Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 26, 2013

Việt Nam 2013: Dân sống ngất ngư, đảng sốt vó lo sợ


Việt Nam 2013: Dân sống ngất ngư, đảng sốt vó lo sợ


Phạm Trần (Danlambao) - Việt Nam năm 2013 đánh dấu một giai đọan phấn khởi gỉa tạo để che giấu nỗi lo mất ổn định chính trị lâu dài của đảng cầm quyền Cộng sản trong khi Nhà nước đã lấy đi thêm các quyền tự do của người dân. 

Việt Nam cũng đang phải đối phó với một nền kinh tế bấp bênh, nhiều nông dân bỏ ruộng cầy, số thất nghiệp cao và hiểm họa bị Trung Cộng xâm lăng từng ngày không nhẹ chút nào.

Trên lĩnh vực Chính trị, đảng và nhà nước Việt Nam tự thỏa mãn với Bản Hiến pháp mới, sửa đổi từ Hiến pháp 1992, được 486/488 đại biểu (hầu hết là đảng viên) đồng ý ngày 28/11/2013, chiếm 97,59%.

Nhưng Hiến pháp này không được đem ra cho dân biểu quyết nên nó chỉ có giá trị cho riêng đảng.  Ban sọan thảo của Quốc hội đã  bị “bắt buộc” phải viết theo nội dung của “Cương lĩnh Xây dựng Đất nước trong Thời kỳ Qúa độ lên Xã Hội Chủ nghĩa” (Bổ sung, Phát triển năm 2011) để  bảo đảm Đảng tiếp tục được quyền “một mình ngồi vào Điều 4”  để “lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

Vì tính độc quyền và độc đóan này mà bản Hiến pháp mới  đã bị “một bộ phận không nhỏ” người dân “bỏ phiếu bác bỏ bằng kiến nghị” hay “viết thẳng sự phủ nhận của mình vào Phiếu lấy ý kiến” của nhà nước do Xã, Phường, Khu phố đem đến tận nhà hoặc phân phối tại các đơn vị và chỗ làm việc.

Không người dân “có kiến thức chính trị nghiêm chỉnh”  nào trong nước đã  xung phong coi Hiến pháp mới có nội dung phản ảnh ý nguyện của mình nên một thái độ “coi thường” Bộ Luật cao nhất nước đã “lừng lững” xuất hiện trong xã hội.

Bằng chứng không thấy có Nhân sỹ, Trí thức  “đứng đắn” và “biết phán đóan đúng, sai ” nào trong và ngòai nước đã lên tiếng “hoan hô” Hiến pháp mới.

Chỉ  có một số  “nhà tư tưởng”  ăn lương của các Ban Tuyên Giáo, Hội đồng Lý luận Trung ương và các “Dư luận viên” của các báo Quân Đội Nhân Dân, Nhân Dân và Công An Nhân Dân đã  thay phiên nhau bênh vực Hiến pháp mới.

Điển hình  như Tác giả Đỗ Phú Thọ  viết trên báo Quân đội Nhân dân rằng : “Hiến pháp sửa đổi lần này đã kế thừa các Hiến pháp trước, thể hiện đầy đủ ý chí, nguyện vọng của đồng bào và chiến sĩ cả nước, thực sự là Hiến pháp của dân, do dân và vì dân". (Báo QĐND ngày 01/12/2013)

Lập luận “vơ vào” của ông Đỗ Phú Thọ chỉ lập lại lời tự khoe của  Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói rằng Hiến pháp mới đã: “Phản ánh ý chí của đại đa số nhân dân, của cử tri và phản ánh tính đồng thuận của cả hệ thống chính trị theo đúng định hướng, tư tưởng chỉ đạo của Đảng.”

Tương tự như thế, Bà Tiến sĩ  Nguyễn Thị Thành còn trích lời  Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp nói rằng: “Về thực tiễn, ở Việt Nam không có tiền đề cho đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Bởi vì, ở nước ta chỉ có một đảng là Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng ta luôn là Đảng của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn mang tính lịch sử và phù hợp với thực tế, hoàn cảnh xã hội nước ta”. (Báo Công an Nhân dân ngày 04/12/2013)

Lập luận “tự phong”  đảng CSVN là “Đảng của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”  nên một mình có quyền lãnh đạo đất nước nhự một  điều tất yếu lịch sử là “trắng trợn ngụy biện”.

Lịch sử chưa bao giờ chứng minh người dân Việt Nam  đã “tình nguyện” thừa nhận đảng Cộng sản là của họ. Cũng chưa bao giờ người dân Việt Nam bỏ phiếu bầu đảng đại diện cho mình để lãnh đạo đất nước nên không có chuyện “tất yếu lịch sử” hay “mang tính lịch sử và phù hợp với thực tế, hoàn cảnh xã hội nước ta”.

Vì vậy, càng có nhiều người của đảng ra quân bảo vệ Hiến Pháp mới thì gía trị của nó càng sút giảm trong nhân dân.

Cũng liên quan đến việc làm được Quốc hội coi như có giá trị lịch sử là Luật Đất Đai (sửa đổi) thông qua ngày 28/11/2013.

Tuy nhiên quyền tư hữu của dân vẫn bị phủ nhận. Nhà nước tiếp tục tự cho mình  có quyền “quản lý dùm”  đất đai cho dân, dù dân chưa bao giờ yêu cầu như thế.

Bằng chứng “ăn hớt tay trên” của đảng và nhà nước được quy định trong 2 Điều:

“Điều 2. Đối tượng áp dụng

1. Cơ quan nhà nước thực hiện quyền hạn và trách nhiệm đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai, thực hiệnnhiệm vụ thống nhất quản lý nhà nước về đất đai.”

“Điều 4. Sở hữu đất đai

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của Luật này.”

KINH TẾ CÓ LÂM NGUY ?

Trong lĩnh vực Kinh tế, Ủy ban giám sát tài chính quốc gia (UBGSTCQG) khoe “Kinh tế vĩ mô năm 2013 đã từng bước ổn định” (chú thích: “vĩ mô” là tính “tòan diện” của nền kinh tế Quốc gia), nhưng các chuyên gia độc lập đã nói ngược lại rằng nền kinh tế đang có nhiều rủi ro đe dọa đến nguy cơ vì có nhiều doanh nghiệp phải ngưng hoạt động; nhiều khỏan nợ  bạc tỷ xấu của ngân hàng lên cao mỗi ngày và thị trường bất động sản tiếp tục  “đóng băng”  sẽ  đe dọa phá sản tập thể.

Chuyên gia Kinh tế Bà Phạm Chi Lan nói: “Cục Đăng ký Kinh doanh (Bộ Kế hoạch – Đầu tư) đã công bố có 54.932 doanh nghiệp ngưng hoạt động trong 11 tháng đầu năm nay, tăng so với hơn 54.200 doanh nghiệp đóng cửa năm trước. Biểu đồ doanh nghiệp ngưng họa động tiếp tục đi lên từ 40 ngàn năm 2010 đến 53 ngàn năm 2011, 54 ngàn năm 2012 và 55 ngàn năm 2013". (Báo Tuần Việt Nam, 23/12/2013)

Bà giải thích thêm: “Biểu đồ đi lên nói lên điều gì? Tất cả những khó khăn của doanh nghiệp kéo dài đến nay vẫn chưa được giải quyết về cơ bản. Thêm một cái đau nữa là càng về sau thì chúng ta càng mất đi những doanh nghiệp khá hơn, vì có những đơn vị đã có thể trụ được suốt từ khi kinh tế suy giảm năm 2008 tới giờ nhưng vẫn không thoát nổi trận đào thải doanh nghiệp dữ dội lần này.”

Với số doanh nghiệp đóng cửa nhiều như thế nhưng nhà nước lại “giấu” số lượng người thất nghiệp nên không ai biết con số người có việc làm thật ở Việt Nam bây giờ là bao nhiêu.

Nhiều Đại biểu Quốc hội đã chất vấn nhưng không được trả lời rành mạch thắc mắc “tại sao doanh nghiệp đóng cửa nhiều mà chính phũ vẫn có báo cáo mỗi năm tạo được cả triệu việc làm”.

Chính nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan cũng thắng thắn nói ông không thể tin vào những báo cáo Kinh tế và các số  thống kê người có việc làm của Nhà nước.

Bà Phạm Chi Lan cũng bảo: “Còn con số do các cơ quan lao động đưa ra là mỗi năm tạo thêm được cả triệu việc làm, thì tôi không biết từ nguồn tuyển dụng  nào. Chính một số đại biểu quốc hội đã chất vấn điều này, và họ nói rằng họ không tin vào những con số đó, vì nó không có cơ sở.

Cục Quản lý Kinh doanh cũng công bố số doanh nghiệp đăng ký kinh doanh mới trong 11 tháng đầu năm nay là hơn 60 ngàn. Nhưng thực sự đâu phải tất cả các doanh nghiệp này đã hoạt động, vì vậy trong số lao động họ tuyên bố tuyển dụng vẫn không ít người thực tế chưa có việc làm. Mọi chuyện phải chờ đến khi họ vận hành thực sự, hoặc chạy đủ công suất thì các con số mới có ý nghĩa thực.”

NÔNG DÂN BỎ RUỘNG

Một thực tế đáng lo ngại khác là rất nhiều nông dân ở miền Trung, Thái Bình và một số tỉnh ở đồng bằng Bắc Bộ, vựa luá của miền Bắc Việt Nam đã “bỏ ruộng cầy” vì không thể sống nổi với số vốn và công sức bỏ ra mà còn phải đeo nợ thêm trong khi  thửa đất vẫn “chưa  phải là của mình” !

