Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, October 27, 2013

Xuyên bức tường đảng


 

Xuyên bức tường đảng


By: Banyan-The Economist, Asia - Việt-Long dịch thuật
2013-10-25

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


000_Hkg160644-305.jpg

Công nhân đang treo tranh cổ động chào mừng Đại hội Đảng X tại Hà Nội.

AFP PHOTO / HOANG DINH Nam

Nếu những âm điệu bức bách sau đây nhắc ta nghĩ đến Trung Quốc, thì hãy cùng nghĩ đến Việt Nam: một cuộc tranh luận về hiến pháp; những nỗ lực để hạn chế ưu quyền của các doanh nghiệp Nhà nước; sự phẫn nộ vì chính quyền tham nhũng; đền bù quá tệ mạt cho đất bị chiếm giữ; những hạn chế mới đối với vấn đề bất đồng chính kiến online; sự nhìn nhận rằng đổi mới kinh tế thêm nữa không những là đáng làm, mà còn là thiết yếu; và, trong lãnh vực chính trị, chứng cứ về những cuộc đấu đá dữ dội giữa các phe phái trong giới lãnh đạo cấp cao.

Trung Quốc và Việt Nam cùng có hai đảng Cộng sản trong số ít ỏi những đảng Cộng sản còn cầm quyền, nên chẳng đáng ngạc nhiên khi họ đối diện với nhiều vấn đề giống nhau. Tuy nhiên điều báo động cao nhất cho họ có thể là vấn đề không thấy được giải pháp. Cả hai đảng đều có thời biểu họp trung ương Đảng trong mùa thu năm nay (2013). Cả hai phiên khoáng đại cùng được nhận xét trước là quan trọng cho tiến trình tiến hóa của công cuộc đổi mới đất nước. Phiên khoáng đại của Trung Quốc họp vào tháng tới. Phiên họp của Việt Nam đã xong, đã qua, nhưng chỉ cho thấy quá ít ỏi những dấu hiệu rõ rệt của tư duy mới. Đảng Cộng sản Việt Nam xem ra càng thêm hỗn loạn, chứa đầy những rủi ro.

Ưu tiên trong chương trình làm việc của những người Cộng Sản Việt Nam là những đề nghị sửa đổi hiến pháp. Bản hiến pháp hiện nay, thông qua từ 1992, sửa đổi gần nhất vào năm 2001, không còn phản ánh nền kinh tế và xã hội Việt Nam hiện đã mở cửa rộng rãi hơn. Một bản dự thảo sửa đổi đã được công bố hồi trước đây trong năm nay để thu thập ý kiến đánh giá của công chúng. Kết quả đầy kinh ngạc: nhận được trên 26 triệu ý kiến bình phẩm. Nhiều ý kiến không phải là những điều mà đảng muốn nghe.

Ba điều khoản thu hút sự chú ý đặc biệt. Những người cấp tiến hy vọng hiến pháp bảo đảm một nền tư pháp độc lập. Hiện nay hiến pháp hứa hẹn rằng Nhà nước "sẽ không ngừng củng cố tính hợp pháp xã hội chủ nghĩa". Một số người từng hy vọng có sự thay đổi cho Điều 4, là điều tôn thờ vai trò của đảng Cộng sản như "lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội" trong một hệ thống độc đảng (LND: nguyên văn Điều 4: Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.)

Và điểm thứ ba, nhiều người biện luận rằng Điều 19, tuyên cáo: “Khu vực kinh tế quốc doanh giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế quốc dân”, là điều khoản vừa cũ rích vừa gây hại (LND: nguyên văn Điều 19: “Kinh tế quốc doanh được củng cố và phát triển, nhất là trong những ngành và lĩnh vực then chốt, giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế quốc dân. Cơ sở kinh tế quốc doanh được quyền tự chủ trong sản xuất, kinh doanh, bảo đảm sản xuất, kinh doanh có hiệu quả.)

Việt Nam đang gánh chịu hiệu ứng của cuộc khủng hoảng nợ mà một phần là do sự phung phí hoang đàng của các doanh nghiệp Nhà nuớc mà ra. Đà tăng trưởng kinh tế trên dưới 5% một năm là quá chậm, không thể đem lại công việc cho một dân số trẻ, và nền kinh tế không có vẻ gì là sẽ khá hơn nhiều vào sang năm.

