André Menras Hồ Cương Quyết - Đã 17 ngày nay Tiến
sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, người bị tù giam vì tội có ý kiến khác, vì dám nói
thật to điều nhiều triệu công dân Việt Nam chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, đã
bắt đầu tuyệt thực chống lại những điều kiện giam cầm mà tất cả đều chỉ
nhằm bẻ gãy tinh thần cùng ý chí dân chủ và yêu nước của anh:
Bọn "đầu trâu mặt ngựa" (tiếng Việt trong
nguyên văn – ND) làm quản giáo thì dọa giết anh, họ từ chối không cho
gia đình thăm nom, từ chối chuyển thư từ, bưu kiện và tin tức … Việt tuyệt
thực của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ chỉ là một hành động nhằm buộc người ta
tôn trọng những quyền căn bản đã được Luật pháp ghi nhận.
Cũng như rất nhiều bè bạn của tôi đang đòi trả tự
do cho anh, và bên cạnh những người bạn đó mà tôi đã đóng góp phần dựng xây
nên cái chế độ này, mong sao cho nó có tính dân chủ và khai phóng, nhưng
rồi nó lại suy thoái thành độc tài, tôi đã từng biết đến nhà tù của Việt
Nam Cộng hòa, biết đến những đe dọa giết từ phía bọn đầu trâu mặt ngựa canh
giữ tôi, biết những trận đòn trong tù, những lời giễu nhại, những câu chửi,
những cấm đoán nhận thư, nhận gói hàng, và… biết cả cuộc tuyệt thực (hai
mươi ngày khiến tôi sụt 17 kilô).
Nói vậy để thấy rằng tôi hình dung được hoàn toàn đầy
đủ những điều kiện sinh hoạt của một người đàn ông 56 tuổi trong người mang
bệnh.
![]()
Tôi cũng hình dung được cả trạng thái tâm lý của Hà
Vũ. Điều mà bọn sát thủ máu lạnh bu quanh anh và điều mà tất cả những «ông
X» chỉ huy chúng không hình dung thấy, ấy là khi cơ thể càng yếu đi thì cái
tinh thần và ý chí kháng cự càng có thêm sức mạnh đến vô cùng. Đó là sự
tiêu ma dần dần cái đói quặn thắt dạ dày những ngày đầu tuyệt thực để cho
trí não bạn được giải phóng. Đó là một trạng thái an nhiên vững vàng và yên
tĩnh xâm chiếm khắp con người bạn khiến cho ý chí bạn tăng gấp bội phần.
Với một người vô thần như tôi, được trải nghiệm trạng thái
đó khiến lòng tôi xao động sâu xa, vì nó dạy cho tôi biết «linh hồn» con
người, phần tốt đẹp nhất của con người, có thể thoát khỏi thân xác, thoát
khỏi mọi nhu cầu, mọi đòi hỏi, mọi đớn đau của cơ thể đến mức nào. Để thấy
được con người có thể thăng hoa tới mức nào. Điều đó đã dạy cho tôi biết,
trong hoàn cảnh đó, nỗi sợ không còn áp lực ra sao lên sức mạnh của tư
tưởng, và cái chính nghĩa mà ta bảo vệ, cái chính nghĩa đồng hành mọi nơi
mọi lúc với ta, đã trở thành dưỡng khí và thức ăn cho ta như thế nào.
Nghịch lý vô cùng lớn của cái nhà tù này là, khi nó
càng kinh hoàng thì nó càng khiến ta gần hơn với Tự do. Và thế là, thưa quý
vị cai ngục, quý vị có thể tha hồ vấy bùn lên con người chân chính ấy, quý
vị sẽ chẳng khi nào khiến anh ta vấy bẩn cả. Quý vị có thể xây vô số bức
tường, quây vô số dây thép gai quanh anh ta, quý vị sẽ chẳng khi nào giam
cầm được anh ta hết. Ngược lại, những hành động bất công, vô nhân và lưu
manh của quý vị sẽ chỉ làm gia tăng nỗi ô nhục và sự xấu hổ trong lòng quý
vị mà rồi có lúc quý vị từng người một sẽ phải trả lời.
Bởi vì Lịch sử được xây nên bằng những câu chuyện nhỏ
thật là cụ thể. Tôi cũng như bè bạn chẳng bao giờ quên tên của bọn đao phủ
ở Chí Hòa: Đại tá Lợi Nguyễn Tấn, Giám đốc nhà tù, Thiếu tá Tuấn, «con cáo
già» (tiếng Việt trong nguyên văn – ND) Phó giám đốc, tên cai ngục
tra tấn tù nhân Bình Xuyên Nguyễn Trung Lương… Tương tự như vậy, ông Cù Huy
Hà Vũ, gia đình ông, các bạn bè và mọi người hôm nay đang dán mắt vào anh,
sẽ không khi nào quên tên viên tướng Cao Ngọc Oánh, người pha trò đểu cáng
với vợ người tù khi trả lời rằng «… bà đừng lo: ông ấy có đủ coca cola… »,
cái tên Lường Văn Tuyến của viên Giám thị trại giam, cái tên Lê Văn Chiến
của đứa lưu manh đe dọa tù nhân Hà Vũ… Khi đánh vào nền dân chủ, vào các
quyền tự do và vào những con người công dân cụ thể, cái chế độ này chuyên
dùng lối ẩn danh.
![]()
Đó là một trong những chiến lược của họ: ăn mặc thường
phục, bị chất vấn thì câm miệng không trả lời, những tài liệu luật pháp
chính thức luôn luôn không đủ hoặc bị bỏ quên, những tên tuổi của những kẻ
gọi những cú phôn giết người: chẳng có một ai chính thức chịu trách nhiệm
hết. Đồng thời, bất kỳ lúc nào, bất kỳ cách nào, bất kỳ ở đâu và bất kỳ ai
cũng có thể ra đòn. «Không ai thấy, chẳng ai biết», như trong hệ thống
mafia vậy. Bọn người giật dây và từ trên cao chỉ huy những hành động tôi
coi là đồi bại và tội phạm đó đối với đồng bào của chúng, những kẻ thực thi
các hành động đó mà nhiều khi thực thi hết sức mẫn cán, tất cả bọn chúng
đều có tên tuổi, địa chỉ, một cuộc sống gia đình và… một doanh nghiệp (to
hoặc nhỏ)…
Vào thời đại internet và smartphone, trong một xã hội
người nọ rình mò người kia, cái xã hội vì sợ sệt mà sinh tò mò và không sao
tránh được những điều riêng tư kín đáo, thì đã đến lúc tất cả các Ông X hãy
ghi nhớ điều này: sẽ có một ngày, hoàn toàn không vì bạo lực trả thù, mà
trong khuôn khổ một nền công lý dân chủ thực thụ, họ sẽ phải tính sổ về
những đau khổ họ đem lại cho đồng bào khi vi phạm luật và các quyền cơ bản
của con người. Hôm này chứ không phải hôm nào khác, nếu họ vẫn còn sót chút
sáng suốt, họ cần phải suy nghĩ tới câu tục ngữ xưa song lại luôn luôn được
thực thi, lấy đó làm điều răn đe với tất cả bọn họ: «Quan nhất thời, dân
vạn đại» (tiếng Việt trong nguyên văn – ND).
