Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, February 26, 2014

Ukraine và quyền lực nhân dân

Ukraine và quyền lực nhân dân


Chân lý - Quyền lực tối thượng thuộc về nhân dân 

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Hiện tại nước Nga đã vĩnh biệt CNCS, Ukraina đã độc lập, nhưng như con chim một lần bị tên bắn, Nhân dân Ukraina giờ đây nhìn thấy cành cây cong vẫn cứ run rẩy dù cành cây có điểm xuyến những nụ hồng

“Nền độc tài đã sụp đổ” Bà Tymoshenko (cựu Thủ tướng Ukraina) nói, sau khi rời nhà tù.

Kể từ cuối tháng 11/2013. Hơn bốn tháng kiên trì đoàn kết trong giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông, chịu đựng đủ các kiểu đàn áp với hàng trăm người chết, ba trăm bị thương, người dân biểu tình tại Quảng trường Độc lập thủ đô Kiev, Ukraina, cuối cùng đã làm tan chảy tảng băng tuyết “Viktor Yanukovych” (tổng thống đương nhiệm) khi Ông Yanukovych đã bị Quốc hội Ukraina thông qua bỏ phiếu bãi bỏ tư cách tổng thống vào ngày 22 tháng 2 với 328 trên 340 phiếu thuận, Quốc hội Ukraina cũng bỏ phiếu trả tự do ngay tức thời cho lãnh tụ đối lập đang bị bỏ tù là cựu Thủ tướng Bà Yulia Tymoshenko vì bản án chính trị 7 năm với tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá nhà nước”. (Tương tự như điều 88-BLHS của nhà nước CHXHCN/VN)

Khởi điểm xuất phát từ việc ông Yanukovych trước đó trong lộ trình gia nhập Liên minh Châu Âu đã bất ngờ từ chối ký kết hiệp định liên kết giữa Ukraina và EU (Ukraine–European Union Association Agreement) để quay sang tìm sự trợ giúp từ phía Nga hầu nhận được khoản viện trợ tài chính lên tới 15 tỉ USD cũng như kết hợp quan hệ chặt chẽ hơn với nước Nga, nhưng công luận Ukraina cho rằng tiềm ẩn nguyên nhân sâu xa âm ỉ từ trước, khi ông Yanukovych là lãnh đạo đảng đối lập lúc ra tranh cử tổng thống, ông Yanukovych đã vượt qua vòng 1 trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2010, tranh cử với Bà Tymoshenko. Trong vòng hai, Ông Yanukovych đã thắng cử với tỷ lệ sít sao 48,95% phiếu bầu so với tỷ lệ 45,47% bầu cho Bà Tymoshenko mà dư âm của nó là có sự gian lận không trung thực, tiếp theo vào ngày 11 tháng 10 năm 2011, sau khi ông Yanukovych lên đảm nhiệm chức vụ tổng thống, một toà án Ukraina đã tuyên án Bà Tymoshenko bảy năm tù, bà bị kết tội lạm dụng chức vụ trong vị trí thủ tướng khi tiến hành giải quyết tranh chấp khí đốt với Nga vào năm 2009. Việc kết án này bị Liên minh châu Âu và một số tổ chức nhân quyền quốc tế khác nhìn nhận là do thúc đẩy bởi động cơ chính trị.

Gạt qua một bên những uẩn khúc quyền lực, người ta tự hỏi điều gì khiến phần đông 45 triệu dân Ukraina đang giá rét tê cứng người trong mùa đông nhưng dứt khoát lắt đầu từ chối khí đốt, mà nước Nga láng giềng chỉ cần đưa tay mở vòi là tuôn chảy vào Ukraina kèm theo đó là khoản viện trợ tài chính lên tới 15 tỉ USD!? so với EU chỉ mới hứa 2 tỷ USD sau khi gia nhập.

Tự do Độc Lập và dân chủ - Đó là tiếng thét mà phóng viên các hãng thông tấn quốc tế nghe được vang lên trong đoàn người biểu tình ở thủ đô Kiev.

Lần theo quá khứ lịch sử, tính từ Cách mạng CS Nga năm 1917 và 16 tháng 7 năm 1990 Ngày nhà nước Ukraina tuyên bố Độc Lập có chủ quyền. Hơn 2/3 thế kỷ, Ukraina đã ngụp lặn trong biển khổ trầm luân với hàng triệu người bỏ mạng dưới thời thống trị của CNXH cộng sản Nga mà chi tiết của nó là cả một trường thiên sử liệu khổ ải tàn bạo đớn đau mà không một người dân Ukraina nào không biết.

Hiện tại nước Nga đã vĩnh biệt CNCS, nhưng như con chim một lần bị tên bắn, Nhân dân Ukraina giờ đây nhìn thấy cành cây cong vẫn cứ run rẩy dù cành cây có điểm những nụ hồng. 

Trên đường tháo chạy khỏi thủ đô Kiev ông Yanukovych hiện có mặt tại Kharkiv, gần biên giới nước Nga tuyên bố cho rằng ông và CP của mình bị cuộc nổi dậy bạo động chống lại, là điển hình của một “cuộc đảo chính” – Nhưng ai đảo chính!? Đó là điều rất quan trọng mà ông cựu tổng thống phải chứng minh với nhân dân nước mình và công luận quốc tế, khi mà hơn 40 nhà lập pháp thân Nga và chính ông đã từ bỏ vị trí điều hành đất nước trốn chạy khỏi thủ đô. Trong khi toà nhà chính phủ trước đó các đơn vị bảo vệ đã tự giả tán, phía cảnh sát đã không chấp hành lệnh đàn áp nhân dân, đồng thời rút lui toàn bộ các khu vực trọng điểm trong thủ đô, còn lực lượng vũ trang quân đội thì im lặng bất động. 

Một vị tổng thống được dân cử và chính phủ của ông ta điều hành việc nước dựa trên cảm tính cá nhân đầy mưu toan thủ đoạn không theo ý nguyện, lòng dân, bị nhân dân dùng quyền lực tập thể chủ nhân đất nước của chính mình lật đổ thì đó có gọi là “một cuộc đảo chính” bất hợp pháp!? 

Không hề chút nào, mà tất yếu phải gọi “Đó là quyền lực nhân dân” - một quyền lực tối thượng quan trọng nhất trong một quốc gia tự do văn minh dân chủ, mà tại Việt Nam đảng CS đang khủng bố tước đoạt quyền này từ người dân bằng tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá nhà nước” ở điều 258-BLHS của nhà nước CSVN .



Bac Ho Chi Minh Oi Chung Toi Muon Song - We Want To Live Part 1


16.2.2014: TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP TỪ HÀ NỘI 

Đỉnh Cao Trí Tuệ 






Tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại? Và họ còn tồn tại bao lâu?


Tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại? Và họ còn tồn tại bao lâu?

