Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 7, 2013

Biểu tình yêu nước: Cảm nghiệm về sự bất chính và tàn bạo


 


http://namvietnetwork.files.wordpress.com/2011/07/babui_062011_4.jpg?w=500&h=683

Biểu tình yêu nước: Cảm nghiệm về sự bất chính và tàn bạo

J.B Nguyễn Hữu Vinh
2013-06-04
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
quyencn-305.jpg
 
Người dân Hà Nội xuống đường biểu tình chống TQ xâm lược hôm 02/6/2013
Photo by Nguyễn Hữu Vinh
 
Hầu như hàng năm, sau mỗi kỳ có báo cáo nhân quyền của Mỹ hoặc Châu Âu, Việt Nam đều có bài học thuộc lòng và người phát ngôn lên đọc câu này: “Trước hết cần khẳng định Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và thúc đẩy các quyền cơ bản của người dân. Mọi người dân được thực thi các quyền của mình trong khuôn khổ luật pháp”.

Quyền tự do của Công dân

Cũng có khi, nhà nước Việt Nam cho gắn những câu khẩu hiệu rằng thì là “Quyền con người là giá trị chung của các quốc gia, dân tộc”. Thế nhưng, mỗi khi bị chỉ trích nhân quyền Việt Nam sẽ biện bạch rằng: “Do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị, trình độ phát triển, giá trị truyền thống văn hóa… nên cách tiếp cận về quyền con người của mỗi quốc gia có thể khác nhau”. Và cách “tiếp cận” như thế nào thì chắc chỉ có chính quyền Việt Nam mới hiểu và chấp nhận cách “tiếp cận” độc đáo khác với thế giới văn minh đó.

Với tôi, cứ mỗi lần có sự kiện nào đó như vụ xử các giáo dân Thái Hà năm 2009, Xử án Đoàn Văn Vươn, Thánh lễ Thụ Phong Giám mục, Đại lễ ở các Giáo phận, các bạn trẻ học tập Quyền Con người tại công viên… lập tức tôi được chăm sóc kỹ càng. Nếu không bằng Giấy Triệu tập về bài viết, thì cũng một lý do ất ơ nào đó và hôm đó lên ngồi chơi ở Sở Công an hoặc cơ quan Công an nào đó suốt thời gian sự kiện kia chấm dứt. Thậm chí không còn lý do nào hay hơn, thì được Trưởng Công an Phường có lời mời đi uống bia…

Riêng về biểu tình yêu nước, đã nhiều lần các đoàn thể mặt trận, cựu chiến binh, phụ nữ, phường và công an đến nhà “vận động” không đi biểu tình vì “đã có Đảng và nhà nước lo”. Thậm chí có vị còn “đã có ai xâm lược ai đâu”… nhiều đến mức phát bực và nói thẳng: Lần sau tôi không tiếp bất cứ ai về vấn đề này.
Lần này, trên mạng có thông tin Biểu tình yêu nước vào Chúa Nhật 2/6/2013, sáng thứ 7 đã nghe điện thoại của Trưởng CA Phường gọi vàomáy: Ông ở đâu đấy?
- Đang đi có việc, có gì đấy?
– Gặp nhau uống bia chút.
– Đi vắng rồi, chưa về.
– Khi nào về đấy?
– Xong việc thì về, chưa biết khi nào.
Sáng sớm Chúa Nhật:
- Này, ông đang ở đâu?
- Ở đâu thì ở chứ ông làm cái gì mà cứ như truy nã tôi thế? Tôi đã bảo đi vắng chưa về.
- Lát nữa có lên Bờ Hồ không? Có đi biểu tình không?
- Chưa rõ, nếu về kịp thì đi.
Ở một đất nước mà quyền con người được tiếp cận bằng hình thức như Việt Nam, thì người dân được tự do là vậy đấy.

Cuộc biểu thị lòng yêu nước quật cường

bieutinhcam-250.jpg
Cuộc biểu tình yêu nước trong câm lặng giữa Thủ đô Hà Nội.
Một lúc sau, Trưởng CA Phường vào bấm chuông, vợ tôi xuống mở cửa:
- Anh hỏi gì đấy?
- Vinh có nhà không em?
- Anh ấy đi vắng.
Trưởng CA Phường xô cửa đẩy ra, vợ tôi giữ lại:
- Anh làm gì đấy? Mở cửa nhà tôi làm gì?
- Anh vào nhà tí.
- Chồng tôi đi vắng, anh vào làm gì?
- Thì vào tí không được sao?
- Không được, tôi mới ngủ dậy không mời anh vào nhà được.

Thế là Trưởng CA Phường ra về và mấy chiến sĩ mặc thường phục cứ đứng phục sẵn ở ngõ nhà tôi mà không biết để làm gì. Kể ra cũng tốn tiền dân, tiền bạc cứ chi cho những việc vô bổ thế này, hèn chi cứ kêu nền kinh tế nguy ngập là chuyện không lạ.

Tại Bờ Hồ Hoàn Kiếm, khi tôi về đến nơi, xung quanh dày đặc các loại công an, dân phòng, xe cảnh sát, xe bus đợi sẵn… cứ như chuẩn bị chiến tranh. Phía đầu Hàm Cá mập, một số người có mặt và dày đặc công an, chìm, nổi… đủ cả.
Khi tôi đến, đoàn người đã tập trung và bắt đầu cuộc diễu hành.

Tôi đứng chụp mấy kiểu ảnh. Chiếc xe cảnh sát bắt đầu phát loa chói tai, đại loại là: “Chúng tôi ghi nhận tấm lòng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc… theo quy định của pháp luật”. Thế rồi sự ghi nhận đó được thể hiện ngay lập tức bằng hành động. Hàng loạt thanh niên không sắc phục được tung ra, giật tất cả băng rôn của những người yêu nước trên tay với nội dung “Biển Đông không phải ao nhà của Trung Quốc” “Phản đối đường 9 đoạn của Trung Quốc”…

Những cụ già cầm mảnh giấy trên tay liền có năm, bảy thanh niên trai tráng xông vào bẻ tay, giật lấy các mảnh giấy ghi lên đó tấm lòng của họ đối với Tổ Quốc. Hàng loạt người bị bắt lên xe bus, hàng loạt cảnh sát, an ninh, dày đặc bu xung quanh những em nhỏ, những người đàn bà và các cụ già, hằm hằm nhìn họ như chực nuốt sống từng người. Những phóng viên nước ngoài thấy lạ chụp ảnh, ghi hình liền bị các nữ quái chặn lại, giơ tay che máy ảnh, đuổi đi.

