Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, October 8, 2013

CỘNG SẢN VIỆT NAM TUYÊN TRUYỀN DỐI TRÁ VỀ ‘SỬA HIẾN PHÁP’


 

CỘNG SẢN VIỆT NAM TUYÊN TRUYỀN DỐI TRÁ VỀ ‘SỬA HIẾN PHÁP’



Những con số từ cuộc khảo sát mang tên “Chỉ số công lý 2012”, cho thấy nhà cầm quyền CSVN dối trá khi đề cập đến sự ủng hộ của dân chúng đối với việc sửa Hiếp pháp.

Cách nay khoảng 4 tháng, vào ngày 17 tháng 5, tại buổi họp báo về những kiến nghị liên quan đến việc sửa đổi Hiến pháp, ông Trần Tiến Dũng, Chánh Văn phòng Bộ Tư pháp loan báo: “Các bộ, ngành, địa phương đã tổ chức được 28,014 hội thảo, hội nghị lấy ý kiến và tiếp nhận khoảng 18 triệu lượt ý kiến góp ý của các tập thể, cá nhân” và “phần lớn các ý kiến thể hiện quan điểm tán thành với việc ghi nhận về vị trí và vai trò lãnh đạo của Đảng trong hiến pháp”.

Cách nay khoảng 4 tháng, vào ngày 17 tháng 5, tại buổi họp báo về những kiến nghị liên quan đến việc sửa đổi Hiến pháp, ông Trần Tiến Dũng, Chánh Văn phòng Bộ Tư pháp loan báo: “Các bộ, ngành, địa phương đã tổ chức được 28,014 hội thảo, hội nghị lấy ý kiến và tiếp nhận khoảng 18 triệu lượt ý kiến góp ý của các tập thể, cá nhân” và “phần lớn các ý kiến thể hiện quan điểm tán thành với việc ghi nhận về vị trí và vai trò lãnh đạo của Đảng trong hiến pháp”.

Trước nữa, hồi cuối tháng 3, trong “Báo cáo tổng hợp ý kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992”, Ủy ban Trung ương của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam viết: “Công tác tuyên truyền, phổ biến Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đến các tầng lớp nhân dân được tiến hành khẩn trương, tích cực” nên đã “tạo ra một đợt sinh hoạt chính trị rộng khắp, thu hút được sự quan tâm và tham gia đông đảo của người dân” và “đến ngày 30/3/2013 theo thống kê bước đầu của Ủy ban MTTQ các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương và 5 tổ chức chính trị – xã hội (chưa bao gồm các tổ chức thành viên khác) đã có tổng số 3,181,529 lượt người” đóng góp “8,071,919 ý kiến vào hầu hết các nội dung của Dự thảo Hiến pháp”.

Đã có nhiều người chỉ trích những số liệu vừa được trích dẫn. Chẳng hạn nhóm soạn thảo “Kiến nghị 72” (cách gọi kiến nghị của một nhóm gồm 72 nhân sĩ, trí thức yêu cầu không hiến định vai trò lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng CSVN và kiến nghị này đã có hàng chục ngàn người ký tên ủng hộ). Trong thư ngỏ phản đối Dự thảo Hiến pháp được Ủy ban soạn thảo Hiến pháp trình Quốc hội CSVN vào tháng 7 năm nay, nhóm này nhận định: “Ai cũng thấy cuộc sinh hoạt chính trị kiểu này (tổ chức góp ý cho dự thảo hiến pháp – NV) mang nặng tính hình thức, áp đặt và quá tốn kém. Mọi ý kiến về những điều cốt yếu khác với quan điểm hoặc ý muốn của cơ quan lãnh đạo đều không được chấp nhận, thậm chí không được công bố và thảo luận công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng, mà chỉ bị phê phán, quy kết một chiều”.

Những chỉ trích như thế tuy xác đáng vì sát thực tế song không được minh họa cụ thể. Mãi đến hôm 3 tháng 10-2013, khi Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) tại Việt Nam, Hội Luật gia Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu phát triển và hỗ trợ cộng đồng, công bố kết quả cuộc khảo sát “Chỉ số Công lý 2012”, người ta mới có cơ sở để thấy Đảng, chính phủ và các đoàn thể chính trị tại Việt Nam đã toa rập với nhau để nói dối.

Theo kết quả cuộc khảo sát “Chỉ số Công lý 2012”, thì 42.4% dân chúng Việt Nam không biết gì về Hiến pháp hoặc chưa bao giờ nghe nói đến Hiến pháp.

Với 57.6% còn lại – những người biết hiến pháp là gì hoặc đã từng nghe nói tới Hiến pháp thì có tới 23% không hề biết Việt Nam đang tổ chức góp ý sửa đổi Hiến pháp.

Nói cách khác có tới 65.4% dân chúng Việt Nam không biết cũng như không can dự vào kế hoạch sửa đổi Hiến pháp hiện hành, vốn đã được chế độ Hà Nội ‘phát động” từ đầu năm nay.

Nói cách khác “18 triệu lượt ý kiến góp ý” qua “28,014 hội thảo, hội nghị” do “các bộ, ngành, địa phương tổ chức” như Bộ Tư pháp công bố được lấy từ bao nhiêu người?