Nam Phương phỏng vấn Gs. Nguyễn Mạnh Hùng
Theo Người Việt, số Xuân giáp Ngọ (trang 184-185)
Gs. Nguyễn Mạnh Hùng
Gs. Nguyễn Mạnh Hùng
Hỏi:
Dù có rất nhiều áp lực của quần chúng hơn bao giờ hết và ngay cả trong nội bộ đảng, tại sao chính quyền CSVN vẫn tồn tại? Và họ còn tồn tại bao lâu? Hay các áp lực quá yếu nên sẽ không có gì thay đổi?
Đáp:
Quả thật chính quyền CSVN đang chịu áp lực thay đổi ngày càng gia tăng; áp lực ấy còn  lớn hơn các áp lực đã làm sụp đổ các chế độ cộng sản Đông Âu cuối thập niên 1980.

 Ở Đông Âu, đó là kết hợp của đòi hỏi tự do dân chủ với chủ nghĩa dân tộc bởi vì người dân cho rằng chính quyền của họ quá lệ thuộc vào Nga Xô.  Hai yếu tố ấy đều có ở Việt Nam ngày nay, cộng thêm với bất mãn của quần chúng đối với nạn tham nhũng lan tràn, tình trạng bất công xã hội, khoảng cách giàu-nghèo quá lớn, và bất mãn của nông dân trước hành động chiếm đất mà không có bồi thường thỏa đáng của chính quyền đôi khi đẩy người ta vào tình trạng tuyệt vọng. Với những áp lực ấy, chính quyền cộng sản như đang ngồi trên một thùng thuôc súng, nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Hiện tượng ”tức nước vỡ bờ” chỉ trong vòng 2 tháng đã làm sụp đổ chính quyển độc tài ở Tunisia đầu năm 2011 là một đe dọa thường trực đối với chế độ hiên hữu ở Việt Nam.

Lý do chính khiến chế độ CSVN tồn tại vì họ kiểm soát được phương tiện đàn áp và dám sử dụng phương tiện ấy. 

Đó là lý do khiến cho cuộc tranh đấu của sinh viên Trung Quốc  ở Thiên An Môn  năm  1989 và cuộc “cách mạng áo cà sa” (saffron revolution) ở Miến Điện  năm 2007 bị dập tắt, trong khi các đòi hỏi lật đổ độc tài lai thành công ở Đông Âu.
Nếu không phải là nhà tướng số và tin tướng số thì khó ai dám đoán chắc chính quyến CSVN còn tồn tại được bao lâu, chỉ biết với những áp lực kể trên, nó không thể tồn tại mãi mãi dưới hình thức này.

Áp lực thay đổi ở Việt Nam hiện này chưa đủ mạnh để chính quyền chùn tay trong việc xử dụng phương tiên đàn áp, nhưng không đủ mạnh không có nghĩa là nó cứ yếu mãi. Tương quan giữa cố gắng duy trì nguyên trạng và áp lực thay đổi có ảnh hưởng hỗ tương. Quần chúng càng bất mãn thì áp lực đàn áp hoặc thay đổi càng gia tăng, đến một lúc nào đó khả năng kiểm soát phương tiện đàn áp và ý chí sư dụng phương tiện ấy sẽ kém đi. Lúc ấy thay đổi sẽ đến, hoặc bằng thương thuyết và tương nhượng như trường hợp Đông Âu, hoăc bạo loạn như trong “Mùa Xuân Á Rập.”
Hỏi:
Làm sao để có dân chủ thực sự ờ Việt Nam?
Đáp:
Đây là một câu hỏi chính đáng nhưng khó có câu trả lời khiến mọi người thỏa mãn. Vả chăng, nói thì dễ mà làm thì khó.  Tôi xin trả lời câu hỏi của ông trong tinh thần ấy và trong giới hạn sự hiểu biết của tôi.

Hiện nay, Việt Nam đang sống trong một chế độ độc tài, độc đảng; nghĩa là không có dân chủ. Muốn có dân chủ thì trước hết phải gỡ bỏ chế độ ấy đi. Có 4 phương cách chính để thay đổi chế độ. 

Cách thứ nhất là cải tổ từ bên trên, như ở Nga dưới thời Gorbachev, Đài Loan dưới thời Tưởng Kinh Quốc.  Cách thứ hai là bẳng điều đình, tương nhượng (đôi khi xảy ra sau các cuộc biểu tình, xuông đường, và đàn áp), như ở Ba Lan, Hung Gia Lợi, Tiệp Khắc, Đại Hàn. Cách thứ ba là bẳng bạo loạn bộc phát, lật đổ như ở Tunisia, Lybia, và Ai Cập. Cách thứ tư có thể, có thể thôi, là bằng một cuộc nội chiến như đang xảy ra ở Syria.

Kinh nghiệm chuyển đổi thể chế độc tài từ Đông Âu, qua Bắc Á dến Trung Đông cho thấy chuyển đổi qua phương thức hòa bình dễ dẫn đến dân chủ hơn là qua bạo loạn vì bạo loạn, nếu kéo dài, thường tạo điều kiện cho sự phát triển của những phong trào quá khích với những lãnh tụ quá khích. Vì thế, tầm nhìn, khả năng, và sự chọn lựa của nhà lãnh đạo chính quyền đương nhiệm cũng là yếu tố rất quan trọng trong tiến trình dân chủ hóa.

Lật đổ hay thay thế được chế độ độc tài không nhất thiết dẫn đến chế độ dân chủ. Dân chủ không phải là hậu quả tự nhiên hay tất yếu của sự sụp đổ một chính quyền độc tài. Dân chủ cũng không nhất thiết là kết quả của một cuộc bàu cử tự do. Đôi khi cuộc bàu cử tự do sau cách mạng có thể dẫn đến một chính phủ do đại đa số bàu lên, nhưng lại không phải là một chính quyền dân chủ, như trường hợp Iran dưới các ayatollahs, và Ai Cập dưới sự lãnh đạo của Muslim Brotherhood . 

Người ta gọi hiện tượng này là dân chủ phi tự do (illiberal democracy). Hơn nữa, dân chủ cũng không nhất thiết đưa đến một chính quyền hữu hiệu, một điều kiện rất cần thiết của một quốc gia chậm tiến. Những gì xảy ra ở Ai Cập và sự tê liệt của chính quyên Mỹ trong thời gian gần đây bắt nguồn từ đòi hỏi của các chính trị gia quá khích là những trường hợp điển hình.