Hãy đọc một lời nhắn ngay thẳng nhưng cay đắng của Ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên chủ tịch UBND tỉnh An Giang: “Hãy làm cho nông dân yên tâm “đất là của mình” và đất không phải là thứ “gây họa” để tính bình quân đóng góp nuôi người, xây cơ sở vật chất cho xã... dưới danh nghĩa “cho dân”, cán bộ đừng vì danh nghĩa “quản lý” đất đai mà gây nên những nghiệt cảnh để dân hiểu đất không phải là của họ. Vấn đề này dễ và nhẹ vậy mà không mấy ai nghe nên mới có hậu quả như ngày nay. Khi yên tâm đất là tài sản thiêng liêng của mình, sẽ được kế thừa đời đời con cháu thì mới có việc bỏ vốn (vàng - tiền) ra mua đất (tích tụ) và liên tục đầu tư cải tạo đất, mở rộng sản xuất, chuyển dịch cây trồng, vật nuôi và có thể chuyển ngành sản xuất... thì nông sản mới có tính cạnh tranh cao. Chủ quyền đất mà không yên thì dù đất ở hay đất sản xuất cũng đều không yên lòng người.” (Bài viết của ông Nhị  gửi đến báo Tuổi Trẻ , 25/12/2013)

Đây chính là “cái lỗ hổng trong cơ chế tham nhũng, cửa quyền, coi dân như bầu sữa” của đảng và nhà nước CSVN đã được thể hiện trong Luật Đất Đai mới vừa được Quốc hội chấp thuận ngày 28/11/2013.
Bài học của các vụ dùng quân đội, công an và côn đồ thuê mướn đàn áp dân để cưỡng chế đất ở Văn Giang (Hưng Yên), Vụ Bản (Nam Định),  Tiên Lãng (Hải Phóng) và nhiều nơi khác chưa đủ cho đảng “sáng mắt sáng lòng” hay sao ?

Nhà nước CSVN cũng đã phải thừa nhận tại “Hội nghị sơ kết 5 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 7 (khóa X) về nông nghiệp, nông dân, nông thôn”, tổ chức tại Hà Nội ngày 25/12/2013:“Sau 5 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 7 vẫn còn nhiều tồn tại, hạn chế. Cụ thể, chưa ngăn chặn được suy giảm tốc độ tăng trưởng của ngành nông nghiệp. Sản xuất nông nghiệp chậm chuyển biến theo hướng hiện đại, năng suất, chất lượng, giá trị thương mại, khả năng cạnh tranh và hiệu quả sản xuất nhiều loại nông sản còn thấp.... Cơ cấu kinh tế nông thôn chậm được điều chỉnh, công nghiệp và dịch vụ ở nông thôn phát triển chậm. Mặt khác, sự gắn kết giữa công nghiệp dịch vụ với sản xuất nông nghiệp thiếu chặt chẽ. Phần lớn vật tư nông nghiệp vẫn phải nhập khẩu, nhất là máy móc, thiết bị. Quá trình phát triển nông, lâm, ngư nghiệp có nhiều yếu tố kém bền vững. Chương trình xây dựng nông thôn mới thực hiện chậm, nhiều nơi thiếu nguồn lực, trông chờ vào sự hỗ trợ của ngân sách cấp trên, nhiều khả năng không đạt mục tiêu trên 20% số xã đạt tiêu chí vào năm 2015. Đời sống cư dân nông thôn nhìn chung còn thấp. Khoảng cách giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa miền xuôi và miền núi, giữa các vùng miền có xu hướng gia tăng...” (Báo điện tử đảng CSVN)

Văn chương báo cáo như “vòi nước chảy” chung chung vô duyên, lãng nhách này không nói lên được thực trạng bi thảm của nhà nông Việt Nam.

Thực tế, theo báo Tuổi Trẻ ngày 20/12/2013 thì: “Nhiều nông dân ở phía Bắc tính toán: làm một sào lúa sau khi trừ hết chi phí mỗi tháng họ chỉ nhận được khoản lợi nhuận từ 50.000-80.000 đồng, tương đương với hai bát phở ở thành phố.”

Tình trạng ngày càng có nhiều nông dân bỏ ruộng đã phản ảnh trong báo cáo của Hội nghị ngày 15/12/2013 cho thấy trong 2 năm 2012-2013 đã có 42.785 hộ bỏ không đất canh tác 6.882,1ha và 3.407 hộ trả 433,05ha đất.

NỢ XẤU AI TRẢ?

Bây giờ đến chuyện các khỏan “nợ xấu” của khối doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và các Ngân hàng của các “nhóm lợi ích” (NLI) trong đảng.

Ủy ban giám sát tài chính quốc gia (UBGSTCQG) báo cáo: “Tình trạng nợ xấu có sự cải thiện hơn nhờ nỗ lực tái cơ cấu nợ và xử lý nợ xấu từ phía các Ngân hàng thương mại và Ngân hàng Nhà nước (NHNN). Nhờ đó đã giúp tháo gỡ khó khăn về chi phí tài chính cho doanh nghiệp (DN), tạo điều kiện thuận lợi để DN tiếp cận vốn vay dễ dàng hơn. Theo NHNN, tính đến tháng 9/2013, tổng số nợ các tổ chức tín dụng đã cơ cấu lại khoảng 300.000 tỷ đồng, chiếm 10% tổng dư nợ, trong đó khoảng 60% các khoản nợ nếu không được cơ cấu lại đã trở thành nợ xấu Tình trạng nợ xấu có sự cải thiện hơn nhờ nỗ lực tái cơ cấu nợ và xử lý nợ xấu từ phía các Ngân hàng thương mại và Ngân hàng Nhà nước (NHNN). Nhờ đó đã giúp tháo gỡ khó khăn về chi phí tài chính cho doanh nghiệp (DN), tạo điều kiện thuận lợi để DN tiếp cận vốn vay dễ dàng hơn. Theo NHNN, tính đến tháng 9/2013, tổng số nợ các tổ chức tín dụng đã cơ cấu lại khoảng 300.000 tỷ đồng, chiếm 10% tổng dư nợ, trong đó khoảng 60% các khoản nợ nếu không được cơ cấu lại đã trở thành nợ xấu.”

Nhưng con số thật của “nợ xấu” là bao nhiêu ?

Theo Ủy ban Kinh tế Quốc hội thì khỏan nợ xấu của riêng khối DNNN ước tính vào khỏang 73.000 tỷ đồng.

Các chuyên gia kinh tế, theo báo Việtnam Express ngày 24/12/2013  cho biết: “Cứ một 100 đồng GDP (Gross Domestic Product, Tổng Sản lượng Nội địa)  làm ra hiện nay có hơn 98 đồng vay nợ.”

Như thế là “làm ít mà tiêu nhiều” mà Chính phủ Việt Nam vẫn cứ lạc quan tếu: “Theo Bản tin nợ công số 2 xuất bản tháng 10/2013 của Bộ Tài chính, đến hết năm 2012, tổng nợ công của Việt Nam là 55,7% GDP, vẫn nằm trong ngưỡng an toàn theo khuyến cáo của các tổ chức quốc tế (dưới 65% GDP). Bộ Tài chính cũng như thành viên Chính phủ nhiều lần khẳng định nợ công chưa chạm trần nhưng tại các hội thảo khoa học, nhắc tới nợ công Việt Nam các chuyên gia đều không khỏi lo ngại.” (Báo Việt Nam Express, 24/12/2013)

Tiến sĩ Phạm Thế Anh - Quyền Viện trưởng Viện chính sách công và Quản lý (Đại học Kinh tế quốc dân) là một trong số người lo ngại này. Ông nói: "Nếu cộng cả nợ doanh nghiệp Nhà nước không được Chính phủ bảo lãnh và nợ đọng xây dựng cơ bản, nợ công của Việt Nam sẽ phải lên tới 98,2% GDP.”

Tiến sĩ Anh giải thích ti tiết: "Nợ công theo công bố chính thức của Việt Nam là 55,7% GDP, trong đó nợ Chính phủ 43,3%, nợ Chính phủ bảo lãnh 11,6% và nợ của chính quyền địa phương 0,8% GDP. Nếu tính cả nợ doanh nghiệp nhà nước không được Chính phủ bảo lãnh và nợ đọng xây dựng cơ bản, nợ công của Việt Nam phải lên tới 98,2% GDP.” 

Chuyên gia này còn nói thẳng: "Hạch toán không đầy đủ, thậm chí có tình trạng che giấu thông tin, khiến Việt Nam không đánh giá hết thực trạng nợ công, dẫn tới coi nhẹ những khuyến nghị điều chỉnh chính sách nhằm bảo đảm tính bền vững." (Việt Nam Express, 24/12/2013)

TỘI PHẠM XÃ HỘI

Với một nền Kinh tế như trên, tội ác xã hội đã gia tăng trong khi đạo đức con người cũng suy thoái.

Trong Báo cáo trước Quốc hội ngày 28/10/2013, Bộ trường Công an Trần Đại Quang thừa nhận : “Một số tội phạm xâm phạm trật tự xã hội như: giết người, cướp tài sản, chống người thi hành công vụ... giảm so với năm trước, nhưng tính chất tội phạm nghiêm trọng hơn, nhất là các hoạt động của các băng nhóm tội phạm dưới dạng bảo kê, siết nợ thuê, cho vay nặng lãi, cưỡng đoạt tài sản, tổ chức các hoạt động cờ bạc, cá độ bóng đá...”

Bộ Công an cho biết: “Năm 2013, tội phạm giết người do nguyên nhân xã hội chiếm 86,1% trong tổng số các vụ giết người, nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ những bột phát tức thời trong gia đình, trong quan hệ xã hội. Hầu hết số đối tượng gây án phạm tội lần đầu, chưa có tiền án tiền sự, tình trạng giết người thân trong gia đình xảy ra nhiều cho thấy sự xuống cấp về đạo đức xã hội đáng báo động.

Bên cạnh đó, nhiều sới bạc hoạt động mang tính chất chuyên nghiệp, gắn với cho vay nặng lãi, có sự tham gia của nhiều đối tượng có tiền án tiền sự, tình trạng cá độ bóng đá qua mạng internet ngày càng tinh vi, đánh bạc xuyên quốc gia.”

“Về tội phạm xâm phạm trật tự quản lý kinh tế đã xảy ra nhiều vụ gây hậu quả nghiêm trọng trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng. Tội phạm về tham nhũng (tham ô, môi giới hối lộ, nhận hối lộ) được phát hiện ở nhiều lĩnh vực, tập trung trong lĩnh vực quản lý tài sản công, đầu tư công, quản lý sử dụng đất đai, đầu tư xây dựng cơ bản.”

Bộ trưởng Trần Đại Quang đổ lỗi cho tình hình tội phạm phức tạp gia tăng “do nhiều nguyên nhân, trong đó tình hình kinh tế khó khăn, số lượng người thất nghiệp gia tăng, ảnh hưởng tới an sinh xã hội; tác động tiêu cực từ các ấn phẩm đồi trụy, các trò chơi bạo lực trên mạng internet, công tác phòng ngừa của các lực lượng chức năng có phần còn hạn chế; Trách nhiệm thi hành công vụ của một bộ phận cán bộ, công chức chưa đáp ứng yêu cầu.”

