Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 19, 2013

Giới trẻ và bản Hiến pháp 1992 sửa đổi


Giới trẻ và bản Hiến pháp 1992 sửa đổi

Hoà Ái, phóng viên RFA
2013-12-18

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12182013-vn-constitu-amen.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Biểu tượng Búa Liềm của đảng trên mọi đường phố
Biểu tượng Búa Liềm của đảng trên mọi đường phố
AFP




Bản Hiến pháp 1992 sửa đổi được Quốc hội VN thông qua hôm 28/11/2013 vẫn gây nhiều tranh cãi trong dư luận giữa tiếng nói của Đảng CSVN (Đảng) với nguyện vọng của người dân.
Hiến pháp hay cương lĩnh đảng?
“Nhìn nhận một cách thực tế, chủ quan thì đây là một bản Hiến pháp thực chất do một cộng đồng của đại bộ phận đảng viên vì quyền lợi của chính họ, về bản thân của họ và vì miếng cơm manh áo của họ. Trong một vài cuộc họp chi bộ đảng của bọn em thì rất nhiều đảng viên cũng không đồng tình mấy nhưng họ đành chấp nhận vì nếu như họ phản đối thì họ cũng sẽ không được một cái gì cả. Nếu nói đúng ra thì bản Hiến pháp này không được một chút gì hay nói khác đi chỉ là 1% rất nhỏ về lòng dân, vì dân thôi. Thực tế, bản Hiến pháp này vì quyền lợi của Đảng”.
Vừa rồi là chia sẻ của 1 đảng viên gia nhập và sinh hoạt trong Đảng CSVN được 10 năm, từng giữ chức vụ Phó Bí thư Chi bộ xã. Người đảng viên không muốn nêu tên này cất lên tiếng nói thật lòng của mình và của những đảng viên quen biết khác rằng nếu Hiến pháp sửa đổi theo ý nguyện lòng dân thì quyền lợi của ĐCS sẽ không còn. Do đó, dù thấy nhiều điều không đúng nhưng vẫn ''ngậm miệng ăn tiền'' bởi nếu các đảng viên phản đối có nghĩa là họ từ bỏ miếng cơm manh áo và quyền lợi của chính họ.
Nếu nói đúng ra thì bản Hiến pháp này không được một chút gì hay nói khác đi chỉ là 1% rất nhỏ về lòng dân, vì dân thôi. Thực tế, bản Hiến pháp này vì quyền lợi của Đảng
Một đảng viên
Người đứng đầu đại diện cho ĐCS, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố ngay sau khi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp sửa đổi rằng “Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân”. Trong khi đó, người đảng viên giấu tên lại cho là bản Hiến pháp sửa đổi vừa được thông qua chỉ phản ánh 1% rất nhỏ về lòng dân mà thôi. Dư luận sẽ tin vào ai, tin vào lời khẳng định của người lãnh đạo quyền uy cao nhất ĐCS hay tin vào tiếng nói trung thực của một đảng viên trẻ về cả tuổi đời lẫn “tuổi Đảng”?
Công an Việt Nam: Chỉ biết còn đảng còn mình
Công an Việt Nam: Chỉ biết còn đảng còn mình. RFA files
Bản hiến pháp mới của Việt Nam gồm 11 chương, 120 điều, giảm bớt 1 chương và 27 điều so với bản Hiến pháp cũ được ban hành năm 1992,  với điểm được chú ý nhất vẫn giữ nguyên Điều 4, quy định vai trò lãnh đạo của ĐCS là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, nắm vai trò chủ đạo kinh tế quốc gia. Ngoài ra, bản Hiến pháp mới quy định Chủ tịch nước là tổng tư lệnh quân đội đồng thời kiêm nhiệm vai trò chủ tịch Hội Đồng Quốc phòng và An ninh. Mục đích của việc sửa đổi Hiến pháp 1992 này được đánh giá nhằm thêm một lần nữa hợp thức hóa cương lĩnh của Đảng CSVN. Dựa vào những điều khoản trong bản Hiến pháp sửa đổi mới được thông qua có thể nói ý kiến đóng góp và nguyện vọng của người dân đã không được lắng nghe.
Đảng Cộng Sản nói một đường nhưng thực ra có bao giờ làm như thế đâu. Bây giờ nói ‘quyền sở hữu là toàn dân’ nhưng thực ra dân có quyền sở hữu đâu. Quyền toàn dân thì làm gì có chuyện Nhà nước quản lý? Như vậy thì quá vô lý
Bạn Sep Pham
Mất niềm tin
Những thanh niên trẻ, không phải là đảng viên, nói với đài ACTD chẳng có hy vọng gì đối với bản Hiến pháp này vì thực chất bản Hiến pháp đã có sự sắp xếp trước. Việc thông qua hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì với dân tộc VN. Họ cho rằng ĐCS bây giờ là 1 nhóm lợi ích, không như lúc trước đấu tranh giải phóng dân tộc nữa. Vì vậy, bản Hiến pháp thông qua chỉ cho một số nhóm lợi ích thậm chí còn thụt lùi. Bạn Sep Pham nêu ra quy định về sở hữu đất đai toàn dân để lý giải vì sao lại thụt lùi:
Bích chương Phát Huy Quyền Làm Chủ ?
Bích chương Phát Huy Quyền Làm Chủ ? (AFP)
“Đảng Cộng Sản nói một đường nhưng thực ra có bao giờ làm như thế đâu. Bây giờ nói ‘quyền sở hữu là toàn dân’ nhưng thực ra dân có quyền sở hữu đâu. Quyền toàn dân thì làm gì có chuyện Nhà nước quản lý? Như vậy thì quá vô lý, không thực tế chút nào. Hai điều này chồng chéo với nhau, không được thống nhất cho nên vấn đề như cưỡng chế hay thu hồi đất là quá sai lầm. Đất đai thuộc toàn dân mà lại thu hồi là quá vớ vẩn”.
Trả lời câu hỏi của Hòa Ái về hy vọng 1 bản Hiến pháp của VN phải như thế nào, bạn Sep Pham nói tiếp:
Các bạn trẻ thanh niên VN dẫn chứng từ năm 1945 đến nay, VN chưa bao giờ có trưng cầu dân ý kể từ khi ĐCS lên nắm chính quyền và họ cho rằng chỉ khi nào Điều 4 Hiến pháp được xóa bỏ thì việc trưng cầu dân ý mới thành hiện thực
“Ước vọng của thanh niên hoặc sinh viên như bọn chúng em là thay đổi Điều 4 Hiến pháp, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập. Quân đội phải trung lập chứ không thể bảo vệ cho Đảng. Nếu một Nhà nước mà quân đội luôn trung thành, bảo vệ cho Đảng cầm quyền như thế thì quá nguy hiểm cho nhân dân”.
Câu hỏi đặt ra đối với các bạn thanh niên có đủ niềm tin vào đội ngũ đảng viên trẻ sẽ trở thành lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước VN trong tương lai hay không thì hầu hết trong các bạn thanh niên mà đài ACTD tiếp xúc đều cho rằng niềm tin này không tồn tại. Bạn Khoa, một sinh viên bày tỏ:
“Giống như chương trình ‘Sinh viên tình nguyện’ em thấy đi cho vui chứ đâu có đóng góp gì nhiều cho dân ở đó đâu mà tốn kém nhiều, chi phí bỏ ra nhiều hay như mấy chương trình như ‘Hỗ trợ cho học sinh đi thi Đại học’..Em thấy mấy hoạt động đó chỉ theo hình thức phong trào chứ không có tác dụng tích cực nhiều. Tại vì họ bị giới hạn bởi chỉ đạo ở trên rồi. Họ không được làm những việc khác”.
Các bạn trẻ thanh niên VN không có niềm tin vào 1 thế hệ đảng viên tiếp nối có đủ bản lĩnh và thực tài để lãnh đạo quốc gia khi thế hệ các đảng viên trẻ cũng chỉ sẽ tiếp tục trở thành các ông nghị, bà nghị “gật” ở chính trường Quốc hội. Các bạn trẻ thanh niên VN dẫn chứng từ năm 1945 đến nay, VN chưa bao giờ có trưng cầu dân ý kể từ khi ĐCS lên nắm chính quyền và họ cho rằng chỉ khi nào Điều 4 Hiến pháp được xóa bỏ thì việc trưng cầu dân ý mới thành hiện thực và khi đó người dân VN mới có được một bản Hiến pháp “hợp lòng dân” đúng nghĩa.
Thế hệ thanh niên hiện nay sẽ là thế hệ làm chủ đất nước VN trong tương lai đều khẳng định như người đảng viên không muốn nêu tên “Nếu được tự do ứng cử hoặc tự do bầu cử theo đúng nghĩa của nó thì điều đó là một điều rất tốt”, bằng không viễn ảnh của quốc gia sẽ là một bức tranh không tươi sáng.


