Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 16, 2014

Người CS có thể cải sửa, chế độ CS thì không

Người CS có thể cải sửa, chế độ CS thì không

Ông Mikhail Gorbachev, một trong những lãnh tụ hàng đầu Đảng và Nhà nước Liên Xô đã 'Phản tỉnh'Ông Mikhail Gorbachev, một trong những lãnh tụ hàng đầu Đảng và Nhà nước Liên Xô đã 'Phản tỉnh'
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

CỠ CHỮ 
14.02.2014
Từ lâu một số người Việt quốc gia chống cộng theo khuynh hướng bảo thủ, cực đoan, thường đưa những lời tuyên bố của các lãnh tụ cộng sản “phản tỉnh” như một dẫn chứng cho một định kiến rằng “Cộng sản không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt”.

Thế rồi căn cứ trên định kiến này đưa ra và thực hiện “chủ trương giải thể đảng cộng sản Việt Nam, bằng lật đổ tiêu diệt đảng và chê độ cộng sản Việt Nam, chứ không có cái chuyện hòa hợp, hòa giải,”Đối thoại” hay "đối luận" với đảng cộng sản Việt Nam…”.Nhưng nếu có ai hỏi họ làm thế nào thực hiện chủ trương này khi thực tế đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã và đang nắm quyền suốt 38 năm qua, có chính quyền, có lãnh thổ, có quân đội công an và có tư thế quốc tế là một quốc gia hội viên Liên Hiệp Quốc?- Tất nhiên họ sẽ ú ớ không trả lời được và lập tức phản ứng theo kiểu “cả vú lấp miệng em”, hô hoán tấn công kẻ đã giám hỏi họ, bằng cách chụp nón cối “"hòa hợp hòa giải' lên dầu và còn vu khống là “nhận tiền của Việt cộng” để thực hiện cái gọi là “Nghị Quyết 36 của đảng CSVN”, có khi sử dụng mọi ngôn từ thiếu văn hóa để nhục mạ người đã đặt câu hỏi với họ.

Định kiến “Cộng sản không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt” là một võ đoán mang tính cực đoan, có phần đúng và có phần sai: Đúng là chế độ cộng sản, bao gồm cơ chế đảng và bộ máy nhà nước của chế độ cộng sản là “không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt hay thay thế”. Nhưng sai là “những con người cộng sản thì hoàn toàn có thể cải sửa, không thể hủy diệt được”.

Thật vậy, vì chế độ cộng sản (hay chế độ xã hội chủ nghĩa)là một mô hình chế độ chính trị không thể cải sửa được sau một thời gian vận dụng vào thực tiễn,nên các “chế độ độc đảng, độc tài toàn trị cộng sản” ở Liên Xô cũ và ở các nước Đông Âu mới bị tiêu diệt và được thay thế bằng các “chế độ đa đảng, dân chủ pháp trị”. Thế nhưng đối với các cán bộ đảng viên cộng sản lớn bé ở Liên Xô và các nước Đông Âu cũng như Việt Nam bao lâu nay, thì hoàn toàn có thể cải sửa cách này hay cách khác. Chẳng hạn, cải sửa một cách tự giác bằng sự “phản tỉnh” từ nhận thức cá nhân (thấy được những sai lầm quá khứ khi vào đảng, theo đảng) và thực tiễn khách quan (sự thất bại trong việc thực hiện chủ nghĩa xã hội theo lý tưởng công sản, với những hậu quả tai hại nhiều mặt, lâu dài cho nhân dân, dân tộc và đất nước…).Vì những con người cộng sản không phải là gỗ đá, cũng là những con người biết nhận thức suy tư , đã đam mê theo một lý tưởng nghĩ rằng cao đẹp, dù thực chất cũng như thực tế chỉ là “không tưởng” (lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, dù cao đẹp nhưng không thể thực hiện được).Vì có nhận thức và suy tư, nên cũng biết phân biệt đúng sai, phải trái để “phản tỉnh” và “điều chỉnh” hành động của mình sao cho thích hợp.Tất nhiên có người cộng sản phản tỉnh sớm hay trễ, hoặc đã phản tỉnh song còn giấu mặt vì quyền lợi cá nhân và tập đoàn thống trị nên ngoan cố bám lấy cơ chế, không chịu chuyển đổi chế độ cộng sản. Đó là tình cảnh của hầu hết các đảng viên đảng CSVN hiện nay dù “đã phản tỉnh” về mặt nhận thức (phản tỉnh nửa vời) song vẫn “chưa giám công khai nói lên sự phản tỉnh”bằng hành động cụ thể của mình (Phản tỉnh hoàn toàn).

Điển hình là những lãnh tụ cộng sản hàng đầu của Nga (Liên Xô cũ) và môt số nước cộng sản Đông Âu sau khi “Phản tỉnh” đã đưa ra những nhận định chung, cô đọng từ kinh nghiệm quá khứ đã lỡ tin vào lý tưởng cộng sản và làm theo cơ chế của chế độ cộng sản là “không thể cải sửa”, còn “những con người cộng sản,thì hoàn toàn có thể cải sửa”. Vì chính họ là hiện thân của sự cải sửa, từ những đảng viên cộng sản cao cấp đã “Tự cải sửa” góp phần làm tiêu vong chế độ cộng sản nơi đất nước của họ.

Tại Liên Xô trước đây, sau khi nỗ lực cá nhân Ông Gorbachev và phe cải cách trong đảng Cộng Sản Liên Xô thực hiện chương trình cải tổ “glasnost” và cởi mở “Perestroika” cứu nguy chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Xô bị thất bại đã phải chuyển đổi qua chế độ dân chủ pháp trị đa đảng.(Tiếc rằng tại Việt Nam sau khi đảng CSVN thực hiện chính sách đổi mới bị thất bại hoàn toàn (1986-1995) vẫn không dám công khai chuyển đổi qua chế độ dân chủ pháp trị đa đảng như Liên Xô, mà vẫn giữa cái vỏ “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa” trong khi thực tế không phải như vậy. Chúng tôi đã có lần viết đó chẳng khác gì cách làm ăn của gian thương “treo đầu dê bán thịt chó”). Ông Mikhail Gorbachov, là Tổng bí thứ cuối cùng của đảng Cộng Sản Liên Xô trong chế độ độ độc tài toàn trị Liên Xô (Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô Viết), và là vị Tổng Thống đầu tiên trong chế độ Cộng Hòa Liên Bang Nga hình thành sau khi chế độ cộng sản Liên Xô sụp đổ. Chính Ông Mikhail Gorbachev là một trong những lãnh tụ hàng đầu Đảng và Nhà nước Liên Xô đã “Phản tỉnh”, góp phần quyết định cho sự chuyển đổi từ chế độ độc tài toàn trị Liên Xô qua chế độ dân chủ pháp trị Cộng Hòa Liên Bang Nga ngày nay. Ông nói: “Tôi đã bỏ quá nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng:Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá…”( I have devoted half of my life for communism.Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives…).

Ông Boris Yeltsin, một đảng viên cộng sản “phản tỉnh”, kế nhiệm Ông Mikhail Gorbachev là vị Thổng thống thứ hai của nước Nga dân chủ thì nói “Cộng sản không thể nào sửa chữa, chúng phải bị đào thải” (Communists are incurable, they must be eradicated…)

Tổng thống Nga đương nhiệm Vladimir Putin, từng cầm đầu KGB cơ quan tình báo trung ương Liên Xô, cũng từng tuyên bố “Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim.( He who believes the communists has no brain. He who follows the communists has no heart).

Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Nam Tư Milovan Djilas cũng đã từng tuyên bố:“20 tuổi mà không theo cộng sản, là không có trái tim.40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản, là không có cái đầu” (At 20, if you are not a communist, you are heartless.At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless…).

Tất cả những lời tuyên bố được trích dẫn trên đây của các lãnh tụ cộng sản hàng đầu của các đảng cộng sản đều có ý nghĩa chung là phê phán, lên án các chế độ thực hiện chủ nghĩa cộng sản về mặt cơ cấu tổ chức điều hành, chủ trương chính sách cai trị đã gây hậu quả nghiêm trọng, toàn diện, di hại lâu dài cho nhân dân và đất nước. Tuy nhiên cung cách chung của các lãnh tụ cộng sản này đều làm ra vẻ đứng ngoài cơ cấu đó để phê phán, lên án và làm như họ cũng như các đảng viên cộng sản sau khi “phản tỉnh” không có trách nhiệm gì về những hậu quả mà bộ máy cơ cấu đảng và nhà nước gây ra cho nhân dân và đất nước (có lẽ đây là một tính chất cao ngạo chung của những đảng viên CS khó cải sửa,còn tồn tại như một cá tính dù họ đã phản tỉnh thực sự song vẫn tìm cách trốn tránh trách nhiệm quá khứ). Thậm chí họ không dám công khai nhận lỗi hay tỏ ra đôi chút ân hận gì về quá khứ vào đảng, theo đảng để thực hiện chủ nghĩa cộng sản không tưởng, mà còn tìm cách biện minh cho việc tham dự vào guồng may cơ cấu đảng và nhà nước CS trong quá khứ một cách tự hào, như một “sự sai lầm chính đáng” mang tính tất yếu, không thể làm khác trước hấp lực của chủ nghĩa cộng sản có tính mê hoặc thời tuổi trẻ vốn đầy ắp những hoài bão ước mơ về một xã hội công bằng “không còn cảnh người áp bức, bóc lột người”, xã hội “Xã hội chủ nghĩa”, trong đó mọi người cư xử với nhau trong tình hữu ái, một xã hội tuy còn giai cấp, nhưng mọi người lao động theo năng lực hưởng theo sức lao động bỏ ra để tiến đến một xã hội viên mãn trong viễn tưởng: “xã hội cộng sản” hay “Thiên đường cộng sản”, không còn giai cấp, mọi người lao động theo năng lực và hưởng theo nhu cầu. Nghĩa là một xã hội tài hóa dư thừa thỏa mãn được mọi như cầu vật chất cũng như tình thần của nhân dân, không còn bộ máy Nhà nước (công cụ áp bức của giai cấp thống trị) mọi người lao động tự giác, guồng máy xã hội vận hành tự động…(!?!?).

