Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 13, 2013

Trung Quốc đòi kiểm duyệt thô bạo truyền thông Pháp ngay tại Pháp


 

 

Trung Quốc đòi kiểm duyệt thô bạo truyền thông Pháp ngay tại Pháp

Cyril Payen, phóng viên đài FRANCE 24

Cyril Payen, phóng viên đài FRANCE 24

DR

Trọng Nghĩa


Sự kiện đã xẩy ra từ đầu tháng Sáu, và vào hôm qua, 12/06/2013, đài truyền hình Pháp FRANCE 24 công khai loan báo : Đài đã bác bỏ yêu sách của chính quyền Trung Quốc, muốn FRANCE 24 hủy bỏ việc phát đi một phóng sự do một thông tín viên của đài tại Bangkok bí mật thực hiện ở Tây Tạng. Hành động gây sức ép của Bắc Kinh - đồng nghĩa với việc kiểm duyệt một phương tiện truyền thông không thuộc quyền quản lý của mình - đã gây phẫn nộ trong báo giới Pháp.

Trong bản tin trên trang web của mình, đài FRANCE 24 nói rõ là phóng sự truyền hình mang tựa đề là « Bảy ngày ở Tây Tạng » của Cyril Payen đã được phát hình ngày 30/05 vừa qua. Trong phóng sự này, thông tín viên của FRANCE 24 đã thẳng thắn tố cáo sự kiện người dân Tây Tạng bị đàn áp dưới ách cai trị của Trung Quốc. Kết luận của nhà báo Payen rất rõ ràng : chính sách « diệt chủng văn hóa » từng bị lãnh tụ tinh thần người Tây Tạng là đức Đạt Lai Lạt Ma lên án vào năm 2008 vẫn đang được Trung Quốc áp dụng.

Phóng sự này đã khiến nhà chức trách Trung Quốc phẫn nộ. Theo đài FRANCE 24, chỉ vài ngày sau khi tài liệu được phát sóng, quan chức của Đại sứ quán Trung Quốc tại Paris đã đến trụ sở của đài, để đòi hủy bỏ việc phát phóng sự này kể cả trên trang web của FRANCE 24.

Dĩ nhiên là đòi hỏi quá đáng của chính quyền Trung Quốc đã bị từ chối. Trong một bản thông cáo gởi đến nhà báo của đài, ông Marc Saikali, Giám đốc biên tập của FRANCE 24 xác định : « Ban Giám đốc đã không hề lùi bước trước các hành vi hù dọa, và vẫn duy trì phóng sự này trên cả chương trình phát sóng lẫn trên các phương tiện đa truyền thông », như internet, điện thoại di động...

Hành động can thiệp thô bạo của sứ quán Trung Quốc tại Pháp dĩ nhiên đã được lập tức báo cáo. Ông Saikali cho biết : « Ban Giám đốc (đài FRANCE 24) đã báo cáo lên cấp cao nhất của chính phủ Pháp, cũng như cho các tổ chức chuyên bảo vệ nhân quyền nói chung, và các nhà báo nói riêng ».

Lời báo động của đài FRANCE 24 không phải là thừa, vì hành động hù dọa của chính quyền Trung Quốc không chỉ nhắm vào đài mà còn vào cả bản thân nhà báo đã thực hiện phóng sự đó.

Tại Bangkok, nơi anh là thông tín viên thường trú của FRANCE 24, Cyril Payen đang bị Đại sứ quán Trung Quốc tại Thái Lan tích cực săn lùng. Họ đã dò tìm được số điện thoại cá nhân của anh, và liên tục gọi điện hay gởi tin nhắn để triệu mời anh đến Đại sứ quán Trung Quốc tại Bangkok để giải thích về việc anh đã « gian lận » để có visa nhập cảnh Trung Quốc.

Thật vậy, Payen đã vào Trung Quốc với một thị thực du lịch, và đã tranh thủ một lúc lơi lỏng kiểm soát để lên vùng Tây Tạng, bí mật thực hiện phóng sự của mình. Phải nói là kể từ khi nổ ra các vụ bạo động tại Tây Tạng vào năm 2008, Trung Quốc đã bị cấm không cho nhà báo lên vùng này, và chỉ cho người nước ngoài đến khu vực đó một cách nhỏ giọt.

Cyril Payen đã nêu cụ thể các hành vi hù dọa mà sứ quán Trung Quốc tại Thái Lan đã tiến hành : « Tôi trở lại Bangkok ngày 4 tháng 6, và từ đó đến nay, diễn biến xẩy ra dồn dập. Một nhà ngoại giao nữ Trung Quốc đã để lại cho tôi một tin nhắn trên điện thoại của tôi và đã tỏ rõ thái độ hù dọa. Cô ta yêu cầu tôi đến đại sứ quán để giải thích về những « lời nói dối » mà tôi đã nêu lên trong phóng sự của tôi. Sau cùng, cô ta còn đe dọa tôi như sau : « Nếu ông không đến Đại sứ quán trước ngày 11 tháng 6, thì ông sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả ».

Sự kiện chính quyền Bắc Kinh áp dụng chế độ kiểm duyệt nghiêm ngặt đối với truyền thông Trung Quốc, dù đáng chê trách, nhưng có thể giải thích được. Thế nhưng việc đòi truyền thông một nước khác phải kiểm duyệt theo ý Bắc Kinh, lại còn hù dọa nhà báo đã viết sai ý mình, đó là một phản ứng bị coi là quá hống hách.

Trong một bản thông cáo công bố hôm 11/06 vừa qua, tổ chức Phóng viên Không Biên giới đã không ngần ngại đánh đồng hành động của các quan chức ngoại giao Trung Quốc với hành vi của các nhóm mafia.