Việc xây dựng dân chủ sau thời cộng sản là một công tác quan trọng và khó khăn chẳng kém gì việc lật đổ chế độ. Vậy,  thế nào là dân chủ, và dân chủ đòi hỏi những điều kiện gì?
Các học giả không đồng ý với nhau về số điều kiện cần có của nền dân chủ. Có người đề nghị 8 điều kiện (như Robert A. Dahl), có người đúc kết thành 3 điều kiện (như Georg Sorensen). Nói chung, dân chủ đòi hỏi những yếu tố cốt lõi tối thiểu  sau đây:
1.      Dân chủ, nói nôm na, là người dân phải làm chủ mình. Điều này có nghĩa là người dân có quyền tham dự vào việc làm chính sách công (public policy) có ảnh hưởng đến họ. Nhưng, trừ trường hợp trưng cầu dân ý, không phải lúc nào người dân cũng có thể trực tiếp tham dự vào việc làm chính sách chung, cho nên họ phải có quyền bàu người đại diện cho họ làm chuyện ấy. Việc này được thực hiện qua thể thức bàu cử tự do.
2.      Trong cuộc bàu cử này, người dân phải có sự lựa chọn thực sự. Điều này có nghĩa là phải có sự cạnh tranh giữa những người và tổ chức muốn đại diện cho dân. Chế độ độc đảng không thể là một chế độ dân chủ.
3.      Dân chủ có nghĩa là chính sách công phải phản ánh sự lưa chọn của đa số, nhưng quyền bất đồng chính kiến của thiểu số phải được bảo vệ, vì khi hoàn cảnh hay nhu cầu thay đổi, phe thiểu số hôm nay có thể trở thành đa số ngày mai. Điều này có nghĩa là các quyền căn bản của người dân phải được luật pháp và thủ tục chính trị bảo vệ.
Để tránh lạc đường vào một nền dân chủ phi tự do, ba điều kiện tối thiểu của một nền dân chủ đích thực là: bàu cự tự do, cạnh tranh chính trị, và tôn trọng các quyền căn bản và bất khả xâm phạm của người dân.

Lý thuyết là như vậy, nhưng làm thế nào để áp dụng lý thuyệt ấy vào thực tế?

Đối với những quốc gia chậm tiến về phương diên chính trị, thì trong lúc ban đầu, yếu tố quan trọng nhất là tầm nhìn, bản lãnh, khả năng của các nhà lãnh đạo chính trị. Đó là lý do tại sao cuộc Cách Mạng Hoa Kỳ 1776, dù các nhà lập quốc không hoàn toàn đồng ý với nhau về bản chất và quyền hạn của chính quyền liên bang, vẫn đem đến ngay một nền dân chủ vững vàng, trong khi cuộc Cách Mạng Pháp 1789 phải trải qua một thời kỳ cực quyền mới đi đến dân chủ. Gần đây hơn, cái nhìn sáng suốt và cải tổ chính trị ngay trong nội bộ Quốc Dân Đảng của Tưởng Kinh Quốc đã giúp cho Đài Loan chuyển đổi tương đối ôn hòa từ một chế độ độc tài sang chế độ dân chủ. Ở Đại Hàn, cạnh tranh và tương nhượng giữa Roh Tae Woo, Kim Young Sam, và Kim Dae Jung sau những cuộc biểu tình và đàn áp đẫm máu cũng giúp cho nước này đi từ một chế độ độc tài sang dân chủ. Tiến trình này có thể đang xảy ra ở Miến Điện.'

Cuộc tranh đấu lật đổ chế đô độc tài có nhiều triển vọng thành công hơn nếu phong trào chống đối được lãnh đạo bởi một nhân vật có tầm vóc và trí tuệ, trung thành với quy luật dân chủ, và được sự ủng hộ của quần chúng cũng như sự kính nể, dù miễn cưỡng, của một số người lãnh đạo chính quyền độc tài, như Vaclav Havel ở Tiệp Khắc. Càng tốt hơn khi nhân vật này được hậu thuẫn bởi  một lực lượng có tổ  chức và đoàn kết, như Lech Walesa ở Ba Lan, Nelson Mandela ở Nam Phi, Kim Dae Jung ở Đại Hàn. Sức mạnh của tổ chức không những chỉ quan trọng trong khi tranh đấu mà còn ngay sau khi chính quyền độc tài bị lật đổ. Nếu những người hay tổ chức tranh đấu cho dân chủ không đoàn kết , chia rẽ nhau, và không thu phục được sự ủng hộ của quần chúng thì cuộc tranh đấu của họ dễ bị “cướp tay trên” bởi những thành phần phản dân chủ.

Vì vai trò của nhà lãnh đạo lúc đầu quan trọng như thế, họ thường được dân chúng thán phục và ủng hộ, và họ dễ biến thể từ một nhà dân chủ thành một nhà đôc tài, nếu họ không tự chế và không có lực lượng kìm hãm họ. Nước Mỹ có thể không có những cuộc bàu cử Tổng Thống đều đặn như ngày nay nếu George Washington không cương quyết từ chối mọi đề nghị ông tiếp tục ứng cử Tổng Thống khi nhiệm kỳ chấm dứt. Người ta cho rằng sau khi đánh thắng quận Anh giành độc lập cho nước Mỹ, tướng George Washington được toàn dân biết ơn và ngưỡng mộ đến nỗi họ có thể bằng lòng cho ông làm vua nước này, nếu ông muốn.

Tuy yếu tố cá nhân lãnh đạo quan trọng như thế, một nền dân chủ bền vững còn  đòi hỏi nhà lãnh đạo phải xây dựng định chế mạnh để nó có thể tồn tại sau khi mình rời chính quyền và có khả năng duy trì ổn định chính trị dù dưới một nhà lãnh đạo không xuất chúng. Đó là lý do tại sao Mustafa Kemal  được ghi công là người không những đã đem lại độc lập và canh tân cho Thổ Nhĩ Kỳ mà còn lập ra một đảng chính trị, Đảng Cộng Hòa Nhân Dân (Republican People’s Party) và cho phép sự thành lập một đảng đối lập, Đảng Cộng Hòa Cấp Tiến (Progressive Republican Party) làm nền móng cho chế độ đa đảng tiếp tục sứ mệnh canh tân đất nước sau khi ông qua đời.

Đó là những bài học lịch sử, nó có thể giúp cho người ta tránh được những lỗi lầm. Đó là lý thuyết. Áp dụng lý thuyết như thề nào để đem đến dân chủ đích thực và bền vững cho Việt Nam tùy thuộc vào khả năng, tầm nhìn, và sự chọn lựa của các nhà tranh đấu cũng như của các nhà lãnh đạo chính quyền đượng nhiệm.


“Dân còn biết phẫn nộ, là phúc của dân tộc vẫn còn”



Hãy biến thành chiến sĩ thông tin


Le Nguyen (Danlambao) - Hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ, liên bang Nga Xô Viết vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ và nước Ukraina là một trong số mảnh vỡ của Liên Bang Nga Xô Viết, tách ra tuyên bố độc lập thành lập quốc gia vào năm 1991. Kể từ đó nước Ukraina bắt tay vào xây dựng, phát triển đất nước cùng thời gian với các nước Đông Âu có cùng hoàn cảnh lịch sử nằm dưới sự thống trị khắc nghiệt của cộng sản quốc tế. Thế nhưng sau hơn 20 năm các nước cựu cộng sản Đông Âu thẳng tay quăng chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác lịch sử, mạnh dạn thay đổi thể chế chính trị, điều hành quản trị quốc gia độc lập hoàn toàn với nhà nước “Đại Nga” đã giúp cho đất nước của họ giàu mạnh, đời sống của người dân ngày càng cải thiện tốt đẹp hơn. Do đó các nước cựu cộng sản này đã không bị các thế lực thù nước ngoài chống phá, mua chuộc xúi dục làm “tay sai” âm mưu lật đổ chính quyền?...

