Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 17, 2013

Đại sứ quán Tuyên bố về Nguyễn Đình Kha và Nguyễn Phương Uyên


 

Đại sứ quán Mỹ đang > trong sa mạc !

2013/5/17 Herman Le <

 

Embassy Statement on Dinh Nguyen Kha and Nguyen Phuong Uyen


 

May 17, 2013

 

We are concerned by a Vietnamese court’s sentencing of Dinh Nguyen Kha to eight years in prison and Nguyen Phuong Uyen to six years in prison on subversion charges.

 

These convictions are part of a disturbing trend of Vietnamese authorities using charges under national security laws to imprison government critics for peacefully expressing their political views.

 

These actions are inconsistent with the right to freedom of expression and, thus, Vietnam’s obligations under the International Covenant on Civil and Political Rights and commitments reflected in the Universal Declaration of Human Rights.

 

We call on the government to release prisoners of conscience and allow all Vietnamese to peacefully express their political views. 

 

-------------------------------------------------------

 

Đại sứ quán Tuyên bố về Nguyễn Đình Kha và Nguyễn Phương Uyên

 

17 tháng 5 năm 2013

 

Chúng ta quan tâm bằng cách kết án Toà án Việt Nam của Nguyễn Đình Kha đến tám năm tù và Nguyễn Phương Uyên đến sáu năm tù về tội lật đổ.

 

Những niềm tin là một phần của một xu hướng đáng lo ngại của chính quyền Việt Nam sử dụng phí theo luật an ninh quốc gia để bỏ tù các nhà phê bình chính phủ một cách ôn hòa bày tỏ quan điểm chính trị của họ.

 

Những hành động này không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và do đó, nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và các cam kết chính trị và phản ánh trong Tuyên ngôn thế giới về quyền con người.

 

Chúng tôi kêu gọi chính phủ thả tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam một cách ôn hòa bày tỏ quan điểm chính trị của họ.

 

-------------------------------------------------------

 

Chuc Quy vi luon khoe

 

Than kinh

 

Herman Le

 

Ân xá Quốc tế nhận định về nhân quyền Việt Nam


 

 

Ân xá Quốc tế nhận định về nhân quyền Việt Nam

Chân Như, phóng viên RFA
2013-05-17
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
cn-305.jpg
Phóng viên Chân Như (phải) và Ông Rupert Abbott, chuyên viên của Tổ chức Ân xá Quốc tế tại trụ sở Đài Á Châu Tự Do ở Washington DC hôm 10-05-2013.
RFA PHOTO
 
Nhân dịp ông Rupert Abbott, chuyên viên điều tra khu vực Lào, Campuchia và Việt Nam thuộc chương trình Châu Á Thái Bình Dương của tổ chức Amnesty International đến Hoa Thịnh Đốn, Đài Á châu Tự do hân hạnh  có cuộc nói chuyện ngắn với ông về việc Amnesty International có một lá thư ngỏ đến Bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam Trần Đại Quang.

