Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, October 26, 2013

Khi côn an CS 'kết nghĩa' với lưu manh


Xem

Blog / Bùi Tín


Khi côn an CS 'kết nghĩa' với lưu manh


Chửi bọn Công An cộng sản



 


Bức ảnh trích từ video đại úy công an Minh đạp giày vào mặt anh Nguyễn Chí Đức.Bức ảnh trích từ video đại úy công an Minh đạp giày vào mặt anh Nguyễn Chí Đức.

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ


  • Chủ nghĩa tư bản lương thiện, hay chủ nghĩa tư bản rừng rú?
  • Dân vận là thế này ư?
  • Vụ án và đạo luật Magnitsky
  • Vài nét chấm phá, một chân dung
  • Khi quan Cộng sản quỳ gối vái dân

CỠ CHỮ 


03.06.2013

Mấy năm gần đây, hiện tượng công an ở trong nước dùng các nhóm xã hội đen để chống những công dân yêu nước chống bành trướng càng trở nên nhiều, đến mức rộng khắp.

Từ Hà Nội, Hải Phòng, Nghệ An, Đà Nẵng, Nha Trang đến Sóc Trăng, Long An, Bình Dương…đã có nhiều vụ lực lượng công an các tỉnh thành dùng các nhóm xã hội đen để đe dọa, hãm hại, khủng bố những công dân yêu nước đấu tranh không bạo lực cho tự do, chống bành trướng.

Bọn này được các cấp chỉ huy công an giao nhiệm vụ theo dõi, quấy rối, đe dọa, khiêu khích các anh chị em đấu tranh, phối hợp chặt chẽ với các lực lượng công an, dân phòng của đảng CS, nhiều nơi cả với các nam nữ đoàn viên của Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh.

Chúng làm những việc mà chỉ có bọn chúng mới có gan và quen làm như ăn nói sàm sỡ, chửi bới tục tĩu, có thái độ xấc xược với người lớn tuổi, phụ nữ, có hành động bạo lực thô bạo bất chấp luật pháp và đạo đức trong xã hội.

Chúng gọi các cụ già là «lão kia», «con mụ nọ», gọi cô Minh Hằng là «con to mồm»; chúng giật xé khẩu hiệu, đổ dầu hôi pha phân người và phân lợn vào nhà anh chị Hoàng Minh Chính, dùng gậy giáng vào đầu vào ngực cô Trần Khải Thanh Thủy, húc xe máy phân khối lớn vào xe của anh chị em đấu tranh, xông vào đốt phá lều gia đình anh Đoàn Văn Vươn, lao vào hành hung cụ Lê Hiền Đức và bà con dân oan, v.v.

Xưa kia ít có hiện tượng lực lượng công an sa sút phẩm chất một cách nặng nề và rộng khắp. Họ được tuyên truyền giáo dục theo phương châm được dán ở mọi trụ sở - «công an là bạn dân», «công an thức cho bà con ta ngủ yên». Những hiện tượng như đạp giày dép lên mặt người dân, bịt mồm dân, chửi bới dân rất hiếm. Nay thì công dân bị đánh đập, tra tấn, bị chấn thương, chết trong trụ sở công an là chuyện liên tiếp xảy ra. Trong khi dư luận xã hội tỏ ra hết sức bất bình thì bộ trưởng, thứ trưởng công an không hề có phản ứng để chấn chỉnh lực lựơng, trừng phạt kẻ làm bậy. Lãnh đạo Bộ Công an đã buông lỏng, để mặc, thậm chí như đồng tình với việc dùng bọn xã hội đen làm đồng lõa.

Báo mạng Dân Luận ngày 24/5 cho biết, ở xã Cúc Phương, Ninh Bình, ngày 18/5 đồng bào đã nổi giận vây bắt 6 tên lưu manh được chính quyền, công an cùng Công ty Du lịch Cúc Phương thuê để chiếm đất của dân. Chúng xăm vẽ khắp người, dùng dao kiếm chém dân, nhưng cuối cùng đã bị dân vây bắt giữ.

Để nhận rõ tình hình nguy hiểm tệ hại trên đây, rất nên giở lại những điều Karl Marx đã luận bàn về giai cấp vô sản và về tầng lớp vô sản lưu manh – «lumpen-proletariat», theo tiếng Đức, một danh từ đã được quốc tế hóa, phổ biến trong các sách báo Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Nga…«Lumpen-proletaire» có nghĩa rất rộng lại rất cô đọng, là kẻ vô sản nghèo khổ, rách rưới, thất học, do xã hội tư bản sinh ra trong các cuộc khủng hoảng kinh tế, là cặn bã xã hội, sống dưới đáy của xã hội tư bản, ở ngoài vòng pháp luật, biến thành những kẻ tội phạm, vô đạo, vô luân, ăn cắp, ăn cướp, cướp của giết người, đâm thuê chém mướn, nghiện ngập đủ thứ, cờ bạc rượu chè, cờ gian bạc lận, lừa đảo, mãi dâm…

Theo Marx, «lumpen-proletariat» là sản phẩm hạ đẳng, hoàn toàn đối lập với giai cấp công nhân hiện đại, với giai cấp vô sản quốc tế, đại diện cho nền sản xuất xã hội mới, tiên tiến, với nền văn hóa vô sản tiến bộ nhất, mang đạo đức nhân bản và tầm cao trí tuệ, tri thức, tự giác đảm nhận sứ mạng lịch sử giải phóng nhân loại. Đây là ý muốn chủ quan hoàn toàn ảo tưởng của Marx đã bị thực tiễn bác bỏ.

Cũng theo Marx, giai cấp vô sản mới cần thức tỉnh toàn xã hội, trong đó có tầng lớp vô sản lưu manh, tiếp cận, giác ngộ họ, không bỏ rơi nhưng không để cho bản chất lưu mang tác động vào bản chất cách mạng tiên tiến trong sáng của mình.

Bộ Chính trị CS trong nước hiện nay vẫn lu loa «kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin», nhưng trong vấn đề quan hệ với tầng lớp lưu manh, họ đã phản lại lời dạy của Marx. Quá trình suy thoái thê thảm của đảng CS, bệnh quan liêu tham nhũng dai dẳng đã tàn phá kinh tế đất nước và đạo đức xã hội, làm cho tầng lớp vô sản lưu manh tăng nhanh ở khắp mọi nơi. Chính đường lối kinh tế và chính trị lâm vào khủng hoảng ngày càng nghiêm trọng đã tạo nên ung nhọt xã hội mà tầng lớp lưu manh là một phó sản đặc hiệu của đảng CS thời cuối trào.

