Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, March 17, 2014

Các bức ảnh đầu tiên của người Pháp ở Việt Nam


Các bc nh đu tiên ca người Pháp Vit Nam

Sĩ phu Bắc kỳ (Lettrés annamites) ảnh của bác sĩ quân y Charles-Édouard Hocquard. Tonkin
 1883-1886. Nguồn : Thư viện Quốc gia Pháp (Bibliothèque Nationale de France)
Sĩ phu Bắc kỳ (Lettrés annamites) ảnh của bác sĩ quân y Charles-Édouard Hocquard. Tonkin 1883-1886. Nguồn : Thư viện Quốc gia Pháp (Bibliothèque Nationale de France)

K t ngày 20 tháng Ba cho đến 20 tháng Năm năm 2014, Vin Lưu tr Quc Gia (Archives Nationales) t chc cuc trin lãm vi ta đ ‘‘Quan h Vit-Pháp qua bn thế k’’. Sau khi được trưng bày Hà Ni và Sài Gòn, nay cuc trin lãm được đưa sang Paris, trong khuôn kh chương trình Năm Vit Nam ti Pháp.

Cuc trin lãm min phí ca Vin Lưu tr Quc Gia Pháp vi s bo tr ca Vin hàn lâm Khoa hc Hi ngoi Pháp gm hai phn : phn đu là các đon video thu hình t nhng tm panneaux tng được trưng bày Ni và Vin bo tàng M thut Sài Gòn. Phn th nhì có th được xem như b sung cho phn đu, gm 150 bc nh chp ca nhng người Pháp tng đt chân đến Vit Nam vào thế k XIX.

Các nhà ‘‘nhiếp nh’’ Pháp, tiêu biu nht là Emile Gsell (1838-1879), Gustave Ernest Trumelet-Faber (1852-1916), Charles-Edouard Hocquard (1853-1911), Aurélien Pestel (1855-1897), Firmin-André Salles (1860-1929), Pierre Dieulefils (1862-1937) … đã thu vào ng kính nhng hình nh v Vit Nam dưới nhiu góc đ : danh lam thng cnh, nếp sng sinh hot, văn hóa xã hi, đt nước con người.

Ch Loan de Fontbrune là chuyên gia đc trách vic t chc và điu hành cuc trin lãm ti Paris. Ch đã tng làm vic vi hai vin bo tàng châu Á ni tiếng ca Paris là bo tàng Guimet và bo tàng Cernuschi. Ln này, ch có nhim v tuyn la 150 tm nh chp trong s hàng ngàn bc nh đu tiên mà người Pháp đã thc hin ti Vit Nam. Ch Loan de Fontbrune là khách mi ca chương trình văn hóa hàng tun ca ban Vit ng RFI.
***
Các thông tin liên quan đến các cuc trin lãm :
‘‘Quan h Vit-Pháp qua bn thế k’’ : Centre d’accueil et de recherche des Archives nationales - CARAN, 11 rue des Quatre-Fils 75003 Paris, t 20/03 đến 20/05/2014. Vào ca min phí t 10 gi đến 17gi 30, ngoi tr th By và Ch Nht.

Trin lãm "Objectif Vietnam", nh chp Vit Nam vào thế k XX ca trường Vin Đông Bác C ti vin bo tàng Cernuschi, 7 avenue Velasquez 75008 Paris,  t 14/03 đến 29/06/2014 
Hi tho quc tế "De l'Indochine coloniale au viet Nam actuel" (T thuc đa Đông Dương đến Vit Nam hin thi) vi s tham gia ca các trường đi hc Paris IV, Lyon III và di hc Nantes, t 20/03 đến 22/03/2014.



Vit Nam gia ý thc h và ch nghĩa quc gia

image
Tuần hành tưởng niệm 40 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm tại vườn hoa Lý Thái Tổ, Hà Nội, tháng 1 năm 2014.
Trong bài “Trận chiến chính trong thế kỷ 21”, tôi nêu lên một số luận điểm của các học giả Tây phương: Tất cả đều cho yếu tố chính làm phân hóa thế giới và dẫn đến các cuộc chiến tranh, lạnh hay nóng, khốc liệt trong thế kỷ 20 đã thuộc về dĩ vãng là ý thức hệ. Rộng hơn cả chính trị, trong toàn bộ lãnh vực nghiên cứu nhân văn hay khoa học xã hội hiện nay, hầu như không ai nhắc đến ý thức hệ nữa. 

Trước, các lý thuyết gia cho ý thức hệ là một thứ đại tự sự hoặc siêu tự sự (grand narrative / metanarrative) và thời đại của các siêu tự sự ấy đã qua và được thay thế bằng các tiểu tự sự. Sau, nhiều người cho cả lý thuyết nói chung, vốn là kết tinh của các siêu tự sự ấy cũng mất dần sức quyến rũ: Nhiều người gọi thời đại chúng ta đang sống hiện nay là thời đại hậu-lý thuyết (posttheory).

Ở đây, Việt  Nam  là một ngoại lệ. Trên các diễn đàn chính thức và chính thống ở trong nước, giới lãnh đạo Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định là mâu thuẫn chính hiện nay vẫn là mâu thuẫn giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, là Việt Nam và Trung Quốc vẫn là hai nước đồng chí anh em trong khối xã hội chủ nghĩa, là Việt Nam vẫn cương quyết đi theo con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa, dù, theo lời thú nhận của Nguyễn Phú Trọng gần đây, có khi đến tận cuối thế kỷ 21, vẫn chưa thực hiện được!

image
Những quan niệm như vậy không những lạc hậu mà còn là một ảo tưởng, một ảo tưởng lạc hậu của những kẻ lú. Trên blog này, ở một số bài, tôi có nhắc đến một ý kiến của Benedict Anderson, trong cuốn Imagined Communities: Reflections on the Origin and Spread of Nationalism (1983): Ông cho, với cuộc chiến tranh giữa Việt Nam và Campuchia năm 1978 và chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc năm 1979, chủ nghĩa quốc gia đã thay thế vai trò của ý thức hệ chính trị trong việc quyết định các quan hệ quốc tế giữa nước này và nước khác.

