Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, September 16, 2013

Một sự đánh tráo khái niệm không thể chấp nhận?


 


Một sự đánh tráo khái niệm không thể chấp nhận?


 

Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-09-12

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia
 sẻ

In trang này


thanhquang09122013.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

NghiPhuong_Doinguoi-4-305.jpg

Giáo dân tập trung đòi thả người ở xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, Nghệ An ngày 3/9/2013.

Courtesy NVCL

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Biến cố” Mỹ Yên xem chừng như ngày càng trở nên phức tạp, khiến nhà báo Viết Từ Sàigòn liên tưởng đến “trận bão ngầm” sẽ xảy ra vì “gió đã gieo quá lâu, tích tụ quá nhiều” tạo điều kiện cho “bão lớn tự đến”.

Chính quyền bội ước


Trong những ngày qua, sau khi giáo dân thuộc Giáo xứ Mỹ Yên ở xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An bị giới cầm quyền địa phương bội ước không thả 2 giáo dân như đã cam kết mà còn đưa lực lượng hùng hậu sử dụng súng đạn, dùi cui, chó nghiệp vụ đàn áp giáo dân như một hình thức “tiền pháo”, thì báo chí lề đảng “hậu xung” ngay bằng những bài báo mà Giáo Phận Vinh cho là “sai trái”, “bóp méo sự thật” và “xúc phạm đến thanh danh và danh dự của Đức Giám Mục cùng toàn thể cộng đồng ở Vinh”.

Trong khi báo Công an Nghệ An bày tỏ “Đáng tiếc, thất vọng, ngỡ ngàng”  – mà theo lời tờ báo,  “vì bởi một số ‘con chiên ngoan đạo’ luôn được răn dạy về sự đoàn kết, yêu thương, làm những điều thiện cho đời lại có những hành vi mang tính côn đồ, bắt giữ, hành hung người khác đến trọng thương, đốt phá tan hoang nhà cửa của hàng xóm láng giềng và tấn công lực lượng chức năng một cách đầy bạo lực, khiến xã hội hết sức bất bình, lên án”, thì báo Hà Nội Mới có bài về “Vụ việc một số giáo dân quá khích tại xã Nghi Sơn…” khiến “gây bức xúc cho những giáo dân chân chính, lương thiện”. Báo Hà Nội Mới nhấn mạnh rằng “ Những hành vi quá khích nêu trên của một số giáo dân đã đi ngược lại huấn từ của Giáo hoàng Benedict XVI: “Bằng đời sống xây nền trên đức ái, sự liêm chính, việc quý trọng công ích, anh chị em phải chứng tỏ rằng người Công giáo tốt cũng là người công dân tốt”.

Nếu đất nước nào tìm cách khơi hận thù về tôn giáo và dân tộc thì đây là một chế độ vô cùng nguy hiểm cho dân tộc.
-JB Nguyễn Hữu Vinh

Nhưng Linh mục Phao Lồ Chu Văn Chi, phó Giám đốc Thông Tấn xã Công giáo VietCatholic tại Úc nhấn mạnh rằng:

“Chúng tôi theo Sứ Điệp của Đức Ki-Tô và Giáo Hội. Chúng tôi luôn bênh vực cho công lý, cho lẽ phải, chúng tôi luôn đứng về phía chân lý và sự thật…”

Thông tấn xã VietCatholic vừa nói thuộc Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo VN bao gồm các cơ quan thông tin tại Úc, Hoa Kỳ, Âu Châu, Philippines,  đồng kêu gọi VN chấm dứt đàn áp Giáo xứ Mỹ Yên, bảo đảm an ninh cho các tôn giáo ở VN, tôn trọng tự do tôn giáo theo như quy định của Hiến Chương LHQ.

Chia rẽ dân tộc


Trong khi giới truyền thông nhà nước VN đồng loạt quy trách, chẳng hạn như, “giáo dân dùng gậy, tuýp sắt đánh đuổi” 3 cán bộ công an huyện khi họ đang làm nhiệm vụ “nắm tình hình địa phương”, “giáo dân đập phá nhà anh Đậu Văn Sơn”, giáo dân Mỹ Yên “dùng số đông gây sức ép chính quyền”, “bao vây, hành hung, khống chế cán bộ”, “mang theo hung khí kéo vào trụ sở đòi thả người”, giáo dân giáo xứ Mỹ Yên “vi phạm luật pháp nghiêm trọng” mặc dù “chính quyền tỉnh Nghệ An chủ động, kiên trì các biện pháp giải quyết vụ việc theo đúng pháp luật nhà nước”, “các phần tử xấu trong và ngoài nước đã và đang cố tình bóp méo, kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”, “cơ quan công an Nghệ An làm đúng luật, bắt đúng người, đúng tội”… thì từ Hà Nội, nhà báo JB Nguyễn Hữu Vinh báo động:

myyen-250.jpg

Công an trấn áp giáo dân bên ngoài xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, Nghệ An ngày 3/9/2013. Courtesy VRNs.

“Sự việc ở Giáo xứ Mỹ Yên trong những ngày vừa qua, tôi thấy có một sự tráo trở, lật lọng của nhà cầm quyền đối với giáo dân hiền lành, bất bạo động, tỏ thiện chí với nhà cầm quyền trong vấn đề đó. Mà càng lật lọng thì giới cầm quyền càng cho thấy bản chất của họ là khủng bố dân về vấn đề tôn giáo. Đó là thứ nhất. Thứ hai, nguyên nhân xảy ra sự việc là bắt đầu những người thường phục, không có sắc phục, cảnh phục, không có mọi dấu hiệu gì của lực lượng chuyên nghiệp, lực lượng công an hay lực lượng có nhiệm vụ, rồi họ trà trộn vào giáo dân để gây rối, phá bĩnh, ngăn chận, đánh đập… Ai cũng hiểu rằng những kẻ thường phục gây rối đó chính là lực lượng công an và ai không làm gì được họ, và họ cứ lộng hành. Vừa rồi vụ việc tại giáo xứ Mỹ Yên mới lòi ra họ là công an…”

Từ Thanh Hóa, MS Nguyễn Trung Tôn nhận xét:

“Mấy ngày qua, dự luận trên báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình VN liên tục đưa tin về vụ Mỹ Yên và họ đưa những tin sai lệch, vu khống cho những vị Linh Mục, những người đang đảm nhận chức vụ tại Giáo Phận Vinh với những bài báo, những thông tin hoàn toàn bịa đặt, dựng chuyện; đặc biệt là họ còn xúc phạm đến cả Đức Tổng Giám Mục Giáo Phận Vinh. Tôi thấy việc hành xử của họ như vậy là họ đang chọc giận, hay nói cách khác, họ tự gây lên cuộc bạo loạn để rồi họ tự hạ chính mình mà thôi.