Riêng nhà nước Ukraina mặc dù tuyên bố độc lập với mẫu quốc Nga Xô nhưng tàn dư cộng sản còn mạnh, chúng vẫn bám vào bầu sữa Xô Viết, vẫn tiếc thời vàng son độc tôn quyền lực, không dứt khóat với quá khứ cộng sản, không gột rửa được tư tưởng độc tài cộng sản. Thế cho nên hơn một thập niên sau, năm 2004 người dân Ukraina đã lại phải xuống đường làm cách mạng dân chủ chưa hoàn thành có tên là cách mạng Cam để cải thiện tình hình dân chủ cho Ukraina. 

Tính đến hôm nay sau mấy chục năm xây dựng phát triển, lợi tức đầu người của người dân Ukraina ở khoảng $7, 000 US chỉ bằng 1/3 lợi tức đầu người của người dân Ba lan(?). 

Nguyên nhân làm nên khác biệt giữa Ba Lan và Ukraina do đâu?

Có thể kết luận rằng, tất cả những yếu kém của Ukraina đều có nguồn gốc từ tàn dư cộng sản, những kẻ nắm giữ quyền lực chính trị điều hành quốc gia quan liêu như thời Xô Viết, họ chống phá các nổ lực cải cách để đưa đất nước đi lên ngang tầm thời đại và lãnh đạo nhà nước Ukraina ngày càng trở nên độc tài, độc quyền quyền lực, tham ô hủ hóa nhũng lạm làm phân hóa dân tộc, phân tầng xã hội giàu nghèo, bất công tràn lan ngày càng nghiêm trọng hơn, lệ thuộc vào Nga nhiều hơn. 

Lãnh đạo nhà nước Ukraina đã phản bội lại khát vọng tự do, dân chủ của người dân Ukrain, những người đã đổ máu cho cuộc cách mạng dân chủ, cuộc cách mạng “Cam” mười năm trước đây. Đó là nguyên nhân chính khiến người dân Ukraina lại phải xuống đường đấu tranh cho dân chủ lần nữa.

Ngày hôm nay biến động chính trị ở đất nước Ukraina lại xảy ra, người dân Ukraina lại xuống đường làm cuộc cách mạng dân chủ còn dang dở, cuộc cách mạng phá vỡ mầm móng độc tài, phá vỡ thành trì của tàn dư cộng sản, những lãnh đạo tay sai bám vào bầu sữa “Đại Nga” để bảo vệ quyền lực, quyền lợi của phe nhóm giòng tộc như thời chế độ phong kiến xa xưa, phản bội lại khát vọng tự do, dân chủ lẫn lợi ích của dân tộc Ukraina.

Máu người dân Ukraina lại đổ xuống cho một cuộc cách mạng dân chủ chưa hoàn thành nhưng quan sát diễn biến biến động chính trị Ukraina, không khó để chúng ta thấy được ít nhiều tiến bộ chính trị của Ukraina cho cuộc đấu tranh gian khổ này. Phải công nhận rằng kết thúc cho một sự kiện biến động chính trị của Ukrain rất đẹp, rất bất ngờ vì ai cũng nghĩ rằng đất nước Ukrain sẽ phải chìm sâu trong khủng hoảng, người dân Ukraina phải giá máu nhiều hơn nữa, thậm chí là một cuộc nội chiến cho lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền của họ và đã có hàng trăm mạng người ngã xuống sau hơn 3 tháng xuống đường đấu tranh cho khát vọng của loài người thời hiện đại. 

Cuộc xuống đường đấu tranh của người dân Ukraina âm ỉ từ nhiều năm trước và nổ ra từ việc lãnh đạo Ukraina, tổng thống Viktor Yanukovych từ chối ký kết thỏa thuận thương mại quan trọng với Liên Âu và công bố chính sách thắt chặt quan hệ đồng minh truyền thống với Nga gây ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống người dân Ukraina, là mảng tối trước mắt của tương lai Ukraina buộc họ phải xuống đường đấu tranh cho chính tương lai của họ. 

Hành động của tổng thống Yanukovych đại diện cho nhà nước Ukraina được nhân dân Ukraina xem như là hành động tay sai bán nước Ukraina cho nhà nước “Đại Nga” phản bội lại khát vọng, quyền lợi của nhân dân Ukraina nên họ kêu gọi nhau xuống đường dưới sự lãnh đạo của các đảnh phái chính trị chống lại âm mưu đưa đất nước Ukrain trở lại thời kỳ đen tối của một bang tự trị trong liên bang Nga Xô.

Nhân dân Ukraina đã kết thúc cuộc đấu tranh dân chủ thật ngoạn mục, thật đẹp với việc bắt đầu đấu tranh chống bọn tay sai bán nước cầu vinh, âm mưu đưa đất nước Ukraina vào vòng lệ thuộc nhà nước “Đại Nga” mới. Họ khởi động đấu tranh với hành động xuống đường đấu tranh đường phố và kết thúc với đấu tranh nghị trường qua việc quốc hội bỏ phiếu truất phế đương kim tổng thống Viktor Yanukovych. Một hình thức thay đổi lãnh đạo chính phủ đẹp, ít đổ máu trong đấu tranh chính trị của thể chế chính trị dân chủ, việc này chỉ thường thấy ở trong các quốc gia có nền chính trị dân chủ đã trưởng thành. Thế nhưng người dân, các chính trị gia các đảng phái chính tri Ukraina đã đạt được mục tiêu chính trị rất ngoạn mục, một kết quả có hậu mà các bình luận gia thời sự dạn dày kinh nghiệm của cả thế giới không ai dám nghĩ tới.

Từ biến động chính trị Ukrain cho chúng ta thấy rằng, nhà nước dân chủ Ukraina còn nhiều hạn chế, còn nhiều việc phải làm, phải kiện toàn, hoàn thiện và luật pháp Ukraina chưa được thực thi đúng mức với nền tảng của một nhà nước dân chủ pháp trị. Bên cạnh đó đất nước Ukraina vẫn còn các tên chính trị gia độc tài, chính trị gia hoạt đầu, lưu manh chính trị có nguồn gốc từ tàn dư cộng sản khuynh loát chính trị, không thể một sớm một chiều mà nhà nước dân chủ non trẻ như Ukraina giải quyết mọi tiêu cực tồn tại cùng một lúc được. 

