Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, July 31, 2013

Cả nước đã bị lừa.







Châu Hiển Lý – Cả nước đã bị lừa.



Posted on
17/07/2013by minhhieu90



Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!



150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.



Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam , xô bồ và thối nát, về mọi mặt.



”Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.



Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :



_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?



_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?



_ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?



_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?



Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?



_ Tại sao đàn ông? của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?



_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?



_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?



Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?



_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?



Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính . Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghỉa.



Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.



Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.



Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .



Hiện tượng ”Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.



Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.



Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.



Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.



Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối , những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…



Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.



Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.



Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…



Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.



Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang , vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian .



Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.



Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vủ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giữa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.



Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.



Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói ” một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.



Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !



Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình . Đảng sẻ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.



Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”



Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ … đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.



Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :



“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !



Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”



Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?



Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy ?



Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu?



Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai !



Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.



Châu Hiển Lý



Bộ đội tập kết 1954











__._,_.___

Bạch Thư Quốc Phòng Nhật năm 2013


 

 

Bạch Thư Quốc Phòng Nhật  năm 2013

                                          Nhữ Đình Hùng -  17.07.2013




Ngày thứ ba 09.07.2013,Bộ Quốc-Phòng Nhật đã cho công bố 'Bạch Thư hằng năm về quốc phòng Nhật' gồm 450 trang. Điều đáng lưu ý là trong cuốn bạch thư này, Nhật bày tỏ sự quan-ngại về cử chỉ không tốt của những nước láng giềng,như:

- Bắc Hàn với các hoả tiễn đạn đạo và với chương trình nguyên-tử của nước này,

- Trung  Hoa với sự phát triển nhanh chóng về quân-lực, nhất là lực lượng hải quân  (trên mặt biển và tàu ngầm). Lực lượng quân sự Trung Hoa còn được làm mạnh hơn với các đơn vị phòng không và những hoả tiễn chống chiến hạm.  Nhật bày tỏ những e ngại về việc các chiến hạm Trung Hoa thường xuất hiện quanh các đảo trong vùng biển Đông Hải kề cận với duyên hải Nhật Bản. Trung Hoa và Nhật Bản có tranh chấp về chủ quyền các hải đảo

-Không phải Nhật chỉ lưu ý đến Bắc Hàn và Trung Hoa, Nhật cũng còn lo ngại về lực lượng hải quân của Nga được tân tiến hoá và ngày càng gặp nhiều hơn trong những vùng cận duyên hải Nhật. Giữa Nhật và Nga cũng có tranh chấp về chủ quyền hải đảo.

Đối phó với những thế lực nguyên tử này, Nhật có thể làm được gì để chống chọi lại?

Cho tới nay, Nhật vẫn còn yếu kém trong lãnh vực quân-sự, do những hạn chế về tái võ trang sau khi Nhật bị bại trận ở Đệ Nhị Thế Chiến. Với quyết tâm tăng cường quốc phòng, Nhật trong năm qua đã cho thực hiện một chương trình không gian có thể được xử dụng vào mục tiêu quân sự, có những cải cách như biến Cục Phòng Vệ thành Bộ Quốc Phòng, phát triển và tăng cường sự hiện diện hải-quân trong các vùng lãnh hải của Nhật Bản.

Bên cạnh việc nâng cao khả năng các lực lượng của chính mình, Nhật cũng phải tái xác nhận và tăng cường hợp tác với lực lượng  Hoa Kỳ tại Nhật (USFJ), trong các lãnh vực phòng vệ chống hoả-tiễn. Ngoài Hoa Kỳ, Nhật cũng đã nhích gần lại gần Anh Quốc với các hợp tác trong lãnh vực kỹ nghệ quốc phòng. Nhật cũng mở rộng hợp tác với Phi Luật Tân cũng như các quốc gia ĐNÁ trong nỗ lực phòng thủ chung .

'Bạch Thư hằng năm về quốc phòng Nhật' 2013 là cuốn Bạch Thư đầu tiên của chánh quyền ông Shinzo Abe, ông này được coi là có ý định xét lại Hiến Pháp 'hoà-bình' của Nhật Bản, một bản hiến pháp 'áp đặt' dưới sự chiếm đóng của Mỹ năm 1947.


