Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 14, 2013

Fw: Ai có thể đánh bại được Cộng sản?


ĐÚNG  QUÁ

 

Tôi thấy ngày xưa Thích Trí Quang, Thích Quảng Độ đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào, thì bây giờ mấy người đó đánh cho Việt Cộng cút đánh cho Trung Quốc nhào là được thôi.

 



From: Thanh vien Chinh Phu Quoc Gia <Sent: Wednesday, 12 June 2013 2:15 AM
Subject: Re: [ChinhNghiaViet] Fw: Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

 

Nhân dân đẻ ra Cộng Sản nên chỉ có nhân dân mới bịt mũi, mới đè đầu, mới trị được Cộng Sản, mới dẹp được họa chế độ CS mà thôi.
 
Nhưng "Nhân Dân" là ai?
 
Nhân Dân không phải là vài ba người, hay chỉ gồm những người đi biểu tình.
 
Nhân dân ít nhất cũng phải là 1 khối người đa số, có chỉ đạo.
 
Đảng CSVN đang bắt bớ, đàn áp chống lại nhân dân, đương nhiên không phải là người lãnh đạo nhân dân. Phải có 1 "Chính Phủ" mới lãnh đạo được khối nhân dân đó.
 
 Chúng ta đã có CHÍNH PHỦ QUỐC GIA VIỆT NAM LÂM THỜI sẽ đứng ra lãnh đạo khối nhân dân.
 
Nhưng chính ta, những người yêu nước phải ý thức việc đó, cùng chung vai, sát cánh với CPQGVNLT, cùng đứng ra lãnh đạo, cùng làm việc với Chính Phủ, xử dụng danh xưng "Chính Phủ" để có CHÍNH DANH đương đầu với tà quyền CSVN thì mới dẹp được họa CS trên quê hương.
 
Còn tinh thần bè phái, bàn ra, tán vào, chỉ lắm thầy thối ma mà thôi. 

 

2013/6/11 TLBT <

 

--- On Tue, 6/11/13, DongTranYahoo wrote:

From: DongTranYahoo
Subject: [NguoiTyNan] Ai có thể đánh bại được Cộng sản?
To: Date: Tuesday, June 11, 2013, 4:15 AM
 
 
 
From: Ty Pham [mailto:]
Sent: Tuesday, 11 June 2013 12:36 PM
Subject: Ai co the........
 

Blog / Nguyễn Hưng Quốc

Ai có thể đánh bại được Cộng sản?

Tin liên hệ

10.06.2013
Nhìn lại lịch sử tranh chấp giữa hai khối tư bản và Cộng sản trong gần suốt thế kỷ 20, nhận xét đầu tiên người ta có thể rút ra là: Không ai có thể đánh bại được Cộng sản.

Nhận xét ấy được hỗ trợ bởi hai bằng chứng:

Thứ nhất, trên phạm vi toàn cầu, trong 70 năm đầu tiên, chủ nghĩa Cộng sản phát triển cực nhanh, nhanh đến độ dường như không có ai và không có cái gì có thể ngăn cản được. Ra đời tại Nga năm 1917, năm năm sau, 1922, Liên bang Xô Viết được thành lập với vai trò nòng cốt của Nga, châu tuần bởi các nước láng giềng nhỏ của Nga, như Ukraine, Belarus, Georgia, Armenia và Azerbaijan. Sau đó, một số nước khác bị sáp nhập vào Liên bang Xô Viết, như Estonia, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Latvia, Lithuania, Moldova, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan.
 
 Đến giữa thập niên 1980, Liên bang Xô Viết, với diện tích trên 22 triệu cây số vuông và đường biên giới trên 60.000 km, chiếm đến một phần sáu diện tích trái đất, rộng bằng cả Bắc Mỹ. Năm 1945, sau Đệ nhị thế chiến, một số nước thuộc Trung Âu và Đông Âu lần lượt rơi vào tay Cộng sản: Albania, Ba Lan, Bosnia, Bulgaria, Croatia, Đông Đức, Hungary, Macedonia, Montenegro, Romania, Serbia, Slovakia, Slovenia, Tiệp Khắc, Nam Tư. Sau đó nữa là các nước thuộc châu Á và châu Phi, như Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Afghanistan, Campuchia, Congo, Mông Cổ, Yemen, Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Somalia, Eritrea và Mozambique. Vào giữa thập niên 1980, khối Cộng sản rất mạnh, chiếm một phần ba dân số thế giới.
 
 Cho đến lúc ấy, câu khẩu hiệu chủ nghĩa Marx-Lenin hoặc chủ nghĩa Cộng sản bách chiến bách thắng vang lên khắp nơi. Dân chúng ở các nước Cộng sản, vốn bị nhồi sọ, tin điều đó, đã đành. Ngay phần lớn dân chúng ở Tây phương, tuy biết tất cả những mặt trái đầy tiêu cực của chủ nghĩa Cộng sản, vẫn không tin là Tây phương có thể đánh bại được Cộng sản.

Thứ hai, dù cả hai bên, tư bản và Cộng sản, lúc nào cũng cố gắng tự kiềm chế, nhưng ít nhất cũng có hai nơi cuộc chiến tranh lạnh đã biến thành chiến tranh nóng: Ở Triều Tiên trong ba năm, 1950-1953, và ở Việt Nam, từ 1954 đến 1975. Ở trận chiến đầu, hai bên hòa nhau, Triều Tiên bị chia đôi, Nam và Bắc. Điểm phân cách vẫn là vĩ tuyến 38, đúng với quyết định của phe Đồng Minh trong hội nghị Potsdam vào tháng 8 năm 1945. Ở trận chiến sau, Mỹ tự nhận là thua sau khi rút khỏi Việt Nam vào tháng 4 năm 1975. (Về điểm này, tôi có phân tích khá kỹ trong bài “1975: Việt Nam có thắng Mỹ?”. Ở đây, tôi tạm thời chấp nhận cách nhìn quen thuộc và phổ biến để khỏi bị gián đoạn mạch lý luận trong bài viết này.)

Có điều, từ nhận xét nêu ở đầu bài viết, không ai có thể đánh bại được Cộng sản, người ta lại chứng kiến một sự kiện oái oăm vào thời điểm bản lề giữa hai thập niên 1980 và 1990: chủ nghĩa Cộng sản đã bị sụp đổ trên phạm vi toàn cầu. Cái gọi là “sụp đổ” ấy có hai mức độ: sụp đổ hoàn toàn và sụp đổ một phần, hơn nữa, phần lớn. Nhưng dù sụp đổ hoàn toàn hay sụp đổ một phần thì cũng vẫn là sụp đổ. Một sự sụp đổ lớn lao, nhanh chóng, và đặc biệt, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của mọi người ở mọi phía.

 Sự sụp đổ hoàn toàn diễn ra ở Nga, Đông Âu, Trung Âu, Trung Đông, Trung Mỹ và châu Phi.

