Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, June 19, 2013

Blogger Việt Nam: người bị bắt, kẻ an toàn. Vì sao?


Blogger Việt Nam: người bị bắt, kẻ an toàn. Vì sao?

Thanh Quang- RFA
2013-06-17
Email
Ý kiến của
 Bạn
Chia sẻ
In trang này
the-swallows-with-omen-of-vietnam-spring
Hai blooggers trẻ tuổi, chim én báo mùa xuân Việt Nam

Những người tài trí

Từ các bloggers thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do như Điếu Cày, AnhBaSàigòn, Tạ Phong Tần – những người mà blogger Người Buôn Gió cho là “một tập hợp đội ngũ có tài, có trí, rất can đảm, dấn thân, rất có tinh thần yêu nước – bị vào vòng lao lý cho tới blogger Trương Duy Nhất , rồi blogger Phạm Viết Đào và hiện là blogger Đinh Nhật Uy bị giới cầm quyền bắt giam với lý do mơ hồ “ lợi dụng tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.
Blogger Gò Cỏ May đã nói về những lý do đó: “Như ai cũng biết, luật của ‘xứ thiên đường’ nhà mình nó cũng hay bị lắt léo theo cách giải thích luật vòng vo tam quốc của những người có chức quyền. Bởi thế, có khi cả rừng luật thật đấy lại thua một thứ ‘luật rừng’ cũng là lẽ đương nhiên

Hung hăng và quỵ luỵ

Trong khi đó, những bloggers khác cũng có lòng với quê hương, dân tộc và sẵn sàng nói lên sự thật – tức thực trạng sa sút hầu như mọi mặt của xã hội VN ngày nay cùng “hiểm hoạ phương Bắc” trong bối cảnh “hèn với giặc, ác với dân” – nhưng họ vẫn còn an toàn thì – nói theo nhà văn Phạm Thị Hoài, “chẳng qua là của để dành”.
Nếu trường hợp blogger Trương Duy Nhất với “Một góc nhìn khác” của ông – khác với cái nhìn của 700 tờ báo quốc doanh trong một đất nước độc đảng, độc quyền – phải bị lâm nạn vì ông đã làm cho các quan “tức tối và nhất là…sợ!”, mà nói theo blogger Cánh Cò:
Chức vụ càng cao thì nỗi sợ càng lớn. "Một góc nhìn khác" là lưỡi dao bén gọt những gì che chắn bên ngoài của các quan chức chóp bu. Đưa ra những khuôn mặt lở lói, dị dạng của các ông Trọng, Dũng, Sang, Hùng để từ đó, người dân thấy rõ hơn những trái khuấy, kệch cỡm và gian manh của họ từ "một góc nhìn khác.”
Thì blogger Bà Đầm Xoè cho rằng “ tội của Bác (Phạm Viết) Đào mà các cơ quan bảo vệ pháp luật nước ta còn chưa ‘trưng ra’ để bắt Bác là cái tội lúc nào Bác cũng găm đầy trên blog của Bác bài viết, hình ảnh về tội ác của Quân Trung Quốc đã xâm lược  chuẩn bị xâm lược Việt Nam ta”, trong bối cảnh mà Bà Đầm Xoè không quên lưu ý rằng “Nước mình và nước Tàu hiện nay đang từng ngày, từng giờ dốc lòng, dốc sức cho việc tô thắm thêm những hàng chữ đỏ ‘4 tốt’và chữ vàng ‘16 chữ’, đến mức tượng đài, bia tạc về tội ác của Tàu trên miền biên giới phía Bắc cũng đã phải phá đi, đục bỏ đi”.
Trong tình trạng ngày càng có nhiều người trong giới bloggers bị nạn như vậy chỉ vì có lòng với quê hương, dân tộc, sẵn sàng báo động sự xâm lược đang tiếp diễn của phương Bắc trong sự quy luỵ của giới cầm quyền Hà Nội, thì một blogger trẻ tuổi, yêu quê hương VN, là Nguyễn Hoàng Vy, lên tiếng:
"Càng ngày nhà cầm quyền càng ra lệnh bắt bớ các bloggers. Trong thời gian gần đây, tôi cho rằng càng ngày, nhà cầm quyền càng hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân VN, đàn áp tiếng nói đối lập với tư tưởng của đảng".

Bị động và sợ hãi. Ai?

truong-duy-nhat
Blogger Trương Duy Nhất - hieuminh.org photo
Theo nhận xét của blogger Bùi Tín từ Paris, Pháp Quốc, thì hành động hiện nay của giới cầm quyền trong nước đối với giới bloggers thực ra chứng tỏ rằng họ “bị động chứ không phải tấn công”, chỉ vì họ “sợ”. Nhà báo Bùi Tín cho biết tiếp về hành động này của giới cầm quyền:
Đó là chính sách xưa nay vẫn thế. Bởi vì tình hình của giới cầm quyền trong nước nguy ngập, và họ thấy phong trào bloggers đang phát triển thì họ rất lo sợ. Thật ra họ đang bị động chứ không phải tấn công. Họ lo sợ bloggers nên cuống cả lên và chặn lại như thế - chặn lại bằng mọi giá. Bởi vì nếu phong trào quần chúng lên mạnh nữa, thì có nguy cơ quần chúng nổi dậy và họ sẽ bị sụp đổ.”
Blogger Mẹ Nấm cũng lưu ý tới sự e ngại của giới cầm quyền trước “cách bùng phát” đưa tin không theo “lề phải” của giới bloggers, và khẳng định rằng:
“Giới cầm quyền hành xử như hôm nay chỉ làm cho bloggers càng ngày càng hết sợ hải thôi. Không ai cảm thấy sợ đâu.”
Blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh từ Hà Nội cũng đề cập tới hiện tình “đàn áp quyết liệt” của giới cầm quyền hiện nay:
“Những tiếng nói của bloggers là những tiếng nói độc lập, không chịu sự kiểm duyệt và chi phối. Tôi nghĩ có 2 vấn đề: Vấn đề thứ nhất là quyền phát biểu, tự do tư tưởng của một con người thì cần phải được bảo đảm. Và việc ngày càng có nhiều bloggers  bị bắt trong thời gian qua và gần đây, như các blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào, cho thấy tiếng nói độc lập ngày càng bị đàn áp rất căng thẳng và quyết liệt.”

Quyền lực nhân dân không chùn bước

Theo blogger Hiệu Minh thì hành động của bloggers đối đầu với giới quyền lực trong tay là “trò chơi với lửa”, khiến họ lâm vào vòng lao lý vì “biết quá nhiều và viết quá nhiều liên quan đến hậu trường chính trị ”, nhất là liên quan đến giới lãnh đạo. Nhưng, blogger Hiệu Minh nhấn mạnh, “không phải vì thế mà giới blogger nói riêng và “quyền lực nhân dân” nói chung chấp nhận im lặng, đặc biệt là trong thời đại Internet ngày nay vốn có thừa khả năng và rất hữu hiệu trong việc “bạch hoá lịch sử”, nhất là thứ “lịch sử bị bóp méo hay che đậy”. Cũng như, thế giới ảo không bao giờ bỏ qua bất kỳ “vùng cấm nhậy cảm” nào của giới cầm quyền.
dinh-nhat-uy
Blogger Đinh Nhật Uy- courtesy danlambao.com photo
Như vậy là hành động đàn áp của giới cầm quyền hiện nay khó có thể làm chùn bước giới bloggers yêu nước khi các trang blog “lề dân” của họ ngày càng có đông độc giả, được cảm kích và hoan nghênh. Blogger Bùi Tín lưu ý thêm về diễn tiến này:
Theo nhận định của riêng tôi thì tất nhiên giới cầm quyền có làm cho một số bloggers chùn bước. Nhưng số chùn bước này không nhiều trong khi số bloggers tham gia thêm, quyết liệt đấu tranh thêm thì sẽ gia tăng với tốc độ cao hơn. Như chúng ta thấy hiện danh sách của những người cùng tuyệt thực với TS Cù Huy Hà vũ, kể cả bloggers, đã lên rất mạnh, tham gia đến hàng mấy chục người rồi.”
Blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh nhấn mạnh đến việc “bạo lực không thể dập tắt được công lý”, và “sự thật, công chính” thì luôn phát triển:
“ Tôi nghĩ những gì công chính và sự thật thì càng phát triển thôi, cho dù bị bạo lực hay bất cứ gì thì nó vẫn càng phát triển, bởi vì bạo lực không thể dập tắt được tiếng nói của công lý cũng như tiếng nói của sự thật, tiếng nói lương tâm của mỗi con người. Do vậy, dù những bloggers chân chính, phát biểu thẳng thắn mà phải bị như vậy, thì tôi nghĩ người ta vẫn tiếp tục có những tiếng nói của họ, bởi vì đó là nhu cầu thiết yếu của người dân và của xã hội. Đó là điều không thể dập tắt được. Vấn đề ở chỗ nếu như bộ luật hoặc khung pháp luật chưa phù hợp thì cần phải điều chỉnh cho nó phù hợp với nhu cầu xã hội và nhu cầu của đất nước.”
Theo blogger Người Buôn Gió, hành động đàn áp bloggers, đàn áp tự do bày tỏ chính kiến của giới cầm quyền đã làm cho giới viết nhật ký trên mạng càng thêm phẫn nộ.
Hành động bắt bớ những dân báo và các bloggers như thế này thực sự gây bực bội, tức giận cho các bloggers khác, vì họ thấy họ chỉ thể hiện quyền chính kiến cá nhân, tự do ngôn luận mang tính chất đóng góp cho xã hội – việc làm lẽ ra phải đáng ghi nhận, nhưng giới cầm quyền lại bắt bớ người ta.
Một blogger yêu cầu ẩn danh đề cập tới cả một “tiến trình lịch sử” mà giới bloggers đã gầy dựng được – tức tiếng nói, ảnh hưởng ngày càng vững mạnh của giới bloggers trong xã hội VN, khó mà đảo ngược được:
Theo tôi nghĩ một tiến trình, một khi đã có được sự ủng hộ của công luận và có tiếng tiếng nói rộng rãi trong quần chúng, trong xã hội, thì khi bị bất kể hành động đàn áp hoặc sự cản trở nào, có thể nó bị tác động. Nhưng tôi nghĩ tác động ấy không lớn, vì rõ ràng tiến trình như vừa nói đã mang tính lịch sử. Điều cũng rõ ràng là trong vài năm gần đây, tiến trình đó mỗi ngày mỗi mở rộng hơn. Nó có sức lan toả nhiều hơn và hiệu quả cũng lớn hơn. Tôi nghĩ rằng tác động ấy của giới cầm quyền cũng chả làm thay đổi được tiến trình này đâu.

