Sự
kiện một khách
du lịch trẻ tuổi
Trung Quốc vẽ bậy
lên
một di tích
cổở Louxor, Ai Cập đã gây
tranh cãi mạnh mẽ tại nước
này,
khiến chính
quyền Bắc Kinh lo ngại
trước hiện tượng
liên tục xảy ra những
hành
động vô văn
hóa
của công
dân
mình
ở ngoại quốc.
Bản tin Reuters hôm
nay 30/05/2013 nhận định như
trên.
« Đinh Cẩm Hạo (Ding Jinhao) đãđến đây », dòng chữ do một thiếu niên 15 tuổi vẽ lên ngôi đền của pharaon Amenhotep
III, Ai Cập không phải là sự cốđầu tiên mà du khách Trung Quốc gây ra.
Từ việc đưa ra giấy chứng nhận đăng ký kết hôn giảđểđược giảm giá khi đi nghỉở Maldives, cho đến việc cha mẹđể trẻ em đại tiện trên sàn một sân bay Đài Loan, có vô số các ví dụ về thái độ thiếu văn hóa của những người Trung Quốc đi du lịch nước ngoài. Lần này sự kiện ở Louxor đã gây ra một làn sóng phản ứng trên các blog ở Trung Quốc, từ chán ngán cho đến phẫn nộ.
Liu Simin, thuộc Trung tâm nghiên cứu về du lịch của Viện Hàn lâm Trung Quốc chống chế : « Nói một cách khách quan, du khách chúng ta là một loại tương đối kém văn minh. Việc đi du lịch ngoại quốc là một xu hướng sang trọng mới. Những người Trung Quốc có khả năng ra nước ngoài so kè với nhau và thích khoe của. Nhiều du khách Trung Quốc chỉ mới xuất ngoại lần đầu, họ không hề có kinh nghiệm và bất chấp các quy định, các chuẩn mực ở ngoại quốc ».
Hành vi của Đinh Cẩm Hạo ở Ai Cập đã gây tác động mạnh cho đến nỗi phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc buộc lòng phải lên tiếng. Ông Hồng Lỗi nhận định : « Trong những năm gần đây, ngày càng có nhiều du khách Trung Quốc ra nước ngoài. Chúng tôi hy vọng du lịch sẽ cải thiện tình hữu nghị với các nước, và cũng hy vọng rằng khách du lịch Trung Quốc sẽ tuân thủ các luật lệ, quy định tại chỗ, và có thái độđúng đắn ».
Trước đó một số nhân vật có trách nhiệm cũng đã lên án thái độ của một số du khách Trung Quốc ở nước ngoài, lo sợ rằng sẽ gây ảnh hưởng đến hình ảnh quốc tế của nền kinh tếđứng thứ nhì thế giới.
Phó thủ tướng Uông Dương (Wang Yang) vào đầu tháng đã nêu ra « thái độ thiếu văn minh » của khách du lịch Trung Quốc – một nhận xét được các phương tiện truyền thông chính thống đồng loạt đưa lại. Ông nói : « Họ xôđẩy, chụp giựt ở nơi công cộng, họ khắc tên mình lên các địa điểm du lịch, họ bất chấp đèn tín hiệu lưu thông và khạc nhổ khắp nơi. Tất cả những hành động này gây tổn hại cho hình ảnh đất nước chúng ta và tạo hậu quả tai hại ».
Chính quyền đã cho đăng trên trang web chính phủ các hướng dẫn vềứng xử cho du khách Trung Quốc, chỉ dẫn cụ thể là nên ăn mặc đàng hoàng, làm thế nào để xếp hàng và không nên la lối um sùm ngoài đường.
Năm ngoái có trên 83 triệu người Trung Quốc hàng năm ra nước ngoài du lịch, tiêu xài 102 tỉđô la. Đây là con số chi tiêu kỷ lục, theo Tổ chức Du lịch Thế giới của Liên Hiệp Quốc. Dự kiến số du khách Trung Quốc đi du lịch ngoại quốc đến năm 2020 sẽ lên đến 200 triệu người.
(KHẨN) TÀU CỘNG HÃY CÚT KHỎI BIỂN ĐÔNG - CÁC THỦ LÃNH & CÔNG AN CSVN KHÔNG THỂ CHẬN LÒNG YÊU NƯỚC CỦA TÒAN DÂN - BIỂU TÌNH TRÊN ĐƯỜNG PHỐ, TẠI NHÀ & NỐI KẾT NHAU QUA MẠNG - XUỐNG ĐƯỜNG VÌ TỔ QUỐC, VÌ CÁC TRÁI TIM YÊU NƯỚC TRONG NGỤC TÙ CSVN - Thông điệp của Đại sứ Mỹ ở
Little Saigon, Hoa Kỳ
Kính
chuyển để Quý Vị tham khảo và phổ biến rộng rãi khắp toàn cầu kể cả trong nước.
HOAN
HÔ, TRÂN QUÝ CÃM PHỤC TINH THẦN YÊU NƯỚC CỦA ĐỒNG BÀO DŨNG CÃM THAM GIA BIỂU
TÌNH CHỐNG TÀU CỘNG XÂM LƯỢC. "ĐẢ ĐẢO CÁC LÃNH TỤ & ĐẢNG CSVN PHẢN
QUỐC, BÁN NƯỚC HẠI DÂN, TAY SAI TÀU CỘNG".