Thủ Tướng Shinto Abe

Ông Shinto Abe được cử chức vụ thủ tướng sau khi đảng Tự Do Dân Chủ (PLD) chiến thắng trong cuộc bầu cử lập pháp tháng 12/2012. Ông Abe đã từng làm thủ tướng trước đó và được coi là người có tinh thần quốc gia cao độ. Ông tuyên bố sẵn sàng xử dụng bạo lực nếu Trung Hoa đổ bộ lên đảo Senkaku (Diaoyu, theo Trung Hoa). Chuỗi đảo này không những có vị trí chiến lược mà còn có tiềm năng kinh tế cao (mỏ dầu hoả và hơi đốt). Để tăng cường khả năng quân sự, Nhật đã đưa ra một ngân sách quốc phòng lên đến 52 tỉ đô la cho niên khoá 2013-2014. Một lực lượng đặc biệt để phòng vệ Senkaku đang được thành hình, nâng tổng số quân tuần duyên lên 600 người trong vòng ba năm tới, ngoài hai tàu trực thăng hiện có, sẽ có thêm 10 tàu chiến trọng tải 1000 tấn.Phát ngôn viên quốc phòng Nhật Masayoshi Tatsumi nói "Chúng tôi dùng mọi biện pháp khả hữu để sẵn sàng vào mọi lúc'.


Phát ngôn viên Trung quốc Hua Chuying

 