Tuy nhiên, kết quả cuộc đấu tranh đường phố lần này của Ukraina có hậu đẹp đã giảm được thương vong đáng kể cho nhân dân Ukraina với việc kết thúc đấu tranh bằng việc “lật đổ” nguyên thủ quốc gia bằng lá phiếu truất phế trên nghị trường quốc hội. Cùng với các lá phiếu đưa sự trở lại đời sống tự do của nguyên thủ tướng Ukraina, bà Yulia Tymoshenko bị tổng thống Viktor Yanukovych sử dụng thủ đoạn chính trị qua vũ khí luật pháp cầm tù. 

Diễn biến này phù hợp với nguyên tắc đấu tranh chính trị của nhà nước dân chủ, phần nào chỉ ra sự hiệu quả của thiết chế chính trị khi bà nguyên thủ tướng Ukraina thật sự là sự lựa chọn, là sự thể hiện ý chí, nguyện vọng của nhân dân Ukraina cho vai trò đại diện lãnh đạo quốc gia Ukraina trong tương lai, đúng với nguyên tắc dân chủ pháp trị.

Biến cố chính trị của Ukraina là một trong nhiều bài học cho người Việt Nam học hỏi trong thế giới thay đổi, biến chuyển từng phút từng giờ kể cả tốt lẫn xấu và chúng ta những người đấu tranh học được gì từ bài học chính trị của nước Ukraina. Nhất là những người cộng sản lãnh đạo đảng, nhà nước toàn quyền quyết định vận mệnh chính trị Việt Nam, học được gì từ bài học Ukraina hay đầu đã bị đông đặc không học được gì cả?

Chúng ta có thể thấy quan hệ của lãnh đạo nhà nước Ukraina với nhà nước “Đại Nga” có nhiều điểm tương đồng với mối quan hệ của lãnh đạo đảng, nhà nước Việt Cộng với lãnh đạo đảng, nhà nước Trung Cộng, là cả hai băng nhóm lãnh đạo nhà nước Ukraina và Việt Nam đều cam tâm làm tay sai bán nước cầu vinh, phản bội lại quyền, lợi ích của dân tộc cho ngoại bang. Điểm khác biệt của nước Ukraina là họ có được thiết chế chính trị dân chủ dù còn nhiều khiếm khuyết, có các đảng đối lập chống lại lãnh đạo nhà nước phản bội tổ quốc, cam tâm làm tay sai ngoại bang và nước Việt Nam chưa có những điều mà nhân dân Ukraina có để ngăn chận âm mưu tay sai bán nước của băng nhóm cầm quyền, lãnh đạo nhà nước Việt Nam.

Nhân dân Ukraina, các đoàn thể xã hội, các đảng phái chính trị kéo nhau xuống đường không tiếc máu xuơng, sẵn sàng hiến thân cho tổ quốc chống lại nhóm lãnh đạo nhà nước Ukraina, vì họ nhận ra bộ mặt tay sai bán nước của bọn cầm quyền Ukraina và họ hiểu rằng lệ thuộc vào Liên Xô trong quá khứ bịt kín mọi bước đi lên của dân tộc Ukraina, kinh nghiệm máu xương thời nội thuộc Xô Viết mách bảo cho họ, không được phép để lịch sử tái diễn. 

Nhân dân Việt Nam đã bị tuyên giáo trung ương bịt kín mọi nguồn thông liên quan đến tội làm tay sai bán nước cầu vinh của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam và chúng ra sức sử dụng lực lượng văn nô, bồi bút hùng hậu vẽ lên bộ mặt tài tình sáng suốt, công lao đánh đuổi thực dân, đế quốc của đảng cộng sản và sử dụng nhiều bài viết tẩy xóa lịch sử, bóp méo sự thật, dùng làm tài liệu giáo dục nhồi nhét vào đầu óc tuổi thơ Việt Nam để thế hệ sinh sau đẻ muộn không biết những gì đang xảy ra với đất nước con người Việt Nam, nhất là dấu kín hành động tay sai bán nước cho Tàu của đảng cộng sản Việt Nam. 

Thiết nghĩ, muốn tác động tích cực lên số đông người dân Việt Nam thờ ơ, an phận thoát ra nỗi sợ hãi thường trực do đảng cộng gieo rắc lên cuộc sống của người dân Việt Nam hiện nay. Chúng ta thấy có nhiều việc cần phải làm, phải thực hiện như sử dụng kỹ thuật hiện đại để đem thông tin đến cho người dân, nâng cao trình độ hiểu biết để họ tự đứng lên đấu tranh như người dân Ukraina đã làm và đã thành công.

Ngoài việc cung cấp thông tin nâng cao dân trí, hướng dẫn phương thức đấu tranh cho chính quyền lợi của người. Chúng ta không nên bỏ quên việc vạch trần những dối trá, vạch tội làm tay sai bán nước cầu vinh, tội tiếp tay cho âm mưu Hán hóa, thôn tính nước ta của đảng cộng sản Việt Nam. Chừng nào càng có nhiều người dân hiểu được những quyền đáng ra họ phải được hưởng và thấy được bộ mặt thật của cộng sản, biết được tội ác của đảng cộng gây ra cho dân tộc Việt Nam trong quá khứ lẫn hiện tại cũng là lúc người dân vượt lên chính mình, bước qua sợ hãi bước xuống đường làm cuộc đấu tranh đường phố cũng chính là ngày cáo chung của chế độ bạo tàn cộng sản Việt Nam.

Để cho ngày cáo chung của chế độ độc tài cộng sản sớm xảy ra thì mỗi người trong chúng ta phải tự ý thức, tự nguyện biến mình thành chiến sĩ thông tin, chuyển tải thông tin vạch trần tuyên truyền dối trá của tuyên giáo trung ương đảng cộng sản, đến với mọi thành phần xã hội, đến nhiều ngõ ngách đời sống của người dân Việt Nam. Trước khi mỗi chiến sĩ đấu tranh của chúng ta trở thành lãnh đạo phong trào đấu tranh đường phố thanh toán các tên lãnh đạo tay sai bán nước, chấm dứt chế độc độc tài, độc đảng phi nhân tính cộng sản Việt Nam.




“Dân còn biết phẫn nộ, là phúc của dân tộc vẫn còn”

 “Dân còn biết phẫn nộ, là phúc của dân tộc vẫn còn”

Tags

Đăng Bởi Một Thế Giới - 11:35 05-02-2014

Trong bất cứ lần trò chuyện nào với TS Lê Kiên Thành – con trai của cố TBT Lê Duẩn, tôi nhận ra mọi con đường đều đi về câu chuyện đất nước. Vận mệnh dân tộc là điều luôn ám ảnh ông. Những ngày Xuân này, khi Đảng tròn 84 tuổi, khi đất nước đang đối mặt với những thách thức lớn hơn bao giờ hết, câu chuyện đó càng trở nên nhức nhối….