Không thể "bịt miệng" cả nước

blogger-pham-viet-dao
Blogger Phạm Viết Đào - phamvietdao4.blogspot.com photo
Nếu khi chưa rơi vào vòng lao lý như hiện giờ, blogger Sự Thật và Công Lý, tức Tạ Phong Tần, từng khẳng định rằng:
Nhà cầm quyền có thể đàn áp, bịt miệng những người như blogger chúng tôi. Nhưng họ không thể bịt miệng tất cả bloggers trên đất nước VN. Và cũng chẳng có kết quả gì nếu một nhà nước chỉ dựa vào bạo lực một cách trái phép, dựa vào sự dối tra, sự bưng bít để tồn tại.
Thì blogger AnhBaSaigòn, qua một bài viết còn dang dở, cũng đã bày tỏ rằng:
Blog là nơi mà bất cứ ai cũng có thể thực hành quyền được nói, quyền được mở miệng. Blogger bị bắt, bị theo dõi, bị đàn áp, bị đe dọa ở khắp nơi và đến nay chúng ta cũng dần hiểu được kẻ khủng bố đe dọa chúng ta là ai. Chỉ có nhà nước mới có thể dùng Pháp luật để đảm bảo quyền được nói cho chúng ta, nhưng cũng chính các nhà nước độc tài đang là mối đe dọa trực diện lên quyền được nói của chúng ta.
Tuy thế quyền được nói, được tự do tư tưởng, chia sẻ và truyền bá tư tưởng là quyền tự nhiên không cần phải chứng minh và cũng không cần ai ban phát. Blogger Việt nam đã và đang làm được nhiều điều cho đất nước, họ vẫn bàn bạc, thảo luận, họp hành và nghị sự về bất cứ vấn đề trọng đại nào của đất nước. Họ là nghị viện nhân dân đích thực bởi họ đang nói lên tiếng nói của người dân…
 
 Hoa thuong Thich Vien Dinh len tieng cho Cu Huy Ha Vu
 
**************************************************************************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : pttpgqt@gmail.com

Web : http://www.queme.net - Facebook: https://www.facebook.com/queme.net
**************************************************************************************************************************************
 
 
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 15.6.2013
Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, lên tiếng về việc Luật sư Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù
 
 
PARIS, ngày 15.6.2013 (PTTPGQT) - Văn phòng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, vừa gửi sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris để phổ biến Bản Lên tiếng của Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, về việc Luật sư Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù.
 
Sau đây là toàn văn bản Lên tiếng :
 
 

BẢN LÊN TIẾNG
của Viện Trưởng Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Về việc Luật sư Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực trong tù

 
 
Luật sư Cù Huy Hà Vũ là một người yêu nước, đã kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam về việc để cho Trung Cộng khai thác Bauxit ở Tây nguyên, phá hoại cảnh quan đồi Vọng cảnh ở Huế, yêu cầu bỏ Điều 4 trong Hiến Pháp, kêu gọi dân chủ đa đảng cho Việt Nam, chống Trung Cộng xâm chiếm biển Đông, v.v…
 
Năm 2010, Luật sư Cù Huy Hà Vũ  đã bị Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bắt bỏ tù với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”.
 
Năm 2011, Đức Đệ Ngũ Tăng Thống, Đại Lão Hoà thượng Thích Quảng Độ đã từng lên tiếng phản đối bản án phi pháp đối với Luật sư Cù Huy Hà Vũ. Ngài nói rằng:
 
“Yêu cầu Đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCNVN trả tự do tức khắc cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, vì ông vô tội ; hoặc Tòa tuyên bố hủy bản án ngày 4.4.2011 để tổ chức xét xử lại từ đầu vì Tòa đã vi phạm tố tụng chiếu theo bộ Luật Tố tụng hình sự.
 
“Nói rằng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vô tội là chiếu theo công luận quốc nội cũng như quốc tế phản ứng kịch liệt từ 48 tiếng đồng hồ qua trên các cơ quan truyền thông báo chí thế giới. Rõ hơn trong thực tế, ông Cù Huy Hà Vũ chỉ dùng chính luật pháp của Nhà nước CHXHCNVN để ôn hòa bênh vực cho dân oan, ôn hòa đòi hỏi dân chủ chiếu theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết từ năm 1982. Ngoài ra ông còn báo động nguy cơ mất nước cũng như đại nạn sinh thái trong việc giao thầu cho Trung quốc khai thác bô-xít ở Tây nguyên”.
 
Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã bị áp bức trong tù nên ông tuyệt thực để phản đối, nay đã  gần 3 tuần lễ, rất nguy hiểm cho tính mạng ông.
 
Là tù nhân, ai cũng từng trải qua cảnh bị bức hiếp, vi phạm nhân quyền trong các trại tù ở Việt Nam.
 
Trước nguy cơ luật sư Cù Huy Hà Vũ có thể nguy hiểm đến tánh mạng, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất yêu cầu:
 
- Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hãy gấp rút giải quyết theo đơn tố cáo giám thị trại giam của luật sư Cù Huy Hà Vũ.
 
- Hãy để Luật sư Nguyễn thị Dương Hà, hiền nội ông và thân nhân vào thăm, để tìm cách bảo toàn tánh mạng cho luật sư Cù Huy Hà Vũ.
 
- Kính mong các tổ chức nhân quyền quốc tế tiếp tục lên tiếng để cứu nguy tính mạng luật sư Cù Huy Hà Vũ.
 
Cầu nguyện cho toàn dân Việt Nam được hưởng mọi nhân quyền theo tiêu chuẩn Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, như các dân tộc văn minh khác trên thế giới.
 
Chùa Giác Hoa, Sài Gòn, ngày15 tháng 6 năm 2013.
Viện Trưởng Viện Hoá Đạo
GHPGVNTN
(ấn ký)
Tỳ kheo Thích Viên Định
 
           

Phóng viên VTV1 làm phóng sự giả tạo, lắp ghép về tù nhân CHHV?

Giang Nam Lãng Tử

1. Tối nay 16/6/2013 lúc 19.20 phút, VTV1 phát phóng sự thăm trại giam Cù Huy Hà Vũ, thấy anh khỏe mạnh đi lại  thoải mái, nói chuyện với mấy người, đôi khi to tiếng… Nhà báo nói phim thực hiện  ngày 15/6/2013.
Lãng tử xem phim, cảm thấy có sự vội vã, lắp ghép, quay lén, không quay trực diện tù nhân CHHV, không phỏng vấn anh câu nào, bụng đã sinh nghi (chợt nhớ câu thơ Kiều tả  Mã giám sinh “Khi vào dùng dắng khi ra vội vàng”).
Lúc 10h15, Lãng tử nhận được xác minh của chuyên gia phim ảnh (bạn VTPA chuyển từ FB cho mình) mà giật mình. Khâm phục tài nghệ của chuyên gia Hoàng Ngọc Diêu và ngạc nhiên, ghê tởm cái đạo đức nghề nghiệp của VTV1 – Đài Truyền hình Quốc  gia Việt Nam.
Đại đao thần kiếm của Mr. Hoàng Ngọc Diêu đã chém bay đầu cái sự xảo trá của VTV cộng sản:
Hoàng Ngọc Diêu “Bọn lưu manh (báo chí) đúng là vừa lưu manh vừa ba xạo”.
Dùng exif soi cái header thì lòi ra profile ảnh này: tạo vào “2012:01:25 03:41:57″, có nghĩa là hơn 1 năm rưỡi trước. Hóa ra ông Cù Huy Hà Vũ “tuyệt thực” đã 1 năm rưỡi rồi à? Ha ha ha.
2. Hành động chống trả dư luận và cuộc tuyệt thực CHHV chứng tỏ nhà cầm quyền đã run sợ trước phản ứng của dư luận trong nước và quốc tế, bèn ra lệnh cho đám VTV làm gấp cái gì đó để đối phó, “dù phải đào mả bố tụi mày lên cũng phải làm cho được, đừng băn khoăn đạo đức với lương tâm, nghe chưa!”.
3. Than ôi! biết bao người dân bình thường không hiểu kỹ thuật sẽ tin ngay vào cái sự đểu cáng lì lợm của nhà báo VTV thời sự.  Mình rất thương cho một bạn đọc ngây ngô vừa xem  VTV1 xong thì gửi email mắng mỏ mình vội tin mạng xã hội và bài tường thuật của TS. Nguyễn Xuân Diện (bạn đọc ấy có tên kỳ quái thế này: Telexorero, hẳn cũng là một Dư luận viên của BTG Hà Nội chăng?)
Dưới đây là kết quả số liệu xác minh đoạn video clip VTV1 nói trên:
ICC -header
Profile CMM Type
lcms
Profile Version
2.1.0
Profile Class
Display Device Profile
Color Space Data
RGB
Profile Connection Space
XYZ
Profile Date Time
2012:01:25 03:41:57
Profile File Signature
acsp
Primary Platform
Apple Computer Inc.
CMM Flags
Not Embedded, Independent
Device Manufacturer
N/A
Device Model
 
G. N.L.T.
 
 

Nhìn cuộc tuyệt thực ở góc độ toàn diện hơn

 
Blogger Nguyễn Ngọc Già2013-06-16
 


  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ ở hai phiên tòa
AFP
Cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ khi bước sang ngày thứ 21 ( 16 tháng 6) bắt đầu được truyền thông chính thức trong nước loan  tin. Tuy nhiên, thông tin ‘lề phải’, chính thức của Nhà Nước cho rằng ông Cù Huy Hà Vũ không hề bị ngược đãi trong tù; ngược lại đại tá Lê Duy Sáu, phó giám thị Trại giam số 5 ở Yên Định, Thanh Hóa cho rằng ông Cù Huy Hà Vũ bị ‘hoang tưởng’.
Blogger Nguyễn Ngọc Già, người từng có những bài viết đăng trên trang Dân Luận, và quan tâm sát tình hình tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, có một số ý kiến liên quan vụ việc đó..
Cuộc tuyệt thực của Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ
Cuộc tuyệt thực của Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ cho đến nay là 21 ngày, tức trọn 3 tuần lễ. Quan điểm cá nhân của tôi qua việc tuyệt thực này: tôi cảm thấy rất xúc động khi ngày hôm qua tôi biết tin ông bị phỏng thân thể do bưng một thau nước nóng. Điều này được luật sư Nguyễn thị Dương Hà, với tư cách là luật sư riêng và là vợ của ông đã thông báo trên mạng ngày hôm qua. Điều thứ hai gây cho tôi một sự ngạc nhiên và xúc động hơn là ngày hôm nay tôi  biết trên mạng có 46 người đồng hành tuyệt thực cùng ông cho công cuộc đấu tranh trong dân chủ- nhân  quyền Việt Nam.
Đó là hiện tượng tôi cho rằng lý thú và biểu tỏ rất rõ tính đoàn kết của người Việt Nam chúng ta từ trong cho đến ngoài nước; đặc biệt bà con đồng bào Việt Nam ở Mỹ chiếm phần lớn trong số người tuyệt thực. Đó là chỉ dấu đoàn kết mà trước đây chúng ta mong muốn thì đến nay rõ dần qua cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. Và tôi cho rằng cuộc tuyệt thực này cần phải nhìn ở góc độ toàn diện hơn; chứ không chỉ là chuyện tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực mà nó đan xem trong đó nhiều lợi ích, nhiều thiệt hại của nhiều đối tượng khác nhau.
Theo quan điểm của cá nhân tôi, cần phải nhìn cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ qua bốn khách thể: thứ nhất là bản thân tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, thứ hai là nhà cầm quyền, thứ ba là lòng dân và thư tư là thế giới. Chúng ta phải nhìn ở góc độ bốn đối tượng đó đan xen trong vụ tuyệt thực tưởng rằng đó là một việc riêng, một việc nhỏ mà một số trang blog đưa lên mang tính chất như là tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đang ‘làm mình, làm mẩy’ … Tôi cho rằng những trang blog đó viết không chuyên nghiệp và thiếu nghiêm túc, nghiên về tính chất hời hợt nhiều hơn.
Theo quan điểm của cá nhân tôi, cần phải nhìn cuộc tuyệt thực của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ qua bốn khách thể: thứ nhất là bản thân tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, thứ hai là nhà cầm quyền, thứ ba là lòng dân và thư tư là thế giới.
Blogger Nguyễn Ngọc Già
Sáng nay, ngày 16 tháng 6 năm 2013, tôi vừa xem một đoạn video clip trên trang VietnamNet với tiêu đề ‘Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ không bị ngược đãi trong tù’. Tôi cho rằng đoạn video clip đó không có giá trị. Lý do thứ nhất vì đó là thông tin một chiều, thứ hai không biết thời điểm quay hình ảnh tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ vào lúc nào. Một người tuyệt thực 1 ngày, 2 ngày khác hẳn với một người tuyệt thực 21 ngày, gắn kết với một người bị bệnh tim bẩm sinh như tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. Đó là điểm đầu tiên tôi cho video clip đó không có giá trị. Thứ hai hình thức quay phim là hình thức lén lút: quay sau lưng của anh Vũ, quay bên hông.