Tương tự tại Việt Nam, một số đảng viên cộng sản sau khi “phản tỉnh” vẫn tự biện minh theo kiểu cao ngạo, không tỏ ra hối hận vì những sai lầm quá khứ, không chia xẻ trách nhiệm về những hậu quả do đảng và chế độ cộng sản Việt Nam gây ra trong đó có phần tham gia của họ.

Nhận định nêu trên mọi người có thể kiểm chứng qua một số những bài viết, lời nói, hành động của một số những khuôn mặt “phản tỉnh” nổi bật trọng thời gia qua. Điển hình gần nhất là cố cựu đảng viên cộng sản Lê Hiếu Đằng, trong bài “Viết trong những ngày nằm bịnh” tiểu mục “1. Vì sao tôi đi kháng chiến, vào ĐCS Việt Nam?” cũng đã biện minh cho việc theo Việt cộng là vì “khát vọng xây dựng một xã hội bác ái, tự do, bình đẳng…”; vì “Chủ nghĩa Marx, CNXH, CNCS chẳng những lôi cuốn, làm say mê nhiều thế hệ trí thức phương Tây mà ở Việt Nam cũng vậy”; Vì “ lòng yêu nước, ý chí chống xâm lược, giành độc lập tự do dân chủ cho Tổ quốc để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn các chế độ cũ ở đó công nhân, nông dân, người lao động, những người hi sinh nhiều trong chiến tranh có cuộc sống ấm no, hạnh phúc đã thôi thúc chúng tôi lên đường.”. Thế nhưng toàn bài viết tuyệt nhiên không thấy ông “phản tỉnh” Lê Hiếu Đằng tỏ ra ân hận,nhận sai lầm quá khứ khi đi theo Việt cộng và nhận chia xẻ trách nhiệm về những hậu quả tàn hại nhiều mặt, di hại lâu dài cho nhân dân, đất nước và dân tộc do đảng cộng sản Việt Nam gây ra trong hàng nửa thế kỷ qua.

Nói tóm lại phải hiểu cho đúng ý nghĩa những câu nói của những lãnh tụ cộng sản phản tỉnh để có nhận thức đúng đắn rằng cơ cấu tổ chức nhân sự điều hành và các chủ trương chính sách cai trị của đảng cộng sản nói chung và đảng cộng sản Việt Nam nói riêng (chứ không phải những con người cộng sản) là “không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt hay thay thế”. Nhưng đối với những con người cộng sản (đảng viên hay quần chúng tin theo chủ nghĩa cộng sản) thỉ hoàn toàn có thể cải sửa tự giác bằng sự “phản tỉnh” (qua thời gian và thực tế khách quan nhận thức được những cái sai trong quá khứ đi theo và làm theo đảng CS) để tự “Điều chỉnh” (bỏ cái sai làm theo cái đúng).Đó là tình cảnh thực tế tại Việt Nam mà người Việt quốc gia chân chính chống cộng vì tự do dân chủ cho Quê Mẹ Việt Nam cần nhận thức đúng đắn để điều chỉnh hành động và phương thức chống cộng cá nhân cũng như đòan thể một cách phù hợp để có hiệu quả, có lợi cho dân, cho nước.


10 câu hỏi: Vì Sao?


1. Tại sao Cộng Sản đụng vào cái gì cũng đều hư hại và tan nát? 

- Vì Chủ nghĩa Cộng Sản là sai trái và phi nhân. 

2. Tại sao Cộng Sản không thể sống chung với bất kỳ một đảng phái nào khác? 

- Vì nếu có những đảng phái khác cùng tồn tại thì sự phi lý của Cộng Sản lập tức lộ rõ, vì vậy mà nó không thể lừa dối ai được nữa. Cách duy nhất để cộng sản tồn tại là độc quyền chính trị để lừa dối và nhồi sọ người dân, tự do đàn áp nhân quyền.

3. Những thứ lẽ ra là bình thường thì cộng sản lại kích động hận thù theo kiểu một mất một còn? 

- Để chúng biện minh cho sự độc quyền sai trái của mình. Cái gì cũng chỉ có một thứ duy nhất tồn tại, nó triệt tiêu những thứ tương tự. Tư tưởng này còn lạc hậu và nguy hiểm hơn cả dưới thời Phong kiến (Kiểu như: Không thể có hai mặt trời, một nước không thể có hai Vua). 

4. Những người dân biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo tại sao lại bị nhà nước cộng sản đàn áp? 

- Tại vì họ chính là kẻ bán nước và đi đêm với giặc. 

5. Tại sao những người là blogger ở Việt Nam khi nói rõ chính kiến, quan điểm chính trị lại bị bỏ tù? 

- Vì cộng sản là chế độ chính trị vi phạm quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận. 

6. Tại sao người cộng sản lại ca ngợi bản thân họ nhiều như vậy? 

- Đó là nhu cầu tồn tại của họ, vừa để lừa dối nhân dân, vừa để che lấp sự mặc cảm sai trái của mình. 

7. Những người đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam đều bị côn đồ, công an đánh đập và ném đá, ném phân, ném mắm tôm vào nhà là vì sao? 

- Những kẻ côn đồ và công an đó đều làm theo lệnh của Đảng Cộng Sản. Họ muốn sỉ nhục tự do, dân chủ và nhân quyền. 

8. Công Dân đến thăm nhà nhau là một nhu cầu và quyền của họ. Tại sao lại bị chính quyền địa phương ngăn cản và đánh đập thậm tệ? 

- Vì người cộng sản sống theo luật rừng, thích ngăn cản và đánh đập ai cũng được. Họ đang chà đạp lên luật pháp quốc tế và luật pháp của chính họ. 

9. Người Cộng Sản nói “Nhà nước của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”. Tại sao họ chẳng vì dân một chút nào, người dân cũng chẳng có quyền lực gì cả? 

- Người Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá. Chúng ta không được nghe cộng sản nói, hãy xem họ làm như thế nào? 

10. Vậy người dân Việt Nam mà muốn có tự do, dân chủ thì phải làm sao? 

- Chỉ có cách duy nhất là lật đổ chế độ độc tài Cộng Sản, để xác lập chế độ tự do dân chủ. 




Mâm cơm Việt Nam "độn hóa chất"è








Mâm cơm Việt Nam "độn hóa chất"è http://youtu.be/vBpO7_2B3d0



=======




From: TranHo1
Date: Wed, 12 Feb 2014 07:37:15 -0800
Subject: [VN-TD] Không hiểu rồi đây tương lai dân tộc và quê hương ta đi về đâu?

 


Xin chuyển tiếp.........

no star where !!!!
ăn cơm việtnam sẽ chết dần chết mòn...
vì vậy nên đi ăn Mc Do, mỗi ngày sáng-trưa-chiều-tối-khuya,
vì đồ ăn McDo được nhập cảng thẳng từ Mỹ sẽ không có hóa chất gì cả.......
( như vậy cha con chúng nó sẽ tha hồ hốt đô-na)

image9hUS$
---------------------------------------------------------------------------------------------- 
Thưa quý Cụ,
Đọc bài này tôi thấy lo hơn cả chuyện VN bị "ngoại xâm"!
Trong chế độ CS dân Việt đã "bị đầu độc" về tinh thần, khiến đa số bị "biến tính" trở thành "vô cảm", "gian dối", "nhẫn tâm", "vị kỷ" ... và nhiều thói hư tật xấu khác !
Bây giờ thì thân xác lại bị "đầu độc" bởi những hoá chất độc hại, do chính "người Việt" tự tay "hại nhau" chỉ vì "hám lợi riêng", lại bị thêm kẻ ngoài tiếp thêm sức để "triệt hạ tận gốc" tuồn các thứ độc hại "với giá rẻ" tràn lan khắp nước !
Mất nước thì còn mong có ngày đòi lại !
Giống nòi tuyệt diệt thì ...làm sao ?
 Không một giống nòi nào đã ... tuyệt chủng mà còn "phục sinh và phục hoạt" được !

Chỉ có một câu hỏi cần trả lời ngay : Bao giờ thì dân mình ... tỉnh ?

 



Đây không phải là tin phóng đại hay tuyên truyền mà là thực tại đã và đang xẩy ra trên quê hương Việt Nam.
Không hiểu rồi đây tương lai dân tộc và quê hương ta đi về đâu?
Bà con ở Việt Nam hay ở hải ngoại khi nhận tin này nên phổ biến thật rộng rãi để cứu người và cứu ngay chính mình.


***************************************************************************************************

Mời Click link dưới :

========
=== 

Phóng sự của đài SBS Úc Châu về tình hình thực phẩm hiện nay (Tết Giáp Ngọ 2014) trộn quá nhiều hóa chất nguy hại.
Ngày xưa sau 1975 dân chúng ăn cơm độn bo bo, ngày nay sau mấy mươi năm, dân chúng ăn cơm độn hóa chất.
Trích âm thanh từ Đài phát thanh SBS Úc Châu.

