây dựng sẽ đấu thầu xi măng hay sắt thép thì tôi không hiểu quản lý nhà nước ở đây nó sẽ như thế nào."

Tiến sỹ Doanh cũng nói ông "hoan nghênh" Thanh tra nhà nước đã bắt đầu thanh tra đối với hoạt động liên quan tới vàng của Ngân hàng Nhà nước và mong Thanh tra sớm công bố kết quả.

'Nhóm lợi ích'


Bình luận với báo chí trong nước, Tiến sỹ Võ Trí Thành, Phó viện trưởng Viện nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương nói Ngân hàng Nhà nước đang "học cách chơi" trong vấn đề quản lý thị trường vàng.

Ông cũng cho rằng chỉ sau ngày 30/6, khi việc "tất toán trạng thái vàng" của các ngân hàng đã được thực hiện, thì thị trường vàng mới có thể ổn định.

Tiến sỹ Lê Đăng Doanh

Ông Doanh đặt câu hỏi "lợi ích nhóm ở đâu và tại sao như vậy"

Theo Tiến sỹ Thành, giá vàng trong nước chỉ có thể coi là bình ổn khi chênh lệch với giá thế giới khoảng một triệu đồng.

Trong khi đó ông Lê Đăng Doanh cũng dẫn lại lời Thống đốc Nguyễn Văn Bình từng nói hồi năm 2011 rằng chênh lệch phải được giữ ở mức 400.000 đồng và khoảng cách trên mức này báo hiệu sự "đầu cơ" vàng.

Ông Doanh bình luận thêm:

"Tôi không hiểu sự nhất quán trong chính sách của ông Thống đốc trong chính sách đối với vàng như thế nào, đâu là ổn định thị trường vàng, đâu là ổn định giá và tại sao lại có việc đột ngột thôi không thực hiện mục tiêu bình ổn giá nữa.

"Trong khi đó các chuyên gia đều nói rằng cần thành lập một sàn vàng và tạo ra sự liên thông giữa thị trường vàng Việt Nam và thế giới để ngăn chặn đầu cơ bởi đầu cơ sẽ dẫn đến mất nhiều ngoại tệ và ngân sách nhà nước cũng không thu thuế được từ những phi vụ đó.

"Câu hỏi được đặt ra là lợi ích nhóm ở đâu và tại sao như vậy.

"Tôi mong là sắp tới đây tại kỳ họp quốc hội câu hỏi này sẽ được đưa ra chất vấn và có câu trả lời thích đáng."

Vàng trong dân


"Nhà nước cũng có những ý tốt nhưng khi thực thi nó không được như ý"

Nguyễn Thành Long, Chủ tịch Hiệp hội Kinh doanh Vàng

Tiến sỹ Doanh nói lượng vàng mà người dân đang giữ ở mức từ 300-400 tấn và nguồn tài sản này hiện đang không được huy động.

Theo ông người dân sẽ tìm cách sử dụng vàng của họ mà nhà nước không thể kiểm soát nổi nếu không có sàn giao dịch vàng công khai.

Trong khi đó Chủ tịch Hiệp hội Kinh doanh Vàng Nguyễn Thành Long nói nhu cầu vàng ở Việt Nam như "thùng không đáy".

Ông giải thích thêm: "Đó là kinh nghiệm của tôi hơn 20 năm kinh doanh vàng thì thấy như vậy, đúng là một thùng không đáy.

"Tức là khi giá cao hơn giá thế giới thì cũng có chuyện chảy máu vàng còn khi giá thấp cũng có chuyện tương tự.

"Khi vàng giá thấp thì gần như không đủ cung ứng. Nếu bán thấp người ta mua hết.


"Không biết ai mua, nhưng cầu của nó cao lắm."

Ông Long nói chỉ có người dân là chịu thiệt trước các quyết định nhắm tới thị trường vàng của Việt Nam trong thời gian vừa qua, từ việc chọn SJC là thương hiệu độc quyền tới việc độc quyền nhập khẩu vàng của Ngân hàng Nhà nước.

"Nói thiệt hại là thiệt hại của người tiêu dùng, người dân, người sở hữu vàng những thương hiệu khác còn những ông chủ thương hiệu khác vừa qua người ta tích lũy được, người ta được lời nhiều lắm," ông Long nói.

"Từ vàng của người ta chuyển sang SJC họ đã được lợi 4, 5, 6 triệu rồi."

"...Tôi nghĩ người dân vẫn là người thiệt hại.

"Nhà nước cũng có những ý tốt nhưng khi thực thi nó không được như ý."

Vàng nhập lậu


"Nếu tiền đồng mất giá và thị trường chứng khoán liên tục rớt giá thì người ta sẽ tìm nơi trú ẩn an toàn là vàng."

Chủ tịch Hiệp hội kinh doanh vàng Việt Nam Nguyễn Thành Long

Tiến sỹ Doanh nói Thống đốc Nguyễn Văn Bình từng thừa nhận từ trước khi giá vàng tăng cao như vừa qua rằng lượng vàng nhập lậu có thể ở mức từ 20-40 tấn mỗi năm.

Với giá vàng như trong thời gian qua, ông Doanh nói con số này sẽ lớn hơn và Hiệp hội vàng thế giới đã có thống kê cụ thể .

Hiệp hội nói chỉ riêng vàng nữ trang nhập vào Việt Nam trong hai năm 2011 và 2012 đã là hơn 25 tấn và báo Bấm Lao Động nói đây có thể là vàng nhập lậu hoàn toàn vì Việt Nam chưa cấp phép cho công ty nào nhập vàng nữ trang.

Nhưng ông Long nói con số của Hiệp hội vàng thế giới "quá cao" do họ coi như vàng nhập vào Campuchia cũng đồng nghĩa với nhập vào Việt Nam.

Mặc dù vậy ông thừa nhận rằng việc ngăn cản vàng nhập lậu là không khả thi.

Trước câu hỏi khi nào lượng vàng trong dân có thể được huy động vào nền kinh tế, ông Long nói:

"Nếu kinh tế phát triển, thị trường chứng khoán phát triển thì người ta cũng sẽ chia tài sản vào thị trường chứng khoán và tiết kiệm gửi vào ngân hàng.

