Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, July 28, 2013

Subject: Ông Sang khẳng định “muốn hợp tác toàn diện với Mỹ


From: Thomas D. Tran

Cc: Thuy Huong <

Sent: Friday, July 26, 2013 8:43 PM

Subject: Fwd: [Daploisongnui] [AiHuu_KTDN] Ông Sang khẳng định “muốn hợp tá c toàn diện với Mỹ”

 

Kính chuyển đọc, nghe đài VOA và tùy nghi chuyển tiếp.

 

 

Philippines dám đưa vụ Trung cộng lấn biển ra tòa vì Philippines KHÔNG HÈN như csVN, vì giớ câm quyền Philippines Không Là Thái Thú Trung Cộng nên Không bắt những người dân yêu nước biểu tình chống Trung cộng như csVN hèn hạ đã làm, vi nhũng lý do đó và còn những lý do khác mà Trương Tấn Sang đã lẩn tránh trả lời câu hỏi của một người Mỹ gốc Việt.

 

 

Kính

TDT

From: Thuy Huong <

Date: 2013/7/26

Subject:  Ông Sang khẳng định “muốn hợp tác toàn diện với Mỹ

 

 


"Đường 9 điểm của Trung Quốc là vô căn cứ"

 

Hà Giang/Người Việt

WASHINGTON DC (NV) – Sau cuộc hội đàm với Tổng Thống Obama tại Tòa Bạch Ốc, chủ tịch nhà nước CSVN Trương Tấn Sang tham dự một buổi hội thảo có tên “The Banyan Tree Leadership Forum” với tổ chức CSIS (Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế), tại Washington DC. 

 


“Hợp tác với các nước khác trong liên hiệp quốc là quyền của mọi quốc gia, và chúng tôi chọn mối hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ.”

 “Hợp tác với các nước khác trong liên hiệp quốc là quyền của mọi quốc gia, và chúng tôi chọn mối hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ.”

Ông Sang khẳng định tại buổi hội thảo ở trung tâm CSIS, tại Hoa Thịnh Đốn, chiều thứ Năm, 25 tháng Bảy, 2013. (Hình: Người Việt)

 

Buổi hội thảo kéo dài một tiếng đồng hồ, bắt đầu vào lúc 5:00PM, giờ địa phương, và được trực tiếp truyền đi qua Live Cast.

Mở đầu chương trình, Tổng Giám Đốc trung tâm CSIS, Tiến Sĩ John J. Hamre giới thiệu ông Trương Tấn Sang và gọi đây là một "sự kiện lịch sử" cho CSIS, vì đây là lần đầu tiên một chủ tịch CSVN đến tham dự buổi hội thảo do trung tâm tổ chức.

Trong bài phát biểu dài 30 phút, ông Sang đánh giá cao vai trò của CSIS trong việc cố vấn các chính quyền về chính sách, và trình bày nhận định của mình về vai trò của Á Châu trong nền kinh tế toàn cầu, cũng như tóm lược chính sách của Việt Nam trong thời gian tới.

Đơn cử việc Á Châu hiện có 10 trong 20 quốc gia có nền kinh tế hàng đầu, và nắm gần 2/3 kinh tế thế giới, ông Sang cho rằng “Á Châu là trung tâm của cơ hội và sự phát triển” và vì thế “không lấy gì làm ngạc nhiên” khi các lãnh đạo thế giới đều quan tâm đến những gì xảy ra ở đó, vì đây là một môi trường đầy tiềm năng có nhiều đóng góp then chốt cho phát triển toàn cầu.

Nhưng muốn bảo vệ được những tiềm năng và quyền lợi chung này, ông Sang nhấn mạnh là thế giới “cần phải có một môi trường hòa bình, ổn định và giảm thiểu mọi xung đột” cũng như có phương pháp bảo vệ những quyền lợi chung, như quyền tự do hàng hải.

Nhắc khéo đến tranh chấp Biển Đông, ông Trương Tấn Sang nói rằng Trung Quốc và các nước thành viên của ASEAN đã đồng ý hợp tác để hoàn tất và tôn trọng COC (code of conduct) - nguyên tắc ứng xử - trong việc giải quyết những tranh chấp, cũng như đồng ý tôn trọng luật quốc tế.

Về quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam, ông Sang nói rằng bang giao giữa hai bên đã “phát triển về cả bề mặt lẫn bề sâu,” và cho biết ông “hân hạnh tường trình” rằng sự hợp tác giữa hai quốc gia sẽ được phát triển mạnh về mọi mặt, từ kinh tế, mậu dịch đến chính trị, ngoại giao, đối ngoại, kỹ thuật và đào tạo chuyên gia.

Ông Sang cho biết qua buổi gặp mặt buổi sáng, ông và Tổng Thống Obama cùng đồng ý sẽ hoàn thành thỏa hiệp mậu dịch xuyên Thái Bình Dương vào cuối năm nay.

Nói đến quan điểm khác biệt của hai nước (về nhân quyền), ông Sang nói rằng sự khác biệt giữa hai đối tác “đương nhiên thể nào cũng có,” nhưng để giảm thiểu khác biệt này, hai bên cần đối xử với nhau “bằng sự tương kính, tôn trọng chủ quyền và độc lập” của nhau.

“Việt Nam sẵn sàng đối thoại thẳng thắn với Hoa Kỳ về mọi vấn đề, kể cả nhân quyền và tự do tôn giáo, để nâng tương giao giữa hai bên lên tầm quan trọng hơn.” Ông Sang cả quyết.

Bài phát biểu của ông Sang được đón nhận bằng một loạt những câu hỏi từ cử tọa do ông Ernest Z. Bower, cố vấn cấp cao của CISI, và Chủ tịch ban nghiên cứu Đông Nam Á, điều hợp.

Được hỏi ảnh hưởng của sự thắt chặt quan hệ giữa hai bên, ông Sang khẳng định: “Hợp tác với các nước khác trong liên hiệp quốc là quyền của mọi quốc gia, và chúng tôi chọn mối hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ.”

 

Trả lời câu hỏi là Việt Nam sẽ có cam kết nào mới, hay triển khai cam kết nào để đạt được sự hợp tác bền chặt hơn với Hoa Kỳ, ông Sang cho biết “sẽ hợp tác với Hoa Kỳ về nhiều mặt, kể cả và nhất là, việc thảo luận sự khác biệt về nhân quyền.”

 

Một cử tọa gốc Việt đơn cử việc Phillipines đưa Trung Quốc ra tòa án Liên Hiệp Quốc, thách đố việc Trung Quốc đòi chủ quyền hầu hết toàn bộ biển Đông, trong đó có chủ quyền của Manila, qua đường lưỡi bò, và hỏi ông Sang là “khi nào Việt Nam mới đưa khiếu nại của mình ra tòa án quốc tế?”

Ông Sang trả lời: “Việt Nam luôn luôn phản đối đường “9 điểm” của Trung Quốc trên Biển Đông, cho rằng đường “9 điểm” này hoàn toàn vô căn cứ, và Phillipines có đủ mọi quyền để đưa tranh chấp này ra tòa án quốc tế.”

 

Được yêu cầu đánh giá vai trò của người Mỹ gốc Việt trong tương quan giữa hai nước, ông Sang nói ông cám ơn nước Hoa Kỳ đã tạo điều kiện cho người gốc Việt ở Mỹ được thành công trong cả hai mặt kinh tế và chính trị. Ông cũng bày tỏ: “Tôi tin tưởng là người Việt hải ngoại sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc nâng cấp nền bang giao giữa hai bên.” (H.G.)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Fw: Nhục quá bác Sang ơi!


From: tien nguyen <

To:

Cc:

Subject: Fw: Nhục quá bác Sang ơi!


Ngô Nhân Dụng

 

Trương Tấn Sang mang danh chủ tịch nhà nước Việt Nam, bị hàng ngàn người Việt biểu tình phản đối khi vừa bước chân tới nước Mỹ. Chưa thấy ai nói những lời trâng tráo như Trương Tấn Sang!

 

Ðược dịp gặp tổng thống Mỹ, ông ta nói, “Cám ơn nước Mỹ đã tạo điều kiện cho người gốc Việt ở Mỹ được thành công trong cả hai mặt kinh tế và chính trị! Ông ta làm như không biết rằng hàng triệu người Việt đang sống ở nước Mỹ đều từng chạy trốn khỏi cái địa ngục mà đảng Cộng sản của ông trùm lên trên cả đất nước Việt Nam từ năm 1975!
 
