Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 6, 2014

Phải chăng 99,99% người Việt hải ngoại không còn công nhận nước CHXHCN VN?


Phải chăng 99,99% người Việt hải ngoại không còn công nhận nước CHXHCN VN?

Trần An Lộc (Danlambao) - Một bản tin vừa được Thanh niên online đăng ngày 30/3/2014 với tựa đề “Hàng triệu kiều bào có nguy cơ mất quốc tịch, đã cho nhiều người Việt hải ngoại một trận cười no nê hơn cả những phim hài ăn khách nhất. Bản tin viết như sau (trích):

“TP - Hàng triệu kiều bào có nguy cơ mất quốc tịch Việt Nam nếu đến ngày 1/7/2014 không đăng ký giữ quốc tịch theo quy định ở Khoản 2 Điều 13 Luật Quốc tịch Việt Nam năm 2008 và Nghị định hướng dẫn số 78/2009/NĐ-CP. Theo thống kê của Cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài, đến ngày 31/12/2013, mới chỉ có hơn 6.000 người làm thủ tục đăng ký, trong khi đang có 4,5 triệu người Việt Nam ở nước ngoài”.

Nghiêm túc hơn, tôi, Trần An Lộc lại thấy vấn đề không phải chỉ là một chuyện để cười, mà chính nó lại là một bằng chứng hùng hồn về tinh thần chống cộng và thái độ không công nhận nhà nước CSVN của hầu hết người Việt trong và ngoài nước.

Thật thế, bản tin viết: “Mới chỉ có hơn 6.000 người làm thủ tục đăng ký, trong khi đang có 4,5 triệu người Việt Nam ở nước ngoài”, nghĩa là mới chỉ có 0.13% tổng số người Việt đang sinh sống tại nước ngoài làm đơn xin làm công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Việt Nam. Nói cách khác là 99.87% người Việt ở nước ngài không muốn dính dáng gì đến cái gọi là CHXHCNVN này.

Đây quả thực là một cuộc bỏ phiếu, một cuộc trưng cầu dân ý, một thái độ rõ ràng minh bạch nhất của cộng đồng Người Việt Hải Ngoại trên khắp thế giới về mức tín nhiệm của họ với đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN do đảng này độc tôn lãnh đạo.

Bài báo sau đó dù có con cà con kê loanh quanh đổ lỗi cho hết lý do này đến lý do kia, nhưng càng nói thì lại càng “lạy ông tôi ở bụi này” là họ đã hoàn toàn thất bại trong việc thi hành nghị quyết 36-NQ/TW và mọi tuyên truyền xảo trá, bịp bợp của đảng cộng sản cho tính chính danh của chế độ và về mức ủng hộ của người Việt hải ngoại nói riêng và của toàn dân Việt Nam nói chung đối với đảng CSVN.

Cũng cần nói thêm về con số 6000 người đã xin “đăng ký giữ quốc tịch”. Họ là những ai? Dù là con số nhỏ nhoi trong con số khổng lồ 4,5 triệu, nhưng chính con số này cũng còn nhiều nghi vấn - 6000 người này xin “giữ quốc tịch” có thật sự là họ muốn làm công dân của nước CHXHCNVN chịu sự lãnh đạo toàn diện của đảng CSVN hay không? Câu trả lời dứt khoát là không, bởi lẽ phần lớn những người này phải mất công làm cái chuyện ruồi bu này, chỉ vì họ vì công việc nên thường xuyên phải đi lại giữa nước tạm dung và VN nên họ buộc lòng phải xin cái mảnh giấy lộn này, để được dễ dãi, an toàn và tiết kiệm được gần trăm đô tiền lệ phí mỗi lần xin visa nhập Việt Nam. Vì vậy con số người thật sự muốn “làm công dân nước CHXHCNVN” mà xin “giữ quốc tịch” thì lơ thơ tơ liễu muông mành, vài ba mạng đếm trên đầu ngón tay là điều khó có thể chỗi cãi. Như vậy thì cái tỷ lệ 99.87% kia cũng chỉ gần đúng, con số thật sự của nó chí ít cũng phải là 99.99% hi hi hi...