Nhà báo JB Nguyễn Hữu Vinh nhân tiện lưu ý thêm:

“Hiện nay báo chí của Nghệ An, rồi truyền hình… người ta cố tình cô lập những giáo dân đó bằng cách gọi đây là cuộc xung đột lương - giáo. Đó là điều đánh tráo khái niệm một cách tháu cáy, không thể chấp nhận được. Điều đó thể hiện một sự suy đồi. Nếu đất nước nào tìm cách khơi hận thù về tôn giáo và dân tộc thì đây là một chế độ vô cùng nguy hiểm cho dân tộc.”

Diễn biến Mỹ Yên khiến tác giả Viết Từ Saigòn lưu ý đến tình trạng “Tức nước vỡ bờ”, nhấn mạnh rằng “ thủ đoạn của người Cộng sản, từ chiếm cứ đất đai, xua đuổi giáo dân ra khỏi địa hạt tâm linh, đẩy giáo dân vào chỗ chết cho đến công khai đàn áp đẫm máu, bắt cóc giáo dân… tất cả những hành động ấy một mặt nhen nhóm sự kinh tởm của con người đối với chế độ này và một mặt khác nữa vô hình trung, đẩy giáo dân đến chỗ tức nước vỡ bờ”.

 

Hết khả năng thức tỉnh ???

 
Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên, Quý Độc giả
- Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 179 phát hành ngày 15-09-2013,
- Bài xã luận của bán nguyệt san.
Xin cảm ơn Quý vị đã đón nhận và tiếp tay phổ biến, nhất là phổ biến ngược về trong nước cho Đồng bào thân yêu.
Ban biên tập báo TDNL
 
Hết khả năng thức tỉnh ???
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 179 (15-09-2013)
            Chế độ Cộng sản xưa nay thường ngoác miệng tự xưng là "đỉnh cao trí tuệ loài người" với "nền dân chủ gấp triệu lần tư bản". Đó là kiểu cách "Xấu hay làm tốt! Dốt hay nói chữ! Dữ hay giả hiền!" Thực tế, trong lịch sử nhân loại, không có chế độ chính trị nào mù quáng mê muội bằng nó.
 
Mù quáng vì tin tưởng rằng bạo lực và dối trá sẽ làm được việc, sẽ đưa đến chiến thắng, sẽ giúp CS tồn tại dài lâu. Mù quáng vì đẩy ba bản năng: sinh tồn, truyền sinh và nhất là quyền lực đến cực điểm, tới độ luôn tìm cách đoạt mọi sức mạnh, vơ mọi của cải, hưởng mọi lạc thú cho riêng mình mà không biết rằng việc chiếm trọn đó đã tiềm ẩn nguy cơ tự hủy và gây nên nguy cơ phản lực. Nó say sưa với sự thành công của các cuộc "cách mạng", với sự vững chắc của bộ máy nhà nước, với sự khít rịt của hệ thống pháp luật, với sự bao trùm của mạng lưới công an, với sự tuyên truyền của lực lượng báo chí, với sự nhồi sọ của giáo dục học đường.... mãi cho tới khi nó sụp đổ tan tành nhanh chóng như tại Liên Xô và Đông Âu cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90 của thế kỷ trước.
            Cái sự mù quáng mê muội này đang là căn tính của Cộng sản Tàu và nhất là Cộng sản Việt. Cộng sản Tàu mù quáng theo kiểu trình bày gian trá và lý luận ngụy biện để chứng minh Biển Đông là lãnh hải của mình xét theo lịch sử, bất chấp những bằng chứng và tài liệu chân chính trái ngược nơi nhiều dân tộc từ xưa tới nay. Mù quáng theo kiểu sử dụng từ quyền lực cứng (vũ khí hăm dọa) đến quyền lực mềm (ngoại giao lừa dối) để biến Đường lưỡi bò thành hiện thực, bất chấp sự tố cáo hay kiện tòa của của nhiều quốc gia lân bang.
 
