Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, February 26, 2014

Cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi người dân đã bị đàn áp trong các cuộc biểu tình



Cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi người dân đã bị đàn áp trong các cuộc biểu tình

Cảnh sát chống bạo động tại Ukraine đã quỳ gối xin lỗi 
người dân vì hành động đàn áp người biểu tình tại Kiev gần đây.
RadioCTM

Cảnh sát chống bạo động tại Ukraine quỳ gối xin tha lỗi vì đồng nghiệp của họ bắn giết và đánh đập đoàn người biểu tình chống chính quyền vừa rồi. Nhóm cảnh sát này thuộc lực lượng ưu tú Berkut chống bạo loạn. Họ quỳ gối xin lỗi trước mặt nhóm biểu tình thân Âu châu. Cảnh tượng lạ thường này diễn ra tại thành phố Lviv. Một nhân viên cảnh sát nói “Tôi xin quý vị tha thứ cho chúng tôi. Để tưởng niệm những người bị giết hại, chúng tôi muốn quỳ xuống.” Đáp lời cho cảnh sát là những tiếng hô “nhục nhã”, “xét xử” của người dân. Nhưng nhóm cảnh sát quỳ gối xin lỗi nhấn mạnh là tự bản thân họ đã không
làm những điều nói trên. 

Bộ trưởng Nội vụ lâm thời Arsen Avakok cho biết là sẽ điều tra vụ lực lượng đặc biệt Berkut tàn sát người biểu tình. Hiện thời có một số nhân viên cảnh sát đã trốn mất đem theo một số vũ khí.
Trong khi tại Odessa và Crimea thì nhóm cảnh sát Berkut được quần chúng hoan nghênh, reo hò đón tiếp vì đã không có hành động đàn áp đoàn người biểu tình mà chỉ làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự.
Theo Daily Mail Online:
http://www.dailymail.co.uk/news/article-2567420/Begging-forgiveness-riot-police-blamed-dozens-deaths-Kiev-Brutal-security-forces-knees-greeted-shouts-shame.html
http://radiochantroimoi.com/


Cnh sát Ukraine quỳ gi xin li người dân đã b đàn áp trong các cuc biu tình

Cảnh sát chống bạo động tại Ukraine đã quỳ gối xin lỗi 
người dân vì hành động đàn áp người biểu tình tại Kiev gần đây.
RadioCTM

Cảnh sát chống bạo động tại Ukraine quỳ gối xin tha lỗi vì đồng nghiệp của họ bắn giết và đánh đập đoàn người biểu tình chống chính quyền vừa rồi. Nhóm cảnh sát này thuộc lực lượng ưu tú Berkut chống bạo loạn. Họ quỳ gối xin lỗi trước mặt nhóm biểu tình thân Âu châu. Cảnh tượng lạ thường này diễn ra tại thành phố Lviv. Một nhân viên cảnh sát nói “Tôi xin quý vị tha thứ cho chúng tôi. Để tưởng niệm những người bị giết hại, chúng tôi muốn quỳ xuống.” Đáp lời cho cảnh sát là những tiếng hô “nhục nhã”, “xét xử” của người dân. Nhưng nhóm cảnh sát quỳ gối xin lỗi nhấn mạnh là tự bản thân họ đã không
làm những điều nói trên. 

Bộ trưởng Nội vụ lâm thời Arsen Avakok cho biết là sẽ điều tra vụ lực lượng đặc biệt Berkut tàn sát người biểu tình. Hiện thời có một số nhân viên cảnh sát đã trốn mất đem theo một số vũ khí.
Trong khi tại Odessa và Crimea thì nhóm cảnh sát Berkut được quần chúng hoan nghênh, reo hò đón tiếp vì đã không có hành động đàn áp đoàn người biểu tình mà chỉ làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự.
Theo Daily Mail Online:

__._,_.___

Công an Ukraine quỳ gối xin tha lỗi
25.02.2014 - Ngô Nhân Dụng
BINH LUAN

Nhân dân Ukraine thắng, cựu Tổng Thống Viktor Yanukovych thua, đang chạy trốn. Hơn ba tháng trước đây, cả ông Yanukovych và những người chống ông, không ai ngờ chuyện có ngày xảy ra. Bắt đầu, là một cuộc biểu tình nho nhỏ. Tháng 11 năm 2013, Tổng Thống Yanukovych bất ngờ tuyên bố ngưng bàn thảo về bản hiệp ước thương mại với Liên Hiệp Âu Châu (EU) mà hai bên đang chuẩn bị ký kết. Mấy trăm người, đa số là sinh viên, xuống đường phản đối. Họ không đòi ông tổng thống từ chức, chỉ đòi ông trở lại với chính sách thân thiện với EU mà nước Ukraine đã theo đuổi từ sau khi độc lập.

Tại sao các bạn trẻ này nổi giận? Có phải vì họ tính toán, thấy liên kết kinh tế với Châu Âu thì lợi hơn hay không? Chưa chắc. Nhưng họ đã thấy cảnh ông Yanukovych sang Nga bí mật gặp Tổng Thống Vladimir Putin, được Putin hứa cấp viện 15 tỷ đô la; khi về nước lập tức đổi chiều chữ U, cắt đứt liên hệ với Âu Châu. Chắc nhiều người cảm thấy nhục! Ukraine mới được độc lập từ năm 1990, sau nhiều thế kỷ bị các Nga hoàng thống trị, rồi bị nhập vào Liên Bang Xô Viết. Các hoàng đế Nga, trắng và đỏ, đã tìm cách tiêu diệt văn hóa Ukraine, di dân Nga sang đó; lưu đày các nhà chính trị, giới trí thức và văn nghệ sĩ lên Siberia nếu họ chống lại. Stalin dùng dân Ukraine làm thí nghiệm tập thể hóa nông nghiệp, khiến mươi triệu người chết đói. 

Người Ukraine nghĩ về chính phủ Nga cũng giống như người Việt Nam đối với các chính phủ bên Tàu. 

Hai đợt “cải tạo,” và “thanh trừng” của Stalin, (năm 1929-34 và 1936-38) đã giết chết gần 700,000 dân Ukraine. Trong đó đã giết 80% giới trí thức, văn nghệ; và ba phần tư các sĩ quan cao cấp. Vâng lệnh Putin quyết định tách xa Châu Âu khiến Yanukovych bị dân Ukraine khinh thường. Biểu tình đòi giao thương với Châu Âu là một cách bày tỏ thái độ với chính phủ Nga!

Nhưng chỉ có các sinh viên tỏ thái độ; các chính trị gia đối lập không tổ chức cuộc biểu tình. Nhiều lãnh tụ đối lập cũng vẫn muốn thân thiện với Nga. Dân thủ đô Kiev cũng không tham dự. Chắc vì họ thấy cuộc biểu tình này rồi sẽ chẳng đưa tới kết quả nào; sau khi các “ông lớn” đã đi đêm với nhau. Mọi chuyện bất ngờ thay đổi sau khi ông Yanukovych đàn áp.
Viktor Yanukovych đã nắm chính quyền nhiều lần. Người to như ông hộ pháp, tài sản giầu bậc nhất nước, mười năm trước ông đang làm thủ tướng, vừa đắc cử tổng thống, thì dân Ukraine cũng biểu tình chống bầu cử gian lận. Ông khuyên vị tổng thống đàn áp nhưng không được nghe, cho nên cả hai mất chức. Cuộc Cách Mạng Mầu Cam đưa Viktor Yushchenko lên ghế tổng thống và bà Yulia Tymoshenko làm thủ tướng. Năm 2006 ông lại liên minh với mấy đảng khác, và trở lại ngồi ghế thủ tướng. Năm 2010 thì ông đắc cử tổng thống!

