Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, July 31, 2013

Chúng ta cần làm gì KHẨN CẤP để có TIẾNG NÓI hiệu quả cho blogger Điếu Cày.


From: AnhEm YeuNuoc <
To:
Sent: Wednesday, 31 July 2013 3:16 PM

Subject: Chúng ta cần làm gì KHẨN CẤP để có TIẾNG NÓI hiệu quả cho blogger Điếu Cày.

 

Chúng ta cần làm gì KHẨN CẤP để có TIẾNG NÓI hiệu quả cho blogger Điếu Cày.



Kính thưa các anh chị em, cuộc tuyệt thực của blogger Điếu Cày đã kéo dài đến nay 39 ngày mà chính quyền Hà Nội bất chấp dư luận. Gia đình anh Điếu Cày là chị Dương Thị Tân và cháu Nguyễn Tiến Dũng cùng nhiều bloggers đã đồng hành, bôn ba khắp nơi, từ trại giam số 6 cho tới Viện Kiểm Sát Nhân Nghệ An và gần đây nhất là đưa đơn khẩn cấp lên các giới chức Công An, các bộ ngành nhưng mọi việc lại xảy ra trong sự im lặng một cách đáng sợ của ngành Hành Pháp CSVN.

Sự việc im lặng của Công An đã gây bức xúc, một người Nước Ngoài hiện đang ở (Germany ) Đức Quốc là ông Martin phải bực tức lên tiếng :

"Tôi thực sự thất vọng với sự im lặng điên rồ của hệ thống chính trị tại Việt Nam, trong trường hợp này, và hiểu được rằng tất cả các vị trong quan chức chính phủ Việt Nam không còn là con người. I am really upset with crazy silence of Vietnam political system in this case, and learn that all Vietnam government officers are non-human being."

Việc làm hôm nay cần phải có sự phối hợp nhịp nhàng giữa trong và ngòai nước. Thùy Trang đã liên lạc được với nhiều anh chị em, đảng phái, tổ chức ở Hoa Kỳ và được biết quí vị nầy hiện đang làm việc hết công sức nhằm kêu gọi các Nghị Sĩ Hoa Kỳ, các vị Hành Pháp Liên và Tiểu Bang cùng góp tiếng nói ủng hộ cho sự Tự Do của anh Điếu Cày.

Khi Thùy Trang tiếp chuyện với một số anh chị em ở Hải Ngoại đang làm công việc trên thì nhận được bản 'Lời Kêu Gọi Biểu Tình và Tuyệt Thực cho Điếu Cày'. Thùy Trang biết là rất khó khăn để kết hợp được sức mạnh trong và ngoài nước cùng góp sức cho anh Điếu Cày.

Thùy Trang đã liên lạc với một blogger, một người bạn thân của Anh Điếu Cày và TT đã chuyển lời đề nghị của các anh chị em ở Hải Ngoại, những người hiện đang vận động giới Hành Pháp tại Hoa Kỳ với những mong là các Bloggers tại Việt Nam nên chọn biểu tình ngay tại Đại hay Lãnh Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam để lên tiếng dùm cho anh Điếu Cày thì được blogger ở quốc nội trả lời là 'ĐSQ hay LSQ Hoa Kỳ là nơi nộp đơn chứ không phải nơi biểu tình.'

Mình có thể lên tiếng bất cứ nơi nào miễn là đánh tiếng được cho 'International Media' là thành công. Các bloggers đã cùng đồng hành với Chị Tân và Dũng đã biểu tình trước trụ sở Công An, đã cùng trà đàm yểm trợ Gia Đình blogger Điếu Cày trong những ngày qua. Nếu những cố gắng nầy mà có được 'International Media' lên tiếng thì sự thành công sẽ vượt bực, sẽ gây nhiều tiếng vang hơn nữa.

Sự suy nghĩ của các anh chị ở Hải Ngoại là 'làm thế nào để vận động hữu hiệu' cho Blogger Điếu Cày, sự góp ý nầy có thể không khả thi thực hiện ngay trong nước, nhưng nếu mình không nói ra thì làm sao biết là có KHẢ THI HAY KHÔNG.

