Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 13, 2013

Việt Nam: chùa chiền và tiền bạc


 

 

Việt Nam: chùa chiền và tiền bạc

Quốc Phương


BBC: Cập nhật: 15:10 GMT - thứ hai, 15 tháng 4, 2013

Đời sống tôn giáo, tín ngưỡng ở Việt Nam có nguy cơ bị tha hóa và lũng đoạn mạnh vì tính vụ lợi trong số người giàu, quan chức, được tiếp tay bởi một số tu sỹ và cơ sở tôn giáo tín ngưỡng.

Đó là nhận định của một số nhà nghiên cứu tôn giáo và xã hội học nhân sự kiện một số 'đại gia' tài trợ cho các cơ sở tôn giáo, thậm chí xây chùa đứng tên mình gây ồn ào.

Trao đổi với BBC Tiếng Việt hôm 15/4/2013 từ Hà Nội giữa lúc báo chí nêu nhiều về chuyện 'chùa Trầm Bê', Giáo sư Ngô Đức Thịnh cho rằng các hiện tượng này đang gây xáo trộn, làm rối loạn đời sống, tín ngưỡng truyền thống của người dân Việt Nam.

Ông bày tỏ sự quan ngại khi phải ghi nhận một bộ phận mà ông cho là "không nhỏ" các quan chức, trong đó có cả các nhà quản lý, cũng tham gia vào việc tiếp tay cho một số cá nhân, tổ chức buôn thần, bán thánh qua việc cầu lộc, cầu tài và lạm dụng kinh tài qua trao nhận cúng dường, công đức.

Đặc biệt nhà nghiên cứu văn hóa, tín ngưỡng dân gian này khẳng định cũng có một bộ phận không nhỏ các tổ chức, cá nhân hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo, trong đó có các nhà đền, nhà chùa, một số tăng ni, sư sãi cũng vụ lợi.

"Nguồn thu là rất lớn. Có những cơ sở có thể thu tới ba bốn chục tỷ một năm, không thể tưởng tượng nổi. Rõ ràng chính cơ sở đó vụ lợi," ông nói.

"Và muốn vụ lợi như vậy thì họ bằng nhiều cách lắm, kể cả việc họ có thể dựa vào lực lượng của chính quyền hay các nhà quản lý."

Ông cho hay ở một số cơ sở tín ngưỡng hiện nay, nhà nước không thể biết được "họ thu nhập bao nhiêu tiền cả," chưa nói tới đánh thuế.

Giáo sư Thịnh cũng phản ánh hiện tượng nhiều đảng viên, quan chức chính quyền công khai tới các cơ sở tín ngưỡng tôn giáo để cầu lộc cầu tài, một số còn để cho tên tuổi của họ được một số đền chùa loan báo danh tính, mà theo ông là để tăng uy danh cho các cơ sở cung cấp dịch vụ cầu an, giải hạn đó.

Ông nhắc tới một số ngôi chùa như Chùa Phúc Khánh ở ngay thủ đô Hà Nội, hay Lễ hội đền Trần ở Nam Định là những địa điểm mà nhiều quan chức tới cầu chức, cầu tài và địa vị.

"Đền Trần trở thành nơi cầu lộc cầu tài của quan chức, chứ không phải là nơi dành cho dân thường nữa," ông nói.

Ông nói thêm: "Hành vi của họ đến đó cũng nêu một tấm gương không tốt cho người dân..."

Ông cho rằng những hành vi cầu xin này chỉ phản anh sự thiếu tự tin vào bản thân, cũng như vào chính chế độ mà các đảng viên, quan chức này đang làm việc, chấp chính.

"Trong những năm gần đây, có thể khẳng định được rằng nó càng ngày càng đông lên, phải chăng ở đây có một suy nghĩ rất là lạ...," ông nói.

"Đáng lẽ họ là đảng viên, là quan chức, là những người có học, có hiểu biết, thì họ phải nghĩ rằng việc họ thăng quan tiến chức, tất nhiên ai cũng muốn cả, tôi nghĩ, phải bằng thực sự sự nỗ lực của mình, khả năng của mình,

"Nhưng không hiểu tại sao lại len lỏi vào trong đầu họ một quan niệm rất lạ là bây giờ phải có âm trợ nữa, ngoài dương phù. Tức là phải có sự hỗ trợ của thần linh nữa, thì đấy là một cách nghĩ, một quan niệm mà cách đây vài chục năm không có ở Việt Nam, hoặc rất hiếm."

Ông đặt giả thuyết:

"Họ, chính họ đi tìm một cái niềm tin vào thế giới tâm linh, chuyện đó thực sự như thế nào thì không rõ, nhưng cái đó phải chăng thể hiện một điều thiếu niềm tin vào bản thân, vào hệ thống chính quyền của mình."

