Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 30, 2014

Thêm một chữ "Hèn" thật vĩ đại của "đảng ta"

 on behalf of; Minh 70/2
đảng cộng sản Việt Nam đi ngược lại lợi ích dân tộc...

-Việt Nam đang phải đối mặt với không ít bế tắc chính trị, khó khăn kinh tế và bất ổn xã hội
-Hiện chỉ còn vài nước trên thế giới theo Chủ nghĩa cộng sản như Việt Nam chế độ cộng sản Việt Nam hiện tại là một Đảng độc tài tham nhũng  99.9% quan chức cộng sản Việt Nam dính vào tham nhũng đảng cộng sản Việt Nam chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình, của đảng mình, của phe nhóm hay người thân của mình 
-Chế độ độc tài đẫm máu Assad ở Syria đã cướp đi hơn 130 ngàn sinh mạng
-Việt Nam cần Nelson Mandela Việt để giúp Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản và hàn gắn, hòa giải những vết thương, xung đột quá khứ để tiến tới dân chủ, tự do, bình đẳng và phát triển 
-Đã đến lúc toàn Dân Việt Nam đoàn kết cho lợi ích của dân tộc Việt Nam
-Trả lại Tự Do cho Dân Tộc Việt Nam
-Chủ nghĩa xã hội đã chết trong lòng Dân Việt Nam
đảng cộng sản Việt Nam chỉ còn trên danh nghĩa chứ không còn trong lòng Dân Việt Nam
-Tự do và Dân Chủ lành mạnh đòi hỏi sự tham dự của tòan --Dân trong và ngoài nước Việt Nam
-Tự do và Dân Chủ đòi hỏi nỗ lực và hy sinh đóng góp
-Cơ Hội Tự do và Dân Chủ Cho Việt Nam đang ở trong tay tất cả mọi người
-Vai trò lịch sử của cả dân tộc Việt Nam không một ai có thể bỏ qua


__._,_.___



Thêm một chữ "Hèn" thật vĩ đại của "đảng ta"
J.B Nguyễn Hữu Vinh


Hoàng Sa, lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc

Năm 1974, ngay khi hai anh em Bắc Việt và Trung Cộng cộng sản thề nguyền "môi hở, răng lạnh" đang trong cơn lửa nồng cuồng nhiệt của những cuộc giao hoan tập thể mang danh "Phe Xã hội Chủ nghĩa", thì tên đàn anh tham lam Trung Cộng đã đưa quân xâm lược quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Hoàng Sa, lãnh thổ không thể tách rời của đất nước, của Tổ Quốc – Điều đó được ghi trong sử sách từ bao đời. Thế nhưng, khi tên xâm lược bành trướng dùng vũ lực chiếm lấy phần lãnh thổ này từ tay người em ruột thịt miền Nam của mình, thì Bắc Việt không hề "hở môi sợ răng lạnh". Họ đã coi ý thức hệ Cộng sản hơn tất cả những gì là dân tộc, Tổ Quốc.

Đó cũng chính là nguyên tắc của Cộng sản quốc tế. Ở đó chỉ rõ rằng: "Khi có mâu thuẫn giữa lợi ích của phong trào Cộng sản và Công nhân Quốc tế với lợi ích của Dân tộc, đất nước, thì người Cộng sản phải hi sinh lợi ích dân tộc cho phong trào Cộng sản Quốc tế".

Ở đây, Hoàng Sa đã rơi vào tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc này, chỉ vì ý thức hệ cộng sản đã chi phối hành động của người Cộng sản khi người anh em Miền Nam ruột thịt của mình đã đổ máu xương giữ gìn bờ cõi nhưng lại khác ý thức hệ Cộng sản.

Và những người cộng sản Bắc Việt đã im tiếng.

Kể từ đó một phần lãnh thổ của Tổ Quốc chúng ta đã rơi vào tay bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh tròn 40 năm. Tròn 40 năm, máu xương các liệt sỹ anh hùng Miền Nam Việt Nam đã ngã xuống vì hòn đảo dấu yêu của Tổ Quốc. 40 năm đánh dấu một sự ô nhục, đánh dấu những gian khổ, đau thương của người dân Việt trong nỗi nhục mất lãnh thổ, biển đảo của Tổ Quốc.

40 năm, dù ngời Cộng sản Việt Nam có kêu gào là vĩ đại, là vô địch… thì tất cả chỉ là những lời nói sáo rỗng và vô nghĩa, thậm chí là lừa bịp khi lãnh thổ thiêng liêng vẫn dưới gót dày quân xâm lược, khi mà người lãnh đạo sáng suốt đã không bảo vệ được người dân.

Đê tiện, hèn và mạt

Để che lấp tội ác để tổn thất lãnh thổ vào tay Trung Cộng, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã không từ một thủ đoạn nào để che đậy.

Họ đã cố tình quên đi biến cố này. Không những họ cố tình quên, mà họ đã cố tình xóa đi những ký ức của người dân Việt về Hoàng Sa. Bao nhiêu năm qua, biết bao người đã bị tù đày, bị trấn áp, bị xếp vào "thế lực thù địch" chỉ vì đã không thể quên Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của Tổ Quốc mình. Thậm chí, người dân dám hô lên Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam đã bị thẳng tay trừng trị.

Một người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược bị công an đánh đập dã man.

Tất cả đều được giải thích 
"Đã có Đảng và Nhà nước lo" .Thế nhưng, đảng và nhà nước càng lo, thì lãnh thổ càng mất đi vào tay giặc, mất đi một cách âm thầm, nhẹ nhàng và rất "hữu nghị và biết ơn" kẻ thù. Quả thực, họ đã nói được những điều đó mà không hề ngượng mồm, thì kể ra đã là một thành tích đáng nể.

Nhưng, người dân Việt Nam không hề quên.

Và hôm nay, người dân Việt Nam kỷ niệm biến cố đau thương đó.

Tư cách, thái độ và bộ mặt qua hành xử

Giá như, ở Việt Nam, có một nhà nước chỉ cần biết người dân muốn gì, chứ không cần phải "của dân, do dân, vì dân"như những lời tuyên truyền hoa mỹ. Giá như ở Việt Nam có một đảng lãnh đạo không cần phải "sáng suốt, tài tình, là đội quân tiên phong, là đạo đức văn minh", mà chỉ cần một đảng thuộc về đất nước, dân tộc này thôi. Thì việc tưởng niệm, ghi nhớ phần lãnh thổ đang trong tay giặc, tưởng nhớ và ghi ơn những người đã ngã xuống vì lãnh thổ thiêng liêng là việc nhà nước phải tổ chức.

"Công nhân" khẩn trương thi công cho kịp tiến độ?


Sản phẩm của Công Nhân thi công là đây.


Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam

Nhưng, như đã nói, chỉ vì chúng ta có đảng sáng suốt tài tình, có nhà nước của dân, do dân, vì dân… nên sáng nay,
19/1/2014 người dân đã phải tự tổ chức việc tưởng niệm 40 năm Hoàng Sa rơi vào tay giặc trong sự hằn học của nhà cầm quyền.

Bắt đầu từ những ngày trước, nhiều nhóm cán bộ, công an đã được đưa đến từng nhà "khuyên bảo và vận động", những hành động này trong một chế độ công an trị, thực chất là những lời đe dọa đối với người dân nhằm ngăn chặn người dân đến cuộc tưởng niệm này.

Ngay từ sáng, mọi ngả đường quanh khu vực Hồ Hoàn Kiếm đã được huy động như thời chiến tranh. Các ngả đường là xe công an, xe chở lính, xe bắt người, xe phá sóng, rào sắt… đã bày binh bố trận đằng đằng sát khí.

Khi chúng tôi đến, một khung cảnh khá lạ diễn ra ngay dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ, hai người đang cầm máy cắt đá bụi mù tung trời, tiếng cắt đá như xé rách màng tai của những người đến gần. Lực lượng công an không sắc phục hoặc một số người trong sắc phục bảo vệ bao vây dày đặc và hăm dọa. Hàng đoàn người xô đẩy, lôi kéo và trấn áp những người đến khu vực này. Khi được hỏi: Đây là hành động gì? Những người này trả lời: "Đây là công trường đang thi công, công nhân đang làm việc khẩn trương cho kịp tiến độ".

Trong vai "công nhân" – Phó đồn Công an?

Nhưng, người dân đã phát hiện rất nhanh, người "công nhân" đang cầm ngược tay máy cắt nát nham nhở những viên đá kia, chính tên là 
Nguyễn Tuấn Khiên, phó đồn công an phường Tràng Tiền, người dân ở đây thường gọi anh ta là Khiên đồng cô với số điện thoại +849120998888.

Sau khi bị phát hiện, hai người "công nhân" bỏ đi, thì thay vào đó là hàng loạt loa phóng thanh được sử dụng. Những chiếc loa công suất lớn mang dòng chữ CAND đã được huy động tối đa. Vấn đề là sử dụng những cái loa đó là một sự sỉ nhục cho nền văn minh cộng sản mà đảng tự xưng là "đạo đức, là văn minh".

Những chiếc loa của Công an đồng loạt do những người không mặc sắc phục ghé tập trung vào từng người yêu nước mà tha hồ hò hét. Kèm theo một đám lâu la mặt mũi bặm trợn nhìn rất côn đồ, hung hãn đi theo. Dù loa chĩa vào mặt, ghé thẳng vào tai mà hét hết công suất bất cứ ai từ cụ già đến em nhỏ, nhưng nếu ai động vào loa, thì đám cô hồn lập tức hành động.

Một vị khách nữ quốc tế được hệ thống loa ưu tiên để đuổi ra khỏi khu vực.

Người cầm loa, là một người có khuôn mặt lỳ lợm, cái nhìn luôn nhìn lảng tránh hoặc nhắm mắt lại gian xảo khi người dân hỏi anh ta là ai. Anh ta tự xưng là bảo vệ công trường thi công. Nhưng, người dân đã xác định được anh ta chính là Đinh Quốc Phòng, là Trung tá công an đồn Tràng Tiền, có số điện thoại +84 915900152.

Những màn gây sự, đẩy đuổi người dân hết sức thô lỗ và thiếu văn hóa đã được thự hiện. Nhìn những hành động này, những ai đã chứng kiến sẽ hiểu căn nguyên vì sao ở Việt Nam ngày nay, các thứ tệ nạn, sự suy đồi đạo đức đang từng ngày, từng giờ hoành hành trong xã hội.

Hài hước nhất là ngay sau khi những người yêu nước đặt hoa tưởng niệm, hô vàng Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam đi khỏi khu vực đài tưởng niệm một lúc thì "Công trường tượng đài Lý Thái Tổ" đã được thi công gấp rút cho kịp tiến độ cũng đã tự động hoàn thành tự bao giờ và không một bóng người nào làm việc.

Những hành xử của nhà cầm quyền hôm nay tại vườn hoa Lý Thái Tổ và Bờ Hồ Hoàn Kiếm đã là những đúc kết và lời giải thích đơn giản và đầy đủ cho xã hội hôm nay đang trượt những bước dài xuống hố diệt vong. Ở đó dối trá trắng trợn, ngang nhiên chẳng hề biết ngượng, hành xử thô lỗ với người già, phụ nữ là chuyện hẳn nhiên, bạo lực với bất cứ ai bất chấp luật pháp, chỉ cậy số đông và sức trâu bò… đó là những điển hình để đưa xã hội đi đến chỗ suy đồi. Nhất là khi những hành động đó được sử dụng để ngăn cản lòng yêu nước của người dân, thì sự suy đồi càng tăng gấp bội.

Và trên hết, là sáng nay, người dân không chỉ ở Việt nam mà khắp nơi trên thế giới chứng kiến một nhà nước hành động không thể dùng từ nào khác là đê tiện, hèn hạ, nhục nhã và bẩn thỉu khi đối xử với những người dân giàu lòng yêu nước.

Điều còn lại: Nỗi nhục nhã lớn lao và sự hèn hạ vĩ đại.

Cơ đồ đất nước Việt Nam với con số 4.000 năm lịch sử chưa bao giờ nguội tắt ngọn lửa đấu tranh chống bọn Bành trướng phương Bắc. Huyết quản mỗi người dân Việt Nam bao ngàn đời qua vẫn luôn sục sôi khí thế chiến đấu giữ gìn đất nước, bờ cõi.

Tiền nhân đã dặn rằng: "Một thước núi, một tất sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ? Phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần…Nếu dám đem một thước, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì tội phải tru di…". – Lê Thánh Tông 1473. Chính vì vậy, qua bao đời nay, cha ông ta, người dân ta vẫn khẳng định rằng "Sông núi nước Nam, vua Nam ở. Rành rành định phận tại Sách Trời" và khẳng định chắc chắn rằng "Cớ sao lũ giặc đến xâm phạm. Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời". Và thực tế, bao lần quân giặc phương Bắc với quân hùng, tướng mạnh đã tháo chạy "về đến nước, vẫn tim đập chân run" – Nguyễn Trãi, Đại Cáo Bình Ngô.

Kết quả là qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước với các chế độ khác nhau bên cạnh nước láng giềng to xác và tham lam, lãnh thổ Tổ Quốc ta vẫn vững bền.

Những thời đại, chế độ mà đảng cộng sản đã dành cho những ngôn từ bẩn thỉu như Phong kiến thối nát và ngay cả chế độ thực dân xâm lược đã tồn tại ở Việt Nam qua hàng ngàn năm cha ông ta đã giữ nguyên được bờ cõi và lãnh thổ.

