Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 11, 2013

Đã Sáng Mắt Chưa?


 

            Có một thành phần,không ít cac trí thức khoa bảng <nếu cứ xem khoa bảng là trí thức> là thành phần không bao giờ sáng mắt ra được,goị là thành phần thứ ba,ở giưã hai hàng,bản chất thiếu lương thiện phản phúc đã luôn bị choí loà trước sự giầu sang cuả các quan thaí thú và CCCC bằng nghề cầm chim cho Tầu,nên họ mơ ước : đái lên đầu người cho khai tất cả để một mình họ thơm rồi họ sẽ biến thành phiến ghế đá để được các quan thaí thú ngồi < ý thơ CTT> !!!
 

 

.
 
Đã Sáng Mắt Chưa?
 
Nhiều người bị mù loà, bị cataract, được chữa lành và đã sáng mắt.
Ấy thế mà vẫn có người có mắt cũng như không, vẫn u tối như thường. Họ là ai?
 
Ở Việt-Nam

1. Họ là những bà mẹ quê chất phác.

Nghe lời ngon ngọt của CS, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà, những tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được cấp mấy giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, huy chương bằng đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán chang ai mua. Hổm nọ, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện.              Kết quả? Họ bị hốt và vất lên xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Giờ họ đã sáng mắt nhưng đã muộn. Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.
 

2. Họ là giới trí thức sống tại miền Nam Việt-Nam.

Họ nghe lời dụ dỗ của bọn CS, họ đọc toàn sách Karl Marx, Engels, Jean Paul Sartre họ mơ tưởng thấy tương lai sán lạng, bầu trời nở hoa, một thế giới đại đồng, không giầu không nghèo, ai cũng như ai, gọi nhau tất cả bằng “đồng chí”.      Vi thế là họ xuống đường biểu tình, phá rối trị an của VNCH, làm mồi cho tụi VC xâm nhập thành thị phá hoại. Sau ngày 30-4-75, họ ra ứng cử vào QH bù nhìn. Kết quả rớt đài. Họ thấy tất cả mọi sự đều tệ hại hơn ngày xưa nhiều, họ la ó, phản đối. Kết quả họ bị quản chế, họ bị công an thuê xã hội đen đánh đập, gây ra tai nạn. Thế là họ mở mắt trong nhà thương. Rồi họ sáng mắt không kịp nữa khi đã vào nhà xác.
 

3. Họ là những đại diện được dân cử miền Nam.

Trước đây họ bị dụ khị vơi củ cà rốt đỏ tươi là sẽ ở lại làm việc cho thành phần thứ ba, với hoang tưởng là CS Miền Bắc giải thể VNCH và trao cho nhóm thành phần thứ ba thành lập chính phủ miền Nam, chia ghế chung với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ ra sức sử dụng cái tự do dân chủ miền Nam đánh phá VNCH đủ mọi mặt. Khi VNCH bị bạn đồng minh bỏ rơi thì ai ngờ họ bị cho ra rià, chỉ còn ngồi chia với nhau cái “ghế đá công viên”.
 
4. Họ là thành phần du kích miền Nam, tập kết ra Bắc.
Họ đã sống dở chết dở trên dẫy Trường Sơn, trên đường mòn HCM. Họ tin là mai này miền Bắc đánh thắng miền Nam thì họ trơ về vinh quang, CS Miền Bắc sẽ để cho họ thống lãnh miền Nam, ít nhất cũng làm quan to. Hỡi ôi! Họ được gì? Tất cả những chức vụ ngon lành đều do cán ngố miến Bắc nắm hết. Họ bị bỏ rơi, uất ức quá họ xin phục viên. Bây giờ họ chỉ còn biết mở mắt và chửi thề từ sáng đến tối mà thôi.
 

5. Họ là thành phần giầu sang phú quý miền Nam.

Nghe lời hứa ngọt như mía lùi, vào bưng thành lập cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ được rủ sang Paris ngồi vào bàn tròn bàn vuông, dự hội nghị thanh toán miền Nam do Kissinger và Lê Đức Thọ bầy mưu đạo diễn năm 1973. Sau 30-4-75 họ được gì? Ôi chao, Cái MTGPMN sống chưa bao lâu đã bị CS Miền Bắc bóp cổ chết ngắc ngày 2-7-1976.     Bấy giờ họ mới sáng mắt ra thì đã trễ, chỉ còn biết than thân trách phận là mình quá ngu.
 
Tại Hải Ngoại:

Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên.

Từ ngày Mỹ nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:
1. Một ông vua chả giò, đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả người dân trong nước cũng phải hối lộ chứ), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. Kết quả ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông “Tưởng Thú Khải” nên mới “tái vượt biên bằng đường hàng không” ra khỏi nước. Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.
2. Một ông bác sĩ tim, bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất “hiện đại” về Sàigon mở phòng mạch mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ “gián điệp CIA” không đưa ra toà nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. Thế là mất cả chì lẫn chài. Về lại Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống, ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.
3. Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông, đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. Một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. VK hồi đó chưa được phép mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê “thế nà nàm sao?”, chắc chúng “điều cha” là ông nhờ người khác đứng tên. Ông tẽn tò trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ của HY đỏ Phạm Minh Mẫn mới đây.
4. Trần Trường thu băng lậu , khoái “bác hồ” hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. Ở VN hồi đó ông được CSVG nâng cấp lên thành “anh hùng”. Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa, thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. Ông bỏ ra mấy chục ngàn đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang ngon lành, ai ngờ ông bà “anh hùng” bị gọi lên làm việc về tội “quên đóng thuế” cho nhà nước. Bà vợ ông ức quá “anh hùng” mà chả được cư xử như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không chết.  Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào.  Bà con ai biết mách giùm nhé.
5. Một ông giáo sư dậy điện toán, mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. Ông đoán đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học “vi tính – com piu tơ”, cơ sở phất lên như diều gặp gió. Ông làm thêm chi nhánh ở Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên một điều là VN có “rừng nào cọp nấy”. Cọp miền Nam khác cọp miền Trung, miền Bắc. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ tục “đầu tiên” (tiền dâu?) hơi yếu, nên ông bị mời lên Công An làm việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống phá nhà nước. Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng, để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng chỉ nhỏ lệ mà ra đi, về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị đồng bào chửi.
6. Chàng là một Việt Kiều bình thường, nhưng có tật “nổ” khi về VN. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là “Sàigòn bây giờ đổi mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm cũng được” . Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn đông ngày trước, bây giờ là “thành phố ôm”.
Chàng chỉ là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. Nhưng VK về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự giới thiệu là kỹ sư “hoá học”. Ngày ngày chàng đụng tới hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác học trong phòng thí nghiệm thật. Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút xíu vì nhà đang gặp khó khăn. Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về.
Sau chuyến đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công An số 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn đề. Ông “kỹ sư” hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại. Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.
Viên Đại Uý cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành cuộc thẩm vấn. Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này. Chàng “kỹ sư” được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm.
Sáng hôm sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư. Ông luật sư vào đề ngay là ông ta “nghe nói” có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả:
-  Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đô, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.
-  Còn muốn ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, ông luật sư thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1 năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh thiếp với số điện thoại.
Ngày hôm sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông “kỹ sư” nạn nhân, và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. Anh “kỹ sư” hốt hoảng nói anh bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1 là trả 3 ngàn đô “cúng cô hồn” để được trả tự do ngay, chứ theo giải pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ dũa móng chứ .
Chiều hôm sau, chàng “kỹ sư” được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ, một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng “kỹ sư”, ra hãng máy bay xin đổi vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm khế ngọt nữa.
 
