- Ông
Trương Tấn Sang sắp phải sang Tàu 14/06/2013
- Đọc báo vẹm kỳ 321
14/06/2013
- Đào
Tuấn – Nhà vệ sinh chống bom nguyên tử 14/06/2013
- Tâm
Thư Gửi các bác nhân sĩ trí thức về việc tuyệt thực của TS Cù Huy Hà Vũ
14/06/2013
- Lê
tường Minh – Đến bây giờ tôi mới hiểu rỏ chữ: CƯỚP CHÍNH QUYỀN 14/06/2013
- Đứa
con rơi mang họ “Đặng” của Trương Tấn Sang!!! 14/06/2013
- Gocomay
– Những ai muốn nhổ bỏ cái gai Cù Huy Hà Vũ? 14/06/2013
- Trọng
Nghĩa(RFI) – Hành động hung hăng của Trung Quốc tại Biển Đông bị lên án
tại Thượng viện Mỹ 14/06/2013
- Ngô Minh – Chọn đường
14/06/2013
- Xung
quanh vụ Blogger Phạm Viết Đào bị bắt 14/06/2013
- Bắc
Phong – Tại sao nhân dân không tất cả xuống đường? 14/06/2013
- Thư
của các hộ dân bị cưỡng chế thu hồi đất làm khu liên hợp Bình Dương
14/06/2013
- Đinh
Tấn Lực – Mối tương quan mất dạy 14/06/2013
- RFI
– Trung Quốc đòi kiểm duyệt thô bạo truyền thông Pháp ngay tại Pháp
13/06/2013
- Lời
phát biểu của TS Trần An Bài nhân Ngày Truyền Thống CSQG 2013 tại Bắc Cali (8-6-2013)
13/06/2013
- Buồn
Vui Đời Lính kính mời đọc

- Kiều Mỹ Duyên –
Biên Trấn
- Kiều Mỹ Duyên –
Polei Kleng
- Vĩnh
Chánh – Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè
- Phan
Nhật Nam – Hồi Ký Dấu Binh Lửa (4)
- Phan
Nhật Nam – Hồi Ký Dấu Binh Lửa (3)
- Phan
Nhật Nam – Hồi Ký Dấu Binh Lửa (2)
- Phan
Nhật Nam – Hồi Ký Dấu Binh Lửa (1)
- Vĩnh
Chánh – Hồi Ký 30-4-75: Tháng Ngày Tao Loạn
- Thanh
Thương Hoàng – Những Ngày Tháng Tù Đày Không Thể Quên
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Friday, June 14, 2013
Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ sáu 14-6-2013
Labels:
Cali Today News
Rồi Hết Chiến Tranh
Labels:
CSVN
Tưởng
Năng Tiến - Thứ tư, 08.5.2013

"Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ
thơ đi hát đồng dao ngoài đường." - T.C. S
Hơn bốn
mươi năm trước, khi cuộc chiến ở Việt Nam còn đang ở giai đoạn khốc liệt, nhạc
sĩ Trịnh Công Sơn đã mường tượng ra một viễn ảnh thanh bình làm say đắm lòng
nguời: "Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ thơ đi hát đồng dao
ngoài đường."
Sau cuộc chiến, quả nhiên, trẻ con có la cà và tụm năm tụm ba hơi
nhiều trên đường phố. Chỉ có điều là tuyệt nhiên không nghe một đứa nào hát đồng
dao; đã thế, phần lớn tụi nhỏ đều tham dự tích cực vào nhiều sinh hoạt không
thích hợp cho lắm với tuổi thơ: bới rác, móc túi, ăn mày, bán cần sa, và nài nỉ
mời khách mua... dâm – với một thứ ngôn ngữ sỗ sàng và sống sượng đến độ có thể
làm đỏ mặt một người da đen hay da đỏ: “Chú ơi, chú chơi cháu đi…” (Hoàng Hữu
Quýnh– Tôi Bỏ Đảng, Tập I: Bản Cáo Trạng Chế Độ Hà Nội, trang 140, 1989, trích
từ Phản Tỉnh Phản Kháng Thực Hay Hư của Minh Võ, Thông Vũ xuất bản năm 1999).
Đó là
những chuyện chỉ có tính cách “hiện tượng,’’ xẩy ra mấy thập niên về trước, khi
hòa bình mới đuợc vãn hồi, và xã hội còn nhiều tệ đoan do tàn tích của chiến
tranh và xã hội cũ để lại. Với thời gian, bản chất của chế độ cộng sản Việt Nam
mỗi lúc được nhận biết rõ ràng hơn.