Tưởng như cuộc biểu tình thế là tan rã.

Nhưng không, nhóm người còn lại lại tiếp tục bước tới, và giơ cao các khẩu hiệu bằng giấy phản đối Trung Quốc xâm lược. Lần này số người còn lại tiếp tục tiến bước bên cạnh chiếc xe cảnh sát lại phát loa “Chúng tôi ghi nhận tấm lòng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc…” nhưng không ai biết cái “chúng tôi” đó là ai.
anninhthaodoi-250.jpg
Lực lượng thường trực trước cửa nhà của một buổi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.
 
Thế rồi, cuộc đàn áp lần thứ hai lại bắt đầu. Hàng loạt thanh niên lại xông vào giằng, cướp, xé và bắt đi một số người lên xe bus. Những người còn lại bị xé lẻ ra từng nhóm, mỗi nhóm, từng đàn thanh niên vây quanh và gầm gừ nhìn họ.
Rồi cuộc hành trình biểu tình yêu nước lại tiếp tục lần thứ 3.

 Có lẽ quá choáng trước lòng yêu nước của người dân, lần này những người biểu tình đi được một quãng khá xa. Họ không hô khẩu hiệu, họ câm lặng cầm các biểu ngữ còn lại trên tay và tiếp tục bước đi. Cả đoàn người thành một cuộc biểu tình câm. Họ không nói, nhưng tiếng thét căm hờn của họ được diễn tả qua từng ánh mắt, từng bước chân can đảm và từng con người sắt đá.

Dòng người đang đi trên đường Hà Nội nhìn họ mà thảng thốt, giật mình và tò mò. Sự câm lặng của người dân ngay dưới trời Thủ đô Việt Nam luôn lấy “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” để quảng cáo, giữa Thành phố Hà Nội vì hòa bình như một bầu không khí ngột ngạt, oi bức trước cơn bão.

Tiếng loa phát thanh từ xe công an trở nên lạc lõng và vô vị. Càng phát thanh, người dân đi đường càng thấy rõ bản chất của nhà cầm quyền. Bởi ngay đằng sau lời nói là hành động ngược lại của họ.

Không ai được biết có cái “chúng tôi” nào mà vừa mới leo lẻo “ghi nhận tấm lòng của nhân dân với Tổ Quốc” xong, lập tức bắt, cướp, xé nát các khẩu hiệu chống Trung Cộng. Cái “chúng tôi” đó là ai, mà vừa rời khỏi miệng câu “theo quy định của pháp luật” lập tức cho hàng đàn người không sắc phục, xông vào bắt người dân lên xe bus.

Có lẽ chưa có luật pháp nước nào cho công dân được phép tự tiện bắt cóc công dân khác mà không có bất cứ một mệnh lệnh nào?

Chừng như không thể chịu nổi sự bức bối của đoàn người biểu tình câm, cuộc đàn áp lần thứ 3 lại bắt đầu và khốc liệt hơn. Những thanh niên to lớn nhận được những cái chỉ tay là xông vào người dân như con thú say mồi, những người dân không tấc sắt trong tay, trong đó có nhiều phụ nữ và trẻ em, thậm chí những em bé mới có 5 tháng tuổi trên tay mẹ.

Họ không thể kháng cự, và họ buộc phải lên xe bus. Nhìn những cảnh này, chợt nghiệm thấy câu thơ của cụ Nguyễn Du ngày xưa đang ứng nghiệm: “Đầu trâu mặt ngựa, ào ào như sôi”.

Bị bắt

condo-250.jpg
Một đám an ninh vây bắt một cụ già có lẽ bằng tuổi ông nội mình vì tội yêu nước
Tôi đang đứng bên này đường, chụp vài hình ảnh cuộc vây bắt những người biểu tình đưa lên xe ở phía bên kia. Chợt thấy một người kéo mấy người lại và chỉ tay vào tôi. Người này tôi nhận ra ngay, đó là người có tên là Khương.
Câu chuyện gặp gỡ người này cũng khá thú vị.
Ngày 1/7/2012, đoàn biểu tình chống Trung Cộng bị chặn lại trên đường Điện Biên Phủ phải tiếp tục trở lại Bờ Hồ. Tôi đang cầm máy ảnh đi trên đường, chợt một giọng nói vang lên bên tai: “Đ.M thằng này, tao đánh mày chết mẹ mày bây giờ”. Tưởng có ai đang nói người khác, tôi quay đầu nhìn lại, một bộ mặt lỳ lợm đang ghé vào tôi. Chưa hiểu hắn ta là ai, tại sao có những lời khiếm nhã kiểu ngoài chợ như vậy, chắc hắn ít tuổi hơn tôi nhiều. Ngay lập tức, bà con giáo dân và những người biểu tình vây lấy bảo vệ cho tôi. Tôi đang ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì, thì bà con giáo dân cho tôi biết: “Thằng này là thằng Khương, nó là an ninh tôn giáo, chúng tôi không lạ gì nó”. Tôi không tin lắm, chẳng lẽ an ninh có loại người như vậy, vì tôi không hề biết anh ta, cũng chẳng có mối liên hệ nào. Tôi cứ kệ và đi tiếp chụp hình. Chợt anh ta đi lại phía tôi khi tôi đang giơ máy ảnh và khuôn mặt anh ta lọt vào ống kính. Anh ta bảo: ”Mày chụp cái l… à?”. Tôi bật cười trả lời: “Ơ, tôi tưởng là cái mặt anh chứ" Bà con quây lại, hắn bỏ đi. Từ đó tôi mới biết người này tên Khương.
Hắn chỉ tay sang bên kia đường, nơi tôi đang đứng.
Sau sự thầm thì và cái chỉ tay của Khương, một đám người lao lại phía tôi, khi đó tôi đã bước qua đường sang phía bên này, cách đoàn người biểu tình độ mấy chục mét. Đám người vây quanh và xông vào không nói không rằng dùng vũ lực đẩy tôi đi. Tôi nói: “Các anh là ai? Tại sao lại bắt tôi? Tôi làm điều gì sai? Các anh đang vi phạm pháp luật đấy”. Một giọng nói rít qua kẽ răng: “Luật pháp là cái l…, đi ngay”.
Tôi bị đẩy lên xe bus chờ gần đó, không thấy bị động hay lúng túng, cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, chẳng nghĩ gì, chỉ thoáng trong đầu một câu hỏi: Sao an ninh và công an lại khoái cái l… đến mức khi nào cũng có thể nói ra mồm như thế?
Chưa kịp tìm ra câu hỏi, thì họ đã đẩy tôi lên xe bus.
(JB Nguyễn Hữu Vinh, Hà Nội 03/06/2013)
* Bài viết trích từ trang blog cá nhân của JB Nguyễn Hữu Vinh. Nội dung không phản ảnh quan điểm của Đài Á Châu Tự Do.
 
