Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, October 6, 2013

ĐẢNG CỘNG SẢN ‘KHÔNG THỂ TỰ CHỈNH ĐỐN’


 

ĐẢNG CỘNG SẢN ‘KHÔNG THỂ TỰ CHỈNH ĐỐN’


Theo BBC

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Cây viết bất đồng chính kiến Bùi Tín từ Pháp cho rằng các vấn nạn trong Đảng Cộng sản đã “nằm ngoài khả năng tự chỉnh đốn”.

“Đến khi Đảng chấp nhận pháp quyền, sửa điều 4 Hiến pháp, chấp nhận chế độ dân chủ công bằng, minh bạch, lúc ấy may ra mới có hy vọng,” ông nói.

Ông Bùi Tín từng là nhà báo cộng sản nhiều năm, làm đến phó tổng biên tập báo Nhân Dân nhưng đã tỵ nạn chính trị tại Pháp từ năm 1990.

Nói về hội nghị chỉnh đốn Đảng vừa kết thúc tuần này ở Hà Nội, ông cho rằng Đảng đã không còn lý tưởng như ngày xưa.

“Mặt thì bẩn, nói là chúng tôi sẽ rửa mặt, nhưng cấm không được có khăn và nước để rửa. Cũng cấm người khác chỉ mặt tôi có các vết xấu, thì làm sao sửa chữa sai lầm?”

“Đạo đức giả hết. Kém xa thời xưa, khi dân còn quý Đảng, gọi là ‘đảng ta’. Bây giờ Đảng viên nhào đi trước làm giàu, để dân nghèo khổ,” ông chua chát.

 

***


Quyết tâm để đi đến đâu?


Theo Bùi Tín Blog

Bộ Chính trị đang triệu tập một cuộc họp rất đặc biệt. Như một mini đại hội đảng. Hội nghị có hơn 1000 người tham gia, toàn là cán bộ đảng đương tại chức, gồm toàn thể ủy viên Ban chấp hành trung ương khóa XI, Ban bí thư, Bộ Chính trị, Uỷ ban kiểm tra trung ương, cán bộ chủ chốt ở cơ quan trung ương, trong chính phủ, trong Quốc hội cũng như của 63 tỉnh thành trong toàn quốc.

Chương trình nghị sự chỉ có một vấn đề cấp bách cực kỳ hệ trọng là ngăn chặn đà suy thoái của đảng CS, khôi phục đạo đức cách mạng và lối sống lành mạnh, nhằm tránh nguy cơ sụp đổ của chế độ.

Những người đã và sẽ đăng đàn tại cuộc hội nghị này là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thường trực Ban bí thư Lê Hồng Anh, trưởng ban Tổ chức trung ương Tô Huy Rứa, trưởng ban Kiểm tra trung ương Ngô Văn Dụ và trưởng ban Tuyên huấn trung ương Đinh Thế Huynh.

Theo nghị quyết của cuộc Hội nghị trung ương lần thứ 4 vừa qua về vấn đề trên đây, xem ra biện pháp để chấn chỉnh tình hình không có gì mới, vẫn là đường mòn xưa nay thiếu hiệu quả. Vẫn là thực hiện tự phê bình và phê bình, từ trên xuống và từ dưới lên, vẫn là giúp nhau tu dưỡng và rèn luyện, là đẩy mạnh công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm sát, là thực hiện nghiêm kỷ luật và pháp luật, là tiếp thu ý kiến của quần chúng…

Tất cả những cán bộ theo dõi tình hình được hỏi ý kiến như luật sư lão thành Trần Lâm, như ông Nguyễn Thanh Giang… đều cho rằng hội nghị này khó có tác dụng chấn chỉnh tình hình, rằng vẫn là «đánh trống bỏ dùi», «giơ cao đánh khẽ », nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của dư luận hơn là làm chuyển biến thật sự tình hình.