Vì được nhờ cây, Thùy Trang xin mạo muội chuyển lời KÊU GỌI của các anh chị ở Hải Ngoại hiện đang ngày đêm vận động Quốc Hội Hoa Kỳ mà công cuộc vận động nầy hiện nay đang có kết quả rất KHẢ QUAN.

Dưới đây là LỜI KÊU GỌI, mong các bloggers trong nước góp ý kiến là có KHẢ THI hay không.

"Lời Kêu Gọi Biểu Tình và Tuyệt Thực cho Điếu Cày

Tại Việt Nam: Sứ Quán Hoa Kỳ ở Hà Nội và Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn

Kính thưa tất cả đồng bào trong và ngoài nước - Ngày 23/6/2013 Blogger Điếu Cày ( Nguyễn Văn Hải ) đã khẳng khái kiên cường tuyệt thực đến cùng tố cáo hành động trái luật pháp ép cung, cưỡng bức tù nhân nhận tội của cán bộ giám thị trại giam.

Cuộc tuyệt thực đã kéo dài đến nay 39 ngày mà chính quyền Hà Nôi bất chấp dư luận, coi thường tính mạng và không đưa ra một thông tin báo chí chính thức nào về tình trạng sức khoẻ hiện giờ của anh Điếu Cày. Blogger Điếu Cày, là người đã từng xuống đường với sinh viên năm 2007 kêu gọi bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa, Trường sa, bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam.

Trước tâm huyết yêu nước tha thiết của Blogger Điếu Cày, trước tính mạng của Điếu Cày đang vô cùng nguy cấp, trước sự vô cảm, thách thức và bất chấp dư luận của nhà cầm quyền CSVN. Chúng tôi kêu gọi các blogger và người yêu nước hãy cùng đồng loạt xuống đường, cùng biểu tình và tuyệt thực cho Điếu Cày vào các ngày 2, 3, 4 tháng 8 năm 2013.

Hãy cùng lên tiếng với dư luận, yêu cầu chính quyền Hà Nội phải thực thi trách nhiệm giải quyết về tính trạng sức khỏe của Blogger Điếu Cày, chúng ta cần biết Điếu Cày còn sống hay đã chết.

Ngày 30 tháng 7 năm 2013."

From Thuy Trang Nguyen

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=392626110849801&set=a.372425656203180.1073741824.100003072472284&type=1





 

 

 

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

Hình ảnh 05 đoàn thể Trẻ và HH Người Việt San Diego biểu tình chống VC Trương Tấn Sang.

image

Chào Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và Phút Mặc Niệm.

image

image

image

image

image

image

image

image

Hội Trưởng Hội HO San Francisco lên Án Việt cộng.

image

Chủ Tịch Hiệp Hội Người Việt San Diego lên Án Việt cộng.

image

Trả tự do tức khắc cho những người yêu nước.

image

image

image

image

image

image

image

Yêu cầu Tổng Lãnh Sự Nguyễn Bá Hùng ra đối chất.

image

Xông vào cao ốc lên VP/TLS.

image

image

Gõ nhẹ mấy cán cờ? ( Xe mang bảng số ngoại giao đoàn của LSQ/VC ).

image

Mật vụ Bảo vệ Ngoại Giao Đoàn đang quan sát hiện trường.

image

Sinh Viên Cờ Vàng Bắc Cali.

image

Tuổi trẻ San Diego.

image

Những chiến hữu đã và đang chiến đấu bên nhau.

* ( Hình ảnh: Trần Sơn).

 

 

 

Ói mửa xong rồi ăn lại...CHỨNG RỐI LOẠN ĂN UỐNG LÀ GÌ?


MT BÀI PHÂN TÍCH t mt cây bút HÀ NI

 

Từ mặc  cảm tự ti rất dễ dàng đưa tới mặc cảm tự tôn rồi tiến đến hoang tưởng.

Tất cả xuất phát từ chỗ:  Không có gì để tự tin.

  

  

, Bộ Ngoại Giao nước ta tung ra một chiến dịch ngoại giao để lôi kéo các quốc gia lân cận để cùng nhau liên minh chống hiểm họa bành trướng Bắc Kinh, mặc dầu suốt cuộc chiến chống Mỹ, chúng ta không tiếc lời mạt sát khối liên Minh Đông Nam Á là sản phẩm của chính sách gây hấn và can thiệp của đế quốc Mỹ

Ôn cố:   Cái hoang tưởng của chúng ta


Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, chúng ta thường mang cái quá khứ oanh liệt ra để tự ru ngủ, mong cái men chiến thắng của cha ông thành liều thuốc an thần trấn áp đi cái bất định, cái nan giải hiện tại. Chúng ta từ khước một đặc điểm sinh tồn cốt yếu: Học từ thất bại quá khứ để xác định bước đi hiện tại sao cho dẫn đến thành công tương lai.

