Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, February 27, 2014

Từ tổng thống thành tội phạm bị truy lùng


Từ tổng thống thành tội phạm bị truy lùng

Một phụ nữ chụp ảnh lệnh 'truy nã' Tổng thống Victor Yanukovich tại Kiev.
Một phụ nữ chụp ảnh lệnh 'truy nã' Tổng thống Victor Yanukovich tại Kiev.
26.02.2014
Viktor Yanukovych đang là kẻ tội phạm bị hệ thống pháp luật Ukraina truy lùng khẩn cấp, với tội danh chịu trách nhiệm về cái chết của hơn 80 công dân trong các cuộc nổi dậy trong tháng 2/2014 này.

Viktor Yanukovych, 64 tuổi , được bầu làm tổng thống của nước Cộng hòa Ukraina trong năm 2010, nhậm chức từ ngày 25/2/2010 và bị Quốc hội phế truất ngày 22/2/2014, với tỷ lệ bỏ phiếu thuận là 328/450.

Theo tin các hãng thông tấn Pháp và Đức ngày 21/2 Viktor Yanukovych đã rời thủ đô Kyiv đi Kharkiv, một thành phố ở phía đông gần biên giới với nước Nga.

Cũng ngày thứ sáu 22/2 lịch sử ấy, sau khi được trả tự do, bà Yulia Tymoshenko, lãnh tụ khối BUT-Fatherland, bà ra ngay Quảng trường Độc lập ở trung tâm thủ đô và tuyên bố trước hơn 20 vạn quần chúng:’’ Chế độ độc đoán chuyên chế đã sụp đổ".  Bà kêu gọi nhân dân giữ vững ý chí đấu tranh, hãy chia nhau ở lại quảng trường lịch sử này và ở các dinh thự quan trọng để tiếp tục cuộc đấu tranh không bạo lực, trước mắt là đến cuộc bầu cử 25/5/2014 sắp tới. Bà tuyên bố sẽ ra ứng cử tổng thống trong dịp này.

Bà Yulia Tymoshenko cũng tuyên bố những kẻ đã đàn áp và gây nên cái chết của hơn 80 người trong những ngày qua phải bị bắt giữ để trả lời trước pháp luật về tội ác giết người của chúng. Một người chịu trách nhiệm chính là nguyên tổng thống Viktor Yanukovych vừa bị phế truất. Từ Kharkiv, Viktor Yanukovych tuyên bố chống lại ‘’cuộc đảo chính phi pháp’’ và vẫn tự nhận là tổng thống hợp pháp. Nhưng ông ta biệt tăm.

Ngày 24 /2 lệnh truy nã Viktor Yanukovych được ban hành, Bộ Công an phát động một cuộc truy lùng trên quy mô lớn. Báo Pháp le Figaro ngày 23/2 cho biết theo tin từ Kharkiv, vào chập tối 22/2 Viktor Yanukovych và một vài bộ hạ đã đi trên 2 xe bọc thép đến sân bay trong vùng và định lên một chiếc mày bay nhỏ để bay sang Nga, nhưng máy bay đã bị ‘’cơ quan quản lý sân bay ngăn chặn không được cất cánh vì họ không có đủ giấy tờ hợp lệ ’’. Sau đó họ lên xe bọc thép đi đâu không rõ.

Nhân dân thủ đô đã kéo vào tư dinh của Viktor Yanukovych, một lâu đài hoành tráng vào loại đặc biệt, có nhiều tài sản quý giá, nhiều đồ cổ, tác phẩm hội họa hiếm, nhiều tượng và cả một vườn thú riêng - tất cả đến nay vẫn được coi là tài sản riêng của Viktor Yanukovych. Quốc hội đã ra quyết định ngôi nhà này từ nay thuộc tài sản nhà nước. Nhiều tốp thanh niên nổi dậy đã chiếm giữ cơ sở này từ đêm 21/2 với ý thức công dân cao, bảo vệ tất cả tài sản được nguyên vẹn cho dù đã có hàng chục vạn người nô nức đến quan sát.

Viktor Yanukovych và bà Yulia Tymoshenko là 2 đối thủ chính trị chính ở Ukraina, theo 2 đường lối đối lập. Ông Yanukovych là lãnh tụ của Đảng các vùng miền (Parti des Régions) , chủ trương gắn bó lâu dài với nước Nga, chủ yếu dựa vào gần nửa nước thuộc các tỉnh phía Đông giáp giới Nga, nhân dân chủ yếu nói tiếng Nga. Nước Nga của ông Putin hết sức yểm trợ, ủng hộ xu hướng chính trị này, còn dùng món nợ lớn lưu cữu của Ukraina và nguồn dầu và khí đốt từ Nga để gây sức ép lớn.

Bà Yulia Tymoshenko, 54 tuổi, chuyên gia kinh tế, nhà kinh doanh, lãnh tụ của liên minh Tổ Quốc (Fatherland), chủ trương có quan hệ bình đẳng với nước Nga, nhưng ngả dần về phương Tây do những giá trị tinh thần về Dân chủ, Nhân quyền, cũng như thế mạnh bền vững về kinh tế - tài chính - thương mại quốc tế. Bà đã từng làm thủ tứơng 2 lần, lần đầu từ 21/11/2002 đến 5/1/2005 , lần sau từ 4/8/2006 đến 18/12/2007. Tháng 10/2011 bà bị kết án kinh tế «làm thiệt hại tài sản quốc gia» và bị tuyên án 7 năm tù giam. Trong tù bà bị đánh đập, tra khảo rất tàn bạo.

Ở giữa 2 thế lực trên là môt loạt các chính đảng nhỏ như Đảng Xã hội, Đảng Cộng sản, Đảng độc lập Svoboda, Đảng Xã hội Dân chủ, Đảng Cải cách. Các đảng nhỏ này đang bị phân hóa để gia nhập 2 khối đối lập.

Do thế địa lý - chính trị nên ảnh hưởng của các nước láng giềng trực tiếp của Ukraina rất quan trọng. Ukraina có 4.566 km biên giới, trong đó 1.576 km giáp Nga, 891 km giáp Belarus, còn 428 km giáp Ba Lan, 90km giáp Slovakia, 103 km giáp Hungary, 362 km giáp Romania và 940 km giáp Moldovia.

Hiện Ukraina có hơn 1 triệu dân sống ở nước ngoài , phần lớn là trí thức thanh niên, các nhà kinh doanh rời nước sau khi Liên bang Xô viết tan vỡ, đổi mới về chính trị chập chờn, không rõ ràng, di sản cộng sản còn nặng, rồi rộ lên khi gặp khủng hỏang kinh tế năm 2008. Số di dân này ủng hộ mạnh mẽ xu hướng thân phương Tây.

Tình hình từ tháng 9/2013 đến nay có bước đột biến do tình hình chính trị biến chuyển, tâm lý xã hội có những thay đổi rõ, cán cân so sánh giữa các phe nhóm chuyển động, nạn tham nhũng lan tràn do cung cách cai trị kiểu XHCN – CS vẫn dai dẳng làm lòng dân không yên. Việc hạ tượng Lenin biểu hiện tâm lý đoạn tuyệt với quá khứ. Xu thế ngả sang phương Tây cả về ý thức hệ dân chủ cả về hợp tác kinh tế lên khá mạnh. Đã vậy các nước láng giềng Trung Âu vốn trong phe XHCN dứt khoát với những cung cách cai trị cũ, phát triển ổn định như Slovakia, Romania, đặc biệt là Hungary và Ba Lan có tác động mạnh vào Ukraina. Cả khối Liên minh châu Âu UE chìa tay sẵn sàng chào đón Ukraina gia nhập Liên Minh UE và khối đồng Euro.

Giữa cuộc khủng hoảng của tuần qua, 3 ngoại trưởng Đức, Pháp và Ba Lan đã sang ngay Kyiv thúc đẩy thỏa thuận giữa các phe đối lập, buộc lực lượng đàn áp phải rút hết khỏi quảng trường Độc Lập, dẫn đến cuộc bỏ chạy của Tổng thống Viktor Yanukovych và việc bà Yulia Tymoshenko được trả tự do là một chuyển biến rất cơ bản.

Vấn đề hiện nay là xem nước Nga của ông Putin phản ứng ra sao trước chuyển biến to lớn này ở Kyiv. Sự can thiệp của Nga lúc này xem ra rất hạn chế. Vì chính Nga đang phải đối phó với phong trào đòi dân chủ và nhân quyền khá mạnh. Ukraina có thể bị phân hóa thành nội chiến giữa 2 vùng Tây và Đông không? Tôi vừa có dịp gặp và trao đổi với 2 vị giáo sư đại học ở Paris vốn là người gốc Ukraina theo dõi chặt tình hình , 2 vị cho biết : « Chính dân phía đông lại chán ghét cung cách cai trị độc đoán thời CS, chính vùng Donbass phía đông là nạn nhân của khủng bố dưới thời Stalin - Beria rất rùng rợn, chúng tôi, cả dân phía đông và dân phía Tây, đều mong muốn có một nước Ukraina mới, dân chủ, phát triển, có nền pháp trị công minh, như là Ba Lan, Hungary và Czech ở rất gần chúng tôi vậy’’.

Số phận của nguyên tổng thống Viktor Yanukovych sẽ ra sao? Tổng thống Nga Putin có tiếp tục công nhận ông ta không? và có cho ông ta cư trú chính trị hay không ? Hay ông ta phải chạy sang một nước nào khác?

Sau Saddam Hussein, sau Muammar Gaddafi, sau Osama bin Laden, lại thêm một tổng thống độc đoán tham nhũng cỡ bự Viktor Yanukovych bị truy lùng trốn chạy. Bản danh sách này chắc sẽ còn dài.



Lãnh đạo lâm thời Ukraina cử ông Yatsenyuk làm thủ tướng

Ông Arseniy Yatsenyuk
Ông Arseniy Yatsenyuk

26.02.2014
Những nhà lãnh đạo lâm thời của Ukraina đã cử nhân vật đối lập có tiếng Arseniy Yatsenyuk làm thủ tướng mới của nước này.

Họ công bố đề cử ông Yatsenyuk hôm thứ Tư trước một đám đông lớn tại Quảng trường Độc lập ở thủ đô Kyiv. Quốc hội dự kiến sẽ xem xét đề cử vào ngày thứ Năm.

Ông Yatsenyuk là cựu bộ trưởng ngoại giao và bộ trưởng kinh tế thân phương Tây. Một trong những công việc quan trọng đầu tiên của ông là ngăn nền kinh tế Ukraina khỏi sụp đổ.