Đất là lẽ sống cuả Đảng viên
chứ không phải cuả nông dân.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJsW2g62DtwevagJi1J6Ut4KUU-1H5SCi5napp2BhTzKqqDj3zyHJ6gniJobXJynX-ACpnnHqn4Ub9T0oc-4IwAWSdCTlkt3_SfMCOV81J4yHVr26xmL_f_G5lueSKlcA1BVvvkMrQFmwd/s1600/DAT+CUA+ONG.jpg
http://i415.photobucket.com/albums/pp239/nhacyeuem/babui_062010_5.jpg

Dân oan biểu tình ở Sài Gòn đòi nhân quyền, đòi ruộng đất bị cướp đoạt

http://radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/12/bieutinh_SG_1.jpg
http://radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/12/bieutinh_SG_2.jpg
Trần Quang Thành
alt Dân oan biểu tình ở Sài Gòn đòi nhân quyền, đòi ruộng đất bị cướp đoạt [ 10:30 ] Hide Player | Play in Popup | Download
Sáng nay 18/12/2013, tại Sài Gòn , bà con dân oan Tiên Giang, Bến Tre, Bà Rịa – Vũng Tàu đã biểu tình trước trụ sở Tổng lãnh sự Hoa Kỳ, sau đo tuần hành trên nhiều đường phố và tập trung trước nhà thờ Đức Bà.
Bà con giương cao các khẩu hiệu tố cáo nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền, cướp đoạt ruộng đất, nhà cửa của dân, tham nhũng tràn lan. Công an đã huy động lực lượng đông đảo đến đàn áp cuộc biểu tình, cưỡng bức, đánh đâp, xô đẩy bà con lên các xe ô tô đã chờ sẵn và đưa đi đâu không rõ.
Từ nhà thờ Đức Bà, chị Trần Thị Ngọc Anh, dân oan Bà Rịa – Vũng Tàu đã kể lại với phóng viên Trần Quang Thành như  sau:

