Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, June 8, 2013

Truyền Thống Gia Đình Trị Trong Đảng Cộng Sản VN


 

 

Truyền Thống Gia Đình Trị Trong Đảng Cộng Sản VN

Trúc Giang MN


 

1* Hạt giống đỏ trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng XI

Ngày 18-1-2011, một danh sách gồm 175 Ủy viên chính thức và 25 Ủy viên dự khuyết của Ban Chấp Hành Trung Ương (BCH/TW) đảng CSVN khoá XI được công bố. Báo chí không được tham dự kết quả kiểm phiếu cho nên không biết số phiếu tín nhiệm của mỗi ủy viên là bao nhiêu, và danh sách được xếp theo thứ tự ABC.
Trong BCH/TW mới, có những người được gọi là “hạt giống đỏ” là con cháu của các lãnh đạo đảng như sau:
1. Nông Quốc Tuấn. Con Nông Đức Mạnh
2. Nguyễn Thanh Nghị, con Nguyễn Tấn Dũng
3. Nguyễn Chí Vịnh, con Nguyễn Chí Thanh
4. Phạm Bình Minh, con Nguyễn Cơ Thạch
5. Trần Sỹ Thanh, cháu Nguyễn Sinh Hùng
6. Nguyễn Xuân Anh, con Nguyễn Văn Chi
7. Trần Bình Minh, con Trần Lâm
8. Nguyễn Thị Kim Tiến, cháu ngoại cố TBT Hà Huy Tập.
Các đảng Cộng Sản Trung Hoa, Bắc Hàn, Cuba cũng có truyền thống cha truyền con nối nầy, rõ nét nhất là Bắc Hàn.
Nhiều ý kiến cho rằng, chế độ CS là tổng hợp của chế độ phong kiến cha truyền con nối, với các chế độ độc tài khác, cho nên CS là một chế độ độc địa hơn hết, hơn cả rắn hổ mang nữa.
Các lãnh đạo đảng chia nhau nắm hết guồng máy cai trị quốc gia. Mỗi gia đình chia làm hai nhóm, nhóm nắm kinh tế, nhóm nắm quyền lực chính trị. Quyền lực bảo vệ để độc quyền kinh tế, kinh tế làm giàu cho quyền lực, như vậy là đầy đủ và an toàn hơn hết.
Rồi các gia đình lại kết thông gia với nhau, tạo thành một đại gia đình gồm dòng họ 4 bên, bên nội, bên ngoại, bên vợ, bên chồng, cứ thế mà nhân ra, thì các đại gia đình nắm trọn quyền lực về chính trị và kinh tế. Trung tướng CA Nguyễn Đức Nhanh kết thông gia với Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn, Lê Thanh Hải là em rể của Trương Mỹ Hoa, làm suôi với Huỳnh Ngọc Sỹ, ăn chia nhịp nhàng, đoàn kết bảo vệ nhau, bảo vệ đảng, hạ cánh an toàn khi có biến.


2* Gia đình trị

Hầu như ai ai cũng biết Nông Đức Mạnh là con vô thừa nhận, tức là con rơi của Hồ Chí Minh, thế rồi cháu nội của bác, là Nông Quốc Tuấn sẽ tham gia, nối tiếp lãnh đạo đất nước.
Những hạt giống đỏ sẽ tiếp nối cha ông, nắm quyền cai trị 86.6 triệu người Việt Nam.
Ở Bắc Hàn, thái tử miệng còn hôi sữa, chưa đi lính ngày nào, thế mà đùng một cái, nhảy lên làm tướng 4 sao cai trị nhân dân. Tây phương gọi là “thái tử đảng”.


2.1. Vương triều Đặng Vũ Chính
Gia đình trị điển hình nhất là “Vương triều Đặng Vũ Chính”.
Năm 1995, Đặng Vũ Chính được cử giữ chức Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2 (TC2) thay thế Nguyễn Như Văn về hưu.
Do những thủ đoạn tinh vi, Vũ Chính đưa cả gia đình vào nắm quyền Tổng Cục 2. Không những thao túng trong nội bộ TC2, mà còn khống chế cả các Ủy viên TW đảng, và ngay cả Tổng Bí Thư, Thủ tướng cũng không dám hó hé phản kháng, bởi vì tay của ông nào cũng đã nhúng chàm, không có ai còn trong sạch, thanh liêm hay cương trực cả. Người thì tham nhũng, ăn hối lộ, kẻ thì bị sập mỹ nhân kế, ăn chơi sa đoạ…TC2 đã thu thập chứng cớ, ngụy tạo hồ sơ cho nên tất cả đều im hơi lặng tiếng, làm ngơ để cho TC2 lộng quyền, tác yêu tác quái.


2.2. Tổng Cục 2
Tổng Cục 2 là Tổng cục tình báo Bộ Quốc Phòng, hoạt động theo Pháp lệnh tình báo do Chủ tịch Quốc Hội Nông Đức Mạnh ký ngày 14-12-1996, và Nghị Định số 96-CP do Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ngày 11-9-1997.
TC2 quyền hành vô giới hạn, bao gồm tất cả mọi ngành, mọi cơ quan, mọi lãnh vực sinh hoạt quốc gia, từ kinh tế, xã hội, văn hoá…nguồn tài chánh rất lớn, gần bằng phân nửa ngân sách Bộ Quốc Phòng.
Đặng Vũ Chính là tay chân thân cận của Lê Đức Anh, Bộ trưởng bộ Quốc Phòng.
Dư luận trong quân đội gọi gia đình nầy là “Vương Triều Vũ Chính”.
• Phò mã Nguyễn Chí Vịnh
Con rể của Đặng Vũ Chính là Nguyễn Chí Vịnh, được cử giữ chức Cục trưởng Cục 12, sau lên Tổng Cục Phó rồi cuối cùng lên chức Tổng Cục Trưởng.
• Hoàng tử Đặng Vũ Dũng
Đặng Vũ Dũng từ lao động xuất khẩu được đưa về cho mang cấp bậc thượng úy, mặc dù chưa có một ngày lính nào. Hoàng tử Dũng giữ chức vụ Giám đốc công ty Xây Dựng Hồng Bàng, thuộc TC2.
• 2 công chúa Đặng Thị Mai, Đặng Thị Tuyết
Hai công chúa nầy cũng nhảy ngang vào quân đội, mang lon đại úy, phụ trách công tác mật.
• Hoàng hậu Nguyễn Thị Nhẫn
Hoàng hậu nầy thật là khủng khiếp, đạo diễn cho hoàng đế Vũ Chính đưa toàn bộ cán bộ gốc Thái Bình vào giữ các chức vụ lãnh đạo trong TC2.
Gốc gác là con buôn bình thường, hoàng hậu ép buộc vợ của cụu Tổng Cục Trưởng Nguyễn Như Văn phải nhường chức Giám đốc khách sạn Hoàng Đế, và buộc vợ của Tổng Cục Phó phải nhường chức Giám đốc chi nhánh miền Trung của công ty “Decatour” lại cho bà.
Mua quan bán chức là nghề của hoàng hậu nầy.
2.3. Tổng Cục 2 gây sóng gió
Nguyễn Chí Vịnh là con út của Nguyễn Chí Thanh, là con nuôi của Lê Đức Anh và con rể của Đặng Vũ Chính.
TC2 nghe lén, thu âm điện thoại của các Ủy viên TW và cả các lãnh đạo khác. Ba vụ lộng hành động trời, là chiến dịch hạ nhục tướng Võ Nguyên Giáp, vụ án Sáu Sứ-Năm Châu và vụ T4.
2.3.1. Chiến dịch hạ nhục Võ Nguyên Giáp.