Trước hết, ở châu Âu, chỉ trong vòng chưa tới ba năm, toàn bộ các đảng Cộng sản đang nắm quyền sinh sát gần như tuyệt đối ở Đông Âu và Trung Âu đều mất sạch quyền hành; chế độ độc đảng trở thành đa đảng; bầu cử tự do được tổ chức khắp nơi, các thành phần đối lập hoặc lên cầm quyền hoặc được chia quyền (ở Ba Lan, ngày 4/6/1989; Turkmenistan 7/1/1990; Uzbekistan 18/2/1990; Lithuania 24/2/1990; Moldova 25/2/1990; Kyrgyzstan 25/2/1990; Belarus 3/3/1990; Nga 4/3/1990; Ukraine 4/3/1990; Đông Đức 18/3/1990; Estonia 18/3/1990; Latvia 18/3/1990; Hungary 25/3/1990; Kazakhstan 25/3/1990; Slovenia 8/4/1990; Croatia 24/4/1990; Romania 20/5/1990; Armenia 20/5/1990; Tiệp Khắc 8/6/1990; Bulgaria 10/6/1990; Azerbaijan 30/9/1990; Georgia 28/10/1990; Macedonia 11/11/1990; Bosnia & Herzegovina 18/11/1990; Serbia 8/12/1990; Montenegro 9/12/1990; và Albania 7/4/1991). Liên bang Xô Viết tan rã. Hầu hết các quốc gia trước đây bị sáp nhập vào Liên bang đều tuyên bố độc lập hoặc tự trị. Ngay cả ở Nga, đảng Cộng sản không những bị mất quyền mà còn bị khinh bỉ và tẩy chay, không còn đóng vai trò gì trên bàn cờ chính trị quốc nội.

Xin lưu ý; sự sụp đổ của chế độ Cộng sản ở các nước trên đều diễn ra rất gọn gàng, không gây xáo trộn và đặc biệt, không đổ máu, trừ Romania, nơi Ceaușescu bị lật đổ và giết chết, kéo theo cái chết của khoảng 1.100 người khác.

Sự sụp đổ ấy nhanh chóng lan sang các vùng khác, đặc biệt các vùng Trung Mỹ, Trung Đông và châu Phi. Năm 1990, ở Nicaragua, sau một cuộc bầu cử tự do, đảng Cộng sản mất quyền; ở Angola, cuộc chiến giữa Cộng sản và phe chống Cộng chấm dứt; năm 1991, ở Ethiopia, Trung tá Mengistu Meriam, nhà độc tài Cộng sản từng thống trị đất nước suốt gần 15 năm, chạy trốn khỏi đất nước, và Eritrea tuyên bố tách khỏi Ethopia, trở thành độc lập và từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Ở Trung Đông, năm 1990, chế độ Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Yemen bị sụp đổ, sau đó, hợp nhất với Nam Yemen, thành lập nước Cộng hòa Yemen; ở Afghanistan, chế độ Cộng sản của Najibullah sụp đổ vào mùa xuân 1992.

Sự sụp đổ một phần diễn ra ở Trung Quốc, Lào, Cuba và Việt Nam.

Chế độ Cộng sản, như nó từng tồn tại từ năm 1917 đến cuối thập niên 1980, dựa trên ba nền tảng chính: Về ý thức hệ, dựa trên chủ nghĩa Marx-Lenin; về kinh tế, dựa trên chính sách quốc hữu hóa và nguyên tắc kế hoạch hóa tập trung; và về bộ máy quyền lực, dựa trên sức mạnh độc tôn của đảng, công an và quân đội. Ở cả bốn quốc gia kể trên, từ đầu thập niên 1990, nền tảng ý thức hệ coi như đã bị phá sản; nền tảng kinh tế cũng bị biến chất theo chiều hướng tư bản hóa. Trên cái thế kiềng ba chân của chế độ, hai chân đã bị sụp. Chỉ còn một chân là bộ máy quyền lực. Gọi chế độ Cộng sản ở bốn quốc gia này bị sụp đổ một phần, thậm chí, phần lớn, là vậy.

Trên thế giới hiện nay, chỉ có một quốc gia duy nhất còn giữ được chế độ Cộng sản chính thống và “truyền thống” trước năm 1990, đó là Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, không ai xem đó là điều đáng tự hào. Ngược lại. Nó chỉ bị xem là một thứ quái thai.

Như vậy, chúng ta chứng kiến một nghịch lý: một mặt, có cảm tưởng như không ai có thể đánh bại được Cộng sản; mặt khác, chỉ trong vòng mấy năm thật ngắn ngủi, tất cả, với những mức độ khác nhau, đều thi nhau ngã gục. Vậy thì ai đánh bại nó?

Có nhiều câu trả lời đã được đưa ra. Nhưng câu trả lời được nhiều học giả đồng tình nhất là: Không có ai đánh bại Cộng sản cả. Chỉ có Cộng sản mới đánh bại được Cộng sản.

Cộng sản đánh bại Cộng sản bằng cách nào?

Bằng nhiều cách. Thứ nhất, bằng các sai lầm có tính hệ thống trong kinh tế khiến nước Cộng sản nào cũng nghèo đói xơ xác. Giữa thập niên 1980, phần lớn các cửa hàng quốc doanh, kể cả cửa hàng thực phẩm, ở phần lớn các nước Cộng sản, bao gồm cả Liên Xô, đều trống không. Nợ nước ngoài chồng chất. Riêng Ba Lan, nơi chế độ Cộng sản sụp đổ đầu tiên, nợ các nước Tây phương đến trên 100 tỉ đô la và đối diện với nguy cơ không thể trả được. Thứ hai, tình hình kinh tế tồi tệ ấy càng tồi tệ thêm nữa do nạn tham nhũng tràn ngập ở mọi cấp. Thứ ba, những thất bại về kinh tế, sự hoành hành của tham nhũng và những chính sách độc tài tàn bạo của chính quyền làm dân chúng bất mãn và nổi dậy tranh đấu đòi thay đổi chính sách, đặc biệt, dân chủ hóa. Cuối cùng, đối diện với tất cả các vấn đề ấy, hầu như mọi người, kể cả các cán bộ cao cấp nhất, đều mất hẳn niềm tin vào chủ nghĩa Cộng sản. Họ biết chắc chắn một điều: họ không thể tiếp tục tồn tại được nếu họ không tự thay đổi. Chính sách glasnost và perestroika của Mikhail Gorbachev ra đời là để đáp ứng lại nhu cầu đó. Nhưng ngay cả khi đưa ra chính sách cải tổ và tái cấu trúc như vậy, giới lãnh đạo vẫn không an tâm hẳn. Họ biết đó chỉ là những biện pháp vá víu. Tự thâm tâm, tất cả đều mất niềm tin vào chế độ.