Từ Hà
Nội, ký giả Huw Watkin tường thuật rằng “cứ năm đứa bé đang lê trên vỉa hè của
ba mươi sáu phố phường là có một đứa... ăn xin. Bốn đứa còn lại, xem chừng, cũng
bận: đánh giầy, năn nỉ người đi đường mua vé số, dắt mối, bán ma
túy...”(“VIETNAM: CHILDREN SOLD INTO BEGGING, PIMPING AND DRUG DEALING”).
Cũng
vẫn theo y như lời Huw Watkin thì lực lượng trẻ con đi ăn mày, làm ma cô và bán
ma túy... ở Việt Nam đang dần được đưa vào tổ chức (“... recent media reports
that children are being increasingly used by organized begging gangs, pimps and
drug dealers”).
Chuyện
này thì thằng chả nói hơi... thừa! Ở một xứ sở mà nhà nước bao biện mọi chuyện,
và lãnh đạo khắp nơi – kể cả chùa chiền, giáo đuờng hay thánh thất... – làm sao
để cho trẻ em (những mầm non tương lai của tổ quốc) sống vô tổ chức được, cha nội?
Trong
tương lai gần, lũ trẻ thơ bụi đời ở Việt Nam (dám) sẽ được đoàn ngũ hoá – và
cho thắt khăn quàng có màu sắc khác nhau – để dễ điều phối. Đại loại như, khăn
quàng xanh: đánh giầy; khăn quàng tím: dắt mối; khăn quàng trắng: ma túy; khăn
quàng hồng: mãi dâm; khăn quàng nâu: ăn mày; khăn quàng đỏ: thu thuế và theo
dõi hoạt động, cũng như tư tưởng, của những loại khăn quàng khác!
Chiến
tranh Việt Nam kết thúc cũng chấm dứt luôn sự chia cách giữa hai miền Nam - Bắc.
Viễn tượng thống nhất (cũng) đã được hình dung bởi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trước
đó, và cũng là một hình ảnh khiến cho không ít kẻ phải ước mơ: “Một đoàn tầu đi
tỏa khói trắng hai bên đường...’’
Một lần
nữa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại đúng, dù vẫn chưa đúng hết. Sau cuộc chiến, quả
nhiên là có đoàn tầu Thống Nhất xuôi ngược Bắc - Nam. Điều đáng tiếc là hành
khách lại luôn luôn ở tâm trạng bất an. Kẻ lo bị móc túi, nếu có tí tiền. Người
lo bị công an xét hỏi và tịch thu hàng hoá, nếu là dân buôn lậu. Và tất cả đều
lo sợ bị ném đá vỡ đầu. Những hòn đá xanh, to bằng nắm tay, được trẻ con dọc
hai bên đuờng – đợi xe lửa đi qua – thi nhau ném vun vút vào cửa sổ!
Do vậy,
tầu Thống Nhất được “cải tiến” bằng cách rào kín mọi khung cửa bởi dây kẽm theo
hình mắt cáo. Từ đó, nó trông y như những toa xe dùng để chở tù. Những đoàn tầu
như thế mà đi phom phom, hớn hở hú còi, và hân hoan thơ thới, sung sướng ’’toả
khói trắng hai bên đuờng’’ thì trông (e) hơi mỉa mai và (có phần) lố bịch!
Trịnh
Công Sơn chỉ gần hoàn toàn đúng khi mô tả thảm cảnh sau đây: “Khi đất nước tôi
không còn chiến tranh, mẹ già lên núi tìm xương con mình...’’ Nói là “chỉ gần
hoàn toàn đúng” vì cuộc chiến đã tàn từ lâu. Thế hệ của những “mẹ già lên núi
tìm xương’’ đã qua nhưng chuyện đào bới hài cốt vẫn được tiếp tục bởi anh chị
em, hay bạn đồng đội của những người đã khuất – theo như tường thuật của
Rajiv Chandrasekaran, trên The Washington Post: ’’Vietnamese Families Seek
Their MIAs.”
Tổ Quốc Ghi Công. Nguồn ảnh: tranhung09
Bài
báo mở đầu bằng một câu chuyện thương tâm. Ông Nguyễn Dinh Duy tử trận ngày 29
tháng 3 năm 1975. Suốt mấy mươi năm qua, chị của ông ta (Bà Thắm) vẫn không ngừng
đi tìm kiếm xác em trong... vô vọng. Ông Duy chỉ là một trong 300.000 lính Bắc
Việt chết trận mất xác – và kể như là mất luôn (Duy is one of about 300,000
North Vietnamese soldiers killed in the war whose remains have not been located
- and likely never will be).
