Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 21, 2013

Bài phát biểu của Dân Biểu Anthony Byrne tại Quốc Hội Úc ngày 17/6/2013


 

Bài phát biểu của Dân Biểu Anthony Byrne tại Quốc Hội Úc ngày 17/6/2013


Anthony Byrne MP of Holt: 


Hôm nay tôi rất hân hạnh được nói về cuộc vận động của vị dân biểu đơn vị Fowler, người nổi

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjcWfErIlCzqxxacR3lv5mT3ceUAA0kN6c3P99el056lLSUZwKkPFjjx_n-tL0Zf3xp44BZPuzY2OnFQ0U6m04q8GlHRLCXq9dnp99jw2f90ONX2QGoMc-H6boDlee6EF9P32vPPneQKRkr/s1600/Anthony+Byrne.jpg
DB Anthony Byrne

tiếng là một nhà vận động nhân quyền cho Việt Nam. Tôi đã đọc nhiều văn bản mà ông đã chuẩn bị cho buổi điều trần ngày hôm nay. Tôi xin chúc mừng ông (cho việc hình thành) cuộc vận động này. Tại đây, tôi cũng xin nêu lên cảm xúc của tôi , và từ cái viễn kiến rõ rệt của tôi, những mối quan tâm của cộng đồng người Việt tại địa phương  thuộc đơn vị bầu Holt của tôi, về những sự vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

 

Khi nhìn vào các báo cáo chính thức, chúng ta được biết nước Úc có được một quan hệ song phương vững chắc với Việt Nam kể từ khi mối liên hệ ngoại giao được thiết lập vào năm 1973. Chúng ta cũng được biết nước Úc đã trở nên địa điểm thu hút hàng đầu cho các du học sinh Việt Nam, với hơn 23,000 du sinh đã ghi danh vào các cơ sở giáo dục của Úc và khoảng 10,000 sinh viên đang theo học hệ giáo dục Úc và các khoá huấn luyện ngay tại Việt Nam. Viện đại học RMIT hoạt động ngay tại Vìệt Nam kể từ 2001, được coi là viện đại học đầu tiên tại Vìệt Nam do ngoại quốc hoàn toàn làm chủ. Đó là những gì chúng ta được biết.

 

Tại nước Úc này, tôi hãnh diện để nói rằng chúng ta có một cộng đồng Việt Nam tuyệt vời với hơn 150,000 người. Văn bản thống kê của DFAT đưa con số lên tới 210,000 người. Cho dù là con số nào thì đây cũng là một cộng đồng tuyệt hảo đã đóng góp đáng kể cho đất nước chúng ta. Tôi tin rằng đây là cộng đồng lớn lao hàng thứ tư ở bên ngoài Việt Nam. Kể từ 1975, những di dân Việt Nam đã có những đóng góp sâu rộng cho nước Úc qua nền văn hoá của họ, lịch sử của họ và cả những gì họ mang đến cho đất nước này. Họ là những người tự hào về việc luôn quan tâm một cách sâu sắc đến quê hương của họ. Vì vậy, tôi xin lập lại, trong khi Nước Úc có mối liên hệ chặt chẽ với Việt Nam, nhiều người Việt tại Úc rất lo lắng đến những chuyện vi phạm nhân quyền trắng trợn trước đây, cả trong quá khứ và ngay lúc này tại Việt Nam.

 

Cộng đồng Việt Nam, những người đã chọn nước Úc làm quê hương mới đã đang sống và thụ hưởng những ưu điểm của một nền dân chủ với những nguyên tắc nhân quyền căn bản toàn cầu. Họ có tự do tư tưởng. Tuy vậy, họ mong ước bà con thân thuộc của họ tại quê nhà cũng được thụ hưởng những quyền tự do tương tự. Dưới chế độ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đương thời, những tự do như thế đối với nhiều người không hề hiện hữu. Thay vào đó,  như chúng ta đã nghe từ những bản điều trần của hai vị dân biểu đáng kính vừa qua, nhà cầm quyền Việt Nam liên tục trấn áp một cách có hệ thống các quyền tự do tư tưởng, tự do lập hội, tự do tập họp một cách hoà bình.

 

Tôi có nghe nói về cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Úc lần thứ 9 mà dân biểu đơn vị Fowler muốn tham dự. Đó là một cơ hội để chúng ta trình bày, nhưng cũng không thể ngăn cản tôi, thay mặt cộng đồng người Việt tại khắp các nơi trên nước Úc, cất lên một tiếng nói thật to, thật dõng dạc tại nơi này, tôi đây, và dân biểu Luke Donellan của đơn vị Narre Waren North, người bạn đồng viện tiểu bang Victoria của tôi đã từng đặt chân đến Việt Nam trước đây, cùng với vị dân biểu đơn vị Fowler và những báo cáo đồng lòng khác, chúng tôi sẽ tiếp tục tường trình những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam lên Quốc Hội. Và chính phủ Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

 

Tôi xin được cám ơn tiến sĩ Kiều Tiến Dũng, giám đốc chương trình tiếng Việt của đài truyền hình 31, người đã tự tìm đến văn phòng của tôi để bàn thảo về những vi phạm nhân quyền đã và đang xảy ra tại Việt Nam. Ông đã đặc biệt lưu ý tôi về trường hợp hai nhà hoạt động trẻ đã bị bắt giữ trước đây và bị kết tội “chỉ trích chính quyền”. Quý vị hãy tưởng tượng nếu chúng ta làm như thế trên đất nước này: có lẽ chúng ta sẽ phải bắt giữ hầu như cả nước. Nói gọn một cách cơ bản, ở Việt Nam, nếu quý vị chỉ trích chính phủ, quý vị sẽ phải vào tù. Điều này không thể chấp nhận được. Cho dù có là một chế độ cộng hoà xã hội chủ nghĩa đi chăng nữa cũng không thể chấp nhận được.