Dọn dẹp sạch sẽ khu vực Nhà nước, có thể bằng cách tư hữu hoá những mảng có lãi (như các hãng rượu bia) và tỉa bớt những công ty gây lỗ lã (chiếm hầu hết phần quốc doanh còn lại) là một điều kiện tiên quyết để trở lại đà tăng trưởng nhanh hơn. Một việc khác có thể là điều thiết yếu, là Việt Nam thành tựu được việc tham gia hiệp uớc TPP, Đối tác Xuyên Thái Bình Dương, do Hoa Kỳ dẫn đạo.  Tuy nhiên giải thể “khu vực kinh tế Nhà nước” là điều khủng khiếp đối với nhiều người. Không những chỉ giúp thêm những lợi lộc trong mối quan hệ làm ăn cho nạn tham nhũng của những kẻ có quyền lực, mà hệ thống ấy còn giúp biện minh cho quyền cai trị độc đảng. Sau khoá họp, các uỷ ban sẽ tiếp tục đắp vá những ngôn từ của hiến pháp. Nhưng hầu như đã rõ là phần nhiều sẽ bị tránh né. Việt Nam sẽ vẫn phải nai lưng ra gánh lấy một chương (hiến pháp) không nhìn nhận sự chuyển đổi sâu sắc đã từng nhận lãnh được qua “đổi mới” vào năm 1986, chưa nói đến những thay đổi nhanh chóng từ ngày ấy.

000_Hkg9095445-250.jpg

Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (trái) cùng Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang tại Hà Nội ngày 14 Tháng 10 năm 2013. AFP PHOTO.

Tấm gương Trung Quốc không giúp gì nhiều ở đây, dù rằng Trung Quốc cũng có tranh biện về hiến pháp của họ. Điểm khác biệt cốt lõi là ở Trung Quốc, những nhà phê bình đảng Cộng sản chỉ đơn giản muốn đảng tôn trọng hiến pháp. Họ chỉ đòi hỏi rằng hiến pháp hứa hẹn bình đẳng, tự do phát biểu, tự do hội họp, và tự do tôn giáo, cùng với một hệ thống tư pháp độc lâp, tất cả những thứ mà đảng Cộng sản ngoảnh mặt làm ngơ. Ngay cả vai trò lãnh đạo đảng cũng chi được đề cập đến trong phần mở đầu hơn là trong nội dung chính của hiến pháp. Cho nên những tháng gần đây được thấy viên chức của Trung Quốc đặt chắn song ngăn “chủ nghĩa hợp hiến”- tức là cái ‘khái niệm kỳ quái” rằng hiến pháp cần được tôn trọng – coi đó như đường lối mới nhất để phương Tây tìm cách phá hoại quốc gia bằng cách lén đưa vào (hiến pháp) những quan niệm phóng dật để lật đổ.

Điều 4 có thể chưa thành vấn đề ở Việt Nam nếu đảng không bị khinh thường như vậy. Một phần, đây là hậu quả của chính sách điều hành kinh tế sai lạc trong những năm gần đây. Một phần, nó phản ánh sự ghê tởm đối với nạn tham nhũng của kẻ có quyền lực, được coi như đã lan tràn, nhất là ngay giữa trung tâm chính quyền. Đây là một lý do vì sao, trong một cuộc đầu phiếu vào mùa xuân tại Quốc hội, là cơ quan tỏ ra dám nghĩ dám làm hơn cơ quan tương nhiệm (Quốc hội) của Trung Quốc, gần một phần ba tổng số đại biểu đã bày tỏ mức tín nhiệm thấp đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Sự phẫn nộ trước một chính quyền tham nhũng cũng (là lý do) giải thích vì sao Đoàn Văn Vươn, một nông dân nuôi cá ở miền Bắc, bị giam tù năm năm hồi tháng tư, đã trở thành vị anh hùng dân gian. Tội của ông là bảo vệ đất của mình bằng súng và chất nổ tự chế khi viên chức chính quyền đến tịch thu đất. Hành vi chiếm đoạt đất đai cũng là một lý do thường xuyên cho sự phản đối ở Trung Quốc, và những sự cải tổ hệ thống sở hữu đất đai vốn nuôi dưỡng những lạm dụng có thể là (hay đúng hơn, sẽ phải là) một trong những quyết định lớn nhất được công bố trong phiên họp toàn thể của đảng.