Đàn áp nhân quyền

Chân Như: Vâng xin gời lời chào đến ông. Thưa ông đây có phải là lần đầu tiên mà Tổ chức Ân xá Quốc tế có một lá thư gởi đến cho quan chức Việt Nam như là Bộ trưởng bộ Công an lần này, thưa ông?
Rupert Abbott: Rất cảm ơn quý vị đã đón tiếp tôi hôm nay. Chúng tôi đã liên hệ với chính phủ Việt Nam trước kia và gần đây thì tôi và các đồng nghiệp đã đến Việt Nam để có đối thoại với chính quyền. Đây là lá thư đầu tiên chúng tôi gửi cho chính quyền Việt Nam liên quan đến sự kiện hồi cuối tuần trước, khi những người trẻ tuổi tổ chức các buổi dã ngoại nhân quyền ở Việt Nam. Những cuộc dã ngoại bị phá vỡ, họ bị đánh đập, bị bắt giữ. Vì thế chúng tôi gửi thư tới chính phủ Việt Nam để bày tỏ sự quan ngại, kêu gọi họ thực hiện một cuộc điều tra về những bạo lực này và yêu cầu họ tôn trọng quyền tự do bày tỏ ý kiến.
Chân Như: Dạ vâng thưa ông, Tổ chức Ân xá Quốc tế mong đợi điều gì sau khi lá thư này được gởi ra?
Việt Nam đã trở thành một quốc gia đáng chú ý trong khu vực, vì vậy đây là lúc họ phải thay đổi và tôn trọng quyền con người.
-Rupert Abbott
Rupert Abbott: Chúng tôi hy vọng như đã đề cập trong thư là họ (chính phủ) sẽ thực hiện điều tra về những gì xảy ra hồi cuối tuần trước khi những người (tham gia dã ngoại nhân quyền) bị bắt bớ, sách nhiễu, chỉ bởi vì họ bàn thảo về các vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Chúng tôi hy vọng sẽ có một cuộc điều tra, chúng tôi cũng hy vọng là chính phủ sẽ công khai cho thấy họ bảo vệ nhân quyền và tôn trọng quyền tự do bày tỏ ý kiến ở  Việt Nam. Vì trong vài năm qua chúng tôi đã thấy những đàn áp lên quyền tự do bày tỏ ý kiến. Tuần trước là một ví dụ khi những người trẻ tuổi tổ chức dã ngoại trong hòa bình nhưng họ đã phải đối mặt với bạo lực và bị bắt bớ chỉ vì làm như vậy.
Chân Như: Xin ông có thể đánh giá chung về tình hình nhân quyền của Việt Nam hiện nay?
Rupert Abbott: Chú ý của chúng tôi là vào quyền tự do bày tỏ ý kiến, quyền của mọi người được tự do nói điều mình suy nghĩ. Đánh giá tình hình của chúng tôi là các quyền tự do bày tỏ ý kiến và tự do báo chí đã xuống dốc. Đã có những đàn áp đối với quyền tự do bày tỏ ý kiến. Chúng tôi đã thấy các bloggers, các nhà hoạt động bao gồm các nhà hoạt động về quyền của người lao động, về đất đai và những người theo đạo bị bắt bỏ tù vì họ đã cất tiếng nói một cách ôn hòa. Chúng tôi kêu gọi chấm dứt những vụ đàn áp này và trả tự do cho những người đang bị cầm tù mà chúng tôi gọi là những tù nhân lương tâm. Và Việt Nam sẽ thực sự sang trang khi họ chấm dứt các vi phạm quyền con người và tôn trọng quyền tự do bày tỏ ý kiến.