Tòa Bạch Ốc cho biết họ ủng hộ mạnh mẽ những nhà lãnh đạo Ukraina khi họ làm việc để thành lập một chính phủ đa đảng đại diện cho tất cả người dân Ukraina. Tòa Bạch Ốc gọi một chính phủ đa thành phần cam kết theo đuổi hòa giải là nền tảng cần thiết cho viện trợ quốc tế.

Ngoại trưởng John Kerry cho biết Mỹ đang cân nhắc 1 tỉ USD bảo lãnh vay vốn cho Ukraina.

Ông Kerry hôm thứ Tư cũng cảnh báo Nga rằng sẽ là một "sai lầm nghiêm trọng" nếu can thiệp quân sự tại Ukraina.

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh tập quân sự khẩn cấp, bao gồm ở những khu vực gần biên giới Ukraina.

Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Shoigu cho biết cuộc tập trận sẽ kiểm tra "tính sẵn sàng ứng phó với những tình huống khủng hoảng đe dọa an ninh quân sự của quốc gia."

Kremlin không nhắc gì tới Ukraina. Nga từng nói sẽ không can thiệp vào công việc nội bộ của Ukraina. Moskva ủng hộ mạnh mẽ Tổng thống bị lật đổ Ukraina Viktor Yanukovych.

Ukraina bị chia rẽ giữa phần phía tây ủng hộ châu Âu và phần phía đông và nam ủng hộ Nga.

Các cuộc biểu tình chống chính phủ nổ ra ở Ukraina khi ông Yanukovych thoái lui trước một thỏa thuận thương mại với Liên minh châu Âu để chọn viện trợ kinh tế từ Nga. Bạo lực leo thang tuần qua và khiến gần 100 người thiệt mạng.

Các nhà lãnh đạo lâm thời của Ukraina đã giải thể lực lượng an ninh tinh nhuệ bị cáo buộc thực hiện một số những vụ tấn công chết người biểu tình.

Cũng vào hôm thứ Tư, đụng độ nổ ra giữa những người biểu tình ủng hộ Nga và những người ủng hộ chính phủ mới ở thành phố phía nam Simferopol - thủ phủ bán đảo Crimea của Ukraina.

Khu vực này có dân số chủ yếu là người nói tiếng Nga ủng hộ Moskva. Nơi đây cũng là nơi cư ngụ của sắc dân thiểu số Hồi giáo Tatar đa phần chống Nga.




Ukraina: Căng thẳng tăng cao giữa phe thân Nga và thân Tây phương

Bạo lực bùng phát ở Crimea, nơi có nhiều người nói tiếng Nga ủng hộ Moscow.
Bạo lực bùng phát ở Crimea, nơi có nhiều người nói tiếng Nga ủng hộ Moscow.

26.02.2014
Tổng Thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh tiến hành một cuộc diễn tập khẩn cấp để kiểm tra tình trạng sẵn sàng ứng chiến của các lực lượng quân đội ở miền tây và miền trung nước Nga, kể cả các khu vực gần biên giới với Ukraina.

Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Shoigu nói cuộc tập trận sẽ quy tụ binh sĩ thuộc các lực lượng bộ binh, hải quân và không quân.

Mục đích cuộc diễn tập nhằm để thẩm định tính sẵn sàng của các lực lượng quân sự Nga trong việc ứng phó với các cuộc khủng hoảng có thể đe dọa an ninh quân sự của quốc gia.

Loan báo hôm thứ Tư được đưa ra giữa lúc những người biểu tình thân Nga đối đầu với những người ủng hộ chính phủ lâm thời thân Tây Phương tại thành phố Simferopol ở miền Nam Ukraina.

Các vụ xô xát nhỏ đã bùng ra giữa hai nhóm biểu tình, một số người đã bị thương trong vụ đụng độ xảy ra trong sân một tòa nhà chính phủ ở thủ phủ khu vực Crimea.

Bán đảo Crimea, nơi có nhiều người nói tiếng Nga ủng hộ Moscow, mặc dù trong vùng này có một nhóm thiểu số người Tatar có lập trường chống Nga.

Hạm đội Hắc Hải của hải quân Nga đặt căn cứ tại vùng duyên hải Crimea.

Hãng tin RIA Novosti của nhà nước Nga hôm nay trích lời Bộ trưởng Quốc phòng Shoigu nói rằng “Moscow đang theo dõi sát những gì đang diễn ra ở Crimea”, và đang đề ra những bước để “bảo đảm sự an toàn” của các phương tiện, cơ sở hạ tầng và kho vũ khí của Hạm đội Hắc Hải.

Hiện đang có nhiều quan ngại là Ukraina, một quốc gia có 46 triệu dân, có thể chia làm hai, giữa khu vực thân Nga ở Đông Ukraina, và khu vực thân Tây phương ở Tây Ukraina, sau nhiều tuần xảy ra biểu tình rộng khắp, đưa đến việc lật đổ  Tổng Thống thân Nga Viktor Yanukovych.



Putin ra lệnh tập trận khẩn cấp tại miền tây Nga

Tảu chiến Nga tại Sebastopol, vùng Crimée, Ukraian (ảnh chụp 2007)
Tảu chiến Nga tại Sebastopol, vùng Crimée, Ukraian (ảnh chụp 2007)
@wikipedia.org

Anh Vũ

Theo AFP, hôm nay, 26/02/2014, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã ra lệnh cho quân đội tiến hành khẩn cấp các cuộc tập trận ở miền tây đất nước nhằm kiểm tra lại khả năng chiến đấu trong bối cảnh tình hình Ukraina đang có những biến động và quan hệ căng thẳng với phương Tây.

Thông tấn xã Nga Interfax, Bộ trưởng Quốc phòng Nga Serguei Choigu tuyên bố: "Theo sắc lệnh của Tổng thống Liên bang Nga, các lực lượng thuộc quân khu miền tây đất nước đã được đặt trong tình trạng báo động lúc 14h00 ( 10h giờ quốc tế) hôm nay (26/2/2014)".
Tại một cuộc họp của Bộ Quốc phòng, ông Choigu thông báo, các cuộc tập trận sẽ diễn ra trong hai giai đoạn và kết thúc vào ngày 3 tháng Ba. Tham gia đợt tâp trận này có các đơn vị chỉ huy phòng không và vũ trụ Nga, các đơn vị lính nhảy dù, các đơn vị không quân có tầm hoạt động xa.
Quân khu miền tây bao gồm vùng lãnh thổ rộng lớn nằm bên biên giới với Ukraina.
Liên quan đến hạm đội biển Đen của Nga đóng căn cứ tại Crimée, một khu tự trị thuộc Ukraina, Matxcơva cho biết đã có các biện pháp để bảo đảm an toàn cho các cơ sở vũ khí, khí tài của Nga. Theo thông tấn xã Nga RIA, Bộ trưởng Quốc phòng Nga nói rằng: “Chúng tôi rất chú ý theo dõi những gì đang diễn ra tại Crimée, xung quanh hạm đội biển Đen”.
Vào lúc mà cuộc khủng hoảng Ukraina đang làm dấy lên căng thẳng giữa Nga và phương Tây, việc Tổng thống Putin phát lệnh tập trận khẩn cấp lần này gây sự chú ý đặc biệt.
Liên Hiệp Châu Âu đã kêu gọi Nga để cho UKraina tự chọn đường đi, sau những biến cố chính trị cuối tuần qua ở nước này. Trong khi đó, Matxcơva tuyên bố không công nhận chính quyền lâm thời Ukraina. Thủ tướng Nga Dmitri Medvedev, hôm 24/02, đã nhận định, lợi ích của Nga và các kiều dân của họ ở Ukraina đang bị đe doạ.
Hôm nay, nhiều cuộc đụng độ ngắn giữa người biểu tình thân Nga và những người ủng hộ tân chính quyền Ukraina đã xảy ra tại Simferopol, thủ phủ của khu tự trị Crimée.
Những động thái và tuyên bố của lãnh đạo Nga đã gợi lại bối cảnh trước cuộc tấn công của quân đội Nga vào Gruzia năm 2008.
Hôm nay, Bộ trưởng Quốc phòng Anh Philip Hammond đã có phản ứng, tỏ lo ngại việc Tổng thống Putin ban hành lệnh tập trận khẩn cấp ở vùng biên giới với Ukraina.

Ông Putin đối mặt với những lựa chọn khó khăn trong hồ sơ Ukraina

Tổng thống Ukraina Viktor Ianoukovitch (T) - lúc chưa bị truất phế - và đồng nhiệm Nga Vladimir Putin chứng kiến lễ ký kết các văn bản hợp tác của UB liên chính phủ, Matxcơva, 17/12/2013
Tổng thống Ukraina Viktor Ianoukovitch (T) - lúc chưa bị truất phế - và đồng nhiệm Nga Vladimir Putin chứng kiến lễ ký kết các văn bản hợp tác của UB liên chính phủ, Matxcơva, 17/12/2013
REUTERS

Đức Tâm

Các thay đổi chính trị tại Ukraina, nơi phe thân Châu Âu vừa lên nắm quyền, đã đặt Tổng thống Nga Vladimir Putin trước những lựa chọn cực kỳ khó khăn. Đối với Matxcơva, chạy đua với Liên Hiệp Châu Âu để giữ Ukraina trong vòng cương tỏa của mình có nhiều rủi ro.