"Đấy là một vấn đề xã hội, xã hội học cần phải được nghiên cứu, điều tra, lý giải và phải có một cách nào đó để ngăn chặn cái đó," ông nói với BBC.

'Đầy đủ'


Cũng về chủ đề này, hôm thứ Hai, Tiến sỹ xã hội học Bấm Nguyễn Đức Truyến khẳng định các đại gia, quan chức ở Việt Nam hiện nay đang có nhu cầu mạnh về cầu tài, cầu lộc, cầu an, cũng như cầu quyền lực ở góc độ nhu cầu và tâm linh nhằm vụ lợi cá nhân, một hiện tượng mà ông cho là phổ biến.

Ngược lại, nhiều cơ sở tôn giáo, gồm không ít chùa chiền và sư sãi cũng đang rời xa nguồn gốc của tôn giáo, tín ngưỡng truyền thống lâu nay của dân tộc để đi tới lựa chọn vừa thích tu vừa thích hưởng thụ.

Ông Truyến cho rằng khi tôn giáo trở thành một thứ dịch vụ xã hội, thì tính chất tôn giáo của nó đã biến đổi và không còn thuần khiết nữa.

Ngay cả cách thức tu hành và hưởng thụ của nhiều bậc tu sỹ, trong đó có nhiều sư sãi, thầy đền, thầy chùa cũng đang đặt ra vấn đề.

"Chùa ngày là để cứu với sinh linh, cho nên đem cái khổ của mình ra để xoa dịu cái khổ của nhân loại, cho nên họ muối một vại dưa, vại cà ăn hàng một hai năm, nhà chùa toàn mặc áo thô, đi chân đất thôi, chứ không diện, sang trọng hay sa hoa như bây giờ," ông nói.

Nhưng nay theo ông nhiều vị tu sỹ vừa được hưởng thanh bình sau không gian chùa, chiền, đền, đài, miếu mạo, vừa có vẻ hài lòng, tỏ ra có nhu cầu rõ ràng và thích nhận các khoản cúng dường không nhỏ của các giới tín đồ, phật tử, trong đó có những quan chức, đại gia.

Ông cũng nói nhiều bậc tu hành hiện nay không còn đạm bạc trong sinh hoạt ăn uống như xưa, mà họ ăn uống, dinh dưỡng, dù là chay, nhưng phong phú, chất lượng, dinh dưỡng tốt hơn rất nhiều, lại có phương tiện sinh hoạt ăn ở, đi lại rất thuận lợi.

"Bây giờ các sư sãi sống cũng tốt hơn ngày xưa, điều kiện đi lại cũng dễ hơn, ngay cả trong chùa cũng có điều hòa nhiệt độ.

"Ăn uống tiêu chuẩn cũng cao hơn. Mặc dù ăn chay những cũng rất là sang trọng, rất là đảm bảo về mặt dinh dưỡng, về mặt an toàn thực phẩm,

"Cách sống rất là thanh cảnh như vậy mà lại vẫn đầy đủ như vậy."

'Xa lạ'


Nhà xã hội học cho rằng do có những thay đổi theo hướng này, mà một số tín đồ, phật tử cảm thấy có thể "xa lạ với" với cơ sở tôn giáo, tín ngưỡng.

Ông nói: "Vì thế nên tôi nghĩ người nghèo nói chung bây giờ cũng cảm thấy xa lạ với nhà chùa, có thể những chùa gần gũi thì người ta đến, còn những chùa sang trọng quá, người ta cũng không dám đến."

Tiến sỹ Truyến cũng so sánh sự khác biệt của tôn giáo xưa và nay được thể hiện ra ngoài hình thức kiến trúc, bài trí của các cơ sở, tôn giáo. Ông nói:

"Các ngôi chùa Việt Nam ngày xưa gắn với kiến trúc, khung cảnh Việt Nam, nó ẩn khuất, nó chan hòa không chỉ với cộng đồng mà với cả thiên nhiên nữa.

"Các ngôi đình, hay ngôi chùa nó cũng thấp thôi, nó không cao như bây giờ, hay nó cũng không phải là chót vót trên đỉnh đồi, để lôi kéo mọi người thập phương đến như kiểu nhà thờ thời Trung Cổ, nó gần gũi với con người.

"Nhưng bây giờ tôi thấy nó như một cái gì đó đồ sộ như là thành quách, như cung đình, nó mang tính chất biểu trương sức mạnh của tiền bạc nhiều quá...

Ông nói thêm:

"Tôi thấy nó không gần gũi với tâm hồn đạo Phật, chùa chiền thời nguyên thủy, thí dụ ai cũng có thể đến được, nhất là người nghèo càng có thể đến được, chứ bây giờ đến chùa trông khang trang quá, người ta cũng sợ..."