Dĩ nhiên là Trung Hoa không hài lòng về  Bạch Thư hằng năm về quốc phòng của Nhật. Ngày thứ tư 10.07, phát ngôn viên Hua Chuying của bộ ngoại giao Trung Hoa nói rằng Bạch Thư về quốc phòng Nhật đã cố tình không biết đến những sự kiện và nói quá một cách có ác ý điều gọi là 'đe dọa của Trung Hoa'. Bà Hua Chuying nói rằng Trung Hoa đã trên con đường phát triển hoà bình và chánh sách của nó có tính cách phòng vệ...Chúng tôi luôn luôn làm việc để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ và lãnh hải bằng các cuộc đối thoại và tham khảo. Dẫu sao, chúng tôi không cho phép bất kỳ nước nào đụng chạm đến sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Hoa.'
Nhữ Đình Hùng (tổng hợp)

~~~~~~~~~~~~~~~~


 

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

TPP và chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Việt Nam


 

TPP và chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Việt Nam


Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2013-07-18

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


000_DV1076362-305.jpg

Tổng thống Mỹ Barack Obama nói chuyện với đại diện thương mại Mỹ Ron Kirk (phải) trong một cuộc họp với các lãnh đạo Trans Pacific Partnership (TPP) ở Honolulu, Hawaii, vào ngày 12 tháng 11 năm 2011.

AFP photo

Một trong những nội dung của lịch trình Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ lần này là đề cập đến Hiệp định thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà cả Việt Nam và Hoa Kỳ hiện đang là các đối tác đàm phán.

Vậy nội dung này sẽ có ý nghĩa ra sao trong chuyến viếng thăm của ông Trương Tấn Sang, Vũ Hoàng trao đổi với ông Ernest Z. Bower, Cố vấn cao cấp, Giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế Hoa Kỳ.

Quan điểm của hai nước


Vũ Hoàng: Trước hết cám ơn ông đã dành thời gian cho đài RFA, theo ông khi chủ tịch VN Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ liệu vấn đề TPP có phải là phần cốt lõi nhất hay không?

Earnest Bower: Quan điểm của Washington là Việt Nam ngày càng trở thành một trong những quốc gia có tầm chiến lược trong khu vực Đông Nam Á. Việt Nam có những cam kết cấp cao về thương mại cũng như tăng cường sức mạnh cho khối ASEAN, vì thế, TPP có vai trò rất quan trọng trong chuyến thăm này của chủ tịch Trương Tấn Sang tới Hoa Kỳ.

Việt Nam và Hoa Kỳ có cùng quan điểm là cần thiết phải tạo ra sự gắn kết chặt chẽ hơn nữa trong khu vực ASEAN, và đây cũng là một trong những nỗ lực để Trung Quốc thấy rằng khi họ tạo ra luật lệ cho các nước trong khu vực thì họ cũng phải tuân thủ những luật đó, chứ không thể áp đặt quan điểm của họ lên vùng chủ quyền lãnh thổ ngoài biển Đông. Tôi nghĩ rằng điều này cũng tạo ra một cảm giác an toàn về mặt kinh tế và chính trị trước Trung Quốc. An toàn trước Trung Quốc là những điều kiện cần thiết cho hòa bình và thịnh vượng cho khu vực Châu Á – TBD, Hoa Kỳ và Việt Nam đều chia sẻ quan điểm này.

Việt Nam và Hoa Kỳ có cùng quan điểm là cần thiết phải tạo ra sự gắn kết chặt chẽ hơn nữa trong khu vực ASEAN.
- Earnest Bower

Cũng trên quan điểm đó, theo tôi, các chính trị gia của cả Hà Nội và Washington cần phải nỗ lực hơn để đưa ra những quyết định khó khăn về TPP, để hiệp định này có thể được thông qua trong vòng 2 năm tới.

Vũ Hoàng: Báo chí cũng như nhiều luồng thông tin từ cả Việt Nam và Hoa Kỳ cho là hai phía đang ráo riết muốn kết thúc các vòng đàm phán vào tháng 10 năm nay. Theo ông liệu điều đó có khả thi không?

Earnest Bower: Theo tôi hiện tại Tòa Bạch Ốc đang rất muốn hoàn tất hiệp định về TPP trong năm nay, tuy vậy, tôi không biết liệu điều này có diễn ra vào tháng 10 năm nay hay không, là thời điểm mà Hội nghị thượng đỉnh Đông Á sẽ được tổ chức tại Brunei. Tôi nghĩ là Tổng thống Obama và Đại diện Thương mại mới là ông Mike Froman đang cam kết để Hiệp định này được Quốc Hội bước đầu thông qua vào năm 2014, ngay trước khi cuộc bầu cử giữa kỳ tại Mỹ diễn ra.