Phóng viên Không Biên giới ghi rõ : « Các phương pháp không thể chấp nhận được đó là của giới trộm cướp hơn là của các công chức cao cấp. Sự kiện một đại sứ quán bày tỏ quan điểm bất đồng về một phóng sự là điều có thể chấp nhận. Nhưng khi các nhà ngoại giao tìm cách hù dọa để đòi thay đổi một nội dung biên tập, đả kích, triệu mời một nhà báo với mục đích được tuyên bố là để hỏi cung, điều đó đã vượt quá giới hạn của những gì có thể chấp nhận được ».

__._,_.___

KHI NÀO THÌ VIỆT NAM SẼ LÀ LIBYA THỨ HAI?


 

KHI NÀO
THÌ VIỆT NAM SẼ LÀ LIBYA THỨ HAI?
 
        NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
          Người ta thường nói: "Chó chết hết chuyện!”. Nhưng, sau khi bị móc ra từ một miệng cống và bị bắn chết như một con chó, và bị lôi xác trên đường phố, cái chết của tên bạo chúa Muammar Gadhafi lại gây nhiều tranh luận. Và, cuối cùng, theo thông báo của Chính phủ Chuyển tiếp Lâm thời (NTC), thi thể của tên bạo chúa đã được chôn ở một nơi bí mật ở sa mạc.
 
          Đúng là “cà cuống chết đến đít còn cay”, trong “di chúc” để lại trước khi bị bắn chết, Gadhafi vẫn còn “lên gân” kêu gọi những người ủng hộ ông ta “hãy tiếp tục đấu tarnh, chống lại bất kỳ kẻ thù xâm lược nước ngoài nào tới Libya, từ hôm nay, vào ngày mai và cho tới mai sau nữa!”.
 
          Đúng là miệng lưỡi của những tên độc tài cũng không khác gì miệng luỡi của những tên cộng sản. Hẳn mọi người còn nhớ, khi lực lượng nổi dậy để lật đổ tên bạo chúa Gadhafi vào tháng 2 năm 2011 thì, vào tháng 3-2011, tên bạo chúa này tuyên bố “Libya sẽ là một Việt Nam thứ hai!” (Muammar Gadhafi has promised “another Vietnam” if foreign powers answer a plea by Libyan dissents military intervention).
          Nay, hồi chuông báo tử đã vang lên cho Gadhafi - kẻ đã từng tuyên bố “Libya sẽ là một Việt Nam thứ hai”.
 
          Vậy khi nào thì Việt Nam sẽ là Libya thứ hai? 
*
          Trước khi bàn đến chuyện khi nào thì VN sẽ là Libya thứ hai, chúng tôi xin mời độc giả cùng chúng tôi tìm lại cội nguồn vì sao ông Hồ Chí Minh và những người thừa kế của ông ta đã liên tục lừa bịp, lợi dụng những người trí thức phục đảng CSVN để những người lãnh đạo đảng này liên tục ngồi trên đầu trên cổ người dân Việt Nam từ năm 1954 đến nay, qua lời kể của một người trong cuộc là cố nhà văn Xuân Vũ, như sau:  
 
          “… Năm 61, 62 chi đó, tôi có gặp 4 nhân sĩ trí thức ở miền Nam ra miền Bắc. Trong các vị, có một tên là Tôn Thất Dương Kỵ thì phải.“Họ không chịu nổi chế độ độc tài” Ngô Đình Diệm, nên xin ra sống ở xứ Bắc Kỳ Xã Hội chủ nghĩa thiên đàng. Và đã được chính phủ Sàigòn cho phép.
 
          Gặp các cụ đi lóm thóm ở phố Tràng Tiền, nom nom ngó ngó và ở các tủ kiếng mậu dịch Bách Hóa Tổng Hợp chưng toàn là “hàng mẫu, không bán” gồm có rượu Tây, vải ta, nồi soong chảo bằng gang của Hợp Tác Xã sản xuất,  những tám váng sặc sỡ của người Thượng (tất cả đều là hàng để xem chơi chớ không bán!). Không hiểu các vị có định mua món gì không? Nếu muốn mua chắc không dễ như ở Sàigòn. Tôi tự nhủ thầm: Tôi muốn trốn về Sàigòn mà không trốn được, các cụ ở trong đó lại chui ra đây! Rõ thật tréo cẳng ngổng quá trời! Sau này không rõ các cụ được ưu đãi đến mức nào mà không thấy nói tới nữa.  
          Ai cũng biết ở miền Bắc có 2 nhà trí thức lớn nhất dân tộc Việt Nam: Đó là cụ Nguyễn Mạnh Tường và cụ Trần Đức Thảo. Cụ Nguyễn đã được phép sang Paris chơi vài tháng đâu hồi 92 thì phải. Về Hà Nội cụ viết cuốn “Kẻ bị khai trừ”. Người ta hỏi, cụ không sợ tù à? Cụ bảo tôi 82 tuổi rồi còn sợ gì?
 
          Cụ Trần cũng được Hà Nội cho sang Paris công tác (gì đó không hiểu - vận động trí thức Pháp và trí thức ta chăng?) Ở đây cụ đã nói chuyện trước nhiều loại thính giả. Trong một cuộc nói chuyện cụ bảo “Chính Mác sai!” Người ta hỏi tại sao? Cụ bảo: Mác lấy các điểm trong duy tâm luận của Hégel (không phải Angels) làm ra duy vật biện chứng. Duy tâm áp dụng trên trời có sai cũng không hại ai, còn duy vật đem ra áp dụng trên mặt đất sẽ làm chết người. (Mà chết người thật! Chết hàng trăm triệu người chớ không ít.) Chỉ vài hôm sau cụ qua đời.
 
          Ai cũng biết Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm gồm toàn những văn nghệ sĩ ưu tú của dân tộc đi kháng chiến 9 năm trở về Hà Nội, hãy còn chân ướt, chân ráo đã quay ra chống Đảng quyết liệt: Hoàng Cầm, Văn Cao, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Lê Đạt. Phần lớn là đảng viên. Thế có lạ không?
 