   Võ Nguyên Giáp

Đặng Đình Loan
Đặng Đình Loan là tay chân thân tín của Lê Đức Anh, được cấp giấy giới thiệu đi thuyết trình từ Nam ra Trung, mục đích triệt hạ Võ Nguyên Giáp.
Ở Huế, Đặng Đình Loan tiết lộ những điều “cơ mật” như sau:
- Võ Nguyên Giáp là con nuôi của trùm mật thám Pháp tên Marty.
- Giáp tiếm quyền Phùng Đức Kiên, đứng ra thành lập Quân Giải Phóng
- Ở trận Điện Biên Phủ, Giáp sợ chết, cứ nằm dưới hầm suốt. May nhờ có Nguyễn Chí Thanh và Hoàng Văn Thái chỉ huy nên mới thắng lớn, rồi Giáp lại giành vinh quang cho mình, và luôn luôn khoe là một trong 10 tướng tài giỏi nhất thế giới.
- Giáp có tội theo phe “xét lại chống đảng” của Kroutchchev và thụt thò làm gián điệp cho Đại sứ Liên Xô Sherbacov.
- Giáp giỏi tài nịnh bợ ông Hồ
- Sau Hiệp định Giơ neo quơ, Giáp cho phục viên 8 vạn quân, đưa 2 vạn ra nông trường. Đó là sai lầm về chiến lược.
- Khi đánh Mỹ, Giáp sợ chết, không dám vào miền Nam vì sợ Hoa Kỳ bỏ bom nguyên tử.
- Năm 1974, khi làm chiến lược, Giáp làm kế hoạch 4 năm nên bị Lê Duẩn bác. “Nếu 4 năm thì đừng đánh nữa”.
- Giáp bê bối, tằng tịu với vợ của nhà văn Đào Vũ, khi bà nầy đến dạy Piano ở nhà riêng.
- Lẻ ra Giáp phải bị loại trừ từ lâu, nhưng vì sợ Liên Xô cúp viện trợ, nên loại ra khỏi Bộ CT năm 1981 ở Đại Hội V. Loại ra khỏi BCH/TW đảng năm 1991 ở Đại Hội VII.
Đặng Đình Loan thừa lịnh Lê Đức Anh hạ nhục Giáp. Nhiều cán bộ chê Giáp hèn nhát, cầu an giữ mạng như con rùa đen rút đầu, trong khi thế lực trong quân đội còn khá lớn.
2.3.2. Phe binh vực Võ Nguyên Giáp “phản pháo”
Các “lão thành cách mạng” phản pháo, tố cáo Lê Đức Anh:
- Việt gian. Lê Đức Anh làm tay sai cho chủ đồn điền Pháp, với chức cặp rằng, (thầy cai), độc ác, đánh đập phu cạo mũ không nương tay. Mặt rổ hoa mè, mắt mù vì bịnh đậu mùa.
- Khai man lý lịch.
- Tự chui vào đảng mà không ai kết nạp.
- Đào ngũ. Trong khi ở khu 9, miền Tây Nam Bộ, bỏ chạy nên một số cơ sở vật chất dự trữ cho miền Đông bị phá vở.
- Thiếu khả năng. Lê Đức Anh đã phạm nhiều sai lầm về chính trị và quân sự từ 1979 đến 1989 khi lãnh đạo bộ đội VN chiến đấu ở Campuchia.
- Thiếu đạo đức. Lê Đức Anh vu khống cho rằng vợ ngoại tình, xin ly dị để lấy vợ khác. Phạm Hùng, Nguyễn Thị Định và cán bộ miền Nam đã biết và bất bình, nhưng được Lê Đúc Thọ bao che.
- Nghi can là thủ phạm về cái chết của 2 đại tướng Lê Trọng Tấn và Hoàng Văn Thái. Hoàng Văn Thái là thông gia với Võ Nguyên Giáp.


2.3.3. Vụ án Sáu Sứ-Năm Châu

Thời gian trước Đại Hội VII. Vào tháng 5 năm 1991, một tập tài liệu 11 trang có tựa đề là “Tình hình hoạt động bè phái trong đảng”, với ghi chú ở phía dưới là “Báo cáo của Bộ Chính Trị tại Đại hội TW-12. Khoá VI”, được tung ra ở Câu lạc bộ Ba Đình.
Thật ra, tài liệu do Tổng Cục 2 soạn ra theo lịnh của Lê Đức Anh, rồi mang danh hiệu là Báo cáo của Bộ Chính Trị. Lê Đức Anh là người có quyền lực rất lớn, bao trùm tât cả các ngành và các lãnh vực của sinh hoạt quốc gia.
1) Sáu Sứ
Sáu Sứ là bí danh của Nguyễn Thị Sứ, một đảng viên lâu năm miền Nam trong hội Phụ Nữ Cứu Quốc Nam Bộ.
Năm Châu là Hồ Văn Châu, một sĩ quan Việt Cộng về hưu trong hội Cựu Chiến Binh TP Sài Gòn.
Tài liệu ghi lại lời khai của Sáu Sứ tại TC2, được ghi trong 16 cuốn băng, nội dung như sau:
Kể từ năm 1991, Sáu Sứ và Năm Châu đã ra Hà Nội nhiều lần để vận động các đảng viên kỳ cựu, các sĩ quan cao cấp, nhằm mục đích đưa tướng Võ Nguyên Giáp lên làm Tổng Bí Thư, đưa Trần Văn Trà lên làm Thủ tướng, để rồi sau đó, Trà sẽ thay thế Giáp làm TBT.
Vận động đưa Trần Danh lên làm Bộ trưởng Công an, thay thế Mai Chí Thọ.
Năm Châu, Sáu Sứ bàn bạc âm mưu đó với những bộ hạ cũ của tướng Giáp như Lê Hoàng, Hà Kế Tấn, Trường Giang và những “lão thành cách mạng” có uy tín, nhằm tác động các đại biểu tham dự Đại Hội Đảng VII.
Họ còn đích thân gặp tướng Giáp để bàn mọi chuyện và xin chỉ thị.
Tài liệu còn cho biết, nhóm nầy còn âm mưu sách động quần chúng, sinh viên, cựu chiến binh, công nhân… xuống đường biểu tình, đưa ra yêu sách về vai trò nhân sự như đã nói trên.
Đặc biệt, một âm mưu ám sát một số nhân vật, mà trước hết là Lê Đức Anh. Theo tài liệu, tướng Giáp được nhắc đến nhiều lần dưới cái bí danh “a.V” (anh Văn) trong các bức thơ tuyệt mật của bọn gây “bè phái chống đảng”, mà cơ quan an ninh đã nắm được.
Sáu Sứ đã thú nhận với nhân viên điều tra TC2 là hoạt động của họ có liên hệ mật thiết với tướng Giáp.
Rõ ràng là tài liệu cáo buộc Võ Nguyên Giáp “gây bè phái chống Đảng”.
Tướng Giáp vẫn im lặng. Chờ cơ hội. Đó là trước Đại Hội IX, Giáp viết thơ đề nghị: “Thông báo công khai về các tội trạng đó trong BCH/TW khóa IX, Bộ CT, Ban Bí Thư và Ban Kiểm Tra đảng của các khoá trước”. Theo thủ tục của đảng, thì đó là việc phổ biến rất hẹp, rất hẹp và tuyệt mật.
Sự nghiệp Lê Đức Anh lên cao tuyệt đỉnh, nhưng rồi cũng phải xuống, chỉ có điều là nó xuống một cách quá nhanh chóng trong thời gian chưa hết nhiệm kỳ. Đó là ở giữa khóa, được “mời” xuống làm cố vấn, và đến Đại Hội IX thì không còn giữ một chức vụ nào cả. Và Lê Khả Phiêu cũng ngậm ngùi vì bị “chìm xuồng” theo Lê Đức Anh trong những vụ đấu đá nhau, tranh giành quyền lực trong đảng.
Những hành động lưu manh, hèn hạ được thực hiện chỉ vì lợi ích phe nhóm, bè phái mà HCM gọi là “sự mất đoàn kết trong đảng”. Nhưng đối với đồng bào VN, thì đảng lúc nào cũng quang vinh, trung thực, vĩ đại…có đường lối đúng đắn, nhưng bên trong, anh nào cũng thúi rùm, đê tiện và vô đạo đức. Nhờ họ đấu đá nhau, vạch lưng nhau, thì nhân dân mới biết các ông ấy trong sạch và anh hùng đến bực nào. Những tên bán nước, mất tư cách, vô đạo đức, tham ô, thế mà khi chết thì được làm quốc táng, buộc nhân dân cả nước phải để tang, thật là tội nghiệp cho dân tộc VN quá.
Một bức thơ ngỏ được lưu chuyền rộng rãi kết tội bọn “Tứ nhân bang”, tức là “bè lũ 4 tên họ Lê”, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu.


2.3.4. Vụ T4

T4 là vụ việc do 4 người chủ xướng họ Trần, bắt đầu bằng chữ T, được xem như một vụ án cực kỳ nghiêm trọng, trong đó có liên quan đến gần như toàn bộ lãnh đạo đảng CSVN. T4 do Tổng Cục 2 dựng lên, mà nguồn gốc là một điệp viên VC được gài vào cơ quan CIA của Hoa Kỳ báo cáo lại, đó là CIA đã chỉ đạo một âm mưu đảo chánh do hàng chục cán bộ lãnh đạo thực hiện, trong đó gồm: Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Trương Tấn Sang, Trương Vĩnh Trọng, Phạm Gia Khiêm, Phan Diễn, Nguyễn Khánh Toàn, Lê Văn Dũng, Võ Thị Thắng…đa số gốc miền Nam.
4 người họ Trần là Trần Bạch Đằng, Trần Văn Giàu, Trần Trọng Tân, Trần Văn Tạo. Mục đích T4 là chia rẻ nội bộ, làm cho nghi kỵ lẫn nhau và xa lánh nhau, co rút lại, thụt vào thế thủ để được yên thân, đưa đến việc cô lập tướng Võ Nguyên Giáp.
“Âm mưu của T4 là chủ trương ly khai miền Nam, thành lập một nước VN cờ Vàng ngôi sao Đỏ, chống lại Cờ Đỏ Sao vàng”.
Những nội dung trong vụ T4:
- Bản tin số 497 ngày 24-3-1999:
Các chuyên gia CIA nhận định cuộc đảo chính có thể xảy ra vào tháng 7, tháng 8 năm 1999 ở VN. Vai trò chủ chốt là Trương Tấn Sang và Trần Văn Tạo. Tư Sang, Tư Tạo tập trung thu phục phái tù Côn Đảo ở TP/HCM. Phái nầy có khả năng trở thành tổ chức hợp pháp đối lập với đảng CSVN, lấy Sài Gòn làm căn cứ”.
- Đã có sự liên kết giữa Ngô Xuân Lộc, Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Khánh Toàn, Đoàn Mạnh Giao, Lê Văn Dũng, Phan Trung Kiên, Nguyễn Văn Rop. Việc đảo chính của phe nầy tập trung vào kỳ họp thứ 2 của Quốc Hội.
- Bản tin ngày 2-8-1999:
“Tối 6-1-1999, một cuộc họp do Tư Sang tổ chức, tham dự có Võ Trần Chí, ông Đặng, ông Ngô và một nhân vật bí hiểm, bàn việc tìm mọi cách để bảo vệ chức vụ Bí Thư Thành Ủy cho Tư Sang. Bằng mọi cách kéo vây cánh để cô lập Lê Khả Phiêu và tiến tới thay thế Phiêu bằng một hội nghị bất thường, vì Phiêu không ủng hộ Thành ủy và Tư Sang”.
Một kế hoạch đảo chính chính trị, cải cách chính trị do CIA soạn thảo, đã trình lên Hội đồng An Ninh và Tổng thống Mỹ, mà CIA sẽ chỉ đạo thực hiện.
Toàn bộ kế hoạch là do TC2 soạn ra, mục đích gây nghi kỵ lẫn nhau, chia rẻ mà chủ yếu là nhằm đánh gục tướng Võ Nguyên Giáp, theo ý đồ của Lê Đức Anh.