Kêu gọi tôn trọng quyền con người

Chân Như: Vâng một số tổ chức nhân quyền quốc tế cũng đã đồng ý tình trạng nhân quyền Việt Nam ngày càng xuống dốc. Theo ông thì Việt Nam cần làm gì hơn nữa để đạt được những chuẩn mực về nhân quyền quốc tế?
sg4-250.jpg
Cảnh bắt bớ, đàn áp tại buổi dã ngoại vì nhân quyền hôm 05/5/2013 ở Sài Gòn. Courtesy HuynhNgocChenhBlog.
Rupert Abbott: Bước đầu tiên là họ công khai tuyên bố những cam kết của họ với nhân quyền, hãy để xem họ có làm điều đó sắp tới không. Nhưng còn nhiều điều khác họ có thể làm để tôn trọng quyền tự do bày tỏ ý kiến. Họ có thể bắt đầu bằng cách không để cho an ninh sử dụng vũ lực đối với những người bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa như sự việc xảy ra hồi cuối tuần trước. Họ có thể thực hiện những thay đổi trong luật hình sự trong đó có các điều hình sự hóa quyền tự do bày tỏ ý kiến. Họ có thể cải tổ hệ thống tư pháp để nó có thể hoạt động độc lập và bảo vệ quyền tự do bày tỏ ý kiến của người dân thay vì biến nó thành tội hình sự. Có rất nhiều điều họ có thể làm. Trên thực tế tổ chức ân xá quốc tế sẵn sàng cung cấp các trợ giúp về mặt kỹ thuật và nhiều chính phủ khác đã được giúp đỡ như vậy trong quá khứ. Có rất nhiều việc có thể làm để cải thiện tình hình và hãy bắt đầu bằng việc công khai cam kết thực hiện những điều này.
Chân Như: Một câu hỏi cuối cùng, thưa ông, tổ chức Amnesty International sẽ làm gì hơn nữa để giúp cho vấn đề nhân quyền ở Việt Nam được tốt đẹp hơn?
Rupert Abbott: Có một số điều mà chúng tôi có thể làm. Một trong những điều đó là nâng cao hiểu biết của mọi người về những gì đang xảy ra qua truyền thông ví dụ như cuộc phỏng vấn này. Ngoài ra cũng thông qua các thành viên của chúng tôi. Chúng tôi có khoảng 3 triệu người ủng hộ trên toàn thế giới. Qua họ chúng tôi có thể thông báo những gì đang xảy ra. Chúng tôi cũng có thể liên hệ với chính phủ Việt Nam. Chúng tôi cũng có thể liên hệ với chính phủ của mình để họ gây sức ép lên chính phủ Việt Nam để thay đổi. Với công việc của mình trong việc nâng cao nhận thức chúng tôi cho thấy sự đoàn kết với những người đang kêu gọi tôn trọng nhân quyền ở Việt Nam một cách ôn hòa. Chúng tôi mong muốn cho họ những khuyến khích. Có nhiều điều có thể làm nhưng điều chính là cho thế giới thấy cái gì đang xảy ra ở Việt Nam. Với những đổi mới trên nhiều lĩnh vực ở Đông Nam Á, Việt Nam đã trở thành một quốc gia đáng chú ý trong khu vực, vì vậy đây là lúc họ phải thay đổi và tôn trọng quyền con người.
Chân Như: Dạ vâng, xin cảm ơn ông rất nhiều đã dành thời gian đặc biệt cho Đài Á châu Tự do của chúng tôi.

Tin, bài liên quan



Trung Quốc: một CAND bị nông dân bắt trói và dẫn đi


 

 

 

Trung Quốc: một CAND bị nông dân bắt trói và dẫn đi

 

Mặc dầu bị kiểm duyệt các hình ảnh này vẫn lòng vòng xuất hiện trên mạng điện tử của tàu.Những người nông dân đang nổi giận trong tỉnh Fujian vì lý do bị cưỡng chiếm đất đai nông nghiệp để xây dựng nhà máy lọc dầu đã tóm bắt một tên công an chống bạo động, trói chặt hắn lại và để cho một phụ nữ kéo đi.


 


 


 

Một bài viết về sự việc đã xãy ra trong phố Quanzhou là một trong những bài được phát tán nhiều nhất trên mạng ngày thứ hai 13 tháng năm được đăng bởi Kong Zhiong một viên chức trách nhiệm một xưởng đồ gốm.
 
Theo ông ta ngót cả ngàn người dân làng đã đẩy lui lbằng cách ném đá chọi lại lực lượng công an và giới cầm quyền địa phương vì họ bất bình khi bị tước đoạt đất đai để nhường chổ cho một xưỡng lọc dầu.”Tấm hình cho thấy một tên công an chống bạo động trong tay một phụ nữ nông dân đang đi đòi trao đổi 13 người dân làng bị bắt” Ông Kong đã viết như vậy.


Một đoạn video về cuộc đụng độ lấy từ những trang mạng tàu cũng đang lưu hành { bấm ở đây để xem trên You Tube}

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 
 
 
 

Trần Trung Đạo: Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em


From: Bich Huyen Pham <Sent: Friday, May 17, 2013 7:22 PM
Subject: [ChinhNghiaViet] Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em

 

Trần Trung Đạo: Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em


by Trần Trung Đạo (Notes) on Friday, May 17, 2013 at 3:01pm

 
Cô bé đứng trên bục cao, đôi kính cận có cọng dày, tóc vén cao, áo trắng học trò, thân hình mảnh mai trông giống như một cô bé học sinh 15 tuổi đang đứng bảng đen trong lớp học chứ không phải đứng trước tòa án Cộng Sản.
 