          Tại sao họ không yêu Đảng của họ nữa? Hỏi tức trả lời vậy.
 
          Nhạc sĩ Văn Cao vừa mới qua đời. Trước khi nhắm mắt, ông nói: “Bây giờ tôi không còn sợ nữa. Tôi cứ nói… “Tố Hữu đã ‘phạt’ tôi 30 năm không sáng tác gì được!” Đau đớn cho ông là năm 1994, trong một buổi lễ phát phần thưởng về Âm Nhạc, ông được xếp hạng 13 (gần hạng bét) đáng lẽ phải hạng nhất, không có hạng 2 đến hạng 10.
          Trên đây tôi vừa liệt kê một vài trường hợp trí thức văn nghệ sĩ Xã Hội Chủ Nghĩa chống Đảng, thà chịu khổ nhục nhận “hình phạt đày ải” của Đảng Cộng Sản, chớ không thay đổi thái độ với nó kể từ họ bắt đầu “ghét” Đảng. Nhìn kỹ lại không thấy ai nói “ghét” thành “yêu” đối với Cộng Sản bao giờ. Những người trước kia yêu, nay cũng ghét Đảng.
 
          Khi đọc cái bài tường thuật của cụ Trần Đức Thảo ở Paris, tôi mới thấy não lòng. Một triết gia độc nhất Việt Nam được người ngoại quốc kính nể trên thế giới lại không được dùng đúng chỗ ở chính trên quê hương mình.. Phải biết rằng chính cụ cũng đã mê Mác Xít khi còn ở Paris cho nên cụ đã xin về Việt Nam để phục vụ đất nước trong công cuộc kháng Pháp, xây dựng thiên đàng. Về đến nơi thì than ôi! Thiên đàng đâu không thấy chỉ thấy tang thương địa ngục. Nhiều người đứng ở ngoài Chủ Nghĩa Xã Hội cứ tưởng nó là thiên đàng. Nhưng khi nhảy vào sống với nó rồi mới biết mặt mũi nó mồm ngang miệng dọc ra sao. Chừng đó muốn thối lui cũng không đuợc. Phải ghê gớm lắm mới dứt nổi “đường tơ”. Nếu Mác bảo tôn giáo là thuốc phiện mê hoặc con người thì Mác Xít chính là thuốc độc giết chết con người. Và tác hại vô cùng cho dân tộc nào cưu mang nó Picasso về già mới trả thẻ đảng. Howard Fast cũng xin ra Đảng lúc gần đất xa trời. Phải khó khăn lắm mới nhận ra bộ mặt thật của nó. Chẳng thế mà dân Liên Xơ bị bịp trên 70 năm!
 
          Tôi cũng đã sống 10 năm trên miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa. Tôi không có lý luận như cụ Trần, nhưng bằng cảm tính nảy ra trong sinh hoạt hàng ngày, trước tiên tôi thấy Chủ Nghĩa Mác kỳ cục. Nếu biết trước nó như thế này thì không ai đi đánh Tây làm gì. Bởi vì như Nguyễn Chí Thiện đã nói:
 
          “So với Đảng thì móng vuốt thực dân êm dịu gấp 10 lần”.
 
          Nhưng đã lỡ nhúng chàm rồi, có nhiều người đành cam chịu, không nói ra, để cho những người hậu tiến mắc lầm như mình. Dại rồi nên ngừa cho người khác đừng dại như mình…
 
          … Người Cộng Sản hễ nói là nói láo. Nhưng trước đây vẫn có nhiều người tin. Tin rằng chính sách hợp tác xã, tổ chức quốc doanh… đều tuyệt vời. Nay thì dân chúng đã thấy ở giữa miền Bắc và miền Nam ai hơn ai, giữa Liên Xô và Hoa Kỳ ai đi trước ai (những 50 năm).
 
          Tất cả nhân loại đều đã bừng mắt trước một sự thực vô cùng rõ rệt: chủ nghĩa Cộng Sản chỉ là một sự ngu xuẩn và chính những kẻ theo đuổi nó gần 1 thế kỷ nay cũng không hiểu nó là cái gì.
 
          “Tiếng chuông báo chết cho ai” đã đổ ở Liên Xô, ở Đông Âu bằng những triệu chứng xáo trộn và bằng sự nổi dậy của dân chúng bị bịp. Nó cũng đã báo chết cho Trung Cộng bằng Thiên An Môn. Việt Cộng đang lo sợ tiếng chuông ấy vang lên ở Ba Đình nơi tên bịp lớn nhất lịch sử đang nằm rã rục.”
*
          Xin thưa đây là “Vài cảm nghĩ về quyển tiểu luận “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” của bà Nguyễn Việt Nữ của (cố) nhà văn Xuân Vũ vào năm 1995.
 
          Phần trình bày rất thấu lý, đạt tình của cố nhà văn Xuân Vũ, tác giả những truyện ngắn, truyện dài “Chuyện Bò Đái”, “Đường Đi Không Đến”, “Xương Trắng Trường Sơn”, “Đồng Bằng Gai Góc”…đưa ra mặt thật và móc moi ra cả tim, gan, phèo, phổi của cái gọi là “thiên đàng” Chủ Nghĩa Xã Hội miền Bắc với hình ảnh mở đầu là “4 vị nhân sĩ trí thức miền Nam đi lóm thóm ở phố Tràng Tiền” trong đó có một vị “đi chàng hảng” được nêu danh là Tôn Thất Dương Kỵ.
 
          Xuân Vũ tên thật là Bùi Quang Triết, là một nhà văn tập kết ngay sau khi hiệp định đình chiến 1954 được ký kết.
 
          “Tôi tự nhủ thầm: Tôi muốn trốn về Sàigòn mà không trốn được, các cụ trong đó lại chui ra đây! Rõ thật là tréo cảng ngổng quá trời!”
 