Đưa tôi tới người lãnh đạo


Tại Trung Quốc cũng vậy, những ai dám đứng dậy thường được truyền thông xã hội đề cao. Tại Việt Nam, cũng như ở Trung Quốc, một cuộc đàn áp đã diễn ra trong năm nay đối với những ai thốt lên những lời bất đồng chính kiến trên mạng, với hằng chục vụ tống giam cùng những hạn chế mới đối với bài vở, nội dung thảo luận đăng trên mạng. Ở Việt Nam chỉ có “thông tin cá nhân”, và không phải là những bản tin, là có thể được trao đổi trên mạng. Điều này có vẻ như một cố gắng không thành công để dành lại độc quyền về nguồn thông tin đại chúng mà đảng được hưởng trọn trước khi internet ra đời. Dẫu có thi hành được cuộc đàn áp, thì cũng quá muộn để tận diệt những điều nhạo báng và chỉ trích cay độc đối với đảng và nhà nước đã âm ỉ và nung nấu ở Việt Nam, cũng như ở Trung Quốc.

Sự chỉ trích nhạo báng chua cay đó được dồn thêm năng lượng bằng quan niệm rằng các nhà lãnh đạo đảng không quan tâm đến điều hay điều tốt của quốc gia cho bằng kế sách bảo vệ quyền lực của chính họ trước những cuộc tấn kích của những đối thủ đầy tị hiềm. Ở Trung Quốc sự ngã đổ của Bạc Hy-Lai, một nhà lãnh đạo tỉnh đầy tham vọng, đã thu hút sự chú tâm hiếm có của công chúng vào những cuộc đấu đá gay cấn trên thượng từng chính trị. Ở Việt Nam Thủ tướng Dũng có vẻ như là mục tiêu của một chiến dịch của những lãnh đạo bảo thủ hơn, như chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Sự khác biệt là tại Trung Quốc, cuộc đấu đá phe phái tạo ra người thắng cuộc rõ ràng như Tập Cận-Bình, nhà lãnh đạo đảng. Một phần khó khăn của Việt Nam là không ai có thể đoan chắc được người nào là người thực sự nắm giữ quyền hành.

 

 

Cản Bước Dân Chủ


Date: Fri, 25 Oct 2013 22:57:11 +0700
Subject: Cản Bước Dân Chủ

 

 

Cản Bước Dân Chủ

(10/20/2013) 

Tác giả : Trần Khải

Chuyện xảy ra tại Miến Điện, nơi đang có những bước chuyển hóa dân chủ ngoạn mục: một vài dấu hiệu cho thấy đảng cầm quyền của giới quân sự, những người đã chấp nhận một lộ trình chuyển hóa dân chủ, đang sửa soạn cho cuộc bầu cử sắp tới bằng một cách gian lận nào đó.

Và cản bước dân chủ hay nhất chính là cản chân nhà dân chủ Aung San Suu Kyi...

Trang báo Miến Điện InterAksyon.com hôm 10-10-2013 có bản tin cho biết có một dự luật đã trình lên Quốc hội Miến Điện để sẽ cấm nữ Phật Tử Miến Điện kết hôn với đàn ông ngoại đạo, nghĩa là không phải Phật Tử.

Độc chiêu này dự kiến sẽ ảnh hưởng tới bà Aung San Suu Kyi nếu dự luật này được chấp thuận cho thành luật.

Dự luật này có tên là A Myo Sount thúc đẩy bởi lãnh tụ Phật Giáo có tên là U Wi Tu Ra, để sẽ phạt tù những ai vi phạm – nghĩa là phạt quý nữ Phật Tử Miến Điện kết hôn với người thuộc đạo khác. Dự luật này sẽ ảnh hưởng 28 triệu phụ nữ Miến Điện.

Cần ghi nhận rằng dân số Miến Điện khoảng 60 triệu người, trong đó 89% là Phật Tử, Hồi giáo 4%, Thiên Chúa Giáo 4%, các đạo khác 2% và tín ngưỡng vật tổ là 1%.

Một số nhà phân tích, theo trang báo này, nhận xét rằng nếu luật này thông qua, tất sẽ được áp dụng trong tiến trình ứng cử và bầu cử trong kỳ tổng tuyển cử năm 2015 tại Miến Điện.