Nói cách khác “3.181.529 lượt người” đóng góp “8.071.919 ý kiến vào hầu hết các nội dung của Dự thảo Hiến pháp” như Ủy ban Trung ương của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam loan báo thực ra là của bao nhiêu người để có số “lượt” như thế?

Hôm 28 tháng 9-2013, tại cuộc gặp cử tri các quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, với tư cách đại biểu cho dân chúng của khu vực này tại Quốc hội, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng CSVN, khi đề cập đến vấn đề quốc hiệu được nêu trong dự thảo Hiến pháp mới, ông Nguyễn Phú Trọng khẳng định: “Tuyệt đại đa số người dân đồng ý với tên gọi hiện nay – nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Ngay sau đó, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, cựu Phó Ban Tổ chức của Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN, khẳng định, ông Trọng nói “sai sự thật” và điều ông Trọng nói “không đáp ứng nguyện vọng của nhân dân”.

Kết quả của cuộc khảo sát “Chỉ số Công lý 2012” cho thấy, ông Nguyễn Trọng Vĩnh nhận định chính xác.

Khi có tới 65.4% dân chúng Việt Nam không biết cũng như không can dự vào kế hoạch sửa đổi Hiến pháp hiện hành thì làm sao có thể bảo rằng đó là “tuyệt đại đa số người dân Việt Nam”. Chưa kể 34.6% còn lại – những người biết về kế hoạch sửa hiến pháp, chắc gì đã đồng tình hoàn toàn với việc giữ nguyên quốc hiệu Việt Nam là “Công hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Trong buổi công bố kết quả của cuộc khảo sát “Chỉ số Công lý 2012”, ông Lê Minh Tâm, Phó chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam, nhận định thế này: Nhiều người dân, đặc biệt là nhóm yếu thế, chỉ nghe đến khẩu lệnh liên quan đến Hiến pháp chứ chưa thực sự tiếp cận và biết Hiến pháp như thế nào. Do đó họ cũng không thể biết quyền của mình trong Hiến pháp nên rất dễ bị tổn thương.

Nhóm yếu thế (nghèo khổ, thất học) mới là nhóm chiếm “tuyệt đại đa số”. Giống như cách nay tám thập niên (1930), nhóm này vẫn tiếp tục bị Đảng CSVN nhân danh và dối gạt. (G.Đ)

_______

Tiếng Nói Dân Chủ là diễn đàn chia sẻ những quan điểm dân chủ từ nhiều nơi khác nhau. Ban Biên Tập không chịu trách nhiệm nội dung các bài viết đã được đăng tải, cũng như bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tiếng Nói Dân Chủ.

 

 

https://scontent-a-lhr.xx.fbcdn.net/hphotos-ash3/1001747_408894355879216_1727028715_n.jpg

 

 

  •  

Phản bác bài viết "Không được kích động bạo lực"


 

Phản bác bài viết "Không được kích động bạo lực"


 


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Rất lâu, từ trước khi bà Hằng bị ông A cho là "kích động bạo lực", nhiều mạng người đã chết hay bị thương tật, tù tội oan khuất bằng cách này hay cách khác, dù gián tiếp hay trực tiếp do giới cầm quyền Việt Nam gây ra như: Bà Bùi Thị Nhung chết ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, vụ gia đình Đoàn Văn Vươn, vụ nông dân Văn Giang chống cướp đất, vụ đặt mìn tại nhà giám đốc công an Khánh Hòa của ông Nguyễn Viết Trương, vụ bà Đặng Thị Kim Liêng (mẹ cô Tạ Phong Tần) tự thiêu, vụ người đàn ông tự thiêu cháy đen tại Lâm Đồng v.v... cùng nhiều vụ chết người do phía công an gây ra. Thử hỏi ông Nguyễn Quang A, những vụ chết người này do ai "kích động bạo lực"?...

 

*

 

Thông qua bộ phim tài liệu "Lửa trong vùng đất của tuyết" [1], đài VOA đã cảnh báo với thế giới về 118 "ngọn lửa" bùng phát trong tuyệt vọng mà người dân Tây Tạng đang gào thét vang động để mong nhiều quốc gia giúp dân tộc họ tránh họa diệt vong bởi Trung Cộng. Người Tây Tạng đã quyết chọn cách biểu lộ đau đớn nhất, vì không nhìn thấy tương lai nào cho dân tộc họ.

 

Sau nhiều vụ tự thiêu như thế, Trung Cộng đã vu cáo cho Đức Đạt Lai Lạt Ma: “Nhằm thực hiện mục tiêu ly khai, bè lũ Đạt Lai Lạt Ma đã xúi bẩy một số người tự thiêu. Điều này rất đáng khinh và cần phải bị lên án” [2]. Lời "kết tội" mang nặng "mùi bạo lực" lại không trưng ra được một bằng chứng nào về điều họ tuyên bố (!). "Thế giới" cộng sản chỉ còn mấy nước loe hoe, nhưng họ giống nhau ở chỗ coi... "cái sự xúi" là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, khi muốn chụp mũ ai đó. Điều lạ mà quen. Quen vì đó là thói tiểu nhân hạ tiện vốn có. Lạ là vì sau bao nhiêu năm trôi qua, người cộng sản vẫn không thay đổi lối suy nghĩ vô văn hóa như thế này.