Luật sư Lê Quốc Quân tố cáo thẩm phán Lê Thị Hợp vi phạm pháp luật trong quá trình điều hành xét xử

Nhà báo Trần Quang Thành

Ngày 12-12-2013 vừa qua, anh Lê Quốc Quyết, đã đến trại giam Hà Nội thăm nuôi anh trai LQQBmình là luật sư Lê Quốc Quân.
.
Hôm 2-10-2013, luật sư nhân quyền  Lê Quốc Quân bị Tòa án  thành  phố  Hà Nội tuyên án  2 năm rưỡi tù giam về tội danh ‘trốn thuế’. Hơn hai tháng nay ông vẫn chưa được gặp luật sư để được hỗ trợ pháp lý trong quá trình kháng án dù đã nộp đơn kháng cáo ngay sau phiên tòa sơ thẩm. 
.
Trong trại giam ông cũng đã gửi đơn tố cáo và  yêu cầu khởi tố bắt  giam bà thẩm phán Lê Thị Hợp vì  đã vi phạm pháp luật trong quá trình điều hành xét xử.
Từ Hà Nội anh Lê Quốc Quyết đã kể lại  với phóng viên Trần Quang Thành về chuyến thăm nuôi luật sư Lê Quốc Quân. Mời quí thính giả theo dõi:

Share this:

Like this:

Related
This entry was posted on 14/12/2013, 6:31 sáng and is filed under Dân chủ / Nhân quyềnPháp luật. You can follow any responses to this entry through RSS 2.0. Bạn có thể gửi phản hồi, hoặc trackback từ trang web của bạn.

Zừa đi đường zừa xạo...




TS Phạm Chí Dũng : Đảng làm sao có thể “hạ cánh mềm”?


Kiểm điểm đảng viên Phạm Chí Dũng – trò “đấu tố” hèn hạ bắt đầu?

Blog Thụy My RFI

TS Phạm Chí Dũng : Đảng làm sao có thể “hạ cánh mềm”?1

Đôi lời : Sáng nay 18/12/2013, một cuộc « đấu tố » đã diễn ra đối với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng – người đã viết Tâm thư từ bỏ đảng, tại Viện Nghiên cứu Phát triển Thành phố Hồ Chí Minh, nơi anh làm việc. Trước đó, Đảng ủy Viện và Đảng ủy cấp trên đã cố gắng vận động anh rút đơn « ở lại trong đảng để đấu tranh » nhưng không thành công, nên đã chỉ thị cho các đảng viên « đấu tố » anh. Tuy nhiên có đến 60% đảng viên không đồng ý khai trừ đảng TS Phạm Chí Dũng !

Xin phép được giới thiệu đến bạn đọc bài viết của Tiến sĩ Phạm Chí Dũng về sự kiện này :

Cuộc họp kiểm điểm tôi xảy đến vào buổi sáng ngày 18/12/2013, hai tuần sau khi tôi viết Tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng, được đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển – một cơ quan trực thuộc Ủy ban Nhân dân TP.HCM nhưng chịu sự lãnh đạo của Đảng ủy khối dân chính đảng – triệu tập như một hội nghị bất thường.

Vào buổi sáng này, thời tiết Sài Gòn lại se lạnh bất thường không kém và là một trong những ngày đẹp nhất trong năm để kỷ niệm Chúa Giêsu ra đời. Không biết có phải vì cảm hứng đột ngột đó hay không mà ông Phan Xuân Biên, nguyên trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, một đảng viên cao cấp cùng sinh hoạt trong đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển, đã mở đầu cuộc “đấu tố” tôi bằng đánh giá cho rằng bức tâm tư từ bỏ đảng mà tôi đã “phát tán” lên mạng Internet và báo đài phương Tây là “lăng nhăng lít nhít”. Tất nhiên, ngay sau đó tôi đã phải đề nghị vị đảng viên có bình phẩm bất thường đó càng cần phát biểu có văn hóa hơn, nhất là khi không còn giữ chức trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy, đúng với mặt bằng văn hóa tối thiểu về góp ý và dân chủ cơ sở trong đảng.

Một chi tiết đáng chú ý liên quan đến văn hóa phản biện trong đảng là chi bộ nơi tôi sinh hoạt đã nêu ra một “gợi ý” để tôi làm bản kiểm điểm, là hành động tán phát tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng của tôi đã vi phạm điều lệ đảng và quyết định số 47 của trung ương về 19 điều đảng viên không được làm. Trong đó có những nội dung “Nói, làm trái hoặc không thực hiện cương lĩnh chính trị, điều lệ đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của đảng”, và “…tuyên truyền, tán phát thông tin, tài liệu dưới mọi hình thức để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của đảng, pháp luật của nhà nước”.