Ðối với một nhà chính trị hoạt đầu, nắm chính quyền chỉ là một cơ hội trục lợi; mà từ bốn năm nay ông Yanukovych đã tích lũy được tài sản khổng lồ cho gia đình, con cái, các đại gia ghét ông nhưng cũng sợ ông. Chế độ Dân Chủ đối với ông là một cuộc chơi banh giữa các nhà chính trị cùng với các đại gia, họ chia nhau ghế, tranh cướp tài sản quốc gia; anh nào cũng tham lam và lạm dụng quyền hành như anh nào. Còn người dân, đến ngày bỏ phiếu sẽ mê hoặc họ, đánh lừa họ, họ tin rằng dân chúng ở đâu cũng vậy.

Theo bản năng sẵn có, ngay lập tức Viktor Yanukovych thẳng tay đàn áp đám sinh viên phản kháng. Kinh nghiệm mười năm trước nhắc nhở ông là phải tiêu diệt biểu tình ngay từ đầu. Các sinh viên bị đánh, bị bắt, đám đông bị dẹp tan. Hậu quả bất ngờ, là phản ứng của dân chúng Kiev. Họ phẫn nộ trước cảnh đàn áp, và họ đến ủng hộ với các sinh viên. Họ vẫn còn nhớ quyền lực của người dân trong cuộc Cách Mạng Mầu Cam mạnh thế nào. Ngay sáng hôm sau, hàng trăm ngàn người xuống đường, kéo tới tràn ngập công trường Maidan, ở trung tâm thủ đô, và cứ thế tiếp tục ngày này sang ngày khác. Cuộc biểu tình ngày càng đông đúc hơn; vì những người biểu tình rất trật tự, theo đúng kỷ luật, khiến cho không những dân chúng Ukraine mà cả thế giới cũng kính trọng. Họ dựng lều, làm hàng rào, đồng ca những bài hát yêu nước. Ðêm sang ngày, trong nhiệt độ dưới số không.

Phong trào phản kháng đã tự chuyển biến, như con nhộng hóa thành con ngài, con sâu biến thành con bướm. Người dân không những đòi phải tái lập giao thương với Châu Âu, mà đòi quyền được sống xứng đáng với tư cách công dân một nước độc lập. Xã hội Công dân xuất hiện, nhiều người lên tiếng tố cáo guồng máy chính trị thối nát, tham nhũng, và bất lực trước các khó khăn kinh tế, làm cho đất nước nghèo, nghèo và hèn! Ukraine là một miền đất phì nhiêu nhất trong Liên bang Xô viết thời xưa. Công nghiệp tiến bộ, 99% dân biết chữ, tỷ lệ người đi học đại học cao bậc nhất thế giới, cái máy computer đầu tiên của Liên Xô được sáng chế ở Ukraine! Vậy mà trong hai chục năm qua các nhà chính trị đã làm tiêu tán hết cả những di sản quý báu của tiền nhân, đưa đến cảnh phải sang Nga “ăn xin” ông Putin, và trả giá bằng cách bất ngờ đoạn tuyệt với EU! Các chính trị gia đã làm cho dân nghèo, làm cho cả dân tộc thành hèn yếu!

Dân trung lưu Ukraine lại đứng dậy, mười năm sau cuộc Cách Mạng Mầu Cam, cuộc cách mạng sau đó đã bị các chính trị gia chiếm đoạt và lợi dụng. Cả ông tổng thống và các chính trị gia đối lập đều không ngờ lòng dân trào lên nhanh như vậy. Ông Yanukovych không nói chuyện với dân chúng biểu tình, mà mời các lãnh tụ đối lập tới thương thuyết; dùng chiến thuật trì hoãn để xoa dịu dư luận thế giới. Dân vẫn biểu tình ngoài trời, trong không khí mùa Ðông giá lạnh, trong hai tháng trời.

Cố vấn của ông Putin đã công khai khuyên Yanukovych hãy thẳng tay đàn áp. Yanukovych đã học được phép chống biểu tình của ông thầy Putin. Ngày 16 Tháng Giêng, ông ban hành luật cấm biểu tình, ai chống chính phủ sẽ bị trừng trị bằng luật hình sự. Nhưng người dân Ukraine can đảm hơn ông tưởng. Trong ba ngày, gần một trăm người bị giết. Ngày 22 Tháng Giêng 2014, các thanh niên, sinh viên bắt đầu dùng gạch, đá, chai xăng chống lại công an. Công an an nổ súng. Mấy chục người chết. Bầu không khí thủ đô và ở công trường Maidan thay đổi, sau khi máu chảy. Người dân không sợ hãi mà còn mạnh bạo và cương quyết hơn. Yanukovych bèn rút lại đạo luật cấm biểu tình, bắt ông thủ tướng từ chức để chạy tội; mời một lãnh tụ đối lập thuộc đảng của bà Tymoshenko lên thay nhưng không được. Yanukovych bay sang Nga dự lễ khai mạc Thế Vận Hội Mùa Ðông.Tình hình êm dịu kéo dài, chắc nhờ Putin đã yêu cầu Yanukovych không được làm cho tin tức cuộc chơi mùa Ðông bị lu mờ so với tin tức Ukraine trên các báo đài khắp thế giới.

Những thanh niên lãnh đạo cuộc biểu tình đã chọn đúng thời điểm Putin đang lo thế vận hội mà phản công. Họ tự lập ra một Ðoàn Thanh Niên Tự Vệ, điều động dân dựng hàng rào kháng cự, tự võ trang, chuẩn bị đối đầu với đám công an xung phong. Chính quyền có lúc dọa đem cả quân đội tới đàn áp biểu tình, nhưng các tướng lãnh vẫn đứng ngoài cuộc tranh chấp chính trị. Yanukovych tiếp tục “câu giờ” bằng các cuộc thương thuyết với các đảng đối lập.

 Có lúc họ đã đạt được thỏa hiệp, sửa Hiến Pháp để trao quyền cho Quốc Hội nhiều hơn, chấp nhận cho Yanukovych có thể tiếp tục làm tổng thống đến cuối năm nay mới bầu cử. 

Trong khi đó bộ trưởng Công An tuyên bố đã phát “súng trận” cho công an, sẵn sàng giết. Khi các lãnh tụ đối lập công bố kết quả cuộc thương thuyết, nhiều người dân hô đả đảo. Một thanh niên đọc tên một người bạn cùng ở trong Ðoàn Thanh Niên Tự Vệ, cả anh ta với vợ và con nhỏ đã bị công an bắn chết. “Không thể thỏa hiệp! Yanukovych phải từ chức ngay!”

Trong thời gian đó, ở trong Quốc Hội, các đại biểu đảng viên của ông Yanukovych đã thấy gió đổi chiều. Một số thỏa hiệp với các đại biểu đối lập thay đổi Hiến Pháp, họ làm luật trả tự do cho bà Tymoshenko. Ngày Thứ Tư, sinh viên đánh nhau với công an cảnh sát. 

Ngày Thứ Năm, công an an xung phong Berkut dùng đạn thật bắn chết hàng chục người biểu tình, các đại biểu Quốc Hội thấy phải hành động. Một đại biểu đối lập đề nghị một lời kêu gọi công an ngưng bắn dân. Phe chính phủ phản đối, cảnh đấm đá lẫn nhau diễn ra. Ðể thay đổi không khí, một đại biểu đề nghị một phút tưởng niệm các người đã chết, bên dân cũng như bên công an. Trong không khí tĩnh lặng đó, chỉ nghe thấy tiếng hơi thở của mình, chắc nhiều người đã thay đổi ý kiến. Quốc Hội thông qua lời kêu gọi công an ngưng bắn dân.

Hình như các công an chỉ chờ cơ hội đó. 

Ngày Thứ Sáu, họ lặng lẽ giải tán. Khi đoàn biểu tình tiến tới trụ sở các bộ, các sở, cảnh sát, công an đã bỏ trống, đường phố thuộc về người dân. Sáng sớm Thứ Bảy, Yanukovych cùng gia đình bỏ trốn. Ông đến một tỉnh miền Ðông, nơi nhiều người gốc Nga sống, xưa nay vẫn là hậu cứ của ông. Ông tính qua biên giới sang Nga, nhưng lính biên phòng ngăn lại. Ông đưa tiền hối lộ, họ từ chối.