Sẽ vẫn là như hồi «quyết tâm » phòng chống tham nhũng, cả Bộ Chính trị và ông thủ tướng đều thề thốt «sẽ quyết liệt ra tay, không khoan nhượng, đẩy lùi kẻ thù nội xâm này», nhưng rồi tham nhũng vẫn hoành hành táo tợn hơn, rộng khắp hơn, lộng hành ở cả Nhật Bản, Úc, Hoa Kỳ…mà kẻ tội phạm đã rõ đích danh và hành vi phạm pháp vẫn cứ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tổng bí thư có ý kiến ra sao? Bộ Chính trị có thái độ thế nào? Ban Kiểm tra trung ương, toà án, thanh tra đã làm gì? Bao giờ mới giải quyết để trả lời cho các nước liên quan?

Rồi việc kê khai tài sản của cán bộ lúc đầu có vẻ nghiêm cách với đủ thứ quy định, nhưng có ai thực hiện đâu, dưới nhìn lên trên, noi gương trên, thế là hòa cả làng, mọi người đều bất động. Chuyện nhà nước mà cứ như là chuyện đùa.

Thật ra còn có một vấn đề còn quan trọng hơn, sinh tử hơn cho đảng CS và chế độ so với vấn đề suy thoái tệ hại về đạo đức, nhân cách, lối sống của đảng viên, đó là đường lối chính trị cực kỳ sai lầm được Đại hội XI thông qua, đó là «kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin», «kiên định chủ nghĩa xã hội», «kiên định chế độ độc đảng » và «kiên định quốc doanh là chủ đạo nền kinh tế»; nghĩa là kiên định những thứ mà nhân loại đã vứt bỏ từ lâu. Chính đường lối sai lầm, cổ hủ ấy là nguyên nhân trực tiếp làm cho chế độ pháp quyền không sao có tác dụng kiềm chế, răn đe, thúc đẩy sự suy thoái đạo đức, khuyến khích tệ tham ô hoành hành không hạn độ, gây bất công xã hội ở khắp nơi, nạn cướp đất của nông dân diễn ra rộng khắp, có đến hàng trăm, hàng ngàn vụ Tiên Lãng.

Xưa kia nông dân còn quý trọng lời hứa công – nông liên minh. Họ gọi đảng CS là «đảng ta», nay họ gọi đảng CS là «bọn họ», là «bọn cường hào mới».

Hội nghị quan trọng hiện nay cần lắng nghe ý kiến của biết bao trí thức yêu nước, đó là nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đoán sang dân chủ, từ độc đảng sang đa đảng trong trật tự, sang một chế độ pháp quyền nghiêm minh, trên cơ sở vững chắc như thế mà xây dựng đạo đức làm người và lối sống trong sạch, lành mạnh, thanh liêm, thanh bạch, theo truyền thống dân tộc coi trọng nghĩa tình, tránh xa bả vật chất bất chính.

 

 

Mạn đàm giữa Lm. Nhạc Sĩ Văn Chi và Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải Phần I


https://www.youtube.com/watch?v=1UR_T34gWU8

 

Mạn đàm giữa Lm. Nhạc Sĩ Văn Chi và Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải Phần II


https://www.youtube.com/watch?v=NooNpH_O9Vg

 

CSVN: Loạn Cả Lên Rồi


 

 

CSVN: Loạn Cả Lên Rồi

    

 Vi Anh         

 

Guồng máy Đảng Nhà Nước CSVN loạn xà ngầu cả lên rồi. Điều này có thế thấy rõ qua việc báo Thanh Niên của Đảng Nhà Nước rút bỏ bài tường thuật lời tuyên bố của Chủ Tịch Nước CSVN Trương Tấn Sang trước nữ Thủ tướng Đan Mạch Helle Thorning-Schmidt, trong cuộc họp báo chung kết thúc chuyến viếng thăm chính thức ba ngày 19/09/2013 tại Copenhague, thủ đô của nước Đan Mạch.

Chủ tịch Trương Tấn Sang trong cuộc họp báo này nói “Ngoài việc phát triển kinh tế, chúng tôi còn cố gắng thiết lập một cương lĩnh tốt nhất cho đời sống chính trị. Tôi nghĩ rằng không có một hệ thống nào hoàn hảo. Mỗi hệ thống cần phải được cải cách để phát triển (…), chúng tôi sẽ tiếp tục cải thiện tình hình tại Việt Nam".