Việc thay thế ấy càng hiển nhiên hơn nữa sau năm 1991, khi hệ thống xã hội chủ nghĩa bị sụp đổ hoàn toàn ở Liên Xô và Đông Âu. Từ đó, chính chủ nghĩa quốc gia chứ không phải là ý thức hệ chi phối (a) toàn bộ các quyết định tách rời hay gộp chung các biên giới chung quanh mỗi nước; (b) xác định ai là công dân và ai không phải là công dân; (c) khẳng định ngôn ngữ nào là ngôn ngữ quốc gia; và cuối cùng, (d), khẳng định các quyền dành cho người dân thiểu số. Tất cả các cuộc chiến tranh và xung đột ở Trung Âu và Đông Âu sau năm 1991 đều gắn liền với chủ nghĩa quốc gia.
image 
Ở châu Á, văn hóa hay văn minh - nói theo chữ của Samuel P. Huntington - cũng không phải là yếu tố gây đoàn kết hay chia rẽ trên bàn cờ chính trị khu vực. Những tranh chấp về lãnh thổ, đặc biệt là lãnh hải giữa Trung Quốc với Việt Nam, Hàn Quốc và Nhật Bản, hay ngay cả với Philippines thời gian gần đây là một minh chứng: Trên lý thuyết, theo cách phân chia của Huntington trong cuốn The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order, Trung Quốc, Hàn Quốc và Việt Nam đều có chung một nền văn minh, nền văn minh dựa trên Khổng giáo. Giữa Trung Quốc và Nhật Bản cũng có rất nhiều điểm chung. Ngay cả giữa Trung Quốc và Philippines, nhữngđiểm chung cũng không ít: Mặc dù Philippines chịu nhiều ảnh hưởng của Tây phương, từ Tây Ban Nha đến Mỹ, ở đó Thiên Chúa giáo đóng vai trò chủ đạo, nhưng vốn là một quốc gia đa sắc tộc, một phần không nhỏ của Philippines có gốc rễ từ Trung Hoa và cùng với họ, ảnh hưởng của Khổng giáo. 

Vậy mà họ vẫn hục hặc với nhau. Ấn Độ và  Pakistan  cùng chia sẻ với nhau, hoặc toàn bộ hoặc một phần, văn minh Hồi giáo, nhưng họ vẫn đánh nhau.

Có thể nói, ở châu Á, đặc biệt ở Đông Á và Đông Nam Á, trong khi vai trò của ý thức hệ đã thuộc về quá khứ, vai trò của “văn minh” vẫn chưa nổi lên và chưa có ý nghĩa gì đáng kể, mối quan hệ quốc tế giữa các nước vẫn bị chi phối một cách mạnh mẽ bởi tinh thần quốc gia: Nước nào cũng muốn khẳng định bản sắc của mình dựa trên lịch sử và nước nào cũng nhắm đến mục tiêu có lợi cho chính mình; ở nước nào chính phủ cũng giương cao ngọn cờ quốc gia chủ nghĩa để tập hợp quần chúng và tạo thành sức mạnh.

Chỉ có ở Việt  Nam  là khác.
image
Trong hơn một thập niên vừa qua, không phải chính phủ mà là những người đối lập hoặc độc lập với chính phủ mới là những kẻ hô to khẩu hiệu quốc gia nhiều nhất. Không phải chính phủ mà là những người ly khai hay các nhà báo và các blogger bị chính phủ cấm đoán hay trấn áp mới là những người hay bàn đến vấn đề độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nhất. Không phải chính phủ mà những người dân thấp cổ bé miệng đứng ra tổ chức các cuộc xuống đường biểu tình để, nhân danh chủ nghĩa quốc gia, chống lại âm mưu bành trướng của Trung Quốc.

Nói một cách tóm tắt, ở Việt Nam hiện nay, có hai xu hướng đối lập nhau: nhà cầm quyền thì đề cao ý thức hệ, tiếp tục nhìn thế giới qua lăng kính ý thức hệ xưa cũ, trong khi đó, dân chúng, hoặc ít nhất một bộ phận càng lúc càng lớn của dân chúng, lại đề cao chủ nghĩa quốc gia, xem chủ nghĩa quốc gia như một lý tưởng để tranh đấu, trước hết, chống lại chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc.

image
Tính chất đối lập ấy có thể được nhìn thấy rõ qua các cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong gần một thập niên vừa qua: Trong khi dân chúng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc thì công an, theo lệnh của nhà nước, lại trấn áp một cách tàn bạo. Không những trấn áp trong các cuộc biểu tình với những dùi cui, cùi chõ và đế giày mà còn trấn áp sau các cuộc biểu tình với những sự vu khống và những bản án thô bỉ căn cứ vào tội danh “trốn thuế” hay “hai cái bao cao su đã qua sử dụng”.

Tại sao nhà cầm quyền Việt  Nam  lại cứ khăng khăng bám víu vào cái ý thức hệ cũ kỹ như vậy để nhắm mắt trước nguy cơ lấn chiếm của Trung Quốc và sẵn sàng đạp vào mặt dân chúng như vậy?