 

Như chúng ta đã được biết, trong tháng vừa qua, nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên và chuyên viên máy vi tính Đinh Nguyên Kha đã bị buộc tội lật đổ chính quyền. Thật khôi hài khi nghe những sinh viên trẻ bị kết tội lật đổ chính quyền. Theo báo chí truyền thông nhà nước, tổ chức  tự mệnh danh tự do, độc lập và đáng tôn trọng tường thuật, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha bị bắt giữ vì rải các truyền đơn mang nội dung xuyên tạc đảng và các chính sách của nhà nước liên quan tới tôn giáo và chủ quyền đất đai, đồng thời đưa ra một quan điểm bóp méo sự thật về hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc.

 

Đây là hai người sinh viên trẻ. Một lần nữa, cũng chính truyền thông nhà nước, tổ chức tự xưng độc lập đã tố cáo hai người này về việc kêu gọi và xúi giục nhân dân chống đối đảng CSVN và nhà nước CHXHXNVN.

 

Như tôi đã nói, đối với các quốc gia dân chủ khác, nếu có người bị đưa ra toà xử án chỉ vì đã phát tán truyền đơn chỉ trích chính quyền, có lẽ chúng ta sẽ có một cuộc cách mạng ngay trong tầm tay. Tôi thấy đây là một điều không thể tin được. Và nhờ cộng đồng Việt Nam của chúng ta ở đây đã phản ảnh lại mà tôi biết điều đó. Họ xót xa cảm nhận rằng, chỉ với một phiên toà kéo dài một ngày trong tháng Năm 2013, người nữ sinh trẻ Nguyễn Phương Uyên bị tuyên án 6 năm tù giam trong khi Đinh Nguyên Kha nhận bản án 8 năm. Phiên toà chỉ một ngày? Hệ thống công lý của một quốc gia kiểu gì thế?

 

Theo Tổ chức Giám sát Nhân quyền (Human Right Watch), Nguyễn Phương Uyên, 21 tuổi, ở tại Bắc Hàm Thuận, tỉnh Bình Thuận là một nữ sinh. Công an bắt giữ cô ngày 14-10-2012 tại quận Tân Phú và dẫn cô đến giam giữ tại đồn công an Tây Thanh mà không hề thông báo cho gia đình cô biết. Quý vị thử tưởng tượng, nếu tại đất nước này, con trai hoặc con gái của quý vị vì phản  đối một cách hợp pháp mà bị giam giữ và quý vị không được cho biết nơi chúng bị giam giữ chỗ nào, gia đình và bạn hữu của Phương Uyên đã lao vào một cuộc tìm kiếm quy mô với sự yêu cầu đòi hỏi đồn công an, đồng thời họ cũng cấp báo dư luận công khai qua các phương tiện truyền thông ngoài nước như các đài BBC, Radio Free Australia. Mãi cho đến 8 ngày sau đó, xin nhắc lại 8 ngày sau, một nhân viên công an của đồn công an Tân Thanh mới cho mẹ cô biết cô đã bị chuyển tới đồn công an thuộc tỉnh Long An. Ngày 23-10-2012, công an Long An xác nhận rằng Phương Uyên bị buộc tội có hành động tuyên truyền chống nhà nước, chiếu theo điều 88 của bộ luật hình sự. Đó là cái tự do ngôn luận có được ở Việt Nam. Theo bản cáo trạng, Nguyễn Phương Uyên bị chính thức bắt giữ vào ngày 10-10-2012, có nghĩa là 5 ngày bị bắt trước đó không được tính tới. Theo các bản báo cáo, mẹ Phương Uyên tuyên bố rằng, trong lần viếng thăm con gái ngày 26-04-2013, bà thấy nhiều vết tím bầm trên cổ, ngực và tay của con gái. Mẹ cô bảo con gái bà cho biết đã bị đánh đập, bị đá vào bụng rất nghiêm trọng trong thời gian bị giam giữ. Chỉ đến khi cô bất tỉnh, đám cai ngục mới ngừng tay đưa cô đến bác sị. Nhân quyền ở Việt Nam như thế đó.

 

Cũng theo Tổ chức Giám sát Nhân quyền, Đinh Nguyên Kha, cư ngụ tại Long An. Ngày 10-10-2012, anh bị tố cáo đi rải truyền đơn chống chính quyền ở tại An Sương, một địa điểm thuộc ngoại ô thành phố. Ngày 29-10-2012, toà án nhân dân thị xã Tân An đã kết tội và tuyên án Đinh Nguyên Kha 2 năm tù giam cho tội “cố ý rải truyền đơn”. Theo chính quyền nhà nước CHXHCNVN, không được phép phát tán truyền đơn, bởi vì ở Việt Nam, đặc biệt khi nói về chủ đề tự do, điều đó có thể gây thương tổn người khác. Anh Kha cũng bị buộc tội khủng bố chiếu theo điều luật 84, một điều luật thật quá tương xứng với định nghĩa trên của họ.