Thanh Vân
 
Đảng viên CS sáng mắt
 
Châu Hiển Lý, bộ đội tập kết 1954
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp vô sản âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.
XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN.  Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:
"Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!"
Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: "Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN.  Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa.  Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do.  Đó là điều sĩ nhục” (nguồn: Wikipedia)
Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: "Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược.  Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được. 
Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời.  Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại
"  (Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)
Trung Tướng Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: "Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã.  Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”  (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)
Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc.  Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do.  Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân.  Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được".  (nguồn: Wikipedia)
Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân.  Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn.  Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".
Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước...  Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức.  Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống.  Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.
Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS:
Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ.  Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo.  (tu-tuong va loi-song cua nguoi Viet do tu Chanh Quyen ma ra)...
(1 nguoi co personality & characteristic... Same thing for a government or a country... EACH HAS IT'S VALUE.)
Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974):
"Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết".  
Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói: “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”.  Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.
Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào cởi trói cho văn nghệ có nghĩa là Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú.
Thủ Tướng Võ Văn Kiệt  thì hô hào: “Đổi mới hay là chết”.
Và còn nhiều trăn trở củaLê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín,Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kimngười anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ ThầnDương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công NhânLê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió …
 
 
Nhìn lại nổi đắng cay nghiệt ngã của kẻ đã đi vào quỹ đạo của CS.  Họ là “trí thức” chứ không là bần nông khố rách ít học.  Họ đã được cộng sản Hà nội trả công khuyển mã của họ cái gì?
Linh Mục Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan trong những tạp chí “Đối Diện”, “Thức Tỉnh”.
Nguyễn Văn Trấn (đại gia chợ Đệm) [1], Dương Bạch Mai (đại địa chủ, “parler francais” như gió) Trần Văn Giàu (lý thuyết gia Cộng Sản, công lao qúa xá trời trong Nam).  Những người nầy đã cúng dường tam bảo CS không biết bao nhiêu của cải, tim óc, sức lực của mình cho “cách mạng” trong thời Việt minh còn mặc quần xà lỏong chơi tầm vông vạt nhọn.  Năm 1975, khi về Nam, ông “khai quốc công thần” Nguyễn Văn Trấn “được” bộ chính trị CS cho công an “hầu hạ” canh gác cửa 24/24 vì thấy thả hổ về rừng nguy hiểm quá… Mấy chục năm công lao mà CS chỉ cho người ta chức “Bật Mã Ôn” (giữ ngựa) thì lỡ người ta quậy thì sao?   Trần Văn Giàu thì đã bị thất sủng từ lâu lắm rồi. 
Chủ Tịch Quốc Hội Dương Bạch Mai thì phổi bò và thẳng ruột ngựa Nam Kỳ nên được đảng cho đi chầu Lenin sớm để vừa tiện sổ sách vừa tiết kiệm ngân quỹ nhà nước.  Nên biết Dương Bạch Mai chết trong lúc nghỉ giải lao trong một phiên họp quốc hội CS.  Nhiều nguồn tin cho biết Dương Bạch Mai uống chén nước trà bị bỏ thuốc độc(?!)  Cay hơn nữa là Dương Bạch Mai còn được chính ngay kẻ đã “trừ khử” mình đến dự tang lễ làm tuồng khóc thống thiết “kính chúc đồng chí chết mạnh giỏi!”.  
Những tay “trí thức” của MTGPMN anh hùng làm được trò trống gì sau ngày 30 tháng 4 năm 1975? Nguyễn Hữu Thọ, “người” được “Bác” giao cho nhiệm vụ lãnh đạo mặt trợn và cũng là “người” đã đi đến cuối con đường… đã hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ mà dân tộc đã giao cho…” Ai có theo dõi tin tức, báo chí cũng biết thân phận của “người” này như thế nào trước khi đi chầu “bác” rồi. 
Nguyễn Thị Định (người Giồng Trôm, Bến Tre) chưa hề biết sờ (hay bóp) cò súng đến một lần lấy hên mà lại được CS phong là “nữ tướng tóc dài,” “tư lịnh phó lực lương võ trang quân đội Giải phóng,” trong khi kẻ nhắc tuồng cho em Định là đồng chí Nguyễn Chí Thanh – một cánh tay dài của Hà nội.  Sau ngày MTGPMN bị xóa sổ, em Định được làm cái giống gì (?) ở chức vụ “thứ truởng Bộ Thương Binh” và “chủ tịt hội liên hiệp phụ nữ?”.  
Nguyễn Thị Bình (tên thật là Nguyễn Châu Sa sinh tại Sa đéc, đổi tên mới là Nguyễn Thị Bình vào năm 1962) “được” làm “phó chủ tịch nhà nước,” “phó trưởng Ban Đối Ngoại trung Ương Đảng.” Mấy cái "hàm" "phó" và "thứ" đó cũng chỉ lại là những cái chức ngồi chơi xơi nuớc cho đẹp mắt với bà con miền Nam, đâu có ý nghĩa gì trong chế độ lúc nào cũng duy trì các Nhiếp Chính Vương (còn gọi là bộ chính trị - nếu thu hẹp hơn thì có Duẩn, Thọ, sau nầy thì thêm Mười, Anh…), khi các Nhiếp Chính Vương nầy phát cân đai áo mão cho ai thì hãy coi như hồng ân từ Bác và đảng.  Sống dưới thời buổi “độc lập tự do hạnh phúc” mà “than vãn” thì cũng được CS xem như đồng nghĩa với đang chán sống; có mà tiêu tùng sớm. 
Giám đốc công ty đường thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm là Trương Như Tảng.  Me xừ này phải chờ đến lúc CS thu hết miền Nam mới biết “đường” nào là đường trắng, đường nào là đường thẻ, may phước gài kịp “số de,” chứ chậm chân một chút nữa có thể bị tai nạn lưu thông chết hết cả nhà (như trường hợp kịch tác gia Lưu Quang Vũ và gia đình).  Đề nghị “trí thức” phe ta nên đọc cuốn “memoir” (mémoire) của cái gọi là “tảng đường mía chết hụt này” để cho sáng mắt sáng lòng.
Thôi, phải cất công nói chi cho xa xôi, tấm gương sát bên mình là thầy (?)Châu Tâm Luân [2], bà (?) Ngô Bá Thành [3], ông Chu Phạm Ngọc SơnTrần Ngọc Liễng… bằng cấp treo đầy cả tường, nhìn phát chóng mặt… các tên cố đạo Nguyễn Ngọc LanChân Tín không lo phận sự rao giảng phúc âm của Chúa mà cứ lo nói xa nói gần để ru ngủ người mọi người dân miền Nam bỏ súng hướng về xã hội “thiên đường.” Nhưng ngay chính cá nhân của mình lại phải đợi được đối diện thật sự với “thiên đường” (?) mới “thức tỉnh” (!)
Phụ Chú:
[1] Nguyễn Văn Trấn là Bảy Trấn (không phải ông Nguyễn Văn Trấn hậu sinh nào đó mới “về thăm Việt Nam sau 32 năm” đâu!) Đây là Trấn “Camel (dân cậu miệt vườn, chỉ hút thuốc lá hiệu Camel) người chợ Đệm Long An, loại trí thức địa chủ, một đại thụ của Cộng Sản thời thập niên 30… Đại thụ nầy là tác gỉa cuốn sách “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội;”(để chửi xéo đảng CSVN).  Hắn cùng cỡ tuổi với các tên trùm CS như Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai, Ung Văn Khiêmđã bỏ lúa ruộng không ai thâu, nhà lầu không ai ở để đi theo Cộng Sản.  Nguyễn Văn Trấn đã từng là chính ủy Khu 9 (miền Tây Nam bộ), chủ nhiệm báo “Le Peupleđấu tranh công khai với thực dân thời Cộng Sản miền Nam.  Tập kết ra bắc (cùng lúc với Tô Ký, Đồng Văn Cống, Huỳnh Văn Nghệ...) Sau này Lê Duẩn không cho Nguyễn Văn Trấn được đến một cục xương còn dính chút thịt để gặm cho đỡ tủi! Về Nam sau năm 75, chả có chức vụ gì dù đã có 62 tuổi đảng (tính đến năm 1997), ôm nỗi uất ức cho tới ngày chết.
[2] Châu Tâm Luân người Việt gốc “xì dầu củ cải muối,” được đi du học Hoa Kỳ bằng học bổng quốc gia của VNCH, tốt nghiệp tiến sĩ Kinh Tế (Đại Học Illinois năm 1966), về Việt Nam cuối thập niên 60, dậy môn “Kinh Tế Nông Thôn” và “Quản Trị Nông Trại” tại Trung Tâm Quốc Gia Nông Nghiệp (TTQGNN) Sài Gòn (và cũng dậy môn Kinh Tế tại Đại Học Vạn Hạnh).  Ông Luân đã có lần giữ chức vụ “giám đốc” TTQGNN (gồm cả 3 trường Cao Đẳng Canh Nông, Cao Đẳng Thủy Lâm và Cao Đẳng Thú Y Sài Gòn) một thời gian ngắn (vào giai đọan mà các chính trị gia mới trổ mã dậy thì Hùynh Tấn Mẫm và Lê Văn Nuôi sách động sinh viên, học sinh Sài gòn “xuống đường” biểu tình chống Mỹ và chống chính phủ VNCH mạnh mẽ nhất).  Trong các lớp Kinh Tế mà ông Luân dậy, ông công khai giảng cho sinh viên làxã hội chủ nghĩa là con đường duy nhất (sic) để đưa Việt Nam đến vinh quang (Giỏi nhỉ! Tiến sĩ củ cải này chép y chang lại lời của việt gian HCM)” mà không hề bị công an cảnh sát của chính phủ VNCH hỏi thăm (?) – Có lẽ ông ta “too visible!” vì thường xuyên được truyền thông của Mỹ đến trường phóng vấn (đài CBS, NBC, ABC…) Vào những ngày cuối cùng của VNCH,  xì thẩu Châu Tâm Luân đứng cùng danh sách với các nhân vật của “thành phần (lòng thòng ở chính giữa!) gọi là thứ 3,” rất ồn ào hô hào hòa giải hòa hợp dân tộc… Sau 30 tháng 4 năm 1975, con vẹt ngây thơ này không được CS dùng đến 1 ngày để quét lá đa (không phải đi “cải tạo” vì đã tốt nghiệp tiến sĩ tại Hoa kỳ là may lắm rồi).  Sau đó Châu Tâm Luân vượt biên định cư ở ngọai quốc (ở Thụy sĩ?) Chứ Mỹ chắc chắn là họ không chấp nhận con két “thổ tả” này!)
[3] Bà (?) Ngô Bá Thành tên thật là Phạm Thị Thanh Vân (Ngô bá Thành là tên chồng của bà).  Ông Ngô Bá Thành cũng là công chức của VNCH, dậy học trường Cao Đẳng Canh Nông Sài Gòn.  Kể ra chính phủ VNCH dân chủ và dễ dãi thiệt, vẫn trả lương tháng đầy đủ, vẫn cho ông Ngô Bá Thành dậy học như chẳng hề có chuyện gì xẩy ra… Bà Thành tốt nghiệp tiến sĩ Luật tại Pháp và sau đó có học và làm việc trong một thời gian ngắn tại Đại Học Columbia (New York) Hoa Kỳ.  Ở Sài Gòn, bà Ngô bá láp này tự phong cho mình là “chủ tịt” của “Phong trào phụ nữ đòi quyền sướng;” biểu tình, tuyệt thực chống chính phủ VNCH (và sự hiện diện của đồng minh ở Việt Nam) rất kịch liệt.  Sau 30 tháng 4 năm 1975 được CS cho làm đại biểu Quốc Hội CS trong 3 khóa (6,7 và 8).  Đến khóa 9 thì bị gạt ra.  Bà chỉ tuyên bố sự tức giận của mình (bà cho là mình bị gian lận bầu cử? Xin nhờ bà một tí: Chế độ CS làm quái gì có bầu cử một cách dân chủ?) qua sự phỏng vấn của đài BBC chứ chả bao giờ dám biểu tình hay tuyệt thực gì cả? (nên biết, CS chỉ chờ bà này tuyệt thực là tụi nó “cúp” nước luôn thì có mà uống nước tè!)
 