Hiện tại, thì chính phủ Hoa Kỳ, Việt Nam cũng như các nước đàm phán khác đang nỗ lực để kết thúc các vòng đàm phán càng sớm càng tốt, đó là mục tiêu thực sự.

Vũ Hoàng: Một trong những yếu tố thường được các đối tác đàm phán khi nhắc tới Việt Nam là “một nền kinh tế phi thị trường”, vậy quan điểm của ông về vấn đề này như thế nào?

Earnest Bower: Tôi nghĩ ở một khía cạnh nào đó, Việt Nam đang sử dụng TPP như một động lực để thúc đẩy hơn nữa tiến trình cải cách kinh tế của mình, cả Chính phủ lẫn đảng Cộng sản Việt Nam đang cố gắng đưa nền kinh tế của mình trở nên cạnh tranh hơn nữa. Thật khó để cải cách khối doanh nghiệp Nhà nước, là khu vực đang có vai trò chi phối trong nền kinh tế quốc gia nếu không có sự ủng hộ về mặt chính trị. Tôi nghĩ dưới góc độ này, TPP sẽ là một đòn bẩy quan trọng để cả Đảng Cộng sản và Chính phủ thay đổi khu vực doanh nghiệp NN trước những sức ép đòi hỏi từ bên ngoài, kể cả việc thu hút sự quan tâm của các dòng đầu tư nước ngoài vào Việt Nam.

Khối doanh nghiệp nhà nước


vinashin-250.jpg

Trụ sở Tập đoàn công nghiệp tàu thủy VN Vinashin tại Hà Nội. Ảnh minh họa. RFA photo

Vũ Hoàng: Cũng liên quan đến chuyện này, hồi tháng 3, chúng tôi có được đọc bản tin của CSIS, ông nhận xét khá nhiều về khối doanh nghiệp Nhà nước VN, vậy, mối quan hệ của khu vực này trong việc đàm phán TPP của Việt Nam ra sao rồi thưa ông?

Earnest Bower: Các doanh nghiệp NN của Việt Nam cũng giống với Trung Quốc là đang kéo nền kinh tế quốc gia đi xuống. Tôi nghĩ là tất cả các nhà kinh tế Việt Nam đều cho rằng khối doanh nghiệp Nhà nước phải đổi mới. Vì thế, một lần nữa đàm phán TPP sẽ mang lại cơ hội chiến lược, cộng với sức ép đổi mới từ bên ngoài và những đòi hỏi đổi mới chính trị kinh tế từ các nước đối tác đàm phán, buộc Việt Nam phải thay đổi khối doanh nghiệp này.

Ngoài ra, thông qua TPP cũng khiến Việt Nam hội nhập hơn nữa với Châu Á, ý tôi muốn nói là những nỗ lực về hội nhập kinh tế, đảm bảo Việt Nam tiếp tục tiến lên chứ không bị tụt hậu, nhất là khi Việt Nam muốn trở nên cạnh tranh hơn và đối mặt với những sức ép ngày càng tăng từ Trung Quốc.

Vũ Hoàng: Thưa ông, TPP ngoài các điều khoản về đàm phán “nền kinh tế thị trường” thì còn nhiều yếu tố khác nữa như bảo vệ sở hữu trí tuệ, quyền người lao động rồi cả tham nhũng nữa. Vậy đến lúc này, những điều khoản trên đã được đàm phán ra sao rồi?


Các doanh nghiệp NN của Việt Nam cũng giống với Trung Quốc là đang kéo nền kinh tế quốc gia đi xuống. Tôi nghĩ là tất cả các nhà kinh tế Việt Nam đều cho rằng khối doanh nghiệp Nhà nước phải đổi mới.
- Earnest Bower

Earnest Bower: Tôi chỉ muốn nhắc anh cũng như muốn để thính giả hiểu rằng, việc đàm phán không chỉ là giữa 2 quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ mà là giữa 11 quốc gia đàm phán. Tôi nghĩ các vòng đàm phán bao gồm cả những cam kết về tính minh bạch và quản lý hay giám sát để tăng cường những cam kết về lao động và môi trường nữa.

Nếu để ý chúng ta có thể thấy người dân Việt Nam rất quan tâm đến việc cải thiện những lĩnh vực như chống tham nhũng, nước sạch, môi trường, an toàn lao động, an toàn thực phẩm…và đây cũng là những mối quan tâm giống với mọi quốc gia khác. Tôi nghĩ rằng Chính phủ Việt Nam đã truyền tải và đưa những mối quan tâm này của người dân vào trong tiến trình đàm phán và như vậy là chính phủ Việt Nam đang mang lại cuộc sống tốt hơn cho người dân.

Vũ Hoàng: Vâng cám ơn lời nhắc nhở của ông về 11 nước đang tham gia đàm phán, câu hỏi cuối cùng của chúng tôi chỉ liên quan đến 2 đối tác Hoa Kỳ và Việt Nam là: Việt Nam đặt trọng tâm nhiều đến việc đàm phán lĩnh vực may mặc và giày dép khi xuất sang Hoa Kỳ trong khi đó, Hoa Kỳ lại ưu tiên đến hàng nông sản khi xuất sang thị trường Việt Nam. Vậy đánh giá của ông về việc điều hòa những khác biệt trong các ưu tiên này ra sao?