 



http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/06/CTM-KhieuVuGiuaBaySoi.jpg

Biểu tình yêu nước: Cảm nghiệm về sự bất chính và tàn bạo - Kỳ 2

J.B Nguyễn Hữu Vinh
2013-06-06
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
TTlocha-305.jpg
Bên ngoài trại Lộc Hà
Photo by Nguyễn Hữu Vinh
 
Chiếc xe chở chúng tôi có khoảng 9 -10 người và hai công an, ba bốn thanh niên bặm trợn không có quân trang, quân phục hoặc bất cứ phù hiệu gì để chứng tỏ đang làm việc công. Chúng tôi kịch liệt phản đối việc bắt bớ ngay từ khi lên xe. Mấy thanh niên này ngăn cản chúng tôi kể cả việc mở cửa cho thoáng. Chỉ vì họ sợ người trên xe hô hào chống Trung Cộng tiếp. Thực ra họ lo hơi xa, Đại sứ quán Trung Cộng không gần đó lắm, còn những người Tàu nhan nhản đi lại ở Hà Nội thì không mấy ai biết tiếng Việt.

Hai viên mặc áo công an chạy đi chạy lại trấn an. Nhưng tất cả mọi người đều phản đối, nhiều tiếng hô vang: “Phản đối bắt người yêu nước, phản đối bắt cóc”… mấy thanh niên hốt hoảng đóng cửa, dòng người dưới đường nghe tiếng kêu ngước nhìn càng nhiều thì mấy thanh niên càng hoảng.

Xe đến Cầu Đuống, một thanh niên quyết nhào ra khỏi xe, nhảy xuống sông. Chúng tôi hốt hoảng giữ anh ta lại. Anh ta nói: “Cứ bỏ cháu ra, cháu thà chết dưới sông còn hơn rơi vào tay bọn bán nước, nhục lắm các chú ơi”. Nhưng cũng may, khi anh ta nhảy xuống đất thì lúc đó xe đã chạy qua cầu. Mấy thanh niên bặm trợn kia bảo dừng xe nhảy xuống đi bắt lại, nhưng chưa kịp bắt họ thì mấy người khác đồng loạt nhảy xuống. Còn tôi và vài người phụ nữ, người có tuổi ở lại trên xe. Tôi nghĩ: Việc gì phải nhảy xuống, cứ đối mặt xem một lần những người bắt dân yêu nước mặt mũi và nhận thức của họ ra sao.

Thế rồi xe đến Trại Lộc Hà. Xe vào trại, những thanh niên trên xe nhảy xuống, viên mặc áo công an nói lý nhí: “Xin các bác thông cảm, bọn cháu cũng chỉ làm theo mệnh lệnh thôi”. Chẳng buồn đáp lại, chúng tôi xuống xe.
Đây là một trại dùng để nhốt gái mại dâm, những kẻ nghiện xì ke, ma túy, trộm cắp… trước đây có tên rất “mỹ miều”: Trại phục hồi nhân phẩm. Không rõ quá trình phục hồi ở đây xong, những người từ đây ra nhân phẩm có được phục hồi hay không thì chưa rõ. Nhưng mấy tiếng đồng hồ ở trại, chúng tôi e rằng đối tượng cần phục hồi nhân phẩm ở đây, chính là lớp cán bộ, công an tiếp xúc với chúng tôi ở đó.

Chừng như thấy cái tên nghe cũng hơi “nhạy cảm” khi mỗi lần người ta tiếp xúc với cán bộ ở đây, nên mới đổi thành Trung tâm Lưu trú Lộc Hà.

Ở Việt Nam, có lắm loại nơi giam giữ, cầm giữ con người với những cái tên rất đẹp. Nơi nhốt người bán dâm, ma túy, trộm cắp… không qua xét xử - nghĩa là tùy thích của một công dân khác - được gọi là Trại Phục hồi nhân phẩm hay Trung tâm lưu trú. Nghe đơn giản và trìu mến, nhân đạo quá. Cũng không khác gì nhà tù là mấy, vì vào đó coi như mất tự do.

 Ngoài những Trung tâm này, nhà nước ta còn sáng tác thêm nhiều nơi khác như Cơ sở giáo dục. Thanh Hà ở Vĩnh Phúc là một trong nhiều nơi giam giữ, nhốt người theo kiểu tù đó mà Bùi Minh Hằng đã cảm nhận rất chi tiết. Vì vậy, Việt Nam số lượng nhà tù theo thống kê chưa phải là quá nhiều? Quả thật, về môn sáng tạo từ ngữ thay thế, phải công nhận sự tài tình của "Đảng ta" qua những vấn đề có tính "nhạy cảm" này.Nay những trại, những cơ sở đó bổ sung thêm những đối tượng như chúng tôi: Những nhà văn, nhà báo, kỹ sư, cử nhân, nông dân và học sinh… dám chống Trung Cộng xâm lược lãnh thổ, lãnh hải, dám yêu nước không chờ giấy phép. Chỉ vì đó là anh bạn vàng của “Đảng ta”.