 
Cháu ngoan sáng mắt
Lê Diễn Đức
Khi mới ở tuổi lên mười, tôi đã đạt danh hiệu “Cháu ngoan bác hồ”.  Năm 1967 tôi được Hồ Chí Minh trao phần thưởng cho kết quả học tập xuất sắc với tất cả 14 môn học đạt điểm cao nhất.  Đó là một cuốn sổ tay kích thước khoảng 20 x 15cm, giấy trắng tinh, bìa cứng láng bóng, màu xanh dương, có in hình Hồ Chí Minh chụp thẳng và dòng chữ phía dưới “Giải thưởng của Hồ Chủ Tịch”.  Với tôi, gia đình, trường học và chính quyền địa phương, giải thưởng này là một vinh dự, vì không phải tỉnh, thành phố nào cũng có thưởng, và nếu có thì chỉ có một hoặc hai người.  Buổi trao giải thưởng được tổ chức hào hứng trên sân kho của hợp tác xã, dưới ánh trăng (vì lúc bấy giờ máy bay Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội, học sinh đi sơ tán ở thôn quê, ban đêm không dám nổi lửa, thắp đèn).  Bà con làng xóm tụ hội rất đông.  Ba tôi cảm động đến phát khóc.  Tôi nâng niu cuốn sổ tay đến mức không dám xài, lâu lâu lấy ra ngắm nghía !  Tuy nhiên cũng chưa tức cười thảm hại bằng thằng bạn. 
Năm 1968, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thăm trường, tặng cho mỗi đứa được cử đi gặp một cục kẹo Hải Châu (thứ cao cấp, hiếm hoi, xa xỉ với lũ học sinh nghèo trong những ngày chiến tranh).  Thằng bạn thèm rỏ dãi nhưng trân trọng quá, không dám ăn, để dành làm kỷ niệm.  Trời nóng, chỉ vài hôm, cục kẹo chảy nhão nhoẹt dính bê bết với giấy bọc, phải vứt đi.  Hắn đi Đông Đức, về nước giảng dạy ở Bách khoa Hà Nội, cho đến giờ.  Tôi tin chắc hắn không quên chuyện này!
Tôi sang Ba Lan năm 1969.  Cả đoàn du học sinh chúng tôi phải vào nằm viện để bác sĩ khám, tẩy giun sán trước khi được sống chung với người ta tại Trung tâm học tiếng Ba Lan dành cho người nước ngoài.  Trong bệnh viện, được báo tin Hồ Chí Minh từ trần, chúng tôi khóc thảm thiết !  Mấy cô y tá Ba Lan ngơ ngác, lúng túng chẳng biết chuyện gì xảy ra !
Chúng tôi đã yêu Đảng, yêu bác Hồ đến thế !  Đã một thời ngây thơ, ngây ngô như thế !
Đến năm 1994, Kim Nhật Thành chết, xem TV thấy dân Bắc Triều Tiên đứng đông nghẹt hai bên đường ôm nhau gào khóc.  Lúc này thì tôi đã bật cười ! Cười cả chính mình !  Tôi cũng đã y chang vậy ngày nào, bị ngu hoá, bị lừa gạt mà không biết…
 

 

 

Họ đã nói những gì?
 
Buddha
Three things cannot be long hidden:  the sun, the moon, and the truth.
Ba điều không thể che dấu được lâu, đó là: mặt trời, mặt trăng và sự-thật.
USA President Abraham Lincoln
You can fool some of the people all the time, and all of the people some of the time, but
you cannot fool all of the people all the time.
Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng
anh không thể mãi lừa dối tất cả mọi người.
German Chancellor Angela Merkel
The communists make the people deceitful.
Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.
Secretary General Milovan Djilas
At 20, if you are not a communist, you are heartless.
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless.
20 tuổi mà không theo Cộng Sản, là không có trái tim.
40 tuổi mà không từ bỏ Cộng Sản, là không có cái đầu.
Russia President Vladimir Putin
He who believes the communists has no brain.  He who follows the communists has no heart.
Ai tin Cộng Sản, là không có cái đầu.  Ai làm theo lời của Cộng Sản, là không có trái tim.
Russia President Boris Yeltsin
You can build a throne with bayonets, but you can't sit on it for long.
Let's not talk about Communism.  Communism was just an idea, just pie in the sky.
Communists are incurable, they must be eradicated.

Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó.
Đừng nói về chủ nghĩa CS.  CNCS chỉ là một ý kiến, chỉ là cái bánh trên không trung
.
Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải chúng nó.
Soviet Secretary General  Mikhail Gorbachev
I have devoted half of my life for communism.
Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives.
Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản.
Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá
.
USA General Sheridan
The only good communist is a dead communist.
Người Cộng Sản tốt duy nhất là người Cộng Sản chết.
USA General William C. Westmoreland
On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.
Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các cựu quân nhân của Quân Lực Miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn.
USA President Ronald Reagan
How do you tell a communist?   - Well, it's someone who reads Marx and Lenin.
And how do you tell an anti-Communist?   - It's someone who understands Marx and Lenin.
Làm sao biết ai là CS?  - Đó là người đọc về Marx và Lenin.
Làm sao biết ai chống cộng?  - Đó là người hiểu về Marx và Lenin
.
Russian writer Alexandre Soljenitsym
When a Communist lies to you, stand up and tell him that he is lying.  If you don’t dare to say that he lies, walk away.  If you don’t dare to walk away, do not recite the lie that you heard to anybody.
Khi thằng Cộng Sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo.  Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi.  Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.
Dalai Lama
The Communists are 
wild weeds that sprawl on the devastation of war.
The Communists are 
venomous insects that breed on the garbage.
Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh
Cộng Sãn là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời.
George Owell
All men are enemies.  All animals are Comrades.
Loài người là thù nghịch.  Tất cả súc vật là đồng chí.
Nguyen Van Thieu
Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.
Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, nhưng hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm.
Nguyen Cao Ky
- The anti-Communists are absurd and childish.
* Nguyen Cao Ky has eaten Communists’ shit.  It stinks when he opens his filthy mouth.
- Những kẽ chống cộng là phi lý và ấu trĩ.
* Nguyễn Cao Kỳ đã xơi vàng dẽo của Việt Cộng.  Nó há mồm za quá hôi thối.
Tran Thien Khiem
-Whether they are communist or not, they are still nationalist and patriotic.
  Isn’t it wrongful to condemn them now?
- The VN Communists are setting up a Party meeting and a referendum to change the regime.
  The people should submit the petitions to the VN Communist Party.
* Tran Thien Khiem has eaten Communists’ feces.  As he opens his mouth, it stinks.
- Dù Cộng Sản hay không Cộng Sản thì họ cũng có tinh thần dân tộc yêu nước.
  Kết án bây giờ hẵn có sự sai lầm chăng?

- CS VN đang tổ chức họp đảng và lấy từng ý kiến của người dân để thay đổi chế độ
  Người dân cứ việc đưa ý kiến cho đảng cộng sản VN.
Trần Thiện Khiêm đã táp kít của cộng phỉ.  Nó mở miệng ra quá hôi thúi.
Catholic Priest Nguyen Van Ly
- If changes create chaos then leave it alone for the Communist to rule.
* Nguyen Van Ly devoured Communists’ stool.  His mouth is full of the night soil.
- Nếu thay đổi, mà mất ổn định, thì thà là để yên cho đảng cộng sản lãnh đạo.
* Nguyễn Văn Lý đã ngốn kít của Việt cộng.  Miệng của nó chứa đầy phân bắc.
Buddhist Venerable Thích Quảng Độ
- Let’s protest at home to dissolve the Vietnam Communist Party!
* Thích Quảng Độ is a pimpled headed Monk, a commie decoy, a marionette in the political arena.
Biểu tình tại gia để giải thể đảng cộng sản Việt Nam! 
* Thích Quảng Độ là lão Tăng đầu ung nhọt, cò mồi CS, con rối trong đấu trường chính trị
Mao statue was smashed in Longlou, Hainan.  The stubborn bullheaded Vietnamese Communists should open their eyes and bury the bandit Ho’s embalmed corpse.
Tượng đá của Mao Trạch Đông ở Hải Nam đã bị đập bỏ.  Bọn Việt Cộng đầu bò ngoan cố hãy mở mắt và chôn xác ướp của tên cộng phỉ Hồ chí Minh.
Sweden was fed up with the disgusting, cunning, evil Vietnam Communist Party.
They close the Embassy in Ha Noi because of the “political tight budget”
Other governments will too.  Eventually, they come to.
Tell me who your friends are, I will tell who you are.
Sweden now opens a new Embassy in Kampuchea.  A better friend.
Thụy Điển đã chán ngấy đảng Cộng Sản Việt Nam ghê tởm, quỉ quyệt và tàn ác.
Họ đóng cửa Sứ Quán ở Hà Nội vì lý do “thiếu ngân sách chính trị”
Chính phủ khác cũng sẽ đóng theo.  Có lúc, họ giác ngộ.
Cho tôi biết 
bạn của anh là ai, tôi sẽ nói anh là người như thế nào.
Thụy Điển vừa mở Sứ Quán mới ở Kampuchea.  Một người bạn tốt hơn
.
Ho Chi Minh licked the heels of Marx, Lenin and Mao.
Ho Chi Minh was merely a dog that was loyal to the Soviet and China.
Ho Chi Minh is a cursed devil.
Hồ Chí Minh liếm gót giầy của Marx, Lenin và Mao.
Hồ Chí Minh chỉ là con chó trung thành với Nga & Hoa.
Hồ Chí Minh là con quỷ bị nguyền rủa
.
==================== ====================
Replies:
1.      Rusk Hair Straighteners says:
January 16, 2011 at 4:05 am
Really interesting post
2.      Red Roses says:
January 16, 2011 at 6:33 pm
Hey, great post.  It is clean and to the point.  You know it is rare to find quality content on these things… I am quite impressed with your writing.  Take care!
3.      Kristopher Gwillim says:
January 16, 2011 at 11:45 pm
I do agree with all of the ideas you have presented in your post.  They are really convincing and will definitely work.  Thanks for the post. 
4.      mississippi golf courses says:
January 18, 2011 at 12:01 am
Excellent post I must say.  Simple but yet intriguing, notable and engaging. Keep up the awesome work! This is an excellent post
5.      Marg Ourth says:
January 18, 2011 at 4:14 am
There are times that I don’t read more than two lines but I honestly enjoyed what I read.  Grats !
6.      paypal casino says:
January 18, 2011 at 4:16 am
This post was very nicely written, and in addition it contains many useful facts.  I enjoyed your distinguished way with words this post.  Thanks, you have made it very easy for me to understand. 
7.      Sparkle Kawell says:
January 19, 2011 at 5:42 pm
Considerably, the article is actually the sweetest on that deserving topic.  I match in with your conclusions and will certainly thirstily look forward to your next updates.  Saying thanks will not simply just be enough, for the wonderful lucidity in your writing.  I will certainly quickly grab your rss feed to stay informed of any updates.  Authentic work and much success in your business dealings!
8.      Piano Movers NY says:
January 20, 2011 at 2:58 am
I am not sure where you are getting your info, but great topic.  I need to spend some time learning more or understanding more.  Thanks for wonderful info I was looking for this information for my mission
9.      tv live says:
January 20, 2011 at 8:36 am
I’m impressed, I must say.  Really rarely do I encounter a blog that’s both educative and entertaining, and let me tell you, you have hit the nail on the head.  Your idea is outstanding; the issue is something that not enough people are speaking intelligently about.  I am very happy that I stumbled across this in my search for something relating to this. 
10.  görüntülü sohbet says:
January 20, 2011 at 4:57 pm
I just came throughout this great web site and need to express how grateful I’m to you for sharing this fantastic understanding
11.  wpolscemamymocneseo says:
January 21, 2011 at 2:19 pm
This really answered my problem, thank you!
12.  greenhouse plans says:
January 21, 2011 at 9:13 pm
Strange this post is totaly irrelevant towards the search query I entered in google but it was on the first page.  Man, I really loved reading your blogpost. You’ve convinced me to subscribe for your blog, but where can I discover the Feed?
13.  free diaper says:
January 21, 2011 at 11:39 pm
Good post, thanks.  I just agreed to your blog feed.  I appreciate your time spent on this article, bad I  had to spend this long to locate it but as they say top quality is difficult to find.  Continue the good work. 
14.              Tôi yêu VN says:
February 19, 2011 at 8:57 PM 
Tôi thích nhất câu nói:  20 tuổi mà không theo Cộng Sản, là không có trái tim.
                   40 tuổi mà không từ bỏ Cộng Sản, là không có cái đầu
"Ở đây chúng tôi cũng đang giống như vậy.  Khi tôi là sinh viên tôi cũng tôn sùng cncs, nhưng bây giờ tôi 26 thì mọi chuyện đã khác”
I like the most:  At 20, if you are not a communist, you are heartless.
                   At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless.
Here, we are the same.  When I was a college student, I also admired Communism, but now I am 26, everything has been different.”
 