Tiến sỹ Truyến, người có nhiều công trình nghiên cứu với Viện xã hội học về tôn giáo cho rằng khi tôn giáo, tín ngưỡng xuất hiện từ góc độ cá nhân là chính, đặc biệt là đề cao tiền bạc, vụ lợi thì chúng đã mất đi rất nhiều ý nghĩa của mình.

"Tôi nghĩ tôn giáo ngày càng xa rời cuộc sống của con người, nhất là những người nghèo. Tôi nghĩ nó không phản ánh tinh thần nhân bản của tôn giáo...

"Tôn giáo nguyên thủy lành mạnh hơn," ông nói với BBC.

Được biết ở một số quốc gia, ngoài việc có luật pháp quy định rõ ràng, các nguồn thu nhập cá nhân hay tổ chức của các cơ sở hoạt động tôn giáo bị đặt dưới sự giám sát và kiểm tra chặt chẽ của chính quyền.

Một số nơi còn coi hành nghề tôn giáo tạo thu nhập là một nghề nghiệp và là đối tượng điều chỉnh của các luật thuế, một trong các lý do được biết là để tạo đảm bảo công bằng trong xã hội, đặc biệt giữa các tổ chức, doanh nghiệp và cá nhân kinh doanh từ hoạt động tôn giáo, tín ngưỡng, so với các lĩnh vực thương mại, dịch vụ thông thường khác.

Luật pháp các nước này thậm chí cũng coi các hoạt động quảng cáo, PR vụ lợi thông qua các hoạt động, kinh doanh tôn giáo tín ngưỡng là đối tượng chịu các loại thuế hay lệ phí nhất định.

__._,_.___

Sửa Hiến Pháp: TRÒ TRÁO BÀI 3 LÁ (bài 2)


 

Sửa Hiến Pháp: TRÒ TRÁO BÀI 3 LÁ
(bài 2)

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Thả cò mồi

Bẫy chim hay bẫy người, người ta theo cùng một nguyên tắc: dùng con mồi đẻ dụ. Chim thì gọi là chim mồi, người thì gọi là cò mồị. Con chim mồi càng hót vang, càng gáy khéo, càng dễ dụ những con chim khác kéo đến họp đàn.
 
Đối với con người, cá nhân hay tổ chức càng có danh vọng, tiếng tăm càng được nhiều người tin tưởng. Trên một chiếu bạc, trong số dân chầu rìa và những con bạc vây chung quanh tay nhà cái, thỉnh thoảng có người thắng, và thắng lớn. Đó chắc chắn là tên cò mồi.
 
Tay nhà cái rất cần có những tên cò mồi để dụ khị người khác vô chơi. Trò sửa HP cũng thế. VGCS đưa ra những tên cò mồi có tiếng tăm để dụ người ta hưởng ứng, bàn bạc và góp ý để cho trò bịp bợm trở thành như là thiệt.

Màn dàn dựng thứ hai sau bức tranh hòa hợp là màn thả những tên cò mồi. Đám cò mồi trong vở tuồng sửa HP tự động qui tụ thành một phe mang hình thức đối lập với tay nhà cái tức đảng VGCS. Thế là chiếu bạc xôm tụ. Ở đây chúng tôi một lần nữa xin nói rõ về hai từ kép “hoà hợp và hoà giải để lưu ý bạn đọc. Chỉ cần để ý một chút thì sẽ thấy, bọn VGCS không bao giờ nói đến chữ hòa giải.
 
Chúng chỉ nói đến hòa hợp. Thuật ngữ hòa hợp trong trò chơi chữ của VGCS có nghĩa là anh hợp tác làm việc dưới quyền lãnh đạo cửa tôi. Đơn giản thế thôi. Nhưng thuật ngữ hòa giải hòa hợp của người quốc gia thì trước hết phải xóa bỏ hận thù giữa đôi bên rồi mới nói đến hợp tác và xây dựng được. Do đó hòa hợp đòi hỏi phải có hòa giải trước thì mới có kết quả. Hòa hợp mà không có hòa giải chỉ là đòn phép lừa đảo nhau “đồng nhi bất hòa” của những tên tiểu nhân.
 
Nói hòa hợp hòa giải không thôi thì có vẻ còn mông lung. Sửa HP, mục đích cụ thể của nó là hình thành một phe dân chúng cả ở trong lẫn ngoài nước càng đông càng vui làm đối lập với phe cầm quyền để đi đến một chế độ có phe này phe kia như tại các nước phương tây.
 
Thử nhìn xem có phải sân khấu chính trị VN đang đi đến hình thành hai khuynh hưóng: phe cầm quyền và phe đối lập không? Còn chuyện đối lập thật hay đối lập cuội thì lại là chuyện khác, cũng dễ phân biệt thôi.