2.3.5. Nguyên nhân sâu xa đưa đến việc 2 đại tướng hạ độc thủ cho nhau.
Thật ra thì chỉ có Lê Đức Anh chơi sát ván tướng Giáp mà thôi, trái lại, tướng Giáp hèn nhát ra mặt. Những người ủng hộ trách tướng Giáp là chỉ chờ ăn cổ đã dọn sẵn mà thôi.
Nguyên nhân bắt đầu từ khi Trường Chinh bị mất chức đúng vào lúc mà Lê Duẩn và Lê Đức Thọ từ trong Nam ra, muốn chiếm quyền lực, nên trước tiên phải triệt hạ một người có danh tiếng và được HCM bao che là tướng Võ Nguyên Giáp. Tiên hạ thủ vi cường, ra tay trước để cho tướng Giáp ra rìa.
Màn tranh giành quyền lực bắt đầu từ khi HCM về già và bị Lê Duẩn khống chế.
Kết quả cuộc đấu đá nhau làm cho hơn 30 “công thần” bị phế bỏ trong mục đích chặt vây cánh của tướng Giáp.
Sau ngày 30-4-1975, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ tiếp tục đì tướng Giáp, nhưng không dám làm mạnh vì sợ Liên Xô cúp viện trợ. Thân cận, chân tay của tướng Giáp bị tù đày, một số bị tống đi xa và phân tán mỏng. Thế là một số người từ các địa phương được đưa về Hà Nội, và Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu trong số những người đó.
Lê Đức Anh được thăng cấp vượt 2 bậc. Lê Khả Phiêu từ đại tá, về Hà Nội lên thiếu tướng, trung tướng, thượng tướng trong thời bình.
Cuối năm 1986, Lê Đức Anh lập công đầu với Lê Đức Thọ, là báo cáo gấp cho Thọ biết về một Kiến Nghị của đa số các đại biểu trong Đại Hội Toàn Quân, là kiến nghị đưa tướng Giáp trở lại Bộ CT để làm Thủ tướng, cùng với Trường Chinh làm Tổng Bí Thư và Phạm Văn Đồng làm Chủ tịch nước.
Nước cờ của Lê Đức Thọ.
Được tin, chỉ nội trong một đêm 17-12-1986, Lê Đức Thọ đã nẩy ra một sáng kiến, là tự mình xin về nghỉ hưu, rồi dùng sức ép kéo theo Trường Chinh và Phạm Văn Đồng cùng về hưu. Đây là sự ép buộc, vì nếu 2 ông nầy từ chối, thì mang tiếng là tham quyền cố vị. Thế là tướng Giáp bị gạt ra ngoài quyền lực, do đó và từ đó.
Tóm lại, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cho tướng Giáp ra rìa là do tranh giành quyền lực mà đấu đá, hạ nhau.
4* Con cháu các cụ
Ở miền Bắc, cụm từ “Con cháu các cụ (CCCC=4C) chỉ con cháu của các cán bộ VC cao cấp trong đảng và nhà nước.
4.1. Con Lê Duẩn
* Lê Ngọc Báu, cùng vợ là Nguyễn Thị Nga và con trai là Lê Anh Tuấn, bỏ ra 60 tỷ đồng mua 40% cổ phần sân Golf Đồng Mô. Báu còn sở hữu nhiều cổ phần từ Bắc chí Nam:
- Cổ phần ở 3 siêu thị Sài Gòn
- Cổ phần ở Ngân hàng Á Châu
- Cổ phần ở công ty Vàng bạc và Đá quý
* Lê Kiên Thành là một tỷ phú cở bự ở VN. Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Techcombank. Chủ tịch công ty cổ phần Xây Dựng và Phát Triển Đô Thị. Chủ 1 sân Golf, Tổng Giám đốc công ty Thiên Minh.
* Lê Kiên Trung. Cục Trưởng Cục Hải quan TP/HCM, một cơ quan béo bở nhất Sài Gòn.
* Lê Hãn. Đại tá, Cục trưởng Cục Quản Lý Các Nhà Trường QĐ. Tư lịnh Bộ Tư Lệnh Bảo Vệ Lăng HCM.
* Lê Thị Diệu Muội. Thứ trưởng Bộ Nội Thương.


4.2. Con rể Đỗ Mười
Đỗ Mười nhận hối lộ 1 triệu đôla của một công ty Mỹ, qua trung gian 1 công ty Nam Hàn. Ông nầy đi đêm với Mỹ việc gì thì không ai được biết, nhưng trước kia, ông là người lớn tiếng chửi Mỹ hơn ai hết.
Vì đứa con trai khùng khùng, ba trợn, chạm mát dây thần kinh, nên Đ.M. giao tiền bạc cho con gái và rể tên Phương. Phương cũng là một tỷ phú “tư bản đỏ” nổi tiếng ở VN, sở hữu chủ của khách sạn Bảo Sơn và hảng xe Taxi Việt Phương.
4.3. Con Võ Văn Kiệt
Phan Thanh  Nam, giọt máu rơi của Võ Văn Kiệt, cũng là một trùm Mafia ở VN, chuyên làm áp phe cho các công ty nước ngoài, thu hoạch 30 triệu đô la, sở hữu khách sạn Plaza, bãi tắm Ty-Tốp. Có tài liệu ghi, Võ Văn Kiệt có 370 triệu USD trong ngân hàng nước ngoài.


4.4. Con Phan Văn Khải
Phan Tấn Hoàn, tự là Hoàn Ty, cũng là trùm Mafia ở VN. Hắn nhập cảng lậu nhiều tàu, chứa đầy xe ô tô cũ vào VN, rồi bán sang Trung Cộng. Hoàn Ty làm chủ khách sạn Hoàng Gia và Planet ở Sài Gòn và Hà Nội. Ăn chơi sa đoạ, cờ bạc, buôn lậu, cầm đầu một băng đảng gồm con ông cháu cha (COCC). Năm 1995, vì tranh giành địa bàn buôn lậu, nên Hoàn Ty bắn chết Phạm Văn Hưng, là công an, con của Phạm Thế Duyệt. Nội vụ được ém nhẹm. Nghe nói, sau vụ nầy, Phan Văn Khải xin từ chức, nhưng đảng không cho, để tránh tiếng xấu cho đảng, chờ hết nhiệm kỳ rút lui êm mà vẫn còn được ca ngợi là anh hùng dân tộc, có công với đất nước. Nhiều bạn bè cũ của Khải viết thơ chửi tơi bời như cái mền rách, căn cứ vào nguyên tắc của kẻ sĩ là “Tu thân, tề gia, trị nước, bình thiên hạ”. Ông Khải nổi tiếng là ưa xổ tiếng Đức ở đầu câu là “Đ.M.”

4.5. Con Lê Khả Phiêu
Lê Diễn. Thi thố tài năng trong lãnh vực xây dựng, chỉ lo chạy hợp đồng ăn hoa hồng phần trăm. Hợp đồng ký xong thì bợ bạc, thật nhẹ nhàng, nhưng thu hoạch hàng triệu đô la.

4.6. Con rể Võ Nguyên Giáp
Trương Gia Bình là người sở hữu công ty FPT, cung cấp dịch vụ Internet trên toàn quốc. “Cựu” rể tướng Giáp cũng là một tỷ phú đỏ ở VN.

4.7. Con Nguyễn Tấn Dũng
Con gái Nguyễn Thanh Phượng, Chủ tịch Quỷ Đầu Tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management-VCFM) với số vốn 55 triệu đô la.
Ngoài ra, các CCCC như Lê Nam Thắng, con Lê Đức Thọ, nắm Bộ Bưu Chính Viễn Thông, Lê Mạnh Hà, con Lê Đức Anh, nắm Sở BCVT Sài Gòn. Ngô Hoàng Hải, rể Nông Đức Mạnh nắm Phòng Tư Vấn PMU-18 của Bùi Tiến Dũng. Trần Tuấn Anh, con Trần Đức Lương, Tổng Lãnh Sự CSVN ở San Francisco, Hoa Kỳ.