 

Chính quyền nước Úc phải tiếp tục lên án mạnh mẽ những vi phạm nhân quyền này bởi vì chẳng có gì tệ hơn việc vi phạm nhân quyền. Thay mặt cho cộng đồng người Việt, chúng ta cần phải nêu lên những vấn nạn trên cho đến khi nhà cầm quyền VN thay đổi lập trường, cho đến khi họ đối xử với chính người dân của họ một cách tôn trọng, cho đến khi họ để cho nhân dân họ có những quyền lợi mà cộng đồng người Việt ờ đây đang có.

 

Trong thời hạn còn lại của cuộc điều trần, tôi cũng muốn nêu lên một cách ngắn gọn về tình thế đương thời của cha Tađeo Nguyễn Văn Lý, một linh mục công giáo đã được hai dân biểu quốc hội Hoa Kỳ Chris Smith và Zoe Lofgren đề cử cho giải Nobel hoà bình năm 2013. Chúng ta đã biết chuyện của cha Lý, nhưng có thể quý vị không biết rằng vào năm 2006, người bạn đồng viện quốc hội Luke Donellan của tôi, dân biểu thuôc vùng Narrwe Warren North, ông đã từng đến thăm cha Lý vào tháng Ba 2006 để thảo luận về việc cha bị đối xử ra sao trong tay giới chức chính quyền. Sau lần thăm viếng đó, Ông Donellan, người bạn đồng viện của tôi, một vị dân cử của chính quyền tiểu bang đã bị chính quyền VN cấm không cho vào VN trong 5 năm. Hành động cấm cửa này của nhà cầm quyền CHXHCNVN đối với một vị dân biểu quốc hội, ít nhất phải nói là, thật đáng thất vọng. Và đó là tôi đã dùng ngôn ngữ ngoại giao. Ông Donellan là người luôn đứng lên đấu tranh để bảo vệ những quyền căn bản toàn cầu của con người.

 

Một lần nữa, xin cám ơn ngài dân biểu đơn vị Fowler cho cuộc vận động này. Chúng ta sẽ cùng tiếp tục nêu lên những vấn đề đương thời cùng những vi phạm đang tiếp diễn. Các sinh viên trẻ phải có quyền phản đối mà không bị cầm tù, đánh đập, không thể bị bắt bớ vô cớ. Những điều này đang tiếp diễn tại Việt Nam. Chính quyền Úc không thể cứ bàn thảo đối thoại với Việt Nam mà không tiếp tục nêu lên những vấn nạn trên. Ngày nào tôi còn có mặt tại nghị trường này, chúng ta sẽ còn tiếp tục phải làm như vậy.

Xin cám ơn

Anthony Byrne

Phương Duy lược dịch

Phát biểu của DB Úc Chris Hayes về nhân quyền ở Việt Nam


 

 
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtnmbwoLpANEBNpFhy5GB9DxwS0jSGc7FjEpbmPzpTHBdXKSmp2zBu_W2-pq0UsVgO7EZFnM8G35zczAkEy1WR2U3HdvVnp7g18si0t1PQJN2BX9dymuc829-VmohyEWAZfGH3JV6Fo5fJ/s320/Hayes+Chris+1.jpg
Ông Chris Hayes (Dân Biểu đảng cầm quyền Lao Động vùng Fowler)
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam lược dịch
17-6-2013 
 
Gần 50 năm trước đây, khi nói về tự do trên các bậc thang của Đài tưởng niệm Lincoln, ông Martin Luther King Jr đã làm thay đổi thế giới khi ông tuyên bố: "Tôi có một giấc mơ”.Tôi đề cập đến ông Martin Luther King bởi vì ông là một ví dụ điển hình của một cá nhân dũng cảm đã khuấy động ý thức trên toàn cầu với tầm nhìn của ông về tự do và hòa hợp. Tôi khám phá một điều là không thể tin được rằng những người như ông ta lại có đủ can đảm để thách thức một chính phủ và các chuẩn mực xã hội, với sự can đảm đứng lên để đấu tranh cho những gì họ tin là đúng. Thông qua những nỗ lực của họ, họ đã thay đổi thế giới và làm cho thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn.
 
Trong những năm gần đây tôi đã thấy ngày càng có nhiều người trẻ Việt Nam cũng thể hiện lòng can đảm và niềm tin tương tự (như ông Martin Luther King), những người trẻ đó đã thách thức chính quyền Việt Nam bằng cách đòi hỏi tự do và tôn trọng nhân quyền. Tự do ngôn luận không chỉ là một quyền cơ bản của con người, nó cũng là một thành phần quan trọng trong bất kỳ xã hội hiện-đại-thành-công nào. Ý chí của con người là một điều phi thường, với một tiềm lực để đạt được những kết quả thật đáng kinh ngạc cho thế giới của chúng ta. Bằng hành động hạn chế tự do ngôn luận, chính phủ Việt Nam không chỉ tước đoạt quyền cơ bản của dân chúng Việt Nam, họ còn hạn chế tiềm năng đáng phục của Việt Nam để phát triển và mang đến thịnh vượng trong xã hội toàn cầu ngày nay.
 