Earnest Bower: Hoa Kỳ, Việt Nam cũng như mọi quốc gia đàm phán khác đều có những quan tâm cụ thể đến từng lĩnh vực khác nhau, chẳng hạn, Việt Nam quan tâm nhiều đến tiếp cận thị trường cho hàng dệt may, giày dép và cá tra. Tôi nghĩ đặt các ưu tiên khác nhau cũng là bản chất của quá trình đàm phán, nếu Hoa Kỳ muốn thấy được Hiệp định TPP vào mùa thu năm nay thì Hoa Kỳ cần phải hiểu được những yêu cầu trong chính trị nội bộ Việt Nam là họ đang cần những gì. Nói thực lòng, ngay cả tôi hay bất cứ một người nào khác ở thời điểm này, đều không biết được khi kết thúc đàm phán thì Hiệp định sẽ ra sao. Những người đàm phán và cả các nhà lãnh đạo quốc gia đều hiểu rằng cả 2 phía phải có những hi sinh nhiều hơn những gì mà họ muốn để có thể có được Hiệp định TPP thành hình.

Vũ Hoàng: Xin cám ơn ông rất nhiều.





 

Chắn rào sư tử Trung Hoa


Việt-Long, RFA
2013-07-18

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


VTGTT071713.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

uss-independence

Hộ tống hạm tàng hình tăng phái cho Singapore USS-Independence - Wkikipedia Commons

Wkikipedia Commons

Những diễn biến sau hội nghị

Hội nghị đối thoại chiến lược và kinh tế giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc, thường được báo chí Mỹ gọi là S&ED, Strategic and Economic Dialogue,  kết thúc hồi tuần trước ở Washington có vẻ như đạt môt số kết quả tốt đẹp cho Hoa Kỳ. Vấn đề biển Đông dường như chỉ được hai bên nói phớt qua với quan điểm giữ nguyên không có gì thay đổi, như đã được dự đoán.

Tiếp sau hội nghị đó, hôm thứ sáu ngày 12, nhà hoạch định chính sách của Trung Quốc là ông Dương Khiết Trì đến thăm Ngũ Giác Đài và thảo luận quan hệ quân sự song phương với Tổng trưởng quốc phòng Chuck Hagel. Hai bên đề cập lại vấn đề an ninh mạng.

Nhưng hôm thứ năm, là lúc Đối thoại chưa kết thúc, Tư lệnh bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, Đô đốc Samuel Locklear, họp báo tuyên bố quan hệ quân sự Mỹ-Hoa đang đạt tiến bộ khả quan, và trong bối cảnh liên lập giữa hai quốc gia, Hoa Kỳ không thi hành chính sách ngăn chặn Trung Quốc ở các cửa ngõ đại dương.

Sang tuần này, hôm thứ hai Mỹ và Philippines họp bàn hợp tác quân sự, và Manila loan báo tin Toà án Trọng tài Liên Hiệp Quốc nhóm họp bàn thảo về vấn đề quyền tài phán của cơ chế này trong vụ Philippines kiện Trung Quốc vi phạm Công ước quốc tế về luật biển.

Và hôm thứ ba, Phó Đô Đốc Scott Swift, Tư lệnh Đệ thất hạm đội phát biểu ở Sydney, Australia, mô tả mối quan hệ quân sự với TQ là “bình đẳng”, và bác bỏ mọi so sánh với thời Chiến tranh lạnh. Phó đô đốc Scott Swift đồng thời kêu gọi áp dụng phương thức ngoại giao đúng cách và chín chắn trong khu vực.

Lên tiếng trước nhóm chuyên gia đối ngoại thuộc Viện Lowy tại Úc, Tư lệnh Đệ thất Hạm đội Mỹ nói rằng an ninh hàng hải là vấn đề ngày càng quan trọng tại vùng Thái Bình Dương giữa lúc hoạt động thương mại, quân sự gia tăng.

Phó Đô đốc Swift lưu ý rằng sức mạnh kinh tế hiện chuyển thành sức mạnh quân sự tại nhiều quốc gia trên thế giới khiến những nước này có thể bị thôi thúc sử dụng võ lực để giải quyết bất đồng với các nước khác.

Kết quả hội nghị; mối liên quan


yang-jiechi

UV/QVV Dương Khiết Trì tại bộ ngoại giao Hoa Kỳ.- Screen caption

Trước hết cần nói sơ lược kết quả cuộc đối thoại chiến lược và kinh tế ở Washington, để có thể xem xét có mối liên quan với các diễn tiến sau nó không. Một cách tổng quát, có thể nói Washington đã đạt được một số thành quả mà họ mong muốn. Về an ninh mạng, Trung Quốc hứa hẹn sẽ quản lý chặt chẽ vấn đề xâm nhập đánh cắp tài sản trí tuệ của Hoa Kỳ. Điều thú vị là Bắc Kinh lại rơi vào vị trí phòng thủ khi Hoa Kỳ trách cứ họ đã không giao nạp Edward Snowden. Trung Quốc chỉ chống chế là Hồng Kông nằm ngoài quyền quản trị ngoại giao của Bắc Kinh!

Về kinh tế, Trung Quốc hứa hẹn sẽ để thị trường quyết định trị giá nhân dân tệ, mà không ràng giá vào đô la, và sẽ thảo luận Hiệp ước đầu tư song phương với Hoa Kỳ theo chiều hướng thuận lợi.