Cần phải trả tự do ngay lập tức và không điều kiện cho
ông Cù Huy Hà Vũ, cho những bạn trẻ Phương Uyên, Nguyên Kha, cho ông Trương
Duy Nhất và tất cả những người – danh mục dài, không đưa ra đây hết được –
chỉ biểu hiện bằng nhiều cách khác nhau nhưng bao giờ cũng ôn hòa những bất
đồng của họ với đường lối chính trị phản dân tộc và phản xã hội do Đảng CS
Việt Nam áp đặt dưới cái dù che là điều 4 Hiến pháp, tất cả những người chỉ
bày tỏ lòng yêu nước chống những hành động xâm lược của bọn Tàu, chỉ bày tỏ
sự đau lòng trước nạn tham nhũng đang làm cho đất nước từ trên xuống dưới
bị hoại thư, chỉ bộc lộ những sự bất bình của mình trước những sự bạo hành
ngày càng gia tăng của cảnh sát, chỉ thể hiện tình yêu thực sự của mình đối
với Tổ quốc. Những người tù chính trị sẽ chỉ càng ngày càng nhiều thêm. Lòng
quyết tâm của họ sẽ chỉ gia tăng và tỏa sáng ra bên ngoài. Cũng như biết
bao quả lựu đạn đã bị rút chốt an toàn bởi một số nhà lãnh đạo mất phương
hướng, xa rời nhân dân, đang mù quáng chèo lái theo cách được chăng hay chớ
và đang dẫn đất nước tới chỗ ngày càng tồi tệ. Những trái lựu đạn ấy sẽ
dính chặt vào bàn tay họ, những bàn tay run rẩy và đe dọa phát nổ.
Tôi xin hoàn toàn bày tỏ tình đoàn kết với ông Cù Huy
Hà Vũ và với tất cả những người tù chính trị đang nằm trong xà lim tăm tối,
trong đó có cả những người mà tôi không chia sẻ những ý tưởng nhất định.
Tôi luôn luôn nhớ tới họ và gia đình họ để nhớ lại một quá khứ sẽ còn mãi
mãi in sâu trong ký ức mình. Vì theo một cách nào đó, và ngay cả có khi có
những tác nhân ngày qua và hôm nay vẫn chưa ý thức hết, những người tù
chính trị này, những bạn «tà ru» của ngày mai, bằng những hy sinh của mình,
các bạn đang kéo dài trận chiến vì những giá trị giải phóng mà tôi vẫn
không ngừng tin tưởng, những giá trị mà nếu thiếu vắng chúng, thì không thể
có tiến bộ nào của con người và của xã hội, và mọi điều hạnh phúc chỉ là
chuyện phù du mà thôi.
Hồ Cương Quyết, người Việt gốc Pháp
Nhà đấu tranh Dân Chủ Lê
Nguyên Hồng được định cư tại Úc
Tường An, thông tín viên RFA, Paris
2013-06-16 ![]()
Ông Lê Nguyên Hồng
là người thắt caravate màu vàng, đứng cạnh 2 con trai, chụp tại phi trường
Sydney (Ảnh do tác giả gởi)
Sau gần 5 năm trong
trại tạm cư ở Thái lan, nhà đấu tranh Dân Chủ Lê Nguyên Hồng
đã được định cư tại Úc. Thông Tín Viên Tường An có cuộc phỏng vấn ông
Lê Nguyên Hồng.
Cuộc đấu tranh cho
dân chủ
Tường An : Kính chào ông Lê Nguyên Hồng, xin có lời
chào và chúc mừng ông đã được đến xứ sở tự do . Xin ông có
thể cho biết ông đến Úc bao giờ ạ
Lê Nguyên Hồng : Trước hết tôi xin kính chào quý thính giả của
đài Á Châu Tự Do. Tôi cùng hai đứa con đến Úc định cư, xuống phi trưởng
Sydney ngày 5 tháng 6 năm 2013. Hiện tôi đang sống tại Sydney cùng với gia
đình một người bạn.
Tường An : Xin ông có thể cho biết quá trình dấn
thân vào con đường đấu tranh cho Dân Chủ , Nhân quyền của ông bắt đầu
từ lúc nào và diễn tiến ra sao ạ.
Lê Nguyên Hồng : Nếu nói về cá nhân tôi và việc làm của
cá nhân tôi thì tôi nghĩ tôi chưa làm được gì để lên tiếng đòi Tự do,
Dân chủ, Nhân quyền cho Việt Nam và tham gia Khối 8406. Bản thân tôi cũng
cũng đã gặp những khó khăn khi bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam o ép
mình về vấn đề gỗ trên Tây Nguyên, ra Hà nội thì cũng gặp rất
nhiều khó khăn. Từ 20 tuổi thì đã bị 1 nhóm bộ đội đánh ngày
giữa chợ Tân Nguyên. Sau này khi trưởng thành và có gia đình riêng thì
tôi thấy ở địa phương của tôi có nhiều bức xúc quá nên tôi
đã phải lên tiếng.
Vào ngày 3 tháng 3
năm 2003 tôi đã viết 1 bài tường trình khá là chi tiết để xin gặp Phan
văn Khải lúc đó đang làm Thủ tướng Việt Nam , tôi đòi đối thoại và chất
vấn ông đó về tình hình đất nước, đặc biệt là về mãi lộ, ăn chặn,
sách nhiễu những người làm ăn buôn bán, những người lái xe trên đường. Ngay
từ lúc đó thì công an, an ninh tìm hiểu theo dõi về tôi rất là kỹ càng
và họ trực tiếp xuất hiện tại nhà tôi và thông báo cho tôi biết tất cả những
việc tôi làm thì đã có người kiểm soát
![]()
Logo của Khối 8406
Quá trình đấu tranh
Dân Chủ bắt đầu và tiến hành từng bước như thế trong cuộc đời
ông, năm 2005, ông phải chạy vào Sài Gòn, ở đó ông tiếp xúc
với nhà Dân chủ Đỗ Nam Hải. Năm 2008, ông chính thức tham
gia khối 8406. Ông tiếp tục viết lên những bài báo với mục đích tố cáo
tham nhũng, hối lộ để mong có thế cải tổ được chế độ.