Tôi đã nhiều lần lên tiếng mức độ cần thiết phải báo động về việc vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Hôm nay, tôi muốn đề cập cụ thể đến hai nhà hoạt động nhân quyền trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Hai nhà hoạt động trẻ tuổi này vừa mới bị kết án bởi Tòa án nhân dân Long An với haì bản án tù từ sáu đến tám năm đối với hai thanh niên này. Họ bị kết án theo điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam, điều mà nhà nước Việt Nam gọi là “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”.
 
Hai nhà hoạt động yêu nước trẻ này đã phân phát tờ rơi tại thành phố Hồ Chí Minh, phản đối các yêu sách phi lý của Trung Quốc nhằm chiếm đóng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở Biển Đông. Theo Human Rights Watch, các tờ rơi cáo buộc Đảng Cộng sản Việt Nam đã để cho Trung Quốc có ảnh hưởng sai trái lên đất nước Việt Nam bằng việc chiếm đoạt các đảo này, cho thuê đất rừng và tận thu tài nguyên thiên nhiên quan trọng của đất nước. Các phương tiện truyền thông nhà nước Việt Nam tường thuật và chụp mũ việc làm của hai thanh niên trẻ là "xuyên tạc chính sách Đảng và của nhà nước liên quan đến tôn giáo và đất đai và thể hiện quan điểm méo mó liên quan đến hai quần đảo Trường Sa,Hoàng Sa và đường biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc”.
 
Mặc dù họ đã bị chính phủ Việt Nam và các phương tiện truyền thông nhà nước phỉ báng bôi nhọ, hai nhà hoạt động trẻ tuổi này đã được tôn vinh như những anh hùng dân tộc bởi cộng đồng quốc tế. Hành động can đảm của hai thanh niên trẻ tuổi hiên ngang đứng lên và công khai tuyên bố những gì họ tin là đúng thì rất đáng được khen ngợi. Điều này còn đặc biệt hơn do họ có độ tuổi rất trẻ.

Một cô gái trẻ tuổi rất thông minh, Nguyễn Phương Uyên, một sinh viên 21 tuổi của trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố Hồ Chí Minh, đã bị bắt và bị đưa đến đồn cảnh sát vào ngày 14 Tháng Mười năm 2012 ở quận Tân Phú. Họ đã làm điều này mà không có bất kỳ thông báo nào cho cha mẹ hoặc gia đình của cô. Tám ngày sau, gia đình cô cuối cùng mới được công an cho biết cô đã được chuyển giao đến cơ quan công an tỉnh Long An và bị buộc tội theo điều 88 của bộ luật hình sự. Vào ngày 26 tháng 4 năm nay, khi mẹ của Phương Uyên đến thăm cô ở trong nhà lao, bà nhìn thấy thân thể con gái bà có nhiều vết bầm thâm tím. Phương Uyên nói với mẹ cô rằng cô đã bị đánh đập tàn nhẫn trong khi bị giam giữ.
 
Theo công an Việt Nam, Đình Nguyên Kha, một sinh viên 25 tuổi từ Đại học Kinh tế và Công nghiệp Long an, vào ngày 10 Tháng 10 năm 2012 đã cùng với Nguyễn Phương Uyên phân phối truyền đơn chống chính phủ ở cầu vượt An Sương tại thành phố Hồ Chí Minh. Anh bị bắt ngày 11 tháng 10 năm 2012. Tại phiên tòa, anh đã tuyên bố một câu mà tôi cảm thấy phản ánh đúng với bản chất thật sự của người đàn ông trẻ tuổi này. Anh nói: “Tôi là một người yêu nước và tôi yêu đồng bào tôi. Tôi đã luôn luôn và sẽ luôn luôn yêu đồng bào tôi. Tôi sẽ không bao giờ chống lại dân Việt Nam. Cái tôi chống là chống đảng cộng sản. Trong ba năm qua, cộng đồng người Việt sống trong khu vực tôi đại diện đã lưu ý với tôi về mức độ vi phạm nhân quyền rất đáng lo ngại tại Việt Nam.
 
Chỉ nội năm nay đã có ít nhất 38 nhà hoạt động ôn hoà bị kết án về các cáo buộc hoạt động chống đối nhà nước. Đầu năm nay tôi đã lên tiếng về 14 nhà hoạt động nhân quyền bị xét xử và bị kết tội vào tháng Giêng và bị kết án từ ba đến 13 năm tù giam chỉ vì họ đã thực hiện quyền cơ bản của họ về tự do ngôn luận.
 
Tại Úc, cũng như trong hầu hết các nước dân chủ khác, chủ thuyết phân chia quyền lực được áp dụng để bảo đảm tính độc lập của ngành tư pháp của chúng ta để thẩm phán và tòa án có thể hoạt động mà không sợ hãi hay thiên vị trong khi thực thi pháp luật. Tuy nhiên, ở Việt Nam có vẻ như không có sự phân chia rõ ràng giữa các cơ quan lập pháp, hành pháp hay tư pháp vì tất cả các cơ quan hành chính của chính phủ đều nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của Đảng cộng sản. Là người Úc, chúng tôi tin rằng việc bảo vệ quyền con người của mỗi cá nhân là rất quan trọng trong nỗ lực toàn cầu của chúng ta nhằm đạt được hòa bình, an ninh, tự do và phẩm giá lâu dài cho mọi người. Là người Úc, sự cam kết của chúng ta đối với nhân quyền là một sự phản ánh của các giá trị quốc gia của chúng ta trong đó quyền con người của mỗi cá nhân và quyền tự do đều được tôn trọng.
 