PV: Năm 2013 và những ngày đầu năm 2014, một trong những sự kiện mà cả nước quan tâm nhất chính là vụ xét xử đại án tham nhũng của Dương Chí Dũng và đồng bọn. Khi Dương Chí Dũng tiết lộ những thông tin chấn động , một đồng nghiệp của tôi đã bình luận: "Khi nghe về con số 500 nghìn USD hay 1 triệu USD Dương Chí Dũng khai, thú thật tôi sửng sốt. Những người nông dân thu nhập vài trăm nghìn đồng một tháng, thậm chí chưa từng nhìn thấy tờ 100 USD trong suốt cuộc đời mình có lẽ sẽ còn sửng sốt hơn tôi rất nhiều. Dù tham nhũng đang là quốc nạn của chúng ta, những người dân như tôi có lẽ vẫn sẽ bàng hoàng về những con số đó…"
TS Lê Kiên Thành: Tôi kể ra điều này thì có lẽ đụng chạm đến những bạn bè tôi đang làm quan chức. Nhưng một lần ngồi ăn cơm với một số quan chức, những điều tôi nghe được khiến tôi giật mình. Có vị quan chức hồn nhiên nói với tôi: “Này, ngày xưa tôi nghĩ 1 triệu đô là nhiều lắm”. Tôi nghe và hiểu rằng, à vậy thì với họ bây giờ 1 triệu đô rất bình thường. Như tôi làm doanh nhân, tôi nhìn 1 triệu đô vẫn thấy ghê gớm, rất ghê gớm. Để kiếm tiền trong sạch, đó là số tiền thực sự không dễ kiếm. Vậy mà câu nói này lại nói ra từ miệng một vị quan chức cấp vụ thôi – không hề cao, thì để hiểu rằng góc tối trong cuộc sống của một số quan chức chúng ta hiện nay như thế nào…
PV: Nếu vụ án này được làm sáng tỏ, người giúp cho Dương Chí Dũng bỏ trốn bị trừng trị đích đáng, tôi tin lòng dân sẽ được xoa dịu trong lúc đang vô cùng bức xúc như thế này. Nhưng trong trường hợp xấu hơn, nếu như vụ án đó lại chìm xuồng và đi vào im lặng thì điều gì sẽ xảy ra với lòng dân?
TS Lê Kiên Thành: Tôi chỉ sợ người dân sẽ nghĩ rằng đương nhiên nó phải thế và họ chấp nhận nó, thì đấy sẽ là thảm họa. Nếu chuyện đó xảy ra mà người dân phẫn nộ, thì phúc của dân tộc vẫn còn. Không biết có phải tôi bi quan hay không, nhưng nhiều khả năng người ta sẽ chấp nhận nó, như bao sự việc mà người ta đã chấp nhận trước đây. Vì chúng ta đã quá quen với những vụ án tham nhũng được xử một cách đầu voi đuôi chuột từ trước cho đến nay. Vì chúng ta đã chứng kiến quá nhiều vụ án cần phải xử nhưng cuối cùng lại không xử, hay cần phải xử nặng thì lại xử nhẹ. Sự nương nhẹ rất khó hiểu mà chúng ta làm với cuộc chiến chống tham nhũng đã làm tối đi đường lối lãnh đạo của chúng ta.


TS Lê Kiên Thành: Người ta đã nhạo báng và thách thức cả xã hội. Chuyện Dương Tự Trọng – em trai Dương Chí Dũng đứng trước tòa nói một cách thản nhiên “tôi không khẳng định nhưng cũng không phủ nhận” – đó là kiểu nói của của người hiểu pháp luật và thách thức pháp luật.
PVNhiều người nói cái xuống cấp nhất, cái đáng lo ngại nhất, cái đáng báo động nhất chính là nền tảng văn hóa của dân tộc đang bị lung lay ghê gớm. Ông có cùng chung suy nghĩ đó?
TS Lê Kiên Thành: Trong năm vừa rồi, điều rõ nhất tôi cảm nhận được là chưa bao giờ cái xấu và tội ác đến với chúng ta bình thản như thế này. Người ta nhìn nó thản nhiên, như là điều tất yếu. Có những người dùng cái ác và cái xấu để sinh tồn. Có những người nhìn nó thản nhiên một cách lạ kỳ.
Việc một tên cướp bị tuyên án tử hình vì chém đứt tay một người và trước đó đã chém 14 người, nhưng bà mẹ đẻ ra thằng bé đó không hề mảy may ân hận. Bà ta chửi bới cả xã hội và nghĩ rằng tại sao phải chém tay mà không chém đầu. Đó là hình ảnh đáng sợ nhất: hình ảnh một người mẹ biết quý con mà không còn coi sự sống của người khác ra gì. Đó là điều quá lạ lùng với xã hội này. Và người ta hay nói đến văn hóa, nói đến đạo đức xuống cấp cho những trường hợp này.
Nhưng những gì đang diễn ra ở đất nước ta hôm nay, có lẽ mình phải hiểu khác đi. Ví dụ, tại sao nhiều người có tiền mà vẫn tham nhũng khủng khiếp như vậy? Có lẽ đó không phải văn hóa. Người ta hay nói “bần cùng sinh đạo tặc” – nhưng nhìn vào xã hội mình, đúng là đạo tặc có một phần từ bần cùng đi lên, nhưng một phần đạo tặc lại sinh ra bởi những người không bần cùng.
Những quan chức phạm tội ác tham nhũng mà chúng ta thấy trong những năm qua, họ đâu phải là những người bần cùng? Hãy nhìn qua những vụ án gần đây nhất sẽ thấy rằng những người hiểu pháp luật, bảo vệ pháp luật, họ vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng và đầy tính toán, tính toán sao để khi người ta bị bắt, người ta chỉ nói một câu rất nhẹ nhàng là: chứng minh đi. Tức là người ta đã chuẩn bị cho tình huống đó.
Người ta đã nhạo báng và thách thức cả xã hội. Chuyện Dương Tự Trọng – em trai Dương Chí Dũng đứng trước tòa nói một cách thản nhiên “tôi không khẳng định nhưng cũng không phủ nhận” – đó là kiểu nói của của người hiểu pháp luật và thách thức pháp luật. Hành động đó, ở một góc độ nào đó,  không khác gì câu chuyện ông bác sĩ ném xác bệnh nhân trong vụ thẩm mỹ Cát Tường mà báo chí nhắc đến gần đây.
Và đáng ngạc nhiên nữa là có những tờ báo chính thống bênh vực, thậm chí là ca ngợi Dương Tự Trọng. Điều đó làm tôi cảm thấy khủng hoảng và mất hết phương hướng. Những người đứng ra bảo vệ lẽ phải cho chúng ta, những người đáng lẽ phải bảo vệ chúng ta mà còn như vậy mà còn như vậy thì chúng ta sẽ phải tin vào cái gì?
Nếu nói hành động đó hiểu được – tôi đồng ý. Nhưng thông cảm được thì không. Nhưng những người chức vụ cao, những người nắm truyền thông mà đưa ra những định hướng bảo vệ con người đó, hay tiếc rẻ gì đó về họ, thì tôi hiểu rằng những cái xảy ra như thế này không thể là đơn lẻ. Tôi đang nghĩ rằng chúng ta đang bị “biến dạng” một cách tổng thể mà văn hóa chỉ là một phần. Khi những người làm ra pháp luật, đang góp phần bảo vệ pháp luật lại không coi pháp luật ra gì; khi một xã hội mà nguyên tắc sống ở trong đó không được tôn trọng, không được bảo vệ bởi những người  đáng lẽ phải tôn trọng nó nhiều nhất thì chúng ta sẽ phải gọi tên những ngày chúng ta đang sống đây là cái gì? Tôi không thể cắt nghĩa cho con cháu mình được.
Tôi có nghe một số phóng viên nói tốt về Dương Tự Trọng. Nếu đúng là Dương Tự Trọng là con người đáng khen như thế thật, vậy thì tôi tự hỏi cái gì ở trong cái guồng máy xã hội ta biến con người đó thành ra con người như thế này? Chắc phải gì ghê gớm lắm đang tồn tại trong guồng máy này mà cứ đưa một người tốt vào thì hỏng.  Đó là sự thất bại của chúng ta. Nếu đúng là điều đó đang tồn tại mà chúng ta không bình tĩnh tìm ra hết hoặc cố tình không đối diện hay giấu diếm nó thì nguy hiểm vô cùng.


