Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 18, 2013

Ủy ban Bảo vệ Ký giả lên án Việt Nam tăng cường đàn áp blogger


 

Thứ Tư, 03/07/2013



Tin tức / Việt Nam


Ủy ban Bảo vệ Ký giả lên án Việt Nam tăng cường đàn áp blogger




  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



CỠ CHỮ 


Cập nhật: 03.07.2013 12:45

Một tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế có trụ sở tại Mỹ ngày 2/7 lên tiếng bày tỏ quan ngại sâu sắc về chiến dịch tiếp tục gia tăng đàn áp các blogger tại Việt Nam.

Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ nói vụ bắt giữ liên tiếp 3 blogger trong vòng chưa đầy 1 tháng với cáo buộc cùng tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” chứng tỏ Hà Nội đang tăng cường bịt miệng các ký giả trên mạng có quan điểm bất đồng với nhà nước.

Ba blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, và Đinh Nhật Uy được biết đến qua các bài blog phê phán nạn tham nhũng, chuyên quyền, phản đối Trung Quốc xâm lược, và cổ xúy dân chủ lần lượt bị bắt từ hôm 26/5 đến 15/6, theo điều 258 Bộ luật Hình sự. Điều khoản này quy định hình phạt lên tới bảy năm tù giam.

Duy Nhất và Viết Đào từng làm việc cho nhà nước. Nhật Uy từng bị công an triệu tập nhiều lần trước và sau khi em trai ông là Đinh Nguyên Kha bị tuyên án 8 năm tù về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” vì các hoạt động kêu gọi dân chủ tại Việt Nam.

Ủy ban CPJ tố cáo trong thời gian gần đây, với chiến dịch kiểm duyệt, theo dõi, bắt bớ và truy tố, Hà Nội càng ngày càng đàn áp mạnh hơn những tiếng nói đối lập thể hiện quan điểm trên các phương tiện truyền thông, nhất là những nhà hoạt động trên mạng trong lúc vẫn cấm đoán nghiêm ngặt báo chí tư nhân.

Ông Bob Dietz, điều phối viên Chương Trình Châu Á thuộc Ủy Ban CPJ, nói với VOA Việt ngữ:

“Chúng ta phải thấy rằng việc bắt giữ 3 blogger này phản ánh thành tích nhân quyền của Việt Nam vẫn tiếp tục tệ đi và sắp tới sẽ còn có thêm nhiều người bị bắt như thế nữa. Nhà cầm quyền độc tài vẫn đang tỏ ra ngoan cố bất chấp sự phản đối và áp lực của quốc tế. Cho nên, các áp lực ngoại giao cần phải được tăng cường thêm nữa. Tôi cho rằng các nước chưa áp lực đủ với Việt Nam về tầm quan trọng của tự do báo chí. Liên hiệp quốc, Hoa Kỳ, hay Liên hiệp Châu Âu cần phải chỉ trích Hà Nội mạnh mẽ và thẳng thắn hơn nữa trong lĩnh vực nhân quyền.” 

Trước CPJ, hồi cuối tháng 6 vừa qua, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cũng đã kêu gọi thế giới phản ứng mạnh trước sự đàn áp leo thang tại Việt Nam.

Ủy ban Bảo vệ Ký giả lên án Việt Nam tăng cường đàn áp blogger


Ông Bob Dietz, điều phối viên Chương Trình Châu Á thuộc Ủy Ban CPJ.Ông Bob Dietz, điều phối viên Chương Trình Châu Á thuộc Ủy Ban CPJ.

Human Rights Watch đặc biệt lưu ý đến vụ bắt giữ các blogger vì điều 258, đồng thời thúc giục cộng đồng quốc tế đứng về phía những người Việt Nam đang đấu tranh cho các quyền tự do căn bản để khẳng định rõ ràng với Hà Nội rằng không ai có thể bị bắt hay bị hành hung vì bày tỏ ý kiến.

Cùng lên án việc bắt giam các blogger Duy Nhất, Viết Đào, và Nhật Uy, tổ chức Phóng viên Không biên giới RSF có trụ sở tại Pháp khuyến cáo Việt Nam chớ nên gia tăng đàn áp những người đưa tin vì duy trì chính sách đe dọa các blogger và những nhà bất đồng chính kiến trên mạng chỉ khiến Việt Nam bị quốc tế gạt ra bên lề mà thôi.

RSF nhận xét rằng tương tự như điều 88 “tuyên truyền chống nhà nước”, điều 258 có nội dung mơ hồ là công cụ được nhà cầm quyền Hà Nội dùng để trấn áp những người chỉ trích chính phủ.

