Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 20, 2013

Nhục!.....Nhục!




 

Nhục!


Hồ Ngọc Nhuận

Tòa án của chế độ ngày 16/5/2013 đã đưa hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha ra xử.

Trong phiên tòa một ngày, tại Long An. Sau khi giam giữ hai bị cáo hơn nửa năm. Thuật ngữ dùng cho các cuộc xử, cả bình thường cả bất bình thường, gọi đó là kiểu “làm gọn”, có khi chỉ cần “một cái rụp”… là xong.

Kiểu “xử gọn” như vậy có đáng gọi là một việc làm đàng hoàng không? Và ai làm một việc không đàng hoàng có phải là nhục không?


Mà về tội gì?

Theo tờ Tuổi trẻ, tức phải là tờ báo của tuổi hai bị cáo, thì là “về tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa ViệtNam”. Tin viết là “theo hồ sơ”, nhưng tờ báo không cho biết “theo hồ sơ” là do được “tiếp cận hồ sơ”, theo đúng tác phong, chức năng nghề báo. Hay được nghe đọc lúc xử.

Hay là không đọc, cũng không nghe, mà chỉ quen tay viết vậy… Vì toàn bộ bản tin về vụ án chỉ vỏn vẹn được gói gọn không quá 250 chữ, nằm lọt giữa trang 2. Cho một bản án tổng cộng 14 năm tù, cộng 2, và 6 năm quản chế.

Tin về một bản án nặng nề, với một tội danh không nhẹ là “chống phá Nhà nước”, lại được đem nhét giữa trang 2. Thua cả môt tin xe đụng… Báo chí cho tuổi trẻ muốn cho tuổi trẻ thấy gì? Và nhất là tờ báo tự cảm thấy gì? Mà về một bản án được mọi người ViệtNam trong ngoài nước quan tâm, lại đi loan tin theo kiểu phải vạch mãi để tìm mới lòi ra để đọc?

Về phiên tòa, thân phụ Phương Uyên cho biết ông và các thân nhân khác không được cho vào dự khán, chỉ có bà mẹ Phương Uyên được vào. Lại bị bao vây che chắn bởi một đám thân nhân lạ hoắc, không ai khác hơn là công an mật thám trá hình.

Có người đến ngóng tin bên ngoài tòa án đã bị công an thường phục hốt về đồn. Xử án, ở đâu cũng vậy, thông thường là để làm gương, chớ không phải để trả thù. Để làm gương nên có khi còn chọn một pháp đình thật rộng, khi pháp đình quen thuộc không đủ chỗ cho mọi người. Còn ở đây là để làm gì? Mà lại lén lén, lút lút… như đem giấu?

Về cái cách chế độ nầy đã bắt Phương Uyên cũng vậy, cũng thật đáng xấu hổ. Bắt như bắt cóc. Bắt đi mất tích rồi chối quanh hơn cả chục ngày mới chịu thừa nhận.

Để đưa ra một lô chứng cứ tội phạm và lời thú tội có là công an cũng không thể tin là đứng đắn. Không thể nghĩ một chế độ tự nhận là Nhà nước pháp quyền mà lại đi hành xử pháp quyền như… vậy.

Còn lãnh đạo Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh nữa? Trước một loạt đối xử không đàng hoàng đối với một thành viên Ban chấp hành Đoàn thuộc cấp mà vẫn ngậm miệng nín khe là làm sao?

Để làm gì và đang làm gì? Hay là đang sợ đoàn viên, đang sợ thanh niên cả nước theo gương Phương Uyên và Nguyên Kha, không thể tiếp tục nhẫn nhục và chịu nhục trước họa mất nước?

Nhắc lại chuyện này, từ khâu bắt người cho tới khi xử, cho tới nay, trong ngoài nước, ai cũng thấy không thể chịu nổi những việc làm đáng xấu hổ của không ít người của chế độ.
Tôi cũng không thể chịu nổi, nhất là trước những hành động quá ác đối với tuổi trẻ, nên đã cùng với hơn 150 người khác đứng tên trong kiến nghị gởi Chủ tịch Nước đề ngày 30/10/2012 yêu cầu can thiệp trả tự do cho Phương Uyên.

Cho tới nay, ông Chủ tịch Nước vẫn cứ nín khe.
Nhưng tôi và các bạn tôi đã được tưởng thưởng.

Hãy nghe chàng trai 24 tuổi Đinh Nguyên Kha nói: “Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội”.

Hãy nghe Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi nói: “Việc tôi làm thì tôi chịu. Xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn”.