Nói tới “chọn” hay “bỏ phiếu” hay “trưng cầu dân ý” thì dân tộc Việt Nam của chúng ta (khốn thay) chưa hề có diễm phúc này.

Trong lịch sử 4000 năm dựng nước, chỉ có 2 lần “một bộ phận không nhỏ” người dân được quyền “bỏ phiếu”, nhưng lại là “bỏ phiếu bằng chân” theo cách nói của truyền thông quốc tế. Nói nôm na thì những người Việt khốn khổ ấy đã buộc phải chạy. Vắt chân lên đầu mà chạy. Gạt nước mắt từ bỏ mồ mả ông cha, thân bằng quyến thuộc, ruộng vườn đất đai mà chạy. Chạy thục mạng. Chạy bán sống bán chết. Chạy mà không dám ngoái cổ lại.

Lần “bỏ phiếu bằng chân” thứ nhất diễn ra vào năm 1954, khi đảng CSVN bắt tay với đế quốc Pháp và quan thầy Nga Tầu cắt đất nước Việt Nam ra làm hai theo Hiệp định Geneve, lấy sông Hiền Lương vĩ tuyến 17 làm ranh giới. Xin mở dấu ngoặc ở đây là trong hội nghi Geneve, đại diện của những người không cộng sản là Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam, ngoại trưởng Bác sĩ Trần Văn Đỗ đã khóc mà không ký vào văn bản chia đôi đất nước này.

Như kết qủa của Hiệp định, Miền Bắc từ vĩ tuyến 17 trở lên là nước VNDCCH do đảng Cộng sản lãnh đạo, và miền Nam tứ vĩ tuyến 17 đổ xuống là Quốc Gia Việt Nam do Quốc Trưởng Bảo Đại đứng đầu. Dân 2 miền được quyền chọn miền Nam hay miền Bắc. Và dù đảng CSVN dùng trăm mưu ngàn kế, kể cả bạo lực, mã tấu và súng... người dân ở những nơi ít bị Việt cộng ngăn cản đã bế bồng nhau mà chạy. Con đường ngắn và dễ nhất là chạy ra biển: nơi có tầu há mồm của hải quân Pháp và đồng minh chờ đón chở họ vào miền Nam. Những vùng không có biển thì đành chịu, cũng có một số đi đường bộ (qua Lào, qua Miên, vượt Trường Sơn) nhưng số này không đáng kể. Điều này giải thích tại sao những người di cư năm 1954 toàn dân các vùng ven biển: Hải tiền, Hải hậu, Nam Định, hoặc Bùi chu, Phát Diệm... có hơn một triệu người đã “bỏ phiếu” bằng đôi chân và tìm được tự do nơi miền Nam trù phú yên bình mà cộng sản tuyên truyền là “không có lá trầu mà ăn”! Lương tâm nhân loại rúng động và từ ngữ “Bỏ phiếu bằng chân” ra đời từ đó.