Các thay đổi chính trị tại Ukraina, nơi phe thân Châu Âu vừa lên nắm quyền, đã đặt Tổng thống Nga Vladimir Putin trước những lựa chọn cực kỳ khó khăn.
Việc Tổng thống Viktor Ianoukovitch bị Nghị viện phế truất làm cho Nga mất đi một đồng minh chủ chốt cho phép Matxcơva kìm giữ Ukraina trong vòng ảnh hưởng của mình. Giấc mộng của ông Putin thành lập một không gian kinh tế rộng lớn, bao gồm các nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ, nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc và Hoa Kỳ, có thể đổ vỡ tan tành.
Đối với Matxcơva, chạy đua với Liên Hiệp Châu Âu để giữ Ukraina trong vòng cương tỏa của mình có nhiều rủi ro. Tháng 12 năm ngoái, Nga đã chấp nhận viện trợ 15 tỷ đô la và giảm 30% giá bán khí đốt cho Ukraina sau khi Tổng thống Ianoukovitch từ chối ký hiệp định liên kết với Châu Âu. Giờ đây, Matxcơva khó có thể làm gì hơn thế. Các biện pháp mạnh tay hơn nữa như kiểm soát các vùng nói tiếng Nga ở phía đông Ukraina, có thể làm dấy lên một cuộc xung đột nguy hiểm hơn.
Cho đến khi kết thúc Thế Vận Hội Sotchi vào tối hôm qua, Tổng thống Putin không hề có phát biểu công khai nào về vấn đề Ukraina, cho dù ông đã điện đàm với Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Thủ tướng Đức Angela Merkel. Trong khi đó, những người biểu tình tại quảng trường Độc Lập, ở thủ đô Kiev, lo lắng muốn biết xem ông Putin sẽ phản ứng ra sao.
Một người biểu tình ở quảng trường Độc Lập nói với Reuters : « Tất cả chúng tôi đều biết là ông Putin thích can thiệp. Nếu ông ta quyết định tìm cách chiếm các vùng như Crimée hoặc các vùng khác ở phía đông, chúng tôi sẽ tới đó chiến đấu. Chúng tôi không cho phép Ukraina bị phân chia thành hai ».
Tuyên bố này minh họa cho những thách thức to lớn trong hồ sơ Ukraina, vào thời điểm ông Putin tìm cách cứu vãn thể diện trong ván cờ địa chính trị đang diễn ra tại Ukraina. Trong ván cờ này, chỉ cách nay vài ngày, ông Putin vẫn ở thế mạnh và có nhiều khả năng giành thắng lợi. Hôm qua, chính quyền Washington đã cảnh báo là việc đưa quân Nga vào Ukraina sẽ là « một sai lầm nghiêm trọng ».
Ukraina đang ở bên bờ vực thẳm về kinh tế. Một trong những phương tiện mà Matxcơva có thể sử dụng để giữ Kiev trong quỹ đạo của mình là ngừng viện trợ tài chính. Trong những ngày qua, Nga đã nhiều lần nêu ra khả năng này. Một biện pháp khác để Nga gây áp lực là nâng mức thuế nhập khẩu đánh vào các mặt hàng của Ukraina. Bộ trưởng Tài chính Nga Anton Silouanov đã tuyên bố là đối với viện trợ tài chính 15 tỷ đô la mà Matxcơva đã hứa, khoản giải ngân thứ hai, trị giá 2 tỷ đô la, sẽ bị đình hoãn cho tới khi có chính phủ mới tại Kiev.
Đáp lại, ông Olli Rehn, ủy viên Châu Âu phụ trách kinh tế và tiền tệ, hứa sẽ có một khoản viện trợ quan trọng cho Ukraina nếu tân chính phủ nước này hướng sang phía tây thay vì quay sang phía đông. Còn Ngoại trưởng Anh William Hague nhấn mạnh: « Nếu có một kế hoạch trợ giúp kinh tế, thì điều cơ bản là Nga không được làm gì để có thể phá hỏng kế hoạch này ».
Một tín hiệu khác cho thấy Nga bắt đầu phản ứng. Hôm thứ Bẩy, Matxcơva đã cử dân biểu Alexei Pouchkov, một người trung thành với ông Putin tới dự cuộc họp của lãnh đạo các vùng nói tiếng Nga, tổ chức tại Kharkiv, miền đông Ukraina. Các lãnh đạo những vùng này tuyên bố không thừa nhận các quyết định của Nghị viện Ukraina. Điều này càng làm tăng nguy cơ tan rã Ukraina, nếu ông Putin có ý đồ sát nhập các vùng phía đông vào Nga. Trong lịch sử, vào năm 1953, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Liên Xô, Nikita Khrouchtchev, vốn là người Ukraina, đã cắt vùng Crimée, trao cho Ukraina.
Nếu Ukraina quay sang hẳn sang Châu Âu, dự án thành lập Liên minh Âu-Á của ông Putin coi như sụp đổ, vì Ukraina là một thị trường rộng lớn và có nhiều tài nguyên.
Câu hỏi chính là liệu ông Putin có chấp nhận thất bại nhục nhã này hay không? Theo giới phân tích, Nga sẽ có phản ứng và không dễ gì để tuột Ukraina ra khỏi quỹ đạo của mình, bởi vì cho đến nay, Matxcơva vẫn coi đất nước này là một chư hầu, không hơn không kém.

Khủng hoảng tại Ukraine

Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA
2014-02-26

000_Par7797118-305.jpg
Biểu tình tại thủ đô Kiev, Ukraina hôm 19/02/2014.
AFP

Ngoài các nguyên nhân thuộc về địa dư chiến lược của một quốc gia nằm giữa hai khu vực Đông-Tây của Âu Châu, yếu tố kinh tế có góp phần dẫn tới cuộc khủng hoảng tại Ukraine và còn giải thích nhiều khó khăn sắp tới của người dân sau ba tháng đầy biến động vừa qua. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu về hồ sơ kinh tế đó với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa qua cuộc trao đổi do Vũ Hoàng thực hiện sau đây.

Một hồ sơ phức tạp

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Sau đúng ba tháng biến động khiến gần 90 người bị thiệt mạng trong các cuộc biểu tình đổ máu, Ukraine đã vừa qua khúc quanh khi Tổng thống Viktor Yanukovych bị truất phế và truy nã trong khi Quốc hội xứ này cố xây dựng hệ thống lãnh đạo mới cho tương lai. Hôm Thứ Hai 24, các giới chức vừa được trao nhiệm vụ lâm thời cho giai đoạn chuyển tiếp lập tức nói đến nhu cầu 35 tỷ Mỹ kim để tránh cho xứ sở một vụ khủng hoảng kinh tế nữa. Thưa ông, 35 tỷ đô la là tương đương với 20% Tổng sản lượng của Ukraine, tức là một con số không nhỏ. Vì sao lại có chuyện đó, và yếu tố kinh tế có là một phần của lý do khủng hoảng tại Ukraine hay chăng?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta mở ra một hồ sơ thuộc loại phức tạp nhất thế giới, và ngoài các bài toán nan giải thuộc về địa dư, lịch sử và chính trị, thì kinh tế có góp phần quyết định về sự thịnh suy của Ukraine sau cuộc cách mạng vừa qua.
Vũ Hoàng: Trước hết, xin ông trình bày cho khán thính giả về bối cảnh của hồ sơ Ukraine.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ukraine có số phận hẩm hiu từ tên nước, nguyên ngữ là "biên vực", vì lãnh thổ là biên địa của các Đế quốc lớn ở chung quanh, với người dân đang xây dựng ý thức dân tộc thì bị giằng xé giữa hai sức hút ở hai ngả Đông và Tây.
Qua năm 2010, tình hình đã khá hơn, với đà tăng trưởng là hơn 4%, thì khủng hoảng chính trị lại xuất hiện và Ukraine không thể cải cách cơ chế kinh tế nên bị nguy cơ vỡ nợ cuối năm ngoái.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Có diện tích gấp hai Việt Nam với dân số chỉ bằng phân nửa và lợi tức cao gấp đôi, Ukraine thật ra là quốc gia giàu tài nguyên và có trình độ dân trí cao. Khi bị Liên Xô thôn tính sau Thế chiến I, xứ này trở thành Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Ukraina của Liên bang Xô viết và đã hứng chịu mọi tai họa bi thảm trong gần 30 năm, như bị Stalin bỏ đói rồi bị Hitler tàn sát. Từ sau Thế chiến II, Ukraine mới là nước Cộng hoà giàu thứ nhì của Liên Xô, với nông nghiệp và công nghiệp thuộc hàng tiên tiến, theo tiêu chuẩn cộng sản. Hai lãnh tụ Liên Xô là Nikita Kruschev và Leonid Brezhnev đều xuất thân hay tốt nghiệp từ Ukraine. Tuy nhiên, 70 năm dưới chế độ cộng sản cũng di hại về tư tưởng và môi sinh cho một vùng đất trù phú. Đến nay nét tiêu cực đó vẫn còn, nhất là ở khu vực tiếp giáp với nước Nga, tại miền Đông.
Khi Liên Xô bắt đầu tan rã thì dân Ukraine tuyên bố độc lập, vào Tháng Tám năm 1991. Sau đó kinh tế bị khủng hoảng mất 10 năm để ra khỏi chế độ tập trung quản lý, mức sống sụt phân nửa và dân số sút giảm vì môi sinh bị hủy hoại. Mãi đến năm 2000 thì kinh tế Ukraine mới ổn định và tăng trưởng khả quan là 7% một năm. Nhưng chỉ được tám năm là bị hiệu ứng khủng hoảng toàn cầu năm 2008 nên lại suy sụp mất hơn 15% với thất nghiệp tăng vọt hơn 9%.
Qua năm 2010, tình hình đã khá hơn, với đà tăng trưởng là hơn 4%, thì khủng hoảng chính trị lại xuất hiện và Ukraine không thể cải cách cơ chế kinh tế nên bị nguy cơ vỡ nợ cuối năm ngoái. Chính là nguy cơ ấy mới dẫn tới biến động từ ngày 21 Tháng 11 vừa qua cho đến tuần này.
Vũ Hoàng: Nếu có thể tóm lược thì hai chục năm qua Ukraina chỉ có bảy năm tốt đẹp. Nhưng thưa ông vì sao lại có chuyện Ukraine không thể cải cách cơ chế kinh tế nên bị nguy cơ vỡ nợ?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ rằng đấy mới là bài học kinh tế đáng chú ý nhất khi ta nói về trường hợp của Ukraine.
000_Par7800656.jpg
Phe biểu tình chống chính phủ trên một chiếc xe quân đội ở Kiev, Ukraine hôm 22/02/2014.
Sau khi giành lại độc lập, Ukraine có cải cách về hình thức trên nền tảng vẫn xã hội chủ nghĩa. Việc tư nhân hóa hệ thống doanh nghiệp nhà nước chỉ là xẻ thịt các cơ sở quốc doanh và tạo cơ hội làm giàu cho một số tài phiệt tham nhũng. Họ cấu kết với hệ thống chính trị để bảo vệ đặc lợi và duy trì sự lệ thuộc vào kinh tế Nga vì đã từng hội nhập vào kinh tế Xô viết. Đấy là hiện tượng chung của các nước chuyển hướng theo kinh tế thị trường mà không cải tổ chính trị cho dân chủ, Trung Quốc hay Việt Nam cũng có tệ nạn đó.
Vì nạn gian lận trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 2004 mà cuộc Cách mạng màu Da Cam bùng nổ. Nhờ đó, Ukraine có một Hiến pháp và chính quyền tương đối dân chủ hơn mà chưa cải thiện kinh tế và diệt trừ nạn tham nhũng nên có gây bất mãn cho dân chúng. Trong bối cảnh chính trị bất lợi đó, có hai biến cố xảy ra. Thứ nhất là hậu quả của Tổng suy trầm năm 2008 và thứ hai là vì cuộc Cách mạng Da Cam và xu hướng thân Âu Châu của chính quyền mới mà đầu năm 2009, Nga gây sức ép về giá khí đốt do Nga bán cho Ukraine và qua lãnh thổ Ukraine cho các nước Âu Châu. Bên trong, hai lãnh tụ Cách mạng Da Cam lên làm Tổng thống là ông Viktor Yuschenko và Thủ tướng là bà Yulia Timoshenko lại bất hòa và không chấn chỉnh nổi hệ thống quản lý vĩ mô nên khủng hoảng kinh tế lên tới cao điểm năm 2009 rồi mới giảm.
Vũ Hoàng: Như ông vừa trình bày thì qua năm 2010, Ukraine còn bị một vụ khủng hoảng chính trị với hậu quả là những khó khăn kinh tế kéo dài cho đến năm ngoái. Câu chuyện rắc rối này là như thế nào?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Vì sự phân hoá giữa Tổng thống Yuschenko và Thủ tướng Timoshenko mà ông Viktor Yanukovich, nhân vật thân Nga đã thất cử năm 2004, lại thắng và lên làm Tổng thống từ cuộc bầu cử năm 2010. Khi lên cầm quyền sau một cuộc bầu cử tương đối trong sạch, ông Yanukovich lại có ý thâu tóm quyền lực, sửa lại Hiến pháp 2004, mà không nhân đà phục hồi kinh tế để cải tổ cơ chế vì ỷ vào hậu thuẫn của các tài phiệt và vây cánh được ban phát quyền lợi. Khủng hoảng chính trị xuất phát từ đó và triệt tiêu luôn thành quả kinh tế của hai năm 2010 và 2011. Qua năm 2013 thì kinh tế lại lụn bại. Đấy là bối cảnh của ba tháng biến động vừa qua.
Khi đó, ta nhớ là mỗi khi Ukraine gặp khó khăn kinh tế, như trong các năm 1998, 2008, 2010 hay 2013, thì Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đều có dự án yểm trợ tài chính để giải quyết yêu cầu về chi thu, với điều kiện là phải cải cách cơ chế kinh tế. Mà ngần ấy dự án viện trợ đều bị gián đoạn vì các chính quyền nối tiếp tại Ukraine đều không tuân thủ điều kiện của IMF.
Với lãnh đạo Ukraine thì IMF đòi họ làm một cuộc giải phẫu đau đớn mà không có thuốc mê, trong khi Liên bang Nga lại viện trợ cho họ như người cung cấp nha phiến. Sự chọn lựa sau cùng thuộc về người dân Ukraine.