Những thuyền nhân tị nạn không ai nhờ ông làm đại diện cho họ để ngỏ lời cảm ơn cả; đại diện của họ là những người đi biểu tình trong công viên La Fayette chống chế độ tham ác mà ông là đại diện. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích nhận xét, khi nhắc đến cả mặt “hoạt động chính trị” (political activities) của người Việt sống tại Mỹ, nghĩ lại thấy là “ông Sang qua câu đó, cám ơn các biểu-tình-viên đang la ó phái đoàn của ông ngay ở ngoài cổng Tòa Bạch Ốc!”

 

Nhà báo Ðức Tuấn kêu lên: “Nhục quá bác Sang ơi!” trong blog của anh. Kêu lên như thế là Ðức Tuấn quá lạc quan về tư cách con người ông Sang. Ông này không hề biết nhục. Người không bao giờ biết nhục là cái gì mới mở miệng nói một câu như vậy.
 
Nói trâng trâng làm như cả nước Mỹ và ông tổng thống của họ không hề đọc lịch sử, không hề biết tại sao lại có hàng triệu người Việt liều chết vượt biển tìm tự do, trong đó có những người Việt đang sống ở Mỹ! Nói nghênh nghênh ngáo ngáo không khác gì mấy anh quản giáo bảo tù nhân phải “biết ơn cách mạng” vì mỗi ngày đều cho mình đi lao động!
 
Chỉ một con người sống cả đời trong hàng ngũ cán bộ cộng sản, leo từng bước lên đến ngôi vị chủ tịch nhà nước thì mới đủ cơ hội tập được cái thái độ trơ tráo không biết hổ thẹn để phát ra được những câu như thế mà không biết mình sẽ bị cười vào mặt.
 
Ðáng lẽ sau khi nghe Trương Tấn Sang nói những lời trơ trẽn đó, ông Barack Obama phải hỏi lại: “Thế ông chủ tịch đã viết thư cảm ơn các hãng tàu thủy quốc tế cứu giúp người Việt Nam tị nạn gặp nguy khốn trên đường vượt biển cho lên tàu hay chưa? Ngài có tặng huy chương cho Tầu Cap Anamour hay không? Họ đã chữa bệnh gần 40 ngàn người và cứu mạng sống hơn 10 ngàn người Việt sắp chết đuối trên mặt biển đó!” Ông Obama cũng có thể cũng thắc mắc trong lòng: Khi sang Bắc Kinh ông Trương Tấn Sang có ngỏ lời cảm ơn chính quyền Trung Cộng đã đón nhận những người Việt gốc Hoa bị chế độ cộng sản Việt Nam tịch thu tài sản, đuổi về Trung Quốc hay không?
 
Phần lớn các đồng bào Việt gốc Hoa này đã sống ở Việt Nam bao nhiêu đời, chỉ nói tiếng Việt chứ không biết tiếng Trung Hoa, nhiều người đã đi lính, bị thương, nhưng vẫn bị tống ra biển bất kể sóng to gió lớn! Cũng chỉ một chế độ cộng sản mới có cái chính sách trục xuất người ta một cách táng tận lương tâm như vậy. Những người đã đánh mất lương tâm thì cũng không biết hổ thẹn.

 

Không biết trong gia sản của Trương Tấn Sang, có lúc được coi là người giầu nhất Sài Gòn, có bao nhiêu phần là do “đóng góp” của những người tị nạn cộng sản? Bao nhiêu ngôi nhà ở Sài Gòn đã bị tịch thâu rồi “hóa giá,” bỏ vào túi các quan cộng sản mỗi người được bao nhiêu?
 
Thời đảng Cộng sản tổ chức vượt biên bán chính thức thì bọn Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng kiếm được bao nhiêu “cây” do đám đàn em bán bến dâng nộp? Nghe Trương Tấn Sang tới nước Mỹ mở miệng nói những lời trâng tráo như bây giờ, người ta chỉ cần nhắc lại lời phê phán tên Sở Khanh trong chuyện Kiều:

“Ðem người đẩy xuống giếng khơi / Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay!”

 

Những lời cảm ơn trâng tráo trên đây là điều dư luận còn ghi lại sau chuyến công du của Trương Tấn Sang. Bởi vì chẳng có gì khác đáng nhớ hết. Nói như Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, kết quả chuyến đi này là “Về tay không!” Nhưng về đến nước nhà, bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng sản là báo Nhân Dân cũng trâng tráo không khác gì Trương Tấn Sang.
 
Bản tuyên bố chung được báo này dịch ra có đoạn viết: “Hai nhà lãnh đạo hoan nghênh việc thiết lập cơ chế đối thoại thường kỳ giữa hai bộ trưởng ngoại giao, và khuyến khích các cuộc đối thoại và trao đổi giữa các cơ quan đảng của hai nước.”

 

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích hỏi: “Hai đảng nào?” Ở nước Việt Nam mới có một đảng độc quyền cai trị ngồi trên đầu nhà nước, chứ ở nước Mỹ có đảng chính trị nào được phép làm như vậy đâu! Ông Obama thuộc đảng Dân Chủ, đảng này làm gì có “cơ quan” nào ngồi trên đầu chính phủ để “đối thoại và trao đổi” với mấy ông bà trong đảng cộng sản? Nếu có, chắc ông Obama sẽ bị đàn hặc và truất phế ngay lập tức!

 

Phải nói là chuyến đi của Tư Sang về tay không, vì kết quả cụ thể duy nhất là lời hứa hẹn hai chính phủ sẽ ráo riết tiến tới trong vụ Việt Nam gia nhập Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP để kết thúc vào cuối năm nay. Nhưng nếu muốn được Mỹ đồng ý cho tham dự vào hiệp định đó, cqn cộng sản Việt Nam sẽ phải nhượng bộ trong cuộc đàm phán về hàng dệt may đang xuất cảng sang Mỹ.

 

Năm ngoái Việt Nam xuất cảng 17 tỷ hàng hóa qua Mỹ, hàng dệt may chiếm khoảng 7 tỷ đô la. Hiện nay hàng dệt may của Việt Nam được đánh thuế thấp khi sang Mỹ, theo điều khoản ưu đãi của WTO cho các nước chậm tiến. Trong khuôn khổ TPP, các sản phẩm xuất cảng của các nước thành viên phải có xuất xứ từ các nước trong khối TPP mới được hưởng ưu đãi về thuế.
 
Người Mỹ lo rằng Trung Quốc sẽ chuyển hàng vải sợi sang cắt may Việt Nam để được hưởng ưu đãi. Ðã có hơn 160 nghị sĩ Dân Chủ lẫn Cộng Hòa ký tên vào bức thư yêu cầu chính phủ Mỹ phải bảo đảm các loại hàng dệt may phải được sản xuất “với nguyên liệu từ một quốc gia là đối tác tự do mậu dịch của Mỹ, thì mới được nhập vào thị trường Hoa Kỳ với mức thuế ưu đãi.”

 

TPP là một sân chơi bình đẳng, không phân biệt quốc gia phát triển hay đang phát triển, nên không có chính sách ưu đãi như khi Việt Nam đàm phán xin gia nhập Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO). Chính phủ Mỹ và một số nước thành viên tương lai của TPP vẫn chưa công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường.
 
 Vào Tháng Sáu, ông Nguyễn Vũ Tùng, phó đại sứ Việt Nam ở Washington, cho biết đề nghị mới nhất của Mỹ “thực sự, thực sự rất khó để chúng tôi chấp nhận.” Như vậy thì muốn giữ lời hứa kết thúc cuộc đàm phán về TPP vào cuối năm nay, đảng Cộng sản Việt Nam sẽ phải hy sinh quyền lợi của các công ty dệt may để được chính phủ Mỹ chấp nhận!

 

Nhưng Ðại Sứ Mỹ David Shear tại Hà Nội mới tuyên bố rằng, “Nếu muốn quan hệ mậu dịch sát hơn, ta cần đến hiệp định TPP. Nhưng muốn những nỗ lực hợp tác ngoại giao đó thành công cần có cần thấy có sự tiến bộ về nhân quyền ở Việt Nam.” Trong khi Tư Sang ở Washington, hàng trăm nhà trí thức nước ta đã ký lá thư gửi đích danh ông ta, yêu cầu phải giải quyết ngay vụ nhà báo Ðiếu Cày đang tuyệt thực vì bị bạc đãi trong nhà tù. Ông Ðiếu Cày có thể chết bất cứ lúc nào trong khi vợ và các con ông còn chưa được gặp mặt.

 

Trương Tấn Sang được tiếp đón theo cung cách chưa có một vị nguyên thủ quốc gia nào phải chịu khi đến thăm nước Mỹ lần đầu. Chỉ vì xin được sang Mỹ gấp quá. Theo Giáo Sư Carl Thayer, thuộc Ðại Học Quốc Gia Úc: “Chuyến đi Mỹ của phái đoàn ông Trương Tấn Sang chỉ có hai tuần lễ để chuẩn bị. Ðây là điều rất bất thường trong các quan hệ ngoại giao quốc tế.” Tại sao phải đi gấp như vậy?
 
Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích đoán rằng sau khi Sang đi Bắc Kinh ký kết những thứ mà Bùi Tín gọi là các “văn kiện đầu hàng” thì “về nước bị mắng nhiếc quá nên Tư Sang mới vội vã xin sang hội kiến với ông Mỹ, mong để đối trọng với ông Tàu.” Chắc không riêng mình Tư Sang lo chạy chọt xin đi gấp. Cả Bộ Chính Trị đảng Cộng sản cũng lo.
 
Sau khi nghe dư luận khắp nước phê phán các cam kết của Hà Nội với Bắc Kinh, họ cảm thấy sợ thật. Nhất là ngay sau khi Tư Sang ở Tàu về, mới đầu Tháng Bảy, tàu Trung Quốc lại tấn công, cướp phá các tầu cá Việt Nam đang khai thác hải sản tại vùng biển Hoàng Sa. Bộ Chính Trị không biết “ăn làm sao, nói làm sao bây giờ?” Cho nên cả guồng máy ngoại giao của nhà nước phải thu xếp xin cho Tư Sang qua Mỹ, hy vọng dân Việt Nam sẽ quên mối nhục Thành Ðô nối dài. Một mình Tư Sang không đủ sức vận động chuyến đi này.

 

Ông Nguyễn Ngọc Bích kể lại những điều bất bình thường khi Tư Sang tới Mỹ: Không có tiếp đón long trọng, không thảm đỏ, không duyệt binh, không đại bác, không viên chức cao cấp nào từ phía Mỹ ra nghênh đón ngoại trừ ông đại sứ Mỹ ở Hà Nội, không ở nhà khách quốc gia, không có khoản đãi bằng một bữa tiệc linh đình (quốc yến, “state dinner”), không trưng cờ hai nước ngoài đường, phái đoàn Tư Sang phải thuê khách sạn ở gần Sứ quán Trung Cộng, vân vân. Ông Bích viết: “Chỉ cần so với sự tiếp đón long trọng (chính phủ Mỹ) dành cho bà Aung San Suu Kyi cách đây ít tháng là thấy hết cả sự bẽ bàng của chuyến đi. Dù như là một lãnh tụ đối lập ở trong tù ra chưa được bao lâu, bà Suu Kyi đã được mời đến nói chuyện cả với lưỡng viện Quốc Hội.”

 

Khi biết hình thức đón tiếp như vậy, chắc Ðức Tuấn cũng phải nhắc lại: “Nhục quá bác Sang ơi!”

 

 

 

Hội thảo “Đoàn kết ASEAN và những thách thức tại Biển Đông”


 

 

 

 

Hội thảo “Đoàn kết ASEAN và những thách thức tại Biển Đông”

 

Gia Minh, biên tập viên RFA

2013-06-21





 

*     In trang này

*     Chia sẻ <http://www.addthis.com/bookmark.php> 



 


 


Hội thảo quốc tế về Biển Đông với chủ đề “Đoàn kết ASEAN và những thách thức biển tại khu vực Biển Đông và Châu Á - Thái bình Dương” diễn ra vào ngày 20 tháng 6 tại Bangkok, Thái Lan.

Courtesy VOV

 

 

 

Một hội thảo quốc tế về Biển Đông diễn ra vào ngày 20 tháng 6 tại Bangkok <http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/inter-confer-challenges-east-sea-gm-06212013090400.html/#> , Thái Lan.

 

“Đoàn kết ASEAN và những thách thức biển tại khu vực Biển Đông và Châu Á - Thái bình Dương” là chủ đề của cuộc hội thảo quốc tế do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Á châu của Ấn Độ - CASS - India phối hợp với Viện Nghiên cứu An ninh và Quốc tế, Thái Lan tổ chức.

 

Cuộc hội thảo diễn ra trong một ngày vừa nói qui tụ chừng 100 người tham dự gồm đại diện một số đại sứ quán các nước ở Thái Lan, những người quan tâm, báo chí và sinh viên…

 

Số diễn giả gồm 16 vị là các giáo sư, tiến sĩ, chuyên gia chính trị và quân sự từ các nước Ấn Độ, Thái Lan, Singapore, Malaysia, Lào, Kampuchia, Miến Điện, Nhật Bản, Việt Nam, Đài Loan và Trung Quốc.

 

Có thể phân chia các vấn đề được những diễn giả trình bày ra các nhóm là quan điểm, chính sách  của các quốc gia trong khu vực đối với vấn đề Biển Đông; thứ hai là thực trạng diễn tiến tại Biển Đông lâu nay trở thành thách thức cho khu vực thế nào; thứ ba giải pháp giải quyết mà trọng tâm là sự đoàn kết của các nước trong khối ASEAN.

 

Các bài trình bày của những diễn giả đều xoay quanh những chủ điểm về Biển Đông, nhưng sao trong tên gọi của hội thảo lại có thêm Châu Á- Thái Bình Dương? Giám đốc CASS-India, ông Mahapatra, giải thích vì tình hình Biển Đông được đặt trong toàn cảnh của khu vực rộng lớn hơn là Châu Á- Thái Bình Dương.

 

 

Quan điểm các nước

 

Tiến sĩ Shrikant Paranjpe, giáo sư Khoa Quốc phòng và Nghiên cứu Chiến lược, Đại học Pune, Ấn Độ cho biết việc New Dehli quan tâm đến Biển Đông nằm trong chiến lược hướng Đông của chính phủ nước ông. Tầm quan trọng của khu vực Biển đông đối với Ấn Độ được tiến sĩ Shrikant Paranjpe, trình bày.

 

Đối với Miến Điện, vấn đề Biển Đông được quan tâm vì theo quan chức chính phủ về hưu Nyunt Maung Shein  của nước này vào sang năm Miến Điện sẽ nắm giữ chức chủ tịch luân phiên của Khối ASEAN nên cần phải giúp giải quyết tranh chấp lãnh hải giữa các nước thành viên trong khối. Theo ông này thì đây là một vấn đề  khó khăn, phức tạp.

 

Tiến sĩ Bouadam Sengkhamkhoutlavong từ Lào trình bày rằng nước ông là một quốc gia không có biển, nằm sâu trong đất liền; thế nhưng nay muốn liên kết với các quốc gia có biển láng giềng nên cần phải có hòa bình, ổn định trong khu vực như là điều kiện cần thiết cho phát triển.

 

Đài Loan là một trong những quốc gia đang chiếm giữ đảo Ba Bình tại Biển Đông; diễn giả từ đảo quốc này là Shawn Shaw-Fawn KAO, phó giáo sư Khoa Chính trị, Đại học Tunghai ở Đài Loan, tham dự hội thảo, và lên tiếng cho rằng các quốc gia ASEAN cần cho đảo quốc này tham gia vào những tổ chức của nhóm nhằm có tiếng nói trong vấn đề Biển Đông.

 

 

Thực trạng Biển Đông

 


Tiến sỹ Võ Xuân Vinh phát biểu tại hội thảo “Đoàn kết ASEAN và những thách thức biển tại khu vực Biển Đông và Châu Á - Thái bình Dương” diễn ra vào ngày 20 tháng 6 tại Bangkok, Thái Lan. Courtesy VOV.

Trong hầu hết những trình bày của các diễn giả tham gia hội thảo đều nói đến những hành động của Trung Quốc đang ngày càng quyết liệt ở khu vực Biển Đông. Phân tích cho sự quyết liệt ngày càng gia tăng như thế Phó giáo sư tiến sĩ Chulacheeb Chinwano của Thái Lan nêu lên những thành tựu về mặt kinh tế của nước này và từ đó họ hiện đại hóa quân đội và tiến hành những hoạt động tại những vùng biển khác nhau như ở Biển Đông và Hoa Đông. Theo ông này thì trước đây, Trung Quốc là một quốc gia tuân theo luật lệ của thế giới, nhưng trong tương lại họ muốn trở thành người làm luật.

 

Tiến sĩ Võ Xuân Vinh, trưởng ban Nghiên cứu Chính trị và Quan hệ Quốc tế, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, thuộc Viện Khoa học Xã hội Việt Nam cũng trình bày lại những hoạt động bị cho là quyết liệt của Trung Quốc. Ông cho rằng chính sách nhất quán của Trung Quốc là dần dần độc chiếm Biển Đông.