Huỳnh Chiếu Đẳng
Published on Feb 4, 2014




__._,_.___

Trung Cộng lại cấm Việt Cộng Không được nhắc tới cuộc chiến biên giới 1979


Kính Chuyển
MG
Trung Cộng lại cấm Việt Cộng
Không được nhắc tới cuộc chiến biên giới 1979
MƯỜNG GIANG

           
            Hơn tám mươi năm trôi qua (1930-2013), dù bây giờ chuyện gì người dân cũng đã biết đủ. Thế nhưng cọng sản và Việt gian, thì chứng nào tật đó, vẫn tỉnh bơ hãnh diện, tiếp tục gian dối bịp lừa đồng bào. Tóm lại, đối với cọng sản, tất cả chỉ là giai đoạn, nên không bao giờ có chuyện tình nghĩa đồng chí, đồng đảng, đồng đội.. thì nói làm chi tới tình đồng bào, đồng nước. Cũng nhờ gần hết bí mật lịch sử cân đại, được khai quật phổ biến, nên ngày nay chúng ta mới nhận diện được bộ mặt thật của những người, từng ôm nhau hôn hít, từng nhận là anh em môi hở răng lạnh hay sông liền sông, núi kế núi.. thế nhưng cũng chẳng có gì, ngoài nhu cầu hợp tác và giai đoạn.

             Sau năm 1990, Liên Bang Sô Viết và Nam Tư tan rã thành từng mảnh vụn. Những người mới đó cùng đứng chung dưới một màu cờ, một đảng bộ.. đã vội bôi mặt chém giết nhau một cách tận tuyệt. Tuy nhiên bi thảm hơn hết, vẫn là sự tương tàn đẫm máu, giữa ba đảng Tàu, Việt và Miên Cộng.. xảy ra từ các năm cuối thập niên 70 của thế kỷ XX, sau khi đệ tam quốc tế đã tạm hợp tác, thỏa hiệp chống Mỹ thành công. Từ kinh nghiệm năm đó, giờ nhìn lại thái độ lưng chừng của Việt Cộng, trong vai trò chọn lựa để được làm đầy tớ Hoa Kỳ, Nga Sô  hay Trung Cộng, khiến cho đồng bào trong và ngoài nước phải ngao ngán, vì biết chắc dù VC có theo ai chăng nữa, thì đất nước lần nửa, rồi sẽ tan nát nếu có chiến tranh xảy ra.

             Lần trước Polpot và Ðặng Tiểu Bình mới chỉ có tàn sát đồng bào vô tội cũng như tàn phá tận tuyệt các tỉnh biên giới của VN. Lần này Trung Cộng binh hùng vũ khí tối tân, lại có nhiều bom nguyên tử, chắn chắn là Tàu sẽ thẳng tay tiêu diệt con Hồng cháu Lạc cả nước. Biến cố ngư dân Thanh Hoá bị Trung Cộng thảm sát trong vịnh Bắc Việt vào ngày 8-1-2005, như một khúc dạo đầu của điệu ru nước mắt, mà VN đang dần bước vào nẻo tuyệt lộ vì giặc Tàu, qua đồng thuận của Việt Cộng, từng bước xâu xé gấm vóc giang sơn của dân tộc Ðại Việt, một cách công khai và man rợ, như chúng từng làm trong quá khứ

‘ .. ôi trọn kiếp, lòng ta hoài mơ ước
cảnh thanh bình trên vạn nẻo quê hương
nên thường hay chợt khóc giữa đêm trường
khi tưởng tới ngày mai về cố quốc.. ’ ’ ’

1- Trung Cộng xâm lăng Việt-Nam lần thứ nhất (1979) :

            Ngày 1-5-1975, VC ban hành một bản đồ mới của nước VN thống nhất, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (hiện do hải quân Bắc Việt chiếm giữ 6 đảo, khi VNCH bỏ ), mà chính Hồ Chí Minh và Phạm Văn Ðồng đã giấy trắng mực đen, xác nhận thuộc chủ quyền của Trung Cộng vào năm 1958. Ðây cũng là một nguyên cớ, để Tàu xâm lăng VN vào mùa xuân năm 1979. Thật ra tình hữu nghi giữa hai nước, đã lung lay từ năm 1967, khi Trung Cộng xuí giục Nam Lào tấn công Pathet Lào, vốn là chư hàu của Bắc Việt. Rồi từ khi Hồ Chí Minh qua đời năm 1969, quyền hành lọt vào tay Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ vốn thân Nga, lúc đó là kẻ thù không đội trời chung của Trung Cộng, nên sự rạn nứt của tình đồng chí lại càng thêm nứt rạn. Nhưng vì kẻ thù trước mặt là Nga-Mỹ vẫn còn, vì vậy hai đảng cố quên bất đồng để hợp tác giai đoạn.

            Nhưng tới khi Mao Trạch Ðông thăng hà vào năm 1976, Ðặng Tiểu Bình lên nối ngôi, đã chấm dứt sự leo dây của VC từ lâu, vì Ðặng đã biết rõ VC lúc ấy đang ngả hẳn theo Nga. Nhiều cuộc đụng độ đã xảy ra tại biên giới Hoa-Việt, mà chủ động luôn luôn do Hồng quân gây hấn, theo lệnh của Ðặng Tiểu Bình. Ðây là một đòn hù dọa cũng như áp lực VC lúc đó đang tiến hành chính sách cải tạo công thương nghiệp, cướp của và đánh đuổi Hoa Kiều Miền Nam, nhất là tại Sài Gòn-Chợ Lớn, ra biển, về Tàu.

            Giữa lúc tình hữu nghi của hai nước căng thẳng tột độ, thì Trung Cộng ngang nhiên xua 30.000 hồng quân vào các tỉnh Luang Namtha, Udom Say, Phong Salay, Luang Prabang và Sầm Nứa, nói là để bảo vệ công nhân Trung Hoa, đang làm thiết lộ Bắc Lào-Vân Nam. Nhưng thực chất Trung Cộng muốn uy hiếp Pathet Lào và bao vây biên giới phía tây bắc của VN. Ðây cũng là ý đồ của Tàu, muốn mở một con đường thông thương từ Vân Nam xuống đất Miên, để tiện tiếp tế cho quân Khmer đỏ của Polpot lúc đó, đang du kích chiến với bộ đội VN.

            Nhưng Hà Nội đã biết rõ ý đồ của Bắc Kinh, nên đã ra tay trước. Ðầu tiên là cùng Pathet Lào ký một hiệp ước quân sự và biên giới ngày 18-7-1977. Sau đó đem 50.000 quân trấn đóng tại Trung và Nam Lào, vừa bảo vệ Pathet Lào, cũng như ngăn cản không cho Trung Cộng vào đất Miên. Sự gây hấn đã trở thành công khai vào năm 1978, khi Bắc Kinh gọi Hà Nội là ‘ tiểu bá quyền khu vực ‘, còn VC thì bảo Trung Cộng là ‘ chủ nghĩa bành trướng bá quyền Ðại Hán ‘.

            Ai cũng biết quan hệ giữa hai đảng cong sản Việt-Trung, vô cùng gắn bó từ sau năm 1949 khi Mao Trạch Ðông chiếm được toàn cõi Hoa Lục. Từ đó, Trung Cộng hết lòng giúp đỡ VC mọi mặt, từ quân sự cho tới kinh tế, chính trị, ngoại giao. Nhờ vậy Hồ Chí Minh và đảng cọng sản mới chiếm được miền bắc vào năm 1954.

            Trong cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1960-1975), hầu như nguồn viện trợ quân sự, kinh tế cho Bắc Việt xâm lăng VNCH, đều của Trung Cộng. Trên đất Bắc, Tàu giúp Hà Nội xây dựng nhiều công trình nhà máy, đường xá.. Theo tài liệu công bố, tính tới năm 1978, Tàu đã viện trợ cho VC hơn 20 tỷ mỷ kim. Từ năm 1965-1970, theo yêu cầu của Hồ Chí Minh, đã có hơn 100.000 quân Trung Cộng sang giúp Bắc Việt, để xây dựng và phòng thủ. Ðã có cả ngàn lính Tàu chết ở VN trong cuộc chiến

            Sau 1970, nhiều biến chuyển lịch sử đã xảy ra, nhất là khi HCM chết, làm cho Hà Nội càng ngày càng ngả theo LX. Do nhu cầu cuộc chiến, VC cần có nhiều quân dụng tối tân như Mig21, tăng 54,55, hoả tiễn Sam.. để đối đầu với vũ khí Mỹ. Nhưng những thứ này chỉ có Nga mới có. Trung Cộng biết hết, nhưng vẫn tiếp tục giúp đỡ VC cho tới khi Hà Nội chiếm được miền Nam.

            Rồi vì đầu óc thiển cận, các chóp bu trong Bắc Bộ Phủ tự coi như các đỉnh cao của loài người, coi thường mạng sống đồng bào cả nước, lại mù quáng chạy theo chủ thuyết cọng sản đã lỗi thời và nhất là tôn sùng Liên Xô hơn thần thánh. Từ đó, không cần cảnh giác về những kẻ thù xung quanh, lại mù quáng trở mặt và thách đó Trung Cộng. Ðó là nguyên nhân chính khiến kẻ thù có cớ xâm lăng VN vào năm 1979.

            Hồng quân Trung Hoa hay quân đội Trung Cộng tuy được thành lập vào năm 1927 nhưng thật sự chỉ thống nhất sau năm 1949 khi chiếm được Hoa Lục. Nói chung VC đã theo đúng khuôn mẫu của Mao, để tổ chức binh đội. Còn chủ thuyết Mao, được coi như nền tảng tư tưởng, dùng làm chiến thuật và chiến lược, gọi là chiến tranh nhân dân, lấy nông thôn bao vây thành thị.