Thuốc bổ và thuốc độc

Vũ Hoàng: Ông vừa nêu một nhận xét thấm thía. Thế thì bên dưới những thống kê và tính toán của tầng lớp lãnh đạo, quần chúng Ukraine nghĩ sao về thuốc bổ và thuốc độc, và họ muốn gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi xin nêu vài chi tiết sau đây để chúng ta suy luận về ý dân.
Người ta cần ổn định thị trường và trấn an dân chúng trong khi lãnh đạo Ukraine phải làm một cuộc cách mạng thật về chính trị để có một chế độ dân chủ và lành mạnh hơn.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Ta biết Ukraine là biên địa Đông-Tây của Âu Châu. Phía Tây từng là lãnh thổ của các Đế quốc Ba Lan hay Hung Áo và người dân tự nghĩ mình thuộc về Âu Châu, trong khi các tỉnh phía Đông, và phía Nam nếu kể cả Odessa và bán đảo Crimea được ông Krushchev trả cho Ukraine từ năm 1954, thì thiên về nước Nga, đa số người dân nơi đây nói tiếng Nga. Sự giằng xé ấy đã có từ cả trăm năm và các tỉnh phía Tây, nhất là Lviv ở sát Ba Lan, là cái nôi của chủ nghĩa dân tộc Ukraine, theo tinh thần đề cao ngôn ngữ và nghệ thuật Ukraine, và biệt lập với nước Nga. Khi Liên Xô tan rã năm 1991 thì cuộc vận động cho độc lập của Ukraine xuất phát tại đây.
Nhưng từ khi trở thành nước Cộng hoà Xô viết năm 1922, miền Đông của Ukraine mới là nơi giàu có vì tập trung hệ thống công nghiệp Xô viết. Cho đến ngày nay, tình trạng đó vẫn còn, với kết quả là lợi tức bình quân của người dân ở tỉnh công nghiệp hóa nhất miền Đông lại cao gấp đôi lợi tức người dân ở Lviv là tỉnh kỹ nghệ nhất miền Tây. Cũng vậy, đa số đại doanh nghiệp có tầm cỡ của Ukraine đều ở tại miền Đông, trong khi các doanh nghiệp loại trung bình và nhỏ thì phá sản dần từ mấy năm qua và tầng lớp gọi là "trung lưu" bị thiệt hại nhất là ở miền Tây.
Nói vắn tắt thì dân miền Tây lại nghèo hơn dân miền Đông. Nhưng họ nghèo mà không hèn vì từ 20 năm nay vẫn đấu tranh để ra khỏi quỹ đạo của Nga, trở thành một quốc gia độc lập trong hệ thống chính trị dân chủ của Âu Châu. Trong khi ấy, ta không quên rằng cơ quan IMF, hay các nước Tây phương, lại đặt ra những điều kiện cải cách khắt khe về kinh tế lẫn chính trị như đòi giải phẫu mà chẳng có thuốc mê.
Ngược lại, cần nói thêm cho công bằng, là dân miền Đông nói chung cũng chẳng muốn xé đôi xứ sở để thành một tỉnh của Nga. Đám tài phiệt và các đại gia ở trên cùng, tại thủ đô Kiev và các tỉnh miền Đông, có thể muốn trục lợi cho mình nhờ làm ăn với tài phiệt Nga chứ họ chẳng thể chủ trương sát nhập vào Liên bang Nga vì sẽ lập tức bị phản đối.
Vũ Hoàng: Khi ấy ta mới trở lại biến động ngày nay vì nó khởi đi từ một quyết định của ông Yanukovich vừa bị truất phế. Phải chăng biến động bùng nổ cũng vì sự chọn lựa Đông Tây đó?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi lại xin nhắc về bối cảnh quốc tế của vụ này dù là nó khá rắc rối.
Là một nạn nhân chết kẹt giữa Nga và Đức, Ba Lan rất thông cảm với hoàn cảnh Ukraine nên từ năm 2009 đã đề nghị Liên hiệp Âu châu mở ra kế hoạch gọi là "Kết ước Miền Đông" để lôi kéo các nước Đông Âu và Trung Âu về phía Âu Châu, trong đó dĩ nhiên là có Ukraine. Các nước Âu Châu tiến hành kế hoạch đó và thương thảo Hiệp định Hợp tác Ngoại thương với Ukraine. Năm ngoái, Quốc hội Ukraine cũng bỏ phiếu ủng hộ việc thương thuyết này.
000_Par7798255.jpg
Đụng độ giữa đoàn biểu tình với cảnh sát tại thủ đô Kiev của Ukraina hôm 20/02/2014, khiến ít nhất 25 người thiệt mạng.
Phía bên kia, Tổng thống Vladimir Putin của Nga thì có kế hoạch khác. Là thiết lập Liên minh Quan thuế Âu Á làm lực đối trọng với Liên hiệp Âu châu. Do Nga lãnh đạo, Liên minh này gồm các nước Đông Âu trong quỹ đạo Xô viết cũ qua tới Trung Á và Viễn Đông, kể cả Trung Quốc và Việt Nam, với tiêu chí hình thành là vào năm 2015. Trong một chương trình hồi Tháng Chín năm 2012, chúng ta đã đề cập tới chuyện này.
Cơ sự bùng nổ hồi Tháng 11 năm ngoái, khi Tổng thống Viktor Yanukovich đơn phương từ chối ký kết Hiệp định Ngoại thương đã bàn thảo và chuẩn bị ký kết vào ngày 21 tháng đó tại Vilnius. Vào lúc cùng quẫn đó, Liên bang Nga lại hứa viện trợ cho Ukraine 15 tỷ đô la. Vì vậy, sinh viên đã trước tiên biểu tình phản đối rồi các lãnh tụ đối lập đều tham gia với sự ủng hộ của các nước Âu Châu và cả Hoa Kỳ.
Nhưng từ thủ đô Kiev cuộc biểu tình đã lan rộng qua năm sáu tỉnh khác vì người dân không chỉ phản đối sự chọn lựa của Yanukovich mà còn bất mãn về nạn tham ô, chuyên quyền và về tình hình kinh tế. Khi Chính quyền Yanukovich ra lệnh đàn áp và có máu đổ trong tiếng súng nổ thì biểu tình bạo động đã biến thành cách mạng. Quốc hội Ukraine nhân danh Hiến pháp 2004 và còn đi xa hơn bản Hiếp pháp để truất phế và truy nã Tổng thống, với lá phiếu ủng hộ của đảng cầm quyền của chính ông Yanukovich.
Vũ Hoàng: Thưa ông, kết quả là chính quyền lâm thời đang đối diện với nguy cơ khủng hoảng kinh tế và cần 35 tỷ đô la để giải quyết những yêu cầu tài chính cấp bách nhất vì dự trữ ngoại tệ của Ukraine bị hao hụt và xứ này có thể vỡ nợ. Rồi đây thì tình hình sẽ ra sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ rằng các nước trong cuộc, từ Liên bang Nga đến Âu châu đều muốn tránh một cuộc khủng hoảng, nội chiến và xung đột ngay giữa Âu Châu. Âu Châu cũng khôn ra mà không đòi Ukraine phải làm một cuộc giải phẫu, dù là có thuốc mê cho đỡ đau. Người ta cần ổn định thị trường và trấn an dân chúng trong khi lãnh đạo Ukraine phải làm một cuộc cách mạng thật về chính trị để có một chế độ dân chủ và lành mạnh hơn.
Không mấy ai lạc quan về tình hình Ukraine trong những ngày tháng tới, riêng tôi thì có khi lại nói ngược. Tôi chú ý đến một hiện tượng không có trong các biến động từ 1991 đến nay, đó là sự hình thành của xã hội dân sự. Khi chính quyền nhiều nơi tan rã, không còn công an hay cảnh sát và cả lãnh đạo địa phương, người dân tự động đứng ra lo việc cứu thương, chữa cháy, bảo vệ trật tự, tính mạng và tài sản của cả khu phố. Khi nói đến viện trợ và cải cách kinh tế, có lẽ nên chú ý đến việc xây dựng xã hội dân sự từ dưới lên. Chính quyền tương lai của Ukraine sẽ từ đấy mà ra.
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.