Tiếp theo là một câu chuyện cảm động về tình đồng đội: “Mỗi tuần một lần, ông Ban thức dậy lúc 5 giờ sáng, leo lên chiếc xe gắn máy màu xanh lá cây đã cũ, đi đến những nơi mà ông còn nhớ khi còn là một y tá trong quân đội. Trí nhớ của ông quả tốt; mười năm qua, ông tuyên bố, đã đào được 2.000 xác chết và đã nhận diện được một nửa trong số này...’’ Vẫn theo lời ông Ban: “Là kẻ sống sót, tôi tự thấy mình phải có bổn phận với những nguời đã chết (Being still alive, I feel responsible for the dead people).
Quan
niệm sống của ông Ban, tiếc thay, không được chia sẻ bởi những người hiện đang
nắm quyền bính ở Việt Nam – dù họ đều là những kẻ sống sót sau cuộc chiến vừa rồi.
Khi bị chất vấn về thái độ vô trách nhiệm này, giới chức có thẩm quyền của Hà Nội,
ông tướng Trần Bạch Đằng nào đó đã giải thích với phóng viên Rajiv Chandrasekaran
như sau: ’’...tìm kiếm những binh sĩ quá tốn kém mà tiền thì phải dùng vào việc
chăm lo cho cho những kẻ còn sống sót.’’(Dang said the cost of searching for
missing soldiers must be weighed against the need to care for the survivors of
the war).
Vì đảng viên Cộng Sản Việt Nam là những nguời theo chủ thuyết duy vật nên không quan tâm đến những việc làm có tính cách duy tâm chăng? Nói vậy e không được ổn. Nhìn cái cách họ ’’thờ’’ ông Hồ Chí Minh thì biết. Họ có cả một Bộ Tư Lệnh để bảo vệ lăng ông ta mà. Họ đâu phải là những kẻ vô tâm và lo tốn kém.
Họ ướp
xác ông Hồ và bảo trì cũng như bảo vệ nó tới cùng chỉ vì nó có giá trị như một
thứ môn bài (patent) cho phép họ tiếp tục hành nghề cách mạng – hay ít nhất
thì họ cũng tưởng hoặc mong như thế; còn 300.000 ngàn bộ xuơng của đám binh sĩ
chết dấm chết dúi đâu đó, trong cuộc chiến vừa rồi, đâu còn một chút giá trị thực
tiễn nào nữa khiến họ phải quan tâm.
Rõ
ràng họ không phải là những người duy vật, cũng không phải là những kẻ duy tâm
mà là những tên duy... lợi ! Hãy nhìn vào thực tế, xem cô nhi quả phụ hay bố mẹ
của những kẻ đã hy sinh được “chăm lo’’ ra sao – từ nửa thế kỷ qua ?
‘’Lúc ấy người ta sợ nhất là nhìn thấy người
phát thơ. Hàng ngày hàng trăm cái thơ báo tử để trong xắc cốt nguời cán bộ xã.
Anh ta đi đến nhà nào là mang đau thương tang tóc đến nhà đó... họ sợ nhất là
sau cái ’lễ truy điệu trọng thể để ’Tổ Quốc ghi công’ là họ bị đẩy ra lề xã hội,
không ai nuôi dưỡng.’’ (sđd trang 136 -138).
“’Lúc ấy’’, qua đoạn văn vừa dẫn, là hình ảnh
của xã hội miền Bắc vào thập niên 60 và đầu 70 - khi mà Đảng Cộng Sản Việt Nam
còn cần động viên xương máu người dân cho chinh chiến. Cuộc chiến đã tàn. Bây
giờ thì họ còn cần gì đến ai nữa? (Nói chi đến mộ phần của những tên “lính ngụy”
ở Nghĩa Trang Quân Đội!)
Phế binh: Nguồn ảnh: tranhung09
Do
đó, khi thấy một phế nhân lê la xin ăn trên hè phố Sài Gòn hôm nay đừng vội nghĩ
đó là thương binh của quân đội miền Nam. Không nhất thiết như thế đâu. Bây giờ
ăn mày là một cơ hội đồng đều (equal opportunity), không phân biệt tuổi tác, giới
tính hay thành phần xã hội.
Ranh
giới giữa kẻ thắng và người bại đã bị xoá nhòa từ lâu ở đất nước này. Nơi đây –
trước đói rách, khủng bố và mọi bất công xã hội – tất cả đều bình đẳng. Việt
Nam hôm nay chỉ còn một nhóm người thu tóm hết quyền bính, đất đai, cũng như sở
hữu mọi tài sản xã hội, và cả một dân tộc bị trị vì đã bị lừa gạt trắng trợn -
thế thôi.