5* Những Ông Trời Con ở Việt Nam

5.1. Quý tử của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh
Nguyễn Đức Quang.
    

Nguyễn Đức Nhanh, Nguyễn Đức Quang  *Quang Béo đi BangKok như đi chợ

Dân Hà Nội sững sờ về cái đám cưới của con trai Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh Phó Tổng cục An Ninh 2 Bộ Công An kiêm Giám đốc Sở Công an Hà Nội, là Nguyễn Đức Quang, kết hôn với con gái của Thứ Trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Hôn lễ kéo dài 3 ngày liền với hàng ngàn khách tham dự. Đặc biệt là ông Nhanh gởi thiệp mời đến những trùm xã hội đen chơi thân với cậu Quang. Mời, nhưng không cho tham dự, và gợi ý là bao thơ chúc mừng không dưới 3,000 đô la.
Cậu quý tử tâm sự: “Thỉnh thoảng mát trời, sang Bangkok mua vài món rồi về. Lên chợ Đồng Xuân chán bỏ bố. Toàn là mấy con mụ phe chửi bậy không chịu được. Thỉnh thoảng lại lôi giấy ra đốt (phong long) suýt cháy cả cái quần xịn của mình.”
Con rể của Trương Mỹ Hoa, Phó chủ tịch nước, giết người rồi hạ cánh an toàn sống phe phẩy ở nước ngoài.


5.2. Nông Đức Hải và vụ án ô tô Lexus

5.2.1. Vụ án rùng rợn
Sáng ngày 14-2-2009, cả Hà Nội xôn xao về vụ án rùng rợn, rơi đúng vào ngày Lễ Tình nhân (Valentine’s Day). Nạn nhân tên Nguyễn Tiến Chính bị cắt cổ, nằm chết trên vũng máu lênh láng trong chiếc xe Lexus, nằm ngay ngã tư Kim Mã-Vạn Bảo, quận Ba Đình, HN.
Nạn nhân là cựu cán bộ công an tỉnh Cao Bằng, hiện là một Giám đốc doanh nghiệp rất thành đạt.
      

   Nạn nhân trong xe ôtô và tiền, đồ vật của nạn nhân còn nguyên sau khi bị sát hại

Ngày 17-2-2009, kết quả pháp y cho biết, nạn nhân bị 2 vết cắt dài 15.9cm, sâu 3.5cm làm đứt cả cả động mạch và khí quản, đưa đến cái chết do mất máu “cấp”.
Ngày 19-2-2009, cơ quan điều tra cho biết hung thủ tên Vũ Thị Kim Anh, 22 tuổi, SV Đại học Sư Phạm Hà Nội.


5.2.2. Mối tình Nông Đức Hải

Nông Đức Hải là con trai của Nông Quốc Tuấn, là cháu nội của TBT Nông Đức Mạnh, và nếu suy ra cội nguồn, thì Hải là cháu cố, vô thừa nhận của Hồ Chí Minh. Hai anh em, Nông Đức Hải và Nông Đức Dũng nổi tiếng lẫy lừng trong giới đại gia trẻ tuổi của đất Hà thành.
Người yêu của Nông Đức Hải là Vũ Thị Kim Anh, sinh viên năm thứ tư của Đại Học Sư Phạm Hà Nội. Bà mẹ của Kim Anh cho biết: “Thời gian gần đây, Kim Anh có người yêu. Gia đình nhà trai ngỏ ý xin cưới, và cả 2 gia đình đồng ý là chờ vài tháng nữa, khi Kim Anh tốt nghiệp, thì sẽ tổ chức hôn lễ”.
Người thanh niên đó là Nông Đức Hải. Như thế, Kim Anh sẽ là cô dâu tương lai của Nông Quốc Tuấn và cháu dâu của TBT Nông Đức Mạnh.


Vũ Thị Kim Anh tại cơ quan công an chiều 19/2/2009

 

5.2.3. Mối tình tay ba

Vũ Thị Kim Anh quan hệ với Nguyễn Tiến Chính từ năm 2006, Chính lớn hơn Kim Anh 20 tuổi. Sau khi gặp Nông Đức Hải thì Kim Anh chủ động cắt đứt quan hệ. Tiến Chính áp lực, hăm doạ sẽ công bố quá khứ của Kim Anh để mời Kim Anh đi chơi.
Con trai của Tiến Chính là Nguyễn Tiến Trung cũng đã từng có “quan hệ” (tình dục) với Kim Anh, và chính Tiến Trung cho số điện thoại của Kim Anh cho bạn cùng học khóa công an, là Nông Đức Hải, để Hải làm quen.
Nông Đức Hải biết chuyện cặp kè giữa Kim Anh và Tiến Chính. Đã có lần Hải than phiền: “Tại sao Kim Anh lại quan hệ bừa bãi quá như thế”.


5.2.4. Cơ quan điều tra nhức đầu
Vụ án xảy ra trong khu ngoại giao, nên áp lực phải giải quyết cho xong rất lớn. Cái chết đầy bí ẩn, phi tang chứng cớ, không để lại một dấu vết nào ở hiện trường, chứng tỏ sát thủ là một tay có kinh nghiệm trong nghề. Hơn nữa, vụ án có liên quan đến cháu nội của TBT Nông Đức Mạnh, đã làm cho nhân viên điều tra nhức đầu.
Một ban chuyên án gồm 150 cán bộ chuyên nghiệp, được thành lập dưới quyền chỉ huy của Thượng tá Nguyễn Đức Chung. Một mặt tiến hành điều tra, một mặt báo cáo xin chỉ thị cấp trên.


 

Nông Đức Mạnh và bà vợ trẻ ĐB QH Đỗ Thị Huyền Tâm

5.2.5. Bị can bất hợp tác

Khi bị bắt, Vũ Thị Kim Anh rất ung dung, bình tĩnh đến lạnh lùng. Không khai nửa lời. Ngồi rung đùi, thậm chí còn gác chân lên cạnh bàn nữa.

5.2.6. Thay đổi thái độ gây ngạc nhiên

150 cán bộ điều tra chịu thua trước cái danh hiệu cháu dâu tương lai của TBT. Nhưng sáng ngày 20-2-2009, đại úy Nguyễn Thị Phương xuất hiện trong vai trò “đấu tranh với đối tượng gây án cứng đầu”, thì Kim Anh đã thay đổi 180 độ, từ cứng đầu sang ngoan hiền và bắt đầu cầm viết tường thuật vụ án trong bản tự khai, nhận hết tội lỗi giết người.
Bản tin Blog anhbasg tiết lộ. Lúc 1 giờ sáng ngày 20-2-2009, đại úy Nguyễn Thị Phương nhận được lịnh khẩn cấp, phải tức tốc tham gia điều tra. Đại úy Phương làm việc riêng với Thượng tá Chung liền sau đó trong đêm.
Tin tiết lộ, một kịch bản được các cố vấn mưu lược soạn ra để cho Kim Anh học thuộc lòng và viết bản tự khai.


5.2.7. Nội dung bản tự thú

Đêm 13-2-2009, Kim Anh và anh Chính ăn tối xong vào khoảng 12 giờ 30. Anh Chính lái xe đến đậu ở ngỏ hẻm 279 phố Đội Cấn, phường Ngọc Hà, Ba Đình tối om và vắng người, đòi quan hệ tình dục. Kim Anh từ chối và xuống ngồi ở băng ghế sau. Chính kéo ghế lái cho ngã hết mức về phiá sau, nằm ngữa trên ghế, thò tay vào ngực Kim Anh và sờ soạn. Kim Anh không đồng tình, nhưng Chính đã tiếp tục sờ soạn đến 4, 5 lần. Sau cùng, khi thấy Chính kéo khoá quần (Zipper) xuống và kéo áo ra khỏi quần, với ý định “quan hệ”, Kim Anh vội lấy con dao gọt trái cây trong cái túi lưới ở sau ghế lái, tay trái đè đầu, tay phải dùng dao cắt cổ Chính.



Sau đó, Kim Anh bỏ chạy. Ném con dao xuống mương, tháo SIM điện thoại ra vứt đi, rồi ném luôn điện thoại vào bụi cây.
Kim Anh gọi chiếc Taxi đến nhà anh Nông Đức Hải, rồi cùng nhau ra thuê nhà nghỉ và ở đó đến trưa mới trả phòng.


5.2.8. Những mâu thuẩn và vô lý trong lời khai.

- Không lưu lại một dấu vết nào ở hiện trường. Không tìm thấy con dao, SIM, điện thoại và ngay cả dấu tay nữa. Dẫn đến nghi ngờ sát thủ là một tay chuyên nghiệp. (Nông Đức Hải đang học trường công an)
- Không tìm thấy chiếc Taxi, đưa đến nghi ngờ là có người thứ ba chở Kim Anh ra khỏi hiện trường.
- Cái túi đựng con dao ở sau ghế lái là túi da, chớ không phải túi lưới như lời khai.
- Con dao gọt trái cây không có khả năng cắt dài và sâu làm đứt cả động mạch và khí quản.
- Ở vị trí ngồi xa trên băng ghế sau, với tay trái đè đầu không đủ sức làm cho nạn nhân phải nằm yên, không vùng vẫy đuợc, để bị cắt nhát thứ hai cũng ở một vị trí như trước.
- Về con dao giết người, chị Trần Thị Yến Loan, vợ của anh Chính, khẳng định trên xe của anh Chính không có con dao nào trên ô tô cả


Ở toà án, Chủ tịch Hội đồng Xét xử nhiều lần tuyên bố là Nông Đức Hải không biết gì về vụ việc đã xảy ra trước khi Kim Anh đến gặp anh ta rồi ra nhà nghỉ.
Còn nhiều chi tiết mâu thuẩn và vô lý khiến cho người ta nghi ngờ Nông Đức Hải có vai trò trong vụ giết người rùng rợn nầy. Dư luận cho rằng, dưới chế độ nầy, công lý luôn luôn đứng về phía đảng CSVN.