Dù bị công an gấp rút trấn áp, đoàn người biểu tình vì chủ quyền đất nước vẫn
để lại được thông điệp rõ ràng bằng 3 thứ tiếng Việt, Anh, Tàu để mạng Internet
loan truyền khắp thế giới và giữ lại cho lịch sử mai sau.
Trước lòng yêu nước sôi sục của dân tộc Việt, lãnh đạo đảng và công cụ bạo lực
của họ chỉ biết giở lại các trò cũ, bịt miệng các tiếng nói yêu nước, bất chấp
chính luật pháp và hiến pháp của chế độ.
Nhưng những trò này đã không còn bịt miệng hay làm run sợ được ai
Một vị vừa tham gia cuộc biểu tình cho biết nay ông đã hiểu cái gọi là “lòng
tin chiến lược” mà ông Nguyễn Tấn Dũng nói đến tại Singapore thực chất nghĩa là
gì. Ông nói: “Rõ ràng lãnh đạo đảng đã đặt hết “lòng tin chiến lược” vào Bắc
Kinh và sẽ chấp nhận để Bắc Triều gậm nhấm dần đất nước này để giữ ghế cai trị
của họ”.
(Các hình ảnh được tổng hợp từ nhiều nguồn).
Vũ Ngọc Hạ, Lê Anh Quyên, Vân Quang, Long Vĩnh tường thuật
9 giờ 20 sáng ngày 2/6/2013 (giờ VN)
Đoàn biểu tình đã bắt đầu từ nhiều hướng và tỏa ra nhiều hướng trước sự luống
cuống đối phó của công an Hà Nội.
Chỉ sau vài phút tấm băng rôn trong hình trên được giương lên, hàng chục
công an vội vã xông vào giật lấy rồi bắt anh Lã Việt Dũng đi, nhưng đoàn người
yêu nước vẫn tiến tới.
Khi được tin khu vực bên tượng đài Lý Thái Tổ đã bị chận, đoàn biểu tình
chuyển hướng đi về phía tượng đài Quyết Tử Cho Tổ Quốc Quyết Sinh.
Một đoàn biểu tình khác thản nhiên đi qua trước sở công an quận Hoàn Kiếm và
tòa soạn báo Hà Nội Mới trên đường Lê Thái Tổ. Đoàn người đang đi tiếp về hướng
Nhà Thủy Tạ.
Hiện có khoảng 20 người đã bị bắt đi, kể cả các anh chị Lê Anh Hùng, Bùi
Minh Hằng, Lã Việt Dũng, Truong Văn Dũng. Những nhà yêu nước bị bắt lên xe bus
của công an đã kịp gởi ra đoạn video sau đây:
Bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của sinh viên yêu nước Nguyên Kha trong tù ngục,
đang biểu tình cho mình và thay cho con tại nhà ở Long An. Bà đang bị bao vây
và biết không thể về Sài Gòn biểu tình với mọi người.
Tại Hà Nội, mẹ con chị Trần Thị Nga xuống đường vì chủ quyền Tổ Quốc trong lạc
quan và thản nhiên trước các nỗ lực hăm dọa của công an Hà Nội.
Và cùng với chị là những người yêu nước đang dồn bước mỗi lúc một đông hơn
Sau đây là những lời tâm tình của bà Nguyễn Thị Kim Liên.
Vũ Ngọc Hạ, Lê Anh Quyên, Vân Quang, Long Vĩnh tường thuật
8 giờ 20 sáng ngày 2/6/2013 (giờ VN)
Biểu tình ngày 2/6/2013 – Như để thách thức dân tộc Việt Nam, không đầy 24
tiếng trước giờ biểu tình, hải quân Trung Quốc lại đâm chìm một tàu đánh cá của
ngư dân Việt. Thêm một sinh mạng đồng bào chìm vào Biển Đông.
Nhà
cầm quyền Việt Nam vẫn ngồi yên với câu nói nước đôi về “niềm tin chiến lược”
của ông Nguyễn Tấn Dũng tại Singapore. Niềm tin giữa những ai? Giữa đảng CSVN
và đảng CSTQ? Câu trả lời có thể thấy qua các chuẩn bị đàn áp của công an từ
ngày hôm trước khắp Hà Nội và Sài Gòn.
(Blog Nguyễn Lân Thắng)
Hầu hết
các nhà dân chủ được nhiều người biết đến đã bị bao vây, canh nhà, hăm dọa,
“mời làm việc”, … từ hôm qua, đặc biệt là chị Bùi Minh Hằng – người đi đầu
trong nhiều cuộc biểu tình trong các năm qua. Nhiều bạn trẻ đang âm thầm dồn về
2 địa điểm biểu tình tại Hà Nội và Sài Gòn. Một số anh chị này cho biết lần này
họ biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược, không chỉ vì lòng yêu nước, mà còn
để nối tiếp việc làm cao quí của những bạn Việt Khang, Phương Uyên, Nguyên Kha,
Hồ Đức Hòa và các thanh niên yêu nước Nghệ An.
Chúng
tôi cũng được biết, những đồng bào tham gia biểu tình hôm nay cũng đặc biệt
quan tâm, canh chừng cho nhau, và sẽ nhanh chóng chụp hình để bắt quả tang các
trò chích lén dân chúng mà côn an đã làm tại Nghệ An.