 

Trước những trình bày về hoạt động mang tính quyết liệt của Trung Quốc tại khu vực Biển Đông lâu nay của những diễn giả khác tại hội thảo, diễn giả Trung Quốc, bà Tô Hiểu Huy, phó giám đốc Ban Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, Viện Nghiên cứu Quốc tế của Trung Quốc, phản bác lại cho rằng Trung Quốc không hề hành động quyết liệt mà tất cả những việc làm của Trung Quốc chỉ là phản ứng đối với những hành vi xâm phạm chủ quyền lãnh hải nằm trong đường chín đoạn của Trung Quốc. Bà này nêu ra một loạt những cáo buộc mà chính quyền Bắc Kinh lặp đi lặp lại lâu nay. Bà nói rằng hình ảnh của Trung Quốc bị bóp méo, và gây chia rẽ trong khối ASEAN.

 

 

Vai trò ASEAN

 

Các diễn giả Thái Lan nhắc lại vai trò của nước này trong việc khởi xướng hình thành nên khối ASEAN, và giúp cho khối này có được sự đoàn kết trong một thời gian khá lâu; thế nhưng trong những năm gần đây, tranh chấp Biển Đông đang gây chia rẽ cho khối này.

 

Trong phát biểu mở đầu cuộc hội thảo, cựu bộ trưởng ngoại giao Thái Lan, ông Kasit Piromya, nhắc lại hội nghị các ngoại trưởng ASEAN hồi tháng 7 năm ngoái ở Phnom Penh. Lúc đó Kampuchia là chủ tịch luân phiên của ASEAN và đã không ra được thông cáo chung. Lý do cũng vì vấn đề Biển Đông.

 

Hoàng tử Norodom Sirivudh của Kampuchia cho rằng nước ông không hề ngả theo phe nào như cáo giác là vì nghe Trung Quốc mà cản trở vấn đề Biển Đông tại các hội nghị hồi năm ngoái ở thủ đô Phnom Penh của Kampuchia. Ông cho rằng, chính Tuyên bố Ứng xử của Các bên tại Biển Đông, DoC, từng được ký kết hồi năm 2002 ở nước ông.

 

Cựu bộ trưởng ngoại giao Thái Lan, ông Kasit Pyromia cho rằng nếu Khối ASEAN không có sự đoàn kết trong giải quyết các vấn đề nóng như vấn đề Biển Đông hiện nay thì khối này mất đi vai trò của nó. Cũng theo ông sẽ không thể có giải quyết nhanh chóng cho tranh chấp lãnh hải tại Biển Đông.

 

Có cử tọa nêu vấn đề đường đứt khúc chín đoạn của Trung Quốc, thì bà Tô Hiểu Huy cho rằng ngay tại Trung Quốc cũng đang có bàn cải về đường này và Trung Quốc muốn có thời gian để nói chuyện song phương với từng bên liên quan về vấn đề đường chín đoạn. Diễn giả của Việt Nam, tiền sĩ Võ Xuân Vinh có yêu cầu bà này nêu ra những cơ sở pháp lý thì bà cho biết từ năm 1947, Trung Quốc có bản đồ với đường này, và cả mấy chục năm không thấy nước nào nói gì sao gần đây mới phản bác.

 

Diễn giả của Việt Nam không phản bác và tranh luận gì thêm nữa về những giải thích do bà Tô Hiểu Huy đưa ra.

 

Gia Minh tường trình từ Bangkok, Thái Lan.

 

 

Tin, bài liên quan

 

 

*     Chủ tịch Trương Tấn Sang thỏa thuận gì với TQ? <http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-small-country-discusses-w-super-power-nn-06212013013525.html> 


*     ASEAN - TQ hợp tác cứu nạn trên biển Đông <http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/asean-cn-agree-on-rescue-cooper-sea-06202013134352.html> 

*     Hải quân Mỹ và Philippines sắp tập trận trên biển Đông <http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/philip-us-hold-exersi-06202013104106.html>

*     Chủ tịch nước Việt Nam sắp thăm Trung Quốc <http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/pres-tt-sang-to-china-06182013064016.html>

*     Vì sao đàn áp người biểu tình chống Trung Quốc? <http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-vn-authorities-crackdown-patriots-tq-06122013162916.html> 

*     Quốc Hội VN thảo luận tình hình Biển Đông <http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/vn-parliament-discuss-east-sea-situation-06102013094735.html> 

*     Hàng trăm người biểu tình chống TQ tại California <http://www.rfa.org/vietnamese/internationalnews/protests-target-obama-xi-in-california-06082013091036.html> 

*     Học giả quốc tế kêu gọi các nước tuân thủ UNCLOS <http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/scholars-said-cn-need-respect-unclos-vh-06062013161541.html> 

 

” CỎ GIỐNG ĐẤY” TRONG SÁCH LƯỢC”CẤY GIỐNG ĐỎ” CỦA VIỆT CỘNG.



 ” CỎ GIỐNG ĐẤY” TRONG SÁCH LƯỢC”

   CẤY GIỐNG ĐỎ” CỦA VIỆT CỘNG

  ” CỎ GIỐNG ĐẤY” TRONG SÁCH LƯỢC” CẤY GIỐNG ĐỎ” CỦA VIỆT CỘNG.

- TRƯƠNG MINH HÒA –

 

Người làm vườn, ruộng, các gia chủ có đất trồng hoa, người chơi kiểng…. đều ghét nhất là các loài cỏ dại, thứ nầy không biết từ đâu tới, thừa cơ con người lơ là, bèn đâm chồi nẩy lộc, phát triển không ngừng và lây lan nhiều nơi khác, là thứ làm hại đất, hao phân bón, cứ” mọc nhanh, mọc manh, mọc lan..”; từ đó những ai không lo nhổ tận gốc ngay lúc đầu, dọn dẹp sạch sẻ cỏ dại, luôn bực mình và nhất là gặp khó khăn khi cỏ đã ăn sâu vào đất, làm thiệt hại hoa mau, hoa kiểng.
 
 Do đó, việc nhổ cỏ tận gốc, trừ cỏ dại lây lan, được con người lưu tâm từ thuở biết cách canh tác, đến nay, ngoài những biện pháp diệt cỏ dại bằng tay, còn có máy móc, hóa chất….Việt Cộng cũng là thứ cỏ dại, nếu không đề cao cảnh giác, chỉ vài hạt giống đỏ, cũng đủ lây lan sang nhiều nơi, gây tác hại không nhỏ cho sự an bình mọi người, nhất là các cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại.

Một số người Việt tỵ nạn, tưởng đâu ra khỏi nước Việt Nam là được an toàn; tuy nhiên bàn tay lông lá của Việt Cộng thường thò vào, làm cho cuộc sống những người bỏ nước ra đi tìm tự do không được thật sự” an cư lạc nghiệp” để lo tương lai, gia đình, con cháu học hành thành đạt. Đây cũng là” âm mưu diễn biến xâm nhập, nằm vùng của những thành phần gián điệp, tay sai, luôn tìm cách đánh phá, treo cờ máu và phổ biến hình của tên đại Việt gian Hồ Chí Minh” tại ngay hậu phương an toàn của người tỵ nạn nơi các nước tạm dung.

 
Sách lược cấy giống đỏ là mối quan tâm hàng đầu, nhu cầu” chiến lược của đảng Cộng Sản ở mọi thời đại nếu còn sự hiện diện của đảng, nên Hồ Chí Minh giáo dục đồng bọn rằng:” Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”.
 
Từ đó trở thành” lời dạy của Hồ Chủ Tịch” được phát động, phát triển và coi như sách lược bảo vệ sự tồn vong của đảng kể từ ngày thành lập đến nay. Trong cuộc đời và sự nghiệp” đéo lường, chơi lận, Đ…chạy vĩ đại” của chủ địt Hồ Chí Minh” dạy đĩ” sống mãi trong sự nghiệp” chơi bừa” của đảng cướp Việt Cộng, thì Hồ Tặc là người lừng danh với quá trình:” Cấy nhiều giống đỏ vào cửa mình phụ nữ” từ Pháp, Nga, Tàu, Việt và không thích từ chối ngay cả phụ nữ thuộc” dân tộc ít người” như Nông Thị Ngát, Nông Thị Xuân…thời kỳ trốn chui, trốn nhủi ở Việt Bắc thằng” cha già dâm, gian, ác của đảng cướp Cộng Sản Việt Nam” cũng được đàn em mang những” đóa hoa vị thành niên sơn cước” để cho Hồ” giải phóng” phụ nữ từ” mặt bằng, mặt lồi, mặt lỏm” thành đàn bà ngay sau cú” tiến quân của bác” trong việc” tiến vào cửa mình, trận cuối là trận nầy” mà trở thành” đàn bà”, không cần kinh qua bất cứ thời kỳ” quá độ” nào, như kinh điển vô thần của bậc thầy dạy” ăn cướp vĩ đại” Karl Marx.