Bài
báo của Rajiv Chandrasekaran kết thúc bằng một tâm sự não lòng: “Tháng 4 năm
nay khi cả nước đang chuẩn bị kỷ niệm 25 năm sau ngày ’giải phóng miền Nam’ và
thống nhất đất nước nhiều gia đình đã đến nghĩa trang để thăm mộ thân nhân.
Riêng bà Thắm thì có cảm tưởng mình bị bỏ rơi. Theo bà ta thì ’em tôi đáng lẽ
phải nằm trong nghĩa trang liệt sĩ chứ đâu phải ở rừng sâu.’(My brother belongs
in the Martyrs’ Cementery,’’ Tham said, ’’not out in the jungle’’).
Người
ta có thể hiểu được tình thương yêu vô hạn của bà Thắm đối với người em vắn số
nhưng thực khó mà chia sẻ với bà ta cái ảo tưởng rằng ông Nguyễn Dinh Duy là liệt
sĩ. Cùng với hàng triệu người khác nữa, sự hy sinh của ông Duy – chung cuộc –
chỉ đẩy cả một dân tộc vào cảnh lầm than và băng hoại.
Bà Thắm
vẫn chưa nhận ra được rằng cái được mệnh danh là cuộc chiến “chống xâm lược’’
và “giải phóng miền Nam’’ vừa qua chỉ là những canh bạc bịp. Nhờ vào gian
manh, thủ đoạn và tất cả những mánh khoé lường gạt cần thiết nên Đảng Cộng Sản
Việt Nam đã thắng. Còn nhân dân thì thua trắng tay.
Họ mất
ráo mọi thứ, kể cả xương cốt của người thân, để đổi lấy... những bảng ghi công:
Liệt Sĩ, Gia Đình Có Công Với Cách Mạng, Mẹ Việt Nam Anh Hùng... Hoặc giản dị
hơn nữa là một cái bãi đất mênh mông (chi chít bia mộ) với bốn chữ “Nghĩa
Trang Liệt Sĩ" treo ở cổng vào, và chấm hết.
Chỉ
có thế thôi mà bà Thắm vẫn bị đứng ngoài. Bà ta có lý do để buồn, dù đó một nỗi
buồn “không lấy gì làm chính đáng.’’ Buồn hơn nữa là gần một phần hai thế kỷ
sau khi chiến tranh chấm dứt, một số nguời Việt ở hải ngoại – những kẻ có
nhiều cơ hội để nhìn vấn đề một cách khách quan hơn – vẫn tiếp tục tranh cãi và
xỉ vả lẫn nhau về những chuyện rất không cần thiết và cũng chả chính đáng tí
nào.
Họ giống như những nguời đàn bà nhà quê đi chợ bằng xe lam. Trên xe
bị một thằng lưu manh dụ chơi bài ba lá, lột hết tiền, và đuổi xuống xe. Thay
vì xúm nhau, túm cổ thằng khốn nạn, vả cho nó rụng hết răng rồi lấy lại tiền
thì họ quay ra xa xả đổ thừa lỗi lầm cho kẻ này người nọ; sau đó, họ cãi vã và
xỉa xói lẫn nhau – bằng những ngôn từ nặng nề và thô tục đến độ khó ngờ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
] Đảng cướp việt cộng cướp đất cuả dân
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
] Đảng cướp việt cộng cướp đất cuả dân
Video:
Cưỡng chế mặt bằng thôn La Dương, Hà Đông
Dân Văn Giang, Hưng Yến kể vụ cưỡng chế: Nghe mà rớt nước mắt
Nông dân Hưng Yên chống trả quyết liệt bọn Cộng sản Cướp Đất 24-4-2
Công An cưỡng chế đất tại Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh nhiều dân bị
th
Cuộc cưỡng chế long trời tại Văn Giang Hưng Yên 24/4/2012.
Cưỡng chế đất ở Nam Định
Chính
Quyền VN cướp đất của anh Đoàn Văn Vươn
GIa dinh Doan Van Vươn tố cáo bị CA tra tấn bắt nhận tội, ký giấy
trắng.
Video:
Cưỡng chế mặt bằng thôn La Dương, Hà Đông
Dân Văn Giang, Hưng Yến kể vụ cưỡng chế: Nghe mà rớt nước mắt
Nông dân Hưng Yên chống trả quyết liệt bọn Cộng sản Cướp Đất 24-4-2
Công An cưỡng chế đất tại Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh nhiều dân bị
th
Cuộc cưỡng chế long trời tại Văn Giang Hưng Yên 24/4/2012.
Cưỡng chế đất ở Nam Định
Chính
Quyền VN cướp đất của anh Đoàn Văn Vươn
GIa dinh Doan Van Vươn tố cáo bị CA tra tấn bắt nhận tội, ký giấy
trắng.