Vũ Ngọc Hạ, Lê Anh Quyên, Vân Quang, Long Vĩnh tường thuật
8 giờ sáng ngày 2/6/2013 (giờ VN)
Cuộc họp được tổ chức ở Lê-Jao Center, đại học Coastline Community College ở
Little Saigon
Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Shear vừa họp với cộng đồng Việt Nam hôm thứ
Bảy 01/06/2013 ở Little Saigon, Nam California.
Tại đây Đại sứ Shear đã trình bày và trả lời câu hỏi bao quát nhiều chủ đề,
từ quốc phòng tới di trú tới thương mại, nhưng đề tài được quan tâm nhất vẫn là
nhân quyền và tự do tôn giáo - một điều có thể hiển nhiên, vì chính Đại sứ
Shear cũng tuyên bố “nhân quyền có liên kết không tách rời được” với những lãnh
vự khác trong quan hệ Mỹ–Việt.
Một trong những điều mà cả Đại sứ Shear lẫn Dân biểu Alan Lowenthal, một
thành viên Ủy ban Ngoại giao Hạ viện và là người tổ chức buổi họp, đều nói, là
nếu Việt Nam muốn gia nhập Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình
Dương (TPP), thì Hà Nội phải thực hiện “những tiến bộ chứng minh được” về nhân
quyền.
Trình bày với hình ảnh kèm theo, Đại sứ Shear cho biết bốn mục tiêu của Hoa
Kỳ trong quan hệ với Việt Nam là “quan hệ kinh tế và thương mại; hợp tác về ngoại
giao và an ninh khu vực; giáo dục, y tế, môi trường; và đối thoại rất nghiêm khắc
và rất mạnh mẽ về nhân quyền.”
Biển Đông
Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ cũng vừa đưa ra thông điệp về an ninh hàng hải tại
Singapore.
Về an ninh trên Biển Đông, Đại sứ Shear nói “Chúng tôi rất quan ngại về mức
căng thẳng đang gia tăng trên vùng biển Nam Trung Hoa (Biển Đông). Chúng tôi sẽ
cực kỳ quan ngại nếu bất cứ bên nào hiện đang khẳng định chủ quyền trên biển
Nam Trung Hoa lại sử dụng đến vũ lực.”
“Hoa Kỳ ủng hộ một giải pháp đa phương mạnh mẽ để quản lý vùng biển này,”
ông nói. Trong cuộc họp báo ngắn theo sau buổi gặp gỡ cộng đồng, trả lời BBC
ông nói thêm một lần nữa là Hoa Kỳ muốn các bên liên quan “tìm giải pháp trong
một quá trình cả nhóm.”
“Chúng tôi muốn ASEAN thương thuyết để giúp giải quyết những khác biết,
nhưng nếu không giải quyết được, thì chúng tôi muốn những khác biệt được khống
chế,” ông nói.
"Hoa Kỳ không ủng hộ riêng sự khẳng định chủ quyền của riêng nước nào
trên vùng biển này cả"
Đại sứ Hoa Kỳ David Shear
“Tôi nghĩ là Tổng thống Obama cũng sẽ nói như vậy với Chủ tịch Tập Cận Bình
khi hai người gặp nhau tại California vào tuần tới.”
Hoa Kỳ ủng hộ bản Tuyên bố Ứng xử biển Đông năm 2002, và ủng hộ các bên thỏa
thuận một bộ Quy tắc Ứng xử mới.
Tuy nhiên, ông nói thêm, “Hoa Kỳ không ủng hộ riêng sự khẳng định chủ quyền
của riêng nước nào trên vùng biển này cả.”
Biển Đông là một đường hàng hải chiến lược, và không chỉ có Hoa Kỳ quan tâm,
mà nhiều nước khác cũng hợp tác trong vấn đề này, có Úc, Nhật và Nam Hàn.
Đại sứ nói ông dùng tên gọi Biển Nam Trung Hoa vì đó là tên chính thức của
chính phủ Hoa Kỳ, nhưng ông thông cảm với một số cử tọa trong cộng đồng muốn
ông dùng tên Biển Đông hay biển Đông Nam Á. “Chuyện đặt một tên rất là khó, mà
không phải chỉ ở Việt Nam,” ông nói. “Các đồng nghiệp Hàn Quốc luôn luôn muốn
chúng tôi ngừng dùng tên gọi 'biển Nhật Bản' mà họ muốn chúng tôi dùng tên 'Biển
Đông."
Chọn Mỹ hay TQ?
"Có những người giáo điều ý thức hệ và lo ngại về những biến đổi về xã
hội và chính trị nếu bang giao quá mật thiết với Hoa Kỳ"
Trong buổi gặp gỡ cộng đồng, có một vị trong cử tọa hỏi về cách đảm bảo
thăng bằng của giới lãnh đạo Việt Nam giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Ông gọi đó là
đi một đường mỏng manh ("a delicate line"), và Đại sứ David Shear trả
lời:
"Ý kiến của giới lãnh đạo Việt Nam về Hoa Kỳ rất là phức tạp. Có những
người từng tham chiến trong chiến tranh, và họ chưa hoàn toàn thân thiện với
Hoa Kỳ. Có những người giáo điều ý thức hệ và lo ngại về những biến đổi về xã hội
và chính trị nếu bang giao quá mật thiết với Hoa Kỳ.