 

Chúng ta nhc đến cái chiến thng gic Hán, Pháp, M mi ngày.  Nhưng chúng ta tuyt nhiên không h nhc đến cái nn đói 1975-1990 do sai lm ca chúng ta, mt nn đói có th tránh được nếu chúng ta đng quá say mê vi chiến thng – và vì say mê vi chiến thng, chúng ta coi thường cái nguy cơ tt hu, nghèo đói, b cô lp.

 

Năm 1978 trước khi xua đại quân tiến chiếm Nam Vang.

 

 Tháng 6-1978, khi Việt Nam bắt đầu oanh tạc Cambodia, Phan Hiền sang Mã Lai tuyên bố ủng hộ một Đông Nam Á hòa bình và trung lập. Sau đó,  vào tháng 9, Thủ Tướng Phạm Văn Đồng sang Mã Lai đặt vòng hoa tưởng niệm các chiến sĩ Mã đã hy sinh vì chống … Mã Cộng. Thêm vào đó, ông còn xin lỗi các lãnh đạo Mã Lai vì trót lỡ viện trợ vũ khí cho phiến quân Mã Cộng vì “hiểu sai tình hình” (flawed understanding of the situation). Sang Băng Cốc, Thái Lan, thủ tướng Phạm Văn Đồng cam kết không yểm trợ bọn Thái Cộng CPT (Communist Party of Thailand) vốn bị hiến pháp Thái Lan đặt ngoài vòng pháp luật.

 

Lãnh đạo Việt Nam chỉ muốn ký kết một hiệp ước hữu nghị và hợp tác với các quốc gia Đông Nam Á để chuẩn bị cho một hàng cừ, hay bờ đê, ngăn chận cơn lũ bành trướng Bắc Kinh. Đồng thời cách nửa vòng trái đất, ở Nữu Ước, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch cũng thúc đẩy nỗ lực bình thường hóa ngoại giao với Mỹ. Lần này, chúng ta không đặt điều kiện bồi thường 3 tỉ mà Nixon đã hứa ở hiệp định Paris 1972 (Nguồn: Brother Enemy của Nayan Chanda).

 

Như chúng ta đã biết, tất cả đều vô ích. Liên Minh Đông Nam Á –  từ lâu bị ám ảnh một Việt Nam hung hãn, quyết làm một mũi nhọn xung kích của thế lực Cộng Sản –  đều lịch sự từ chối “lòng tốt” của chúng ta.  Và Mỹ, sau khi tiếp Đặng Tiểu Bình, cũng lịch sự gác lại chuyện bình thường hóa ngoại giao với Việt Nam và không hứa ngày đàm phán lại vấn đề đó.

 

Kết quả là chúng ta sa lầy ở Cambodia suốt 10 năm và đói nghèo suốt 15 năm. Quan trọng hơn, chúng ta chựng lại trong khi các quốc gia láng giềng tiến bộ vượt bực về khoa học, kỹ thuật, giáo dục, xã hội, kinh tế…  Chúng ta quay về thời xe hơi chạy than, xe bò, ăn bo bo, mặc quần áo vá, dùng phân xanh như thời Trung Cổ. Chúng ta dường như cấm kỵ không hề nhắc đến cái thất bại có thể tránh được đó,  chỉ vì hội chứng say sưa với chiến thắng.  “Thắng đế quốc Mỹ ta có thể thắng được mọi thứ khác”.

 

Chúng ta hoang tưởng rằng cả thế giới đều ngưỡng mộ chúng ta, và cả thế giới cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ. Với Mỹ, họ là kẻ thua, họ phải “bồi thường” mới hòng được chúng ta chìa tay cho mà bắt.