          Cái giọng văn chơn chất của người miền Nam đã cực tả cái cảnh:
 
          “Thiên đường xã nghĩa cong cong
          Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào!”
 
          Sau hiệp định Paris năm 1972, nghe nói cũng có những kẻ “Đông gia thực phạn, Tây gia miên” (tạm dịch “Ăn cơm ở nhà bên Đông mà lại ngủ ở nhà bên Tây”) như luật sư Nguyễn Long, sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm… cũng được trao trả về “thiên đường xã hội chủ nghĩa” của họ.
 
          Chuyện gần đây các ông “người đuôi chó” như Lê Xuân Khoa, Vũ Quốc Thúc, Nguyễn Hữu Liêm, Nguyễn Cao Kỳ, Trần Thiện Khiêm v.v… theo tôi, không có gì đáng trách; bởi vì họ “chưa biết… mặt thật của thiên đường xã hội chủ nghĩa” cũng như họ chưa phải gánh chịu những đau thương, nhục nhã trong những trại tù của VC. Chuyện lạ là chuyện của những kẻ đã từng phải ở lại trong nước sau ngày 30-4-1975, đã phải hèn nhát nói lời nịnh bợ Đảng và Nhà Nước để được yên thân như các ông nhà văn Nhật Tiến, Nguyễn Mộng Giác, cựu Thẩm phán Nguyễn Cần tức Lữ Giang, Tú Gàn, bác sĩ Bùi Duy Tâm v.v… ; sau đó, đã phải liều chết tìm đường vượt biên hoặc được đi Hoa Kỳ theo diện HO. để lo cho bản thân mình và tương lai của gia đình mình; nay, lại quay lại nói lời bợ đỡ, kiss ass nhà cầm quyền Việt Cộng. Nói theo cách nói hơi tục một chút, nhưng rất cực tả là “những kẻ này nhớ cái cũi mà bọn VC đã rọ mõm họ”.
 
          Bài viết này không nói về “những người đuôi chó” này. Kể lại những chuyện này để thấy rõ nguyên nhân vì sao đảng CSVN vẫn chưa “chết không kịp giẫy” - như các nước độc tài khác.
 
          Mục đích của bài viết này muốn nói đến hồi chuông báo tử đã và đang vang lên tại các nước theo chủ nghĩa cộng sản và độc tài.
 
          -Năm 1986, hồi chuông báo tử vang lên tại các nước theo chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu dẫn đến việc vợ chồng Tổng bí thư Causecu của Rumani bị dân chúng lôi ra cắc bùm ở pháp trường.
 
          Khi bức tường Bá  Linh bị  sụp đổ, “đồng chí” Erich Honecker bị dân Đức lôi ra tòa để trả lời những “công đức” trong quá khứ. May nhờ có ông bạn tên “Bệnh Ung Thư” dẫn người qua thế giới bên kia để tỵ nạn bằng không thì cũng đến khổ.   
 
          -Sau đó hồi chuông báo tử vang sang cái nôi của chủ nghĩa cộng sản là Liên Xô. Người cắt “cái cây cộng sản đại thụ” Liên Xô của “đồng chí” Tố Hữu - người thương các ông Lê Văn Ninh, Sít-Tả-Lìn còn hơn cả thương cha mẹ, ông cố nội, ông cố ngoại của mình là Tổng Thống M. Gorbachev và ông ta đã bị đối thủ chính trị của ông ta là Boris Yeltsin gạt ra khỏi chiếc ghế quyền lực. Nước Nga bây giờ đã là một nước tự do, dân chủ.
 
          -Năm 1992, “tiếng chuông báo chết” cho Trung Cộng cũng đã vang lên tại Thiên An Môn; nhưng, nhà cầm quyền sắt máu Trung Cộng đã dùng quân đội ngoại biên kéo về nả súng bắn vào đoàn sinh viên biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn. Tuy cuộc biểu tình bị thất bại nhưng bức ảnh một thanh niên Trung Hoa tay không cản bước bánh xích xe tăng rầm rập xốc tới đã là ngọn đuốc tranh đấu đã bừng lên tại đất nước có dân số đông nhất thế giới này. Và năm 2010, đất nước này đã bị mất mặt vì đã hèn nhát không dám để người nhà của nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba (đang bị nhà cầm quyền Trung Cộng nhốt tù) đến Olso lãnh giải thưởng Nobel Hòa Bình.    
 
          -Ngày 17-12 năm 2010, sau việc tự thiêu của một sinh viên, người dân Tunisia đã xuống đường biểu tình khiến Tổng Thống Ben Ali của xứ sở độc tài này phải cuốn gói trốn ra nước ngoài tỵ nạn.
 
          Nguyên nhân cuộc xuống đường là từ cái chết của anh sinh viên nghèo 26 tuổi Mahamed Bouazizi bán hàng rong trên đường phố bị cảnh sát tịch thu cả gánh hàng rong. Anh sinh viên nghèo đã tỏ thái độ phản kháng bằng cách biến thân mình thành ngọn đuốc sống. Ngọn lửa đấu tranh để thiêu rụi chế độ bạo tàn đã bùng lên khi hàng ngàn người tham dự tang lễ của anh. Hàng ngàn người tham dự tang lễ của người sinh viên Tunisia can đảm đã biến thành cuộc biểu tình tuần hành - như trước đây, hàng ngàn người dân Ấn Độ đã nghe theo lời kêu gọi của “Thánh” Mahatma Gandhi, cha đẻ của chủ thuyết bất bạo động đi làm muối để tranh đấu cho độc lập, tự do, dân chủ cho Ấn Độ thoát khỏi ách thực dân của đế quốc Anh.
 
          -Hương thơm của cuộc “Cách Mạng Hoa Lài” đã lan sang các nước láng diềng như Ai Cập, Libya.
 