Tuy nhiên, sau 1 một
thời gian, nhận thức những việc làm của mình có thể bị bắt bớ,
trù dập nên ông đã quyết định vượt thoát khỏi Việt Nam ngõ hầu tìm một môi trường
khác để có thể tiếp tục viết. Thoát khỏi sự kiểm soát nghiêm
ngặt của công an, ông đã trốn khỏi cơ sở làm ăn của gia đình ngày
7/5/2008 để đến Kam-Pu-Chia và sau đó đến Thái lan ngày 1/8/2008.
Ông Lê Nguyên Hồng kể lại quá trinh vượt thoát như sau :
Vượt biên để tiếp
tục tranh đấu
Việc tôi tham gia
vào khối 8406 là cả 1 quá trình mà tôi có tìm hiểu và tôi cũng có ghi
chép lại để có thể nói lên ý tưởng của mình để có thể thay
đổi cái chế độ đó, tôi biết là khi tôi viết thì tôi có thể bị bắt
và bị cầm tù ngay lập tức cho nên tôi quyết định chạy ra nước ngoài để có
thể viết lên tất cả những ý tưởng của mình và đưa lên phổ biến
trên mạng. Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngày 7 tháng 5 năm 2008 vẫn
có 1 số công an khoảng 5-6 người canh gác trước cửa tiệm ăn nhà tôi.
Việc công an gác nhà tôi như vậy, tôi vượt ra ngoài rất khó khăn. Tôi
chuẩn bị một dây thừng ở cửa sổ sau nhà và thoát ra
ngoài. Tôi vượt biên sang Kam-Phu-Chia, tôi ở đó khoảng 3 tháng ,
sau đó thì tôi tiếp tục chạy sang Thái lan.
Ngày 4 tháng 6 năm
2013, ông được chính thức được nhận định cư tại Úc, ngày 5 tháng 6 ông
cùng hai con trai 23 và 25 tuổi đặt chân đến Sydney. Khi được hỏi về những
ngày sắp tới trên quê hương thứ 3, ông cho biết sẽ tiếp tục viết
và trung thành với khối 8406 mà ông đã là thành viên từ năm
2008 :
Tôi nghĩ rằng đấu
tranh là một nhu cầu, và cái nhu cầu của tôi thì chưa dừng lại khi mà chế dộ Cộng
sản ở Việt Nam vẫn còn tồn tại, khi đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp
tục gieo rắc những đau thương cho Dân chủ và Nhân quyền Việt Nam
thì tôi vẫn còn tiếp tục đấu tranh và hiện tại tôi đã kết hợp đấu tranh, viết
bài trên internet để chống lại chế độ Cộng sản ở Việt
Nam một cách ôn hoà.
Ngoài ra, tôi đã là
một thành viên của khối 8406, tôi là người viết blog, tôi đã chọn cách làm
như thế và tôi chọn một tổ chức để mình đứng , và
như thế đã đủ. Tuy nhiên đối với những tổ chức như là
khối 1706 là khối yểm trợ cho Tự do , Dân chủ thì
không ảnh hưởng gì cho việc đấu tranh của tôi. Còn việc tham gia một tổ chức
hay đảng phái khác thì tôi sẽ không tham gia thêm một tổ chức nào
nữa »
Nước Việt Nam đã thống
nhất nhưng như một nghịch lý, những cánh chim Việt lại phải bay đi khắp
bốn phương trời để tìm Tự do, và dù ở đâu, những tâm hồn
Việt lại vẫn mong một ngày được thở trên chính quê hương mình,
nhưng là một quê hương không còn tiếng kêu gào của dân oan mất đất, của những
bàn tay nhuốm máu dân mình. Xin mượn lời kêu gọi của ông Lê Nguyên Hồng
trong những ngày đầu trên xứ sở Tự Do để kết thúc bài
phỏng vấn này :
Đồng bào trong và
ngoài nước cần bắt tay đoàn kết, yểm trợ lẫn nhau. Ở hải
ngoại và quốc nội cùng chung một lòng giải thể chế độ Cộng sản
thì mới có cơ hội đưa Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam và chế độ Cộng
sản không thể sửa chữa được nữa mà nó phải được thay bằng quyền lực của
Nhân dân.
nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/democ-fig-lnhong-aust-06162013083623.html
|
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Wednesday, June 19, 2013
Blogger Việt Nam: người bị bắt, kẻ an toàn. Vì sao?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Ðâu phải chỉ nhân dân mới khổ!
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Ðâu phải chỉ nhân dân mới khổ!
Song Chi
Friday, June 14, 2013 7:35:35 PM
Bất chấp những “điệp khúc tuyên truyền” của đảng và nhà nước cộng sản từ bao nhiêu năm nay rằng Việt Nam là một đất nước ổn định về chính trị, bình yên, không có khủng bố, đảo chính, ám sát, bạo loạn hay những vụ nổ súng sát nhân hàng loạt, xã hội Việt Nam hiện tại thực sự rối ren, bất ổn về mọi mặt.
Không có ngày nào mà trên báo chí truyền thông của nhà nước lại
không có những tin tức tiêu cực, phản ánh sự khủng hoảng toàn diện của xã hội
từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, y tế, pháp luật, môi trường, đạo đức con
người...
Ngay chính trị, cũng chỉ giữ được cái vỏ ổn định bên ngoài, khi tỷ lệ dân oan đi biểu tình khiếu kiện, công nhân đình công, những người bất đồng chính kiến, hay đơn giản chỉ là thực hiện quyền tự do ngôn luận, bị bắt, bị kết án tù ngày càng nhiều.
Và những cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực, hạ bệ nhau trong bộ máy cao cấp nhất của nhà cầm quyền cũng ngày càng không thể che giấu được nữa.
Sự bất ổn của xã hội, của mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không còn phù hợp với thời đại, với lòng dân đó tác động rõ rệt trong từng con người đang sống trong cái xã hội, cái thể chế ấy. Người dân bị bất an. Luôn luôn phải sống trong tâm trạng lo lắng, sợ hãi, đối phó với đủ thứ chuyện.
Cơm áo là mối lo lớn nhất, đặc biệt trong tình hình kinh tế Việt Nam đang khó khăn ảm đạm như hiện nay, rồi nào giá xăng tăng, điện nước tăng, vật giá tăng, lạm phát phi mã khiến đồng tiền ngày càng mất giá mà lương thì bèo bọt không đủ sống. An sinh xã hội hầu như không có nên người dân Việt Nam phải lo tích cóp phòng ngừa lúc ốm đau, tai nạn, tuổi già, khi thất nghiệp, cũng như lo chuyện học hành tương lai cho con cái vì y tế hay giáo dục ở Việt Nam bây giờ đều phải có tiền.