Cám ơn Phương Uyên. Cám ơn Nguyên Kha. Cám ơn những cô gái, những chàng trai yêu nước ViệtNam. /.

19/5/2013
 
H.N.N.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
 
 

 
 

Phải chăng cô gái nhỏ đe dọa nhà nước?

Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-05-19
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
000_Hkg8587978-305.jpg
Nguyễn Phương Uyên và Nguyễn Đình Kha tại phiên tòa sơ thẩm Tòa Án Long An hôm 16/5/2013
 
AFP photo
 
Nữ sinh viên 21 tuổi Nguyễn Phương Uyên vừa bị tòa án nhân dân tỉnh Long An kêu án 6 năm tù vì tội tuyên truyền phá hoại nhà nước. Có phải sự đe dọa của cô gái này đối với nhà nước CHXHCN VN lớn hơn các mối đe dọa khác.

Như vậy là vụ án xử hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã được tiến hành với mức án được coi là nặng nề cho hai người tuổi trẻ này. Nhất là với một điều luật khá mơ hồ như điều 88 bộ luật hình sự của nước CHXHCN VN về việc tuyên truyền chống phá nhà nước.

 Những người ủng hộ hai sinh viên này cho rằng họ chỉ bày tỏ lòng yêu nước. Thậm chí luật sư Hà Huy Sơn biện hộ cho sinh viên Phương Uyên đã nói trước khi phiên tòa diễn ra rằng,

“Theo quan điểm của tôi thì Phương Uyên vô tội, những hành động yêu nước như vậy đáng lý ra còn phải được khuyến khích.”
Việc trấn áp các nhóm đối lập đã tăng lên trong những năm vừa qua. Nhiều người đã bị bắt. Nhà nước Việt Nam còn huy động hệ thống truyền thông mà họ độc quyền làm chủ để tấn công vào những nhóm có ý kiến khác biệt. Ví dụ như nhóm 72 nhân sĩ trí thức với đề nghị sửa đổi Hiến pháp 1992.

Trong hai năm qua nền kinh tế Việt Nam đã bị khựng lại sau hơn một thập niên phát triển. Lạm phát gia tăng đi kèm với sự phá sản của nhiều đại công ty do nhà nước làm chủ. Thị trường bất động sản vẫn đóng băng chôn vùi hàng ngàn tỉ đồng tín dụng chằng chéo qua lại giữa các ngân hàng.

Nợ xấu vẫn chưa được giải quyết. Dự án thành lập công ty quản lý vốn đã không thực hiện được vào cuối tháng ba vừa rồi để giải quyết vấn đề nợ đó. Phát biểu với phóng viên Nam Nguyên, tiến sĩ Lê Đăng Doanh nhận định về tình hình kinh tế Việt nam như sau,

“Điều đáng chú ý của nhận định mới đây của IMF là đã giảm mức dự báo tăng trưởng của Việt Nam từ 5,8% xuống 5,2% và cũng giảm dự báo của năm 2014 xuống 5,2% thay vì mức tăng cao như trước đây và điều này cũng phù hợp với các dự báo khác của các ngân hàng tư nhân như HSBC hay các tổ chức tín dụng khác.

Điều đó cho thấy một mặt tình hình kinh tế thế giới có khó khăn phức tạp và nó cũng phù hợp với xu thế chung, song điều đáng chú ý là mức giảm của Việt Nam rất cao, cao nhất sau Singapore và Singapore có đặc thù là phù hợp rất nhiều vào thị trường quốc tế còn các nước Đông Nam Á khác thì vẫn có tốc độ tăng trưởng cao.

Quĩ Tiền tệ Quốc tế có lưu ý là các cải cách của Việt Nam như vậy là chậm. Nếu như không giải quyết sớm các cải cách ngân hàng và giải quyết nợ xấu thì nền kinh tế Việt Nam khó có thể lấy lại được đà tăng trưởng trước đây.”

Hồi năm ngoái ký giả Ben Bland viết trên tờ Foreign Policy rằng,

Mọi người, từ cố vấn chính phủ cho đến nhà đầu tư nước ngoài đều biết là phải chỉnh lại nền kinh tế cho đúng đường. Hà Nội phải chấm dứt ban phát sự độc quyền, tín dụng dễ dãi, và bao nhiêu thứ ưu tiên khác cho các doanh nghiệp nhà nước và các tay cánh hẩu của chúng.

Lĩnh vực ngân hàng phải được tái cơ cấu vốn, phải được khích lệ để đua vốn vào các doanh nghiệp có hiệu quả. Chính phủ phải chống tham nhũng một cách nghiêm chỉnh, vì nó quan hệ hữu cơ với tất cả các bệnh hoạn khác.