Thế rồi, chủ thuyết Cộng sản được du nhập vào đất nước này, và tai họa đã bắt đầu từ đó.

Một Đảng Cộng sản tự xưng là vô địch, là trí tuệ, là anh hùng, quang vinh… nghĩa là không còn một tính từ nào có thể sử dụng để tự tô vẽ chính mình mà Đảng CS để dành làm vốn. Nó được dùng hết năm này qua thập niên khác, từ thế kỷ trước đến thế kỷ sau. Rằng thì là đảng luôn lấy lợi ích nhân dân làm đầu, là đảng của dân tộc, của nhân dân…

Nhưng, cũng chính dưới thời đại Cộng sản, thời đại "được đảng quang vinh, sáng suốt, tài tình" lãnh đạo, thì đất nước mất đi từng mảng một về lãnh thổ. Điều trớ trêu nhất, lại là khi đất nước mất đi từng mảng vào tay anh bạn "16 chữ vàng và 4 tốt" của Đảng, người dân khốn đốn bởi những hành động ngang ngược và hỗn xược ngay trên đất nước mình… Thì Đảng ra sức trấn áp những người yêu nước nhằm làm đẹp lòng kẻ thù của dân tộc, của Tổ Quốc. Có lẽ, chưa bao giờ, lịch sử Việt Nam chứng kiến những sự trớ trêu đau đớn như hiện tại.

Dù lấy dối trá làm đầu, sự lừa bịp chẳng làm ai lạ lẫm và mắc lừa. Chẳng một trò nhơ bẩn nào che lấp, khuất phục được tấm lòng của người dân Việt Nam với lãnh thổ của đất nước, của cha ông để lại.

Qua đó, người dân thấy được sự hèn hạ thật là vĩ đại. Vì sự độc tôn độc tài của mình, đảng đã rắp tâm hùa với giặc, trấn áp nhân dân bày tỏ lòng yêu nước.

Bởi đây điều mà hàng ngàn năm qua, quân xâm lược Phương Bắc không bao giờ làm được thì nay đảng và nhà nước đã làm hộ: Đó là tiêu diệt lòng yêu nước, lòng căm thù giặc phương Bắc xâm lược lãnh thổ của người dân Việt Nam. Tất cả mọi hành động trấn áp người dân, vào hùa với giặc trong việc bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng, đều là sự phản bội – không thể nói câu nào khác.

Hành động sáng nay của nhà cầm quyền Hà Nội làm người ta nhớ lại sự kiện: Ngày 3 tháng 11 âm lịch năm 1540, Mạc Đăng Dung cùng các bầy tôi Nguyễn Như Quế, Đỗ Thế Khanh, Đặng Văn Trị lên cửa ải phương Bắc. Ở đây, Mạc Đăng Dung đã tự trói mình đến dâng biểu xin hàng quân Minh. Điều cốt yếu trong ba điều ở tấm biểu xin hàng ngoại xâm, đó là "Xin ấn tín để được thừa nhận sự cai trị ở An Nam".

Tối nay, đài 
Truyền hình Trung Cộng đã hân hoan đưa tin về cuộc trấn áp những người tưởng niệm biến cố Hoàng Sa ở Hà Nội. Những hành động hèn đớn mà nhà cầm quyền Hà Nội thực hiện với nhân dân đã được chiếu trên Truyền hình Bắc Triều. Hẳn là đám quan thầy sẽ vô cùng ưng ý với những màn này.

Và qua đó, người ta thấy tầm vóc chữ HÈN của đảng và nhà nước ta trước ngoại xâm, trước sự thiêng liêng của lãnh thổ thật là vĩ đại.

Hà Nội, ngày 19/1/2014. Kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa vào tay giặc