Đã vậy nay lãnh đạo của đảng CS, cơ quan công an của đảng lại còn tận dụng, gần gũi, «kết bạn», chơi thân, gần như kết nghĩa với bọn xã hội đen để có thêm lực lượng điên cuồng đánh phá phong trào yêu nước chống bành trướng. Những gì các nam nữ chiến sỹ công an còn có lương tâm tình người không thể làm thì những kẻ chỉ huy giao cho các nhóm lưu manh vô đạo vô luân thực hiện. Đây là quan hệ mua bán, tiền trao cháo múc, chỉ huy công an tuyển mộ các tù nhân đang thọ án trong tù đã từng phạm tội nặng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ mang tính tội ác sẽ được khen thưởng, giảm án, cho ăn tiệc mừng «chiến thắng», cho được hút thuốc lá, xì ke cho thỏa cơn nghiện …

Trong mối quan hệ thân thiện công an-lưu manh, xã hội đen ấy, hàng ngũ công an sẽ bị lây mọi căn bệnh của cánh lưu manh hạ cấp. Điều này giải thích vì sao những năm gần đây lực lượng công an khắp nơi đã sa sút về kỷ luật, ý thức pháp luật tệ hại đến mức nào, khi đánh đập dân oan, tra tấn người yêu nước chống bành trướng, hiếp dâm, gây tử vong cho không ít công dân vô tội ngay trong đồn công an. Người dân hỏi: Công an là bạn hay là tai họa của dân?

Trong việc lấy phiếu tín nhiệm 49 vị dân cử hiện đang diễn ra, lẽ ra bộ trưởng công an phải là quan chức bị chất vấn đầu tiên, vì đây là ngành phạm nhiều tội nặng trong quan hệ với công dân nhất, chi tiêu tốn kém nhất, lại cồng kềnh, nặng nề, quan liêu nhất. Chỉ cần nêu vài con số: Trong 30 năm chiến tranh cả Bộ Công an chỉ có 3 sĩ quan cấp tướng và 7 đại tá, mà nay riêng Bộ này đã có 13 Tổng cục, 38 Cục và Vụ, hơn 160 tướng, 360 đại tá và thượng tá, cả một đạo kiêu binh được thăng cấp và tăng lương nhanh nhất, chỉ để bảo vệ đảng là chủ yếu, không coi dân ra gì.

Trong các mặt trái trên đây của lực lượng công an nổi lên sự «kết nghĩa» tội lỗi với tầng lớp vô sản lưu manh. Họ phải tạ tội trước hết với cụ Marx của họ, vì không những họ đã bỏ qua trách nhiệm cải tạo tầng lớp lưu manh, mà lại còn để cho lực lượng công an tiêm nhiễm những tật bệnh của tầng lớp hạ đẳng cặn bã này một cách tự nhiên. Sự lây nhiễm cực kỳ nguy hiểm ấy đi từ những việc thông thường, như «mày tao» với dân, gọi dân là «thằng già, mụ già», đạp giày lên mặt dân, đánh đập cô gái như cô Minh Hạnh trong tù, rắp tâm tính chuyện ác độc sớm kết thúc cuộc đời của luật sư Cù Huy Hà Vũ và của cô cựu sỹ quan công an Tạ Phong Tần bằng cách hành hạ, không cho thuốc trị bệnh, khi đang nằm trong tay họ.

Toàn xã hội mong được 2 «ông vua» trong Bộ Chính trị là Lê Hồng Anh và Trần Đại Quang, từng là và hiện là bộ trưởng công an, lên tiếng trả lời cho rõ ràng minh bạch ngay tại phiên họp Quốc hội hiện đang diễn ra.


__.
 

Tội Ác Hồ Cộng Đảng

Loài dã thú, lũ vô thần cộng sản
Thờ Mác Lê dể tàn sát giống nòi
Chúng giết người cũng ra sức thi đua
Chúng tàn ác vạn lần hơn quân pháp.
Muôn sinh linh bị chém, đâm ngã rạp
Lũ giặc hồ, quân khát máu vô luân
Còn gì đâu thế thái với nhân quần
Bác với đảng hiện nguyên hình qủy đỏ.
Sào huyệt chúng hang tha ma Bác Bó
Bọn satan hừng hực lửa tam vô
Xéo quê hương bán đứng bức dư đồ
Của Tổ Quốc trải ngàn năm dựng nước.
Cho giặc Hán triều kẻ thù bạo ngược
Từ ngàn xưa lưu mãi đến ngàn sau
Cộng sản Việt Nam là thái thú Tàu
Tội ác đó muôn đời không rửa sạch.
Giờ cáo chung điểm qua từng trang sách
Tội  ác kia cao như núi Thái Sơn
Tiếng muôn dân đang ai oán căm hờn
Sẽ vùng dậy đập tan phường phản quốc.@


 

       

Chưa có tội ác nào bằng tội ác của đảng Cộng sản Việt Nam:

- Giết hại dân lành trong Cải cách ruộng đất
- Tàn sát đồng bào trong Tết Mậu Thân
- Phá sụp chế độc VNCH, chính thể dân chủ đầu tiên của dân tộc.
- Bán nước cho Tàu cộng.
- Đàn áp dân chúng, chiếm hữu tài sản làm giàu cho đảng viên
- Phá hoại tôn giáo VN
- v.v... và v.v....

Việt


VietSu

Hình chụp của 1 phóng viên Liên Xô: Một cảnh đấu tố tại miền Bắc có hình thờ các lãnh tụ Cộng sản được treo trên cao. Trong hình một thanh niên có vẽ có học thức, đang bị Cộng Sản đấu tố. Cán bộ Cộng Sản ngồi trên bàn chủ tọa. Nông dân nghèo được khích động, hứa hẹn chia của và huấn luyện sẵn để đánh đập, sỉ vả, kết tội người bị đấu tố.