- Phe cầm quyền - Xưa nay trên thế giới đâu đâu cũng vậy, phe nắm quyền bao giờ cũng cố vơ vào cho mình cái thế nhân dân, cho rằng mình mới là kẻ được đa số nhân dân ủng hộ. VGCS là bọn to mồm hơn ai hết về cái tiểu xảo này.
 
Bọn đầu sỏ Hànội mà người phát ngôn là Nguyễn sinh Hùng, chủ tịch quốc hội VGCS, ngày 29-3-2013 cho biết, qua gần ba tháng triển khai kể từ ngày 2-1-2013, các bộ, ngành, địa phương, hội đoàn, đoàn thể trong cả nước đã tiếp nhận khoảng 20 triệu lượt ý kiến góp ý về các nội dung của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.
 
Trong đó hầu hết đều tán thành bản sửa đổi Hiến Pháp do chúng soạn thảo. Hùng tin tưởng rằng đến cuối tháng 9-2013, sẽ có khoảng 90% dân chúng tán thành bản HP được sửa đổi.
 
 Ai cũng thấy được, Nguyễn Sinh Hùng nói láo. Chưa chơi mà mọi người đã nhìn thấy tên gian manh này tráo bài rồi.

Ngoài việc được đa số quần chúng ủng hộ như tên chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng nói láo, phe cầm quyền còn chiếm ưu thế tuyệt đối về tất cả các lãnh vực khác, đặc biệt là lãnh vực kinh tế. Ngay cả trước khi Đông Âu và Liên Sô sụp đổ cuối thập niên 80 và đầu 90 của thế kỷ trước, VGCS đã nhìn thấy tình trạng bấp bênh của chính mình. Để sống còn, chúng phải đổi mới theo con đường làm ăn tư bản. Và cũng hiểu rõ đây là con đường mạo hiểm, VGCS vì thế đã tương kế tựu kế để luôn giữ thế thương phong trong bất cứ hoàn cảng nào.
 
Đại hội đảng lần thứ X năm 2006 đã đề ra phương sách cho phép đảng viên làm kinh tế cá thể. Các ngành kinh tế, tài chánh, thương mại, dịch vụ v.v. đang vốn là tài sản quốc gia, chỉ trong một thời gian ngắn được chuyển giao sang tay các đảng viên, hoặc thân nhân, trở thành tài sản tư nhân.
 
Ngày nay người ta thấy các đảng viên giầu sụ, trở thành một giai cấp mới người dân gọi là “tư bản đỏ” là do việc ăn cướp trắng trợn này. Đại hội XI năm 2011 đảng VGCS còn mở rộng đảng qui, kết nạp các đảng viên mới thuộc thành phần tư bản. Các nhà tư bản ngoài đảng không ai không gia nhập đảng để bảo vệ tài sản và dựa hơi đảng để làm giầu.
 
Cho đến nay, hầu như tất cả tài sản quốc gia đều nằm trong tay các đảng viên đảng VGCS. Đó là biện pháp tư bản hóa toàn đảng để giữ ưu thế cho đảng nắm quyề.

Về các ưu thế khác, chúng ta cũng không cần phải bàn cãi, bởi vì sự thật đã quá hiển nhiên là tất cả đều nằm gọn trong bàn tay của đảng rồi. Đảng VGCS nắm toàn bộ tất cả mọi phương tiện truyền thông trong nước để hướng dẫn dư luận theo ý đảng. Đảng nắm trong tay tất cả các cơ quan hành chánh từ trung ương đến địa phương, toàn thể quân đội và công an để trấp áp nhân dân và bảo vệ đảng.
 
Đứng đầu mỗi đơn vị phải là đảng viên. Ngoài ra đảng VGCS cũng đã kiện toàn việc lãnh đạo các tổ chức quần chúng. Không một người công dân nào không buộc phải tham gia vào các đoàn thể quần chúng dưới sự lãnh đạo của tổ đảng cơ sở. Tất cả cho thấy cái thế tất thắng của đảng VGCS cho dù có thay đổi chế độ.

- Phe đối lập - Họ là những ai? Có vẻ ô hợp và rời rạc, thuộc nhiều thành phần và khuynh hướng, nhưng hầu như đa số - xin nhấn mạnh là đa số - cùng một cái lò “cuội” mà ra.

* Hội dồng giám mục - Được coi là hấp dẫn nhất và có thế giá nhất là Bản Góp Ý của Hội Đồng Giám Mục (HĐGM) VN. Vấn đề ở đây không phải là HĐGM nêu ý kiến đúng hay sai, hấp dẫn hay không hấp dẫn, mà chủ yếu là sự có mặt góp ý của các vị trong Hội Đồng lãnh đạo khối tín đồ công giáo.
 