"Có những người muốn cải tổ kinh tế và họ cho Hoa Kỳ là nước tốt nhất
có thể giúp Việt Nam trong cải tổ kinh tế. Lại có người muốn thân thiện với Hoa
Kỳ để làm đối trọng với Trung Quốc. Cho nên, vâng, họ đang đi một đường rất
mong manh, mà phía chúng ta cũng vậy." Đại sứ Hoa Kỳ nói thêm
TPP gắn liền nhân quyền
"Tôi
nói điều này [tiến bộ về nhân quyền] với các viên chức cao cấp của Việt Nam.
Tôi nói với Chủ tịch Sang, tôi nói với Thủ tướng Dũng, tôi nói với Tổng bí thư
Trọng, tôi nói với Bộ trưởng Ngoại giao Minh."
Trong cuộc họp báo ngắn theo sau buổi gặp gỡ cộng đồng, Đại sứ Shear trích dẫn
một báo cáo kinh tế của cơ quan nghiên cứu Peter G. Peterson Institute for
International Economics, trong đó Hiệp định TPP được tiên đoán là sẽ gia tăng mức
xuất khẩu của Việt Nam 26%, và gia tăng GDP của Việt Nam 11%.
Tuy nhiên, nhắc lại nhiều lần, ông nói Việt Nam phải có những “tiến bộ chứng
minh được” trong lãnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo nếu muốn gia nhập TPP
hay muốn có những bước hợp tác chặt chẽ hơn về ngoại giao và quốc phòng.
“Tôi nói điều này với các viên chức cao cấp của Việt Nam. Tôi nói với Chủ tịch
Sang, tôi nói với Thủ tướng Dũng, tôi nói với Tổng bí thư Trọng, tôi nói với Bộ
trưởng Ngoại giao Minh. Tôi và các nhân viên ngoại giao đoàn nói điều này với tất
cả các viên chức Việt Nam nào mà chúng tôi có cơ hội gặp.”
Ông đưa thí dụ những điều Hoa Kỳ đã đòi hỏi ở Việt Nam: Thả tù chính trị,
tăng cường tự do ngôn luận, tự do hội họp, tăng cường tự do tôn giáo và công nhận
thêm nhiều tổ chức tôn giáo, thông qua Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc.
Một số thành tựu mà ông gọi là “rất khiêm tốn” trong lãnh vực này là việc thả
Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, thả Luật sư Lê Công Định, và vào tháng Hai, Hà Nội tiếp
giám đốc văn phòng Washington DC của Ân xá Quốc tế.
Tôn giáo & CPC
Đã có những buổi cầu nguyện của cộng đồng công giáo cho ông Đoàn Văn Vươn.
Mặt khác, Hà Nội vẫn còn giới hạn tự do tôn giáo. Ông kể về một chuyến đi
Vinh gặp Giám mục Nguyễn Thái Hợp vào tháng Chín 2012.
Chuyến đi dự trù kéo dài hai ngày trong đó có cuộc gặp Đức cha Hợp. Nhưng
khi đến nơi, ông được cho biết là cuộc gặp sẽ không diễn ra được. Ông đã rút ngắn
chuyến đi, chỉ vào gặp Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An “để nói là tôi rất
thất vọng với việc không được gặp Giám mục Hợp,” và sau đó về thẳng Hà Nội.
“Tôi cũng chẳng chờ tới chuyến máy bay nữa, tôi lên xe và lái thẳng về.
“Nhân viên ngoại giao chúng tôi gặp gỡ và giữ liên lạc thường xuyến với các
nhân vật các tôn giáo tại Việt Nam, vì đây là vấn đề quan trọng.”
Khi một phóng viên so sánh là ở Việt Nam người ta đi nhà thờ, đi chùa rất tự
do, Đại sứ Shear cũng công nhận. “Như khi tôi đến Phát Diệm, người ta đi lễ Nhà
thờ Chính tòa rất đông,” ông nói.
Tuy nhiên, ông cho rằng vẫn còn có nhiều rào cản trong việc thờ phượng, “nhiều
cơ sở tôn giáo chưa được công nhận.” Đại sứ Shear kể chuyện đi gặp hai cộng
đoàn tôn giáo tại gia ở Điện Biên, một Tin Lành và một Công Giáo. “Họ nói với
tôi là khi chúng tôi quan tâm tới họ thì chính quyền địa phương bớt làm khó dễ
họ hơn.”
"Họ nói với tôi là khi chúng tôi quan tâm tới họ thì chính quyền địa
phương bớt làm khó dễ họ hơn"
Nhưng cũng trong lãnh vực tôn giáo, nhiều người trong cử tọa lên tiếng muốn
Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào lại danh sách CPC, tức danh sách “nước cần quan tâm đặc
biệt” vì vi phạm tự do tôn giáo. CPC là một danh sách thiết lập theo Luật Tự do
Tôn giáo Quốc tế (IFRA).
Trong khi nhiều người đặt vấn đề CPC, Đại sứ Shear nói Việt Nam nói đạo luật
IFRA có những điều khoản rất hẹp và rất cụ thể để đặt một nước nào đó vào danh
sách CPC, và Việt Nam được đưa ra khỏi CPC năm 2006 vì Mỹ cho rằng mức đàn áp ở
Việt Nam “chưa tới mức của IFRA.”
Tuy nhiên, không lên danh sách CPC “không có nghĩa là tự do tôn giáo không
phải là vấn đề cực kỳ quan trọng.” Ông nói “chúng tôi đặt vấn đề này ở mức ngoại
giao với những nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất.”