Sự hiện diện không tránh khỏi của hai cơ quan Đảng ủy khối dân chính đảng và Ủy ban Kiểm tra Thành ủy trong cuộc họp này cũng như  cuộc họp trước đó với tôi đã không thể tránh cho tôi cảm giác về một sự hiện diện khác, tuy không lộ diện, của Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, đối với toàn bộ chỉ đạo về quy trình tổ chức kiểm điểm và có thể khai trừ đảng với tôi.

Khuynh hướng và kỹ thuật tổ chức kiểm điểm đối với tôi cũng khiến tôi nhớ lại trường hợp của đại tá, nhà văn quân đội Phạm Đình Trọng. Vào năm 2009, ông Phạm Đình Trọng làm đơn xin ra khỏi đảng. Tuy nhiên người ta đã tổ chức “đấu tố” ông ở địa phương, để 5 tháng sau ông phải nhận quyết định khai trừ đảng. Mục đích của giới cấp ủy là người bỏ đảng phải bị mất danh dự và răn đe các đảng viên khác không được bỏ đảng theo.

Có nghĩa là mặc dù theo điều lệ đảng thì việc xin vào đảng và xin ra đảng là hoàn toàn bình thường, nhiều cấp ủy đảng vẫn sẵn sàng coi hành động ra đảng là bất thường. Họ sẵn sàng quy chụp về thái độ chính trị, kể cả thái độ và hành vi “chống đảng”, và thay vì cho người xin ra đảng “hạ cánh mềm”, họ bắt buộc những người này phải “hạ cánh cứng”.

Tôi tự hỏi với lối tư duy và hành xử vẫn quá nặng về độc đoán và áp đặt như thế, liệu đảng có thể “hạ cánh mềm” trước sự phẫn nộ rất có thể xảy ra của dân chúng trong 4 hay 5 năm tới?

Cũng như với ông Phạm Đình Trọng, tổ chức đảng Viện Nghiên cứu Phát triển tìm cách thuyết phục tôi “tiếp tục ở trong đảngđể có đấu tranh với các hiện tượng tiêu cực”, hoặc nhắc lại “lời thề” của tôi khi xin vào đảng. Nhưng khi nhận ra quyết định ra đảng của tôi là không thể thay đổi, một số ý kiến khác đã cho rằng tôi phủ nhận tất cả thành tựu của Đảng Cộng sản Việt Nam và ít nhất tôi đã vi phạm điều lệ đảng khi tán phát đơn xin ra đảng lên mạng Internet.

Còn với tôi, đã đến lúc phải bày tỏ quan điểm tách bạch và kiên quyết hơn đối với thái độ quy chụp chính trị của các cơ quan đảng tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi đã thề trung thành với Đảng khi xin vào, nhưng lời thề đó chỉ còn giá trị một khi Đảng vẫn còn trung thành với những người đã sinh ra đảng và đóng thuế cho giới quan chức đảng sinh nhai và ngự trị trên cái ghế dán nhãn “lãnh đạo toàn diện”. Chứ không phải như hình ảnh hiện thân đầy rẫy và tàn bạo của các nhóm lợi ích trong đảng như ngày nay, với một bản Hiến pháp 2013 phản bác lại mọi phản biện của đại đa số nhân dân. Và vì thế, lời thề duy nhất còn lại với một người từng là sĩ quan quân đội và bảo vệ an ninh như tôi chỉ là “trung với nước, hiếu với dân”.

Cũng vì thế, trong bản giải trình tôi đã nêu rõ:

 “Trong trường hợp Thành ủy, Đảng ủy khối Dân chính đảng, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy và Đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển vẫn bảo lưu quan điểm cho rằng tôi vi phạm điều lệ đảng, tôi buộc lòng phải bảo lưu quyền công dân được khiếu nại tới các cấp thẩm quyền và quyền thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước và quốc tế”.

Thâm tâm tôi không hề ngạc nhiên về những động thái mà tổ chức đảng đã áp đặt có chủ ý đối với tôi, bởi đơn giản là tôi không sai trong toàn bộ các bài viết và phát ngôn về cái thực trạng khó có lối thoát của Đảng Cộng sản hiện nay. Nếu Đảng không tự thay đổi bằng cách tự làm sạch mình và ngó ngàng tới dân chúng, người nghèo nhiều hơn, không chấp nhận những tiếng nói và chính kiến đa chiều, trái chiều, Đảng sẽ bị chính dân chúng phủ nhận và thay đổi trong không bao lâu nữa.

Tâm tư này không chỉ là của tôi, mà còn thuộc về tâm tưởng của rất nhiều đảng viên khác – những người đương chức trong khu vực nhà nước, lực lượng vũ trang và giới đảng viên hưu trí.

Có lẽ vì tính phổ biến của tâm tư ấy mà đã phát sinh một chi tiết đáng lưu tâm không kém trong cuộc họp kỷ luật tôi: chỉ có khoảng 40% đảng viên có mặt bỏ phiếu khai trừ đảng (10/24 người), trong khi khoảng 60% còn lại bỏ phiếu mức độ khiển trách, cảnh cáo đảng và không bỏ phiếu. Trong khi trước cuộc họp xét kỷ luật này, một số người quen của tôi nhận định rằng với bức tâm thư từ bỏ đảng được “tán phát” lên mạng của tôi, đó là một “tội” rất nặng trong con mắt của Đảng và chắc chắn đảng ủy, chi bộ nơi tôi sinh hoạt sẽ phải chịu sức ép rất lớn để có được 100% hoặc gần như thế phiếu khai trừ đảng tôi.