"Nếu tiền đồng mất giá và thị trường chứng khoán liên tục rớt giá thì người ta sẽ tìm nơi trú ẩn an toàn là vàng."

Chính quyền ray rứt sau cái chết của chị Nhân


 


Dân nghèo không có tiền chạy cho quan thì chịu chết.

Chính quyền ray rứt sau cái chết của chị Nhân

01/05/2013 10:08 (GMT + 7)
TT - Chiều 30-4, ông Hồ Trung Việt, chủ tịch UBND TP Cà Mau, cho biết bản thân ông thấy rất đau xót trước việc chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (TP Cà Mau) treo cổ quyên sinh vì cuộc sống quá túng quẫn và bế tắc.
Anh Đinh Hoài Bảo - chồng chị Nhân - giờ chỉ còn một mình gánh vác việc nuôi ba con tiếp tục ăn học theo di nguyện của người vợ xấu số - Ảnh: Tấn Thái

Tin bài liên quan

Chia sẻ

Từ khóa

Tin bài khác

Đã một tuần trôi qua sau khi chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) treo cổ quyên sinh (ngày 24-4) vì cuộc sống quá túng quẫn và bế tắc. Cách chị Nhân chọn đến cái chết làm nhiều người có trách nhiệm nhận thấy đây là bài học sâu sắc dù đã muộn màng.
Chiều 30-4, ông Hồ Trung Việt - chủ tịch UBND TP Cà Mau - cho biết bản thân ông thấy rất đau xót trước vụ việc xảy ra với gia đình chị Nhân.
Ông Việt chia sẻ: “Chuyện quyên sinh của chị Nhân dù nguyên nhân chính là sức ép từ bệnh tình, tiền học của các con nhưng chính quyền cơ sở có lỗi một phần khi chưa sâu sát, chậm phát hiện để có sự trợ giúp kịp thời. Đây là bài học kinh nghiệm sâu sắc đối với chính quyền ấp 5, xã An Xuyên trong điều hành, chăm lo đời sống nhân dân”.
Theo ông Việt, UBND TP Cà Mau đã chỉ đạo Hội khuyến học trợ giúp các con của chị Nhân tiếp tục ăn học. Về lâu dài, phía chính quyền xã An Xuyên cần khẩn trương hoàn tất việc xem xét, đề xuất xét cấp sổ hộ nghèo, cận nghèo cho gia đình chị Nhân theo đúng trình tự quy định.
Chưa sâu sát
Cái chết thương tâm của chị Nhân làm nhiều cán bộ ở ấp 5, xã An Xuyên “giật mình”. Ông Phạm Văn Tươi (trưởng ấp 5) cho biết hiện trên địa bàn ấp 5 có năm hộ nghèo và 10 hộ cận nghèo.
Theo ông Tươi, ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc hằng năm địa phương công bố số liệu hộ nghèo của ấp. Tuy nhiên, ngày 18-11-2012, khi ấp 5 công bố số liệu hộ nghèo năm 2013 thì gia đình chị Nhân không thuộc diện hộ nghèo, cận nghèo.
Tại cuộc họp này, chị Nhân cũng phản ảnh xem xét cho gia đình vào danh sách hộ nghèo. Ấp có ghi nhận và phản ánh về xã xem xét cho chị nhưng không được.
Nguyên nhân là vì nhà chị Nhân có năm người, trong đó có hai lao động chính. Anh Bảo đi làm phụ hồ được 3 triệu đồng/tháng, chị Nhân đi giúp việc nhà khoảng 2 triệu đồng/tháng. Tổng thu nhập gia đình chị Nhân 5 triệu đồng/tháng chia cho năm nhân khẩu thì không thuộc diện hộ nghèo, cận nghèo.
 
Theo quy định hiện hành, hộ nghèo có thu nhập bình quân dưới 400.000 đồng/tháng/khẩu, hộ cận nghèo thu nhập bình quân 400.000-520.000 đồng/tháng/khẩu. Với quy định này, hộ chị Nhân không đủ tiêu chuẩn.
Khi được hỏi liệu ấp có bị áp lực sợ số hộ nghèo cao nếu đưa gia đình chị Nhân vào diện hộ nghèo, ông Tươi nói: “Chúng tôi thấy hoàn cảnh gia đình thật khó khăn. Nhưng nếu chúng tôi đưa gia đình chị Nhân vào thì sai quy định, khi cấp trên kiểm tra thì chúng tôi khó ăn nói”.
Chia sẻ về cái chết của chị Nhân, ông Nguyễn Tiến Hải - phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Cà Mau - nói: “Qua rà soát bước đầu, thời điểm chị Nhân chưa bị bệnh đúng là không đủ chuẩn để xét hộ nghèo hoặc cận nghèo mặc dù gia cảnh của chị hết sức khó khăn. Dù vậy, nếu chính quyền cơ sở linh hoạt hơn, khéo léo hơn thì kết cục không thê lương như vậy. Chúng tôi cũng thành tâm chia sẻ với gia đình và chỉ đạo các bộ phận chuyên môn rà soát, giúp đỡ các con chị, không để các em bỏ học”.
Theo ông Trương Minh Hoàng - phó trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Cà Mau, dù là trường hợp của chị Nhân hay với bất kỳ trường hợp nào quyên sinh vì sức ép bệnh tật, tiền bạc lo cho con cái ăn học trong khi đã cầu cứu chính quyền mà đoàn thể, chính quyền nơi ấy không có biện pháp giúp đỡ là chưa sâu sát, còn hời hợt trong công tác quản lý và chăm lo cho đời sống người dân.
“Qua chuyện ấy, chúng tôi cũng nhận thấy một số chính sách chăm lo của Nhà nước cần được bổ sung, hoàn thiện để sát thực tế hơn” - ông Hoàng nói thêm.
Theo bà Nguyễn Thị Tiến (chi hội trưởng Hội phụ nữ ấp 5), ba hôm trước khi chị Nhân mất, Hội phụ nữ ấp 5 có xét cho chị Nhân vay tương trợ 1,3 triệu đồng, định đến cuối tháng 4 giao.
“Tôi cũng là chỗ gần gũi thân quen với chị Nhân nên tôi biết gia đình chị thật sự rất khó khăn. Chị có nói muốn các con ăn học vươn lên thoát nghèo, muốn các con đổi đời bằng con đường học tập. Nhưng thật tình hoàn cảnh nhà chị khó khăn quá: không ruộng đất, chỉ làm thuê làm mướn khó lo nổi tiền học cho ba đứa con” - bà Tiến tâm sự.
Không được tư vấn kịp thời
Chiều 30-4, bà Trần Thị Sự - giám đốc Ngân hàng Chính sách xã hội tỉnh Cà Mau - cho biết ngoài trường hợp hộ nghèo và cận nghèo, thời gian qua Ngân hàng Chính sách xã hội tỉnh còn áp dụng cho học sinh, sinh viên vay tiền đi học trong trường hợp gia đình có hoàn cảnh khó khăn.
Đối chiếu với trường hợp chị Nhân là một trong hai lao động chính của gia đình nhưng bị bệnh, mất sức lao động, tạo thêm gánh nặng cho cả nhà, phương hại đến việc học của các con thì được coi là diện có hoàn cảnh khó khăn đột xuất. Nếu được tư vấn kịp thời tới nơi tới chốn, chị Nhân hiển nhiên được vay vốn cho con đi học.
Trong khi đó, theo lời anh Đinh Hoài Bảo (49 tuổi, chồng chị Nhân), cuộc sống gia đình bắt đầu chật vật khi con trai lớn Đinh Công Bằng đi học ở Bà Rịa - Vũng Tàu vào năm 2011. Dù tiền ăn, tiền ở con tự lo, nhưng học phí thì gia đình phụ giúp (7-8 triệu đồng/năm học).
“Thấy học phí nhiều quá, vợ tôi mới ra ấp và xã xin cấp sổ hộ nghèo để con vay tiền đóng học phí. Trước đó, khi làm giấy xác nhận gia đình khó khăn, Ngân hàng Chính sách xã hội không cho vay. Còn vợ tôi xin sổ hộ nghèo không phải vì muốn được hưởng trợ cấp mà muốn được vay tiền cho con đi học nhưng mấy anh chính quyền địa phương chỉ hứa chứ không giải quyết cấp sổ hộ nghèo”.