Mù quáng theo kiểu nuôi mộng thống trị thế giới và nô dịch nhân loại bằng chính sách xâm lấn thẩm nhập mọi nơi và bành trướng thế lực quân sự mọi kiểu mà không để ý sự cảnh giác và đề phòng ngày càng cao độ của năm châu hoàn vũ. Mù quáng theo kiểu đem những sản phẩm độc hại, những kiểu thói gian thương, những ứng xử bất nhân để làm hại tới sinh mạng, xã hội hay công việc của thiên hạ trong lúc chính nước Tàu, dân Tàu cũng đang là nạn nhân của các thứ như vậy: ô nhiễm môi trường, buôn gian bán lận, bạo loạn xã hội...
            Cộng sản Việt thì khỏi nói. Sự mù quáng mê muội, hay nói cách khác, sự tiêu biến khả năng thức tỉnh, là hằng tính ngày càng đậm nét nơi hàng lãnh đạo. Nó bộc lộ ra trên các phương diện chính trị đối ngoại lẫn chính trị đối nội, nơi lý thuyết luật pháp lẫn nơi thực tế hành xử.
            Về chính trị đối ngoại, cụ thể là với lân bang phương Bắc, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, xem ra các lãnh đạo CS kể từ Hồ Chí Minh đến bộ sậu Ba Đình hiện thời không học được bài học lịch sử của tiền nhân, dân tộc cũng như của chính bản thân mình. Sự cuồng tín mê muội về tình đồng chí anh em, về mối tương trợ quyền lực, về tinh thần quốc tế vô sản đã khiến cho lãnh đạo Hà Nội khư khư ôm lấy anh Ba Tàu, để hắn ta siết trên đầu vòng kim cô "16 chữ vàng, 4 chữ tương, 4 chữ hảo" bất chấp kinh nghiệm ngàn năm Bắc thuộc đầy đau thương, kinh nghiệm cố vấn cải cách ruộng đất đầy tàn khốc, kinh nghiệm chiến tranh xâm lấn hải đảo và biên giới đầy tai họa, kinh nghiệm thẩm lậu vào kinh tế, chính trị, lãnh thổ, văn hóa, giáo dục quốc gia đầy tác hại... Đỉnh cao cho sự mù quáng mê muội này là Tuyên bố chung Việt-Trung 8 điểm và 10 văn kiện hợp tác (đúng ra là lụy phục) toàn diện ký hôm 21-06. Từ nay, "nhờ" đảng CS Ba Đình, nước Việt sẽ vĩnh viễn liên kết vận mệnh với nước Tàu để đến lúc nào đó, trở thành một tỉnh tự trị rồi một thành phần của đại quốc TH, như số phận đầy máu và nước mắt hiện nay của các dân tộc Mông Mãn Tạng Hồi.
            Về chính trị đối nội, qua gần 60 năm cầm quyền, chuỗi dài lãnh đạo từ Hồ Chí Minh đến Nguyễn Phú Trọng đã phạm từ sai lầm này đến sai lầm khác, từ tội ác này tới tội ác nọ đối với đất nước và dân tộc nhưng vẫn mù quáng u mê, thản nhiên vô cảm. Họ xem đồng bào và tổ quốc chỉ là con chuột bạch để làm những cuộc thí nghiệm cho chủ nghĩa cộng sản, cho chính sách cai trị mà tất cả chỉ dẫn đến tai họa, thảm cảnh và tệ nạn, dù vậy họ vẫn không tỉnh ngộ. Xem ra họ chẳng hề động tâm thổn thức trước sự tiêu diệt nông dân giỏi giang, sự trấn áp trí thức tài năng, sự khai trừ đồng chí tâm huyết, sự tàn phá cơ cấu làng xã tốt đẹp, sự tiêu trừ đạo đức gia phong thuần hậu sau vụ Cải cách Ruộng đất, vụ Nhân văn Giai phẩm và vụ Xét lại Chống đảng.
 
Xem ra họ chẳng hề băn khoăn tâm trí trước sự khánh kiệt và khốn khổ của miền Bắc một đàng vì quản lý ngu dốt và thất đức, một đàng vì dồn lực phá hoại và xâm lăng miền Nam, cả hai đều là giang sơn của giống dòng Lạc Việt. Xem ra họ chẳng hề tự vấn lương tâm trước cảnh tan hoang của nền kinh tế toàn quốc sau "mùa xuân đại thắng", trước cảnh bỏ đi của hàng triệu đồng bào sau cuộc "giải phóng đổi đời", trước cảnh hỗn loạn của đất nước sau cuộc "xây dựng xã hội chủ nghĩa". Ngoại trừ ít trang bàu chữa bênh vực vài cán bộ cao cấp, toàn bộ tác phẩm "Bên thắng cuộc" đang lưu hành vừa là bức tranh minh họa rõ ràng những điều đó vừa là cáo trạng hùng hồn đối với bộ sậu lãnh đạo Hà Nội, một bản cáo trạng có thể tóm gọn trong mấy chữ: "ngu dốt, tham lam, bạo tàn, gian xảo"! Và mãi tới hôm nay, chính sách đối nội của nhà cầm quyền CS vẫn là xem quốc dân đồng bào như con cái để dạy dỗ, như con ở để sai khiến, như con tin để mặc cả, bất chấp thực tế là đất nước ngày càng hà khắc về chính trị, suy thoái về kinh tế, hỗn loạn về xã hội, điêu đứng về cuộc sống, băng hoại về đạo đức và bấp bênh về an ninh quốc phòng; bất chấp thực tế là khắp nơi trong nước đang đứng dậy ngày càng đông và ngày càng mạnh để đòi quyền làm người, quyền làm dân, và năm châu hoàn vũ đang lên tiếng để tố cáo và kết án liên tục việc vi phạm quyền công dân, quyền con người của Hà Nội.
            Trên lý thuyết luật pháp, lãnh đạo Ba Đình vẫn mù quáng để hình thành cho được một bản tân Hiến pháp tiếp tục giành quyền độc tài cai trị, độc hữu tài nguyên và độc dụng quân lực cho đảng, và như thế tiếp tục biến công dân thành thần dân, biến con người tự do thành nô lệ, bất chấp kiến nghị của các vị trí thức nhân sĩ, phê bình của các bậc lãnh đạo tinh thần, phản kháng của các nhà đấu tranh dân chủ và bất chấp những tai hại của chế độ độc đảng độc tài toàn  trị. Cái Quốc hội gia nô -dù nghe bao tiếng lòng của nông dân, thấy bao tiếng khóc của oan dân, nhận ra cảnh ruộng vườn bị bỏ hoang vì canh tác thua lỗ, cảnh nhà đất nhân dân bị cướp đoạt vì cán bộ tham tàn- vẫn cứ bảo lưu Luật đất đai với nguyên tắc quái đản "nhà nước nắm toàn quyền sở hữu, người dân chỉ có quyền sử dụng", với kiểu cách uốn éo câu chữ để cuối cùng nhà nước vẫn là đại địa chủ độc nhất.
 