Chính vì mất niềm tin như vậy nên ở những thời điểm quan trọng nhất, mọi người đều đâm ra hoang mang, không ai dám quyết định điều gì. Ngày 9 tháng 11 năm 1989, khi dân chúng đổ xuống đường biểu tình trước bức tường Bá Linh, bộ đội và công an, dù đông hơn hẳn, không biết đối phó thế nào. Họ gọi điện thoại lên cấp trên. Các cấp trên của họ sợ trách nhiệm, cứ đùn qua đẩy lại với nhau: Cuối cùng bức tường bị đổ. Ở Nga cũng vậy, trước các cuộc xuống đường của dân chúng, không ai dám ra lệnh quân đội hay công an nã súng vào dân chúng: cuối cùng, chế độ sụp.

Không phải cán bộ, công an hay giới lãnh đạo bỗng dưng nhân đạo hơn. Không. Ở đây không phải là sự thay đổi trong tính khí. Mà ở nhận thức. Tất cả đều nhận thức được sâu sắc mấy điểm chính: Một, ngày tàn của chế độ Cộng sản đã điểm; nó không thể tồn tại thêm được nữa. Hai, nó cũng không thể cứu được. Mọi nỗ lực cứu vớt đều tuyệt vọng và chỉ gây tai họa không những cho đất nước mà còn cả cho chính bản thân họ. Cuối cùng, như là hệ quả của hai điều ấy, chọn lựa tốt nhất mà họ nên làm là buông tay bỏ cuộc.

Cả ba nhận thức ấy đều không thể có nếu không có hai điều kiện: Thứ nhất, người ta có dịp so sánh với sự giàu có, tự do và dân chủ ở Tây phương và thứ hai, các nỗ lực tranh đấu không ngưng nghỉ của dân chúng, đặc biệt giới trí thức, trong việc vạch trần các sai lầm và tội ác của chế độ. Cả hai điều kiện đều quan trọng, nhưng điều kiện thứ nhất chỉ có thể phát huy được tác dụng là nhờ điều kiện thứ hai. Những sự phê phán và tranh đấu cho dân chủ liên tục càng ngày càng làm nổi bật sự khác biệt sâu sắc giữa tự do và toàn trị, càng làm lung lạc niềm tin ngay cả ở những kẻ cuồng tín và mê tín nhất, cuối cùng, cô lập những kẻ lì lợm bám víu vào bộ máy độc tài. Khi sự cô lập đến mức độ nào đó, người ta chỉ còn hai lựa chọn: hoặc trở thành Gorbachev hoặc trở thành Ceaușescu (hay gần hơn, Muammar Gaddafi ở Libya).

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.




 

--

Những ai DÁM NÓI – DÁM LÀM và dám chịu trách nhiệm về những điều mình nói ra, viết ra, thì đó mới là CHÍNH NHÂN QUÂN TỬ, là người đáng Tôn Kính và có thể TIN CẬY ĐƯỢC. Còn những kẻ xảo ngôn, dám nói mà không dám hành động, tuy hô hào chống Cộng, mà không dám thể hiện lời nói, việc làm của mình bằng hành động KÝ TÊN TRÊN BÀN CHÂN ĐẠP VÀO MẶT TÊN ĐẦU XỎ VIỆT CỘNG HỒ CHÍ MINH, thì đó là những kẻ không dám chịu trách nhiệm về lời nói và việc làm của mình thì KHÔNG ĐÁNG TIN CẬY. Họ chỉ làm bộ quân tử, lý luận giả trá, còn NHÁT GAN hoặc chỉ là lường gạt, bịp bợm, tay sai Cộng Sản trá hình KHÔNG RA GÌ CẢ.     

 

Manila thề quyết bảo vệ chủ quyền đất nước


 



Thứ tư 12 Tháng Sáu 2013

Manila thề quyết bảo vệ chủ quyền đất nước


Tổng thống Philippines  Benigno Aquino III (phải) và Phó Tổng thống Jejomar Binay (Reuters /E. de Castro)

Tổng thống Philippines Benigno Aquino III (phải) và Phó Tổng thống Jejomar Binay (Reuters /E. de Castro)

Trọng Nghĩa


Nhân lễ kỷ niệm 115 năm Philippines giành lại được độc lập từ tay Tây Ban Nha, Tổng thống Philippines Benigno Aquino vào hôm nay 12/06/2013 đã xác định rằng đất nước ông sẽ không lùi bước trước bất kỳ thách thức đối với chủ quyền và lãnh thổ của mình.

Tuy không nêu đích danh nước nào, nhưng đây rõ ràng là thông điệp nhắm vào Trung Quốc, đang ngày càng lộ rõ mưu toan thôn tính các vùng biển đảo tại Biển Đông mà Philippines tuyên bố chủ quyền.

Trong diễn văn đọc trước một cử tọa trong đó có các nhà ngoại giao và viên chức chính phủ, trên quảng trường mang tên nhà lãnh đạo cách mạng Philippines Andres Bonifacio, ông Aquino khẳng định rằng Philippines không hề tranh giành các vùng lãnh thổ rõ ràng thuộc về nước khác, mà chỉ yêu cầu nước khác “tôn trọng lãnh thổ, quyền lợi và phẩm giá” của người Philippines.

Theo Tổng thống Philippines : “Máu xâm lược không chạy trong huyết quản của chúng ta, nhưng chúng ta sẽ không lùi bước trước bất kỳ thách thức nào”. Ông Aquino cho biết trong vòng 5 năm sắp tới, 75 tỷ peso (tức 1,74 tỷ đô la) sẽ được dành cho việc hiện đại hóa lực lượng vũ trang.

Dù không chỉ đích danh Trung Quốc, nhưng tuyên bố không khuất phục của Tổng thống Philippines được cho là nhắm vào Trung Quốc, nước đang càng lúc càng có thêm nhiều biểu hiện muốn chiếm thêm một số vùng biển mà Manila tuyên bố chủ quyền ngoài Biển Đông, nhất là tại khu vực quần đảo Trường Sa, nhưng lại bị Bắc Kinh cho là của họ.

Chỉ mới đây thôi, vào tháng Năm vừa qua, Manila đã chính thức phản đối sự hiện diện của một chiến hạm, hai tàu hải giám và nhiều tàu đánh cá Trung Quốc quanh một bãi đá bên trên có quân đội Philippines đồn trú trong vùng Trường Sa. Đó là bãi Ayungin (tên tiếng Việt là Bãi Cỏ Mây), chỉ cách tỉnh Palawan của Philippines 196 km (122 hải lý) về phía tây nam.

Được một đơn vị thủy quân lục chiến Philippines đồn trú trên một tàu chiến cũ bị mắc cạn bảo vệ, bãi này không xa Mischief Reef (tức Bãi Vành Khăn) được Philippines tuyên bố chủ quyền nhưng đã bị Trung Quốc lấn chiếm vào năm 1995.

Không chỉ đe dọa Bãi Cỏ Mây, từ tháng Tư năm 2012, Trung Quốc cũng đã lấy thịt đè người tại khu vực bãi Scarborough, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines nhưng cũng bị Trung Quốc cho là của họ. Tại đấy, Bắc Kinh đã dùng lực lượng tàu tuần tra đông đảo của họ gây căng thẳng để buộc Manila phải rút tàu của mình đi, để lại khu vực cho Trung Quốc mặc tình thao túng.