            Thời nào, quân đội Tàu cũng đông nhất thế giới. Năm đó, Hồng quân có hơn 4 triệu người, bao gôm hai binh chủng Hải và Không Quân trên nửa triệu. Cả nước được chia thành bảy quân khu : Lan Châu (Tân Cương và Thanh Hải), Bắc Kinh (Nội Mông, Bắc Kinh, Hà Bắc, Sơn Tây), Trấn Giang (Hắc Long Giang, Liêu Ninh), Kiến An (Hà Nam, Sơn Ðông), Nam kinh (Phúc Kiên, Giang Tây, Thượng Hải, An Huy), Thành Ðô (Vân nam, Tứ Xuyên, Quý Châu, Tây Tạng) và Quảng Châu (Quảng Ðông, Quảng Tây, Hồ Bắc, Hồ Nam). Mỗi quân khu có nhiều quân đoàn. Ngoài chính quy và chủ lực, Trung Cộng còn có hơn bảy triệu dân quân. Tất cả do Chủ tịch quân ủy trung ương , tức là chủ tịch đảng lãnh đạo, khi Ðặng nắm quyền kiêm nhiệm luôn chức này.

            Năm 1979, Hà Nội sau khi bị Trung Cộng tố cáo là vong ơn bạc nghĩa, kể cả sự phanh phui Võ Nguyên Giáp không phải là người chỉ huy mặt trận Ðiện Biên Phủ năm 1954. Ðể trà đũa, VC cho phổ biến bạch thư, nói về quan hệ Việt-Trung trong 30 năm qua, đồng thời tố cáo Hoa Kiều trong nước là gián điệp, tay sai của Trung Cộng chống lại VN. Tiếp theo VC xua quân tấn công tiêu diệt Polpot và Khmer đỏ , vốn là đàn em chư hầu của Tàu, khiên cho dầu được đổ thêm vào lửa chiến tranh giữa hai nước, chỉ chờ bùng nổ.

            Tại miền Nam, ngày 24-3-1978 bắt đầu đánh tư bản. Hằng ngàn công an, bộ đội và nam nữ thanh niên xung phong đeo băng đỏ trên tay, rải khắp các đường phố Sài Gòn-Chợ Lớn, Gia Ðình, xông vào các hãng xường, nhà buôn, tư gia.. những người có máu mặt Hoa lẫn Việt, để lục lọi, vơ vết, xoi khám tịch thu tiền bạc, đô la, vàng ngọc, hàng hóa và tất cả tài sản riêng tư của dân chúng, những ai bị đảng kết tội là mại sản. Theo tài liệu được bật mí, chỉ riêng mẻ lưới trên, Hà Nội đã vơ vét của người giàu Sài Gòn, hơ

            Ngày 3-5-1978, cả nước lại được đổi tiền lần thứ ba, khiến đồng bào trước sau trở thành vô sản chuyên chính. Ở miền bắc, hằng ngàn Hoa Kiều bị trục xuất về nước. Trong nam, hằng vạn người Hoa trắng tay, tiêu tan sản nghiệp, bì đầy ải lên vùng kinh tế mới tận Bình-Phước Long, Bình Tuy, Long Khánh, Bà Rịa.

            Ðể trả đũa, Trung Cộng ngưng hẳn 72 công trình xây dựng viện trợ cho VN. Ðã có 70.000 người Hoa tại VN hồi hương về Hoa Lục. Ngày 16-5-1978, Trung Cộng tuyên bố gửi hai chiến hạm tới Hải Phòng và Sài Gòn, để đón hết Hoa kiều. Nhưng đây chỉ là đòn tuyên truyền chính trị, vì tàu chiến chỉ đậu ngoài khơi một ngày, rồi kéo neo về nước. Nắm được yếu điểm của đàn anh, VC lần chót hốt hết những gì còn sót lại của Hoa Kiều, qua chiến dịch ‘ xuất cảng người ‘.Sau đó tống khứ họ ra khơi, khiến cho hơn triệu người bị chết vì sóng gió và hải tặc Thái Lan trên biển Ðông, mà những trang Việt sử cận đại, gọi là cơn hồng thủy của thế kỷ.

            Sau khi VN bỏ lỡ cơ hội nối lại bang gioa với Hoa Kỳ. Ngày 24-5-1978, phụ tá an ninh của tổng thống Mỹ Carter là Brezinski, tới Bắc Kinh ký một hiệp ước liên minh quân sự với Tàu. Từ đó Ðặng Tiểu Bình đã có chỗ dựa chống Nga, nên mới ra mặt quyết tâm xâm lăng VN để rửa thù phục hận.

            Từ 28 tới 30-1-1979, Carter và Ðặng Tiểu Bình đã họp mật tại Tòa Bạch Ốc. Sau đó tổng thống Mỹ đồng ý để Trung Cộng trừng phạt VN và còn giúp cầm chân Nga, bằng cách chịu ký với LX hiệp ứơc SALT II. Ðể thêm kế nghi binh, Hoa Kỳ cử bộ trưởng tài chánh là Blumenthal tới công tác tại Bắc Kinh. Ngoài ra còn cho Hàng không mẫu hạm Constellation lảng vảng ngoài khơi vịnh Bắc Việt. Tất cả mơ mơ màng màng, khiến cho LX cũng không biết đâu mà mò.

            Ngày thứ bảy 17-2-1979, lúc 3 giờ 30 sáng, khi vạn vật, chim chóc và con người đang chuẩn bị cho một ngày sống mới, thì 600.000 quân Tàu, tiền pháo hậu xung, ào ạt mở cuộc xâm lăng đại quy mô vào VN, trên vùng biên giới từ Lai Châu tới Móng Cáy. Thế là tình nghĩa vô sản quốc tế trong sáng giữa hai nước, đã trở thành hận thù thiên cổ. Những địa danh Cao Bằng, Lạng Sơn, Ðồng Khê, Thất Khê.. lại đi vào những trang Việt sử đẫm máu, của VN chống xâm lăng Tàu.

            Ðể tấn công VN, Trung Cộng đã huy động nhiều quân đoàn từ nhiều quân khu khác nhau, gồm QD 13,14 tấn công Lai Châu-Lào Kay. Hai QÐ 41,42 tân công Cao Bằng. Riêng mạn Lạng Sơn, Quảng Yên, Hải Ninh thi giao cho quân đoàn 43,54,55. Tất cả do Hứa Thế Hữu và Dương Ðắc Chí chỉ huy trong mấy ngày đầu.

            Về phía VN, một phần vì sự tự cao bách thắng của các đỉnh cao tại bắc bộ phủ. Phần khác do quá tin tưởng sự liên minh quân sự với LX. Nên gần như sử dụng gần hết các đơn vị chính quy tại mặt trận Kampuchia. Bởi vậy ngay khi cuộc chiến bắt đầu, trong lúc quân Trung Cộng đông đảo lên tới 150.000 chính quy, thì việc phòng thủ miền bắc, nhất là thủ đô Hà Nội, được giao cho các Sư Ðoàn 308,312,390 của quân khu I. Nói chung, trong cuộc chiến đấu với Trung Cộng tại biến giới, chỉ có các sư đoàn chủ lực của quân khu tham dự như Sư đoàn 3,327, 337, Tây Sơn ( mặt trận Lạng Sơn). SD 567, B46, SD.Pháo binh 66 (mặt trận Cao Bằng). Các tuyến từ Hà Giang tới Lai Châu, do các SD316,345, Ðoàn B68, M63, các trung đoàn chủ lực tỉnh, huyện đội, công an biên phòng. Sau đó khi thấy tình hình quá nguy ngập, Hà Nội mới gấp rút điều động các trung đoàn từ các tỉnh trung châu, cùng với các sư đoàn chủ lực của quân khu II và IV từ Kampuchia về tiếp viện.

            Cuộc chiến thật đẫm máu ngay từ giờ phút đầu. Quân Tàu dùng chiến thuật cổ điển thí quân với tiền pháo hậu xung, bằng các loại hỏa tiễn 122 ly và đại bác nòng dài 130 ly, với nhịp độ tác xạ 1 giây, 1 trái đạn. Sau đó Hồng quân tràn qua biên giới như nước lũ từ trên cao đổ xuống. Tuy nhiên khắp nơi, Trung Cộng đã gặp phải sức kháng cự mãnh liệt của VN, một phần nhờ địa thế phòng thủ hiểm trở, phần khác là sự yểm trợ hùng hậu của pháo binh các loại, gây cho giặc Tàu nhiều tổn thất về nhân mạng tại Lạng Sơn và Cao Bằng.

            Sự thất bại trong những ngày đầu, khiến Ðặng giao chỉ huy mặt trận cho Dương Ðắc Chí, đồng thời cũng thay đổi chiến thuật, dùng tăng pháo mở đường và bộ binh tùng thiết. Do quân Tàu quá đông, nên sau 10 ngày cầm cự, bốn thị xã Lai Châu, Lào Kay, Hà Giang, Cao Bằng lần lượt bị thất thủ. Riêng tại thị xã Lạng Sơn, Trung Cộng tung vào chiến trường tới sáu sư đoàn chính quy 127,129, 160,161, 163,164 cùng hằng trăm thiết giáp và đại pháo từ khắp nới bắn vào yểm trợ. Phía VN có quân đoàn 14 gồm các SD 3,327,338,347,337 và 308. Trong lúc đó hai SD chính quy 304 và 325 từ Kampuchia, cũng đựợc không vận và di chuyển bằng xe lửa, tới Lạng Sơn tiếp viện. Nhưng cuối cùng Lạng Sơn cũng bị thất thủ đêm 4-3-1979. Sau đó giặc Tàu dùng mìn, bom phá nát hết các thành phố, thị xã tạm chiếm, kể cả hang Pắc Pó, suối Lê Nin và núi Các-Mác mà Hồ Chí Minh từng tạm trú, trước khi về Hà Nội cướp chính quyền vào tháng 9-1945. Ngày 16-3-1979, Ðặng Tiểu Bình ra lệnh rút quân về nước.