Việt Nam bị xếp thứ 172/179 quốc gia trong bảng Chỉ số Tự do Báo chí thường niên 2013 do Phóng viên Không biên giới thực hiện.

Danh sách cập nhật 39 “Hung thần của Tự Do Thông Tin” do RSF phổ biến nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới 3/5 năm nay vẫn duy trì tên Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng cộng sản Việt Nam.

 

 

Wednesday, July 17, 2013

Thu hồi đất đang tàn phá văn hóa cộng đồng ở làng quê


Thu hồi đất đang tàn phá văn hóa cộng đồng ở làng quê


Anh Vũ, thông tín viên RFA
2013-07-07

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này



Dân oan Nam Định vẫn tiếp tục kéo đến văn phòng tiếp dân trung ương đảng và Nhà nước ở số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, thủ đô Hà Nội

Dân oan Nam Định vẫn tiếp tục kéo đến văn phòng tiếp dân trung ương đảng và Nhà nước ở số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, thủ đô Hà Nội

Blog lehienduc

Nghe bài này

Những năm gần đây, bộ mặt nông thôn ở Việt nam đã thay đổi khá nhiều. Song một mặt trái của tình trạng được cho là phát triển như thế chính là cuộc sống ở làng quê bây giờ đã bị đảo lộn. Những hệ lụy từ sự xuống cấp về mặt tinh thần có thể thấy còn khủng khiếp hơn thời kỳ Cải cách Ruộng đất trước đây.

Việc thu hồi đất đai để phục vụ cho các nhà đầu tư trong và ngoài nước dưới danh nghĩa phục vụ cho việc phát triển kinh tế ở Việt nam, đặc biệt là ở nông thôn, là một hiện tượng phổ biến từ nhiều chục năm nay.


Một việc làm vi phạm Hiến pháp

Song rất ít người biết rằng đây là một việc làm vi phạm Hiến pháp, vì điều 23 Hiến pháp năm 1992 quy định nhà nước chỉ được quyền cho phép thu hồi đất trong trường hợp thật cần thiết nhằm phục vụ cho mục đích an ninh quốc phòng và các lợi ích công cộng; mà hoàn toàn không có qui định cho phép thu hồi đất phục vụ cho việc phát triển kinh tế.

Theo TS. Kinh tế Lê Đăng Doanh, Cố vấn Kinh tế cho Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Giám đốc Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương cho biết


“Trước kia đảng Cộng sản Việt nam có hứa rằng người cày sẽ có ruộng, nhưng bây giờ đảng Cộng sản Việt nam lại chủ trương cho phép nhà nước thu hồi đất phục vụ cho các dự án phát triển kinh tế - xã hội, là một điều Hiến pháp không có quy định. Hiến pháp chỉ quy định nhà nước được quyền cho phép thu hồi đất phục vụ cho mục đích an ninh quốc phòng và lợi ích công cộng. Chấm hết, không có mục đích phát triển kinh tế. Việc thu hồi đất với giá rất thấp, để giao lại cho tư nhân trong và ngoài nước kinh doanh, là một vấn đề lớn đang tranh cãi hết sức gay gắt”

Nhà nước thu hồi đất phục vụ cho các dự án phát triển kinh tế - xã hội, là một điều Hiến pháp không có quy định. Hiến pháp chỉ quy định nhà nước được quyền cho phép thu hồi đất phục vụ cho mục đích an ninh quốc phòng và lợi ích công cộng. Chấm hết, không có mục đích phát triển kinh tế.

TS. Kinh tế Lê Đăng Doanh

Việc thu hồi đất ngoài tình trạng vi hiến như thế còn gây ra biết bao nhiêu hệ lụy, làm đời sống của người nông dân bị đảo lộn.

Một truyền thống lâu đời nay của người dân ở nông thôn là hàng xóm luôn “tối lửa đèn tắt có nhau”, bằng biểu hiện thăm hỏi, chia sẻ khi nhà này nhà kia có chuyện vui, chuyện buồn. Họ là những con người  vốn hiền lành, chất phác và rất tình cảm.


