Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, February 8, 2014

Khát Vọng Dân Chủ


---------- Forwarded message ----------
From: Hồn Nhiên <
Date: 2014-02-07 22:10 GMT-08:00
Subject: Khát Vọng Dân Chủ
To:


Xin gởi đến quý cô chú anh chị một bài viết khá là súc tích của mục sư Hồng Trung, thành viên của đảng Vì Dân
Khát Vọng Dân Chủ

Thể chế dân chủ là bước tiến vừa mang tính khách quan vừa tất yếu của lịch sử nhân loại. Chính vì thế mà chế độ chiếm hữu nô lệ, rồi đến chế độ phong kiến trên toàn thế giới hoàn toàn sụp đổ. Sự kiện khối chủ nghĩa cộng sản Đông Âu tan rã ngay trên thành trì của nó cũng không ngoài qui luật.
Ở nước ta, khi triều đại phong kiến Bảo Đại cuối cùng kết thúc, thực dân Pháp rút quân, thì trải qua hai mươi năm nội chiến. Sau ngày 30-4-1975, chấm dứt chiến tranh thì chủ nghĩa Cọng sản độc tài toàn trị, phi dân chủ áp đặt trên toàn quốc. Tuy là với tên gọi và hình thức khác nhau, nhưng bản chất chế độ Phong kiến và chế độ Cộng sản đều giống nhau là: Độc tài và chuyên quyền.
Quyền lực nhà nước thay vì thuộc về nhân dân thì lại thuộc về tập đoàn Cộng sản, cụ thể là Bộ chính trị - đứng đầu là Tổng bí thư; cũng như chế độ phong kiến thì quyền lực thuộc về triều đình Hoàng tộc – đứng đầu là Vua. Tóm lại, chế độ Cộng sản là chế độ nhà nước phong kiến kiểu mới -- nhân dân thực chất là không có quyền làm chủ đất nước theo đúng nghĩa. Nhà nước pháp-quyền, pháp-trị đã thay thế bằng đảng-quyền, đảng-trị. Vì thế, câu ca dao nhân gian thời xưa phong kiến vẫn thường lưu truyền trong sự ta thán của dân chúng thời nay:
“Con Vua Thì Lại Làm Vua,
Con Sải Ở Chùa Lại Quét Lá Đa”
 Tất cả các chức vị, phong tước cho các quan chức chính quyền các cấp được bố trí bổ nhiệm theo thứ tự ưu tiên 1, 2,3 “
•         Nhất hậu duệ (con ông, cháu cha)
•         Nhì tiền tệ (bỏ tiền ra hối lộ để mua chức, mua quan)
•         Ba trí tuệ (con cái các cụ được dự bị làm cán bộ nguồn nên được đưa đi du học bằng tiền thuế của dân nên học hàm, học vị cũng cao)
Những phát ngôn trong bài phát biểu của các vị lãnh đạo, những xiển dương trên các Pa-nô, áp-phíc trưng bày nơi công cộng như: “Tập trung dân chủ, mở rộng dân chủ, phát huy dân chủ, đẩy mạnh dân chủ, v.v.”  Thực chất đó chỉ là “cái bánh vẽ“ mị dân mà thôi. Điển hình là lời phát ngôn cao ngạo, thật buồn cười của bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan: “Dân chủ nước ta cao gấp vạn lần dân chủ tư sản”.
Thiếu dân chủ, nhân dân không được quyền tham gia trong những quyết định quốc sách kinh tế dân sinh, như vụ bô-xít Tây Nguyên. Trong khi các nhà khoa học phản bác, các nhân sĩ không tán thành, các cựu tướng lĩnh lão thành không đồng tình vì tính kinh tế, an ninh và khoa học, nhưng đảng CS vẫn bất chấp, gây ra hệ lụy nhãn tiền.
Thiếu dân chủ, nên việc lập Hiến pháp, dự thảo sửa đổi Hiến Pháp (HP) chỉ là thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng cầm quyền và HP chỉ là "văn kiện chính trị pháp lý đứng sau cương lĩnh của Đảng" (lời phát biểu ông Nguyễn phú trọng) nên HP không còn là HP dân chủ thông qua được trưng cầu dân ý.
Thiếu dân chủ, nên nhân quyền bị chà đạp. Khi công dân nào dám thực thi quyền các quyền con người của mình như: Quyền tự do ngôn luận, quyền tự do lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền bày tỏ chính kiến, quyền khiếu nại tố cáo... thì đều bị trù dập và quy kết phản động vì vi phạm tội luật hình sự. Đành rằng mỗi quốc gia có một lịch sử và nền văn hóa riêng nhưng nhân quyền là quyền phổ quát của con người, có chuẩn mực trong công ước quốc tế, mà chính phủ Việt Nam cũng đã ký. Nghĩa là, cùng môt hành vi nhưng ở VN thị bị bỏ tù nhưng ở các nước khác thì không.
Thiếu dân chủ, thì sẽ không tập hợp toàn thể trí lực của xã hội - sinh khí của đất nước, để cùng nhau xây dựng, phát triên và bảo vệ tổ quốc.
Thông điệp của TT Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2014: “... Dân chủ và pháp quyền là cặp song sinh trong thể chế chính trị hiện đại... “. Ông nói rất đúng, nhưng thể chế chính trị hiện đại không thể tồn tại với sự độc tài chuyên chế như chế độ CSVN, mà là thể chế dân chủ đa đảng, dân cử, dân bầu bằng sự công khai minh bạch như đại đa số các nước văn minh phát triển trên thế giới. Trên báo điện tử vietnamnet.vn ngày 3-2 có bài viết “Để Đảng mạnh phải mở rộng dân chủ“ của Nguyễn Tấn Đăng và “Thách thức lớn nhất trên con đường phát triển“ của TS Lê Đăng Doanh cũng thể hiện ước vọng dân chủ, dù không dám bộc bạch hết lòng mình.
Dân chủ là khát vọng sống của toàn dân, là khát vọng tiến bộ cho Tổ Quốc. Một chân lý rất đơn giản “Muốn mọi người cùng nhau làm thì phải có dân chủ; và muốn loại trừ việc áp chế người khác bằng quyền lực, thì phải có pháp quyền.“
Chỉ có dân chủ mới chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt của nhau trong không khí ôn hòa, cởi mở. Có như thế thì các nhà trí thức, nhà khoa học mới an tâm tiến hành những hoạt động cải cách hiệu quả và có lợi cho quốc gia, dân tộc. Cũng chính vì khát vọng này mà bao nhiêu người vượt qua sợ hãi, dám lên tiếng công khai đấu tranh mà lâm vào cảnh tù đày.-

Viết cho ngày UPR tại Giơ-ne-vơ ngày 6-2-2014

Mục Sư Hồng Trung
Thành viên Đảng Vì Dân Việt Nam




--
Hồn Nhiên
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
     Lý Thường Kiệt

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là gì?


Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là gì?


Hồ Chí Minh - Một huyền thoại được thêu dệt.


Nguyễn Hùng (Danlambao) - Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là gì mà nó được một đảng, trước kia có tên đảng Cộng sản Đông Dương, rồi đảng Lao Động, đảng Cộng Sản dùng nó nhân bảng ra rất nhiều đảng viên tham nhũng, đông đến nỗi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng công khai tuyên bố dày như ghẻ ngứa, và tạo ra cũng vô số công an “còn đảng còn mình” đội lớp côn đồ du đãng chỉ chuyên khủng bố hãm hại dân lành?

Đa số người Việt Nam chỉ nghe chứ không được học tập chính qui chi tiết để thấm nhuần tư tưởng đạo đức của ông Hồ Chí Minh. Đảng cộng sản Việt Nam bắt đầu chiến dịch cổ động rùm beng “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” trong những năm đầu của thế kỷ 21 trên cả nước, kết hợp với tư tưởng cộng sản của các ông Tây Mác, Lê Nin - đã bị dân Nga và đàn em Đông Âu cho vào sọt rác, tư tưởng đại hán của ông Tàu Mao-bị dân họ không hết lời nguyền rủa.

Truy tìm tài liệu lịch sử của đảng cộng sản Việt Nam cho thấy chính ông Hồ Chí Minh đã từng thổ lộ rằng ông ta không có tư tưởng nào là của chính ông ấy mà ông chỉ học tập, nhất nhất làm theo tư tưởng và lời dạy của những đầu sỏ cộng sản Mác, Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông...

Như vậy có thật là có cái tư tưởng gọi là “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” hay không, hay đó chỉ là mớ sản phẩm ngụy tạo của lớp đảng viên đảng cộng sản có tuổi đời thuộc thế hệ 7X, 8X trong ban tuyên huấn, ban bảo vệ chính trị của đảng!?

Những người này, mơ mơ hồ hồ tự sướng, mạo tên ông Hồ Chí Minh để mị dân hầu bám víu vào ông Hồ Chí Minh để tiếp tục chế độ chuyên chính độc tài gia-đình-băng-đảng, bán đứng đất nước cho bọn đồng chí đại hán Tàu cộng, cùng với bọn lợi ích tư bản đỏ xanh cướp trắng tài nguyên quốc gia, cướp công khai, mà họ gọi là “cưỡng chế”, tài sản đất đai ruộng vườn của dân chúng mà hết đời này sang đời khác tần tảo gầy dựng.

Hồ Chí Minh thực ra đã không viết và phổ biến một luận án nghiên cứu hay một tập sách nào về tư tưởng đạo đức của ông. Những gì mà người dân Việt Nam biết và đọc qua chỉ qua những bài viết của những đảng viên tay sai thuộc lứa tuổi 7X, 8X, viết theo kiểu đơn đặt hàng/lệnh của ban tuyên huấn đảng cộng sản Việt Nam.

Các bài viết về cái gọi là “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” được ban tuyên huấn của đảng thường xuyên tung lên trên các báo chí và cơ quan truyền thông lề đảng cũng chỉ xoay vòng vòng bốn chữ: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư và cái định hướng chủ nghĩa Mác Lênin đã bị khai tử tại đất nước Nga khai sinh ra nó. Ngoài cái gọi là định hướng chủ nghĩa cộng sản vô thần Mác Lê, những điều khuyên dạy về cần, kiệm, liêm, chính không phải xuất phát từ cái gọi là “tư tưởng đạo đúc Hồ Chí Minh” mà đã được ông bà chúng ta từ bao đời đã dùng để khuyên răn dạy bảo con cháu trong gia đình, dân chúng ngoài xã hội. Ngay trong chương trình học về môn Công Dân Giáo Dục tại miền Nam tự do dân chủ phi cộng sản những năm trước 1975 cũng đã hiện hữu rồi, có phải là tư tưởng gì đâu mà mạo nhận là tư tưởng lớn!

Cứ giả dụ ông Hồ Chí Minh có vài suy nghĩ của cá nhân mình về lối sống, cách cư xử của đảng viên cộng sản theo kiểu “đạo đức cộng sản”, không phải đạo đức có tính nhân bản phi phi “định hướng” của ông cha chúng ta, và sau đó được thế hệ kế tiếp của các đảng cộng sản Việt Nam chồng chéo thành “Tư tưởng Hồ Chí Minh”, thổi phồng thành những “nét tư tưởng độc đáo”, trong đó một “nét” được các cây viết định hướng của đảng cộng sản Việt Nam biến dạng tâng bốc lên làm như là tư tưởng vĩ đại trên thế giới gọi là “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”, hay nói đơn giản là “đạo đức cộng sản”. Đạo đức (cộng sản) Hồ Chí Minh này được toàn thể đảng viên cộng sản Việt Nam các cấp từ cơ sở đến trung ương thường xuyên học tập và thấm nhuần vào xương tủy, coi như là quyển sách nhỏ màu đỏ kê đầu nằm trong thời kỳ hồng vệ binh bên Tàu trong những năm đầu của thập niên 70, và dùng nó làm kim chỉ nam để thực hiện theo tư tưởng đạo đức (cộng sản) của ông Hồ Chí Minh trong các công tác đảng, chính quyền, tổ chức quần chúng (hành pháp), tư pháp, lập pháp (quốc hội) v.v... Không những tư tưởng và đạo đức cộng sản Hồ Chí Minh chỉ được đảng viên cộng sản học tập mà học sinh, sinh viên đều phải học. Sinh viên thuộc tất cả các ngành học bắt buộc phải thi đậu môn học “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” mới được chính thức cho tốt nghiệp đại học.

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh có thật sự là đạo đức có tính nhân bản hay không và nó cao siêu đến mức độ nào thì chỉ cần nhìn vào những việc làm của đảng viên đảng cộng sản hậu bối của ông Hồ Chí Minh, những mối lợi họ thâu về cho họ, cho gia đình dòng tộc họ, và những hệ quả họ đã và đang gây ra cho dân tộc và đất nước Việt Nam.

Trong những năm qua và trong thời gian gần đây, không cần nhìn vào việc làm của nhũng đảng viên tay sai thuộc loại tép riêu mà chỉ nhìn những nhân vật then chốt, đầu não trong guồng máy cai trị dân Việt Nam của đảng cộng sản Việt Nam biến chất thì biết được “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” là như thế nào. Nhìn đám học trò đảng viên đảng cộng sản của ông Hồ Chí Minh hiện nay thì biết được giá trị của loại “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh” mà đảng cộng sản Việt Nam hiên nay đang cố sức quảng bá. Họ quả đã “HÀNH” đúng với những điệu họ “HỌC” từ “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”.