 

 

Nhà ái quốc Huỳnh Thúc Kháng lầm khi cộng tác với tên Việt gian, tưởng là” đánh Tây giành độc lập”, nào ngờ”Ái Quốc hóa ra Việt gian”, một hôm tình cờ sang nơi” cơ ngơi” của Hồ, bỗng” phát hiện” ra hắn đang thực hành” Thiền Tiếp Hiện” với một cô gái trẻ thuộc” dân tộc ít người”, qua khe hở của vách váng, buồn bả, âm thầm quay về và sau đó làm bài thơ nhắn nhở, cho người mang sang bộ chỉ huy của chủ tịch, nào ngờ Hồ gian manh, biết bị bể mánh, nên trong một dịp máy bay Pháp oanh kích nơi căn cứ địa, Hồ ra lịnh cho đàn em hạ sát cụ Huỳnh và sau đó giả vờ thương tiếc, làm lễ quốc tang, cho người mang quan tài về tận quê quán ở Quảng Ngải.
 
Trong suốt quá trình” cấy giống đỏ” Hồ Chí Minh nổi tiếng là tay” chơi xứ Nghệ” thuộc hàng” đại điếm thúi nông thôn” và cũng là” bối thành thị” qua hành động dưới danh nghĩa” kách mệnh”, nên Hồ Chí Minh gieo nhiều giống đỏ, hể cô gái nào” yết kiến Bác Hồ” là bị mất trinh ngay, thế mới biết là công việc gieo giống đỏ là” nhu cầu chiến lược” hàng đầu, vừa giải quyết vấn đề” bức xúc” trong tình huống với cao trào” nắng cực” và cũng vừa bảo vệ đảng” như bảo vệ con ngươi trong tròng mắt” như:” bảo vệ con C…trong quần tà lỏn” vậy.

 
Trong đảng, hàng ngũ nữ hộ lý chính là” cơ sở” khoái lạc dành cho cán bộ, đảng viên; ở miền Bắc sau 1954, cái lực lượng phụ nữ là” xưởng đẻ” cho ra những” cháu ngoan Bác Hồ”, cũng là nơi có” phân xưởng” nhao tươi thay thức ăn, bồi dưỡng thêm chất đạm, vì các hợp tác xã nhà nước không đủ” chế độ” thịt cung cấp theo tiêu chuẩn HỘ KHẨU làm cho dân thành HẬU KHỔ và thai nhi” chất lượng cao” được đảng viên dùng ngâm rượu đế, pha mật ong Hà Giang ( bông từ cây á phiện), làm thuốc cường dương để hàng ngũ” lãnh đạo, lãnh điếc” tiếp tục” giải phóng phụ nữ miền Bắc”, nên dù cho” đốt cháy cả Trường Sơn” chết hàng triệu cán binh, thì Hồ và đảng Cộng Sản vẫn không hề nao núng, lớp nầy chết, lớp khác thay thế, do” phụ nữ nhân dân” đẻ và nuôi dùm, đến nhớn là cho đảng xài, theo lịnh quan thầy Nga-Tàu.


Mặt trận” quần hồng” và” quần tà lỏn” rất quyết liệt, làm hao tốn biết bao” mồ hôi” chứ không đổ máu, là” chiến trường giường chiếu vẫn yên tỉnh” nhưng là thứ trận chiến” không qui ước”, thế là trong hàng” tướng lãnh tài ba lỗi lạc Hậu” trong đảng, chỉ có đại tướng” tự biên tự diễn” Võ Nguyên Giáp, tốt nghiệp viện” Quân Sự Múa Rối Nước” Hà Lội, qua nghệ thuật” lãnh gậy chỉ huy” theo đạo diễn Trung Cộng, với hào quang dỏm” Anh hùng Điện Biên” là xứng đáng là” tướng cầm quần” lừng danh miền Bắc, nay tăm tiếng vang dội cả nước sau 1975, đến nay, ai cũng biết” TƯỚNG GIÁP” có tài TÁP DƯỚNG” đáy quần phụ nữ” với:” Xẻ dọc cửa mình đi kiếm nước, mà lòng nắng cực vẫn tiến công”. Cấy giống đỏ rất quan trọng, là nhu cầu của đảng, nên công tác” trường kỳ” cấy giống được thực hiện bất cứ thời điểm hay” tình huống” thoái trào, cao trào cách mạng.


” Cấy, cấy mãi, Bác Hồ không ngừng nghỉ.

Để cho hang Pác Pó được lấp đầy.

Cho mầm non, giống đỏ được sanh ra.

Cho đầy cả trong ngoài đều có mặt”

 

Hay là:

 
” Còn hộ lý, còn cháu gái ngoan.

Bác cấy giống đỏ, sanh sản gắp mười lần qua”.

 
Sau khi dùng sinh mạng hàng chục ngàn cán binh Việt Nam qua chỉ đạo chiến lược của quan thầy Trung Cộng với phái bộ của tướng Vi Quốc Thanh, thắng Pháp bằng” chiến thuật biển người” sản phẩm của Mao Trạch Đông, tạo chiến thắng” Pháp chết một, ta chết mười”. Hiệp định Geneve ký ngày 20 tháng 7 năm 1954, chia đôi đất nước. Lợi dụng thời gian trên đường tập kết ra bắc, cán bộ thoát ly miền Nam nán lại và” cấy hạt giống đỏ” vào những phụ nữ gồm vợ, tình nhân….nên sau khi đảng Cộng Sản rút khỏi miền Nam, ngoài con số cán bộ, đảng viên được cài lại để chuẩn bị cho cuộc chiến kế tiếp; đảng viên Cộng Sản còn để lại” rải rác nhiều nơi mầm giống đỏ” tại các vùng nông thôn và những nơi mà đám” bộ đội già Hồ” đặt chân tới.

 
Nhờ những” quan hệ gia đình” bắt nguồn tư mối” quan hệ HỮU CƠ” với những phụ nữ miền Nam trong thời kỳ chuẩn bị tập kết ra Bắc, nên khi những người hồi kết trở về theo lịnh đảng, họ có nơi nuôi ăn, tiếp tế, tình báo, giải quyết sinh lý…..mà không tốn kém đào tạo, là nguồn” hậu cần” vô tận, thế mới biết là việc cầy hạt giống đỏ quan trọng như thế nào. Nhờ địa bàn có nhiều hạt giống đỏ, nên đảng Cộng Sản mới có được thuận lợi ở nông thôn và nhất là sau ngày 1 tháng 11 năm 1963, nhờ công lao rất lớn của trung tướng Dương Văn Minh” tướng quốc gia, giúp ma Cộng Sản”, sau khi đảo chánh, đã bỏ quốc sách Ấp Chiến Lược của tổng thống Ngô Đình Diệm, nên Việt Cộng mới hồi sinh và tiếp tục” cấy mầm giống đỏ” ở nông thôn; cũng lại đại tướng Dương Văn Minh thừa cơ lúc tình hình chính trị đang rối ren, sau khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, với chức tổng tư lịnh, phá nát quân đội qua” tái phối trí lực lượng” và đưa đến thảm cảnh” di tả chiến thuật”; tướng Minh nhào vào” cướp chính quyền” êm ái, bằng cách gây áp lực với những chính khách còn lại, với lý do là làm theo yêu cầu của Việt Cộng để” thương thuyết” cũng với bình phong nhân đạo, tránh đổ máu, cuộc cướp chính quyền nầy không dàn quân như năm 1963 và ít ngày sau thì” bàn giao trong vòng trật tự” cho giặc Cộng vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, thế là ông Minh trở thành đại ân nhân của du kích, gia đình thân Cộng và đảng Cộng Sản miền Bắc, là người” lập công dâng đảng”qua chủ trương sát hại chí sĩ Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu hầu” diệt trừ hậu hoạn” nên sau năm 1975, không đi tù cải tạo, trái lại được Việt Cộng nuôi dưỡng, trở thành” công dân nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” từ 1976, sau đó xuất ngoại, khi chết cũng phải mò sang Mỹ để chết cho sướng và an toàn.

Sau 1975, một số mầm đỏ được cấy từ 1954 đã có nhiều người phục vụ trong hàng ngũ quân lực VNCH, công chức, một số hiên ngang không theo cha ông làm Việt Cộng phản dân hại nước và số khác thì vẫn duy trì cái” Gene” giống đỏ di truyền, làm cán bộ, trở thành” gia đình vẻ vang”, cùng với cha ông đàn áp, bốc lột dân để làm giàu.
 
 Do hạt giống đỏ cấy khắp nơi từ thời” đánh Tây giành đập lột”, tạo xã hội miền Nam rối ren, làm tan vở nhiều mái ấm gia đình kể từ khi những người chồng, cha…với bình phong làm” cách mạng” đã bỏ phế cho vợ ở lại nuôi con khôn lớn, vô trách nhiệm, còn lên lớp” giáo dục” vợ là:” để cho con theo ngụy quân, ngụy quyền”; chỉ có những người Cộng Sản mới có được những cách cư xử như thế.