 

Tình trạng cưỡng chế thu hồi đất cho những dự án kinh tế vẫn chưa có dàn xếp thỏa đáng với người dân

Tình trạng cưỡng chế thu hồi đất cho những dự án kinh tế vẫn chưa có dàn xếp thỏa đáng với người dân. Courtesy taichinh.vn


Nhưng bây giờ chỉ vì đà phát triển kinh tế, đồng tiền và đất đai đã chia cắt tình cảm xóm giềng làng nước, tình hàng xóm mai một. Bắt đầu từ việc người dân có chịu nhận hay không nhận tiền đền bù từ chủ đầu tư, với giá rẻ mạt thấp hơn rất nhiều giá thị trường.

Về vấn đề này, bà Lê Hiền Đức, Công dân chống tham nhũng, người đoạt Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế cho biết:

“Vì là không hiểu pháp luật, nên có người cầm tiền (đền bù) có người không cầm tiền. Tức là có những người tham, thấy tiền, mê, cầm tiền. Đó là một nhóm. Còn một nhóm người khác, kiên quyết, thà chết họ vẫn kiên quyết giữ đất. Đó là nhóm người thứ 2. Bà con không có trình độ, thấy tiền họ đưa cho thì nhận, thành ra nó thành một phe khác. Đó là một điều tôi rất đau long, vì nhân dân không đoàn kết”

Trên thực tế, ban đầu thì còn có chuyện chính quyền vận động và bàn bạc với dân trong vấn đề đền bù và thu hồi. Nhưng một khi đã có một số người nhẹ dạ chấp nhận nhận tiền, thì cũng là lúc phía chính quyền địa phương sẽ dựa vào đó để gây áp lực lên những người còn không chịu nhận tiền bằng mọi biện pháp có thể.

Nhẹ thì các thủ tục giấy tờ liên quan đến chính quyền rất khó được giải quyết, sẽ bị phê thẳng vào hồ sơ là gia đình không chấp hành chủ trương đường lối của địa phương. Nặng thì khai trừ đối với đảng viên, cách chức, miễn nhiệm các chức danh có liên quan đến chính quyền. Hơn thế nữa, nếu cần thì có thể bị chính quyền tìm cách tạo chứng cớ giả để khởi tố, bắt giam vì tội chống đối.

Về vấn đề này, Công dân chống tham nhũng bà Lê Hiền Đức, cho chúng tôi biết


Nhiều nơi lắm, sau Tết nghĩa là cách đây nửa năm, trên trang blog của tôi có một bài nói về: người ta không nhận tiền đền bù, chính quyền khai trừ họ ra khỏi đảng. Tôi có chụp cả cái Giấy thông báo khai trừ đảng của một ông tên là Văn hay là Vân ở Bắc ninh. Chỉ vì không nhận tiền đền bù mà bị họ khai trừ ra khỏi đảng

bà Lê Hiền Đức

“Nhiều nơi lắm, sau Tết nghĩa là cách đây nửa năm, trên trang blog của tôi có một bài nói về: người ta không nhận tiền đền bù, chính quyền khai trừ họ ra khỏi đảng. Tôi có chụp cả cái Giấy thông báo khai trừ đảng của một ông tên là Văn hay là Vân ở Bắc ninh. Chỉ vì không nhận tiền đền bù mà bị họ khai trừ ra khỏi đảng”

Một mặt thì dùng các biện pháp hành chính như thế để trừng phạt, nhưng mặt khác chính quyền lại dùng  chiêu bài hỗ trợ, ưu đãi hộ nghèo bằng số tiền vài triệu đồng để mua chuộc những hộ không chịu ký. Một khi chính quyền đã như vậy, nếu những ai vẫn không chịu ký thì chính quyền lập tức xóa tên và bảo do... nhầm.


Phương pháp chia để trị

Tình trạng này đã khiến cho nội bộ người dân địa phương mất đoàn kết và chia rẽ. Từ người trong địa phương nghi kỵ lẫn nhau, không chơi với nhau rồi đến trong các gia đình từ mặt nhau là chuyện quá phổ biến. Hiện tượng đám cưới, đám giỗ trong làng chia thành hai dãy mâm, cho bên nhận tiền và bên không nhận tiền đền bù. Nhiều đám giỗ, đám cưới, đám ma không có người dự. Rồi đến chuyện cũng do bất đồng, mà cha mẹ hai họ ngăn cấm trai gái yêu đương hoặc cấm kết hôn.

Trong gia đình anh em không nhìn mặt nhau, bố con từ nhau cũng chỉ vì người nhận đền bù, người không nhận. Đến chuyện cha từ con, anh từ em hay tới mức trong gia đình chia đôi, chia ba bàn thờ hay chia cả ngày giỗ cha, giỗ mẹ. Hay chuyện anh em giờ chia hai phe, bố tôi, mẹ tôi tôi cúng, bố anh mẹ anh anh cúng là chuyện phổ biến.