Viện trưởng Viện KSND tối cao Nguyễn Hòa Bình cũng báo cáo với Quốc hội rằng: “Tình trạng hoạt động của các băng nhóm tội phạm có tính chất xã hội đen diễn biến phức tạp trở lại, nhiều vụ phạm tội xuất phát từ đòi nợ thuê, cho vay nặng lãi.”

Có một khía cạnh đau lòng mà Bộ Công an phải nhìn nhận là đó đây đã có tình trạng các viên chức chính quyền và lực lượng Công an  nhúng tay vào “dịch vụ” bảo kê cho các băng đảng để được ăn chia và che giấu tội phạm.

Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Nguyễn Văn Hiện khuyến cáo: “Chính phủ cần đánh giá kỹ tình trạng một bộ phận cán bộ chức quyền trong cơ quan nhà nước tại cơ sở có biểu hiện bảo kê để các doanh nghiệp, băng nhóm hoạt động theo kiểu xã hội đen trên một số lĩnh vực như khai thác tài nguyên khoáng sản, vật liệu xây dựng, vận chuyển hành khách.” 

Ông nói: “Nhiều vụ việc ngang nhiên tồn tại nhưng cơ quan chức năng ở một số địa phương không xử lý được.”

Trong khi đó, tại một Hội nghị ngày 6/12 tại Sài Gòn, Thiếu tướng Công an Trần Trọng Lượng - Phó tổng cục trưởng Tổng cục cảnh sát phòng chống tội phạm đánh giá: “Tại một số địa phương đã hình thành các băng nhóm hoạt động tội phạm có tổ chức, chuyên thực hiện việc đòi nợ thuê, bắt giữ người trái pháp luật, cưỡng đoạt tài sản, cho vay lãi nặng, tổ chức các hoạt động cờ bạc, bảo kê.

Cầm đầu các băng nhóm tội phạm này là các đối tượng có nhiều tiền án, tiền sự; chủ yếu hoạt động núp bóng dưới danh nghĩa các công ty, tổ chức…

Điển hình như băng nhóm Mai Đức Vượn (tức Tộ “tích”) ở Hải Phòng; băng Vi “ngộ” ở Thanh Hóa, băng Tú “khỉ” ở Hưng Yên; băng Dũng “mặt sắt” ở Quảng Ninh; băng Tý “điên” ở TP.HCM; băng Mười Thu ở Bình Dương…

Các băng nhóm tội phạm có tổ chức có mối quan hệ chặt chẽ nhau, hành vi đan xen nhau, đặc biệt là tội phạm về ma túy, tội phạm kinh tế. Các băng nhóm sử dụng vũ khí nóng gây án, băng nhóm cướp, cưỡng đoạt tài sản…có chiều hướng gia tăng, phức tạp.”  (ViệtNam Net, 06/12/2013)

Đại diện Bộ Công an cũng báo cáo: “Ngoài các lý khác còn có nguyên nhân xuất phát từ chính lực lượng phòng chống tội phạm, chưa chú trọng nghiệp vụ, cá biệt có 1 số cán bộ trong cơ quan Nhà nước, cơ quan bảo vệ pháp luật có dấu hiệu làm ngơ, “bảo kê” cho tội phạm.”

Đại Tướng Trần Đại Quang - Ủy viên Bộ Chính Trị, Bộ trưởng Bộ Công an cũng nhìn nhận cho rằng: “Những năm qua, tội phạm nói chung và tội phạm có tổ chức nói riêng có diễn biến phức tạp, tinh vi.”

Với tình hìng xã hội như thế, thay vì tập trung nhân lực và tài nguyên vào công tác bảo vệ an sinh-xã hội cho dân thì đảng CSVN, cũng đồng thời dùng các biện pháp “phòng, chống tội phạm” để đàn áp người dân đi khiếu kiện đòi công bằng và đòi quyền được sống trong dân chủ và tự do.

Thậm chí Nhà nước còn cho phép Công an “bắn” dân với những trường hợp rất mơ hồ và không bảo đảm có thể  ngăn chặn sự lạm dụng và tùy tiện của lực lượng an ninh.

Những điều quy định và cho phép trong Nghị định 208/2013/ND-CP do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 17/12/2013 “Quy định các biện pháp phòng ngừa, ngăn chặn và xử lý hành vi chống người thi hành công vụ”  theo đề nghị của Bộ Công an.

Một số Điều quan trọng như sau:

Điều 5. Các hành vi bị nghiêm cấm

3. Đối với tổ chức, cá nhân khác:

a) Không chấp hành các quy định của pháp luật; không chấp hành sự điều hành, hướng dẫn, yêu cầu của người thi hành công vụ; chống đối hoặc cản trở người thi hành công vụ thực hiện nhiệm vụ;

b) Lợi dụng quyền tự do, dân chủ, tín ngưỡng, tôn giáo để lôi kéo, xúi giục, kích động người khác chống người thi hành công vụ;

c) Xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm và tài sản của người thi hành công vụ; xâm hại tài sản, phương tiện của cơ quan nhà nước, của lực lượng thi hành công vụ;

d) Các hành vi khác nhằm chống người thi hành công vụ.

Về trường hợp có “tập trung đông người”, Nghị định viết :

4. Trường hợp tập trung đông người chống người thi hành công vụ thì tiến hành các biện pháp vận động, thuyết phục đối tượng chấm dứt hành vi vi phạm; trường hợp cần thiết phải tiến hành các biện pháp cưỡng chế theo quy định của pháp luật về bảo đảm trật tự công cộng nhằm giải tán đám đông; ngăn chặn, bao vây, khống chế, cô lập, bắt giữ đối tượng cầm đầu, tổ chức, xúi giục.

5. Trong trường hợp cần thiết, cấp bách hoặc người có hành vi chống người thi hành công vụ sử dụng vũ khí quân dụng hoặc vũ khí thô sơ tấn công người thi hành công vụ thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm và từng trường hợp cụ thể, người thi hành công vụ được sử dụng vũ lực, công cụ hỗ trợ và các phương tiện, thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ hoặc nổ súng để phòng vệ chính đáng, tấn công, khống chế, bắt giữ người có hành vi chống người thi hành công vụ. Việc nổ súng trong khi thi hành nhiệm vụ được thực hiện theo quy định tại Điều 22 Pháp lệnh quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ và các quy định khác của pháp luật có liên quan.

******

Điều 22. Của Pháp lệnh viết về “Quy định nổ sung” gồm:

1. Khi làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia, việc nổ súng của Quân đội nhân dân, Dân quân tự vệ thực hiện theo quy định của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, việc nổ súng của Công an nhân dân thực hiện theo quy định của Bộ trưởng Bộ Công an.

2. Khi thi hành nhiệm vụ bảo đảm an ninh, trật tự có tổ chức, việc nổ súng tuân theo mệnh lệnh của người có thẩm quyền. Khi thi hành nhiệm vụ độc lập, việc nổ súng tuân theo các nguyên tắc sau đây:
a) Phải căn cứ vào từng tình huống, tính chất, mức độ hành vi nguy hiểm của đối tượng để quyết định việc nổ súng;

b) Chỉ nổ súng khi không còn biện pháp nào khác để ngăn chặn hành vi của đối tượng và sau khi đã cảnh báo mà đối tượng không tuân theo. Nếu việc nổ súng không kịp thời sẽ đe dọa trực tiếp đến tính mạng, sức khỏe cho bản thân hoặc người khác hoặc có thể gây ra những hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác thì được nổ súng ngay;

c) Không nổ súng vào đối tượng khi biết rõ người đó là phụ nữ, người tàn tật, trẻ em, trừ trường hợp những người này sử dụng vũ khí, vật liệu nổ tấn công hoặc chống trả, đe dọa tính mạng, sức khỏe của người thi hành công vụ hoặc người khác;

d) Trong mọi trường hợp nổ súng, người sử dụng súng cần hạn chế thiệt hại do việc nổ súng gây ra.

3. Các trường hợp nổ súng gồm:

a) Đối tượng đang sử dụng vũ lực, vũ khí, vật liệu nổ trực tiếp đe dọa đến tính mạng người thi hành công vụ hoặc người khác;

b) Đối tượng đang sử dụng vũ khí, vật liệu nổ tấn công hoặc đe dọa sự an toàn của công trình quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia, mục tiêu quan trọng được bảo vệ theo quy định của pháp luật;

c) Đối tượng đang thực hiện hành vi cướp súng của người thi hành công vụ;

d) Đối tượng đang sử dụng vũ khí gây rối trật tự công cộng có thể gây hậu quả rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng;

d) Đối tượng đang đánh tháo người bị giam, người bị dẫn giải do phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, tái phạm nguy hiểm; người bị giam, giữ, bị dẫn giải, bị áp giải do phạm tội đặc biệt nghiêm trọng đang chạy trốn hoặc chống lại;

e) Được phép bắn vào phương tiện giao thông cơ giới đường bộ, phương tiện giao thông đường thủy nội địa để dừng phương tiện đó trong các trường hợp sau, trừ phương tiện giao thông của các cơ quan đại diện ngoại giao, cơ quan lãnh sự nước ngoài, cơ quan đại diện tổ chức quốc tế:

Đối tượng điều khiển phương tiện đó tấn công hoặc đe doạ trực tiếp đến tính mạng người thi hành công vụ hoặc người khác;

Khi biết rõ phương tiện đó do đối tượng phạm tội điều khiển cố tình chạy trốn, trừ trường hợp trên phương tiện có chở khách hoặc có con tin;

Khi biết rõ trên phương tiện cố tình chạy trốn có đối tượng phạm tội hoặc vũ khí, vật liệu nổ trái phép, tài liệu phản động, bí mật nhà nước, ma túy số lượng lớn, tài sản đặc biệt quý hiếm, bảo vật quốc gia, trừ trường hợp trên phương tiện có chở khách hoặc có con tin;

g) Động vật đang đe dọa đến tính mạng và sức khỏe của người thi hành công vụ hoặc người khác.

4. Người được giao sử dụng súng không phải chịu trách nhiệm về thiệt hại khi việc nổ súng đã tuân thủ quy định tại Điều này và các quy định khác có liên quan của pháp luật.

Nhưng khi Chính quyền CSVN tìm mọi cách để chống dân theo điều được gọi là “bảo vệ an ninh Tổ quốc trong tình hình mới”, theo Nghị quyết Trung ương 8/XI,  họp từ 30/9 đến ngày 9/10/2013 thì họ lại không dám nhắc gì đến đe dọa chiếm đóng Việt Nam của Trung Cộng đang đến từng ngày qua nhiều hình thức từ Quân sự ở Biển Đông  đến bao vây Kinh tế và khống chế bằng Chính trị-Ngọai giao.