VietSu

Người bị đấu tố sắp bị bắn

VietSu

Người bị đấu tố vừa bị bắn chết trước sự chứng kiến của dân chúng. Tài sản người bị đấu tố thường bị tịch thu, gia đình người bị đấu tố bị đuổi ra khỏi nhà. Thân nhân bị cô lập, không được hành nghề, không được làm mướn. Hàng triệu người miền Bắc là nạn nhân của Cộng Sản, đã sống trong tình trạng đói khổ, cùng quẩn suốt cuộc đời. Phần lớn những người bị đấu tố chỉ là những nông dân giỏi, khá giả nhờ vào tài sức của mình. Họ đã bị giết chết, bị cướp đọat tài sản một cách oan uổng


Ho Chi Minh Khoc






Ngày 30 tháng 4 năm 1975, một chiếc xe tăng Cộng sản Bắc Việt do Liên Xô chế tạo đã ủi sập cổng trước dinh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa, ủi sập luôn nền dân chủ non trẻ, mà dân tộc Việt Nam xây dựng lần đầu tiên trong mấy ngàn năm lịch sử của mình. Sau đó cả đất nước Việt Nam đi ngược dòng tiến hóa, sống trong xã hội độc tài Cộng Sản. Xã hội bất công và thối nát, dân chúng lầm than hơn trong các chế độ phong kiến vua chúa ngày xưa nhiều lần.

 

tinan

Một cảnh đồng bào vượt biên bỏ nước ra đi trốn chạy khỏi chế độ Cộng Sản.



Tôn giáo luôn bị đàn áp trầm trọng. Cha Ngô Thế Bính bị Việt Cộng đánh đập tàn nhẫn vào năm 2009 chỉ vì cha lên tiếng bảo vệ đất đai nhà thờ Tam Tòa, Quảng Bình bị Cộng Sản chiếm đọat.


Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị Việt cộng đánh đập và giam giữ (năm 2009).


Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị Việt cộng đánh đập và giam giữ (năm 2009).

http://vietlist.us/Images_vc/CADanhDan4.jpg

http://vietlist.us/Images_vc/CongAnDanhDan5.jpg

 



 
_,_.___

Friday, October 25, 2013

Thế Hệ 30 Miền Nam



From: khanh2uwng
Date: Sun, 20 Oct 2013 13:52:56 -0500
Subject: Thế Hệ 30 Miền Nam

 

Thế Hệ 30 Miền Nam

Trần Thành Mỹ

Tính đến 2013 thế hệ 1930 đã có tuổi từ trên 70 đến 80, nếu còn sống là sống thọ gần hết cuộc đời mình hơn mức bình thường ngày xưa là 60.

Đó lại là thế hệ đặc biệt chứng nhân trực tiếp bao thăng trầm của đất nước, biến cố mốc lịch sử quan trọng, thay đổi chế độ, chiến tranh đủ loại, lạnh nóng trong ngoài, sự có mặt viện trợ hoặc tham chiến của hầu hết các quốc gia thế giới, nơi tập trung và cũng là mồ chôn đủ giống màu, cuộc tị nạn khổng lồ từ trước đến nay, một vòng quạt tôn giáo lớn nhỏ du nhập từ lâu hay mới bành trướng, một sự thống nhất đất nước mở cửa ảnh hưởng đến mọi mặt đời sống xã hội văn minh văn hóa tâm linh.

Thế hệ 30 nầy được sinh ra dưới thời thuộc địa Pháp còn đội nón cối thực dân, bị bắt buộc học chương trình Pháp, rồi lớn lên trải qua hai nền Cộng Hòa I và II của Tổng thống Diệm Thiệu trước 1975, chứng nhân trực diện ngày 30-04-1975 lịch sử đổi đời, cuộc vượt biên vô tiền khoáng hậu, những trại học tập chính trị cho quân dân miền Nam Việt nam Cộng hòa, cuộc sống mới hoàn toàn khác biệt của người ở lại dưới thời Việt nam Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa và đời sống tị nạn ở nước ngoài.

Thật vậy có thể bảo rằng thế hệ 30 nầy nhất ở miền Nam là thế hệ gian truân mà cũng may mắn được trải qua bao biến cố lịch sử nước ta liên quan cả tình hình thế giới bấy giờ, nhiều bài học kinh nghiệm xương máu nhất trong thời kỳ thay đổi quan trọng nhanh chóng của đất nước ở thế kỷ 20 khi lên xe lúc xuống ngựa, thấy đó mất đó, nay ông mai thằng, chủ tớ, phong tục tập quán đảo lộn, ngôn ngữ còn xáo trộn nữa là, gia đình phân tán, trật tự xã hội chưa ổn định,hố sâu giữa giàu nghèo khó lấp bằng, ảnh hưởng của chính trị, kinh tế, văn hóa ngọai chap chồng làm chóng mặt người dân nhất là sự chông chênh tâm tình chưa xóa được của kẽ thắng người thua.

Phải công nhận rằng trên toàn thế giới chưa một đất nước bé nhỏ nào mà từ ngàn xưa đến nay được bao nhiêu cường quốc để mắt đến xâm chiếm tranh giành.

Vẫn không thấy có nước kiên cường nào hơn sau trên ngàn năm Bắc thuộc, người bạn láng giềng khổng lồ bằng mọi cách kể cả phi pháp luôn cả luật quốc tế, cho đến thế kỷ thứ 21 nầy vẫn chưa và không bao giờ từ bỏ ý định biến thành một nước chư hầu vẽ thêm một ngôi sao nhỏ trên lá cờ kẻ xâm lược.

Sau đó gần một thế kỷ lệ thuộc Pháp, một cường quốc có nền văn minh tiến bộ Dân chủ Cộng hòa đề cao Liberté, Égalité, Fraternité, (Tự do, Bình đẳng, Huynh đệ ), nước nhỏ bé hình chữ S vẫn còn giữ nguyên vẹn lảnh thổ từ cửa Nam quan đến mũi Cà mau (hởi ơi, giờ không còn cửa Nam quan nữa), giành lại được độc lập tự do.

Các bạn có tìm được đất nước nào mà bao lần bị đô hộ, ngôn ngữ vẫn còn được duy trì qua ba miền đất nước, dù chính sách đồng hóa tiêu hủy hay thay thế văn hóa bản xứ bằng chữ Hán của người Hoa, và kỳ diệu hơn đã biết vừa phá cách chữ Hán thành chữ Nôm, vừa cải mới chữ viết sang Quốc ngữ theo mẫu tự La tinh.