Khi chính quyền đã chia rẽ được dân theo cách chia để trị, thì là lúc họ thẳng tay trừng phạt. Ngoài ra, nếu các biện pháp kể trên chưa hiệu quả, đặc biệt đối với các cá nhân tham gia khiếu kiện thì chính quyền xã dùng mọi biện pháp, kể cả bắt bỏ tù hòng khuất phục người dân


Khi chính quyền đã chia rẽ được dân theo cách chia để trị, thì là lúc họ thẳng tay trừng phạt. Ngoài ra, nếu các biện pháp kể trên chưa hiệu quả, đặc biệt đối với các cá nhân tham gia khiếu kiện thì chính quyền xã dùng mọi biện pháp, kể cả bắt bỏ tù hòng khuất phục người dân. Về vần đề này, chị Cấn thị Thêu, dân oan Dương nội, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội cho biết


“Cái việc này đáng lẽ là việc của chính quyền phải lo cho dân từ lâu rồi, nhưng chính quyền không lo cho dân. Mấy ngày hôm nay chúng nó họp liên tục, họ bảo bằng mọi giá phải bắt được em, để đưa đi biệt tích thật xa. Việc của em, em chuẩn bị tinh thần như thế. Vào đấy, chắc chắn vào tay chúng nó là chúng nó dùng đủ mọi hình thức đánh đập, tra tấn, tù đầy hoặc sẽ giết em trong tù. Nhưng em sẵn sang chấp nhận hết.”

Không chỉ thế, mọi giá trị văn hóa cộng đồng ở nông thôn bây giờ đã bị đồng tiền chi phối và dần dần bị lãng quên. Người ta làm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá, mọi cách. Bây giờ, đất đai hay các công trình công cộng của làng được cho tư nhân đấu thầu kinh doanh làm giầu. Thậm chí đất nghĩa trang của làng cũng bị xẻ phân lô và cho đấu thầu.

Việc này đã làm cho lệ làng và hương ước của làng bị phá vỡ, dẫn tới tình trạng người có tiền đua nhau mua đất để dành cho việc mai táng. Ngược lại, người nghèo thì tấc đất cho người chết cắm dùi cũng không có. Bất công xuất hiện và mâu thuẫn càng sâu sắc, điều này được đánh giá là mầm loạn trong tương lai.




Tai lieu quy gia ve cuoc chien Viet-Trung nam 1979 - 1984 (toan tap gom 13 ky)


From: Nhat Lung <
Date: 2013/7/7
Subject: [Thaoluan9] Tai lieu quy gia ve cuoc chien Viet-Trung nam 1979 - 1984 (toan tap gom 13 ky)

 

 

 

 


 


 

 

Tài liệu quý giá về cuộc chiến Việt -Trung năm 1979 & 1984


 

Một nữ tù binh Việt Nam còn mặc quần áo bệnh xá, bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể, chúng đang gọi điện báo cho đồng bọn đến tiếp tục cưỡng dâm. Người nữ tù binh này được giải vây và cứu thoát. Ảnh: NF3.86.

 

Những hình ảnh tài liệu trong bài này chắc chắn gây chấn động mạnh cho độc giả vì nó vô cùng tàn khốc. Nhưng đây là dẫn chứng duy nhất để tố cáo những hành vi man rợ của quân đội Trung Quốc đối với các nữ tù binh Việt Nam trong cuộc chiến biên giới Việt Trung kéo dài từ năm 1979 cho đến năm 1989. Đảng CSVN đã giấu nhẹm tất cả mọi tin tức liên quan đến cuộc chiến này. Tác giả Huỳnh Tâm viết bài này thay cho những nén hương gởi đến vong hồn những nữ tù bình Việt Nam đã hy sinh và chết một cách ô nhục cho Tổ Quốc Việt Nam mà không được một ai ghi nhớ. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có cảnh tượng thảm thương như thế này >>>


 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

    Hãy click vào các links dưới đây để đọc thêm:


 

Người Việt yêu Nước hãy tiếp tục hưởng ứng chiến dịch


 

 

Ý kiến từ một diễn đàn bằng hữu,
sau khi đọc bình luận của Vi Anh
"Những Người Mỹ Bị Bỏ Quên"

( http://vietbao.com/D_1-2_2-66_4-210424_15-2/

 

 




Sent: Sunday, July 07, 2013 10:27 PM
Subject: RE: Nguoi My goc Viet

 

Các bạn thân mến,

 

Chuyện này thằng Ròm đã nói nhiều lần nhưng hình như ít ai lưu ý. Phải thấu hiểu thì mới thấy được cái nguy hiểm để liệu thân. Tao lặp lại lời thằng Ròm: “Về Việt Nam là chấp nhận nộp mạng…” để chúng ta cùng dùng óc… suy gẫm. Chuyện này không dùng trái tim mà phải dùng óc.