Để chuyển đổi thể chế một cách ôn hòa

Đôi lời: Thật may mắn khi trang Bauxite Việt Nam đã đưa lên những thông tin ngắn ngủi nhưng rất có ý nghĩa này, đánh bạt bớt đi những nghi ngại gần đây bất ngờ nổi lên.
“Nghi ngại” và “bất ngờ” bởi vì:
Suốt mấy năm qua, nhất là từ Hội nghị TW4, rồi Góp ý sửa đổi Hiến pháp, nhiều nhân sĩ, trí thức đã đi đầu trong cuộc tranh đấu cho quyền tự do, dân chủ của dân, chống tham nhũng, độc tài … Trong khi đó thì phía những người cầm quyền, chuyện nói không đi đôi với làm, thậm chí hành động ngược lại với lời hứa, đã là điều có lẽ không còn phải bàn cãi nữa.
Ấy thế mà, đột nhiên, ngay giữa lúc dư luận đang hết sức xôn xao về cú “tấn công” bất ngờ vào một yếu huyệt tham nhũng, thì không ít vị nhân sĩ trí thức được coi là “cấp tiến”, “gần dân” đã rất nhanh chóng tỏ ra tin tưởng nhiệt thành vào những ngôn từ đẹp đẽ của một người mà mới chỉ trong vòng hơn một năm qua đã trở thành mục tiêu của những đàm tiếu bất lợi khủng khiếp, tới độ bị gắn chết vào một thứ hỗn danh để đời, không phải chỉ những gì liên quan tới chiến dịch bài trừ tham nhũng, mà cả với những quyền tự do, dân chủ của dân.
Nhưng hóa ra, cũng có những vị không phải chỉ rất tỉnh táo khi nhận định, mà còn có vẻ như đã nhận ra một màn khuất tất, thậm chí lợi dụng, khi báo Tuổi trẻ chỉ đưa những ý kiến, bài viết ca ngợi một chiều thôi, còn trên mạng tự do thì những “cây viết” có tiếng lại đang chiếm lĩnh để như cùng diễn màn đồng ca … xuông – tức là không đòi hỏi phải có ngay những hành động thiết thực. Hay như với nhóm “Chương trình minh triết làm chủ Biển Đông”, nơi chủ xướng tổ chức buổi tọa đàm (cùng Tuổi trẻ, “kẻ tung người hứng”?), nếu ai để ý trong bức “Tâm thư gửi các em sinh viên, thanh niên …“, có câu “Chính phủ và nhân dân ta kiên quyết lên án, phản đối những hành vi trái lý, trái lẽ của Trung quốc“, và biết các thành viên của nhóm này thì sẽ rõ hơn.
Dù sao thì cũng đã bắt đầu hé lộ một tầng lớp trung lưu, “quý tộc cộng sản”, gắn bó ít nhiều quyền lợi, sẵn sàng chấp nhận, “phò” một thể chế độc tài tham nhũng, miễn là nó bớt … “đỏ”, (ra vẻ) ít thân Tàu; nhưng họ lại cố che đậy “mục tiêu” – bản chất đó, mà giương cao/cùng nắm ngọn cờ dân chủ, “vì dân”, thậm chí ngụy biện rằng phải dùng chiến thuật “phân hóa” đối thủ. Tạm gọi đây là “chiến thuật be bờ”, tức là tranh đấu nhưng vẫn tranh thủ bảo vệ an toàn cho quá khứ “vẻ vang” và quyền lợi riêng của mình, dù cho diễn biến chính trị có đi tới đâu, ngả theo chiều hướng nào. Đây là chủ đề rất thú vị, hy vọng sẽ được bàn trong thời gian tới. 
BT
—-
Vì nhiều lý do, báo Tuổi Trẻ tường thuật buổi tọa đàm ngày 4/1 về Thông điệp của Thủ tướng quá ngắn gọn không nói được những điều cần chuyển tải như ý kiến rất thẳng thắn của của GS Hoàng Tụy và ông Trần Đức Nguyên (cựu Trưởng ban nghiên cứu của Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải). Được sự đồng ý của hai ông, BVN xin công bố những ý kiến tâm huyết này. Tựa đề của BVN.
Hoàng Tụy:
1) Trong tình hình hiện  nay, dù sao bản thông điệp này cũng là một tiến bộ. Nhưng do kinh nghiệm thời gian qua, nhiều người chưa tin ở tính khả thi của thông điệp, thậm chí chưa tin ở sự thành thật, thực tâm của tác giả thông điệp. Vậy Thủ Tướng cần có  hành động cụ thể đi kèm để chứng tỏ thực tâm của ông, và chứng tỏ ông có đủ năng lực và dũng khí thực hiện thông điệp này.
2) Xã hội VN hiện nay đang trong tình trạng trì trệ kẹt cứng kéo dài, muốn thoát ra khỏi thế đó cần một xung lực mạnh, một cú hích mạnh vào một điểm cốt tử. Trong hệ thống này nhìn vào đâu cũng thối nát, cú hích  tốt nhất để  gây được niềm tin là từ bỏ độc tài, từ bỏ đàn áp, tôn trọng nhân quyền, tôn trọng quyền tự do ngôn luận, thả ngay một số người đang bị giam giữ chỉ vì chính kiến khác. Làm được điều này thì không khí chính trị sẽ khác hẳn, từ đó mọi việc cải cách khác sẽ dần dần bớt lực cản, người dân sẽ có cơ sở để tin các vị bắt đầu muốn thay đổi thật sự hay nói đúng hơn, xu hướng cấp tiến trong lãnh đạo bắt đầu thắng thế. Còn không thì mọi lực cản vẫn còn nguyên, người dân một lần nữa sẽ càng mất lòng tin hơn.
Hình như trong bài tường thuật của Tuổi Trẻ về buổi họp ý kiến của tôi ít được chú ý. Nhưng tôi vẫn tin đó là cách duy nhất  để ra khỏi bế tắc một cách ôn hòa.
Trần Đức Nguyên:
Chúng ta đều mong muốn chuyển đổi thể chế chính trị, dân chủ hóa đất nước một cách ôn hòa; đó cũng là nguyện vọng chung của nhân dân. Theo con đường đó, có mấy yếu tố quan trọng :
1/ Các nhân tố tích cực trong giới cầm quyền. Nhân tố ấy gồm con người và quan điểm, ý kiến. Không vội vàng đánh giá con người vì đó là điều khó nhất trong mọi sự đánh giá. Chưa thể kết luận về con người nhưng quan điểm, ý kiến lợi cho dân, cho nước thì ủng hộ quan điểm, ý kiến ấy. Vì thế tôi rất muốn biết Thông điệp đầu năm là của riêng Thủ tướng hay có sự đồng thuận ở mức nào của những nhà lãnh đạo chủ chốt?
2/ Các hoạt động thúc đẩy quá trình dân chủ hóa phải dựa vào Hiến pháp và luật pháp, kể cả ý kiến của những người lãnh đạo, như những điều Thủ tướng nêu trong thông điệp.
3/ Một giải pháp quan trọng theo tinh thần này, là kịp thời lên tiếng để chuẩn bị cho cuộc bầu cử QH khóa tới có được nhiều đại biểu thực sự của dân và một Quốc hội chuyên trách.
4/ Sự chuyển đổi ôn hòa không thể diễn ra tức khắc mà phải đi từng bước.
Có một khâu đột phá mà anh Hoàng Tụy đã nhấn mạnh: trả tự do cho những người phát biểu chính kiến một cách ôn hòa nhưng bị bắt giữ; đó là biện pháp quan trọng và cấp bách để tạo lòng tin trong dân. Tôi đồng tình. Đây là một biện pháp không tốn kém. Tôi nghĩ biện pháp này có ý nghĩa lớn, nhưng nếu thực hiện cũng mới là một bước của quá trình chuyển đổi thể chế.
H.T – T.Đ.N.

xem  và nghe  " Bà Ngoại" Trang Lê chúc Tết 2014.


Khi chế độ trở thành vấn nạn


Khi chế độ trở thành vấn nạn

Tiến sĩ Đoàn Xuân Lộc
Gửi cho BBC Việt ngữ từ London
Cập nhật: 14:23 GMT - thứ tư, 29 tháng 1, 2014
Hiện chỉ còn vài nước trên thế giới theo Chủ nghĩa Cộng sản như Bắc Hàn.

Đều nằm trên bán đảo Triều Tiên, có chung một dân tộc, cùng chung một nền văn hóa và nói chung một ngôn ngữ nhưng Nam Triều Tiên trở thành một quốc gia giàu mạnh, dân chủ trong khi Bắc Triều Tiên vẫn phải đối diện với nghèo đói, cô lập.

Trường hợp Nam và Bắc Hàn cho thấy một thể chế chính trị cởi mở, tự do có thể giúp một đất nước phồn thịnh. Trái lại, một chế độ độc tài, toàn trị lại kìm hãm sự phát triển của một quốc gia.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Ngoài chế độ độc tài, gia đình trị ở Bắc Hàn, trên thế giới ngày hôm nay vẫn còn có không ít nhà lãnh đạo, chế độ – thay vì giúp đất nước mình phát triển hay là giải pháp cho những vấn nạn của đất nước mình – họ lại trở thành vật cản cho sự phát triển hoặc thậm chí là nguyên nhân dẫn đến bất ổn, xung đột của chính quốc gia nơi họ nắm quyền.