Thương cho dân tộc Việt luôn luôn phải đối đầu vừa với mọi hoàn cảnh trong ngoài của đất nước mới có hòa bình hầu theo kịp vừa với đà tiến hóa nhậy cảm và nhanh chóng thế giới, vừa tận dụng cả lương tri để tìm chọn đúng đường, lý tưởng, ý thức hệ thích nghi.

Thật sự thế hệ 30 thế kỷ 20 từ nhỏ cho đến sang thế kỷ 21 còn tiêu biểu rõ nhất chưa hề hưởng trọn vẹn đất nước mình hoàn toàn tự do độc lập lâu dài, không chiến tranh chống ngoại xâm thì cũng là nội chiến, anh em cùng mẹ bất hòa ly tán như kẻ thắng người thua.

Cuộc đô hộ Pháp tuy ngắn ngủi chỉ gần 100 năm nhưng ảnh hưởng thật sâu rộng vô cùng nhất là miền Nam. Về chính trị, với chính sách cai trị bằng đôi bàn tay sắt bọc nhung vừa ban phúc bằng cách bành trướng mọi mặt kinh tế hành chính giáo dục, vừa dẹp tắt mọi mầm mống yêu nước, khai thác tận cùng xương tủy tài nguyên đất đô hộ với tư cách bộ mặt của một ân nhân nhà truyền giáo nhân đạo giúp đời.

Do chính sách chia để trị, họ đã chia đất nước ta thành ba miền, ba Kỳ (kỳ=vùng đất) như ba nước nhỏ có tên riêng, Bắc kỳ là Tonkin bằng chứng bài hát nổi tiếng ngày lệ thuộc Ma petite  Tonkinoise, Trung kỳ là Annam nên họ gọi dân ta là Annamites, Nam kỳ là Cochinchine.

Hai miền Bắc Trung chỉ bị đặt dưới quyền bảo hộ của Pháp như nước Tunisie ở Bắc Phi, riêng miền Nam là thuộc địa thôi.

Bảng số xe hơi được đánh dấu theo miền như VNB, VNT, VNN. Vì theo quy chế thuộc địa của chính quyền thực dân, nên guồng máy hành chánh, giáo dục của Nam kỳ đều do mẫu quốc, đứng đầu là Thống đốc Pháp, sau đó năm 1877 thuộc Liên Bang nên có Toàn quyền Đông dương (Gouverneur Général de lIndochine Française).

Do đó thế hệ 30 miền Nam biết đến vị Toàn quyền Đông dương cuối cùng là Jean Decoux (1940-1945) và Thống đốc Nam kỳ dân sự đầu tiên là Le Myre de Vilers và vị cuối cùng Ernest Thimothée Hoffël (1942-1945), vị nầy đã đọc một bài diễn văn trước mộ Cụ Đồ Nguyễn đình Chiểu ở BaTri ngày 27/6/1943 và đã được các nử sinh Tiểu học ngâm thơ chào mừng tại Văn miếu Gò công khởi đầu bằng câu: Hoffël Thống đốc sử nên biên.

Ngoài ra xin chung chung đề cập vài điểm khác biệt mà công dân Việt ta ít biết hay không ai còn nhớ để ý đến. Miền Nam được chia ra 21 tỉnh đánh số riêng cho mỗi tỉnh mà học sinh Tiểu học nào thời Pháp thuộc cũng phải thuộc nằm lòng đọc ngắn gọn từng ba chữ đầu như: Gia Châu Hà, Rạch Trà Sa

1-Gia định; 2-Châu đốc; 3- tiên

4-Rạch giá; 5-Trà vinh; 6-Sa đéc

7-Bến tre; 8-Long xuyên; 9-Tân an

10-Sóc trăng; 11-Thủ dầu một; 12- Tây ninh

13-Biên hòa; 14-Mỹ tho; 15-rịa

16-Chợ gạo; 17-Vĩnh long; 18-công

19-Cần thơ; 20-Bạc liêu; 21- (Ô) Cấp

Cấp là do tiếng Pháp Cap có nghĩa là mũi đất, đây là Cap Saint Jacques mà ngày nay là Vũng tàu ban đầu được thành lập thành phố tự trị (commune autonome) năm 1895.

Ngoài ra các chức vụ lãnh đạo cai trị về hành  chánh, quân sự, an ninh và cả giáo dục của ba miền đều không giống nhau, như ở miền Nam đều do người Pháp đãm nhận như Thống đốc Nam kỳ (Gouverneur de La Cochinchine-1879), Chánh tham biện  (Administrateur Tỉnh trưởng )cả ông Cò (Commissaire) Trưởng ty Cảnh sát. Trong khi miền Trung có Khâm sứ Trung kỳ (Résident Supérieur dAnnam), miền Bắc có Thống sứ Bắc kỳ (Résident Général de Tonkin).

Dinh hành chánh là tòa tham biện mà người dân gọi là Tòa bố. Tỉnh lại chia thành Tổng (canton), đứng đầu là Cải tổng. Tổng lại chia thành Làng, đứng đầu là Hội đồng Hương chức hay gọi là Ban Hội tề cho đến 1945 thì tan rã gồm có 12 chức vụ:

1-Hương Cả;
2-Hương chủ;
3-Hương sư;
4-Hương trưởng;
5- Hương chánh;
6- Hương giáo;
7-Hương quản;
8-Hương bộ;
9-Hương thân;
10-Hương hào;
11-Xã trưởng;
12-Chánh lục bộ.

Từ 2-5-1882 đã có Hội đồng địa hạt, mỗi tổng có một nghị viên Hội đồng địa hạt nhiệm kỳ 3 năm khác hẳn với miền Bắc bảo hộ có những chức vụ khác như Thượng thư, Chánh lý, Lý trưởng....

Nghị viên Hội đồng được bầu là người Việt và cũng như tất cả các chức vụ hành chánh khác phải thuộc nhà có tài sản, biết tiếng Pháp.

Dinh Thống đốc Nam kỳ lúc đầu được xây bằng gỗ (1863) và kế đó ngày 23-2-1868, Thống đốc Nam kỳ La Lagrandière khởi công xây lại dinh mới tại Saigon và lạ lùng nhất lại lấy tên dinh Norodom, quốc vương Campuchia, cho đến thời Đệ nhất Cộng hòa mới đổi tên là Dinh Độc lập.

