From: Bich Huyen Pham <Sent: Friday, May 17, 2013 7:22 PM
Subject: [ChinhNghiaViet] Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng
mơ ước của em
Trần Trung Đạo: Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước
của em
Cô bé đứng trên bục cao, đôi
kính cận có cọng dày, tóc vén cao, áo trắng học trò, thân hình mảnh mai trông giống
như một cô bé học sinh 15 tuổi đang đứng bảng đen trong lớp học chứ không phải
đứng trước tòa án Cộng Sản.
Em không sợ hãi, không van xin, trầm tĩnh và tinh
khôi như một thiên thần: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm
nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ
quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu
nước thì thật sự tôi không cam tâm".
Cạnh em,
Đinh Nguyên Kha, áo sơ mi trắng, tóc cắt cao của một thanh niên Việt Nam kiểu
mẫu. Nguyên Kha cũng dõng dạc: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu
nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng
sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".
Hàng triệu
người Việt Nam trong hai ngày qua sống trong tâm trạng vừa vừa phẫn nộ, vừa xót
xa nhưng cũng vừa hãnh diện.
Phẫn nộ khi đọc bản án của đảng CS dành cho hai
em, xót xa khi nhìn vóc dáng mảnh mai, yếu đuối của Phương Uyên, nhưng hãnh
diện đến rơi nước mắt vì những câu nói lịch sử của hai em.
Trước
ngày ra tòa Cộng Sản, không ít người nghĩ rằng giới lãnh đạo CSVN chắc cũng
“giương cao đánh khẽ thôi” vì hai em còn trẻ, nhất là Nguyễn Phương Uyên không
những là một cô bé khi bị bắt mới 20 tuổi mà còn là một cán bộ đoàn trường của
đoàn Thanh Niên Cộng Sản Đại học Công nghiệp Thực phẩm.
Đất nước khó khăn, lòng
người ly tán. Chưa bao giờ Việt Nam đứng trước hàng trăm ngàn thử thách như
ngày nay.
Ngoài biển, như Việt Khang thét lên trong dòng nhạc của em “Giặc
Tàu ngang tàng trên quê hương ta, Hoàng Trường Sa, đã bao người dân vô tội,
chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” và bên trong là một căn nhà đang đổ
nát, một quốc gia bị phân liệt đến mức tận cùng, một nền kinh tế đang trên đà
phá sản, giới lãnh đạo đảng CS dù độc ác, bất nhân, ti tiện, ngu xuẩn bao nhiêu
cũng phải biết ngừng tay đao phủ để cứu vớt non sông và cứu vớt chính bản thân
đảng.
Nhiều người nghĩ thế. Trước ngày ra tòa Cộng Sản,
không ít người có thể đã nghĩ hai em sẽ xin tha, sẽ tự thú, sẽ đầu hàng. Các em
còn nhỏ và đời sống còn dài.
Cuộc tranh đấu giữa các em và chế độ độc tài như
trò chơi cút bắt. Bắt được xin tha, tha xong lại tranh đấu tiếp theo kiểu “vừa
đánh vừa đàm” của người lớn.
Nhiều anh chị của các em trước đây đã chơi trò
chơi đó vì họ nghĩ muốn làm gì trước hết cũng cần phải sống, cần phải có mặt,
cần phải có điều kiện để viết, để nói, và muốn thế hãy tạm thời thú nhận, có chết
chóc ai đâu, chẳng người nào, cơ quan nào, tổ chức nào, dù quốc tế hay Việt
Nam, tin một lời tự thú trong chế độ CS độc tài.
Nhiều người nghĩ thế.
Cả
hai nhóm người tiên đoán như trên đều lầm. Nguyễn Phương
Uyên và Đinh Nguyên Kha không khuất phục.
Chuyện “thú tội”, “xin khoan hồng”
chỉ mới vài năm trước đây nhưng như đã thuộc vào quá khứ xa xôi, một thời kỳ
còn chập chững đấu tranh, một phương pháp nay đã lỗi thời.
Tranh đấu cho quyền
lợi của dân tộc là một tự nguyện phát xuất từ trái tim và lòng yêu nước. Không
ai bắt các em phải làm những việc các em không chọn lựa.
Nhịp đập chân thành
của con tim và tiếng gọi thiêng liêng của lòng yêu nước không cho phép một
người gập đầu “xin khoan hồng”, “thú tội” dù chỉ là một hình thức trá hàng. Bảo
vệ tổ quốc là một niềm vui, niềm hãnh diện. Nếu đã chọn hy sinh phải hy sinh
cho trọn vẹn với lý tưởng của đời mình.