Mặc cho các giáo hội lên tiếng đòi hỏi quyền độc lập trong tổ chức và tự do trong sinh hoạt để đóng góp điều hay lẽ phải cho đất nước, luật về tôn giáo vẫn siết chặt với Nghị định 92 trong ý đồ công cụ hóa hay ít nhất tê liệt hóa các thế lực tinh thần, thay vì thức tỉnh trước sự băng hoại lương tâm, tiêu tùng đạo đức, lụn bại văn hóa do chỗ các tôn giáo không được thong dong truyền bá, rao giảng giáo lý giải thoát con người, chấn hưng xã hội. Mặc cho các công dân trong nước và các công ty ngoài nước lên tiếng đòi hỏi quyền tự do ngôn luận và tự do internet hầu góp phần cổ vũ chân thiện mỹ cho cuộc sống, lành mạnh hóa bộ máy chính quyền, xây dựng một quốc gia văn minh tiến bộ, luật về thông tin vẫn siết chặt với Nghị định 72 trong ý đồ công cụ hóa các công ty dịch vụ tin học (vì buộc họ phải khai báo người sử dụng, do đó đồng lõa với chủ trương áp bức của nhà cầm quyền) và ngu đần hóa các công dân (vì khiến họ hoàn toàn mù mờ và bất động trước những sai trái và tội ác của lãnh đạo Việt cộng, trước những lộng hành và xâm lấn của lân bang Tàu cộng).
            Trên thực tế hành xử, đảng Cộng sản Ba Đình ngày càng điên cuồng dùng bạo lực và dối trá như một cách thức để cai trị nhân dân, quản lý xã hội. Nổi bật nhất là việc ngày càng gia tăng và củng cố lực lượng công an với việc phong hàng loạt tướng (ngành này hiện có 180 tướng, BBC 24-07-2013), dành cho nhân viên công an ngày càng nhiều đặc quyền (ví dụ có đề xuất cho phép họ bắn kẻ bị coi chống người thi hành công vụ, một số nhà báo phanh phui các vụ công an giao thông tham nhũng bị bắt và xử tòa, vô số công an giết dân giữa đường hoặc trong đồn vẫn ung dung an toàn hoặc án tù rất nhẹ, lắm côn đồ xã hội đen được ngành công an tuyển dụng như tay chân...).
 
 Nhiều đặc lợi cũng được dành cho họ và gia đình họ, như lương bổng cao, con cái được miễn học phí, thân nhân được trợ cấp hậu hĩ. Đang khi họ ngày càng tỏ ra hung hãn tàn nhẫn trong các vụ dân oan biểu tình đòi ruộng đất (như tại Văn Giang và Thanh Hóa...), tín đồ biểu tình đòi công lý (như tại Cồn Dầu và Mỹ Yên...), công dân biểu tình đòi dân chủ (như tại Sài Gòn và Hà Nội...). Cũng nổi bật là việc ngày càng gia tăng và củng cố lực lượng báo chí công cụ, bồi bút nô ngôn, dư luận viên đầy tớ, luôn sẵn sàng để tô son trát phấn cho đảng và nhà cầm quyền, vu khống và thóa mạ những công dân đối kháng, lèo lái và đầu độc công luận xã hội (báo đài Nghệ An nhân vụ giáo xứ Mỹ Yên là một thí dụ), bất chấp thực tế là lực lượng dân báo, lề trái ngày càng chiếm lĩnh các diễn đàn thông tin đại chúng với tất cả năng lực, uy tín và sự chân thực lẫn chân thành.
            Tiếng súng hoa cải của Đoàn Văn Vươn cách đây gần hai năm (dù chẳng làm chết ai) đã là lời cảnh báo cho chế độ về thói hành xử côn đồ cướp bóc của toàn thể bộ máy cai trị tại Hải Phòng. Nhiều người đã tưởng là nhà cầm quyền có phần thức tỉnh khi thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng nhảy vào cuộc, với lời phê phán về hành vi của quan chức địa phương. Nhưng rồi anh em Đoàn Văn Vươn vẫn y án y tội trong phiên tòa sơ thẩm lẫn phúc thẩm. Tay đại tá từng dẫn quân cướp của phá nhà của họ thì được thăng tướng. Nay tiếng súng lục của Đặng Ngọc Viết vừa vang lên, cướp đi sinh mạng và sức khỏe của nhiều cán bộ nhà đất rồi của chính anh, cũng là lời cảnh báo cho chế độ cách mạnh mẽ hơn về chính sách chiếm đoạt đất đai của người dân với danh nghĩa "thu hồi" và trấn an cuộc sống của người dân với phương cách "đền bù" mà sau đó sẽ chỉ là điêu linh cơ cực.
 
Nhưng liệu lần này đảng CS có thức tỉnh chăng, hay vẫn mù quáng lao vào con đường tiếp tục cướp bóc tài sản nhân dân để mau nhét cho đầy túi hầu sẽ an cư hưởng thụ một khi chạy ra nước ngoài lúc nhân dân đứng lên thanh toán chế độ? Trước mắt thì vẫn thấy truyền thông lề phải ra sức vu cáo cho anh Đặng Ngọc Viết đủ mọi chuyện (VOV Online 12-09-2013) và Quốc hội gia nô vẫn không nhân cơ hội này để xét lại toàn bộ vấn đề đất đai! 
            BAN BIÊN TẬP
 

Sunday, September 15, 2013

Người ta nói “dzậy” mà không phải “dzậy”!


 

Người ta nói “dzậy” mà không phải “dzậy”!


Hàn Vĩnh Diệp (CLB Phan Tây Hồ)


Bài viết thứ hai của Hàn Vĩnh Diệp (tức Diệp Đình Huyên) mà chúng tôi giới thiệu đến quý độc giả là một bài được công bố vào năm 2006. Hiện nay, các trang mạng đăng bài này đều bị đánh phá ác liệt, kể cả trang Thông Luận cũ. Vì vậy, chúng tôi công bố lại bài viết để độc giả tiện theo dõi. Bài viết được giữ nguyên văn, chỉ có một dòng chú thích nhỏ về chuyện “cột mốc 53” để cập nhật hóa với các tài liệu mới thu thập.

Đây là một bài có nhan đề khá hài hước. Những ai đã từng quen biết ông Diệp Đình Huyên đều biết rõ tính cách của ông : rất nghiêm túc, ít khi khôi hài. Chính vì vậy mà một khi ông đã bắt đầu khôi hài thì cái cười của ông chắc hẳn phải là một cái cười mang chút gì hơi cay đắng, một thứ “bi hài” chứ không phải chỉ là cái cười thuần túy.

Bài này chủ yếu nói về cách hành xử của ông bạn “4 tốt, 16 chữ vàng”, nhưng có một chi tiết liên quan đến nước ta.
 