TS Nguyễn Quốc Quân tuyệt thực trước Nhà Trắng để để biểu tỏ sự ủng hộ cuộc tuyệt thực của Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. RFA
Điểm thứ ba, có phỏng vấn ông Lê Duy Sáu, phó giám thị trại giam đó nhưng các trả lời của ông này không thuyết phục từ hình thức cho đến nội dung. Về hình thức, khi trả lời sự việc gì một cách ‘quang minh, chính đại’, hãy nhìn thẳng vào ống kính; và các trả lời của ông vội vã, cho qua, lấp liếm thôi. Điều thứ tư chính là nếu thông tin nhiều chiều và mang tính chất thuyết phục đông đảo bạn đọc, tại sao ngay lúc đó không phỏng vấn tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ. Đó là cách làm chuyên nghiệp mà tôi tin rằng tất cả những người làm báo đều phải hiểu. Đó là  nguyên tắc tối thiểu.
Ý kiến tiếp của tôi là bà Nguyễn thị Dương Hà, với tư cách là vợ và là luật sư của tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã làm tốt nhất rồi trong khả năng của bà. Tôi rất cảm động khi nhìn được hình ảnh bà nhai cơm trệu trạo, nước mắt lưng tròng khi chứng kiến chồng mình lâm vào tình trạng như vậy. Tuy nhiên những lời khuyên nhủ anh Vũ ngưng tuyệt thực để bảo toàn sức khỏe, bảo toàn tính mạng vì cuộc đấu tranh còn lâu dài... Những lời kêu gọi đó là cần thiết và đúng về tình người. Tuy nhiên, tôi cho rằng không hay vì tôi đọc rất nhiều, tôi có thể dám nói đã đọc trên 90% những bài viết của ông khi ông chưa bị bắt.
Và tôi cũng là người đã phân tích bản cáo trạng truy tố công dân Cù Huy Hà Vũ với năm phần. Bài trên trang Dân Luận sau khi bản cáo trạng đó đưa ra. Tôi nói điều đó để chứng minh rằng tôi nghiên cứu rất kỹ về quan điểm, hành động cho đến tính chất của ông Cù Huy Hà Vũ. Ông là con người rất ngoan cường nhưng ôn hòa, quyết liệt nhưng mềm dẻo. Do đó những lời khuyên như vậy không phù  hợp với ông; mặc dù điều đó tôi không hề có gì không đồng ý cả, nhưng không khả thi với ông.
Nói về việc nhìn cách toàn diện đối với cuộc tuyệt thực này, trước hết chúng ta thấy tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ không phải là người đầu tiên sử dụng luật pháp để đấu tranh cho dân chủ- nhân quyền; nhưng ông đã để lại một ấn tượng ‘mãnh liệt’ là ông đã sử dụng ‘đúng lúc, đúng việc’. Đơn cử hai việc mà tôi cho là  ấn tượng nhất là tố cáo trung tướng Vũ Hải Triều trong vụ phá sập 300 trang blog và báo; thứ hai là kiện đích danh thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về khai thác bauxite. Điều đó để lại ấn tượng mãnh liệt trong lòng người dân trong việc sử dụng pháp luật trở thành công cụ hữu hiệu đấu tranh  bất bạo động hiện nay.
bà Nguyễn thị Dương Hà, với tư cách là vợ và là luật sư của tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã làm tốt nhất rồi trong khả năng của bà. Tôi rất cảm động khi nhìn được hình ảnh bà nhai cơm trệu trạo, nước mắt lưng tròng khi chứng kiến chồng mình lâm vào tình trạng như vậy
Blogger Nguyễn Ngọc Già
Quan ngại cho sức khỏe của các nhà đấu tranh trong tù
Bản thân tôi luôn cố gắng trong cách viết của tôi làm sao đưa ra biện pháp thiết thực nhất mà chúng ta có thể nghĩ ra. Trong vụ việc của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ này, kêu gọi trả tự do cho ông trong suốt ba tuần qua của rất nhiều cá nhân, nhiều nhân vật tên tuổi và cả tổ chức quốc tế; điều đó đúng, nhưng tôi cho chưa đủ. Vì chúng ta phải đặt vấn đề toàn diện ở đây- bản thân tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, chính phủ, lòng dân và thế giới- để có cái nhìn toàn cục mà có phương pháp thỏa hiệp- thỏa hiệp đúng nghĩa theo cách thức win-win, tức đôi bên cùng thắng, tất cả mọi người đều có lợi. Đứng trên quan điểm đó tôi muốn đề ra một số biện pháp.
Thứ nhất, thay vì nhà cầm quyền hiện nay cư xử có thể nói là cứng và khắc nghiệt qua vụ án này, vì đã để lại trong mắt thế giới và đặc biệt người dân trong nước một hình ảnh ngày càng xấu. Chúng ta có thể thấy lòng dân trong vòng 5 năm trở lại đây xuống thấp nhất. Khi lòng dân xuống thấp nhất thì sự phản kháng ở mức cao nhất. Vì vậy cần có một thỏa hiệp: đó là trước hết hoãn thi hành án một năm cho không chỉ Cù Huy Hà Vũ mà tôi đề nghị 3 người.
Thứ nhất tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, thứ hai blogger Điếu Cày và thứ ba doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức. Điều này hoàn toàn hợp pháp, hợp lệ và đúng tính nhân đạo của luật pháp hiện nay; đó là so sánh với luật thi hành án hình sự. Từng có tiền lệ, linh mục Nguyễn Văn Lý trước đây do bệnh nặng, ông được Nhà nước cho hoãn thi hành án để về chữa bệnh. Tại sao đối với ba người này lại không có thể làm được điều đó? Tôi cho rằng đây là ba người quan trọng nhất, chứ  không phải có tính chất cá nhân nào cả. Lý do tôi đưa ra ba người này mà không đưa ra người khác: họ là những người có ảnh hưởng rất lớn từ trong nước cho đến quốc tế. Sức khỏe của họ, sinh mạng của họ chính là sự biểu hiện của lòng dân hiện nay, vì ảnh hưởng của họ quá lớn.
Tôi phải cho rằng khắc nghiệt quá đáng trong một nhà nước‘văn minh’hiện nay. Và tôi cho rằng tất cả các tù nhân lương tâm sức khỏe đều kiệt quệ, hoặc bệnh rất nặng, không ai còn khỏe mạnh được cả. Ba người này đã chịu án tù thời gian khá lâu. Đặc biệt blogger Điếu Cày 5 năm nếu tôi nhớ không nhầm...Trần Huỳnh Duy Thức 4 năm rồi, tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ 2 năm rồi
Blogger Nguyễn Ngọc Già
Hôm qua tôi xem trên các trang báo về trường hợp của Trần Huỳnh Duy Thức bị biệt giam 10 ngày với những mô tả chi tiết từ những bạn tù thông qua ông Lê Thăng Long. Tôi phải cho rằng khắc nghiệt quá đáng trong một nhà nước ‘văn minh’ hiện nay. Và tôi cho rằng tất cả các tù nhân lương tâm sức khỏe đều kiệt quệ, hoặc bệnh rất nặng, không ai còn khỏe mạnh được cả. Ba người này đã chịu án tù thời gian khá lâu. Đặc biệt blogger Điếu Cày, nếu tôi nhớ không nhầm, anh đã phải ngồi tù tổng cọng từ trước đến nay khoảng 5 năm rồi; Trần Huỳnh Duy Thức 4 năm rồi, tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ 2 năm rồi; nhưng thể chất của ông vốn bị bệnh tim bẩm sinh mà tuyệt thực 21 ngày như thế này sức khỏe kiệt quệ hoàn toàn. Tại sao Nhà nước không có thể thực hiện tính nhân đạo?  Nhà nước hoàn toàn có lợi trong việc này, tôi không hề tìm thấy một tai hại nào cho nhà nước gì trong việc hoãn thi hành án này cả.
Biện pháp thứ hai tôi đề nghị: trong quá trình họ chữa bệnh, được chăm sóc tại nhà, sức khỏe phục hồi thì tiến hành giám đốc thẩm cho ba người. Đó là sự vận động, chúng ta không nên đứng yên bởi vì ngày hôm nay câu chuyện như thế này có thể sai; nhưng ngày mai đúng. Khi tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đòi bỏ Điều 4; khi Trần Huỳnh Duy Thức đưa ra Con đường Việt Nam để cải thiện đưa đất nước đến phú cường; khi blogger Điếu Cày trưng ra những hình ảnh Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan của chúng ta bị rơi vào tay Trung Quốc.
Ngày hôm nay sự thật phơi bày, ai cũng nói về Điều 4, một người dân bình thường cho đến một lãnh đạo cao cấp của Việt Nam cũng nói về Điều 4, và thậm chí nói đến việc đổi tên nước nữa. Tại sao ngày hôm nay, chúng ta không nhìn nhận lại vấn đề? Cứ tạm cho ngày hôm qua khi tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đòi bỏ Điều 4 là phạm tội, nhưng ngày hôm nay người ta còn đang bàn với nhau, tại sao không xét lại cho ông. Tôi cho đó là chuyện quá logic và rất văn minh, phù hợp với pháp luật và phù hợp với tiến trình phát triển của cả thế giới nữa.
Biện pháp thứ ba: cải thiện triệt để chế độ giam giữ hiện nay cho tất cả tù nhân lương tâm từ chăm sóc y tế cho đến ăn uống, sinh hoạt, thăm gặp ... Đây là công việc, những đề xuất ôn hòa, đúng pháp luật, đạt tính nhân đạo không hề vi phạm gì hết và Nhà nước hoàn toàn có lợi. Có lợi thế nào? Thứ nhất  lòng dân đang ở mức thấp nhất rồi, thì sự phản kháng của họ sẽ ở mức cao nhất. Nếu lòng dân được nâng lên một chút, một chút thôi; sự phản kháng cũng  sẽ giảm xuống một chút. Đó là qui luật.
Thứ hai, đặt trong bối cảnh tình hình Việt Nam hiện nay: kinh tế điêu tàn, chính trị rối ren, an ninh trật tự hỗn loạn cho đến an ninh quốc phòng bị đe dọa, làm những việc này củng cố cho giới cầm quyền Việt Nam; họ hoàn có lợi trong mắt quốc tế. Hiện nay ai cũng biết để cứu nền kinh tế điêu tàn này, một trong những cách khả thi nhất là Việt Nam cần được gia nhập vào TPP. Điều quan trọng nữa là sang năm, Việt Nam sẽ điều trần về tình trạng nhân quyền trước toàn thế giới. Nhà cầm quyềnViệt Nam sẽ nói gì đây trước thế giới? Thời đại ngày nay, sự bưng bít qua rồi, hứa suông qua rồi. Sự vượt bậc của Internet: hình ảnh đầy đủ, video clips đầy đủ, nhân chứng sống đầy đủ, làm sao ăn nói với thế giới theo cách 30 hay 20 năm về trước. Tôi cho rằng hoàn toàn bế tắc khi giữ tư duy lấp liếm, bưng bít, giả lả. Như thế không còn hiệu quả nữa.
Thế giới có câu ngạn ngữ rất hay câu “Người thông minh nhất là người chân thật nhất”. Vấn đề giới cầm quyền Việt Nam sử dụng ý đó như thế nào trong bối cảnh của thế kỷ 21, năm 2013.