Lần “bỏ phiếu bằng chân” thứ hai xẩy ra sau khi Bắc quân cộng sản “giải phóng” miền Nam. “Giải phóng” kiểu gì mà sau khi 200,000 quân cán chính VNCH bị trả thù mút chỉ trong các trại khổ sai lao động gọi là “cải tạo” thì đảng đã lột sạch, vét sạch tất cả của cải miền Nam đem về bắc bằng các lần đổi tiền và chiến dịch đánh tư bản. Người dân miền Nam bây giờ mới té ngửa là họ bị “phỏng dái” (nói theo văn chương Nguyễn Bá Chổi) chứ không hề được “giải phóng” và thế là họ lại tìm cách chạy. Lần chạy này bi thảm, khó khăn hơn hơn vì Việt cộng đã nắm chính quyền ở cả hai miền và vì quốc tế đã đến lúc kiệt quệ không còn quan tâm đến một nơi có cái tên gọi là Việt Nam nữa. Con đường “dễ nhất” vẫn là chạy ra biển. Bất chấp đại dương mênh mông, bất chấp cướp biển hãm hiếp, bất chấp làm mồi cho cá, người ta cứ chạy. Già chạy. Trẻ chạy. Con nít cũng chạy. Nông dân chạy. Người thành thị chạy. Trí thức chạy. Bác đạp xích lô chạy. Chị bán hàng rong chạy. Cái cột điện nếu có chân thì cũng chạy... Người dân miền Nam bây giờ mới biết thế nào là cộng sản, nên vắt đầu lên cổ mà chạy... Nước Biển đông bỗng chốc đổi thành mầu máu... hai triệu người chạy ra biển bằng những chiếc tầu ọp ẹp chỉ dùng trong sông. Cướp biển hãm hiếp hàng trăm ngàn thiếu nữ rồi quăng xác xuống biển. Kệ. Chạy. Không chạy thì chết mà chạy thì có cơ thoát và nếu có chết cũng chết nhanh chứ không chết khắc khoải, chết từ từ, chết tủi nhục dưới bàn tay cộng sản... Vì thế người ta bất chấp. Hơn hai triệu người (sân Mỹ Đình chỉ chứa được 70,000 người) loi ngoi ngoài biển mà không có một cái tầu há mồm nào hứa hẹn ngoài biển cả mênh mông để cứu vớt... thế mà vẫn lao ra biển. Mất những số tiền kếch xù để được ra biển... Thật kinh dị và phi thường. Kết quả là chỉ có hơn triệu người thoát, còn một nửa thì mất xác trong lòng biển Đông. Điểu này chứng minh Còn nỗi sợ nào hơn nỗi sợ cộng sản. Cuộc “bỏ phiếu bằng chân” bi thảm này một lần nữa lại rúng động lương tâm thế giới. Và từ ngữ “Boat people” ra đời. Cả thế giới đã mở vòng tay nhân ái cứu giúp những con người can trường liều chết vì hai tiếng Tự Do. Và Cộng đồng Người Việt tỵ Nạn cộng sản ra đời trên khắp năm châu bốn biển từ đấy.

Để kết luận bài viết này tôi có vài lời gửi ông Hà Sĩ Phu - một người mà tôi ngưỡng mộ - Về vấn đề “chọn lựa” này. Số là tôi có đọc được bài viết “Dư Âm Của Những đám Tang“ của ông Tưởng Năng Tiến trong đó trích lại đoạn viết của ông Hà Sĩ Phu, như sau:

Trích: “- Hà Sĩ Phu: Nếu đoàn tàu Việt Nam thuở ấy rẽ vào đường rầy Phan Chu Trinh, nhằm hướng xã hội dân chủ như Na Uy, Thuỵ Điển bây giờ thì sao nhỉ? Nếu nương vào Pháp để đi lên thành công, không thành cộng sản, thì giản ước được bao nhiêu thứ:

- không có cuộc đánh Pháp 9 năm 
- không có cuộc “Nam Bắc phân tranh lần thứ 2” dẫn đến cuộc đánh Mỹ 
- không phải tham chiến ở Căm-pu-chia 
- không tranh giành gì để phải đánh Tàu năm 1979 
- không có lý do gì phải tiến hành cuộc “đổi mới hay là chết” 
- không có lý do gì để xuất hiện làn sóng đòi dân chủ-nhân quyền, dẫn đến hài kịch bịt miệng bị cáo trước tòa cho thiên hạ xem, vân vân…”

“Nghĩa là tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, bao nhiêu gương anh hùng, bao nhiêu nạn nhân, bao nhiêu máu xương, bao nhiêu hận thù… và tăng thêm được bao nhiêu là hạnh phúc…”

“Nhưng bất hạnh thay, lịch sử đã không chọn Phan Chu Trinh. Không, đừng nói lịch sử, phải nói: dân tộc này đã không chọn Phan Chu Trinh.”