Đó là việc “bà con nhân dân địa phương, các cấp lãnh đạo huyện, tỉnh đều tỏ rõ quyết tâm bảo vệ nguyên trạng dòng thác Bản Giốc như đã có từ trong lịch sử”. Nếu quả thật như thế thì điều mà người ta thường nói lâu nay (đã có ý kiến thống nhất từ trung ương đến địa phương) có lẽ chỉ là thành quả của “tuyên truyền”.

Cán bộ, đảng viên và nhân dân Cao Bằng “nhất trí cao” với chủ trương phân chia Thác Bản Giốc? Nói “dzậy” mà không phải “dzậy”!

MAI THÁI LĨNH

“… thấy những điều mà các nhà lãnh đạo của họ nói về tình hữu nghị thân thiết giữa hai đảng, hai nhà nước là hoàn toàn trái ngược. Họ nói đỏ nhưng làm đen, đúng như dân Nam ta vẫn nói về sự lèo lái: “nói dzậy mà không phải dzậy”! …”

Trước đại hội 10, liên tiếp các nguyên thủ Đảng và nhà nước, quốc hội nước bạn vĩ đại sang thăm hữu nghị nước ta.
 
Đây là thời kỳ các cuộc thăm viếng khá dồn dập. So với số lần triều kiến của các nguyên thủ quốc gia ta thì không nhiều bằng, nhưng dù sao đó cũng là một sự tiến bộ vượt bậc. Sau lần hai nước lập lại quan hệ ngoại giao, trong 15 năm, cũng đã có hai lần nguyên thủ Đảng và quốc gia nước bạn sang thăm.
 
Thời kỳ “môi hở răng lạnh” hai mươi lăm năm (tính từ ngày hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức – 1950 đến lúc quan hệ đôi bên bắt đầu rạn nứt – 1976), chỉ có các nhân vật cao cấp đảng, nhà nước hạng hai của họ sang thăm ta chứ nguyên thủ đảng – quốc gia chưa bao giờ hạ cố.
 
Một tiến bộ khác trong chuyến thăm trước ĐH 10 này là các nguyên thủ phát biểu những lời lẽ đậm đà tình đồng chí anh em. (Đừng quên, khi tái lập quan hệ ngoại giao, họ tuyên bố thắng thừng: chỉ có quan hệ lân bang láng giềng chứ không có quan hệ đồng chí, đồng minh như giai đoạn trước). Và, họ hứa sẽ giúp đỡ hết mình trong phạm vi khả năng cho phép, sẽ tôn trọng chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của ta v.v.
 
Nghe họ nói mà nhiều người trong chúng ta cảm thấy hởi lòng hởi dạ! Có người còn lạc quan cho rằng: thời kỳ băng giá giữa quan hệ hai nước đã không còn!…

Nhưng…
Nếu ai đã có dịp thâm nhập thực tế miền biên ải phía bắc nước ta, ắt sẽ thấy thực chất của những lời hoa mỹ ấy.

Giúp đỡ ư? Quan hệ bình đẳng, hữu nghị sao họ lại tuồn các thiết bị cũ kỹ: nhà máy đường, xi măng lò đứng, lò gang thép… sang ta, làm nước ta thiệt hại hàng nghìn nghìn tỉ đồng. Tất nhiên việc này không thể đổ lỗi tất cả cho họ.
 
Đây là quan hệ mua bán “thuận mua vừa bán”, không phải là của viện trợ không hoàn lại, ta không mua họ cũng không thể ép. Điều đáng nói ở đây là họ đã mua chuộc những cán bộ lãnh đạo, quản lý thoái hóa, biến chất của ta để đồng lõa với họ gây hại cho dân, cho nước ta.

Buôn bán sòng phẳng, hữu nghị ư?
 
Hàng hóa của ta xuất sang họ phần lớn là hàng tươi sống (hoa quả, thủy hải sản…). Thỉnh thoảng, thủ tục nhập hàng của các cửa khẩu lại trục trặc, hàng hóa của ta hư hại phải đổ bỏ hoặc bán rẻ! Còn hàng hóa của họ sang ta thì giá rẻ một cách hết sức khó hiểu.
 
Hàng hóa các nước công nghiệp giá thấp hơn ta là điều tất yếu, nhưng họ đang là nước chậm phát triển so với Thái Lan, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc… tại sao giá cả hàng hóa vào ta lại rẻ hơn các nước này?
 
Trong khi, những ai đã có dịp sang bên ấy, người dân nước họ đâu có được hưởng giá cả rẻ như vây?
 
Đó là chưa nói đến các thủ đoạn mua bán không minh bạch, chính đáng khác, như: đặt giá cao mua nguyên liệu quặng sắt, crôm, thiếc… để khuyến khích người dân một số vùng biên giới khai thác bừa bãi tài nguyên nước ta để bán cho họ.
 
Ở một tỉnh biên giới phía bắc, bà con ta bảo: đây là cách họ di chuyển các mỏ quý bên ta sang đất họ! Hoặc mua cây thuốc quý cả cành lá lẫn gốc…
 
Những quan hệ không đẹp trong quan hệ giao thương giữa hai nước ấy lẽ nào là chủ trương, chính sách của các địa phương mà đảng – nhà nước Trung ương không hề biết!
 
Thời kỳ “Môi hở răng lạnh”, được biết, trong việc viện trợ, giúp đỡ ta, Trung ương họ cũng giao cho các tỉnh sát biên giới nước ta phụ trách việc cung ứng hàng hóa, vật tư, thiết bị cho ta. Đại bộ phận hàng hóa ấy – nhất là vũ khí, trang thiết bị quân sự, đều là loại tốt.
 
Đâu phải như bây giờ, bán lấy tiền đáng hoàng lại lừa bán hàng kém phẩm chất, lạc hậu; mua lại tìm mua “hàng độc” làm chảy máu đối phương!

Tôn trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ ư?
 
Trước và sau ĐH 10, chúng tôi có dịp về thăm một số tỉnh biên giới phía Bắc.
 
Ở Cao Bằng, chúng tôi theo tour du lịch các chương trình tham quan thắng cảnh (Cao Bang Sightseeing Tours) dọc theo biên giới Việt-Trung từ Pắc Pó qua Hà Quảng, Trà Lĩnh, Trùng Khánh, Hạ Long, Phục Hòa.
 