Ông Trương tấn Sang nói chung chung, nước nào cũng có khuyết điểm. Ông tuyên truyền tốt cho chế độ, rằng “tất cả mọi người kể cả các quan chức, nếu vi phạm luật pháp thì đều bình đẳng trước pháp luật”. Ông tỉnh bơ nói láo cho chế độ “có bốn triệu blogger tự do tại Việt Nam”, VN dù còn nghèo nhưng cũng có trên dưới 200 kênh truyền hình, 700 tờ báo và không dưới 17.000 phóng viên...Ông còn hành động thân thiện với nhà báo để gây cảm tình. Ông bắt tay một nhà báo Đan Mạch, ông Sang nói: “Rất hoan nghênh ông đến Việt Nam, và càng lâu càng tốt”.

Ông Trương Tấn Sang đến Đan Mạch nhằm mục đích chánh là vận động phát triển đối tác kinh tế, chánh trị, tìm viện trợ của Đan Mạch, mà thí thân nói tốt cho chế độ như vậy là quá tốt cho Đảng Nhà Nước CSVN. Lẽ ra Đảng Nhà Nước phải ghi công ơn Ông, nhưng đằng này lại hạ uy tín Ông một cách thê thảm.

Từ hình thức đến nội dung lời tuyên bố này không có hại gì mà rất có lợi cho Đảng Nhà Nước, nói cố gắng cải thiện, cải tiến của chế độ. Nó hoá giải, giải toả cho VNCS trước công luận Đan Mạch là một trong những nước viện trợ nhiều nhất cho Việt Nam nhưng rất nhạy cảm với vụ vi phạm nhân quyền.

So với công luận thế giới và của Thuỵ Điễn, CSVN là chế độ cấm tư nhân ra báo, và tất cả báo chí, đài phát thanh, phát hình đều do Nhà nước quản lý. Những nhà bảo vệ nhân quyền, các luật sư, blogger và nhà hoạt động dân chủ, tất cả các nhà ly khai, bất đồng chánh kiến, bị bắt bớ và giam cầm hết sức nhiều và trái công ước quốc tế. Mới đây rành rành vào tháng Bảy Phóng viên Không biên giới ở Paris công bố coi VNCS “nhà tù thứ hai của thế giới đối với các blogger và nhà ly khai trên mạng, sau Trung Quốc”.

Nhưng trong nước, tờ Nhân Dân Nhựt Báo tiếng nói chánh thức của Đảng CSVN hoàn toàn không đăng một lời tuyên bố nào của Chủ Tich Nước Trương tấn Sang mà lại loan tải Việt Nam là một trong mười nền kinh tế tiềm năng được Đan Mạch lựa chọn để triển khai Chiến lược tăng trưởng thị trường. Còn nói thêm hồ sơ Biển Đông, Thủ tướng Đan Mạch ủng hộ việc giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế.

Chỉ có tờ báo Thanh Niên, một tờ báo lớn phát hành khắp nước, tiếng nói của Đoàn Thanh Niên CSVN, là tổ chức từ đó Ông Sang tiến thân trong sự nghiệp chánh trị trong Đảng, đăng lại các câu trả lời của ông Trương Tấn Sang với báo chí Đan Mạch về nhân quyền. Báo này tường thuật lời Ô. Sang rằng, "Nhân quyền là vấn đề mà cả dân tộc Việt Nam quan tâm." Bài tường thuật báo Thanh Niên cũng đưa lên mạng hôm Thứ Năm 19/9. Sau không bao lâu, vào cuối tuần Báo Thanh Niên lẳng lặng rút ra khỏi trang mạng của tờ báo.

Báo Thanh Niên không nói lý do, nhưng ai cũng biết là lịnh của Đảng CSVN vì 700 tờ báo và 200 đài phát thanh, phát hình trong nước chỉ có một chủ nhiệm là Đảng CS. ‘Báo đài” ở VNCS là của Đảng, vì Đảng và do Đảng. Không có báo tư nhân. Báo là phương tiện tuyên truyền của Đảng CSVN.