Đấy là hình ảnh của nước Việt Nam trong tay đảng CSVN vào cuối năm 2013.

12/2013



'Đảng đang tan rã từ bên trong'

Cập nhật: 10:24 GMT - thứ năm, 26 tháng 12, 2013

Media Player

Ủy ban Kiểm tra thuộc Đảng ủy khối Dân chính Đảng TP HCM vừa tuyên bố khai trừ Đảng đối với ông Phạm Chí Dũng hôm 25/12.
Tuyên bố này được đưa ra khoảng ba tuần sau khi ông nộp đơn xin ra khỏi Đảng hồi 5/12.
Trả lời BBC ngày 26/12, ông Phạm Chí Dũng nói quyết định này là nhằm mục đích "ngăn chặn làn sóng bỏ Đảng, thoái Đảng."
"Theo một báo cáo năm 2012 của một cơ quan Đảng thì có tới 36-40% các đảng viên không sinh hoạt đảng. Theo nguồn tin mà tôi có thì con số đảng viên hưu trí không sinh hoạt Đảng còn cao hơn, khoảng 50%," ông nói.
"Đó là một thực trạng mà Đảng đang phải đối phó: Bị mất lòng tin và có dấu hiệu tan rã từ bên trong," ông Dũng nói.


Đỗ bến vinh quang!



Trung Quốc: Nổ lớn xé toạc trung tâm mua sắm

Xem tin nguồn: http://ttxva.org/trung-quoc-no-lon-xe-toac-trung-tam-mua-sam/#ixzz2oej4N03o 
Follow us: thongtanxavanganh on Facebook
Nổ lớn ở TQ (1)

Nổ lớn ở TQ (2)

Bài Học Ngày 13/12/81 tại Ba Lan và Tình Hình Đấu Tranh Dân Chủ tại Việt Nam Ngày Nay.

From: hien1340
Date: Tue, 24 Dec 2013 07:00:57 -0800
Subject: PHAN VAN SONG :Bài Học Ngày 13/12/81 tại Ba Lan và Tình Hình Đấu Tranh Dân Chủ tại Việt Nam Ngày Nay.



On Monday, December 23, 2013 7:46 PM, SUTTON VO <> wrote:
Thưa quý bạn,
Đọc được bài viết phân tích tình hình chính trị Việt Nam "Bài Học Ngày 13/12/1981" tại Ba Lan tôi vội chuyển đến quý bạn để cùng tường lãm.
Tôi hy vọng bài viết nầy của Tiến Sĩ Phan Văn Song là một viên thuốc bổ tăng lực cho phong trào "đứng dậy" của người dân trong nước, đồng thời là một liều thuốc chữa bệnh mù lòa của một số kẻ "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản" để họ được sáng mắt, không tiếp tục làm tay sai cho đảng cướp CSVN nữa.
Thân ái chào quy bạn.
Võ Văn Sĩ


On Sunday, December 22, 2013 12:51 PM, Anh Nguyen <> wrote:
 Bài Học Ngày 13/12/81 tại Ba Lan vàTình Hình Đấu Tranh Dân Chủ tại Việt Nam Ngày Nay.
Phan Văn Song
Rồi sẽ có một ngày

1/ Ba Lan 1981 :

Ngày 13/12/1981, đúng hơn vào đêm 13/12/1981 (đêm thứ Bảy qua Chủ nhật).tại Ba Lan, Tướng W. Jaruzielski (với hình ảnh quen thuộc với quần chúng thế giới và anh em  chúng ta như viên ttướng với cặp mắt kiếng đen), lãnh tụ đảng và nhà nước cộng sản Ba Lan, Chủ tịch Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc Ba Lan, công bố Thiết quân Luật nghĩa là Quân Luật đặc biệt cho một quốc gia rrong tình trạng chiến tranh.

Thiết quân Luật, là từ nay Dân luật bị bãi bỏ, chỉ có Quân Luật, có nghĩa là  từ nay truất mọi quyền công dân như tự do đi lại, tự do ngôn luận. Thiết quân Luật, là ban đêm giới nghiêm, cấm đi lại, Thiết quân Luật là, tạo những khu vực cấm đi lại, cấm hôi họp, tụ họp ngoài đường, vì chế độ quân đội thay thế chế độ cảnh sát, được quyền nổ súng bất cứ lúc nào, bắn, bỏ tù, đưa đi đày không cần xét xử.
Thiết quân Luật là huy động 70 ngàn binh sĩ quân đội, hàng chục ngàn lính dự bị, 30 ngàn viên chức cảnh sát công an nội vụ, 1.750 xe tăng và 1.400 xe bọc thép, 500 chiến xa, 9.000 xe hơi cơ giới, phi đội máy bay trực thăng và máy bay vận tải được sẳn sàng phục vụ các đợt đàn áp. 

Điện thoại vô hiệu hóa, giới nghiêm từ 19 giờ đến 6 giờ sáng, cấm công dân thay đổi nơi cư trú, ngưng phát hành báo chí (trừ báo của đảng và quân đội), phá sóng radio nước ngoài phát vào Ba Lan, đình chỉ công dân xuất cảnh, tạm thời đóng cửa các trường học…

Nhưng Thiết quân Luật ở Ba Lan lúc bấy giờ, cũng để tái lập lại hệ thống phân phối hàng hoá bằng tem phiếu cho nhiều mặt hàng thiết yếu như thịt, bơ, chất béo, bột, gạo, sữa cho trẻ sơ sinh, v.v.,  kiểm soát nguồn cung cấp cho các cửa hàng và đe dọa an ninh quần chúng bằng kiểm soát phân phối  năng lượng cho mùa đông sắp tới. 

Thực sự  mà nói, dùng Thiết quân Luật  như vậy, nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ, thực hiện với món vũ khí chế độ tem phiếu, (và cũng như tất cả nhà cầm quyền các quốc gia độc tài và cộng sản trên thế gìới) kiểm soát toàn bộ dân chúng mình qua bao tử và sự sanh hoạt sống còn hằng ngày của người dân.

 Lý do chính thức được nêu ra là vì tình hình trong nước Ba Lan lúc bấy giờ mất an ninh do sự chống đối của Phong trào Đoàn Kết-Solidarnosc, và nền kinh tế xấu do khủng hoảng. Nhưng mặc dù có tăng thêm sự kềm kẹp, mặc dù có tăng thêm sự đàn áp cũng vẫn  không dấu nổi sự sợ hãi của nhà nước cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ. 

Phải, đúng vậy, nhà cầm quyền cộng sản Ba Lan đang hoang mang và hoảng sợ, thấy rõ đối thủ chánh trị của họ là phong trào Công đoàn Đoàn Kết chính là nguyên nhân của tình trạng khó khăn từ chánh trị đến kinh tế lúc bấy giờ, do phản kháng, do đấu tranh toàn bộ của dân chúng Ba Lan. Mặc dù sử dụng gần như độc quyền các phương tiện truyền thông đại chúng (của) nhà nước (đài phát thanh , truyền hình , báo chí)  tất cả chú trọng vào tuyên truyền và phá hoại Công đoàn Đoàn kết, tìm mọi cách hạ bớt uy tín của Công đoàn trong ảnh hưởng xã hội.

 Thế nhưng mặc dù với các phương tiện truyền thông đại chúng ấy để chống lại phe đối lập với phương tiện nhỏ hơn nhiều, đối lập vẫn và đã tạo được một thế đứng vững chải, nhờ phổ biến những tư tưởng đã bị cấm đoán bởi chủ nghĩa Cộng sản, như Dân chủ, Nhơn quyền, Tự do ngôn luận …, và rộng rãi hơn nữa đã đề nghị một mô hình xã hội và chánh trị hấp dẫn, buộc nhà nước cộng sản phải đặt một “nền cai trị mới” từ nay biến thành một cuộc  ”chiến tranh chống  nhân dân”. Thiết quân Luật là một bắt buộc !

Thực sự mà nói, Thiết quân Luật phải bắt buộc  được đưa ra thôi , không làm sao hơn được. Sau 16 tháng, sau hàng loạt cuộc đình công trong những năm 1980 dẫn đến việc thành lập Công đoàn Đoàn Kết và làm tan vỡ nền tảng cộng sản của nền chánh trị ở Ba Lan.

Kết quả hãi hùng : Mười ngàn công an, an ninh, mật vụ tham gia chiến dịch “Cây thông” bắt giữ những người được cho là nguy hiểm đối với an ninh quốc gia, đưa họ tới các nhà tù và những trung tâm giam giữ đã được chuẩn bị trước.

Chỉ riêng trong tuần đầu tiên của thiết quân luật, trong các nhà tù và trại giam đã có khoảng 5 ngàn người. Trong giai đoạn Thiết quân luật, có khoảng 10 ngàn người bị bắt giữ trong 49 trại giam trên cả nước, đa số gồm các nhà lãnh đạo của Công đoàn Đoàn Kết, trí thức liên kết với họ và nhà các hoạt động đối lập dân chủ. Bốn ngàn người trong số này đã bị buộc tội và có án tù, hàng ngàn công nhân bị sa thải,  gần 2.900 người tự tử trong năm 1981, hàng trăm ngàn người dưới 35 tuổi đã bỏ chạy khỏi Ba Lan sang các nước phương Tây.


Hơn  44 năm dưới ách cai trị của chế độ cộng sản, ngày 13/12/1981 là một ngày được đánh dấu là một ngày đặc biệt trong lịch sử cận đại Ba Lan.
Trong một bài nhận định của nhà bình luận Lê Diễn Đức đăng trong RFA việt ngữ ngày hôm qua 12/12/3013, nhà bình luận đã nêu những lý do thầm kín và thực sự sau đây :
« Lý do thực sự là nỗi sợ hãi bị mất quyền lực của chế độ cộng sản, tức là mất kiểm soát đối với phong trào công đoàn độc lập và các phe phái khác nhau trong Đảng Cộng sản không đi đến thỏa thuận về hình thức và phạm vi cải cách hệ thống chính trị và kinh tế, trong khi sụt giảm mạnh sự hỗ trợ công chúng cho chính sách của nhà cầm quyền. Theo một cuộc thăm dò xã hội vào thàng 6/1981, chỉ có 24% số người được hỏi tin tưởng vào chính phủ, còn tới 62% ủng hộ Công đoàn Đoàn kết.