 

Sau quá nhiều cái chết thương tâm của người Tây Tạng, Trung Cộng có vẻ xuống thang đàn áp [3]: "Hôm qua 14/09/2013, Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận định rằng Trung Quốc bây giờ đã "thực tế hơn" về Tây Tạng, sau một thời gian dài theo đuổi chính sách đàn áp. "Chính sách cứng rắn của Trung Quốc đã hoàn toàn thất bại!".

 

Nếu không có những vụ tự thiêu nhiều như thế, liệu Trung Cộng có bao giờ nhìn lại "con đường tàn bạo" của họ? Phía nào châm ngòi cho "kích động bạo lực"?

 

Trang "Diễn đàn xã hội dân sự" có bài "Không được kích động bạo lực" [4] của ông Nguyễn Quang A chỉ trích "một người phụ nữ" hô to vài lần những câu: “Học tập gương anh hùng Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình,”... “Nhìn thẳng đầu bọn quan tham mà nổ súng”, “Nhìn thẳng đầu bọn tham nhũng mà bóp cò”, nhưng không chỉ ra tên cụ thể, mặc dù ai xem clip này cũng biết đó là bà Bùi Thị Minh Hằng. 

 

Tôi không nghĩ ông Nguyễn Quang A không biết điều 52 Hiến pháp quy định: Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật

 

Xin hỏi mấy câu:

 

Ông Nguyễn Quang A đại diện những ai để dùng chữ "chúng ta" trong bài?

 

Ông Nguyễn Quang A nhân danh tổ chức nào để đòi "cách ly" bà Bùi Thị Minh Hằng?

 

Ông Nguyễn Quang A định nghĩa như thế nào về chữ "cách ly"? "Cách ly" vốn được dùng phổ biến trong y học nhằm khoanh vùng để kiểm soát và diệt trừ vi trùng hay virus đối với những loại bệnh truyền nhiễm, dễ lây lan rộng, ảnh hưởng lớn đến xã hội.

 

Nếu ông A dừng lại ở "lời khuyên" đối với bà Hằng thì không có gì để bàn, nhưng tôi buộc phải lên tiếng vì ông đang "kích động" người khác "cách ly" bà Hằng, đó là ông đang vi phạm vào điều 52 Hiến pháp, bởi ông và bà Hằng là 2 Công Dân hoàn toàn ngang nhau trước pháp luật (tôi không quan tâm cái học vị tiến sĩ của ông). 

 

Với chữ "cách ly", ông A đã phạm vào "tội làm nhục người khác" thuộc điều 121 Luật hình sự, hơn nữa đó là việc phân biệt đối xử, kỳ thị [nghĩa là ông A tự cho phép bản thân xem bà Hằng đang bị bệnh truyền nhiễm [nghĩa bóng)], ông A phạm vào "Tội phá hoại chính sách đoàn kết" theo điều 87:

 

- Khoản b: "Gây hằn thù, kỳ thị, chia rẽ dân tộc, xâm phạm quyền bình đẳng trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam" và

 

- Khoản c: "Gây chia rẽ người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo...". (vì ông như đang kêu gọi: "Tôi tin các Ki tô hữu không khuyến khích những người hô hào bạo lực như vậy đi với họ".)

 

"Bạo lực", ngày càng dồn dập và rộng khắp Việt Nam, từ mọi nguyên nhân, từ mọi phía. Ở đây chỉ nói những vụ tương quan giữa dân và giới cầm quyền nhằm không đi xa nội dung bài viết của ông Nguyễn Quang A.

 

Rất lâu, từ trước khi bà Hằng bị ông A cho là "kích động bạo lực", nhiều mạng người đã chết hay bị thương tật, tù tội oan khuất bằng cách này hay cách khác, dù gián tiếp hay trực tiếp do giới cầm quyền Việt Nam gây ra như: Bà Bùi Thị Nhung chết ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, vụ gia đình Đoàn Văn Vươn, vụ nông dân Văn Giang chống cướp đất, vụ đặt mìn tại nhà giám đốc công an Khánh Hòa của ông Nguyễn Viết Trương, vụ bà Đặng Thị Kim Liêng (mẹ cô Tạ Phong Tần) tự thiêu, vụ người đàn ông tự thiêu cháy đen tại Lâm Đồng v.v... cùng nhiều vụ chết người do phía công an gây ra. Thử hỏi ông Nguyễn Quang A, những vụ chết người này do ai "kích động bạo lực"? 

 

Tôi tin dù bà Hằng có gào lên vài chục lần những câu nói đó, cũng không có hiệu quả, cũng chẳng ai theo (hãy xem lại clip, chỉ lơ thơ một hai tiếng hô theo dè dặt). Lời hô của bà Hằng chẳng qua chỉ biểu lộ sự uất ức của một người "khẩu xà tâm phật", nó tựa như chửi đổng: "có ngon bắn vào đầu những thằng quan tham đi! chỉ giỏi hà hiếp dân đen!". Thế thôi! Không ngờ được một người "nổi tiếng" chộp lấy như là một "bằng chứng" sống động (!)