Bộ máy chuyên chính có căm ghét gì cô gái trẻ?


 

http://ttxcc6.files.wordpress.com/2013/06/ab4b2-vi.jpg?w=640&h=252

Bộ máy chuyên chính có căm ghét gì cô gái trẻ?

Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-06-10
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Blogger Nguyễn Hoàng Vi (2012)
Blogger Nguyễn Hoàng Vi (2012)
File photo
Nghe bài này
Bộ máy của công an Việt Nam liên tục đàn áp các công dân phản kháng bất bạo động của mình. Một vụ bạo hành của công an lại vừa mới xảy ra.
Cô Hòang Vy, người bị công an TP HCM đánh đập là làm nhục hồi tháng 12 năm ngóai, lại bị công an hành hung vào thứ sáu tuần rồi. Năm ngóai cô bị đánh đập là làm nhục khi đến dự phiên tòa goi là công khai xử các thành viên của câu lạc bộ nhà báo tự do. Cô kể với chúng tôi chuyện xảy ra vừa rồi.
Khỏang 11h tối bạn em là Vương Các chở qua quận 12 có chút việc thì bị một nhóm an ninh gồm năm người đi trên ba chiếc xe máy chặn tụi em lại rồi đánh em rất là nhiều. Thời gian gần đây em bị an ninh canh chừng rất là gắt. Họ lôi em xuống rồi đánh em ngã lăn ra đất, khi bà con xung quanh mở cửa nhà xem chuyện gì thì họ bỏ chạy.
Em đi báo công an trước rồi đến bệnh viện, bác sĩ khuyên em nên ở bệnh viện để dưỡng thương, giờ này em cũng còn rất đau. Em nhận ra hai người an ninh trong số năm người đó. Hôm 6/6 em theo giấy mời lên thanh tra công an quận nhứt làm việc về đơn tố cáo của em về vụ em bị làm nhục hồi tháng mười hai năm ngóai.
Khi về thì tụi em bị hai người đó bám theo. Họ vượt đèn đỏ nên bị giao thông bắt dừng lại. Sau đó ít phút họ chỉ đạo cho giao thông bắt bọn em, hốt xe của bạn em về đồn công an.
Nguyên nhân trực tiếp của vụ hành hung này có vẻ như bắt nguồn từ lá đơn Hòang Vy tố cáo công an về vụ hành hung và làm nhục năm ngóai.
Em cũng không biết là vì sao, nhưng em thấy căng thẳng hơn từ khi có vụ làm việc với thanh tra công an quận nhứt. Và gần đây là họ có động thái kêu em lên để làm việc về vụ lá đơn tố cáo của em hồi năm ngòai mặc dù thời hạn giải quyết đã qua lâu rồi. Mà khi làm việc với em về vụ lá đơn, họ có thái độ xem em như là tội phạm chứ không phải là người đi tố cáo.
Hòang Vy cũng là một trong những người đề xướng buổi dã ngọai nhân quyền vừa qua, và hình như hành động đó đã huy động cả một bộ máy chuyên chính, theo dõi một cô gái không một tấc sắt trong tay.
Sau buổi dã ngọai nhân quyền hầu như ngày nào an ninh cũng canh và theo dõi em hết, thậm chí là cuối tuần còn gắt hơn. Đến đầu ngõ nhà em gần chùa Giác Tâm thì họ ngồi đấy rất nhiều và ngày nào cũng như vậy.
 

Hội chứng “bất động”


 

 

 


 Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 09.6.2013  

   ~~~~~~~~~~~~~

* Trang bài viết của nhà văn Văn Quang

 

                                        Hội chứng “bất động”

Ở VN bây giờ thêm một hội chứng mới gọi là “hội chứng bất động”, nó được hình thành bởi cái thị trường bất động sản đang chết cứng, không nhúc nhích. Dù có được “kích cầu” mạnh mẽ, dù có được vài “cú hích”, mạnh hơn tàu hỏa đẩy đi, nó vẫn nằm chết dí. Nói rõ hơn là đủ các thứ nhà đất đóng băng, nhà giàu chết trên đống tài sản của mình, nhà nghèo không có tiền mua nhà, nhà kha khá loại công tư chức còm vẫn cứ đợi nhà xuống giá nữa. Mặc dù mọi “phân khúc”– tức là mọi kiểu nhà từ những tòa cao ốc đồ sộ đến biệt thự tiền tỉ, cho đến nhà chung cư, nhà bình dân – đã xuống giá, “vừa bán vừa năn nỉ” cũng chẳng ai mua. Họ vẫn đợi và đợi giá xuống nữa. Khách hàng được dịp bắt ép doanh nghiệp để trả thù trước kia ông ép giá tôi, ông mua rẻ bán đắt, bây giờ là thời cơ tôi ép ông, phải hạ giá nữa cũng chẳng có gì là “oan uổng”. Thế nên hai anh cùng đứng hầm hè nhìn nhau, cái “hội chứng bất động” ra đời.

Thật ra, cái hội chứng này đã có từ lâu, nó hiện diện trong nhiều mặt của xã hội. Nhiều bạn chê dân VN vô tình, vô cảm, đôi khi là “vô lương tâm” thí dụ gặp cướp giữa đường không ai chịu nhảy vào tiếp cứu, gặp tai nạn giữa đường ngó mặt làm lơ…

Nhưng bạn thông cảm cho là đã có những người vì can thiệp vào đám cướp mà bị trả thù, bị đâm lòi ruột, can thiệp vào vụ tai nạn rồi bị gán ngang xương là người gây ra tai nạn, nhảy vào đám đánh lộn, quay ra bị mất bóp… Thế nên cái sự “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha” đã thành đồ cổ. Sự “bất động”, sự vô cảm trở thành có lý. Nhất là trong thời buổi người khôn của khó này, mọi người đều phải chạy gạo kiếm cơm, ít người còn thì giờ để lo chuyện “thiên hạ sự”. Mấy ông rảnh rang thì bận ngồi tán dóc ở quán cà phê, bận làm “áp phe”, bận “việc quan ngoài quán” nên chẳng ai chịu nhúc nhích.

Tuy nhiên những chuyện nhỏ ấy chưa quan trọng bằng những chuyện lớn của các quan. Hội chứng bất động này mới đáng sợ.

Chuyện bình thường

Chuyện đất đai, nhà cửa là thứ chuyện “muôn năm” trong toàn quốc khiến người dân vác đơn đi kiện từ năm này qua năm khác, thậm chí nằm lỳ ở các thành phố lớn quyết tâm chờ được giải quyết, nhưng hầu như chẳng có vụ nào “dứt điểm” được cả, nó cứ lằng nhằng đá qua đá về như kiểu đội bóng Barcelona chơi kiểu tiki-taka mãi chẳng chịu sút vào khung thành. Anh nào sốt ruột hết cơm gạo nằm vạ thì cứ về nhà chờ và chờ, nhà nước hoan nghênh vì không làm mất “an ninh trật tự”! Thứ chuyện đó ở VN đã trở thành chuyện bình thường.

Tham nhũng hối lộ ư? Chuyện cổ tích. Cướp của giết người ư? Chuyện vặt. Con gái mới lớn nứt mắt đã bị dụ sang Campuchia đánh bạc, bố mẹ lo tiền sang chuộc ư? Chuyện nhỏ. Chuyện mua dâm, bán dâm của hoa khôi, hoa hậu rồi lây lan đến nữ sinh, các “madam” bắt chước tụi nhỏ, đi tìm thú vui cũng chỉ là thứ chuyện bình thường. Khách du lịch bị chém vô tội vạ khiến họ khinh miệt dân tộc mình, một đi không trở lại ư? Cái thứ chuyện “quốc nhục” đó xảy ra từ lâu lắm rồi, bây giờ mới biết thì “hơi muộn”. Hàng trăm thứ chuyện bình thường như thế trong một xã hội có nhiều điều không bình thường.

Nhà hợp pháp bỗng chốc thành bất hợp pháp

Vậy mà có những thứ chuyện ai cũng biết, ai cũng thấy, ai cũng thắc mắc mà chẳng biết anh nào đúng và chẳng biết xử thế nào cho phải, đành “bất động”. Cái thứ “bất động” này cũng nằm trong “bất động sản”, nhưng không phải là thứ cần rao bán mà là thứ có dính dáng tới pháp luật. Anh có tiền bỏ ra mua đất, có giấy tờ đàng hoàng, bỗng chốc bị “soi mói” đó là đất rừng phòng hộ, cấm làm nhà. Thế là đất nhà của mình bỗng dưng trở thành vi phạm pháp luật, phải đập bỏ. Nhưng đập bỏ một ngôi nhà cấp ba cấp bốn chắc sẽ không khó khăn gì, có thể được bồi thường một khoản tiền nhỏ là xong hoặc có khi chính quyền địa phương biết mình cấp phép sai, xin chủ nhân “thông cảm” cũng huề cả làng. Nhưng đập phá một ngôi nhà “vĩ đại” có chủ quyền không phải là chuyện dễ, sẽ có đủ thứ chuyện phiền phức. Cơ quan này “đá” cơ quan kia, ông này nói đúng pháp luật, ông kia nói nhà làm “lậu”, ông nào cũng nhân danh “nhà nước” nên chẳng biết ông nào đúng, ông nào sai. Một bằng chứng điển hình cho thấy tình trạng bát nháo này kèm theo nhiều quy định, nhiều luật lệ lạ đời chưa từng có trên thế giới.

Xây nhà trên đất rừng cứ bình chân như vại

Chỉ tính riêng huyện Sóc Sơn, huyện Ba Vì ( Hà Nội), đã có hàng loạt sai phạm về đất đai.  Thanh tra Chính phủ phát hiện một con số sai phạm khổng lồ tại chín xã và Lâm trường Sóc Sơn. Có 336 gia đình dân chuyển nhượng đất lâm nghiệp, diện tích gần 300 hecta, 659 gia đình xây dựng các công trình trên đất lâm nghiệp.

Hàng trăm ngôi biệt thự đẹp đẽ, trang trại rộng lớn mọc lên giữa cảnh núi rừng mát mẻ nên thơ. Tiếc thay, đó lại là bức tranh xấu xí và đáng buồn về quản lý của chính quyền địa phương, mặc dân tự ý mua bán, chuyển nhượng đất rừng, chuyển đổi sai mục đích sử dụng.

                                          

                                                                          Việt phủ Thành Chương

Hai trường hợp điển hình được báo chí đưa ra, theo kết luận của Thanh tra Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội. Đó là biệt thự của gia đình ca sĩ Mỹ Linh, và Việt phủ của họa sĩ Thành Chương. Trớ trêu và hài hước nhất, Việt phủ Thành Chương nhiều năm qua, từng đón nhiều quan khách trong nước và quốc tế, được một số bảo tàng, tổ chức văn hóa ghi nhận như một địa chỉ văn hóa của VN, từng được “khảo sát” để làm nơi du lịch 1000 năm Thăng Long - Hà Nội.

Không biết các quan chức Hà Nội, khi đến thăm Việt phủ, có ai băn khoăn đặt câu hỏi, vì sao Việt phủ lại được xây dựng “hoành tráng” đến vậy ở ngay trên đất rừng đặc dụng. Từ ngày bắt đầu xây dựng “tòa lâu đài như cung điện nguy nga” này đến ngày hoàn tất là bao nhiêu năm và bao nhiêu người, bao nhiêu quan chức đã từng đưa chân đến đây, không lẽ không ai biết đó là khu rừng đặc dụng? Các quan chức ở địa phương ngày nào cũng nhìn thấy Việt Phủ và có thể đã từng được đón tiếp long trọng, được “vui chơi” trong “biệt phủ” này, chắc nhiều vị thừa biết đó là khu xây dựng trái phép, nhưng cứ “bất động” cho nó vui vẻ cả làng.

Ông “nhà nước” này đá ông “nhà nước” kia

Tạm bỏ qua những biệt thự, những trang trại lẻ tẻ, hãy xét đến trường hợp hai “đại gia” rất nổi tiếng trong làng văn nghệ Hà Nội với những công trình vô cùng đồ sộ, bạn có hàng triệu Mỹ kim cũng chưa chắc đã làm được.