6* Kết
Chế độ gia đình trị trong đảng CSVN đã tung hoành, quậy nát cả xã hội và đất nước VN. Kể cả việc cắt đất dâng biển, bán nước cho Trung Cộng nữa. Đảng CSVN là một đảng Mafia thật sự của những gia đình gây tội ác.
Ngày nào đảng CSVN còn, thì dân tộc còn…nhiều khổ nạn.
Trúc Giang
Minnesota ngày 29-10-2011

Có thơ rằng:

Ta con ông Tuấn cháu ông Mành
Lêu lổng từ xưa vốn nổi danh
Tiền bạc mặc cho ông, bố kiếm
Ngắn ngày ta phải hưởng cho nhanh
Mạng người xứ sở coi như ngóe
Thời Bác ngày xưa xác vất quanh
Ông thách đứa nào dám mở lại
Hồ sơ “Nữ sát thủ” Kim Anh.


 

Thoi Bac

– Hiện tình các mặt trận tại hải ngoại của việt gian cộng sản


 

 

– Hiện tình các mặt trận tại hải ngoại của việt gian cộng sản

HIỆN TÌNH CÁC MẶT TRẬN MỞ RA TẠI HẢI NGOẠI CỦA VIỆT GIAN CS NHẰM CHIẾM LĨNH CỘNG ĐỒNG & CÁC TÔN GIÁO

TS NGUYỄN BÁ LONG
Học Giả Chuyên Về Lý Thuyết Cách Mạng
Tổng Đại Diện kiêm Phát Ngôn Viên Hiến Chương 2000


Trong thời gian vừa qua và trong thời kỳ sắp tới; VC và Việt Gian đã, đang, và sẽ mở nhiều mặt trận  để đưa cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại vào vòng tay thống trị của chế độ CSVN.Nhưng các chiến sĩ quyết tử với CS còn nhiều và các nhà ái quốc VN không cam tâm phục vụ cho một đảng và chế độ tham tàn cương quyết đứng lên chống lại; thành ra các mưu toan của chúng không dễ đạt được. Vì có một số bộ phận và thành phần trước đây là người Việt quốc gia hoặc cán bộ, viên chức, cựu quân nhân/sĩ quan QLVNCH đã bán rẻ lương tâm đầu hàng hoặc hoạt động cho giặc; hoặc lập trường chao đảo, đã chủ trương có lợi cho VC; cho nên bài này nhằm phân tích các chiều hướng của Việt Gian CS đã tiến hành hoặc sẽ diễn ra trong những ngày sắp tới, theo chỉ đạo của VC hoặc theo chủ trương điên rồ của các nhóm liên hệ, để nắm hoặc thao túng cộng đồng VN Hải Ngoại, kể cả các tôn giáo.

I. NẮM HẢI NGOẠI LÀ CHỦ TRƯƠNG TIẾN HÀNH TỚI CÙNG CỦA CSVN; BẢO VỆ HẢI NGOẠI KHÔNG CHO VC & VIỆT GIAN, TAY SAI CS THAO TÚNG LÀ CHỦÛ TRƯƠNG BẤT BIẾN CỦA NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN

Nghị Quyết 36 của Bộ Chính Trị Đảng CSVN đã nói khá rõ về chủ trương nắm Hải Ngoại của VC. Nhưng từ khi đưa ra Nghị Quyết đến nay đã gần một thập niên, VC cũng chưa đi tới đâu trong sự thu phục Hải Ngoại, trừ một số ít các kẻ bán rẻ lương tâm, đã tách ra khỏi tập thể tị nạn hoặc lén lút cộng tác với VC, và những kẻ này cũng đã bị nhận diện khá nhiều cũng như bị vô hiệu hóa. Chiến lược của chúng ta là bất cứ kẻ nào hoặc nhóm nào ra mặt hoạt động cho CS hoặc có các thái độ/hành động có lợi cho VC là chúng ta TRIỆT HẠ hoặc VÔ HIỆU HÓA ngay (đặc biệt là CÔNG BỐ TRƯỚC CÔNG LUẬN CÁC CHỦ TRƯƠNG/THÁI ĐỘ/HOẠT ĐỘNG CỦA CÁC CÁ NHÂN HOẶC NHÓM NÀY). Trong chiều hướng đó, số Đối Lực 144 tháng 5-2013 là một số cực kỳ quan trọng nhằm PHÁ VỠ CÁC NỖ LỰC ĐÃ VÀ SẼ DIỄN RA CỦA VIỆT GIAN CS nhằm thu phục hoặc nhuộm đỏ Hải Ngoại. Có 3 mặt trận chính của Việt Gian CS đã hoặc sẽ được phát động hầu thực hiện các chỉ đạo và đáp ứng các mục tiêu của Đảng CSVN trong giai đoạn tới:

1) Trên mặt trận chính trị, chúng tung ra các chiến dịch XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN, HÒA HỢP HÒA GIẢI & CỘNG TÁC VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG. Các vùng xuất phát và trọng điểm của các chiến dịch này là Ottawa, Paris, Houston, Washington D.C. Chúng lần lượt thảm bại trong chiến dịch “XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN”, “HÒA HỢP HÒA GIẢI”, và bây giờ là luận điệu “BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG!”. Luận điệu này thô thiển nhưng nó đánh vào lòng ái quốc của đồng bào, không cảnh giác là dễ dàng sa vào tay VIỆT GIAN CS ngay, vì nói chống TRUNG CỘNG thì người VN ai mà không có lòng dạ đó.  Nhưng cái vế THỨ NHẤT của chiêu bài này nó nguy hiểm lắm, nếu không suy nghĩ có thể sa vào tròng Việt Gian CS dễ dàng: BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG là KHÔNG THỂ NÀO (impossible), vì VC KHÔNG BAO GIỜ CHỐNG TRUNG CỘNG, trái lại LÀM THEO LỆNH CỦA TRUNG CỘNG. Chúng ta phải hiểu rằng HỆ THỐNG CỘNG SẢN QUỐC TẾ nay đặt dưới sự lãnh đạo và chỉ đạo của Đảng CS Trung Hoa, sau khi Liên Xô (tức Đệ Tam Quốc Tế) bị xóa sổ năm 1991 (Cách Mạng Nga tháng 8-1991). Có thể hiểu rằng những kẻ chủ trương BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG không phải không biết VC không bao giờ chống TC, nhưng chỉ đơn giản là chúng muốn BẮT TAY VỚI VC vì chúng hoạt động trong một hệ thống chịu sự chỉ đạo của ngoại bang, mà ngoại bang liên hệ đang muốn bắt tay với VC và TC để THỦ LỢI VỀ KINH TẾ và NGOẠI GIAO. Một mặt chúng phải nghe lời ngoại bang, một mặt chúng được rót nhiều lời đường mật của VC và bọn nằm vùng, bảo rằng chúng sẽ được dành cho nhiều quyền lợi và danh phận nếu chúng cổ võ đường lối “BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TC”, vì  nếu chỉ “BẮT TAY VỚI VC” không thì không ai theo, nên chúng phải đưa ra chiêu bài: “BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG!”. Người sơ ý không chịu nghĩ thấu đáo có thể bị lừa! BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TRUNG CỘNG chỉ có một nghiã là “VỪA LÀM TAY SAI CHO VC, VỪA LÀM TAY SAI CHO TC”, chứ còn CHỐNG TC LÀ KHÔNG BAO GIỜ, vì VC LÀ TAY SAI CỦA TC, làm sao dám CHỐNG TC.  Chúng ta phải nhớ hai chi tiết quan trọng là ĐẢNG CSVN trong thực tế là 1 chi bộ của ĐẢNG CS TRUNG HOA, và Hội Nghị Thành Đô năm 1990 đã chuẩn bị để đưa VN thành một bộ phận của Tàu sau 30 năm, nghiã là vào năm 2020, và việc chuẩn bị này đang được các Thái Thú Bắc Kinh tại Hà Nội tiến hành một cách có hệ thống từ CỜ 6 SAO, GIÁO DỤC CHỮ TÀU, DI DÂN, KINH TẾ, HIẾN DÂNG ĐẤT ĐAI VÀ LÃNH HẢI, MỞ CÁC TRỤC CHIẾN LƯỢC VÀ CHIẾM LĨNH CAO NGUYÊN ĐỂ CHUẨN BỊ CHO CÁC NỖ LỰC TƯƠNG LAI CHIẾM VN v.v. Xin xem thêm bài viết của TS NGUYỄN BÁ LONG nơi trang nhất và bài của TS MAI THANH TRUYẾT về “Thời kỳ Bắc Thuộc mới của VN”. Nội một sự kiện Nguyễn Thiện Nhân sau khi vào Bộ Chính Trị qua Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa 7 chưa nóng đít đã lật đật bay sang chầu Bắc Kinh, thì ta hiểu ngay sự lệ thuộc của Đảng CSVN đối với Đảng CSTH như thế nào? Bởi vậy, nói chuyện VC chống TC là chuyện hoang đường, một Phó Thủ Tướng vừa vào BCT đã lật đật bay sang chầu thiên triều ngay lập tức, thì có khác gì việc làm của các viên chức lãnh đạo An Nam Đô Hộ Phủ ngày xưa đâu? Bây giờ TC đã thiết lập lại ĐÔNG ĐÔ ĐẠI PHỐ tại Bình Dương (gần SG), ĐÔNG ĐÔ ĐẠI PHỐ được thiết lập vào thời kỳ đô hộ của Trương Phụ (thời Kháng Chiến Lam Sơn), mà bây giờ lại được tái lập tại VN. Điều đó nói lên cái gì? Một thời kỳ đô hộ mới tại VN đang được thiết lập. Việt Nam Hải Ngoại chính là căn cứ địa cuối cùng để từ đó người Việt tiến hành các nỗ lực quang phục quê hương một khi VC đã hoàn thành việc xáp nhập VN vào TC theo Hội Nghị Thành Đô. Bởi vậy không bao giờ chúng ta để cho VN Hải Ngoại lọt vào vòng tay VC; nhất là không bao giờ người Việt tị nạn nên nghe lời bọn Hòa Hợp Hòa Giải cổ võ cộng tác với VC ĐỂ CHỐNG TC, vì VC KHÔNG BAO GIỜ CHỐNG TC. Xin xác định lại một lần nữa như thế!