Bước ra đường thì lo tai nạn giao thông từ bao lâu nay vẫn là thủ phạm giết chết khoảng 11, 12 nghìn người mỗi năm, chưa kể hàng nghìn người khác bị thương tật hoặc tàn phế.
Chẳng riêng gì tai nạn giao thông, với người Việt Nam bây giờ, cái chết oan uổng có thể đến từ bất cứ nguyên nhân lãng nhách nào, mà chủ yếu là từ sự vô trách nhiệm của con người, sự bất lực của bộ máy chính quyền, và luật pháp lỏng lẻo.
Ví như chết cháy vì những cây xăng xây gần khu dân cư quá bị bốc cháy, chết vì “hố tử thần” trên đường, vì dây điện giăng khắp nơi bị hở, cầu, nhà... mới xây xong đã sụp...
Nếu không chết ngay thì cũng chết từ từ vì ung thư do môi trường bị ô nhiễm nặng nề, thực phẩm “bẩn,” hư thối, độc hại, tràn lan khắp nơi.
Người dân còn phải đối phó với trăm ngàn nỗi lo khác. Nào chạy trường tìm chỗ học tốt cho con, chạy chức, chạy tìm việc làm, hối lộ cho cơ quan công quyền khi phải có việc cần đến thủ tục giấy tờ, hối lộ cho y bác sĩ khi đau ốm, quà cáp cho xếp để được yên thân, quà cáp cho thầy cô để con mình khỏi bị “đì”...
Lỡ có chuyện phải đụng đến công an hay bị mời lên đồn công an “làm việc” thì lắm khi không giữ được mạng sống mà về...
Ngay với những người giàu có, giới kinh doanh thành đạt thì cũng đủ thứ phải lo khi làm ăn trong một môi trường kinh tế bất ổn, luật pháp không rõ ràng như ở Việt Nam. Một vài năm gần đây hàng trăm ngàn doanh nghiệp lớn nhỏ bị phá sản, nhiều đại gia bị mất trắng tài sản, một số phải nhập viện tâm thần cho thấy tình trạng “người giàu cũng khóc” ở Việt Nam.
Ðó là nếu mũ ni che tai, chỉ biết sống cho mình và gia đình, còn nếu bức xúc chuyện đất nước, thực trạng xã hội mà xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc hay viết blog chỉ trích nhà nước thì gặp đủ thứ rắc rối, hoặc bị bắt, bị tù dài hạn.
Ðối với đa số người dân Việt Nam, do phải sống lâu trong một môi trường nơi con người không có bất cứ một quyền tự do dân chủ nào, trong một đất nước chỉ sau vài thập niên đã bị tụt hậu hàng chục, hàng trăm năm so với các nước láng giềng, người ta cũng dần trở nên quen đi.
Dù có thể bức bối, phẫn uất, nhưng rồi người dân cũng đành chấp nhận. Vả chăng, chưa kịp tức giận với sự kiện phi lý, bất bình thường hay cái ác cái xấu này thì đã có chuyện khác xảy ra với mức độ ngày càng lớn hơn.
Con người đâm ra bão hòa, vô cảm dần dần và không nhận ra một cách đầy đủ rằng trong những quốc gia khác, người ta sống khác hẳn.
Người dân thì như thế, còn nhà cầm quyền Việt Nam? Họ có hoàn toàn sung sướng không? Có lẽ là không. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, với đủ thứ nỗi lo, sợ.
Nhìn ra bên ngoài, dù có tự huyễn hoặc đến đâu, cũng có những người trong giới lãnh đạo nhận ra sự thật rằng về nhiều mặt, Việt Nam hiện đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới.
So với cái giai đoạn mà giới cầm quyền Việt Nam ngây ngất trong niềm tự hào đã chiến thắng được hai đế quốc Pháp, Mỹ, trong ảo tưởng được cả thế giới kiềng nể... thì bây giờ nhắc đến Việt Nam, là nhắc đến một quốc gia vẫn còn nghèo nàn lạc hậu, nhưng lại có một chế độ độc tài thuộc loại hà khắc trên thế giới. Việt Nam thường xuyên bị các nước dân chủ, các tổ chức phi chính phủ nhắc nhở, khuyến cáo về hồ sơ đàn áp tự do dân chủ, đàn áp tôn giáo, chà đạp lên nhân quyền...
Bộ mặt lem luốc của chế độ khiến Việt Nam không còn được thế giới thiện cảm. Trong khi các quốc gia láng giềng khác đều có đồng minh, có bạn bè thực sự hỗ trợ thì Việt Nam đơn độc đối mặt với hiểm họa đánh mất chủ quyền, độc lập, lãnh thổ lãnh hải ngày càng tăng từ Trung Quốc.
Hiểu được sự đơn độc yếu thế của mình, nhà cầm quyền Việt Nam trở nên bạc nhược, cố nín nhịn Trung Quốc nhưng càng nhịn nhục thì Trung Quốc càng lấn tới, còn người dân thì cũng càng phẫn nộ trước sự hèn hạ đó. Ðúng là bị sức ép cả hai chiều.
Mặt khác, sự yếu kém trong điều hành lãnh đạo kinh tế, xã hội mà nguyên nhân chính là do mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không phù hợp, đã cản trở sự phát triển của Việt Nam.
Những người chịu trách nhiệm cao nhất trong bộ máy đảng, chính phủ và từng cá nhân đứng đầu các ban ngành cụ thể không phải không nhìn thấy những khó khăn trong lĩnh vực của họ và những bất cập của cơ chế. Nhưng họ lại không thể giải quyết, tháo gỡ được khi cả cái cơ chế ấy vẫn cứ tồn tại. Càng loay hoay vá víu thì càng rối, càng bế tắc.
Trong lúc đó thì kinh tế ngày càng khủng hoảng, xã hội rối ren, lòng dân oán giận. Nhà cầm quyền thừa hiểu mọi thứ có thể đổ sụp dưới chân họ hoặc người dân có thể không chịu đựng được nữa và vùng dậy.
Càng sợ hãi thì càng nhìn thấy chung quanh toàn những “thế lực thù địch,” càng ra sức ngăn chặn, đàn áp, nhưng càng đàn áp thì chỉ làm cho những mâu thuẫn trong lòng xã hội có nguy cơ bùng nổ hơn mà thôi.
Sự bảo thủ, thiếu một tầm nhìn viễn kiến về chính trị, thiếu tự tin khiến nhà cầm quyền Việt Nam tự trói mình, bỏ qua rất nhiều cơ hội. Ðối nội, là cơ hội tự tháo gỡ những ngòi nổ khác nhau trong xã hội, và thay đổi để phát triển.