          Trong một cuộc biểu tình tại Ai Cập vào ngày 25-1-2011, một thanh niên đã hô to khẩu hiệu: "Hãy treo cổ nó lên!”
Và chế độ độc tài của Mubarak của Ai Cập đã sụp đổ, ông ta đã bị bắt và đã phải ra tòa trả lời những tội ác của ông ta trong một chiếc lồng sắt.
 
          -Và, ngày 20-10-2011, tên bạo chúa Gadhafi, kẻ đã hùng hổ tuyên bố “sẽ biến Libya thành một Việt Nam thứ hai” vào tháng 3 năm 2011, đã bị bắn chết như một con chó sau 5 tháng chống cự với dân chúng nổi dậy.
 
*
          Khi nào thì Việt Nam sẽ là một Libya thứ hai?
 
          Đây là ước mơ cháy lòng của 90 triệu đồng bào trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.
 
          Hy vọng hồi chuông báo tử cho chế độ cộng sản bạo tàn sẽ sớm vang lên trên đất nước Việt Nam để toàn dân có cuộc sống đầy đủ tự do, dân chủ và nhân quyền!
 
        NGUYỄN THIẾU NHẪN
          tieng-dan-weekly.blogspot.com

Tiếng Dân – Ai đang thao túng đất nước, gây hỗn loạn xã hội và gieo tang thương cho dân Việt Nam

 
Tiếng Dân – Ai đang thao túng đất nước, gây hỗn loạn xã hội và gieo tang thương cho dân Việt Nam



Posted on
13/06/2013by minhhieu90



Tiếng Dân (Danlambao) - “Tôi xuống xe và lầm lũi đi trong “đêm tối lầm than của cuộc đời”, giữa lúc trời trưa nắng gắt! Tôi như một tên tù, vì đã mất nước, và đang bị lưu đầy ngay trên quê hương tôi, như hàng triệu đồng bào thân yêu khác của tôi!”…

 *
Tình cờ ngồi trên xe của một chú tài xế “xe ôm”, tuy không mấy quen biết, chỉ vài lần nhờ chú chở đi, nhưng chú tài này tỏ ra rất cởi mở, nên đã kể cho tôi nghe một mẩu chuyện … rùng rợn. Trong lúc đợi tôi từ nhà ra, chú tài chắc có dịp quan sát một “tập thể” đá gà ăn tiền khoảng vài ba chục người đàn ông, đang làm thành một đợt “sóng lượn” theo cặp gà đá, với sự ồn ào náo động cả một khu vực, kèm thêm những câu chửi thề, cãi cọ của “tập thể” này, chú tài nói:


- Quá ồn ào và phức tạp, phải không bác? Tôi trả lời:

 - Tôi cũng chán ngán hết sức, nhưng đành chịu! Đã có báo phường, báo công an nhiều lần cũng vô ích! Họ còn nói không quản lý được vì “dân ở chỗ khác đến”! Cũng nhiều lần người dân báo cho CA phường khi có những đám cờ bạc, đá gà ăn thua lớn trong ngõ, CA đến bằng xe Jeep, nhưng bấm còi inh ỏi báo động cho đám con bạc chạy hết, và như có thỏa thuận, họ để lại ít triệu trên bàn bài cho CA lấy, rồi chẳng bắt ai. Còn đám đá gà thì cũng để lại tiền hay gà“biếu” cho CA, rồi ai né đi dường nấy là xong. Cũng có lần vài “cò mồi” bị bắt trình diễn cho dân thấy, nhưng ngày hôm sau lại có mặt tham dự “làn sóng” đá gà hay cờ bạc tiếp! Dân ở đây không khác ở trong “trại tệ nạn xã hội”: người già, người bệnh thì mất ngủ, trẻ con thì bị đầu độc bởi những tệ trạng cờ bạc, đâm chém khi con bạc thua lỗ lớn và bất bình nhau!



Nghe xong chú thỏ dài, rồi “giảng giải” cho tôi một “bài học” thật cụ thể và đầy đủ như sau:



- Bác ơi, “chúng nó” không dẹp đâu, vì đó là “chỗ làm ăn sinh lợi” của chính quyền địa phương. Vả lại theo cháu biết (dân xe ôm thì thường biết đủ mọi thứ tin tức!), thì mỗi khi CA bắt bớ nơi nào, thường phải có tờ lệnh được ký từ trung ương hay từ thành phố xuống, tùy tình trạng to nhỏ của vụ việc. Mà mỗi cái lệnh được ký, đám thi hành phải nộp lại cho“sếp ký” ít nhất từ 50 triệu đổ lên, có khi hàng tỷ tùy vụ việc to nhỏ. Như vậy mới có “ngân quỹ” chi trả cho số quá đông côn đồ được thu nhập vào ngành CA. Ngoài ra bọn đi bắt còn phải có món để chia chác với nhau, hầu thu lại tiền đã bỏ ra chạy vào ngành, và còn lời để xây nhà sắm xe, ăn chơi trác táng nữa! Ở xóm cháu mấy thanh niên vô công rỗi nghề hay có dính tội phạm, chúng đều đi làm CA cả! Mỗi tuần mỗi đứa còn phải nộp cho sếp một món tiền hụi chết. Có giá hết đó bác, tùy theo vị trí được nhận. Bởi vậy những chuyện vặt không thu được nhiều tiền, dân có kêu mỏi cổ chúng cũng chẳng dẹp đâu. Mỗi khi làm vụ nào, chúng đều điều nghiên kỹ xem khi “ốp” thì thu được bao nhiêu, không đủ “sở hụi” là không làm, xã hội loạn kệ xã hội, dân bất an kệ dân. Chúng còn nuôi dưỡng tệ nạn để có thêm chút tiền đi nhậu nhẹt! Mình có thân thì phải tự lo thôi. Chỉ khi mình đụng đến chúng nó thì nó mới “rớ” tới mình, mà nó rớ tới thì nhiều khả năng chết oan bất đắc kỳ tử đó, “côn ăn” mà! Bác có biết từ này không? “Côn” là du côn, “ăn” là ăn cướp! Dân bây giờ gọi CA như thế!