Cộng đồng quốc tế đã mạnh mẽ lên án các hành động sai trái của chính quyền Việt Nam. Tổ chức Giám Sát Nhân quyền (Human Rights Watch) và Tổ chức Ân xá quốc tế đã thường xuyên đưa ra tuyên cáo chỉ trích hành động vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Gần đây, Toà Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đã phát hành một tuyên bố thật mạnh mẽ nói rõ mối quan tâm của Hoa Kỳ về việc bắt giữ mới đây của hai nhà hoạt động trẻ tại Thành phố Hồ Chí Minh. Mặc dù Việt Nam tham gia ký kết Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, rõ ràng là chính phủ Việt Nam và, thực sự là như vậy, những toà án của nhà nước Việt Nam đang phủ nhận quyền được xét xử công bằng đối với các nhà hoạt động nhân quyền ôn hòa.
 
Khi hôm nay trong khi chúng ta đang nói chuyện về chuyện đau lòng đang xẩy ra tại Việt Nam, cuộc đối thoại hàng năm lần thứ chín về nhân quyền giữa Úc và Việt Nam đang diễn ra tại thủ đô Canberra.

Tôi tin rằng các cuộc đối thoại nhân quyền là một cơ hội tuyệt vời cho các tường trình về các vi phạm nhân quyền nêu trên được đưa ra. Tôi đã viết cho Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Thượng nghị sĩ Bob Carr, và đã lưu ý ông về các trường hợp vi phạm nhân quyền tại Việt Namcần được đưa ra trước phái đoàn Việt Nam trong cuộc đối thoại này. Những trường hợp vi phạm này bao gồm: 14 nhà hoạt động đã bị kết án vào ngày 8 tháng Giêng năm nay, Việt Khang, người đã bị xét xử và bị kết án vào ngày 30 Tháng 10 năm 2012, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải, người đã kết án vào ngày 24 Tháng 9 năm 2012; và Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, hai nhà hoạt động bị kết án vào ngày 16 Tháng 5 năm nay.
 
Vào tháng 3 năm 2012, tám người Hmong cũng đã bị kết án hai năm tù giam vì tội "dự phần trong một phong trào dân tộc ly khai”. Vào Tháng Hai 2012, Mục sư Nguyễn Công Chính đã bị kết án năm năm tù đối vì tội 'bóp méo tình hình trong nước bằng cách chỉ trích chính phủ và quân đội trong các phương tiện truyền thông nước ngoài”. Vào tháng 12 năm 2011, ông Nguyễn Văn Lía, 71 tuổi, người đã cảnh báo với quốc tế về tình hình các tín đồ của Phật giáo Hòa Hảo phải đối mặt với hành động đàn áp tôn giáo của nhà nước, và ông đã bị kết án năm năm tù vì “phát tán tuyên truyền chống chính phủ".
 
Mặc dù Việt Nam là thành viên của Liên Hiệp Quốc và đã chính thức tham gia ký kết Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị, những trường hợp này là bằng chứng về hành động tiếp tục trắng trợn vi phạm nhân quyền ở Việt Nam và việc nước này không tuân thủ nghĩa vụ quốc tế của họ.
 
Hôm nay, bên trong hội trường chúng tôi có ông Đoàn Kim và bà Nguyễn Bảo khánh và đại diện Khối 1706, tất cả đều hãnh diện là người dân Australia, là các thành viên cộng đồng năng động và đầy nhiệt huyết về vấn đề tự do và nhân quyền tại Việt Nam. Trong khi họ rất vững tin vào tương lai, họ không thể quên quá khứ hoặc những gì người dân Việt Nam hiện đang phải gánh chịu. Tôi xin chúc mừng họ và cám ơn họ có mặt tại đất nước này.
 
Như lúc đầu, tôi có nhắc đến ông Martin Luther King, người đã đánh thức thế giới với tầm nhìn đáng phục của ông ấy, đã can đảm đứng lên cho sự thay đổi. Cùng với cộng đồng người Việt tại Úc, tôi cũng có một giấc mơ. Tôi ước mơ:
 
rằng 90 triệu người dân sống ở Việt Nam sẽ có những quyền con người cơ bản của họ và được vinh danh bởi chính phủ của họ;
 
rằng những người anh hùng với đủ can đảm đúng ra lên tiếng cho những gì là đúng sẽ được tôn trọng thay vì bị phỉ báng và bị tống vào tù;
 
và rằng chính phủ Việt Nam sẽ tuân thủ các nghĩa vụ pháp lý quốc tế và đứng vào vị trí của nưóc mình giữa các quốc gia tiến bộ trên thế giới.
 
Tôi tham gia với cộng đồng của tôi trong niềm mơ ước rằng một ngày không xa nào đó các quyền tự do, dân chủ và nhân quyền sẽ được phục hồi cho toàn thể người dân Việt Nam.