Một trong những ví dụ gần đây nhất là sửa đổi Hiến Pháp, thay đổi luật sở hữu đất đai để tháo ngòi nổ là mâu thuẫn giữa người nông dân với nhà cầm quyền, ban hành luật biểu tình để tạo điều kiện cho người dân xả bớt nỗi bất bình, thể hiện quyền phản đối công khai trong khuôn khổ luật pháp. Hoặc xóa bỏ điều 4 để tránh đi tất cả những tệ hại phát sinh từ cơ chế độc đảng không bị giám sát lâu nay.
Thế nhưng cuối cùng họ đã không thay đổi bất cứ cái gì.
Ðối ngoại cũng thế, họ đã tự bỏ qua rất nhiều cơ hội để có những bước phát triển mạnh mẽ hơn trong mối quan hệ với Hoa Kỳ hay thoát ra khỏi cái vòng kim cô của Trung Quốc.
Càng trì hoãn, thì cơ hội trong-ngoài càng ít đi, và những kết cục tệ hại hơn như sự sụp đổ của chế độ hoặc sự lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc càng không tránh khỏi.
Ngay chính trị, cũng chỉ giữ được cái vỏ ổn định bên ngoài, khi tỷ lệ dân oan đi biểu tình khiếu kiện, công nhân đình công, những người bất đồng chính kiến, hay đơn giản chỉ là thực hiện quyền tự do ngôn luận, bị bắt, bị kết án tù ngày càng nhiều.
Và những cuộc đấu đá, tranh giành quyền lực, hạ bệ nhau trong bộ máy cao cấp nhất của nhà cầm quyền cũng ngày càng không thể che giấu được nữa.
Sự bất ổn của xã hội, của mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không còn phù hợp với thời đại, với lòng dân đó tác động rõ rệt trong từng con người đang sống trong cái xã hội, cái thể chế ấy. Người dân bị bất an. Luôn luôn phải sống trong tâm trạng lo lắng, sợ hãi, đối phó với đủ thứ chuyện.
Cơm áo là mối lo lớn nhất, đặc biệt trong tình hình kinh tế Việt Nam đang khó khăn ảm đạm như hiện nay, rồi nào giá xăng tăng, điện nước tăng, vật giá tăng, lạm phát phi mã khiến đồng tiền ngày càng mất giá mà lương thì bèo bọt không đủ sống. An sinh xã hội hầu như không có nên người dân Việt Nam phải lo tích cóp phòng ngừa lúc ốm đau, tai nạn, tuổi già, khi thất nghiệp, cũng như lo chuyện học hành tương lai cho con cái vì y tế hay giáo dục ở Việt Nam bây giờ đều phải có tiền.
Bước ra đường thì lo tai nạn giao thông từ bao lâu nay vẫn là thủ phạm giết chết khoảng 11, 12 nghìn người mỗi năm, chưa kể hàng nghìn người khác bị thương tật hoặc tàn phế.
Chẳng riêng gì tai nạn giao thông, với người Việt Nam bây giờ, cái chết oan uổng có thể đến từ bất cứ nguyên nhân lãng nhách nào, mà chủ yếu là từ sự vô trách nhiệm của con người, sự bất lực của bộ máy chính quyền, và luật pháp lỏng lẻo.
Ví như chết cháy vì những cây xăng xây gần khu dân cư quá bị bốc cháy, chết vì “hố tử thần” trên đường, vì dây điện giăng khắp nơi bị hở, cầu, nhà... mới xây xong đã sụp...
Nếu không chết ngay thì cũng chết từ từ vì ung thư do môi trường bị ô nhiễm nặng nề, thực phẩm “bẩn,” hư thối, độc hại, tràn lan khắp nơi.
Người dân còn phải đối phó với trăm ngàn nỗi lo khác. Nào chạy trường tìm chỗ học tốt cho con, chạy chức, chạy tìm việc làm, hối lộ cho cơ quan công quyền khi phải có việc cần đến thủ tục giấy tờ, hối lộ cho y bác sĩ khi đau ốm, quà cáp cho xếp để được yên thân, quà cáp cho thầy cô để con mình khỏi bị “đì”...
Lỡ có chuyện phải đụng đến công an hay bị mời lên đồn công an “làm việc” thì lắm khi không giữ được mạng sống mà về...
Ngay với những người giàu có, giới kinh doanh thành đạt thì cũng đủ thứ phải lo khi làm ăn trong một môi trường kinh tế bất ổn, luật pháp không rõ ràng như ở Việt Nam. Một vài năm gần đây hàng trăm ngàn doanh nghiệp lớn nhỏ bị phá sản, nhiều đại gia bị mất trắng tài sản, một số phải nhập viện tâm thần cho thấy tình trạng “người giàu cũng khóc” ở Việt Nam.
Ðó là nếu mũ ni che tai, chỉ biết sống cho mình và gia đình, còn nếu bức xúc chuyện đất nước, thực trạng xã hội mà xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc hay viết blog chỉ trích nhà nước thì gặp đủ thứ rắc rối, hoặc bị bắt, bị tù dài hạn.
Ðối với đa số người dân Việt Nam, do phải sống lâu trong một môi trường nơi con người không có bất cứ một quyền tự do dân chủ nào, trong một đất nước chỉ sau vài thập niên đã bị tụt hậu hàng chục, hàng trăm năm so với các nước láng giềng, người ta cũng dần trở nên quen đi.
Dù có thể bức bối, phẫn uất, nhưng rồi người dân cũng đành chấp nhận. Vả chăng, chưa kịp tức giận với sự kiện phi lý, bất bình thường hay cái ác cái xấu này thì đã có chuyện khác xảy ra với mức độ ngày càng lớn hơn.
Con người đâm ra bão hòa, vô cảm dần dần và không nhận ra một cách đầy đủ rằng trong những quốc gia khác, người ta sống khác hẳn.
Người dân thì như thế, còn nhà cầm quyền Việt Nam? Họ có hoàn toàn sung sướng không? Có lẽ là không. Nhà cầm quyền Việt Nam cũng phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, với đủ thứ nỗi lo, sợ.
Nhìn ra bên ngoài, dù có tự huyễn hoặc đến đâu, cũng có những người trong giới lãnh đạo nhận ra sự thật rằng về nhiều mặt, Việt Nam hiện đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới.
So với cái giai đoạn mà giới cầm quyền Việt Nam ngây ngất trong niềm tự hào đã chiến thắng được hai đế quốc Pháp, Mỹ, trong ảo tưởng được cả thế giới kiềng nể... thì bây giờ nhắc đến Việt Nam, là nhắc đến một quốc gia vẫn còn nghèo nàn lạc hậu, nhưng lại có một chế độ độc tài thuộc loại hà khắc trên thế giới. Việt Nam thường xuyên bị các nước dân chủ, các tổ chức phi chính phủ nhắc nhở, khuyến cáo về hồ sơ đàn áp tự do dân chủ, đàn áp tôn giáo, chà đạp lên nhân quyền...