Sau hai kỳ hội nghị trung ương đảng cộng sản Việt Nam dường như vẫn đang loay hoay với bộ máy nhân sự và chưa tìm được các giải pháp để thúc đẩy cải cách, giải quyết các vấn đề mà các chuyên gia nêu ra như trên đây.

Bên cạnh đó sức ép về lãnh hải trong tranh chấp với Trung quốc dường như càng lúc càng tăng. Ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc đuổi đánh diễn ra thường xuyên ở những nơi là ngư trường quen thuộc của mình.

 Các động thái xác định chủ quyền của Trung Quốc trên biển Đông trở nên ngày càng mạnh bạo, từ việc kéo dàn khoan dầu khổng lồ vào họat động trong vùng, đến tăng cường lực lượng hải giám, tổ chức họat động du lịch ở Hoàng Sa. Và hiện nay quân đội Trung quốc đang tập trận bắn đạn thật trên biển Đông cùng với đội tàu cá hùng hậu tràn xuống Trường Sa. Lệnh cấm đánh cá kể từ 16/5 đến 1/8 đã được Trung Quốc ban hành trên hầu như tòan bộ biển Đông.

Chính phủ do đảng cộng sản VN nắm giữ phải giải quyết những vấn đề về cải tổ kinh tế rất quan trọng, và phải tìm kiếm giải pháp đối đầu với sức ép lớn từ quốc gia khổng lồ phương bắc. Không rõ việc bắt giam các nhóm đối kháng, hay tấn công những người bất đồng chính kiến có nhằm giải quyết hai vấn đề trọng đại mà họ phải đương đầu hay không trong cương vị lãnh đạo quốc gia. Nói như ký giả Ben Bland,

Vậy mà chả lo gì về việc nền kinh tế đang vật lộn và căng thẳng xã hội gia tăng, bộ công an lại tăng cường trừng trị các nhà đối lập. Gần đây nhất là họ bỏ tù, với tội trạng tuyên truyền chống phá nhà nước, hai nhạc sĩ và một cô nhóc sinh viên còn chụp hình với một con gấu bông.”
 
 

TIẾNG NÓI UYÊN, KHA TRƯỚC TÒA, LỜI CẢNH TỈNH CUỐI CÙNG CHO ĐẢNG CSVN


Kính chuyển

Cùng đọc, cùng ngưỡng   phục và cùng hướng về…



 

Nhà thơ Hoàng Hưng

 

Chắc tôi không cần nói nhiều về sự phi pháp, phi nghĩa, phản dân phản nước, và cũng thật ngu xuẩn của những kẻ kết án nặng nề hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên.

 

Phi pháp phi nghĩa vì không thể hạch tội hai em “chống ĐCS”, đơn giản vì không có tội danh này trong luật của chính nhà nước VN, vì không thể đồng nhất ĐCS với Nhà nước hay Dân tộc.

 

Phản dân phản nước lại còn ngu xuẩn: vì cáo trạng đã hạch tội Phương Uyên “nói những điều không hay về TQ” tức là công khai thú nhận cái bóng khổng lồ của thiên triều Trung Cộng đã đè bẹp luật pháp VN, công khai thú nhận bản án này là của một lũ bề tôi nhằm chuộc lỗi với thiên tử.

 


 

Truyền đơn của Uyên viết bằng máu

 

 

Ngu hơn nữa, vì không có sự nhạy bén chính trị để hiểu rằng bản án dành cho Kha, Uyên hôm nay chính là gáo nước lạnh cuối cùng cho tàn lửa hy vọng trong lòng những người VN yêu nước vẫn đang chờ đợi ĐCS có ý thức thực thi một lộ trình dân chủ hợp lý, chính là lời tuyên bố bất khoan dung với thế hệ trẻ của đất nước.

 

Điều tôi muốn bày tỏ, với tất cả lòng yêu thương cảm kích, với niềm hứng khởi và lòng tin vững chắc: phiên toà xử Kha, Uyên là một dấu mốc lịch sử trên con đường đấu tranh dân chủ của VN.Lần đầu tiên, những người rất trẻ, một nữ sinh tuổi 21, một thanh niên lao động tuổi 25, thể hiện ý thức chính trị rõ ràng, nhận thức sắc bén, lòng tin vững vàng trong hành động của mình. Những kẻ toan tính hạ thấp, bôi bẩn việc làm yêu nước của Phương Uyên bằng cách gán cho cô động cơ muốn có cái máy ảnh và vài đồng tiền còm… đã thất bại thảm hại. Kể cả một số vị có lòng muốn giảm án cho cô với lý do cô nhẹ dạ, bồng bột, chắc hôm nay thấy chính mình mới bồng bột vì đã đánh giá thấp thế hệ con em.