 

Ông Nguyễn Quang A quy kết bà Hằng theo cảm tính mà không trình ra một chứng cớ nào do bà Hằng trực tiếp hay gián tiếp gây ra, nó chỉ thể hiện sự thành kiến không đáng. Đó cũng là tâm thức khinh dân mà một số ông (bà) có "học hàm học vị" bị cộng sản nhồi sọ bao năm qua trong vô thức nên họ không hay biết.

 

Giả sử một mai tiếp tục xảy ra xô xát hay sử dụng súng giữa dân và giới cầm quyền như đã xảy ra tại Dương Nội, Thái Bình, Thủ Thiêm, vụ Đặng Ngọc Viết, vụ nổ trước nhà giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên [5] cho đến nay chưa tìm ra thủ phạm v.v... hóa ra, ông Nguyễn Quang A và những ai đồng tình với luận điểm của ông có sẵn "cái thùng rác" mang tên Bùi Thị Minh Hằng mà trút vào ư? Giới công an cứ theo kiểu hồ đồ của ông Nguyễn Quang A mà tới nhà bà Hằng và "chụp" cho "cái mũ": Tất cả tại bà Hằng mà ra nông nổi (!). A lê hấp! Túm đầu ngay và tống vào tù, vì bằng chứng từ ông Nguyễn Quang A - một người "nổi tiếng" - cung cấp, thế là đủ! Đó là thói ngụy biện sử dụng "danh tiếng" để đè bẹp người khác. Một hành vi không thể gọi là "trượng phu" (!).

 

Bài viết của ông Nguyễn Quang A giống như một loại "chỉ điểm" vô căn cứ của mật thám thời "Đêm giữa ban ngày" (của nhà văn Vũ Thư Hiên), nó thể hiện sự ấu trĩ đến ngờ nghệch, lại cứ tưởng là "ôn hòa" và "văn minh" (!). Hóa ra, ông A không khác gì giới cầm quyền Việt Nam ngày xưa và hiện nay chóp bu "đời mới" vẫn miệt mài làm theo (!).

 

Viết đến đây tôi bỗng bật cười vì chi tiết cũ nhưng rất ấn tượng [6]: ông Nguyễn Xuân Diện đã từng bị vu cho: nếu Trung Quốc đánh Việt Nam là "tại" ông Diện "xúi" mọi người đi biểu tình, trong lời đe dọa này họ cũng nhắc đến cả ông Nguyễn Quang A. Bó tay với cái kiểu "đỗ thừa" này. Không ngờ bây giờ ông Nguyễn Quang A lại sử dụng "chiêu thức" tương tự để lôi kéo người khác "cách ly" bà Hằng. Hãy làm ơn nhớ lại, ông A ạ!

 

Ông Nguyễn Quang A và những ai ủng hộ kiểu ông A, thật ra họ thể hiện loại lý thuyết suông, máy móc và giáo điều, xơ cứng khi áp dụng "tinh thần bất bạo động"; họ xa rời thực tế, nên họ chủ quan đến nỗi luôn cho mình là "đúng" với suy nghĩ: "ai đấu tranh khác ta là chống cộng cực đoan", "ai hô những khẩu hiệu không giống ta là kích động bạo lực" v.v... chẳng bao giờ họ giật mình để nhận ra, họ đang mơ về một... "thế giới đại đồng", họ ảo tưởng y chang như người cộng sản! 

 

Thêm vào đó, chưa bao giờ bản thân họ hay người thân của họ bị chà đạp, bị đánh đập, bị bóp vú, bị lột truồng, bị cướp phá, bị gãy cổ, bị ném ra vỉa hè như một con mèo ướt không nơi nương tựa v.v... nên họ có bao giờ thấu được sự uất hận và khinh bỉ của người dân đối với chế độ man rợ này! Vì thế, khi người dân ức quá, rủa xả cho đỡ nặng lòng thì họ chụp ngay là "kích động bạo lực" mà không thèm suy xét có chứng cớ nào không. 

 

Khi người dân lầm lũi, câm lặng ôm nỗi đau thương tủi hận và lầm lì xách súng ra như Đặng Ngọc Viết, họ mới hoảng hồn như Huỳnh Ngọc Sơn phát ngôn dốt nát và ngớ ngẩn mà VNN đưa tin [7]: "Việc đánh đến chết những kẻ ăn trộm chó ngày càng tăng ở các địa phương, việc người dân tự trang bị vũ khí vào tận công sở tấn công cán bộ... khiến Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn phải thốt lên: "Làm sao lại đến mức độ đó chứ?"

 

Còn bây giờ, hãy cùng nhớ lại viện IDS - do ông Nguyễn Quang A làm viện trưởng - bị Nguyễn Tấn Dũng "bức tử", đã viết [8]:

 

Ngày 14-09-2009, Hội đồng Viện IDS đã họp phiên toàn thể, quyết định tự giải thể để biểu thị thái độ dứt khoát của Viện đối với Quyết định 97. Quan điểm của Viện chúng tôi được trình bày trong tuyên bố này và được công bố kèm theo các tài liệu liên quan [1]. Chúng tôi cũng giữ quyền sử dụng tiếp các công cụ pháp lý để bảo vệ sự trong sáng của luật pháp.