Lý do tương đối dễ hiểu: Họ sợ Trung Quốc hơn sợ dân.
image
Một số nhà báo nhiệt tình ở trong nước hy vọng một ngày nào đó họ có thể làm thức tỉnh giới lãnh đạo để giới lãnh đạo nhận thức được tính chất trầm trọng của nguy cơ bị Hán hóa, từ đó, biết sử dụng ngọn cờ quốc gia chủ nghĩa để đoàn kết mọi người, hình thành một trận tuyến chung bảo vệ độc lập và chủ quyền quốc gia.

Tôi không tin và cũng không mong chuyện ấy xảy ra sớm. Tôi biết nhà cầm quyền Việt  Nam  hiện nay sẽ không bao giờ công khai lên tiếng chống Trung Quốc cho đến khi nào họ đối diện với nguy cơ bị dân chúng Việt  Nam  lật đổ. Tất cả các nhà độc tài đều biết cách sử dụng chiến tranh, nhất là chiến tranh chống ngoại xâm, dù một cách vờ vĩnh, để đoàn kết dân chúng và để có cớ trấn áp những người đối lập một cách có… chính nghĩa (nhân danh an ninh quốc gia!)
image
Trong tương lai, khi nhà cầm quyền Việt  Nam  mạnh bạo lên tiếng chống Trung Quốc, tôi không biết họ có chống được hay không; tôi chỉ biết chắc một điều: Họa độc tài sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa.




Nguyễn Hưng Quốc



Song Chi – Chuyện một chiếc máy bay mất tích và sinh mạng con người ở VN!