Vào một phòng khá rộng, có cái bảng: Phòng chờ xử lý vi phạm. Khi tôi đến, ở đó đã có mấy chục người. Hàng loạt công an được huy động xanh cả cửa đi, cửa sổ và ghế ngồi bên ngoài để canh giữ chúng tôi. Cẩn mật và hệ trọng, cứ như sểnh ra là chúng tôi giữ lại được biển đảo không chừng. Bên cạnh phòng chờ xử lý vi phạm, là một dãy buồng có những chiếc giường, có cửa gỗ đóng kín. Nhìn qua, cứ như một nhà chứa loại tồi. Chiều giường mốc thếch, bụi bặm, chứng tỏ ở đây ít khách. Một người nói: “Trại này may có chúng ta mà có việc, chứ bình thường chắc chẳng có ma nào đến”? Một người khác vẻ hiểu đời: “Bà nhầm đấy, đây mới là nơi ra tiền đấy các bà ạ. Bà biết bây giờ vào trại dễ thế này, nhưng ra trại thì cần phải có cái gì để ra không? Bác dẫn đầu cả đấy”. Cả phòng nhao nhao, mỗi người một tiếng.
embe(1)-250.jpg
Những người biểu tình bị bắt
Mấy chàng trai trẻ thì cười hô hố: “Được cái ở đây mà cán bộ muốn tham nhũng thì đỡ cái khoản đi cave, sẵn lắm và dễ chọn, nhỉ”.
Tất cả vào phòng, già trẻ ngồi, đứng lố nhố, có cả bà mẹ Trần Thúy Nga bế em bé Tài mới 5 tháng tuổi. Khổ thân cậu bé, cứ ngủ lăn lóc, kệ công an dọa nạt, canh gác, cũng không quan tâm các bác hô vang khẩu hiệu Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam hay của Trung Cộng. Nhìn cậu bé, tôi chợt nghĩ đến câu thơ của ai đó tố cáo chế độ thối nát trước đây, được cho là của Hồ Chí Minh: Nên nỗi thân em vừa nửa tuổi, phải theo mẹ đến ở nhà pha". Vậy mà ngày xưa, chúng tôi đã từng tin rằng đời mình sẽ không còn chứng kiến cảnh đau lòng đó.Mọi người tíu tít hỏi thăm nhau quê quán, chỗ làm…

Tôi gặp nhà văn Thùy Linh, Blogger Nguyễn Tường Thụy, Kỹ sư Lã Việt Dũng, Thương binh doanh nhân Phan Trọng Khang… là những người tôi có quen biết ở ngoài, ngoài ra còn một số bạn trẻ tôi chưa quen biết.

Ngay khi vào trại, mọi người đã được phổ biến nội quy của Trại cho nhau. Đây là những người có kinh nghiệm bị bắt khi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược đã được đám côn đồ mời về đây nhiều lần.

Trước hết, họ sẽ nhốt tất cả lại, sau đó xé lẻ từng người đi làm biên bản vi phạm. Dù anh cãi, dù anh không đồng ý, thì biên bản vẫn được lập và nếu không ký, thì vẫn phải lăn tay. Biện pháp để lăn tay vào giấy của công an ở đây khá độc đáo. Bốn người sẽ giữ chặt tay bạn, bẻ quặt lại nhúng vào bản mực đen và chỗ ghế ngồi đã để sẵn tờ giấy, chỉ cần ấn xuống, gí ngón tay vào đó là coi như bạn đã đồng ý với biên bản và lấy tàng thư vân tay xong. Biên bản này sẽ là cơ sở để chính quyền ra kỷ luật, cảnh cáo, quản chế tại địa phương… như Ls Lê Quốc Quân đã từng phải nhận. Ít nhất, thì cũng coi như có vết đen vì từng có tiền sử về tội dám chống Trung Cộng xâm lược, dù hợp lòng dân nhưng ngược ý Đảng.

 Nếu ra khỏi trại mà anh tố cáo chuyện bị đánh đập, thì vô chứng cứ nhé, còn người dân Việt Nam, sẽ chỉ chép miệng: Công an đánh là đúng chứ sao, vào trại mà không bị đánh mới là lạ. Ở ngoài đường nó còn đánh, huống chi vào nhà tù.

Đang ngồi nói chuyện, một cậu bé ra nói với chúng tôi: “Các cô các chú ơi, cháu vừa phải ký và điểm chỉ, bốn thằng đánh cháu bắt cháu ký biên bản”. Bùi Minh Hằng hỏi: Vậy cháu ký khi nào và ký cái gì?
Cậu bé kể lại: Chúng nó đưa cháu vào một phòng riêng, sau đó nó hỏi tên cháu, cháu nói xong, hỏi đến tên bố mẹ, cháu bảo: Tôi không nói tên Bố mẹ tôi, vì đây là bí mật đời tư của tôi.

Thế là đang ngọt nhạt, thì bốn thằng vào đánh cháu túi bụi và chửi: ĐM mày, mày không nói mà được à? Rồi bắt cháu ký và điểm chỉ. Tất cả đều phẫn nộ nghĩ đến lượt mình và đồng thanh tuyên bố: Chúng ta không có tội gì ngoài một tội duy nhất là Yêu tổ quốc, yêu đồng bào. Nếu chúng ó vào bắt đi làm việc, thì chẳng có việc gì mà làm riêng, nên phải làm việc công khai, tập thể giám sát.
Đang ngồi, một đứa không sắc phục,không bảng hiệu cứ ghé máy quay phim nhằm chúng tôi mà quay. Tôi phản đối: Chúng tôi không đồng ý để anh quay hình ảnh chúng tôi ở đây. Anh là ai mà dám vào đây quay phim? Anh ta nói: Tôi là nhà báo. Mọi người đòi xem thẻ và giấy giới thiệu, ngay lập tức một đàn công an trẻ xông đến cãi cọ.