Tin, bài liên quan

  • Nhìn cuộc tuyệt thực ở góc độ toàn diện hơn
  • Đồng hành tuyệt thực với các nhà dân chủ trước tòa TLS Việt Nam ở Houston
  • Việt Nam tuần qua
  • LS Dương Hà thuật lại cuộc gặp với TS Cù Huy Hà Vũ trong tù
  • Trao đổi thư tín với thính giả
  • Trao đổi thư tín với thính giả 14.06.2013
  • TS Cù Huy Hà Vũ được gặp gia đình
  • LS. Nguyễn Thị Dương Hà được phép gặp TS. Cù Huy Hà Vũ
  • Ân xá Quốc tế kêu gọi hành động khẩn cấp cho TS Cù Huy Hà Vũ

http://www1.vietinfo.eu/cung-suy-ngam/vach-do-cho-mot-che-do-da-m%E1%BA%A5t-phuong-huong.html

 

Vạch đỏ cho một chế độ đã mất phương hướng

Cập nhật lúc 13-06-2013 09:35:50 (GMT+1)
Tác giả André Menras Hồ Cương Quyết.
 
 
André Menras Hồ Cương Quyết - Đã 17 ngày nay Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, người bị tù giam vì tội có ý kiến khác, vì dám nói thật to điều nhiều triệu công dân Việt Nam chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, đã bắt đầu tuyệt thực chống lại những điều kiện giam cầm mà tất cả đều chỉ nhằm bẻ gãy tinh thần cùng ý chí dân chủ và yêu nước của anh:
 
Bọn "đầu trâu mặt ngựa" (tiếng Việt trong nguyên văn – ND) làm quản giáo thì dọa giết anh, họ từ chối không cho gia đình thăm nom, từ chối chuyển thư từ, bưu kiện và tin tức … Việt tuyệt thực của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ chỉ là một hành động nhằm buộc người ta tôn trọng những quyền căn bản đã được Luật pháp ghi nhận.
Cũng như rất nhiều bè bạn của tôi đang đòi trả tự do cho anh, và bên cạnh những người bạn đó mà tôi đã đóng góp phần dựng xây nên cái chế độ này, mong sao cho nó có tính dân chủ và khai phóng, nhưng rồi nó lại suy thoái thành độc tài, tôi đã từng biết đến nhà tù của Việt Nam Cộng hòa, biết đến những đe dọa giết từ phía bọn đầu trâu mặt ngựa canh giữ tôi, biết những trận đòn trong tù, những lời giễu nhại, những câu chửi, những cấm đoán nhận thư, nhận gói hàng, và… biết cả cuộc tuyệt thực (hai mươi ngày khiến tôi sụt 17 kilô).
Nói vậy để thấy rằng tôi hình dung được hoàn toàn đầy đủ những điều kiện sinh hoạt của một người đàn ông 56 tuổi trong người mang bệnh.Cù Huy Hà Vũ cùng vợ tại trại giam
Tôi cũng hình dung được cả trạng thái tâm lý của Hà Vũ. Điều mà bọn sát thủ máu lạnh bu quanh anh và điều mà tất cả những «ông X» chỉ huy chúng không hình dung thấy, ấy là khi cơ thể càng yếu đi thì cái tinh thần và ý chí kháng cự càng có thêm sức mạnh đến vô cùng. Đó là sự tiêu ma dần dần cái đói quặn thắt dạ dày những ngày đầu tuyệt thực để cho trí não bạn được giải phóng. Đó là một trạng thái an nhiên vững vàng và yên tĩnh xâm chiếm khắp con người bạn khiến cho ý chí bạn tăng gấp bội phần.
Với một người vô thần như tôi, được trải nghiệm trạng thái đó khiến lòng tôi xao động sâu xa, vì nó dạy cho tôi biết «linh hồn» con người, phần tốt đẹp nhất của con người, có thể thoát khỏi thân xác, thoát khỏi mọi nhu cầu, mọi đòi hỏi, mọi đớn đau của cơ thể đến mức nào. Để thấy được con người có thể thăng hoa tới mức nào. Điều đó đã dạy cho tôi biết, trong hoàn cảnh đó, nỗi sợ không còn áp lực ra sao lên sức mạnh của tư tưởng, và cái chính nghĩa mà ta bảo vệ, cái chính nghĩa đồng hành mọi nơi mọi lúc với ta, đã trở thành dưỡng khí và thức ăn cho ta như thế nào.
Nghịch lý vô cùng lớn của cái nhà tù này là, khi nó càng kinh hoàng thì nó càng khiến ta gần hơn với Tự do. Và thế là, thưa quý vị cai ngục, quý vị có thể tha hồ vấy bùn lên con người chân chính ấy, quý vị sẽ chẳng khi nào khiến anh ta vấy bẩn cả. Quý vị có thể xây vô số bức tường, quây vô số dây thép gai quanh anh ta, quý vị sẽ chẳng khi nào giam cầm được anh ta hết. Ngược lại, những hành động bất công, vô nhân và lưu manh của quý vị sẽ chỉ làm gia tăng nỗi ô nhục và sự xấu hổ trong lòng quý vị mà rồi có lúc quý vị từng người một sẽ phải trả lời.
Bởi vì Lịch sử được xây nên bằng những câu chuyện nhỏ thật là cụ thể. Tôi cũng như bè bạn chẳng bao giờ quên tên của bọn đao phủ ở Chí Hòa: Đại tá Lợi Nguyễn Tấn, Giám đốc nhà tù, Thiếu tá Tuấn, «con cáo già» (tiếng Việt trong nguyên văn – ND) Phó giám đốc, tên cai ngục tra tấn tù nhân Bình Xuyên Nguyễn Trung Lương… Tương tự như vậy, ông Cù Huy Hà Vũ, gia đình ông, các bạn bè và mọi người hôm nay đang dán mắt vào anh, sẽ không khi nào quên tên viên tướng Cao Ngọc Oánh, người pha trò đểu cáng với vợ người tù khi trả lời rằng «… bà đừng lo: ông ấy có đủ coca cola… », cái tên Lường Văn Tuyến của viên Giám thị trại giam, cái tên Lê Văn Chiến của đứa lưu manh đe dọa tù nhân Hà Vũ… Khi đánh vào nền dân chủ, vào các quyền tự do và vào những con người công dân cụ thể, cái chế độ này chuyên dùng lối ẩn danh.
Hồ cương Quyết biểu tình chống Trung Quốc
Đó là một trong những chiến lược của họ: ăn mặc thường phục, bị chất vấn thì câm miệng không trả lời, những tài liệu luật pháp chính thức luôn luôn không đủ hoặc bị bỏ quên, những tên tuổi của những kẻ gọi những cú phôn giết người: chẳng có một ai chính thức chịu trách nhiệm hết. Đồng thời, bất kỳ lúc nào, bất kỳ cách nào, bất kỳ ở đâu và bất kỳ ai cũng có thể ra đòn. «Không ai thấy, chẳng ai biết», như trong hệ thống mafia vậy. Bọn người giật dây và từ trên cao chỉ huy những hành động tôi coi là đồi bại và tội phạm đó đối với đồng bào của chúng, những kẻ thực thi các hành động đó mà nhiều khi thực thi hết sức mẫn cán, tất cả bọn chúng đều có tên tuổi, địa chỉ, một cuộc sống gia đình và… một doanh nghiệp (to hoặc nhỏ)…
Vào thời đại internet và smartphone, trong một xã hội người nọ rình mò người kia, cái xã hội vì sợ sệt mà sinh tò mò và không sao tránh được những điều riêng tư kín đáo, thì đã đến lúc tất cả các Ông X hãy ghi nhớ điều này: sẽ có một ngày, hoàn toàn không vì bạo lực trả thù, mà trong khuôn khổ một nền công lý dân chủ thực thụ, họ sẽ phải tính sổ về những đau khổ họ đem lại cho đồng bào khi vi phạm luật và các quyền cơ bản của con người. Hôm này chứ không phải hôm nào khác, nếu họ vẫn còn sót chút sáng suốt, họ cần phải suy nghĩ tới câu tục ngữ xưa song lại luôn luôn được thực thi, lấy đó làm điều răn đe với tất cả bọn họ: «Quan nhất thời, dân vạn đại» (tiếng Việt trong nguyên văn – ND).
Cần phải trả tự do ngay lập tức và không điều kiện cho ông Cù Huy Hà Vũ, cho những bạn trẻ Phương Uyên, Nguyên Kha, cho ông Trương Duy Nhất và tất cả những người – danh mục dài, không đưa ra đây hết được – chỉ biểu hiện bằng nhiều cách khác nhau nhưng bao giờ cũng ôn hòa những bất đồng của họ với đường lối chính trị phản dân tộc và phản xã hội do Đảng CS Việt Nam áp đặt dưới cái dù che là điều 4 Hiến pháp, tất cả những người chỉ bày tỏ lòng yêu nước chống những hành động xâm lược của bọn Tàu, chỉ bày tỏ sự đau lòng trước nạn tham nhũng đang làm cho đất nước từ trên xuống dưới bị hoại thư, chỉ bộc lộ những sự bất bình của mình trước những sự bạo hành ngày càng gia tăng của cảnh sát, chỉ thể hiện tình yêu thực sự của mình đối với Tổ quốc. Những người tù chính trị sẽ chỉ càng ngày càng nhiều thêm. Lòng quyết tâm của họ sẽ chỉ gia tăng và tỏa sáng ra bên ngoài. Cũng như biết bao quả lựu đạn đã bị rút chốt an toàn bởi một số nhà lãnh đạo mất phương hướng, xa rời nhân dân, đang mù quáng chèo lái theo cách được chăng hay chớ và đang dẫn đất nước tới chỗ ngày càng tồi tệ. Những trái lựu đạn ấy sẽ dính chặt vào bàn tay họ, những bàn tay run rẩy và đe dọa phát nổ.
Tôi xin hoàn toàn bày tỏ tình đoàn kết với ông Cù Huy Hà Vũ và với tất cả những người tù chính trị đang nằm trong xà lim tăm tối, trong đó có cả những người mà tôi không chia sẻ những ý tưởng nhất định. Tôi luôn luôn nhớ tới họ và gia đình họ để nhớ lại một quá khứ sẽ còn mãi mãi in sâu trong ký ức mình. Vì theo một cách nào đó, và ngay cả có khi có những tác nhân ngày qua và hôm nay vẫn chưa ý thức hết, những người tù chính trị này, những bạn «tà ru» của ngày mai, bằng những hy sinh của mình, các bạn đang kéo dài trận chiến vì những giá trị giải phóng mà tôi vẫn không ngừng tin tưởng, những giá trị mà nếu thiếu vắng chúng, thì không thể có tiến bộ nào của con người và của xã hội, và mọi điều hạnh phúc chỉ là chuyện phù du mà thôi.
Hồ Cương Quyết, người Việt gốc Pháp
Nguồn: A.M./Phạm Toàn chuyển ngữ/BVN
 

Nhà đấu tranh Dân Chủ Lê Nguyên Hồng được định cư tại Úc

Tường An, thông tín viên RFA, Paris
2013-06-16
 
Ông Lê Nguyên Hồng là người thắt caravate màu vàng, đứng cạnh 2 con trai, chụp tại phi trường Sydney
Ông Lê Nguyên Hồng là người thắt caravate màu vàng, đứng cạnh 2 con trai, chụp tại phi trường Sydney (Ảnh do tác giả gởi)
 
Nghe bài này
 
Sau gần 5 năm trong trại tạm cư ở Thái lan, nhà đấu tranh Dân Chủ Lê Nguyên Hồng đã được định cư tại Úc. Thông Tín Viên Tường An có cuộc phỏng vấn ông Lê Nguyên Hồng.
 