Posted on 13/03/2014by minhhieu90

Báo chí trong nước và quc tế my ngày nay liên tc đưa tin v v mt tích bí n ca chiếc máy bay Boeing 777-200 s hiu MH370 ca hãng hàng không Malaysia Airlines, ct cánh ri Kuala Lumpur vào lúc 0h41 ngày 8.3 (gi đa phương) và d kiến ti Bc Kinh khong 6h30 cùng ngày. Mt cuc tìm kiếm quy mô vi đ loi máy bay, tàu cu h ca 10 quc gia khác nhau được trin khai, nhưng cho đến hôm nay vn chưa tìm ra nguyên nhân cũng như bt c du hiu nào ca chiếc máy bay mt tích.
Trong v này, nhà nước VN đã t ra rt tích cc. VN huy đng 10 máy bay các loi, 8 tàu hi quân, cnh sát bin, kim ngư, chưa k trc thăng, thy phi cơ…, vi s tham gia ca các b phn khác nhau t lc lượng hi quân, Quân chng Phòng không-Không quân, Cc Hàng không VN, Văn phòng y ban Quc gia tìm kiếm cu nn, lc lượng QĐND Vit Nam…, s có mt ca hàng chc ông tướng tá, th trưởng, chun đô đc, chính y…, lp S ch huy trc tiếp ch đo cuc tìm kiếm ngay ti Phú Quc v.v…
Vn biết VN phi có trách nhim chia s vic tìm kiếm vi các nước láng ging, nht là khi chiếc máy bay được cho là đã mt tích trong không phn, hi phn VN. Vn biết trước nhng s vic như thế này, mi hành đng tích cc hay không ca VN đu có nước khác nhìn vào. Nhưng là người VN, chng kiến s nhit tình, không tiếc công tiếc sc, huy đng lc lượng ti đa ca nhà cm quyn trong chuyn này, ri nhìn li mi đây, ngày 8.3, mt tàu cá ca ngư dân VN li b “tàu l” (hai ch “tàu l” hèn h quen dùng) tn công, khng chế, cướp tài sn vì không được bt c lc lượng nào bo v khi ra khơi mà chnh lòng.
Và đây không phi ln đu tiên. T nhiu năm qua, khi s tranh chp bin, đo gia TQ và các nước láng ging, đáng nói nht là VN, tr nên căng thng, khi TQ ngày càng hung hăng trên bin Đông, thì vic ngư dân VN b tàu TQ rượt đui, bn hng tàu, cướp ngư c, hi sn, b đánh đp, b bt cóc đòi tin chuc…cũng thường xuyên din ra.
Phi nói thng, TQ trong li nói thì như mt ông ch ln, t cho vùng bin này là hoàn toàn thuc v h, còn khi đng đ trên bin, đi vi nhng ngư dân Vit tay không tt st, h đã hành x như mt bn cướp bin!
Trong tt c nhng ln như vy, có my khi ngư dân được các lc lượng hi quân, cnh sát bin, tàu chiến VN h tr, hoc cu h? Hay như bài báo trên Thanh Niên “Ngư dân phi t thuê tàu đi cu nn?”. Hay khi chuyn xy ra, ngư dân mt mt phi gánh chu tn tht nng n, n nn chng cht, mt khác, c vic báo cáo, cu cu lên các cp chính quyn, nhưng mi chuyn vn c đ đó, ri ln sau ngư dân li tiếp tc ra khơi trong tâm trng bt an, s hãi?
Nhng câu chuyn v ngư dân VN ch là mt trong vô s ví d cho thy nhà cm quyn không thc s biết quý trng con người, quý trng sinh mng nhân dân. Hàng ngày hàng gi, trên khp mi lĩnh vc, mi min đt nước, chúng ta đu có th nghe, xem, đc, hoc tn mt chng kiến, hoc t tri nghim ca chính bn thân, v tình trng tính mng người VN đang b r rúng như thếo.
Nếu nói đến tai nn máy bay, s tn tht v sinh mng thường rt ln vì trên mi chuyến bay thường có vài trăm hành khách tr lên chưa k phi hành đoàn, và khi xy ra chuyn gì, vic có người sng sót rt hy hu. Nhưng c th so sánh vi tai nn giao thông đường b VN, mi năm có bao nhiêu người chết? Con s dao đng t 10,000-13,000 người. Tht kinh khng! Trong đó ngoài nguyên nhân ch quan do ý thc chp hành lut l giao thông ca người dân còn kém, đi sai lut, phóng nhanh phóng u, có bao nhiêu phn trăm do nhng nguyên nhân bên ngoài như mt đ xe c giao thông trên đường quá đông, cht lượng đường xá quá t hi v.v…?
Vy nhưng nhà nước đã làm gì đ gim thiu tai nn giao thông trong nhng năm qua?
Các thành ph ln nht nước như Hà Ni, Sài Gòn vi dân s t 5,6-10 triu người mà vn c xe gn máy chy lon x trên đường, bao nhiêu năm ri vn không phát trin ni h thng giao thông công cng hin đi vi metro, xe đin…Đi đường dài thì hàng không và đường b là ch yếu, mt vic nhà nước có th làm được trong kh năng là m rng kh đường ray, nâng cp xe la đ gim bt gánh nng cho giao thông đường b, vn không được tiến hành…Và tai nn giao thông tiếp tc xy ra hàng ngày, cướp đi bao cuc đi đang hnh phúc, đ li bao ni đau cho người li.
Ngay trong mt lĩnh vc l ra phi hết sc quý trng sinh mng con người như y tế, thi gian qua chúng ta đã quá bi thc vi nhng thông tin không ly gì làm vui v cách ng x ca đi ngũ thy thuc, cán b công nhân viên ngành y đi vi người bnh, nhng v chết người do sai sót trong nghip v chuyên môn hoc do th ơ, tc trách, nn “phong bì”, tình trng quá ti ti các bnh vin ln, bnh vin trung ương trong khi các bnh vin nh, trm xá đa phương thì điu kin cha chy quá thiếu thn, yếu kém…
Ngành y đã mang mt din mo “xu xí” vi hàng lot s c nghiêm trng: hàng chc tr chết oan sau khi tiêm vaccine Quinvaxem 5 trong 1, nhưng B Y tế vn cho là không phi ti vaccine và sau mt thi gian tm ngưng, li quyết đnh cho tiêm và li có thêm nhng em bé vô ti t vong; v “nhân bn” phiếu xét nghim” ti BV Đa khoa Hoài Đc, Hà Ni; v tráo thy tinh th ti BV Mt, Hà Ni cho ti v bác sĩ làm chết người xong ném xác xung sông Hng đ th tiêu…
Tt c nhng s c này mt phn do đo đc ngành y b xung cp nghiêm trng, mt s thy thuc, cán b nhân viên y tế thi nay làm vic ch biết có tin, nhưng trên hết, là t mt nếp nghĩ, thái đ hết sc coi thường sinh mng con người.
Nhưng không có lĩnh vc nào mà danh d, mng sng con người li b coi r như ngành công an và tòa án VN. Công an VN chưa bao gi được xem là bn dân mà ngược li, ngày càng tr thành “hung thn” ca dân. Công an giao thông là mt trong my ngành tham nhũng, hi l hàng đu VN. Ngày càng nhiu nhng thông tin người dân sau khi được “mi”v đn công an làm vic đ điu tra, xét hi mt v vic nào đó, đã b công an đánh đp thm chí đến chết, sau đó đ cho là t t chng hn.
Đây ch là mt s v vic xy ra trong vòng vài tháng qua: “Bn công an dùng nhc hình, xát t bt vào h b mt thanh niên” (Pháp lut VN), V “Ói ra máu sau khi b công an làm vic”: Công an nói nn nhân t té” (Pháp lut TP.HCM), “Trưởng công an xã gi ra y ban ri đóng ca đánh dân t máu não” (Soha), “Mt nghi can hiếp dâm b chết tc tưởi trong tri tm giam” (Giáo dc VN), “Hc sinh chết bt thường đn công an, dân vây quc l phn ng” (Mt thế gii), “Thêm mt người chết sau khi làm vic vi công an”(Tui Tr) ti tr s Công an xã Đo Nghĩa, huyn Đk R’Lp, tnh Đk Nông. Đây cũng là nn nhân th tư chết trong tay công an t đu năm 2014 đến nay…
Và sau tt c nhng v vic như vy, ch có vài trường hp là được đem ra x vi bn án giơ cao đánh kh (như v nguyên trung tá Nguyn Văn Ninh, công an phường Thnh Lit, qun Hoàng Mai, Hà Ni, đánh chết ông Trnh Xuân Tùng vào tháng 2.2011, ch b 4 năm tù).
Khi câu chuyn v v án oan 10 năm ca ông Nguyn Thanh Chn Bc Giang “n” ra trên báo chí như mt trái bom, dư lun bàng hoàng trước cung cách điu tra cu th, dùng nhc hình bc cung, phá án nhanh ct ly thành tích, s vô cm đến tàn nhn trước s phn mt con người ca cơ quan điu tra cho ti tòa án các cp Bc Giang. Nhưng câu chuyn ca ông Chn không phi là ngoi l.
Báo chí tiếp tc khui ra bao nhiêu v vic khác, t trước đó “Nhng v án oan rúng đng VN” (VNExpress) cho đến hin ti: “V Hàn Đc Long: 8 năm nghit ngã người v kêu oan cho chng b án t (Đi sng và Pháp lut), “Th 7 thanh niên giam cm nh có người khác t thú” (Mt thế gii), “Kỳ án Vườn Mít: cha Lê Bá Mai ra Hà Ni kêu oan cho con”(Tin Phong), “Sóc Trăng: thêm mt v t điu tra bc cung, có du hiu oan sai” (v án giết người liên quan đến mt thanh niên b bnh tâm thn b giam sut 18 tháng nay, báo Mt thế gii) v.v…
Điu đáng s là khi nhng người trong cuc gp phi nhng oan sai tày tri, bn thân h và gia đình ct tiếng kêu oan thng thiết, gi hàng trăm, ngàn bc thư đi khp nơi, gõ ca bao nhiêu cơ quan công quyn t dưới lên trên, nhưng đáp li ch là s im lng lnh lùng, tàn nhn. Đôi khi, may mn đến vi h nhưng không phi t s hi tâm nghĩ li, điu tra li ca các cơ quan có thm quyn, mà t s ra đu thú ca k th ác, như v ông Chn hoc 7 thanh niên b giam Sóc Trăng chng hn.