Yanukovych không ngờ cơ sự xảy ra như vậy. Các nhà chính trị đối lập cũng không ngờ. Trước đó, người ta vẫn lo Ukraine sẽ xảy ra nội chiến, vì tinh thần ái quốc của dân ở phía Tây rất mạnh, còn dân ở phía Ðông vẫn thân Nga hơn. Nước Georgia, trước cũng thuộc Liên Xô như Ukraine, đã từng bị quân Nga tấn công, rồi kéo hai vùng tách ra đòi tự trị, và thân Nga. Nhưng sau khi một chính phủ lâm thời thành lập ở Kiev, các tỉnh miền Ðông tuyên bố sẽ tuân phục chính quyền trung ương. Vùng Crimea, vốn trước kia thuộc nước Nga, chỉ được trao cho Ukraine từ năm 1954, nhiều người gốc Nga kéo đến bảo vệ tượng Lenin, sợ dân Ukraine tới kéo đổ. Nhưng chính quyền Crimea cũng tuyên bố sẽ không ly khai.
Một chế độ độc tài trông bên ngoài có vẻ rất kiên cố; đã sụp đổ nhanh chóng. Dân Ukraine đã giành lại quyền độc lập tự do thật sự. Nhưng bây giờ đến lúc xây dựng lại nền dân chủ, họ sẽ phải rút kinh nghiệm quá khứ. Chế độ Dân Chủ chỉ là một hình thức tổ chức cho xã hội. Nội dung là tự do, công bằng, và quyền tham dự của người dân vào việc đất nước. Dân Ukraine không có kinh nghiệm sống dân chủ, sau mấy thế kỷ sống dưới các chế độ chuyên chế của các Nga hoàng và các lãnh tụ cộng sản. Sau khi được độc lập và xóa bỏ chế độ cộng sản, chính quyền rơi vào tay đám chính trị hoạt đầu. Bọn họ cầm quyền nhưng cải tổ kinh tế rất chậm chạp để bảo vệ quyền lợi giới quyền quý, chương trình tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước chỉ làm giầu cho chính họ, gia đình, và phe đảng. Tham nhũng tràn lan. Các đại gia gây ảnh hưởng trên guồng máy cai trị.

Bây giờ dân Ukraine sẽ phải bắt đầu lại xây dựng dân chủ tự do từ những bước đầu. Sống dân chủ tự do khó hơn người ta tưởng. Nhưng chắc chắn sống tự do vẫn hơn làm nô lệ. Vì vậy hàng trăm thanh niên Ukraine đã đổ máu hy sinh. Trong ngày Thứ Bẩy, trong lúc các nhà chính trị đang bàn nhau lập chính quyền mới, dân thủ đô Kiev đã tổ chức tang lễ cho những người đã khuất. Ngày hôm qua, cả thế giới được nhìn thấy hình ảnh những người công an Ukraine quỳ gối xin tạ lỗi với nhân dân, vì nhiều đồng đội của họ đã bắn chết dân.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=183431&zoneid=7#.Uw3EhM5crcI

Thơ: Kẻ bắn vào nhân dân

Trần Mạnh Hảo
Chính phủ lâm thời Ukraine phát lệnh truy nã cựu
tổng thống thân Nga V. Yakunovich trên toàn thế giới
KẺ BẮN VÀO NHÂN DÂN
Leo lẻo : “ Nhân Dân ta…”
Lại nhằm dân mà bắn
Máu của U-crai-na
Muôn đời truy tố hắn

Hắn – Ya-nu-ko-vich
Hậu duệ Xít-ta-lin
Coi dân là thù địch
Bắt dân làm con tin

Hắn lệnh : biến Ki-ép
Thành Thiên An môn ngay !
Lệnh : xe tăng đè bẹp
Cuộc biểu tình hôm nay !

Sắt thép đã vùng lên
Nhân Dân lật đổ hắn
Hắn trốn, tìm cấp trên
Thiên triều Nga che chắn

Hắn bán U-crai-na
Lấy đồng nhân dân…Rúp
Hà Nội dù rất xa
Hắn xin nhờ đến núp…

Sài Gòn ngày 24-02-2014
(Viết khi nghe tin chính phủ lâm thời Ukraine phát lệnh truy nã cựu tổng thống thân Nga V. Yakunovich trên toàn thế giới)

nguồn: Ba Sàm News



Từ Ukraina, Việt Nam sẽ học hỏi và cải cách những gì?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2014-02-24

000_TS-Par7803470-600.jpg
Bà Catherine Ashton, đại diện ngoại giao châu Âu đang chụp hình tại khu tưởng niệm tạm thời những người thiệt mạng do biểu tình chống chính phủ tại Quảng trường Độc lập, Kiev hôm 24/2/2014
AFP photo

Khi giới cầm súng của Ukraina từ chối không tiếp tục bắn vào người dân theo lệnh của Tổng thống Viktor Yanukovych nữa thì cuộc cờ giữa dân chúng và chính phủ coi như kết thúc. Người luôn luôn chấp nhận những yêu cầu của Nga trước khi lắng nghe nguyện vọng của dân chúng đã phải rời bỏ dinh thự riêng cực kỳ xa hoa của mình để chạy trốn người dân. Viktor Yanukovych biết rõ nếu bị bắt sinh mạng của ông sẽ không ai bảo đảm, kể cả mẫu quốc Nga hay người bạn Putin.
Sự chọn lựa Nga, khước từ liên minh EU của Viktor Yanukovych đã dấy lên lòng căm phẫn của người dân Ukraina vốn luôn rất nhạy cảm với Nga, đất nước từng chôn vùi dân chúng Ukraina trong triểu đại Stalin qua cuộc tắm máu người dân nước này vào thập niên 30 đã làm cho dân chúng không còn sợ hãi họng súng của chính phủ.
Ba tháng kéo dài tranh đấu trong băng giá đã tôi luyện ý chí dân chúng cho thành quả hôm nay: độc tài phải ra đi nhường sân chơi lại cho những người yêu tự do dân chủ.
Những hứa hẹn về kinh tế của Nga không mê hoặc được dân chúng Ukraina vì họ biết rằng trong thế giới toàn cầu ngày nay đất nước này sẽ được vực dậy nếu có quyết tâm chuyển đổi nền kinh tế một cách khôn ngoan và Nga không phải là nước duy nhất có thể làm bạn với Ukraina khi bên cạnh nó một khối EU hùng mạnh sẵn sàng đưa tay nắm chặt người láng giềng đang tự cô lập mình bởi những món tiền mà tổng thống Viktor Yanukovych nhận được.
Đúng là vấn đề Ukcraina với Việt Nam là khá giống nhau. Chính quyền đi thân với mẫu quốc chứ còn nhân dân thì người ta lại muốn tự do đi với phương tây thế cho nên hai bên mâu thuẫn, Việt Nam cũng đang y như thế.
- Tiến sĩ Hà Sĩ Phu
Tiến sĩ Hà Sĩ Phu nhận xét biến cố này qua so sánh Ukraina với Việt Nam, một đất nước theo ông đang từ chối cơ hội tốt hơn để nhận về phần quà cho một thiểu số cầm quyền:
Đúng là vấn đề Ukcraina với Việt Nam là khá giống nhau. Chính quyền đi thân với mẫu quốc chứ còn nhân dân thì người ta lại muốn tự do đi với phương tây thế cho nên hai bên mâu thuẫn, Việt Nam cũng đang y như thế. Tóm lại mâu thuẫn giữa nhân dân Việt Nam mà đại diện là những tầng lớp dân chủ, trí thức, giới trẻ và giới tiến bộ trong nhân dân với đảng. Nhân dân ở đây phải được hiểu là giới tiên tiến chứ số đông thì chỉ là con số chưa có định hướng.
Người ta bảo nhân dân là một dãy số 0 nhưng khi nó đứng sau một con số có nghĩa thì những số 0 ấy trở thành có nghĩa. Rõ ràng có mâu thuẫn giữa nhân dân và đảng. Cái quyết tâm giữ cho kỳ được cái độc tài, đặc quyền đặc lợi của Việt Nam nó còn mạnh hơn cả Ukraina nữa.
Blogger Mẹ Nấm cùng quan điểm với TS Hà Sĩ Phu khi chị cho rằng Việt Nam không hề cô độc sao phải tự lừa dối mình bằng chính sách ổn định chính trị, chị nói:
Việt Nam có rất nhiều sự lựa chọn chứ không phải chỉ có một con đường là ngả về phía Trung Quốc vì thật sự ngả về phía Trung Quốc không còn là lợi ích nhà nước hay quốc gia nữa mà là lợi ích và sự tồn vong của đảng cộng sản. Với cái thế cân bằng hiện nay mà Mỹ và các nước khác đã mở ra cho Việt Nam thì không thể dùng lý luận là nước yếu hay nhỏ đề mà thần phục Trung Quốc. Phải có thái độ dứt khoát và rõ ràng các vấn đề trên Biển Đông, biên giới hay vấn đề tiểu ngạch hay mậu dịch. Đừng sử dụng tiểu xảo với thế giới, cứ làm đàng hoàng thì Việt Nam chắc chắn sẽ có cửa đề thấy sự thay đổi.
Yều tố Trung Quốc đã và đang chia cắt chính quyền với người dân, tuy nhiên đối với nông dân thì mối quan ngại của họ vẫn là đất đai và hy vọng đó đã tiêu tan khi bản hiến pháp mới vẫn không thay đổi những lề luật cơ bản khi viết rằng “đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý”.