Đảng đi đường đảng, dân đường dân
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Thứ sáu, 14/06/2013
Blog / Bùi Tín
Đảng đi đường đảng, dân
đường dân

Tin liên hệ
- ’Đâu đó‘ là nơi nào?
- Khi công an CS 'kết nghĩa' với lưu
manh
- Chủ nghĩa tư bản lương thiện, hay chủ
nghĩa tư bản rừng rú?
- Dân vận là thế này ư?
- Vài nét chấm phá, một chân dung
CỠ CHỮ
13.06.2013
Việc sửa đổi Hiến pháp được lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam coi là
sự việc hệ trọng nhất trong năm nay. Họ dự định phiên họp đầu năm đưa ra bản dự
thảo đầu tiên, phiên họp giữa năm - hiện đang diễn ra - bổ sung thành một bản
dự thảo mới, và cuối năm vào tháng 10 sẽ thông qua bản dự án cuối cùng, thành
bản Hiến pháp mới.
Hà Nội long trọng tuyên bố Hiến pháp là đạo luật gốc của quốc gia, rằng ý chí của nhân dân có ý nghĩa quyết định, rằng sẽ lấy ý kiến của toàn dân và những ý kiến xác đáng của nhân dân sẽ được tiếp thu trong bản Hiến pháp mới, theo tinh thần lấy dân làm gốc.
Cho đến nay, ai cũng có thể thấy rõ là họ nói vậy nhưng không mảy may làm như họ nói. Việc lấy ý kiến của nhân dân chỉ là hình thức, có thể nói trắng ra là «vờ vịt». Trên thực tế, mọi sự đều phải theo ý kiến của Bộ Chính trị, không được trệch ra ngoài một ly. Các cuộc thảo luận ở Quốc hội chỉ là trò độc diễn nhạt nhẽo, những màn kịch vụng về, thách thức trí tuệ của mọi công dân đã trưỏng thành, am hiểu tình hình.
Đã có nhiều lập luận kỳ khôi. Có đại biểu muốn giữ nguyên tên nước là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), biện luận rằng danh xưng như thế đã quá quen thuộc với nhân dân ta và nhân dân thế giới hơn 30 năm rồi, biết bao ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc đã dùng danh xưng ấy rồi, nên không nên xáo trộn nữa. Hơn nữa đây là định hướng cho tương lai cả nước quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH) với mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội tiến bộ, dân chủ bình đẳng, văn minh, không nên bỏ đi. Lại có đại biểu viện cớ là thay danh xưng của nước ta sẽ dẫn đến phải thay trong biết bao danh xưng khác, trên công văn, giấy tờ, bảng hiệu ở khắp mọi nơi, mọi cấp, mọi ngành, chi phí hành chính sẽ vô cùng tốn kém.
Toàn là những điều ngụy biện, không mảy may có giá trị, trước lập luận vững vàng rằng CNXH chưa ai hình dung nổi hình thù ra sao, bao giờ đạt đến, lại đã phá sản hoàn toàn trong các thể nghiệm ở hàng chục nước, bị coi là tội ác, không có một lý do gì để giữ lại.
Còn 2 cái cớ là «đã quen» và «tốn kém» rất dễ bị bẻ gẫy. Tại sao trước kia danh xưng VN Dân chủ Cộng hòa tồn tại hơn 35 năm, với nhiều hội nghị và ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc, đã quen với Việt Nam và thế giới, khi cần vẫn phải thay bởi danh xưng CHXHCNVN vào năm 1980? Lúc ấy sao lại bỏ qua cái cớ «đã quen» và «tốn kém» để thay tên nước? Hóa ra họ muốn nói xuôi hay nói ngược đều được, rất tùy tiện.
Còn việc chi phí hành chính quá lớn, cần tiết kiệm, cũng là lý sự cùn. Chi phí hành chính cần thiết có thấm vào đâu so với lãng phí hàng ngàn tỷ đồng ở Dung Quất, hàng mấy chục ngàn tỷ cho Vinashin, với cái núi nợ của các tổng công ty quốc doanh lên đến mấy trăm nghìn tỷ đồng nữa, có đại biểu nào dám ngăn ngừa trước?
Cuộc thảo luận về sửa đổi Hiến pháp là sự kiện nổi bật về tình trạng «anh đi đường anh, tôi đường tôi». Nói rõ ra là « đảng đi đường đảng, dân đường dân». Dân muốn thay đổi vài điều cơ bản cần thiết rất hợp với thực tế, còn đảng muốn thay hàng trăm chỗ lặt vặt nhưng không đổi một điều nào có thể gọi là đổi.
Hiện nay các vấn đề cơ bản nhất đều đối lập triệt để như vậy.