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Việt nam học được gì qua chiến lược “Túi khôn” Mỹ hiến kế Ấn Độ đấu Trung Quốc


 

09/06/13 | Tác giả: Nguyễn Hoàng Hà

Việt nam học được gì qua chiến lược “Túi khôn” Mỹ hiến kế Ấn Độ đấu Trung Quốc


Trung quốc càng hung hăng ở biển Đông và thế giới thì càng bị cô lập thảm hại. Ngoài việc các nước có chúng biên giới và quyền lợi đảo biển đang bị Trung quốc thôn tính như Ấn độ, Nhật, Bắc Triều tiên, Philipine v.v…phải tân trang vũ khí bảo vệ chủ quyền lãnh thổ cũng như hải biển của mình thì bài báo sau đây có ý nghĩa vô cùng lớn và thực tiễn với Việt nam nhất là trọng hoàn cảnh đảo biển luôn bị xâm phạm và tím cách thôn tính.

Xin trân trọng giới thiệu với các bạn bài tổng hợp sau đây của bạn Huy-Long trên báo tại Việt nam và của bạn Nhất Tâm tại Ấn độ gửi về:
“ Theo báo Diplomat của Nhật Bản vừa đăng bài viết của một chuyên gia nghiên cứu trực thuộc “túi khôn” Mỹ nhằm hiến kế cho Ấn Độ dùng chiêu “chống tiếp cận, phong tỏa khu vực” để đối phó với Trung Quốc.


Mối quan hệ Mỹ-Ấn ngày càng trở nên nồng ấm hơn trước những thách thức chung (internet)

Mối quan hệ Mỹ-Ấn ngày càng trở nên nồng ấm hơn trước những thách thức chung (internet)

Chống tiếp cận – Dĩ độc trị độc

Sau chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ A.K. Antony tới Australia, hôm qua 6-6, tờ Thời báo Ấn Độ đã đăng tải bài viết với tựa đề rất thẳng: Ấn Độ – Australia tăng cường quan hệ phòng thủ kiềm chế Trung Quốc. Tờ Thời báo Kinh tế của Ấn Độ cũng cho biết, mặc dù cả hai nước Ấn Độ và Australia đều hết sức cảnh giác trước sự lớn mạnh của lực lượng quân sự Trung Quốc và sự đưa quân rầm rộ vào Ấn Độ Dương, nhưng họ đều phản đối bất kỳ cấu trúc hay trục chiến lược đa phương nào ở Châu Á-Thái Bình Dương được coi như một động thái “kiềm chế” Trung Quốc. Do tham vọng ở biển Đông ngày càng lớn, Trung Quốc cũng sẽ sa lầy vào các cuộc tranh chấp lãnh thổ ngày một leo thang với các nước láng giềng.

Đài truyền hình New Dehli đưa tin, vài năm gần đây Trung Quốc liên tiếp sử dụng tàu chiến và máy bay để “dọa dẫm” các nước láng giềng – trong đó có Nhật Bản. Bắc Kinh còn tăng cường lực lượng trên biển ở Ấn Độ Dương, bao gồm tàu ngầm và tàu chiến. Tờ Thời báo Hindustan còn tiết lộ, Bắc Kinh đang cố gắng gia tăng độ ảnh hưởng “hình vòng cung” ở khu vực Ấn Độ Dương. Một văn kiện mật của Bộ quốc phòng Ấn Độ cho thấy, họ cảm thấy rất lo ngại vì ngày càng có nhiều tàu ngầm Trung Quốc hoạt động ở Ấn Độ Dương.

Tàu ngầm Trung Quốc nhiều lần xuất hiện ngay 'sân nhà' Ấn Độ Dương khiến Ấn Độ lo lắng (internet)

Tàu ngầm Trung Quốc nhiều lần xuất hiện ngay ‘sân nhà’ Ấn Độ Dương khiến Ấn Độ lo lắng (internet)

Năm 2012, ít nhất có 22 vụ bị nghi là tàu ngầm Trung Quốc xuất hiện ở vùng biển này. Trung Quốc luôn nhìn mối quan hệ chiến lược mà Ấn Độ đang thiết lập và tăng cường với các nước thuộc Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương bằng ánh mắt nghi ngờ, trước đó Bắc Kinh đã tỏ ra rất quan tâm trước việc Ấn Độ lôi kéo Australia tham gia cuộc tập trận song phương với Mỹ. Do lo ngại trước sự trỗi dậy của Trung Quốc, các nước trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương cũng gửi gắm nhiều hy vọng vào Ấn Độ – quốc gia có thể đóng vai tạo thế cân bằng ở khu vực.

Ấn Độ luôn tỏ ra cảnh giác cao độ trước việc hải quân Trung Quốc tiến vào Ấn Độ Dương. Cho dù là mở rộng lực lượng tàu chiến hải quân hay xây dựng căn cứ quân sự ở quần đảo phía Đông, lý do quan trọng nhất là “đề phòng hải quân Trung Quốc”.

Tuy nhiên, một số chuyên gia quân sự phương Tây cho rằng, những biện pháp này vẫn chưa đủ để ngăn cản bước tiến của PLA. Hôm qua 6-6, trang tin Foreign diploma của Nhật Bản đã đăng tải bài phân tích của Evan Braden Montgomery – chuyên gia cao cấp thuộc Trung tâm chiến lược think tank và dự báo đánh giá của Mỹ cho rằng chắc chắn Trung Quốc sẽ lật đổ thế cân bằng ở khu vực Ấn Độ Dương, và hải quân Ấn Độ sẽ vấp phải sự khó khăn về ngân sách và kỹ thuật trong quá trình phát triển. Ông Montgomery gợi ý Ấn Độ nên dùng chiến lược “chống tiếp cận (anti-access) và phong tỏa khu vực (area denial) của Trung Quốc để đối phó với chính Trung Quốc.

Bài viết có tựa đề ‘Quân bài chống tiếp cận của Ấn-Độ’ đã phân tích sự đối đầu giữa Trung Quốc và Ấn Độ trên Ấn Độ Dương là không thể tránh khỏi. Do ngày càng có hứng thú với Ấn Độ Dương nên Trung Quốc đã đẩy mạnh phát triển hạm đội hải quân với quy mô lớn hơn, sức mạnh mạnh hơn ở vùng biển này. Do nhu cầu xuất khẩu hàng hóa và nhập khẩu tài nguyên thiên nhiên, Trung Quốc rất cần ngăn cản mọi sự gây rối đối với tuyến đường thương mại của họ, đồng thời quốc gia này cũng luôn tỏ thái độ nghi ngờ về việc phải dựa vào các quốc gia khác bảo vệ tuyến đường thương mại ở nước ngoài của họ.