 

Với Đông Nam Á, một Việt Nam với hơn 8 quân đoàn sát bên nách,  VN đáng gờm hơn là cái hiểm họa bành trướng từ Bắc Kinh xa vời vợi.  Nếu chúng ta hồi tưởng lại, việc tiếp tế cho phiến quân Mã Cộng, Thái Cộng không thể khôi phục được lòng tin của các quốc gia Đông Nam Á bằng một vài cử chỉ ngoại giao thân thiện.

 

Xét cho cùng, ta vẫn có thể chiến thắng Mỹ mà không cần phải thù nghịch với các quốc gia Đông Nam Á vì họ thủy chung không tiếp tay với Mỹ trong cuộc chiến, ngoại trừ Thái Lan (cho mướn căn cứ Utapao) và Hàn Quốc (Hàn Quốc gửi quân tham chiến nhưng Hàn Quốc không thuộc Đông Nam Á).

 

Ta học được điều gì nếu chúng ta thực sự muốn học? Không nên có nhiều kẻ thù không cần thiết,  và tuyệt đối không hoang tưởng ta quan trọng tới mức họ cần ta hơn ta cần họ.

 

 

Tri tân: Lại hoang tưởng Mỹ cần Biển Đông hơn ta cần Biển Đông

 

Đệ nhị Thế Chiến có một nguyên nhân kinh tế và sâu xa hơn, một nhu cầu thời đại. Đó là có vài cường quốc muốn xóa mọi trật tự thế giới để mong có phần của mình trong bối cảnh mới. Cách mạng khoa học kỹ thuật trên nền tảng Newton đã phát sinh động cơ nổ kéo các toa xe lửa, xe hơi, tàu bè và máy bay.

 

Từ đấy các quốc gia tiên tiến tìm kiếm, bòn rút các thuộc địa nhằm đáp ứng nhu cầu nhiên liệu, nguyên liệu cho kỹ thuật.  Đức, Ý, Nhật là những cường quốc chậm chân không có thuộc địa để phát triển và tận dụng khoa học kỹ thuật mới. Lấy đâu ra cao su làm vỏ xe hơi?  Xăng dầu?  Sắt thép?   So với các cường quốc như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha… thì Đức, Ý, Nhật mạnh hơn nhưng không có tương lai vì không có nguyên liệu lấy từ các thuộc địa. Họ muốn xóa bỏ mọi trật tự cũ hòng mong thế giới chia cho mình cái phần mình đáng được hưởng.

 

Đức tiến chiếm Âu Châu. Không chịu kém, Nhật tiến chiếm Á châu và thế chiến bùng nổ để khởi đầu cho một trật tự mới mà trong đó, các cường quốc nào cảm thấy mình chịu thiệt, phải chiến đấu giành bằng được cái phần mà họ cho rằng mình đáng được hưởng.

 

Trung Quốc chẳng học được điều gì cả. Họ cần con đường chuyên chở nhiên liệu từ Trung Đông mà họ cho rằng với vị thế của họ hiện nay, họ đáng được hưởng. Tham vọng của họ xuyên suốt từ Bắc Kinh vòng qua eo Malacca, băng qua Ấn Độ vào Trung Đông chứ không chỉ ngừng lại sau khi chiếm trọn biển Việt Nam.  Không may cho ta, Việt Nam là mục đích đầu tiên trong cuồng vọng chiếm lĩnh cái hải trình năng lượng đó.

 

Trung Quốc sai ở chỗ nó không tự lượng sức. Thời đệ nhị Thế Chiến, hải quân hoàng gia Nhật có 20 hàng không mẫu hạm (http://en.wikipedia.org/wiki/Imperial_Japanese_Navy_of_World_War_II) mà vẫn thảm bại trước hạm đội 7 Mỹ.

 

Ngày nay, Trung Quốc mua được một tàu phế thải, vá víu sửa chữa cho giống một mẫu hạm rồi tập tành chinh phục thế giới. Không cần là một chuyên gia quân sự, ai cũng có thể nhận thấy Trung Quốc phải cần ít nhất 20 mẫu hạm để có thể uy hiếp Nhật, 20 nữa để có thể uy hiếp xa đến Ấn, và không biết bao nhiêu nữa mới có thể uy hiếp Nga hay Mỹ.