Tình yêu nước
trong lòng Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô cùng trong sáng. Không
giống Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ bị xử tử hô lớn “Đảng Cộng sản Việt Nam
muôn năm!” để thể hiện tinh thần bất khuất, kiên trung của bà ta đối với đảng,
hay Lê Hồng Phong, trong lời trăn trối cuối cùng ngoài Côn Đảo chỉ nguyện trung
thành với đảng, Phương Uyên và Nguyên Kha chỉ nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam
đang buôn tảo bán tần, nghĩ đến các em thơ đang lây lất trên đường phố, nghĩ đến
máu các chú bác đã đổ xuống ở Hoàng Sa, nghĩ đến nắm xương của các chú bác đã
thành cọc cắm lên hải đảo Trường Sa.
Ngày 16 tháng Năm
2013 là ngày lịch sử. Như đã có một lần trong lịch sử,
ngày 26 tháng Hai năm 1285, Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng hô lớn “Ta thà làm
quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Chàng thanh niên Việt Nam Trần
Bình Trọng chỉ mới 26 tuổi.
Như đã có một lần trong lịch
sử, ngày 17 tháng Sáu năm 1930, 13 đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã dành hơi
thở cuối cùng của đời mình trên mặt đất này để gọi tên hai tiếng Việt Nam trước
khi bước lên máy chém, tuyệt nhiên không ai trong số họ kể cả Đảng trưởng
Nguyễn Thái Học hô Việt Nam Quốc Dân Đảng muôn năm.
Đảng chính trị với họ chỉ
là chiếc ghe để chèo dân tộc sang bến bờ độc lập chứ không phải mục tiêu, cứu
cánh của cuộc đời họ hay của phe nhóm và tổ chức họ giống như đảng CSVN.
Nguyễn
Thái Học khi sống là Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng nhưng khi chết đã chết
như bao nhiêu thanh niên yêu nước khác, thư thái ngâm những vần thơ tuyệt mệnh
“Chết vì tổ quốc, chết vinh quang, lòng ta sung sướng, trí ta nhẹ nhàng”.
Chàng
thanh niên Việt Nam Nguyễn Thái Học chỉ mới 29 tuổi. Lịch
sử mang tính thời đại và tính liên tục. Mỗi thế hệ có một trách nhiệm riêng, dù
hoàn thành hay không, khi bước qua thời đại khác, vẫn phải chuyển giao trách
nhiệm sang các thế hệ lớn lên sau.
Sức đẩy để con thuyền dân tộc vượt qua khúc
sông hiểm trở hôm nay không đến từ Mỹ, Anh, Pháp hay đâu khác, mà bắt đầu từ
bàn tay và khối óc của tuổi trẻ.
Lịch sử Việt Nam đã và đang được viết bằng máu
của tuổi trẻ Việt Nam. Giới lãnh đạo Đảng cũng không “giơ
cao đánh khẻ” như có người hy vọng nhưng bằng một bản án nặng nề, bẩn thỉu và
hèn hạ nhất đối với hai em Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.
Mấy
ngày nay trên nhiều diễn đàn khá đông người lại tiếp tục tranh cãi chuyện chủ
nghĩa Cộng Sản còn sống hay đã chết.
Thật ra, chủ nghĩa Cộng Sản sống hay chết
tùy thuộc vào góc nhìn và cách phân tích bản chất của chế độ độc tài toàn trị
Cộng Sản. Chủ nghĩa Cộng Sản, như một lý tưởng mà không ít người đeo đuổi trong
thời trai trẻ, có thể đã chết tại Nga ngay sau khi Cách Mạng Tháng Mười bùng nổ
1917, đã chết tại Trung Quốc khi Mao Trạch Đông lên nắm chính quyền 1949, và
chết tại Việt Nam khi Hồ Chí Minh cất tiếng trên quảng trường Ba Đình đầu tháng
9 năm 1945, nhưng từ đó đã bắt đầu một loại chế độ Cộng Sản thức tế với các đặc
tính bất nhân, tàn bạo nhất trong các chế độc độc tài của lịch sử loài người.
Chế độ đó vẫn còn tồn tại ở Việt Nam biểu hiện qua bản án khắc nghiệt dành cho
Phương Uyên và Nguyên Kha.