 

Tao cũng nói chuyện với nhiều người và… có người hiểu và cũng có người nhất định không hiểu. Những người không hiểu thì cãi hăng nhất: “Tôi có làm gì đâu mà sợ chúng nó”. Câu nói này rất thông dụng và rất được nhiều người sử dụng để cãi lại và tự bào chữa cho hành động về Việt Nam du hí. Câu nói: “Tôi có làm gì đâu mà sợ chúng nó” có hai hành động:

 

1. Hành động số 1 là “không làm gì cả”

2. Hành động số 2 là “sợ”.

 

Không làm gì cả là vì “sợ” chứ còn gì nữa. “Không làm gì cả” đã mang cái bản chất của cái “sợ” trong đó rồi. Vì vẫn còn sợ VC mà lại ham vui nên dành dụm tiền đi du hí Việt Nam với hành trang là… “không làm gì cả”. Thấy những điều chướng tai gai mắt mà “không làm gì cả” nhưng vẫn phập phòng lo âu trong lòng.  Vì sợ VC nên không dám làm gì cả.

 

Không làm gì cả chỉ vì muốn được yên thân nhưng không yên trong lòng. Đang đêm, bọn VC dẫn quân đến khách sạn còng tay bắt đi vì có mật vụ báo cáo ngày hôm qua ông này rải truyền đơn ở chợ Bến Thành. Thế là vào tù,… miệng luôn kêu gào tôi “chẳng làm gì cả”. Bọn VC thì cứ nhơn nhơn: “Không làm gì cả sao bị bắt?”. Thế là phải trả tiền cho nó… để được nó tống về Mỹ.

 

Ngay cả cái quốc tịch Mỹ cũng không dám nói lớn vì sợ nó ghét thêm. Nhiều người chỉ nói khẽ rằng, “tôi có quốc tịch Mỹ, xin cho tôi liên lạc với tòa lãnh sự Hoa Kỳ”. VC nghe xong thì cười sằng sặc.

 

Tớ không hỏi cậu có quốc tịch gì, tớ chỉ hỏi rằng cậu có rải truyền đơn ở chợ Bến Thành không?

VK (trả lời nhanh): “Không, tôi không có dám gì cả?”.

VC: Vậy thì tại sao nhân dân báo cáo cậu rải truyền đơn ở chợ Bến Thành?

VK: Tôi có làm gì đâu?

VC: Thôi đừng có dông dài. Viết giấy đây, hãy thành tâm khai báo.

 

Thế là VK cắm cúi viết bản báo cáo: sinh đẻ ở đâu, con cháu ai ba đời, trước ngày ra đi thì làm gì, ra đi ngày nào, đến Mỹ làm gì, trở về Việt Nam để làm gì, gặp gỡ những ai, đem vào Việt Nam bao nhiêu tiền. Dự định sau khi thăm Việt Nam, trở về Mỹ thì làm gì. Tự nguyện làm gì để đóng góp nỗ lực xây dựng XHCN tại Việt Nam.

 

Một người từng từ bỏ chế độ CSVN, liều mạng chạy ra khỏi nước để sống còn bằng con thuyền mong manh vượt trùng dương, 9 phần chết  1 phần sống. Hay vượt rừng vượt núi hết sức gian nan, hy vọng mong manh được đặt chân đến bờ tự do. Đến được bến bờ tự do rồi thì xin tỵ nạn cộng sản, quyết chí làm lại cuộc đời. Sau khi thành công thì bắt đầu động lòng, muốn trở về thăm quê cũ, bạn xưa để tâm tình và kể về chuyến đi xa mới về, mà quên mất động cơ ban đầu.

 

Anh VK này được thả ra là mừng húm, trở lại Hoa Kỳ sau khi hứa hẹn: 1/ trở về Hoa Kỳ, không làm gì cả. 2/ làm báo cáo viên cho chế độ để gọi là đóng góp “nỗ lực xây dựng XHCN tại Việt Nam”. Anh VK này hoặc muốn trở lại Việt Nam lần nữa thì phải báo cáo cho chế độ gọi là có đóng góp, hoặc không bao giờ trở lại Việt Nam nữa vì không muốn làm tay sai cho đảng cộng sản. Đắng cay và chua chát thay!