Ukraine: Giải tán lực lượng chống biểu tình

DienDanCTM – 26/2/2014
Lực lượng cảnh sát Berkut

Ngày hôm nay, chính phủ lâm thời nước Ukraine đã lấy một quyết định táo bạo khi tuyên bố giải tán lực lượng đặc nhiệm chống biểu tình có tên là Berkut bị coi là đã nổ súng vào người dân trong những ngày diễn ra các cuộc biểu tình chống chính phủ của Tổng Thống Viktor Yanukovych.

Quyền Bộ Trưởng Nội Vụ Ukraine là ông Arsen Avakov, là người công bố quyết định nói trên. Trước đó, chính ông Avakov đã đề nghị quốc hội Ukraine điều tra hành động đàn áp biểu tình của lực lượng Berkut nói trên. Lực lượng Berkut được phép sử dụng lựu đạn cay và đạn cao su trong việc trấn áp biểu tình. Tuy nhiên, phe đối lập nói rằng nhiều người biểu tình đã bị thiệt mạng vì đạn thật, là điều mà lực lượng Berkut bác bỏ. Lực lượng Berkut cũng đã từng được dùng để trấn áp Cách Mạng Cam tại Ukraine năm 2004. Lực lượng Berkut bao gồm khoảng từ 4 ngàn tới 5 ngàn cảnh sát chống bạo động tinh nhuệ.

Trong tuần qua, những cuộc đụng độ giữa người biểu tình và cảnh sát tại thủ đô Kiev đã khiến 82 người thiệt mạng bao gồm khoảng 1 chục cảnh sát.

Ngày hôm qua, trước khi Berkut bị giải thể, tại quảng trường Độc Lập ở Kiev đã diễn ra một quang cảnh lạ lùng là một nhóm cảnh sát chống bạo động đã tự quỳ gối xin lỗi những người biểu tình về những hành động trấn áp của những đồng nghiệp của họ đã khiến cho nhiều người thiệt mạng./.

 



  

Thêm một người công khai rời đảng


Tháo gỡ độc tài: từ Ukraine đến Venezuela



Thêm một người công khai rời đảng

Tống Văn Công

Lời chia tay với Đảng cộng sản Việt Nam
Trong bản tự kiểm điểm ngày 22-2, ở phần “tự nhận một hình thức kỷ luật”, tôi đã viết:
Là một đảng viên hơn 55 năm đứng trong hàng ngũ Đảng, sống thanh bạch, 82 tuổi còn làm việc hợp đồng, lúc nào cũng nghĩ về vận nước và sự suy thoái của Đảng, tôi nghĩ rằng, tôi không phải thuộc số không nhỏ đảng viên thoái hóa chính trị mà chính những người bảo thủ, giáo điều không sáng suốt chấp nhận đổi mới chính trị, khiến cho một Đảng cách mạng, anh hùng trong sự nghiệp giải phóng, nay trở thành một Đảng độc đoán, tham nhũng mới đúng là những kẻ suy thoái chính trị. Do đó tôi không thể nhận bất cứ hình thức kỷ luật nào có tên là suy thoái tư tưởng chính trị.
JPEG - 4.3 kb
Ông Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập báo Lao động
Tuy vậy, tôi không muốn tuyên bố từ bỏ Đảng mà xin nhường cho Đảng quyền khai trừ mình. Bởi vì làm như vậy, tôi sẽ yên lòng rằng, Đảng khai trừ tôi không phải là Đảng mà tôi từng tha thiết xin được gia nhập và thề phục vụ suốt đời. Và có lẽ nhờ đó mà mai kia tôi sẽ không còn quá băn khoăn về trách nhiệm đối với Đảng, không còn quá bức xúc cứ muốn góp ý xây dựng.
Ngày 24 tháng 2 năm 2014, tôi nhận được văn thư của đảng ủy cho rằng tự kiểm điểm của tôi “ chưa đạt yêu cầu”, phải “nghiêm túc viết lại bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật“. Cùng với văn thư trên, có bản gợi ý nêu ra ba trường hợp mà theo Quyết định 47 -QĐ/TW là phải khai trừ: “Có quan điểm ủng hộ hoặc tán thành đa nguyên chính trị, đa đảng; công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác -Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng.”
Tôi hiểu, Ban chỉ đạo muốn bảo rằng: Khuyết điểm của tôi là phải tự nhận hình thức khai trừ ra khỏi Đảng. Không làm như vậy thì tôi gây khó cho tổ chức Đảng. Nhưng làm như vậy thì thật là khó cho tôi. Bởi vì cho đến nay, tôi vẫn tự hào về cái ngày là anh lính vệ quốc đoàn, viết đơn xin vào Đảng để được noi gương các đảng viên trong giờ phút gay go của chiến dịch Cầu Kè năm 1950 (Trà Vinh) đã hô to “Các đảng viên cộng sản! Xung phong!” Tôi vẫn tự hào ngày được vào Đảng, giơ tay thề hy sinh chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giành độc lập, thống nhất, dân chủ cho nhân dân. Còn chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản là gì thì, thú thật không chỉ tôi mà cả các bậc đàn anh cũng chẳng hiểu!
Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình đã bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân, làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực. Những người lúc nào cũng hô hào kiên trì ý thức hệ lỗi thời, cấm không được tự diễn biến, thực ra, họ chỉ nhằm duy trì quyền lực, khai thác “lợi ích nhóm”, làm giàu cho bản thân, bất chấp thiệt hại của nhân dân lao động và đất nước. Giặc “nội xâm” bao giờ cũng là chỗ dựạ của giặc “ngoại xâm”. Bất kể bọn bành trướng hung hăng ra rả khẳng định toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa, cả “lưỡi bò” biển Đông là của Trung Quốc, lời họ đáp lại chủ yếu vẫn là kiên trì “16 chữ vàng” và “bốn tốt”, vì đây là “đồng chí cùng chung ý thức hệ” , cùng chống lại các thế lực thù địch phương Tây. Truyền thống bất khuất, lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm nghiêm trọng, làm mất dần sự đồng thuận xã hội trước hiểm họa đe dọa sự tồn vong của dân tộc, mà thực ra cũng là sự tồn vong của chính Đảng cộng sản Việt Nam.
Vì những lẽ đó mà thời gian qua, tôi hết sức tự kiềm chế, cố gắng tiếp tục đứng trong hàng ngũ Đảng để cùng với các đảng viên chân chính trực tiếp đấu tranh, góp ý xây dựng Đảng, hi vọng những người lãnh đạo nhận ra sai lầm,vứt bỏ ý thức hệ lạc hậu, tiến tới một Đại hội Đảng đổi mới lần 2: Đổi mới chính trị, thực hiện nhà nước pháp quyền đúng như các thể chế chính trị hiện đại. Từ đó mà vực dậy niềm tin đang cùng kiệt của nhân dân, tiếp tục sứ mệnh mà đảng viên và nhân dân giao cho.
Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Ngày 25 tháng 2 năm 2014
Tống văn Công
Nguồn: Blog Quê Choa

THƯ CỦA GIA ĐÌNH NHÀ BÁO TRƯƠNG DUY NHẤT

Đà Nẵng ngày 26 tháng 2 năm 2014

Kính gửi các anh, chị!

Nhà báo Trương Duy Nhất, chồng tôi, chủ trang web truongduynhat.vn, bị Cơ quan An ninh điều tra (Bộ Công an) bắt ngày 26/5/2013 và sẽ bị đưa ra xét xử tại Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng vào lúc 8h ngày 4/3/2014. Anh Nhất bị bắt vì bị quy tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” qui định tại điều 258 – Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Trong thời gian anh Nhất bị tạm giam để điều tra, gia đình chúng tôi đã nhận được sự quan tâm, động viên tinh thần của các anh chị, bạn bè gần xa, giúp chúng tôi vững vàng trong cơn hoạn nạn, càng tin tưởng chồng, cha chúng tôi không làm gì sai trái, phạm tội. Cho phép tôi được thay mặt anh Nhất và gia đình cám ơn các anh, chị vì tình cảm quý báu này.

Trong phiên tòa xét xử anh Nhất vào ngày 4/3/2014, chúng tôi rất mong các anh chị, bạn bè có điều kiện đến tham dự. Cho đến thời điểm này, gia đình chúng tôi vẫn chưa nhận được thông báo của Tòa án nhân dân thành phố Đà Nẵng về phiên xét xử, cũng như không được biết tòa có xử công khai hay không, mặc dù theo lẽ thường phiên tòa này phải được xử công khai, mở cửa cho tất cả những ai quan tâm vào tham dự. Nhưng bất luận thế nào đi nữa, sự có mặt của các anh chị, bạn bè trong thời gian phiên tòa diễn ra, dù ở trong hay ngoài tòa án, cũng là nguồn sức mạnh rất lớn cho anh Nhất, cho gia đình chúng tôi. Những bài viết của anh Nhất trên trang web truongduynhat.vn là cách nhìn, thái độ của anh Nhất trước những vấn đề chính trị, xã hội chung của đất nước; là sự thể hiện quyền và nghĩa vụ của anh – một công dân, một nhà báo, như đã được pháp luật quy định. Tôi tin anh Nhất vô tội. Tôi tin các anh, chị cũng nghĩ vậy.

Xin gửi tới các anh, chị lòng tin đó và lòng biết ơn trân trọng.
Cao Thị Xuân Phượng
(Vợ nhà báo Trương Duy Nhất)



Những sự thật cần phải biết - VC Đàn áp và phỉ báng tôn giáo



On Thursday, 27 February 2014 11:04 AM, Do Quang <doquangnc@gmail.com> wrote:

Những sự thật cần phải biết  - VC Đàn áp và phỉ báng tôn giáo


    






 tôi đã gửi tới bạn đọc tội ác của cộng sản trong việc đảng cộng sản Việt Nam có chính sách đàn áp tôn giáo và ngược lại đối với truyền thống văn hoác cũng như các công ước về tự do, nhân quyền mà nhà cầm quyền cộng sản đã ký với Liên Hiệp Quốc. Trong bài viết “Những sự thật cần phải biết” phần 15 này tôi xin gửi tới các bạn đọc những sự thật về tội ác của cộng sản trong vấn đề tôn giáo.


Những bằng chứng: 

Nếu chúng ta nhìn bề ngoài, trong vài năm gần đây thì có thể nói rằng tình hình tự do tín ngưỡng ở Việt Nam quả là không có gì đáng nói. Tuy nhiên, nếu nhìn sâu vào bên trong bộ mặt hào nhoáng của đền chùa mới xây ấy thì chúng ta lại thấy một thực tế khác hẳn. Bên cạnh những chùa to lớn như Bái Đính ở Ninh Bình mới được xây dựng, những bức tượng lấy kỷ lục... thì vẫn còn đó những giáo dân Thái Hà bị cướp đất, đánh đập, vẫn còn đó những tín đồ phật giáo Hòa Hảo bị đàn áp... Vậy đâu là lý do có sự khác biệt đến mức đối nghịch của những hiện tượng này? Xin trả lời, đó chính là sự khác biệt giữa tôn giáo quốc doanh và không quốc doanh.