Cụ thể, luật này có thể sẽ giải thích theo một kiểu cách để ngăn không cho bà Aung San Suu Kyi ra ứng cử. Bất kể sự kiện rằng, người chồng quốc tịch Anh của bà Suu Kyi đã chết tại Anh quốc trong khi bà bị quản thúc tại gia ở Miến Điện.

Việc thông qua dự luật này trên nguyên tắc là để bảo vệ nữ Phật Tử Miến Điện, theo lời Nang Pu, người hoạt động cho một mạng lưới phụ nữ của một hội bất vụ lợi ở Miến Điện.

Cô Nang Pu là một phần trong phong trào có tên We Are Wise (Chúng Ta Khôn Ngoan) nhằm thăng tiến phụ nữ ở Miến Điện. Cô mới đây đã tới Philippines cùng với 3 phụ nữ Miến Điện hoạt động cho quyền trao đổi văn hóa và giáo dục cho chương trình đối thoại quốc tế Initiatives for International Dialogue.

Tất nhiên, quý bà, quý cô nhạy cảm với dự luật “cấm lấy chồng ngoại đạo” kia.

Cô Nang Pu nói, đã có hơn 30 hội đoàn phi chính phủ chuyên hoạt động với phụ nữ, trong đó có tổ chức Chant Phut và đảng đối lập National League for Democracy (Liên Đoàn Dân Chủ Quốc Gia của bà Suu Kyi) tuyên bố chống dự luật kỳ thị hôn nhân như thế vì nói là vi phạm quyền tự do lựa chọn của phụ nữ.

Quý cô, quý bà cũng mở ra chiến dịch ký tên để cản, không cho dự luật trở thành luật.

Theo bản thỉnh nguyện đưa ra, dự luật khắt khe kia vi phạm Tuyên Ngôn Nhân Quyền LHQ, và chỉ dựa vào chủ nghĩa cực đoan tôn giáo và cực đoan dân tộc để bác bỏ quyền tự do lựa chọn của phụ nữ.

Bản thỉnh nguyện thư cũng nói rằng dự luật kia cũng ám chỉ sai lạc rằng Phật Giáo không đủ sức mạnh để tương giao với các tôn giáo khác.

Thỉnh nguyện thư viết, “Dự luật kia xúc phạm tới phẩm chất trí tuệ của phụ nữ,” và kết án dự luật là “chiến thuật bất lương của các tổ chức tinh ranh đang tìm cac1h ngăn cản sự chuyển tiếp dân chủ.”

Cô Nang Pu nói, các nữ Phật Tử Miến Điện có chồng ngoại giáo cũng đang lên tiếng chống dự luật này.

Một phụ nữ trong đó là Daw Aye Mya, một đại diện phụ nữ ở thị trấn Sanchaung Township tại Miến Điện, nói rằng bà kết hôn với một người đàn ông Hồì Giáo trong 20 năm qua và có 4 con với người này.

Bà nói, “Gia đình chúng tôi bình an, ưa giúp người.”

Daw Aye Mya nói rằng bà và chồng “hiểu nhau đầy đủ, đặc biệt kể cả vấn đề tôn giáo, vai trò tính phái, các truyền thống và việc xã hội.”

Bà nói, “Nếu Quốc hội thông qua luật này, tôi sẽ thê thảm vì luật này sẽ đẩy tôi vào tù. Đó là lý do tại sao tôi chống dự luật này dữ dội.”

Nhưng luật này nếu thông qua, sẽ được các chánh án diễn giải ra sao để ngăn không cho bà Suu Kyi ứng cử chức Tổng Thống Miến Điện, vẫn còn là điều chưa minh bạch.

Nhưng hẳn là, sẽ gây ra đủ thức rắc rối cho bà Suu Kyi.

Mới biết, dân chủ là ước mơ đẹp vô cùng, và do vậy lúc nào cũng qua những chặng đường gian nan.