Chế độ Assad ở Syria
Một ví dụ cụ thể cho trường hợp ấy là Tổng thống Bashar al-Assad của Syria – người đẩy đưa quốc gia Bắc Phi này vào một cuộc nội chiến đẫm máu trong gần ba năm qua và cũng là nguyên nhân chính dẫn đến chia rẽ tại hòa đàm Syria, diễn ra tại Geneva, Thụy Sỹ, trong những ngày qua.
Lên nắm quyền năm 2000 – khi cha ông là Hafez al-Assad chết sau 30 năm cai trị Syria – ông Bashar al-Assad, sinh năm 1965, là một tổng thống tương đối trẻ. 

Tuy vậy, cũng giống như cha mình, ông vẫn tiếp tục lối lãnh đạo độc quyền, độc tài và gia đình trị. Ông và những người thân cận với ông chi phối toàn bộ đời sống chính trị, kinh tế, xã hội ở Syria.
Syria tan hoang sau hơn 3 năm xung đột.

Theo một bài viết trên The Guardian – một trong những nhật báo quan trọng tại Anh –ngày 19/07/2012, trước khi cuộc nổi dậy xẩy ra ông Assad và người thân của ông sở hữu khoảng từ 60% đến 70% tài sản của Syria và đến năm 2012, ông đã bòn rút khoảng 1.5 tỷ đôla cho gia đình và những người thân cận.

Dưới thời cai trị của ông, Syria cũng được coi là một quốc gia vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Theo các tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế, chế độ của ông Assad đã bắt bớ, tù giam, tra tấn và giết hại những tiếng nói, nhân vật chính trị đối lập.

Đó cũng là lý do tại sao, ngay sau có khi các cuộc nổi dậy ở các nước Ả Rập-Bắc Phi như Tunisia, Ai Cập và Libya, phong trào nổi dậy chống chế độ Assad cũng bùng nổ tại Syria.
Tuy vậy, khác hẳn với Zine al-Abidine Ben Ali ở Tunisia, Hosni Mubarak ở Ai Cập và Moammar Gaddafi ở Libya – những nhà độc tài bị truất phế hay chịu một kết cục bi thảm như trường hợp ông Gaddafi – ông Assad vẫn chưa bị lật đổ.

Nhưng khi dùng mọi thủ đoạn để cầm cố quyền lực, ông đã gây nên không ít tội ác trong ba năm qua. Chẳng hạn, theo một bản phúc trình của một nhóm công tố viên về tội ác chiến tranh và chuyên gia pháp y nổi tiếng quốc tế được tiết lộ mới đây, chế độ của ông đã tra tấn và giết hại khoảng 11.000 người thuộc phe đối lập.

Hơn nữa, chính sự tham quyền, cố vị ấy đã lôi kéo Syria vào một cuộc nội chiến đẫm máu, tương tàn và đẩy người dân Syria vào một thảm cảnh rất bi thương. Uớc tính đến nay, cuộc nội chiến ở Syria đã cướp đi hơn 100 ngàn sinh mạng và gần 10 triệu người Syria phải rời bỏ nhà cửa – trong số có hơn 2 triệu người phải chạy sang các nước làng giềng lánh nạn. Đó là những con số thật không nhỏ với một quốc gia chỉ có hơn 22 triệu dân.

"Hội nghị Geneva khẳng định không có chuyện ông Assad nhượng bộ và đồng ý ra đi. Và điều này cũng có nghĩa là cuộc nội chiến ở Syria khó có thể kết thúc và người dân nước này vẫn tiếp tục phải chịu cảnh ly tán, chết chóc trong thời gian tới"

Vẫn biết rằng lực lượng đối lập Syria cũng ít nhiều nhúng tay vào thảm cảnh này. Chẳng hạn, Nga – một đồng minh thân cận của chế độ Assad – thường cho rằng trong các nhóm đối lập có các thành phần khủng bố và những đối tượng này cũng tiến hành những vụ tàn sát ở Syria trong thời gian qua. Các tổ chức quốc tế, như Tổ chức theo dõi nhân quyền, cũng đã từng lên tiếng tố cáo phe đối lập giết hại dân thường.

Ngoài ra, nếu phe đối lập – trong đó có các thành phần Hồi giáo cực đoan, những người đã từng tuyên bố họ sẽ cho thiết lập một nhà nước Hồi giáo ở Syria – được lên nắm quyền, cũng không chắc Syria có thể tiến tới dân chủ, ổn định. Việc ông Mohammed Morsi cho áp dụng luật Hồi giáo bảo thủ, hà khắc của Huynh đệ Hồi giáo – một phong trào có khẩu hiệu ‘Hồi giáo là giải pháp’ – ở Ai Cập khi lên nắm quyền và cũng vì vậy bị truất phế một năm sau đó, dẫn đến tình trạng bất ổn hiện nay ở Ai Cập chứng minh điều đó.

Tuy vậy, ít ai có thể phủ nhận rằng ông Assad đóng một vai trò quan trọng trong việc đưa đẩy Syria đến thảm cảnh ngày hôm nay. Do đó, dù không còn mặn mà ủng hộ phe đối lập ở Syria như họ đã từng làm với phong trào nổi dậy ở Lybia, các nước phương Tây như Mỹ, Anh và Pháp nhất quyết buộc ông Assad phải từ bỏ quyền lực.

Nhưng đại diện của chính phủ ông tại Hội nghị Geneva khẳng định không có chuyện ông Assad nhượng bộ và đồng ý ra đi. Và điều này cũng có nghĩa là cuộc nội chiến ở Syria khó có thể kết thúc và người dân nước này vẫn tiếp tục phải chịu cảnh ly tán, chết chóc trong thời gian tới.

Tổng thống Yanukovych ở Ukraine
Một quốc gia khác cũng đang phải đối diện với bạo lực, bất ổn và có thể dẫn tới nội chiến nếu những xung đột hiện tại không sớm được giải quyết là Ukraine.
"Có thể nói ông Yanukovych là nguyên nhân chính dẫn đưa Ukraine đến tình trạng bế tắc, bất ổn và xung đột ngày hôm nay"

Xung đột giữa chính quyền Tổng thống Viktor Yanukovych và những người đối lập tại Ukraine bắt đầu từ giữa tháng 11 năm ngoái khi ông Yanukovych dừng ký kết một hiệp định liên hiệp với Liên hiệp châu Âu (EU).

Lãnh đạo đối lập và người dân ở thủ đô Kiev và nhiều nơi khác ở Ukraine đã đồng loạt xuống đường phản đối quyết định này vì họ muốn Ukraine thoát khỏi sự phụ thuộc vào Ngà và tiến gần với EU.

Trước áp lực của người biểu tình, ông Yanukovych hứa sẽ ký hiệp ước với EU. Tuy vậy, sau đó ông lại không làm như vậy vì nhận được những hứa hẹn giúp đỡ rất hẫu hĩnh – như giảm một phần ba giá khí đốt cho Ukraine – từ Nga. Điều này càng làm nhiều người Ukraine xuống đường phản đối vì họ không biết ông Yanukovych đã trao đổi gì với Nga để nhận được sự giúp đỡ ấy.