Bộ máy chính trị toàn trị, kinh
tế lạc hậu, xã hội sa đọa, đạo đức suy đồi, hiện tượng sùng bái cá nhân, thói
quen suy tôn lãnh tụ, lừa dối nhân dân, bưng bít có chủ trương, đỗ thừa có hệ
thống của ý thức hệ Cộng Sản vẫn còn nguyên tại Việt Nam như từ ngày mới nhập
cảng từ Liên Xô, Trung Quốc.
Phương pháp đầu độc, tẩy não
của đảng CSVN dành cho các em bé Việt Nam hoàn toàn giống phương pháp đầu độc
thiếu nhi đang thực hiện tại Triều Tiên.
Hình ảnh “Bác Kim” trong lòng thiếu
nhi Triều Tiên như Bradley K. Martin mô tả trong tác phẩm “Dưới sự bảo bọc
đầy tình thương của cha già dân tộc” (Under the Loving Care of the Fatherly
Leader) không khác gì hình ảnh một “Bác Hồ” “tình thương bao la”, “cha già dân
tộc”, “nhà thơ lỗi lạc”, “nhà quân sự thiên tài”, “nhà giáo dục vĩ đại” được
Đảng nhồi nhét vào tâm hồn trong trắng của bao nhiêu thế hệ Việt Nam.
Những
ai còn nghĩ đến “hòa giải hòa hợp” với CS, còn tin vào lòng dạ chí thành của
Thứ trưởng Ngoại Giao CS Nguyễn Thanh Sơn khi thắp hương trước phần mộ của các
chiến sĩ VNCH ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa hãy đọc lại bản án của đảng CS
dành cho hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên một lần nữa và tự hỏi có
một phương pháp, một con đường nào, một hy vọng nào để dân tộc Việt Nam có thể
sống chung với đảng CSVN.
Một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng
biết là không. Những ai còn hoài nghi vào sức mạnh dân tộc
Việt Nam hãy đọc lại lời tuyên bố của hai em “Tôi trước sau vẫn là một
người yêu nước, yêu dân tộc tôi.” Là một đoàn viên đoàn thanh niên Cộng Sản
chắc chắn Phương Uyên đã được nhồi sọ rằng khi lớn lên phải biết trung thành
với đảng, phải biết đi theo con đường đảng đã vạch ra.
Tư tưởng Cộng Sản ngoại
lai nô dịch dù độc hại bao nhiêu cũng không giết được hạt mầm dân tộc đang âm
thầm lớn lên trong tâm hồn hai em, đã chiến đấu trong nhận thức của hai em, đã chiến
thắng qua hành động của hai em và biểu hiện hùng hồn qua câu nói lịch sử của
hai em. Đảng CS muốn Phương Uyên trở thành sâu bọ đo hai hàng chân trên cành
cây mục nát của đảng nhưng em đã vươn lên thành cánh bướm vàng.
Trong
nỗi đau khi nghe tin hai em bị kết án nặng nề đã dâng trong lòng hàng triệu
người Việt Nam một niềm hãnh diện.
Lòng yêu nước đã thắng. Chưa bao giờ ranh
giới giữa yêu nước và bán nước rõ ràng hơn hôm nay. Cuộc chiến nào cũng khó
khăn nhưng cuộc chiến tư tưởng bao giờ cũng khó khăn nhất. Những câu nói của
hai em sẽ vang vọng trong dòng lịch sử ngàn đời không phai.
Lịch sử dân tộc,
qua bao thời đại, đã được giữ gìn bằng sức mạnh tuổi trẻ. Thời đại hôm nay là
thời đại của Đổ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Đinh
Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, của hàng trăm thanh niên nam nữ đang ở trong tù
CS, của hàng ngàn hàng triệu thanh niên Việt Nam đang sắp sửa tiếp nối hành
trình.
Lịch sử Việt Nam vừa đau thương nhưng vừa là một bản hùng ca viết bằng
nước mắt và nụ cười của bao nhiêu thế hệ. Ai dạy Đinh
Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên để nói những câu hào hùng như thế.
Không ai
dạy. Như một lần tôi đã viết, tuổi trẻ Việt Nam không cần một ngọn hải đăng để
rọi sáng đêm tối trời dân tộc nhưng ngay từ trong lòng họ đã bùng cháy lên ngọn
đèn tự chủ được thắp sáng bằng tâm thức Việt Nam.
Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay
không cần chờ đợi một minh quân ra đời hay một lãnh tụ xuất hiện để dẫn dắt họ
trên đường cứu nước bởi vì chính họ sẽ là những minh quân của thời đại và con
đường dẫn đến điểm hẹn lịch sử được soi sáng bằng trí tuệ Việt Nam.