Bác thấy chưa, kìa bọn cướp cạn đang đứng từng nhóm năm bảy thằng, tràn cả ra lòng đường, mắt cú vọ của chúng soi mói từng khuôn mặt và tuýt còi. Có bị tuýt là có chi tiền từ mấy trăm nghìn đến cả triệu đó bác, không thì rắc rối to, hay trở ngại công việc của mình! Cháu rành mấy vụ này lắm. Mỗi thằng “côn ăn” mỗi tối về có cả tiền triệu đi nhậu, đi gái. Mẹ tiên sư nhà chúng nó! Chúng nó là quân cướp cạn.

 Đất nước này đang bị một đảng cướp nắm đầu và đang uy hiếp dân! Cháu nói thật cho bác biết, cháu cũng là con cán bộ tập kết, nhưng ông già cháu chết lâu rồi! Trước khi chết ông còn cay đắng dặn dò chúng cháu là: “Đời ba đã bị sai lầm khốn nạn, các con hãy tự tìm những việc lao động chân chính mà làm, dù có cực nhọc, chứ đừng đi theo con đường hại dân hại nước của ba!”. Bởi vậy bây giờ cháu trở thành “xe ôm”, chứ nếu không thì ít nhất cháu cũng thành một thằng “côn ăn” tiền túi rủng rỉnh, nhà cửa sang trọng rồi!



Vừa nói tới đây thì chú xe ôm chạy đến một ngã tư, cả hai chúng tôi chứng kiến tận mắt một thanh niên trẻ dừng xe tắp vào lề đường, và hai “côn an” cũng vừa rượt kịp. Chúng dùng dùi cui đánh tới tập lên đầu người thanh niên kia, trong khi em vừa van xin, tay vừa cố đỡ những cái dùi cui đánh thẳng vào mặt, vào đầu! Thì ra chú em này quẹo vào đường cấm, chỉ được lưu hành một chiều, vì em mới đi con đường này lần đầu nên không biết (nghe em phân bày)! Bị CA thổi còi, chú quẹo vào lề để đậu, nhưng CA không cần nghe cũng không cần biết, cứ thẳng tay xả roi vào nạn nhân như đánh một khúc cây! Nạn nhân vì… vô phước nên đã rơi vào “cơn nóng” của hai CA phải đứng đường từ sáng tới giờ, có lẽ đang bực mình vì “chưa được đi nhậu” (chú xe ôm nói thế!). Và chú tài của tôi vừa cố chạy, vừa nói:



- Đúng là dân mình đang bị hành tội bởi bọn cầm quyền ăn cướp và dã tâm! Chả có nước nào như nước ta cả! Chưa biết chừng mai đây chúng còn dẫn quân Tàu Cộng vào đặt ách đô hộ trên đầu chúng ta! Nhưng biết chạy đâu bây giờ hả bác?!



Tôi hoàn toàn câm lặng, vì mọi sự đã được giải thích, chứng mình bằng hành động của bọn cướp, cướp nước và cướp của giết người, giống như “bài giảng” đầy đủ và cụ thể của người tài xế xe ôm, từ thân thế, lý lịch, đến những việc chú biết nhờ cái nghề xe ôm đã đưa chú đi khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố! Tôi cũng vừa biết một anh tài xế xe khách, mất trắng tới 8 triệu đồng cho CA Biên Hòa để lấy lại giấy xe và bằng lái, vì vượt phải lúc xe quá đông trên xa lộ Biên Hòa, để được xé biên bản vi phạm! Người bạn tôi có một ngôi nhà ở vùng quê, cho người ta ở nhờ vì thương hại họ không nhà. Nay người đó xây nhà trên đất của chủ, cắt một phần đất bán đi, phần sân thì cho thuê lấy tiền. Bạn tôi thưa kiện đã 5 năm, tốn phí gần trăm triệu rải đường mà vẫn không lấy được nhà lại, dù có đầy đủ giấy tờ chủ quyền, thuế nhà đất vẫn đóng đầy đủ. Có người mách mối, ngả giá 500 triệu đồng để chính quyền thu hồi nhà cho, thời gian từ 6 tháng đến một năm, nhưng vì là giáo viên hưu không có tiền, đành chịu!



Tôi nhắm mắt, mím môi, lòng tràn uất hận! Trong cả nước VN, đang có bao triệu người mang tâm trạng như chú xe ôm và tôi! Thượng Đế hỡi! Sao đã ban cho chúng con một Tổ Quốc thân yêu VN, làm nơi dung thân cho chúng con và bao đời con cháu về sau, mà Ngài lại để chúng con khổ ải, tủi nhục và bất an như đang đi giữa đêm trường tăm tối đầy hiểm nguy thế này?



“Thượng Đế hỡi hãy lắng nghe người dân Việt, vì đất nước đang còn ưu phiền, còn tiếng khóc đi vào đêm trường miệt mài! Thượng Đế hỡi có thấu cho Việt Nam này, vì sóng gió, trôi dạt lâu dài…!…Nhà Việt Nam yêu dấu ơi! Bao giờ thanh bình?!” Nước mắt tràn trề, khi tôi lơ mơ nhớ đến bản nhạc có tên “Đêm nguyện cầu” mà tôi vừa được nghe tối qua từ chiếc xe bán hàng rong phát ra!



Tôi xuống xe và lầm lũi đi trong “đêm tối lầm than của cuộc đời”, giữa lúc trời trưa nắng gắt! Tôi như một tên tù, vì đã mất nước, và đang bị lưu đầy ngay trên quê hương tôi, như hàng triệu đồng bào thân yêu khác của tôi!