Bộ mặt lem luốc của chế độ khiến Việt Nam không còn được thế giới thiện cảm. Trong khi các quốc gia láng giềng khác đều có đồng minh, có bạn bè thực sự hỗ trợ thì Việt Nam đơn độc đối mặt với hiểm họa đánh mất chủ quyền, độc lập, lãnh thổ lãnh hải ngày càng tăng từ Trung Quốc.
Hiểu được sự đơn độc yếu thế của mình, nhà cầm quyền Việt Nam trở nên bạc nhược, cố nín nhịn Trung Quốc nhưng càng nhịn nhục thì Trung Quốc càng lấn tới, còn người dân thì cũng càng phẫn nộ trước sự hèn hạ đó. Ðúng là bị sức ép cả hai chiều.
Mặt khác, sự yếu kém trong điều hành lãnh đạo kinh tế, xã hội mà nguyên nhân chính là do mô hình thể chế chính trị lạc hậu, không phù hợp, đã cản trở sự phát triển của Việt Nam.
Những người chịu trách nhiệm cao nhất trong bộ máy đảng, chính phủ và từng cá nhân đứng đầu các ban ngành cụ thể không phải không nhìn thấy những khó khăn trong lĩnh vực của họ và những bất cập của cơ chế. Nhưng họ lại không thể giải quyết, tháo gỡ được khi cả cái cơ chế ấy vẫn cứ tồn tại. Càng loay hoay vá víu thì càng rối, càng bế tắc.
Trong lúc đó thì kinh tế ngày càng khủng hoảng, xã hội rối ren, lòng dân oán giận. Nhà cầm quyền thừa hiểu mọi thứ có thể đổ sụp dưới chân họ hoặc người dân có thể không chịu đựng được nữa và vùng dậy.
Càng sợ hãi thì càng nhìn thấy chung quanh toàn những “thế lực thù địch,” càng ra sức ngăn chặn, đàn áp, nhưng càng đàn áp thì chỉ làm cho những mâu thuẫn trong lòng xã hội có nguy cơ bùng nổ hơn mà thôi.
Sự bảo thủ, thiếu một tầm nhìn viễn kiến về chính trị, thiếu tự tin khiến nhà cầm quyền Việt Nam tự trói mình, bỏ qua rất nhiều cơ hội. Ðối nội, là cơ hội tự tháo gỡ những ngòi nổ khác nhau trong xã hội, và thay đổi để phát triển.
Một trong những ví dụ gần đây nhất là sửa đổi Hiến Pháp, thay đổi luật sở hữu đất đai để tháo ngòi nổ là mâu thuẫn giữa người nông dân với nhà cầm quyền, ban hành luật biểu tình để tạo điều kiện cho người dân xả bớt nỗi bất bình, thể hiện quyền phản đối công khai trong khuôn khổ luật pháp. Hoặc xóa bỏ điều 4 để tránh đi tất cả những tệ hại phát sinh từ cơ chế độc đảng không bị giám sát lâu nay.
Thế nhưng cuối cùng họ đã không thay đổi bất cứ cái gì.
Ðối ngoại cũng thế, họ đã tự bỏ qua rất nhiều cơ hội để có những bước phát triển mạnh mẽ hơn trong mối quan hệ với Hoa Kỳ hay thoát ra khỏi cái vòng kim cô của Trung Quốc.
Càng trì hoãn, thì cơ hội trong-ngoài càng ít đi, và những kết cục tệ hại hơn như sự sụp đổ của chế độ hoặc sự lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc càng không tránh khỏi.
Song Chi
CUỘC TRƯỜNG CHINH CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Nguyễn Nhơn
Cách nay chừng hai năm, ký giả Roger
Cohen viết trên báo New York Times đại ý: Phải một phần tư thế kỷ nữa, Bắc Kinh
và Hà Nội mới có Tự do “ nhiều hơn “ bây giờ!
Lúc ấy giới trẻ VN đang bừng bừng khí
thế chống Tàu xâm lăng cho nên gã nhà quê tui đọc thấy câu trên thiệt là bực.
Làm sao mà phải 25 năm nữa, Đất nước tôi mới chỉ có được tự do kha khá
hơn hiện tại như vậy?!
Đối với tôi, sau 36 năm dài tăm tối
dưới ách nô lệ cọng sản,
Ngày 5 Tháng 6 Năm 2011 là ngày trọng
đại trong lịch sử nước Việt Nam.
Ngày mà 5-7 ngàn con dân Bến Nghé, Đồng
Nai, Bà Rịa, Vũng Tàu, Xuân Lộc, Bình Chánh, Long An kéo nhau về hội hiệp tại
Saigon xưa, biểu dương khí thế chống xâm lược chệt Tàu, đánh dấu ngày mở đầu
cuộc trường chinh diệt nội gian cọng sản bán nước, đánh đuổi Tàu khựa ra khỏi
Biển Đông, khởi phát cuộc cách mạng dân tộc, chấm dứt non 70 tăm tối cho nước
nhà.
Đến nay vừa tròn 2 năm, lần tay tính
lại, trong thời đại truyền thông điện tử, cuộc trường chinh giải cọng, cứu nước
lướt đi như hia 7 dặm.
Vẫn biết rằng 11 cuộc biểu tình ngày ấy
là do các quí ông nhân sĩ, trí thức, công thần cách mạng dàn dựng để yểm trợ
cái “ kiến nghị “ trong nước và “ Lá thơ ngỏ “ ngoài nước của các ông. Nhưng
tôi vẫn hiểu rằng, đối với giới trẻ VN, hành động của họ mang mục đích giải cọng
hay chí ít là chống đảng cs bạo ngược bán nước và chống xâm lăng Tàu tiêu biểu
qua lời ca Việt Khang: Anh là ai mà đánh tôi đau, chỉ vì tôi yêu nước?! Việt
Nam tôi đâu? Ai đem bán cho Tàu?
Ngày 5 tháng Giêng, 2012, tiếng bom
bình gas tự chế, tiếng súng hoa cải của gia đình Đoàn Văn Vươn nỗ rang trên
Cống Rộc, Tiên Lãng, báo hiệu phong trào nông dân kháng cự cường quyền “ cưởng
chế “, cào nhà, cướp ruộng đất phát khởi. Một trăm công an cơ động, bộ đội biên
phòng, dân quân mở cộc hành quân hỗn hợp tiến đánh căn nhà lầu nhỏ của Đoàn Văn
Quý với 4 người đàn ông võ trang súng hoa cải thô sơ. Kết quả: 6 côn an, bộ đội
bị bắn rỗ mặt!