Dân kiếm không nổi 50 ngàn, quan xin dự án nghìn tỷ





Dân kiếm không nổi 50 ngàn, quan xin dự án nghìn tỷ


(ĐVO) – ‘Khi xây dựng dự án xin tiền nhà nước đi mua máy móc, thiết bị, rồi không lấy hiệu quả đánh giá công việc mà mải chạy theo những mối lợi riêng sẽ thấy rõ hơn tội lãng phí này lớn đến đâu’.



Xung quanh câu chuyện những dự án nghìn tỷ và bóng dáng của sự lãng phí Báo Đất Việt đã có cuộc trao đổi nhanh với PGS.TS Bùi Thị An, Đại biểu Quốc hội khóa XIII về vấn đề này.

PV: - Thưa bà, Quốc hội đang thảo luận về dự thảo Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí (sửa đổi). Theo ý kiến của cá nhân bà thực trạng lãng phí ở nước ta hiện nay như thế nào để thấy được sự cần thiết phải điều chỉnh luật?

PGS.TS Bùi Thị An: - Tôi cho rằng việc sửa đổi Luật lần này là quá cần thiết. Trong mấy năm qua dù có Luật nhưng lãng phí như lá mùa xuân chứ không phải như lá mùa thu nữa. Lãng phí có thể thấy từ vùng nào, miền nào cũng có. Tất cả chỗ nào có tài sản công, tiền của công là có lãng phí. Thực trạng này không cần nhân rộng mà nó cứ lan truyền. Tình trạng này phổ biến.

Nếu nói có Luật để hạn chế ngay được tình trạng lãng phí thì khó. Bởi không ai muốn tự cắt tay mình. Bệnh lãng phí này là do chính mình sinh ra. Do vậy bắt buộc phải có chế tài. Tiêu chí cụ thể.

Điển hình trong lãng phí này dễ nhìn thấy từ các dự án bất động sản, mua sắm tài sản công đã tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền của dân.

Theo ĐB Bùi Thị An: Cứ ở đâu có tài sản công, tiền của công là có lãng phí
Theo ĐB Bùi Thị An: Cứ ở đâu có tài sản công, tiền của công là có lãng phí

PV: - Thưa bà, bà vừa nhắc tới việc lãng phí tiền thuế của dân trong các dự án bất động sản, mua sắm tài sản công thế nhưng đó chỉ là một trong hàng ngàn ví dụ có thể nêu ra. Câu chuyện 1.800 tỉ nắn dòng chảy Sông Hồng và hiện Cục Đường thủy nội địa đang làm thủ xin thêm 1600 tỷ nữa để điều chỉnh dự án; mới đây Sở PCCC Hà Nội đã đưa ra con số 6000 tỉ đồng xin TP Hà Nội để trang bị thiết bị cho cảnh sát PCCC hay như dự án 1.100 tỉ đồng mà Bộ Tài nguyên và Môi trường xin Chính phủ để mua tàu điều tra tài nguyên môi trường biển…

Những con số nghìn tỉ được đưa ra trong thời buổi kinh tế khó khăn này đã nhận được nhiều ý kiến phản biện cho rằng lãng phí, không cần thiết khi đối chiếu vào hiệu quả thực tế sử dụng. Vậy quan điểm của bà về việc này như thế nào?

PGS.TS Bùi Thị An: - Tôi nghĩ rằng trước hết phải bàn về nhận thức. Trước hết phải thấy được lãng phí là một tội. Nếu thấy được người nông dân một nắng hai sương làm một ngày không nổi 50.000-100.000 đồng thì sẽ thấy những dự án nghìn tỉ lớn tới cỡ nào.

Trong quá trình làm, xây dựng dự án lại không có tiêu chí cụ thể xin tiền nhà nước đi mua máy móc, thiết bị, rồi không lấy hiệu quả đánh giá công việc mà mải chạy theo những mối lợi riêng sẽ thấy rõ hơn tội lãng phí này lớn đến đâu.

Đó là con chưa kể, có những dự án đề xuất tiền mua máy móc, thiết bị về nhưng rồi không có con người để sử dụng. Máy móc, thiết bị hàng nghìn tỉ xếp vào kho lâu ngày han rỉ, tiền mất và hiệu quả vẫn không có.

Khi nào họ chưa lấy hiệu quả làm đầu thì việc xin dự án, lên dự toán mua trang thiết bị vẫn còn lãng phí.

PV: - Nhưng trên thực tế những việc tương tự như vậy vẫn diễn ra trong các cơ quan công quyền, bộ ngành. Theo bà làm thế nào để hạn chế được điều này để nguồn lực không bị rơi vào những chỗ chưa thực sự cần thiết?

PGS.TS Bùi Thị An: - Phải xây dựng tiêu chí cụ thể. Tôi cho rằng phương án khoán chi triệt để cho những gì có thể khoán được sẽ là cách tốt nhất để hạn chế sự lãng phí, xin - cho. Như vậy từ các dự án ô tô, nhà xưởng… sẽ được các cơ quan tính toán kỹ và sẽ không còn chuyện ‘xin’ để kiếm thêm ngoài lương.

Bộ Tài chính nên làm tổng kết 1 năm Việt Nam đã lãng phí mất bao nhiêu GDP sẽ ra ngay.

PV: - Thưa bà, tâm lý và tư duy nhiệm kỳ, cơ chế xin cho vẫn tạo điều kiện cho những ai có cơ hội chẳng dại gì mà không ‘xin’ dự án về cho ngành, cơ quan mình. Theo bà làm thế nào để dòng đời các dự án không trôi theo nhiệm kỳ?