Gần chục năm trôi qua rồi, Việt phủ Thành Chương và biệt thự gia đình ca sĩ Mỹ Linh đang êm ấm, bỗng nhiên bị dư luận xôn xao, người bênh kẻ chống um xùm, bởi họ vốn là những người nổi tiếng. Chứ còn có không ít biệt thự, nhà ở nữa, đâu phải chỉ có hai nghệ sĩ có tên tuổi này. Như anh trai, chị gái ca sĩ Mỹ Linh cũng lại có những sai phạm tương tự được phát hiện trong khi thanh tra.

Vụ việc trở nên phức tạp, rối tinh rối mù, bởi ngay cơ quan chức năng, quản lý nhà nước các cấp, còn mâu thuẫn nhau trong sự nhìn nhận một vụ việc, thì người dân làm sao hiểu đúng hay sai? Và ngay chính cơ quan quản lý còn sai phạm, nói gì đến người dân?

Khi Thanh tra Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội kết luận, vụ việc trên là xây sai phép, thì ông Chủ tịch UBND xã Minh Phú (xã có biệt thự của gia đình ca sĩ Mỹ Linh) lại bác bỏ ngay kết luận của Thanh tra Sở.

Còn ông Chủ tịch UBND huyện Sóc Sơn cho biết, diện tích rừng đặc dụng và phòng hộ (nơi có Việt phủ Thành Chương) không thuộc quyền quản lý của UBND huyện, mà thuộc Công ty Lâm trường Sóc Sơn, Ban Quản lý rừng phòng hộ và đặc dụng. Thế nhưng Công ty Lâm nghiệp Sóc Sơn, cũng đang có nhiều sai phạm về sử dụng đất không đúng mục đích.

Ngay từ năm 2005, UBND TP Hà Nội đã có văn bản chỉ thị giải quyết (trong khi biệt thự to đùng của gia đình ca sĩ Mỹ Linh mãi năm 2009 mới xây). Nếu các quan địa phương thi hành nghiêm lệnh trên thì chẳng ai dám bén mảng đến xây nhà, dù là nhà cấp 4. Vậy mà tám năm trôi qua, không hiểu các ngành, các cấp quản lý chính quyền Sóc Sơn làm gì? Hay các bác mắc bệnh trên bảo dưới không nghe?

Nếu có bệnh thì cần chữa trị đến nơi đến chốn, chứ bây giờ đã thành hội chứng “bất động” của không ít cấp quản lý chính quyền địa phương? “Bất động” về trách nhiệm quản lý, về ý thức bổn phận cán bộ công quyền? Chả lẽ lại có cả ngành đào tạo những “nhà bất động học”?

Đằng sau những ngôi biệt thự lộng lẫy, đẹp đẽ đó, chuyện gì đã diễn ra? Thôi, tôi chẳng nói thêm làm gì, độc giả lại mắng “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”!

Luật kỳ cục nhất thế giới: “phạt rồi cho để nguyên”

Xã hội nào cũng có luật pháp, tuy nhiên, hiện nay nhiều người Việt lại sống theo... lệ.

Lệ làng, lệ xã, lệ phố, lệ phường, và bây giờ có lệ... rừng? Còn nếu người dân phải theo luật, lại là thứ “luật” bất thành văn: phạt cho...tồn tại. Nói rõ ra là cứ việc làm nhà trái phép, khi làm xong “được” mấy ông chính quyền địa phương phạt một khoản tiền rồi nghiễm nhiên thành hợp pháp. Đúng là một tin mừng cho mấy ông cần nhà lớn, nhà nhiều tầng giữa thành phố.

Cái “luật” này xem ra rất được các quan và các đại gia ưa chuộng từ thành thị đến miền rừng núi. Hãy nhìn, ngay tại TP Sài Gòn, công trình cao ốc trên đảo Kim Cương (P. Bình Trưng Tây, Q2), tổng diện tích xây dựng trái phép lên đến gần 3000 m2. Tòa nhà cao ốc BMC trên đường Võ Văn Kiệt, xây trái phép hơn 270 m2... Tất cả vẫn bình an vô sự!

Còn nếu xử quan chức vi phạm, hãy thử nhìn lên Ba Vì mà xem. Trung bình mỗi năm, Ba Vì có hơn 100 công chức bị kỷ luật với hình thức cảnh cáo, khiến trách, kiểm điểm, trong đó sai phạm liên quan đất đai tới 40%. Thế nhưng quan chức bị kỷ luật cứ kỷ luật, biệt thự cứ xây và cứ hiên ngang đứng vững trên đất rừng như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ chuyện này chỉ có ở VN.

Việt phủ Thành Chương sẽ phá bỏ hay giữ lại?

Việc tất cả các công trình xây dựng nhà cửa trên đất rừng đặc dụng rõ ràng đã vi phạm pháp luật trầm trọng. Hiện tại các cơ quan có trách nhiệm vẫn đang xúc tiến nghiên cứu tìm cách giải quyết các trường hợp vi phạm cho hợp tình hợp lý nhất. Tuy nhiên, sự quan tâm đặc biệt được dành cho “số phận” của Việt phủ Thành Chương, khi UBND Thành phố Hà Nội đã giao cho Sở xây dựng và UBND huyện Sóc Sơn rà soát các công trình xây dựng trên đất lâm nghiệp thuộc huyện Sóc Sơn quản lý, sau đó sẽ báo cáo, đề nghị cách giải quyết lên Thành phố trước ngày 15/6/2013.  Chính vì thế hôm nay, gần đến ngày “phán quyết” đó, tôi mới mang chuyện này ra tường thuật với bạn đọc.

                                 

                                                       Phiá trong Việt Phủ Thành Chương, phá hay không phá?

 

 

Đây là bài toán hóc búa, không chỉ cho các cơ quan chức năng, bởi những hoạt động được cho là sai phạm đã diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật gần chục năm qua, chưa nói trong số đó, Việt phủ Thành Chương là một điểm du lịch văn hóa nổi tiếng đã từng đón tiếp biết bao nhiêu du khách trong nước và quốc tế đến thăm viếng.


Vài nét về Việt Phủ Thành Chương


Việt phủ Thành Chương được xây dựng năm 2001 trên một diện tích rộng 10 ngàn mét vuông với rất nhiều những công trình mang dáng dấp cổ kính, kiến trúc đặc trưng của các vùng miền như Bắc Bộ, Trung Bộ, Nam Bộ; những ngôi nhà cổ kính được “bê nguyên xi” từ những làng quê về Việt phủ, trong lúc đời sống nông thôn ngày càng phát triển, những ngôi nhà cao tầng, bê tông được mọc lên và dấu tích của những căn nhà gỗ lợp ngói âm dương… đã dần biến mất.
Ngoài ra còn hàng vạn cổ vật quý hiếm cũng như nhưng vật dụng quen thuộc đối với đời sống nông thôn được trưng bày ở Việt phủ như là một nơi giới thiệu tâm hồn Việt qua nhiều thế hệ. Công trình hoàn toàn do ông Thành Chương vẽ kiểu và bỏ tiền xây dựng, được hoàn thành vào năm 2003 gây nên sự chú ý đặc biệt cho công chúng, đặc biệt với những người yêu thích thể loại du lịch văn hóa, thích tìm hiểu những giá trị văn hóa cộng đồng cũng như phong tục, tập quán của các miền quê Việt Nam. Một công trình mà ngay cả những cơ quan gọi là Văn hóa cũng chưa làm được hoặc chẳng buồn nghĩ tới.

Vì thế, khi thông tin Việt phủ Thành Chương bị kết luận là công trình sai phạm thì đã có rất nhiều những ý kiến trái chiều tranh luận về vấn đề có nên tiếp tục để Việt phủ tồn tại. Đã có những luật sư và những nghệ sỹ lên tiếng về việc này. Đa phần các ý kiến đều cho rằng việc xử vi phạm của Việt phủ Thành Chương không hề dễ. Bởi nếu vi phạm, thì đã vi phạm từ 10 năm nay, vậy mà không có bất cứ một cơ quan quản lý nào lên tiếng. Ngay cả việc xử phạt vi phạm hành chính thì cũng chỉ có hiệu lực trong vòng 2 năm kể từ khi vi phạm.
Công trình Việt phủ Thành Chương đã tồn tại 10 năm kể từ khi nó hoàn thành cộng thêm 3 năm xây dựng với biết bao nhiêu công sức, tiền bạc và tâm huyết của họa sỹ Thành Chương đã đổ vào để xây dựng. Vì thế, để đưa ra một bài toán “xử” sao cho hợp lý hợp tình là chuyện không hề giản dị đối với các cơ quan có thẩm quyền.