TS Lê Kiên Thành: Nói ra, tôi biết sẽ có nhiều người không hài lòng. Nói ra tôi biết có thể ảnh hưởng không ít đến những người xung quanh mình. Nhưng là Đảng viên, tôi thấy mình không thể không nói.  
PVĐể gọi tên được cái ghê gớm đó là gì có dễ không thưa ông?
TS Lê Kiên Thành: Tôi có rất nhiều người bạn đang làm chức vụ cao, nói thế này sẽ rất động chạm đến họ. Nhiều người cũng nói tôi sinh ra từ “cái lò” đó, tại sao lại nói ra những điều như thế này, nhưng nếu bình tĩnh mà suy nghĩ thì chúng ta phải thẳng thắn thừa nhận điều đó thôi, đừng trốn tránh thêm nữa.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói: Sự tồn vong của chế độ, sự tồn vong của Đảng đang đứng trước một thách thức cực kỳ lớn, lớn hơn cả thời kỳ Đảng phải trải qua một cuộc tàn sát trắng. Trong lịch sử Đảng đã từng ghi, có những lúc gần như không có một ông Trung ương ủy viên nào là không ở trong tù.
Có những thời điểm, ở nhiều địa phương, gần như không còn đảng viên nào. Nhưng chỉ cần còn một Đảng viên thôi, thì đó sẽ là tinh hoa của sự xả thân, là những người đủ sức mạnh kéo quần chúng đi theo. Chỉ cần một Đảng viên thôi – họ đã biết cách để trở thành đặc biệt trong mắt quần chúng. Còn đến giờ chúng ta có hơn 3 triệu Đảng viên. Nó đi xuống cả xã, cả phường, cả tổ dân phố, vậy mà chúng ta lại đứng trước quá nhiều thách thức. Điều đó quá đau lòng. Chúng ta nhất định phải đặt câu hỏi tại sao!
PV: Nhưng trong một vài năm trở lại đây, Đảng đã thể hiện quyết tâm chiến đấu với tham nhũng, với những bộ phận thoái hóa biến chất để bảo vệ sự tồn vong của Đảng?
TS Lê Kiên Thành: Chúng ta đã quyết tâm, nhưng sự quyết tâm đó chưa tới. Đất nước nào, xã hội nào bao giờ cũng có thiện, có ác, có tốt, có xấu, nhưng nó phải có một lằn ranh nào đó. Và cái xấu, cái ác phải trốn chui trốn lủi trong bóng tối như những tên trộm, tên cướp mới phải chứ?
Nhưng ở đất nước ta hiện nay, cái xấu đang trở thành cái đương nhiên mà cả người tốt và người không tốt đều chấp nhận nó. Khi cái xấu đã ngang nhiên tồn tại ngoài ánh sáng, nhơn nhơn diễu trên đường phố, len sâu cả vào lực lượng lãnh đạo, thì nghĩa là cách tổ chức xã hội của chúng ta đang không đúng! Sự vô cảm, thỏa hiệp của chúng ta trước cái xấu - điều đó theo tôi đáng sợ vô cùng. Nó làm triệt tiêu sự miễn dịch, triệt tiêu khả năng phản kháng của xã hội. 


TS Lê Kiên Thành: Có người nói năm 2013 là cái đáy của khủng hoảng và 2014 mọi sự tốt đẹp sẽ đến. Nhưng tôi vẫn cho đó là sự lạc quan quá đà với những gì chúng ta đang có và đang chứng kiến trong thời điểm này, với rất nhiều vấn đề ta đang phải đối mặt.  
PV: Cha ông – cố Tổng Bí thư Lê Duẩn là người giữ cương vị Tổng Bí thư lâu nhất trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam. Vậy mà ông không ngại nói ra những điều này?
TS Lê Kiên Thành: Nói ra, tôi biết sẽ có nhiều người không hài lòng. Nói ra tôi biết có thể ảnh hưởng không ít đến những người xung quanh mình. Nhưng là Đảng viên, tôi thấy mình không thể không nói. Nếu mà can đảm, nếu mà thông minh, nếu mà thực sự vì dân vì nước thì sẽ phải nghĩ đến tận cùng của sự tồn vong. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói tham nhũng là ghẻ, nhưng nếu ghẻ khắp người mà chúng ta chặt hết đi thì cơ thể của chúng ta sẽ chết. Đó là cách làm vô ích. Mà cái ghẻ của chúng ta là cái ghẻ từ trong nội tạng. Chúng ta không thể vứt nội tạng của chúng ta đi, mà phải làm cái gì đó để thay đổi được gốc rễ của căn bệnh.
PV: Mùa xuân này, đất nước đã giải phóng gần 40 năm. Đảng cũng đã 84 tuổi. Nhưng chúng ta đang đối mặt với những khó khăn thực sự. Người Việt vẫn luôn hy vọng vào năm mới. Hy vọng của ông về đất nước những ngày sắp tới là gì?
TS Lê Kiên Thành: Có những điều kỳ diệu đã từng xảy ra cho dân tộc này: trong quá khứ khi chúng ta đang đói kinh khủng, chúng ta đã trở thành nước xuất khẩu gạo chỉ trong một sự thay đổi nhỏ. Đó là điều kỳ diệu. Chúng ta thắng Mỹ cũng là kỳ diệu. Nếu chúng ta mạnh dạn thay đổi, điều kỳ diệu có thể sẽ xảy ra như trong quá khứ. Sức sống của một dân tộc là vô cùng thần kỳ, nếu chúng ta có những bước đi đúng.
Có người nói năm 2013 là cái đáy của khủng hoảng và 2014 mọi sự tốt đẹp sẽ đến. Nhưng tôi vẫn cho đó là sự lạc quan quá đà với những gì chúng ta đang có và đang chứng kiến trong thời điểm này, với rất nhiều vấn đề ta đang phải đối mặt. Tôi không sợ những cái đáy tự nhiên. Tôi sợ hơn cả là những cái đáy do chính chúng ta tạo thành. Và sẽ còn những cái đáy sâu hơn cái đáy này gấp nhiều lần nếu chúng ta không dừng lại. Đó mới là cái đáy khủng khiếp nhất.
Khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói đến sự tồn vong, tức là đã nói đến khái niệm sống và chết. Làm thế nào để chọn con đường sống chứ không phải là chết là điều quan trọng nhất Đảng phải làm lúc này. Sợ nhất là viễn cảnh chúng ta sẽ “chết” do sự tác động từ bên ngoài và khiến đất nước biến đổi mọi thứ theo hướng có lợi cho những lực lượng bên ngoài đó. Còn  nếu chúng ta tự thay đổi được để chọn con đường sống thì đó là phúc may cho dân tộc này…