Lý do quan trọng hơn là mối đe dọa can thiệp quân sự của các nước trong khối Hiệp ước Warszawa. Tuy nhiên, trong ngày 13/12/1981, sau khi ban hành thiết quân luật, không thấy có sự di chuyển nào của quân đội  Xô Viết. Bộ Ngoại giao Mỹ cũng đã ban hành một tuyên bố trong đó nói rằng “không thấy dấu hiệu di chuyển của quân đội Liên Xô”. » (hết trích).
Vì nhà cầm quyền Ba Lan lúc bấy giờ vẫn ngó về Mạc tư Khoa, vẫn chờ ý kiến quyết định của Thiên triều Xô Viết và …và …vẫn không quên hai biến cố : Budapest 1956, và gần hơn Praha 1968. Xin nhắc lại hai biến cố ấy để chúng ta người Việt Nam ngày nay cảnh giác và không quên (đối với chánh sách ngoại Việt-Hoa ngày nay) : 

1956 : Cuộc nổi dậy tại Budapest, thủ đô Hungaria :
Ngày 23/10/1956, nhơn dân thành phố Budapest xuống đường biểu tình chống nhà nước cộng sản Hung. Biểu tình biến thành nổi loạn. Nổi khao khát tự do, nổi khao khát cởi mở được ấp ủ từ ngày Staline qua đời.

Tám tháng trước, vào tháng 2 năm 1956, Nikita Khrouchtchev, Đệ nhứt Bí thư của Đảng Cộng sản Xô Viết, đả phá hạ bệ chỉ trích người tiền nhiệm mình là Xì ta Lin trong một bản báo cáo mật tại Đại hội thứ XX của Đảng Cộng sản Xô Viết tại Mạc tư Khoa.

Ngày 28/06/1956, tại Poznan, Ba Lan, một cuộc đình công công nhơn được biến thành một cuộc nổi dậy đòi dân chủ. Mạc tư Khoa lo lắng và buộc Đảng cộng sản Ba Lan đặt nhà cải cách ( vẫn cón là đảng viên Đảng Cộng sản Ba Lan) Wladyslaw Gomulka, một cựu tù nhơn bất đồng chánh kiến với Staline từ những năm trước, lên cầm quyền nhà nước Ba Lan. 

Tại Hungaria, ngày 23/10, dân chúng Hung cũng đòi Imre Nagỵ (đọc Nog), một đảng viên ôn hòa của Đảng Cộng sản Hung đang bị thất sủng từ tháng Tư 1955, trở lại cầm quyền. 

Đảng Cộng sản và Nhà nước Hung chấp nhận, mời Nagy trở lại nắm chánh phủ nhưng thiết lập ngay Thiết quân Luật và  kêu gọi quân đội Xô Viết đang đóng quân chung quanh thủ đô Budapest, đem quân đội vào nhập vào thủ đô mình, giúp mình xây dựng lại an ninh và trật tự. Thoạt đầu quân Xô Viết cũng vào làm trật tự, nhưng nhẹ nhàng không đụng chạm mạnh và rút đi ngày 27/10. 

Thế nhưng, dân chúng Hung tưởng bở, nghĩ rằng thời cơ đã đến rồi, Hungaria nay đã giải phóng dành lại Độc lập rồi. Đất nước đang sống lại, sôi sục,  nổi bùng. Dân chúng xuống đường rầm rộ ngày 30/10 và tại Budapest chiếm trụ sở Đảng Cộng sản Hung, hành hung, giết hại nhơn viên kể cả những người không liên hệ chi với chế độ đáng ghét ấy. 

Thủ tướng Imre Nagy cũng say cơn chiến thắng, Ông tuyên bố từ nay sẽ đi vào con đường Dân chủ và Đa nguyên. Ngay ngày 1 tháng 11, thành lập một chánh phủ liên hiệp, và tuyên bố từ nay Hungaria sẽ ra khỏi Khối Warszava.

Thật là quá quắc ! Liên Xô không chấp nhận ! Chúa Nhựt, 4 tháng 11, Hồng quân Liên Xô tràn ngập Budapest, 8 sư đoàn, hàng trăm chiến xa T 54,  thứ tối tân nhứt của Liên Xô thời bấy giờ (vẫn có mặt trên chiến trường Việt Nam 20 năm sau). Phe nổi dậy gồm, công nhơn, thợ thuyền sanh viên trí thức, gậy đá, súng trường súng lục anh hùng tử thù nhưng cuối cùng thua.  Kết quả cuộc đàn áp : 200 ngàn tử vong, 160 ngàn tỵ nạn chánh trị tại các quốc gia Tây Âu. Imre Nagy bị xử tử, bị treo cổ vài tháng sau.  

1968, Mùa Xuân Praha, thủ đô Tiệp Khắc :.Với Alexander Dubček, được bầu chọn đứng đầu Đảng Cộng sản  Tiệp Khắc vào tháng Giêng 1968, Tiệp Khác đang đi vào con đường cải tổ quan trọng với mục tiệu tạo một « con đường Xã hội Chủ Nghĩa Nhơn bản », sẽ xóa bỏ chế độ kiểm duyệt, sẽ phục hồi quyền lợi và chức vụ các viên chức đảng viên đã bị tù tội cách chức, cho về vườn qua những cuộc thanh trừng đầy màu sắc Xì ta Lin của những năm 1950. 

Sẽ chuyển nền kinh tế do Nhà nước lãnh đạo và chỉ định thành một nên kinh tế tự do, phóng khoáng (thời gian ấy chưa có từ ngữ và quan niệm kinh tế thị trường, vi từ ngữ tư bản đối kỵ nên chỉ dùng từ libéral-tự do thôi !), nền ngoại giao và chánh sách ngoại giao cũng sẽ được cải tổ, sẽ mở rộng ra khỏi khối Xã hội Chủ nghia anh em, sẽ có tự do tôn giáo …vân…vân …. 

Mặc dù chương trình cải tổ không đụng chạm đến nền tảng và vai trò của Đảng và chủ thuyết Cộng sản như Hungarie năm 1956, những tư tưởng và đề nghị cải tổ cũng đem đến một ảnh hưởng rất lớn cho xã hội Tiệp lúc bấy giờ. Trong một quốc gia mà cái thế địa lý rát chiến lược như Tiệp Khác lúc bấy giờ là một nguy hiểm đối với Liên Xô và khối

Warszawa. Thất vậy Tiệp Khắc, là đầu tàu, là riếng mối. Tiệp Khắc nằm làm biên giới giữa hai khối của cuộc chiến tranh lạnh : Mỹ/Nga. NATO/Warsawa ! Tiệp khắc xé rào là một nguy hiểm cho Liên Xô và …Đông Âu và khối Warsawa ! (cũng như ngày nay, Ukraina đối với Liên Bang Nga vậy). Vì vậy phải tung đòn trừng phạt, để chận đứng mọi âm mưu. Lực lượng quân đội và xe tăng khối Warsawa (trừ Roumanie) tràn xâm chiếm Praha trong hai ngày 18 và 20 tháng 8 (Radio Hà Nội vổ tay chào mưng ngày Giải Phóng Praha). Mặc dù sự hổ trợ, ủng hộ của Đảng Cộng sản Tiệp khắc, họp Đại Hội bất thường ngày 22/8, mặc dù dư luận thế giới la ó, phản đối, …các nhà lãnh đạo của nhà nước Tiếp đều bị bắt giải đi Mặc tư Khoa để xét xử, một nhóm lãnh đạo khác được Liên Xô đặt lên thay thế…
Mùa Xuân Praha thất bại, thế nhưng Mùa Xuân Praha cũng để một dấu ấn vĩnh viễn trong trí nhớ của nhơn loại. 

« Năm 1968 - Tổng Thống và anh hùng Tiệp Khắc Vaclav Havel nói trong bài diễn văn kỷ niệm 30 năm Mùa Xuân 68 – là năm của của quyền công dân được sống lại, là năm của nhơn phẩm được xây dựng trở lại và cũng là năm sự mà mọi con người lấy lại đức tin  là có thể thay đổi được xã hội - L’année ’68 fut avant tout celle du renouveau de la citoyenneté, de la reconstruction de la dignité humaine et de la croyance des citoyens dans la possibilité de changer la société ».
 

Hãy trở lại với  Ba Lan :Quy mô đàn áp của nhà cầm quyền Ba Lan lớn và tàn bạo như vậy nhưng không dập tắt được phong trào đấu tranh. Ngay trong thời gian Thiết quân luật, các cuộc biểu tình vẫn nổ ra. Trong ngày quốc tế Lao động 1/5/1982 hàng chục ngàn người đã xuống đường phản đối tình trạng thiết quân luật với biểu ngữ “Thiết quân luật là bất hợp pháp”.

 Ngày 31/8/1982, người Ba Lan đồng loạt xuống đường biểu tình tại 34 tỉnh thành, kỷ niệm 2 năm này ngày ký “Thoả thuận Tháng Tám”, là thoả thuận mà trong đó nhà nước cộng sản cho phép Công đoàn Đoàn kết hoạt động hợp pháp. Hơn 5.000 người đã bị bắt giữ, 3.000 người bị tòa án buộc các tội khác nhau, một số tờ báo bị đóng cửa và 800 nhà báo bị sa thải.

Thế giới lên án mạnh mẽ và cô lập Ba Lan. Mỹ và nhiều nước phương Tây tuyên bố bao vây kinh tế Ba Lan, nhưng đồng thời viện trợ tiền bạc, vật chất cho Công đoàn Đoàn Kết.

Ngày 22/07/1983 nhà cầm quyền cộng sản buộc phải tuyên bố chấm dứt tình trạng chiến tranh, (nhưng vẫn không bãi bỏ Thiết quân Luật), và giải thể Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc. 

Cuộc tranh đấu với chế độ cộng sản vẫn tiếp diễn quyết liệt và tới tháng 6/1989, tức 6 năm sau khi tình trạng Thiết quân Luật được bãi bỏ, những người cộng sản mới chấp nhận ngồi vào bàn tròn đàm phán. Ngày 4/09/1989 cuộc bầu cử tự do đầu tiên trong các nước cộng sản được tiến hành, khởi đầu cho sự sụp đổ toàn bộ hệ thống cộng sản tại châu Âu.

2/ Việt Nam 2013 :Năm 2013 sắp tàn, nhơn ngày 13 tháng 12 của Ba Lan, chúng ta thử so sánh với tình hình ngày nay ở Việt Nam. Tình hình đấu tranh dân chủ trong nước nay đã chín mùi. Chưa bao giờ cái hoảng cái sợ đã thay đổi chủ như lúc nầy. Trong nước, người dân đã hết sợ nhà cầm quyền rồi, mặc dù Công An vẫn đàn áp, vẫn dùi cui, vẫn quấy nhiểu đời sống dân lành.