Anh Đinh Hoài Bảo cho biết từ ngày vợ mất đến giờ anh ở nhà tạm thời lo công việc gia đình, chưa đi làm phụ hồ trở lại. Khi chị Nhân mất, bà con hàng xóm, các hội từ thiện, chính quyền địa phương hỗ trợ hàng, gạo, công sức... lo đám ma nên không để lại nợ nần gì.
Khi được hỏi chị Nhân mất, còn lại mình anh có lo nổi cho ba con đi học, anh Bảo trầm ngâm: “Khi vợ tôi mất, tôi có hứa là sẽ không để các con bỏ học giữa chừng. Vợ chồng tôi làm cực khổ bấy lâu là để nuôi con ăn học đàng hoàng. Tôi sẽ làm hết khả năng mình lo cho các con, tôi muốn các con tôi thoát nghèo bằng con đường học vấn”.
Anh Bảo cũng cho biết hoàn cảnh gia đình hiện nay rất khó khăn: số tiền anh nợ hai ngân hàng (Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn, Ngân hàng Chính sách xã hội) tổng cộng 35 triệu đồng, tiền vay mượn bà con hàng xóm gần 10 triệu đồng.
Ngày 30-4, ông Lê Văn Be (cán bộ phụ trách lao động - thương binh và xã hội xã An Xuyên) cho biết Đảng ủy, UBND xã An Xuyên vừa họp và chỉ đạo vào ngày 2-5, các đoàn thể xã sẽ họp xem xét lại trường hợp gia đình chị Nhân.
Theo ông Be, hiện gia đình chị Nhân đã mất một lao động chính, anh Bảo cũng đang mất việc vì ở nhà lo cho con. “Xét về thu nhập, hiện nay gia đình anh Bảo có thể thuộc diện hộ nghèo. Chúng tôi sẽ họp bình xét, nếu người dân địa phương, đoàn thể thống nhất đưa gia đình anh Bảo vào diện hộ nghèo thì chúng tôi sẽ làm thủ tục bổ sung gia đình anh Bảo vào diện hộ nghèo đột xuất của xã An Xuyên” - ông Be nói.
TẤN THÁI - ĐÔNG TRIỀU
Tìm đến cái chết bởi quá túng quẫn
Chúng tôi gặp anh Đinh Hoài Bảo chiều 30-4 lúc anh đang làm mâm cơm cúng tuần cho vợ. Nhìn lên di ảnh trên bàn thờ nghi ngút khói hương, anh Bảo ngậm ngùi: “Vợ chồng tôi cưới nhau từ năm 1990, khi cưới cha mẹ cho năm công đất làm ruộng. Cưới nhau chừng ba năm, vợ than hay bị nhức đầu. Tôi đưa vợ lên Bệnh viện Chợ Rẫy khám, bác sĩ nói do bị ảnh hưởng dây thần kinh. Trị bệnh được một thời gian không chịu nổi tiền nên bỏ ngang. Vì vợ bệnh mà làm ăn khó khăn, đất cha mẹ cho cũng phải bán”.
Sau cơn bão số 5 (năm 1997), gia đình anh Bảo được xét vào diện nghèo của xã An Xuyên. Đến năm 2006, gia đình thoát nghèo.
Theo anh Bảo, tinh thần vợ bị suy sụp nặng cách đây hơn một tháng khi bệnh cũ tái phát. Anh Bảo ngậm ngùi: “Khi qua bệnh viện khám, bác sĩ nói dây thần kinh số 7 đã bị liệt.
Chính vào lúc này vợ tôi cũng mất việc. Tôi đưa vợ đi chích được ba ngày thì nghỉ vì không có tiền. Lúc này vợ có tâm sự với tôi muốn tìm đến cái chết để dành tiền lo con ăn học nhưng tôi đã khuyên ngăn. Không ngờ mấy hôm sau vợ tôi tìm đến cái chết”.
Chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân treo cổ quyên sinh tại nhà, để lại cho chồng con bức thư tuyệt mệnh. Bức thư không đề ngày tháng và viết liền một mạch không dấu chấm câu. Nội dung chị Nhân nói hoàn cảnh gia đình quá khổ, bệnh tình nặng không tiền chữa trị và để dành tiền cho con ăn học nên phải tìm đến cái chết. Khi chết chị Nhân cũng xin các cấp chính quyền ấp 5 thương hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong giúp cho chồng con được sổ hộ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời.
 