Nhưng ngày nay đến thế kỷ thứ 21 nầy rồi, ta vẫn còn thấy những tòa dinh thự uy nghi từ Bắc đến Nam do người Pháp xây cất, trường học mà chương trình giáo dục truyền bá đến các tỉnh
làng, những đồn điền cao su cà phê họ tận lực khai phá, các sự kiện nầy cũng làm ta một chút trầm tư suy gẫm, kẻ xâm lăng cũng có người có chút lòng mang đến nền văn minh mới, kẻ khác bất nhân tham lam cưỡng chiếm biến nước nhỏ láng giềng thành tỉnh chư hầu củng cố mộng bá chủ thế giới.

Như mạn sông nước miền Nam chằng chịt, thế hệ 30 sống liên tục trong hoàn cảnh bị động của đất nước như chiến tranh không ngừng, lại được đúc kết nên từ nền giáo dục ngoại bang, tinh thần giằng co giữa phong tục tập quán truyền thống và ảnh hưởng phúc lợi của nền văn minh Âu Tây, tiếp cận với bao dân tộc khác, sống trong vùng đất rộng sông dài, phì nhiêu tài nguyên phong phú không chỉ do thiên nhiên ban tặng mà còn chính là do công ơn của ông cha ta trong cuộc Nam tiến cùng với bao di dân khác khai phá mở mang.

Thế hệ 30 miền Nam một phần của thế hệ 30 trong ba miền, lại là thế hệ từ mới ra đời đã phải sống gọn lõn trong hoàn cảnh cá chậu chim lồng, thời kỳ cao điểm bình định miền Nam thành thuộc địa.

Về giáo dục, đặc biệt là phái nữ cũng được khuyến khích đi học như phía nam, họ bị bắt buộc học theo chương trình Pháp, sử Pháp Nos ancêtres sont des Gaulois, chào cờ Tam Tài với ba màu Xanh biểu hiệu Tự do, Trắng là Bình đẳng, Đỏ là Bác ái, và hát quốc ca Pháp La Marseillaise.

Thời kỳ học ở Tiểu học, họ đã nhận biết phần nào thế nào là thân phận của dân lệ thuộc, cuộc đấu tranh châu chấu đá voi chống ngoại xâm qua các cuộc tản cư về miền quê trốn đạn bom, trường học phải đóng cửa, dời nay nơi nầy mai nơi khác để nhường chỗ cho đồn binh trại lính giặc tạm trú, chứng kiến bao cuộc bố ráp của lính lê dương đánh thuê đủ loại màu da ruồng bắt tiêu diệt phong trào ái quốc chống Tây.

Một trong hậu quả là bao nhiêu con rơi đủ giống màu mà một thiên tình sử may là có hậu giữa một quân nhân viễn chinh Pháp chung thủy JeanBedel Bokassa và cô gái quê Nguyễn thị Huệ đã làm tốn bao nhiêu công sức giấy mực và nước mắt thời Đệ nhị Cộng hòa để tìm lại được con gái chung của họ là Martine Bokassa nhờ trung gian của nhà báo Việt Định Phuơng của báo Trắng Đen thời bấy giờ. Jean Bedel Bokassa sau nầy trở thành Hoàng đế Trung Phi (1966-1979) mà ngày 1/12/1977 cố nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã đưa đoàn văn nghệ sang Cộng hòa Trung Phi trình diễn nhân ngày Hoàng đế Trung Phi Bokassa I đăng quang.

Rồi lại tiếp đến nền đô hộ không đầy một năm của Nhật sắt máu dùng lúa thay than đốt, ruộng vườn trồng toàn cây bông vải cây đay làm cho gần triệu người miền Bắc chết đói, vựa lúa mien Nam kiệt quệ, nhà nhà phải cử người đi học tiếng Nhật.

Vậy là thế hệ nầy vừa vào tuỗi trưởng thành đã trải thêm kinh nghiệm cuộc xâm lăng mới của quân phiệt Nhật.

Cách mạng tháng Tám 1945, phong trào Thanh niên Tiền phong đầy khí thế với tầm vông vạc nhọn với những bài hát kháng chiến làm nức lòng dân ta trong những ngày đầu mới được độc lập tự do.

Ai là cựu nữ sinh Gialong chắc còn nhớ Lễ trộn đất các miền đất nước do các phái đoàn đại diện nữ sinh miền Bắc mặc áo dài xanh lá cây, nữ sinh miền Trung với quốc phục màu vàng, miền Nam màu xanh nước biển, vùng Cao nguyên với các cô gái Thái trắng với quốc phục riêng của họ rất đẹp, mỗi đoàn mang một bọc đất vùng mình đến dự lễ hòa trộn đất chung nhau thống nhất thành một khối tại nữ trung học Gialong, thời kỳ Quốc trưởng Bảo Đại.

Tiếp theo đó là những cuộc thanh trừng những ai mà chế độ Việt nam Dân chủ Cộng Hòa lên án là Việt gian, thủ tiêu cho mò tôm cường hào ác bá, tay sai lính kín theo Pháp.

Riêng ở miền Nam, vì Pháp còn trở lại 1946 nên chương trình Pháp vẫn tiếp tục cho đến 1950.

Do đó sinh viên học sinh miền Nam còn là chứng nhân trực tiếp các cuộc biểu tình chống Pháp và các cuộc bạo động cùng với dân chúng Saigon, làm reo bãi khóa 10 trường công tư, tuyệt thực ở Pétrus Ký, Gialong,... cao trào nhất là cái chết và đám tang của Anh Trần văn Ơn năm 12 -1-1950 dưới thời Thủ hiến Trần văn Hữu.

Trong thời kỳ học ở Trung học, tuổi bắt đầu trưởng thành, cứ mỗi lần tình hình đất nưóc thay đổi thế hệ trẻ nầy đều có những trải nghiệm quan trọng mới . Họ đã học văn chương văn minh lịch sử Pháp, tất nhiên cái tầm nhìn và suy nghĩ của họ không thể hoàn toàn giống như ông cha ngày trước vì cái hào quang và tiếng sét đổi đời của Cuộc Cách mạng Pháp 1789 giải phóng chống lại phong kiến độc tài lập nền Cộng hòa mới trẻ độc lập tự do.