            Tóm lại sau 16 ngày giao tranh đẫm máu, Trung Cộng cũng như Khmer đỏ, tàn phá tất cả tài sản của dân chúng, bắn giết tận tuyệt người VN, san bằng các tỉnh biên giới, mà suốt cuộc chến Ðông Dương lần II (1960-1975), gọi là vùng an toàn. Ðã có hằng trăm ngàn vừa dân vừa lính của cả hai phía thương vong. Tại miền bắc, hằng triệu dân chúng phải phân ly. Nhà cửa, vườn ruộng, của cải vật chất, đền đài, miếu võ, nhà thờ, di tích tổ tiên bao đời để lại.. đều vì VC gây chiến tranh, mà tan tành theo cát bụi.

2- Trung Cộng Xâm Lăng VN lần thứ hai (1984-1989) :

            Cuộc chiến tưởng đâu đã chấm dứt, vì VC dấu nhẹm tin tức, từ ấy cho đến năm 2006, nhờ mạng lưới Internet của Bộ Quốc Phòng Trung Cộng (Defense-China.com) và tác phẩm Dữ kiện bí mật của cuộc chiến tranh Trung-Việt (SEcret Records of Sino-Vietnamese War) của Jin Hui, Zhang Hui Sheng và Zhang WEi Ming, cả thế giới biết được ‘ Bí Mật Lịch Sử về việc Tàu chiếm Núi Ðất của VN, trong cuộc chiến biên giới lần hai (1984-1989) ‘.Theo tài liệu dẫn chứng, năm 1984 Trung Cộng lại vin cớ CSVN thường pháo kích và tấn công biên giới, nên bất thần tấn công cưởng chiếm Núi Ðất của VN tại tỉnh Hà Giang (Thượng Du Bắc Phần), mở màn cho cuộc chiến Biên Giới Việt Hoa lần thứ hai, kéo dài từ năm 1984-1989 mới chấm dứt, do Việt Cộng tự bỏ đất rút quân, nhượng bán (?)lãnh thổ cho giặc Tàu.

            Núi Ðất (VN) hay Lão Sơn (Tàu), dù có gọi bằng cái tên gì chăng nữa, cũng vẫn là một ngọn núi của VN, tại xã Thanh Thủy , huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang. Trong trận chiến đẳm máu này, hai bên đã dành giựt quyền kiểm soát cứ điểm 1509m, được coi như là một vị trí chiến lược rất quan trọng về phía VN, được cũng cố xây dựng từ sau cuộc chiến biên gới 1979.

            Thế là ngày 28-4-1984, vào lúc 5 giờ 50 sáng, Trung đoàn 118, Sư đoàn 40 BB, thuộc Quân đoàn 14, Quân khu Côn Minh, tiền pháo hậu xung, đồng loạt tấn công đỉnh 1509 và các cứ điểm quan trọng khác của VN. Cuộc chiến thật gay go vì gặp sự kháng cự mãnh liệt của quân phòng ngự VN, cấp đại đội. Tất cả đã tử chiến trước quân thù, đặc biệt trong số này có 4 nữ cán binh CSVN, thà chịu chết trước súng phun lửa của giặc Tàu, chứ không đầu hàng. Vì vậy nên trận chién kéo dài tới 15 giờ 30 chiều mới kết thúc, giặc bỏ xác tại chỗ 198 tên, cùng một số khác bị thương nặng..

            Này 11-6-1984 , một Tiểu đoàn CSVN tấn công tái chiếm núi nhưng bị đẩy lui. Ngày 12-7-1984, hai bên đụng độ lớn cấp Sừ đoàn. Phía CSVN đã huy động tới 6 Trung đoàn Bộ binh của các SÐ312,313, 316 và 356 để tái chiếm đỉnh núi. Cuối cùng Trung đoàn 982 thuộc Sư đoàn 313 CSVN, đã tái chiếm được cứ điểm 1509, sau khi đã chịu tổn thất hơn 3700 người. Nhưng sau đó không biết vì lý do gì, chóp bu Hà Nội đã ra lệnh bỏ ngõ cứ điểm trên cho quân Trung Cộng tới tái chiếm.Rồi lại giành giật từ 1984-1987 ở cấp Ðại đội, cho tới ngày 13-2-1991 thì châm dứt với kết quả : Trung Cộng hoàn toàn chiếm lĩnh Núi Ðất nằm trong lãnh thổ VN tại Tỉnh Hà Giang, và đổi lại tên Tàu là Lão Sơn.

            Tính ra, từ ngày Hồ Chí Minh và Ðảng CSQT chiếm được nữa nước VN, qua Hội Nghị Genève 1954, sau đó cưởng chiếm Miền Nam ngày 30-4-1975 và cai trị cả nước tới 2013, chỉ hơn nữa thế kỷ (1955-2007), đã bán cho nhượng Tàu hai quần Ðảo Hoàng Sa-Trường Sa, nhiều đất đai tai biên giới Hoa Việt, trong đó có Ải Nam Quan, Thac Bản Giốc, Hang Pắc Pó, Núi Ðất và nhiều vùng đánh cá thuộc lãnh hải của VN. Tất cả hành động bán nước trên đều mờ ám, bịp lừa, mục đích cũng chỉ để che dấu mọi tội lỗi, hầu tiếp tục kéo dài sự thống trị của tập đoàn thực dân đỏ tham nhũng, bất tài nhưng trong tay nắm đủ quyền lực, tiền bạc và trên hết đã sai khiến được một thiểu số trí thức khoa bảng mù quáng hám danh, đang cố sức quậy bùn công cuộc chiến đấu quang phục đất nước của Người Việt Tị Nạn Hải Ngoại và Ðồng bào quốc nội.

            Sau khi cưởng chiếm đuợc cả nước VN, CSQT bỏ Tàu theo Nga, gây nên một cuộc chiến long trời lở đất với Miên và Trung Cộng, cuối cùng cắt đất dâng biển đảo của VN cho Tàu để xin được làm tôi tớ của thiên triều như cũ. Bài học của lịch sử chưa khô máu trên thân thể mẹ VN nhược tiểu , thì một cuộc chiến đẳm máu khác đã thấy ló dạng, qua cuộc cờ ‘ tranh giành biển Đông “ trong đó VN vẫn là nạn nhân chính của giặc Tàu xâm lược.

            Lần trước Trung Cộng chỉ mới tàn phá được miền thượng du Bắc Việt bằng súng đạn cổ điển. Lần này nếu lại có chiến tranh, Trung Cộng với bản chất dã man và khát máu, chắc chắn giặc sẽ tận dụng hết khả năng quân sự trong đó có bom nguyên tử để xoa sổ VN trên bản đồ Châu Á. Sự tổn thất về nhân mạng và tồn vong của dân tộc chỉ có người dân cùng đất nước hứng chịu, còn đảng với gia đình chắc chắn đã cao bay xa chạy tới những khung trời hạnh phúc ở hải ngoại mà thiên đướng đâu có nơi nào sánh bằng Hoa Kỳ với tiền núi vàng tấn đã được chuyển tới đây từ khuya.-/-


TÀI LIỆU THAM KHẢO :
- Brother Ennemy của Nayan Chanda do Phạm Quốc Bảo dịch.
- Giọt nươc trong biển cả Hoàng Văn Hoan
- Mặt thật của Thành Tín
- Chinese aggression against VietNam
- Death in The Rice Field của Peter Scholl Latour
- Sau bức màn đỏ của Hoàng Dung.
- Tài liệu ‘ Trận Biên giới Hoa Việt lần 2’ trên Diễn Ðàn Việt Nam Exodus..


Từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 2-2013

MƯỜNG GIANG

Ta đánh đây là đánh cho Trung Quốc!?


Ta đánh đây là đánh cho Trung Quốc!?


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ngày 4 tháng 3 năm 1979. Lẫn trong âm thanh đại pháo, xe tăng gầm rú ghê rợn của quân xâm lược Trung Quốc từ Bắc biên giới vọng về, người dân cả nước còn nghe thấy lồng lộng từ BCH/TW/đảng CSVN tiếng kêu gọi tha thiết (nguyên văn) : 

“Hỡi đồng bào và chiến sĩ yêu quý! 

Quân thù Trung Quốc đang giày xéo non sông đất nước ta. Một lần nữa, cả dân tộc ta lại nhất tề đứng lên chống giặc ngoại xâm. Tổ tiên anh hùng của chúng ta đã từng đánh thắng quân xâm lược Tần, Hán, Tống, Nguyên, Minh, Thanh. Toàn thể đồng bào các dân tộc anh em trong cả nước, các tôn giáo, các đảng phái, già, trẻ, gái, trai hãy phát huy truyền thống Diên Hồng, triệu người như một, nhất tề đứng lên bảo vệ Tổ Quốc...” (*)

Toàn quân, dân ta cứ nghĩ rằng, đích thị rồi, đánh lần này là dứt khoát phải đánh vì tổ quốc mình chứ không thể lấy máu xương Việt Nam mà đánh cho Liên Xô, Trung Quốc (lời Lê Duẩn ) một lần nữa!