Trong khi ông Thành Chương nói sẵn sàng hiến lại Việt phủ cho nhà nước. Nhưng nói gì thì nói, dù có hiến lại thì việc xây công trình trên đất rừng đặc dụng vẫn là vi phạm pháp luật. Chẳng lẽ lại dở cái “chiêu bài” phạt tí tiền rồi cho để nguyên? Còn hàng trăm nhà cửa, biệt thự khác thì sao? Hơi khó đấy!

                                 

                                                   Khu biệt thự của ca sĩ Mỹ Linh và Anh Quân.

Còn trang trại lớn của vợ chồng ca sĩ Mỹ Linh cũng vậy, trong kết luận thanh tra đã khẳng định việc UBND huyện Sóc Sơn giao 200 m2 đất rừng cho vợ chồng Mỹ Linh - Anh Quân xây nhà là trái với quy định của Nghị định 01. Việc sử dụng phần đất còn lại trong đó phải đúng mục đích. Chúng tôi khẳng định việc xây dựng nhà trên đất rừng của ca sĩ Mỹ Linh là sai phép. Vậy có phải đập bỏ không?

Xin trả lại danh hiệu Di tích quốc gia cho nhà nước

Nếu ở Sóc Sơn, Ba Vì, đó là bệnh trên bảo dưới không nghe, thì ở Di sản văn hóa quốc gia như làng Đường Lâm đang vang lên tiếng kêu thất vọng của người dân thức tỉnh cả xã hội, đó là sự...bất động trước nỗi khổ của người dân bị ngược đãi.

                                  

                                                       Nét đẹp cổ kính của làng Đường Lâm

Dư luận đang ầm ĩ và choáng váng với chi tiết chưa từng có trong lịch sử Việt Nam: gần 80 người dân làng cổ Đường Lâm (Di tích Quốc gia làng cổ đầu tiên của VN) đã bất bình ký vào một lá đơn thống thiết, gửi lên UBND TP Hà Nội, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch để xin… trả lại danh hiệu “Di tích quốc gia” cho nhà nước. 

Lý do là bà con quá khổ sở sau gần 10 năm được “tôn vinh” rồi được người ta tổ chức kinh doanh du lịch trên quê mình. Tiền tỷ thu về túi ai đó. Còn khổ sở, đày ải, bức bí, bị đối xử nhẫn tâm và hung hãn thì gần mười ngàn con dân phải gánh chịu!

Dư luận đang sôi sục vì cách hành sự quái ác này, ở đây tôi chỉ trích lời nhà báo Lãng Quân

vốn là dân làng Đường Lâm diễn tả trung thực về những gì mắt thấy tai nghe, về những gì đã và đang xảy ra trong làng mình.

Cách hành xử quái ác của các quan làng quan xã

Ông Lang Quân viết: Tôi về quê nghỉ lễ vào cuối tháng 4, đầu tháng 5 -2013 vừa qua, thấy bà con dắt díu nhau đến nhà, gửi nhà báo một lá đơn. Có người chắp tay vái tôi, rằng hãy làm một cái gì đó cho dân, chúng tôi không biết kêu vào ai nữa cả. Chúng tôi đã đợi đến bạc tóc vì những lời hứa suông, chỉ hứa và hứa. 

Lá đơn lúc đó mới có 7 người ký (nay đã có hơn 80 người ký), nội dung: Xin trả lại danh hiệu Di tích quốc gia cho Nhà nước. Vì người Đường Lâm đang khổ quá, ô nhiễm, kẹt đường, ồn ào vì du khách; mà người ta kinh doanh du lịch trên quê tôi, di sản của chúng tôi và cha ông chúng tôi, nhưng lại không cho người quê tôi một xu nào.

                                 

                              Nhà của bà Hà Thị Khanh bị đập phá tan tành, phía sau là những nhà lầu.

Cái quan trọng hơn là họ “ra quy tắc” xây dựng rất ghê gớm: Cấm làm nhà hai tầng, tum chống nóng nhô lên cũng chặt. (Tum là một phần mái nhà được làm thêm như cái chuồng nuôi chim cu- NV). Họ cưỡng chế phá nhà dân rầm rầm cả đêm, cả ngày, cột nhà đổ, khổ chủ Hà Thị Khanh rú lên “ối cha mẹ ơi”, rồi người thân phải khênh bà đi nơi khác trong trạng thái ngất xỉu, kẻo nhìn cảnh đó bà sẽ tự tử. Con trai bà thì (như bà kể) mua 20 lít xăng về để tự thiêu hay chống lại cán bộ, khiến bà càng hoang mang. Vài người “hô” trả lại danh hiệu làng cổ thì bị công an bắt, nhốt suốt mấy hôm.

Mỗi nhà có vài chục đến trăm mét vuông đất, có nhà cấp bốn, bếp, chuồng gà lợn trâu bò, khu vệ sinh…; rồi con cái lấy vợ, cắt mỗi đứa một gian. Có nhà, ba bốn cặp vợ chồng trong một căn nhà cấp bốn toen hoẻn, với ba bốn cái bếp, ba bốn nhà vệ sinh và ba bốn cây rơm, chuồng trâu bò... Tháng 4 năm 2013, Phó Chủ tịch UBND thị xã Sơn Tây - bà Phan Thị Hảo - đã ký thông báo yêu cầu tự tháo dỡ, thậm chí, dự tính sẽ yêu cầu xã tiếp tục cưỡng chế phá một số công trình của dân.

                                      

                                                          Ngôi nhà của chị Oanh bị cắt hết điện nước

Chị Oanh - làm nghề bán cá ở chợ Mía, nhà ở thôn Mông Phụ - gặp tôi, khóc: “Con trai lấy vợ, đẻ con, hai cặp vợ chồng ở trong căn nhà bé tẹo. Nó là nhà cổ thì bảo vệ cho cam, đằng này nhà tôi mới xây 10 năm thôi, nhà gạch, lợp phi-brô xi-măng chứ báu bở gì. Tôi làm cái tum chống nóng, thế mà họ bắt tháo dỡ, tôi dỡ rồi; họ vẫn cắt điện, cắt nước của tôi đã 2,5 tháng rồi. Hôm qua (đầu tháng 5/2013), tôi lên nhà chủ tịch, phó chủ tịch xã xin cấp lại nước mà vẫn chưa được! Nhân viên thanh tra xây dựng hết sức hung hãn.

Ông Kiều Văn Triệu, ngoài 80 tuổi, là một bậc túc nho nổi tiếng của làng cổ. Con trai ông vừa gọi một xe cát định sửa lại cái nhà vệ sinh, lập tức có 6 anh cán bộ trờ xe máy đến, mặt đằng đằng sát khí hỏi giấy tờ, đơn xin, vặn hỏi giấy phép xây dựng đâu? Rồi họ dọa cắt điện, cắt nước, tóm cổ bất cứ anh thợ nào đến làm việc. Ông Triệu cười chua chát, ối giời ơi, tôi làm cái lỗ để đi đái mà nhà nước tốn mất 6 anh cán bộ đi lên đi xuống hỏi đủ thứ văn bản giấy tờ thế này ư? Thế thì Nhà nước “lỗ” tiền trả lương cho nhà các bác quá nhỉ. Cái hố xí nhà tôi có phải là cổ vật hay di sản cổ gì không mà các vị bảo tồn ghê thế?

Xã có 10 ngôi nhà cổ, phải bảo tồn nghiêm ngặt. Bảo vệ không gian của làng, cũng đồng ý. Nhưng cái gì không đáng bảo vệ, cái hố xí bé tẹo của dân, nay sửa sang để phục vụ nhu cầu sống tối thiểu, thì đừng hạch sách nữa, được không? Lãnh đạo xã, những người có trách nhiệm ở thị xã đều công nhận bất bình của dân là chính đáng, là có thật. Bà con bảo, “chúng tôi như đang sống trong sự lùng sục, sự áp chế thẳng tay của một số nhân viên “thanh tra xây dựng” hết sức hung hãn!”.

Điều vô lý hơn nữa

Đấy là mới chỉ kể sơ sơ về cách hành dân của quan làng quan xã, còn những điều vô lý hơn nữa.

                                 

                  Nhà lầu mới của cán bộ và các nhà quản lý tàn phá nét cổ kính của làng cổ Đường Lâm.

Đến giờ cơ quan chức năng vẫn chưa hề hoàn thành cái quy hoạch làng cổ. Chưa có cả quy chế chính thức trong xây dựng ở làng (quy chế đã tạm thời gần chục năm rồi!). Người dân xin phép thì được xây nhà thế nào, vật liệu gì, cao bao nhiêu mét, kiến trúc ra sao? Nghe các câu hỏi ấy, cán bộ quản lý chỉ biết cười chua xót: “Chưa có quy chế, chưa có tiêu chuẩn”. Bà con không được hưởng lợi, lối làm du lịch úi xùi, người dân đơn phương bị áp chế những quy định vô lý…

Đó là những lời trần tình của chính người trong làng Đường Lâm.

Chưa biết các cơ quan chức năng Hà Nội sẽ giải quyết chuyện này như thế nào cho dân đỡ khốn khổ vì cái danh hiệu Di tích quốc gia này.

Văn Quang

 

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link