Vi “thành tích” ly lng trong vic chà đp nhân quyn, coi thường sinh mng người dân như vy, chng trách gì nhng ngày qua, khi nhà cm quyn VN t ra tích cc, thm chí “n ào” trong vic tìm kiếm chiếc máy bay Malaysia mt tích, nhiu người dân, thông qua các trang blog, trang mng xã hi, đã lên tiếng ch trích. Trong mt h, hành đng ca nhà cm có cái gì đó như phô din, mun chng t vi các nước, thm chí, mun “ly đim” vi Trung Quc, quc gia có nhiu người nht đi trên chuyến bay đnh mnh. Và đáng nói nht, cuc trình din này li không h r!

Đảng CSVN khi nào mới “bể hụi”


Đảng CSVN khi nào mới “bể hụi”




Minh Dân (Danlambao) - 1/3 dân số Việt Nam biết sử dụng Internet là con số biết “nói” của hệ thống thống kê đảng CSVN, là 24 triệu người tính đến 12/2013. Bây giờ nói theo tốc độ... định hướng là khoảng 30 triệu!!

70% dân chúng vỗ tay nhảy nhót cộng hưởng trong lễ tiệc, đám cưới, nhạc hội khi nghe hát nhạc “cách mạng” điển hình là bài “5 anh em trên một chiếc xe tăng”; hay “đảng là cuộc sống của tôi”. v.v và v.v...Các nhạc sỹ của tôi, xin hãy gỡ các bài hát đỏ lòm càng sớm càng tốt cho dân nhờ.

Gần 60% dân chúng chết điếng trong ngày đại tang của đại tướng Võ nguyên Giáp mà không hiểu khóc cho ai.

Hơn 99.99% dân tóc bạc lĩnh lương hưu trong ngày nhận lương tập trung mãn nguyện bỏ tiền vào túi “ngậm mà nghe” nhờ ơn bác và đảng.

70% dân dã tự hào khi được rước danh hiệu thôn “văn hóa” đầy con nghiện và cái danh hiệu chết đói “Nông Thôn Mới.” bỏ ruộng mà đi.

98% dân nghe nhìn VTV1 há mồm nghe cái loa của đảng Trần bình Minh và cụm loa phường nổ mà tin yêu hơn cả ông bà ông vải

50% ông già mặc áo Tàu đại cán, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh nói như thánh: “Mất đảng là mất tất cả” (khen thay cho nghệ thuật nhồi sọ cổ điển và cách phản xạ có điều kiện)

Và chỉ có 1% dân “In -tơ -nét” biết vượt tường lửa để chiêm ngưỡng bộ mặt thật giả dối của đảng CSVN vì dân. (Dân Việt Nam ngày càng ngu “thế giới ngữ” vì hàng triệu cái từ ngữ phiên âm dở người của tờ báo Nhân Dân đảng lạc hậu, Internet là Internet chứ không hề là In -tơ -nét)

Nghĩa chữ “dân” không bao hàm tất cả, đừng mất “lòng tin chiến lược” khi cho rằng Nguyễn tấn Dũng, Trương tấn Sang, Nguyễn phú Trọng, Nguyễn sinh Hùng và tổng thể 16 cái tên cúng cơm rượu BCT cũng là dân, 16 thằng đầy tớ dân xì -tin này biết xài tiện nghi tư bản còn hơn ông Bill Gate đấy, Mác Đô Nồ thông gia Mỹ đã đánh bại “bánh mì Việt nam” và “ phở Hà Nội” một thời oanh liệt.

Sau 39 năm đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào ta sẽ xây dựng gấp 10 lần xưa, hãy nghe dân xịn (chính dân xịn là người biết nai lưng nuôi cả một hệ thống xay thịt người cs) nói:

- Giá một cọng rau, ký thóc, cân đỗ, hạt cà phê, cái bắp xú, con gà con vịt con lợn ...ngày càng bèo đi đảng không hề biết, chỉ biết dân móc hầu bao chi cho giá xăng giá điện giá sữa và hàng trăm loại phí tăng bền vững mà không có cách chi cân đối nổi. Nông dân mãi mãi chỉ là người làm thuê cho Bắc Kinh và Ba Đình 

- Tương lai đất nước này là của ai, thế hệ hiện tại cố gắng chắt chiu chịu đựng, nhưng con cháu kế tiếp sẽ là một bầy đàn thất nghiệp nhường chỗ cho con ông các cụ, như có bác Hồ quy đổi đô la có thẻ đỏ búa liềm chiếm lĩnh. Trả nợ tương lai nước ngoài bốn đời không hết.

- Tôi làm cật lực 10 năm không bằng các ông ấy làm một đêm.