Vài bằng chứng cụ thể dưới đây phơi bày rõ kết quả học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh của các đảng viên cao cấp, quan chức nhà nước cấp Thứ trưởng, Bộ Trưởng có chân trong ủy ban trung ương đảng, trong bộ chính trị, chủ tịch phó chủ tịch các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các cơ quan nhà nước. Họ chia nhau “ăn” không chỉ vài chục triệu đồng tiền cụ Hồ mà vài triệu đồng tiền cụ Washington (USD) cho mỗi “phi vụ”. Đây chỉ là phần nổi của tản băng khổng lồ “ghẻ ngứa, bầy sâu ăn không từ thứ gì”:

- Đồng chí đảng viên cộng sản cao cấp Bùi Tiến Dũng chỉ với chức vụ Tổng giám đốc văn phòng PMU 18 chịu trách nhiệm quản lý các dự án viện trợ chương trình ODP trị giá nhiều tỷ USD thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải, cá độ bóng đá mỗi lần gần 2 triệu USD.

- Đồng chí đảng viên cao cấp Phạm Thanh Bình chủ tịch tập đoàn quốc doanh Vinashin và vụ bê bối làm thất thoát (vào túi riêng) và nợ hơn 90 ngàn tỷ đồng (hơn 4 tỷ USD).

- Một cú điện thoại mật báo cho đồng chí đảng viên cộng sản cao cấp Dương Chí Dũng chủ tịch tập đoàn quốc doanh Vinaline, đồng chí đảng viên cộng sản cao cấp Thứ Trưởng công an Thượng tướng Phạm Quý Ngọ đã bỏ túi hơn triệu Đô US.

- Bộ Trưởng bộ Công an đồng chí đảng viên cộng sản cao cấp ủy viên bộ chính trị Đại tướng Trần Đại Quang được đồng chí đảng viên đảng cộng sản Dương Chí Dũng nêu đích danh trong vụ án tham nhũng tại tập đoàn Vinaline.

- Vụ cán bộ ngân hàng VietinBank Huỳnh Thị Huyền Như lừa đảo gần 4 tỷ đồng; Vụ cố ý làm trái về quản lý vốn gây hậu quả nghiêm trọng tại Sở quản lý kinh doanh vốn và ngoại tệ Ngân hàng NN-PTNT; Vụ lợi dụng chức vụ quyền hạn tại Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam; Vụ án lừa đảo bầu Kiên Nguyễn Đức Kiên Phó chủ tịch Tập đoàn Ngân hàng Thương mãi Cổ phần Á châu (ACB)...

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là gì mà lại tạo ra lớp đảng viên tham nhũng nhiều đến nỗi mà chính đồng chí đảng viên cộng sản cao nhất Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng công khai tuyên bố“chúng nó” dày như ghẻ ngứa; bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Đoan cũng lên tiếng:“người ta (đảng viên đảng cộng sản VN) ăn của dân không từ cái gì!”; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải thốt lên: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm... Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này”; và đội ngũ công an chỉ biết “còn đảng còn mình” từ Bộ Trưởng xuống tới công an khu vực cũng là sâu, ăn của dân không chừa thứ gì, công khai đội lớp côn đồ du đãng đông như dòi, như giun sán chỉ chuyên hại dân, hà hiếp khủng bố người yêu nước chống xâm lược Tàu, chống bọn quan tham nhũng, chống bọn tư bản đỏ bóc lột sức lao động của công nhân??

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh rốt cuộc là gì?

Chỉ có thể trả lời câu hỏi này bằng những câu thơ của đồng chí Tố Hữu đảng viên cao cấp của đảng cộng sản Ủy viên Bộ chính trị, học trò và là truyền nhân của ông Hồ Chí Minh, viết về đảng cộng sản và “Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghĩ
Cho ruộng đồng mau tốt, thuế mau xong
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin... bất diệt” 


Mùng 7 Tết Giáp Ngọ, ngày 06/01/2014



____________________________________

Tham khảo:

- Những cái nhất của Hồ Chí Minh

- Tư tưởng Hồ Chí Minh về đạo đức cách mạng, cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư

- Tổng bí thư: Tham nhũng như ngứa ghẻ (chưa như bệnh sida!)

- Trước đây tham nhũng là những con sâu đơn lẻ nhưng giờ là những con sâu đầy quyền lực liên kết trong lợi ích nhóm!

- Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Đoan: “Người ta (cán bộ đảng viên đảng cộng sản Việt Nam) ăn của dân không từ cái gì”

- Tổng Giám đốc PMU18 - Con bạc triệu đô 

- Cựu chủ tịch Vinashin bị y án 20 năm tù 

- Ông Dương Chí Dũng khai cả bộ trưởng Trần Đại Quang 

- Lời khai chấn động của Dương Chí Dũng: Chưa có tiền lệ khởi tố vụ án tại tòa? 

- 10 vụ án tham nhũng lớn 

- Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang:“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm... Một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy”

- Xin đảng ngừng tay giết!

Những quả lừa vừa quả đấm năm 2013!!!


Nhng qu la va qu đm năm 2013!!!

SATURDAY, 08 FEBRUARY 2014 00:27
WRITTEN BY BNS TỰ SO NGÔN LUẬN SỐ 186
Nhân quyền cho Việt Nam (Babui - Danchimviet.info).
Năm 2013 đã kết thúc với nhiều chuyện bi hài khiến người ta vừa cười ra nước mắt vừa bật lên tiếng thét, những chuyện bi hài vốn chỉ có và có đầy dẫy trong chế độ cộng sản. Đúng với bản chất và não trạng CS là gian dối và bạo hành (hai cái này luôn đi đôi với nhau), nhiều quả lừa đồng thời là quả đấm đã tung ra từ Hà Nội và rồi được các địa phương tiếp chuyển trong năm vừa qua.

Trước hết có quả lừa Hiến pháp. Phát động rầm rộ từ ngày 2-1-2013, bản Dự thảo sửa đổi HP 1992 đã “được công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến rộng rãi của các tầng lớp nhân dân”. Chủ tịch Quốc hội CS Nguyễn Sinh Hùng lúc ấy hùng hồn tuyên bố: “Định hướng sửa đổi HP [là] nhằm tiếp tục thể chế hóa đầy đủ và sâu sắc hơn chủ trương phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa, bảo đảm tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, huy động các lực lượng xã hội phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước; thể hiện sâu sắc hơn quan điểm bảo vệ, tôn trọng quyền con người, bảo đảm thực hiện tốt hơn quyền, nghĩa vụ cơ bản của công dân” (TTXVN 14-03-2013). 