Bộ Chính trị của đảng muốn duy trì tên nước là CHXHCNVN, muốn giữ tên đảng là đảng Cộng sản, mà không lý giải nổi thế nào là CNXH, thế nào là chủ nghĩa CS, bao giờ thì có CNXH và CNCS, trong khi đại bộ phận nhân dân, nông dân, lao động, trí thức, doanh nhân đều muốn từ bỏ những danh xưng cổ lỗ, giáo điều, ảo tưởng, không thực tế ấy.
Bộ Chính trị muốn duy trị bằng mọi giá nền độc quyền đảng trị thể hiện trong Điều 4, trong khi một tỷ lệ lớn nhân dân, trí thức, nông dân, lao động muốn bỏ, cho rằng niềm tin phải tự nó tồn tại và luôn biến đổi không thể áp đặt và bất biến. Dân nhìn rất rõ độc đảng là phản dân chủ, là nuôi dưỡng tệ chuyên quyền, quan liêu, tham nhũng, là phá hoại đất nước.
Để cố áp đặt bằng mọi giá, kể cả bằng cái giá trơ mặt trước sự lật tẩy thái độ giả dối, ăn gian của Bộ Chính trị do những công dân bình thường thực hiện, lãnh đạo đã tỏ rõ thêm thái độ khinh dân, xa dân, một mực đối lập với dân, trái ngược với phương châm họ vừa đưa ra ở Hội nghị Trung ương 7 vừa qua là «trọng dân, gần dân, hiểu dân và tin dân».
Việc gì mà Bộ Chính trị phải ra lệnh bắt khẩn cấp blogger Trương Duy Nhất, vội đóng blog Một góc nhìn khác của nhà báo này, khi ông Nhất vừa làm một cuộc thăm dò của riêng mình về mức độ tín nhiệm của một số uỷ viên Bộ Chính trị và các viên chức cao cấp nhất trong chính phủ và Quốc hội, ngay trước khi Quốc hội lấy (thăm dò) phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm 49 nhân vật.
Họ bị chạm nọc. Vì những con số họ đưa ra là đã có 26 triệu ý kiến góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp, rồi trên 70% ý kiến muốn giữ nguyên danh xưng của nước hiện nay…đều là ngụy tạo, bịa đặt, vô lý, dựng đứng tùy hứng, không có ai kiểm tra. Việc lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm sắp diễn ra cũng sẽ là những trò hề được biết trước như thế.
Nhà báo Trương Duy Nhất bộc trực, ngay thẳng, tuy không thuộc tổ chức nào, đảng phái nào, đã thực hiện việc thăm dò dư luận của riêng mình, và đưa ra những tỷ lệ ngược với những con số do bộ máy đảng sắp đưa ra. Nhà báo này đã không chịu đi theo con đường của đảng, dứt khoát đi vào con đường ngay thật, phản ánh đúng sự thật của lòng dân.
Cũng chính vì những lý do tương tự mà Bộ Chính trị đã giải thể trên thực tế Viện điều tra dư luận xã hội được lập ra ngay sau khi Việt Nam hội nhập với thế giới. Lúc này là dịp tốt để các chiến sỹ dân chủ và các blog tự do lập ra một cơ quan điều tra dư luận xã hội một cách công bằng, công khai, vô tư như ở nhiều nước dân chủ văn minh.
Điện thoại đã phổ cập, điện thoại cầm tay không còn hiếm, máy tính điện tử cũng được dùng rộng rãi, nhân dân sẽ rất hoan nghênh khi cơ quan điều tra dư luận xã hội định kỳ công bố kết quả điều tra của mình về sự kiện này, nhân vật nọ, theo nhiều mẫu người, độ tuổi, nghề nghiệp, địa phương trong xã hội (như trong chừng 1.000 người). Đây sẽ là một công cụ có hiệu quả và đáng tin cậy để phản ánh lòng dân một cách trung thực.
Lúc ấy cái hiện tượng «đảng đi đường đảng, dân đường dân» sẽ rõ rệt, không ai còn có thể nhập nhằng «lòng đảng là ý dân» được nữa. Lúc ấy các đại biểu Quốc hội sẽ phải suy nghĩ mình đại biểu cho ai đây, cho đảng hay cho đa số nhân dân.
Sự chia tay này sẽ là tất yếu, vì khi Bộ Chính trị đã coi dân là thù để đàn áp, đa số đảng viên CS ở cơ sở sẽ ngả về phía nhân dân . Lúc này còn có đảng viên CS nào tin rằng 16 ủy viên Bộ Chính trị nắm trọn quyền lực hiện nay đang đặt quyền lợi của toàn dân lên trên hết. Vì sự thật đã rõ ràng là họ đang đặt quyền lợi riêng tư của phe nhóm lên trên hết.