Trong hàng ngũ hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do, trà trộn có: gián điệp, tỵ nạn gian, thành phần ra đi vì lý do kinh tế…sau nầy, có chương trình bảo lãnh thân nhân, nên con số người Việt hải ngoại gia tăng, nay lên đến hơn 3 triệu ( theo Việt Cộng là 3, 6 triệu, khi nhìn thấy túi bạc vĩ đại của bọn phản động nước ngoài).
 
Trong thời gian còn bị Hoa Kỳ cấm vận kinh tế, thì các hạt giống đỏ nằm im, vì điều kiện khó khăn và lúc đó người Việt chưa bị tác động bởi các kế sách tấn kích của Việt Cộng.
 
 Nhưng kể từ khi tổng thống Hoa Kỳ là Bill Clinton xã vận năm 1994, số người Việt trở về, đầu tiên chỉ với lý do” về thăm quê hương”, sau đó con số nầy gia tăng, mang về số tiền lớn, tăng dần từ vài trăm triệu, nay hàng nhiều tỷ Mỹ Kim.

Từ hình thức” thăm quê hương” chuyển sang Tam Du:” du lịch, du hý, du dâm” và về nước cầu kết với ” DU ĐẢNG CỘNG SẢN”, trở thành Việt kiều, vang danh là:” áo gấm về làng, đem tiền vàng nộp cho đảng, phản bội lý do tỵ nạn, kết bạn với quân cướp, làm nhơ nhớp những người bỏ nước ra đi vì hai chữ tự do”. Việt Cộng mở cửa thì nhiều gia đình người Việt tỵ nạn, nhất là thành phần” tam du” cũng mở cửa trước lẫn cửa sau, đưa nhau ra tòa ly dị, chia của và cái:” tình huống: ông ăn chả, bà ăn nem” trở thành một” cao trào thời thượng” lan rộng hơn cả dịch cúm gia cầm trong các cộng đồng tỵ nạn hải ngoại; nên từ đó cũng là thời cơ” vùng lên” của nam giới, sau bao năm ở hải ngoại cảnh” trai thừa, gái thiếu” được giải quyết với số lượng phụ nữ Việt Nam muốn thoát khỏi cảnh nghèo, không muốn sống trong” thiên đàng Cộng Sản”, nên những ông già khú vẫn cưới được vợ nhí với tiêu chuẩn theo thánh hiền, được bọn chơi bời theo văn hóa” dã man” Trung Hoa đánh giá là” còn trinh” và một số bà lớn tuổi, ham vui cũng có chồng trẻ, sung sức.

 
Việt Cộng là nguyên do gây ra tất cả cho người Việt Nam:

 
-Đánh Tây, đánh Mỹ thì hàng triệu người bị lừa, bỏ xương máu vô ích, và sau cùng khi” đất nước hoàn toàn thống nhất” đã trở thành một huyện của Trung Cộng.-Sau 1975, dân sống không nổi với bọn cướp, nên hàng triệu người bỏ nước ra đi, gây ra bao cảnh gia đình ly tán, vợ chồng cách biệt, kẻ ở người đi sau những chuyến hải hành liều mạng.

-Sau khi Việt Cộng mở cửa để tồn tại, vì quan thầy Liên Sô và toàn khối Cộng đảng Đông Âu sụp đổ, người Việt tỵ nạn cũng trở về mang tiền nộp và biết bao gia đình tan nát; chưa kể đến nhiều người bén hơn trở về nhiều lần, ăn phải thức ăn, nước uống có chất độc, nguyên nhân gây ung thư, viêm gan….không khí ô nhiễm nặng do nhiều khói, chất độc, môi trường…nên trong hàng ngũ người về thăm quê hương, tam du…có nhiều người đã” giả từ gác trọ” trở về nước” nước Chúa” hay” tiêu diêu nơi miền Cực Lạc”.
 
Những người chết thường được thân nhân, bạn bè nguyện cầu linh hồn được về những nơi” vĩnh cửu” tùy theo tôn giáo, nhưng nếu sau khi đến hai nơi nầy là cũng chưa chắc ăn đâu, vì Chúa và Phật chỉ nhận ở đây để chờ ” thanh lọc” và hổng chừng sau đó” phân phối” đi các nơi khác như địa ngục nếu làm ác, hay là người thân Cộng, gián điệp, phá rối, tay sai…là hy vọng được trả về” thiên đàng Cộng Sản” để đoàn tụ với” công an âm phủ: đầu trâu mặt ngựa” và gặp Lenin, Karl Marx, Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông….. được hưởng” chế độ hộ khẩu đời đời” nơi đây, ắt là không còn cơ hội trở về với” loài người” mà làm” kách mạnh” nữa.

Khi mở cửa, cũng là cơ hội để mầm giống đỏ được” nhập khẩu” sang các nước dân chủ, nơi có người Việt định cư. Mức độc” nhập khẩu” hạt giống đỏ, là thứ” cỏ giống đấy” trong việc” cấy giống đỏ” gia tăng qua những lối lòn lách sau đây:

1-Chính sách di dân: các quốc gia dân chủ Tây Phương có chính sách di dân nhân đạo, với dạng ưu tiên số một là” bảo lãnh hôn phối”, đó là khe hở mà đảng Cộng Sản lợi dụng để đưa những hạt giống đỏ sang, nẩy mầm và gây tác hại cho các cộng đồng người Việt, nay đang bước sang giai đoạn” báo động” khi mà những giống đỏ” con đảng, cháu Bác” được” hòa hợp hòa giải” qua hình thức hôn nhân với những gia đình của người tỵ nạn. Nhờ cửa ngõ của những người tỵ nạn, đa phần là giới tỵ nạn kinh tế, vô tích sự, tỵ nạn gian, trở về nhiều lần, họ mang những mầm giống đỏ bằng nhiều cách qua luật di trú:

 
-Những người lớn tuổi, nhất là đàn ông, muốn tìm” tình già trên đồi cỏ non” nên thôi vợ già ở hải ngoại, bảo lãnh vợ nhí, gặp phải con cháu can bộ, ngoài việc được vợ nhỏ tuổi mà còn được gia đình bên vợ chi tiền, hưởng đặc quyền đặc lợi trong việc làm ăn ( nếu có cơ sở), đi đứng, được nhiều lợi lộc khi trở về Việt Nam. Sau khi bảo lãnh vợ sang, thời gian thường trú và được quyền công dân, thì vợ lãnh cả mẹ, anh em vợ theo diện đoàn tụ gia đình…thế là cả nhà Việt Cộng đươc sang các nước” tư bản phản động” tìm bơ thừa sửa cặn một cách hợp pháp, dễ dàng, đồng thời mang theo cả những số tiền bòn rút từ mồ hôi của dân chúng; từ đó, những gia đình Việt Cộng lại tìm cách” neo đơn” với bộ di trú, để bảo lãnh những” mầm giống đỏ” kế tiếp, phát triển đưa người xâm nhập một cách hợp pháp, không ngừng từ hàng chục năm qua. Nên gần đây, nhiều gia đình tỵ nạn lãnh gia đình gốc Việt Cộng sang, họ mở thương nghiệp, làm ăn, đầu tư, mua nhà….thế là những người tỵ nạn bảo lãnh cũng bị” cuốn theo chiều gió”, trở thành những kẻ phản bội, không muốn chống Cộng, tức là sợ đụng tới gia đình bên vợ và đương nhiên là rất sợ chế độ Cộng Sản sụp đổ.

 
-Những cuộc hôn phối giả nhan nhản trong các cộng đồng tỵ nạn, giá biểu bảo lãnh từ 20 ngàn Mỹ kim lên 50 ngàn, được các cơ sở luật di trú tư, các văn phòng lo di trú có những lối” mách nước” với thân chủ để vớt tiền đẹp những hồ sơ bảo lãnh hôn phối theo luật di trú. Việc bão lãnh thành công, sang có ăn ở với nhau hay không là quyền của hai người khác phái, bộ di trú theo dõi và trừng trị, như ở Úc, chính phủ biết trong số những hồ sơ bảo lãnh, có nhiều người lợi dụng để làm tiền, nên thỉnh thoảng họ đến thăm viếng những cặp vợ chồng bảo lãnh bất thần, xem xét nơi ăn ở….thế mà những kẻ gian, dùng luật di trú để làm tiền vẫn không nao núng.