Tuy nhiên, thật vô lý tới độ như khôi hài, trên thực tế chứng minh “đảng ta” lại “bịp bợm” lãnh đạo kêu gọi toàn dân hy sinh “đánh vì Trung Quốc” một lần nữa!? .

Bởi, không “bịp bợm” sao được, khi Trung Quốc công bố, cuộc tấn công qui mô vào Việt Nam như thế là để dạy cho đảng CSVN “một bài học” .

Và “đảng ta” vì Trung Quốc, để khẳng định nâng tầm giá trị và tiếp thu “tiêu hoá” bài học ấy rất tốt bằng cách, sau trận chiến, các chóp bu CSVN phải cúi đầu “đi ngõ hậu” lặng lẽ bí mật đến Thành Đô trong 2 ngày (3 và 4 tháng 9/1990) để xin tiếp thu “thọ giáo” vâng lời dạy bảo của các quan thầy Trung Quốc. Hứa với các quan thầy sẽ dạy con em Việt Nam không coi trận chiến ấy là “xâm lược”!

Không “đánh vì Trung Quốc” sao được, khi 10 thanh niên xung phong ở ngã 3 Đồng Lộc và 13 TNXP ở Truông Bồn hy sinh vì bom rơi đạn lạc khi tu bổ cầu đường trong chiến tranh, thì được "nhà nước đảng ta” xây dựng tượng đài đền thờ qui mô hoành tráng vô cùng tốn kém. Trong khi đó gần 50 ngàn quân dân hy sinh trực tiếp khi anh dũng chống trả quân TQ xâm lược Bắc biên giới, thì suốt 35 năm qua chẳng những không có lấy một tượng đài mà ngay một cái am thờ hay miếu mạo để đặt bát hương tưởng nhớ vinh danh cũng không.


Nơi thờ 10 TNXP và Nơi “thờ” 50 ngàn liệt sĩ chống TQ xâm lược 

Không “đánh vì Trung quốc” sao được, khi toàn bộ quốc kỳ trước tiền sảnh và ghế ngồi tại hội trường LHQ của hơn 180 quốc gia thành viên, tất cả đều bằng và giống hệt như nhau. Nếu một quốc gia Độc Lập biết liêm sỉ thì hà cớ gì “nhà nước CSVN” lại co vòi thụt cổ hèn mọn không dám tôn vinh hàng chục ngàn quân dân liệt sĩ nước mình đã anh dũng hy sinh bảo vệ tổ quốc? Trong khi đó kẻ xâm lược (TQ) thì tưng bừng mở hội kỷ niệm chào mừng.


Từ Thành Đô Trung Quốc – Đến Hà Nội Việt Nam 

Trên cõi đời này từ cổ chí kim, chúng ta thử hỏi có một thứ đạo lý nào, từ một chế độ cầm quyền gọi là của dân, do dân, và vì dân, trong cơn nguy biến lại kêu gọi toàn dân hy sinh máu xương chống lại quân thù xâm lược để rồi sau đó vì quyền lợi đảng phái phe nhóm bầy đàn lại cố tình quên đi, chà đạp, ngồi trên máu xương ấy để kề vai áp má qui phục quân thù?.

Trung Quốc kỷ niệm trận chiến 1979 “dạy cho CSVN một bài học”

Đâu thể nào khác hơn được? Trước khung cảnh Trung Quốc hân hoan chào mừng kỷ niệm “dạy cho CSVN một bài học”, trong khi đó “nhà nước CSVN” vẫn lạnh lùng im lặng thì 50 ngàn vong linh quân dân Việt Nam trong trận chiến Bắc biên giới 1979 sau 35 năm vẫn cứ như gào thét : 

“Ta đánh đây không phải đánh cho tình “đồng chí” CSVN và CS Trung Quốc”!?




Bên thắng cuộc


Đại Nghĩa (Danlambao) - Đã 39 năm hòa bình trở lại trên đất nước mà người dân Việt Nam vẫn sống dưới ách thống trị độc tài của “bên thắng cuộc” không thua gì đang bị trị dưới thời Pháp thuộc. Vẫn đàn áp, vẫn bóc lột, vẫn bắt bớ, vẫn đánh đập, vẫn khảo tra, vẫn tù ngục, vẫn còn những cái chết oan ức trong đồn bót công an… Thương cho những con người can đảm cất lên tiếng nói đòi Tự do-Dân chủ phải bị biết bao nỗi oan khiên, khổ nhục; rồi cũng buồn thay cho những con người vì mù quáng mà tiếp tay chu bọn cường quyền thống trị mang danh là Cộng sản. Trong thời gian gần đây nhà báo cộng sản Huy Đức đã không như một “con cừu”, anh ấy bất chấp lề trái, lề phải; đã hiên ngang đi giữa lòng đường để nghe tiếng còi inh ỏi của hai dòng xe xuôi, ngược bằng tác phẩm “Bên thắng cuộc”.

Ngay trong mấy trang đầu của Bên Thắng Cuộc, Huy Đức đã kể cho chúng ta nghe một điều cũ rích, ai cũng biết và cũng đã đặt thành vấn đề “Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?”ấy thế mà người bên thắng cuộc mãi đến hơn ba mươi năm sau mới trả lời một cách rõ ràng và chân thật:

“Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là miền Bắc”. (BTC - Mấy lời tác giả)

Cũng phải mất hơn mươi ba năm sau, cựu đại tá QĐND Bùi Tín, người đã từng có mặt tại Dinh Độc Lập ngày 30-4-1975 để chứng kiến sự đầu hàng của bên thua cuộc đã lên tiếng xác nhận rằng:

“Không, không có giải phóng, thống nhất.
Cuộc ăn cắp khổng lồ.
Những ngộ nhận vô duyên….

“Hôm nay tôi sẵn sàng nói to cho mọi người rõ: đất nước Việt Nam ta sau ngày 30 tháng 4, đảng Cộng sản thắng, toàn dân Việt Nam vẫn thua, vẫn bị thống trị bởi độc quyền đảng trị”. (Đàn Chim Việt online ngày 30-4-2008)

Ngày 30-4-1975, tại Dinh Độc Lập có một câu nói ngắn gọn đi vào lịch sử ấy thế mà gần 40 năm nay tôi chưa tìm được tác giả, tôi muốn biết đích thực ai là người nói ra câu ấy khi mà Tổng thống Dương Văn Minh nói:

“Thưa ông, chúng tôi chờ đợi các ông vào đã lâu rồi để bàn giao chính quyền”. Ông Bùi Quang Thận nói: “Các ông không có gì để bàn giao cả mà chỉ có đầu hàng vô điều kiện”. (BTC I -tr.22)

Theo Huy Đức thì nói rằng câu ấy là do ông Bùi Quang Thận trả lời, còn theo ông Bùi Tín thì đã nhiều lần ông ấy bảo là chính ông ấy nói, thế là sao? Sử gia Dương Trung Quốc và các sử gia Việt Nam xin xác nhận dùm ai là tác giả của câu nói lịch sử này.

Trong Bên Thắng Cuộc, Huy Đức cũng đã không quên tỏ lòng kính phục với những tướng, tá trong Quân lực VNCH “tự tử” để không phải chịu cảnh đầu hàng ô nhục được thay bằng hai chữ “tuẫn tiết”.

“Đã tuẫn tiết như tướng Lê Văn Hưng, phó tư lệnh, tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh Quân đoàn IV và một số tỉnh trưởng miền Tây khác”. (BTC.I -tr.37)

Cũng như Huy Đức đã có liêm sĩ khi viết lại lời ca ngợi Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã “cãi lời” tên đồng minh khốn nạn chớ không phải như Hồ Chí Minh chỉ biết cúi đầu nghe theo lệnh của “đồng chí cộng sản Tàu” tàn sát đồng bào mình trong chiến dịch Cải cách ruộng đất suốt từ năm 1953 đến 1956.

“Thái độ can đảm của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã làm cho sứ giả của Nixon khâm phục…
“Sự “can đảm” khiến ông bị trả giá”. (BTC.II - tr. 441)

Ngày 30-4-1975 là ngày lịch sử đau buồn của dân tộc Việt Nam ở cả hai miền Nam Bắc chứ không phải như ngài thủ tướng CSVN Võ Văn Kiệt nói “ngày ấy có hàng triệu người vui và cũng có hàng triệu người buồn”.

Khi trả lời nhà báo Đinh Quang Anh Thái người nữ bộ đội miền Bắc, nhà văn Dương Thu Hương (bên thắng cuộc) đã bộc bạch một cách chân thành cho chúng ta thấy được cái tâm trạng của “hàng triệu người vui” mà ông Kiệt nói như sau:

“Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí… Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người”. (Dân Luận online ngày 21-4-2012)

Cộng sản Việt Nam

Từ đây, khi đề cập đến bên thắng cuộc tôi sẽ gọi chính danh của họ là: Cộng sản.

Đúng, phải gọi họ là CS vì họ chỉ là CS. Người Việt Nam ta có lịch sử 4.000 năm văn hiến, tổ tiên người Việt Nam đã biết “đem đại nghĩa để thắng hung tàn; lấy chí nhân mà thay cường bạo”. Còn người CS chỉ biết lấy chủ thuyết cộng sản trả thù sắt máu đối xử với người cùng chủng tộc với mình một cách dã man, với thủ đoạn lừa dối có kế hoạch, có chủ trương hẳn hòi.