 

Nói như Ròm: “Về Việt Nam là chấp nhận nộp mạng…”
là đúng quá rồi chứ còn gì nữa.

 

 




Subject: Re: Nguoi My goc Viet

 

Mày mất quyền công dân, chứ mày không mất quốc tịch, kể cả
con cái sanh ở Mỹ, tụi VC cũng cho là người có huyết thống
VN. Mỹ không bảo vệ cho bất cứ người Việt nào trở về nguyên quán.
--------------------

Tao ở tù không được quyền làm công dân của nước CHXHCNVN,

thì không thể xem tao là người có 2 quốc tịch được.

 --------------------------

From: Ròm Subject: Nguoi My goc Viet

 

Ve VN la chap nhan nộp mạng, kể cả con cái sanh ở Mỹ:

 


 

 Người Việt yêu Nước hãy tiếp tục hưởng ứng chiến dịch

hạn chế du lịch về Việt Nam, kinh tài-- KHÔNG vui chơi trên sự đau

khổ của dân dưới chế độ Việt/Trung cộng. Về Vietnam là

nộp mạng cho chế độ VC hiểm ác, vì chúng nó có luật lệ

khẳng định "Việt Kiều" là công dân Nước VietNam, bị
ràng buộc bởi luật VN cộng sản, Hoa Kỳ không thể bênh vực!



--


 

Người Việt yêu Nước hãy tiếp tục hưởng ứng chiến dịch

hạn chế du lịch về Việt Nam, kinh tài-- KHÔNG vui chơi trên sự đau

khổ của dân dưới chế độ Việt/Trung cộng. Về Vietnam là

nộp mạng cho chế độ VC hiểm ác, vì chúng nó có luật lệ

khẳng định "Việt Kiều" là công dân Nước VietNam, bị
ràng buộc bởi luật VN cộng sản, Hoa Kỳ không thể bênh vực!


 

 

Những Người Mỹ Bị Bỏ Quên

 

Tác giả : Vi Anh

Ngày lễ Độc lập của Mỹ, mồng 4 tháng 7, hay July 4 là  ngày nghỉ lễ được hưởng lương. Đây là ngày nghì thường rớt vào một cuối tuần dài. Và người Mỹ có dịp đốt pháo bông, đi chơi ngoài trời, bãi biển, mua hàng giá giảm. Nhưng cũng là cơ hội để người Mỹ suy ngẫm về ý nghĩa lịch sử của ngày 4 tháng 7. Đối với Người Mỹ gốc Việt, July 4, năm 2013 này là July 4 thứ 38 với một dân số khoảng 1 triệu 400 ngàn người công dân Hoa kỳ trong xã hội Mỹ.

Trên một phương diện chánh trị, ngoại giao nào đó của chánh quyền Mỹ, có hàng triệu người Mỹ bị bỏ quên. Những người Mỹ bị bỏ quên đó không ai xa lạ. Đó là chúng ta, những ngưòi Mỹ gốc Việt. Những người Mỹ gốc Việt đến Mỹ trong cuộc di tản trước và sau khi Saigon bị cưỡng chiếm ngày 30 tháng 4 năm 1975. Đến trong phong trào di tản do Mỹ rước, tiếp theo là phong trào Thuyền Nhân dùng thuyền nan vượt đại dương đánh động lương tâm người Mỹ và cả Nhân Loại nữa. Và tiếp theo là các chương trình Nhân đạo sau đó như HO, ODP. Hầu như những người Việt tỵ nạn CS này, tất cả đã vào quốc tịch Mỹ và trở thành công dân Mỹ được Hiến Pháp, luật pháp Mỹ bảo vệ như bất cứ công dân Mỹ nào của đệ nhứt siêu cường Mỹ này.

Đó cũng là con cháu của chúng ta những công dân Mỹ sanh trên đất Mỹ, được giáo dục từ khi chào đời bằng văn hoá, lối sống Mỹ, trên phương diện pháp lý được quyền ứng cử tổng thống Mỹ như Ô. Bush, và Obama nếu muốn. Người bỏ quên người Mỹ gốc Việt cũng không ai xa lạ. Đó là những người trong chánh quyền nhứt là ngành ngoại giao Mỹ; đó chánh yếu là Tổng Thống Bill Clinton. Ông là người đã chủ trương ký kết Hiệp ước bình thường hoá bang giao với Cộng sản Hà nội.