Đau đớn thư tuyệt mệnh của người mẹ tự vẫn

28/04/2013 21:05 (GMT + 7)
TTO - Chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (48 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) đã treo cổ quyên sinh (ngày 24-4), để lại cho chồng con bức thư tuyệt mệnh. Bức thư không đề ngày tháng và viết liền một mạch không dấu chấm câu, nhiều chữ trong thư cũng khó đọc.
Hình chụp lại bức thư của chị Mỹ Nhân

Tin bài liên quan

Chia sẻ

Từ khóa

Tin bài khác

Chúng tôi cố gắng ghi lại nội dung toàn bộ bức thư với biên tập vài lỗi chính tả, ngắt câu:
Tạm biệt chồng con!
Anh, trong hoàn cảnh gia đình quá khổ, em không sống nổi với anh và các con được. Vì em bệnh thần kinh, rối đầu óc vì nợ quá nhiều, cuộc sống khổ mãi, không lối thoát. Em không tâm trí mà sống nổi với anh cùng các con. Bệnh đau nhức cả thân thể của em. Bệnh kéo dài tháng ngoài, rộ bệnh lên người, lúc đó khổ cho anh. Em thành người điên, em sợ quá anh ơi!
Em bệnh, em biết không qua được căn bệnh này. Sống với anh hai mươi mấy năm trời toàn là khổ không. Lúc bệnh, không tiền trị bệnh than khổ, anh em vay hỏi tiền để trị bệnh mà không hỏi ai được đâu. Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết.
Em nghĩ chết là hết, để cho anh gánh nặng, chứ đời em thương anh nhiều lắm. Bỏ lại ba đứa con cho anh, con mình khôn ngoan chưa làm em buồn, em buồn mà em bỏ con em chết. Các con ơi, vì mẹ không qua được tinh thần để sống.
Với các con vì lo các con ăn học mà mẹ lâm vào nợ, thiếu tiền người ta, tiền hụi dì Ánh 1 tháng 1 triệu tiền hụi cho dì  Ánh. Số còn khổ của mẹ sống khổ mãi mãi không lối thoát, không tương lai.
Bằng, Tâm, Ngân ba đứa ở lại sống ráng vươn lên. Cuộc sống mẹ bỏ các con trong lúc này làm khổ cho các con. Vì  bệnh mẹ nhiều lo âu, nợ tiền không tiền trị bệnh, rồi tinh thần suy sụp nằm xuống không ngủ được (lúc nào được cứ nghĩ nợ tiền), cuộc sống không làm ra tiền. Còn mình anh Bảo làm không đủ mà sống nổi được nữa. Bệnh 1 tháng rồi mà cứ nhớ nợ tiền. Mấy năm mẹ nuôi các con đi học, mẹ đi van xin cho gia đình mình được sổ nghèo và cực nghèo mà không được (mà được ai chịu cho gia đình nghèo hết).
Anh Bảo, anh! Em chết anh khổ nhiều vì trong nhà hiện giờ không tiền, không gạo, rất làm khổ anh, cho anh nhiều quá. Em chết xin hàng chôn liền.
Bằng, Tâm, Ngân các con thương mẹ đừng trách mẹ vì mẹ quá khổ, không thoát bệnh của mẹ được. Sáng đi khám bệnh bác sĩ nói mẹ bệnh nhiều quá suy sụp tinh thần vì mẹ lo nợ tiền mà không sống nổi để nuôi các con được.
Mẹ khổ quá con con ơi, các con sống nên người, (đừng) làm khổ cho cha con, mẹ làm cho khổ rồi. Anh, em thương anh nhiều lắm, em ráng độ cho bốn cha con anh trúng số đặc biệt.
Anh Đoàn (Trần Đại Đoàn, bí thư Đảng ủy xã An Xuyên - PV), em chết rồi còn lại chồng em, anh giúp cho gia đình em được sổ nghèo cho con vay tiền đóng học phí, còn 1 năm cuối mong anh Đoàn giúp đỡ, Ánh còn tiền hụi anh Bảo trả Ánh từ từ. Ráng nhường mà sống nghe Ánh, đừng để khổ chị. Gánh dì bảy, em chết Bảo và con em khổ nhiều mong mấy chị giúp đỡ chồng con em. Đi đến con đường cùng rồi, em không biết nói gì với chế (chị) hết.
Anh Bảo nhiều đêm em than khóc với anh, em thương anh nhiều lắm. Sống với em cuộc đời cơ cực nghèo khổ. Mấy anh, chế coi cháu anh Bảo ráng giúp đỡ cho được qua hoàn cảnh vợ chết. Em có lỗi với anh chị em bên chồng nhiều. Em bỏ anh (Bảo) mà đi.
Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời.
Bằng, Tâm, Ngân, các con thương mẹ đừng trách vì gia đình mẹ gánh không nổi, mẹ mới lỡ bỏ các con. Mẹ thương các con nhiều nhiều lắm. Anh Bảo em thương anh nhiều nhiều lắm.
Bà con lối xóm ráng giúp đám ma tôi.
Mỹ Nhân tạm biệt!
T.T ghi
 
 

Quyền lực mềm: Những điều Trung Quốc và Nga không hiểu


 

Quyền lực mềm: Những điều Trung Quốc và Nga không hiểu


Joseph S. Nye


Phạm Nguyên Trường dịch

Bắc Kinh và Moskva muốn được người ta coi là hấp dẫn nhưng đã thất bại thảm hại.