“Theo ông Võ Văn Kiệt, đảng ủy Quân quản và Trung ương Cục cũng đã bàn luận rất nhiều, không chỉ là tính những thủ thuật để hàng trăm nghìn sĩ quan quân đội miền Namtự khăn gói vào tù mà còn đề ra mục tiêu chính trị cho việc tập trung cải tạo”. (BTC.I - tr.65)

“Không ai biết rằng: từ ngày 18-4-1975, chỉ thị 218 CT-TW của Ban bí thư đã quy định: “Đối với sỹ quan, tất cả đều phải tập trung giam giữ quản lý, giáo dục và lao động; sau này tùy sự tiến bộ của từng tên sẽ phân loại và sẽ có chính sách giải quyết cụ thể”. (BTC.I - tr.39)

“Trung ương Cục đã bàn cách đưa các sỹ quan của ông đi “cải tạo lâu dài”. Kế hoạch được gọi là Chiến dịch X-1. Ông Võ Văn Kiệt thừa nhận: Việc công bố ba mức thời gian học tập - hạ sỹ quan binh lính, ba ngày; cấp úy, mười ngày; tướng tá, một tháng - là có ý để cho các đối tượng ngầm hiểu rằng, thời gian học tập tối đa của các sỹ quan chỉ là một tháng”. (BTC.I - tr.40)

Khi đã thắng cuộc, người CSVN tỏ ra cao ngạo và thẳng tay trả thù, trả thù từ người lính đến người dân của miền Nam Việt Nam. Họ thẳng tay cho đi tù khổ sai biệt xứ với mỵ danh cải tạo hoặc là đi đày đến cái gọi là kinh tế mới nơi thâm sơn cùng cốc để ở đó mà “lao động vinh quang”.

“Đế quốc Mỹ và tay sai đã biến chúng từ con người thành ra dã thú. Cách mạng phải cải tạo chúng từ thú trở lại thành người. Phải giam chúng lại để chúng không làm hại nhân dân được nữa. Đồng thời phải cải tạo chúng để chúng cải tà quy chính”. (BTC.I - tr.66)

Hẳn không ai quên được thái độ xấc xược của xe tăng quân cộng sản Bắc Việt ủi sập cổng khi tiến vào dinh Độc Lập và câu trả lời Tổng thống Dương Văn Minh một cách trịch thượng và láo cá của một tên cán bộ nào đó. Viết đến đây, tôi bổng nhớ trái với thái độ rừng rú nói trên, tướng Grant, vị chỉ huy bên thắng cuộc của Bắc quân Hoa kỳ năm 1865 đã có thái độ ôn tồn và hòa nhã, ông đã tự thảo ra bản văn kiện nhận sự đầu hàng của tướng Lee, vị chỉ huy của Nam quân, bên thua cuộc với lời lẽ rất chân thành và đầy tính nhân bản.

“...vũ khí, đại bác và các tài sản công phải được liệt kê, sắp xếp giao nộp cho một viên sĩ quan do tôi chỉ định. Những vũ khí này sẽ không gồm có vũ khí cá nhân của các sĩ quan, cũng như ngựa và tư trang của họ. Sau khi hoàn tất, mọi sĩ quan và binh sĩ sẽ được phép trở về nguyên quán, và sẽ không bị quấy nhiễu bởi các cơ quan công quyền chừng nào họ còn tôn trọng lệnh đầu hàng và tuân theo luật lệ địa phương nơi họ cư ngụ...”

“Lần đầu tiên trong buổi hội kiến, gương mặt của tướng Lee tươi hẳn. Như vậy nghĩa là sĩ quan và binh sĩ dưới quyền của ông sẽ không bị giam giữ như tù binh chiến tranh. Có nghĩa là họ không bị đem ra bêu riếu diễn hành, hạ nhục trên các đường phố. Có nghĩa là họ sẽ không bị mang ra tòa về tội phản loạn”. (Bao Toquoc online ngày 18-4-2010)

Trong quá khứ mọi người đã biết CSVN đã phạm những tội ác diệt chủng nhân dân Việt Nam trong chiến dịch cải cách ruộng đất long trời lỡ đất trong suốt 3 năm trời từ năm 1953 đến 1956, tội ác diệt chủng trong cuộc thảm sát Tết Mậu thân (1968), tội ác diệt chủng trong chiến dịch tổ chức đưa người vượt biển lấy vàng… nhưng mấy ai đã biết tội diệt chủng tàn ác nhất là CSVN đã nhẫn tâm đẩy những nam, nữ thanh niên ngây thơ, vô tội ra chiến trường mà Bên Thắng Cuộc kể lại như một nhân chứng.

“Khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, rất nhiều người xung phong ra tiền tuyến nhưng không phải ai cũng được chọn. Ngày 14-6-1978, 500 nam nữ Thanh niên Xung phong thuộc liên đội 5 được ra biên giới...

“Trận đánh giữa một bên là những tên lính Khmer Đỏ hung hãn với một bên là những thanh niên chưa có một ngày được huấn luyện chiến đấu và vũ khí thì chỉ có một vài người được trang bị - đã biến thành một cuộc thảm sát... bảy cô gái thanh niên xung phong bị hãm hiếp trước khi bị giết dã man”. (BTC.I -tr.238)

“Trung đội tôi quân số 50 thanh niên xung phong, có 30 người chết”. (BTC.I -tr.240)

Kể từ khi người cộng sản cưỡng chiếm được miền Nam cho đến nay họ đã vụng về lúng túng thay đổi hết chính sách nầy đến chính sách khác, nhưng tất cả đều thất bại nhất là với mục tiêu chống Mỹ. Chính ngày nay họ đã trải thảm đỏ mời Tổng thống Mỹ và lính TQLC Mỹ vào Việt Nam; cho nên trong dân gian Việt Nam có câu “Mỹ đi rồi Mỹ lại về”. Chung quy rồi CSVN cũng đi với Mỹ, ấy thế mà họ phải mất 20 năm gây chiến tranh tàn phá đất nước và bao nhiêu năm ì ạch “tiến lên Xã hội chủ nghĩa” suýt rơi xuống hố sâu vì kiệt quệ, để rồi sau cùng theo tiến sĩ Gary McDonnell nhận định:

“Thắng Mỹ rồi khổ vì muốn giống Mỹ”... Đây là điểm trớ trêu, theo Gary McDonnell, vì “dù đã ‘chiến thắng’ nhưng người Việt Nam lại cuối cùng đi ôm vào một hệ thống kinh tế với các vấn đề chẳng mấy khác của Hoa Kỳ”. (BBC online ngày 20-2-2013)

Chúng ta thử điểm qua một số tên lãnh đạo đảng CSVN xem như thế nào:

- Tổng bí thư Lê Duẩn là người tiếp bước Hồ Chí Minh làm nô lệ cho giặc Tàu, thi hành chiến tranh mệnh danh “giải phóng miền Nam” gieo tang tóc cho đất nước mình suốt 20 năm nhưng thực chất là làm tay sai cho cộng sản quốc tế và để phục vụ cho tham vọng bá quyền của giặc Tàu phương Bắc. Một tài liệu được lưu trữ ở trung tâm Wilson cho thấy chính Lê Duẩn đã nói:

“Tại sao chúng tôi giữ lập trường bền bỉ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳ kháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu là vì chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao Chủ tịch…chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu vì Mao Chủ tịch...

“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung quốc, cho cả các nước XHCN và cả nhân loại”. (RFA online ngày 29-4-2011).

- Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bị cặp bài trùng Duẫn - Thọ đã lấn quyền Hồ Chí Minh khi còn sống hãm hại tướng “anh hùng Điện Biên” đến thân bại danh liệt, thậm chí: “Ngày nay Đại tướng cầm quần chị em”. 

Là một vị danh tướng anh hùng chống Pháp, chống Mỹ, nhưng với quyền lực ông đã trở thành một vị tướng ươn hèn và nhu nhược đến nỗi:

“Có lần ông Thọ nói ông còn để cái đầu ông tướng Giáp trên cổ là đã may lắm”. (BTC.II -tr.174) 

“Năm 1977, tướng Giáp thôi chức Bí thư Quân ủy Trung ương… Năm 1980, ông phải giao chức Bộ trưởng quốc phòng cho đại tướng Văn Tiến Dũng. (BTC.II- tr.173)

“Năm 1983, đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao kiêm nhiệm chức Chủ tịch Ủy ban sinh đẻ có kế hoạch... Dân gian truyền nhau: “Nhà thơ làm kinh tế. Thống chế đi đặt vòng”. (BTC.II -tr.175)

- Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, ông là người tuyên bố cởi trói cho giới Văn nghệ sĩ, nhưng cũng chính ông là người “còng” Văn nghệ sĩ lại. Thoạt đầu người ta những tưởng ông là người Đổi mới, nhưng thực chất ông là người bảo thủ rất nặng nề. Khi khối Cộng sản Liên Sô và Đông Âu bị tan rã, ông vội vàng kéo bộ tam sên “Linh-Mười-Đồng” sang cầu cứu xin thần phục Thiên triều qua “giải pháp đỏ” để bảo vệ cái xứ CHXHCN Việt Nam. Hồi ký của ông Trần Quang Cơ nói rất rõ về việc bán nước này, nhưng ở đây xin nêu việc:

“Tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời. Đó là biên bản họp kín giữa Nguyễn Văn Linh... và ông Giang Trạch Dân...