Cuộc đấu tranh cho dân chủ
 
Tường An : Kính chào ông Lê Nguyên Hồng, xin có lời chào và chúc mừng ông đã được đến xứ sở tự do . Xin ông có thể cho biết ông đến Úc bao giờ ạ
 
Lê Nguyên Hồng : Trước hết tôi xin kính chào quý thính giả của đài Á Châu Tự Do. Tôi cùng hai đứa con đến Úc định cư, xuống phi trưởng Sydney ngày 5 tháng 6 năm 2013. Hiện tôi đang sống tại Sydney cùng với gia đình một người bạn.
 
Tường An : Xin ông có thể cho biết quá trình dấn thân vào con đường đấu tranh cho Dân Chủ , Nhân quyền của ông bắt đầu từ lúc nào và diễn tiến ra sao ạ.
 
Lê Nguyên Hồng : Nếu nói về cá nhân tôi và việc làm của cá nhân tôi thì tôi nghĩ  tôi chưa làm được gì để lên tiếng đòi Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho Việt Nam và tham gia Khối 8406. Bản thân tôi cũng cũng đã gặp những khó khăn khi bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam o ép mình về vấn đề gỗ trên Tây Nguyên, ra Hà nội thì cũng gặp rất nhiều khó khăn. Từ 20 tuổi thì đã bị 1 nhóm bộ đội đánh ngày giữa chợ Tân Nguyên. Sau này khi trưởng thành và có gia đình riêng thì tôi thấy ở địa phương của tôi có nhiều bức xúc quá nên tôi đã phải lên tiếng.
 
Vào ngày 3 tháng 3 năm 2003 tôi đã viết 1 bài tường trình khá là chi tiết để xin gặp Phan văn Khải lúc đó đang làm Thủ tướng Việt Nam , tôi đòi đối thoại và chất vấn ông đó về tình hình đất nước, đặc biệt là về mãi lộ, ăn chặn, sách nhiễu những người làm ăn buôn bán, những người lái xe trên đường. Ngay từ lúc đó thì công an, an ninh tìm hiểu theo dõi về tôi rất là kỹ càng và họ trực tiếp xuất hiện tại nhà tôi và thông báo cho tôi biết tất cả những việc tôi làm thì đã có người kiểm soát
Logo của Khối 8406
Logo của Khối 8406
Quá trình đấu tranh Dân Chủ bắt đầu và tiến hành từng bước như thế trong cuộc đời ông, năm 2005, ông phải chạy  vào Sài Gòn, ở đó ông tiếp xúc với nhà Dân chủ  Đỗ Nam Hải. Năm 2008, ông chính thức tham gia khối 8406. Ông tiếp tục viết lên những bài báo với mục đích tố cáo tham nhũng, hối lộ để mong có thế cải tổ được chế độ.
 
Tuy nhiên, sau 1 một thời gian, nhận thức những việc làm của mình có thể bị bắt bớ, trù dập nên ông đã quyết định vượt thoát khỏi Việt Nam ngõ hầu tìm một môi trường khác để có thể tiếp tục viết. Thoát khỏi sự kiểm soát nghiêm ngặt của công an, ông đã trốn khỏi cơ sở làm ăn của gia đình ngày 7/5/2008 để đến Kam-Pu-Chia và sau đó đến Thái lan ngày 1/8/2008. Ông Lê Nguyên Hồng kể lại quá trinh vượt thoát như sau :
 
Vượt biên để tiếp tục tranh đấu
Việc tôi tham gia vào khối 8406 là cả 1 quá trình mà tôi có tìm hiểu và tôi cũng có ghi chép lại để có thể nói lên ý tưởng của mình để có thể thay đổi cái chế độ đó, tôi biết là khi tôi viết thì tôi có thể bị bắt và bị cầm tù ngay lập tức cho nên tôi quyết định chạy ra nước ngoài để có thể viết lên tất cả những ý tưởng của mình và đưa lên phổ biến trên mạng.  Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngày 7 tháng 5 năm 2008 vẫn có 1 số công an khoảng 5-6 người canh gác trước cửa tiệm ăn nhà tôi. Việc công an gác nhà tôi như vậy, tôi vượt ra ngoài rất khó khăn. Tôi chuẩn bị một dây thừng ở cửa sổ sau nhà và thoát ra ngoài. Tôi vượt biên sang Kam-Phu-Chia, tôi ở đó khoảng 3 tháng , sau đó thì tôi tiếp tục chạy sang Thái lan.
 
Ngày 4 tháng 6 năm 2013, ông được chính thức được nhận định cư tại Úc, ngày 5 tháng 6 ông cùng hai con trai 23 và 25 tuổi  đặt chân đến Sydney. Khi được hỏi về những ngày sắp tới trên quê hương thứ 3, ông cho biết sẽ tiếp tục viết và trung thành với khối 8406 mà ông đã là thành viên từ năm 2008 :
 
Tôi nghĩ rằng đấu tranh là một nhu cầu, và cái nhu cầu của tôi thì chưa dừng lại khi mà chế dộ Cộng sản ở Việt Nam vẫn còn tồn tại, khi đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục gieo rắc những đau thương cho Dân chủ và Nhân quyền Việt Nam thì tôi vẫn còn tiếp tục đấu tranh và hiện tại tôi đã kết hợp đấu tranh, viết bài trên internet để chống lại chế độ Cộng sản ở Việt Nam một cách ôn hoà.
 
Ngoài ra, tôi đã là một thành viên của khối 8406, tôi là người viết blog, tôi đã chọn cách làm như thế và tôi chọn một tổ chức để mình đứng , và như thế đã đủ. Tuy nhiên đối với những tổ chức như là khối 1706 là khối yểm trợ cho Tự do , Dân chủ thì không ảnh hưởng gì cho việc đấu tranh của tôi. Còn việc tham gia một tổ chức hay đảng phái khác thì tôi sẽ không tham gia thêm một tổ chức nào nữa »
 
Nước Việt Nam đã thống nhất nhưng như một nghịch lý, những cánh chim Việt lại phải bay đi khắp bốn phương trời để tìm Tự do, và dù ở đâu, những tâm hồn Việt lại vẫn mong một ngày được thở trên chính quê hương mình, nhưng là một quê hương không còn tiếng kêu gào của dân oan mất đất, của những bàn tay nhuốm máu dân mình. Xin mượn lời kêu gọi của ông Lê Nguyên Hồng trong những ngày đầu trên xứ sở Tự Do để kết thúc bài phỏng vấn này :
 
Đồng bào trong và ngoài nước cần bắt tay đoàn kết, yểm trợ lẫn nhau.  Ở hải ngoại và quốc nội cùng chung một lòng giải thể chế độ Cộng sản thì mới có cơ hội đưa Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam và chế độ Cộng sản không thể sửa chữa được nữa mà nó phải được thay bằng quyền lực của Nhân dân.
 
nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/democ-fig-lnhong-aust-06162013083623.html
 



Ðâu phải chỉ nhân dân mới khổ!


 

 

 

Ðâu phải chỉ nhân dân mới khổ!

 

Song Chi

Friday, June 14, 2013 7:35:35 PM



Bất chấp những “điệp khúc tuyên truyền” của đảng và nhà nước cộng sản từ bao nhiêu năm nay rằng Việt Nam là một đất nước ổn định về chính trị, bình yên, không có khủng bố, đảo chính, ám sát, bạo loạn hay những vụ nổ súng sát nhân hàng loạt, xã hội Việt Nam hiện tại thực sự rối ren, bất ổn về mọi mặt.

Không có ngày nào mà trên báo chí truyền thông của nhà nước lại không có những tin tức tiêu cực, phản ánh sự khủng hoảng toàn diện của xã hội từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, y tế, pháp luật, môi trường, đạo đức con người...

Ngay chính trị, cũng chỉ giữ được cái vỏ ổn định bên ngoài, khi tỷ lệ dân oan đi biểu tình khiếu kiện, công nhân đình công, những người bất đồng chính kiến, hay đơn giản chỉ là thực hiện quyền tự do ngôn luận, bị bắt, bị kết án tù ngày càng nhiều.

Và những cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực, hạ bệ nhau trong bộ máy cao cấp nhất của nhà cầm quyền cũng ngày càng không thể che giấu được nữa.

Sự bất ổn của xã hội, của mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không còn phù hợp với thời đại, với lòng dân đó tác động rõ rệt trong từng con người đang sống trong cái xã hội, cái thể chế ấy. Người dân bị bất an. Luôn luôn phải sống trong tâm trạng lo lắng, sợ hãi, đối phó với đủ thứ chuyện.

Cơm áo là mối lo lớn nhất, đặc biệt trong tình hình kinh tế Việt Nam đang khó khăn ảm đạm như hiện nay, rồi nào giá xăng tăng, điện nước tăng, vật giá tăng, lạm phát phi mã khiến đồng tiền ngày càng mất giá mà lương thì bèo bọt không đủ sống. An sinh xã hội hầu như không có nên người dân Việt Nam phải lo tích cóp phòng ngừa lúc ốm đau, tai nạn, tuổi già, khi thất nghiệp, cũng như lo chuyện học hành tương lai cho con cái vì y tế hay giáo dục ở Việt Nam bây giờ đều phải có tiền.

Bước ra đường thì lo tai nạn giao thông từ bao lâu nay vẫn là thủ phạm giết chết khoảng 11, 12 nghìn người mỗi năm, chưa kể hàng nghìn người khác bị thương tật hoặc tàn phế.

Chẳng riêng gì tai nạn giao thông, với người Việt Nam bây giờ, cái chết oan uổng có thể đến từ bất cứ nguyên nhân lãng nhách nào, mà chủ yếu là từ sự vô trách nhiệm của con người, sự bất lực của bộ máy chính quyền, và luật pháp lỏng lẻo.

Ví như chết cháy vì những cây xăng xây gần khu dân cư quá bị bốc cháy, chết vì “hố tử thần” trên đường, vì dây điện giăng khắp nơi bị hở, cầu, nhà... mới xây xong đã sụp...

Nếu không chết ngay thì cũng chết từ từ vì ung thư do môi trường bị ô nhiễm nặng nề, thực phẩm “bẩn,” hư thối, độc hại, tràn lan khắp nơi.