 

Lần đầu tiên, những lời “nhận tội, xin khoan hồng” quen thuộc đưọc ngụy tạo nhờ thủ đoạn khủng bố cộng với lừa phỉnh đã bị hai người rất trẻ lật ngược trước pháp đình bằng lời khẳng định đanh thép “tôi không có tội”, hay “chỉ có một tội là yêu nước”.

 


 

Theo nhiều lời tường thuật đáng tin, phát biểu trước toà của Đinh Nguyên Kha thể hiện nhận thức rất chuẩn về luật pháp, hơn nữa, về một vấn đề chính trị căn bản đang nóng hổi trên diễn đàn lề phải cũng như lề trái xung quanh việc sửa đổi Hiến pháp – tính chính danh của ĐCS, quan hệ giữa Đảng, Nhà nước, Nhân dân, Dân tộc: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội". Lần đầu tiên, chân lý này được dõng dạc tuyên bố công khai từ miệng một người trẻ không vướng ân oán gì với ĐCS, trong khi không ít vị lão thành còn có gì đó lấn cấn.

 

Nguyễn Phương Uyên thì khẳng khái: “Ông Hồ Chí Minh nói: Một năm bắt đầu từ mùa xuân, con người bắt đầu từ tuổi trẻ. Tôi là sinh viên có lòng yêu nước. Nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước”. Trong câu nói của Uyên, có một chi tiết tưởng nhỏ mà không nhỏ: Lần đầu tiên, tôi nghe một nữ sinh thể hiện ý thức công dân trưởng thành khi gọi nhà lãnh đạo là “ông Hồ Chí Minh” như thông lệ quốc tế văn minh chứ không phải “Bác Hồ” theo lối “gia đình chủ nghĩa” quen thuộc kiểu làng xã, tuy cô vẫn thể hiện sự tôn trọng đúng mức.

 

Chính nhận thức chính trị vững vàng và sâu sắc đã tạo nên phong thái đàng hoàng, đĩnh đạc, hiên ngang, gương mặt sáng bừng của Kha, Uyên trước một “bày viết thuê và lũ giết thuê” (mượn chữ của Tố Hữu nói về Nguyễn Văn Trỗi trước pháp trường).

 

Không thể không nhớ đến câu nói của Lý Tự Trọng trước toà án thực dân Pháp: “Tôi chưa đủ tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng”. Không thể không nhớ đến nụ cười Võ Thị Thắng trước toà án Sài Gòn.

 


Chỉ với hai câu nói trước toà, Kha và Uyên đã đi vào lịch sử.

 

Nếu nhà cầm quyền đã lúng túng và lo sợ vì một tiếng bom Đoàn Văn Vươn, một hành động “tự phát” chỉ vì “con giun xéo lắm cũng quằn”, thì tiếng nói ôn hoà dõng dạc của hai người gái, trai rất trẻ Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên chính là lời cảnh cáo cuối cùng cho chế độ độc tài toàn trị. Bởi vì nói theo chữ của các nhà Marxist, tiếng nói ấy đánh dấu bước chuyển từ “đấu tranh tự phát” sang “tự giác” của những người dân bình thường không cần phải là “nhân sĩ, trí thức” hay “nhà dân chủ” gì hết! Và nội dung đấu tranh đã thể hiện nhận thức chính trị rất sáng rõ, rất rành mạch: Độc lập Dân tộc (cụ thể là chống “Tàu khựa” như chữ của Phương Uyên) từ nay không còn thể gắn với CNXH, tức là với ĐCS (như Đảng vẫn ra sức nhồi sọ), mà ngược lại, phải gắn với nền Dân chủ không có sự toàn trị của ĐCS.

 

Có chăng điều gì phải trao đổi với hai em, thì chỉ là một đề xuất về phương pháp đấu tranh: Truyền đơn của Kha, Uyên chưa vạch ra được con đường “diễn biến hoà bình” mà nhiều nguời yêu nước, trong đó có bản thân người viết bài này, hy vọng. Nhưng nếu ĐCS vẫn quyết tâm chỉ một con đường cố sống cố chết đàn áp mọi tiếng nói bất đồng, vẫn không chịu hoặc không còn khả năng đoàn kết toàn dân chống ngoại xâm, thì điều gì tất yếu sẽ xảy ra, chắc không cần phải đoán.