 

Năm xưa Sô Viết sa lầy ở Afghanistan và Cambodia (tiếng rằng Việt Nam sa lầy nhưng chỉ tổn thất nhân mạng, thực ra Sô Viết sa lầy vì phải chi viện đạn, xăng, khí cụ cho Việt Nam) 10 năm sa lầy khiến Sô Viết không dẫy mà chết.   Nay Trung Quốc thì để làm chủ hành lang năng lượng, với bao nhiêu mẫu hạm và nguy cơ đối đầu với một siêu cường có thể sản suất ra một số lượng mẫu hạm không thể ước tính nổi là Mỹ, bao lâu thì Trung Quốc không dãy mà chết? Nhà giàu (Mỹ) đứt tay bằng ăn mày đổ ruột. Ở vị thế siêu cường số 2, Trung Quốc không muốn thi gan một mất một còn với ai, mà chỉ muốnáp đảo những kẻ không thể tự bảo vệ. Vâng.  Nếu tôi là thằng nhà giàu số 2 còn hơn làm thằng nghèo sặc máu hạng bét nếu thua trận. Tốt nhất chỉ nên bắt nạt thằng không thể tự vệ.

 

Không may Việt Nam ta là thằng không thể tự vệ. Đúng hơn chúng ta là thằng tự xua đuổi đồng minh nên không thể tự vệ. Mới đây,  một đại tá Việt Nam – ông Trần Đăng Thanh (Phó giáo sư tiến sĩ Học viện Chính Trị, Bộ Quốc phòng –  đã nói: “Nước Mỹ chẳng bao giờ tốt với chúng ta, chỉ có Trung Quốc tốt với chúng ta.”

 

Câu này thật là tai hại. Các tay yêu nước kiểu loa phường thường đòi “bằng chứng đâu?”, “sai chỗ nào?” mỗi khi chúng ta vấp phải những sai lầm chí tử. Thậm chí có bác còn chống chế: “Ứng khẩu nói không thể chính xác như đã soạn trước rồi đọc” khi thấy ông đại tá nói sai be bét. Như chúng ta biết, một giáo viên cấp cơ sở cũng ứng khẩu chứ có ai giảng bài mà đọc từ giấy đâu mà chẳng bao giờ sai. Cái này rõ ràng trình độ ông đại tá có vấn đề. Thì tiện đây, tôi xin phân tích cái tai hại của ông đại tá.

 

Vẫn là hoang tưởng rằng Mỹ là bọn thèm Biển Đông hơn chúng ta thèm Biển Đông. Từ lâu chúng ta yên chí rằng chỉ cần búng tay một cái, Mỹ sẵn sàng lao vào lửa đạn bảo vệ chúng ta trong khi đó chúng ta vẫn sa sả chửi rủa Mỹ. Chúng ta yên chí rằng Mỹ là cỗ máy chiến tranh luôn sẵn sàng chờ lịnh ta để khai hỏa. Làm như cái “lịnh ta” là một ơn huệ hay một vinh dự chúng ta ban cho Mỹ vậy.

 

Tệ hơn nữa, chúng ta chẳng bao giờ thèm tìm hiểu xem tại sao ta có được mỗi năm 100 tỉ tiền đầu tư FDI để phát triển kinh tế. Ta cũng không mảy may lo ngại từ nay cái FDI đó sẽ chuyển hướng sang Miến Điện, nơi thỉnh thoảng không có những trò bẽ mặt như công an ta quăng nhà ngoại giao Mỹ lên xe cây, ta làm ngơ khi Tổng thống Mỹ xin ân xá cho một vài người phạm tội rất nhẹ;  và mới đây, qua miệng một đại tá thuộc bộ Quốc Phòng nói thẳng Mỹ luôn luôn có tâm địa xấu với Việt Nam.

 

Vâng điều này vẫn có thể là chủ trương của chính phủ,  vì nỗi sợ canh cánh những cuộc cách mạng Hoa Hồng khắp nơi.  Nhưng nói toạc ra, điều này nó chặn đứng ngay tức khắc bao nhiêu nguồn trợ giúp đang xúc tiến và sẽ thục hiện giữa 2 nước. Hãy giả thử một mai Trung Quốc nuốt gọn Biển Đông, Mỹ phải làm sao khi “người ta” đã nói thẳng “mày không bao giờ tử tế”?