Em không sợ hãi, không van xin, trầm tĩnh và tinh khôi như một thiên thần: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".  
 
Cạnh em, Đinh Nguyên Kha, áo sơ mi trắng, tóc cắt cao của một thanh niên Việt Nam kiểu mẫu. Nguyên Kha cũng dõng dạc: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".  
 
Hàng triệu người Việt Nam trong hai ngày qua sống trong tâm trạng vừa vừa phẫn nộ, vừa xót xa nhưng cũng vừa hãnh diện.
 
Phẫn nộ khi đọc bản án của đảng CS dành cho hai em, xót xa khi nhìn vóc dáng mảnh mai, yếu đuối của Phương Uyên, nhưng hãnh diện đến rơi nước mắt vì những câu nói lịch sử của hai em. 
 
Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người nghĩ rằng giới lãnh đạo CSVN chắc cũng “giương cao đánh khẽ thôi” vì hai em còn trẻ, nhất là Nguyễn Phương Uyên không những là một cô bé khi bị bắt mới 20 tuổi mà còn là một cán bộ đoàn trường của đoàn Thanh Niên Cộng Sản Đại học Công nghiệp Thực phẩm.
 
 Đất nước khó khăn, lòng người ly tán. Chưa bao giờ Việt Nam đứng trước hàng trăm ngàn thử thách như ngày nay.
 
Ngoài biển, như Việt Khang thét lên trong dòng nhạc của em “Giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta, Hoàng Trường Sa, đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” và bên trong là một căn nhà đang đổ nát, một quốc gia bị phân liệt đến mức tận cùng, một nền kinh tế đang trên đà phá sản, giới lãnh đạo đảng CS dù độc ác, bất nhân, ti tiện, ngu xuẩn bao nhiêu cũng phải biết ngừng tay đao phủ để cứu vớt non sông và cứu vớt chính bản thân đảng.
 
 Nhiều người nghĩ thế.  Trước ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người có thể đã nghĩ hai em sẽ xin tha, sẽ tự thú, sẽ đầu hàng. Các em còn nhỏ và đời sống còn dài.
 
Cuộc tranh đấu giữa các em và chế độ độc tài như trò chơi cút bắt. Bắt được xin tha, tha xong lại tranh đấu tiếp theo kiểu “vừa đánh vừa đàm” của người lớn.
 
Nhiều anh chị của các em trước đây đã chơi trò chơi đó vì họ nghĩ muốn làm gì trước hết cũng cần phải sống, cần phải có mặt, cần phải có điều kiện để viết, để nói, và muốn thế hãy tạm thời thú nhận, có chết chóc ai đâu, chẳng người nào, cơ quan nào, tổ chức nào, dù quốc tế hay Việt Nam, tin một lời tự thú trong chế độ CS độc tài.
 
 Nhiều người nghĩ thế.  
 
Cả hai nhóm người tiên đoán như trên đều lầm.  Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không khuất phục.
 
Chuyện “thú tội”, “xin khoan hồng” chỉ mới vài năm trước đây nhưng như đã thuộc vào quá khứ xa xôi, một thời kỳ còn chập chững đấu tranh, một phương pháp nay đã lỗi thời.
 
Tranh đấu cho quyền lợi của dân tộc là một tự nguyện phát xuất từ trái tim và lòng yêu nước. Không ai bắt các em phải làm những việc các em không chọn lựa.
 
Nhịp đập chân thành của con tim và tiếng gọi thiêng liêng của lòng yêu nước không cho phép một người gập đầu “xin khoan hồng”, “thú tội” dù chỉ là một hình thức trá hàng. Bảo vệ tổ quốc là một niềm vui, niềm hãnh diện. Nếu đã chọn hy sinh phải hy sinh cho trọn vẹn với lý tưởng của đời mình. 
 