Thế rồi, bất chấp mọi ý kiến sáng suốt, chân thành, tiến bộ, xây dựng, theo tinh thần dân chủ của mọi tầng lớp đồng bào, từ nhân sĩ trí thức đến chức sắc tôn giáo, từ dân chủ đối kháng đến công dân phản biện trong ròng rã 9 tháng trời, bất chấp những chi phí khổng lồ về tiền bạc, thời gian, công sức, mà theo báo cáo là có đến “26 triệu lượt ý kiến và 28.000 cuộc hội nghị, hội thảo”, cuối cùng, ngày 28-11-2013, Nguyễn Sinh Hùng, với giọng điệu lừa lọc trắng trợn, thản nhiên tuyên bố: “Bản HP thể hiện được ý Đảng, lòng dân… Tuyệt đại bộ phận nhân dân và Quốc hội có thể khẳng định đã đồng tình cao với dự thảo thông qua lần này”, để trao vào tay nhân dân một bản luật gốc tồi tệ nhất lịch sử, gây ngao ngán tột cùng cho đồng bào và hứa hẹn gia tăng mọi nguy cơ cho đất nước.

Tân Hiến pháp này là một quả đấm mạnh vào quyền làm chủ của toàn dân, vì vẫn khẳng định đảng CS là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội, vào tự do ngôn luận, tư tưởng, văn hóa, tôn giáo vì vẫn khẳng định chủ nghĩa Mác-Lê duy vật vô thần, độc đoán toàn trị là nền tảng ý hệ của lực lượng lãnh đạo, vào quyền có ruộng đất của tư nhân, vì vẫn khẳng định nhà nước là sở hữu chủ mọi tài nguyên quốc gia, vào danh dự và bản chất của công an quân đội, vì khẳng định các lực lượng vũ trang phải trung thành tuyệt đối với cộng đảng, vào quyền kinh doanh bình đẳng của tư nhân, vì vẫn khẳng định kinh tế thị trường phải theo định hướng xã hội chủ nghĩa và kinh tế nhà nước phải nắm vai trò chủ đạo. Nói chung, công nhận các ưu quyền và độc quyền của đảng là HP đấm những cú trời giáng vào dân quyền và nhân quyền.

Quả lừa thứ hai là cái ghế Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Với kết quả bầu hôm 12-11-2013, Việt Nam lần đầu tiên đã được ngồi vào đó. Thủ tướng CS kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh lúc ấy tuyên bố huênh hoang: “Việc VN trúng cử vào HĐNQ với tỷ lệ cao là sự ghi nhận của quốc tế đối với các thành tựu gần đây của Hà Nội trong việc thực thi các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa-xã hội của công dân”, còn hứa rằng VN sẽ "thực hiện tốt các nghĩa vụ và cam kết của một quốc gia thành viên HĐNQ và thành viên LHQ". Trước đó, chuẩn bị cho quả lừa này, ngày 7-11-2013, VN ký nhận Công ước LHQ chống tra tấn và những hình phạt hoặc sự đối xử tàn ác, hạ nhục nhân phẩm. Tối ngày 8-11-2013, tại Hà Nội, bộ tư pháp CS lại tổ chức lễ công bố mồng 9 tháng 11 hàng năm là “Ngày Pháp luật VN”. 

Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại buổi lễ rằng Ngày pháp luật “có ý nghĩa quan trọng trong đời sống xã hội, góp phần xây dựng và củng cố văn hóa lập hiến, văn hóa pháp luật dựa trên các nền tảng “đại đoàn kết toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo; đảm bảo các quyền tự do, dân chủ; thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân” như HP 1946 quy định. Ngày Pháp luật nước CHXHCN VN cũng là thông điệp gửi đến nhân dân thế giới, các nhà đầu tư nước ngoài, đồng bào ta ở nước ngoài hình ảnh của một nước VN đang đổi mới và xây dựng một đất nước thượng tôn HP, pháp luật.” (Báo Công Thương 9-11-2013). Thế nhưng, những gì xảy ra trước và sau hôm 12-11-2013 đã cho thấy CSVN chỉ như một ả giang hồ thập thành được mệnh danh “thục nữ trinh tiết”, được trao bảng “tiết hạnh khả phong”. Về điều này, Liên đoàn Quốc tế vì Nhân quyền (FIDH), qua đại diện Julie Gromellon, đã phát biểu: “VN đã không chứng tỏ những cam kết cải thiện nhân quyền trước khi trở thành thành viên của HĐ. 

Cho nên chúng tôi không nghĩ rằng một khi được ghế rồi thì họ sẽ cải thiện. Thậm chí, thành tích nhân quyền của Hà Nội còn có thể sẽ tệ đi vì họ sẽ cảm thấy thuận tiện đàn áp hơn nữa một khi đã lọt được vào HĐ. Tôi không nghĩ thực trạng nhân quyền VN sẽ sớm có những thay đổi”. Tổ chức UN Watch chuyên theo dõi mọi hoạt động của LHQ, cũng cho rằng kết nạp các quốc gia vi phạm nhân quyền có tiếng như VN, TQ vào HĐNQ chẳng khác nào cho “kẻ chuyên phóng hỏa đứng đầu sở cứu hỏa”. Tổng giám đốc UN Watch đã phải thốt lên: “Đây là một ngày đen tối cho nhân quyền, những kẻ đúng ra phải đứng trước vành móng ngựa thì nay lại chễm chệ trên ghế quan tòa (…) Danh sách ô nhục này gồm Nga, Trung Quốc, Ả Rập Saudi, Cuba, Algérie, Tchad và Việt Nam”.

Thật thế, chắc ghế HĐNQ rồi, Hà Nội đã lập tức tung toàn bộ quả đấm vào nhân dân, chơi lại cái màn như sau ngày vào Tổ chức Thương mại Quốc tế năm 2006. Bằng chứng là những cuộc đàn áp chung quanh Ngày Quốc tế Nhân quyền vừa qua đối với phong trào dân chủ tại Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Sài Gòn, với đủ trò từ ti tiện bẩn thỉu như cướp giật Tuyên ngôn NQ, bóp bể bong bóng, chửi bới thô tục, tới dã man tàn bạo như xông vào nhà hành hung, đưa vào đồn tra khảo, cướp xe cộ máy móc, đánh trọng thương phải đi bệnh viện, phạt tới 30 triệu đồng vì tàng trữ Tuyên ngôn NQ và… tân HP. Còn nữa. Một nhà đấu tranh nhân quyền là ông Ngô Hào bị y án 15 năm tù trong phiên phúc thẩm hôm 23-12. Gần đây nhất, hôm 31-12, là cuộc hành hung tàn bạo một số nhà hoạt động nhân quyền tại đồn công an xã Chương Dương, huyện Thường Tín, Hà Nội. Chưa hết, ngay cả dân thường cũng bị đàn áp tra tấn dữ dội. Nông dân Trịnh Xuân Tình đã bị lực lượng dân phòng Bình Thạnh, SG khóa tay, đè đầu, bóp cổ đưa lên xe, tịch thu hàng hóa, đánh cho ngất xỉu rồi vất bên đường. 