Song song với việc mở mang dân trí miền Nam, người Pháp còn ru ngủ tinh thần ái quốc dân ta bằng cách mở các tụ điểm ăn chơi, hút xách, mại dâm, như Đại Thế Giới ở Chợ lớn, sòng bạc Kim chung ở khu vực Cầu Muối, Trường Đua Phú thọ. Các bạn cựu học sinh Pétrus Ký niên học 54-55 chắc không quên ngày quân đội Đệ I Cộng hòa tháng 4-1955 tấn công vào vị trí Bình Xuyên ngay tại trường Pétrus Ký, dưới thời Thầy Hiệu trưởng Phạm văn Còn.

Rồi lịch sử lại đổi thay. Thế hệ 30 nầy đến 1954 đã ra đời sinh hoạt, họ lại chứng kiến cảnh chia  đôi đất nước lần thứ hai ở vĩ tuyến 17, cầu Hiền lương trên sông Bến Hải làm bức tường ngăn cách ý thức hệ.

Hơn một triệu đồng bào miền Bắc di cư trốn chạy bằng mọi phương tiện, bang tàu há mồm, phi cơ, đường bộ tị nạn vào Nam, bao gia đình miền Nam ly tán tập kết ra Bắc.

Thế là từ cái ấn mốc chia rẽ đất nước thành hai nước Cộng hòa, Việt nam Cộng Hòa ở mien Nam với đồng minh Thế giới tự do, Việt nam Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc với Thế giới Cộng sản.

Từ đó, thế hệ 30 miền Nam lại được pha trộn thêm kinh nghiệm sống khác lạ thân phận người của miền Bắc, với đầy đủ thành phần nhưng phần lớn là những trí thức, thượng lưu, đầy đủ nghề, có đạo dưới chế độ Cộng sản.

Bấy giờ thế hệ 30 miền Nam thống nhất nầy quả là tong họp sức mạnh của thế hệ trẻ đang trong thời kỳ đầy nhiệt huyết tràn sức sống và có lý tưởng xây dựng lại đất nước.

Họ đang là thế hệ nối tiếp nồng cốt giữ vai trò chủ động trên mọi mặt mọi cấp xã hội chính trị văn hóa quân sự tôn giáo dưới thời Đệ nhất Cộng hòa với Tổng thống Ngô đình Diệm và Đệ nhị Cộng hòa thời Tổng thống Nguyễn văn Thiệu .

Như chúng ta đã biết, sau thế chiến thứ hai, Việt nam ta đã trở thành một địa bàn mà các cường quốc Âu Á thi thố các thủ đoạn trong cuộc chiến tranh lạnh và phổ biến rộng ảnh hưởng của thế giới tự do và Cộng sản, và thế hệ 30 miền Nam trước kia đã từng sống đưới thời thực dân Pháp nay biết trực tiếp thêm chú Sam với cái nhãn hai bàn tay nắm tay nhau và các nước đồng minh trong thế giới tự do.

Sự hiện diện của lực lượng đồng minh và nhất là dân quân Mỹ trực tiếp hoạt động thời bấy giờ cũng thay đổi quan niệm truyền thống của vùng đất mới nầy một lần nữa, hậu quả khó lường.

Thêm vào đấy, đất nước đang thời kỳ bình yên nhất, mọi hoạt động đang vào nề nếp xây dung đất nước tiến bộ thì tình hình nội bộ lại rối ren phe phái, tôn giáo đưa đến sự sụp đổ của Đệ I Cộng hoà, và sau đó đến sự giảm viện trợ và rút quân của Mỹ thời Đệ II Cộng hòa gây thất bại để rồi đất nước thống nhất.

Thời kỳ nầy chính thế hệ 30 là thành phần đóng góp nhiều nhất trong mọi địa bàn xã hội từ thành thị đến thôn làng, gia đình nào bằng cách nầy hay cách khác cũng dự phần vào việc bảo vệ miền Nam và hy vọng giải phóng miền Bắc thống nhất lãnh thổ.

Nội chiến từng ngày từng ngày giữa Bắc và Nam, do sự giựt giây viện trợ của các cường quốc khác nhau vì ý thức hệ, bao dân Việt hy sinh, đất nước bị tàn phá bằng mọi phương tiện giết người kể cả những hóa chất độc hại được thử nghiệm trong chiến tranh có ảnh hưởng giết lần chết mòn trong nhiều thế hệ trong tương lai.

Chưa dứt bất hạnh đâu, sau Cách mạng thành công 30-04-1975, thế hệ 30 nầy trở thành  ngụy quân ngụy quyền ngụy dân mất hết quyền công dân dưới chế độ chiến thắng mới.

 Lần nữa họ lại là nạn nhân của thời thế khi tuổi đời chín muồi đầy kinh nghiệm sống suốt cả tuổi thanh xuân trưởng thành đã cống hiến cho xã hội gia đình miền đất nước tự do họ đang phục vụ giữ gìn bảo vệ đổi mới cách tân và hiện đại hóa cho sự phát triển Việt nam.

Trước kia, ông cha Việt ta đã làm cuộc Nam tiến và đã cùng bao lưu dân hay di dân khác như Khmer, Hoa, Chăm, Ấn biến miền Nam thành vùng đất mới trù phú có nền truyền thống văn
hóa đa dạng được chấp nhận tận dụng cho sự phát triển đất nước đến ngày nay.

Bây giờ cuộc Nam tiến lại đẩy ra khỏi đất nước hơn triệu người vượt biên bất chấp tính mạng hiểm nguy bằng mọi phương tiện hợp pháp, bất hợp pháp đường bộ tàu thủy, ghe xuồng phi cơ.

Đáng thương vẫn là thế hệ 30 nầy, lý tưởng và hoài bảo, tài sản vật chất tinh thần đều bị tiêu  tan đáng tiếc nhất là những kinh nghiệm sống và trình độ nhận thức cao của họ trong mọi lãnh vực khoa học kỷ thuật tiên tiến hiện đại.

Những người ở lại trở thành dân ngụy bị bắt buộc học cải tạo từ Nam ra Bắc đi kinh tế mới, nhà cửa cơ sở kinh doanh bị tịch thu, họ cũng mất tất cả có khi còn lại vướng vào tù tội vì chưa biết gì về chế độ mới.

Ai ra được nước ngoài, gia đình ly tán, từ chủ  thành tớ, có học thành thất học, không tiềnkhông môi miếng, không chân đứng, tuổi đời khá cao nhất là việc hội nhập vào nước định cư khác biệt về phong tục tập quán ngôn ngữ thật không dễ dàng gì.