 

Từ bấy đến nay, hơn 4 năm qua, từ cái gọi là "giữ quyền sử dụng tiếp các công cụ pháp lý để bảo vệ sự trong sáng của luật pháp", cuối cùng viện IDS vẫn không dám làm (hay không làm nổi?) đến nơi đến chốn điều mà họ nói như đinh đóng cột, trong khi ông Nguyễn Quang A rỗi hơi đến nỗi viết một bài chỉ trích bà Bùi Thị Minh Hằng vô căn cứ, nặng về suy diễn cảm tính (!) Giá như ông A dành ít thời gian để ngẫm lại chính cái vụ IDS "tự xử" và lời "tâm huyết" nhỉ (?) Chém gió! Ý tứ đoạn văn này có được xem là "kích động" không nhỉ? Tôi nghĩ ông A không ủng hộ "kích động bạo lực" thì hẳn nhiên ông phải ủng hộ "kích động không bạo lực" chứ nhỉ? Ngon mà làm cho dân đen chúng tôi "hưởng xái", có vẻ nó còn thực tế và tôi thành thật để cám ơn ông, quyết không nuốt lời!

 

Tuy nhiên cũng cần phải khách quan để nói: Lời hô to của bà Bùi Thị Minh Hằng được xem là "kích động bạo lực" khi nào? Thưa, chỉ khi 2 điều kiện dưới đây xảy ra đồng thời:

 

- Bà Bùi Thị Minh Hằng đang đứng trong hàng ngũ của một tổ chức và nhân danh tổ chức đó phát ngôn.

 

- Có khách thể rõ ràng, ví dụ: "Nhắm thẳng vào tổ chức ABC mà bắn", "Nhằm thẳng vào đầu những tên quan tham 3DX, 4SS, TLĐB, SHĐH mà bóp cò".

 

Đó lại chỉ ra một việc, lâu nay một số vị "có ăn có học" cứ nhìn một số người dân hay một vài nhóm bạn hữu như là một tổ chức chính quy có cương lĩnh, có điều lệ, có tài lực, vật lực, nhân lực đủ đầy. Rất lạ với những người tưởng chừng họ hiểu biết nhiều hơn người dân đen tưởng họ có.

 

Một khi cố tình nghiêm trọng hóa hậu quả gây ra từ "kích động bạo lực" mà không có chứng cớ, nặng về suy diễn, nghĩa là khinh dân. Bởi vì, một người ra tay bạo lực chỉ vì bị người khác "xúi" (kích động), tức là người đó kém tri thức, nói trắng ra cho dễ hiểu bằng từ thô thiển: Ngu. 

 

Người dân ngày nay không ngu như ông Nguyễn Quang A tưởng. Hãy nhìn thực tế mà luận, đừng ngồi trong vỏ ốc, tháp ngà mà suy, hỡi những "trí thức sa lông"! Hãy hỏi thử gia đình Đoàn Văn Vươn, Lê Thị Ngọc Đa, Trần Thị Hài, Nguyễn Viết Trương, dân Văn Giang, Dương Nội, Thái Bình, Long An, Đà Nẵng v.v... xem những ai "xúi giục" hay "kích động" họ đứng lên chống lại bọn tham quan? Hay vì lợi ích của họ bị xâm phạm bất hợp pháp và bất hợp lý, họ từ những người dân oan lẻ tẻ, tự động đoàn kết lại để lập hội cùng đấu tranh? Và như thế nó là cái án tù 3 năm rưỡi mà bà Lê Thị Ngọc Đa phải nhận lãnh! [8] Rõ ràng, dân chẳng ngu chút nào!

 

Ông Nguyễn Quang A hô hoán lên chẳng khác gì ĐCSVN hô hoán "thế lực thù địch" mà không chỉ ra được tổ chức nào, tên gì cụ thể.

 

Tại sao ông A có thể hô hoán với những lời lẽ chụp mũ nặng về suy diễn và hoang mang không đáng có? Vì suy nghĩ ông A giống như suy nghĩ của giới chóp bu hiện nay, họ cho rằng dân ngu dốt nên mới dễ nghe theo lời "xúi". Những ai đồng ý với Nguyễn Quang A qua bài viết của ông, một là cũng tự đặt bản thân vào tâm thức dễ bị "xúi", hai là cũng khinh dân như... cộng sản. Do đó, bài viết của ông A suy cho cùng là một dạng chống lại nhân dân, chứ không phải vì dân.