Ở Lạng Sơn cũng dọc theo biên giới Việt – Trung từ Thất Khê, Thoát Lãng, Cao Lộc đến Cửa Khẩu Chi Ma – Lộc Bình.
 
Một thực tế mà bất cứ ai chịu khó để ý một chút đều thấy phần lớn cột mốc biên giới vốn dĩ trước đây được đặt trên đỉnh núi (theo hiệp ước biên giới Pháp – Thanh) đều chạy xuống dưới chân núi về phía bên ta.
 
Đó là chưa kể các điểm nóng họ lấn chiếm như Phai Can – Nà Roỏng (Trà Lĩnh), Bản Giốc (Trùng Khánh) ở Cao Bằng, Nam Quan ở Lạng Sơn v.v… Gặp một sĩ quan biên phòng ở thị trấn Trùng Khánh, chúng tôi có đem nhận xét này trao đổi với anh. Và anh đã thận trọng xác nhận: “các nơi khác tôi không rõ, nhưng suốt dọc biên giới Cao Bằng, chỉ trừ những cột mốc có lịch sử, vị trí địa lý rõ ràng như cột mốc 108 ở Pắc Pó, cột mốc ở đầu cầu Tà Lùng v.v… hoặc những cột mốc được tạc vào núi đá, còn hầu hết là bị di dịch về phía ta!”
 
Trong chương trình cắm mốc xác định ranh giới theo hiệp định biên giới (trên bộ) giữa 2 nước được ký kết, những cột mốc đã được hai bên xác định chính là tại các địa điểm mới này; bởi, theo quy định của hiệp định là “cắm mốc theo hiện trạng”!
 
Một người bạn trong đoàn nói giỡn “cũng may họ mới ôm xuống đến chân núi, chứ họ ôm cột mốc chạy sâu vào nội địa như ở Phai Can, Nam Quan… cứ theo hiện trạng, chắc ta mất gần hết các tỉnh biên giới?!” Chuyện tưởng đùa mà thật.



Thác Bản Giốc nhìn từ phía Việt Nam

Ngay tại thắng cảnh nổi tiếng nhất nước ta: thác Bản Giốc. Cột mốc ở đây họ đã di từ đỉnh núi xuống giữa dòng sông Quây Sơn[1], trên đầu thác, chiếm trọn phần thác đẹp nhất – thác ba tầng; nhưng họ vẫn chưa thỏa mãn, muốn chiếm trọn cả thác, có nghĩa là cả dòng sông đều thuộc về họ.
 
Cho nên ở đây hàng ngày ta phải cử một tiểu đội dân quân cơ động luân phiên bảo vệ cột mốc hiện trạng, đề phòng họ di cột mốc sang bờ sông phía ta. Sự canh phòng ấy không phải là thừa.
 
Bà con kể: Khi trạm bộ đội biên phòng của ta xây dựng lại, trạm ở cạnh đường quốc lộ, cách bờ sông Quây Sơn gần 300 mét, bên họ phản đối kịch liệt.
 
Họ phái hơn 20 thanh niên lực lưỡng trang bị gậy gộc cuốc xẻng xông sang phá nền nhà mới xây.
 
Bị đánh trả tơi tả, họ không dám quấy phá nữa. Bờ sông phía dưới thác bên ta, ta xây kè đá để bảo vệ bờ, vì bên họ xây kè – đập lững lái dòng sông chảy xói về phía ta, họ cũng phản đối.
 
Rút bài học ở trạm biên phòng, họ không dám quấy quả khi ta xây kè. Để có thể chống chọi được với sức xâm xói của dòng chảy, kè bên ta phải xây dày gấp đôi kè của họ.
 
 Không biết, về sau, đảng và nhà nước ta có vì tình hữu nghị cao cả mà nhường cả thác Bản Giốc cho họ hay không?
 
Một điều chúng tôi rất tâm đắc là bà con nhân dân địa phương, các cấp lãnh đạo huyện, tỉnh đều tỏ rõ quyết tâm bảo vệ nguyên trạng dòng thác Bản Giốc như đã có từ trong lịch sử.
 
Các tài liệu chính thức của Tỉnh ủy – UBND – HĐND tỉnh đều khẳng định chủ quyền toàn bộ dòng thác Bản Giốc. Địa chí Cao Bằng (nhà xuất bản Chính trị Quốc gia – Hà Nội 2000) viết: “Thác Bản Giốc thuộc xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, dòng sông hiền hòa lượn quanh dưới chân núi Cô Muông rồi nghiêng mình chảy qua cánh đồng Đàm Thủy băng qua bãi ngô rộng lớn trước làng Bản Giốc.
 
Đến đây dòng sông được tách ra thành nhiều nhánh rồi đột ngột hạ thấp khoảng 35m tạo thành thác, đó là thác Bản Giốc. Thác xếp thành ba tầng với những ngọn thác lớn nhỏ khác nhau với những tên gọi khác nhau là Đuây Bắc, Lầy Sản, Ngà Moong, Ngà Chang, Ngà Vài, Ngà Rằng, Thoong Áng… Quang cảnh ở đây đẹp nên thơ, mây mù chen lẫn với cảnh làng quê của đồng bào các dân tộc miền núi.
 
Phía bờ sông bên kia là cột mốc 53 biên giới Việt – Trung ...”
 
Sách hướng dẫn du lịch của công ty du lịch Cao Bằng, tài liệu địa lý địa phương sử dụng trong các trường phổ thông – chuyên nghiệp của sở giáo dục – đào tạo v.v… đều thể hiện rõ quan điểm đúng đắn trên.
 
Chúng tôi có hỏi một lãnh đạo ban Tuyên giáo Tỉnh ủy: “Những điều các ông nói trái với quan điểm của Trung Ương (là theo hiện trạng, phần thác ba tầng là của Trung Quốc, cột mốc 53 ở giữa dòng sông).
 
Các ông không sợ Trung Ương phê bình?” Ông ấy đáp : “Cả Tỉnh ủy, HĐND đều nhất trí như vậy.
 
Đó là lịch sử, không dễ gì thay đổi được!”

Thực tiễn cuộc sống đã cho ta thấy những điều mà các nhà lãnh đạo của họ nói về tình hữu nghị thân thiết giữa hai đảng, hai nhà nước là hoàn toàn trái ngược.
 