Ông Clinton cũng là vị Tổng Thống Mỹ đầu tiên trở lại Việt Nam, sau Chiến tranh VN, đến Hà nội kêu gọi để quá khứ phiá sau, hướng về tương lai phía trước, và vô Saigon ăn phở với vợ con. Và sau đó phát triển giao thương với Thương Ước cứu nguy sự sụp đổ của CS Hà nội sau khi CS Hà nội mất trọn gói viện trợ hào phóng của CS Liên xô do Liên xô đột quị.

Hành động quay 180 độ của chánh quyền Clinton Mỹ về bang giao cũng như về giao thương với cựu thù, được các nhà tài phiệt và chánh trị chuyên nghiệp, cực kỳ thực dụng Mỹ sơn lên một lớp sơn để ít xốn con mắt. Mỹ được trao trả hài cốt tử sĩ, được tìm kiếm quân nhân mất tích. CS Hà nội “chuyển hệ tư duy”, “đổi mới”  kinh tế “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” để họ có lý do nói dùng kinh tế chuyển đổi cấu trúc, cơ cấu chánh trị của CS Hà nội.

Nhưng thử thách hơn thập niên cho thấy, lý luận của khuynh hướng hoà giải hoà hợp với CS Hà nội là không tưởng. CS Hà nội cần tiền Mỹ, khen thích xài đồ Mỹ tốt, cán bộ đảng viên trở thành lãnh chuá, tư bản đỏ ở thành thị, cường hào ác bá đỏ ở nông thôn. Còn nhân dân VN vẫn còn là lớp người nghèo khổ, đất nước VN trở thành một trong mười ba nước nghèo nhứt thế giới và tham nhũng nhứt Á Châu.

Giai cấp trung lưu là lớp người Mỹ tin có thể làm thay đổi chế độ độc tài đảng trị CS, phát triễn ở đâu không thấy. Mà chỉ thấy nhóm quyền lợi đặc biệt đại gia ăn theo CS giàu lên. Còn các  tôn giáo, trí thức, đồng bào thường bị đàn áp nghiệt ngã hơn vì CS Hà nội sợ việc mở cửa “diễn biến hoà bình”. Tự do tôn giáo, tự do dân chủ, nhân quyền đâu không thấy, mà chỉ thấy bắt bớ, tù đày, đàn áp đến đồi sau cùng, TT Bush phải đặt chế độ CS Hà nội vào sổ bìa đen, là một trong 8 nước quan ngại đặc biệt vì vi phạm tự do tôn giáo (CPC) trên thế giới.

Và người Mỹ gốc Việt bị rơi vào một tình thế bất đắc dĩ, một cổ đôi tròng. Dù rất mực kính mến một vị tổng thống vi tiện xuất thân và thành đạt như TT Clinton, người Mỹ gốc Việt cũng không thể không qui trách TT Clinton đã vô tình hay cố ý xô người Mỹ gốc Việt vào thế kẹt lớn  khi có chuyện trở về VN. Ông bỏ quên người Mỹ gốc Việt sanh ngoài nước lẫn trong nước bằng cách không hành động. Trong Hiệp ước bình thường hoá bang giao giữa Washington và Hà nội do thời Ô. Clinton  làm Tổng thống Mỹ, Ông đã hoàn toàn không đề cập đến quyền lãnh sự là quyền mà chánh quyền Mỹ đòi hỏi nhà cầm quyền có hiệp uớc bang giao với Mỹ phải thông báo cho đại diện ngoại giao Mỹ trong thời hạn trễ nhứt là 72 tiếng đồng hồ khi bắt một công dân Mỹ. Quyền này xuất phát từ nhiệm vụ căn cơ nhứt của chánh quyền Mỹ -- vì dân, do dân, của dân --  từ đó có nhiệm vụ quan trọng, là  phải bảo vệ công dân mình ở nội địa cũng như ở ngoại quốc.

Nhưng TT Bill Clinton chính là vị Tổng Thống Mỹ tỏ ra bất động, im lặng một cách khó hiểu và đáng sợ. Khi bất động như vậy, TT Clinton đã mặc thị tước đoạt quyền công dân Mỹ của người Mỹ gốc Việt chúng ta và con cháu chúng ta. Ông và những nhà ngoại giao thay mặt cho Ông không đề cập, không đặt vấn đề, không đặt điều kiện việc bảo vệ công dân Mỹ đối với CS Hà nội tại VN khi chủ trương, thương thảo, ngoại giao ký kết và thực hiện Hiệp ước tái lập bang giao với CS Hà nội.