Từ đây, đối với chế độ mới họ mang tên Việt kiều với bao tĩnh từ xấu xa đính kèm và tưởng chừng như không bao giờ còn cơ hội trở về thăm lại quê hương.

Vậy mà cái thế hệ 30 nầy, từ hai bàn tay trắng họ đã thắng được hoàn cảnh đau buồn tột cùng của họ bằng lòng tự hào dân tộc, ý chí quật cường kiên trì, kinh nghiệm sống đã biết lùi bước để sống còn bảo vệ và xây dựng tương lai sáng lạn cho thế hệ con cháu.

Hơn thế nữa, họ vẫn không quên bà con ruột thịt, bạn bè còn kẹt lại quê hương, chỉ cần nhìn vào số tiền họ đã gởi về trợ cấp hằng năm chứng minh điều trên.

Thật ra, thế hệ nào từ trước đến nay nhất là thời kỳ Pháp thuộc, cũng đều góp phần vào giữ và xây dựng đất nước nhất là Việt nam ta hội tụ nhiều điều kiện thuận lợi về địa lý, khí hậu, nhiều tài nguyên chưa khai thác, vị trí bao lơn nhìn ra biển Đông, bờ biển dài từ lâu đã nhiều hải cảng nổi tiếng cho các tàu buôn ngoại, thềm lục địa đang khai thác mỏ dầu, đường hàng hải rộng mở giữa các nước Đông Nam Á, các biển đảo trù phú gây sự thèm thuồng cho các nước lân cận và nhất là dân số gần 90 triệu càng ngày càng tăng, thông minh cần cù chịu khó, khéo tay và tiến bộ.

Tuy nhiên, thế hệ 30 miền Nam và sau đó gồm cả miền Bắc di cư 1954 quả là những nhân chứng trực tiếp dòng lịch sử thay đổi bất thường cho đến ngày nay, từ mới sanh ra đời dưới thời Pháp xâm lăng cho đến ngày nay.

Chính họ là thành phần hy sinh nhiều nhất trong mọi biến cố thời đại vì họ là người trong cuộc chiến bảo vệ phát triển miền đất họ giành lại được để sống trong nền độc lập tự do.

Với văn hoá Tây phương, miền Nam trở thành đi đầu trong việc đổi mới văn hoá, cách tân và hiện đại hóa sớm hơn mà thế hệ 30 là thành phần nối tiếp hữu hiệu nhất.

Đã sống trong xiềng xích nô lệ, họ biết thế nào thành quả tuyệt vời là độc lập tự do.

Họ là người đã thấy và sống với chiến tranh nên họ biết thế nào là giá trị của hòa bình.

Vì thế, dù sống trong hoàn cảnh nào của đất nước, ở trong hay ngoài nước, thế hệ 30 mien Nam luôn cố giữ cái mình của họ xứng đáng là người Việt dòng giống Rồng Tiên.

Văn Bút Canada trao giải cho blogger Điếu Cày






 

VIỆT NAM - NHÂN QUYỀN - 

Bài đăng : Thứ năm 24 Tháng Mười 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 24 Tháng Mười 2013

 

Văn Bút Canada trao giải cho blogger Điếu Cày


Blogger Nguyễn Văn Hải / Điếu Cày (Ảnh: @pencanada.ca)

Blogger Nguyễn Văn Hải / Điếu Cày
(Ảnh: @pencanada.ca)

Thanh Phương  RFI


Hôm nay, 24/10/2013, theo dự kiến, Văn Bút Canada ( PEN Canada ) trao giải thưởng mang tên One Humanity cho blogger Điếu Cày/Nguyễn Văn Hải, nhân Đại hội Tác giả Quốc tế ( IFOA ) lần thứ 34 tại Toronto.

Trong thông cáo đưa ra ngày 21/10, PEN Canada cho biết giải thưởng năm nay được trao cho blogger Điếu Cày nhằm ghi nhận « sự can đảm bày tỏ bất đồng chính kiến và tiếp tục cổ vũ cho nhân quyền tại Việt Nam của ông, mặc dù chính quyền đàn áp mọi tiếng nói trên mạng ».


Bản thông cáo của trích lời ông Jim Creskey, Chủ tịch Ủy ban các tác giả bị cầm tù, cho rằng : « Tiếng nói của blogger Điếu Cày đã không suy suyển trước áp lực của chính quyền, ông đã đề cập đến những vấn đề mà báo chí chính thức né tránh. Đáng buồn thay, ông là một trong hàng chục blogger bị bỏ tù chỉ vì bày tỏ bất đồng chính kiến một cách ôn hòa ». 

Giải thưởng One Humanity trị giá 5.000 đôla vẫn được PEN Canada trao tặng cho các tác giả có những tác phẩm, bài viết được coi là « vượt qua biên giới các quốc gia, đồng thời tạo được sự liên kết giữa các nền văn hóa ». 

Giải này được trao ngày hôm nay mà không có mặt blogger Điếu Cày: Ông đang thọ án tù 12 năm vì tội « tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam ». 

Blogger Điếu Cày là một trong những sáng lập viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do vào năm 2006. Năm 2008, ông đã được Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam ở Hoa Kỳ trao giải thưởng. Một năm sau, ông được tổ chức Human Rights Watch trao giải thưởng Hellman/Hammett. Năm nay, ông cũng vừa được Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ trao giải Tự do Báo chí Quốc tế 2013.

 


Dieu Cay wins PEN Canada’s One Humanity Award


Dieu Cay wins PEN Canada’s One Humanity Award


TORONTO – (CNW October 21, 2013) – Vietnamese blogger Dieu Cay will receive the One Humanity Award at PEN Canada’s annual benefit at the 34th International Festival of Authors (IFOA) on October 24, 2013. The award recognizes Dieu Cay’s courageous dissent and continued advocacy for human rights in Vietnam despite a crackdown on online writing by the authorities.

The One Humanity Award of $5,000 is given by PEN Canada to a writer whose work “transcends the boundaries of national divides and inspires connections across cultures.” The award will be given, in absentia, as Dieu Cay is currently serving a 12-year prison sentence for “conducting propaganda against the state.”

Sixty-one-year-old Dieu Cay, born Nguyễn Văn Hải, has been a pioneer in using online social networks to expose corruption and human rights violations in Vietnam. He rose to prominence in the blogosphere as an outspoken advocate for democratic reforms and is well known for his denunciation of China’s foreign policy towards Vietnam, an opinion that eventually led to his imprisonment.