Họ nói đỏ nhưng làm đen, đúng như dân Nam ta vẫn nói về sự lèo lái: “nói dzậy mà không phải dzậy”!

Có người nói : đó là do địa phương của họ làm sai quan điểm, chủ trương của Trung Ương…! Có thật như vậy không? Một vài hành động lẻ tẻ, cá biệt có thể là do người thừa hành ở thôn, xã gây ra; đằng này hàng loạt hành động có tổ chức thể hiện rõ ràng một quyết sách, một chủ trương, sao bảo là do địa phương cơ sở làm?
 
Thời phong kiến, trong quan hệ với các nước lân bang, các triều đại của họ cũng rất trịch thượng, kẻ cả; nhưng, như sử sách đã ghi, nhiều vị hoàng đế Trung hoa đã khiển trách các quan binh địa phương gây khó dễ việc buôn bán, qua lại biên giới; xâm phạm đất đai, tài sản của dân biên ải nước người…
 
Ngày nay, chẳng lẽ những người lãnh đạo, với đầy đủ các phương tiện thông tin hiện đại, lại không nhanh nhậy bằng các hoàng đế cổ xưa? Một đất nước được nhiều người nước ngoài khen ngợi là có bộ máy hành chánh rất thống nhất, kỷ cương, kỷ luật rất nghiêm minh thì không thể có chuyện “trên bảo dưới không nghe”.

Tất cả chỉ có thể hiểu: hãy nhìn vào việc họ làm, đừng quá tin vào lời họ nói, bởi họ “nói dzậy mà không phải dzậy!”

9-2006

H.V.D.

Bài do ông Mai Thái Lĩnh trực tiếp gửi cho BVN

 





[1] Thật ra, Trung Quốc đã dời cột mốc 53 từ bờ bắc sang một vị trí khác phía trên đầu thác, nhưng không hẳn là “từ trên đỉnh núi xuống”, vì cột mốc này nằm ở vị trí thấp, không phải trên cao. (Chú thích của MTL)

Những nông dân đang bị Đảng cướp bóc


 

Những nông dân đang bị Đảng cướp bóc


http://kyvancuc.files.wordpress.com/2012/09/kinhte.jpg?w=652

Đức Thành


Những ngày này truyền thông “lề dân” đang sôi nổi, phấn khởi khi luật gia Lê Hiếu Đằng đề nghị nên thành lập đảng “Xã hội dân chủ” của để cùng cạnh tranh với đảng Cộng sản Việt Nam  ngõ hầu tiến tới làm cho dân giàu nước mạnh xã hội công bằng dân chủ văn minh trên đất nước ta. Cái thấm thía là đây lại là lời đề nghị của người đã từng sống chết theo đảng. Một số luật sư cũng đã tìm khía cạnh pháp lý về việc thành lập một chính đảng ngay sau khi  bài viết trăn trở suy nghĩ của luật gia  về thành lập một đảng mới, ngõ hầu giúp đông đảo nhân dân hiểu  và giúp đỡ để ý nguyện của luật gia thành hiện thực. Ngược lại giới truyền thông lề Đảng lại ra sức la ó phản đối  và đưa ra những lý luận “cùn” nhằm bảo vệ sự độc quyền lãnh đạo của một đảng đã thối nát.

Trên bình diện cả nước ắt có lẽ sẽ có những vụ việc nổi cộm hơn, gây bức xúc hơn, nhưng  là một nông dân và đứng dưới giác quan của một nông dân tôi xin công bố một sự thật về việc Đảng đã ăn chặn của nông dân quê tôi như thế nào, giúp cho những cái nhìn lệch lạc và đầy hằn học giai cấp tỉnh táo nghĩ suy mà sớm qua cơn ngủ mê quay trở về với dân tộc với nhân dân.


Lần giở quá khứ

Sau  khi Đảng khởi xướng sự nghiệp đổi mới được 10 năm đời sống của nông dân vẫn bị các đảng viên có chức có quyền ăn chặn mồ hôi nước mắt, tài sản công sức của người dân , mà vụ việc đỉnh điểm là nhân dân thôn Chi Đông – Xã Quang Minh (huyện Mê Linh- Vĩnh Phúc) nay thuộc thành phố Hà Nội  đã phát hiện tổ chức đảng, chính quyền  xã đã dùng HTX  lập phương án giả để ăn chặn thóc lúa là sản lượng và thuế lên đến 754 (bảy trăm năm tư) tấn thóc. Nông dân đã khiếu kiện đông người vượt cấp trong những năm 1996 – 1997,  nhưng có sự bao che của các cấp đảng và chính quyền từ cấp huyện đến Trung ương; cụ thể người bao che ở trung ương là ông Nông Đức Mạnh lúc đó là UV BCT kiêm chủ tịch Quốc hội. Khi được bầu làm tổng bí thư, vụ án này đã bị ông Manh cho chìm xuồng khiến những người dân tố cáo này bị các cán bộ đảng viên dùng quyền chức cướp đoạt tài sản và bị đuổi việc oan khuất người dân từ đó đến nay nhưng các cấp Đảng vẫn làm ngơ để những người oan khuất này sống trong tủi nhục từ đó đến nay. Số cán bộ đã đục khoét tham nhũng này  thay vì bị đi tù lại được đảng tiếp tục được cất nhắc ở các vị trí lãnh đạo cao hơn. Để kiểm chứng, hãy liên lạc với ông Nguyễn Văn Ngọc số điện thoại 0982935819.

Tổ chức Đảng đã cướp từ bộ gỗ hậu sự cho đến đất đai tài sản cũng như công ăn việc làm của người dân. Thực vậy để trả thù nông dân tố cáo tham ô thóc lúa và tổ chức cướp gỗ hậu sự, cả một hệ thống đảng và chính quyền từ cơ sở trở lên đến cấp tỉnh đã tổ chức nhiều cuộc họp hành vu khống người dân còn nợ đọng thuế và sản phẩm để hợp thức cho sự cướp bóc này bằng việc biến sự cướp bóc thành sự cưỡng chế!? Và khi chính phủ làm rõ người dân không nợ thuế thì tài sản bị cướp bóc đó không được Hệ thống Đảng và chính quyền trả lại cho người dân. (Kiểm chứng thông tin này làm ơn hãy liên lạc với ông Lưu Quốc Láng để làm rõ theo số điện thoại 01652320351 để biết tường tận vụ việc).