PGS.TS Bùi Thị An: - Tôi nghĩ cách tốt nhất là quy định hậu chịu trách nhiệm trong Luật tiết kiệm chống lãng phí. Nghĩa là kể cả khi anh nghỉ hưu cũng vẫn phải chịu trách nhiệm.

Người ký duyệt dự án, người hưởng thụ, đứng đầu dự án chịu trách nhiệm đứng ra mua sắm trang thiết bị sẽ phải theo suốt dòng đời dự án. Kể cả khi đã chuyển sang cơ quan khác hay đã nghỉ hưu.

Có như vậy mới làm lợi được cho dân, cho nước. Nếu không thì ông nào cũng nhanh chân ‘vơ’ về cho ngành mình càng nhiều càng tốt.

Xin trân trọng cảm ơn bà!


 

 

Khoan thư sức dân cùng kiệt
Tại phiên thảo luận hội trường về dự thảo luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí sáng 18/6 nhiều đại biểu bày tỏ sự bức xúc vì câu chuyện lãng phí nhan nhản khắp nơi nhưng núp bóng dự án đầu tư nên chẳng thể bỏ tù hay kết tội rõ ràng.

ĐB Ngô Thị Minh (Quảng Ninh), hiện các dự án bất động sản, các nhà máy, bến cảng, các trường đại học, cao đẳng, đặc biệt các trường ngoài công lập, các trường trung học chuyên nghiệp, cao đẳng nâng cấp thành trường cao đẳng, đại học và nhiều lĩnh vực khác đang phát triển theo phong trào và quy mô không gắn với chất lượng, không cân đối cung cầu xã hội, cung cầu nguồn nhân lực, gây lãng phí rất lớn.
Nếu Chính phủ không sớm yêu cầu các bộ, ngành chức năng, các Cục, Vụ, Viện chỉ đạo các tập thể, cá nhân phải rà soát và mô tả rõ công việc xây dựng quy chế hoạt động.
Trong đó có phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng cá nhân đảm trách từng mắt xích công việc gắn với trách nhiệm khi để xảy ra hậu quả gây lãng phí tiền bạc, thời gian của Nhà nước, của nhân dân sẽ phải chịu trách nhiệm, phải đền bù thỏa đáng thì những quy định về các hành vi gây lãng phí trong dự thảo luật vừa thiếu, vừa không khả thi khó đi vào cuộc sống.
Đồng thời mỗi cá nhân trong cơ quan Nhà nước cũng khó có thể kết nối thông tin với nhau để phối hợp thực hiện nhiệm vụ và xử lý công việc.

ĐB Nguyễn Xuân Thủy (Phú Thọ): Cần quy định rõ trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức trong việc thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Một trong các biểu hiện lãng phí đáng lo ngại hiện nay là lãng phí có nguyên nhân từ việc đưa ra các quyết định không phù hợp của người đứng đầu cơ quan, tổ chức như quyết định đầu tư thiếu trọng tâm, trọng điểm.
Dự án chưa dựa trên các yếu tố bảo đảm về tính kinh tế-xã hội, chưa căn cứ vào khả năng thu xếp vốn, từ đó dẫn đến nhiều công trình đầu tư lãng phí, hiệu quả thấp, nhiều dự án chậm tiến độ vì thiếu vốn, vốn đầu tư bị chôn vào trong các công trình yếu kém hoặc chậm đưa vào khai thác; Người đứng đầu cơ quan, tổ chức quyết định mua máy móc, trang thiết bị hiện đại, nhưng không sử dụng hoặc không ai biết vận hành sử dụng để lâu rồi hỏng, han rỉ dần hoặc sử dụng không hết công năng, sử dụng không hiệu quả gây lãng phí.

Bích Ngọc (Thực hiện)

Những màn kịch cuối cùng


 

 
Minh Văn
Tác giả gửi đến DienDanCTM
 
Khi con người sống giả dối và không thực lòng với nhau thì người ta gọi là đóng kịch. Nhiều người cùng đóng kịch để tự dối mình dối người thì gọi là diễn kịch. Công lý và sự thật đã không còn, niềm tin đã thực sự mất đi trong mỗi con người, đó là hiện thực xã hội Việt Nam ngày nay. Cả đất nước giờ đây đang sống những tháng ngày thê thảm nhất, dưới lừa trên, trên dối dưới – tất cả ngập chìm trong mê cung của sự lừa dối không có lối ra. Nói văn hoa hơn, thì cả xã hội Việt nam là một màn kịch lớn, và đó là những màn kịch tăm tối cuối cùng trước khi ánh bình minh xuất hiện.

Tại một kịch trường lớn nhất nước mà người ta vẫn thường gọi là “Hội trường Quốc Hội”. Ở đây
họ bàn bạc những vấn đề đại sự quốc gia, có đến hàng ngàn con người từ khắp nơi tụ họp. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy tựa một sân khấu kịch với đủ màu sắc đỏ vàng chói mắt. Các diễn viên chính thì ngồi những hàng ghế phía trên, bên dưới là các diễn viên phụ với đủ giọng 3 miền. Đôi khi họ tranh cãi nhau chí chóe theo kịch bản để đánh lừa người dân về tính dân chủ. Diễn viên nào quên mà đi quá tính “dân chủ” cho phép thì lập tức bị ông trùm sò (chủ tọa) nhắc nhở là hết giờ và đi lạc chủ đề chính, vị diễn viên này liền lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống. Thấp thoáng trong đám diễn viên chúng ta có thể thấy vài ba vị sư mặc áo cà sa, mấy vị sắc phục quân đội, một ít người mặc trang phục dân tộc thiểu số...; tất cả đều được tập duyệt và tổng duyệt trước khi diễn kịch để truyền hình trực tiếp lên ti vi.