Người dân còn phải đối phó với trăm ngàn nỗi lo khác. Nào chạy trường tìm chỗ học tốt cho con, chạy chức, chạy tìm việc làm, hối lộ cho cơ quan công quyền khi phải có việc cần đến thủ tục giấy tờ, hối lộ cho y bác sĩ khi đau ốm, quà cáp cho xếp để được yên thân, quà cáp cho thầy cô để con mình khỏi bị “đì”...

Lỡ có chuyện phải đụng đến công an hay bị mời lên đồn công an “làm việc” thì lắm khi không giữ được mạng sống mà về...

Ngay với những người giàu có, giới kinh doanh thành đạt thì cũng đủ thứ phải lo khi làm ăn trong một môi trường kinh tế bất ổn, luật pháp không rõ ràng như ở Việt Nam. Một vài năm gần đây hàng trăm ngàn doanh nghiệp lớn nhỏ bị phá sản, nhiều đại gia bị mất trắng tài sản, một số phải nhập viện tâm thần cho thấy tình trạng “người giàu cũng khóc” ở Việt Nam.

Ðó là nếu mũ ni che tai, chỉ biết sống cho mình và gia đình, còn nếu bức xúc chuyện đất nước, thực trạng xã hội mà xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc hay viết blog chỉ trích nhà nước thì gặp đủ thứ rắc rối, hoặc bị bắt, bị tù dài hạn.

Ðối với đa số người dân Việt Nam, do phải sống lâu trong một môi trường nơi con người không có bất cứ một quyền tự do dân chủ nào, trong một đất nước chỉ sau vài thập niên đã bị tụt hậu hàng chục, hàng trăm năm so với các nước láng giềng, người ta cũng dần trở nên quen đi.

Dù có thể bức bối, phẫn uất, nhưng rồi người dân cũng đành chấp nhận. Vả chăng, chưa kịp tức giận với sự kiện phi lý, bất bình thường hay cái ác cái xấu này thì đã có chuyện khác xảy ra với mức độ ngày càng lớn hơn.

Con người đâm ra bão hòa, vô cảm dần dần và không nhận ra một cách đầy đủ rằng trong những quốc gia khác, người ta sống khác hẳn.

Người dân thì như thế, còn nhà cầm quyền Việt Nam? Họ có hoàn toàn sung sướng không? Có lẽ là không. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, với đủ thứ nỗi lo, sợ.

Nhìn ra bên ngoài, dù có tự huyễn hoặc đến đâu, cũng có những người trong giới lãnh đạo nhận ra sự thật rằng về nhiều mặt, Việt Nam hiện đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới.

So với cái giai đoạn mà giới cầm quyền Việt Nam ngây ngất trong niềm tự hào đã chiến thắng được hai đế quốc Pháp, Mỹ, trong ảo tưởng được cả thế giới kiềng nể... thì bây giờ nhắc đến Việt Nam, là nhắc đến một quốc gia vẫn còn nghèo nàn lạc hậu, nhưng lại có một chế độ độc tài thuộc loại hà khắc trên thế giới. Việt Nam thường xuyên bị các nước dân chủ, các tổ chức phi chính phủ nhắc nhở, khuyến cáo về hồ sơ đàn áp tự do dân chủ, đàn áp tôn giáo, chà đạp lên nhân quyền...

Bộ mặt lem luốc của chế độ khiến Việt Nam không còn được thế giới thiện cảm. Trong khi các quốc gia láng giềng khác đều có đồng minh, có bạn bè thực sự hỗ trợ thì Việt Nam đơn độc đối mặt với hiểm họa đánh mất chủ quyền, độc lập, lãnh thổ lãnh hải ngày càng tăng từ Trung Quốc.

Hiểu được sự đơn độc yếu thế của mình, nhà cầm quyền Việt Nam trở nên bạc nhược, cố nín nhịn Trung Quốc nhưng càng nhịn nhục thì Trung Quốc càng lấn tới, còn người dân thì cũng càng phẫn nộ trước sự hèn hạ đó. Ðúng là bị sức ép cả hai chiều.

Mặt khác, sự yếu kém trong điều hành lãnh đạo kinh tế, xã hội mà nguyên nhân chính là do mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không phù hợp, đã cản trở sự phát triển của Việt Nam.

Những người chịu trách nhiệm cao nhất trong bộ máy đảng, chính phủ và từng cá nhân đứng đầu các ban ngành cụ thể không phải không nhìn thấy những khó khăn trong lĩnh vực của họ và những bất cập của cơ chế. Nhưng họ lại không thể giải quyết, tháo gỡ được khi cả cái cơ chế ấy vẫn cứ tồn tại. Càng loay hoay vá víu thì càng rối, càng bế tắc.

Trong lúc đó thì kinh tế ngày càng khủng hoảng, xã hội rối ren, lòng dân oán giận. Nhà cầm quyền thừa hiểu mọi thứ có thể đổ sụp dưới chân họ hoặc người dân có thể không chịu đựng được nữa và vùng dậy.

Càng sợ hãi thì càng nhìn thấy chung quanh toàn những “thế lực thù địch,” càng ra sức ngăn chặn, đàn áp, nhưng càng đàn áp thì chỉ làm cho những mâu thuẫn trong lòng xã hội có nguy cơ bùng nổ hơn mà thôi.

Sự bảo thủ, thiếu một tầm nhìn viễn kiến về chính trị, thiếu tự tin khiến nhà cầm quyền Việt Nam tự trói mình, bỏ qua rất nhiều cơ hội. Ðối nội, là cơ hội tự tháo gỡ những ngòi nổ khác nhau trong xã hội, và thay đổi để phát triển.

Một trong những ví dụ gần đây nhất là sửa đổi Hiến Pháp, thay đổi luật sở hữu đất đai để tháo ngòi nổ là mâu thuẫn giữa người nông dân với nhà cầm quyền, ban hành luật biểu tình để tạo điều kiện cho người dân xả bớt nỗi bất bình, thể hiện quyền phản đối công khai trong khuôn khổ luật pháp. Hoặc xóa bỏ điều 4 để tránh đi tất cả những tệ hại phát sinh từ cơ chế độc đảng không bị giám sát lâu nay.

Thế nhưng cuối cùng họ đã không thay đổi bất cứ cái gì.

Ðối ngoại cũng thế, họ đã tự bỏ qua rất nhiều cơ hội để có những bước phát triển mạnh mẽ hơn trong mối quan hệ với Hoa Kỳ hay thoát ra khỏi cái vòng kim cô của Trung Quốc.

Càng trì hoãn, thì cơ hội trong-ngoài càng ít đi, và những kết cục tệ hại hơn như sự sụp đổ của chế độ hoặc sự lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc càng không tránh khỏi.

 

Song Chi

 

CUỘC TRƯỜNG CHINH CÁCH MẠNG VIỆT NAM


Nguyễn Nhơn


Cách nay chừng hai năm, ký giả Roger Cohen viết trên báo New York Times đại ý: Phải một phần tư thế kỷ nữa, Bắc Kinh và Hà Nội mới có Tự do “ nhiều hơn “ bây giờ!

Lúc ấy giới trẻ VN đang bừng bừng khí thế chống Tàu xâm lăng cho nên gã nhà quê tui đọc thấy câu trên thiệt là bực. Làm sao mà phải 25 năm nữa, Đất nước tôi  mới chỉ có được tự do kha khá hơn hiện tại như vậy?!

Đối với tôi, sau 36 năm dài tăm tối dưới ách nô lệ cọng sản,

Ngày 5 Tháng 6 Năm 2011 là ngày trọng đại trong lịch sử nước Việt Nam.

Ngày mà 5-7 ngàn con dân Bến Nghé, Đồng Nai, Bà Rịa, Vũng Tàu, Xuân Lộc, Bình Chánh, Long An kéo nhau về hội hiệp tại Saigon xưa, biểu dương khí thế chống xâm lược chệt Tàu, đánh dấu ngày mở đầu cuộc trường chinh diệt nội gian cọng sản bán nước, đánh đuổi Tàu khựa ra khỏi Biển Đông, khởi phát cuộc cách mạng dân tộc, chấm dứt non 70 tăm tối cho nước nhà.

Đến nay vừa tròn 2 năm, lần tay tính lại, trong thời đại truyền thông điện tử, cuộc trường chinh giải cọng, cứu nước lướt đi như hia 7 dặm.

Vẫn biết rằng 11 cuộc biểu tình ngày ấy là do các quí ông nhân sĩ, trí thức, công thần cách mạng dàn dựng để yểm trợ cái “ kiến nghị “ trong nước và “ Lá thơ ngỏ “ ngoài nước của các ông. Nhưng tôi vẫn hiểu rằng, đối với giới trẻ VN, hành động của họ mang mục đích giải cọng hay chí ít là chống đảng cs bạo ngược bán nước và chống xâm lăng Tàu tiêu biểu qua lời ca Việt Khang: Anh là ai mà đánh tôi đau, chỉ vì tôi yêu nước?! Việt Nam tôi đâu? Ai đem bán cho Tàu?

Ngày 5 tháng Giêng, 2012, tiếng bom bình gas tự chế, tiếng súng hoa cải của gia đình Đoàn Văn Vươn nỗ rang trên Cống Rộc, Tiên Lãng, báo hiệu phong trào nông dân kháng cự cường quyền “ cưởng chế “, cào nhà, cướp ruộng đất phát khởi. Một trăm công an cơ động, bộ đội biên phòng, dân quân mở cộc hành quân hỗn hợp tiến đánh căn nhà lầu nhỏ của Đoàn Văn Quý với 4 người đàn ông võ trang súng hoa cải thô sơ. Kết quả: 6 côn an, bộ đội bị bắn rỗ mặt!

Ngày 24 tháng tư, 700 nam phụ, lão, ấu Văn Giang liều thân chống cường quyền cướp ruộng đất. Ba ngàn khuyển ưng, khuyển phệ trang bị tận răng, khiên thép, roi điện, ống phóng lựu đạn hơi cay tiến đánh, càn quyết nông dân tay không tấc săt.

Khói lửa mịt mùng trên cánh đồng cổ Phụng Công, di tích lịch sử từ non hai ngàn năm trước, nơi Hai Bà Trưng dừng quân trước khi tiến giặc Đông Hán nơi thành Luy Lâu, cổ Thăng Long.

Kế tiếp là Vụ Bản, Nam Định. 200 phụ, lão, thiếu niên đương đầu 500 côn an cơ động: Khăn tang trắng thấm máu dân lành rơi vãi trên cánh đồng Vụ Bản.

Cồn Dầu, Đà Nẳng tiếp theo, bị đàn áp tơi bời.

Sài Gòn, Thủ Thiêm, bom Molotov tự vệ nỗ vang, tuyệt vọng tự thiêu phản kháng. Rốt rồi cũng đành chịu mất nhà, mất đất, thân bị đánh đập, tù đày.

Ô nhục cho bạo quyền là khi hai mẹ con Thị Lài, Nguyên Thủy, phụ nữ tay yếu, chân mềm đất Cái Răng, Cần Thơ,  khỏa thân cản bước cường quyền cào nhà, cướp đất.

Nơi đất xưa cánh đồng Nọc Nạn, Bạc Liêu, bà mẹ Đặng thị Kim Liêng uất ức vì bị cường quyền áp chế  trong việc tranh chấp đất đai, nổi lửa tự thiêu trong khi con gái blogger Tạ Phong Tần đang lâm vòng lao lý bạo quyền.