 

Một kẻ có chút liêm sỉ sẽ không xăn tay áo giúp đỡ ta một khi ta từng mắng mỏ và từ chối mọi hảo tâm của nó. Hãy đặt mình vào não trạng một người bị cự tuyệt để suy luận phản ứng của họ trong tình huống khẩn thiết nhất. Năm 1975 Mỹ bỏ Nam Việt Nam được thì Mỹ bỏ Biển Đông năm 2012 được.  Đối với Mỹ, 1 nước Cộng Sản kéo dài từ Yên Kinh tới Côn Minh hay kéo dài tới Cà Mau (trường hợp Trung Quốc nuốt gọn Việt Nam) cũng vẫn là 1 nước Cộng Sản, chẳng qua là 1 nước Cộng sản dài hơn 1 chút xíu.

 

Nói khác đi, một Việt Nam do Tập Cận Bình lãnh đạo cũng chẳng khác gì một Việt Nam do Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo. Mỹ chỉ quan tâm nếu Việt Nam lột xác thay đổi như kiểu Miến Điện thôi. Ngoài ra Cộng Sản nào cũng rứa. Điều đáng lẽ chỉ nên giấu kín trong bụng nay đã lỡ nói toạc ra rồi thì Mỹ không còn lý do gì lưu luyến nữa cả. Từ nay khỏi phải nói về nhân quyền nữa để khỏi bị cái sượng sùng của tình cảnh nước đổ đầu vịt, hay về tham nhũng để khỏi phải kinh doanh ở một nơi vô luật lệ, về dân chủ để khỏi bị lên án là phá hoại, ác ý.

 

Việt Nam và Phi Luật Tân cách nhau một chuỗi đảo là Hoàng Sa và Trường Sa. Có 2 con đường hàng hải đi qua Biển Đông là Tây Trường Sa và Đông Trường Sa. Nếu Việt Nam tỏ ý không cần Biển Đông bằng Mỹ cần Biển Đông thì từ nay Mỹ sẽ bỏ Biển Đông như đã bỏ Nam Việt Nam năm 1975.

 

Lịch sử cho thấy mất Sài Gòn không kéo theo mất Mã Lai, Thái Lan, Singapore như chủ thuyết Domino tiên đoán thì mất tây Biển Đông cũng không có nghĩa mất con đường hàng hải phía bên kia Trường Sa phía Phi Luật Tân. Mỹ chỉ cần bảo vệ Mã Lai, Phi Luật Tân, Nhật và các đồng minh khác, những đồng minh chưa bao giờ phát biểu: “Mỹ luôn là kẻ có tâm địa xấu”, dù trong thâm tâm cũng có các quốc gia Đông Nam Á nghĩ như vậy.

 

Trong lịch sử cận đại và hiện đại, dân tộc chúng ta hứng chịu nhiều cái sai lầm của lãnh đạo;  nhưngmặc cảm tự ti hóa trang thành tự tôn làm chúng ta không lãnh hội được gì cả.

 

Một chủng loài sẽ đi về đâu khi không thể sửa sai? Một thửa ruộng sẽ cho nhiều lúa hơn nếu chúng ta biết và muốn triệt cỏ năn. Củ năn cũng ngon ra phết. Phải ăn năn đã thì không sợ thiếu lúa.

Metamorph

Hà Ni

 

Việt Nam: Đã đão đế quốc Mỹ


Việt Nam:: lòng tin và ưu tiên chiến lược


Luật sư Vũ Đức Khanh và ông Võ Tấn Huân

Gửi cho BBC từ Canada

Cập nhật: 11:52 GMT - thứ hai, 8 tháng 7, 2013



Quan hệ Mỹ -Việt hiện nặng về quân sự hơn là chia sẻ các giá trị chung

Việt Nam đã và đang thiết lập nhiều mối quan hệ chiến lược với nhiều nước trên thế giới nhằm hội nhập vào cộng đồng quốc tế nhưng những mối quan hệ này rất khó bền vững vì thiếu nền tảng cơ bản: lòng tin.