 

-Nhiều gia đình muốn làm ăn ở Việt Nam, nên móc nối tạo những cuộc hôn nhân nhằm ràng buộc quyền lợi, nên một số người tỵ nạn đã kết” sui gia” với cán bộ Cộng Sản trong nước, họ dựng vợ, gả chồng, bảo lãnh và sau đó cũng di dân sang thoải mái. Những gia đình có mối” quan hệ hữu cơ” thông gia rất thân thương với nhau, nên các nhà tỵ nạn thường chứa chấp những tên cán bộ sang, âm thầm trong các chuyến du lịch, có khi là làm công tác. Những cán bộ Việt Cộng được sui gia đưa đi thăm các nơi, cộng đồng và từ đó thu thập thêm nhiều tin tức, mang về để” điều nghiên” đánh phá. Đáng lưu ý là trong số” sui gia” với Việt Cộng, có cả những người thuộc thành phần quân nhân cán chính miền Nam, đó là những người có sẵn vỏ bọc để bao che kỷ cho những tên cán Cộng, cùng gia đình. Những ung thư nầy làm cho cộng đồng suy yếu, tạo điều kiện thuận lợi cho mầm cỏ dại Việt Cộng lây lan.

2-Thành Phần du học sinh: đa số là” cháu ngoan Bác Hồ” nên coi tên Hồ Chí Minh là thần tượng” vĩ đại”, và tôn thờ luôn biểu tượng của đảng cướp” cờ đỏ sao vàng”, trong số nầy, có trà trộn cả gián điệp, đội lớp du học, chúng hoạt động âm thầm trong các trường đại học, gia đình tỵ nạn có con đi học; gây ảnh hưởng, lây lan” Gene” đỏ dần dần, làm ung thối cả những mầm tốt, nên thời gian gần đây, vụ con cháu tỵ nạn như Brian Đoàn với triễn lãm V.A.A.L.A ở Hoa Kỳ, La Thảo Nhi, Hạnh Ngô….tại Úc với phở chó, triển lãm nam-bang, Voices 2000.
 
Du học sinh sau khi tốt nghiệp, một số tìm cách ở lại bằng việc hôn phối hay là tìm cách” cấy giống đỏ” vào một phụ nữ tỵ nạn để có con, rồi tìm cách bảo lãnh bằng diện hôn phối. Ngoài ra, tại các nước, do nhu cầu cần thợ, chuyên viên, nên có chương trình” di dân theo diện tay nghề”, họ được nhận ở lại và làm việc, thành thường trú nhân. Du Học Cộng Sản đưa sang còn” điều nghiên” luật di trú các nước dân chủ để tìm cách đưa thêm người của chúng sang bằng những ngõ ngách di dân hợp pháp và phi pháp; đó là những” đỉnh cao trí tệ du học” đóng góp nhiều trong công việc buôn bán nô lệ, nên từ ngày số lượng du sinh ồ ạt ở hải ngoại, thì tình trạng buôn bán lao nô, phụ nữ gia tăng” vượt chỉ tiêu”.

 
Du sinh Việt Cộng chính” là người tổ quốc hại mai sao” ngày nay du học, ngày mai hại đời. Du sinh trở thành” cao trào đi tìm bơ thừa sửa cặn thời thượng” của hàng ngũ đầu lãnh băng đảng siêu cướp Việt Cộng; chưa bao giờ đám” mầm đỏ” ồ ạt ra đi tìm những nơi” càng phản động càng tốt” để mon men kiếm chác, ở lại, cài người, đánh phá, gây rối, lập cơ sở hoạt động….. Mặt khác, các trường đại học, cao đẳng Tây Phương cũng là nơi” thương nghiệp giáo dục” nên họ thích nhận những du học để thu học phí cao, còn đậu hay rớt không quan trọng; các nước còn cấp một số học bỗng, nhưng họ đã lầm vì những học sinh nào được học bỗng cũng có mối quan hệ mật thiết với đảng và nhà nước… đó là những lý do gia tăng” mầm đỏ” trong các cộng đồng tỵ nạn, con số nầy trở thành mối đe dọa trực tiếp đối với những người bỏ nước ra đi tìm tự do, khi” du sinh vùng lên” để treo cờ đỏ, như vụ Taste Vietnam ở tiểu bang Queensland (Úc Châu), do thành viên băng đảng Việt Tân là bác sĩ Bùi Trọng Cường, lợi dụng cương vị chủ tịch, danh nghĩa cộng đồng để hạ cờ vàng ngay tại đất tự do, là báo động cho những người yêu chuộng tự do, nạn nhân Cộng Sản.

3-Tư bản đỏ: lợi dụng chính sách di dân theo lối thương nghiệp, đảng viên Cộng Sản giàu có nhờ bốc lột, có trong tay bạc triệu, hội đủ tiêu chuẩn di dân và mang theo tiền nhiều, mở thương nghiệp, dần dần khống chế kinh tế. Mới đây tại Hoa Kỳ, lợi dụng tình hình suy thoái kinh tế, khủng hoảng tiền tệ nên công ty địa ốc quốc doanh” Thủ Đức House” có kế hoạch đổ ra nhiều tỷ Mỹ Kim để đầu tư vào nhà đất ở vùng Califoirnia, nơi có nhiều người Việt định cư, được coi là thủ đô người tỵ nạn ( Little Saigon). Đây là lối xâm nhập người qui mô, theo diện kinh doanh, được chính thủ tướng” không người lái” Nguyễn Tấn Dũng ký nghị định số 236/QD-TTG ngày 20 tháng 2 năm 2009. Nếu công ty địa ốc quốc doanh nầy tham gia thị trường đầu tư ở California, thì sau đó sẻ có thêm nhiều cán bộ di dân, núp dưới bình phong doanh nhân, làm cho cộng đồng thêm rối ren, phối hợp với các” cơ sở” có sẵn nằm vùng, đánh phá mạnh hơn vì trong tay có nhiều tiền.

 
4-Tôn giáo: nhất là các cơ sở Phật Giáo, ngày nay cần phân biệt TIỆM PHẬT và CHÙA PHẬT, hảy cẩn thận để không lầm và đem tiền cúng dường cho quỷ, làm công quả dùm cho ma quái, chúng dùng tiền của người tỵ nạn để đánh lại người tỵ nạn. Những cơ sở thuộc đám” về nguồn” đều là tiệm Phật, từ lâu đã bảo lãnh công an, cán bộ tôn giáo vận, gián điệp sang qua cửa ngõ” chùa là cái tiệm” an toàn và vừa được hàng ngũ” Tam Tạng thời đại” bưng bợ, tôn kính như là thầy, hơn cả cha mẹ.
 
Những Tam Tạng nầy trông ma hóa tăng, trông công an tưởng thầy….các cộng đồng và người đời thường tôn kính thầy là” lãnh đạo tinh thần” nhưng không ngờ sư ni từ Việt Nam sang thuộc thành phần” quỷ phá nhà chay” lợi dụng lớp áo, cạo đầu, chuông mõ để làm công tác, điều khiển hải ngoại bằng dùng” tượng Phật” làm bình phong. Hiện nay con số” công an tăng ni” lên đến khoản” một lữ đoàn thầy chùa đít đỏ”, chừng 2,000 tên, trà trộn vào chùa, xã hội.

Các” CỬA HÀNG CHÚA” cũng không tránh khỏi bọn Linh Mọp quốc doanh, được dòng tu đỏ” Dòng Chúa Cứu Đảng” hay là” Dòng Chúa Mến Bác”….cử sang móc túi bằng lưỡi dao cạo” từ thiện, xây nhà thờ, giúp người nghèo..” và có một số được bảo lãnh ở lại tu, là những con” chó sói” đội lớp mục tử, có khả năng hướng dẫn những con chiên thiếu cảnh giác đi theo” tấm bản chỉ đường” của giáo hội Công Giáo nhà nước, là tổ chức tôn giáo râu ria, công cụ của Mặt Trận Tổ Quốc.. Cho nên các tôn giáo, hạt giống đỏ được đưa sang và nhờ các tín đồ, con chiên hứng lấy vì không phân biệt chánh tà, là tập quán nguy hiểm:” trọng Phật kính tăng, thương cha, mến Chúa” đã giúp cho Việt Cộng nẩy những mầm đỏ khắp nơi.

Ngày nay mức độ xuất hiện của” giống đỏ” khác nhiều tại các nơi có người Việt tỵ nạn định cư. Hạt giống đỏ hiện diện nhiều nơi, có một số người Việt tỵ nạn, thường trở về Việt Nam, khi biết những hạt giống đỏ ngay tại xứ tự do, nhận biết qua lời nói, phát âm và rất sợ kêu là” Việt Cộng”, là con ma Việt Cộng dù đang sống ở nước tự do. Những người nầy không dám nói gì trước các” hạt giống đỏ” vì sợ bị rắc rối cho những chuyến” áo gầm về làng” thật là đáng trách, hèn nhát. Ăn cướp thì kêu ăn cướp, có ai cho là sai, còn Việt Cộng thì kêu là Việt Cộng, là trúng tên tộc và hai chữ nầy được quốc tế hóa từ lâu. Một số cơ quan truyền thông do người Việt tỵ nạn chủ trương ( ngoại trừ cơ quan truyền thông nằm vùng, bị Việt Cộng mua, khuynh đảo, ảnh hưởng), họ không dám viết trên báo, đọc trên đài:” Cộng Sản Việt Nam, nhà nước Việt Nam, chính quyền Việt Nam..” mà không dám dùng hai chữ” Việt Cộng”, quả là” ăn cơm tự do, sợ ma Cộng Sản”.