 Một đứa chừng mới khoảng gần hai mươi gì đó, nói năng rất hỗn hào với cả cụ già gần 70 làm mọi người bất bình và yêu cầu đuổi ra ngoài. Nhưng tên “nhà báo” vẫn thậm thụt cùng với nhiều máy quay nữa chĩa vào chúng tôi. Thật ra, nói cho có chuyện với họ vậy thôi, chứ hình ảnh chúng tôi và nhất là tôi, thì CA Hà Nội chắc phải mất khá nhiều ổ cứng mới chứa đủ rồi.

congancanhgiu-250.jpg
Công an trong trại Lộc Hà
Nhưng, mọi người đang lơ là cảnh giác, thì một công an quật ngã Trương Văn Dũng ngay tại nền cửa ra vào. Mọi người đồng loạt phản đối, Chị Nga nói: “Mày bắt bớ, đánh đập người yêu nước chống Trung Quốc, vậy mày làm việc cho bọn Tàu xâm lược à?” Anh ta tỉnh bơ: “Chuẩn luôn”

Hết nói, đành bó tay với công an. Hình như cái thói coi thường người dân, hống hách và nhiều khi là mất dạy họ được học từ khi mới vào ngành? Ngồi nói chuyện với một chú lính công an nghĩa vụ, chú có vẻ khá hiểu vấn đề và suy nghĩ về nghề công an. Tôi hỏi: “Cái Phân khu A lưu giữ ấy đang chuẩn bị chỗ cho bọn chú phải không?” Cậu bảo: “Các chú có phải là mại dâm, xì ke đâu mà vào đó”. Tôi bảo: “Nhưng yêu nước với xì ke và mại dâm, trộm cắp giờ coi như ngang nhau rồi cháu ạ”. Chú phản đối. Thế nhưng, chỉ hơn một vài tiếng sau, hòa cùng với dàn các cảnh sát, an ninh lẫn với côn đồ, cậu ta hung hăng và tỏ ra sắt máu nhất.

Một xe phá sóng được điều từ Hà Nội sang lắp khẩn cấp ngay bên ngoài cửa sổ phá sóng điện thoại và mọi liên lạc với bên ngoài. Tình trạng cứ như đây là ổ giám điệp của nhân dân không bằng.

Sau vài tiếng kể từ khi bị bắt, cơm hộp được chuyển vào để đó, mọi người không ai nói gì, chẳng ai buồn ăn. Nhưng mấy cậu thanh niên động viên: “Ăn đi các bác, đây cũng là tiền thuế của dân ta cả thôi, bọn chúng nó làm gì ra tiền, nên đây là cơm của chúng ta, ta phải ăn mà chiến đấu”.


Quá trưa, mọi người ăn xong, thì đã thấy bên ngoài rậm rịch xe cộ các loại ra vào tấp nập. Hàng loạt công an mặc sắc phục đủ loại và những người không sắc phục gì bao vây phòng ở. Tất cả mặt mũi bặm trợn và đe dọa. Thoáng thấy bên ngoài tên An ninh Khương chạy đi, chạy lại với cái mũ lưỡi trai luôn trên đầu che đôi mắt vẫn mang kính. Cũng thấp thoáng những người không sắc phục, chúng tôi nhận ra khá nhiều gương mặt khá quen, chỉ biết họ làm nghề công an, nhưng khi nào cũng giấu diếm và lén lút.

Chúng tôi bảo nhau, chắc chuẩn bị vào cuộc và mọi người nhắc nhau sẵn sàng.
Hà Nội, ngày 4/6/2013. Kỷ niệm 24 năm sự kiện Thiên An Môn



Mỹ sẽ dùng Việt Nam để đề phòng Tàu cộng?


 

 

Mỹ sẽ dùng Việt Nam để đề phòng Tàu cộng? (*)


HLTL BIỂN ĐÔNG, TRONG NƯỚC 5/31/2013

 

http://4.bp.blogspot.com/-TUDQAyLh1Vo/UBVnmyfQ4SI/AAAAAAAAlKU/-m7IQ0KEJUs/s1600/530101_456295207737447_449451714_n.jpg


HLTL lược dịch

Khi Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel phục vụ ở Đông Nam Á như một trung sĩ quân đội Mỹ, Nguyễn Tấn Dũng đã chiến đấu để đẩy ông ta và lính Mỹ khác ra khỏi Việt Nam.

Hơn bốn thập kỷ sau Dũng, 63 tuổi, là thủ tướng của đất nước ông ta. Ông ta sẽ là một trong các nhà lãnh đạo châu Á tìm kiếm sự bảo đảm của Hagel rằng Mỹ sẽ duy trì sự hiện diện quân sự mạnh mẽ trong khu vực để chống lại một Trung Quốc quyết đoán hơn. Cả hai sẽ nói chuyện vào cuối tuần này tại một cuộc họp của các quan chức quốc phòng hàng đầu tại Singapore.


Mỹ đang "đi đúng hướng" với kế hoạch của mình để tăng cường quan hệ an ninh với Á Châu, Hagel, 66 tuổi, nói với các phóng viên trên máy bay của ông trên đường đến Singapore. "Chúng tôi đã và đang thực hiện nhiều sáng kiến ​​song phương mới với các đối tác hơn là chúng tôi đã từng có."

Hagel phải cân bằng những mối quan tâm từ các đồng minh của Mỹ về những tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc chống lại một nhu cầu hợp tác với chính phủ Tập Cận Bình qua việc ngăn chặn chương trình vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Tranh chấp về cá, dầu và khí đốt trong vùng biển ngoài khơi bờ biển của Trung Quốc có nguy cơ làm gián đoạn thương mại giữa các cường quốc Á Châu mới nổi đang thúc đẩy tăng trưởng kinh tế toàn cầu.
 