Anh Dương Văn Cao, 23 tuổi, bị công an Thanh Trì, Hà Nội bắt giữ vô cớ và tra tấn dã man, đến khi được thả thì cả người bầm dập. Tại Cà Mau, anh Lê Công Thủ, 20 tuổi, bị phó công an xã Mỹ Hưng, huyện Cái Nước phạt 500.000 đồng, nhưng lại bắt nạn nhân tự viết biên nhận, tự ký tên thôi. Thắc mắc liền bị đánh đến thương tích phải khâu 7 mũi kim trên mặt. Cũng trong tháng 12, thêm một người dân Đắc Lắc, tên Y beo Ksor, bị chết về tay công an địa phương. Tháng 11 trước đó, gia đình một nạn nhân khác tên Y Két cũng nhận xác nạn nhân về chôn cất do anh bị CA Đắc Lắc tra tấn đến vong mạng…

Về phương diện luật pháp, ngày 27-11-2013, đảng CS đã ban hành Nghị định 174/2013/NĐ-CP, theo đó từ ngày 15-1-2014 sẽ phạt những ai “tuyên truyền phản động” từ mức 10 triệu, hai mươi triệu, tới một trăm triệu. Ghê gớm nhất là theo đề nghị của Bộ trưởng Bộ Công an, Nguyễn Tấn Dũng lại vừa ban hành Nghị định 208/2013NĐ-CP ngày 17-12-2013 cho phép lực lượng công cụ bạo lực của Nhà nước được nổ súng vào kẻ bị cho là “có hành vi chống người thi hành công vụ”. Điều này nằm trong logic của việc các nhà nước CS trên thế giới đều ra đời từ bạo lực cướp chính quyền và tồn tại bằng bạo lực áp đặt quyền. Chính Mao Trạch Đông đã xác định như thế qua câu nói thời danh: “Chính quyền nằm đầu mũi súng”. 

CSVN đã ra đời trong bạo lực, tồn tại bằng bạo lực và đã quá lạm dụng bạo lực gây nhiều tội ác với dân tộc, đã quá ưu ái, nuông chiều, dung túng công cụ bạo lực gây nhiều nợ máu với nhân dân. Do đó những “kẻ thi hành công vụ” đã vô cùng hung hãn trong ứng xử với người dân tay không cô thế, và từ nay sẽ được đà để bạo hành và tàn sát mà chẳng phải chịu trách nhiệm.

Cũng phải nói tới một quả lừa khác trong năm qua là việc “phong thần, phong thánh, phong phật”, tôn xưng “danh tướng thế giới”, “anh hùng giải phóng dân tộc” cho một công thần và ngu trung bậc nhất của CSVN: Võ Nguyên Giáp. Sau bao năm dài hạ chức, hạ bệ, hạ nhục vị tướng này, qua việc chẳng thèm nhắc đến tên ông trong bài học giáo khoa về trận Điện Biên Phủ, chẳng thèm mời ông tham dự kỷ niệm 40 năm biến cố này, qua việc giao cho ông làm trưởng ban Kế hoạch sinh đẻ của nhà nước, khiến ông được tặng cho những câu vè bia miệng ngàn năm, thì đùng một cái, khai thác và lợi dụng cái chết của ông nhằm gia tăng sự sống cho đảng, danh tiếng (dù giả) của ông để xóa bỏ tai tiếng (rất thật) của đảng, bộ sậu tuyên truyền ở Ba Đình đã ra lệnh cho lũ trí nô ký sinh, ký giả bồi bút, dư luận viên đầy tớ tạo ra một cuộc lên đồng tập thể, bốc thơm cái thây ma của một hèn tướng nướng quân lên tận trời, đề nghị phong ông làm đại nguyên soái, lấy tên ông thay tên thành phố Huế trăm năm văn vật. Thế nhưng, quả lừa này đã gây phản tác dụng. Nó làm dấy lên nhiều tiếng nói vạch trần chân tướng đích thực của Võ Nguyên Giáp.

 Mới đây, có thông tin cho rằng sau đám tang VNG, phu nhân của cố Tổng bí thư Lê Duẩn có đề nghị và đã được gặp một số chóp bu của Nhà cầm quyền và đảng CS để trao một bức thư quan trọng. Đại để trong thư “tiết lộ” những đánh giá, thông tin được cho là nằm trong di sản của Lê Duẩn, với tinh thần rằng “Đại tướng không phải như người ta tưởng nghĩ”. Một bài viết mới đây của Phan Châu Thành, Lịch sử đảng CSVN phải được viết lại từ 1940, đặt vấn đề sở dĩ VNG sớm được HCM phong làm đại tướng rồi tôn vinh như “người hùng Điện Biên” (đang khi bị các đồng chí trong đảng lẫn cả người Tàu khinh khi và bách hại dai dẳng từ thời Điện Biên đến lúc chết), chỉ vì ông ta biết được và giữ kín chân tướng đích thực của HCM là Hồ Tập Chương, một điệp viên của Tàu cộng.

Quả lừa này cũng đã đấm mạnh vào quan niệm lịch sử và cách thế viết sử của CS. Nó đã cho người ta thấy rõ thêm là CS sẵn sàng đổi trắng ra đen, giáng vinh thành nhục hay ngược lại tùy toan tính chính trị vì tồn tại của đảng. 

Như thế, toàn bộ những hào quang, công trạng của CS chỉ là trò lừa vĩ đại để giúp đảng thống trị Dân tộc muôn niên, hầu có thể tha hồ đấm đá, đàn áp, bóc lột nòi giống Việt. BBT

Mời quý độc giả bấm vào đây để xem toàn bộ BNS Tự Do Ngôn Luận số 186 ngày 1/1/2014



__._,_.___

Cái gì là Công lao của đảng ?... xương máu nhân dân?... tay sai mác xít? ...


Cái gì là Công lao của đảng ?... xương máu nhân dân?... tay sai mác xít? ...

Công An bắn chết em trai 12 tuổi và 2 người bị trọng thương cưỡng chế đất


Công dân 2014 (Danlambao) - Gửi ông GS.TS Hoàng Chí Bảo (Hội đồng Lý luận Trung ương), Nhân đọc bài: Đảng ta, tất cả vì hạnh phúc của nhân dân

Nghe ông kể công cho đảng Cộng sản Việt Nam tôi thấy ông còn thiếu sót nhiều lắm. Sao ông lại quên công lớn nhất của đảng cộng sản được nhỉ. Công lớn nhất của đảng cộng sản – Đó là dụ cho thằng khác đánh nhau chết, còn mình độc chiếm quyền lực cha truyền, con nối. Tạo ra một vương triều cộng sản thời nay.

Ông Hồ, có hậu huệ là Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư, con trai Nông Quốc Tuấn làm đến bí thư tỉnh ủy. Như vậy quyền lực của ông Hồ đã truyền đến đời thứ ba. Và có thể con trai của Nông Quốc Tuấn cũng đang tiếp bước cụ và ông.