Tuy người ta chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, nhưng nếu để ý một chút trong cách xưng hô thì chúng ta sẽ biết là họ đang diễn kịch. Ấy là việc họ gọi nhau là “đồng chí”. Từ trùm sò cho tới diễn viên, hay người bị chất vấn đều gọi nhau một duộc như vậy cả. Ai cũng hiểu rằng Quốc Hội là nơi tập trung đại diện cho nhiều chính kiến, tầng lớp, địa phương khác nhau. Vì thế mà quyền và lợi ích khác nhau, dẫn đến những quan điểm và mục đích khác nhau. Không thể nào có chuyện cùng một quan điểm và ý chí được. Có thế thì người ta mới cần họp bàn và tranh luận để phát triển tính dân chủ đất nước. Ấy nhưng chỉ với một từ “đồng chí” mà họ xưng hô với nhau đã thực sự giết chết tính “dân chủ” của người dân Việt Nam. Nó để lộ ra rằng tất cả những người có mặt đều đang diễn kịch để lừa dối nhân dân, rằng họ chính là những con rối do đảng Cộng Sản tạo ra.

Cũng không khó để đoán ra là Quốc Hội đang diễn kịch, vì vị trùm sò cũng là người của đảng, từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy nhà nước. Và lâu lâu để tạo cho người dân quên đi cái cảm giác là mình đang xem kịch, đảng lại nghĩ ra vài trò mới để thay đổi khẩu vị.

Lần này họ lại có một trò mới để thu hút sự quan tâm của người dân, ấy là việc “bỏ phiếu tín nhiệm”. Cái trò xưa như trái đất này ở các nước người ta làm cả thế kỷ nay, bây giờ đảng ta mới thực hiện. Rồi họ lu loa khắp cả nước rằng “Đó là một sự cách mạng lớn”, lần đầu tiên trong lịch sử Quốc Hội bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh lãnh đạo. Theo đó thì các đại biểu (diễn viên) Quốc Hội đi quanh một thùng phiếu để bỏ phiếu tín nhiệm theo danh sách định sẵn. Sau đó người ta công bố kết quả kiểm phiếu, đại khái là đa phần vẫn nhận được sự tín nhiệm cao, chỉ vài người hơi thấp nhưng vẫn bình chân như vại và giữ nguyên chức vụ. Cuối buổi, vị trùm sò đeo cặp kính lão vào và trịnh trọng đứng dậy tuyên bố:

- Thưa các đồng chí, kết quả kiểm phiếu cho thấy đa phần các đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước vẫn nhận được sự tín nhiệm cao. Điều đó cho thấy Quốc Hội đã làm việc nghiêm túc và dân chủ, sự nỗ lực phi thường của các đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước trong sự nghiệp phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân...

Rồi ngài liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử đắt giá mới tậu từ mẫu quốc “Trung Hoa” được treo trang trọng chính giữa kịch trường mà tuyên bố:
- Bây giờ đã đến giờ giải lao, mời các đồng chí tạm nghỉ...

Hết giờ giải lao, đám diễn viên quần chúng bên dưới lại rục rịch vào ổn định chỗ ngồi. Lần này dân chúng xem truyền hình thích thú thấy màn khẩu chiến sinh tử của các diễn viên gà nhà. Có vị phát biểu đến sùi cả bọt mép để chứng tỏ tâm huyết một lòng vì nước vì dân. Ấy thế nhưng vẫn không công hiệu, người dân vẫn lắc đầu nói với nhau: “Nói nhiều rồi, nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy, chẳng thấy thay đổi gì cả”.

Màn cuối và cũng là đòn quyết định để tạo lòng tin nơi người dân, đảm bảo sự tồn vong của chế độ. Đó là việc họ tung ra vài đào kép mới, những người này được ăn mặc chải chuốt cầu kỳ theo kiểu những anh hùng thời đại. Theo đó thì họ sẽ đóng vai anh hùng dẹp bỏ tiêu cực, gánh vác trọng trách non sông trong giai đoạn mới. Qua cách họ phát biểu hùng hồn, chém mạnh tay vào không khí để đoạn tuyệt với tham nhũng, tiêu cực thì người dân đã có vẻ xuôi xuôi mà theo dõi tiếp kịch bản.

Trong khi người dân say sưa theo dõi những anh hùng mới xuất trận và đang mơ về một tương lai tốt đẹp, thì vị trùm sò lại uể oải đứng dậy cất giọng thều thào:
- Đã kết thúc buổi họp ngày hôm nay. Mời các đồng chí chuẩn bị đi ăn cỗ...

Người dân thở dài ngao ngán, họ biết rằng đó là những màn kịch cuối cùng của chế độ trước khi lùi vào bóng tối của lịch sử.

20/6/2013

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link