- Việt Nam là mâm xôi thịt rượu đế để cho chức sắc, lý trưởng tận tình xơi. Khác nhau giờ chỉ là rượu ngoại và thú rừng quý hiếm thay con lợn béo chai đế quốc hồn, nai tơ da thịt mơn mởn thỏa lòng no cơm ấm cật cho quan ngài rững mỡ chán chè no xôi.

- Tôi là đảng viên đảng CSVN nhưng không bao giờ tôi theo đảng, bất kỳ một thế lực nào chiếm VN, tôi sẵn sàng ủng hộ, còn hơn sống trong chế độ tử thần này, bảo vệ tổ quốc CSVN đồng nghĩa với phản quốc.

- Tôi là đảng viên cộng sản VN, tôi còn theo đảng là vì miếng ăn vì cuộc sống, tôi không có lý tưởng cộng sản.

Ngày bể hụi của đảng CSVN theo nhận định là rất còn xa vì một khi đảng còn là kẻ thù truyền kiếp của Internet, tên đồ tể nhân quyền quyền Anh hạng nặng, nhưng một ngày bể hụi hứa hẹn sẽ không còn lâu, cơn ác mộng gần trăm năm “Đảng vinh quang, bác hồ vĩ đại” sẽ kết thúc.

Ngày bể hụi, gần 25.000 ông tiến sỹ sẽ biết làm gì đây, xin các ông hãy học lại bài học vỡ lòng: “Tiên học lễ, hậu học văn, nhỏ không học lớn lên làm tiến sỹ”

Ngày bể hụi, thậm chí mất nước, bốn triệu cán bộ đảng viên thể hiện cái gì, ngoài câu “chúng tôi xin lỗi quần chúng”, chúng tôi mất tất cả, kể cả ngửi một ngụm khói di tản của cái đảng quang vinh thái thú.

Ngày bể hụi, hàng tỷ đơn vị súng đạn chết chóc bị vô dụng bởi những người lính sinh ra từ làng quê Lạc Việt, quay lưng với đảng bất nhân.

Những tên thái thú biết cách ăn và chơi, làm một đồng ăn hết 12 đồng, tận tình ăn mày quốc tế, biết cách thủ tiêu thằng ngồi cùng ngựa, biết cách biến tài nguyên đất nước thành đô la bỏ túi, biết cách làm cho thằng chủ thành một tên làm thuê không công cho chủ nghĩa BÁC... vĩ đại, sẽ làm gì trọn vẹn trong ngày bể hụi?




Không có đồng bào, không có đồng chí, chỉ có đồng lõa !!!


Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 191 (15-03-2014)

Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận - Trong cuộc sống của loài người, có nhiều mối dây liên kết diễn tả qua chữ “đồng”, như đồng môn, đồng hương, đồng đạo, đồng nghiệp…, nhưng có lẽ hai mối dây liên kết được người Cộng sản đề cao nhiều nhất là đồng bào và đồng chí, không những tại Việt Nam mà ở toàn thể các nước phe xã hội chủ nghĩa. Ta hãy nghe lại một đoạn trong lá thư của ông Hồ Chí Minh viết vào tháng 10-1944: “Toàn quốc đồng bào! Toàn thể đồng chí! Tháng 8 năm 1942, tôi vâng lệnh Đoàn thể đi cầu ngoại viện. Chẳng may gặp sự hiểu lầm ở ngoài, làm cho đồng bào, đồng chí lo phiền cho tôi hơn một năm giời. Vậy, một mặt thì tôi phải thừa nhận vì tôi hành động không đủ khôn khéo để đồng bào, đồng chí phải phiền lòng, một mặt thì tôi rất cảm ơn lòng thân ái của đồng bào, đồng chí đối với tôi. 

Trong sự rủi lại có sự may. Nhân dịp ở ngoài mà tôi hiểu rõ tình hình thế giới và chính sách của các hữu bang, trước hết là Trung Quốc. Nay tôi mang về cho đồng bào, đồng chí một món quà cực kỳ quý báu, tức là lòng đồng tình sốt sắng của 450 triệu đồng bào Trung Quốc đối với 25 triệu đồng bào Việt Nam về cái tin Trung Quốc sẽ tích cực giúp đỡ cuộc dân tộc giải phóng của chúng ta….” (Hồ Chí Minh toàn tập, t.3). Ngoài ra, ông Hồ còn vô số thư gởi đồng bào các giai tầng, các sắc tộc và các tôn giáo. Sau cuộc chia đôi đất nước, ông ta lại luôn nói về đồng bào miền Nam. Tác giả Phạm Thị Thắng, trong bài “Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà”, có kể câu chuyện như sau: “Năm 1962, đoàn đại biểu Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam, do giáo sư Nguyễn Văn Hiếu dẫn đầu đến thăm Bác. Hôm đó đoàn tặng Bác rất nhiều quà quý… Khi nhận quà, Bác rất xúc động, một đồng chí trong Ban bí thư Trung ương thưa với Bác: “Thưa Bác, Bác có quà gì tặng miền Nam không ạ?”. Tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi xem Bác tặng quà gì cho miền Nam. Bác vẫn đứng im nhìn mọi người âu yếm, rồi Bác nói: “Bác chẳng có cái gì để tặng cho đồng bào miền Nam cả. Bác chỉ có cái này”. Bác đặt tay lên ngực của mình, nơi con tim đang đập và nói: “Quà Bác tặng cho đồng bào và chiến sĩ miền Nam đây! Hình ảnh miền Nam yêu quý luôn luôn trong trái tim tôi”. Ngỡ như lãnh tụ CS họ Hồ chỉ có hai tâm tình sâu đậm là tình đồng chí và tình đồng bào!