 Thực tế khối công giáo là lực lượng chống cộng mạnh mẽ nhất hiện nay tại VN. Được HĐGM đứng ra làm đầu tầu cho phe đối lập trong cái màn trình diễn này thì quả thật là hết chỗ chê.
 
Bọn đầu sỏ Hànội, qua các bàn tay chính ủy trong giáo hội đã đưa đẩy cả HĐGM vào cái thế đi giữa hai lằn đạn mà các vị chân tu không nhìn thấy. Ý kiến của các vị chắc chắn sẽ chẳng bao giờ được quan tâm, bởi vì như Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố, hiến pháp mới sẽ được 90% dân chúng hậu thuẫn rồi thì chúng còn gì cần phải nghe ai nữa.
 
Vì thế HĐGM bị VGCS lợi dụng làm một tên cò mồi ăn khách nhất trong canh bạc tráo bài sửa HP này.

Nhận định việc góp ý của HĐGM là một hành vi cò mồi, chúng tôi hoàn toàn không có ý bất kính hoặc phạm thượng, vì đó là một sự thực. Chúng tôi đứng trên lập trường dân tộc và vì lợi ích của Dân Tộc chứ chẳng phải vì lý do nào khác. Chúng tôi biết rất rõ đa số các giám mục VN là những bậc chân tu đáng kính.
 
Nhưng thành phần ở thượng tầng và có thế giá đang chi phối và dẫn dắt Hội Đồng đi theo khuynh hướng bợ đỡ VGCS. Nếu người ta dám âm mưu mượn tay người ngoại quốc để đẩy một vị chân tu có tiếng là yêu Giáo Hội, yêu đất nước ra khỏi chức vụ để ngồi vào thay thế thì chuyện làm cò mồi có là gì mà không dám làm?
 
Nếu đã dám xỉ vả giáo dân bất đồng chính kiến là bọn mang thói đời đối kháng thì đâu còn cần phải che giấu việc bợ đỡ VGCS! Bản góp ý của HĐGM theo chúng tôi nghĩ đã không được tham khảo rộng rãi trong toàn thể Hội Đồng. Vì thế nó trở thành một hành động cò mồi. Từ xưa đến nay, trước tất cả mọi thảm họa của đất nước, tại sao người ta không thấy HĐGM lên tiếng, mà trước việc VGCS sửa HP, các vị lại mau mắn đáng ngạc nhiên đến thế?
 
Sự sốt sắng ký tên trong các góp ý của Lm Huỳnh Công Minh và Gm Nguyễn Thái Hợp là một dấu chỉ, cũng là điểm gây nghi ngờ. Bản góp ý của HĐGM cuối cùng phạm phải một sai lầm nghiêm trọng là - như chúng tôi đã dẫn chứng lời của ông Boris Yeltsin
- CS chỉ thay thế mà không thể thay đổi được. Đóng góp ý kiến với CS để xin chúng thay đổi chế độ hoàn toàn là điều không tưởng và vô ích.
 
Sống trong đất nước CS, các giám mục không thể nói rằng không hiểu gì về CS.

* Nhóm 72 - Thành phần góp ý sôi nổi thứ hai là nhóm gọi là 72 nhân sĩ trí thức trong nước. Nhóm 72 ra mặt là chuyện bắt buộc, và là tên cò mồi thứ hai của VGCS.
 
Trên thế giới, trí thức được coi là tinh hoa của dân tộc, là rường cột của đất nước. Sửa đổi HP là công việc hệ trọng hàng đầu của quốc gia, thiếu vắng ý kiến của thành phần trí thức tham gia vào là điều coi không được.
 
VGCS không thể không cần đến tiếng nói của thành phần có học để màn trình diễn thêm phần mầu mè riêu cua. Thế nhưng ít có ai để ý một điều là, trí thức thế giới với trí thức xã hội chủ nghĩa VN khác nhau xa lắm.
 
 Căn bản của trí thức là biết đúng và làm đúng theo lương tâm.
 
Trí thức VN trong nước có thể có một chút kiến thức về chuyên môn, nhưng thực tế cho thấy họ không đủ trình độ để được đánh giá là trí thức. Dễ hiểu thôi, bởi vì thực tế chứng minh, trí thức VN không đủ trí tuệ và khôn ngoan hầu phân biệt được phải trái, đúng sai trong vấn đề chọn cho mình một đường lối chính đáng để phục vụ tổ quốc. Người nông dân VN bình thường hiểu biết rất tường tận về CS.
 