 



 
 

 

On Sunday, 27 October 2013 11:22 AM, Gia Cao < wrote:

 



 
Tội Ác Hồ Cộng Đảng

Loài dã thú, lũ vô thần cộng sản
Thờ Mác Lê dể tàn sát giống nòi
Chúng giết người cũng ra sức thi đua
Chúng tàn ác vạn lần hơn quân pháp.
Muôn sinh linh bị chém, đâm ngã rạp
Lũ giặc hồ, quân khát máu vô luân
Còn gì đâu thế thái với nhân quần
Bác với đảng hiện nguyên hình qủy đỏ.
Sào huyệt chúng hang tha ma Bác Bó
Bọn satan hừng hực lửa tam vô
Xéo quê hương bán đứng bức dư đồ
Của Tổ Quốc trải ngàn năm dựng nước.
Cho giặc Hán triều kẻ thù bạo ngược
Từ ngàn xưa lưu mãi đến ngàn sau
Cộng sản Việt Nam là thái thú Tàu
Tội ác đó muôn đời không rửa sạch.
Giờ cáo chung điểm qua từng trang sách
Tội  ác kia cao như núi Thái Sơn
Tiếng muôn dân đang ai oán căm hờn
Sẽ vùng dậy đập tan phường phản quốc.@






Dùng từ ngữ để bịp bợm chính là thủ đoạn lưu manh.


 

 


 Nói toạc móng heo thì nhà nước này có màu sắc lưu manh!


Posted on 07/06/2013by minhhieu90

 

 Diệu Anh 
alt

Hiện nay vấn đề nhậy cảm không phải là chính trị hay đa nguyên đa dảng như một số người nêu ra, mà vấn đề “nhậy cảm” là cái “vấn đề” nó sờ sờ ra trước mắt mà các vị lãnh đạo cố tình né tránh, kiêng kỵ, đó là “tư bản”. Ta thường nói nền kinh tế của ta là nền kinh tế thì trường (lại thêm cái đuôi định hướng XHCN). Kinh tế thị trường chính là kinh tế Tư bản  Chủ nghĩa Kinh tế thì đã theo Chủ nghĩa Tư bản  thế nhưng thể chế chính trị thì vẫn khư khư Chủ nghĩa Xã hội. Kiêng kỵ từ tư bản nên mới gọi những nhà tư bản là “doanh nhân”. Doanh nhân tương tương đương với từ tiếng Anh, tiếng Pháp là entrepreneur, chính là tư bản. Kiêng kỵ từ độc tài thì gọi nó là chuyên chính. Cái tài xaỏ ngữ của CS ít nhiều mang tính lưu manh, bịp bợm thể hiện ở những điểm này. Cả một bộ máy của Đảng và nhà nước chuyên nghiên cứu những thủ đoạn lưu manh, lừa dân. Khỗn nỗi dân ta dã bước sang thế kỷ XXI rồi, thế giới phẳng nhờ internet nên dân vạch trần bộ mặt lừa bịp của Đảng và nhà nước.


Rõ ràng những nhà lãnh đạo đã dùng từ ngữ để lừa bịp dân. Ngay đến các vị đại biểu quốc hội đáng kính cũng bị lừa và cứ ông ổng đòi ta phải theo Chủ nghĩa xã hội  mà không biết một điều sơ đảng của triết học là hạ tầng cơ sở (kinh tế) quyết địn thượng tầng kiến trúc (trong đó có thể chế chính trị). Dùng từ ngữ để bịp bợm chính là thủ đoạn ít nhiều mang tính lưu manh. Nói toạc móng heo thì nhà nước này có máu sắc lưu manh.

Từ ngày mở cửa tiếp xúc với các nước tư bản (trước kia gọi là xét lại) thì rõ ràng là đời sống dễ thở hơn. Ta đã mở cửa, “trải thảm đỏ” đón rước các nhà tư bản đầu tư lại còn run sợ “diễn biến hòa bình”, chính cái “diễn biến hoà bình” này là yếu tố tác động xóa bỏ Chủ nghĩa cộng sản ở nước ta. Những người có tài, có kiến thức (trừ người theo ngành triết học và vài môn khoa học xã hôi khác), có tay nghề cao không xin được việc trong các cơ quan nhà nước thì các công ty tư bản nước ngoài mở rộng cửa đón tiếp. Ta theo Chủ nghĩa cộng sản, trước đay giáo dục đó là lý tưởng, nhiều người cố gắng phấn đấu vào Đảng CS thì nay éo cần, cứ đi làm cho tư bản, lương cao còn tốt hơn. Trong các công ty, nhà máy xí nghiệp tư bản không có hiện tượng đấu đá, bè phái, hay lôi nhau ra cạo mà họ đánh giá bằng tay nghề (kién thức) và chất lượng sản phảm, năng suất lao động, mọi thứ quy ra tiền rất sòng phẳng. Cũng cần loại trừ có nhiều cơ sở kinh tế tư bản bốc lột công nhân quá mức lại được nhà nước vô sản tiếp tay, nhưng nhìn chung là làm cho tư bản sướng hơn làm cho CS.