 

* * * * *

Thư gửi các bạn trẻ yêu nước đang trong ngục tù của Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam.




KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

Thư gửi các bạn trẻ yêu nước đang trong ngục tù của Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam.

Lê Duy San

Thưa các bạn,

 

Vì lý tưởng, các bạn đã quên cả tương lai và mạng sống của mình để nói lên tất cả những gì có thể mang lại tốt đẹp nhất cho đất nước, cho dân tộc. Nhưng bọn Việt Cộng  bán nước đã đặt quyền lợi của đảng Cộng Sản Việt Nam, của bọn cầm quyền trên quyền lợi của đất nước, của dân tộc để vu oan giá họa cho các bạn những tội mà các bạn không hề sai phạm. Chúng bắt các bạn để mong dập tắt các tiếng nói yêu nước khác hòng dễ dàng làm tay sai cho quan thầy của chúng là bọn bành trướng bá quyền Trung Cộng.

Tôi biết, bọn chúng (Việt Cộng) không thiếu gì phương sách để cố làm cho các bạn phải khuất phục. Nào ép buộc các bạn phải đọc lời thú tội và những lời thứ tội này đã được bọn chúng đưa lên đài phát thanh, truyền hình trong nước và cả lên các website để có cớ xử tội các bạn. Vì thế tôi không ngạc nhiên và tôi cũng chẳng cần nghe những lời thú tội của các bạn vì dù các bạn có nhận tôi đến mức nào đi chăng nữa thì không những dưới mắt tôi cũng như dưới mắt 80 triệu người Việt trong nước cùng hơn 3 triệu người Việt hải ngoại, mà còn dưới mắt của cả thế giới, các bạn chẳng có tội gì cả ngoài lý tưởng tự do, dân chủ và lòng yêu nước, thương dân tộc của các bạn. Vì thế, lòng ngưỡng mộ của tôi đối với các bạn vẫn không thay đổi.

Mặc dầu đã bắt các bạn phải đọc lời nhận tội và đưa các bạn ra tòa xét xử, hay nói cho đúng hơn là để lãnh án về “tội tuyên truyền chống phá nhà nước…”, chiếu điều 88 bộ luật hình sự. Nhưng bọn chúng vẫn chưa yên tâm bởi vì chiếu điều 88, nếu ra toà, các bạn phản cung và không nhận tội thì bọn chúng dù có thù ghét các bạn tới đâu, cũng chỉ có thể phạt tối đa các bạn, mỗi người là 20 năm tù. Cho nên bọn chúng đã đồi tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự sang tội danh “có âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân…” chiếu điều 79 bộ luật hình sự là tội có hình phạt tối đa là tử hình. Khi được biết điều này, chắc không phải chỉ các bạn, mà rất nhiều người trong nước cũng như ngoài nước rất lo ngại cho các bạn. Nhưng tôi cho rằng đó chỉ là sự hù doạ.

Trong bài viết của tôi với nhan đề “Tại Sao Cộng Sản Việt Nam vẫn Tồn Tại” vào cuối tháng 12 năm 2009, có đăng trên nhiều diễn đàn, tôi có viết: “Luật pháp nói chung và toà án nói riêng dưới chế độ Cộng Sản là để bảo vệ chế độ của chúng. Do đó biện pháp đầu tiên là dùng công an để đàn áp và truy tố ra tòa. Biện pháp này không những có mục đích để trừng trị mà còn có mục đích đe dọa. Việc bọn Việt Cộng đổi tội danh truy tố Trần Anh Kim, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung từ tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điều 88 bộ Hình Luật Việt Cộng thành tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Hình Luật Việt Cộng hoặc dựng lên những con ngáo ộp như “Thế lực thù nghịch”, “Diễn tiến hoà bình” hay “Bọn phản động” cũng không ngoài mục đích này. Nhưng biện pháp này ngày nay,  hầu như vô hiệu bởi vì những người bất đồng chính kiến, hay phổ biến những tư tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền hay biểu lộ lòng yêu nước, không phải là một tội. Hơn nữa, ngày nay, tai mắt quốc tế hầu như có mặt ở khắp nơi và bọn lãnh đạo Hà Nội đã đặt bút ký vào các bản văn quốc tế như Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, nên không thể muốn xử sao thì xử. Do đó dù có khắt khe tới đâu chúng cũng chỉ có thể gắn chocác bạn  một tội danh vớ vẩn để phạt tù chứ không thể tuyên án tử hình để giết người vô tội. Và tôi đã chờ đợi bọn chúng xem bọn chúng sẽ xử các bạn ra sao.