60% không đồng ý khai trừ đảng có lẽ cũng là một tỉ lệ xã hội học đảng viên đáng quan tâm trong hiện tình tư tưởng ngổn ngang của đảng viên hiện thời. Tỉ lệ này cho thấy những đánh giá gần đây về khả năng có đến 60-80% đảng viên ở vào thế “trung lập” hoặc có nhận thức và hành động tiến bộ là có cơ sở. Tỉ lệ này lại hoàn toàn trái ngược với một tỉ lệ khác – khoảng 20% số đảng viên bị gắn bó quá hữu cơ bởi các quyền lợi và chức vụ, hoặc là những người theo quan điểm “còn đảng còn mình” như một triết lý dân gian đương đại.

Tôi cũng tự hỏi là với tỉ lệ mang tính “cách mạng” đang trở thành một xu thế không thể đảo ngược ngay trong nội bộ đảng như thế, một hệ quả mà hoàn toàn có thể dẫn đến một làn sóng thoái đảng và bỏ đảng công khai trong những năm tới, Đảng sẽ làm sao có thể “hạ cánh mềm” nếu họ không tự thay đổi, và hơn nữa phải “thay máu” một cách ghê gớm. Mà thời gian để tự đổi thay lại không còn nhiều, chỉ có thể được tính theo năm…

Tin tức / Việt Nam

2013: Năm đàn áp khốc liệt đối với ký giả, blogger tại Việt Nam

Việt Nam bị đưa vào danh sách 10 quốc gia cầm tù ký giả tệ hại nhất trên thế giới.
Việt Nam bị đưa vào danh sách 10 quốc gia cầm tù ký giả tệ hại nhất trên thế giới.
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

CỠ CHỮ 
18.12.2013
Năm 2013 chứng kiến một chiến dịch tăng cường đàn áp khắc nghiệt đối với các ký giả, blogger, và công dân mạng tại Việt Nam, theo báo cáo điểm lại tình hình cuối năm của hai tổ chức bảo vệ ký giả uy tín trên thế giới.

Ủy ban Bảo vệ Ký giả (CPJ) trụ sở chính ở Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách top 10 quốc gia cầm tù ký giả tệ hại nhất trên thế giới. Trong danh sách này năm nay, Việt Nam hiện xếp thứ 5, sau Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Trung Quốc, và Eritrea.

Theo thống kê của CPJ, số nhà báo bị Hà Nội tống giam hiện là 18 người, tức tăng lên so với con số 14 của năm trước.
Xu hướng đàn áp của Hà Nội bắt nguồn từ khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng lên đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam. Dưới thời ông Trọng, số ký giả-blogger tự do bị bắt không ngừng gia tăng...
Ông Benjamin Ismail, RSF.
Dẫn đầu danh sách là blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cùng các nhà hoạt động như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, các nhà báo tự do gồm Lư Văn Bảy, Lê Thanh Tùng, Phạm Nguyễn Thanh Bình, các blogger như Đặng Xuân Diệu, Paulus Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Duyệt, Nông Hùng Anh, Tạ Phong Tần, Đinh Đăng Định, Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, và những ký giả làm việc cho nhà nước như Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ, Võ Thanh Tùng của tờ Pháp luật TPHCM.

Trong khi đó, tổ chức Ký giả Không biên giới (RSF) có trụ sở tại Pháp trong năm qua liệt kê Việt Nam là nhà tù lớn thứ nhì trên toàn cầu đối với các cư dân mạng, với 34 netizen đang bị giam cầm, chỉ sau con số 70 của quốc gia cộng sản anh em Trung Quốc.

Phát biểu với VOA Việt ngữ, ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách Ban Á Châu-Thái Bình Dương thuộc RSF, nhấn mạnh:
Ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách Ban Á Châu-Thái Bình Dương thuộc RSF.Ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách Ban Á Châu-Thái Bình Dương thuộc RSF.
“Năm 2013 cho thấy sự tăng cường đàn áp của nhà nước đối với những ngòi bút và những nguồn cung cấp thông tin độc lập tại Việt Nam. Trong số này phải kể đến việc chính phủ ban hành thêm các quy định mới siết chặt quyền tự do bày tỏ ý kiến của công dân như Nghị định 72 rồi tới Nghị định 174. Thêm vào đó là tình trạng tiếp tục đàn áp bạo lực, dùng an ninh thường phục tấn công không chỉ các blogger mà cả thân nhân của họ. Năm nay củng cố xu hướng đàn áp của Hà Nội bắt nguồn từ khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng lên đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam. Dưới thời ông Trọng, số ký giả-blogger tự do bị bắt không ngừng gia tăng.”