Các nỗ lực BẮT TAY, ĐỐI THOẠI với VC đã được Việt Gian CS phát động đồng loạt từ nhiều trung tâm, bởi nhiều tay sai chứ không phải một người. Các trung tâm chính của nỗ lực này hiện nay là OTTAWA, HOUSTON, PARIS. còn các hoạt động nhằm XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN của người tị nạn thì trung tâm chính hiện nay là Washington D.C., qua hoạt động của Nhóm Nguyễn Ngọc Bích với Nghị Quyết SJR 455 của Đại Nghị Viện Tiểu Bang Virginia chỉ định ngày 30-4-2013 và những ngày 30-4 của những năm sau đó là “South Vietnamese Recognition Day”, nhưng đã hoàn toàn thất bại: Cộng Đồng Washington D.C – Maryland – Virginia đã không tiếp nhận Nghị Quyết đó, và cộng đồng các nơi cũng như các đoàn thể đều lên tiếng chống lại (xin xem số báo đặc biệt Tưởng Niệm Quốc Hận thứ 38, Khai Thác Thị Trường #90, tháng 4-5-6/2013, với các bài viết của TS Nguyễn Bá Long và 10 tác giả khác, từ trang 6-22); cho nên âm mưu XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN 30-4 bằng BÀN TAY NGƯỜI MỸ (ban đầu là một chiến thuật rất đắc ý, tưởng chừng như thành công tới nơi, của NNB) đã hoàn toàn sụp đổ. Rồi các cuộc 
họp tại Paris của Liên Minh Dân Chủ VN hệ phái lãnh đạo bởi qúy ông NGÔ THANH HẢI, NGUYỄN TẤN TRÍ và LÊ PHÁT MINH, có dính với “VỀ CHUỒNG”; cũng như chuyến đi về VN của một Việt Gian tại Houston, đều nằm trong nỗ lực của CSVN và hệ thống tay sai tại Hải Ngoại mở mặt trận Hòa Hợp Hòa Giải với VC, sau khi các nỗ lực kêu gọi hợp tác với bạo quyền CSVN của một bà bác sĩ trên Internet được đáp lại bằng sự lạnh nhạt của mọi người. Trận đánh từ tháng 4 đến tháng 6-2013 của hệ thống Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN, Phong Trào Hiến Chương 2000, và phong trào kết hợp qua Đại Hội Mở Rộng Toronto năm 2009, khai triển bởi các cây viết chính: TS NGUYỄN BÁ LONG, GS TS NGUYỄN PHÚC LIÊN, Học Giả NGUYỄN QUANG HIỆP (xin coi bài của tác giả Nguyễn Quang Hiệp trong số này) đã và sẽ giáng cho các nhóm HHHG và BẮT TAY VỚI VC  các đòn chí tử nhằm triệt tiêu mặt trận HHHG tại Hải Ngoại. Năm nay, trái với năm 2005 sau chiến dịch DIỄN HÀNH CHO TỰ DO thất bại thê thảm, VT đã rút vào bên trong chứ không chường mặt ra để chủ động lèo lái chiến dịch XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN, mà nhường cho Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ của Nhóm Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Mậu Trinh. VT đang lo cố thủ các vị trí đã dành được nên dè dặt với đòn nguy hiểm là XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN, để cho nhóm cộng tác năm 2005 (Nghị Hội) đứng ra một mình, lãnh đạn!

2) Trên mặt trận TỪ THIỆN & VĂN NGHỆ nhằm ru ngủ và chiêu dụ người Việt Hải Ngoại, chẳng những để lôi cuốn người tị nạn theo Nghị Quyết 36, chúng còn moi tiền đồng bào. Chúng đã tung ra các đòn:

- Mở các chiến dịch TỪ THIỆN XHCN khắp các nơi. Nội ở vùng Toronto mà trong Mùa Xuân 2013 này, đã có hàng chục vụ tổ chức văn nghệ và quyên góp từ thiện, mục đích chính là THU TIỀN VỀ VN (chứ không phải chi tiêu tại Hải Ngoại; chỉ có ngoại lệ một vài hội nào đó là có chi tiêu tại Hải Ngoại, còn đa số là đưa tiền về trong nước). Ta thấy rõ ràng cái này đáp ứng đúng mục tiêu của Đảng CSVN coi Hải Ngoại là CON BÒ SỮA cho chúng vắt, dễ nhất là qua TỪ THIỆN XHCN. Bởi vậy đồng bào Toronto hãy coi chừng các hội nào quyên tiền đưa về VN, phải nhận định cho rõ là những người này làm với mục đích gì?

- Tiếp tục đưa CÁN BỘ & VĂN CÔNG CS RA HẢI NGOẠI để thực hiện Nghị Quyết 36, đặc biệt là ĐVH. Tên ca nô CS dơ dáy này (hun hít một nhà sư ngay trên sân khấu ở Hà Nội) bị người tị nạn tẩy chay khắp nơi. Tại Mississauga đêm 4-5-2013, đồng bào tị nạn đã biểu tình quyết liệt trước địa điểm 6435 Dixie Rd. (Capital Banquet Hall) để phản đối cuộc trình diễn của y. Không thấy người của cộng đồng hoặc bà con tị nạn đi xem đêm văn nghệ này, mà chỉ nghe được giọng của các nhóm người Bắc và các khuôn mặt lạ hoắc (du sinh, lao động v.v.) mà thôi.

Điều này chứng tỏ rằng tên ca nô đã không xâm nhập được vào cộng đồng tị nạn và Nghị Quyết 36 còn lâu mới có thể tác động đến cộng đồng VN. Tháng 12/2012, ĐVH đến Montréal đã bị chống mạnh, tháng 5/2013 đến Toronto bị biểu tình quyết liệt. Sắp tới, tên ca nô sẽ đi Vancouver chắc cũng sẽ bị đả đảo tương tự.