Đó là những kết quả mà người Mỹ đã đòi hỏi Trung Quốc từ lâu, bên cạnh một số thành quả nhỏ hơn sau hội nghị .

Cuộc đối thoại vừa qua chỉ đề cập rất sơ sài đến chuyện biển Đông, vì sau đó, hôm thứ sáu, khi ông Dương Khiết Trì thăm Ngũ Giác Đài trong 45 phút và thảo luận với Bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel về quan hệ quân sự thì thông cáo của bộ quốc phòng Hoa Kỳ nói Bộ trưởng Hagel nhấn mạnh tầm quan trọng của vấn đề an ninh mạng đã nói trong cuộc đối thoại chiến lược, và tăng cường hợp tác về an ninh khu vực, bao gồm vấn đề Bắc Hàn. Về biển Đông, sau cuộc đối thoại chiến lược và kinh tế, Trung Quốc tuyên bố tôn trọng quyền tự do lưu thông hàng hải ở biển Đông, nhưng xác định ngay là sẽ vẫn giữ nguyên kế hoạch phát triển ở nơi đó, không có gì thay đổi. Phía Mỹ thì chỉ đưa ra yêu cầu các bên không sử dụng võ lực trong vụ tranh chấp biển Đông. Rõ ràng là hia nước lớn đã không đả động đến chuyện tranh chấp ở biển Đông, nhưng Hoa Kỳ muốn chứng tỏ vẫn quan tâm đến biển Đông và Đông Nam Á trong bối cảnh mối quan hệ với Trung Quốc.

Hoa Kỳ-Philippines hợp tác


Những sự kiện diễn ra ở Sydney và Manila có vẻ không liên quan đến hội nghị S&ED ở Washington.

Tại Manila, cuộc thảo luận về hợp tác quân sự Hoa Kỳ-Philippines hiển nhiên đã được dự trù từ lâu, trong khi bài nói chuyện của Phó Đô Đốc Scott Swift, Tư lệnh Đệ thất hạm đội phát biểu ở Sydney, Australia, có vẻ như để bổ túc cho quan điểm của Tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương, là Đô Đốc Samuel Locklear, trong cuộc họp báo từ tận thứ năm tuần trước, trong lúc Mỹ và Trung Quốc còn đang đối thoại chiến lược.

Trong cuộc họp báo này, Đô đốc Locklear ca ngợi sự tiến bộ trong mối quan hệ quân sự song phương, và nói Hoa Kỳ không chủ trương ngăn chặn Trung Quốc.  Vị Tư lệnh Lực lượng Thái Bình Dương nhấn mạnh rằng chính sách của Hoa Kỳ là hợp tác và cộng tác, ý nói là cho cùng một mục đích chung.

Giữa những lời nghe như hoà hoãn, đô đốc Locklear không quên nhắc lại rằng nước Mỹ sẽ bảo đảm vững chắc quyền lợi của mình trên khắp thế giới.

abram-combat

Hạm đội tác chiến HKMH Abraham Lincoln - Wikipedia Commons photo

Cuộc họp báo của vị Tư lệnh bộ chỉ huy Thái Bình Dương có liên quan đến chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc, có thể vì hội nghị S&ED không dành thời gian cho vấn đề này.

Ý nghĩa của lời tuyên bố của vị chỉ huy phân nửa quân lực Mỹ cho thấy Trung Quốc vẫn thi hành chính sách gặm nhấm và đe doạ quân sự để giành chiếm càng nhiều càng tốt ở biển Đông. Và Hoa Kỳ muốn tỏ ra cho Đông Nam Á thấy rằng Mỹ áp dụng một chính sách tế nhị nhưng cương quyết, để ngăn trở bàn tay của Trung Quốc.

Cuộc thảo luận hợp tác quân sự Hoa Kỳ-Philippines tuy không liên quan đến đối thoại chiến lược Hoa Kỳ-Trung Quốc, nhưng đã minh chứng lập trường không thay đổi của Hoa Kỳ về chính sách đối với Trung Quốc ở châu Á, nhất là Đông Nam Á.

Từ tháng 6 năm 2011 khi họp hội nghị quốc phòng Shangri La ở Singapore, bộ trưởng quốc phòng Mỹ lúc đó là Robert Gates đã cùng vị tương nhiệm của Singapore loan báo kế hoạch hợp tác quân sự song phương, theo đó Hoa Kỳ được phép cho máy bay, tàu chiến thường xuyên sử dụng các căn cứ và hải cảng của Singapore, Mỹ tăng phái đến Singapore hai tàu hộ tống tàng hình tối tân hạng nhất để gọi là giữ an ninh và chống hải tặc trên thuỷ lộ eo biển Malacca.

Bây giờ với Philippines, Hoa Kỳ cũng đề nghị những kế hoạch gần giống y như với Singapore, chỉ khác là Hoa Kỳ nói lập căn cứ tạm cho phương tiện và vật phẩm cứu trợ thiên tai và tai nạn trên biển thay vì nói thẳng đó là chỗ lui tới của phi cơ chiến hạm đệ thất hạm đội. Điểm khác nữa là người Mỹ chưa nói sẽ bố trí thêm tàu chiến thường xuyên ở căn cứ Subic mà thôi. Trong khi đó bản tin của Reuters ngày thứ ba 16 tháng 7 cho biết giới quân sự Philippines nói với Reuters về kế hoạch gọi là "hồi sinh" các căn cứ không quân, hải quân ở vịnh Subic để Hoa Kỳ sử dụng vào mục đích rào chặn sách lược của Trung Quốc gặm nhấm lần mò lấn chiếm biển đảo ở biển Tây Philippines, địa danh mà người Phi đặt cho biển Đông.