 Tình yêu nước trong lòng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô cùng trong sáng. Không giống Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ bị xử tử hô lớn “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm!” để thể hiện tinh thần bất khuất, kiên trung của bà ta đối với đảng, hay Lê Hồng Phong, trong lời trăn trối cuối cùng ngoài Côn Đảo chỉ nguyện trung thành với đảng, Phương Uyên và Nguyên Kha chỉ nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam đang buôn tảo bán tần, nghĩ đến các em thơ đang lây lất trên đường phố, nghĩ đến máu các chú bác đã đổ xuống ở Hoàng Sa, nghĩ đến nắm xương của các chú bác đã thành cọc cắm lên hải đảo Trường Sa.  
 
Ngày 16 tháng Năm 2013 là ngày lịch sử.  Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 26 tháng Hai năm 1285, Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng hô lớn “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Chàng thanh niên Việt Nam Trần Bình Trọng chỉ mới 26 tuổi.  
 
Như đã có một lần trong lịch sử, ngày 17 tháng Sáu năm 1930, 13 đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã dành hơi thở cuối cùng của đời mình trên mặt đất này để gọi tên hai tiếng Việt Nam trước khi bước lên máy chém, tuyệt nhiên không ai trong số họ kể cả Đảng trưởng Nguyễn Thái Học hô Việt Nam Quốc Dân Đảng muôn năm.
 
 Đảng chính trị với họ chỉ là chiếc ghe để chèo dân tộc sang bến bờ độc lập chứ không phải mục tiêu, cứu cánh của cuộc đời họ hay của phe nhóm và tổ chức họ giống như đảng CSVN.
 
Nguyễn Thái Học khi sống là Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng nhưng khi chết đã chết như bao nhiêu thanh niên yêu nước khác, thư thái ngâm những vần thơ tuyệt mệnh “Chết vì tổ quốc, chết vinh quang, lòng ta sung sướng, trí ta nhẹ nhàng”.
 
Chàng thanh niên Việt Nam Nguyễn Thái Học chỉ mới 29 tuổi.  Lịch sử mang tính thời đại và tính liên tục. Mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau.
 
Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc sông hiểm trở hôm nay không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ bàn tay và khối óc của tuổi trẻ.
 
 Lịch sử Việt Nam đã và đang được viết bằng máu của tuổi trẻ Việt Nam.  Giới lãnh đạo Đảng cũng không “giơ cao đánh khẻ” như có người hy vọng nhưng bằng một bản án nặng nề, bẩn thỉu và hèn hạ nhất đối với hai em Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.  
 
Mấy ngày nay trên nhiều diễn đàn khá đông người lại tiếp tục tranh cãi chuyện chủ nghĩa Cộng Sản còn sống hay đã chết.
 
Thật ra, chủ nghĩa Cộng Sản sống hay chết tùy thuộc vào góc nhìn và cách phân tích bản chất của chế độ độc tài toàn trị Cộng Sản. Chủ nghĩa Cộng Sản, như một lý tưởng mà không ít người đeo đuổi trong thời trai trẻ, có thể đã chết tại Nga ngay sau khi Cách Mạng Tháng Mười bùng nổ 1917, đã chết tại Trung Quốc khi Mao Trạch Đông lên nắm chính quyền 1949, và chết tại Việt Nam khi Hồ Chí Minh cất tiếng trên quảng trường Ba Đình đầu tháng 9 năm 1945, nhưng từ đó đã bắt đầu một loại chế độ Cộng Sản thức tế với các đặc tính bất nhân, tàn bạo nhất trong các chế độc độc tài của lịch sử loài người.
 
Chế độ đó vẫn còn tồn tại ở Việt Nam biểu hiện qua bản án khắc nghiệt dành cho Phương Uyên và Nguyên Kha.  
 
Bộ máy chính trị toàn trị, kinh tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, hiện tượng sùng bái cá nhân, thói quen suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đỗ thừa có hệ thống của ý thức hệ Cộng Sản vẫn còn nguyên tại Việt Nam như từ ngày mới nhập cảng từ Liên Xô, Trung Quốc. 
 
 Phương pháp đầu độc, tẩy não của đảng CSVN dành cho các em bé Việt Nam hoàn toàn giống phương pháp đầu độc thiếu nhi đang thực hiện tại Triều Tiên.
 