3) QUỐC DOANH CỘNG SẢN (Phật Giáo) đang có những chuẩn bị ráo riết để mở mặt trận tại Hải Ngoại, trên nền tảng của Nhóm “VỀ CHUỒNG” đã từng mở mặt trận hòng“XÓA SỔ VĂN PHÒNG II – VHĐ” đưa toàn bộ Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất Hải Ngoại vào vòng tay QUỐC DOANH CỘNG SẢN trong nước. Hiện nay, chúng thay đổi sách lược là DÙNG TÔN GIÁO  ĐỂ CHIẾM VIỆT NAM HẢI NGOẠI, sau khi chúng đã THẤT TRẬN năm 2007 và thất bại liên tiếp trong các CHIẾN DỊCH CHÍNH TRỊ  do các tay sai và các nhóm Hòa Hợp Hòa Giải thi hành. Ta thấy một sự rất ăn khớp là nhóm LMDCVN qua họp tại Paris có dính với các nhân sự LMDCVN từ Ottawa, Houston, Paris và dính với vị lãnh đạo “VỀ CHUỒNG” tại Paris. Đây không phải vô tình hoặc xã giao mà là một nỗ lực phối hợp rộng lớn cho toàn hải ngoại giữa các nhóm chính trị HHHG, QUỐC DOANH HẢI NGOẠI, QUỐC DOANH CỘNG SẢN và CSVN trong nước. Rồi các nhóm HHHG tại Toronto, Mississauga, Ottawa v.v. bên Canada đều có dính và quan hệ mật thiết với “VỀ CHUỒNG” hết. Một hệ thống báo chí tay sai (có đăng ĐVH trình diễn tại Toronto) cũng liên hệ đến sự tán trợ cho QUỐC DOANH CS “VỀ CHUỒNG” lên lãnh đạo Phật Giáo toàn Canada. Nhưng các nhà ái quốc VN và hệ thống Diễn Đàn Quốc Tế đã nắm vững về các âm mưu và kế hoạch này của QUỐC DOANH CS sắp diễn ra tại Toronto, Canada, nên sẽ đem toàn lực phối hợp với các đoàn thể ái quốc và chống Cộng tại vùng Toronto và Canada bẻ gảy mặt trận này.
QUỐC DOANH HẢI NGOẠI vã các nhóm chính trị HHHG cũng như từ thiện XHCN và tay sai báo chí địa phương là một hệ thống liên hợp hỗ trợ và tiếp sức lẫn nhau. Chúng cố đưa một thượng tọa “VỀ CHUỒNG” lên lãnh đạo Phật Giáo tại Canada, và như thế đặt Phật Giáo VN tại Canada vào hệ thống CS trong nước. QUỐC DOANH HẢI NGOẠI dùng phương tiện là tiền bạc (qua các quyên góp hằng loạt bằng nhiều cách khác nhau) và danh vị để mua chuộc tăng ni nhằm khuynh loát hàng tu sĩ theo phương cách thế tục, kể cả đưa các vị sư quốc doanh trong nước ra. Chúng mở mặt trận đồng loạt, vừa chính trị vừa tôn giáo, liên hệ đến nhiều trung tâm và nhiều nhóm, cá nhân. Chúng cố nắm cho được các phương vị chính trị của ngoại bang để làm bàn đạp và để tăng uy thế, nói cho có nhiều người nghe, và để thuyết phục cộng đồng. Có nhiều người không biết tưởng chúng nắm các phương vị chính trị hoặc dân cử của các nước như Mỹ, Canada v.v. là chống Cộng. Thựs sự chúng chuẩn bị và có ý đồ lâu rồi. Bây giờ chúng cũng giả bộ nói chống Cộng; nhưng những nhà hoạt động theo dõi chúng trong nhiều năm thì đã biết tâm địa chúng và các nỗ lực của chúng. Bởi vậy, hệ thống Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN, Phong Trào Hiến Chương 2000, và 3 phong trào kết hợp qua Đại Hội Mở Rộng Toronto ngày 28-29/11/2009 đã quyết định mở mặt trận đánh vào cùng lúc các nỗ lực của CS, Việt Gian và Quốc Doanh Hải Ngoại về các lãnh vực CHÍNH TRỊ, TÔN GIÁO, TỪ THIỆN XHCN, và TUYÊN VẬN; trong đó, hai mặt trận CHÍNH TRỊ và TÔN GIÁO là tâm điểm của chiến dịch ĐƯA VIỆT NAM HẢI NGOẠI vào VÒNG TAY CS.
Sắp tới, sẽ có các trận đánh quyết liệt của các đoàn thể chống Cộng và các nhà ái quốc VN vào QUỐC DOANH HẢI NGOẠI tại Toronto và Canada; ngăn ngừa kế hoạch đưa một vị sư “VỀ CHUỒNG” lên lãnh đạo Phật Giáo ở Canada, và sẽ đặt PG tại đây dưới hệ thống CS trong nước.
Ngày nào các nhà ái quốc VN còn hơi thở là vẫn sẽ QUYẾT TỬ với CS, VIỆT GIAN và QUỐC DOANH HẢI NGOẠI. Không khi nào chúng tôi chấp nhận để các tội đồ dân tộc và lũ BÁN NƯỚC đặt người Việt tị nạn dưới bàn tay tham tàn của bạo quyền CSVN.

II. HƯỚNG ĐI CỦA ĐÁM HHHG & VIỆT GIAN CS HIỆN TẠI LÀ DỰA VÀO NGOẠI BANG ĐỂ BẮT TAY VỚI CS VÀ ĐI NGƯỢC LẠI CỘNG ĐỒNG HẢI NGOẠI

Trước đây chuyện dựa vào ngoại bang để bắt tay với CS ít xảy ra vì các mối quan hệ giữa một số cá nhân trong cộng đồng tị nạn và ngoại bang chưa thật chặt chẻ và ít cá nhân dám nghĩ tới vận dụng ngoại bang để liên hệ với CS vì sợ cộng đồng lên án. Nhưng trong những năm sau này, có một số cá nhân đã trực tiếp bắt tay với CS mà cũng không chết chóc gì, như NCK, PD, NPH v.v. Càng ngày, một số nhân vật chính trị bán rẻ lương tâm trong cộng đồng VN càng nghĩ ra các mưu sâu để hòng vừa bắt tay được với VC để thủ lợi, nhưng tránh bị các lên án của cộng đồng hoặc tiết giảm sự lên án đến mức tối đa. Các con người giảo hoạt này, vừa có trình độ cao hơn các đám đi trước, vừa có tham vọng hơn, nên đã nghĩ ra được nhiều chiêu nhằm đạt được mục đích của họ là BẮT TAY VỚI VC, mà lại được bảo vệ bởi NGOẠI BANG, còn cộng đồng thì cũng hoặc không chỉ trích hoặc chỉ trích ít đi. Trong số những kẻ làm Việt Gian theo hướng này, thì kẻ chọn con đường LÀM CÔNG TÁC CHO NGOẠI BANG là khôn ngoan nhất và tránh né được nhiều nhất những chỉ trích của cộng đồng. Nhưng con người thường có tính tham và muốn nổi tiếng, nhất là những người hoạt động chính trị; cho nên những kẻ LÀM CÔNG TÁC CHO NGOẠI BANG ít khi giữ được tính chất thuần túy là LÀM CÔNG TÁC CHO NGOẠI BANG để lấy tiền công hoặc tiền dịch vụ; mà thường đi xa đến độ lộ rõ những mưu đồ và toan tính tương lai, cũng như bị CS du vào các tình thế BẮT BUỘC PHẢI CỘNG TÁC, nên lúc đầu tính khác nhưng khi đụng vào trận thì không chịu nổi các đòn độc của CS, đã khiến cho một kẻ dùng danh nghiã LÀM CÔNG TÁC CHO NGOẠI BANG biến thành TAY SAI CS và HOẠT ĐỘNG CHO CS. Cho nên cuối cùng ra người ta ít chú ý đến khiá cạnh LÀM CÔNG TÁC CHO NGOẠI BANG bằng những bằng chứng hùng hồn trong quan hệ của người đó với CS, rõ rệt chứng tỏ người này đã lọt vào vòng tay của CS và tự nguyện làm con rối trong cộng đồng để thỏa mãn những gì anh ta đã hứa với các viên chức CS khi được tiếp đãi riêng. Đây là trường hợp của một Việt Gian CS tại Houston đã đi quá xa để bây giờ trở thành con rối hoạt động cho CS chống lại cộng đồng tị nạn. Và hậu quả là không còn ai nghe người này, khi y là con bài bị lộ hẳn rồi. Y đã rõ ràng phục vụ cho VC rồi. Nó khác với trường hợp một người từng là Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ cũng đi VN nhưng không bị cháy, vì người này đã giữ được khoảng cách cần thiết ,và người này ở vị trí Dân Biểu Liên Bang khi đi thành phái đoàn luôn luôn có nhiều người giám sát, không phải muốn làm gì cũng được; và sau chuyến đi người này cũng chưa có bộc lộ thái độ hoặc hành động gì là tay sai CS. Còn xa hơn nữa thì mình phải chờ mới biết. Có người từng đòi đem máy bay thả bom Miền Bắc trong chiến tranh VN, nhưng sau này thì qùy gối dưới CS, khi chết cũng không được VC cho đem về quê chôn nữa, cho nên một đời thân bại danh liệt, đến nỗi chùa cũng từ chối không dám cúng cho sau khi chết. Thành ra ta thấy làm tay sai VC có nhiều hệ lụy mà gương nhãn tiền nhất là NCK. Hiện có một người cũng thuộc nhóm HHHG ở Canada có một đường hướng tiếp cận với CS qua thế lực và các mối giây liên hệ của ngoại bang, và đây là lúc người này khai triển kế hoạch của mình đã ấp ủ nhiều năm (tức HHHG với CS). Nhưng vì còn sợ cộng đồng VN chỉ trích nên người này trong lúc này còn đi nước đôi, khi thì tuyên bố đòi hỏi dân chủ, bênh vực những người tranh đấu trong nước, lúc lại họp hành với những người chủ trương đối thoại với VC mà không có điều kiện gì, khiến cho nội bộ của chính đảng phái đó, có hai phe, thì phe có chủ trương không HHHG với VC đã lên tiếng bằng một Bản Tuyên Bố rồi. Vì tính cách nguy hiểm của sự lơ lững của người này và nhóm của ông, cho nên kỳ này Diễn Đàn Quốc Tế phải ra số báo này để CẢNH BÁO ĐỒNG BÀO TORONTO VÀ HẢI NGOẠI về chủ trương BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TC, về những sai lầm của nhóm này, và điểm danh các nhân sự liên hệ.
Mối liên hệ giữa nhóm này với lãnh đạo “VỀ NGUỒN”, nhóm chủ trương đối thoại với VC ở Houston, và báo chí tay sai sẵn sàng hỗ trợ “VỀ NGUỒN” cũng như ca nô CS, khiến cho người tị nạn ở Toronto và hải ngoại cần đặt câu hỏi về ý chí thật sự của đoàn thể của người này đối với chủ trương “BẮT TAY VỚI VC ĐỂ CHỐNG TC” như thế nào?