Nghiên cứu cho thấy, Trung Quốc đang thông qua biện pháp phát triển tàu chiến mặt nước và hạm đội tàu ngầm cũng như xây dựng cảng thương mại nước sâu cho khu vực duyên hải và các quốc đảo để từng bước giảm bớt sức ép cho eo biển Malacca. Hải quân Ấn Độ – lực lượng có đủ khả năng đe dọa hoạt động thương mại trên biển của Trung Quốc sẽ kích thích Trung Quốc phát triển cái gọi là “chính sách chuỗi ngọc trai”, và việc Trung Quốc tăng cường lực lượng quân sự ở Ấn Độ Dương thì được coi là bước tiền trạm cho hoạt động bao vây Ấn Độ, chính vì thế mâu thuẫn giữa hai quốc gia sẽ ngày càng khó xóa bỏ.Điều khiến Ấn Độ lo ngại hơn là so với sự phát triển nhanh chóng của hải quân Trung Quốc, hải quân Ấn Độ đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn khá nghiêm trọng như các tàu chiến cũ một loạt “nghỉ hưu”, công tác chế tạo tàu chiến loại mới gặp khó khăn. Như với lực lượng dưới nước mà Ấn Độ lo ngại nhất, hải quân Ấn Độ hiện có hơn 10 tàu ngầm thường quy, đến năm 2015 ít nhất sẽ giảm đi một nửa, trong khi đó kế hoạch chế tạo tàu ngầm thường quy kiểu mới lại bị đình trệ nhiều năm.

Ấn Độ tự tin với sức mạnh hải quân sẽ đủ sức bảo vệ các lợi ích chiến lược của mình. Ảnh: Tàu sân bay Viraat của hải quân Ấn Độ (internet)

Ấn Độ tự tin với sức mạnh hải quân sẽ đủ sức bảo vệ các lợi ích chiến lược của mình. Ảnh: Tàu sân bay Viraat của hải quân Ấn Độ (internet)

Tờ Diplomat phân tích sự nỗ lực xây dựng cường quốc trên biển của Ấn Độ đang vấp phải trở ngại lớn, bao gồm đầu tư nguồn ngân sách khổng lồ và khắc phục những khó khăn về công nghệ. “Biện pháp để tiết kiệm tiền là học theo chiến lược chống tiếp cận và phong tỏa khu vực của Trung Quốc”. Tác giả bài viết cho rằng, trong các cuộc xung đột ngầm giữa Trung Quốc và Ấn Độ ở khu vực Ấn Độ Dương, Ấn Độ sẽ chiếm ưu thế “địa lợi”, còn Trung Quốc sẽ phải đối mặt với khó khăn đường sá xa xôi trở ngại, chính vì thế Ấn Độ phát triển “chiến lược chống tiếp cận” là điều rất khả thi.

Dùng địa lợi, khống chế ‘cuống họng’ hàng hải

Bài viết cho rằng, yếu tố then chốt quan trọng nhất trong cái địa lợi của Ấn Độ là các hòn đảo ở hai cánh trên biển của Ấn Độ, bao gồm quần đảo Lakshadweep ở bờ biển phía Tây Nam và quần đảo Andaman – Nicobar phía Đông Nam. Những hòn đảo này đều chĩa được mũi nhọn về phía tuyến đường giao thống trên Ấn Độ Dương, giúp New Dehli có điểm tựa vững chắc ở biển Arab và vịnh Bengal. Trên thực tế, Ấn Độ đã bắt đầu tăng cường lực lượng quân sự trên các hòn đảo có ý nghĩa chiến lược này.

Năm 2001, Ấn Độ xây dựng Bộ tư lệnh liên hợp ba quân chủng ở quần đảo Andaman – Nicobar đồng thời khởi động nhiều cơ sở cảng biển và trạm hàng không hải quân ở các hòn đảo nói trên, nâng cấp cơ sở hạ tầng. Trước đó, tờ Thời báo Ấn Độ tiết lộ, quốc gia này đã bố trí lực lượng đột kích thủy quân lục chiến, máy bay chiến đấu và máy bay không người lái trên các hòn đảo này. Ngày 1405, Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ cũng cho biết sẽ xây dựng căn cứ quân sự và trạm hàng không hải quân ở quần đảo Lakshadweep và quần đảo Andaman – Nicobar.

Bài viết phân tích thêm một bước rằng, Ấn Độ có thể tiếp tục tăng cường lực lượng quân sự cho các hòn đảo này để củng cố xu thế chiến lược của quân đội Ấn Độ tại Ấn Độ Dương, lợi dụng sự lệ thuộc của Trung Quốc vào tuyến đường hàng hải trên

New Dehli không những coi những hòn đảo này là trung khu giám sát hành động hoặc căn cứ tác chiến thủy quân lục chiến, mà còn có thể coi chúng là trung tâm phong tỏa khu vực, đặc biệt là quần đảo Andaman – Nicobar. Quần đảo này cách eo biển Malaca không xa, tựa như “miệng cống” thiên nhiên kẹp chặt eo biển, kiểm soát con đường hàng không và đường biển chiến lược giữa châu Á- Thái Bình Dương, châu Âu và khu vực Đại Tây Dương.

Tờ Diplomat cho rằng, lấy những quần đảo này làm căn cứ địa, dưới sự hỗ trợ của máy bay tác chiến, tàu ngầm và tên lửa hành trình chống tàu, Ấn Độ có thể kiểm soát tàu chiến Trung Quốc ra vào biển Đông, cắt đứt mối liên hệ giữa tàu chiến và hậu phương chi viện của Trung Quốc tại Ấn Độ Dương hoặc buộc tàu thuyền Trung Quốc chỉ có thể vòng qua “khu vực phong tỏa”, lựa chọn tuyến đường phía Nam, điều này rõ ràng sẽ phải mất rất nhiều thời gian và đội chi phí lên cao.

Ngoài ra, một “Túi khôn” khác của Mỹ là công ty Rand cũng đưa ra báo cáo và cho rằng, nếu quân đội Mỹ muốn tấn công Trung Quốc thì Port Blair – thủ phủ của quần đảo Andaman và Nicobar sẽ là địa điểm lý tưởng cho căn cứ quân sự máy bay không người lái của Mỹ. Nếu quan hệ Trung Quốc – Ấn Độ xấu đi, Mỹ không những có được trợ thủ kiềm chế Trung Quốc, mà khi xảy ra chiến tranh còn có thể lợi dụng các căn cứ quân sự mà Ấn Độ đã bỏ ra rất nhiều tiền để xây dựng, rõ ràng là một mũi tên trúng hai đích. ”

Việt nam càng có uy thế về chiến lược này nếu phát huy cách phòng thủ theo hoàn cảnh của mình.

Theo các nhà bình luận quân sự thì Việt nam có những điều kiện địa lý, bờ biển ưu việt hơn hẳn cả Ấn độ, Úc và các quốc gia trong khu vực để ngăn chặn sự bành trướng của bất kỳ kẻ nào muốn thôn tính hay chiếm đọa đảo viển của mình.