 
Trước 1975 ở miền Nam, một số phim có nữ tài tử Kim Cương đóng, kết thúc phim có cảnh” hoa đồng đỏ thắm và con bướm vàng bay lượn”, hình ảnh nầy tưởng là nghệ thuật thông thường, nào dè là lịnh tập trung của Việt Cộng nằm vùng để chuẩn bị” tiến vào Saigon, trận cuối là trận nầy”.

 
Ngày nay ở hải ngoại, những dấu hiệu làm người ta phải cảnh giác: Trung tâm Thúy Nga, sau nhiều năm hành nghề, gây được nhiều uy tín, thì bỗng nhiên cho ra cuốn băng nhạc” Paris 40″ sau gọi là B.40, mở đầu có cảnh” thiền sư Thích Nhất Hạnh” trong bộ áo màu đà, dọng chuông, y như” bồ tác tại thế” của tu sĩ Trường Hoằng tôn vinh trên đài truyền hình SBTN của Trúc Hồ, quảng báo rộng rải trong cộng đồng tỵ nạn.

 

Tuy nhiên ai cũng biết gã thiền sư Thích Nhất Hạnh chính là tu sĩ đắc quả BỒ HÁT với nghiệp chuyên ca tụng BÁC HỒ, chớ không bao giờ là Bồ Tát cả, lý do là Bồ Tát thì coi của cải là” sắc sắc, không không” là thứ” vô thường” nên bồ tát là thường bố thí tất cả của cải, để giúp đời, người khốn khó; trong khi thiền sư Thích Nhất Hạnh thì bo bo, cố gom tiền bá tánh để phát triển càng nhiều càng tốt” của cải vật chất”, đó là” tiền sư, đô la sư”, Thích Nhất Hạnh chỉ xuất tiền” bố thí” cho những cơ quan truyền thông như tờ New York Times, với 45 ngàn Mỹ Kim, đăng báo” binh vực cho hàng đệ tử khủng bố của Hồ Chí Minh là Osama Bin Laden khi bị đánh tại ổ căn cứ A Phú Hãn năm 2001….trong băng nhạc B 40, dùng hình ảnh” bà mẹ chiến sĩ”, du dương trong nhạc Trịnh Công Sơn, đâm những nhát mã tấu vào quân lực VNCH và cuối băng nhạc là” hình ảnh cấy hạt lúa đỏ”. Đây có thể là dấu hiệu, lịnh” phát pháo khai thành” mở cuộc tấn kích trường kỳ hải ngoại, nẩy mầm giống lúa đỏ, lan rộng khắp nơi, nên sau đó không lâu,

 

 

Ủy Ban Hổ Trợ Người Việt Nước Ngoài ra đời, đảng cử tên thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Đình Bin đặc trách, với số vốn 7 tỷ đồng tiền Hồ và kế tiếp là nghị quyết 36, càng ngày càng có những cái chốt, kiềng được dựng lên như: Việt Weekly, nhật báo Người Việt, hỏa mù của băng đảng tay sai Mafia Hồng, Việt Tân với các tổ chức phản tỉnh giả có hai số chót” 06″, ru ngủ bằng” đấu tranh ôn hòa”, ủy ban bảo vệ người lao động nước ngoài ( trớt quớt), thêm những” bụi giống đỏ” như ngục khỉ Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Dương Thu Hương… được mang trồng ở nơi” đất lành” hải ngoại, làm cho mãnh đất tự do có nhiều loài cỏ dại càng ngày càng” bành trướng” và cho ra những gai gốc, làm hại các thứ cây hữu ích trong một” vườn hoa tự do có nhiều hương sắc”.

 

 

Lại thêm giống” thày lày” Tạp Nhạp Dân Chủ Điên-Ngoa, tên giống thuộc họ cỏ dại là Thông Loạn, gặp bải cứt chó xà mâu Vẹm mà sống trong èo uột trong một” vườn tạp nhạp: cờ vàng lẫn cờ đỏ”, nên không thể thu hút được ai, ngoại trừ đám người” đồng minh tương ý, đồng chí tương ngôn”, trong đó có vài” trí ngũ, trí mơ, trí mộng du…” nằm trong hàng ngũ” trí đần”, là đám:” lưu manh khoa bảng, bất lương trí thức”, có học mà không có hạnh, tỵ nạn chính trị mà mất lập trường….giống như đi đường mà không biết lối, nói dối mà không có căn,” ăn năn mà lại gán cho tổ quốc”, thế là Nguyễn Gia Kiểng” không có đất dụng võ” vì nơi mãnh vườn” có nhiều giống cỏ dại, mầm đỏ”.

 

 

Trước sự lây lan” cỏ giống đấy” từ việc” cấy giống đỏ” tại hải ngoại, nguy cơ cộng đồng người Việt tỵ nạn bị cỏ dại lan dần và tình trạng cũ lập lại sau thời 1954, khi nhiều gia đình, chùa, nhà thờ….là nơi dung dưỡng các loại cỏ dại Cộng Sản qua những mối dây liên hệ tình cảm, tôn giáo, gia đình….và từ đó đảng cướp Việt Cộng mới có được địa bàng hoạt động, có chỗ vung thân, có nơi rửa tiền và nhiều điều khác.

 

 

Đất nước dân chủ là nơi có thứ thuốc trừ cỏ dại, mầm giống đỏ, mang nhản hiệu TỰ DO, nên những thứ làm hại con người là Cộng Sản không thể” mọc nhanh, mọc mạnh, mọc lòn lách” ở vùng đất có nhiều thuốc trừ cỏ, diệt sâu mọt. Tuy nhiên, những mầm giống đỏ cũng đủ làm cho những người Việt Nam tỵ nạn bực mình, nên khi gặp bất cứ cỏ ở đây, từ một hạt giống đến vài cây lèo tèo…cũng phải dẹp, bứng đi, bỏ vô thùng rác là hy vọng giống cỏ đỏ bị diệt, nếu có sống cũng èo uột thôi./.

 

 

THƠ LÁI ÂM.

 

 

” CỎ GIỐNG ĐẤY” VIỆT CỘNG” CẤY GIỐNG ĐỎ”.

 

 

 

Tại hải ngoại, Việt Cộng cũng bị luật nhân quả tác động như ai: trước đây chửi bới những người bỏ nước ra đi tìm tự do là” ăn bơ thừa, sửa cặn” thì ngày nay, thằng điếm thúi, con đĩ chó nào bon chen để được: di dân, du học, du lịch, cầu cạnh…. ở các nước” tư bản phản động”. Ngày nay mức độ đi xâm nhập, gia tăng dân số Việt Cộng gia tăng là nhờ: những người tỵ nạn gian bảo lãnh sang trong diện hôn nhân, đoàn tụ….các nước nhận di dân tay nghề….nhưng dù sao, thì mầm giống đỏ Việt Cộng khó phát triển ở môi trường tự do, nơi có nhiều loại thuốc trừ” cỏ dại” hiệu Tự Do.

 

 

 

 

 

 

MỐNG GIAN tỵ nạn, MANG GIỐNG nầy.

ĐÂY LÀ cỏ dại Vẹm, ĐÀ LÂY.

CỎ MẦM ĐẤY hại, CẤY MẦM ĐỎ.

ĐÃ CẤY nằm vùng, ĐẤY CẢ bầy.

CỎ ĐỘC du sinh, lòi CỌC ĐỎ.

CẢ ĐỎ di dân, CỎ ĐÃ đầy.

ĐỘC LAN, cảnh báo, cùng ĐANG LỌC.

LÓ ĐỘC trị liền, LỌC ĐÓ ngay.

 

 

TRƯƠNG MINH HÒA

Ngày 02.03.2009

 

 


 

 

3 thoughts on “” CỎ GIỐNG ĐẤY” TRONG SÁCH LƯỢC” CẤY GIỐNG ĐỎ” CỦA VIỆT CỘNG”

 

 

1.   

      Pingback: ” CỎ GIỐNG ĐẤY” TRONG SÁCH LƯỢC” CẤY GIỐNG ĐỎ” CỦA VIỆT CỘNG « Tudodanchu’s Weblog <http://tudodanchu.wordpress.com/2009/03/02/cogiong/>

     

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link