Buổi gặp gỡ cộng đồng và họp báo liên tục xoay quanh những vấn đề nhân quyền,
tôn giáo và Biển Đông.
Một đại diện của Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam trao cho Đại sứ Shear bản Báo
cáo Nhân quyền. Một nhà báo đặt vấn đề áp lực Việt Nam cho truyền thông hải ngoại
được phát về Việt Nam. Nhiều người muốn biết vụ gian lận visa ở Sài Gòn và ảnh
hưởng tới việc xét thị thực (“tôi không nghĩ sẽ ảnh hưởng tới mức độ bác đơn thị
thực,” ông trả lời).
Giáo dục, y tế và môi trường
"Chẳng việc gì tôi làm trong lãnh vực nhân quyền có thể ảnh hưởng với
Việt Nam nhiều bằng những gì các sinh viên này sẽ thực hiện trong vòng 15 tới
30 năm nữa."
Về giáo dục, Đại sứ Shear nói hiện có trên 15,000 du học sinh và sinh viên
Việt Nam đang học tập tại Hoa Kỳ, và ông khẳng định “Chẳng việc gì tôi làm
trong lãnh vực nhân quyền có thể ảnh hưởng với Việt Nam nhiều bằng những gì các
sinh viên này sẽ thực hiện trong vòng 15 tới 30 năm nữa.”
Ngược lại, nhiều sinh viên và trí thức Mỹ cũng qua Việt Nam học và nghiên cứu
theo chương trình Fulbright. Ngoài ra, mỗi năm chương trình Fulbright đưa 20
người qua Việt Nam để huấn luyện cho thầy cô giáo Việt Nam phương pháp dạy tiếng
Anh tốt hơn.
Về môi trường, Đại sứ Shear cũng cho biết Việt Nam đang lo ngại về ảnh hưởng
của biến đổi khí hậu tới vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
“Sông Cửu Long hiện đang bị tấn công từ hai phía,” ông nói. Một phía là những
đập thủy điện ở thượng nguồn, và một phía là địa cầu đang bị hâm nóng khiến mực
nước biển dâng và đất canh tác bị mặn thêm.
Trong lãnh vực y tế, Đại sứ Shear nhắc đến những phần trợ giúp chống HIV, chống
cúm gia cầm, cũng như những trường lớp, phòng y tế, được tu sửa bằng viện trợ
USAID.
Đưa hình chụp Phó Đại sứ Claire Pierangelo trong một trường tiểu học và
phòng khám nha khoa ở Kontum, ông nói thêm, “Chúng tôi rất quan tâm tới vùng
Tây nguyên và nhân sự ngoại giao đoàn đến thăm vùng đó nhiều lần.”
Trườc hết xin cảm ơn tác giả Lão Móc đã phong cho
tôi làm "Thượng sĩ"
nhưng tôi chưa bao học môn "Tuyệt Tình
Kiếm" mà chỉ học môn "Diệt Tà Kiếm Phổ" mà thôi .
FYI
Kính
TNHH
KHI MÃNH HỔ VỀ GIÀ
-Lão Móc -
- Thiền sư Nhất Hạnh
là một nhà văn hóa lớn và rất nổi tiếng. Không ai có thể phủ nhận điều này. Và,
cho tới bây giờ thì ai cũng thấy thiền sư là một người có tài nhưng lại là một
kẻ không có tâm! Mấy năm trước “sư ông ăn chay, ngủ mặn” này đã cùng vợ là “sư
bà” Chân Không tức Cao Ngọc Phượng áo gấm về làng. “Ngựa”
sư ông đi trước, “võng” sư bà theo sau, chiêng trống rùm beng bát nhã vui như
là đám cưới trên đường quê! Kế, năm sau, sư bà, sư ông và phái đoàn “làng Mai,
làng mốt” lại về Việt Nam lập đàn tràng giải oan, kêu gọi
“hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù”. Không biết “sư ông tu
đạo thiền tông /Lửa tình phừng phực bèn ôm sư bà!” có biết ngượng khi đọc
bức thư của Hòa Thượng Thích Huyền Tôn từ Úc Đại Lợi viết gửi sư ông, sư
bà có đoạn như sau: “… sư ông Nhất Hạnh, sư bà Chân Không đã tách ra khỏi
Phật Giáo, để lập đạo Bụt làng Mai thế giới, thì cứ tha hồ an lạc với cái Bụt
chân không của mình. Đây là cái quyền tự do lập giáo phái hay tự tôn xưng,
không ai ngăn can. Nhưng cái quyền riêng của mọi người kính trọng hay khinh bỉ,
chắc là cũng không sao ngăn cấm ai được.” Qua việc 400 tăng ni
làng Mai bị trục xuất khỏi tu viện Bát Nhã trong khi sư ông, sư bà và các
tăng ni về từ nước ngoài đã cao bay xa chạy, và, những việc làm sau đó cho thấy
thiền sư Nhất Hạnh hiện nay đã là một… mãnh hổ về già!