Nếu Việt Nam muốn các nước khác nghiêm túc xem xét đòi hỏi của mình thì trước tiên cần phải cân nhắc lại và đề ra những ưu tiên đối với các vấn đề quốc nội cũng như quốc tế.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Suốt những năm cuối thập niên 1990, và đặc biệt là đầu thế kỷ 21, Việt Nam trở thành điểm đến lý tưởng cho các nhà đầu tư nước ngoài, và nhanh chóng trở thành một điển hình cho sự giàu có ở Đông Nam Á với nền kinh tế tăng trưởng mạnh dù cuối cùng sụp đổ trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn cầu từ năm 2007 vì sự quản lý yếu kém của chính phủ.

Với mô hình “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, rõ ràng Việt Nam hay Trung Quốc ngày nay không phải là những đất nước cộng sản mà Hồ Chí Minh hoặc Mao Trạch Đông đã vẽ ra, và chắc hẳn cũng không phải những gì Karl Marx đã tưởng tượng.

Đặc biệt, với những tòa nhà cao chọc trời và tầng lớp trên là thiểu số nhưng nắm phần lớn tài sản của toàn bộ quốc gia, thì rõ ràng Việt Nam không phải là thiên đường xã hội chủ nghĩa như nhiều ngưởi tưởng tượng.

Thay vào đó, độc quyền nhà nước của một đảng tại Việt Nam đã tạo ra tình trạng lạm dụng quyền lực; thậm chí hiến pháp và pháp luật do một đảng tự ý sửa đổi và áp dụng tùy tiện.

Nhà nước độc quyền của một đảng chính trị hiển nhiên không phải nhà nước dân chủ.

Việc khẳng định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không qua sự đồng thuận của nhân dân là nguyên nhân dẫn đến sự không chính danh của bản hiến pháp và chế độ hiện hành.

Tính chính danh của một nhà nước chỉ được thể hiện khi được nhân dân trao quyền thông qua bản hiến pháp dân chủ và các cuộc bầu cử tự do, công bằng.

Do đó, mặc dù các nhà lãnh đạo hiện tại có khẳng định rằng “Việt Nam là một người bạn và đối tác tin cậy của tất cả các nước trong cộng đồng quốc tế” thì nhiều người cũng không khỏi lo ngại và tỏ vẻ thận trọng về tính chính danh của chế độ hiện hành.

Đối tác khác bạn bè


Việt Nam đã thiết lập ngoại giao với 178 nước trên thế giới, đồng thời là thành viên của Liên Hiệp Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), ASEAN và nhiều tổ chức quốc tế khác.

Hiện nay, Việt Nam đang thúc đẩy các mối quan hệ chiến lược với khoảng hơn một chục nước, bao gồm cả Anh Quốc, Nga, Trung Quốc và Ấn Độ; và những ngày tới thì Hà Nội muốn thêm cả Singapore, Pháp và Hoa Kỳ vào danh sách này.

"Việt Nam đã liên tục quay sang cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm đối tác để đối trọng lại với Trung Quốc"

Về khía cạnh nào đó thì những mối quan hệ này có ý nghĩa nhưng chúng thiếu vắng “sự cam kết” cần thiết trong mối quan hệ an ninh song phương giữa các bên. Và chắc chắn các mối quan hệ này rất khó để nâng cấp lên thành mối quan hệ đồng minh đầy tin cậy.

Trong trận chiến Việt–Trung vào năm 1979, Liên Xô – đồng minh thân cận của Việt Nam, đã quyết định đứng bên ngoài.

Việc này cho thấy các mối quan hệ đối tác chiến lược không kèm theo các hiệp ước phòng thủ chung, vì vậy, khác rất nhiều so với mối quan hệ đồng minh.

Mối quan hệ chiến lược chỉ đơn thuần dựa trên những lợi ích chung và có tính toán giữa hai nước. Nhưng về lâu về dài thì những lợi ích này có thể sẽ thay đổi, và vì vậy, các mối quan hệ chiến lược buộc phải chuyển hướng cho phù hợp.

Cho nên, dù rằng Việt Nam có rất nhiều các đối tác chiến lược thì cũng không nên xem đây là thước đo về số lượng bạn bè hay đồng minh mà Việt Nam có được trên trường quốc tế. Bạn bè và đối tác là hai thứ khác nhau rất xa.

Ví dụ, Việt Nam và Trung Quốc đã thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược vào năm 2008, nhưng trên thực tế việc này không mang nhiều ý nghĩa khi xét tới các vụ xung đột ở Biển Đông trong thời gian qua.