Khi tạp chí Chính sách đối ngoại (Foreign Policy) đăng bài Quyền lực mềm (Soft Power) của tôi vào năm 1990, ai có thể ngờ rằng một ngày nào đó những người như Hồ Cẩm Đào hay Vladimir Putin lại sử dụng thuật ngữ đó? Nhưng tại Đại hội Đảng vào năm 2007, ông Hồ đã nói rằng Trung Quốc phải gia tăng quyền lực mềm, gần đây Putin cũng thúc giục các nhà ngoại giao áp dụng quyền lực mềm một cách tích cực hơn. Nhưng dường như cả hai ông này đều không hiểu làm sao đạt được mục đích của mình.http://www.addthis.com/bookmark.php?v=20

Quyền lực là khả năng tác động vào người khác nhằm đạt được kết quả mong muốn. Có ba biện pháp chính: cưỡng ép, bằng tiền hay bằng sự hấp dẫn. Nếu bạn có thể đưa quyền lực mềm của tính hấp dẫn vào kho vũ khí của bạn thì bạn có thể tiết kiệm được cả cây gậy lẫn củ cà rốt. Đối với một cường quốc đang lên như Trung Quốc, nền kinh tế và sức mạnh quân sự đang gia tăng của họ có thể làm cho các lân bang hoảng sợ, buộc họ phải thành lập những liên minh làm đối trọng; chiến lược khôn ngoan, trong đó có quyền lực mềm, sẽ làm cho Trung Quốc trông có vẻ bớt đáng sợ hơn và liên minh đối trọng sẽ kém hiệu quả hơn. Còn đối với một cường quốc đang đi xuống như nước Nga (hay trước đó là nước Anh) thì quyền lực mềm còn sót lại sẽ giúp làm cho cú ngã bớt đau đớn hơn. 

Quyền lực mềm của một nước trước hết nằm ở ba nguồn: văn hóa (văn hóa hấp dẫn được những người khác), giá trị về mặt chính trị (khi đất nước giữ những giá trị đó cả ở trong nước lẫn ở nước ngoài) và chính sách đối ngoại (khi những chính sách này được coi là chính danh và có giá trị đạo đức). Nhưng liên kết những nguồn lực này thành một khối không phải là công việc dễ dàng. 

Thí dụ, thành lập Viện Khổng Tử ở Manila để dạy văn hóa Trung Quốc có thể giúp tạo ra quyền lực mềm, nhưng dường như họ lại không làm như thế trong bối cảnh khi mà Trung Quốc hăm dọa Philippines về quyền sở hữu dải đá ngầm Scarborough. Tương tự như thế, Putin bảo các nhà ngoại giao của mình rằng “chuyển ưu tiên sang sử dụng quyền lực mềm, tăng cường vị trí của tiếng Nga” nhưng ông Sergei Karaganov, một nhà khoa học Nga, lại nói rằng sau cuộc tranh cãi với Georgia, Nga đã sử dụng “quyền lực cứng, trong đó có sức mạnh quân sự, vì nước này sống trong một thế giới nguy hiểm hơn nhiều… và vì nước này có ít quyền lực mềm – nghĩa là có ít sự hấp dẫn về xã hội, văn hóa, chính trị và kinh tế.” 

Phần lớn quyền lực mềm của Mỹ là do xã hội dân sự chứ không phải chính phủ Mỹ tạo ra, đấy là các trường đại học và các quỹ,Hollywoodvà văn hóa đại chúng. Đôi khi nước Mỹ còn giữ được một phần sức mạnh mềm của mình là nhờ có một xã hội dân sự có thái độ phê phán và không bị kiềm duyệt, mặc dù hành động của chính phủ xói mòn nó (thí dụ như cuộc xâm lăng Iraq). Nhưng chiến lược khôn ngoan phải là quyền lực cứng và mềm hỗ trợ lẫn nhau. 

Trong cuốn sách mới xuất bản, với nhan đề Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc toàn cầu (China Goes Global), David Shambaugh, Giáo sư của Đại học George Washington, chỉ ra rằng Trung Quốc đã chi hàng tỉ đô là trong “chiến dịch hấp dẫn” nhằm gia tăng quyền lực mềm của họ. Khác với các nước phương Tây, các chương trình trợ giúp của Trung Quốc cho châu Phi và Mỹ Latin không chỉ giới hạn trong những mối lo lắng về quyền con người. Người Trung Quốc thích hào phóng. Nhưng mặc cho những cố gắng như thế, Trung Quốc chẳng nhận được bao nhiêu. Những cuộc thăm dò dư luận về ảnh hưởng của Trung Quốc cho thấy họ có ảnh hưởng tích cực ở nhiều nước châu Phi và châu Mỹ Latin, nhưng nói chung là tiêu cực ở Mỹ, châu Âu cũng như ở Ấn Độ, Nhật Bản và Hàn Quốc. 

Ngay cả những thành công vang dội của quyền lực mềm, thí dụ như Thế vận hội Bắc Kinh năm 2008, cũng nhanh chóng trở thành tiêu cực. Chẳng bao lâu sau khi những vận động viên cuối cùng ra đi, việc Trung Quốc đàn áp những nhà hoạt động nhân quyền ở trong nước đã làm tiêu mòn quyền lực mềm mà họ vừa thu được. Triển lãm ở Thượng Hải năm 2009 (Shanghai Expo) là một thắng lợi lớn, nhưng ngay sau đó là vụ bỏ tù Lưu Hiểu Ba, người được giải Nobel về hòa bình và màn hình trên khắp thế giới chiếu chiếc ghế trống trong lễ trao giải ở Oslo. Có thể Putin hi vọng là quyền lực mềm sẽ được củng cố nhờ Thế vận hội mùa đông ởSochi, nhưng nếu ông ta tiếp tục đàn áp những người bất đồng chính kiến thì có lẽ ông ta cũng sẽ thất bại.