Ông Nguyễn Chí Thanh, có con là Nguyễn Tấn Dũng- thủ tướng và Nguyễn Chí Vịnh Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, cháu là Nguyễn Thanh Nghị - Thứ trưởng BXD. vậy ông Nguyễn Chí Thanh cũng đã truyền được quyền lực đến đời thứ 3. Kèm theo đó là hậu duệ vương tôn công tử ăn theo. Nguyễn Tấn Dũng mà về hưu thì cũng đẩy được thằng con lên Bộ Trưởng hoặc bí thư một tỉnh nào đấy.

Nguyễn Văn Chi Nguyên Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương trước khi về vườn cũng kịp đẩy con làm Phó Chủ Tịch Đà Nẵng.

Thượng bất chính hạ tắc loạn, Tô Huy Rứa học theo, cho con gái lên sếp, nhưng dư luận ồn ào quá sau đó tự rút lui.

Phùng Quang Thanh cũng cài cắm được con trai mới có ba mấy tuổi, lên hàm đại tá giám đốc một công ty sân sau của bộ quốc phòng.

Lê Thanh Hải cũng cài cắm con làm bí thư phường Bến Thành, sau đó lên chức Phó Chủ Tịch quận. Lúc Lê Thanh Hải về vườn thể nào cũng đẩy được con lên chức Bí Thư quận hoặc Phó Chủ Thành Phố HCM.

Họ nhà sản thật trường tồn. Ông truyền cho con, cho cháu. Kèm theo mỗi nhân vật SẢN còn có một bầu đoàn vương tôn công tử nhà sản đi theo. Chúng nắm giữ những vị trí quyền lực để chia chác quyền lợi từ ngân sách và chính sách.

Điều đó giải thích tại sao con gái ngài Thủ Tướng mua được cả một ngân hàng.

Học theo các đồng chí trung ương các đồng chí ở tỉnh cũng cài cắm con vào sở ban ngành địa phương. Đồng chí ở huyện thì cài cắm con vào phòng ban ở Huyện, Xã,…

Khẩu hiệu thì rất to “Do dân vì dân” nhưng thực chất thì “Vinh thân, phì gia”, Thế nên đảng sẽ không bao giờ từ bỏ điều 4 hiến pháp để duy trì quyền lực. Bỏ điều 4 thì đảng sợ con cháu của đảng không đủ giỏi để cạnh tranh với con dân.

Chỉ tội cho bà mẹ già của các liệt sĩ, con cái họ đã tin theo họ sản, chết giục xác trên dãy Trường Sơn. Còn mẹ già hoang lạnh côi cút một mình. Trong khi họ nhà sản hả hê, chia chác tạo ra một vương triều cha truyền, con nối, đâu nghĩ gì đến hai từ nhân dân!



Nói thêm về hòa hợp hòa giải


Le Nguyen (Danlambao) - Hòa hợp hòa giải là thủ đoạn chính trị, là chiêu trò gian manh đã qua nhiều lần sử dụng không có gì để bàn luận. Hòa hợp hòa giải rất cũ, cũ đến độ nhầu nát nhưng nó vẫn còn giá trị lợi dụng nên đảng cộng sản thỉnh thoảng lôi ra tái sử dụng mỗi khi có nhu cầu cấp bách đòi hỏi. Có thể nói không còn nhiều người đấu tranh lạ với chiêu trò bịp bợm hòa hợp hòa giải của cộng sản, nhưng có điều khá lạ lùng là mỗi lần cộng sản giăng lưới hòa hợp hòa giải thì lại có không ít các con nhạn là đà chui đầu vào. Không những thế, các con nhạn này còn lớn tiếng phụ họa với loa đài lề đảng, dạy dỗ những người nhận ra âm mưu đen tối, đọc ra ruột gan cộng sản, chống đối tới cùng hòa hợp hòa giải gian dối, bị cho là hận thù quá khứ, là chống cộng cực đoan (?)

Có lẽ chiêu trò giăng lưới hòa hợp hòa giải để hốt trọn ổ những người yêu nước có trái tim đầy ấp tình yêu quê hương, tổ quốc nhưng chủ quan nhẹ dạ, thiếu đề cao cảnh giác nên bị lưu manh cộng sản lừa gạt, lợi dụng rồi tiêu diệt trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước như lịch sử đã chỉ ra. Dường như câu chuyện sử dụng hòa hợp hòa giải để tiêu diệt lực lượng yêu nước không cộng sản trong quá khứ hơi trừu tượng, khá nhạt nhẽo nên không thu hút được sự chú ý của một số người “lãng mạn cách mạng” ngày hôm nay, khiến cho họ vô tư lao thân vào biển lửa như những con thiêu thân rất tội nghiệp.

Lẽ ra không nên bàn đến hòa hợp hòa giải vì không có gì mới mẻ để bàn và bởi trong tư tưởng lẫn hành động của băng đảng cộng sản không hề tồn tại lòng chân thành hòa hợp hòa giải dân tộc cho một dự án chính trị để xây dựng, phát triển đất nước, con người Việt Nam tương lai. Hòa hợp hòa giải đối với cộng sản thực chất chỉ là một trong nhiều thủ đoạn chính trị bẩn thỉu nhằm thủ tiêu mọi phản kháng có nguy cơ đe dọa đến tham vọng độc quyền, quyền lực chính trị của đảng cộng sản Việt Nam.

Để nhận ra âm mưu, chiêu trò hòa hợp hòa giải của đảng cộng sản hiện nay, chúng ta cùng nhau xét qua những phát ngôn và hành động đã, đang được loa đài rầm rộ cổ vũ qua các loa mồm của lãnh đạo cộng sản có trách nhiệm về cái gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc như báo đài đăng tải dưới đây:

“Trong căn phòng làm việc ở trụ sở Bộ Ngoại giao, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn bận rộn với các cuộc điện thoại nhắc các đơn vị rốt ráo hoàn tất chuẩn bị Xuân Quê hương 2014 - hay “Tết kiều bào” thường niên.

Mấy năm trở lại đây, cứ nhằm đúng ngày 23 tháng Chạp, kiều bào khắp nơi trên thế giới có một cái Tết chung ở Hà Nội trước khi đón Tết riêng bên gia đình, người thân, trong chương trình Xuân Quê hương do Ủy Ban Nhà Nước về người Việt Nam ở nước ngoài tổ chức.

Nhiều kiều bào hay nhắc nhau "hẹn ở Xuân Quê hương", như lời hẹn trở về gặp gỡ vào dịp ý nghĩa nhất trong năm. 