Ông Trần Văn Huỳnh, cha của người tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức cho rằng sai lầm quan trọng của nhà nước rất nhiều tuy nhiên làm yên dân trước tiên thì không gì tốt hơn là cải tổ luật đất đai, ông nói:

Rõ ràng là có những sai lầm trong vấn đề quản lý nhà nước và sửa đổi những sai lầm đó thì tôi thấy rằng đó là việc cần phải làm còn nếu không thì hậu quả thế nào thì không biết đò là quy luật. Hiện giờ trong nội bộ đảng cầm quyền ai cũng thấy điều đó. Tôi cho rằng nếu mà khắc phục những sai lầm đó thì sẽ tránh được tình trạng Ukraina. Phải thấy cái nào lớn hơn, cái nào liên quan đến lợi ích tối thượng của đất nước và dân tộc. Tôi cho rằng khi luật đất đai được thông qua thì sẽ có thể giảm tệ nạn tham nhũng mà chính tệ nạn đó là nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ tất yếu không thể tránh khỏi.

Đừng xem thường tiếng nói người dân

000_Par7803599-250.jpg
Người dân Ukraine mang một cây thánh giá lớn tưởng niệm cho các nạn nhân của cuộc xung đột gần đây giữa người biểu tình và cảnh sát tại Kiev. Ảnh chụp hôm 24/2/2014. AFP photo
Blogger Mẹ Nấm người từng được hãng tin CNN phỏng vấn vì các hoạt động dân chủ, nhân quyền thì cho rằng bên cạnh yếu tố Trung Quốc việc nhà nước cần làm hiện nay là lắng nghe tiếng nói của người dân thông qua các cá nhân bất đồng chính kiến. Lắng nghe sẽ tránh được bài học của Tổng thống Viktor Yanukovych khi xem thường tiếng nói của người dân:
Tôi nghĩ việc đầu tiên dễ nhất mà nhà nước có thể làm đó là tránh việc chụp mũ và bắt những người bất đồng chính kiến vì những lý do khác nhau. Có sửa đổi hay không thì nó phải bắt nguồn từ sự lắng nghe. Cách dễ nhất có thể học được tù Ukraina đó là lắng nghe nguyện vọng của người dân.

Riêng luật sư Lê Thị Công Nhân qua kinh nghiệm đấu tranh của mình cho rằng báo chí tư nhân xuất hiện trong lúc này sẽ phần nào rút bớt những bức xúc trong dư luận quần chúng, LS cho biết:
Cộng sản Việt Nam hiện nay chắc chắn không thể cùng một lúc giải quyết được nhiều việc đúng như anh nói tại vì đảng quá bừa bộn và trên mọi lĩnh vực chúng ta đều thấy. Theo tôi nghĩ thì trước mắt phải thả bớt áp lực tinh thần người dân đã bị dồn nén suốt nhiều năm qua bằng cách thực hiện việc tự do ngôn luận mà cụ thể là cho Việt Nam có được nền báo chí tư nhân. Tuy chỉ là tinh thần thôi nhưng các diễn biến trong đời sống của đất nước nó sẽ bộc lộ hết bản chất thật.

Bên cạnh tự do ngôn luận thì kinh tế Việt Nam cũng phải được nhìn lại một cách khách quan đúng theo quy luật phát triển của một nền kinh tế lành mạnh. Theo LS Lê Thị Công Nhân muốn thế thì Việt Nam phải can đảm triệt bỏ các doanh nghiệp quốc doanh vốn đang giết chết dần nền kinh tế Việt Nam qua sự bòn rút, thâm lạm và đặt lợi ích nhóm cao hơn lợi ích quốc gia của các tống công ty, tập đoàn nhà nước
Khía cạnh thứ hai đó là buông tất cả những doanh nghiệp nhà nước dưới mọi hình thức dù là tổng công ty, hay là tập đoàn như là cái đài truyền hình Việt Nam chằng hạn. Buông tất cả những cái đó để cho giới tư nhân người ta làm mà ở Việt Nam người ta gọi là cổ phần hóa chính là tư nhân hóa tất cả lĩnh vực kinh tế mà hiện nay nhà nước sống chết nắm lấy một cách hết sức mù quáng.
Có sửa đổi hay không thì nó phải bắt nguồn từ sự lắng nghe. Cách dễ nhất có thể học được tù Ukraina đó là lắng nghe nguyện vọng của người dân.
- Blogger Mẹ Nấm
Doanh nghiệp nhà nước đã bóp chết nền kinh tế bởi vì đã giao cho doanh nghiệp nhà nước quá nhiều đặc quyền, đặc lợi trong khi hiệu quả kinh tế gần như là thấp kém thậm chí là âm trong rất nhiều doanh nghiệp nhà nước.

Sau khi Liên sô sụp đổ, Việt Nam đổi mới để tồn tại. Với cuộc cách mạng Mùa xuân Ả Rập Việt Nam siết chặt mạng lưới Internet, bắt giam blogger, nhà báo, dân oan, những người đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền.
Ukraina là lần thứ ba và người dân Việt Nam lại rất tin câu nói của ông bà để lại “nhất quá tam ba bận”.
Liệu bận thứ ba Việt Nam sẽ có quyết định như thế nào và người dân Việt Nam có xứng đáng để được lãnh đạo lắng nghe thực sự?
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ukraina-vn-learn-n-reform-ml-02242014114831.html



Tuesday, February 25, 2014

DĐCN – Ukraine: Máu Và Hoa




                                                     

GIẢI-PHÁP VNCH" ĐỂ TRANH ĐẤU PHÁP-LÝ CHO HOÀNG-TRƯỜNG-SA


 
"GIẢI-PHÁP VNCH" ĐỂ TRANH ĐẤU PHÁP-LÝ CHO HOÀNG-TRƯỜNG-SA
Tâm Việt

            Trong một bức thư cho Nghị-hội mới đây, Thượng-nghị-sĩ tiểu-bang Dick Black đã viết: "Thật là một vinh-dự cho tôi được giới-thiệu phái-đoàn VNCH với Thượng-viện Virginia.  Rõ ràng đây là một trong những nhóm anh-hùng nhất mà chúng ta được thấy tề tựu ở thủ-phủ Virginia."  Trong nguyên-văn ông viết, "this was one of the most heroic groups of people ever assembled in the capital of Virginia."
            Ông cũng tỏ ra rất phấn-khởi là các báo Việt-ngữ và đài truyền hình SBTN, qua cuộc phóng-sự của phóng-viên Destiny Nguyễn, đã mang lại tin tức về buổi vinh danh VNCH và Quân-lực VNCH ở Thượng-viện Virginia hôm 10/2/2014 đi rất xa, sang cả Âu-châu và Úc-châu, thậm chí có người ở VN cũng xem được.  Đó chính là một điều ông mong muốn khi ông chia xẻ hôm thứ Hai 10/2.  Ông tuyên-bố: "Tôi mong là bản văn Nghị-quyết J.R. 455 của Virginia sẽ về tới Việt-nam để con em của bao chiến-sĩ oai hùng của VNCH biết được là sự hy-sinh của cha ông họ không bị lãng quên mà con được công-nhận, vinh danh."