Việc Đảng CSVN ở trong đình làng rêu phong của mình, Bộ Chánh trị của Đảng ban hội tề đầu óc bình vôi không ra khỏi lũy tre xanh muốn ông lên bà xuống, nói càn nói bướng là chuyện của Đảng CS. Nhưng khi ra ngoại quốc, CS dù độc tài đảng trị toàn diện cũng không có quyền coi thường phương diện quốc gia. Danh dự quốc gia là của toàn dân gần 90 triệu, chớ không phải của riêng của Đảng CS chưa tới 4 triệu người. Đảng không có quyền làm xấu người đại diện ngoại giao cao nhứt, vị nguyên thủ quốc gia của đất nước VN khi công du.

Tập tục ngoại giao quốc tế đảng trưởng, chủ tịch đảng dù cầm quyền, dù đảng tri, dù quân phiệt, dù toàn trị cũng không được coi là nguyên thủ quốc gia như tổng thống, chủ tịch nước, thủ tướng, quốc vương.

Dù có tiền cừu hậu hận gì với nhau, có đấu đá ra sao đi nữa, ngay trong khi tranh cử ở quốc nội, người lãnh đạo quốc gia của nước văn minh cũng không bao giờ chỉ trích đối thủ ở ngoại quốc khi công du. Ở Mỹ ứng cử viên công du ngoại quốc mà vạch áo cho người ngoại quốc xem lưng là dân chúng bất bình liền.

Dù có ‘bức xúc’ thế mấy khi thấy hai người Nam ‘Kỳ cục’, Chủ Tich Trương tấn Sang công du Đan Mạch thành công và TT Nguyễn tấn Dũng đi Pháp cũng rất thành công, thì Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng cũng không nên dùng trò ba que xỏ lá, ném đá dấu tay, mật lịnh cho đồ đệ trong đảng bảo báo Thanh Niên gỡ bài xuống.

Tổng Trọng không thể làm xấu VN trước Thủ Tướng, chánh quyền, nhân dân và báo chì Đan Mạch. Nhứt là các tổ chức báo chí quốc tế họ quá rành thâm cung bí sử CSVN, họ theo dõi từng ngón nghề tranh giánh quyền lực phe đảng giữa CS Nam bộ và CS Bắc Việt, ngày càng tăng nồng độ, cường độ với chất men đổi mới, thân Mỹ và Tây Phương của phe Nam và thủ cựu bảo thủ, thân TC của phe Bắc./. (Vi Anh)

__._,_

 

Saturday, October 5, 2013

Nếu Tôn Trọng Nhân Quyền, Đảng Cộng Sản Sẽ Tan

Nếu Tôn Trọng Nhân Quyền, Đảng Cộng Sản Sẽ Tan

Ngày 19/09/2013, trong cuộc họp báo nhân chuyến thăm viếng Đan Mạch nhằm nâng quan hệ hai nước lên mức đối tác toàn diện, ông chủ tịch Trương Tấn Sang đã bị các phóng viên cật vấn về vấn đề nhân quyền và han chế tự do báo chí, internet.
 
Trong bài báo (1) nhan đề “Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Nhân quyền là vấn đề cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm”(vừa đăng trên tờ Thanh niên và đã bị xóa, vì lý do gì thì chúng ta sẽ hiểu ngay), ông Sang đã trả lời như sau:
“Điều mà bạn quan tâm cũng là điều mà cả dân tộc chúng tôi đang quan tâm… Một đất nước đã quyết tâm giành độc lập tự do bằng một sự hy sinh rất to lớn như vậy thì không có lý do gì khi giành được độc lập rồi lại không lo lắng về cuộc sống tự do hạnh phúc của nhân dân mình.

Tôi không có ý định ca ngợi thể chế chính trị của chúng tôi cái gì cũng đều tuyệt vời, vẫn còn có nhược điểm. Nhưng mong các bạn cũng quan tâm những chỉ số có thể nói là dấu son lớn trên bản đồ chính trị của thế giới. Chúng tôi có 86 triệu dân, trong đó trên 30 TRIỆU NGƯỜI SỬ DỤNG INTERNET hằng ngày, tỷ lệ đó biến đổi hàng giờ, KHÔNG CÓ BẤT CỨ SỰ NGĂN CẤM NÀO (sic).
 