Trên đây là vài nét tiêu biểu cho hành động bất tuân dân sự ( civil disobedience ) trong vòng hai năm nay.

Ngày 16 tháng 5 năm 2013, trước pháp đình bạo quyền cọng sàn, thanh niên Đinh Nguyên Kha dõng dạc tuyên bố:

                                  “ Tôi yêu nước tôi, dân tộc tôi

                                     Tôi chỉ chống đảng cọng sản

                                     Mà chống đảng cs thì không có tội “

Thiếu nữ Nguyễn Phương Uyên lấy máu hòa nước viết lời nguyền:

                                     “ Đi, chết đi, đảng csvn bán nước

                                        Tàu khựa cút khỏi Biển Đông “

Những lời viết, nói ấy biểu lộ rõ ý chí của tuổi trẻ Việt Nam: Quyết chống lại VGCS bán nước và đánh đuổi giặc Tàu xâm lăng.

Lời hịch Long An, Đồng Tháp ấy đánh dấu cuộc trường chinh cách mạng Việt Nam, từ bất tuân dân sự chuyển sang bước đối kháng tích cực.

Ngày 22 tháng 5, 2013, đêm trước ngày bạo quyền Nghệ An đem ra xử phúc thẩm 8 thanh niên yêu nước, côn an giả dạng côn đồ kéo đến thánh đường Quỳnh Lưu quấy phá buổi lễ cầu nguyện nhằm trấn áp giáo dân kéo đến phiên xử ngày 23/5.

Dân làng phẩn nộ chống lại, bắt giữ được 3 tên đem nhốt vào nhà kho.

Ngày 23 tháng 5, 2013, hàng trăm nông dân Cúc Phương kéo vào phá cổng công ty du lịch Cúc Phương tràn vào vây đánh bắt giữ 6 tên côn đồ do công ty thuê mướn đến hành hung những người phản đối việc công ty chiếm đất của dân làng làm hành lang xanh. Người đưa tin bình luận:” Đây có thể là vụ đầu tiên mà nông dân thẳng tay trị côn đồ, dằn mặt cả nhà cầm quyền lẫn những kẻ vẫn quen dựa vào chế độ độc tài tham nhũng. “

Sáng ngày 24/5/2013, nông dân Văn Giang thách thức bạo quyền kéo đền vở đất làm vụ mùa năm 2013 ngay trên thửa ruộng bị cường quyền cưởng chế ngày 24 tháng 5, 2012.

Tóm tắt lại, cuộc trường chinh cách mạng, trong vòng hai năm đã tiến bước, từ bất tuân dân sự thụ động đã tiến bước sang phản kháng tấn công.

Hy vọng mùa hè năm nay, một mùa hè rực lửa đấu tranh khi công nhân thất nghiệp và sinh viên ra trường không có việc làm kết hợp với phong trào nông dân bị mất đất thành một mặt trận chiến đấu chống cọng sản bán nước, hại dân.

                                          Nguyễn Nhơn

                           ( Để kỷ niệm ngày 5 tháng 6 năm 2011

 

 

Người Buôn Gió - Ngày thứ 16: Nên mang xe tang đi đón tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ


 


Vậy là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực sáng ngày thứ 16.

 

Với tôi thì tuyệt thực không có trong đầu, những ngày trong trại giam tôi đều ăn sạch những gì người ta cấp cho mình. Hôm nọ anh trai tôi bị đánh ở trại Lộc Hà, tôi nghe người ta kể lại anh trai tôi phẫn uất đòi tự thiêu. Lúc đó tôi đang bôn ba lòng vòng không có điều kiện vào mạng để bày tỏ ý kiến mình.

 

Nếu anh trai tôi tự thiêu, tôi sẽ rất buồn, rất đau đớn và cả gia đình tôi cũng vậy. Tôi sẽ gục ngã khi biết anh mình tự thiêu để phản đối sự dã man cường quyền. Bọn chúng sẽ nói rằng anh tôi thần kinh, anh tôi đã vài lần muốn tự tử... cái chết oan ức đó sẽ lại càng oan ức chồng chất cho người thân và bạn bè.

 

Những người ít học hành, ít địa vị xã hội như anh em tôi chớ nên tự thiêu làm gì, uổng công. Cái chết lãng nhách đó sẽ bị quên đi rất nhanh bởi những hỏa mù của những tuyên truyền viên dư luận viên.

 

Nhưng nếu anh tôi uất quá mà muốn chết, có nhiều cái để chọn, chả gì phải tự thiêu cho chúng nó cười. Nếu anh tôi chết kiểu tự thiêu ra đi một mình như thế, thì chả cần bọn dư luận viên. Chính tôi sẽ nói anh tôi dở hơi, thần kinh. Tôi sẽ từ không nhận là đó là anh trai mình.

 

Tôi may mắn được gặp gỡ và lĩnh hội tính ôn hòa nhiều ở các vị Hòa Thượng, Giám Mục, Linh Mục, Thiền Sư của các tôn giáo... nhưng nếu mà phải chết thì chắc tôi không tuyệt thực hay tự thiêu. Ở trường hợp buộc phải chọn đến cái chết,tôi thích trạng Quỳnh hơn với câu nói dân dã Trạng chết Chúa cũng băng hà hơn tất cả những lời triết lý, nhân văn mà bản thân tôi có khi nói ra cũng rất chi là hay.

 

Nếu trắc nghiệm bây giờ với hai trường hợp. Người thanh niên đi xe máy tự thiêu ở Đà Nẵng tên là gì.? Người nông dân Tiên Lãng đáng nói nhất đến tên gì.? Chắc chắn đa số các bạn ở đây không cần tra tìm kiếm cũng bật ra cái tên Đoàn Văn Vươn tức thời. Còn chủ định viết và đặt câu hỏi, nhưng tôi cũng chả nhớ người thanh niên đi xe máy đó tên gì.

 

Những người ở địa vị không được biết nhiều trong xã hội chớ nên tự thiêu, tự vẫn, tự tử để phản đối chế độ làm gì. Chết một mình phí lắm! Rồi kẻ thù cười mỉa mai trên đám tang của mình thì cái chết lại càng phí hơn.

 

Trường hợp tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì lại khác, anh sinh trong một dòng họ, một gia đình danh giá. Anh không thể chọn cái chết như một người lính Hồi Giáo. Vì như vậy lại càng bất lợi hơn cho danh tiếng của anh.

 

Trại giam đã cho một tên cán bộ quèn, nếu tôi đoán không nhầm thì là một tên cán bộ một vài buồng giam hay một khu nhỏ trong trại giam. Tên cán bộ này nhận nhiệm vụ khiêu khích tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để gây cho anh phải bất ổn định về tâm lý. Chứng tỏ đã có một sự toan tính nghiên cứu về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ rất kỹ và trò khiêu khích bằng những thủ đoạn hèn mọn là mũi công phá mà những kẻ muốn tấn công anh đã chọn. Những người trọng danh dự , khảng khái thường phải đối mặt với những tên tiểu nhân với những trò tiểu nhân như vậy. Tương tự những người dân tôn giáo hay người biểu tình yêu nước bỗng dưng không thấy công an đâu, thay vào đó là một đám "quần chúng bức xúc" lăng mạ, chửi bới và đánh đập họ.

 

Cho dù tiến sĩ Vũ đã gửi đơn khiếu nại đến các cấp, nhưng tên cán bộ quèn đó vẫn hàng ngày nhơn nhơn đến khiêu khích anh. Không nói chúng ta cũng hiểu đằng sau tên lính quèn này là một âm mưu được chỉ đạo từ cỡ nào mới khiến hắn ngạo mạn như vậy.

 

Chắc chắn khi tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hết sức và rơi vào hôn mê. Chúng mới đưa anh đi cấp cứu và dùng các biện pháp hồi sức, truyền đạm, truyền chất này nọ. Có khi nhân tiện chúng truyền loại thuốc gì đó luôn. Đấy mới là điều đáng lo. Và có khi đó mới là mục đích chính của sự khiêu khích khiến anh Vũ tuyệt thực.

 

Việc chị Dương Hà ỷ vào ngày sinh nhật của mình để ép chồng ăn một thìa cháo. Đến mức anh Vũ phải mím môi tràn nước mắt nói:

 

- Em giết anh.

 

Chỉ thế thôi, người trải qua, người sâu sắc biết hùng tâm tráng trí của Cù Huy Hà Vũ thế nào. Xin đừng đem nước mắt hay gì đó khiến anh gục ngã. Giờ là lúc mũi lao đã lao đi. Những lời tốt đẹp, những lời nhân đạo gì gì đó, lúc này không còn là lúc mang ra rao giảng hay khuyên nhau nữa.

 

Việc của chị Hà muốn cứu anh Vũ ngay bây giờ, là hãy lên phương án sẵn sàng đón nhận nếu chồng mình chết vì tuyệt thực, tang lễ sẽ tổ chức thế nào, đưa đi đâu, kéo dài trong bao nhiêu ngày. Phải cứng rắn chơi sát ván với chồng mình như vậy mới cứu được chồng mình. Nếu cần hay đội khăn tang, lập bàn thờ, cầm bài vị chồng đứng trước cổng cùng với xe tang, quan tài để chờ đợi nhận xác chồng ở trại giam đưa ra.

 

Còn cứ loanh quanh van xin, lạy lục để được vào thăm chồng, để được động viên an ủi chồng ăn vài miếng thì xét theo góc độ phụ nữ, người vợ là điều đúng đắn. Nhưng xét theo tầm cỡ của Cù Huy Hà Vũ thì không thể nào như vậy.

 

Có thể một số người sẽ bảo tôi quá khích, hoặc dã tâm đẩy người khác vào chỗ chết. Đôi khi trong đấu tranh vẫn có những người cơ hội như vậy, để họ được tiếng với dư luận họ là người ôn hòa, nhân ái, là người đấu tranh biết giữ gìn này nọ.

 

Nhưng tôi tin rằng chị Hà hiểu tấm lòng của tôi với anh Vũ. Thế là đủ.

 

Việc của chị cần làm là mặc áo tang, mang hoa và quan tài cùng xe tang chờ cổng trại đón anh về. Nếu cần thì cứ đưa cả khẩu hiệu xe đón linh cữu tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đang bị... sắp chết...

 

Người Buôn Gió

 


 

Trung Quốc đang lèo lái nền kinh tế thế giới ?


 

 
TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Thứ ba 18 Tháng Sáu 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 18 Tháng Sáu 2013

Trung Quốc đang lèo lái nền kinh tế thế giới ?

TQ đọ sức với châu Âu về rượu vang ?
TQ đọ sức với châu Âu về rượu vang ?
REUTERS/Stringer

Lê Vy

Về hồ sơ kinh tế, báo Le Figaro hôm nay đặc biệt quan tâm đến Trung Quốc-cường quốc kinh tế thứ hai thế giới. Tờ báo đặt câu hỏi : « Trung Quốc đang lèo lái nền kinh tế thế giới ? ».
 
Báo Le Figaro nhận định, sau 12 năm gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO), Trung Quốc vẫn hành động theo luật lệ riêng của mình trên trường quốc tế. Tờ báo nhắc lại một số vụ tranh cãi gần đây giữa châu Âu và Trung Quốc như ngày 04/06/2013, châu Âu tuyên bố đánh thuế pin mặt trời của Trung Quốc, vì lên án Trung Quốc đã trợ giá cho các công ty nhằm phá giá thị trường.