Lan Hương (thực hiện) - Ảnh: Minh Trí 

Những Hình Đẹp Cuả Linh Mục Ukraine

Những Hình Đẹp Cuả Linh Mục Ukraine

Họ đứng can trường thách thức một hàng rào cảnh sát dữ dằn trang bị hùng hậu lá chắn, dùi cui, súng ống. Nắm chặt cây thánh giá hay ảnh Đức Mẹ, họ truyền cảm hứng cho quần chúng đang khát khao tìm tự do tại Quảng trường Độc lập của Kiev.

Các linh mục của Ukraine không những là những nhà lãnh đạo tinh thần của cuộc biểu tình long trời lở đất đã lật nhào cả một chế độ được cả một đại cường Nga chống lưng; các ngài còn là một gạch nối giữa lịch sử đấu tranh giành độc lập của Ukraine, từ trước cuộc cách mạng Bolsevich, cho tới sự chiếm đóng của Liên Xô kéo dài cho đến năm 1991, và đến nay vẫn còn là một đám mây đen chập chờn trên bầu trời Ukraine. Thật vậy, trong suốt những năm dài đen tối của lịch sử đất nước, hình ảnh các linh mục bất chấp hiểm nguy, che chở cho đàn chiên, hướng dẫn thường dân vượt qua những thử thách hay thực hiện các nghi lễ cuối cùng cho những người thiệt mạng đã đi vào lòng người Ukraine.

Các ngài đứng đó như những mục tử chăm sóc cho đàn chiên. Các ngài dựng những lều thờ phượng Chúa và tôn kính Đức Mẹ. Các ngài bắc loa kêu gọi tình người. Các ngài ban phép lành cho những người biểu tình. Che chở đoàn chiên khỏi những cuộc tấn công của cảnh sát. Ban các phép bí tích cho người sống và người chết.

Những hình ảnh này sẽ đi vào lịch sử của dân tộc Ukraine và thế giới.

Cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi nhân dân và bài học cho công an Việt Nam

Cảnh sát Ukraine xin người dân tha thứ (Ảnh: Reuters)

Trọng (Danlambao)
 - Hôm 24/2/2014, nhiều cảnh sát chống bạo động Ukraine đã tập trung tại thành phố Lviv để quỳ gối, công khai xin lỗi nhân dân vì sự liên quan của họ trong các cuộc đàn áp nhắm vào người biểu tình. Mặc dù khẳng định không trực tiếp tham gia đánh đập người dân, nhưng dường như tự bản thân những cảnh sát này thấy có trách nhiệm trước cái chết của hàng chục người vô tội sau các vụ giao tranh đẫm máu tại quảng trưởng Độc Lập (thủ đô Kiev).

Hình ảnh Reuters ghi lại cho thấy những người cảnh sát chống bạo động này đang quỳ gối, cúi đầu một cách chân thành và mong mỏi được nhân dân tha thứ. Tất cả đều mặc quần áo dân thường.

Quay trở về với nhân dân là thông điệp mà những cảnh sát này muốn nhắn gửi, thông điệp này không chỉ dành riêng cho người dân Ukraine mà còn cho cả lực lượng công an Việt Nam. Tên độc tài Viktor Yanukovych hiện đang phải tháo chạy và trốn tránh, bỏ lại tất cả quyền lực và dinh thự xa hoa.

Từ hôm 19/2/2014, Lviv tuyên bố là một 'thành phố tự do', không chấp nhận các chỉ thị từ chính phủ trung ương. Trước đó, nhiều cảnh sát của thành phố này cũng đã thể hiện sự bất tuân bằng cách rời bỏ nhiệm sở, hoặc từ chối tham gia lực lượng đàn áp.

Sau khi tên độc tài Viktor Yanukovych ra lệnh nổ súng bắn vào nhân dân, ngày 21/2/2014, nhiều cảnh sát từ thành phố Lviv lập tức tiến về thủ đô Kiev, họ công khai tuyên bố rời bỏ nhiệm sở để đứng chung hàng ngũ những người biểu tình tại Quảng trường Độc Lập.

Ngoại trừ những kẻ ác ôn bị truy tố, không ai bị 'mất sổ hưu' như đảng CS tuyên truyền láo lếu

Hiện nay, nhân dân Ukraine đang nỗ lực gìn giữ và bảo vệ thành quả của cuộc cách mạng, một chính phủ mới sẽ sớm được lập, đất nước Ukraine tiến gần hơn với một nền tự do, dân chủ đích thực và các giá trị nhân quyền được tôn trọng. 

Những kẻ ác ôn đã nổ súng bắn vào người biểu tình cần bị truy tố trước pháp luật. Còn lại, hầu hết các nhân viên cảnh sát sẽ tiếp tục được giữ lại nhiệm sở, chắc chắn không có chuyện bị 'mất sổ hưu' như đảng cộng sản thường hay tuyên truyền bố láo bố lếu.

Đối với các đảng viên cộng sản và những người trong lực lượng vũ trang Việt Nam, đây là những hình ảnh rất đáng để suy ngẫm. 

'Bảo vệ chế độ' hay 'đứng cùng nhân dân' sẽ luôn là một lựa chọn khó khăn và không dễ có câu trả lời ngay lập tức. Thực tế sau những gì diễn ra tại Ukraine, làm theo những gì lương tâm mách bảo luôn là một chọn lựa duy nhất.


Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link