Thế nhưng chính con người ấy lại đã ra tay tàn độc đối với các đồng chí thân thiết: nào thủ tiêu những người từng là cộng tác viên đắc lực hay từng vào sinh ra tử với mình như chiến hữu Lâm Đức Thụ, đại biểu Dương Bạch Mai, đại tướng Nguyễn Chí Thanh… nào tống vào tù đại công thần đã đem cả cuộc đời hi sinh chiến đấu dựng lên đảng và nhà nước cộng sản: người hùng Điện Biên Phủ tướng Đặng Kim Giang, nhà cách mạng tiền bối kiêm thư ký riêng Vũ Đình Huỳnh, viện trưởng viện triết học Mác-Lênin Hoàng Minh Chính... nào đày đọa cho đến chết những nhà trí thức uyên bác đã theo mình về nước làm cách mạng: tiến sĩ Trần Đức Thảo, luật sư Nguyễn Mạnh Tường... hay những văn nhân nghệ sĩ đã từng phục vụ chế độ và tô hồng xã hội cộng sản trong nhóm Nhân văn Giai phẩm. Chưa kể biết bao đồng chí và đồng đảng CS đã là nạn nhân của chính lãnh tụ tàn độc có một không hai này. Còn đối với đồng bào ruột thịt miền Bắc thì Hồ Chí Minh đã ra lệnh tàn sát trực tiếp và gián tiếp nửa triệu điền chủ và nông dân trong cuộc Cải cách Ruộng đất (trong đó có bà Cát Hanh Long là đại ân nhân của đảng), đối với đồng bào ruột thịt miền Nam thì hàng vạn vạn dân thường đã chết trong cái gọi là “cuộc chiến tranh giải phóng”, đặc biệt trong cuộc tổng công kích tết Mậu Thân mà chính Hồ Chí Minh phát động. Đang khi đó, bên các “nước anh em”, Lênin, Stalin và Mao Trạch Đông cũng mở những cuộc đại thanh trừng đối với các đồng chí thân thiết, đại tàn sát đối với các đồng bào thân yêu mà con số nạn nhân phải tính là hàng chục triệu (nói chung, các lãnh tụ CS đã đưa về chín suối 100 triệu đồng bào của mình). Chưa nói đến chuyện cùng chung lý tưởng Cộng sản, nhưng các đồng chí Đệ III Quốc tế đánh nhau chí tử với các đồng chí Đệ IV Quốc tế, các đồng chí Liên Xô đánh nhau chí tử với các đồng chí Trung Hoa, với các đồng chí Nam Tư; đến lượt các đồng chí Trung Hoa đánh nhau chí tử với các đồng chí Việt Nam, các đồng chí Việt Nam lại đánh nhau chí tử với các đồng chí Khmer đỏ….

Những kẻ kế tục Hồ Chí Minh cho đến hôm nay cũng không làm gì khác. Điển hình là Lê Đức Thọ và phe cánh đã thủ tiêu các đồng chí như đại tướng Lê Trọng Tấn năm 1986, đại tướng Hoàng Văn Thái cũng năm 1986, thượng tướng Đinh Đức Thiện (em ruột của Thọ) năm 1987, trung tướng Phan Bình cũng năm 1987… Mới đây là thượng tướng Phạm Quý Ngọ cũng bất ngờ qua đời, mà dư luận cho rằng đã bị các đồng chí thủ tiêu để bịt đầu mối, chỉ một ngày sau khi có quyết định sẽ điều tra và khởi tố việc Ngọ nhận 1.5 mỹ kim từ Dương Chí Dũng. Ngoài ra còn bao nhiêu cuộc thanh trừng nội bộ, thủ tiêu đồng chí chưa bị lộ trong đảng Cộng sản. Đó là chưa kể vô vàn đồng chí chết trong trận chiến Biên giới 1979, trận chiến Gạc Ma 1988 mà đã bị chôn vùi ký ức, bị đục bia tưởng niệm, bị cấm cản truy điệu…

Còn cái gọi là “cuộc chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam” thực chất chỉ là cuộc tàn sát đồng bào (theo kế hoạch của Mao: đánh Mỹ cho tới người Việt cuối cùng để mở rộng đế quốc Tàu đỏ), khiến gần 4 triệu dân Việt ở cả hai miền phải tan thây. Rồi cái gọi là cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa (mà theo Nguyễn Phú Trọng thì tới cuối thế kỷ này chưa chắc đã thành công) thực chất chỉ là cuộc hăm dọa đồng bào tận mức, bóc lột đồng bào tận xương và đàn áp đồng bào tận lực.

Hăm dọa đồng bào miền Nam tận mức qua chính sách kỳ thị ngụy quân ngụy quyền, chủ trương cải tạo tư sản, chương trình di dân kinh tế, kế hoạch chỉnh trang đô thị, khiến hàng triệu người phải điêu đứng cuộc sống vốn an lành, phải liều mạng vượt biên vượt biển ra hải ngoại.