Vì sợ Nhà nước cộng sản Việt Nam đã đuổi không cho cháu Nguyễn Phương Uyên đi học. Vì sợ đã dùng Công An người đánh các bloggers Hoàng Dũng, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm Gấu), Trần Hoàng Hận, Nguyễn Tiền Tuyến…. Vì sợ đã đánh các bloggers Facebook Trung Hiếu Hiếu, Fb Hoàng Bùi.  Vì sợ đã dùng ngoại giao nhờ cảnh sát Thái bắt  giữ Đặng Chí Hùng, Trương Quốc Huy và Lê Văn Quang.

Vì không còn sợ nữa nên ngày nay, càng ngày càng nhiều bloggers ra mặt, mặc tù tội, mặc bị đánh đập, hành hung, mặc bị bắt mặc ở tù. Vì không còn sợ nữa nên Hội Phụ Nữ Nhân quyền Việt Nam đã được thành lập và công khai ra mắt. Vi không còn sợ nữa nên Mạng bloggers ở Việt Nam ra mắt chào mừng ngày Nhân quyền quốc tế 10 tháng 12 năm 2013 nầy.

Ngày nay, những Phạm Chí Dũng, những Lê Hiếu Đàng đăng công khai kêu gọi bỏ thẻ Đảng, xé thẻ Đảng và tuyên bố Đảng Cộng sản là thoái hóa, là tụt hậu, là ảo tưởng, là bịp bợm. Nhưng ngày nay vẫn còn chưa rầm rộ xôm tụ như Ba Lan ngày xưa. Mặc dù ngày nay các bloggers trong nước các nhà đấu tranh dân chủ, đấu tranh cho Nhơn quyuền đều được Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại ủng hộ, được bạn bè quốc tế ủng hộ.

Hôm Chúa Nhựt 8 tháng 12 vừa qua tại Paris, Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam cùng các đoàn thể Việt Nam Hải ngoại ở Paris và vùng phụ cận, cùng với  các tổ chức quốc tế bạn ngoại quốc như hội Phóng Viên Không Biên Giới-Reporters Sans Frontières và Hội Luật sư Không Biên giới- Avocats sans Frontières, cả hai đều có trụ sở đặt tại Paris đã tổ chức vinh danh ba nhà đấu tranh cho Nhơn quyền và Dân chủ, Trần Huỳnh Duy Thức, Luật sư Lê Quốc Quân và nhà đấu tranh bảo vệ công nhơn Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Buổi lễ thành công với gần 200 người tham dự cả Việt lẫn Pháp.

Ngày hôm sau, thứ hai 9 tháng 12, tại Viện Đại học INSA (Institut National des Sciences Appliquées-Viện Khoa học Ứng dụng Quốc gia) của thành phố Rennes, nơi nhà đấu tranh dân chủ và blogger Nguyễn Tiến Trung đã học và tốt nghiệp, Hội Amnesty International-Ân Xá Quốc tế cùng các giáo sư trong Hội ủng hộ Nguyễn Tiến Trung đã tổ chức một buổi lễ ký tên, tố cáo và kêu gọi Nhà nước Việt Nam hãy thả Nguyễn Tiến Trung. 

Buổi họp báo vào 5 giờ chiều tại Hội trường Quốc tế thành phố với gần 50 người tham dự và buổi thảo luận cùng các sanh viên tại trường Đại học vào 19 giờ quy tụ những gương mặt chánh trị địa phương Pháp, các Thầy cũ của Trung, các Thầy của Trường, những sanh viên của Trường và anh em chúng tôi, một phái đoàn đến từ Paris.

Chúng tôi người viết được Amnesty International chiếu cố mời làm nhơn chứng vì chúng tôi người viết là người đã chịu ơn Hôi Ân Xá Quốc tế đã tranh đấu can thiệp vào những năm 1979/1980 để chúng tôi được thả ra khỏi tù Cộng sản và nhờ vậy “bị hay được” trục xuất khỏi Việt Nam.

Phong trào đấu tranh trong nước càng ngày càng cao, phong trào ủng hộ Hải ngoại càng ngày càng mạnh, phong trào bạn bè quốc tế càng ngày càng dâng cao. Nhớ lại những năm ’80 khi Phong Trào Công Đoàn Đoàn Kết Solidarnosc dân cao độ, chúng tôi lúc ấy ở Pháp, tất cả giới trí thức Pháp, tất cả giới thợ thuyền, công nhơn, trí thức đều mang trên ngực áo huy hiệu Solidarnosc.
Việt Nam ngày nay chưa tới tầm ấy. Lúc xưa thế giới trừng phạt Ba Lan và giúp đở Solidarnosc. Việt Nam ngày nay chưa được như vậy !  Nhà bình luận Lê  Diễn Đức không ngần ngại đánh giá

“ Ở Việt Nam, một cuộc biểu tình chỉ bao gồm mấy chục người, an ninh mật vụ với con số gấp hai ba lần, gom vào một chuyến xe buýt chở đi là chấm dứt, thật chẳng có nghĩa bao nhiêu. Thực chất đây chỉ là một cuộc tập họp nhỏ tự phát của những người yêu nước, thiếu hẳn sự  vận động quần chúng,hoặc quần chúng là một bầy đang sống trong sợ hãi, thờ ơ với thời cuộc, ngu lâu không thể thuyết phục được. Con đường vì dân chủ, tự do của Việt Nam, vì thế, còn rất dài” (hết trích)

Sự thật có thể như vậy nhưng nếu: Đừng sợ đàn áp, đừng sợ dùi cui. Tinh thần đấu tranh phải nở rộ trong mọi từng lớp, mọi giai cấp, mặc đàn áp, mặc dùi cui.

Bài viết nầy nhắc ngày 13 tháng 12 1981 tại Ba Lan là để nhắc đến sự đàn áp khủng khiếp của Đảng Cộng sản. Bất cứ Đảng Cộng sản nào. Đảng Cộng sản Tàu không ngần ngại cho xe tăng nghiến học sanh và sanh viên, nhuộm đỏ Quảng Trường Thiên An Môn. Thiết quân Luật  Ba Lan chứng minh cho chúng ta thấy rằng, chẳng có bất kỳ chế độ độc tài cộng sản nào ôn hoà cả. Để giữ chế độ, nhà cầm quyền cộng sản nào cũng sẵn sàng dùng bạo lực với quy mô lớn, quân đội cũng được bổ sung vào lực lượng đàn áp. Càng gần đến ngày sụp đổ, nhà cầm quyền càng hung hăng và tàn bạo hơn.

Từ khi chế độ cộng sản sụp đố (năm 1889) hàng năm người Ba Lan vẫn kỷ niệm ngày 13/12 như là một biến cố lịch sử không thể nào quên. Còn rất nhiều người đang sống là nhân chứng của biến cố này.

Vào năm 2006, tại quốc hội Ba Lan, A. Kwasniewski, một cựu bộ trưởng thời cộng sản, Tổng thống Ba Lan dân chủ, đã chính thức xin lỗi nhân dân và xem ngày này là một tội ác cộng sản. Trong năm 2006, theo Viện Tưởng nhớ Quốc gia Ba Lan, một cơ quan được thành lập sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, chuyên điều tra tội ác chống lại Ba Lan, số người chết do bị bắn hoặc bị đánh đập trong giai đoạn 1981-1989 khoảng 1000 người.

Ngày 16/3/2011 Toà án Hiến pháp của Ba Lan dân chủ đã phán quyết việc ban hành tình trạng chiến tranh đã vi phạm các nguyên tắc về tính hợp pháp của chính hiến pháp của nhà nước cộng sản bấy giờ.

Tuy nhiên, bạo lực đã không làm lùi bước ý chí tranh đấu. Người Ba Lan đã chịu dấn thân, hy sinh, tù đày. Trong hơn một năm rưỡi, số người bị bắt giam và có án tù lên tới 10 ngàn người, đã nói lên rằng, cái giá của tự do rất đắt và cuộc tranh đấu vì dân chủ đòi hỏi một tinh thần bền bỉ, kiên cường. Mong Việt Nam kiên cường như vậy, và mong ngày mai dân tộc Việt Nam ta sẽ thành công như dân Ba Lan. Mong lắm !

Ghi Chú:Lê Diễn Đức Ngày 13 tháng 12 Một biến cố đau thương RFA việt ngữ, 12 tháng 12 2013
Đặc biệt cám ơn Lê Diễn Đức đã không hẹn mà gặp, giúp đở chúng tôi trong việc tham khảo.
Pologne. La loi martiale de 1981, un moindre mal. Courrier International Paris 12 janvier 2012
Pologne la loi martiale de 1981, hors la loi. Presse européenne Paris,  17 mars 2011
12 décembre 1981, l’état de siège est proclamée en Pologne Le Monde du 16 dec 2011
L’insurrection hongroise : Le Monde,  Paris, 19 Octobre 2006 :
Le Printemps de Prague . Document Bibliothèque Nationale française Paris 2013.
Hồi Nhơn Sơn ngày 13 tháng 12 năm 2013,
Vinh danh Ba Lan và Solidatnosc
Phan Văn Song

Thái-Dương thành, DEC-26-13

Quý nhân P)VT (MO) kính,
- Kể cả lũ Ủy-viên đảng CSVN còn than thì huống hồi gì đồng-bào của chúng ta trong cũng như ngoài nước.
- CSVN chỉ phục vụ cho cá-nhân 3 triệu mấy đảng-viên của chúng chớ chúng màng gì đến đất cát của tiền-nhân đến giống nòi của chủng-tộc.
- Trong 192 nước trên thế-giới thì coi như nước VN của chúng ta đứng gần hạng bét đó quý nhân.
- Còn so-sánh với “China red” như quý nhân đề-cập thì NP kính vắn tắt :

CSVN vs CS

Cũng thời Cộng-Sản như người ta.
Hà-Nội than ôi nhục bỏ bà !
Bình-Nhưỡng miệt-mài làm Hỏa-tiễn.
Bắc-Kinh thỉnh-thoảng viếng Hằng-nga.
Phố-phường, cầu cống ... văn-minh cận.
Hãng-xưởng, thợ-thuyền ... tiến-bộ xa.
Nhục-nhã Việt-Nam do lũ ngốc,
Ủy-viên, lãnh-tụ ... thú sanh ra.