Những ai còn nỏ mồm tuyên truyền cho nhà nước ta định hướng Chủ nghĩa Xã hội theo chủ nghĩa Mác Lê nin và tư  tưởng HCM do Đảng CS lãnh đạo thì hãy mở mắt ra mà trông, vểnh tai ra mà nghe, cứ ngồi trong nghị trường phán lếu phán láo với nhau thì thì người ta chửi cho là ngu cũng không quá đáng đâu. Nay thì dân ngày càng bớt ngu, còn quan thì ngu lâu quá mức rồi. Cụ Trọng còn lú đến bao giờ, chẳng lẽ lú cho đến chết hay sao?

Xin mời cụ ghé thăm các công ty có 100% vốn nước ngoài xem có bóng dáng đảng viên nào của cụ không? Họ tảy chay Đảng của cụ đấy, cụ có bảo họ suy thoái tư tưởng chính trị, đuổi họ về hay lại xun xoe, khum núm mời các ngoài ở lại?

Càn nhiều người hãy lấy thực tế mở mắt cho các quan chức của Đảng và các vị đại biểu quốc hội “đáng kính” để họ xác đinh ta đi theo con đường nào? Nếu đi theo Chủ nghĩa Tư bản thì có thể vứt Đảng vào xó Viện bảo tàng lịch sử được rồi.

Hãy trả tự do do TS Hà Vũ cùng các cháu Uyên, Kha và những người bất đồng chính kiến vì họ nói đúng. Họ mới là những người thông minh thức thời.

Tổng thống Mỹ Obama nói “Thời thế đã thay đổi, chúng ta phải thay đồi” mục đích là để nước Mỹ tiến lên, còn cụ Trọng Lú và những người CS bảo thủ thì “thời thế đã thay đổi nhưng chúng ta phải kiên định những cái cổ hủ, đó là nguyên tắc”.

 

Chúng ta phải làm gì? (kỳ 5) - Phải có một liên minh


 

Chúng ta phải làm gì? (kỳ 5) - Phải có một liên minh




Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Để đấu tranh với cộng sản độc tài và trong tay có nhiều súng đạn chúng ta cần phải có một tổ chức. Trước hết tổ chức đó phải là một tổ chức độc lập với cộng sản và phải biết lách luật của cộng sản để có thể hình thành. Dẫu biết rằng cộng sản luôn không tôn trọng pháp luật của chính mình nhưng chúng ta cũng lợi dụng về vấn đề nhân quyền cũng như hiến pháp cộng sản để ép chúng phải chịu.


 

Kể cả là cộng sản không cho phép chúng ta thành lập một liên minh nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tự lập để chống Trung cộng, tạo liên kết trong đấu tranh chủ quyền với các nước khác như Nhật, Phi..., đại diện và tổ chức kiện Trung cộng ra toàn án quốc tế như Philippines làm. Và từ đó trở thành tổ chức tiền đồ cho một liên minh chống cộng sản sau này. 

 

1. Sơ qua về quyền lập hội: 

 

Thực ra thì Hiến Pháp của cộng sản đã có điều này từ rất lâu. Xin điểm qua một số sắc lệnh và điều luật ghi rõ quyền tự do lập hội.