 

Ngày 20/1/2010, tại tòa án nhân dân Saigon mà bọn chúng gọi là thành phố Hồ Chí Minh đã đưa các bạn ra để lãnh án, tôi không gọi là đưa các bạn ra để xét xử vì xét xử gì bọn chúng ? Mọi chuyện đã được bọn chúng xếp đặt.

 

                          

                             Anh Trần Huỳnh Duy Thức hiên ngang trước bầy qủy đỏ

Các bạn thấy không? Chính bọn chúng đã sợ các bạn, chứ không phải các bạn sợ bọn chúng. Trong bài “Phiá Sau Một Phiên Tòa Công Khai” đăng trên diễn đàn VN-Politic Chủ Nhật 24/1/2010, Kim Châm đã viết như sau: “Điểm thú vị và nổi bật nhất là công tác đảm bảo an ninh trật tự trước và sau phiên tòa. Ngày 20 tháng 1 năm 2010, ở khắp các ngã tư của đường phố Sài Gòn, đặc biệt là khu vực quanh tòa án nhân dân thành phố 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, lực lượng an ninh chìm, nổi được phân công theo dõi, giám sát khu vực này rất nghiêm ngặt. Theo tin từ một blogger trẻ, người đã đến bên ngoài phiên tòa, cho biết: “Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một phiên tòa hùng hậu như thế. Xe chở bộ đội đặc công có vũ trang chạy ra vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy. Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài phiên tòa sẽ hân hạnh có từ 6 đến 8 người chăm sóc, đến cả đi mua nước uống và đi tiểu tiện hay đại tiện ở công viên bên cạnh cũng có người đi theo và nghe dùm điện thoại cho mình. Thật không thể nào tin được.”… Một cách ngắn gọn, thì về mặt an ninh có lẽ cách diễn tả của phóng viên đài Á Châu Tự Do đã lột tả được tất cả, đó là nhà nước “ứng xử như sắp có đại loạn”.

Trước tòa, 2 bạn Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy Thức cũng chẳng thèm nhờ luật sư Nguyễn Minh Tâm là luật sư do bọn chúng chỉ định. Bạn Thức lấy lý do là bạn và luật sư Minh có nhiều quan điểm không giống nhau. Nhưng tôi biết vì sao sao các bạn từ chối. Người ta chỉ phải nhờ luật sư cãi khi người ta có tội hoặc bị hàm oan. Các bạn không có tội, các bạn cũng chẳng bị hàm oan. Cả thế giới biết bạn không có tội. Chính bọn chúng mới là kẻ có tội, tội bán nước, tội phản quốc. Và chính các bạn đã là quan tòa xét xử bọn chúng. 

Bởi vậy, tuy bọn chúng đã đổi tội danh để hù doạ các bạn chứ không dám dùng để xử các bạn. Người bị chúng tuyên phạt nặng nhất vì đã phản cung trước bọn chúng là bạn Trần Huỳnh Duy Thức chúng cũng chỉ dám phạt là 16 năm tù, 5 năm quản chế. Còn bạn Nguyễn tiến Trung 7 năm tù giam, 3 năm quản chế, bạn Lê Công Định 5 năm tù giam, 3 năm quản chế, bạn Lê Thăng Long 5 năm tù giam.

Tuy hình phạt các bạn thấp hơn mức tôi đa của tội “tuyên truyền chống phá nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự, nhưng cũng không phải là nhẹ. Nhưng các bạn thấy không, người ta chỉ sợ khi tội phạm đúng và hình phạt đúng. Nếu tội phạm không đúng thì dù hình phạt có nặng tới đâu, người ta cũng không sợ. Chính vì vậy mà các bạn trẻ vẫn lên tiếng chống đối.

Ngày 30/10/2012, tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh tức Saigon đả xử hai nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình bị kết án 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc và nhạc sĩ Việt Khang bị kết án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc. Luận điệu của tòa án cho rằng những bài hát do 2 nhạc sĩ này sáng tác làm cho người dân nghe và chán ghét chế độ cộng sản Việt Nam.

Thực ra nhạc sĩ Việt Khang chỉ làm 2 bài hát: “Việt Nam tôi đâu?” và “Anh là ai?” để nói lên nói lên lòng yêu nước của mình trước tình trạng đất nước đang mất dần bởi sự xâm lấn của Trung Cộng mà bọn ngụy quyền Việt Cộng vì qúa hèn nhát, không hề dám phản đối một lời cũng như những nỗi khắc khoải, uất ức của mình khi thấy những cảnh bất công của xã hội đương thời, những cảnh người dân nghèo bị hiếp đáp, những thanh niên chỉ vì muốn tỏ bầy tinh thần yêu nước của mình mà bị công an của ngụy quyền Việt Cộng đánh đập dã man, tàn nhẫn.

Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình tuy làm tới 10 bài hát như “Cho con ngày mai”, “Lỡ chuyến đò”, “Miền Trung ơi” v.v…, nhưng tất cả chỉ là để nói lên thân phận bất hạnh khổ đau của người dân Việt.

                       

Và mới đây, ngày 16/5/2013, tòa án tỉnh Long An đã xử 2 sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam, 3 năm quản chế và Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam, 3 năm quản chế chỉ  vì Nguyễn Phương Uyên đã dùng máu để viết lên mảnh vải mang giòng chữ ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’. Trong bản cáo trạng, Viện Kiểm Sát cáo buộc cô đã ‘phạm tội’ khi viết ‘những dòng chữ có nội dung không hay về Trung Quốc’ và cả hai Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã phát tán truyền đơn có nội dung kích động, xuyên tạc chống Đảng, nhà nước theo phương thức cũ (rải truyền đơn, chụp ảnh lại và phát tán trên mạng) và tàng trữ hơn 2,5 kg hóa chất và dụng cụ chế thuốc nổ.

Nguyễn Phương Uyên đã thẳng thừng tuyên bố trước tòa:  "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm" Còn Đinh nguyên Kha thì mạnh mẽ cương quyết hơn: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

Là người Việt Nam, ai cũng phải thắc mắc và tự hỏi: “Chính quyền Việt Cộng là chính quyền của ai và đã đại diện cho ai, Việt Nam hay cho Trung Cộng mà bắt giam và bỏ tù các bạn?”

 Thật không có cái nhục nào to lớn bằng cái nhục của một dân tộc có một chính quyền hèn hạ và đốn mạt như chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay, một chính quyền bán nước hại dân, chỉ biết tham nhũng và hiếp đáp dân lành. Chúng đã coi dân như kẻ thù. Chúng muốn tất cả dân tộc Việt Nam phải hèn nhát như bọn chúng. Phải chăng chúng muốn toàn dân Việt Nam phải làm nô lệ cho Trung Cộng? Nếu không tại sao chúng lại đánh đập dã man, bắt giam và bỏ tù những người yêu nước, những người đã dám nói lên những việc làm sai trái, phản lại quyền lợi dân tộc của bọn chúng ?

Thưa các bạn,

Bọn Việt Cộng có thể bỏ tù các bạn, thậm chí chúng có thể giết các bạn, nhưng chúng không thể bỏ tù những lời nói yêu nước cũng như những dòi hỏi chính đáng của các bạn. Hình phạt càng nặng thì tiếng nói của các bạn càng to và hậu qủa của nó càng lớn.

Để kết thức bức thư này, tôi xin gửi tới bạn những lời ngưỡng mộ của một sinh viên hiện đang sống tại Saigon: Các bạn là những anh hùng dân tộc. Các anh (chị) là tấm gương sáng cho tuổi trẻ Việt Nam noi theo. Đảng CSVN sẽ không còn tồn tại lâu đâu…vì chúng nó đang lung lay và run sợ…Hãy vững tâm, những người con của mẹ Việt Nam”.

Và tôi cũng xin thêm rằng, các bạn đã thành danh, lịch sử sẽ vinh danh các bạn. Ngày hôm nay bọn Việt Cộng bán nước kết án các bạn, nhưng ngày mai bọn Việt Cộng sẽ phải đền tội.

 Thân chào các bạn và chúc các bạn mạnh khỏe để nhìn thấy bọn chúng sẽ phải chết như thế nào.

Lê Duy San

Chú thích:

(1).Điều 79, khoản 1 bộ Luật Hình Sự quy định “Người nào hoạt động thành lập hay tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau: Người tổ chức, người xúi dục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt từ từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình”.

(2).Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam quy định tội phạm gồm các hành vi: Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nguời phạm tội có thể bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm. Nếu trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

 

Ai yêu nước ? Ai bán nước ?


From:
Subject: Ai yêu nước ? Ai bán nước ?
Date: Sat, 18 May 2013 15:23:18 -0600

Hậu duệ của Bà Trưng ,Bà Triệu...của Quang Trung Nguyễn Huệ, Lê Lợi....