Họ hành động một cách rất sáng suốt và lẹ làng là trốn chạy khi thấy CS đến. Trong khi đó, 72 tên trí thức ngựa này lại đón CS về và cúc cung làm tôi mọi cho chúng sai khiến. Như vậy thì ai xứng đáng gọi là trí thức? Ai không?

Cũng không thể gọi là nhân sĩ bởi vì 72 tên này thiếu cả nhân cách. Sĩ là người có ăn học. Người xuất thân từ cửa Khổng sân Trình phải có đủ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.
 
 Như thế mới xứng đáng gọi là kẻ sĩ. Nguyễn Đắc Xuân giết hàng ngàn người dân Huế vô tội hồi tết Mậu Thân, bị tố cáo lại chối phăng thì làm sao gọi là sĩ. Huỳnh Công Minh nhân sĩ gì mà giấu tung tích đảng viên, chui vào giáo hội để phá phách giáo hội?
 
 Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Ngọc Chênh, Huỳnh Tấn Mẫm nằm vùng hoạt động cho VGCS cho đến bây giờ còn vâng lệnh đảng vờ vịt khoác áo dân chủ cuội để đánh lừa những người ngây thơ nhẹ dạ không xứng đáng là kẻ sĩ. Nguyễn đình Lộc bị đá đít khỏi chức vụ mới dâng kiến nghị sửa đổi HP. Như vậy là nhân sĩ gì?
 
 Lúc làm bộ trưởng tư pháp, quyền hành nắm trong tay, có đủ điều kiện để thay đổi luật lệ, đem lại dân chủ cho đất nước, tại sao y không làm. Những nhân sĩ loại này ở VN lạm phát vô số kể. Có thể kể ra cả ngày trời không hết mà toàn là thứ gộc: Võ Văn Kiệt, Trần Độ, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Hộ, Bùi Tín v.v. đều là các chiến sĩ dân chủ, đáng mặt nhân sĩ cả.
 
Trong tương lai, rất có thể cả đồng chí 3X cũng sẽ trở thành nhân sĩ, chiến sĩ dân chủ hàng đầu của VN?

Nói chung, bọn gọi là nhân sĩ này thực tế là những kẻ được chế độ nuôi dưõng và đào tạo để trở thành những con vẹt biết nói tiêng người, nói đúng lúc và đúng bài. Bọn này trở thành một loại gia cầm đảng VGCS nuôi trong sân để làm cảnh. Sự phân biệt giữa người là vẹt là, người nói theo cái đầu của mình suy nghĩ, còn vẹt chỉ biết nói những gì được người dậy cho nói. Đây là tình trạng của đa số những kẻ có ăn học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa VN hiện nay.

* Nguyễn đắc Kiên - Nội dung góp ý của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên nêu ra không có gì đặc biệt, nhưng điểm đặc biệt là ông đề nghị những biện pháp - theo ông - tiên quyết cần thực hiện đề đi đến hòa giải và đoàn kết dân tộc. Những biện pháp đó là:

- Thứ nhất, nhân danh như một điều kiện bắt buộc, không cho phép hồi tố và truy cứu trách nhiệm về những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia hay bất cứ hành động mang tính trả thù nào với bọn VGCS.

- Thứ hai, vì các thế hệ mai sau và vì tương lai dân tộc, không tịch biên, thu hồi những tài sản và tiền bạc bọn đảng viên đã tham nhũng, hối lộ, hoặc ăn cướp dưới mọi hình thức.

- Thứ ba, trong đội ngũ lãnh đạo ĐCSVN hiện nay có nhiều người có khả năng, nên giữ lại và sử dụng trong Chính phủ lâm thời để giữ vững sự thống nhất quốc gia trong giai đoạn chuyển giao.

Xét về nội dung những điểm đề nghị trên, ông nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên thực sự là người có công lớn đối với đảng. Ông Kiên trẻ người nhưng không non dạ tí nào. Ông dám nói ra những điều mà không ai dám nói, bởi vì nó có tính cách nâng bi, bợ đỡ, và chạy tội cho đảng VGCS một cách quá lộ liễu.
 
Giải tỏa những ám ảnh tội lỗi và tìm cách giải thoát sự trừng phạt của nhân dân VN là mối lo tâm can của bất cứ một tên VGCS nào lúc này. Đề nghị của Nguyễn Đắc Kiên là sự giải thoát cho bè lũ VGCS tất cả mọi tội ác chúng gây ra từ trước tới nay cho dân tộc và cho đất nước, đặc biệt là tội bán nước. Đòi hỏi thứ nhất chắc chắn sẽ không được viết ra một cách minh bạch trong Hiến Pháp hay luật pháp, nhưng sẽ được kín đáo ngụy trang dưới nhãn hiệu không trả thù cá nhân vì xu hướng chính trị khác biệt trong quá khứ chẳng hạn. Nó cũng giống như Điều 9 trong Tuyên Bố cuối cùng ngày 21-7-1954 của Hội Nghị Genève về Việt Nam để cho việc thi hành Hiệp Ước không gặp rắc rối.
 