Suốt 6-7 năm công tác ở Ủy Ban, trong rất nhiều chương trình không chỉ Xuân Quê hương, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn chia sẻ rằng tình cảm chung của kiều bào với quê hương, đất nước luôn rộng lớn, sâu đậm.”(1)

Trên đây là bức tranh toàn cảnh của diễn biến sự việc chuẩn bị chương trình Xuân Quê Hương mỗi năm một lần, cứ đến hẹn lại lên do Ủy Ban Nhà nước về Người Việt ở nước ngoài phụ trách tổ chức được đăng tải trên báo chí lề đảng và để cụ thể hơn với chính sách triển khai công tác hòa hợp hòa giải dân tộc, chúng ta cùng nghe thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn, người phụ trách công tác về người Việt ở nước ngoài, trả lời báo lề đảng như sau:

“Cộng đồng người Việt ra đi sau chiến tranh và định cư ở nước ngoài rất đặc thù, không giống các cộng đồng ngoại kiều khác. Những thuyền nhân ra đi đa số là vì mục tiêu kinh tế chứ không phải mục đích chính trị. Có bộ phận những người ra đi sau các cuộc chiến tranh mang theo tư tưởng hận thù của những người thua trận và được tuyên truyền rất nhiều điều ghê sợ không có thực về chủ nghĩa cộng sản. 

Sau hơn 20 năm nỗ lực đổi mới, đất nước giành được những thắng lợi, thay đổi mạnh mẽ đáng kể trên mọi lĩnh vực, mở cửa hội nhập kinh tế sâu rộng với thế giới bên ngoài. Điều đó tác động rất mạnh đến nhận thức của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, trong đó có các tổ chức còn có tư tưởng cực đoan chống lại nhà nước của chúng ta.”(2)

Trong một đoạn hỏi đáp khác, phóng viên báo lề đảng có hỏi ông Sơn rằng: “...theo thứ trưởng, cần tiếp tục đẩy mạnh ra sao công tác kiều bào, hướng tới hòa giải dân tộc trọn vẹn?” Đã được ông Sơn trả lời như sau:

“Mười năm qua, không ít chính sách đã hiện thực hóa chủ trương nghị quyết 36. Dân sự hóa nghĩa trang Biên Hòa, đưa kiều bào ra Trường Sa, tổ chức đại lễ cầu siêu, chính sách mua nhà và sở hữu nhà ở trong nước cho kiều bào, thu hút đầu tư của kiều bào, luật quốc tịch… là rất nhiều việc cụ thể đã làm...

Ở góc độ cơ quan trực tiếp triển khai các chính sách, để tiếp tục phát triển cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài một cách vững mạnh, đoàn kết, tôi vẫn luôn cho rằng phải quan tâm tiếp cận những người bảo thủ còn có tư tưởng hận thù với đất nước, với dân tộc. 

...Với những người làm công tác vận động và tiếp cận với số người Việt ở nước ngoài còn mang tư tưởng cực đoan, chống đối Tổ quốc, đi ngược lại lợi ích dân tộc đòi hỏi phải có một tấm lòng chân thành, dũng cảm, khôn khéo để đối thoại...”(3) 

Nhìn qua việc tổ chức tiệc tùng khoản đãi “kiều bào” khi có cơ hội và phát ngôn của ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn trên truyền thông lề đảng đã lộ rõ ý đồ hòa hợp hòa giải khá buồn cười, khá vớ vẩn để không còn ai mơ hồ hiểu sai, hiểu không đúng về chính sách hòa hợp hòa giải của đảng cộng sản Việt Nam.

Nội dung phát ngôn và hành động của ông Sơn, tiếng nói chính thức của đảng về người Việt tị nạn cộng sản không có gì mới, cũng chỉ là những luận điệu cũ rích trên hệ thống loa đài của đảng xưa nay và nó cũng kịp cho chúng ta thấy hòa hợp hòa giải chỉ nằm trong một số vụ việc nổi bật rất dễ chết cười cho cái gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc như:

“...Dân sự hóa nghĩa trang Biên Hòa, đưa kiều bào ra Trường Sa, tổ chức đại lễ cầu siêu, chính sách mua nhà và sở hữu nhà ở trong nước cho kiều bào, thu hút đầu tư của kiều bào, luật quốc tịch... làm công tác vận động và tiếp cận với số người Việt ở nước ngoài còn mang tư tưởng cực đoan, chống đối Tổ quốc, đi ngược lại lợi ích dân tộc...”

Xin lỗi các ông bà cộng sản, những thứ này là hòa hợp hòa giải à? Việc ông thứ trưởng Sơn đến nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa chụp hình quay phim cảnh ông thắp hương, để “tay chân” viết bài đăng lên báo đài không phải là hòa hợp hòa giải. Việc đài thọ chi phí cho một số “phóng viên” kiều bào ra Trường Sa ngắm các anh bộ đội biên phòng ngồi trong các chòi chim bồng súng gác đảo, không khỏa lấp được hành động bán biển đảo của các thế hệ lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Việc tổ chức đại lễ cầu siêu với nhân vật tiếng tăm quốc tế là thiền sư Thích Nhất Hạnh chủ trì trình diễn trước các ống kính truyền thông quốc tế cũng không phải hòa hợp hòa giải dân tộc... Ngoài ra một số chính sách “ưu đãi” với kiều bào như sở hữu nhà, đầu tư, quốc tịch... cũng chỉ là miếng mồi danh lợi để câu nhử những người nhẹ dạ, hiểu biết mơ hồ về gian manh cộng sản chứ không phải là hòa hợp hòa giải dân tộc.

Xét đến thành tích hòa hợp hòa giải được ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn “báo cáo, kê khai” trên hệ thống truyền thông lề đảng đều không phải là cốt lõi của vấn đề hòa hợp hòa giải dân tộc. Các việc ông Sơn kể lể chỉ làm lộ rõ bản chất gian manh trong hòa hợp hòa giải của đảng cộng sản Việt Nam, là chỉ nhằm lôi kéo dụ dỗ những thành phần nhẹ dạ làm cái loa cho thủ đoạn gian manh không mới của đảng cộng sản Việt Nam.

Dù thế, hòa hợp hòa giải vẫn chiêu dụ được một số ẩn mặt lẫn lộ mặt như các ông Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng cùng bộ sậu của Việt Weekly, Phố Bolsa TV... hòa vào bản đồng ca rẻ tiền của hòa hợp hòa giải dân tộc. Tất cả chỉ là “trò diễn” hòa hợp hòa giải nhằm vào mục đích gây phân hóa, làm suy yếu lực lượng đấu tranh của người Việt tị nạn cộng sản, ảnh hưởng đến phong trào đấu tranh trong nước.