littoral-bonhome-250

HKMH Bonhone Richard tiếp dầu cho hộ tống hạm tàng hình Independence- Wikipedia Commons photo

Rõ ràng chính sách nhất quán của Hoa Kỳ ở Đông Nam Á là không thể nào buông tay để Trung Quốc chiếm mất ảnh hưởng về địa chính trị, chiếm cả thị trường thương mại và mối giao lưu kinh tế, chính trị. Đó chính là điều mà các giới chức Mỹ từ thế kỷ trước đến nay và mãi sau này sẽ vẫn gọi là "quyền lợi của Hoa Kỳ".

Vị trí chiến lược hàng đầu


Vùng biển Đông Nam Á, mà các nước gọi là biển Đông, biển Nam Trung hoa, biển Tây Philippines, là thuỷ lộ huyết mạch của cả Trung Quốc lẫn Nhật Bản, Nam Hàn. Trong đó eo biển Malacca là "động mạch cổ" của hệ thống huyết mạch ấy, cũng là cửa ngõ tiến vào Đông Nam Á của các hạm đội Hoa Kỳ, chính là lý do của các hiệp ước quân sự và chiến lược Mỹ-Singapore.  Singapore ở mỏm nam bán đảo Malaysia, là chiếc pháo đài sừng sững ngay cạnh bờ đoạn nối dài của eo biển Malacca sang eo biển Singapore. Không một vị trí quân sự và địa chính trị nào hơn được nó.

Hiệp định khung về đối tác chiến lược an ninh quốc phòng được ký kết giữa Thủ tướng Lý Hiển Long với Tổng thống George W. Bush tại Washington năm 2005 đặt nền móng cho mối liên kết chiến lược song phương.  Tại Hội nghị Đối thoại quốc phòng Shangri La 2011 ở Singapore Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates nhấn mạnh những điều cam kết không thể lay chuyển đối với các đồng minh Nhật Bản, Nam Hàn, đồng thời khẳng định chắc chắn việc Hoa Kỳ tăng cường quân sự tại Đông Nam Á và Ấn Độ Dương.  Qua tháng 5, 2012, Bộ trưởng quốc phòng Singapore đi Mỹ, cùng người tương nhiệm đề cao mối quan hệ quốc phòng song phương gọi là "tuyệt hảo và lâu dài". Tháng 6, 2012 và cùng thời gian năm 2013 tại Đối thoại quốc phòng Shangri La ở Singapore, hai bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta và Chuck Hagel đều nhấn mạnh và cùng "giải mã" chiến lược chuyển trục chiến lược của Mỹ sang châu Á- Thái Bình Dương, trọng điểm là Đông Nam Á và Đông Á với 60% lực lượng quân sự Hoa Kỳ thường xuyên hoạt động.

Ngăn rào con sư tử


Toàn bộ chiến lược của thế kỷ 21 đó nhắm vào đâu, nếu không phải là con sư tử Trung Quốc đang vùn vụt thăng tiến từ kinh tế đến quốc phòng, không che dấu ý định vươn xa trên mọi đại dương và đại lục của cả thế giới? Hoàng đế Napoleon của Pháp từ thế kỷ 17 đã nói Trung hoa là con sư tử đang ngủ, và khi nó tỉnh dậy, vươn vai, thì tiếng gầm sẽ làm rung chuyển thế giới.

Có bao nhiêu cuộc đối thoại diễn ra với con sư tử đói ấy thì quan hệ Mỹ-Hoa cũng vẫn nằm trong bối cảnh phức tạp của mối liên lập về kinh tế và đương đầu về chính trị, quân sự.

Đối thoại song phương có thể giải quyết kiến hiệu những vấn đề xung khắc trong mối liên lập kinh tế, riêng tình trạng đối đầu về quân sự chỉ có thể được xoa dịu, kềm hãm để chiến tranh không xảy ra, trong khi cùng đua nhau phát triển sức mạnh quân sự, lôi kéo cả thế giới vào cuộc chạy đua võ trang không có đích đến.china-at-sea

Hai "nạn nhân" của chính sách bành trướng Trung Quốc là Philippines và Việt Nam đang tìm lối thoát cho mình trong bối cảnh vừa hợp tác vừa đương đầu giữa hai cường quốc Thái Bình Dương, một nước ở xa, một nước sát cạnh. Lối thoát không phải là không thể tìm ra, nhưng quyết tâm chính trị để tìm được đường lối tốt nhất lại là điều khó khăn vô cùng đối với Việt Nam.

Trong cùng hoàn cảnh, Philippines được nhiều thuận lợi hơn, vì cực bắc đảo Luzon cũng còn cách nước Tàu gần 700 km đường biển, trong khi Việt Nam "núi liền núi, sông liền sông" lại là liên minh chính trị, khiến tình trạng khó khăn hơn gấp cả trăm lần. Thêm vào đó, sức mạnh chính trị, sức mạnh kinh tế, sự đoàn kết toàn dân cũng là những yếu tố sinh tử của Việt Nam, nước vừa là đồng chí vừa là anh em với nước Tàu từng đô hộ ta đến cả hằng nghìn năm.