 

Thậm chí, một người mang tiếng là Thầy cần nhận thức rõ: nếu học trò mình có dốt (thật) đi chăng nữa, chẳng có người Thầy đàng hoàng nào chửi học trò: "ngu quá!". Trong trường hợp đã cố hết sức để dạy mà học trò vẫn không tiến bộ thì người Thầy có lương tâm và trách nhiệm luôn khuyên: Em hãy chọn một ngành khác mà em có khả năng phù hợp. Đó mới xứng đáng là Thầy. Cũng cần nhớ, bạn có thể là thầy trong lĩnh vực này, nhưng lĩnh vực khác bạn cần học nhiều hơn nữa. Vậy, nên, một ông thầy cho rằng mình "cái giống gì" cũng "giỏi" thì đó có phải trở thành một ông thầy... cực đoan không nhỉ (?). 

 

Tôi bỗng nhớ, ông Ngô Bảo Châu, ông Đàm Thanh Sơn và mấy ông khác "xúi" hơn 3.000 người "cùng viết hiến pháp", với kết quả hơn 88% đòi bỏ điều 4, nhưng sau đó, các ông này tự tiện vứt bỏ kết quả điều tra để phục vụ "đảng ta", đến nỗi bà Nguyễn Thị Từ Huy đòi Đàm Thanh Sơn rút bài viết của bà trên trang cá nhân của Sơn sau vụ này. Còn tôi ư? Tôi tự chửi mình là: "ngu quá" sau khi để cho mấy ông "giáo sư" "thiệt"... lừa đảo mình. Quý độc giả thấy tội nghiệp tôi hay tiếp tục chửi tôi? 

 

“Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời” - Dalai Lama

 

Khi Đức Dalai Lama nói vậy, giả sử "suy diễn": Đã là "cỏ dại" tức phải diệt, đã là "trùng độc" tức phải trừ, rồi "quy tội" Đức Dalai Lama cố tình "kích động bạo lực"? Quả hài hước!

 

Tôi long trọng tuyên bố: Ông Nguyễn Quang A không được phép khinh dân, coi người dân dễ bị "xúi giục", dễ bị "kích động", vì dân là cha là mẹ. Cha mẹ có sai thì khuyên nhủ, không được chụp mũ cha mẹ, vì đó là bất hiếu tử. Những bất hiếu tử luôn bị người đời nguyền: Trời tru đất diệt! Không biết lời nguyền này có bị ông Nguyễn Quang A gán cho tội "kích động"... ông Trời sử dụng "bạo lực" không nhỉ (?) 

 

Nói tóm lại, tất cả những ai mang danh trí thức thì không được phép khinh dân, chụp mũ dân, chửi dân ngu dốt mà phải khuyên nhủ, an ủi, khích lệ, sẻ chia và chỉ ra cho dân những điều nên và không nên làm, đó mới xứng là những giáo sư tiến sĩ thứ thiệt.

 

Chỉ có Dân mới có Quyền Chửi: Đù má! trí thức gì cứ hở ra là kiếm chuyện chửi dân! 

 

 




_______________

 

Ghi chú của tác giả: 

 

- Bài viết gởi riêng đến Dân Làm Báo, nhưng người viết rất cảm ơn tất cả những trang nào dẫn bài này về. Xin nhắn trang viteuu.blogspot.com và trang quynhtramvietnam.blogspot.com: cám ơn quý trang đã dẫn bài, nhưng vui lòng đính chính giùm, tôi không phải nhà văn Nguyên Ngọc.

 

- Tôi không nghĩ nhiều vị trí thức khác khinh dân như ông Nguyễn Quang A, do đó tôi cũng không ngại bài viết này "chia rẽ" (ý của ông A đòi "cách ly" bà Hằng) trong phong trào đấu tranh dân chủ hiện nay. Chỉ muốn trình ra cho độc giả thấy "bệnh" giáo điều, lý thuyết suông của một số vị có "học cao" (!)

 










__._,_.___

TẠI SAO CẦN THỪA NHẬN QUYỀN SỞ HỮU TƯ NHÂN VỀ ĐẤT ĐAI?


 

TẠI SAO CẦN THỪA NHẬN QUYỀN SỞ HỮU TƯ NHÂN VỀ ĐẤT ĐAI?


Bình Lê, theo Diễn Ngôn

Sở hữu là một trong ba quyền cơ bản nhất của con người, bên cạnh quyền sống và quyền tự do mưu cầu hạnh phúc. Đây là lý do tại sao việc xác lập quyền sở hữu đối với đất đai lại quan trọng như vậy. Nó không chỉ đơn giản là hình thức sở hữu nhà nước, tư nhân, hay cộng đồng. Mà nó là quyền cơ bản của con người, quyền sở hữu tài sản của mình.

Đất đai, rừng núi và biển cả tồn tại trước khi có nhà nước. Con người trồng cấy, hái lượm, và săn bắn trên những mảnh đất của mình. Do họ sở hữu sức lao động, nên họ cũng sở hữu đất đai và rừng núi trong “lãnh thổ sinh sống” của mình. Đây là lý do tại sao hầu hết các quốc gia trên thế giới, nhà nước thừa nhận và bảo vệ quyền sở hữu tư nhân về đất đai, thừa nhận một cái tự nhiên, tồn tại trước khi nhà nước ra đời.