Điểm qua các lời phát ngôn của những người Việt hải ngoại trở về với thiện chí hòa hợp hòa giải dân tộc được công khai trên hệ thống truyền thông có những câu tiêu biểu để nhận diện rõ hơn về cái gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc:

“...Tôi muốn làm sứ giả hòa giải và kết hợp đại đoàn kết dân tộc... Những ai muốn quay về dĩ vãng, thật là không tưởng. Tôi nghĩ rằng nhiệm vụ của mọi công dân Việt Nam trên toàn thế giới là đoàn kết nhau lại, hợp sức xây dụng đất nước. Hãy quên quá khứ để nhìn về tương lai...” (Nguyễn Cao Kỳ). (4)

“...Họ nhầm rồi, tôi có theo hàng ngũ nào đâu. Nhưng tôi thì không nói ra: “Không, tôi không ở hàng ngũ của ông”, nói như thế tàn nhẫn quá phải không?...

...Làm sao đo được sự hạn hẹp hay sự tức giận của một số người? Suốt 30 năm họ vẫn còn căm thù như vậy đó? Có thể vì bản thân họ, hoặc gia đình họ đã phải chịu những gian khổ, nguy hiểm, nhục nhã, bị cướp bóc, bị hải tặc hãm hiếp… họ có thành kiến với cộng sản, không thích những người như tôi về sống tại quê hương...” (Phạm Duy).(5)

“Tôi thấy năm, bảy năm nữa Việt Nam sẽ xán lạn, rực rỡ. Tôi mong những người chống đối sẽ về thăm lại đất nước trước khi họ thật sự nằm xuống ở hải ngoại. Về một lần rồi họ sẽ đồng ý với việc làm của tôi - yêu nước và yêu quê hương.” (Nguyễn Phương Hùng) (6)

Chúng ta thấy gì qua những câu nói của những người tự nhận là “sứ giả hòa giải hòa hợp dân tộc”? Giờ nhìn lại những ồn ào về hòa hợp hòa giải đã qua của các ông Đỗ Mậu, ông Nguyễn Cao Kỳ, Ông Phạm Duy... tất cả đều chìm vào quên lãng đáng tủi hổ và hiện tại những ồn ào hòa hợp hòa giải dưới vỏ bọc đột phá “ngôn luận” của các ông bà Etcetera Nguyễn, Mimi Tưởng báo Việt Weekly, Vũ Hoàng Lân Phố Bolsa TV, Nguyễn Phương Hùng trang mạng KBC hải ngoại... thực chất cũng chỉ là cái loa khuếch âm của âm mưu hòa hợp hòa giải chỉ nhằm gây phân hóa nội bộ các lực lượng đấu tranh chống độc tài cộng sản hiển hiện khá rõ trên báo Công An thành Hồ:

“... Nhóm nhà báo này đã gây ra nhiều cú sốc cho làng báo Việt. Họ đã thực hiện nhiều phóng sự trên báo in, báo điện tử, truyền hình hải ngoại về những thay đổi lớn lao, tuyệt vời ở Việt Nam. Họ càng tự tin và dũng cảm hơn với nghĩa vụ của nhà báo trước công chúng là đưa tin kịp thời, trung thực và sẵn sàng đối đầu với bọn phản động cực đoan để nói lên sự thật...

...Đồng hành với KBC hải ngoại, báo in Việt Weekly và kênh truyền hình phố Bolsa TV cũng đang đổi mới trong quan điểm đưa thông tin. Họ chấp nhận đối đầu với các nhóm phản động cực đoan để đòi quyền tự do ngôn luận...

... Hiện có rất nhiều “nhà dân chủ” người Việt trong, ngoài nước đang mù quáng hùa theo giọng điệu xuyên tạc, vu khống của những kẻ chống phá Việt Nam, để cao giọng đòi dạy cho dân Việt Nam sao các vị không dành thời gian, tâm huyết và cả những mánh lới vu vạ đó đấu tranh cho tự do báo chí của hai triệu Việt kiều ở Mỹ? “thực thi dân chủ”, “tự do ngôn luận”, “đòi hỏi nhân quyền”... sao các vị không dành thời gian, tâm huyết và cả những mánh lới vu vạ đó đấu tranh cho tự do báo chí của hai triệu Việt kiều ở Mỹ? Đây là cộng đồng bị những tổ chức phản động lưu vong đàn áp tự do ngôn luận suốt 37 năm qua và đang rất cần những trợ giúp để “đứng lên” đòi quyền sống, quyền được làm báo, được đọc báo Việt... (7)

Không còn nghi ngờ gì nữa, những việc làm của các cá nhân làm báo, các tổ chức báo, đài nêu trên chỉ là màn tấu hài của các diễn viên hạng bét của vở kịch hòa hợp hòa giải dân tộc do đảng cộng sản đạo diễn và họ nào biết rằng họ không đủ một miếng nuốt cho loài ác quỷ cộng sản khi chúng đói máu.

Hẳn có rất ít người chậm hiểu, không biết cốt lõi của hòa hợp hòa giải dân tộc là dỡ bỏ độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản, từng bước chuẩn bị những điều kiện cần và đủ để tiến tới thiết lập thể chế chính trị dân chủ hiện đại, đó mới là nền tảng đích thực của mục tiêu hòa hợp hòa giải dân tộc. Những hành động của những tên tay sai nằm vùng, những kẻ thậm thụt đi đêm với cộng sản và những kẻ công khai ra mặt như các tên cò mồi, các cộng tác viên của Việt Weekly, Phố Bolsa TV, trang mạng KBC hải ngoại... họ đang ”hạnh phúc” với những việc họ làm. Thật ra cũng rất đáng thương, vì chính họ cũng không biết họ là những con rối, những con tốt trên bàn cờ hòa hợp hòa giải, một trong nhiều trò gian manh của đảng cộng sản và việc làm của họ là hành động tội ác, là tiếp tay cho loài quỷ dữ cộng sản chống nhân loại, chống lại khát vọng tự do, dân chủ, nhân quyền của dân tộc Việt Nam.

Ở thời đại văn minh chỉ có những kẻ điên mới mong muốn chiến tranh, muốn sử dụng bạo lực giải quyết xung đột tranh chấp. Bạo lực trong đấu tranh giải trừ độc tài cộng sản, vì một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân quyền nếu có xảy ra, chỉ là sự chọn lựa không thể lựa chọn mà thôi. Nan đề Việt Nam, ai cũng biết đối thoại, hòa hợp hòa giải dân tộc là việc cần phải làm để tránh đổ máu cho một dân tộc vốn chịu nhiều đau khổ, mất mát của máu lửa chiến tranh. Thế nhưng, điều kiện tiên quyết trong hòa hợp hòa giải là không cảm tính, không ngây thơ chính trị để lịch sử đẫm máu của hòa hợp hòa giải tái diễn và cần tỉnh táo để nhận ra hòa hợp hòa giải dân tộc phải bắt đầu từ đâu, phải làm thế nào thông minh nhất để không bị đảng cộng sản sử dụng thủ đoạn gian manh chính trị tiếp tục lừa gạt như chúng đã từng lừa gạt.



______________________________________

Chú thích:

6&7) http://www.congan.com.vn/?mod=detnews&catid=942&id=466723

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link