Vì bài đã khá dài, tác giả xin đăng tiếp tài liệu sau đây về cuộc biểu tình chống ĐVH tại Mississauga vàsẽ trở lại vấn đề này trong số Đối Lực 145 tháng 6-2013.

Hải Ngoại ngày 19 tháng 5 năm 2013

T/M Diễn Đàn Quốc Tế Của Các Phong Trào Dân Chủ VN

 

BÀN CỜ ĐÃ SẮP XONG


 

Xin chuyển - Tuỳ nghi.

Bình

 

----- Forwarded Message -----
From: "

 

kính xin quý Chị giúp phổ biến bài này vào các D Đ dùm.

Cám ơn các Chị nhiều lắm.

Vinh

 

BÀN CỜ ĐÃ SẮP XONG

HỒ TẤN VINH

Bài số 5 – bài chót

LƯƠNG TÂM NGƯỜI CỘNG SẢN

 

Từ trong nôi của Chủ Nghĩa, người Cộng sản đã đem ra hết nhiệt tình, trí tuệ, tài nguyên để thực hiện ước mơ. Nhưng họ đã thất bại và thừa nhận Chủ Nghĩa là không tưởng. Họ đã giải tán Liên Sô từ tháng 12 năm 1991.  Bây giờ là năm 2013. Đã hơn hai chục năm rồi, dư thời gian để cho ai chậm hiểu cũng đã phải hiểu rồi rằng chủ nghĩa CS là sai lầm.

 

Trong nội bộ đảng CSVN, vấn đề duy nhứt được đặt ra đối với các đảng viên là Chủ Nghĩa sai rồi, ta phải làm sao?

 

Họ chỉ có một trong ba con đường để lựa chọn.

 

1- Mặc dầu biết rằng Chủ Nghĩa là sai rồi, nhưng vì địa vị, tài sản tạo dựng bấy lâu nay nhờ có đặc quyền, đặc lợi nên một số đảng viên phải bám lấy chế độ. Không còn phải vì ấm no của người dân, không phải vì độc lập của Tổ Quốc, mà chỉ vì quyền lợi cá nhân mà phải quyết liệt phản động đối với mọi đổi thay.

 

Cách đây 10 năm, Bùi Tín ước lượng số người này là 50 ngàn. Bây giờ có thể đã nhơn hai là 100 ngàn người. Đem ra so với dân số khoảng 90 triệu, thì họ chỉ là một tỷ lệ 1 trên 900.

 

2- Mặc dầu biết rằng Chủ Nghĩa là sai rồi, nhưng vì tuổi tác quá cao, họ không còn hơi sức để quây vòng, để nói chuyện lý tưởng nhân sinh, họ an phận với những kỹ niệm chống Tây, chống Mỹ để tự hãnh diện lúc cuối đời. Mấy người này từ từ chết hết rồi, bây giờ không còn mấy người ‘cách mạng lão thành’.

 

Nhưng đa số là đám đảng viên trẻ. Họ gia nhập Đảng không phải vì tốt bụng. Nhưng họ phải gia nhập Đảng để có cơ hội tiến thân. Số này có từ 2 đến 3 triệu người. Họ sẽ không còn mù quáng như ngày xưa các ‘anh hùng liệt sĩ’ ôm lựu đạn nhảy vào lô-cốt. Họ sẽ không chết vì ai cả, mà họ chỉ chịu chết cho lợi ích cá nhân của mình mà thôi. Nên gió thổi ngã nào thì họ sẽ theo hướng gió đó.

 

3- Những người CS hồi tâm, sau khi hiểu được rằng chủ nghĩa CS là sai lầm, không hèn nhác chối tội, ngược lại ý thức một cách đau đớn rằng mình cũng đã có nhúng tay vào máu, dự phần tạo dựng ra con quái vật, họ tự thấy có bổn phận và nhận trách nhiệm từ đây làm hết sức để đền bù. Mỗi người một kiểu, họ bắt đầu ‘hành trình đi ngược dòng đời của mình’ (Bùi Tín).

 

Phải thật là lương thiện, phải thật là can đãm mới dám dấn thân vào cuộc hành trình này.

 

Làm sao biết được họ có bao nhiêu người, nhưng ít ra ta cũng biết được những người CS hồi tâm nổi tiếng như các ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Hộ (nhưng phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục.), Lê Hồng Hà (Bỏ điều 4 nói về sự lãnh đạo của Đảng cộng sản vì Đảng chưa xứng đáng lãnh đạo việc xây dựng và phát triển đất nước), Trần Độ (Cái chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa của Việt Nam hiện nay nó tàn bạo hơn cả chế độ Tần Thủy Hoàng và sự dã man của chủ nghĩa phát xít Hít-le ), Vũ Thư Hiên, Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh  . . Bà Dương Thu Hương.

 

Người bền bĩ nhứt trong việc vạch ra những sai trái của những việc làm của Đảng CS để thuyết phục các đồng chí cũ sớm mở mắt ra là ông Bùi Tín. Ông là tác giã ba cuốn sách: Hoa Xuyên Tuyết (1991), Mặt Thật (1994), Mây Mù Thế Kỷ (1998) và rất nhiều bài viết ngắn và phỏng vấn.

 

Giữa những người CS phản động giả đò trung kiên ôm lấy ‘chủ nghĩa xã hội’ nhưng thật sự là để bảo vệ tài sản và địa vị của mình, muốn vậy thì phải tước đoạt quyền làm chủ của nhân dân và những người CS hồi tâm tranh đấu trả lại cho nhân dân quyền tự do định đoạt vận mạng của mình, ta đã thấy rõ ràng chánh nghĩa đang ở phía nào.

 

Trong cuộc đọ sức này, tôi chưa thấy vai trò giúp sức của những lãnh tụ quốc gia. Đáng tiếc hơn nữa, có người nhân danh ‘quốc gia’ để sỉ nhục những người CS hồi tâm.

 

Năm xưa, lúc Thượng Tá Tám Hà về hồi chánh, ông đã được đón tiếp lịch sự và được trọng đãi. Tôi không biết lúc Thượng Tá Tám Hà về hồi chánh với VNCH, có ai có can đãm đứng trước mặt Tám Hà mà hỏi ‘trước khi hồi chánh, anh đã giết bao nhiêu người lính Cộng Hòa?’

 

Vậy tại sao bây giờ ra được ngoại quốc rồi lại có quá nhiều ‘dũng khí’ đem chuyện cũ của Hoàng Minh Chính, của Nguyễn Hộ của Bùi Tín hay gần đây của Hồ Ngọc Nhuận, của Huỳnh Tấn Mẫm mà hạch sách, mà mạ lỵ? Cách cư xử không mã thượng này gián tiếp bôi lọ danh dự và hạ thấp phẫm giá của người quốc gia chân chính lại không giúp ích gì cho mục tiêu chống cộng, ngược lại nó chận con đường trở về với dân tộc, nó có tác dụng chống phụ Việt cộng.

 

Người cộng sản hồi tâm là ai?

 

Đó là những người cộng sản tự mình tìm cách thoát ra được cái mê hoặc của Chủ Nghĩa, tìm lại được cái bản ngã của mình, tìm lại được cái lương tâm của con người. Họ không phải chỉ lèo tèo mấy người nổi tiếng nêu ở trên mà là một số rất đông đảng viên,  vì Trời Đất đã ban cho mọi người - không phân biệt học nhiều hay học ít  - cái khả năng biết phân biệt cái đúng cái sai.

 

Người cộng sản hồi tâm là người lương thiện. Theo Hà Sĩ Phu, một khi họ trở thành lương thiện thì họ hết là cộng sản rồi.

Vì sau cùng, chính những người cộng sản hồi tâm mới có khả năng giúp đất nước vượt qua cuộc khủng hoảng hôm nay.

Và đúng ngay lúc này, đây mới thật là một hành động cứu nước.

 

Đây mới là một hành động yêu nước.

 

Phối hợp với những người CS hồi tâm là Lực Lượng Dân Tộc Việt Nam do các người Lãnh Đạo Tôn Giáo và những người đấu tranh Dân Chủ có quần chúng trong nước và hải ngoại góp sức, ta thấy mặt trận đã bày ra rồi – không cần đánh cũng đã biết ai thắng ai thua rồi - và bất luận sắp tới đây, Điều 4 của Hiến Pháp 1992 có bị bỏ liền hay không nhưng nhứt định sớm muộn gì nó phải bị bỏ và chế độ phải được thay đổi.

 

Đây không phải là một kiến nghị để xin xỏ mà đây là một đòi hỏi, bắt buộc phải thực hiện. Đòi hỏi này dựa trên

 

1.      Không có chánh danh của chế độ

2.      Các nhân quyền căn bản của công dân

3.      Bọn phản động chỉ là một con số rất nhỏ

4.     Sức ép không cưỡng nổi của quần chúng có tổ chức và Lãnh Đạo.

 

BÀN CỜ ĐÃ SẮP XONG RỒI.

 

HỒ TẤN VINH

Melbourne

1 tháng 6 năm 2013

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link