Hình ảnh “Bác Kim” trong lòng thiếu nhi Triều Tiên như Bradley K. Martin mô tả trong tác phẩm “Dưới sự bảo bọc đầy tình thương của cha già dân tộc” (Under the Loving Care of the Fatherly Leader) không khác gì hình ảnh một “Bác Hồ” “tình thương bao la”, “cha già dân tộc”, “nhà thơ lỗi lạc”, “nhà quân sự thiên tài”, “nhà giáo dục vĩ đại” được Đảng nhồi nhét vào tâm hồn trong trắng của bao nhiêu thế hệ Việt Nam.  
 
Những ai còn nghĩ đến “hòa giải hòa hợp” với CS, còn tin vào lòng dạ chí thành của Thứ trưởng Ngoại Giao CS Nguyễn Thanh Sơn khi thắp hương trước phần mộ của các chiến sĩ VNCH ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa hãy đọc lại bản án của đảng CS dành cho hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên một lần nữa và tự hỏi có một phương pháp, một con đường nào, một hy vọng nào để dân tộc Việt Nam có thể sống chung với đảng CSVN.
 
Một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng biết là không.  Những ai còn hoài nghi vào sức mạnh dân tộc Việt Nam hãy đọc lại lời tuyên bố của hai em “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi.” Là một đoàn viên đoàn thanh niên Cộng Sản chắc chắn Phương Uyên đã được nhồi sọ rằng khi lớn lên phải biết trung thành với đảng, phải biết đi theo con đường đảng đã vạch ra.
 
 Tư tưởng Cộng Sản ngoại lai nô dịch dù độc hại bao nhiêu cũng không giết được hạt mầm dân tộc đang âm thầm lớn lên trong tâm hồn hai em, đã chiến đấu trong nhận thức của hai em, đã chiến thắng qua hành động của hai em và biểu hiện hùng hồn qua câu nói lịch sử của hai em. Đảng CS muốn Phương Uyên trở thành sâu bọ đo hai hàng chân trên cành cây mục nát của đảng nhưng em đã vươn lên thành cánh bướm vàng.  
 
Trong nỗi đau khi nghe tin hai em bị kết án nặng nề đã dâng trong lòng hàng triệu người Việt Nam một niềm hãnh diện.
 
Lòng yêu nước đã thắng. Chưa bao giờ ranh giới giữa yêu nước và bán nước rõ ràng hơn hôm nay. Cuộc chiến nào cũng khó khăn nhưng cuộc chiến tư tưởng bao giờ cũng khó khăn nhất. Những câu nói của hai em sẽ vang vọng trong dòng lịch sử ngàn đời không phai.
 
Lịch sử dân tộc, qua bao thời đại, đã được giữ gìn bằng sức mạnh tuổi trẻ. Thời đại hôm nay là thời đại của Đổ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, của hàng trăm thanh niên nam nữ đang ở trong tù CS, của hàng ngàn hàng triệu thanh niên Việt Nam đang sắp sửa tiếp nối hành trình.
 
Lịch sử Việt Nam vừa đau thương nhưng vừa là một bản hùng ca viết bằng nước mắt và nụ cười của bao nhiêu thế hệ.  Ai dạy Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên để nói những câu hào hùng như thế.
 
Không ai dạy. Như một lần tôi đã viết, tuổi trẻ Việt Nam không cần một ngọn hải đăng để rọi sáng đêm tối trời dân tộc nhưng ngay từ trong lòng họ đã bùng cháy lên ngọn đèn tự chủ được thắp sáng bằng tâm thức Việt Nam.
 
 Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần chờ đợi một minh quân ra đời hay một lãnh tụ xuất hiện để dẫn dắt họ trên đường cứu nước bởi vì chính họ sẽ là những minh quân của thời đại và con đường dẫn đến điểm hẹn lịch sử được soi sáng bằng trí tuệ Việt Nam.
 
 Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần vay mượn một chủ nghĩa, một ý thức hệ, một lý thuyết ngoại lai nào làm kim chỉ nam để giải phóng dân tộc bởi vì chính họ đã được trang bị bằng các đặc tính dân tộc, nhân bản và khai phóng kết tinh và kế thừa từ hơn bốn ngàn năm lịch sử.
 