 

Chính Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh về: LUẬT SỐ 102-SL/L-004 NGÀY 20-5-1957 QUY ĐỊNH QUYỀN LẬP HỘI. Tại điều 2 đã ghi rõ như sau: "Mọi người đều có quyền lập hội, trừ những người mất quyền công dân hoặc đang bị truy tố trước pháp luật. Mọi người có quyền tự do vào hội thành lập hợp pháp, và có quyền tự do ra hội. Không ai được xâm phạm quyền lập hội và quyền tự do vào hội, ra hội của người khác". (1)

 

Trước đó, để cụ thể hóa quyền tự hội họp và quyền tự do lập hội được qui định tại điều 10 Hiến pháp năm 1946. Ngày 20 tháng 5 năm 1957, Hồ Chí Minh đã ký luật số 101/SL-L-003 qui định về quyền tự do hội họp. Luật về quyền tự do hội họp ngày 20 tháng 5 năm 1957 đến nay vẫn còn hiệu lực thi hành. Theo qui định tại điều 2 luật số 101/SL-L-003 thì những cuộc hội họp sau không phải xin phép trước: “Các cuộc hội họp có tính chất gia đình, giữa thân thuộc, bè bạn. Các buổi sinh hoạt của các hội hợp pháp, tổ chức trong trụ sở của hội, các cuộc hành lễ thường lệ của các tôn giáo tổ chức trong những nơi thờ cúng. Các buổi sinh hoạt của các đoàn thể trong Mặt trận dân tộc thống nhất, và các cuộc hội họp công cộng do các đoàn thể này tổ chức.”

 

Điều 69 của Hiến pháp hiện hành quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. (Xem thêm phân tích về điều này tại “Chúng ta phải làm gì? - Kỳ 4”).

 

Điều 129 bộ luật Hình sự qui định: “người nào có hành vi cản trở công dân thực hiện quyền lập hội thì có thể bị phạt tù tới 1năm và có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề từ 1 tới 5 năm.”

 

Thủ tục chi tiết về việc thành lập hội được qui định tại Nghị định số 45/2010/NĐ-CP, ngày 21/4/2010 của Chính phủ.

 

Theo khoản 1 và 2 điều 2 Nghị định 45 định nghĩa về hội và tên gọi của hội như sau:

 

“1. Hội được quy định trong Nghị định này được hiểu là tổ chức tự nguyện của công dân, tổ chức Việt Nam cùng ngành nghề, cùng sở thích, cùng giới, có chung mục đích tập hợp, đoàn kết hội viên, hoạt động thường xuyên, không vụ lợi nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của hội, hội viên, của cộng đồng; hỗ trợ nhau hoạt động có hiệu quả, góp phần vào việc phát triển kinh tế – xã hội của đất nước, được tổ chức và hoạt động theo Nghị định này và các văn bản quy phạm pháp luật khác có liên quan.

 

2. Hội có các tên gọi khác nhau: hội, liên hiệp hội, tổng hội, liên đoàn, hiệp hội, câu lạc bộ có tư cách pháp nhân và các tên gọi khác theo quy định của pháp luật (sau đây gọi chung là hội)”.

 

Nếu xét trên “Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị” thì Quyền tự do cá nhân được hiểu theo nghĩa tự do di chuyển, tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo, tự do phát biểu và giữ quan điểm mà không bị ai can thiệp (Điều 19.1), tự do lập hội và hội họp, tự do lập gia đình, quyền khai sinh, và quyền bí mật đời tư. (Điều 12, 13, 17 - 24) thì cộng sản cũng phải thực hiện vì cộng sản đã ký tham gia công ước nhân quyền này.

 

Như vậy chúng ta có thể thấy rõ ràng cộng sản đã thực thi hoàn toàn trái với chính Hiến Pháp và công ước quốc tế nhân quyền. Bản chất cộng sản là như vậy. Chúng có thể vin cớ là lập hội khác với lập đảng. Rồi khi khối 8406 thành lập chúng cũng lấy lý do lập hội nhưng ảnh hưởng đến an ninh quốc gia để đàn áp... Cộng sản có muôn ngàn lý do để thực hiện luật rừng của mình.

 

Tuy nhiên lúc này đây chúng ta phải bắt buộc vượt qua sự sợ hãi và những đàn áp của cộng sản để vượt qua khó khăn lúc này. Việc thành lập một đảng mới có thể được mọi người hưởng ứng rầm rộ thì tại sao không có một liên mình để hoạt động?