Đảng VGCS thoát khỏi các tội giết người, cướp của, xâm lược, và bán nước được thì với các ưu thế như đã nói trên, chúng sẽ tồn tại nắm quyền lãnh đạo đất nước không khó khăn gì.
 
Cho dù VGCS bỏ Điều 4 HP, hay bỏ cả bản HP cũ mà đảng VGCS vẫn còn tồn tại với những ưu thế của nó thì thực tế đất nước chẳng có gì thay đổi. Chế độ này nên gọi là chế độ cộng sản phi cộng sản. Nó cũng giống như nước Nga của Putin hiện nay, hay Campuchea của Hunsen vậy thôi.

Rất nên đặt ra câu hỏi là tại sao lại Nguyễn Đắc Kiên mà không phải là ai khác? Câu trả lời là những đề nghị trên, nếu một người nào đó đã nổi tiếng, có danh phận, và nhất là có bề dầy “dân chủ cuội” nêu ra thì nó sẽ lộ ra tính cuội ngay và sẽ bị vạch mặt tức thì. Nguyễn Đắc Kiên thì khác, ông ta còn trẻ, không có “nợ máu” với cả bên thắng cuộc cũng như bên thua cuộc. 30-4-1975 là “ngày em chưa biết gì (lời một bài hát.)"
 
Quả thật, một con người “vô tội” như Nguyễn Đắc Kiên nói ra linh nghiệm. Đề nghị của ông cho đến nay đã được trên 10 ngàn người ký tên ủng hộ, trong đó có rất nhiều nhà chống cộng nổi tiếng tại hải ngoại.
 
 Phải thừa nhận rằng ông Nguyễn Đắc Kiên là người hiểu thấu được tâm can của bọn lãnh đạo tại Ba Đình. Ngược lại bọn chóp bu Hànội biết xài đúng người đúng việc, xứng đáng là “cháu đích tôn” của thằng bác điếm thúi.
 
Thằng bác đẻ ra đảng bịp. Thằng cháu ra công cứu đảng trong tình trạng thập tử nhất sinh này. Góp ý của Nguyễn Đắc Kiên có thể coi là một quả ban lông đảng VGCS tung ra để đo lường phản ứng của quần chúng.
 
Hơn 10 ngàn chữ kỹ không biết đã đủ để cứu lũ phản quốc được chưa?

(còn tiếp)

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

__._,_.___

80,000 Cán Bộ Tuyên Truyền


From: Patrick03 Lew <
To:
Sent: Monday, 13 May 2013 2:12 PM
Subject:  80,000 Cán Bộ Tuyên Truyền

 

 

80,000 Cán Bộ Tuyên Truyền

(05/13/2013) (Xem: 9)

Tác giả : Vi Anh

 

Phúc trình của hội nghị “Tổng kết công tác tuyên truyền miệng năm 2012” ở Hà Nội cho biết một cách công khai và minh thị rằng Đảng Nhà Nước CSVN mới tổ chức thêm một mạng lưới “tuyên truyền viên miệng” gồm 80.000 người có mặt  khắp nước, có hệ thống chĩ huy rõ ràng.
 
Đảng Nhà Nước coi đó là “lực lượng” đông đảo nhất của “mặt trận tư tưởng” hiện nay.

Báo Lao Động của Đảng Nhà Nước CSVN liệt kê, cấp trung ương có 375, các tỉnh 65.000 người trung bình mỗi tỉnh 3.000 – tổng số trung ương và địa phương là 80.000 người.
 
Đó là con số chánh thức công bố, con số thực tế ắt cao hơn.Trong năm 2012, tổ chức này đã có tổng cộng 146 cuộc họp “báo cáo chuyên đề,” trung bình, cứ hai ngày rưỡi thì có một cuộc hội nghị “báo cáo chuyên đề” như thế.

Tìm hiểu thêm, ngay ở cấp xã như của tỉnh Lào Cai, đại diện cũng khoe tỉnh đã tổ chức thử mô hình “ban tuyên vận” cấp xã - phường, và trả lương cho họ bằng mức căn bản.

Tất cả lương bổng, chi phí điều hành, vật dụng ngân sách quốc gia phải đài thọ -- tức người dân nai lưng ra đóng thuế để trả.

 Dĩ nhiên nhiệm vụ của những người này là tuyên truyền đen, trắng, xám, rỉ tai hay qua Internet nói tốt Đảng, nói xấu người dân yêu nước,thương dân.