Và Đảng tiếp diễn sự cướp bóc hiện nay

Trong những ngày kỷ niệm cách mạng tháng 8 này, được biết có sự chỉ đạo ngầm từ một số quan chức của Đảng cấp trên một số địa phương tại huyện Mê Linh đã đốt hết chứng từ sổ sách nhằm phi tang sự cướp bóc có hệ thống nếu có đoàn kiểm tra.

Khi chúng tôi về thăm thì được người dân thông tin rằng Thị trấn Chi Đông (đã được đảng chính quyền Vĩnh Phúc quyết định thành lập từ làng lên thị trấn chỉ trước khi địa phương này chuyển về Hà Nội ít ngày nhằm hợp thức hóa cho việc chạy chức cho các quan tham) đã cung cấp các chứng từ phiếu thu chứng minh cho việc cướp bóc thóc lúa của nông dân có hệ thống hay nói nhẹ đi thì cũng là bắt nông dân phải nuôi cán bộ là đảng viên  khi HTX không còn tồn tại.

Qua tìm hiểu chúng tôi được biết địa phương Chi Đông và một số địa phương khác trong huyện Mê Linh đã chuyển địa giới hành chính từ Vĩnh Phúc về Hà Nội từ tháng 8 năm 2008 đến nay đã hơn năm năm, các con dấu đều đã được cấp lại theo địa giới hành chính mới, HTX DV NN Chi Đông và một vài HTX khác trong huyện đã không còn hiệu lực pháp luật nhưng tổ chức đảng và chính quyền này vẫn cho phép bộ khung cán bộ HTX này tồn tại đã hơn năm năm nay để bắt dân phải đóng góp nuôi khống số cán bộ này. Những kẻ này đều là anh em người nhà của cán bộ đương chức của huyện và thị trấn. Nhân dân cũng cho biết thêm  từ cái kiểu “HTX đã chết nhưng không được đảng cho chôn” nên những đợt hỗ trợ úng lụt cho nông dân từ thành phố rót về hầu hết người nông dân đều không được nhận mà rơi vào túi các cán bộ đảng, chính quyền mà cụ thể là việc hỗ trợ úng lụt tháng 11/2008 cách đây mấy năm là một ví dụ.

Hiện nay theo tinh thần của Luật HTX thì những HTX tại nông thôn chỉ tồn tại một loại hình HTXDV NN có chức năng làm dịch vụ theo hợp đồng ký kết với nông dân qua đó thỏa thuận các loại hình dịch vụ và mức phí đóng góp  cho dịch vụ đã ký đó nhưng theo tìm hiểu của chúng tôi hầu hết các HTX này tại Mê Linh không có bất cứ bản hợp đồng nào với dân mà đều bổ đầu dân phải đóng góp mỗi sào từ 4 kg thóc trở lên trên một vụ bất kể BQTHTX có làm gì hay không. Sự việc này tồn tại và tái diễn cho đến tận ngày hôm nay.

Chưa hết, tại Chi Đông – cái HTX do ông Nguyễn Văn Lai (là anh ruột của chủ tịch thị trấn Nguyễn Xuân Trường vừa được chuyển lên làm cán bộ huyện theo sự cất nhắc của Đảng) – đương chức chủ nhiệm HTX đã nhiều khóa và không dám đại hội xã viên từ nhiều năm nay, cứ năm hai vụ lại dùng con dấu đã hết hiệu lực của tỉnh Vĩnh Phúc cấp từ 1995 để thu sản phẩm mà thực chất là bắt dân cống nạp thóc lúa để nuôi những đảng viên và tổ chức đảng ươn hèn của mình.


Nông dân tiếp tục bị Đảng cộng sản lừa

Khu công nghiệp Quang Minh nằm trên hai thị trấn Quang Minh và Chi Đông đã lấy hơn 800 ha diện tích đất nông nghiệp của nông dân nơi đây. Từ 2004 HĐND tỉnh Vĩnh Phúc đã ra nghị quyết cấp đất dịch vụ  cho dân làm kế sinh nhai. Văn bản đó đã có hiệu lực hơn 9 năm nay, đã có nhiều nông dân chờ đợi mỏi mòn loại đất này đến lúc chết vậy mà cho đến nay chưa có bất cứ người dân nào được nhìn thấy, được cấp một tấc nào về loại đất này, trong khi các doanh ngiệp, khu đô thị, nhà máy bỏ hoang ngày một nhiều. Đảng vẫn đang một mình một cỗ “lãnh đạo”  vậy mà miếng thịt “đất dịch vụ” dân vãn chưa được chia?!

Thực tế này thử hỏi rằng tổ chức đảng và đảng viên của đảng có còn xứng đáng là đội tiền phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động của dân tộc Việt Nam hay đã hiện nguyên hình là tổ chức cướp bóc tài sản công sức của nông dân và tổ chức bòn rút của cải của xã hội, thực sự có còn được nhân dân tin yêu?!

Cũng từ thực tế này, hỡi những ai còn đang tâm nhắm mắt ca ngợi sự lãnh đạo của Đảng cộng sản hãy mở mắt ra mà nhìn nhận sự thật đã thối nát đảng của mình

Và cũng từ thực tế này ai còn cổ súy cho đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo kẻ đó đã phản bội tổ quốc.

Việc thành lập một chính đảng mới theo ý nguyện của luật gia Lê Hiếu Đằng  làm đối trọng với đảng cộng sản rất cần được xem xét nghiêm túc, khách quan và khoa học trong giai đoạn hiện nay.

Đây là một vấn đề mở cần được trao đổi phản biện thẳng thắn với tinh thần xây dựng và dân chủ nhất. và cũng rất cần nhiều diễn đàn quan tâm.

Với tư cách là nông dân tôi xin viết lên một sự thật về đảng đã đối xử với nông dân như vậy để mọi người có cái nhìn đúng đắn về những việc đảng đã gây ra cho nông dân một lực lượng chiếm tới 76% dân số cả nước.

Đ.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link