“-Việt Nam bày tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc đểViệt Nam được hưởng quy chế khu tự trị trực thuộc chính quyền trung tương tại Bắc Kinhnhư Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây... Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1.990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”. (Đất Việt online ngày 20-6-2011)

- Thủ tướng Phan Văn Khải là tác giả câu nói nổi tiếng khi quyền lực của ông “trên bảo dưới không nghe” và ông tâm sự mình chỉ là con múa rối của Bộ chính trị đảng CSVN mà thôi.

“Bộ chính trị đã phải tính từng nụ cười, cái bắt tay khi đón vợ chồng Tổng thống Mỹ. Thủ tướng Phan Văn Khải kể, khi tiếp Clinton, ông đã không cười và bàn tay thì chỉ đưa ra nhẹ mà không nắm lại… Ông Khải nói: “Không được đâu mày ơi, BCT đã thống nhất là không được cười”.

“Sang Mỹ nhưng thực ra chúng tôi phải lo đối nội nhiều hơn đối ngoại”. (BTC. II -tr.351)

- Tổng bí thư Lê Khả Phiêu là người ký hiệp ước dâng đất biên giới phía Bắc cuối năm 1.999 và hiệp ước Vịnh Bắc bộ năm 2.000 dâng hàng chục ngàn cây số vuông biển cho Trung cộng. Ba ông cố vấn phá tiền lệ đảng lôi cổ ông Phiêu xuống trước nhiệm kỳ.

“Ông Nguyễn Văn An cũng thừa nhận: “Nếu để ông Phiêu tiếp tục giữ chức thì sẽ dẫn đến tiền lệ tổng bí thư vi phạm nguyên tắc của đối nội và đối ngoại”. (BTC.II -tr.355)

“Bộ chính trị đang kiểm điểm anh Phiêu gay gắt nhiều chuyện: vấn đề Campuchia, quan hệ nam nữ, vô nguyên tắc khi ra quyết định 234…” (BTC.II -tr.356)

“BCT họp nói thẳng, ông Phiêu phải rút khỏi Ban chấp hành Trung ương. Có ý kiến đòi phải kỷ luật ông Phiêu trước khi cho nghĩ”. (BTC.II -tr.358)

- Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, bọn CSVN hết nhân tài đành phải trao quyền lực cho một tên bất tài vô tướng. Ngay khi vừa “lên ngôi” Mạnh thi hành chủ trương của đảng đã sang Tàu rao bán đất bauxite Tây Nguyên cho giặc Tàu khai thác. Một tên tổng bí thư đảng bị đồng chí dưới trướng khinh thường cũng như tên Trọng Lú.

“Ông Khải nói: “Ông Mạnh yếu lại thiếu bản lĩnh nên gần như không có tác dụng gì…

“Nông Đức Mạnh gặp tôi nói: “em biết thân phận em rồi, người dân tộc chỉ có thể làm đến thế”. (BTC.II -tr.397)

“Ông Nguyễn Đình Hương nhận xét: Tôi cảm thấy rất xấu hổ đảng ta có một tổng bí thư như vậy, Nông Đức Mạnh chỉ có trình độ ở tầm cán bộ cấp huyện”. (BTC.II -tr.398)

- Quốc hội bù nhìn. Khi nói đến Quốc hội của nước CHXHVN thì mọi người ai cũng biết ngay rằng đây chỉ là một công cụ của đảng CSVN, một “Đảng hội” trá hình, vì trong này có tới 90% là cán bộ Cộng sản, 10% còn lại là những tên đã được “đảng cử”, vì thế cho nên cái “đám” này chỉ có trách nhiệm thi hành những nghị quyết của đảng CS mà thôi. Sự kiện dưới đây là một thí dụ điển hình cho chúng ta thấy được việc làm trơ trẻn của những tên “đại biểu gia nô”.

“Năm giờ chiều ngày 6-4-1992, khi Ban soạn thảo đưa “quyền thừa kế” ra “xin ý kiến Quốc hội”, có 318/422 đại biểu biểu quyết đồng ý. Nhưng…

“Chiều ngày 11-4-1992 khi biểu quyết lại, 302/411 đại biểu đã tán thành không ghi quyền thừa kế quyền sử dụng đất vào điều 18 của Hiến pháp”. (BTC.II -tr.408)

Bọn lãnh đạo chóp bu của đảng CSVN đã bất tài, vô tướng, tham lam, tranh giành quyền lực đấu đá nhau đến nỗi đã thẳng tay trừ khử nhau một cách không thương tiếc như vụ:

“Sau khi bàn giao, tướng Phan Bình vào Sài Gòn. Ông nghỉ tại nhà khách cục II, số 30 Lê Quý Đôn. Đêm 13 tháng chạp năm Bính Dần (đầu năm 1987), ông chết ở tư thế ngã sấp trên thềm nhà trước phòng khách, ở đầu bị bắn toác một lỗ rộng”. (BTC.II -tr.278).

Đất nước Việt Nam sau gần 40 năm thống nhất, quyền bính nằm trong tay độc đảng cai trị làm trì trệ sự phát triển của đất nước, lạc hậu so với các nước lân bang. Việc điều hành đất nước thì đi từ sai lầm nầy đến sai lầm khác, sự biến chất của cán bộ làm cho xã hội suy đồi nên cố trung tướng QĐND Trần Độ đã phải than rằng:

“Cứ xem xã hội Việt Nam hiện nay, cuộc sống Việt Nam hiện nay, thì có thể thấy một nét lớn rất đau lòng là: tất cả những gì xấu xa, tàn bạo, mà cách mạng có lúc đã xóa bỏ và đập tan thì nay đang được khôi phục lại hoàn toàn, mà khôi phục lại còn mạnh hơn, cao hơn, nhân danh cách mạng”. (Nhật ký Rồng-Rắn trang 35)

Với những chính sách bần cùng hóa nhân dân sau 13 năm hòa bình thống nhất đã đưa cả dân tộc đến cảnh đói nghèo mà chính những người thắng cuộc còn chút lương tâm cũng phải chạnh lòng.

“Đầu năm 1988, nạn đói lan ra ở 21 tỉnh, thành miền Bắc với hơn 9,3 triệu người thiếu ăn, trong đó có 3,6 triệu người “đứt bữa và đói gay gắt”. Quốc hội nhận đọc báo cáo: “Có nơi, xuất hiện người chết đói”. Theo nhà báo Thái Duy: “Gần như cả nước thiếu ăn. Một vài tỉnh mang dáng dấp của nạn đói năm Ất Dậu (1945). Người ăn xin đổ về Hà Nội đông khác thường, không riêng lẽ như trước mà đi từng gia đình. Ở quê không có gì ăn cả…

“Trong một trận đói trước đó ở Thanh Hóa, theo ông Nguyễn Thành Thơ, Phó chủ tịch hội Nông dân Việt Nam, ông đã gặp một người đàn ông phải cắt bắp chân của mình để nấu cháo cứu con qua trận đói”. (BTC.II -tr.405)

Tình trạng nghèo nàn lạc hậu mà bọn cộng sản gây ra trên đất nước Việt Nam đã được ngân hàng Thế giới đánh giá khiến người Việt chúng ta dù ở đâu cũng thấy xấu hổ cho một dân tộc vốn tự hào đã có trên 4.000 ngàn năm lập quốc.

“Năm 1995, sau gần 10 năm đổi mới, GDP bình quân đầu người tính theo sức mua, Việt Nam vẫn thua Thái Lan 4, 4 lần, thua Singapore 27 lần và thua Hàn quốc 13 lần.

“Năm 2009, theo Báo cáo Phát triển Việt Nam của Ngân hàng Thế giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam vẫn bị tụt hậu 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore” (BTC.II -tr.414)

Sống dưới chế độ cộng sản, ngày nay người dân Việt Nam vẫn chưa có cơm no áo ấm, chưa có tự do, hạnh phúc, ở đây quyền con người còn bị chà đạp. Cố giáo sư Hoàng Minh Chính, nguyên Việt trưởng Viện Triết học Mác Lê khi trả lời đài LSR ở Nam Cali cách đây 10 năm ông đã nói:

“Nhà nước Cộng sản luôn tuyên bố rằng CNXH dân chủ gắp một triệu lần CNTB nhưng thực tế cho thấy, chế độ hiện nay (dân chủ) không bằng một phần của chế độ phát xít Hít Le thời xưa...

“Hiện nay tự do dân chủ, tự do tôn giáo, tự do sắc tộc đang bị đàn áp rất nghiêm trọng. Tôi thấy chính quyền hiện nay đang tỏ ra cho thế giới thấy rằng, họ đang vi phạm trắng trợn quyền tự do của con người”. (Việt Tide số 119 ngày 24-10-2003)

Nhìn lại toàn cuộc, CSVN chỉ thống nhất đất nước mà không thống nhất được lòng người, chiếm được nước mà không giữ được nước vì đất đai, biển, đảo của Tổ quốc đang dần dần rơi vào tay giặc Tàu phương Bắc. Nguyễn Chí Đức, người cộng sản trẻ đã từng đi biểu tình chống Trung cộng xăm lược bị đồng chí công an đạp vào mặt đã can đảm ra khỏi đảng và nói lên nhận định của mình một cách rõ ràng là:

“Tôi cho rằng họ cố tình gây chia rẽ khiến cho bên thua trận bị tổn thương nhưng bên thắng trận cũng không lấy làm vẻ vang và tự hào gì khi sự thật đã được bạch hóa nhan nhản trên internet. Ở đây tôi nhấn mạnh là thua trận và thắng trận, chứ còn về đường lối chính trị theo xu hướng thế giới có khi phải nói ngược lại: bên thua trận thì thắng chung cuộc, còn bên thắng trận thì thua chung cuộc. (Danlambao online ngày 17-2-2013)



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link