Ngoài ra Việt Nam có khoảng trên BỐN TRIỆU BLOGGER, RẤT TỰ DO (sic). Do vậy, ở ngoài thì đồn đại rất nhiều nhưng để hiểu Việt Nam nhiều hơn, hiểu về đời sống chính trị của Việt Nam thì xin mời các bạn hãy đến Việt Nam. Mặc dù chúng tôi còn nghèo nhưng cũng có trên dưới 200 KÊNH TRUYỀN HÌNH, 700 TỜ BÁO và không dưới 17.000 PHÓNG VIÊN… ” (sic).
Những lời tuyên bố lếu láo, coi thường trình độ của các phóng viên quốc tế là điều mà chúng ta phải quan tâm. Nếu nói thẳng, đúng là mặt ông Sang là “mặt dày”!
 
Ông Sang nói vấn đề nhân quyền đang được cả nước quan tâm thì đúng nhưng đảng cộng sản thì không, nếu không muốn nói là đàn áp.
 
Lần đầu tiên, ngày 5/5 và sau đó, một số bạn trẻ ở các thành phố Hà Nội, Nha Trang và Sài Gòn đã bị ngăn cản, đánh đập, tịch thu điện thoại, máy hình và các bản “Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền” mà họ mang đi phân phát ở công viên trong buổi “Dã ngoại nhân quyền”.
 
Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã ký vào bản Tuyên ngôn QTNQ với điều 19 quy định “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng và biểu đạt không bị cản trở…”. Thế mà điều 258 bộ luật Hình sự đã đẻ ra “tội lợi dụng các quyền trên xâm phạm lợi ích nhà nước” và cả điều 88 về “tuyên truyền chống phá nhà nước” để có cớ bắt giữ các công dân yêu nước phát biểu những ý kiến chống đối những việc làm sai trái của đảng cộng sản.
 
 Hiện nay, Tuyên bố 258 đã được Mạng lưới Blogger Việt Nam đến trao tận tay cho cơ quan Cao ủy LHQ về nhân quyền, một số Tòa đại sứ và rất nhiều tổ chức quốc tế về nhân quyền. Bản Tuyên bố kiên quyết đòi cộng sản Việt Nam phải sửa đổi pháp luật để chứng minh cam kết tranh cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ.
 
Ngày 20/9/2013, hàng trăm người đã đưa lên mạng xã hội một bản “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” (2) đòi chế độ độc tài đảng trị trả lại quyền tự do phát biểu, hội họp… cũng như bãi bỏ điều 4 Hiến pháp, thực hiện đa nguyên đa đa đảng (Kiến nghị 72 đã nhận được hàng ngàn chữ ký ủng hộ).
Ông Sang nói “không có bất cứ sự ngăn cấm nào đối với việc sử dụng internet” trong khi công an mạng đã sử dụng nhiều thủ đoạn như “bức tường lửa” để ngăn chặn hàng trăm trang mạng mà nhà cầm quyền lo ngại.
 
Theo phúc trình của Freedom in the world 2013, Việt Nam nằm trong 47 quốc gia không có tự do chính trị, dân sự. Việt Nam bị xem là nước không có tự do trong tất cả các bảng xếp hạng 2012 của tổ chức này bao gồm “Tự do Trên thế giới”, “Tự do Báo chí ”, và “Tự do trên mạng Internet ”. Ông Sang chắc là phải biết các thành tích này, sao dám nói với các phóng viên như vậy mà không biết ngượng!
Còn nói gì đến các blogger đang bị đánh tơi bời. Hết bắt bớ tra khả
o hàng trăm blogger trong đó có những blogger nổi tiếng như Điếu Cày, Phương Uyên, Trương Duy Nhất… khiến đưa đến Bản Tuyên bố 258, ông thủ tướng Dũng còn đưa ra độc chưởng là Nghị định 72 có hiệu lực từ 1/9/2013 để hạn chế quyền chia xẻ thông tin của các blogger. Quy định này không nước nào áp dụng, khiến Mỹ và nhiều quốc gia khác phải lên tiếng phản đối. Ông Sang đang sống ở đâu mà không biết nghị định 72!
 