Nằm cạnh một quốc gia lớn và hơn nữa lại phụ thuộc nặng vào quốc gia ấy, đặc biệt là về năng lượng, thoát khỏi sự lệ thuộc của Nga quả thực không dễ đối với Ukraine. Càng không dễ khi Nga lại có những hứa hẹn giúp đỡ rất hấp dẫn, có thể giúp Ukraine thoát khỏi tình trạng nợ nần trước mắt, thậm chí nguy cơ bị phá sản.

Nhưng có thể nói Tổng thống Yanukovych quyết định theo Nga thay vì đến với EU vì điều đó có lợi cho chính bản thân ông hơn là có lợi cho đất nước và người Ukraine.
Theo Nga, ông không cần phải tiến hành những cải cách chính trị hay buộc phải minh bạch trong quyết sách của mình. Và như vậy, ông và những người thân của ông có thể kiếm lời từ những khoản giúp đỡ của Nga.

 Hơn nữa, biết đâu Nga cũng dành cho ông những ưu đãi cá nhân khác.

Nhưng để đến được với EU, ông Yanukovych và chính phủ của ông cần thực hiện một số điều kiện, trong có cần phải thay đổi luật để xây dựng một nhà nước pháp quyền, minh bạch, dân chủ. Đây là những điều mà đất nước và người dân muốn có vì chúng sẽ giúp Ukraine phát triển, phồn thịnh trong tương lai.

Đó cũng là lý do tại sao người dân ở các tỉnh thuộc phía Đông của Ukraine – nơi từng dành cho ông Yanukovych nhiều sự ủng hộ trong cuộc bẩu cử tống thống năm 2010 – cũng xuống đường biểu tình chống chính phủ của ông lần này.
Các cuộc biểu tình tại Ukraine càng trở nên bạo lực, trầm trọng một phần cũng vì chính phủ ông đã dùng vũ lực để trấn áp biểu tình và thậm chí ra luật ngăn cấm biểu tình. Nếu thay vì dùng những biện pháp mạnh, ông biết đối thoại và chịu nhân nhượng ngay từ đầu chắc Ukraine đã không phải rơi vào tình trạng bất ổn, khủng hoảng, tê liệt như hiện nay.
Hơn nữa, nếu biết làm vậy ông cũng không phải đối diện với nguy cơ bị lật đổ. Dù ông có những nhân nhượng trong mấy ngày qua – chẳng hạn giải tán chính phủ, chịu gặp lãnh đạo đối lập – xem ra giới đối lập và người biểu tình vẫn chưa chịu dừng bước. Giờ họ muốn ông từ chức và tổ chức bầu cử sớm.
Một lý do khác làm người dân Ukraine chống đối và muốn truất phế ông Yanukovych là tình trạng tham nhũng tràn làn tại Ukraine từ khi ông trở thành tổng thống. Năm 2013, Tổ chức minh bạch thế giới đã xếp Ukraine thứ 144 (trên 177 quốc gia, lãnh thổ) về mức độ tham nhũng. Trong khi đó năm 2007 quốc gia này xếp thứ 118.

Một bài viết của Shaun Walker trên nhật báo The Guardian ngày 27/01/2014 đề cập tình trạng các nhóm lợi ích và những người thân cận ông Yanukovych chi phối, khuynh đảo chính trị và kinh tế Ukraine. Theo bài viết, con trai của ông Yanukovych là Oleksandr, một nha sỹ, đã thâu tóm một tài sản rất lớn – ước tính lên đến 500 triệu đôla vào đầu năm 2014 theo một nguồn khác – trong vòng ba năm qua.

Do đó, có thể nói ông Yanukovych là nguyên nhân chính dẫn đưa Ukraine đến tình trạng bế tắc, bất ổn và xung đột ngày hôm nay.
Đảng Cộng sản ở Việt Nam?
Ông Lê Hiếu Đằng, người mới qua đời hôm 22/01/2014 từng nói ĐCSVN là lực cản của dân tộc.
Dù không có những xung đột như ở Syria và Ukraine hay phải đối diện với nghèo đói, cô lập như Bắc Hàn, Việt Nam cũng đang phải đối mặt với không ít bế tắc chính trị, khó khăn kinh tế và bất ổn xã hội.

Và nếu dựa vào các góp ý, kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 của giới nhân sỹ, trí thức và các tổ chức khác hay những phát biểu, quyết định của một số chuyên gia, đảng viên, cựu quan chức Việt Nam trong thời gian qua xem ra Đảng Cộng sản Việt Nam và đường lối của họ là nguyên nhân dẫn đến những vấn nạn đó.

Chẳng hạn ông Lê Hiếu Đằng – một cựu quan chức của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và người vừa mới qua đời hôm 22/01 – đã tuyên bố bỏ Đảng Cộng sản sau hơn 40 năm là đảng viên chỉ vì ông nhận ra rằng Đảng Cộng sản đang ‘trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân’.
Trong lời phân ưu của mình trước sự ra đi của ông Lê Hiếu Đằng, những người khởi xướng và điều hành trang mạng Bauxite Việt Nam đã mô tả chế độ hiện tại là ‘một tập đoàn độc tài tham nhũng đang đưa đất nước vào tình trạng còn tồi tệ hơn cái chế độ mà anh [ông Lê Hiếu Đằng] đã góp phần đánh đổ’.
Vào tháng 11 năm ngoái, những người khởi xướng và hưởng ứng Kiến nghị 72 đã gửi thư kêu gọi Quốc hội Việt Nam dừng việc thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 vì họ cho rằng Bản Dự thảo này ‘thậm chí có một số điểm còn thụt lùi hơn trước. Điều đó có nghĩa là vẫn duy trì một nền tảng pháp lý lỗi thời của thể chế toàn trị, là nguồn gốc đã gây ra cho đất nước và nhân dân rất nhiều thảm họa, đặc biệt là cuộc khủng hoảng trầm trọng về chính trị - kinh tế - văn hóa - xã hội mà cả nước đang lâm vào và vẫn chưa có lối thoát’.

Trước đó, trong góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp, dù không gay gắt, Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng đã rõ ràng và công khai chỉ ra những bất cập, nguy hại khi hiến định Đảng Cộng sản là ‘lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng’.

Theo các Giám mục Việt Nam, ‘sự trói buộc tư tưởng vào một hệ ý thức duy nhất đã kìm hãm tư duy sáng tạo của người dân Việt Nam. Ðây là một trong những lý do lớn, dẫn đến tình trạng trì trệ và chậm tiến của Việt Nam về nhiều mặt: giáo dục, khoa học và công nghệ, văn hóa và nghệ thuật’.