Với hàng ngàn km dải bờ biển hình chữ S lại có nhiều Vịnh ăn sâu vào trong đất liền. Đó là nơi không gì bằng cho tầu ngầm hiện đại và các độ tầu chiến tang hình đồn trú. Nhưng điều cơ bản mà họ nói đến là Việt nam vì nền kinh tế có hạn nên việc mua sắm phải có tính toán thật tốt, chỉ nên tân trang vũ khí độc để chống kẻ thù. Theo các nhà bình luận thì tốt nhất Việt nam nên sắm máy bay săn tầu ngầm và hạ tầu chiến cùng va các hỏa tiễn các tầm xa, Trung và tầm ngắn di động. Đặc biệt phải có Trung tâm theo dõi sự di chuyển của các tầu chiến kẻ thù qua Sentanis viễn thông. Khi xác định được chúng thì việc bắn hạ mục tiêu rất dễ dàng và hiệu quả vì vũ khí hiện đại khi mục tiêu đã xác định tức là sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt khi bấm nút bắn. Mua may bay, sắm tầu to, hiện đại rất tốn kém làm sao có thể sánh với kẻ lắm tiền, trong khi với số tiền đó, nếu sắm hỏa tiễn và máy bay săn tầu ngầm và tầu chiến thật hiện đại vẫn là tốt hơn hết và hiệu quả hơn. Một vài khẩu đội S300 nghe phong phanh Nga đã gửi cho Syria đã khiến Hoa kỳ va Israel phải dựng đứng lên huống là Việt nam có mua 20 đến 30 dàn hỏa tiễn như thế?

Chuyện chốt trên các đảo là quan trọng nhưng trong điều kiện kẻ thù lớn lạnh về quân sự hơn Việt nam gấp nhiều lần, lại nhiều tầu chiến, thái độ hung hăng không biết lẽ phải, không chịu ngồi vào đàm phán một cách thện chí, chỉ nhất quyết chiếm biển và đảo thì cách tốt nhất là rút toàn bộ quân về và ra lệnh phong tỏa biển như là thông báo lệnh thử vũ khí, hỏa tiễn trên vùng biển mà kẻ thù định vào hay vẫn hay vi phạm. Lệnh này nếu kéo dài chỉ cần 3 tháng là kẻ thù phải khuất phục và quân đồng trú chiếm đóng đảo biển của Việt nam cũng phải bỏ chạy khi chỉ cần bắn đi 1 đến vài quả hỏa tiễn tầm xa chính xác vào các mục tiêu cần nhắm tới. Bài học như Bắc Triều tiên mặc du bị cấm vận khắc nghiệt, họ đã làm để bảo vệ biển của mình khiến ngay Mỹ, Nhật, Hàn quốc cũng phải chờn, khống thể coi thường, đáng để Việt nam xem xét.

Giới quân sự của nước lân bang đang rất tức tối và lo lắng về việc Việt nam sắm tầu ngầm hiện đại là một bước đi vô cùng sáng suốt va chính xác, nó đã làm tan biến sự hoang tưởng của việc muốn lấy sức mạnh lấy đông tầu, nhiều vũ khí, nhiều tiền và việc xử dụng tầu sân bay làm con áo ộp dọa người. Qua các kênh ngoại giao hay đàm phán trực diện họ đã hỏi điều này với sự hằn học khi chất vấn phái đoàn Việt nam về điều này. Như vậy, nếu Việt nam thực hiện kế hoạch trên đây thì buộc họ phải ngồi vào đàm phán bình-đẳng khi thấy rằng không thể nuốt trôi được biển đảo của nước này. Đó là điều chắc chắn. Còn việc khi thấy họ hung hãn xâm phạm biển đảo, đâm tầu bè của ngư dân nước ta, cắt cáp thăm dò địa lý khi đang hoạt động trên vùng biển thuộc chủ quyền lãnh hải của mình v.v… mà chỉ lên án qua loa qua báo chí thì chỉ tổn khiến họ coi thường, xem nhờn và hung hăng hơn mà thôi. Trong khí đó lại làm cho lòng dân bất an, khi lòng yêu nước va sự bức xúc của người dân lên cao, họ phải xuống đường biểu tình bày tỏ thái độ, phản đối nước vi phạm thì lại bị cấm đoán, hay bắt bớ là việc làm rất phản cảm, vi phạm đạo đức xưa nay, nó được xem là dùng gáo nước lạnh để dập tắt ngọn lửa yêu nước và cũng là vi phạm chính luật biểu tình mà hiến pháp Việt nam đã quy định. Nhưng nếu để tiếp diễn thì lại lo sợ vấn đề an ninh, lo các thế lực thù địch lợi dụng v.v… Nhũng biện pháp đè nén bên trong, để đối lại kẻ thù hung hăng ở bên ngoài như vậy nói về mọi phương diện đều là không khôn khéo và không hiệu quả.

Bài học với những kẻ thù truyền thống thì “sự mền dẻo nhưng phải kiên quyết và cứng rắn” như cha ông ta đã làm là điều quyết định sự thắng lợi.
Biển chỉ yên lặng khi gió dừng không thổi, chủ quyền đất nước chỉ bình an khi kẻ thù lo sợ xâm phạm là bị tiêu diệt. Nói thì dễ nhưng làm được hay không thì còn phải chờ đợi sự quyết định của người cầm lái.


© Nguyễn Hoàng Hà
© Đàn Chim Việt



 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Biểu tình tại Ottawa (Canada) ủng hộ tuổi trẻ trong nước


 

12/06/13 | Tác giả: Trần Gia Phụng

Biểu tình tại Ottawa (Canada) ủng hộ tuổi trẻ trong nước


NguyenPhuongUyen-DinhNguyenKha05-danlambao

Theo đúng mục đích yểm trợ các hoạt động tranh đấu đòi hỏi dân chủ trong nước Việt Nam, Uỷ Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội Toronto đã phối hợp với các hội đoàn Toronto, Ottawa, Montreal, tổ chức cuộc biểu tình vào trưa Thứ Bảy 8-6-2013 tại tiền đình Quốc hội Ottawa, để tố cáo sự vi phạm nhân quyền và dân quyền hết sức trầm trọng của tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) và yêu cầu Quốc hội cùng chính phủ Canada áp lực nhà nước CSVN trả tự do cho những nhà tranh đấu bất bạo động cho tự do dân chủ, nhất là các thanh niên, sinh viên mới bị kết án trong tháng qua.

Nowy obraz (3)

Thành phố Toronto cách thủ đô Ottawa khoảng gần 5 giờ xe hơi. Chào đón bình minh sớm nhất trong đoàn biểu tình tại Toronto ngày Thứ Bảy 8-6-2013 có lẽ là chị Lisa và Ban âm thanh do chị phụ trách. Chất toàn bộ hệ thống máy móc nặng nề lên xe hơi, Lisa rời Toronto lúc 4 giờ sáng để lên đường. Chị Lisa hoàn toàn thiện nguyện. Sau đó, khoảng 7 giờ sáng, ba xe bus lớn (mỗi xe chở 50 người, do UBYTPTDCQN thuê), cùng với hơn 10 chiếc xe nhà, từ Toronto bắt đầu hướng về thủ đô Ottawa.