Saì Gòn, tháng 6 năm 2012





Tiếng Dân


danlambaovn.blogspot.com



__._,_.___

 

UYÊN HẠNH giới thiệu NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của PHẠM TRẦN ANH


UYÊN HẠNH giới thiệu NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của PHẠM TRẦN ANH


                   

Bìa NVMVC

 

 

NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của Phạm Trần Anh vừa được phát hành. Sách dày trên 430 trang, bao gồm các dữ liệu giá trị và việc đặt lại vấn đề chứng minh sự kiện lịch sử của giống nòi Việt Tộc. Với công trình khảo cứu tìm hiểu công phu sử gia Phạm Trần Anh giải rõ lịch sử tiến hoá của Việt Tộc khởi thủy từ nền văn hoá Hoà Bình, Vân Nam, Ba Thục, qua các nền văn hoá tiếp cận như Lĩnh Nam, Giang Nam, Ngưỡng Thiều, Sa Huỳnh .v.v.. ông đã minh xác nền văn minh Việt Tộc đã bị bóp méo qua một ngàn năm bị Trung Hoa thống trị.


Trong phần mở đầu quyển NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ là lời di huấn của Vua Lê Thánh Tông: “Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào có thể vứt bỏ? … Nếu ngươi dám đem một thước sông, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì ngươi đáng tội tru di…”. Trích Di Chúc Muôn Đời của Vua Trần Nhân Tông, nhà biên khảo Phạm Trần Anh ghi lại: “Các người chớ quên, chính những nước lớn mới làm điều bậy bạ. Vì rằng họ cho mình cái quyền làm một đường nói một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Quốc. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải… không thôn tính được ta thì gậm nhấm ta… Vậy nên các người hãy nhớ lời ta dặn: Một tất đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. “

Tôn trọng các lời giáo huấn trên đây cũng như do những sự kiện, mà theo ông “Trong gần một ngàn năm đô hộ, giặc Tàu chủ trương thống trị và đồng hoá dân tộc ta nên không từ một âm mưu thâm độc quỷ quyệt nào để nô dịch văn hoá, triệt tiêu văn tự kể cả sách vở, văn bia, đền đài đình chùa… của dân tộc Việt, thay vào đó là bắt dân ta phải học chữ Hán…” dân ta từ đó đã học những trang sử sai lạc của Trung Hoa và hiện sử mị dân của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay, đã là động cơ thôi thúc ông dày công nghiên cứu biên khảo tìm về nguồn sử xa xưa trong thư tịch cổ, qua các nghiên cứu chứng minh của khoa học hiện đại, viết nên những trang sử Việt Tộc trung thực để tạo lòng yêu nước cho các thế hệ con cháu, đạp đổ mặc cảm nhược tiểu và khơi dậy niềm tin để chúng ta cùng vững mạnh trong ý chí bảo vệ giống nòi đất nước.

Đây là một trong những công việc rất khó khăn. Song hành khả năng của một người viết sử với một đầu óc sáng suốt là lòng tôn trọng sự thật trong công việc tìm tòi khảo cứu để đạt được sự giám định khách quan mới có thể phân định và khẳng định được những dẫn giải về các nguồn thư tịch cổ giá trị và từ đó sử gia có thể can đảm đứng lên, đưa ra được những dữ liệu và bằng chứng và quả quyết bác bỏ những quyển sách sử giả tạo do bạo quyền Hán Hoa thiết lập từ ngàn năm qua đối với dân tộc đất nước chúng ta. Những trang chính sử được viết trong tình trạng hiện nay chỉ có thể thực hiện được bởi một tấm lòng yêu nước thiết tha.

NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của Phạm Trần Anh có một nội dung súc tích, mạch lạc và vững vàng. Sau phần mở đầu với chương sách về điạ lý, thiên nhiên Việt Nam, ông đi vào phần khởi nguyên dân tộc bằng các mục về truyền thuyết, thông điệp lịch sử, hậu duệ Đế Thần Nông, triết lý âm dương, cội nguồn trăm họ, bước tiến hoá nhân loại và minh triết Việt Nam .v.v… Ông viết: “Việc tìm hiểu về cội nguồn dân tộc từ truyền thuyết, từ những mảnh vụn của lịch sử để phục hồi sự thật là một điều hết sức cần thiết. Chân lý khách quan của lịch sử sẽ sáng tỏ, trả lại những gì sự thật lịch sử cho lịch sử chính là ước vọng ngàn đời của tất tả chúng ta, những con dân đất nước Việt hôm nay.”

Trong các chương kế tiếp ông đã mở lối cho chúng ta đi vào Nền Văn Minh Việt Cổ theo các bước tiến thứ tự của Ngôn Ngữ Việt Cổ và các nền văn minh Lúa Nước,  Kim Khí, Trống Đồng với các hình ảnh giá trị và dữ liệu lịch sử phong phú. Qua các mục chính trong sách, ông đã từ từ cho chúng ta thấy sự thật lịch sử sáng tỏ và bàng bạc trong từng trang sách hùng khí núi sông và hồn thiêng anh linh của bao anh hùng liệt sĩ đã dựng nước và bảo vệ đất nước qua nhiều thời đại và triều đại. Các trang sử được ông trình bày một cách sống động qua văn phong đơn giản lưu loát, văn thức giàu mạnh, nhờ thế mặc dù sách chứa nhiều dữ liệu chúng ta vẫn nắm bắt được các sự kiện một cách rõ ràng.