Còn nói về phương tiện truyền thông, Việt Nam “tuy còn nghèo” mà lại có đến 200 kênh truyền hình, 700 tờ báo và 17.000 phóng viên. Vâng, nhiều lắm, nhiều trên cả bình thường với một nước “nghèo”, nhưng các phương tiện truyền thông đều là của “nhà nước” và người phục vụ là công nhân viên, tất cả dưới sự chỉ đạo sít sao của Bộ thông tin và ban tuyên huấn chứ đâu có cái nào của tư nhân và là tư nhân để thực thi quyền tự do phát biểu.
 
Mới đây, “sự kiện Lê Hiếu Đằng”, 45 tuổi đảng, với bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh” (12/8) đăng trên Bauxite Việt Nam, kêu gọi các đảng viên bỏ đảng để tham gia một tổ chức mới đã là một đòn chí tử đánh vào thành lũy của đảng cộng sản Việt Nam.
 
Điều mà giới lãnh đạo cộng sản đau nhất là việc “tính sổ” với đảng cùng những nhận định như: lý tưởng của đẳng đã bị phản bội, “Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng…”, “Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra khỏi nhà tù để đi thi như chúng tôi hay không? ” Ông đã biện luận rõ ràng tại sao phải bỏ điều 4 hiến pháp 1999 và thực hiện đa nguyên đa đảng. Tất nhiên, với những điều đã trình bày của ông Đằng, ông biết rõ sẽ có “cơn lên đồng tập thể” của các báo đài của đảng để mạ lỵ, bôi xấu. Điều mà ông Đằng yêu cầu là phải đăng tải bài viết của ông để độc giả có thể tự do phê phán, đối chiếu. Nhưng ở Việt Nam hiện nay không có tự do báo chí. Chấm hết.
 
Hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đang ở giai đoạn thoái trào như đảng cộng sản Liên Xô vào những năm 1989,1990 mà “hiện tượng Lê Hiếu Đằng” và một dấu hiệu mở đầu cho sự tan rã. Nếu không ai có thể ngờ được sự tan rã của khối Sô viết thì bài học đó đang sắp ứng với trường hợp cộng sản Việt Nam hiện nay. Mặt khác, nếu người dân có chút nhân quyền và được tự do báo chí, đảng cộng sản sẽ không thể tiếp tục dối gạt người dân, những sự thật của tình hình áp bức trong nước và nhiều sự thật lịch sử sẽ được phơi bày và đảng sẽ tan dù lực lượng công an đông đảo.
Cái gì phải tới nó sẽ tới.
 