Các em cũng nhắc cho giới lãnh đạo Đảng biết rằng một ngàn năm sống trong bóng tối Bắc thuộc không làm dân tộc Việt Nam mù mắt thì ba mươi tám năm trong triết học Mác-Lê làm sao có thể thui chột đi tình yêu nước thiết tha trong lòng người dân và nhất là trong lòng tuổi trẻ Việt Nam.  
 
Ngoài bản chất tàn ác, bất nhân, ti tiện, còn lý do nào khác khiến Đảng đã ra tay nặng nề với hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên.  Còn một lý do nữa, bởi vì đảng sợ.  Đúng như Brad Adams, Giám đốc Ban Á Châu của Human Rights Watch (HRW) phát biểu: “Đưa người dân ra tòa xử chỉ vì phát tán tờ rơi chỉ trích chính phủ là một việc làm lố bịch và biểu hiện sự bất an của chính quyền Việt Nam”.  
 
Đảng CS cảm thấy “bất an” là phải.
 
Trong suốt 38 năm cai trị đất nước bằng nhà tù sân bắn chưa bao giờ đảng CS bị cô lập trên thế giới và mất chỗ đứng hoàn toàn trong lòng dân tộc Việt Nam như ngày nay.
 
Không giống như trong thời chiến núp bóng dưới chiêu bài “chống ngoại xâm” và lợi dụng lòng yêu nước của nhiều người Việt Nam, ngày nay, chung quanh đảng chỉ có kẻ thù.
 
 Những tâm thư, thỉnh nguyện, góp ý kiến về hiến pháp, đổi tên đảng, thay tên nước vừa qua cho thấy, nhiều thành phần, lực lượng trước đây là phên dậu của đảng, là hậu thuẫn của đảng đang quay sang chống đảng.
 
Một người dù mê muội bao lâu cũng có một lần thức tỉnh. Một tiếng nói đúng gióng lên dù trễ còn hơn im lặng suốt đời.  
 
Hành động điên cuồng vượt qua mọi thước đo đạo đức qua hai bản án dành cho hai em Nguyên Kha và Phương Uyên cho thấy không phải sức bén của con dao độc tài mà là hành động tuyệt vọng của đảng CSVN. Quyết định của Nicolae Ceausescu khi ra lệnh công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm 1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng ông ta một tuần sau đó.
 
Thật vậy, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an kềm kẹp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời gian. 
 
 Những ai còn đang đứng bên lề cuộc tranh đấu vì chủ quyền đất nước, vi tự do dân chủ nhân bản hãy bước lên chuyến tàu lịch sử hôm nay để cùng với hai em đi về phía bình minh của dân tộc Việt Nam.
 
 Đời người rồi sẽ qua nhưng dân tộc Việt Nam phải còn và mãi mãi sẽ còn. Con tàu đi cứu nước còn nhiều toa rộng, đủ chỗ cho mọi người, mọi thành phần, mọi tôn giáo, mọi quá khứ.
 
Hành động cứu nước cũng rất nhiều để chọn, không nhất thiết phải vào tù ra khám, không nhất thiết phải tìm cho ra được những cây búa lớn để đập vở bức tường chuyên chính, nhưng một bàn tay nhỏ, một bước chân xuống đường chống thực dân đỏ Trung Quốc, một thái độ không hợp tác với nhà cầm quyền CS, một lá thư thăm hỏi các em các cháu trong tù trong những ngày sinh nhật, lễ lớn, một tấm vé tham dự bữa cơm gây quỹ giúp các em đang bị tù hay đang bị khó khăn v.v... cũng mang đầy ý nghĩa.  
 
Bức tường chuyên chính CSVN đã không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước.
 
Chúng ta có thể khác nhau ở điểm khởi hành nhưng có cùng một điểm hẹn tự do để đạt đến. Chúng ta có thể mang trên vai những hành lý khác nhau nhưng đều chất chứa bên trong một khát vọng dân chủ để theo đuổi.
 
 Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em. 
 
Trần Trung Đạo

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link