TDT, DEC-26-13
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.

Ngô-Phủ

Cam Bốt tổng nổi dậy sẽ ảnh hưởng tới VN ?

From: Son Dang <d>
Date: Thu, Dec 26, 2013 at 1:50 AM
Subject: [TINH-NGHE-SI] Fwd: Cam Bốt tổng nổi dậy sẽ ảnh hưởng tới VN ? [6 Attachments]
To: Son Dang <D>
Cc:

 
[Attachment(s) from Son Dang included below]


Hy vọng Cambodia sẽ là Poland ở Đông Á khởi đầu cho sự sụp đổ của các nước CS còn sót lại





Cam Bốt tổng nổi dậy sẽ ảnh hưởng tới VN ? 





Nhìn sang nước láng giềng Cam Bôt, bao giờ đến VN chúng ta ?
Độc tài, tàn bạo, tham nhũng sẽ bị lật đổ sớm. Chúng đã chiếm chính quyền hàng mấy chục năm rồi.
KG tin tức và hình ảnh cuộc biểu tình vĩ đại tại Cam Bốt bắt đầu từ Thứ Tư vừa rồi, kéo dài trong những ngày qua....




  • Nó sẽ ảnh hưởng đến thời cuộc Việt Nam và Trung Hoa vì chánh quyền do Bắc Kinh hỗ trợ và Việt Nam sẽ bị chấn động dây chuyền

Cambodia opposition begins 3 days of protests

Thomas Maresca, Special for USA TODAY 7:42 p.m. EDT October 23, 2013

Thousands protest against longtime ruling party and disputed July election.

PA230153
(Photo: Thomas Maresca for USA TODAY)
Story Highlights
  • The opposition CNRP had its strongest-ever showing in July, winning 55 of 128 seats in parliament
  • The marchers were led by opposition leader Sam Rainsy
  • The USA and European countries have not congratulated ruling party
SHARE 36 CONNECT 11 TWEET 1 COMMENTEMAILMORE
PHNOM PENH, Cambodia ­— Thousands of people took to the streets of the capital in a blazing afternoon sun Wednesday to demonstrate against the government's longtime ruling party accused of corruption and voter fraud.
The protesters, supporters of the opposition Cambodia National Rescue Party (CNRP), are challenging the results of Cambodia's July 28 national election. The group alleges that the election was full of irregularities, including the removal from voting rolls of more than 1 million voters.
The CNRP had its strongest-ever showing in July, winning 55 of 128 seats in parliament, but is convinced that the ruling Cambodia People's Party (CPP), which has held power for more than three decades, kept down its vote totals.
PA230349
Cambodia National Rescue Party party leader Sam Rainsy, right, arrives at the U.N. Office of the High Commissioner of Human Rights in Phnom Penh, Cambodia.(Photo: Thomas Maresca for USA TODAY)
Chanting "Change!" and wearing headbands with slogans such as "Where's My Vote?" and "Long Live Democracy," the marchers were led by opposition leader Sam Rainsy to the headquarters of the United Nations High Commissioner for Human Rights.
There they delivered boxes full of petitions carrying more than 2.3 million thumbprints of petitioners demanding an impartial investigation of the election.
Lima Orn, 34, a piano teacher in Phnom Penh, and his friends were handing out handmade stickers that said "Khmer (Cambodians) need to love Khmer. We need true justice and democracy."
"Don't cheat us," he said. "You cannot do this to our nation anymore."
Sieng Vam, a 28 year-old student came from Prey Veng province, about 80 miles away, to join the march.
"The CNRP is seeking the truth," he said. "There's no justice."
Protesters planned to deliver official petitions to several other foreign embassies over the next two days, including the U.S. Embassy.
U.S. Embassy spokesman Sean Macintosh said the embassy would follow its normal procedures in accepting the petition from the CNRP but it did not support one political party or candidate over another.
"The United States urges both parties to seek resolution of electoral disputes through peaceful dialogue that serves the best interests of the Cambodian people and promotes reforms," he said.
France, Australia and Japan have acknowledged the victory of CPP, which is led by strongman Hun Sen. But the USA and other European countries have withheld their congratulations. Since the July election, the CNRP has refused to take its seats in the government.
"Hun Sen presided over a fundamentally flawed election," said Brad Adams, Asia director of Human Rights Watch. "Democratic leaders should skip the congratulations and instead insist on an independent investigation into malfeasance at the polls."
Wednesday's protest was the third since the election. It went far better than the previous demonstrations. In September a protester was killed and several were injured in skirmishes with police.
While most observers agree there were serious improprieties in the election, not all are certain that an appeal to the international community will bring results.
"The world is going to work with the Hun Sen regime," said Carlyle Thayer, a Southeast Asia expert at the University of New South Wales in Canberra, Australia. "The most realistic thing is to ... focus on real grievances — land seizures, abuses of power — and use these against the government in support of reform."
Despite solid economic growth in recent years, serious issues of corruption, land seizures and human rights violations have caused wide discontent. Cambodia ranked 157th out of 176 countries in the 2012 Transparency International Corruption Perceptions Index.
Meach Sovannara, a parliamentary candidate and media director for the CNRP, said Wednesday's protest brought out 60,000 people.
"This is incredible," said Mu Sochua, CNRP leader who won a parliamentary seat in July. "We've opened a new page in the culture of Cambodia. Non-violence, treating people with respect.
"Here is hope, here is freedom. Everywhere else is darkness."

http://www.usatoday.com/story/news/world/2013/10/23/cambodia-protests/3169129/








Second Day Of Protests In Cambodia




Một hình thức khác của đàn áp tôn giáo


Một hình thức khác của đàn áp tôn giáo


Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-12-26

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12262013-anoth-form-reli-perse.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Linh mục Trần Sĩ Tín ở Nhơn Hòa, Chư Pưh, tỉnh Gia Lai
Linh mục Trần Sĩ Tín ở Nhơn Hòa, Chư Pưh, tỉnh Gia Lai
Files photos




Trong dịp lễ Giáng sinh vừa qua linh mục Trần Sĩ Tín có quyên góp được một số chăn mền để giúp cho trẻ mộ côi tại Tây nguyên. Do già yếu ngài nhờ một số giáo dân mang số quà này đi phát nhưng lại bị chính quyền địa phương ngăn chặn, sách nhiều và thậm chí đánh đập một thanh niên công giáo người J’rai khiến anh phải nhập viện.
Tinh thần bác ái của các tôn giáo luôn là những lời dạy đầu tiên cho tín đồ và thực thi tinh thần ấy vừa là niềm tin cũng vừa là ý chí tiến gần tới thượng đế hơn qua những công việc cụ thể giúp đỡ người nghèo, chia sẻ thực phẩm quần áo với kẻ thiếu ăn, thiếu mặc. Thăm viếng người già nua kể cả an ủi người trong chốn lao tù. Những hành động bác ái làm cho xã hội gần nhau hơn và trong ý nghĩa nào đó xã hội sẽ bớt được điều ác, điều xấu khi con người hướng tới việc thiện nhiều hơn.
Ngăn cản tôn giáo làm từ thiện?
Giáng sinh là cơ hội để người công giáo thực hiện tinh thần bác ái. Trong tinh thần đó, mặc dù là một động đoàn bé nhỏ tại Nhơn Hòa, Chư Pưh, tỉnh Gia Lai linh mục Trần Sĩ Tín cũng quyến góp được một số chăn mền để giúp trẻ mồ côi tại vùng sâu vùng xa trong huyện.
Số chăn mền ít ỏi này được các thanh niên công giáo người J’rai giúp linh mục Tín mang phân phát cho các cháu trước ngày Giáng Sinh. Thế nhưng một trong những thanh niên ấy là anh Kpuih Bơp, thường trú tại Plei Chep, Ayun đã bị ông Bí thư xã Ayun là Nguyễn Văn Đạt vô cớ đánh đập khiến anh phải nhập viện vì nội thương.
Anh Kpuih Bơp cho chúng tôi biết như sau:
-Họ không cho phát nó đánh. Nó là người Kinh bí thư đánh. Nó bắt cởi áo nó kéo xuống đất nó đánh không biết tại sao nữa đau lắm. Nó nói không cho phát.
Họ không cho phát (chăn, mền) nó đánh. Nó là người Kinh bí thư đánh. Nó bắt cởi áo nó kéo xuống đất nó đánh không biết tại sao nữa đau lắm. Nó nói không cho phát
Anh Kpuih Bơp
Theo lời anh Kpuih Bơp viết tờ tường trình gởi cho linh mục Tín thì vào ngày 17 tháng 12 vừa qua sau khi nhận chăn mền anh đã tới Plei Hoăk thì bị công an thôn ngăn không cho phân phát. Anh Kpuih Bơp về nhà một người bạn ở làng H’rông thì bị ông Bí thư Nguyễn Văn Đạt dẫn nhiều người tới đây tìm đánh anh.
Không những đánh đập anh Kpuih Bơp ông Đạt với tư cách bí thư xã còn ra lệnh cho công an nhận nước anh Kpuih Bơp bất kể trời mùa đông giá buốt. Cũng may cho anh là nhân viên theo ông Đạt đều là người J’rai nên họ không tuân lệnh ông để tra tấn đồng bào của mình.
Linh mục Trần Sĩ Tín giải thích rõ hơn về vụ việc xảy ra đối với anh Kpuih Bơp:
-Anh Bớp nói rằng tôi nhờ anh ấy đem chăn mền cho các bé mồ côi trong những ngày lạnh giá trên Tây nguyên này rồi thì ông Đạt ông ấy ngăn chặn.
Linh mục Trần Sĩ Tín chụp với các bé Jrai trước nhà nguyện tỉnh Gia Lai năm 1969. Files photos
Linh mục Trần Sĩ Tín chụp với các bé Jrai trước nhà nguyện tỉnh Gia Lai năm 1969. Files photos