Tại Montreal, anh Đào Bá Ngọc, chủ tịch Cộng đồng Người Việt Quốc Gia, hướng dẫn đoàn biểu tình gồm một xe bus và một số xe nhỏ tham gia biểu tình. Montreal cách Ottawa hơn hai giờ xe hơi. Ngoài ra còn có đồng hương Việt Nam tại Ottawa và các thành phố phụ cận như Kingston, Brockville, Corwall … cùng tham dự.

Điểm đáng chú ý trong cuộc biểu tình nầy là giới trẻ rất đông, có thể còn đông hơi giới lớn tuổi trong cuộc biểu tình. Động cơ khiến các bạn trẻ tham gia biểu tình đông đảo vì các bạn trẻ rất căm giận CSVN bán nước cho “Tàu khựa”, và đàn áp những cuộc biểu tình bất bạo động
của thanh niên sinh viên học sinh yêu nước quốc nội, nhất là sau vụ CSVN kết án nặng nề hai sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha tại tòa án Long An ngày 16-5-2013 vừa qua.


Người lớn tuổi nhất trong đoàn biểu tình là bác Hiệu ở Toronto, năm nay 96 tuổi. Bác Hiệu luôn luôn có mặt trong tất cả các sinh hoạt chống cộng tại Toronto. Trong phái đoàn đến từ Montreal, có sự hiện diện của bác sĩ Lâm Thu Vân, khoảng gần 80 tuổi. Ngoài ra, người ta
còn nhận thấy có khá nhiều người Canadian gốc da trắng, kể cả những người đến từ xa. Họ tuyên bố tham gia biểu tình để ủng hộ người Việt Nam trong nước phản đối lại nền độc tài của CSVN.


Nhà chính khách hiện diện sớm nhất là Thượng nghị sĩ (TNS) liên bang Ngô Thanh Hải. Từ khi được thủ tướng Stephen Harper đề cử làm TNS, ông Hải luôn luôn xuất hiện trong các sinh hoạt của Cộng đồng Người Việt Quốc gia Canada. Phải thành thật nói ngay, chứ không phải khen phò mã tốt áo, là TNS Hải rất đắc lực giúp đỡ tổ chức cuộc biểu tình thành công. Ông có mặt rất sớm tại tiền đình Quốc hội cùng với 7 sinh viên thực tâp chính trị người Việt. Khi chị Lisa đến trước Quốc hội lúc 9:30 AM, các thực tập sinh giúp chị Lisa dàn dựng hệ thống âm thanh cồng kềnh trước thềm Quốc hội.

Do các xe bus từ các thành phố xa xôi về Ottawa tập trung không đúng giờ, nên việc khai mạc cuộc biểu tình bị chậm trễ. Gần 1 giờ trưa, sau phần nghi thức chào cờ và mặc niệm, ông Nguyễn Văn Tấn, đại diện Ủy Ban yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội, trình bày lý do biểu tình. Sau khi chào mừng toàn thể đồng hương khắp nơi, đại diện Quốc hội, đại diện chính phủ Canada đến tham dự biểu tình, ông Tấn lên tiếng tố cáo nhà cầm quyền CSVN đang vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng, đàn áp tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do hội họp, và ông nhấn mạnh: “Chúng ta về đây để cùng nhau lên tiếng tố cáo nhà cầm quyền
CSVN trước dư luận thế giới, vận động chính phủ Canada lên tiếng yêu cầu CSVN phải tôn trọng nhân quyền, phải trả tự do cho tất cả những tù nhân lương tâm, những người yêu nước mà họ đang giam giữ. Với tư cách là công dân Canada, chúng tôi yêu cầu chính phủ Canada xét lại chính sách ngoại giao với CSVN.”


Nowy obraz (4)

Tiếp theo, tiến sĩ Lê Duy Cấn, thay mặt Ban Chấp hành Liên hội Người Việt Canada, phát biểu bằng song ngữ Việt Anh, tiếp tục lên tiếng phản đối nhà cầm quyền CSVN đàn áp nhân quyền, ca tụng lòng yêu nước của tuổi trẻ quốc nội, và ông kết luận: “Lòng can đảm, sự dấn than của những người trẻ tuổi như Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang cho chúng ta thấy dù chế độ có độc tài đến đâu cũng không thể bóp chẹt lòng yêu nước của thanh niên. Lòng can đảm của Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang là ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt và chính ngọn lửa thiêng nầy sẽ làm cho chế độ độc tài cộng sản tại Việt Nam sụp đổ, mang lại
dân chủ tự do cho đất nước.”


Người thứ ba phát biểu là bác sĩ Đào Bá Ngọc, đã trình Thỉnh nguyện thư lên chính phủ, các Thượng nghị sĩ và Dân biểu Quốc hội Canada bằng hai thứ tiếng Việt và Pháp, yêu cầu Canada can thiệp với nhà nước CSVN để yêu cầu họ thực hiện ba đòi hỏi chính đáng sau đây:

1) Phải tôn trọng dân chủ và các nhân quyền cơ bản tại Việt Nam.

2) Phải chấm dứt ngay lập tức những sự giam cầm bất công và tra tấn những người muốn
bày tỏ một cách ôn hòa những bất đồng của họ đối với nhà cầm quyền hiện tại.


3) Phải lập tức trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị, bao gồm cả hai sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, là những người đã can đảm bày tỏ một cách ôn hòa sự bất đồng của họ trước những hành động phi lý của CSVN. Họ bị kết án nặng nề dù thực tế họ không vi phạm pháp luật. Theo chương trình, nhân vật thứ tư lên phát biểu là TNS Ngô Thanh Hải, nhưng TNS Hải cho biết Bộ trưởng Bộ Quốc tịch, Nhập cư và Đa văn hóa Jason Kenny phải rời Ottawa sớm để di công tác, nên TNS Hải nhường cho ông Kenny phát biểu trước. Bộ trưởng Kenny là một chính khách rất quen thuộc với Cộng đồng Người Việt Canada. Ông cho biết ông sẽ trình bày với chính phủ Canada vấn đề CSVN vi phạm nhân quyền, đàn áp những người đã bày tỏ ý kiến một cách bất bạo động. Ông đặc biệt đề cập đến ba người trẻ là Phương Uyên, Nguyên Khang và Việt Khang và hứa sẽ tìm cách vận động để CSVN trả tự do cho những tù nhân lương tâm hiện đang bị CSVN giam giữ. Điều làm cho nhiều người biểu tình chú ý là bộ trưởng Kenny nhắc đến Việt Khang, chứng tỏ ông liên tục theo dõi vụ án nầy như toàn thể đồng hương chúng ta.