Blogger Hành Nhân, một ngòi bút độc lập trong nước, thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam, nhận xét tình hình trong năm qua:

“Trong năm qua đúng là sự bắt bớ đàn áp đối với giới blogger gia tăng hơn so với những năm trước. Tuy nhiên, đã có nhiều người vượt qua được sự sợ hãi, lên tiếng nhiều hơn. Các phong trào dân sự cũng đang mạnh lên. Người ta lập hội này hội nọ, bày tỏ chính kiến trên mạng nhiều hơn. Tuy là có đàn áp, nhưng cũng có những niềm hy vọng, những điểm tích cực để mình hy vọng.”
Trong năm qua (2013) đúng là sự bắt bớ đàn áp đối với giới blogger gia tăng hơn so với những năm trước. Tuy nhiên, có nhiều người vượt qua được sự sợ hãi, lên tiếng nhiều hơn. Các phong trào dân sự cũng đang mạnh lên...
Blogger Hành Nhân.
Người đang tham gia chiến dịch quốc tế vận yêu cầu Việt Nam hủy bỏ điều luật 258 về ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’ mà Hà Nội dùng để nhắm tới các blogger nói với các tín hiệu lạc quan cho thấy người dân ngày càng mạnh dạn bày tỏ chính kiến nhiều hơn, anh hy vọng tình hình trong năm tới sẽ khả quan.

Blogger Hành Nhân:

“Người ta chia sẻ với nhau, lập nên các phong trào xã hội dân sự để bảo vệ nhau. Hơn nữa, Việt Nam mới gia nhập vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc cũng là cơ hội để nhiều người nói lên tiếng nói của mình. [Vào Hội đồng], Việt Nam cũng phải cải thiện bộ mặt nhân quyền của mình trước thế giới. Nếu họ đàn áp mạnh hơn, họ sẽ chứng tỏ bộ mặt thật của mình. Cho nên, tôi nghĩ mọi việc đang đi theo hướng mọi người mong mỏi. Hy vọng sẽ có một xã hội tốt đẹp hơn.”
...việc Hà Nội trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ sẽ buộc Việt Nam phải tuân thủ các quy định quốc tế. Chúng tôi mong với những áp lực gia tăng đó, tình hình tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam sẽ khá hơn...
Ông Benjamin Ismail.
Quan điểm này được ông Benjamin Ismail từ tổ chức Phóng viên Không biên giới tán thành:

“Tôi lạc quan tin tưởng tình hình sắp tới sẽ tích cực hơn nhờ vào sự huy động, hoạt động của giới blogger trong nước. Chúng tôi tin Phong trào Con đường Việt Nam do các nhà hoạt động Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định khởi xướng đang phát triển đúng hướng. Sự thành lập các tổ chức dân sự như Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, Mạng lưới Blogger Việt Nam, và việc Hà Nội trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc cũng sẽ buộc Việt Nam phải tuân thủ các quy định quốc tế. Chúng tôi mong với những áp lực gia tăng đó, tình hình tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam sẽ khá hơn.”
Năm đàn áp khốc liệt đối với ký giả, blogger tại Việt Nam
Ông Ismail nói tổ chức Phóng viên Không biên giới sẽ tiếp tục dùng các kênh vận động quốc tế thúc đẩy Việt Nam phóng thích các ngòi bút bị tù đày và tôn trọng nhân quyền của người dân.

RSF cho biết sẽ tận dụng mọi cơ hội trong năm 2014, Năm Việt Nam tại Pháp, để yêu cầu chính phủ Pháp hỗ trợ trong áp lực đòi Hà Nội phải cải thiện nhân quyền.

Zừa đi đường zừa xạo...


Biếm họa Kuốc Kuốc (Danlambao)

Việt Nam trong danh sách 5 chế độ cầm tù nhà báo nhiều nhất trên thế giới


On Thursday, 19 December 2013 12:41 PM, Tran Ho <> wrote: 

Việt Nam trong danh sách 5 chế độ cầm tù nhà báo nhiều nhất trên thế giới

Trong bản báo cáo thường niên công bố vào hôm nay, 18/12/2013, Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ – Committee to Protect Journalists – đã báo động về sự kiện năm 2013 sắp kết thúc là « Năm tệ hại thứ hai trên bình diện nhà báo bị cầm tù » trên thế giới. Thổ Nhĩ Kỳ tiếp tục là cai ngục sừng sỏ nhất hành tinh, sát theo sau là Iran và Trung Quốc. Điểm đáng buồn là Việt Nam lại bám sát các nước trên, nằm trong danh sách năm nước có nhiều nhà báo bị tù nhất.