Ngăn chặn xong thì thôi, sau đó anh ấy đem về không phát nữa. Anh ấy lên nhà một người bạn nói chuyện thôi và trong khi hai người đang nói chuyện với nhau thì ông kia ông ấy tới lôi anh ấy từ trên nhà sàn, tóm áo lôi xuống đất đánh đập túi bụi, dẫm lên người anh ấy khi anh bị ngã xuống đất. Ông này chẳng nói chẳng rằng gì cả theo mình thấy ông ấy tức vì anh Bớp đi phân phát chăn mển nhưng lúc ấy anh ta chỉ giữ khoảng 6 cái chăn thôi nhưng ông Đạt ông ấy không muốn mặc dù anh này chưa đem đi phát nhưng lại đánh anh ấy như vậy.
Ông Bí thư Nguyễn Văn Đạt đã kéo anh Kpuih Bơp từ trên nhà sàn xuống đất và thẳng tay đánh đập anh mà không đưa ra một lý do nào ngoại trừ việc không cho anh mang chăn mền cho trẻ mồ côi. Cha Tín thuật lại hành động đánh đấm này của ông Đạt đối với anh Kpuih Bơp:
-Đánh vào màng tang vào bụng vào ngực vào ức anh này sau đó phải về nhà nằm hai ngày. Đau lắm anh ấy đau lắm và anh ấy nói là không thở được nữa. Anh ấy đau lâu ngày ở chỗ bụng, ngực phải nằm nhà thương mấy ngày. Tôi nghĩ rằng một trong lý do ông này đánh anh Bớp vì anh ấy theo đạo.
Ông này chẳng nói chẳng rằng gì cả theo mình thấy ông ấy tức vì anh Bớp đi phân phát chăn mển nhưng lúc ấy anh ta chỉ giữ khoảng 6 cái chăn thôi nhưng ông Đạt ông ấy không muốn mặc dù anh này chưa đem đi phát nhưng lại đánh anh ấy như vậy
Linh mục Trần Sĩ Tín
Khi chúng tôi hỏi anh  có giấy tờ chứng minh của nhà thương việc anh bị đánh hay không anh Kpuih Bơp cho biết:
-Không biết đâu, không có. Bác sĩ nói về thì về thôi trong ngực đau lắm chườm nươc đá.
Linh mục Trần Sĩ Tín kể lại những sai trái mà ngài thường gặp tại vùng cao. Càng xa thành phố bao nhiêu thì tự do tôn giáo càng bị đàn áp bấy nhiêu, linh mục Tín kể:
-Tôi là linh mục đồng thời là hạt trưởng. Những người nhờ giúp đỡ những người nghèo thì tôi đi hết các làng, các vùng. Cái xã này gọi là xã Ayun là một xã trong huyện ChưSê của tỉnh Gia Lai. Tôi có thể đi bất cứ chỗ nào. Bây giờ tôi già rồi không còn đi nữa tôi hay nhờ anh em họ đi giùm.
Chỗ xã Ayun này thì không được tự do gì. Xã Ayun này thuộc vùng sâu vùng xa thì công giáo là một vấn đề bị họ cấm rồi vì vậy khi nào đụng tới vấn đề tôn giáo thì họ lồng lên như thế. Không thể nói đến tôn giáo trong cái xã này. Ai có ý theo đạo thì sẽ bị trù dập, khai trừ. Chỗ đó ngay chính tôi với tư cách linh mục khi vào đó cũng không được và lý do là họ nói rằng cái xã này không có đạo.
Chỗ xã Ayun này thì không được tự do gì. Xã Ayun này thuộc vùng sâu vùng xa thì công giáo là một vấn đề bị họ cấm rồi vì vậy khi nào đụng tới vấn đề tôn giáo thì họ lồng lên như thế
Linh mục Trần Sĩ Tín
Không những cấm việc hành đạo, nhiều địa phương còn tự ý cấm đoán luôn những công tác thiện nguyện của người dân. Lý do địa phương đưa ra thường không thuyết phục được ai như lời linh mục Tín kể:
-Họ bảo nhà nước không thiếu gì trong kho đó đầy tất cả áo quần chăn mền! Ông Đạt ông ấy nói là nhà nước không thiếu. Khi chúng tôi hỏi tại sao không phát cho dân đi thì ông ấy làm thinh.
Nhìn lại tất cả sự việc mà anh Kpuih Bơp và linh mục Trần Sĩ Tín kể người ta thấy một điều rõ rệt đó là ở những nơi mà quốc tế không thể nào để mắt tới sẽ không bao giờ hiện hữu quyền tự do tôn giáo. Chính quyền trong khi luôn lớn tiếng tuyên truyền về điều này thì ông Bí thư Nguyễn Văn Đạt ra sức đập phá tất cả mọi điều hay ho nhất của trung ương dàn dựng.
Giáo dân nói chung và đồng bào sắc tộc J’rai theo công giáo tại Ayun nói riêng nghĩ rằng ông Nguyễn Văn Đạt chỉ là một Bí thư cấp xã đã có quyền sinh sát, xem thường một chính sách lớn của nhà nước như thế, vậy thì quyền hạn của các cấp cao hơn sẽ to đến mức nào?


VRNs (26.12.2013) – Gia Lai – Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh anh Kpuih Bơp, một giáo dân Jrai, khi anh này giúp cha Trần Sĩ Tín, DCCT, phát mền giúp trẻ mồ côi và người nghèo chống lạnh mùa đông tại Tây Nguyên, vào ngày 17.12.2013 vừa qua.
Cha Trần Sĩ Tín viết: “Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh anh Kpuih Bơp đến phải nằm viện, phải chăng vì anh Kpuih Bơp là người Công Giáo? Ông chống lại chủ trương đoàn kết tôn giáo chăng? Ông chống lại chủ trương quyền tự do tôn giáo chăng? Ông muốn phân biệt đối xử với người có đạo chăng? Ông không muốn xã hội hóa xóa đói giảm nghèo chăng? Xin cũng nên biết cho rằng số chăn mền đó là do người lương muốn chia sẻ cho người dân tộc nghèo. Tôi chỉ là trung gian được tin tưởng. Người ta không tin tưởng vào những người như Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun”.
Sau đây là nguyên văn Lời tố cáo của cha Trần Sĩ Tín và tường trình của anh Kpuih Bơp.
VRNs sẽ theo dõi và tiếp tục đưa tin về trường hợp này.
—-

LỜI TỐ CÁO

13122602
Anh Kpuih Bơp, người bị bí thư xã Ayun đánh
TÔI, LINH MỤC TRẦN SĨ TÍN, thường trú tại Plei Kly Phun, Nhơn Hòa, Chư Pưh, Gialai, xin thông tin đến dư luận cả nước về trường hợp anh Kpuih Bơp bị Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh:
Trong những ngày lạnh giá tháng 12 Tây Nguyên 2013, có người hảo tâm chia sẻ một số chăn mền cho các em mồ côi jrai thiếu thốn. Tôi có nhờ anh Kpuih Bơp đem chia số chăn mền đó cho các em mồ côi thiếu thốn nhất. Xã Ayun là vùng sâu vùng xa, thiếu thốn nhất. Tôi đã 73 tuổi không còn đủ sức đi tới một vùng xa như vậy. Vả lại anh Kpuih Bơp biết rõ những ai thiếu thốn hơn cả, vì số chăn mền không có đủ cho mọi người. Thế mà anh Kpuih Bơp bị ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh dã man, sai pháp luật.
Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư Xã Ayun đánh anh Kpuih Bơp mà đến các công an viên dưới quyền ông cũng phải hỏi: Tại sao? Vì tội gì? Lại còn ra lệnh cho các công an viên nhận nước anh Kpuih Bơp! Tại sao ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun thù hằn dân mình như thế? Ông có còn là “đầy tớ của dân” nữa không? Mà ông Đạt đánh anh Kpuih Bơp với tư cách gì? Chủ Tịch? Công An? … Đây là một ví dụ điển hình về chế độ độc quyền, độc đảng, độc tài ở Việt Nam.
Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh anh Kpuih Bơp vào những chỗ hiểm như thế, phải chăng vì anh Kpuih Bơp là người dân tộc Jrai? Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun chống lại chủ trương đoàn kết dân tộc chăng? Chống lại chủ trương tôn trọng các quyền của người dân tộc bản địa chăng? Muốn chia rẽ dân tộc chăng?… Ông kỳ thị chủng tộc, ông khinh thị người dân tộc… Ông có dám hành động như vậy đối với môt người Kinh không?…
Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun đánh anh Kpuih Bơp đến phải nằm viện, phải chăng vì anh Kpuih Bơp là người Công Giáo? Ông chống lại chủ trương đoàn kết tôn giáo chăng? Ông chống lại chủ trương quyền tự do tôn giáo chăng? Ông muốn phân biệt đối xử với người có đạo chăng? Ông không muốn xã hội hóa xóa đói giảm nghèo chăng? Xin cũng nên biết cho rằng số chăn mền đó là do người lương muốn chia sẻ cho người dân tộc nghèo. Tôi chỉ là trung gian được tin tưởng. Người ta không tin tưởng vào những người như Ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun.
Tôi tố cáo thái độ và hành xử của ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun trước dư luận. Tôi xin hoàn chịu trách nhiệm về tờ tố cáo này.
Làm tại Nhơn Hòa, Chư Pưh, ngày 24 tháng 12 năm 2013.
Lm. Trần Sĩ Tín, DCCT

Sau đây là tường trình của anh Kpuih Bơp

 1312260
13122601
Gửi cha Trần Sĩ Tín.
Tên con là Kpuih Bơp, sinh quán Plei Chep.
Vào mùa lạnh, cha nhờ con đem chăn mền cho các em mồ côi. Con đi Plei Hoăk. Công an thôn cản không cho chia. Con không chia. Con mang về. Con tới chơi nhà một người bạn ở làng Hrông. Con đang chuyện trò với bạn con, ông Nguyễn Văn Đạt, Bí Thư xã Ayun, ông không nói với con (gì cả), túm lấy cổ áo con, lôi con xuống đất. Ông đánh con vào ức, vào màng tang. Con ngã xuống đất. Mấy công an viên đi theo ông, nói với ông Bí Thư: “Sao đồng chí đánh Bơp, nó có tội gì? Cứ như thể nó ăn cắp hả?” Ông Bí Thư nói với các công an viên: “Các anh không chịu lôi nó xuống nước hả”.
Công an viên Plei Dơlam dẫn con về xã. Phó công an Bắc là người Kinh làm giấy, kêu con ký, con không biết là giấy tờ gì. Anh công an viên Plei Hoăk tịch thu hết chăn mền rồi cho con về nhà.
Con nằm ỏ nhà 2 ngày. Ama Ban đưa con đi bệnh viện Mỹ Thạch (Chưsê). Các bác sĩ siêu âm, chụp X quang, cho con nằm viện cho tới hôm nay.
Các thanh niên muốn đánh, con không cho. Từ hôm ông ấy đánh con, con chỉ có cầu nguyện mà thôi.
Người viết
Tên con
Kpuih Bơp.


__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link