Trong vài năm qua, các doanh nghiệp có mối quan hệ chặt chẽ với đảng cộng sản để có thể luồn lách làm ăn phi pháp, cướp đoạt của nhân dân rất giàu có và mượn tôn giáo làm chỗ thể hiện mình. Xin lấy ví dụ một trường hợp đó là việc xây dựng chùa Bái Đính ở Ninh Bình. Xuất phát từ một thợ đánh giầy, nhờ cơ may mưu mô đầu cơ mỏ đá cùng quan chức địa phương mà doanh nghiệp Xuân Trường được làm nên ăn ra. Cũng muốn phô trương thanh thế, rửa những đồng tiền từ sự làm ăn bất minh cùng quan chức cộng sản mà ngôi chùa Bái Đính được xây dựng hoành tráng với các kỷ lục vang danh thiên hạ. Chính vì vậy nếu chúng ta đã một lần đến chùa Bái Đính sẽ thấy ngay cảnh ăn xin, chặt chém và hết sức bừa bãi chốn linh thiêng. Tuy ngôi chùa được xây dựng rất quy mô, nhưng nó không phải từ những đồng tiền trong sạch của người dân mà nó là những đồng tiền vơ vét của cải của tư bản đỏ và quan chức cộng sản. Chính bởi thế, ở Bái Đính đã không còn ý nghĩa của chốn Phật Môn thực sự.



Cũng là đền chùa, ở khu du lịch Đại Nam, người ta cho xây cung điện thật hoành tráng và đưa cả tượng Hồ Chí Minh vào trong để thờ phụng nhưng thực chất là để kinh doanh khu du lịch. Như vậy rõ ràng đó là những đền chùa liên quan tới các đại gia đỏ hoặc thờ phụng Hồ Chí Minh thì đều được đảng cộng sản tu bổ uy nghi, tráng lệ. Hay nói một cách khác tôn giáo đã bị đảng cộng sản quốc doanh hóa. Và những bằng chứng về việc đàn áp tôn giáo sẽ được trình bày sau đây.

Thứ nhất, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ là một trong những người đã chứng kiến cảnh tượng trong nhà tù cộng sản. Và ông đã mô tả chân thực cuộc sống của nhà tù cộng sản giành cho quân dân cán chính VNCH cũng như những người hoạt động tôn giáo. Chật chội, ngột ngạt hơi người, mùi hôi của mọi người, mọi bệnh riêng của mỗi người, cả tháng không tắm. Cả ngàn người có một giếng nước, kéo một lúc đã cạn nước, nhiều khi có chuột bọ chết thối trong giếng. Ăn uống vào là bị kiết lỵ. Đi cầu vào các dẫy hố đào trên mặt đất...

“Cả trại nhốn nháo về bệnh kiết lỵ. Hầu như không khu nào thoát. Chưa bao giờ buổi sáng lại đông người chờ đi cầu như vậy. Mặt mũi người nào cũng nhăn nhó, mệt mỏi trông thật thảm hại... Thật đau khổ, lúc nào bụng cũng quặn đau, mỗi lần đi cầu són ra một chút, phân ít, mũi máu nhiều. Từ nơi tôi ở ra nhà cầu khá xa. Để tiện việc, tôi không về nhà, ngồi ngay ở căn nhà chiếu Tivi sẵn sàng chạy ra hố cầu khi cần. Không phải mình tôi như vậy mà hàng chục người tay cầm lon nước, ngồi bệt xuống mặt cát. Bệnh của tôi kéo dài cả tuần sau khi uống cả lọ tetracycline do Lan cho. Trong thời gian kỷ luật chúng tôi được xuống sông tắm mỗi hai tuần một lần. Tuy nhiên nhiều khi cán bộ bận hay có việc gì bất thường thì phải chờ lâu tới ba tuần...” (Cuối tầng Địa Ngục - Linh Mục (LM) Nguyễn Hữu Lễ).

Và cùng đó là cảnh thiếu thốn: “Điều quan trọng đối với tôi là cái đống rác! Mỗi lần đi ngang đống rác trước cổng trại là mỗi lần đời tôi lên hương. Hai con mắt hoạt động tích cực để tìm nhặt những thứ cần thiết cho cuộc sống trong buồng như vải rách dùng đại tiện, bọc nylon làm nhiên liệu chất đốt, hoặc may mắn hơn thì cái bàn chải đánh răng cũ hoặc ít giấy bao xi măng làm vở viết chữ Tầu, thứ ngôn ngữ tôi đang cố học...” (Cuối tầng Địa Ngục - LM Nguyễn Hữu Lễ).

Cùng đó là những hành động bị hành hạ cơ thể:

“Tùy theo mức độ nặng nhẹ khác nhau của các hình thức vi phạm nguyên tắc mà tù nhân bị “đại ca” ra hình phạt tương xứng theo luật giang hồ tù. Nếu chỉ để cảnh cáo và áp đảo tinh thần những lính mới để bắt phải đi vào khuôn phép thì chỉ cần sử dụng “chưởng” tức là đánh bằng hòn đá bọc trong cái vớ hoặc “bẻ ngà” là dùng đá cà hoặc đập gẩy hết cả hai hàm răng. Trường hợp nặng hơn thì “lấy cấp pha” tức là móc đôi mắt, hoặc “ xin cặp nạng” nghĩa là cắt gân gót chân. Trường hợp nghiêm trọng thì đối phương sẽ được “cất” có nghĩa là giết chết...” (Cuối tầng Địa Ngục - LM Nguyễn hữu Lễ).


Thiên Nhãn trước mặt tiền Thánh Thất bị đảng CSVN dùng tấm tôn để che khuất

Thứ hai, phần trên là hồi ký của một linh mục, nhưng quý vị có thể thấy Phật Giáo cũng chẳng khá hơn trong một chính sách đàn áp tôn giáo của cộng sản. Quý vị có thể đọc cuốn: “Hồi ký hai sáu năm lưu đày dưới chế độ cộng sản Việt Nam” của Hòa thượng Thích Thiện Minhnhư sau:

“Tại đây, từ việc đánh đập bằng tay chân, bằng gậy gộc, bằng dùi cui, bằng báng súng cho đến cùm, quyện, giam vào phòng giam riêng là điều xảy ra hàng giờ hàng buổi. Trại giam có đủ mọi cán bộ, công an từ Bắc vào Nam, kể cả kháng chiến lâu năm cho đến những tên công an loại mới vào ngành mà dân gian thường gọi là bọn “công an 30/4”. Họ đều có những ngón nghề độc đáo để điều tra, nào là đánh túi bụi, đánh kiểu trên đao dưới búa, còng tay đứng, còng chéo tay sau lưng, còng ngồi đan chéo hai tay. Họ dùng nhục hình để điều tra, bản thân tôi khi giam giữ tại đây, cũng không tránh khỏi những nhục hình này. Hàng ngày hai chân tôi luôn ở trong cùm, bị cùm suốt ngày đêm, suốt tháng quanh năm. Hai chân bị cùm quyện tại chỗ, không thể đứng thẳng được nên dần dần bị tê liệt.”

Cuốn hồi ký như một bằng chứng sống về việc cộng sản đàn áp tôn giáo.

Thứ ba, xin điểm qua một số vụ án đàn áp tôn giáo một cách dã man. Điển hình là một số trường hợp sau:

Vụ án Thái Hà:

Vào lúc 2g30 chiều 3/11/2011, hàng trăm côn đồ hung hãn, dưới sự hỗ trợ của an ninh, cảnh sát các loạt, đồng loạt tấn công nhà thờ Thái Hà. Một số mặc thường phục đã dùng búa trữ sẵn ở Trạm bảo vệ ngay trước cửa Nhà thờ để phá cổng nhà thờ, và đặc biệt là đập hư nát mấy cánh cửa của nhà thờ.

Đêm 16/11/2011 rạng sáng ngày 17/11/2011, chính quyền Hà Nội đã cho đám dân phòng, công an chìm, công an sắc phục tới chặn đường hành hung giáo dân, các vị lãnh đạo tôn giáo và cho xe xúc đất, ủi đất, xe cần trục... tới đào đất, đặt 3 thùng chứa nước loại cực lớn để làm cái mà chúng gọi là “Trạm Xử Lý Nước Thải” chính thức lấy đất của Nhà Dòng Chúa Cứu Thế và Giáo Xứ Thái Hà. Linh mục Chánh Xứ Thái Hà - Giuse Nguyễn Văn Phượng đã phản đối việc chiếm đất này của chính quyền Hà Nội và gởi thơ cầu cứu đi khắp các nơi.

Công luận khắp nơi lên tiếng phản đối thái độ đàn áp tôn giáo của chính quyền Cộng sản Hà Nội, đã hành hung giáo dân và chiếm đoạt tài sản của Nhà Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà.




Đàn áp PGHH:

Cuộc kháng chiến của toàn dân khởi đi trong bầu không khí sôi nổi, phấn khởi vô cùng. Tháng 9/45, hầu như tất cả dân chúng miền Nam đều ủng hộ Việt Minh. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, với chính sách sắt máu như bắt cóc, cho "mò tôm", chặt đầu, móc mắt, cắt lưỡi, mổ bụng, những nạn nhân bị chụp mũ "Việt gian", "phản động", "phản cách mạng", đã tạo ra mộ làn sóng căm phẫn bao trùm đất nước. Cuộc kháng chiến do đó mà bị xẹp lép như trái banh xì hơi. Những người còn sống sót, con cháu của các nạn nhân đi tìm chỗ tỵ nạn, họ buộc lòng phải "về thành" để tránh bị Việt Minh tàn sát lần nữa. Họ đành chịu mang tiếng là "hợp tác với giặc Pháp". Sinh lực kháng chiến tiêu tan ngay, tạo đà cho quân Pháp chiếm lại các tỉnh miền Nam một cách dễ dàng chỉ trong vòng... 4 tháng.