Bản tin báo chí được Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia phổ-biến

            Nếu tin tức về buổi lễ vinh danh VNCH và Quân-lực VNCH được phổ-biến rộng rãi qua mấy bản tin tiếng Việt thì một "bản tin báo chí" trong tiếng Anh cũng đã được gởi đến Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia (National Press Club) ở ngay gần Tòa Bạch Ốc và họ đã chuyển đi cho chừng 200 văn-phòng báo chí, truyền thanh, truyền hình của Mỹ và quốc-tế ngay sau đó. 
            Nhưng song song với bản tin, Ủy-ban Lâm-thời VNCH đã cử một phái-đoàn lên tiếp-xúc với một số văn-phòng trên Quốc-hội Liên-bang.  Mục-đích của phái-đoàn là để thông-báo về những nỗ lực phục-hồi chỗ đứng cho VNCH như qua việc vinh danh hôm rồi ở Thượng-viện Virginia.
            Sở dĩ phải phục-hồi VNCH, ông Nguyễn Ngọc Bích trình bầy với cô Maggie Dougherty, phụ-tá lập pháp của văn-phòng Thượng-nghị-sĩ Marco Rubio (thuộc Đảng Cộng-hòa, Florida), chẳng hạn, là vì chỉ có chính-quyền VNCH (và tiền-thân của nó là chính-quyền Quốc gia của cựu-Hoàng Bảo Đại) là đã được quốc-tế công-nhận có chủ-quyền trên hai quần-đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Thúc đẩy một giải-pháp pháp-lý dựa trên lịch-sử vững vàng

            Việc lên tiếng của Thủ-tướng Trần Văn Hữu ở Hội-nghị Hòa-bình San Francisco 1951 khẳng-định chủ-quyền lịch-sử của VN trên hai quần-đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã không bị ai phản-đối, và thực-tế là từ năm đó đến năm 1974, VNCH đã đóng quân ở Hoàng Sa và cai quản đài khí-tượng do Pháp xây ở ngoài đó để hướng-dẫn tàu bè đi qua Biển Đông.

            Đến năm 1954 khi Hiệp-định Genève phân chia VN ra thành hai miền thì Hoàng Sa-Trường Sa cũng được định nghĩa là thuộc về Miền Nam, trước là Quốc gia Việt-nam, sau là Việt-nam Cộng-hòa.  Sự "toàn vẹn lãnh-thổ" được nhắc đi nhắc lại trong Hiệp-định Paris 1973 vẫn gồm Hoàng Sa và Trường Sa.  

Và cuối cùng, Định-ước Quốc-tế Bảo đảm Hiệp-định Paris (ký vào ngày 1/3/1973) do 12 quốc gia dưới sự chứng-kiến của Liên-hiệp-quốc (Tổng-thư-ký LHQ lúc bấy giờ là ông Kurt Waldheim) cũng nhắc nhiều lần là không ai được vi-phạm sự toàn vẹn lãnh-thổ của VNCH.  

Như vậy, khi đánh chiếm miền Nam vào hai năm 1974-75 là Hà-nội trắng trợn vi-phạm Hiệp-định Paris 1973 và khi Trung-Cộng xâm-chiếm Hoàng Sa vào tháng 1/1974 là Trung-Cộng cũng xé bỏ Định-ước mà họ đã ký và long trọng tuyên-bố sẽ tôn-trọng.

            Nghe những điểm này, cô Maggie Dougherty cho biết:
            Thứ nhất, "boss" của cô tức Thượng-nghị-sĩ Marco Rubio rất quan tâm đến vấn-đề Biển Đông.  Chính ông trước đó không lâu đã có một buổi điều trần về tình-hình Biển Đông và biển Đông-hải giữa Nhật và Trung-quốc.  Không những ông quan tâm từ quan-điểm chiến-lược mà còn ủng-hộ mạnh mẽ những giải-pháp ôn hòa và hoà-bình để tránh vấp phải những biến-cố có thể đưa đến chiến-tranh.
            Ông, do đó, cũng theo dõi rất kỹ chính-sách "quay gót về Á-châu" của Tổng-thống Obama và mong là nó thành công.
            Cô Maggie cho rằng "giải-pháp VNCH" mà phái-đoàn đưa ra là rất hữu lý, nhất là sau khi văn-phòng UNCLOS (UN Convention on the Law of the Sea) đã ghi nhận được thư và hồ-sơ của ông Nguyễn Bá Cẩn đệ nạp vào tháng 5/2009 là hạn chót để cho các quốc gia có thể nộp hồ-sơ định nghĩa vùng lãnh-hải của mình.
            Như vậy là, cộng vào chuyến đi vận-động vào tháng 6/2010 tới 8 văn-phòng Quốc-hội Mỹ trong cùng mục-đích thúc đẩy "giải-pháp VNCH" nhằm củng-cố căn-bản pháp-lý của chủ-quyền VNCH trên hai quần-đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lần này chúng ta lại có dịp trình bầy thêm với mấy văn-phòng Quốc-hội khác, trong đó đáng kể nhất là cuộc tiếp-xúc với văn-phòng TNS Marco Rubio, một ngôi sao sáng giá và đang lên của Đảng Cộng-hòa. 

            Được biết, trong dịp này G.S. Nguyễn Ngọc Bích có anh Hồ Văn Sinh và cô Phạm Thị Diệu Chi đi cùng, cả hai cùng thuộc Ủy-ban Lâm-thời VNCH.


__._,_.___

Vụ án Ls. Lê Quốc Quân: Một biểu hiện ngầm chống Mỹ của CSVN?



VRNs (24.02.2014) – Trong vài năm qua, đã có hàng trăm người đấu tranh khác nhau bị sách nhiễu, câu lưu và giam tù vì đã có hành động chống độc tài, tham ô và bất công. Đàn áp đối lập là một tình trạng phổ thông trong bối cảnh chính trị Việt Nam.

 Nhưng vụ án mang tội danh “Trốn thuế theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự” mà CSVN áp đặt cho Ls. Quân có một số điểm đáng chú ý. Nó gợi lên câu hỏi: Có phải đây là một biểu hiện ngầm tái khẳng định chủ trương “chống Mỹ” của CSVN?

Gần hai mươi năm qua kể từ ngày thiết lập bang giao (12.7.1995) đến nay, CSVN và Hoa Kỳ chưa bao giờ thực sự xem nhau là đồng minh đúng nghĩa. Vì nhu cầu quyền lợi của cả hai phía, các quan hệ ngoại giao, kinh tế và kể cả quân sự đã được thành hình, nâng lên tầm chiến lược. 

Nhưng trong sâu xa, mỗi bên đều có những dè dặt riêng để tự giới hạn quan hệ ở mức “đối tác chiến lược”, thay vì là “đồng minh chiến lược” đúng nghĩa của nhau. Điều này có thể nhìn thấy dễ dàng qua ngôn ngữ, thái độ, phản ứng và những hợp tác lớn giữa hai phía trong suốt quá trình gần 20 năm bang giao. 