alt
REUTERS
Báo cáo của CPJ chỉ có một điểm tích cực duy nhất, nhưng không đáng kể lắm. Đó là so với năm 2013, số lượng các nhà báo bị bỏ tù có giảm đôi chút : 211 người được thống kê, so với con số kỷ lục 232 người trong tù của năm 2012. Dù vậy, mức của năm nay, theo Ủy ban Bảo vệ Nhà báo, vẫn là mức cao thứ hai kể từ năm 1990, tức là từ khi CPJ bắt đầu lập thống kê hàng năm.
Trong bản xếp hạng năm 2013, bộ ba Thổ Nhĩ Kỳ (với 40 nhà báo còn trong vòng lao lý), Iran (với 35 người) và Trung Quốc (32 người) chiếm hơn một nửa số lượng ký giả bị cầm tù trên thế giới. Theo CPJ, các chế độ khe khắt tại ba quốc gia này đã chủ yếu sử dụng các tội danh « chống Nhà nước » để bịt miệng các nhà báo, blogger hay biên tập viên dám lên tiếng phê phán.
Danh sách của CPJ đã được tiếp nối với Erithrea, cai ngục sừng sỏ nhất Châu Phi, với 22 nhà báo sau song sắt, và Việt Nam, nước nắm kỷ lục Đông Nam Á về số lượng nhà báo bị giam cầm với 18 tù nhân là người viết báo.
Điểm được Ủy ban Bảo vệ Nhà báo nhấn mạnh là Việt Nam lại biểu thị cho một xu hướng đáng ngại, tức là ngày càng tống giam nhiều nhà báo hơn. Từ 14 người bị cầm tù, con số này đã tăng lên thành 18, kết quả của một điều được CPJ mệnh danh là « chiến dịch gia tăng đàn áp các blogger ».
Trong danh sách được Ủy ban Bảo vệ Nhà báo công bố, ngoài những tù nhân kỳ cựu như blogger Điếu Cày, nhà văn kiêm nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa…, từ cuối năm ngoái cho đến hiện nay, Việt Nam đã tống giam thêm các ông Lê Quốc Quân, một luật sư viết blog, hai blogger nổi tiếng là Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào, và ông Võ Thanh Tùng, ký giả của tờ Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh.
Theo ông Joel Simon giám đốc điều hành tổ chức CPJ, được AFP trích dẫn : « Bỏ tù các nhà báo vì công việc của họ là đặc trưng một xã hội không khoan dung mà chỉ biết đàn áp… Hiện tượng các nhà báo bị bỏ tù gia tăng ở các nước như Việt Nam và Ai Cập là điều đáng quan ngại ».

http://www.danchimviet.info/show_image_trnsHover.php?filename=/2013/12/nhan-quyen-cho-vietnam-12.2013.jpg&cat=1&pid=82294&cache=falseNhân quyền cho Việt Nam.http://www.vlink.com/hihoa/hihoaho_BoChinhTriCSVN.jpg

Thêm nhiều trường hợp bị công an đánh đập

Gia Minh, biên tập viên RFA
2013-12-18
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12182013-giaminh.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
diendanctm-305.jpg
Chị Lê Thị Phương anh và anh Lê Anh Hùng đã từng tham dự biểu tình chống TQ.
Photo courtesy of diendanctm

Trong những ngày này, một số đơn tố cáo và tường trình được đưa lên mạng nêu rõ trường hợp bị đánh đập đến trọng thương, bị sách liên tiếp dồn đến đường cùng.

Tiếp tục bị sách nhiễu, hành hung vô cớ

Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, người gốc Tây Sơn, Bình Định hiện đang cư ngụ tại Đà Nẵng trong hai ngày 17 và 18 phải đi trình báo đến các cơ quan chức năng về việc chiếc xe chở đồ gia đình anh phải dọn đi nơi khác bị cơ quan chức năng giữ mà không có lệnh.
Người tài xế nhận chở hàng dọn nhà cho gia đình kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh vào chiều ngày 17 tháng 12 cho biết "họ giữ xe từ sáng đến giờ".
Việc kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh phải tường trình cho các cơ quan chức năng và đưa lên mạng thông tin kêu cứu vì chính công an tại Đà Nẵng yêu cầu anh này phải có tường trình thì mới giải quyết được khiếu nại của bản thân anh. Đó là việc anh bị hành hung tại khu vực ngay trước trụ sở Công an Phường Hòa Minh hồi ngày 10 tháng 12 vừa qua.
Thời điểm ấy, anh cùng một số người khác gồm Nguyễn Duy Quang, Nguyễn Đức Quốc đến trước trụ sở Công An Phường Hòa Minh, thành phố Đà Nẵng ủng hộ tinh thần cho hai vợ chồng anh Lê Anh Hùng- Lê Thị Phương Anh. Hai người này phải đến để đòi lại những tài sản bị công an phường này tịch thu hồi ngày 7 tháng 12 trước đó mà theo họ việc tịch thu không đúng qui định của pháp luật.
Theo tường trình của những người trong cuộc sau đó vì do không được giải quyết thỏa đáng. Một cán bộ công an chỉ hẹn hai hôm sau đến mà không có giấy tờ gì nên họ đã ra trước cổng công an Phường Hòa Minh trưng giấy và hô to về việc bị đối xử phi pháp như thế.
Sau đó thì cả hai vợ chồng anh Lê Anh Hùng- Lê Thị Phương Anh và những thân hữu đến ủng hộ đã bị đánh đập.