Trung Quốc và Nga đã lầm khi nghĩ rằng nhà nước là công cụ chủ yếu của quyền lực mềm. Trong thế giới hiện nay, thông tin thì thừa, nhưng chú ý lại thiếu. Mà muốn được người ta chú ý thì phải khả tín. Tuyên truyền của chính phủ thường ít khả tín. Tuyên truyền tốt nhất là không tuyên truyền gì cả. Mặc cho tất cả những nỗ lực nhằm đưa Tân Hoa Xã và Truyền hình trung ương Trung Quốc thành những hãng cạnh tranh với CNN và BBC, chẳng có mấy người chịu xem hoặc nghe những chương trình sặc mùi tuyên truyền như thế. Như tờ Economist nhận xét về Trung Quốc “Đảng không hiểu quan điểm của ông Nye rằng quyền lực mềm có xuất xứ chủ yếu từ các cá nhân, từ khu vực tư nhân, và từ xã hội dân sự. Vì vậy mà chính phủ tìm cách quảng bá những thần tượng của nền văn hóa cổ đại, họ nghĩ rằng những hình tượng đó có thể tạo được sức hấp dẫn trên toàn thế giới.” Nhưng quyền lực mềm không hoạt động theo cách ấy. Như ông Pang Zhongying ở trường Đại học Nhân dân (Renmin University) nhận xét, điều đó chứng tỏ “sự nghèo nàn trong tư duy” của các nhà lãnh đạo Trung Quốc.

Sự phát triển của quyền lực mềm không cần phải là một trò chơi có tổng bằng không. Tất cả các nước đều được lợi nếu thấy rằng họ là những nước có sức hấp dẫn lẫn nhau. Nhưng muốn thành công thì trong chính sách, Nga và Trung Quốc phải có lời nói đi đôi với việc làm, phải có thái độ tự phê bình và giải phóng toàn bộ tài năng của những xã hội dân sự của chính họ. Đáng tiếc là chuyện này sẽ không thể xảy ra trong một sớm một chiều. 

J. S. N.

Nguồn: What China and Russia Don’t Get About Soft Power

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN.



Công an Việt Nam đã cùng quẫn tới mức thế này sao???


 

Công an Việt Nam đã cùng quẫn tới mức thế này sao???


Trong chương trình đến thăm Phạm Văn Trội (xã Chương Dương huyện Thường Tín Tp Hà Nội) có tôi, mọi người đã bố trí sẵn người đưa đón. Tuy nhiên, kế hoạch của tôi hôm nay được ấn định từ trước đó nên tôi không đến cùng mọi người được.

Lúc 13 h 30, Phạm Văn Trội gọi điện báo tin, công an đã bắt hết những người đến thăm Trội về trụ sở. Tôi vừa tạt xe vào vỉa hè đưa tin, vừa tiếc mình không đi cùng mọi người. Nếu biết trước, cuộc đến thăm Phạm Văn Trội bị như thế, chắc chắn tôi sẽ hoãn việc kia lại.

Tốt nhất là để cho người trong cuộc kể.

Trước hết là lời kể của Vũ Quóc Ngữ, có thể gọi là đại diện cho số 5 người (trừ Hoàng Dũng là đối tượng được quan tâm đặc biệt):

https://www.facebook.com/ngu.vuquoc/posts/404469406317674

Sáng hôm nay mấy anh em tôi (Mai DzungPham Hong SonNgu Vu Quoc, và Hoàng Dũng Cdvn))) ))))) ))đến nhà thầy giáo Đỗ Việt Khoa rồi tất cả kéo xuống nhà thăm hỏi gia đình cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội và chị Trang ở xã Chương Dương gần đó.

Khi anh em tôi đến nhà thì thấy có Đội trưởng (phó?) an ninh huyện Thường tín tên Bê đã có mặt ở đó rồi, và một anh bạn trẻ tên Đệ. Chào và hỏi thăm sức khỏe gia chủ một lúc thì tên an ninh Bê ra về. Anh Trội mời cơm mọi người, sai con mang khóa ra khóa cổng lại. Lúc sau chúng tôi nghe thấy ồn ào ngoài cổng, nhìn ra thấy lố nhố người xưng là công an xã và bí thư chi bộ thôn đòi vào nhà.

Anh Trội bảo chúng tôi đang ăn cơm, ko tiếp thêm khách, có việc gì đến chiều. Trong khi chúng tôi ăn cơm, công an liên tục gọi điện vào điện thoại của gia đình và của thầy Khoa nhưng hai người trả lời rất cương quyết là ko gặp trong giờ ăn trưa.

Do bị quấy rầy liên tục nên chúng tôi cũng ăn một cách nhanh chóng mặc dù đc chủ nhà đãi một bữa khá thịnh soạn với gà, cá và chả lá lốt. Để tránh phiền phức cho hai anh chị Trội-Trang, chúng tôi uống nước nhanh rồi chào chủ nhà ra về. 
Ra đến cổng, chúng tôi bị hơn một chục công an xã quây lấy, yêu cầu chúng tôi về làm việc tại Ủy ban xã Chương dương. Chúng tôi có phản đối, nhưng trước sự hung hãn của lực lực “còn đảng còn tiền” nên đành phải theo về Ủy ban cách đó vài chục mét.


Tới nơi, chúng tôi thấy có ba xe otto, một biển xanh 80B, hai biển xanh 31A, sau đc biết 01 của CA thành phố, 01 của CA Huyện TT. 

Vào phòng thấy có một người giới thiệu tên Nam của Bộ, còn một người khác tên Ngô Anh Tuấn, hình như cũng của An ninh Bộ. Chúng nó yêu cầu chúng tôi khai tên tuổi rồi tách mỗi người một phòng.

Phần tôi, tên Anh Tuấn hỏi và một thanh niên trẻ ghi. Ban đầu chúng nó định lôi tờ Biên bản mẫu ra ghi, tôi tuyên bố luôn là ko ký gì hết nên việc các anh ghi gì thì cứ việc. Tên Tuấn lại bảo tên kia mang tờ giấy trẳng ra ghi Biên bản làm việc, tôi kệ cho ghi. Chúng nó hỏi lý do đến nhà Trội-Trang, có tổ chức ko, có biết nhau không, đến nói chuyện gì. Tôi trả lời biết anh Mai Dung và thầy giáo Khoa, hôm nay đến chơi nhà a Trội thì tình cờ gặp mấy người còn lại. Còn trong thời gian ở nhà anh Trội-chị Trang chúng tôi hỏi về hoàn cảnh hiện tại của gia đình và phương hướng làm ăn kinh tế để nuôi hai con ăn học. Hỏi về biểu tình chống Trung quốc thì mình bảo có đi năm-bảy lần, có tham gia đội bóng No-U. Tên Tuấn hỏi có ai tài trợ cho đội bóng ko thì tôi nói anh em tự đóng quỹ, và theo tôi đc biết thì ko có ai tài trợ.