Tổng thống Barack Obama, người sẽ gặp Tập Cận Bình ở California vào ngày 7 tháng 6, hồi tháng trước cho biết việc cắt giảm ngân sách của Mỹ sẽ không ảnh hưởng đến nỗ lực của chính quyền trong việc tập trung vào Á Châu trong khi giảm xuống hiện diện của mình tại Iraq và Afghanistan. Việc đó bao gồm ngân sách cho các hệ thống vũ khí ở Nhật Bản và Hàn Quốc, một sự triển khai luân phiên của thủy quân lục chiến tại Úc và tăng cường khả năng hàng hải Philippines.

Các Nghi Ngại Chính
"Các nghi ngại chính giữa các nước trong khu vực này là liệu Mỹ có thể duy trì việc tái cân bằng của nó" đến Á Châu, Termsak Chalermpalanupap, một nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore cho biết. "Chừng nào Mỹ giúp duy trì sự pháp trị" thì việc tập trung nhiều hơn của nó sẽ được chào đón, ông nói.

 

Tòa Bạch Ốc cũng đã nhấn mạnh các bước hợp tác với Trung Quốc bất chấp những bất đồng về việc đối phó một cách mạnh mẽ ra sao đối với vụ thử hạt nhân và tên lửa của Bắc Triều Tiên, chương trình vũ khí của Iran và cuộc nội chiến Syria. Chính quyền đã nhiều lần cáo buộc Trung Quốc liên quan một chiến dịch gián điệp lớn trên mạng nhằm ăn cắp công nghệ quân sự và thương mại của Mỹ.
 
Obama "cam kết chắc chắn việc xây dựng một mối quan hệ được xác định bởi mức độ cao hơn của sự hợp tác thiết thực và cấp cao hơn của sự tin tưởng, trong khi đó giải quyết bất cứ điều gì khác biệt và bất đồng có thể xảy ra giữa chúng tôi," Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Tom Donilon  nói với Tập tại Bắc Kinh ngày 27 tháng 5.

Thật Khó
Hagel cho biết ông sẽ thảo luận tại Singapore về việc cần có các biện pháp an ninh mạng tốt hơn, và có các kế hoạch họp không chính thức với các quan chức cấp thấp hơn của Trung Quốc
. Ông không trực tiếp nhắm sự cáo buộc sự tham gia của Trung Quốc trong các cuộc tấn công không gian mạng, nói rằng "thật khó để chứng minh rằng họ được đạo diễn bởi bất kỳ tổ chức cụ thể nào, nhưng chúng ta có thể nói với họ từ đâu đến."

Phát ngôn viên Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi cho biết vào ngày 21 tháng 5 rằng Mỹ không có bằng chứng rõ ràng Trung Quốc đứng đằng sau các cuộc tấn công không gian mạng và kêu gọi quan hệ lành mạnh giữa hai bên. Tập Cận Bình nói với Donilon trong tuần này rằng mối quan hệ đang ở một "thời điểm quan trọng để xây dựng trên những thành công và mở ra các chiều hướng mới cho tương lai."


Hagel cho biết ông đã mời đối tác Trung Quốc của ông đến Washington cho một chuyến thăm vào tháng Tám. Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng Quân đội Giải phóng Nhân dân, sẽ dẫn đầu đoàn Trung Quốc tại cuộc Đối thoại Shangri-La, được tổ chức bởi Viện Quốc tế Nghiên cứu Chiến lược.


Không Hợp Lý
Các nước láng giềng của Trung Quốc đang r
a các tuyên bố về Biển Đông là "không hợp lý" bởi vì họ muốn truy cập vào các nguồn tài nguyên dầu, theo Ni Lexiong, giáo sư về vấn đề quân sự và ngoại giao quốc tế tại Đại học Thượng Hải Khoa học Chính trị và Luật."

Nếu Trung Quốc không lấy lại lãnh thổ của mình, áp lực công chúng trong nước sẽ rất mạnh mẽ," Ni cho biết qua điện thoại.

Tại hội nghị, Hagel muốn cho thấy điểm then chốt của Ngũ Giác Đài hướng về Á Châu - công bố trong tháng 10 năm 2011 bởi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton lúc ấy trong tạp chí Chính sách đối ngoại - sẽ được duy trì, một viên chức quốc phòng đã giới thiệu tóm tắt cho các phóng viên trong tuần này với điều kiện giấu tên. Sự tái cân bằng sẽ có nghĩa là 60 phần trăm của hạm đội Hải quân sẽ được đặt tại Thái Bình Dương vào năm 2020, khoảng 50 phần trăm hôm nay. 


Ngũ Giác Đài đang cắt khoảng 37 tỷ đôla từ ngân sách trong năm nay và kéo thêm khoảng 500 tỷ USD cắt giảm trong chín năm tiếp theo - kết quả của một thỏa thuận cắt giảm thâm hụt theo yêu cầu tự động, qua ban cắt giảm chi tiêu.

Tập Trận Chung

Tháng tới Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Mỹ sẽ tổ chức một cuộc tập trận chung với Indonesia lần đầu tiên, Đại tá quân đội James Barker, Giám đốc chỉ huy huấn luyện và tập trận, cho biết trong một cuộc phỏng vấn. Mỹ cũng sẽ cấp kinh phí thường xuyên cho các cuộc tập trận với Malaysia.

Khi tập trận với các đồng minh đang mở rộng họ "chỉ có thể không được như sức mạnh," Barker nói. "Trong một số trường hợp chúng tôi đã phải giảm lại số lượng quân đội tham gia vào bài tập." 


Quan hệ của Hagel với Á Châu sâu xa. Cha ông phục vụ ở Thái Bình Dương trong Thế chiến II. Người cựu quân nhân đầu tiên đứng đầu Lầu Năm Góc, Hagel giành được hai Huân chương Purple Hearts trong thời gian phục vụ trong bộ binh ở Việt Nam trong những năm cuối thập niên 1960 và trở về là một người thường hoài nghi sức mạnh quân sự.

"Điều duy nhất chúng ta có thể dự đoán là các cuộc chiến tranh là không thể đoán trước, và chúng là một nỗ lực cơ bản của con người," ông nói hôm 25 tháng 5 tại Học viện Quân sự ở West Point, New York.