Rennes 23/9/2013
Tiến Hồng
www.vietthuc.org

Mầm Móng Nổi Dậy Ở Trung Cộng và Việt Cộng

Mầm Móng Nổi Dậy Ở Trung Cộng và Việt Cộng


October 1, 2013
0 Bình Luận
Mầm móng nổi dậy của người dân chống nhà cầm quyền CS ở Trung Quốc và Việt Nam trên không gian tin học đã bắt đầu. Nó đang đâm chồi nẩy lộc trong lòng dân chúng và phát triễn trong xã hội như truyền thông, thương mại qua mạng, như chiến tranh điện tử, máy bay không người lái, v.v… của thời đại tin hoc hiện giờ. Các chế độ độc tài đảng trị toàn diện như CS rất lo sợ, họ tìm đủ mọi cách chống đỡ – nhưng rất vô vọng trước đà tiến hoá của Con Người và tiến bộ không ngừng của khoa học kỹ thuật.
Báo Le Monde của Pháp ngày 19/9/’13, trong một bài xã luận nói Chủ Tịch Đảng Nhà Nước và Quân Uỷ Trung Ương của Trung Công là Tập Cận Bình lo sợ những «mầm móng nổi dậy» của người dân bị trị sinh sôi nẩy nở trên Internet. Nên Ông huy động Đảng Nhà Nước và guồng máy truyền thông là vũ khí tuyên truyền của Đảng Nhà Nước chống blogger. Và thầy sao trò vậy, TT Nguyễn tấn Dũng của Việt Cộng cũng lo sợ cuộc nổ bùng và nổ chụp xảy ra cho chế độ CSVN độc tài đảng trị toàn diện xuất phát từ Phong trào blogger VN yêu nước thương dân sử dụng vũ khí của thời đại như blog trên Internet; nên Nguyễn tấn Dũng ra Nghị Định 72 toan bịt miệng người dân Việt, trên không gian tin học.
Tập Cận Bình ở TC tuyên chiến với blogger vì sau cuộc thử nghiệm để cho bloggers tiếp tay phanh phui tham nhũng thấy blogs là một vũ khí vô cùng lợi hại. Tiến bộ khoa học kỹ thuật này giúp cho những nhà báo công dân, những người trí thức, những người yêu nước thương dân đem ánh sáng sự thật, ánh sáng của tự do, dân chủ, và quyền sống lại cho dân chúng và kết hợp quần chúng thành lực lượng. Điều đó làm cho tuyên truyền dối gạt của Đảng bị bể và làm cho dân hết sợ đòn khủng bố của CS để củng cố tuyên truyền của Đảng. Nếu đà nầy tiếp diễn chắc chắn sẽ có một vận động chiến, một cuộc chiến tranh toàn dân, toàn diện của người dân chống đảng, nhà nước CS trên không gian tin học, châm ngòi cho thùng thuốc súng bất mãn của người dân bùng nổ trong không gian thực là xã hội Trung Quốc.
Tập Cận Bình nhận thấy làng dân báo, lực lượng bloggers của TQ làm việc rất hữu hiệu, đã phanh phui ra nhiều vụ tham nhũng, nhiều vụ bê bối của cán bộ, đảng viên CS khiến dân chúng công phẩn, công khai đòi hỏi, biểu tình đấu tranh, tạo áp lực làm cho Đảng Nhà Nước không trừng trị không được, như một bài báo Le Figaro nhận định trong thời điểm báo Le Monde ra xã luận noi trên.
Vì lẽ đó Đảng lo sợ, Nhà Nước cảm thấy bị nguy hiểm, ra tay ngăn chận. Một mặt trong nước, TC và VC trấn áp, bắt bớ hàng mấy chục bloggers chỉ trong mùa hè năm 2013, và ra lịnh cho ‘báo đài” của Đảng Nhà Nước tập trung chống «tung tin đồn thất thiệt». Mặt khác đối với quốc ngoại, Đảng Nhà Nước CS đổ tội cho lực lượng thù địch và một số cơ quan truyền thông Tây Phương không muốn nhìn thấy Trung Quốc phát triễn thịnh vượng nên đã điều khiển từ xa các tin đồn thất thiệt nhầm gây bất ổn cho Trung Quốc, như giám đốc của thông tấn xã của Đảng Nhà Nước TC là Tân Hoa Xã đã rêu rao.
Chưa đủ TC còn dùng những biện pháp hành chánh độc đoán, triệt để để triệt tiêu lực lượng blog của dân chúng, khỏi không gian tin học, khỏi môi trường tự do tin hoc trên Internet mà giới blogger đã lần lượt xây dựng. Đảng Nhà Nước ra “pháp lịnh” phạt tù 3 năm nếu ai trên mạng có một trang nhựt ký với thông tin nghị luận được hơn 5.000 người xem hay hơn 500 lần tweet. Đây là một hình thức kiểm soát và trừng phạt những ý kiến khác hay chống CS.