*
-Cựu thẩm phán Nguyễn
Cần, tức Tú Gàn, tức Lữ Giang là một “nhà truyền thông” có tài bịa điều,
đặt chuyện để mạ lỵ, vu cáo người khác từ khi có những đợt tù nhân chính trị
được định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Không ai có thể phủ nhận điều đó, ngay
chính đương sự. Nhưng, cũng như thiền sư Nhất Hạnh, Tú Gàn cũng là một kẻ vô
lương tâm! Trong suốt những năm cộng tác với tuần báo Sàigòn Nhỏ của bà Đào
Nương Hoàng Dược Thảo, phụ trách mục mục “Viết Mà Chơi”, Tú Gàn đã liên tục
đánh phá những người chống Cộng, không những ở hải ngoại mà ngay cả những người
ở trong nước dù những người này đã bị Việt Cộng giam cầm vì đã dám nói lên
tiếng nói tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền như linh mục Nguyễn Văn
Lý. Tú Gàn đã xấc xược gọi linh mục Nguyễn Văn Lý là “ngôn sứ đô-la”, khi linh
mục Nguyễn Văn Lý bị tù đày thì Tú Gàn xấc xược viết bài mạ lỵ linh mục Lý tu
theo “pháp môn SUPLO” (tức bị công an VC gài ngủ với gái và chụp hình)…
Ông bà ta có câu:
“Đi đêm có ngày gặp ma”. Năm ngoái, “nhà truyền thông” này đã gặp nạn khi viết
bài mạt sát cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là “kẻ phản bội” đã theo lệnh CIA
giết chết cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đăng trên nhật báo Việt Herald. Bị phản
ứng dữ dội, ngay cả việc biểu tình phản đối trước tòa soạn báo này khiến bà nhà
văn Bùi Bích Hà là chủ nhiệm của tờ báo này đã viết một bài viết rất ư là cạn
tàu ráo máng với người đã cộng tác với mình là “nhà truyền thông” Nguyễn Cần,
tức Tú Gàn, tức Lữ Giang. Bài viết với tựa đề “Nhìn Lại Các Nhân Vật Lịch
Sử” của bà nhà văn Bùi Bích Hà có đoạn như sau:
“… Trở lại bài “Kẻ Phản Bội” của tác giả Lữ Giang, khi đặt vấn đề
đánh giá một nhân vật lịch sử mà tiên quyết là đã gán ngay cho nhân vật ấy một
cái nhãn hiệu là tay sai ngay từ con chữ đầu tiên. Nếu tác giả không nhằm đánh
giá lại mà nhằm hạch tội thì càng sai hơn nữa vì, thứ nhất, bị cáo không có mặt
để lên tiếng; thứ hai, thay vì tập hợp tài liệu, phân tích nghiêm chỉnh, rút ra
một kết luận khách quan và công chính để đóng góp kinh nghiệm ứng xử cho người
sau thì dùng ngôn từ bất xứng, do cảm tính xô đẩy để gây thêm ngộ nhận, miệt
thị một tổng thống, một tổng tư lệnh quân đội của đất nước mà tác giả từng sống
và làm việc với tư cách một công chức cao cấp trong chính phủ do tổng thống
ấy lãnh đạo, người viết tin chắc rằng ngoài tác giả ra, trên địa cầu khó có
người thứ hai, kể cả trong khối Cộng sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp
kém, bất nhân, ăn cháo đá bát.”
*
Nhà văn Thái Quốc Mưu
trong bài “Năm Hổ nói chuyện Cọp” có kể rằng trong sách Thuyết Phù của
Trung Quốc có câu chuyện Khổng Tử cùng nhóm môn đệ dạo núi. Khổng Tử sai
học trò là Tử Lộ xuống suối lấy nước uống. Trên đường Tử Lộ gặp cọp bèn
đánh nhau với nó và giựt được một nắm đuôi cọp, cọp hoảng sợ chạy mất. Tử Lộ
giấu nắm đuôi cọp vào tay áo rồi xách nước về, Gặp thầy, Lộ hỏi: “Kẻ thượng sĩ
giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đầu cọp mà giết?” Lộ bèn hỏi: “Kẻ
trung sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm tai cọp mà giết.” Tử Lộ hỏi
tiếp: Kẻ hạ sĩ giết cọp như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Nắm đuôi cọp mà giết.” Tử Lộ thầm nghĩ sư phụ
biết trên núi có cọp mà lại sai mình đi lấy nước là cố ý muốn hại mình bèn nhặt
hòn đá giấu vào tay áo định giết thầy. Sau đó trở lại gặp Khổng Tử và hỏi: “Kẻ
thượng sĩ giết người như thế nào?” Khổng Tử đáp: “Kẻ thượng sĩ giết người
bằng ngòi bút, kẻ trung sĩ giết người bằng cái lưỡi và kẻ hạ sĩ giết người
bằng cách ném đá giấu tay.”