Lực lượng công lực bàng quang

Dù bị đánh đập dữ dội ngay trước trụ sở Công an Phường Hòa Minh, trước sự có mặt của công an mặc sắc phục; thế nhưng những người đang thi hành công vụ như thế không ngăn chặn việc công dân bị hành hung. Hậu quả anh Nguyễn Đức Quốc bị chấn thương sọ não.
Sau những ngày điều trị vào ngày 18 tháng 12, ông Nguyễn Đức Quốc đã đến trụ sở Công an Phường Hòa Minh để làm việc. Kết quả cuộc làm việc được ông này thuật lại như sau:
"Hôm nay đúng 1:30’ chiều, chúng tôi đi vào công an Phường Hòa Minh. Hôm xảy ra chuyện họ đánh tôi phải đưa đi bệnh viện và kết quả bác sĩ bảo bị chấn thương sọ não. Sau ba ngày bác sĩ thấy không có biến chứng gì nên bảo về nhà để theo dõi.
Hôm nay tôi đi vào cùng vợ tôi để nhận lại chiếc xe của mình. Họ đưa anh công an tên Đỗ Quốc Cường vào làm việc với tôi. Họ bảo tôi ghi ra những chuyện xảy ra thì tôi cũng ghi ra. Tờ tôi ghi ra cũng tạm đủ nhưng không đầy đủ như bản tường trình mà tôi đã phổ biến ở trên mạng cũng giống như tôi đã nộp cho công an thành phố Đà Nẵng và công an Quận Liên Chiểu.
Tôi vào, đầu xâm xoàng, và tôi nói làm việc để lấy chiếc xe về chở con cái đi học vì nhà tôi chỉ có một chiếc xe thôi. Họ nói dành cho tôi một tiếng đồng hồ để làm việc nhưng từ 1:30 đến 4:30 chiều. Từ tờ khai của tôi, anh công an viết sang một biên bản ghi lời khai.
Tôi nói tôi viết thế nào anh viết đúng như vậy, tôi chỉ chịu trách nhiệm về nội dung; anh đó cứ viết cho xong và khi tôi đọc lại thì thấy họ thêm bớt rất nhiều. Họ cố đặt vào vấn đề những biểu ngữ là sai và họ chụp mũ bắt chúng tôi phải nhận tội đó.
Họ nói với tôi ‘Các anh giương biểu ngữ như vậy đúng hay sai?’. Tôi nói các anh là điều tra viên các anh phải tìm lý do vì sao chúng tôi phải giương biểu ngữ như thế. Bởi vì chúng tôi đã trình bày là chúng tôi đã bị bắt trái phép, xâm phạm chỗ ở trái phép dẫn đến bắt chúng tôi trái phép rồi thu giữ tài sản của chúng tôi trái phép; rồi các anh đùn đẩy từ công an Hòa Minh lên công an Thành phố Đà Nẵng rồi công an Thành phố Đà Nẵng lại chỉ về công an Hòa Minh.
Chúng tôi yêu cầu các anh cho chúng tôi tờ giấy hẹn cũng không cho; thì đương nhiên bức xúc chúng tôi phải làm; Nhưng họ cứ nói việc đó chúng tôi phải xác nhận là sai. Tôi trả lời anh Đỗ Quốc Cường :
Tôi hỏi các anh bắt chúng tôi như vậy đúng hay sai?, thu giữ tài sản của chúng tôi, đánh đập chúng tôi đúng hay sai?
Họ nói tôi chỉ được trả lời giương biểu ngữ đúng hay sai. Nhưng tôi nói đúng sai phải có tòa án. Đến 4:40 chiều một người đàn ông mặc thường phục, có thể là trưởng công an phường vào bảo hai vợ chồng tôi về đi. Chúng tôi yêu cầu cho giấy hẹn, họ vẫn không cho."
Vào chiều tối ngày 18 tháng 12, chúng tôi liên lạc đến số điện thoại của ông Nguyễn Đắc Mười, trưởng công an Phường Hòa Minh, để hỏi ý kiến của cơ quan này về vụ việc được tường trình diễn ra tại đó hồi ngày 10 tháng 12, thế nhưng chủ nhân không bắt máy.

Lý do: tố cáo, đòi hỏi quyền con người

Cộng đồng cư dân mạng lâu nay biết đến hai vợ chồng anh Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh, ngụ tại Quảng Trị vì những đơn tố cáo các cấp lãnh đạo cao cấp tại Việt Nam như ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải về những sai trái của ông này lâu nay. Vụ việc được đưa đến đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc nhưng các trả lời không được thuyết phục, đến nơi đến chốn. Bản thân người vợ Lê thị Phương Anh nhiều lần bị bắt cóc, hành hung; người chồng là Lê Anh Hùng từng bị đưa và trung tâm dành cho những đối tượng tâm thần.
Như những người trước đây vì chứng kiến những bất công, tàn bạo trong chế độ thực dân- phong kiến đã hy sinh bản thân đứng lên để đòi hỏi quyền căn bản cho bao người dân nô lệ lúc bấy giờ- thậm chí đi theo chủ nghĩa cộng sản; những người như vợ chồng anh Lê Anh Hùng- Lê Thị Phương Anh cùng với những đối tượng can đảm lên tiếng khác hiện nay trong xã hội ý thức được việc phải đấu tranh cho một xã hội công bằng, pháp trị, mọi quyền con người cần được tôn trọng.
Đó là những người như anh Nguyễn Đức Quốc, một dân oan khiếu kiện về đất đai ở vùng Lăng Cô quê anh; kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, một bệnh nhân chứng máu không đông nhưng vì những đồng bệnh khác đã từng phát động phong trào giúp đỡ cho những đối tượng không may đó. Gần đây, kỹ sư Thạnh phát động Quỹ Hoàng Sa- Trường Sa để góp phần cho công cuộc bảo vệ hai quần đảo Hoàng Sa- Trường Sa của Việt Nam.
Họ đã bị cơ quan công quyền gây khó, và bị sách nhiễu, hành hung như tường trình mà họ đưa ra cho cơ quan chức năng cũng như công luận.



Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link