Tin, bài liên quan



 

Trung Quốc 'đẩy các nước về phía Mỹ'


 

Trung Quốc 'đẩy các nước về phía Mỹ'


Cập nhật: 08:14 GMT - thứ ba, 30 tháng 7, 2013


Hải quân Mỹ

Mỹ duy trì một số hàng không mẫu hạm trong khu vực

Một vị tướng của Hoa Kỳ ở châu Á nói các tuyên bố chủ quyền hung hăng của Trung Quốc đang khiến các nước trong khu vực củng cố quan hệ với Mỹ.

Tướng không quân Herbert Carlisle được dẫn lời nói với các phóng viên mảng quốc phòng tại Washington: "Thái độ hung hăng mang lại nguy cơ tính toán sai lầm. Đó là điều chúng tôi cân nhắc mỗi ngày".

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Ông Carlisle là người chỉ huy cao nhất của lực lượng không quân Hoa Kỳ tại khu vực Thái Bình Dương.

Vài năm nay, Mỹ đã công bố chính sách chuyển dịch trọng tâm về châu Á, mà một phần được cho là do chính sách hiếu chiến của Bắc Kinh ở trong khu vực.

Trung Quốc hiện đang tranh chấp chủ quyền với một loạt quốc gia, trong có các đồng minh quan trọng của Hoa Kỳ.

Tướng Carlisle nói ông lo ngại rằng một số hành động của Mỹ có thể gây hiệu ứng muộn lan rộng.

"Môi trường hiện tại rất phức tạp và luôn thay đổi. Mỗi hành động đều có thể dẫn tới hậu quả không mong đợi."

Cùng lúc, theo Carlisle, các chính sách của Trung Quốc đang khiến Washington tăng cường các mối liên hệ trong khu vực, thí dụ tuyên bố mới rồi về việc Washington và Manila mở rộng đàm phán về hợp tác quốc phòng.

Ông nói: "Một số hành xử hung hăng, ngỗ ngược của họ thực tế đã mang bạn bè chúng tôi lại gần hơn, những người mong muốn chúng tôi hiện diện ở đó".

Theo Tướng Carlisle, một số đồng minh có thể sẽ mua vũ khí của các nước khác, không phải Mỹ, nhưng họ vẫn muốn sự hiện diện ngày càng tăng của Mỹ để đối trọng lại với Trung Quốc.

Ông cũng cho biết một nửa số chiến đấu cơ F-22 của Không lực Hoa Kỳ hiện đã có mặt tại khu vực Thái Bình Dương, căn cứ đầu tiên cho loại chiến đấu cơ mới F-35 mà tập đoàn Lockheed Martin sản xuất cũng sẽ đặt ở châu Á và không quân Mỹ sẽ điều tới khu vực này một cơ số máy bay do thám không người lái Global Hawks do hãng Northrop
Grumman chế tạo.

"Môi trường hiện tại rất phức tạp và luôn thay đổi. Mỗi hành động đều có thể dẫn tới hậu quả không mong đợi."

Tướng không quân Herbert Carlisle

Một chi tiết đáng chú ý mà vị tướng này tiết lộ, là Washington đang tăng cường bán vũ khí cho các nước ngoài không truyền thống, khi thị trường vũ khí nội địa và châu Âu đang thu hẹp.

Tái sử dụng căn cứ Subic


Trong một diễn biến liên quan, Philippines cho hay có thể chuyển tàu chiến tới đóng tại căn cứ Vịnh Subic ở Biển Đông.

Đây từng là căn cứ quân sự của hải quân Hoa Kỳ trước khi Mỹ rút đi năm 1992, và được chính phủ Philippines chuyển thành cảng dân sự.

Phát ngôn viên của hải quân Philippines Gregory Fabic nói hiện quá trình thảo luận đang diễn ra, nhưng "việc sử dụng căn cứ Subic cho hải quân mang ý nghĩa chiến lược".

"Đây là cảng nước sâu tự nhiên thuận tiện cho tàu chiến."

Philippines cũng mua hai tàu chiến từ Mỹ, dự tính chuyển tới Subic trong tương lai.

Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Philippines, Peter Paul Galvez, cho hay một sân bay gần Vịnh Subic cũng sẽ được nâng cấp.

Quân đội Philippines, bị cho là thuộc loại yếu kém nhất nhì châu Á, lâu nay vẫn phải dựa vào Hoa Kỳ.

Năm 2011, Manila mua một tàu tuần duyên của Mỹ và biến cải thành tàu mà họ đặt tên là Gregorio del Pilar. Một chiếc khác cũng mua lại từ Mỹ, Ramon Alcaraz, sẽ được chuyển về Philippines vào cuối tuần này.

Cả hai sẽ được sử dụng để tuần tra Biển Đông, mà lâu nay đang gặp căng thẳng vì tranh chấp lãnh thổ.

Bãi cạn Scarborough, mà Trung Quốc nay đã nắm kiểm soát sau khi hải quân Philippines phải rút đi vì sợ đụng độ, nằm khá gần Vịnh Subic.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link