Chỉ trong vòng có 2 tháng trời, giành quyền đại diện dân chúng miền Nam, Việt Minh đã biến tình đoàn kết thành nội thù. Các vụ giết người mờ ám, các vụ khủng bố đẫm máu... đã làm cho dân miền Nam thức tỉnh. Phi nghĩa và làm mất thế đoàn kết ngay khi Việt Minh ra lịnh đàn áp đẫm máu cuộc biểu tình của Phật Giáo Hòa Hảo tại Cần Thơ. Theo lịnh Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ để chống lại tình trạng độc tài của Việt Minh, tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo các vùng lân cận tỉnh Cần Thơ và một số thị dân kéo về biểu tình rầm rộ với tay không và biểu ngữ. Cuộc biểu tình có xin phép Chủ tịch Ủy ban Hành chánh là ông Trần Văn Khéo. Sáng sớm ngày 8/9/45, khi đoàn biểu tình với một số "bảo an" với tầm vong vạt nhọn thì làm sao chống lại với súng đạn!

Trước đó, Việt Minh đã mời đại diện của Phật Giáo Hòa Hảo ở Cần Thơ là các ông Huỳnh Thạnh Mậu (bào đệ Đức Thầy), Nguyễn Xuân Thiếp (anh họ nhà văn Nguyễn Hiến Lê) vàTrần Văn Hoành (con trai ông Năm Lửa) đến thương thuyết nhưng thất bại. Nhiều người tham dự cuộc biểu tình này chỉ có tay không với bình nước uống, vừa từ dưới ghe cặp bến, đã bị tự vệ của Việt Minh bắn chết ngay tại bờ sông. Trong vụ thảm sát này, ông Hoàng Quốc Kỳ, một người kháng chiến tập kết về Bắc, gặp lại bạn cũ, là ngươi đã xả súng bắn vào nhóm biểu tình ấy, kể lại như sau:

"Nguyễn Văn Nghệ, một tay súng tiểu liên đầu đàn của Vệ quốc đoàn miền Tây Nam Bộ (CS), kể lại trận "tắm máu đó ": Tụi Hòa Hảo gan cùng mình! Lớp này ngả xuống, lớp khác tiến lên, cả đàn bà con nít cũng vậy. Bóp cò đến rung cả tay, máu loang đỏ hết cả mặt đường mà chúng nó vẫn nhào vô họng súng. Chiến sĩ ta đã tản thần nhưng lịnh bắt phải bắn tiếp"Đàn áp xong, Việt Minh dùng xe có loa phóng thanh chạy khắp đường phố loan tin: Hòa Hảo dùng ghe vượt sông Cần Thơ, đổ bộ vào châu thành, bị "Vệ quốc đoàn" đẩy lui."

Tội ác của Việt Minh đối với Cao Đài:

Tiêu diệt tôn giáo, đảng phái là chủ trương của người CS ngay khi họ nắm được chính quyền ở Nam Bộ bằng cái "Lâm Ủy Hành Chánh". Nếu Trần Văn Giàu đã gieo tang tóc cho Nam Bộ đang lâm chiến bao nhiêu, thì tội ác của Tướng Nguyễn Bình đối với tôn giáo, đảng phái cũng tày trời bấy nhiêu.

Thủ đoạn của Việt Minh là mua chuộc, lôi kéo về phe họ, phục vụ quyền lợi của họ, làm viên gạch lót đường, làm con chốt hy sinh. Ai ngoan ngoãn thì lợi dụng có giai đoạn, sau đó tìm cách ám sát, gọi là "tử trận", "hy sinh"... Biết rõ âm mưu này, Cao Đài bất hợp tác, bị Việt Minh đánh phá, phải kéo về Tây Ninh để khỏi bị tiêu diệt. Thất bại, Việt Minh lập một kế hoạch lừa bịp mới: lập nhóm Cao Đai ly khai ở Bạc Liêu, chiêu dụ họ đứng về "phe kháng chiến". Việc chống xâm lăng là một nghĩa vụ của người dân, một tín đồ, nhưng phục vụ riêng cho quyền lợi của CS thì tôn giáo nào cũng từ chối. Phái Cao Đài Minh Chơn của ông Cao Triều Phát vàTrần Đạo Quang ở Bạc Liêu đã bị lừa vào cái bẩy sập đó.

Cao Triều là một dòng họ lớn, nhiều người là đại điền chủ, có con cái ăn học bên Tây. Cao Triều Phát là một trong những cự phú xứ "công tử coi tiền như rác". Giàu có lớn, Cao Triều Phát là người có tâm đạo, làm việc nghĩa, tính tình hiền lành. Từ khi biết mình bị lừa vào hang cọp, ông âm thầm chịu đựng, đóng trọn vai trò lừa bịp do CS dàn dựng. Từ khi khai đạo tại Tây Ninh, Cao Đài lần lượt chia nhiều hệ phái: Cao Đài Tây Ninh, Cao Đài Bến Tre của Lê Kinh Ty, Nguyễn Ngọc Tường, và Cao Đài Minh Chơn Hậu Giang của ông Cao Triều Phát và chưởng pháp Trần Đạo Quang.

Năm 1932, Thánh thất Cao Đài Minh Chơn đặt tại Giồng Bướm, làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu, lấy tên là Thánh thất Ngọc Minh. Rùn ép, đe dọa, Việt Minh dùng thủ đoạn bắt ông Cao Triều Phát làm bình phong để có danh nghĩa cho họ lập "Đại Hội Liên Tôn Quốc Doanh". Trước đó, với sự dàn dựng của Việt Minh, "Cao Đài Cứu Quốc Họp Nhứt 12 Chi Phái" để lôi kéo tín đồ ủng hộ kháng chiến do họ lãnh đạo một giai đoạn khá ly kỳ được dân chúng Bạc Liêu thường nhắc tới là việc CS dùng thủ đoạn moi tiền ông Cao Triều Phát một cách thô bỉ. Người miền Tây còn nhớ việc này rành rành như sau (Theo thư nhà văn An Khê Nguyễn Bính Thinh gởi cho tác giả ngày 2/2/94):

"...Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến, có một lá thơ của "bác Hồ" gởi Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam Bộ, trong đó nhắc tổ chức trao chiếc áo và thư "của Bác" cho ông Cao Triều Phát. Đó là chiếc áo lụa, do các em thiếu nhi Hà Đông tặng khi bác Hồ còn ở Hà Nội. Trong "tuần lễ vàng", Việt Minh lại đem chiếc áo ấy bán đấu giá, buộc ông Cao Triều Phát phải mua với giá 50 vạn đồng (50,000 đồng) 1 chiếc áo lụa nhàu nát như miếng giẻ rách.Từ đó, ông Cao Triều Phát đã lọt vào quỹ đạo của CS, sẵn sàng làm bù nhìn để Cao Đài mặc tình sai khiến đóng trò."

Thứ tư, xin gửi đến quý vị một số trường hợp đàn áp tôn giáo gần đây nhất xảy ra trong tất cả các tôn giáo tại Việt Nam để quý vị thấy những hành động của đảng cộng sản là không thể chấp nhận được.










Những thương phế binh VNCH nhận quà ở chùa Liên Trì bị đàn áp








An Giang: Hàng trăm CA đàn áp dã man tín đồ PGHH tại chùa Quang Minh tự

Bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý: 







Công an cộng sản bịt miệng cha Lý.

Thứ năm, sự việc tỉnh Nghệ An dùng quân đội đàn áp tôn giáo đẫm máu tại Con Cuông năm 2012 cũng là một bằng chứng rõ nét cho thấy nhà cầm quyền cộng sản rất thiếu thiện chí đối với tôn giáo thuần túy. Theo bài viết trên Nữ Vương Công Lý cho biết:

"Sáng 1/7/2012, tại Giáo điểm Con Cuông, linh mục J.B Nguyễn Đình Thục tới dâng Thánh lễ Chúa nhật cho giáo dân như thường lệ đã bị một nhóm côn đồ chặn đánh dã man. Khi giáo dân nghe tin đến nơi thì hàng loạt côn đồ được nhà cầm quyền Nghệ An huy động đã đánh đập các giáo dân này một cách man rợ và tàn bạo. Nhiều giáo dân đã bị tấn công trọng thương và nguy cấp đến tính mạng. Đặc biệt nguy hiểm đến mạng sống là chị Maria Ngô Thị Thanh bị đánh vỡ hộp sọ đã phải chuyển đi bệnh viện Việt Đức, Hà Nội... Nghiêm trọng hơn, khi giáo dân không chịu bỏ dở Thánh lễ, nhà cầm quyền Nghệ An đã huy động quân đội thuộc trung đoàn 335 trang bị đầy đủ súng ống và các loại vũ khí đến đàn áp giáo dân tại hiện trường.Công an, côn đồ đã đánh đập, giáo dân, đập phá nhà nguyện và đặc biệt là đã đập nát tượng Đức Mẹ Maria...”

).


Công an đánh giáo dân.





Quân đội, công an kết hợp xã hội đen đàn áp giáo dân 


Tượng Đức Mẹ bị đập nát - Sự xúc phạm nghiêm trọng 
đến Giáo hội Công Giáo Việt Nam và Hoàn Vũ

Thứ sáu, mới đây Nhà cầm quyền xúi dục chức sắc quốc doanh tấn công thánh thất Cao Đài Long Bình, Gò Công Tây. Xin bạn đọc theo dõi bài viết sau đây trên website của Dòng Chúa Cứu Thế. Theo lời kể của Ngài chánh trị sự Ngọc Diệp cho hay: 

“Nhiều thánh thất đã bị lấy đi, riêng thánh thất này đã giữ được mấy năm nay nên chúng nó dùng thủ đoạn này để lấy thánh thất. Chúng nó muốn chúng tôi đi theo chủ quản quốc doanh để dễ cai trị nên không cho chúng tôi đi theo đạo Cao Đài thuần túy.”

Ngài chánh trị sự Ngọc Diệp cho biết thêm: 

“Có 6 người bị bắt trong đó có Chánh trị sự Lê Văn Ngọc Diệp và 5 đồng đạo.”

Những người Cao Đài nhân danh nhà nước đã tụ tập trước của thánh thất Cao Đài Lòng Bình, huyện Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang, ném đá vào thánh thức làm đổ máu nhiều đồng đạo đang cầu nguyện bên trong, và dùng cưa sắc cưa cổng thánh thất.


).

Thứ bảy, ngay trước khi hoàn thành bài viết này thì nhà nước cộng sản tiếp tục cho thấy bản chất côn đồ và vi phạm tự do tôn giáo một cách nghiêm trọng:

"Khoảng 9h sáng nay ngày 31/7/2013, nhiều bà con dân oan từ các tỉnh miền Tây và miền Đông Nam Bộ đã đi đến nhà thờ Đức Bà Sài Gòn để cầu nguyện, mong đòi được nhà đất. Họ là những dân oan bị cướp nhà đất và tham gia khiếu kiện hàng chục năm nay, nhưng chính quyền địa phương không giải quyết và làm ngơ với họ.Khi đang cầu nguyện tại tượng đài Đức Mẹ, thì họ bị công an, an ninh, thanh tra xây dựng và thanh niên tình nguyện lôi xệch lên xe. Những người ngồi xuống không chấp hành thì bị đánh đập dã man và bị giật điện thoại di động. Hiện có vài người đang cấp cứu ở bệnh viện trong đó. Cô Nguyễn Ngọc Hoa dân oan tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu bị công an đánh đập dã man nhất." 