Giữa lúc các lợi ích của hai nước thay đổi và chính sách đối phó trong khu vực cũng ngày càng khác biệt thì thử hỏi mối quan hệ đối tác của hai nước này liệu có mang lại hiệu quả?

Dù rằng hai nước có chung đường biên giới, cùng thể chế chính trị, nhưng họ chỉ có vậy mà thôi!

Việt Nam đã liên tục quay sang cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm đối tác để đối trọng lại với Trung Quốc, và hy vọng đưa những chính sách ngang ngược của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông ra trước ánh sáng.

Những việc trên chưa kể đến những trận đụng độ trên biển giữa hai nước và kết quả đã mang lại không ít thương vong.

Thành quả lớn nhất mà hai nước này đạt được dựa trên tinh thần quan hệ chiến lược, là thiết lập và cải thiện các kênh liên lạc thông tin giữa các cấp nhà nước. Nhưng đó chỉ về mặt hình thức, và trong thực tế thì hai nước tuy gần nhưng lại rất xa.

Không cùng giá trị


Rất khó để thiết lập các đối tác chiến lược mang ý nghĩa sâu đậm khi không cùng chung các giá trị tư tưởng và niềm tin.


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi xây dựng 'lòng tin chiến lược' giữa Việt Nam và các nước lớn

Liệu Việt Nam tìm kiếm điều gì ở Pháp hay Hoa Kỳ nếu không cùng ý chí thượng tôn pháp luật và tôn trọng các ý kiến khác biệt của người dân?

Nếu Việt Nam chỉ đơn thuần sử dụng Pháp hay Hoa Kỳ để thực hiện các kế hoạch khác mà không quan tâm đến việc các nước này tin tưởng vào điều gì, thì có lý do gì để họ trở thành đối tác chiến lược của Việt Nam?

Tại sao Hoa Kỳ phải trở thành đối tác chiến lược với Việt Nam khi mà Việt Nam thiếu thiện chí với những lo ngại của Hoa Kỳ về vấn đề nhân quyền, tù nhân chính trị và thượng tôn pháp luật?

Chế độ cộng sản đã làm Việt Nam suy yếu và cô độc trên trường quốc tế. Đây nên là một mối lo lớn đối với các lãnh đạo tại Hà Nội. Cần phải nhận ra rằng lặp đi lặp lại cùng một chính sách không thể mang lại những kết quả khác nhau.

Việt Nam cần thay đổi, và sự thay đổi này không phải tới từ ‘lòng tin chiến lược’ như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu mà phải tới từ những hành động cụ thể.

Muốn trở thành một người bạn và đối tác đáng tin cậy của tất cả các nước trên thế giới thì Việt Nam cần thực sự tạo dựng lòng tin. Quan trọng hơn hết, hội nhập và “xây dựng lòng tin chiến lược” trước hết đòi hỏi các lãnh đạo Việt Nam phải thật tâm tạo dựng lòng tin đối với nhân dân trong nước và có khả năng hội nhập với cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

Không có nhiều cách để thực hiện điều này ngoài việc cần phải làm đầu tiên là cải cách hệ thống chính trị bị lạm dụng để tạo lập xã hội bình đẳng cũng như xây dựng một nhà nước chính danh.

Cần phát huy dân chủ bao gồm việc tháo gỡ hệ thống độc quyền nhà nước của một đảng để xây dựng nhà nước thượng tôn pháp luật, đa nguyên, bắt đầu từ bản hiến pháp dân chủ của toàn dân.

Nhà nước pháp quyền của dân hay nhà nước thượng tôn pháp luật là nền móng nhất thiết không chỉ quan trọng cho việc xây dựng lòng tin mà còn là nhu cầu của mọi xã hội trong mọi thời đại.

Đó là nhu cầu không thể thiếu bên cạnh một nền báo chí khai phóng, trung thực, chế độ tòa án độc lập, và hệ thống bầu cử tự do, dân chủ.

Tác giả Vũ Đức Khanh là luật sư và giáo sư luật bán thời gian tại Đại học Ottawa, chuyên nghiên cứu về chính trị Việt Nam, quan hệ quốc tế và luật pháp quốc tế. Ông Võ Tấn Huân là bác sỹ dược khoa tại Hoa Kỳ.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link