Nếu theo dõi tình hình chính trị, kinh tế, xã hội của Việt Nam trong thời gian qua và đặc biệt nếu dựa vào các chỉ số, số liệu của các tổ chức quốc tế, có thể thấy ít hay nhiều những nhận định trên cũng có cơ sở.

Tình trạng các nhóm lợi ích thâu tóm, chi phối nền kinh tế Việt Nam hay tham nhũng tràn lan – có người ước tính đến ‘50% quan chức dính vào tham nhũng’ – được giới quan sát, chuyên gia nêu trong thời gian qua cho thấy mô hình kinh tế của Việt Nam có không ít bất cập. Và phải chăng đây là một trong những lý do Việt Nam vẫn tụt hậu so với các nước khác khu vực khác?

Theo Ngân hàng thế giới, thu nhập đầu người (GDP per capita) của Việt Nam năm 2012 chỉ ở mức 1755 đôla/người, trong khi đó ở Singapore là 51709, Malaysia 10432, Thái Lan 5580, Indonesia 3557 và Philippines 2587.
Việt Nam thua xa sáu nước ASEAN trên không chỉ về kinh tế mà còn về nhiều lĩnh vực khác.

Năm 2013, chỉ số dân chủ của The Economist xếp Việt Nam thứ 144 (trên 167 quốc gia) trong khi đó Indonesia được xếp thứ 53, Thái Lan 58, Malaysia 64, Philippines 69 và Singapore 81. Năm 2013, Tổ chức Phóng viên không biên giới xếp Việt Nam vào gần cuối bảng (172 trên 179) – và sau tất cả chín nước ASEAN khác, trong đó có cả Lào, Cambodia và Myanmar – về tự do báo chí.

Các quan chức Việt Nam và một số người thường biện minh rằng Việt Nam thua các nước Đông Nam Á trên tại vì các quốc gia ấy không có chiến tranh như Việt Nam.

Không ai phủ nhận những tác động tiêu cực của chiến tranh lên sự phát triển của Việt Nam. Nhưng cứ mãi hay chỉ đổ lỗi cho chiến tranh để biện hộ cho sự yếu kém của mình xem ra không thuyết phục lắm.

Nhân dân khổ, đất nước tụt hậu
"Khi giới cầm quyền chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình, của đảng mình, của phe nhóm hay người thân của mình và quên đi lợi ích của người dân, của đất nước thì quốc gia ấy không thể phát triển, ổn định"

Những ví dụ trên – đặc biệt là trường hợp Syria – cho thấy ở bất cứ một quốc gia nào khi giới cầm quyền chỉ biết quan tâm đến lợi ích của mình, của đảng mình, của phe nhóm hay người thân của mình và quên đi lợi ích của người dân, của đất nước thì quốc gia ấy không thể phát triển, ổn định.

Những biến động, xung đột ở Syria và các nước Ả Rập-Bắc Phi trong thời gian qua cũng minh chứng rằng bất cứ hình thức độc tài nào – về chính trị hay tư tưởng – cũng kìm kẹp sự phát triển của đất nước và làm người dân cực khổ.
Và nếu một nhà lãnh đạo, một chế độ chỉ biết coi trọng lợi ích của mình thì người lãnh đạo hay chế độ ấy – dù có tuyên truyền hay biện hộ kiểu gì – cũng chỉ là gánh nặng hay vấn nạn cho nhân dân và đất nước của mình.


Trái lại ở đâu có một vị lãnh đạo, một chính quyền biết đặt lợi ích của người dân, đất nước lên trên hết và biết tìm cách giúp quốc gia vượt qua những vấn nạn mà nó đang đối diện, đất nước ấy sớm hay muộn sẽ tự do, ổn định, phát triển.

Trường hợp ông Nelson Mandela – người đã giúp Nam Phi thoát khỏi chế độ phân biệt chủng tộc và hàn gắn, hòa giải những vết thương, xung đột quá khứ để tiến tới dân chủ, tự do, bình đẳng và phát triển – là một ví dụ điển hình. Đây cũng là lý do tại sao người dân Nam Phi và thế giới tiến bộ nói chung đều dành cho ông Nelson Mandela nhiều sự thương tiếc, kính trọng, ngưỡng mộ khi ông qua đời.

Bài phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, hiện làm việc nghiên cứu tại Viện Global Policy, London.

Thêm về tin này

Các bài liên quan

30.12.13
25.10.11
09.11.13
11.02.12



  Ai nỡ baỏ trẻ VN nói dối bao giờ ,chúng chỉ theo gương bác Hồ kín iêu mà thôi !!!


   From: Co Pham
 
Trẻ ở Việt Nam càng lớn, càng nói dối 

VIỆT NAM (NV) Kết quả từ cuộc khảo sát của các chuyên viên tâm lý, xã hội Việt Nam cho hay, nạn nói dối ở trẻ Việt Nam đang tăng dần.

Phúc trình của Vụ Văn Hóa-Văn Nghệ thuộc Ban Tuyên Giáo Trung Ương CSVN la hoảng rằng, nạn nói dối là một “bức tranh cực kỳ nguy hiểm, trẻ em nói dối ít, càng lớn càng nói dối nhiều hơn.”
alt
Giới trẻ Việt Nam tham dự cuộc họp “cố vấn hướng nghiệp.” (Hình minh họa: Bdu.edu.vn)

Theo báo Tuổi Trẻ, những nhận định nói trên được đưa ra tại cuộc tọa đàm tổ chức ở Hà Nội hôm 22 tháng 1, 2014. Khoảng 47 nhà tâm lý-xã hội, giáo dục, đạo đức học ở Việt Nam tham dự cuộc tọa đàm mang chủ đề “Giáo dục với việc hình thành nhân cách, đạo đức con người, văn hóa Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu hóa.”

Báo Ðất Việt dẫn phúc trình của ông Lê Như Cương, hiệu trưởng trường trung học Lương Thế Vinh, Hà Nội cho rằng “giáo dục Việt Nam đang có vấn đề.” Ông Nguyễn Quang Kính, cựu chánh văn phòng Bộ Quốc Gia-Giáo Dục CSVN thì khẳng định rằng, nạn nói dối tràn lan đang là “vấn nạn” của xã hội Việt Nam. Theo ông, “nếu các trường học không khai tử được bệnh nói dối thì đó là tai họa cho xã hội.”

Ông Kính nói thêm, vì “người lớn tiếp tục nói dối nên trẻ em tất yếu theo gương.” Ông Bùi Văn Linh, phó vụ trưởng Vụ Công Tác Học Sinh-Sinh Viên của Bộ Giáo Dục CSVN cho rằng, người lớn cư xử không tốt làm ảnh hưởng đến con trẻ.