Tranh Chấp Tài Nguyên

Ba năm kinh nghiệm của Hagel, trong hội đồng quản trị của Chevron Corp (CVX), trước khi tham gia Ngũ Giác Đài có thể hữu ích trong việc dàn xếp tranh chấp ở Biển Đông. Bên cạnh ngư dân, các công ty dầu khí đã đi đầu trong các cuộc tranh chấp trên biển.

Từ năm 2010, khi Ngoại trưởng Quốc phòng Mỹ lúc đó là Robert Gates cảnh báo chống lại các công ty đáng sợ trên biển, Trung Quốc đã cắt cáp của tàu khảo sát làm việc cho Việt Nam, xua đuổi một tàu thăm dò gần Philippines và gửi giàn khoan sâu đầu tiên của nó đến khu vực. Năm ngoái, Tập đoàn Dầu khí Ngoài khơi Quốc gia Trung Quốc mời thầu lô thăm dò mà trước đó Việt Nam đã giao cho các công ty như Exxon Mobil Corp (XOM) và OAO Gazprom. 

Tàu hải quân Trung Quốc vào tháng ba đã đến thăm James Shoal ngoài khơi Malaysia, một khu vực gần nơi Royal Dutch Shell Plc (RDSA) và Petroliam Nasional Bhd có các hoạt động khai thác dầu và khí đốt. Tháng trước, Trung Quốc tiến đến cho phép khách du lịch đến thăm quần đảo Hoàng Sa, mà nó đã chiếm bằng vũ lực từ Việt Nam vào năm 1974.

Thông Điệp Rõ Ràng
Philippines tuần trước đã phản đối sau khi một tàu hải quân Trung Quốc hộ tống tàu cá tại một bãi cạn mà nó chiếm, sau khi mất kiểm soát các bãi cạn Scarborough với Trung Quốc một năm trước đây. Tổng thống Benigno Aquino tuần trước cam kết nhiều kinh phí hơn để hiện đại hóa quân đội và cho biết một chiến hạm US Coast Guard tân trang thứ hai sẽ đến trong tháng Tám.

"Thông điệp của chúng tôi với thế giới là rõ ràng: Những gì của chúng ta là của chúng ta và chúng ta có thể chống lại và bảo vệ chính mình khỏi các mối đe dọa," ông Aquino nói trong một bài phát biểu cho Hải quân Philippines tại Cavite City.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam cũng đã tìm cách tăng cường phòng thủ của đất nước ông này. Trong một chuyến thăm Nga tháng này, ông ta đã gặp gỡ những thuyền viên huấn luyện để điều khiển một tàu ngầm loại Kilo, một trong sáu chiếc mà Việt Nam dự định mua.

Cuộc họp đã lên kế hoạch của Hagel với Dũng tại Singapore có thể gửi một thông điệp tích cực tới khu vực, ông Richard Bush, giám đốc Trung tâm nghiên cứu chính sách Á Châu Đông Bắc tại Viện Brookings ở Washington nói. Bộ trưởng Quốc phòng lúc trước là Leon Panetta đã đến thăm Việt Nam vào năm 2012.

"Ông không thể đi sai bằng cách lợi dụng khả năng và sự sẵn sàng của kẻ cựu thù đang tìm một con đường để giảng hòa", ông Bush nói, đề cập đến Hagel. "Có những kẻ cựu thù khác ở Á Châu có thể học hỏi từ đó."

http://www.bloomberg.com/news/2013-05-30/hagel-set-for-vietnam-embrace-as-asian-leaders-eye-rising-china.html

 

 

Video Tại Sao Ông Đặng Văn Việt Chống Điều 4 Hiến Pháp - Phần 1


 

 Phần 1

 

Xem video


 

Phan 2



VC Tung Tuyên Truyền Viên Miệng Qua Mỹ

(06/01/2013) (Xem: 395)

Tác giả : Vi Anh

Thông Tấn Xã của Cộng Sản Việt Nam VNCS cho biết một phái đoàn đang đi Mỹ để tìm hiểu mở rộng dân chủ và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, từ ngày 10 đến ngày 14/5.

Mới nghe cũng mừng tưởng CS Hà nội qua học hỏi lề lối sinh hoạt dân chủ, và quyền làm chủ đất nước của người dân tại Mỹ. Nhưng coi vậy mà không phải vậy, xem chương trình làm việc của họ thì thấy CSVN đang cho  bộ phận tiền thám, tiền trạm mở đường cho việc tung cán bộ tuyên truyền viên miệng mà họ đã thành lập thành binh đoàn  với quân số chánh thức là 80.000 người nhưng con số thực không biết bao nhiêu nhưng thông thường lớn hơn nhiều. Công tác chánh của họ là tuyên truyền quốc ngoại, song song với tuyên truyền quốc nội. Đặc biệt là tuyên truyền tác động hay lũng đoạn tinh thần tuỳ trường hợp đối với người Việt hải ngoại mà CSVN gọi là Việt Kiều, quan trọng nhứt là đối với người Mỹ gốc Việt khoảng phân nửa tổng số ngưới Việt ở hải ngoại.

CS Hà nội phải nguỵ trang dưới lớp vỏ tìm hiểu mở rộng dân chủ và phát huy quyền làm chủ của nhân dân mới có thể xuất khẩu” công tác “ tuyên truyền miệng” sang Mỹ được. Vì dù có bang giao với Washington, Hà nội không thể chánh thức mở mặt trận tuyên truyền đen, trắng, xám và không thế chánh thức đưa cán bộ tuyên truyền miệng,đưa tuyên vận CS qua hoạt động trong xã hội Mỹ, không thể sách động công dân Mỹ một cách công khai được vì trái với hiệp ước và tập tục bang giao. Cùng lắm là lập phòng thông tin, như Mỹ đã làm ở Hà nội vậy thôi. Nên người ta thấy CS Hà nội về người thì đưa một cách chính danh ông Nguyễn Duy Việt, pho´ trưởng ban Ban Dân vận Trung ương, nhưng về việc thì nguỵ trang công tác dưới hình thức tìm hiểu mở rộng dân chủ và phát huy quyền làm chủ của nhân dân của Mỹ.