Có thể nói, tình trạng “bằng mặt mà không bằng lòng” này không dấu được công luận, cụ thể nhất là qua các tuyên bố, ngôn ngữ của những người lãnh đạo hai chính phủ mỗi khi có “vấn đề khác biệt” lớn về mặt nhân quyền, mà thực chất là từ quan điểm về cơ chế chính trị. Tuy nhiên cả hai phía vẫn phải tiếp tục kềm chế để duy trì sự hợp tác vì các quyền lợi thực tiễn đang có.

Tình trạng này không có gì đáng ngạc nhiên khi bản chất của hai chế độ chính trị là hoàn toàn khác biệt nhau, và khi những mâu thuẫn từ quá khứ chỉ mới được giải tỏa trên bề mặt. Nhưng vấn đề là cũng vì vậy, nó gây ảnh hưởng không tốt một cách trực tiếp đối với những người, tổ chức không may bị CSVN nghi ngờ là “tay sai” hay có “quan hệ đáng chú ý” với Hoa Kỳ.

Trong quá khứ, nhà cầm quyền CSVN luôn gắn liền các hoạt động kháng chiến, phục quốc sau 1975 với cơ quan tình báo “CIA”, đặc biệt là đối với các tổ chức có xuất phát từ Mỹ. 

Trong hai thập niên qua, sự nghi ngờ đó vẫn không thay đổi đối với những người từ Mỹ trở lại Việt Nam đấu tranh; hay những người Việt Nam có cơ hội sang Mỹ và tiếp cận với các cơ quan công quyền, hiệp hội phi chính phủ có chủ trương vận động phát triển dân chủ ở các nước độc tài. Một tổ chức điển hình là Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ (National Endowment for Democracy) — nơi mà Ls. Lê Quốc Quân đã có dịp tham dự một khóa học về vận động phát triển dân chủ. CSVN biết điều này và đã chuẩn bị hành động sách nhiễu.

Vào tháng 3/2007, ông bị nhà cầm quyền bắt giữ và cáo buộc đã có những hành động “nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, ngay sau khi vừa về nước. Trong sự kiện này, CSVN đã không nhượng bộ ngay lời kêu gọi của ứng cử viên Tổng thống Mỹ John McCain, phản đối của nguyên ngoại trưởng Mỹ Madeline Albright, cũng như biểu hiện ủng hộ của Đại sứ Michael Marine đối với Ls. Quân. 

Ông bị tạm giam 3 tháng, và sau khi được phóng thích, đã tiếp tục bị nhiều sự sách nhiễu nặng nề một cách liên tục cho đến khi bị bắt vào ngày 28/12/2013 với tội danh mới là “Trốn thuế theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự”.

Trước phiên tòa phúc thẩm ngày 18/2/2014, một lần nữa, CSVN không nhượng bộ trước những kêu gọi, đòi hỏi phải trả tự do cho Ls. Lê Quốc Quân của hàng chục tổ chức nhân quyền quốc tế, đặc biệt là của Bộ Ngoại giao cùng nhiều vị dân cử Hoa Kỳ. Sự kiện điển hình vừa xảy ra, một lần nữa, chứng tỏ rằng CSVN rất cứng rắn trong lãnh vực chính trị, dù luôn cố gắng phát triển quan hệ kinh tế và quốc phòng với Hoa Kỳ. Họ chỉ thỉnh thoảng nhân nhượng khi có nhu cầu bắt buộc phải tạm thời nới lỏng thái độ để tìm giải pháp chung trong các ký kết có tầm vóc quốc gia. Một khi nhu cầu giai đoạn đã đạt được, họ trở lại thái độ chính trị độc đoán cố hữu.

Ngày 18/2/2014, Hà Nội đã y án sơ thẩm 30 tháng tù với Ls. Lê Quốc Quân và phản đối lời cảnh cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng như bản lên án của 14 tổ chức nhân quyền nổi tiếng nhất thế giới. Điều này cho thấy Hà Nội vẫn tiếp tục con đường cai trị độc tài đã có và bất chấp quan điểm cũng như những khuyến nghị của thế giới. Như vậy, liệu khi bản án “trốn thuế” này chấm dứt, và chế độ đương quyền này vẫn tồn tại, thì Ls. Lê Quốc Quân sẽ tránh khỏi việc bị truy tố tiếp tục bởi tội danh “chống nhà nước” theo khoản 2 Điều 88 Bộ luật Hình sự, tương tự như trường hợp của Bogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hay không?

Cho đến nay, CSVN vẫn luôn chứng tỏ là họ “nắm cái cán” trong các vấn đề liên quan đến “nhân quyền”, và Hoa Kỳ vẫn tiếp tục chính sách mềm dẻo một cách bị động. Điều Hoa Kỳ có cố gắng là công khai yểm trợ sự phát triển của xã hội dân sự ở Việt Nam. Tiếc rằng với hoàn cảnh chính trị hiện nay, đa số quần chúng lao động vẫn còn bị giữ ở một khoảng cách khá xa với nỗ lực vận động của một số Bloggers đầy thiện chí. Nói rõ hơn, Xã hội Dân sự không thể phát triển tự nhiên và mạnh mẽ khi hai quyền tự do Ngôn luận và Lập hội vẫn bị nhà cầm quyền phủ nhận và nghiêm cấm. Chính sách của Hoa Kỳ chưa tạo được áp lực đối với CSVN, và cũng chưa thuyết phục được đa số nhân dân Việt Nam.

Tình trạng này cho thấy là chính phủ Hoa Kỳ cần phải có một chính sách hậu thuẫn dân chủ cho Việt Nam một cách thiết thực hơn là đường lối yểm trợ nhân quyền thụ động như đang có: Chỉ lên tiếng can thiệp mỗi khi có một nhà đấu tranh nổi tiếng nào đó bị bắt giam. Thái độ cục bộ này của chính phủ Hoa Kỳ chỉ an ủi cho một vài tù nhân chính trị được can thiệp, song không giúp được gì cho những người đấu tranh bí mật, hay công khai song không có tên tuổi lớn, không có khả năng viết lách, hùng biện… để được thế giới biết đến một cách rộng rãi. 

Chính sách hậu thuẫn dân chủ thiếu chủ động này cũng không thể giúp cho đại khối những người đang bị thống trị có điều kiện tự giải phóng lấy mình khỏi nạn độc tài. Hơn nữa, cho dù những lời kêu gọi của chính phủ, hiệp hội dân chủ Hoa Kỳ có đạt được kết quả nhờ vào các cơ hội trao đổi hiếm hoi nào đó, nó cũng không giúp giải quyết được nạn độc tài khi cái gốc của vấn đề là chế độ độc đảng vẫn tiếp tục cầm quyền. Tệ hại hơn nữa, những sự kiện “cải thiện nhân quyền” nửa vời như vậy còn giúp cho chế độ độc tài có thể tiếp tục cai trị dễ dàng hơn.

Mặt khác, với vai trò của một cường quốc, Hoa Kỳ cần có nhiều nỗ lực thiết thực hơn nữa để phục hồi uy tín và tái xác định vị trí lãnh đạo khối tự do trước cộng đồng thế giới, đặc biệt là Việt Nam — nơi mà chính phủ Hoa Kỳ đã từng can thiệp bằng một chính sách thiếu tính tôn trọng quyền tự quyết của người Việt Nam ở nửa thế kỷ trước, và đã hoàn toàn thất hứa trong cam kết chiến lược với chính phủ Việt Nam Cộng hòa ở 12 năm sau đó.

Đối với CSVN, đúng ra họ nên hiểu rằng, cho dù mỗi nước có chủ quyền, văn hóa và hoàn cảnh xã hội khác nhau song một khi đã tham gia vào sinh hoạt của cộng đồng thế giới, thì mỗi nước cũng phải chấp nhận những định chế chung về mặt tinh thần, cụ thể là ý nghĩa và vai trò của các công ước quốc tế mà nước CHXHCNVN đã chính thức ký kết. 

Phủ nhận những điều đã ký kết là nhà nước CHXHCNVN đã tự kết án chế độ trước công luận thế giới. Mặt khác, khi cố tình ngụy biện cho các hành động đàn áp đối lập bằng các định nghĩa lập dị về Dân chủ thì đó cũng là hình thức tự tách rời chế độ ra khỏi quan hệ liên lập với các nước có bang giao.