Hà Nội long trọng tuyên bố Hiến pháp là đạo luật gốc của quốc gia, rằng ý chí của nhân dân có ý nghĩa quyết định, rằng sẽ lấy ý kiến của toàn dân và những ý kiến xác đáng của nhân dân sẽ được tiếp thu trong bản Hiến pháp mới, theo tinh thần lấy dân làm gốc.
Cho đến nay, ai cũng có thể thấy rõ là họ nói vậy nhưng không mảy may làm như họ nói. Việc lấy ý kiến của nhân dân chỉ là hình thức, có thể nói trắng ra là «vờ vịt». Trên thực tế, mọi sự đều phải theo ý kiến của Bộ Chính trị, không được trệch ra ngoài một ly. Các cuộc thảo luận ở Quốc hội chỉ là trò độc diễn nhạt nhẽo, những màn kịch vụng về, thách thức trí tuệ của mọi công dân đã trưỏng thành, am hiểu tình hình.
Đã có nhiều lập luận kỳ khôi. Có đại biểu muốn giữ nguyên tên nước là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), biện luận rằng danh xưng như thế đã quá quen thuộc với nhân dân ta và nhân dân thế giới hơn 30 năm rồi, biết bao ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc đã dùng danh xưng ấy rồi, nên không nên xáo trộn nữa. Hơn nữa đây là định hướng cho tương lai cả nước quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH) với mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội tiến bộ, dân chủ bình đẳng, văn minh, không nên bỏ đi. Lại có đại biểu viện cớ là thay danh xưng của nước ta sẽ dẫn đến phải thay trong biết bao danh xưng khác, trên công văn, giấy tờ, bảng hiệu ở khắp mọi nơi, mọi cấp, mọi ngành, chi phí hành chính sẽ vô cùng tốn kém.
Toàn là những điều ngụy biện, không mảy may có giá trị, trước lập luận vững vàng rằng CNXH chưa ai hình dung nổi hình thù ra sao, bao giờ đạt đến, lại đã phá sản hoàn toàn trong các thể nghiệm ở hàng chục nước, bị coi là tội ác, không có một lý do gì để giữ lại.
Còn 2 cái cớ là «đã quen» và «tốn kém» rất dễ bị bẻ gẫy. Tại sao trước kia danh xưng VN Dân chủ Cộng hòa tồn tại hơn 35 năm, với nhiều hội nghị và ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc, đã quen với Việt Nam và thế giới, khi cần vẫn phải thay bởi danh xưng CHXHCNVN vào năm 1980? Lúc ấy sao lại bỏ qua cái cớ «đã quen» và «tốn kém» để thay tên nước? Hóa ra họ muốn nói xuôi hay nói ngược đều được, rất tùy tiện.
Còn việc chi phí hành chính quá lớn, cần tiết kiệm, cũng là lý sự cùn. Chi phí hành chính cần thiết có thấm vào đâu so với lãng phí hàng ngàn tỷ đồng ở Dung Quất, hàng mấy chục ngàn tỷ cho Vinashin, với cái núi nợ của các tổng công ty quốc doanh lên đến mấy trăm nghìn tỷ đồng nữa, có đại biểu nào dám ngăn ngừa trước?
Cuộc thảo luận về sửa đổi Hiến pháp là sự kiện nổi bật về tình trạng «anh đi đường anh, tôi đường tôi». Nói rõ ra là « đảng đi đường đảng, dân đường dân». Dân muốn thay đổi vài điều cơ bản cần thiết rất hợp với thực tế, còn đảng muốn thay hàng trăm chỗ lặt vặt nhưng không đổi một điều nào có thể gọi là đổi.
Hiện nay các vấn đề cơ bản nhất đều đối lập triệt để như vậy.
Bộ Chính trị của đảng muốn duy trì tên nước là CHXHCNVN, muốn giữ tên đảng là đảng Cộng sản, mà không lý giải nổi thế nào là CNXH, thế nào là chủ nghĩa CS, bao giờ thì có CNXH và CNCS, trong khi đại bộ phận nhân dân, nông dân, lao động, trí thức, doanh nhân đều muốn từ bỏ những danh xưng cổ lỗ, giáo điều, ảo tưởng, không thực tế ấy.
Bộ Chính trị muốn duy trị bằng mọi giá nền độc quyền đảng trị thể hiện trong Điều 4, trong khi một tỷ lệ lớn nhân dân, trí thức, nông dân, lao động muốn bỏ, cho rằng niềm tin phải tự nó tồn tại và luôn biến đổi không thể áp đặt và bất biến. Dân nhìn rất rõ độc đảng là phản dân chủ, là nuôi dưỡng tệ chuyên quyền, quan liêu, tham nhũng, là phá hoại đất nước.