Ngoài bộ trưởng Jason Kenny, còn có hai vị dân biểu Liên bang là các ông Royal Galipeau (đảng CP) và Paul Dewar (đảng NDP). Dân biểu Paul Dewar là con của bà Marion Dewar, là vị thị trưởng Ottawa đã chấp nhận cho 4,000 người Việt nhập cư năm 1980 khi bà tại chức. Cả hai vị dân biểu liên bang đều lên án CSVN vi phạm nhân quyền và tuyên bố ủng hộ cuộc tranh đấu đòi hỏi dân chủ một cách bất bạo động của người Việt Nam ở trong nước, và ủng hộ cuộc tranh đấu của Cộng đồng người Canadian gốc Việt cho nền tự do dân chủ ở Việt Nam.

Chính khách được mọi người chờ đợi là TNS Ngô Thanh Hải. Thượng nghị sĩ Hải lên diễn đàn, hứa sẽ vận động chính phủ Canada can thiệp với CSVN trả lại tự do cho những người đã bày tỏ chính kiến một cách bất bạo động, nhất là những thanh niên yêu nước đã bị bắt giam. Thượng nghị sĩ Hải ca tụng lòng can đản của tuổi trẻ trong nước, và ông cũng đề cao tuổi trẻ Việt Nam ở Hải ngoại. Ngay trước diễn đàn, ông giới thiệu 7 sinh viện gốc Việt ở khắp nước Canada đang thực tập về chính trị học tại văn phòng thượng nghị sĩ của ông. Các sinh viên nầy đang mở chiến dịch xin chữ ký của toàn dân Canadian, để vận động dân chủ cho Việt Nam và yêu cầu nhà nước Việt Nam trả tự do cho các tù nhân lương tâm trong đó có rất đông thanh niên, để đệ trình lên Quốc hội Canada.

Bảy sinh viên gốc Việt thực tập về chính trị học tại văn phòng TNS Hải đều rất trẻ, sinh trưởng ở Canada. Khi phát biểu, có em nói tiếng Việt rất chuẩn, nhưng cũng có em phát biểu khó khăn, đều bày tỏ sự bất bình trước việc đàn áp những thanh niên yêu nước của nhà nước CSVN. Các em kêu gọi đồng hương hãy hưởng ứng chiến dịch vận động chữ ký của các em để trình lên Quốc hội Canada.

Cuối cùng là phần phát biểu của vị đại diện Phật giáo và của các em đại diện thanh niên sinh viên Toronto. Có em đã xúc động quá nên bật khóc khi đang phát biểu làm cho nhiều người nghe rất cảm động. Xen kẻ những phát biểu của các chính khách, đại diện đồng hương và thanh niên, là những khẩu hiệu chống CSVN và chống Trung Cộng được hô to, vừa tiếng Việt, vừa tiếng Anh, vang dội khắp sân rộng lớn trước Quốc hội.

Nhiều du khách đến thăm Ottwa và Quốc hội Canada, đã dừng lại hỏi thăm những người biểu tình. Có du khách tỏ ra rất đồng tình với cuộc tranh đấu đòi hỏi tự do dân chủ ở Việt Nam. Cuộc biểu tình trước tiền đình Quốc hội Canada chấm dứt lúc 2:30PM. Đoàn biểu tình kéo qua bày tỏ sự phản đối trước Tòa đại sứ CSVN cũng ở Ottawa. Tòa đại sứ đóng cửa im
lìm. Không một người ra vào. Phía trước treo cờ đỏ và cờ xanh của Khối ASEAN. Các cửa sổ cũng đóng kín, nhưng thỉnh thoảng có ai đó hé mở, thò ống kính ra chụp hình. Khi người biểu tình thấy được, cùng ồ lên một tiếng và ngẩng mặt cao lên cho người ẩn núp chụp lén, thì cửa sổ lại đóng.


Mở đầu cuộc biểu tình trước Tòa đại sứ CSVN tại Canada, ông Nguyễn Văn Tấn, đại diện Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội, đã nói ngắn gọn, yêu cầu nhà cầm quyền CSVN trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân Việt Nam, trả tự do ngay tức khắc cho những người yêu nước đang bị giam giữ, hủy bỏ điều 4 Hiến pháp 1992, không được quyền bán đất bán biển cho Trung Cộng, và Trung Cộng phải cút khỏi Biển Đông. Những diễn giả của đoàn biểu tình trước tiền đình Quốc hội lại một lần nữa lên tiếng trước sứ quán CSVN.

Đặc biệt lần nầy, bà Đặng Thị Danh, chủ tịch Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước đã đọc Bản tuyên cáo của Phong trào, “cực lực lên án phán quyết vi phạm nhân quyền và dân quyền của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trong phiên tòa ngày 16 tháng 5 năm 2013.” Bản tuyên cáo của Phong Trào PNVNHĐCN cũng đã được dịch qua tiếng Pháp.

Cuộc biểu tình trước Tòa đại sứ CSVN kéo dài từ 1:30PM đến 3:30PM thì chấm dứt bằng những khẩu hiệu chống cộng, chống Trung Cộng, và bản nhạc “Triệu con tim” của Trúc Hồ. Cuối cùng, Ủy Ban yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội xin cảm ơn TNS Ngô Thanh Hải đã giúp lo công việc ngoại giao trong cuộc biểu tình ở Ottawa, xin cảm ơn các chính khách Canada đến ủng hộ cuộc biểu tình, xin cảm ơn đồng hương ở Toronto, Montreal, Ottawa và các thành phố phụ cận, xin cảm ơn các thanh niên sinh viên, và xin cảm ơn người phụ nữ giúp đỡ phần âm thanh. Tất cả đã đóng góp và tham gia biểu tình nhằm ủng hộ cuộc tranh đấu của tuổi trẻ trong nước, đòi hỏi tự do dân chủ, dân quyền và nhân quyền cho toàn dân.Trước khi kết thúc bài tường thuật ngắn nầy, có lẽ nên nhắc lại một lần nữa là trong phiên tòa ngày 16-5-2013 tại Long An, sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên khẳng khái xác nhận: “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất… Tôi vẽ bức tranh này trong 15 phút để thể hiện thực tế người dân thấp cổ bé miệng khi nói ra thì bị đàn áp….” (Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Nhung, thân mẫu của Phương Uyên, sau khi tham dự phiên tòa Long An ngày 16-5-2013.) (VOA ngày 16-5-2013) Còn Đinh Nguyên Kha được mẹ là bà Nguyễn Thị Kim Liên kể lại như sau: “Kha nói từ đầu đến cuối mình yêu nước, mình không chống dân tộc, mà chỉ chống đảng cộng sản. Kha nói chống đảng thì không phạm tội.”

Lời nói của hai sinh viên nầy tuy ngắn, gọn, nhưng hàm chứa lòng yêu nước thiết tha muôn đời của thanh niên Việt Nam. Lời nói của Uyên Kha chẳng những làm ray rứt tâm can của toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước, mà lời nói của hai người trẻ nầy đã đi vào lịch sử dân tộc, vang vang như tiếng trống thúc quân của tổ tiên, réo gọi mọi người hãy cùng nhau đứng lên tranh đấu cho tự do, dân chủ và sự sinh tồn của Việt Nam.

© Trần Gia Phụng

© Đàn Chim Việt



 

 

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link