In 2008 Dieu Cay received an award from the Vietnam Human Rights Network for his commitment to freedom of speech. The following year he received the Hellman/Hammett-award from Human Rights Watch.

“Dieu Cay’s voice has been unwavering in the face of government pressure, confronting issues that Vietnam’s mainstream media avoid. Sadly, he is one of more than a dozen bloggers imprisoned for nothing more than peaceful dissent,” said Jim Creskey, chair of PEN Canada’s Writers in Prison Committee.

Background

Dieu Cay

• Dieu Cay is the pseudonym Nguyễn Văn Hải uses on his blog of the same name. Literally translated it means “the peasant’s pipe.” He is a journalist, blogger, and activist, and he co-founded the Club of Free Journalists (Cau Lac Bo Nha Bao Tu Do) in Vietnam in 2006.

• Dieu Cay has been continuously detained since April 19, 2008 and was first convicted in 2009 for “tax evasion” after a closed trial that was widely considered unfair.

• After completing his sentence in 2010, Dieu Cay was charged with a second offence of “conducting propaganda against the Socialist Republic of Vietnam” under Article 88 of the Criminal Code.  The charge was based on his online writings for the Free Journalist Network in Vietnam, published prior to his arrest in 2008. Article 88 is one of several repressive provisions in Vietnamese law that are routinely used to criminalize free speech and imprison peaceful dissidents.

• In February 2011, Dieu Cay began a hunger strike to protest inhumane conditions in Prison Camp No. 6 in Thanh Chuong District, Nghe An Province in Central Vietnam. The prison lacks adequate medical facilities and is situated in a remote, mountainous region 70 kilometres from Vinh, the nearest town. The hunger strike lasted four weeks and almost killed him.

• In mid-June 2013, after being held in solitary confinement for three months and denied medical care, Dieu Cay began a second hunger strike to protest the conditions in which he and his fellow prisoners were being held.  In August 2013, Dieu Cay ended the five-week hunger strike after Vietnamese authorities agreed to accept his complaint about poor treatment in prison.

The One Humanity Award

The first One Humanity Award was given to Chinese journalist Jiang Weiping in 2006. Award winners include Burmese poet and activist Zargana, Mexican activist Lydia Cacho, and Iranian human rights lawyer Nasrin Sotoudeh. In 2012, the award was given to critic, writer, activist, and Nobel peace laureate Liu Xiaobo. The One Humanity Award is funded by a donation from PEN Canada patron Florence Minz.

PEN Canada

PEN Canada is a nonpartisan organization of writers that works with others to defend freedom of expression as a basic human right at home and abroad. PEN Canada promotes literature, fights censorship, helps free persecuted writers from prison, and assists writers living in exile in Canada. PEN Canada is the Canadian centre of PEN International, a community of writers that operates on five continents with 146 centres in over 100 countries.
——–

For more information:

Juanita Bawagan


Communications



Photo by  Dân Làm Báo

 


 



 

alt

Đối Đầu Bất Bạo Động để tháo gỡ độc tài 

Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ
Vận Động Toàn Dân để canh tân đất nước


http://www.vietusaartgallery.com/gallery/components/com_phpshop/shop_image/product/713b1ca36ec1294146f6305221f4ee0c.jpg
http://gdb.voanews.eu/194D3CD4-FDA9-44AF-A662-DD08C3C5D2F9_mw1024_s.jpg
https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/s480x480/644713_448145335254323_1287488873_n.jpghttps://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjWelv3AocyDbEynPmf-k0dO2yWE1dtoFh5YlPHcEJLGieNo_keVqY8h07doUm7feAHGr5tc_0vJpqgQZd6zV60Qj-bwGOjynZNe7hmbwfh2ZLaPJk7ZU09f_mKJGGTAdPpbSNbj8KuzTIz/s1600/Dieucay-danchu-clbnbtd-danlambao.jpg

Côn an đàn áp dã man đồng bào dân tộc H’Mông
http://namvietnetwork.files.wordpress.com/2011/05/tu-tay-nguyen-den-muong-nhe.jpg?w=550&h=371
http://aotrangoi.files.wordpress.com/2013/10/f1925-dantocmong4.jpg?w=640&h=480
http://aotrangoi.files.wordpress.com/2013/10/ff8f0-dantocmong5.jpg?w=640&h=480

Chương trình phát thanh ngày 24/10/2013



[RadioCTM] - Trong chương trình phát thanh ngày thứ Năm 24/10/2013, kính mời quý thính giả theo dõi các tiết mục :  Tin Tức – Phóng Sự Đặc Biệt – Văn Học Nghệ Thuật.... (24/10/2013)

 


Côn an đàn áp dã man đồng bào dân tộc H’Mông


[Vân Quang thực hiện] - Côn an đàn áp dã man đồng bào dân tộc H’Mông Đêm hôm qua 23 rạng sáng hôm nay 24/10/2013, nhà cầm quyền  Hà Nội đã huy động một lực lượng hàng trăm công an các loại và dân phòng đến khu vực vườn hoa Mai Xuân Thưởng  –  tượng đài Lý Tự Trọng, nơi hàng trăm đồng bào dân... (24/10/2013)

Nửa Thế Kỷ Một Dòng Sông (1)



[Bích Huyền - Đan Thanh thực hiện] - Nửa Thế Kỷ Một Dòng Sông (1) Trong suốt 21 năm dài đầy máu và nước mắt, từ 1954 đến 1975, Bến Hải không phải là tên của một dòng sông, Hiền Lương không phải tên của một chiếc cầu nhưng là bức màn sắt ngăn đôi căn nhà dân tộc, môt vết dao cắt ngang lòng đất nước. Dù... (24/10/2013)

Blogger Điếu Cày được giải thưởng Văn Bút Canada



[RadioCTM] - Blogger Điếu Cày được giải thưởng Văn Bút Canada Văn Bút Canada (PEN Canada) vừa ra quyết định trao giải thưởng “One Humanity Award” cho blogger Điếu Cày, tại Ðại Hội Tác Giả Quốc Tế (IFOA) lần thứ 34 tổ chức tại Toronto, Canada, vào ngày 24 Tháng Mười tới đây. Thông cáo cho biết, giải thưởng năm nay được... (24/10/2013)

__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link