Về phương diện kỹ thuật, TC sử dụng hệ thống «Tencent’ (tiếng Hoa là “Đằng Tấn”) để kiểm soát, kiểm duyệt thường xuyên bloggers từng phút, từng giờ. Đảng Nhà Nước bắt các tổ công tác của Tencent phải gắn những phương tiện kiểm duyệt vào các ứng dụng hay diễn đàn thảo luận mà họ phát triển. Đây là điều kiện để công ty có thể khai thác được thị trường 591 triệu khách hàng internet ở TC. Tencent và các nhà mạng khổng lồ bị TC ép buộc ở TQ “năng nổ” kiểm duyệt ngay trong trứng nước những ý kiến của người sử dụng, phải loại bỏ các bài đăng trên blog của những người dám tỏ ra chỉ trích Đảng Cộng sản Trung Quốc, lịch sử sóng gió của Đảng này hay những nhà lãnh đạo.
Còn ở VN, đệ tử của TC, phương tiện và kiến thức của Đảng Nhà Nước không được dồi dào như của TC. TT Nguyễn tấn Dũng của Việt Cộng ngày 15 tháng 7 rồi ký Nghị Định 72, ngày 01/09/2013 có hiệu lực. Cấm blog không được “đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp”.
Những trương chủ trên các trang mạng xã hội như Facebook sẽ “chỉ được đăng thông tin của riêng cá nhân đó mà thôi, không được dẫn thông tin tổng hợp, tức là không được trích dẫn thông tin từ các cơ quan báo chí hay các trang web của cơ quan nhà nước”. Nghị định cũng cấm luôn các công ty cung ứng dich vụ internet không được cho những điều mà Đảng Nhà Nước coi là “[thông tin] phá hoại an ninh quốc gia, trật tự xã hội và đoàn kết dân tộc, hoặc xuyên tạc thông tin, vu khống và bôi nhọ uy tín của tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân.”
Nghị định đòi hỏi các trang web lưu trữ nội dung để cung cấp các địa chỉ IP của người sử dụng vi phạm pháp luật của VNCS. Nó buộc Facebook và Google, muốn làm ăn ở VN phải theo điều kiện của nhà cầm quyền CSVN.
Cũng như quyết định của Tập cận Bình, nghị định của Nguyễn tấn Dũng bị cả thế giới phản đối. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF «yêu cầu toàn thể cộng đồng quốc tế lên án một cách nghiêm khắc Việt Nam, nếu chính quyền Việt Nam thực thi nghị định 72.” Tổ chức Human Rights Watch chỉ trích Nghị định 72 của Việt Nam là nhằm tăng cường trấn áp bất đồng tại quốc gia cộng sản độc đảng.
Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam ra thông cáo có câu “Nghị định 72 dường như trái với nghĩa vụ của Việt Nam trong Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Dân Sự Và Chính Trị, cũng như những cam kết của Việt Nam trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền”..
Hãng tin CNN dẫn lời ông Phil Robertson từ Human Rights Watch gọi Nghị định 72 là cái “vòng kim cô mà Việt Nam đặt lên đầu đám đông trong vấn đề kiểm duyệt internet”.
Giới blogger Việt Nam lập thành tổ chức Mạng lưới Blogger Việt Nam, ra Tuyên bố 258 về nhân quyền Việt Nam, chống lại điều 258 Luật Hình Sự của VNCS. Tổ chức này đã cử người qua tận Thái Lan vào văn phòng đại diện Liên Hiệp Quốc và vào toà đại sứ Thụy Điển tại Hà Nội để trao. Đây là một hiện tượng dấu tranh mới, lần đầu tiên những người dân Việt dùng blog, facebook, Twiter kết họp lại chống CS qua một tổ chức quốc tế vận.
Trừ những người CS đang ở trong Bộ Chánh Trị như ban hội tề đầu óc bình vôi, ngồi trong đình làng luỹ tre bao bọc, nghĩ là có thể dùng một cái nghị định phản tiến hoá, phản nhân quyền để siết Internet, siết blog như cá nước chim trời. Chớ con người của thời đại tin học, kinh tế toàn cầu, dân chủ hoàn vũ, không ai tin như thế cả.
Những hành động và lịnh lạc của TC và VC cho thấy mầm mống nổi dậy của dân chúng đang sinh sôi nẩy nở như “cái quay búng sẵn trên trời”, còn CS thì như “mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm” trong Cung Oán Ngâm Khúc trong văn học Việt Nam.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link