 Hai sinh viên yêu nước : Tên các Em sẽ đi vào lịch sử

Nếu hình không hiện ra bấm chữ "Show Content"Mở full screen

Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

SV. Nguyễn Phương Uyên và SV. Đinh Nguyên Kha

 

 

Hậu duệ của Lê Chiêu Thống. Sản phẩm của Hồ Chí Phèo.....
 
Những kẻ bán nước.  Những tên này sẽ bị lịch sử kết tội......

Sẽ bị chu di tam tộc....Treo cổ....
Đôi lời góp ý với Tổng bí thư, với Đảng
Những tên tỷ phú cầm đầu một

 chế độ man rợ nhất thế giới

...............................................................................................................................................................................................................

 

 

 

Trang sử mới đã bắt đầu

 


Trần Quốc Việt (Danlambao) - Bản án tàn khốc giáng xuống hai mái đầu xanh vô tội Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha là cái tát vào lịch sử bốn ngàn năm yêu nước và dựng nước của dân tộc Việt Nam. Đồng thời cái tát ấy cũng in hằn lên lương tâm của đa phần mọi người trong chúng ta. 

 

Sau bản án ấy chiến tuyến càng dựng lên rõ ràng trong lòng người. Một bên là những trái tim yêu nước đập cùng nhịp với lịch sử ngàn xưa, một bên là những kẻ đã phản bội dân tộc, phản bội lịch sử, phản bội lại những đấng sinh thành và tổ tiên người Việt đã sinh ra họ khi họ rắp tâm triều cống tương lai Việt Nam cho kẻ thù bốn ngàn năm để hý hửng nhận lại những năm tháng quyền lực đầy phù du.

 

Hai bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chưa kịp bước trọn chân vào đời nhưng đã khắc tên mình vào lịch sử và vào lòng của muôn người. Suốt từ năm 1954 đến nay có lẽ chưa ai khẳng định chân lý rất xác tín và đơn giản như Đinh Nguyên Kha đã khẳng định: "Tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội." Vì đảng là hiện thân của sự toàn ác nên chống cái ác là hành động của tất cả các Lục Vân Tiên thời nay như Kha. Và cũng suốt từ năm 1954 cho đến nay không ai chưởi hiện thân của sự toàn ác ấy hay bằng Nguyễn Phương Uyên chưởi:"Đi chết đi ĐCS VN bán nước". Khẩu hiệu viết bằng máu ấy là đỉnh cao của dòng thác phẫn uất cuộn trào mạnh mẽ như sóng trong lòng của thiên thần yêu nước ấy. 

 

Nước mắt chúng ta tràn mi cho đôi bạn và lòng chúng ta dâng trào bao niềm thương cảm và khâm phục trước hình ảnh và thái độ trong sáng và dũng cảm của họ. Chúng ta cũng hãnh diện và tự hào là người đương thời với hai người trẻ tuyệt vời này. Nhưng số phận của họ có phần nào lỗi của người lớn chúng ta. 

 

Hai đôi vai non ấy không thể nào gánh vác trách nhiệm chung quá lớn của hàng triệu người. Công việc phá tan núi Ác ấy đòi hỏi tấm lòng và cánh tay và hy sinh của tất cả mọi người. Nhưng khi càng lớn, càng ở trong dòng đời nhọc nhằn con người càng bị bảo phủ bởi bao nhiêu lớp sương mù của cuộc đời như sợ hãi, cam phận, và buông xuôi trước cường quyền. Nhưng vì đôi mắt của đôi bạn trẻ còn trong sáng, lòng yêu nước của họ còn tràn đầy cho nên họ nhìn thấy những bóng tàu đen trên đường chân trời Việt Nam. Những con tàu đen này đến để thực hiện lần cuối cùng sứ mệnh không thành của bao vương triều Trung Quốc- xóa xổ Việt Nam và đồng hóa người Việt. 

 

Bằng tất cả tấm lòng yêu nước trong trắng của mình, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã viết nắn nót dòng đầu tiên trên trang sử mới sáng ngời của dân tộc. Chúng ta hãy viết tiếp những dòng mới sau họ để mười năm sau hay hai mươi năm sau họ sung sướng khi thấy tất cả hy sinh của họ không hoài phí. 

 

Trái tim yêu nước sẽ mở ra những con đường yêu nước. Tự thân mỗi người theo cách của mình sẽ viết những từ mới, những dòng mới, những đoạn mới, những trang mới để pho sách lịch sử chống ngoại xâm phương bắc của hàng ngàn thế hệ người Việt tiếp tục trường tồn như nước Việt sẽ trường tồn theo thời gian. 

 

 



 

 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link