Hỏi vài câu nữa rồi tên trẻ đưa tôi đọc lại. Tôi từ chối, bảo ko ký nên ko cần thiết phải đọc. Cứ ghi vào là tôi từ chối ký vào biên bản, vì các anh mời tôi vào nói chuyện thì ko phải làm biên bản. Không phải phạm pháp gì thì ko có biên bản chi hết. Thế là hai tên cũng chịu. Rồi tôi vào phòng cũ, là phòng của CA xã, có bác MaiDung đã làm việc xong. Hai anh em ngồi nói chuyện về địa phương với Trưởng công an xã tên Cường một lúc thì anh Sơn cũng ra. Chúng nó bảo xong việc rồi, bảo chúng tôi về. Chúng tôi có nói muốn chờ Hoàng Dũng cdvn về cùng thì chúng nó cứ đuổi chúng tôi, bảo ko chờ. Thế là ba anh em ra ngoài đường, liên lạc thì đc biết thầy Khoa đã về nhà, thanh niên tên Đệ cũng đã đc về, chỉ còn Dũng là trong đó. Chúng tôi quyết định chờ Dũng cdvn bên ngoài, và một lúc sau thì Dũng đc một công an xã chở xe máy đến (xe máy của Dũng thầy Khoa đã đi về nhà trước). Dũng cdvn nói bị chúng nó đánh 03 phát, khá đau.

Chúng tôi về nhà thầy Khoa uống nước một lúc thì lên đường về Hanoi.

Còn đây là ghi chép của Hoàng Dũng:

An ninh Bộ cơ đấy!


Như các anh chị đã biết, 6 người chúng tôi ghé thăm nhà anh Trội ở xã Chương Dương, Thường Tín vào buổi sáng nay. Khi về tới nơi thì đã có 2 công an ngồi ở nhà anh Trội chờ – chào đón. Ngồi một xíu thì 2 người rút, chúng tôi (anh Phạm Hồng Sơn, thày Đỗ Việt Khoa, anh Mai Dũng, anh Vũ Quốc Ngữ, anh Tùng và tôi) vui vẻ trò chuyện về chuyện anh Trội khi còn ở trong tù (vui lòng google từ khóa Phạm Văn Trội để biết thêm thông tin ), chuyện về công an, an ninh biết chuyện hôm nay chúng tôi ghé thăm anh Trội mà quanh quẩn ở ngoài.

Đang ăn trưa thì ở ngoài cổng an ninh liên tục gọi anh Trội đòi mở cổng vào nhà, làm tôi giờ đây thắc mắc hai chữ an ninh quá! Các anh đang giữ an ninh cho làng xóm hay lại đang làm rối an ninh xung quanh?

Anh Trội dù phải nói rằng “Trời đánh tránh miếng ăn” nhưng cũng không làm cho họ ngừng quấy an ninh. Mọi người đành phải ăn vội vàng để ra về, kẻo làm phiền nhiều cho gia đình anh Trội. Cảm ơn anh Trội về bữa cơm ngon, hì hì.

Sáu người tạm biệt anh Trội ra về, mở cổng thì đã có khoảng 20 người mặc thường phục ùa ra đón, mời về Công an xã Chương Dương để làm việc về việc dám đến thăm nhà một cựu tù nhân lương tâm còn đang phải chịu án quản chế.

Tôi là người bị “đi cung” đầu tiên, với an ninh Bộ Công an – Cục bảo vệ Chính trị nội bộ – Cục chuyên trách theo dõi hoạt động của Phong trào Con đường ViệtNam.

Chỉ vài câu hỏi ngắn gọn liên quan đến việc có mặt ở nhà anh Trội như ai mời, với ai, đi thế nào… Sau đó lại quay về những câu hỏi liên quan đến các hoạt động của Phong trào Con đường ViệtNam, ngay cả đến các bác đọc note này thấy cũng chán. Một phong trào với mục tiêu làm cho quyền con người được tôn trọng và bảo vệ trên hết, bình đẳng ở ViêtNammà cũng làm cho Bộ Công an lo lắng và sợ hãi. Hơn nữa, tôi lại chưa có bất cứ đóng góp nào vào mục tiêu này, mà cũng bị/được săn sóc như vậy.

Trong khi làm việc, họ còn đưa ra 2 thông tin rằng họ đang điều tra một đơn tố cáo tôi và thông tin cho rằng tôi ủng hộ tiền cho ai đó 20 triệu. Trời, bỗng dưng tôi giàu dữ! Hay là trong lúc mộng linh tinh mà tôi đưa cho ai đó chăng? Ai nhận được xin hú lên để tôi xin lại nhé, hoặc gửi cho tôi biên lai nhận tiền, hehe.

Họ có hỏi về cuốn sách “Câu chuyện về Quyền Con Người” và tôi nói rằng tôi có 6-8 cuốn. Đã kịp tặng cho chị Thanh Nghiên 1 cuốn, anh Chí Đức 1 cuốn, để ở nhà 1 cuốn, còn lại là để ở Sài Gòn. An ninh Bộ cho rằng việc lưu hành cuốn sách đó ở Vn là vi phạm pháp luật. Tôi nói rằng tôi mong các anh làm um chuyện này lên để chứng minh tôi đã vi phạm pháp luật khi có trong tay và tặng 1, 2 người bạn cuốn sách quyền con người đó  và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu như việc đó vi phạm pháp luật. Tôi muốn nhiều người hơn nữa biết và muốn tìm hiểu về quyền con người.