Thế hệ con cháu chúng từ lâu bị đánh lừa bằng những sách sử, mà các triều đại Trung Hoa và những kẻ vong bản tại Việt Nam vì danh lợi mà âm mưu bán nước, đã cố tâm thay đổi lịch sử Việt Tộc và đưa những trang sách sử sai sự thật vào phạm vi học đường để đầu độc các thế hệ trẻ. Đối lại chúng ta vẫn có được những nhà viết sử yêu nước và lòng tôn trọng sự thật rất cao. Những vị nầy đã dày công biên khảo tìm tòi để viết cho chúng ta những quyển sách sử giá trị. Con cháu chúng ta sẽ có cơ hội thu thập được sự thật của lịch sử dân tộc Việt, học hỏi được tánh kiêu hùng khí khái bất khuất của tiền nhân, để dũng mãnh đứng lên kêu gọi nhau đồng lòng bảo vệ đất nước và cùng xây dựng một Việt Nam dân chủ.

Đi vào phần Thư Tịch Cổ và lần lượt qua các lãnh vực Văn Hoá Khảo Cổ, Tiểu sử học, Tiền sử học, Huyết học, Di truyền học và Đại Dương học trong NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ nhà biên khảo Phạm Trần Anh đưa ta đi sâu vào thế giới chính sử của giòng giống Lạc Việt để chúng ta có được một nhận định rõ rệt chính xác về nguồn gốc dân tộc Việt. Cụ thể như sách minh định rất rõ văn hoá Trung Quốc thật sự đã nhận được sự đóng góp đáng kể từ các dân tộc Bách Việt ở phương Nam. Sách NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của Phạm Trần Anh đã giúp chúng ta dẹp bỏ được lý thuyết huyễn hoặc là người Việt chúng ta đã bao thế kỷ chịu ảnh hưởng văn minh Hán Hoa. Thực sự Văn hoá Hán Hoa “KHÔNG sinh ra” Văn hoá Việt Tộc.

Để thực thi chính sách xâm lược đè đầu cưỡi cổ một dân tộc, Trung Quốc luôn dùng sách lược tạo cho dân tộc nầy mặc cảm thua kém thấp hèn. Để thực hiện âm mưu nầy, Trung Quốc thẳng tay hủy bỏ những tài liệu lịch sử giá trị của đất nước đó và tạo dựng những trang sử sai lạc nói trên. Sử gia Phạm Trần Anh đã ra công khảo cứu với mục đích chứng minh được, khi đặt lại vấn đề khó khăn là “viết về lịch sử độc lập, hào hùng và bất khuất của giống nòi Việt Tộc”. Bằng sự tri ân của một người dân nước Việt, bằng niềm hãnh diện về một lịch sử hào hùng của giống giòng Lạc Việt ông đã làm công việc viết lại những trang sử chính xác, minh định một sự thật đã bị bóp méo và hiện đang bị bóp  méo bởi các “nhà viết sử” của nhà nước XHCNVN. Với công việc nầy ông giúp các thế hệ con cháu chúng ta thoát khỏi sự đầu độc của những kẻ manh tâm xâm lược và những kẻ vong bản đang nuôi dã tâm bán nước.

“Di Chúc Muôn Đời” của Vua Trần Nhân Tông được ông ghi lại trong trang đầu của sách (thay lời bạt) có thể hiểu rằng mục đích viết những trang sử đúng sự thật  là hành động không bó tay chấp nhận việc nhà nước Trung Hoa tạo dựng những trang sử không có giá trị lịch sử, là hành động không chấp nhận việc nhà cầm quyền Việt Nam hiện đang tiếp tay trong việc bóp méo lịch sử Việt Tộc trong việc phổ biến những quyển sách sử viết sai, qua hình thức nô lệ văn hoá bằng sự kiện cúi đầu đưa những trang sử sai lạc vào học đường để hủy phá việc giáo dục thế hệ trẻ hiện nay tại Việt Nam. Đây cũng có thể hiểu là một hình thức đấu tranh bất bạo động, bởi vì qua sách ông, chính ông trực tiếp và gián tiếp thực hiện việc nói đến một thể chế cai trị bằng sự mị dân của nhà nước Việt Nam hiện nay. Qua những quyển sách sử của mình sử gia Phạm Trần Anh muốn nói cho thế hệ con cháu tại Việt Nam cũng như ở hải ngoại và các quốc gia của thế giới tự do biết rõ hành vi chuyên chế mị dân không có uy tín của nhà cầm quyền Hà Nội tại Việt Nam. Một nhà cầm quyền không tôn trọng nhân quyền, không coi trọng việc giáo dục thế hệ trẻ, một nhà cầm quyền không đáng tin cậy và không đủ uy tín và nhân đạo để dìu dắt người dân.

Sách sử của nhà biên khảo Phạm Trần Anh cũng như tiếng nói của các nhà tranh đấu cho dân chủ hiện nay là hình thức đấu tranh để bảo vệ một Việt Nam, bảo vệ không cho Trung Quốc thực hiện sự kiện “không thôn tính được thì gậm nhấm”, bảo vệ Việt Nam bằng việc “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. ” và chống lại sự kiện nhà cầm quyền Hà Nội sau khi đã dâng Bản Giốc, Ải Nam Quan cho Trung Cộng, đang tiến hành âm mưu dâng Biển Đông và bán nước cho Trung Cộng.  Trong tinh thần của quyển sách sử nầy, cùng với lòng tri ân tiền nhân và sự tranh đấu cho nhân quyền, chúng ta có chấp nhận để mất Việt Nam hay không? Câu trả lời chắc chắn là không.

NỀN VĂN MINH VIỆT CỔ của sử gia Phạm Trần Anh là một trong những quyển sách sử cần có để chúng ta giữ vững tình yêu tổ quốc, giáo huấn con cháu chúng ta, giúp ta cơ hội loại bỏ loạt sách mị sử đã đầu độc đời sống người dân Việt từ bấy lâu nay, cho ta niềm tin và dũng khí để ta có can đảm nói lên tiếng nói bảo vệ và xây dựng một đất nước Việt Nam, ở đó quyền sống của người dân được tôn trọng.

UYÊN HẠNH

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link