Viết bởi Lê Nguyên Bình (ĐVDVN) ngày 22/2/2014
Nguồn: www.vidan.info


VRNs (23.02.2014) – California, USA - Trong những thập niên vừa qua, vòng luẩn quẩn tạo nên nỗi đau triền miên chưa dứt của dân tộc chúng ta chính là “sự sợ hãi chính trị” và “nền chính trị tạo sự sợ hãi” khiến người dân không dám vùng lên đòi lại quyền sống đã bị tước đoạt của chính mình.
140222001

Bên cạnh chính sách đàn áp và kết tội “phản động” của chế độ Cộng sản Việt Nam (CSVN) đối với các nhà hoạt động yêu nước khiến nhiều người Việt trong nước đâm “sợ chính trị”, còn có những nguyên nhân khác mà đồng bào chúng ta, ngay cả người Việt ở hải ngoại, cũng mang mặc cảm/thành kiến rất tiêu cực này, đó là vì:

1. Chưa thấu rõ ý nghĩa của chính trị, đặc biệt là cụm từ “làm chính trị”.
2. Kinh nghiệm đau thương đã đưa đến những thành kiến lệch lạc về chính trị.
3. Bị đầu độc do chính sách nhồi sọ của chế độ CSVN cho rằng “chính trị và đảng phái là xấu”.

Để bỏ đi thành kiến về chính trị và có một thái độ tích cực đối với vận mệnh của đất nước đang bị một guồng máy chính trị sai lầm làm ruỗng nát, bài viết này muốn chia sẻ một số ý niệm cập nhật về chính trị của thế giới ngày nay và ý thức cần có để đương đầu cũng như xóa bỏ nền móng “chính trị của sự sợ hãi”.

Chính trị là gì?
Theo các chuyên gia về chính trị học, có nhiều cách hiểu hay định nghĩa về chính trị khác nhau. Các khái niệm đúc kết từ nhiều khuynh hướng, cả nghĩa hẹp và rộng bao gồm:
1. Chính trị là một nghệ thuật và khoa học về phép cai trị, cách phân phối tài nguyên và trách nhiệm, cũng như cách tổ chức và điều hành một quốc gia.

2. Chính trị là một nghệ thuật và khoa học xử thế để tạo ảnh hưởng và thực hiện ý tưởng hay ước muốn của mình.

Thí dụ trong một tổ chức xã hội, kinh tế, tôn giáo … con người vận dụng khả năng của mình nhằm đạt tới một điều gì đó (như tầm ảnh hưởng, sự kính trọng, tiền bạc, quyền lực, không gian hay nơi chốn, vị trí, quan điểm, thành viên v…v…) thì đều là các hoạt động mang tính chính trị. Đặc biệt, con người không thể làm việc này một mình nên phải liên kết/kết đoàn với những người chung một mục tiêu để hành động.

Nhu cầu “kết đoàn”, tạo “liên minh” hay “phe phái” đã được nhà nghiên cứu động vật của Hòa Lan cũng là một thành viên của Viện Hàn Lâm Khoa Học Hoa Kỳ, Tiến sĩ Frans De Waal – tác giả cuốn sách nổi tiếng “Chimpanzee Politics and Our Inner Ape” (Chính trị của loài vượn và con người hoang sơ trong chúng ta) đã kết luận là sinh hoạt xã hội của loài vượn cũng mang tính “chính trị”. 

Khuynh hướng “kết đoàn/liên minh” (forming coalition) đã khiến con người trở thành những “động vật chính trị bẩm sinh” (natural political animals). 
Chúng ta để ý ngay từ các em nhỏ trong gia đình hay lớp học, giữa 3 em là thường đã có 2 phe; tùy việc các em đang nhắm đến là gì mà một bé đang thuộc phe này có thể đổi sang phe khác. Nếu một em cảm thấy bị lẻ loi, sẽ có thể đi tìm sự hỗ trợ/đồng thuận từ một người bạn khác hay từ bố mẹ.

Do đó, chính trị hiểu theo nghĩa rộng, bàng bạc trong mọi lãnh vực hoạt động của con người cùng đi tìm một mục tiêu và giá trị chung. Trong tương quan này, dù kết hợp với người khác để thực hiện mục tiêu của mình hay để vô hiệu hóa sự cản trở của người khác thì đều là những hoạt động mang tính chính trị.

Trong một quốc gia chưa có cơ hội sinh hoạt chính trị rộng mở với một nền dân chủ đích thực như Việt Nam, cách hiểu chính trị theo định nghĩa 2 ít được biết đến. Do đó mà thường có những ngộ nhận về việc tham gia các sinh hoạt mang tính chính trị là “làm chính trị” (hay “tham chính”).
Thành kiến: Làm chính trị là xấu
Vì là nạn nhân của các hệ thống chính trị độc tài, thực dân, cộng sản … và phải kinh qua các cuộc chiến khốc liệt gắn liền với các thể chế chính trị, nên người Việt Nam có thành kiến với “làm chính trị” mà quên mất những điều căn bản sau đây:

1. Như tất cả mọi sinh hoạt trong đời sống, không có chính trị xấu mà chỉ có người xấu làm chính trị. Tuy làm chính trị là phải có sự thắng thua trên chính trường, nhưng nếu người làm chính trị không dùng những thủ đoạn xấu để tranh giành ảnh hưởng hay quyền lực thì sự cạnh tranh đó lành mạnh không khác gì mọi nỗ lực ganh đua khác trong cuộc sống như thi tuyển vào một hãng xưởng, trường học, các tiệm ăn cố gắng nấu ngon, giá rẻ để câu khách … Ganh đua không có nghĩa là tiêu diệt, trừ khử nhau. 

Trong xã hội văn minh của loài người hiện nay, ganh đua là làm tốt hết sức mình để tạo ảnh hưởng, là đi tìm sự đồng thuận bằng thuyết phục chứ không bằng ép buộc hay bạo lực.

2. Với định nghĩa 1, chúng ta thấy “làm chính trị” là điều cần thiết để đem lại ổn định và phát triển cho xã hội hay quốc gia nếu người tham chính có tâm tốt và cùng xây dựng một hệ thống chính trị tốt đẹp để phục vụ người dân. 

Thử tưởng tượng một xã hội không có ai ra tham chính, tất nhiên guồng máy điều hành quốc gia sẽ không có, và xã hội đó sẽ như thế nào? ai bảo ai nghe? Do đó, xã hội phải biết mang ơn và khuyến khích người ra tham chính, thay vì có thái độ chê bai/xa lánh/bài bác người có lòng muốn phục vụ xã hội qua guồng máy chính quyền.

Nếu chúng ta coi rẻ/khinh miệt hoặc sợ chính trị mà không tham chính hoặc góp phần xây dựng một hệ thống chính trị lành mạnh, tức là chúng ta đã mặc nhiên để cho người khác định đoạt vận mệnh của chính mình vì hệ thống chính trị của một quốc gia bao trùm lên mọi lãnh vực của đời sống. 

Các hệ quả tốt, xấu trong một xã hội thường là do hệ thống chính trị của xã hội đó đem lại. Người tốt không can dự vào guồng máy chính trị tức là để cho kẻ xấu có cơ hội thao túng, hoành hành. Ngược lại, tham gia để xây dựng một guồng máy chính trị tốt, phục vụ cho con người chính là việc làm từ thiện mà trái tim nhân ái của con người luôn hướng tới.

Người có lòng tốt nhưng sợ hai chữ chính trị và chỉ muốn làm việc từ thiện (như cứu giúp người nghèo) tức không nhìn ra cái gốc của vấn đề là guồng máy chính trị lạc hậu, tham ô, tàn bạo sản sinh ra muôn vàn những vấn nạn và khổ đau triền miên cho xã hội. Việc từ thiện này rất đáng quý nhưng có nghĩa là sẽ phải suốt đời chạy theo “băng bó các vết thương xã hội” không ngừng “chảy máu” đó. Diệt trừ cái gốc độc tài chính là việc làm Từ Thiện thích đáng và lớn lao nhất cho đất nước chúng ta ngày hôm nay.