Ngoài ra, họ có hỏi tôi về việc ký “kiến nghị 72″, có biết đó là hành động vi phạm nghị quyết 38 gì đó không? Họ hỏi về “tuyên bố công dân tự do”, ai là người khởi xướng…

Có vẻ như họ rất sợ cái buổi nói chuyện về quyền con người ngày 5/5 tới ởHanoi, Nha Trang vàSaigon. Họ hỏi tôi tham dự ở đâu. Tôi nói tôi sẽ tham dự, nếu về kịp Sài Gòn thì tôi sẽ tham dự ở Sài Gòn. Họ còn cố gắng tìm hiểu xem Phong trào Con đường ViệtNamcó liên quan gì đến buổi này không?! Tôi nói rằng không vì chuyện đấu tranh cho quyền con người không phải là của riêng phong trào này hay chuyện tìm hiểu về quyền con người không phải là chỉ là quyền của phong trào, mà nó là quyền của bất cứ một công dân bình thường nào.

Khoảng 4pm, buổi làm việc có vẻ như kết thúc, họ yêu cầu tôi đọc lại biên bản và ký. Tôi đọc và không ký vì tôi không thích ký và cho rằng đây chỉ là buổi nói chuyện. Các anh mời tôi về làm việc, tôi đã đồng ý về và trả lời các câu hỏi của các anh, đó chính là sự hợp tác rất tốt của tôi rồi. Ba người (tôi, Giang và Tới) tranh luận một chút về việc hèn không dám ký thì 2 công an thường phục đứng trong phòng bắt đầu lớn tiếng: Không ký đánh cho bằng ký thì thôi…

Cái hèn hạ bắt đầu xuất hiện từ đây!

Tới và Giang nghe thấy vậy bèn để lại biên bản và lẳng lặng rút ra khỏi phòng. Tôi chợt hiểu ra vấn đề. Tới và Giang – 2 nhân viên an ninh cục bảo vệ chính trị nội bộ – Bộ Công An thật hèn hạ khi có hành động đó. Hèn hơn cả 2 công an già kia khi họ lao vào tát, đấm tôi.

Tuy chỉ 1 cái tát, 2 cú đấm gãi ghẻ và vài câu chửi dọa dẫm để bắt tôi ký, nhưng nó lột tả hết mức cái sự trắng trợn ngồi xổm lên pháp luật của những nhân viên bảo vệ pháp luật.

Sau khi lãnh 3 cú đánh, tôi có nói với 2 côn an kia rằng: Cháu (họ khá già) giữ quyền không ký biên bản nhưng không giữ quyền được bảo vệ thân thể, các chú đã xâm phạm thân thể cháu. Nói một hồi cũng không làm tôi ký, họ đành bỏ ra ngoài, cầm theo biên bản. Nhìn ra ngoài, hàng chục an ninh, công an thường phục đang đứng nhìn sự việc qua cửa kính một cách bình thản. Thật đáng để thở dài một tiếng.

Trước khi ra về, một an ninh còn dọa tôi: Ngay tối nay hoặc chậm nhất ngày mai phải rời Hà Nội, nếu không %^((*^%##^&((&.

Tôi tưởng phải đi bộ về thì chính một trong hai người đánh tôi lúc nãy đề nghị chở tôi về. Tôi đồng ý vì lúc bị đánh, lúc đó và ngay cả lúc này, tôi chẳng thấy có gì đáng phải căm thù họ cả. Bởi đơn giản tôi nghĩ họ chỉ là do nhận thức quá kém về pháp luật và những người hoạt động, đấu tranh khác phải tiếp tục các việc làm để họ phải dần tôn trọng pháp luật hơn nữa. Tôi chỉ thấy cái hành động bỏ ra ngoài của Tới và Giang là cực kỳ hèn hạ mà thôi, anh Tới và em Giang ạ!

Ra ngoài, kể lại sự việc thì anh Phạm Hồng Sơn cho rằng cần phải không đồng ý để cho tay công an kia đưa về giúp, bởi hắn chính là người đánh mình. Có lẽ lần sau (nếu còn bị xâm phạm thân thể) tôi sẽ nghe theo anh Sơn, nhưng cũng có thể không, bởi tôi muốn cho họ thấy rằng việc đánh đấm tôi không làm cho tôi thấy căm giận hay phản kháng không hay, mà ngược lại, họ sẽ cứ tiếp tục ngồi lên pháp luật nữa đi, để một ngày họ phải gặm nhấm cái sự sám hối ngày càng nhiều khi họ hiểu ra vấn đề.

Vài ngày ở Hà Nội cũng đã kịp cho tôi được hưởng thời tiết mát lành ở Hà Nội, những món ăn ngon mà bạn bè đãi, những cái bắt tay với các anh chị mà tôi ngưỡng mộ và cũng kịp cho tôi 2 buổi làm việc với những người bảo vệ pháp luật. Thật là một chuyến đi nhiều kỷ niệm…

Hanoi ngày Quốc tế Lao động 2013.

Bạn hữu đến thăm một ai đó là chuyện hết sức bình thường, cho dù người được thăm là tù nhân mãn hạn tù hoặc bất cứ một ai khác. Ấy thế mà công an lại bắt tất cả về trụ sở ủy ban thẩm vấn. Khi không chịu ký vào biên bản thì tuyên bố “Không ký đánh cho bằng ký thì thôi”

Chẳng cần giở văn bản ra, ai cũng biết, hành vi này của công an Bộ là trái luật.

Để đạt được ý muốn của mình, pháp luật ViệtNamkhông đủ đảm bảo cho ý muốn làm ông giời của họ nên họ phải chà đạp lên pháp luật do chính đảng cộng sản cầm quyền lập nên.

Cứ tường rằng sau những hành vi đàn áp người biểu tình, bắt người vô cớ, giết người tùy thích, nhất là sau vụ ông Nguyễn Thế Thảo ra quyết định đưa Bui Hằng vào trại bị Bùi Hằng kiện, đang có nguy cơ phải ra hầu tòa (dù chẳng mấy ai tin vào tòa án) thì công an Việt nam phải có một sự thay đổi nào chứ. Hóa ra, qua vụ bắt người đến thăm Phạm Văn Trội hôm nay, họ chẳng thay đổi tí nào và ngày càng tỏ ra cùng quẫn.

Không biết ông Trần Đại Quang – nghe nói đang đứng trước một tương lai tươi sáng lắm cho con đường danh vọng của ông có xấu hổ và ăn năn về việc này?

1/5/2013

N. T. T.

Nguồn: http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/05/01/cong-an-viet-nam-cung-quan-toi-muc-the-nay-hay-sao/

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link