Cái kiểu “nâng bi” Mỹ như vậy, Mỹ mới nghe cũng khoái. Nên theo tin của thông tấn xã CSVN, phụ tá  đặc biệt của Tổng thống Mỹ Barack Obama, Giám đốc Chiến lược kỹ thuật số, ông Macon Phillips và phụ tá Ngoại trưởng Mỹ ông Michael Hammer tiếp kiến đoàn. Chớ theo nguyên tắc ngoại giao, chánh quyên Mỹ không cần phải tiếp kiến giới chức của đảng phái chánh tri như thế.

Và cũng theo hãng tin của Đảng Nhà Nước của CSVN, đoàn cũng đã gặp một số Việt kiều tại Mỹ và các Việt kiều này "đều đồng tình với chủ trương chính sách của chính phủ" và "phấn khởi về tình hình phát triển kinh tế xã hội và đường lối chủ trương ngoại giao hiện nay của đất nước"[sic].

Với mấy chục năm kinh nghiệm về CS, người Việt không ngạc nhiên trước sự kiện và thời sự trên. Đây là việc CSVN phải làm, làm không biết lần thứ mấy, nhưng cũng không lần nào ra ngô khoai gì. Kỳ này CSVN tung bộ phận tiền thám để tung binh đoàn tuyên truyển viên miệng sang Mỹ sau khi thành lập với một lực lượng 80.000 tuyên truyền viên miệng một chuyện tất yếu phải làm. Trước là để có cơ hội và phương tiện cho một số cán bộ, đảng viên và “con cháu các cụ cả” được đi ngoại quốc du hí bằng tiền của nhà nước. Sau là để làm tuyên truyền quốc ngoại bằng người vi lâu nay tuyên truyền trên truyển hình VT4 và Thuần Việt không kết quả, quá ít người xem.

Tuyên truyền miệng CS tung ra không có gì mới lạ, chỉ là một hình thức tuyên truyền, phản tuyên truyền của Đảng Nhà Nước, chống lại người dân đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, chống áp bức, bóc lột, tham nhũng, chống quân Tàu xâm lược và CS nhu nhược.

CS đã làm điều này tứ lâu rồi. Báo Nhân Dân, tiếng nói chánh thức của Đảng CSVN, ngày 6-3- 2013 cũng không dấu diếm công khai nói hiện nay có “hơn mười nghìn đảng viên đang sinh hoạt trong các tổ chức đảng trực thuộc Đảng ủy Ngoài nước.” Báo này cũng nói  rõ đối tượng để tuyên truyền,  “có hơn 4,5 triệu người Việt Nam sinh sống, lao động và học tập tại 103 quốc gia và vùng lãnh thổ, hơn 500,000 lao động xuất khẩu, hơn 100,000 lưu học sinh.

Với CS, kiểm soát người dân là công tác chính. Kiểm soát người dân ở ngoại quốc càng quan trọng hơn. Kiểm soát của CS gồm kiểm soát vật chất lẫn tinh thân. Ở nội địa CS có nhiều định chế kềm kẹp, che dấu, tuyên truyển một chiều, người dân khó động tịnh, khó bày tỏ bất mãn, chống đối.

Còn ở ngoại quốc, nhứt là ở những nước Tây Phương văn minh, xã hội tự do, người dân tự do tìm đường mưu sinh, hạnh phúc. Ngươi Việt ra khỏi nước đễ tìm cách ở lại qua hôn nhân, đầu tư nhập cư, hay sống không giấy tờ cũng có thể được như cả chục người Hispanics ở Mỹ, v.v...

Nên CS phải tổ chức kiểm soát chặt chẽ. Nhứt là ở những nước có người Việt tỵ nạn CS định cư như ở Tây Âu, Bắc Mỹ, Úc đại lợi đa số đã thành công dân sở tại như Mỹ, Úc, Pháp, người Việt “ xuất cảng lao động”, công tác, du học, đầu tư, du lịch rất dễ tìm cách ở lại, do bà con giúp đỡ và luật pháp cũng dể dàng.

Bên cạnh công tác kiểm soát người Việt “xuất cảnh” (500 ngàn xuất khẩu lao động, 100 ngàn du học, hàng 100 ngàn du lịch, cán bộ đảng viên đi công tác), cán bộ CS ở hải ngoại còn phải làm công tác “địch vận” nữa – tức chống lại tập thể người Việt tỵ nạn CS mà CS Hà nội gọi là “lực lượng thù địch”.

Nhưng chuyện CS đã làm cho đến bây giờ là chuyện dã tràn xe cát Biền Đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì. Số người Việt tỵ nạn CS nay đã gần 40 năm rồi, quá một thế hệ xã hội học rồi, quá rành CSVN rồi, quá rành xảo thuật tuyên truyền của CS rối. Nên đã nhập tâm câu ”Đừng nghe gì CS nói mà nhìn những gì CS làm.” Nên người Việt hải ngoại đã làm được kỳ tích: một Việt Nam Hải Ngoại rồi. Về  tinh thần và  chánh trị, tập thể Việt Nam Hải Ngoại này là một tổ chức chống Cộng như Pháp  Quốc Hải Ngoại chống Đức quốc xã thời chiếm đóng mẫu quốc Pháp.

Nên bất cứ kỳ nào, CSVN cũng thất bại trong việc tuyên truyền người Việt hải ngoại. Lãnh đạo nhà nước CSVN là những người bị đồng bào hải ngoại biểu tình chống đối nhứt thế giới. Cờ của CS chỉ treo được ru rú trong sứ quán. Vấn đề nhân quyền VN trở thành trở ngại trung tâm trong ngoại giao giữa Hà nội và các nước. Người Việt hải ngoại và đồng bào trong nước hết sợ CS, đang “bám thắt lưng địch” mà đấu để giành lại quyển sống và quyền làm chủ dất nước./.( Vi Anh)



--

 


 
MhImage

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link