Trong cuộc sống hiện đại, điều này càng quan trọng vì nó liên quan đến phát triển kinh tế và ổn định xã hội. Khi được nhà nước bảo vệ quyền sở hữu, người dân yên tâm đầu tư vào sản xuất, đặc biệt những hoạt động mang tính lâu dài, như trồng rừng hoặc đòi hỏi vốn nhiều, như nuôi trồng thủy sản, hoặc xây cất văn phòng hoặc khách sạn. Không ai muốn bỏ vốn đầu tư, nếu như họ luôn lo sợ, một ngày nào đó đất đai của họ bị thu hồi bởi nhà nước.

Nhiều người cho rằng, chỉ cần đảm bảo quyền sử dụng đất là được rồi, vì người dân vẫn có thể chuyển nhượng cả quyền sử dụng đất đai. Tuy nhiên, mối quan hệ về sở hữu tài sản không phải là mối quan hệ giữa người và đồ vật như đất đai (tôi được làm gì trên mảnh đất của mình), mà là mối quan hệ giữa người với người. Khi không có ai xuất hiện và hạch sách thì quyền sở hữu tài sản và đất đai của bạn chẳng có ý nghĩa gì. Nó chỉ có ý nghĩa, khi có một ai đó đòi chiếm hữu tài sản đất đai của bạn.

Điều này liên quan đến nguyên tắc: trao đổi tài sản phải được thực hiện một cách tự nguyện, và trên cơ sở là thị trường tự do chứ không phải ép buộc. Như vậy, luật đất đai hiện tại cho phép nhà nước thu hồi đất đai từ người dân (một cách không tự nguyện) và trao cho một người dân khác sử dụng là vi phạm quyền sở hữu tài sản cũng như quyền tự do trao đổi (không bị ép buộc). Không có lý gì, một người nông dân trồng cấy trên đất đai hàng chục năm, lại phải từ bỏ đất đai của mình theo quy định của nhà nước. Quy định này, bao gồm cả việc chuyển đất đai cho một nhà đầu tư bất động sản, và sau đó bán theo giá thị trường. Đây chính là sự bất công tạo ra sự bất ổn trong xã hội.

Hơn nữa, con người thường đánh giá cao giá trị tài sản mình sở hữu hơn là tài sản mình không sở hữu. Trong một thí nghiệm ở trường Princeton với sinh viên cho thấy, những người được tặng một cái cốc (sở hữu cốc), thường chỉ đồng ý bán với giá 10 đô la, trong khi những người không được tặng cốc (không sở hữu cốc) thì chỉ sẵn sàng trả 7 đô la cho cái cốc đó. Người sở hữu tài sản có quan hệ tinh thần với những vật mình sở hữu vì những vật mình sở hữu nói lên sự tồn tại của mình. Chính vì vậy, việc trao đổi tài sản không dựa trên cơ sở tự nguyện, không những gây bất công về mặt kinh tế, mà còn gây bất bình về mặt cảm xúc và tinh thần của người dân.

Cuối cùng, pháp luật ra đời với mục đích bảo vệ tự do của con người, chứ không phải để hạn chế hay xâm phạm tự do của con người. Khi chưa có nhà nước, đất đai đã thuộc sở hữu của con người, nên không có lý gì pháp luật lại không bảo vệ quyền sở hữu đất đai tư nhân của nhân dân.

_______

Tiếng Nói Dân Chủ là diễn đàn chia sẻ những quan điểm dân chủ từ nhiều nơi khác nhau. Ban Biên Tập không chịu trách nhiệm nội dung các bài viết đã được đăng tải, cũng như bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Tiếng Nói Dân Chủ.

  •  

Monday, October 7, 2013

QUỐC NHỤC. CẤM PHỔ BIẾN THÊM CHO TÂY PHƯƠNG


From: H.N.Nguyen <
Date: 2013/10/5
Subject: QUỐC NHỤC. CẤM PHỔ BIẾN THÊM CHO TÂY PHƯƠNG


 QUÁ TÀN ÁC/ XẤU HỖ

Báo Anh "sửng sốt" trước nghề kinh doanh thịt chó ở Việt Nam


 

(Dân trí) - Mới đây, tờ Guardian của Anh đã đăng tải một bài viết với nhiều thông tin xoay quanh món thịt chó của người dân Việt Nam.


Báo Anh sửng sốt trước những lò thịt chó ở Việt Nam

Mỗi năm có khoảng 5 triệu chú chó được các nhà hàng từ bình dân cho tới cao cấp ở Việt Nam tiêu thụ, chúng được sử dụng làm nguyên liệu cho các món “cầy tơ”.

Nhu cầu về thịt chó ở Việt Nam quá cao khiến nghề cung cấp thịt chó giờ trở thành một ngành nghề phát đạt, sinh lời lớn, không chỉ thu hút một bộ phận người dân trong nước tham gia kinh doanh mà thậm chí còn thu hút cả nguồn cung từ nước ngoài.

Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân của chúng sẽ là ở những lò giết mổ.
Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân của chúng sẽ là ở những lò giết mổ.

Đối với văn hóa phương Tây, chó được coi là người bạn thân thiết và trung thành của con người. Trong gia đình, chó được coi như một thành viên, được cả nhà yêu mến, chăm sóc. Vì vậy, trước món thịt chó mà người Việt Nam vốn rất ưa chuộng, phóng viên Anh - Kate Hodal của tờ Guardian cảm thấy rất sững sờ và sửng sốt.