Để cố áp đặt bằng mọi giá, kể cả bằng cái giá trơ mặt trước sự lật tẩy thái độ giả dối, ăn gian của Bộ Chính trị do những công dân bình thường thực hiện, lãnh đạo đã tỏ rõ thêm thái độ khinh dân, xa dân, một mực đối lập với dân, trái ngược với phương châm họ vừa đưa ra ở Hội nghị Trung ương 7 vừa qua là «trọng dân, gần dân, hiểu dân và tin dân».
Việc gì mà Bộ Chính trị phải ra lệnh bắt khẩn cấp blogger Trương Duy Nhất, vội đóng blog Một góc nhìn khác của nhà báo này, khi ông Nhất vừa làm một cuộc thăm dò của riêng mình về mức độ tín nhiệm của một số uỷ viên Bộ Chính trị và các viên chức cao cấp nhất trong chính phủ và Quốc hội, ngay trước khi Quốc hội lấy (thăm dò) phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm 49 nhân vật.
Họ bị chạm nọc. Vì những con số họ đưa ra là đã có 26 triệu ý kiến góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp, rồi trên 70% ý kiến muốn giữ nguyên danh xưng của nước hiện nay…đều là ngụy tạo, bịa đặt, vô lý, dựng đứng tùy hứng, không có ai kiểm tra. Việc lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm sắp diễn ra cũng sẽ là những trò hề được biết trước như thế.
Nhà báo Trương Duy Nhất bộc trực, ngay thẳng, tuy không thuộc tổ chức nào, đảng phái nào, đã thực hiện việc thăm dò dư luận của riêng mình, và đưa ra những tỷ lệ ngược với những con số do bộ máy đảng sắp đưa ra. Nhà báo này đã không chịu đi theo con đường của đảng, dứt khoát đi vào con đường ngay thật, phản ánh đúng sự thật của lòng dân.
Cũng chính vì những lý do tương tự mà Bộ Chính trị đã giải thể trên thực tế Viện điều tra dư luận xã hội được lập ra ngay sau khi Việt Nam hội nhập với thế giới. Lúc này là dịp tốt để các chiến sỹ dân chủ và các blog tự do lập ra một cơ quan điều tra dư luận xã hội một cách công bằng, công khai, vô tư như ở nhiều nước dân chủ văn minh.
Điện thoại đã phổ cập, điện thoại cầm tay không còn hiếm, máy tính điện tử cũng được dùng rộng rãi, nhân dân sẽ rất hoan nghênh khi cơ quan điều tra dư luận xã hội định kỳ công bố kết quả điều tra của mình về sự kiện này, nhân vật nọ, theo nhiều mẫu người, độ tuổi, nghề nghiệp, địa phương trong xã hội (như trong chừng 1.000 người). Đây sẽ là một công cụ có hiệu quả và đáng tin cậy để phản ánh lòng dân một cách trung thực.
Lúc ấy cái hiện tượng «đảng đi đường đảng, dân đường dân» sẽ rõ rệt, không ai còn có thể nhập nhằng «lòng đảng là ý dân» được nữa. Lúc ấy các đại biểu Quốc hội sẽ phải suy nghĩ mình đại biểu cho ai đây, cho đảng hay cho đa số nhân dân.
Sự chia tay này sẽ là tất yếu, vì khi Bộ Chính trị đã coi dân là thù để đàn áp, đa số đảng viên CS ở cơ sở sẽ ngả về phía nhân dân . Lúc này còn có đảng viên CS nào tin rằng 16 ủy viên Bộ Chính trị nắm trọn quyền lực hiện nay đang đặt quyền lợi của toàn dân lên trên hết. Vì sự thật đã rõ ràng là họ đang đặt quyền lợi riêng tư của phe nhóm lên trên hết.
Subscribe to:
Comments (Atom)
Featured Post
Popular Posts
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
M ộ t vài hình ãnh vui m ắ t --- On Sun, 5/27/12, Very Funny Images some of cool and very funny photo collection tha...
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
-
THANG 12-2011 <------------------------- http://multiply.com/m/item/vulep:journal:4007 Sự thật về lá đu đủ có chữa được ung thư khô...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
-
Người Điên Thơ Mộng (05/27/2012) Tác giả : Hạnh Chi Cư dân cùng xóm, khi đi dạo trên lối mòn quanh co ven dòng suối, thường dừng...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
M ộ t vài hình ãnh vui m ắ t --- On Sun, 5/27/12, Very Funny Images some of cool and very funny photo collection tha...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-
.jpg)