).


Công an, côn đồ bao vây dân oan ở nhà thờ Đức Bà.


Công an đánh người thế này đây!

Đây là nguyên nhân: 

Chính bởi khởi nguồn là một chủ nghĩa vô thần và đứng đầu đảng là những kẻ coi thường đạo nghĩa của tôn giáo nên cho đến hôm nay, đảng cộng sản vẫn tiếp tục con đường đàn áp tàn bạo tôn giáo của mình. Hàng loạt các vụ cướp đất của nhà thờ Thái Hà, đàn áp, bỏ tù cha Nguyễn Hữu Lễ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, đánh đập Pháp Luân Công và đập bỏ Tu viện Bát Nhãđã cho thấy bản chất độc tài, độc ác của đảng cộng sản. Đảng cộng sản vốn sống trong sợ hãi vì đã làm nhiều điều ác nên không ngần ngại đàn áp tôn giáo để khỏa lấp đi những tội lỗi của mình. Và nó xuất phát từ chủ trương cũng như bản chất của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam.

Thứ nhất, Hồ Chí Minh hết sức coi thường các vị Thánh nhân đã anh hùng giải phóng dân tộc và tự phụ mình đứng ngang hàng với họ. Khoảng trước năm 1950, trong buổi viếng thăm đền Kiếp Bạc thờ Đức Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Hồ có làm một bài thơ Đường nhan đề“Viếng Đền Kiếp Bạc”. Bài thơ như sau:

Vốn tay hào kiệt, vốn anh hùng
Tôi Bác cùng chung nợ kiếm cung
Bác thắng quân Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt năm châu đến đại đồng
Bác có linh thiêng cười một tiếng
Mừng tôi cách mạng sắp thành công

(trích Nguyệt San Bất Khuất, số 2 tháng 4 năm 1990, trang 47).

Thứ hai, ngoài việc hỗn xược với tiền nhân Hồ còn “Cộng sản hóa” cả tôn giáo. Đó là một điều cấm kỵ và hết sức ngược đời. Vì tôn giáo luôn dạy con người hướng thiện, phi chính trị và không dạy “Đấu tranh giai cấp” như cộng sản.Nhân kỷ niệm 118 năm ngày của ông Hồ (năm 2008), Nhà xuất bản Thanh Niên cho xuất bản cuốn sách "Hồ Chí Minh- Cứu Tinh Dân Tộc Việt". Cuốn sách trong trang 253-254 trích cuộc nói chuyện của ông Hồ với giáo dân ở Vạn Phúc - Hà Đông có câu nói của ông ta với bà con giáo dân: “Nếu chúa còn sống đến bây giờ thì chúa cũng làm cộng sản”.



)





Thứ ba, ngay kể cả với Phật Giáo chính thống (không phải Phật giáo quốc doanh như hiện nay) thì Đảng cộng sản mà đứng đầu là Hồ Chí Minh cũng phỉ báng và coi thường. Trong sách của Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, khoa Tâm Lý Học, trang 46 đoạn nói về Đức, lời Hồ Chí Minh như sau: “Có đức mà không có tài như ông Bụt (Phật), thì không có hại gì cho xã hội, nhưng cũng chẳng có ích lợi gì cho xã hội”. 

Một sự coi thường Phật giáo đến tệ hại. Hồ Chí Minh dám coi thường cả Chúa rồi đến bây giờ là Phật thì thật là không thể có tình dân tộc ở trong tư tưởng của ông ta.

Thứ tư, xét về nguồn cơn của chủ thuyết Mác - Lê Nin chúng ta cũng thấy chủ trương rõ nét đó là vô thần và không coi trọng tôn giáo. Chính vì vậy việc đàn áp tôn giáo cũng không có gì là lạ. Đọc tài liệu “Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin/P3.VIII.3” từ tủ sách của đảng cộng sản Việt Nam có đoạn:

“Để khắc phục mặt tiêu cực của tôn giáo, trước hết phải không ngừng phát triển khoa học - công nghệ. Trang bị thế giới quan của chủ nghĩa vô thần khoa học cho nhân dân, nâng cao đời sống vật chất và văn hóa tinh thần cho nhân dân. Phải khắc phục những tiêu cực của tôn giáo bởi vì chủ nghĩa Mác- Lênin và hệ tư tưởng tôn giáo có sự khác nhau cơ bản về thế giới quan, nhân sinh quan và con đường mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân.”


)

Bỏ qua những mỹ từ “lo hạnh phúc cho nhân dân” để mị dân thì đảng cộng sản đã chỉ trương bắt nhân dân phải vô thần và coi tôn giáo là “tiêu cực”. Trong khi đó tôn giáo chính thống đều dạy con người lương thiện bất kể đó là Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài... Như vậy không có gì là lạ về sự kiện đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền cộng sản từ trước đến nay.

Thứ năm, chủ Nghĩa Mác - Lê Nin chủ trương về một xã hội không gia đình, không nhà nước, không tôn giáo. Cái xã hội mà ở đó con người được tự do tuyệt đối, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu mà Mác đã tưởng tượng ra. Cái chủ nghĩa cộng sản tuyệt đối đó của Mác chưa ai được hưởng và được thấy cả. Nhưng hậu quả của những người theo chủ nghĩa Mác thì thật kinh khủng. Đặc biệt là đối với tôn giáo, chủ nghĩa Mác Lênin là học thuyết vô thần vì vậy những người cộng sản luôn coi các tôn giáo là kẻ thù, các đền miếu là mê tín dị đoan. Vì vậy họ luôn tìm mọi cách để phá hoại các tôn giáo, các đền miếu và truyền thống thờ cúng tổ tiên ông bà của dân tộc ta. Đặc biệt đây cũng chính là chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam.

Trên website của sở nội vụ tỉnh Quảng Bình có bài viết chỉ rõ đảng cộng sản đã áp đặt tư tưởng chính trị và bắt tôn giáo phải học tập tư tưởng của cộng sản:

“Công tác tôn giáo là công tác vận động quần chúng”, “Công tác tôn giáo là nhiệm vụ của cả hệ thống chính trị”; từ đó xã tập trung lãnh đạo, chỉ đạo các đơn vị thôn, bản, các tổ chức đoàn thể đẩy mạnh công tác tuyên truyền, quán triệt các chủ trương, nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước như Nghị quyết số 24-NQ/TƯ ngày 16 tháng 10 năm 1990 của Bộ Chính trị về công tác tôn giáo trong tình hình mới; Nghị quyết số 25-NQ/TƯ ngày 12 tháng 3 năm 2003 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ bảy, khóa IX về công tác tôn giáo; Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo và gần đây nhất là Nghị định 92/2012/NĐ-CP ngày 08/11/2012 của Chính phủ quy định chi tiết và biện pháp thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo...”


).

Trên thực tế tôn giáo phi chính trị, cũng phi đảng phái. Việc cưỡng bách là chủ trương theo những quyết định, nghị quyết liệt kê cho thấy đó chính là chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam.

Kết luận 

Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn nói với dư luận quốc tế là nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Nhưng tất cả những bằng chứng đã cho lời nói của nhà cầm quyền CSVN là sự dối trá, lừa gạt dư luận quốc tế, cũng như lừa dối nhân dân Việt Nam. Những ngôi chùa to, những bức tượng lớn không nói lên sự thật về sự đàn áp tôn giáo ở Việt Nam. Bởi vì những ngôi chùa, những bức tượng đó gắn liền với quyền lợi tuyên truyền và mục đích cá nhân của đảng, hay nói đúng hơn là tôn giáo quốc doanh. Còn đại bộ phận những tôn giáo nào không theo sự tuyên truyền của đảng thì đều nhận được sự đàn áp như nhau. Đã đến lúc những việc làm phi nhân tính, phi đạo nghĩa của đảng cộng sản phải bị lên án. Bởi vì tôn giáo là phục vụ nhân sinh con người, tôn giáo không thể là quốc doanh phục vụ cho những kẻ độc tài bán nước hại dân như đảng cộng sản Việt Nam.

Đàn áp tôn giáo không từ bất kỳ tôn giáo nào nếu không thuần phục chính quyền hoặc cảm thấy tôn giáo đó có những hoạt động có thể gây bất lợi đe dọa đến quyền lực và vị trí lãnh đạo hoặc đụng chạm đến lợi ích cá nhân lãnh đạo đảng và chính quyền các cấp, các nhóm lợi ích từ Trung ương đến địa phương đó là mục tiêu chính trị của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay. Đặc biệt Việt nam ngày nay đang trong tình trạng xã hội rối bời vì tệ nạn tham nhũng lan tràn đất nước chao đảo với sự đe dọa và gây hấn từ kẻ thù xâm lược Trung Quốc mà người dân thì ngày càng mất niềm tin nghiêm trọng nơi nhà cầm quyền bán nước.

Trước việc các tôn giáo vận dụng lý lẽ và các luật lệ được quy định hợp pháp theo luật pháp và Hiến pháp Nhà nước hiện hành nhằm lên tiếng bênh vực và đòi lại sự công bằng cho người dân và trước áp lực ngày càng nặng nề hơn từ Cộng đồng Quốc tế, Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trở nên tinh vi hơn, gian manh và quỷ quyệt hơn nữa trong các hoạt động đàn áp và khống chế các tôn giáo bằng cách không trực tiếp nhúng tay vào mà sử dụng các Tôn giáo quốc doanh (Tôn giáo được Nhà nước thành lập dưới sự giám sát và điều hành của Ủy Ban Mặt Trận Tổ quốc Việt Nam) can thiệp một cách trắng trợn hoặc dùng lực lượng côn đồ thực chất là công an trá hình, xã hội đen để tấn công các tôn giáo chân chính vốn không chịu cúi đầu thuần phục nhà cầm quyền cộng sản hết sức dã man và man rợ. Chính vì vậy không còn cách này khác chúng ta cùng phải vạch mặt và lên án những hành động đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền cộng sản. Đó chính là biện pháp tốt nhất để Liên Hợp Quốc và các tổ chức nhân quyền nhận ra bộ mặt thật của nhà cầm quyền cộng sản. Và cũng cho người dân Việt Nam thấy những tội ác, bộ mặt thật của nhà cầm quyền cộng sản vô thần.


10/8/2013





  

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link