Tử Lộ ném bỏ viên đá và
bỏ ý định giết thầy. Theo chuyện kể này thì
bà “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã giết “con cọp già” Lữ Giang bằng ngòi bút! Không biết “con cọp già”
Lữ Giang tức Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần nghĩ gì khi bà “thượng sĩ”
Bùi Bích Hà hạ bút viết: “… người viết tin chắc rằng ngoài tác giả (Lữ
Giang, chú thích của tác giả bài viết này), trên địa cầu này khó có người
thứ hai, kể cả trong khối Cộng Sản mà phía Quốc Gia thường cho là thấp kém, bất
nhân, ăn cháo đá bát”? Không ai trách bà nhà
văn Bùi Bích Hà vì miếng cơm, manh áo (sự sống còn của tờ Việt Herald) đã phải
mang tơi chữa lửa nhưng có cần thiết phải hạ nhục tác giả Lữ Giang là người đã
cộng tác với mình tới như vậy? Âu đây cũng là một bài học cho những kẻ “đánh đu
với tinh!” Chuyện này thì cũng y
chang như thiền sư Nhất Hạnh đã “đánh đu với tinh” là “đệ tử truyền đăng” Đức
Nghi! Bà chủ nhiệm Bùi Bích Hà
thì muốn dùng những bài viết “nổ như tạc đạn” của Lữ Giang cũng như của Vũ Ánh
(kẻ mấy năm trước đây đã gây “tai biến” cho nhật báo Người Việt bằng cách cho
đăng mấy câu thơ trong lịch sách ca tụng các nhân vật lãnh đạo của CSVN trong
Giai phẩm Xuân Người Việt và vụ cờ vàng ba sọc đỏ trong bồn rửa chân) để quảng
cáo cho tờ Việt Herald, không ngờ lại bị ép phê ngược nên phải lên tiếng để
thoát thân! Thiền sư Nhất Hạnh còn ọ
ẹ nào là “ngồi yên như núi”, “im lặng sấm sét”… cho đỡ mất mặt bầu cua để tiếp
tục sự nghiệp buôn Phật, bán tăng ni! “Nhà truyền thông” Nguyễn Cần tức Tú Gàn,
tức Lữ Giang đã phải ngậm câm miệng hến khi bị bà chủ Bùi Bích Hà dùng “tuyệt
tình kiếm” đánh vào hạ bộ của ông bộ hạ này! Đúng là:
“Những người quỷ quái tinh ma Mình làm, mình chịu kêu
mà ai thương!”
*
-“Giáo sư Vũ Quốc
Thúc là một chứng nhân lịch sử lão thành, từng tham chính trong chính quyền
Trần Trọng Kim (1945). Rồi tham gia Việt Nam kháng chiến
chống Pháp (1946-47). Sau đó là Công cán Ủy viên choThủ tướng Quốc Gia Lâm thời
Nguyễn Văn Xuân trong thời gian người Việt Quốc Gia thương thảo
(1946-1947) để Việt Nam độc lập và thống nhất. Một hiệp
ước lịch sử duy nhất cấp thượng đỉnh được ký kết giữa Quốc Trưởng Bảo Đại
và Tổng Thống Pháp Vincent Auriol tại dinh thự Elysée ở Paris
ngày 8-3-1949. Đến đầu năm 1954, Giáo sư Vũ Quốc Thúc với tư cách Bộ Trưởng
Giáo Dục cùng luật sư Nguyễn Đắc Khê, Bộ Trưởng Bộ Dân chủ hoá đất nước
tham gia phái đaòn Quốc Gia do Thủ Tướng Bửu Lộc dẫn đầu đã ký kết văn kiện độc
lập cuối cùng với TT Pháp Joseph Laniel. Chức vụ sau cùng của GS Thúc là
Quốc vụ khanh Đặc trách Tái thiết và Phát triển VN thời hậu chiến khi cuộc đàm
phán chấm dứt chiến tranh diễn ra ở Paris năm
1969. Ngoài những đóng góp
tích cực cho dân tộc, Giáo sư Vũ Quốc Thúc còn đóng góp cho lịch sử, qua việc
xuất bản quyển hồi ký “Thời Đại Của Tôi”. Kẽ sĩ của thời đại đã viết về
thời đại của dân tộc”. Giáo sư Vũ Quốc Thúc quả
xứng đáng là một bậc tôn sư với những lời xưng tụng như trên của nhà nghiên cứu
Lê Quế Lâm, tác giả quyển “Việt Nam Thắng và Bại” dày cả ngàn trang xuất
bản năm 1993. Nhưng tiếc thay, vì chút
danh lợi cuối đời ông đã ký tên vào “Thư ngỏ của 36 trí thức hải ngoại” gửi
những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN. Chỉ với việc làm này,
giáo sư Vũ Quốc Thúc đã tự vong thân! Và, một bậc tôn sư như giáo sư Vũ Quốc
Thúc lại càng vong thân hơn khi ông lớn tiếng mạt sát những người không
đồng ý với Thư Ngỏ là những kẻ “chống Cộng cực đoan!”. Với ông Tiến sĩ hoạt đầu
Lê Xuân Khoa và những người khác ký tên trong “Thư ngỏ” thì không có gì
đáng nói, chỉ tiếc cho một bậc tôn sư như “mãnh hổ” Vũ Quốc Thúc về cuối đời
lại bị sập bẫy do bọn hoạt đầu giương ra!