Cho rằng tỷ lệ sắc tộc Việt trong dân số hiệp chủng Mỹ không đến 2%, một vị tổng thống Mỹ cũng không thể hy sinh quyền lợi thiểu số ấy được. Tinh lý của dân chủ là đa số nắm quyền nhưng không hy sinh thiểu số.

Trái lại CS Hà nội thì khác. Họ triệt để giữ khư khư, không nhượng bộ một ly nào về quyền hạn đối với người Việt trong cũng như ngoài nước. Bộ luật quốc tịch VN Cộng sản vẫn khăng khăng qui định, người Việt nào chưa được giấy phép của Chủ tịch Nước từ bỏ quốc tịch VN, vẫn là công dân VN, dù đã vào quốc tịch bất cứ nước nào. Hà nội không chấp nhận song tịch, mà xác quyết người Việt có quốc tịch nước ngoài vẫn là người còn quốc tịch VN, do luật quốc tịch của Hà nội chi phối. Họ còn triệt để hơn nữa khi áp dụng luật này cho những người con trai, con gái sanh tại ngoại quốc, vẫn thuộc phạm vi chi phối của Bộ Luật Quốc tịch CS Hà nội. Tức là, những người trẻ sanh tại Mỹ, con cái của cha mẹ có quốc tịch Mỹ, Pháp, v.v... vẫn là “con dân” của CS Hà nội.

Phải chăng TT Bill Clinton vì muốn đi vào lịch sử, trở thành vị Tổng Thống Mỹ đầu tiên trở lại VN, khép lại trang sử Chiến tranh VN, nên đã không hành động – hành vi bất động -- mặc thị tước đoạt quyền được luật pháp Mỹ bảo vệ ở ngoại quốc.Trong nhiều trường hợp tội không hành động vẫn bị trừng trị bởi lương tâm, đạo đức, luật pháp như tội hành động.

Thế cho nên, hậu quả điển hình, khi người hùng Lý Tống dùng máy bay rải truyền đơn chống CS ở Saigon, ra toà, luật sư Mỹ, tham vụ ngoại giao Mỹ xin dự sự, Tòa CS không cho, viện thẩm quyền đối nhân dù, Lý Tống lúc bấy giờ là công dân Mỹ, đã tốt nghiệp đại học Mỹ, nhập tịch Mỹ, đã được cấp thông hành màu xanh, con ó trắng, cấp thẻ an sinh xã hội con ó xoè cánh.

Hành  vi bất hành động bảo vệ công dân Mỹ gốc Việt của TT Bill Clinton đưa đến nhiều hậu quả tai hại cho nhân thân, tài sản, quyền tự do căn bản ghi trong Tu Chánh Án số 1 của Mỹ, khi có chuyện phải về VN. Toà Đại sứ Mỹ không thể bảo vệ người Mỹ gốc Việt ở VN như ở Pháp, Trung Cộng, hay Á căn đình. Vì  Hiệp ước bình thưòng hoá bang giao với CS Hà nội không có đề cập đến quyền lãnh sự của  Mỹ -- đòi hỏi CS Hà nội thông báo cho Mỹ khi bắt người Mỹ gốc Việt ở VN, đòi hỏi CS Hà nội phải thông tri hồ sơ khi hỏi cung, chấp nhận luật sư Mỹ có mặt khi bị hỏi cung ngưòi Mỹ gốc Việt, như đối với hiệp ước bang giao Mỹ với các nước khác. Nói khác,
ngưòi Mỹ gốc Việt vẩn còn là “con dân” của CS Hà nội, do luật pháp xã hội chủ nghĩa của CS Hà nội chi phối và Toà án Nhân dân của Đảng, Nhà nước CS Hà nội xử đoán.

Tưởng khi về VN có quốc tịch Mỹ, có thông hành Mỹ khi bị CS bắt, Mỹ sẽ can thiệp được là, một sai lầm !!

(Vi Anh)

Người Việt yêu Nước hãy tiếp tục hưởng ứng chiến dịch
hạn chế du lịch về Việt Nam, kinh tài-- KHÔNG vui chơi trên sự đau

khổ của dân dưới chế độ Việt/Trung cộng. Về Vietnam là

nộp mạng cho chế độ VC hiểm ác, vì chúng nó có luật lệ

khẳng định "Việt Kiều" là công dân Nước VietNam, bị
ràng buộc bởi luật VN cộng sản, Hoa Kỳ không thể bênh vực!


__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link