3. “Làm chính trị” hay không, công dân một nước đều phải có bổn phận chính trị (bỏ phiếu, tôn trọng luật pháp … ), có quan điểm chính trị (hỗ trợ dân chủ, chống độc tài, cộng sản, tham nhũng, ghét cái ác, ủng hộ cái thiện …), hoạt động chính trị (lên tiếng, biểu tình hay tham gia các buổi hội thảo ủng hộ nhân quyền, chống quân xâm lược … )

Chính trị nằm trong mọi sinh hoạt của đời sống
Theo định nghĩa 2, một nhà hoạt động, tin tưởng vào một điều gì là đúng, là tốt đẹp và muốn thực hiện điều đó; trước hết họ phải đi tìm đồng minh, tức những người cùng chia sẻ một suy nghĩ/lý tưởng nào đó; hoặc đi tìm những người khác ý kiến rồi thuyết phục họ đồng thuận với mình. Với định nghĩa này, chính trị nằm trong mọi lãnh vực và sinh hoạt của đời sống. 

Trong khynh hướng tự nhiên “đi tìm đồng minh và kết đoàn” này của nhân loại, người có niềm tin mãnh liệt còn chủ động đi thuyết phục cả những người trong một tổ chức khác tham gia tổ chức, tôn giáo hay đảng phái của mình. Sự cạnh tranh này không có nghĩa là xấu nếu nó được thực hiện một cách trong sáng, đó là:

1. Không cưỡng bách; không dùng bạo lực hay sự đe dọa; làm trong tinh thần tương kính đối tượng, tôn trọng sự chọn lựa của người khác.
2. Không “nói xấu” hay tấn công một cách phi nghĩa; tức là vạch ra những hay dở trên tinh thần xây dựng và dựa vào sự thật – không bịa đặt, không phóng đại tô mầu để làm sai sự thật.

Chính sách đe dọa và bạo lực đối với các hoạt động chính trị tại Việt Nam

Làm sao khắc phục và chiến thắng?
Mục tiêu của chế độ CSVN là duy trì quyền lực độc tôn cho nên cấm đoán mọi phản biện, mọi sinh hoạt đảng phái và ngăn cản sự thành hình của mọi tổ chức nằm ngoài luồng kiểm soát của chế độ. Song song, họ còn đưa người vào len lỏi, thao túng các tổ chức kể cả tôn giáo, và buộc tội “chính trị” cho tất cả mọi hoạt động quy tụ quần chúng. Chính sách dùng bạo lực, gieo nghi ngờ và cấy sợ hãi trong quần chúng đã phần nào tạo thêm những phản ứng tiêu cực về các hoạt động hay hành xử chính trị.

Chính sách này cũng được áp dụng tại các nước cựu cộng sản và độc tài ở khắp nơi trên thế giới chứ không chỉ riêng gì tại Việt Nam. Vậy chúng ta giải thích ra sao khi, với dòng lịch sử hào hùng của dân tộc, mà Việt Nam lại là một trong 4 quốc gia cộng sản duy nhất còn sót lại trên thế giới? và tại sao 3 trong 4 quốc gia cộng sản còn sót lại đều là Á Đông (Trung Quốc, Bắc Triều Tiên và Việt Nam)?

Phải chăng vì người dân ba quốc gia Á Đông bất hạnh này có chung 2 nhược điểm là (1) Mặc cảm ghét/sợ chính trị vì thiếu hiểu biết về chính trị, do đó thiếu ý thức về chính trị, và (2) Thiếu chủ động vì quá “tôn trọng tôn ti trật tự” dù đây là một trật tự phi lý khi chủ nhân của đất nước bị chính những kẻ “công bộc” bóc lột, trấn áp bằng thứ “thẩm quyền tuyệt đối” tự phong.

Nếu quả đúng như vậy, thì việc từng công dân Việt Nam chủ động nắm lấy vận mệnh của chính mình – không thờ ơ, thụ động chờ đợi hay giao khoán cho người khác làm hộ; Và vượt qua mặc cảm chính trị để tham dự vào mọi sinh hoạt đưa đến sức mạnh chuyển hóa chung cho tình trạng chính trị lạc hậu của đất nước, chính là đập vỡ thành trì của bạo lực và đem lại vận hội mới cho dân tộc.

Xã hội Dân Sự là chìa khóa giúp vượt qua sợ hãi
Sự xuất hiện gần đây của những đoàn thể như hội Bảo vệ dân oan, hội Bầu bí tương thân, hội Phụ nữ nhân quyền, hội Anh em dân chủ, hội Cựu tù nhân lương tâm… cho thấy là phương tiện truyền thông hiện đại đã giúp con người vượt qua những trở ngại không gian và cấm đoán để tìm đến nhau, giúp nhau vượt qua sự sợ hãi, gia tăng ý thức về chính trị, và cùng bắt tay thực hiện những điều muốn làm mà không còn chờ đợi sự cho phép từ chế độ CSVN. 

Khi người dân tự ý thức kết đoàn để giúp nhau thăng tiến thì đó là khởi điểm của sự phát triển xã hội dân sự.

Xã hội dân sự (XHDS) khởi đi từ nhu cầu “kết hợp” tự nhiên của con người trong phản ứng sinh tồn và cạnh tranh (lành mạnh) để thăng tiến; do đó, không thể nói là XHDS “phi chính trị”, nhất là trong hoàn cảnh độc tài chính trị trên đất nước ta ngày hôm nay.
Sinh hoạt XHDS giúp người dân tự chủ hơn, mạnh dạn hơn để tỏa rộng thành một phong trào chuyển quyền lực từ thiểu số độc quyền sang đại khối dân tộc.

Khi nằm ngoài sự chi phối của nhà nước độc tài, những đoàn thể xã hội dân sự không chỉ đại diện cho tiếng nói độc lập của người dân mà còn là nơi đưa ra những yêu sách để đòi hỏi nhà cầm quyền phải giải quyết theo nguyên vọng tập thể. Và khi có nhiều yêu sách của tập thể, các xã hội dân sự sẽ biến thành nơi giám sát các hoạt động của chính quyền và trở thành nền tảng của đa nguyên về chính trị.

Qua những phân tích nói trên, chúng ta thấy rằng sự sợ hãi chính trị không chỉ làm hại cho quyền tự do lập nhóm, lập hội của mỗi công dân mà còn giúp cho guồng máy cai trị bằng sự sợ hãi tiếp tục ngự trị trên đất nước. 

Hãy cùng tháo gỡ vòng kim cô của “sự sợ hãi” trên đầu dân tộc bằng cách xóa bỏ thành kiến về chính trị và hăng hái tham gia mọi sinh hoạt đấu tranh để đem lại những thay đổi rốt ráo nhất cho Việt Nam.

Trần Diệu Chân, Ph.D
** Ts. Trần Diệu Chân đã miệt mài đóng góp cho nỗ lực chung hướng đến dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ 1982 đến nay.
Nguồn tham khảo:
1. Johnson, Eric Michael. “Frans de Waal on Political Apes, Science Communication, and Building a Cooperative Society”
http://blogs.scientificamerican.com/primate-diaries/2011/07/11/frans-de-waal/
2. Kinsey, Todd. “All of Life is Politics”.
http://toddkinsey.com/blog/2012/01/18/all-of-life-is-politics/
3. Hanley, James. “What Is Politics?”
http://ordinary-gentlemen.com/blog/2010/12/21/what-is-politics
4. Heywood, Andrew. “What is politics?”
andrewheywood.co.uk/documents/What%20is%20politics.doc

5. Modebadze, Valeri. “The term politics reconsidered in the light of recent developments” (2010)
http://www.econstor.eu/bitstream/10419/54647/1/644242132.pdf

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link