Ngày 24 tháng tư, 700 nam phụ, lão, ấu
Văn Giang liều thân chống cường quyền cướp ruộng đất. Ba ngàn khuyển ưng,
khuyển phệ trang bị tận răng, khiên thép, roi điện, ống phóng lựu đạn hơi cay
tiến đánh, càn quyết nông dân tay không tấc săt.
Khói lửa mịt mùng trên cánh đồng cổ
Phụng Công, di tích lịch sử từ non hai ngàn năm trước, nơi Hai Bà Trưng dừng
quân trước khi tiến giặc Đông Hán nơi thành Luy Lâu, cổ Thăng Long.
Kế tiếp là Vụ Bản, Nam Định. 200 phụ,
lão, thiếu niên đương đầu 500 côn an cơ động: Khăn tang trắng thấm máu dân lành
rơi vãi trên cánh đồng Vụ Bản.
Cồn Dầu, Đà Nẳng tiếp theo, bị đàn áp
tơi bời.
Sài Gòn, Thủ Thiêm, bom Molotov tự vệ nỗ
vang, tuyệt vọng tự thiêu phản kháng. Rốt rồi cũng đành chịu mất nhà, mất đất,
thân bị đánh đập, tù đày.
Ô nhục cho bạo quyền là khi hai mẹ con
Thị Lài, Nguyên Thủy, phụ nữ tay yếu, chân mềm đất Cái Răng, Cần Thơ,
khỏa thân cản bước cường quyền cào nhà, cướp đất.
Nơi đất xưa cánh đồng Nọc Nạn, Bạc
Liêu, bà mẹ Đặng thị Kim Liêng uất ức vì bị cường quyền áp chế trong việc
tranh chấp đất đai, nổi lửa tự thiêu trong khi con gái blogger Tạ Phong Tần
đang lâm vòng lao lý bạo quyền.
Trên đây là vài nét tiêu biểu cho hành
động bất tuân dân sự ( civil disobedience ) trong vòng hai năm nay.
Ngày 16 tháng 5 năm 2013, trước pháp
đình bạo quyền cọng sàn, thanh niên Đinh Nguyên Kha dõng dạc tuyên bố:
“ Tôi yêu nước tôi, dân tộc tôi
Tôi chỉ chống đảng cọng sản
Mà chống đảng cs thì không có tội “
Thiếu nữ Nguyễn Phương Uyên lấy máu hòa
nước viết lời nguyền:
“ Đi, chết đi, đảng csvn bán nước
Tàu khựa cút khỏi Biển Đông “
Những lời viết, nói ấy biểu lộ rõ ý chí
của tuổi trẻ Việt Nam: Quyết chống lại VGCS bán nước và đánh đuổi giặc Tàu xâm
lăng.
Lời hịch Long An, Đồng Tháp ấy đánh dấu
cuộc trường chinh cách mạng Việt Nam, từ bất tuân dân sự chuyển sang bước đối
kháng tích cực.
Ngày 22 tháng 5, 2013, đêm trước ngày
bạo quyền Nghệ An đem ra xử phúc thẩm 8 thanh niên yêu nước, côn an giả dạng
côn đồ kéo đến thánh đường Quỳnh Lưu quấy phá buổi lễ cầu nguyện nhằm trấn áp
giáo dân kéo đến phiên xử ngày 23/5.
Dân làng phẩn nộ chống lại, bắt giữ
được 3 tên đem nhốt vào nhà kho.
Ngày 23 tháng 5, 2013, hàng trăm nông
dân Cúc Phương kéo vào phá cổng công ty du lịch Cúc Phương tràn vào vây đánh
bắt giữ 6 tên côn đồ do công ty thuê mướn đến hành hung những người phản đối
việc công ty chiếm đất của dân làng làm hành lang xanh. Người đưa tin bình
luận:” Đây có thể là vụ đầu tiên mà nông dân thẳng tay trị côn đồ, dằn
mặt cả nhà cầm quyền lẫn những kẻ vẫn quen dựa vào chế độ độc tài tham nhũng. “
Sáng ngày 24/5/2013, nông dân Văn Giang
thách thức bạo quyền kéo đền vở đất làm vụ mùa năm 2013 ngay trên thửa ruộng bị
cường quyền cưởng chế ngày 24 tháng 5, 2012.
Tóm tắt lại, cuộc trường chinh cách
mạng, trong vòng hai năm đã tiến bước, từ bất tuân dân sự thụ động đã tiến bước
sang phản kháng tấn công.
Hy vọng mùa hè năm nay, một mùa hè rực
lửa đấu tranh khi công nhân thất nghiệp và sinh viên ra trường không có việc
làm kết hợp với phong trào nông dân bị mất đất thành một mặt trận chiến đấu
chống cọng sản bán nước, hại dân.
Nguyễn
Nhơn
( Để kỷ niệm ngày 5 tháng 6 năm 2011
Người Buôn Gió - Ngày thứ 16: Nên mang xe tang đi đón tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ
Vậy là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã tuyệt thực sáng ngày thứ 16.
Với tôi thì tuyệt thực không có trong đầu, những ngày trong trại giam tôi đều ăn sạch những gì người ta cấp
cho mình. Hôm nọ anh trai tôi bị đánh ở trại Lộc Hà, tôi nghe người ta kể lại
anh trai tôi phẫn uất đòi tự thiêu. Lúc đó tôi đang bôn ba lòng vòng không có
điều kiện vào mạng để bày tỏ ý kiến mình.
Nếu anh trai tôi tự thiêu, tôi sẽ rất buồn, rất đau đớn và cả gia đình tôi
cũng vậy. Tôi sẽ gục ngã khi biết anh mình tự thiêu để phản đối sự dã man cường
quyền. Bọn chúng sẽ nói rằng anh tôi thần kinh, anh tôi đã vài lần muốn tự
tử... cái chết oan ức đó sẽ lại càng oan ức chồng chất cho người thân và bạn
bè.
Những người ít học hành, ít địa vị xã hội như anh em tôi chớ nên tự thiêu
làm gì, uổng công. Cái chết lãng nhách đó sẽ bị quên đi rất nhanh bởi những hỏa
mù của những tuyên truyền viên dư luận viên.
Nhưng nếu anh tôi uất quá mà muốn chết, có nhiều cái để chọn, chả gì phải
tự thiêu cho chúng nó cười. Nếu anh tôi chết kiểu tự thiêu ra đi một mình như
thế, thì chả cần bọn dư luận viên. Chính tôi sẽ nói anh tôi dở hơi, thần kinh.
Tôi sẽ từ không nhận là đó là anh trai mình.