Cũng theo ông Văn Như Cương, nền văn hóa Việt Nam xuống cấp, tâm lý bất an ngày càng lan rộng trong xã hội. Ông nhấn mạnh rằng, “ngay giữa đời sống được coi là văn minh này thì có nhiều biểu hiện thô lậu, hoang dã, bạo lực tràn lan.”

Báo Tuổi Trẻ dẫn phúc trình của bà Lê Thị Bích Hồng, cán bộ Ban Tuyên Giáo Trung Ương CSVN cho rằng, một cuộc khảo sát nhắm vào học sinh, sinh viên 30 trường học ở Việt Nam cho thấy “một bức tranh cực kỳ nguy hiểm vì nạn nói dối đang tăng dần.”

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời các chuyên viên tham dự cuộc tọa đàm trên cho rằng, việc giáo dục nhân cách con người Việt Nam “đi vào vòng lẩn quẩn, không có lối ra.” (PL)



__._,_.___

Wednesday, January 29, 2014

Bán ngân hàng cho "nước lạ", hay đổi tiền?

Bán ngân hàng cho "nước lạ", hay đổi tiền?

http://cafef.vn/tai-chinh-ngan-hang/...830318ca34.chn

Chuyện Cyprus và Stockton không giống với VN chút nào.

Ông TS Nguyễn Trí Hiếu này thua xa, rất xa TS Alan Phan. Không bằng 1/10.

Cyprus và Stockton có chỗ chống lưng, và quy mô nhỏ (Cyprus cần 10 tỉ thôi, còn Stockton chỉ có vài trăm ngàn dân) trong khi VN mà sập HỆ THỐNG ngân hàng thì quá lớn nên ngay chính IMF cũng không lo nổi.

Việt Cộng sẽ PHẢI (1) quốc hữu hóa các ngân hàng sập tiệm (dân mang họa số nợ), hoặc (2) cho ngoại quốc mua lại, giá chừng 1 USD, với điều kiện họ ôm hết nợ các ngân hàng này không thể trả.

-- ------------------

Việt Cộng còn chiêu (2) trên đây rất độc, khi chưa tới phút cuối cùng họ không đưa ra đâu.

Khi nguy cấp quá, Việt Cộng có thể cho phép các ngân hàng nước ngoài mua lại toàn bộ các ngân hàng sập tiệm.

Khi đó, ai tôi không chắc chứ các ngân hàng "nước lạ" sẽ vui vẻ mua lại sạch trơn, trong 1 tháng họ nắm gần hết ngành tài chánh, ngân hàng, của quốc gia VN.

100 tỉ USD là số tiền quá rẻ cho việc mua đứt ngành tài chánh, ngân hàng, từ đó là sự sống còn của 92 triệu dân VN. Họ mua cuộc sống mỗi người VN với giá $1,100.

"Nước lạ" nắm kinh tế, tài chánh, thì khỏi nói cũng biết họ có nắm cuộc sống, chính trị, sự tồn vong của quốc gia, dân tộc VN hay không.

--------------------

Việt Cộng cũng có thể chọn (1) trên đây, nhưng rồi sẽ phải IN TIỀN ra trả lại cho người gởi, hoặc cho ĐỔI TIỀN rồi quỵt gần hết số tiền các ngân hàng nợ người gởi.

Trong TẤT CẢ MỌI TRƯỜNG HỢP có thể xảy ra, phần thiệt thòi lớn lao đều sẽ thuộc về dân chúng VN.



Tình hình nghiêm trọng thêm MỖI NGÀY, do tiền lời MỖI NGÀY cho tổng số nợ 3,5 triệu tỉ đồng là 1917 tỉ đồng, nếu tính tiền lời 20%. 

Số nợ ĐÃ MẤT tăng từng ngày, do các con nợ bỏ trốn, cty đóng cửa, ngay chính chủ cho thuê đất cũng không biết con nợ đã trốn đi đâu.

Số tài sản thế chân thì sụt giá hàng ngày, do đa số là trong BĐS, nay đang sụt 30-50% so với giá trị khi thế chân. 

Do đó, cho số nợ xấu CHƯA MẤT, cho dù chủ nợ, ngân hàng, bán giải chấp hàng thế chân thì cũng không thu hồi lại được số nợ xấu, mà tuy con nợ chưa trốn nhưng đang không có khả năng trả nợ.

Cả hai việc, (1) nợ đã mất tăng cao; (2) tài sản có thể giải chấp sụt giá mạnh, cộng lại làm cho tình hình nợ xấu TRẦM TRỌNG THÊM MỖI NGÀY.

-------------------

Nay CP đã rửa tay tuyên bố "không có tiền để giải quyết vấn đề", tức là không có tiền trả lại cho người gởi nếu các Ngân hàng Thương mại sập tiệm.

Nay ông Dũng phủi trách nhiệm, bảo các Ngân hàng Thương mại tự giải quyết. NHƯNG nếu họ không thể tự giải quyết, tức là, nói khác đi, đơn giản là họ không có tiền trả lại cho khách hàng gởi vào, thì sao?

Nhiều Ngân hàng Thương mại cho tới giờ này vẫn ghi là "tài sản" (assets) các món tiền khổng lồ mà chính họ biết không bao giờ thu hồi lại được, do con nợ đã bỏ trốn từ mấy năm nay, vậy mà các số nợ đó + tiền lời vẫn được ghi vào cột "assets" trong báo cáo tài chánh.

Nhưng chỉ là trên giấy, chứ tiền KHÔNG CÓ trong tay. Khi khách hàng rút tiền ra, Ngân hàng Thương mại trên đây không thể nói rằng "ông A còn nợ chúng tôi X tỉ, bằng chứng đây, để chúng tôi thu hồi số tiền này rồi trả cho ông/bà".

----------------------------

Cho tới hôm nay, khi kẹt tiền trả cho khách gởi tiền, NHTM chỉ việc mượn tiền CP, như vậy trước đây CP, đại diện bởi NHNN, thật ra là "nuôi" các món nợ xấu, như nuôi ngải vậy, biết là xấu, là không nên, nhưng KHÔNG DÁM ngưng lại.

Nay ông Dũng tuyên bố "không có tiền để giải quyết vấn đề", có thể đang ám chỉ rằng NHNN sắp chịu hết nổi, sắp bỏ rơi các NHTM, để họ tự lo, tự sinh tự diệt, vì nhà nước "hết tiền" bơm xuống cho họ các số ngàn tỉ mà "ai cũng biết" là sẽ không bao giờ được trả lại.

Các NHTM bị bỏ rơi thì sẽ phải khai phá sản, quỵt tiền khách hàng, trong đó có nhiều NHTM khác.

Sụp đổ TOÀN HỆ THỐNG là chắc chắn 100%, một khi NHNN buông rơi không tiếp tục cứu các NHTM, như ông Dũng tuyên bố hôm nay.
__________________

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link