Tuổi trẻ
Việt Nam ngày nay không cần vay mượn một chủ nghĩa, một ý thức hệ, một lý
thuyết ngoại lai nào làm kim chỉ nam để giải phóng dân tộc bởi vì chính họ đã được
trang bị bằng các đặc tính dân tộc, nhân bản và khai phóng kết tinh và kế thừa
từ hơn bốn ngàn năm lịch sử.
Các em cũng nhắc cho giới lãnh đạo Đảng biết rằng
một ngàn năm sống trong bóng tối Bắc thuộc không làm dân tộc Việt Nam mù mắt
thì ba mươi tám năm trong triết học Mác-Lê làm sao có thể thui chột đi tình yêu
nước thiết tha trong lòng người dân và nhất là trong lòng tuổi trẻ Việt Nam.
Ngoài
bản chất tàn ác, bất nhân, ti tiện, còn lý do nào khác khiến Đảng đã ra tay
nặng nề với hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Còn
một lý do nữa, bởi vì đảng sợ. Đúng như Brad Adams, Giám
đốc Ban Á Châu của Human Rights Watch (HRW) phát biểu: “Đưa người dân ra tòa
xử chỉ vì phát tán tờ rơi chỉ trích chính phủ là một việc làm lố bịch và biểu
hiện sự bất an của chính quyền Việt Nam”.
Đảng CS cảm
thấy “bất an” là phải.
Trong suốt 38 năm cai trị đất nước bằng nhà tù sân bắn
chưa bao giờ đảng CS bị cô lập trên thế giới và mất chỗ đứng hoàn toàn trong
lòng dân tộc Việt Nam như ngày nay.
Không giống như trong thời chiến núp bóng
dưới chiêu bài “chống ngoại xâm” và lợi dụng lòng yêu nước của nhiều người Việt
Nam, ngày nay, chung quanh đảng chỉ có kẻ thù.
Những tâm thư, thỉnh nguyện, góp
ý kiến về hiến pháp, đổi tên đảng, thay tên nước vừa qua cho thấy, nhiều thành
phần, lực lượng trước đây là phên dậu của đảng, là hậu thuẫn của đảng đang quay
sang chống đảng.
Một người dù mê muội bao lâu cũng có một lần thức tỉnh. Một
tiếng nói đúng gióng lên dù trễ còn hơn im lặng suốt đời.
Hành
động điên cuồng vượt qua mọi thước đo đạo đức qua hai bản án dành cho hai em
Nguyên Kha và Phương Uyên cho thấy không phải sức bén của con dao độc tài mà là
hành động tuyệt vọng của đảng CSVN. Quyết định của Nicolae Ceausescu khi ra lệnh
công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm
1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng ông ta một tuần sau đó.
Thật vậy, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào
các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an
kềm kẹp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời
gian.
Những ai còn đang đứng bên lề cuộc tranh đấu vì chủ
quyền đất nước, vi tự do dân chủ nhân bản hãy bước lên chuyến tàu lịch sử hôm
nay để cùng với hai em đi về phía bình minh của dân tộc Việt Nam.
Đời người rồi
sẽ qua nhưng dân tộc Việt Nam phải còn và mãi mãi sẽ còn. Con tàu đi cứu nước
còn nhiều toa rộng, đủ chỗ cho mọi người, mọi thành phần, mọi tôn giáo, mọi quá
khứ.
Hành động cứu nước cũng rất nhiều để chọn, không nhất thiết phải vào tù ra
khám, không nhất thiết phải tìm cho ra được những cây búa lớn để đập vở bức
tường chuyên chính, nhưng một bàn tay nhỏ, một bước chân xuống đường chống thực
dân đỏ Trung Quốc, một thái độ không hợp tác với nhà cầm quyền CS, một lá thư
thăm hỏi các em các cháu trong tù trong những ngày sinh nhật, lễ lớn, một tấm
vé tham dự bữa cơm gây quỹ giúp các em đang bị tù hay đang bị khó khăn v.v...
cũng mang đầy ý nghĩa.
Bức tường chuyên chính CSVN đã
không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng
chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ
tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước.
Chúng ta có
thể khác nhau ở điểm khởi hành nhưng có cùng một điểm hẹn tự do để đạt đến.
Chúng ta có thể mang trên vai những hành lý khác nhau nhưng đều chất chứa bên
trong một khát vọng dân chủ để theo đuổi.
Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống
cùng mơ ước của em.
Trần Trung Đạo
__._,_.___