 Thế là ngay sau đó, Trung Quốc trả đũa bằng việc đánh thuế lên rượu nhập khẩu từ châu Âu. Trung Quốc còn đe dọa đang nắm trong tay « các con bài khác ». Đó chính là mặt hàng xe hơi cao cấp của châu Âu. Do đó, châu Âu tấn công Trung Quốc trên hồ sơ hàng thép ống.

Ngoài ra, Trung Quốc còn tăng cường quốc tế hóa các công ty của mình. Tân Bộ trưởng Tài chính Trung Quốc không ngại đe dọa rằng « không ai cần đầu tư vào một quốc gia nếu họ không được hoan nghênh » và nếu phát hiện ở nước đó có một số biểu hiện của chính sách bảo hộ. Năm ngoái, ngoài lĩnh vực tài chính, Trung Quốc đã đầu tư 60 triệu euro ở nước ngoài .

 Năm 2012, so với các châu lục khác, Trung Quốc đầu tư nhiều nhất vào châu Âu (33%) và quan tâm đến ngành năng lượng. Đồng thời, Trung Quốc còn tận dụng mua công nghệ và kỹ năng để các công ty của mình có thể phát triển sau đó.

Báo Le Figaro điểm lại một số vụ thâu tóm lớn gần đây của Trung Quốc đối với các công ty trên thế giới như vụ tập đoàn Sông Hối (Trung Quốc) mua lại tập đoàn thực phẩm Smithfied Food của Hoa Kỳ, hay các công ty của Pháp như Justin Bridou, Cochonou, cho thấy khao khát muốn thâu tóm thị trường thế giới của Trung Quốc. Chính tại châu Âu, Trung Quốc đã nhanh chóng điều động các con tốt của mình trên bàn cờ.

Để mở rộng hơn ra thị trường châu Âu, tập đoàn xe hơi Trung Quốc Great Wall Motors đã chọn đặt nhà máy tại Bulgary. Việc làm này chính là một phương tiện khẳng định sức mạnh của Trung Quốc trên thế giới.

Trung Quốc không muốn dựa hoàn toàn nữa vào xuất khẩu, mà ưu tiên kích thích sức tiêu thụ nội địa hơn là trở thành công xưởng của thế giới. Chính phủ nhắm đến một nền kinh tế vĩ mô « ổn định », củng cố nhu cầu tiêu thụ của người dân trong nước.

Trước những bất bình đẳng giàu nghèo đang gia tăng giữa các vùng miền, chính phủ muốn tránh một sự bùng nổ trên đất nước. Bằng chứng là năm ngoái, lương bổng trong lĩnh vực tư nhân khu vực thành thị đã tăng đến 17,1%. Đây là biện pháp mà chính phủ mong muốn nhằm tăng sức tiêu thụ của người dân.

Hiện nay, Trung Quốc không còn đóng vai trò là công xưởng của thế giới. Về vấn đề này, luận điệu của chính phủ Trung Quốc rất rõ ràng. Nếu các công ty nước ngoài nhắm đến thị trường nội địa Trung Quốc sẽ rất được hoan nghênh. Nhưng nếu mục đích là sản xuất tại Trung Quốc để xuất khẩu thì nên sản xuất tại các nước khác như Việt Nam, Lào hay Cam Bốt.

Cuối cùng, để áp đặt tầm ảnh hưởng kinh kế của mình trên thế giới, Trung Quốc vẫn giữ vũ khí chính của mình là đồng nhân dân tệ. Trung Quốc tự ấn định hối suất của đồng nhân dân tệ, mà không tuân theo quy tắc cung-cầu trên thị trường như đồng đô-la hay euro. Trong các hoạt động giao thương quốc tế, Trung Quốc luôn dùng đồng nội địa của mình để trao đổi để khẳng định sức mạnh và tầm ảnh hưởng của mình. Tờ báo nhận định hiện Trung Quốc đang đợi đồng nhân dân tệ trở thành đơn vị tiền tệ trao đổi thứ ba trên thế giới cùng với đồng đô la và euro.


Công ty sản xuất rượu Trung Quốc phô trương thế lực tại Vinexpo
Vẫn liên quan đến Trung Quốc, báo Le Monde cho biết tại Triển lãm rượu Vinexpo đang diễn ra tại Bordeaux có khoảng hai mươi gian hàng Trung Quốc trưng bày tại đây. Theo nhận định từ tác giả bài báo, mỗi tháng, người Trung Quốc mua lại một lâu đài có ruộng trồng nho hay một nhà sản xuất rượu hoặc một nhà cung cấp rượu.

Hiện nay, Trung Quốc là nguồn tiêu thu rượu vang đứng thứ 5 trên thế giới, đồng thời cũng là thị trường tiêu thụ hàng đầu của rượu vang Bordeaux. Nhân dịp này, Bộ trưởng Nông nghiệp Pháp Stéphane Le Foll cũng khẳng định không hề trợ giá cho lĩnh vực rượu vang trong khi Trung Quốc đòi mở cuộc điều tra về rượu vang châu Âu.


Dân Trung Quốc lên thành thị làm ăn bỏ lại con nhỏ ở quê nhà.
Hôm nay, báo Công giáo La Croix cũng quan tâm đến Trung Quốc nhưng ở góc độ khác : « di cư nội địa Trung Quốc bỏ lại 61 triệu trẻ em đơn độc », đó là tựa của bài báo trên La Croix. Hàng trăm triệu nông dân đã rời nông thôn từ 20 năm nay để lên thành thị làm việc và góp phần vào sự phát triển của Trung Quốc nhưng họ đã bỏ lại phía sau đàn con nhỏ cho người già ở quê chăm nuôi.


Bài báo lấy ví dụ ở tỉnh Tứ Xuyên, nơi có thành phần dân cư chủ yếu là trẻ em dưới 14 tuổi và người già trên 60 tuổi. Đây là nơi cung ứng một lượng công nhân lớn cho đất nước. Tại tỉnh này, nhiều trẻ em phải sống xa cha mẹ và hầu như là rơi vào tình trạng « gần như mồ côi » theo như nhận định của tờ báo.

 Cha mẹ bỏ đi làm xa thường giao con lại cho ông bà chăm nuôi nếu họ còn sức khỏe tốt, nếu không thì giao lại cho người làng khác chăm mà không hề có tý liên hệ gia đình gì cả.

Thường thì cha mẹ gửi tiền đều đặn về nuôi con nhưng chỉ về quê thăm con vào dịp lễ tết. Bài báo trên La Croix còn đánh giá rằng do xa cách cha mẹ lâu ngày, thiếu tình cảm gia đình và giáo dục của cha mẹ nên chất lượng cuộc sống và sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của các trẻ này thấp hơn so với trẻ em bình thường sống với cả cha lẫn mẹ.


Hội nghị G8, tổng thống Nga Putin bị cô lập trên hồ sơ Syria
Trở lại thời sự tại châu Âu, báo chí Pháp hôm nay đều quan tâm đến hội nghị G8 đang diễn ra tại Bắc Ai Len nhưng đặc biệt hồ sơ Syria nổi cộm lên nhất và gây nhiều tranh cãi giữa tổng thống Nga Putin với phần còn lại của các lãnh đạo thế giới.

Qua bài viết của tờ Le Monde mang tựa : « Cuộc khủng hoảng tại Syria ngự trị tại Hội nghị G8 », tờ báo nhận định trong ngày đầu tiên diễn ra hội nghị G8, ông Putin có cuộc trao đổi riêng với ông Barack Obama và ông Hollande về hồi sơ Syria. Nếu ông Putin cứ khăng khăng giữ lập trường của mình vào lần họp báo trước đó với thủ tướng Anh David Cameron tại Downing Street hôm chủ nhật rồi thì xem ra trao đổi giữa hai bên sẽ khá căng thẳng.

Tờ báo miêu tả mặt thủ tướng Anh cau có, lên án chế độ Bachar Al-Assas là « độc tài khát máu » trong khi ông Putin thì vênh mặt lên trời công nhận chế độ Damas là « chính phủ hợp pháp ». Tổng thống Nga còn kịch liệt lên án các nước phương Tây ủng hộ quân nổi dậy Syria.

Ông Putin gay gắt : « Không cần phải hỗ trợ những người sau khi giết kẻ thù của mình rồi nhai ngấu nghiến các cơ quan nội tạng của họ giữa chốn công cộng », ông có ý ám chỉ đến video được tung ra hồi tháng Năm, một chiến binh Syria moi ruột một người lính.

Giọng điệu công kích của tổng thống Nga cho thấy rõ ràng còn lâu Nga mới bỏ cuộc như báo thiên hữu Le Figaro cũng đồng nhận định : « Tại Bắc Ai Len, ít có hy vọng là ông Putin sẽ nhượng bộ ». Báo kinh tế Les Echos cũng không bỏ qua sự việc này qua bài viết : « Ông Putin bị cô lập trước các đồng nhiệm của mình trên hồ sơ Syria ».


Brazil : Biểu tình nổ ra tại các thành phố lớn
Rời khỏi châu Âu để nhìn sang châu Mỹ La Tinh, tờ báo Le Monde hôm nay cho biết các cuộc biểu tình ngày càng đông tại các thành phố lớn tại Brazil để phản đối cuộc sống quá đắt đỏ. Nguyên nhân theo tờ báo là do « khủng hoảng về giao thông đã gây ra bước đầu của sự nổi loạn trong xã hội ».

Đó cũng chính là tựa đề của bài viết.

Theo bài báo, hàng chục ngàn người đổ xuống các đường phố ở Sao Paulo, Rio de Janeiro, Brasilia và nhiều thành phố khác để phản đối việc tăng giá các dịch vụ công cộng, tham nhũng, lãng phí trong chính quyền và chống lại sự nghèo đói. Báo Le Monde nhận định tình hình náo loạn bắt đầu nổ ra sau khi nhà nước thông báo tăng giá xe buýt dù chỉ tăng thêm 20 centime cũng đủ châm ngòi cho sự phẫn nộ trong dân chúng.

 Tình hình càng trở nên nghiêm trọng hơn khi cảnh sát đã dùng bạo lực để ngăn cản.

Lần này, người dân xuống đường không phải để nhảy vũ điệu Sampa mà để thể hiện thái độ tức giận trước sự quản lý sai lệch của chính phủ và các khoản đầu tư công kếch xù tại hai giải bóng đá quốc tế là Cúp Liên đoàn các châu lục và Cúp bóng đá Thế giới (World Cup) 2014 trong khi đó các dịch vụ công như y tế, giáo dục thì đang trong tình trạng thê thảm.

Các cuộc biểu tình mới đây cho thấy những bất ổn ngày càng nghiêm trọng trong xã hội Brazil, một nền kinh tế đang chậm lại và có dấu hiệu của sự tăng trưởng kinh tế đang thoi thóp, đồng thời còn tạo ra vết rạng nứt trong dân chúng.    

Theo nhận định của người biểu tình thì « những cuộc chống đối trên là tấm gương phản ánh một xã hội Brazil phong kiến và bảo thủ chỉ biết chú tâm đến các cúp bóng đá ».

 Theo kết quả thăm dò, phần lớn người dân ủng hộ phong trào phản kháng không gây bạo lực.
 
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130618-trung-quoc-dang-leo-lai-nen-kinh-te-the-gioi

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link