*
Nhân dẫn chuyện kể về cọp của nhà văn Thái Quốc Mưu để “ca tụng”
bà nhà văn “thượng sĩ” Bùi Bích Hà đã giết “cọp truyền thông Lữ Giang”, xin
được kể tiếp về chuyện cọp tự sa “cạm bẫy tự nhiên” như sau: Có một con cọp lớn về
làng vào ban đêm, ngồi giữa cây cầu bắc qua con suối ngăn cách làng và bìa
rừng, gầm gừ rất dữ tợn. Dân làng đóng chặt cửa, đánh trống nổi tù và ầm ỉ…
Sáng hôm sau cọp cũng chẳng bỏ đi như mọi lần. Đến trưa, đến chiều… đến sáng
hôm sau cọp cũng ngồi lù lù một đống giữa cầu. Lâu lâu cọp lại nhớm lên như
muốn đứng dậy rồi lại ngồi xuống, cất tiếng gầm thật lớn, đưa chân trước quào
quào trên mặt cầu sồn sột. Đến ngày thứ tư, con vật vẫn còn đó, nhưng không còn
vẻ dữ tợn nữa. Đến chiều, dân làng đã dám đến gần cầu. Cọp vẫn trong tư thế
ngồi, nhưng đầu gục xuống, rãi nhớt nhễu chảy dài hai bên mép coi rất thảm não,
rõ ràng là cọp kiệt sức… Lật xác cọp lên, mọi người ngạc nhiên khi thấy dường
như cọp vừa bị… thiến, vết thương còn dính bê bết máu… Theo Trọng Ngọc,
người kể lại câu chuyện hy hữu nhưng lại cả quyết là có thật này, giải thích
thì con cọp bị nạn trong câu chuyện là một con cọp già. Cọp già nên “bị đạn”
cũng hơi… xệ - như con người về già. Cầu làm bằng những thân tre lớn, kết dây
mây khá chắc chắn và có những khe. Cọp ngồi giống như mèo, đứng hai chân trước,
quì hai chân sau, chẳng may “băng đạn” thõng xuống khe cầu. Cọp lại nhè vùng
vẫy “gầm thét khúc ca rừng dữ dội… lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng”
(thơ Thế Lữ) nên lại đưa “băng đạn” tới chỗ khe hẹp hơn. Càng vùng vẫy lại càng
gậm một mối căm hờn “băng đạn” kẹt trong khe cầu. Bộ phận bị kẹt lại quá
nhạy cảm, cọp càng vùng vẫy càng đau đớn. Chuyện kể lúc dân làng
lật xác cọp lên, hai viên đạn… xệ đựng trong “băng đạn” còn kẹt dính ở khe cầu.
*
Năm 1986, cách đây 27 năm. Cọp Chúa Cộng Sản Gorbachev đang
ngự trị ở Liên bang Sô Viết. Sau đó, Cọp Chúa cũng đã tự để “băng đạn” về
già thòng xuống… khe cầu chủ nghĩa tư bản. Loài người vui vẻ sống chung với
những con cọp cộng sản đã đổi lốt cọp. Nhưng loài người vẫn còn lo ngai ngái
với mấy con cọp Trung Hoa, Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam.
Theo nhà tướng số Ngô
Hùng Diễn thì, CSVN chiếm được miền Nam nhưng rồi chúng sẽ tự hủy diệt khi
Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm “Bác” Hồ bên kia thế giới!
Vị đại tướng nổi danh
của huyền thoại chiến thắng Điện Biên Phủ cũng rất “nổi tiếng” qua mấy câu thơ
Bút Tre cải biên:
“Hoan hô đồng chí Võ Nguyên Giáp ta thắng trận Điện
Biên trở về Thắng làm chi thêm não
nề Nước đau, dân khổ ê chề
lắm thay! … Ngày xưa đại tướng công
đồn Ngày nay đại tướng ngăn
l.., cản cu…!”
Năm nay Võ đại tướng
cũng đã hơn 100 tuổi. Chuyện Võ anh hùng… tận chỉ còn tronggang tấc! Chỉ tội nghiệp thiền sư
Nhất Hạnh, con mãnh hổ về già đã phải để “băng đạn” xệ xuống khe cầu… xã hội
chủ nghĩa khiến đường tu thiền Tiếp Hiện “ngày ăn chay, đêm ngủ mặn” bị đứt
đoạn. Thế mới biết:
“Có tài mà chẳng có tâm Chỉ còn cái tiếng dâm
tăng với đời!”
Lại càng tội nghiệp cho
“nhà truyền thông” Nguyễn Cần tức “mãnh hổ về già” Tú Gàn, tức Lữ Giang đã bị
bà nhà văn “thượng sĩ” Bùi Bích Hà vận dụng tất cả các thành công lực mà bà ta
có được tung chưởng vào “băng đạn” bị xệ khiến “nhà truyền thông” Lữ Giang tức
Tú Gàn, tức cựu thẩm phán Nguyễn Cần bị đau hơn… hoạn! Nhưng, đau đớn nhất là
Giáo sư Vũ Quốc Thúc, một bậc tôn sư, thầy-của-những-bậc- thầy, về cuối đời lại
tự vong thân khi chui đầu vào thòng lọng “Thư ngỏ” của những kẻ hoạt đầu, những
tên “hành nghề hôn đít bạo quyền” mà phải ô danh!
*
Mới đây, ông “Tiến sĩ đầu ruồi”Lê Thiện Ngọ, tưởng
mình là mãnh hỗ, đã nhe nanh, múa vuốt “chụp mũ” “phe đảng” cho Tôn Nữ
Hoàng Hoa, Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn, Trương Minh Hoà…là quay ngược họng súng
về phía Quốc Gia! Không ngờ bị bà
“Thượng sĩ” Tôn Nữ Hoàng Hoa dùng “tuyệt tình kiếm” chém gió khiến hạ bộ ông
“Tiến sĩ” này bị xệ… xuống “khe cầu xã hội chủ nghĩa!” Thiên hạ cười ngất khi
nhìn ra “băng đạn xệ” này không phải là của con mãnh hỗ về già. Nó chỉ là băng
đạn xệ của một con… mèo già!