Bóc lột tận xương hàng triệu đồng bào công nhân trong các công ty xí nghiệp quốc doanh lẫn tư doanh, qua bàn tay của các chủ nhân nội quốc lẫn ngoại quốc được đảng o bế, của các công đoàn lao động được đảng điều khiển. Bóc lột hàng vạn đồng bào xuất khẩu lao động ra nước ngoài qua việc tước đoạt gia sản của họ để làm tiền ký quỹ, qua việc bỏ mặc thân phận của họ cho các đại gia cá mập nước ngoài. Bóc lột hàng triệu đồng bào nông dân qua điều khoản Hiến pháp chết tiệt và điều luật Đất đai trời đánh: “Đất đai thuộc về toàn dân do Nhà nước đại diện sở hữu”, qua những cuộc cấu kết giữa bộ máy nhà nước và tập đoàn kinh doanh (VN hoặc ngoại quốc) để đẩy các thường dân vô tội đến cảnh khốn cùng, xuống hố tuyệt vọng. Ta hãy nghe Nhóm phóng viên RFA tường trình trong bài “Đất Quảng Trị tràn ngập người Trung Quốc” ngày 03-03-2014: “Thời gian gần đây, hầu như mọi mảnh vườn ở làng Hà Tây, xã Triệu An, huyện Triệu Phong đều lâm vào nạn xâm lăng một cách trắng trợn của người Tàu và nhà cầm quyền địa phương. Nghĩa là khi người Tàu đến đây, việc đầu tiên họ làm là tìm đến các cơ quan, các quan chức để bằng mọi giá liên kết, đút lót và mua chuộc bằng được các quan chức này. Để rồi sau đó là những hành động xâm lăng…. Thay vì thỏa thuận với nhân dân để mua đất, người Tàu lại mua chuộc và biến quan chức địa phương thành tay sai của họ, các quan chức địa phương nghiễm nhiên trở thành con rối trong cuộn dây giật của người Tàu. Thay vì bảo vệ cuộc sống đồng bào và bảo vệ quyền lợi quốc gia, quan chức địa phương lại bằng mọi giá bảo vệ người Tàu, xem họ như những quan thầy. Và bất chấp nỗi tủi nhục, đau khổ của nhân dân, họ dùng thủ đoạn này đến thủ đoạn khác để biến đất canh tác, đất vườn của nhân dân thành công trình của người Tàu”.

Đàn áp tận lực toàn thể đồng bào qua nền pháp chế hà khắc, bóp nghẹt mọi quyền tự do; qua những chủ trương chính sách vừa duy ý chí, vừa thậm ngu dốt, vừa vô hiệu quả; qua hệ thống cai trị vừa gian manh, vừa tham nhũng, vừa tàn bạo; qua bộ máy công an (và trợ thủ như dân phòng, côn đồ, đoàn thanh niên CS…) chỉ biết vâng lời mù quáng, hành hung tàn nhẫn, cướp đoạt thẳng tay. Sự mù quáng này sẽ càng gia tăng qua chế độ chính ủy cho ngành công an vừa được thành lập, sự tàn nhẫn này sẽ thêm tầm mức nhờ pháp lệnh mới ban hành cho phép bắn bỏ kẻ bị gọi là chống nhân viên công lực. Đàn áp tận lực toàn thể đồng bào qua hệ thống tư pháp gồm những điều tra viên, công tố viên và quan tòa chỉ biết cúi đầu tuân lệnh cấp trên từ trung ương hay địa phương, đặc biệt trong các vụ án chính trị xét xử các công dân yêu nước, hoặc chỉ biết nhắm mắt vâng lệnh đồng tiền đút lót trong nhiều vụ án kinh tế, hình sự… Rồi còn đàn áp đồng bào qua chủ trương trấn dẹp mọi cuộc biểu tình, xuống đường đòi công lý quyền lợi, đòi tự do dân chủ, đòi tưởng niệm tử sĩ, đòi chống lại ngoại xâm, bằng những cách thức hoặc tàn nhẫn hoặc thâm độc, đê tiện hoặc lố lăng…

Thật ra, đối với người Cộng sản, chỉ có một dây liên kết quan trọng, đó là đồng lõa. Nghĩa là cùng chung tay làm chuyện bất lương, chung sức thực hiện tội ác, thường là đối với đồng bào bị trị của mình. Và bao lâu còn chia sẻ quyền lực lẫn chia chác quyền lợi với nhau, còn bao che cho nhau sai lầm lẫn tội lỗi (trước quốc dân lẫn quốc tế), thì còn song hành sánh bước, thì còn đồng chí đồng rận, thì còn tình quốc tế vô sản. Bằng chứng là lãnh tụ các nước cộng sản chỉ kết thân với nhau hay với lãnh tụ các nước độc tài, ôm hôn nhau thắm thiết khi gặp gỡ, bênh vực và bốc thơm nhau tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, viện trợ cho nhau tài lực vật lực bóc lột từ đồng bào của mình, đàn áp chính quốc dân đang tố cáo hay phản đối mưu đồ xâm lược của “nước lớn đại huynh”… để giúp nhau củng cố ngai quyền lực, ghế thống trị. Còn nếu tranh chấp quyền lợi, rắp tâm tố cáo lẫn nhau, hoặc tiểu đồng chí hết chịu nổi đại đồng chí thì thanh toán, thủ tiêu trong nội đảng, giữa hai đảng (như bao thí dụ trưng dẫn trên kia) hay rộng hơn thì gây chiến giữa hai quốc gia, hai dân tộc mà có thể đã từng thề thốt với nhau là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, từng đề cao với nhau chuyện “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, từng xưng tụng với nhau đặc tính “sơn thủy tương liên, văn hoá tương thông, lý tưởng tương đồng, vận mệnh tương quan”.

Bất biết nghĩa đồng bào, tình đồng chí, một chỉ quan tâm đến mối đồng lõa, đó là bản chất của những con người cai trị, của những chính đảng lãnh đạo đặt quyền lợi của mình lên trên quyền lợi dân tộc, và dùng quyền lực của mình không phải để phục vụ mà là để bóc lột quốc gia đất nước. Và lịch sử nhân loại đã cho thấy Cộng sản chính là mẫu hình đặc trưng, tiêu biểu cho thực thể này.

Ban biên tập








__._,_.___

Sunday, March 16, 2014

Ra ngõ gặp… người Trung Quốc!




 
                                                                                                                                                                    

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link