 

2. Mô hình của Liên Minh:

 

Một liên minh cần phải có để thực hiện những việc như: Tổ chức biểu tình chống Trung cộng, đòi thả tù nhân lương tâm, xác lập chủ quyền trên các đảo Hoàng Sa - Trường Sa... Vậy mô hình hoạt động của nó ra sao? Chúng ta nên chú ý một số điểm như sau: 

 

- Do cộng sản đàn áp chúng ta sẽ hoạt động dưới dạng bán công khai. Có nghĩa là những ai đang ở nước ngoài hoặc an toàn sẽ là người phát ngôn cho Liên Minh. Các thành viên hoạt động bí mật dưới dạng mô hình nhóm (Xem “Chúng ta phải làm gì? - Kỳ 3”). 

 

Liên Minh này không phân biệt đảng phái tham gia và ủng hộ. Nhưng nhất thiết liên minh phải có ban đại diện cho mình. Các đảng phái, tổ chức tham gia phải tuân theo quy chế của Liên Minh mà không được áp đặt cá nhân đảng phái, tổ chức mình vào đó. 

 

Tốt nhất là lựa chọn một lực lượng yêu nước vô đảng phái làm nòng cốt. Các đảng phái và tổ chức cùng chung tay lên tiếng và hỗ trợ Liên Minh. 

 

Bầu ra một nhóm đại diện có khả năng đảm đương các công việc như mời các nhóm người của Philippines hoặc Nhật tham gia biểu tình... và đưa đơn kiện tới LHQ về Trung cộng xâm lấn Biển Đông của Việt Nam. 

 

Loại bỏ yếu tổ đảng phái và bè cánh, Liên Minh đặt quyền lợi chung của dân tộc và đất nước lên hàng đầu. 

 

 


Thông qua sơ đồ cho ta thấy Liên Minh sẽ dùng nòng cốt là lực lượng yêu nước chưa đảng phái để tạo khích lệ quần chúng. Hoạt động theo mô hình nhóm để liên kết với các đảng phái và tổ chức khác tạo nên sức mạnh. Liên minh sẽ kết hợp để thực thi một số việc làm sẽ được trình bày dưới đây.

 

Liên minh Biển Tây – Philippines biểu tình

 

3. Những việc nên làm của Liên Minh:

 

Mục đích thành lập một liên minh dạng liên minh Biển Tây của người Philippines để phối hợp hành động thật nhịp nhàng và có tiếng nói trong vấn đề với Trung cộng ra công luận quốc tế thay cho nhà cầm quyền bán nước. Nhưng sâu xa nó sẽ là lực lượng đấu tranh với cộng sản sau này. Tuy nhiên trước mắt nó phải thi hành ngay một số công việc cụ thể như sau: 

 

- Kiện trung cộng ra LHQ về cách hành vi xâm phạm và cướp đoạt chủ quyền Việt Nam. 

 

- Xác nhận chủ quyền trên đảo Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam (Khi thi hành thì nhất định mời truyền thông quốc tế và các nước Phi, Nhật cử người tham gia quan sát). 

 

- Thống nhất tổ chức biểu tình chống Trung cộng (Xem “Chúng ta phải làm gì? - Kỳ 3”) để có hiệu quả nhất. Tiến tới biểu tình đòi thả tù nhân lương tâm. 

 

- Tiến hành việc phân phát các tài liệu sự thật về cộng sản, về Hồ Chí Minh và các tài liệu liên quan đến sự bán nước của cộng sản. 

 

- Tiếp tục dùng Internet làm vũ khí đưa sự thật đến với dư luận. 

 

Đốt cờ Trung cộng

 

4. Kết Luận:

 

Chúng ta muốn thắng cộng sản trong giai đoạn này phải quốc tế hóa các vấn đề trong nước cho công luận nhìn thấy bộ mặt tráo trở của cộng sản để đi tới việc gây sức ép kinh tế, chính trị đưa đến lòng dân cũng thay đổi. Cần phải kết hợp giữa mô hình nhóm hoạt động bí mật và một liên minh để liên kết các hoạt động của tất cả những người yêu nước đã thức tỉnh. Từ đó tuyên truyền và gây dựng phong trào trong nước. Việc gây sức ép trong vấn đề quốc tế hóa sẽ giúp cho việc ly gián Trung cộng và Việt Cộng dễ dàng hơn. Trên đây là những gì có thể công khai, những vấn để không thể công khai sẽ có khi nào chính thức thành lập một Liên Minh và mọi người cùng ngồi lại để có những bàn thảo chi tiết hơn nữa.

 

 

Đặng Chí Hùng

danlambaovn.blogspot.com








Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link