Tôi may mắn được gặp gỡ và lĩnh hội tính ôn hòa nhiều ở các vị Hòa Thượng,
Giám Mục, Linh Mục, Thiền Sư của các tôn giáo... nhưng nếu mà phải chết thì
chắc tôi không tuyệt thực hay tự thiêu. Ở trường hợp buộc phải chọn đến cái
chết,tôi thích trạng Quỳnh hơn với câu nói dân dã
Trạng chết Chúa cũng băng hà hơn tất cả những lời triết lý, nhân văn mà bản
thân tôi có khi nói ra cũng rất chi là hay.
Nếu trắc nghiệm bây giờ với hai trường hợp. Người thanh niên đi xe máy tự
thiêu ở Đà Nẵng tên là gì.? Người nông dân Tiên Lãng đáng nói nhất đến tên gì.?
Chắc chắn đa số các bạn ở đây không cần tra tìm kiếm cũng bật ra cái tên Đoàn
Văn Vươn tức thời. Còn chủ định viết và đặt câu hỏi, nhưng tôi cũng chả nhớ
người thanh niên đi xe máy đó tên gì.
Những người ở địa vị không được biết nhiều trong xã hội chớ nên tự thiêu,
tự vẫn, tự tử để phản đối chế độ làm gì. Chết một mình phí lắm! Rồi kẻ thù cười
mỉa mai trên đám tang của mình thì cái chết lại càng phí hơn.
Trường hợp tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì lại khác, anh sinh trong một dòng họ,
một gia đình danh giá. Anh không thể chọn cái chết như một người lính Hồi Giáo.
Vì như vậy lại càng bất lợi hơn cho danh tiếng của anh.
Trại giam đã cho một tên cán bộ quèn, nếu tôi đoán không nhầm thì là một
tên cán bộ một vài buồng giam hay một khu nhỏ trong trại giam. Tên cán bộ này
nhận nhiệm vụ khiêu khích tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để gây cho anh phải bất ổn định
về tâm lý. Chứng tỏ đã có một sự toan tính nghiên cứu về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ
rất kỹ và trò khiêu khích bằng những thủ đoạn hèn mọn là mũi công phá mà những
kẻ muốn tấn công anh đã chọn. Những người trọng danh dự , khảng khái thường
phải đối mặt với những tên tiểu nhân với những trò tiểu nhân như vậy. Tương tự
những người dân tôn giáo hay người biểu tình yêu nước bỗng dưng không thấy công
an đâu, thay vào đó là một đám "quần chúng bức xúc" lăng mạ, chửi bới
và đánh đập họ.
Cho dù tiến sĩ Vũ đã gửi đơn khiếu nại đến các cấp, nhưng tên cán bộ quèn
đó vẫn hàng ngày nhơn nhơn đến khiêu khích anh. Không nói chúng ta cũng hiểu
đằng sau tên lính quèn này là một âm mưu được chỉ đạo từ cỡ nào mới khiến hắn
ngạo mạn như vậy.
Chắc chắn khi tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hết sức và rơi vào hôn mê. Chúng mới đưa
anh đi cấp cứu và dùng các biện pháp hồi sức, truyền đạm, truyền chất này nọ.
Có khi nhân tiện chúng truyền loại thuốc gì đó luôn. Đấy mới là điều đáng lo.
Và có khi đó mới là mục đích chính của sự khiêu khích khiến anh Vũ tuyệt thực.
Việc chị Dương Hà ỷ vào ngày sinh nhật của mình để ép chồng ăn một thìa
cháo. Đến mức anh Vũ phải mím môi tràn nước mắt nói:
- Em giết anh.
Chỉ thế thôi, người trải qua, người sâu sắc biết hùng tâm tráng trí của Cù
Huy Hà Vũ thế nào. Xin đừng đem nước mắt hay gì đó khiến anh gục ngã. Giờ là lúc
mũi lao đã lao đi. Những lời tốt đẹp, những lời nhân đạo gì gì đó, lúc này
không còn là lúc mang ra rao giảng hay khuyên nhau nữa.
Việc của chị Hà muốn cứu anh Vũ ngay bây giờ, là hãy lên phương án sẵn sàng
đón nhận nếu chồng mình chết vì tuyệt thực, tang lễ sẽ tổ chức thế nào, đưa đi
đâu, kéo dài trong bao nhiêu ngày. Phải cứng rắn chơi sát ván với chồng mình
như vậy mới cứu được chồng mình. Nếu cần hay đội khăn tang, lập bàn thờ, cầm
bài vị chồng đứng trước cổng cùng với xe tang, quan tài để chờ đợi nhận xác
chồng ở trại giam đưa ra.
Còn cứ loanh quanh van xin, lạy lục để được vào thăm chồng, để được động
viên an ủi chồng ăn vài miếng thì xét theo góc độ phụ nữ, người vợ là điều đúng
đắn. Nhưng xét theo tầm cỡ của Cù Huy Hà Vũ thì không thể nào như vậy.
Có thể một số người sẽ bảo tôi quá khích, hoặc dã tâm đẩy người khác vào
chỗ chết. Đôi khi trong đấu tranh vẫn có những người cơ hội như vậy, để họ được
tiếng với dư luận họ là người ôn hòa, nhân ái, là người đấu tranh biết giữ gìn
này nọ.
Nhưng tôi tin rằng chị Hà hiểu tấm lòng của tôi với anh Vũ. Thế là đủ.
Việc của chị cần làm là mặc áo tang, mang hoa và quan tài cùng xe tang chờ
cổng trại đón anh về. Nếu cần thì cứ đưa cả khẩu hiệu xe đón linh cữu tiến sĩ
Cù Huy Hà Vũ đang bị... sắp chết...
Người Buôn Gió
Trung Quốc đang lèo lái nền kinh tế thế giới ?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
|
Subscribe to:
Comments (Atom)
Featured Post
Popular Posts
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
-
Kính thưa qúi vị, Chắc qúi vị còn nhớ vụ VC triệt phá cây thánh giá trên Núi Thờ tại Đồng Chiêm đầu năm 2010. Vào t...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
tự ủ giá đậu xanh Phổ biến cho bà con hải ngoại mình tự ủ giá đậu xanh nhé. Lấy non 1/2 cup (8oz) đậu xanh, ngâm nước 1 đêm ...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
From: Phong Tran Subject: Con chó quá khôn Sao lại có con chó quá khôn như vậy ? Thành thạo công việc còn hơn cả con ng...
-
Lấy vợ Mễ Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ. Thấy họ kh...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
The Amazing Monkey Orchid Nature doesn’t need an audience. These wonderful orchids come from the south-eastern Ecuadorian and Peruv...
-
behalf of; Henry Doe < Vì muốn cả dân tộc tin vào một chiếc bánh vẽ ,Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa ở tương lai, nơi không có người...
-
Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo Bà vợ giám đốc lắng tai ng...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-