Nhưng  theo báo Lao động, ông phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương - cơ quan cao cấp nhất của tổ chức tuyên truyền của Đảng Nhà Nước CSVN, ông Bùi Thế Đức nói trong hội nghị,  “cần phải coi chừng hoạt động tự diễn biến” có thể làm sụp đổ đảng Cộng sản Việt Nam và sụp đổ chế độ.
 
Ông yêu cầu phải “cân nhắc khi lựa chọn tuyên truyền viên, vì không khéo thì chính những người này cũng lại “phản tuyên truyền,” quay sang nói xấu chế độ.

Thực sự việc làm này của Đảng Nhà Nước CSVN không có gì mới lạ. Đây chỉ là kế hoạch và hành động phản tuyên truyền của, do, vì Đảng Nhà Nước, chống lại người dân đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, chống áp bức, bóc lột, tham nhũng trong chế độ CSVN.

Lẽ ra  Đảng Nhà Nước phải làm, làm một cách qui mô từ khi người dân Việt đã hình thành phong trào dân làm báo, dân viết blog chánh trị. Phong trào này đã làm liệt bại “báo đài” công cụ cổ điển, truyền thống để tuyên truyền của Đảng Nhà Nước.

Việc hình thành và tung ra 80 ngàn tuyên truyền viên miệng nói lên Đảng Nhà Nước đang sợ phong trào người dân ứng dụng tiến bộ khoa học kỹ thuật tin học, báo điện tử, trang mạng web, paltalk, blog để chống nhà cầm quyền CS độc tài đảng trị toàn diện.

CS Hà nội có hàng ngàn “báo đài” làm cái loa tuyên truyền cho Đảng Nhà Nước. Nhưng CS Hà nội thống trị thua người dân bị trị làm báo bình dân,viết blog chánh trị.

Vì dân báo, blogs chánh trị hữu hiệu, hấp dẫn, nóng hổi, nhiều người đọc khiến “báo đài” của Đảng Nhà Nước thành một thứ giấy lộn. Tờ báo Nhân Dân, tiếng nói chánh thức của Đảng trở thành tờ báo không có người dân nào đọc. Trong khi đó blog bản chất chỉ là một trang nhật ký cá nhân, mà người dân yêu nước thương dân, những nhà báo có đức nghiệp, có trách nhiệm với độc giả đồng bào và có lương tâm Việt với nước nhà VN đã biến phát minh khoa học của thời đại là blog thành blog chánh trị, thành khẩu thần công nã vào  chế độ độc tài CS.

Người Việt nào không căm hờn CS Hà nội khi đọc những hàng chữ này do các blog và web đăng trích trong bài «Tản mạn cho đảo xa» do Trung Bảo “viết lách” trên số xuân báo Du Lịch,  về các cuộc biểu tình của giới trẻ phản đối Trung Quốc xâm chiếm đảo Hoàng Sa, Trường  Sa : «Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích động” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này.
 
Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương Bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân dân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ».

Nên CS mở chiền dịch liên tục đánh phá blog khốc liệt. Cơ quan chuyên môn an ninh mạng SecureWorks, ở thành phố Atlanta, Hoa Kỳ, từng tìm ra vũ khì CS xài là virus tin học có tên là Vecebot. Nó đã phá hơn 10 ngàn máy tính kết nối vào các diễn đàn trên mạng phê bình, chỉ trích Đảng CSVN.

CS Hà nội sợ blog vì càng ngày càng nhiều người viết blog chánh trị. Nhiều tổ chức theo dõi báo chí toàn cầu như Phóng Viên Không Biên Giới bản doanh ở Pháp và Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo CPJ ở New York và người Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung và ở hải ngoại nhận thấy càng ngày càng có nhiều những người Việt, nhà báo, trí thức, đấu tranh, trẻ già, suốt từ Bắc chí Nam viết blog chính trị và blog chánh trị tràn ra VN hải ngoại.
 
Theo tìm hiểu mới đây của trang mạng xã hội Facebook, việc viết blog đã phát triển rất nhanh tại Việt Nam kể từ 2005. Hiện có tới 24 triệu người dùng internet.

Các cơ quan an ninh của CS Hà nội đã học, đã nhờ sự giúp đỡ của TC để đối phó với những đe dọa đến từ các nhà ly khai dùng internet. Trước đây, họ cố gắng ngăn chặn truy cập, giờ đây, họ tìm cách đánh sập các web site.

Nhưng CS Hà nội bắt một blogger thì mười người xông tới. CS Hà nội chận nẻo này thì blogger quay sang nẻo khác, mới hơn. Xu thế thời đại và khoa học kỹ thuật dứng về phía dân blog, giải toả con người khỏi vòng kềm toả và tuyên truyền giả dối  của độc tài./.
 
( Vi Anh)

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link