Kate đã tới thăm một lò mổ chuyên thu mua và làm thịt chó, cô không bình luận gì, chỉ đơn giản miêu cảnh tượng những chú chó bị nhồi nhét chen chúc trong những chiếc lồng chật hẹp, chờ đợi được cho ra khỏi lồng chỉ để bước vào lò sát sinh.

Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân của chúng sẽ là ở những lò giết mổ.

Hành động khiến Kate Hodal sợ nhất chính là phút giây người ta dùng một cây gỗ to đánh vào đầu chú chó đã được chỉ định “lên thớt”.

Hành trình của Kate Hodal từ một lò giết mổ ở quận Cầu Giấy, Hà Nội tiếp tục đến một địa điểm khá nổi tiếng với dân sành ăn thịt chó chốn Hà Thành. Đó là một khu tập trung những quán lớn chuyên bán các món thịt chó cũng nằm trong quận này. Cô phóng viên người Anh ngạc nhiên trước sự đa dạng của các món thịt chó được phục vụ ở nơi đây.

Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân   của   chúng sẽ là ở những lò giết mổ.

Ngồi trong quán, cô làm quen với một thanh niên trẻ 29 tuổi, anh là bác sĩ, người thanh niên chia sẻ với Kate rằng: “Tôi biết đối với cô những chuyện này thật kỳ lạ, người Việt Nam cũng thích nuôi chó và rất nhiều người có chó cưng ở nhà nhưng họ vẫn đến đây để ăn thịt chó. Mọi việc sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều khi hiểu rằng mình đang ăn thịt một con chó xa lạ nào đó. Nói chung thịt chó là một món đặc sản truyền thống của chúng tôi, không dễ gì mà xóa bỏ được đâu”.

Chẳng ai biết chính xác người Việt Nam bắt đầu ăn thịt chó từ bao giờ, chỉ biết nó đã trở thành một món ăn truyền thống lâu đời, rất được yêu thích ở đất nước này.

Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân của chúng sẽ là ở những lò giết mổ.

Theo thông tin mà Kate có được, mỗi năm người Việt Nam tiêu thụ tới 5 triệu chú chó để phục vụ cho ngành ẩm thực “cầy tơ 7 món”. Thịt chó đặc biệt là món ưa thích của đàn ông lúc ăn nhậu hoặc những bữa họp mặt lai rai trong gia đình. Thịt chó được cho là có chất lượng dinh dưỡng vượt xa các loại thịt khác.

Ngành nghề buôn bán thịt chó khan hàng tới mức ở Việt Nam có những người đàn ông chuyên đi bắt trộm chó. Nếu bị người dân bắt được, anh ta chắc chắn sẽ bị một trận đòn nhừ tử. Nguồn cung cấp trong nước là không đủ, Việt Nam phải tìm tới những nguồn cung cấp từ nước ngoài.

Chiếc xe tải chở khoảng 130 chú chó. Điểm dừng chân của chúng sẽ là ở những lò giết mổ.

Mỗi năm có khoảng 300.000 chú chó bị ken chặt trong những chiếc lồng sắt vận chuyển từ Thái Lan, đi qua lưu vực sông Mekong, sang Lào và sau đó được đưa vào Việt Nam.

Một cửa hàng bán thịt chó ở Hà Nội.
Một cửa hàng bán thịt chó ở Hà Nội.

Những quán bán thịt chó ở Hà Nội thường mọc lên cạnh nhau và tạo thành những phố thịt chó, ví dụ như Cầu Giấy, Tam Trinh… Ở những phố này, có hàng tá quán bán thịt chó mọc lên san sát bên đường.

Một cửa hàng bán thịt chó ở Hà Nội.

Cuối cùng, như một cách lý giải cho sở thích ẩm thực đặc biệt của người Việt Nam, Kate Hodal cho rằng thói quen này cũng giống như người Tây Ban Nha thích đấu bò tót hay người Canada thường giết hải cẩu con để lấy lông.

Bên cạnh Việt Nam, cũng còn có nhiều nước Châu Á khác thích ăn thịt chó, như Thái Lan, Lào, Hàn Quốc, Trung Quốc…

Một cửa hàng bán thịt chó ở Hà Nội.

Và nếu người phương Tây nói rằng chó là bạn của con người, thực tế lợn còn có khả năng trí não phát triển gần bằng các loài linh trưởng, thậm chí lợn còn thông minh hơn chó ở một số phương diện, tuy vậy, người dân trên khắp thế giới chẳng phải vẫn ngày ngày ăn thịt lợn mà chẳng hề cảm thấy áy náy đó sao?

Suy cho cùng, đây là câu chuyện thuộc về quan niệm, văn hóa và tập tục, mỗi dân tộc lại có một cách ứng xử rất khác nhau. Sẽ chẳng thể thay đổi bằng lý thuyết suông những điều vốn đã thuộc về thói quen truyền thống.

 

Bích Ngọc

Theo Guardian

 

 

 


 




 

--
Xin vui lòng delete nếu bạn không thích....

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link