Thưa ông Hà Sĩ phu, ông bảo rằng: “Không, đừng nói lịch sử, phải nói: dân tộc này đã không chọn Phan Chu Trinh.” tôi e có điều không ổn. Vì theo tôi, đối chiếu với những gì tôi viết ở trên thì dân tộc Việt Nam chúng ta, thật sự đã có lần nào được “bỏ phiếu” để lựa chọn đâu? Nếu có thì chỉ có hai lần “một bộ phận nhỏ” người Việt bất hạnh đã tự mình “bỏ phiếu bằng chân” (như đã viết ở phần trên) chứ cả dân tộc chưa một lần được diễm phúc này, ông ạ.

Tất cả những gì mà đảng CSVN có ngày hôm nay chỉ là do người dân hiền lành chất phác mà đa số chưa được “khai dân trí - chấn dân khí” bị lừa bịp và do bị khủng bố, bị ép buộc, mà ra thôi.

Tôi mong rằng cuộc bỏ phiếu thứ ba của cộng đồng người Việt Hải ngoại này - một nơi nằm ngoài sự kiểm tỏa của đảng CSVN - nơi có tự do lựa chọn giữ hay không giữ, xin hay không xin quốc tịch của nước CHXHCNVN dưới sự lãnh đạo toàn trị của đảng CSVN (mà số không xin, không giữ lên đến gần 100%, theo tài liệu của cộng sản)- sẽ làm ông công tâm minh định lại điều mình đã viết, vì nó chẳng những không đúng sự thật mà còn nhục mạ biết bao vong linh người đã nằm xuống vì muốn chọn sống trong tự do thay vì chọn sống trong thiên đường cộng sản. Tôi nghĩ rằng ông Hà Sĩ Phu đã nợ dân tộc Việt Nam một lời xin lỗi về sự khẳng định vội vã này.



Tinh thần dân tộc


Đại Nghĩa (Danlambao) - Dân tộc Việt Nam đã từng tự hào là một dân tộc anh hùng, có truyền thống bất khuất trên 4.000 năm dựng nước và giữ nước. Đã có biết bao vị nữ lưu, anh hùng hào kiệt dắt dìu dân tộc đấu tranh đánh đuổi ngoại xâm suốt 4.000 năm lịch sử. Nhưng hào quang chói rạng ấy đã tắc đi kể từ khi ông Hồ Chí Minh mang chủ nghĩa cộng sản Mác-Lê vào khiến dân tộc Việt Nam cam tâm làm nô lệ cho Nga, Tàu và tinh thần dân tộc trở nên nhu nhược và hèn yếu.

Gần đây nhất, trước phong trào giải phóng của các dân tộc thuộc khối cộng sản làm tan rã Liên xô, bộ tam sên lãnh đạo CSVN “Linh-Mười-Đồng” vội vã kéo nhau sang Thành Đô quỳ lụy van xin làm chư hầu cho Tàu cộng để duy trì sự sống còn của đảng. Nhưng rồi từ đó cho đến nay, CSVN đã phải ngậm đắng nuốt cay với “16 chữ vàng và 4 tốt”. Ngày nay, đồng chí láng giềng xấu xí đã khống chế Việt Nam trên mọi lĩnh vực: quốc phòng, kinh tế, văn hóa, xã hội và từng ngày gậm nhắm đất nước ta.

Việc làm của CSVN ngày nay ai cũng biết họ thần phục Trung cộng là chỉ để bảo vệ sự tồn tại của đảng dù phải trả giá bằng sự nô lệ của dân tộc, đứng trước nguy cơ mất nước này Trung tướng QĐND Đặng Quốc Bảo cảnh cáo:

“Ngã về Trung quốc để được yên là chủ nghĩa đầu hàng, chủ nghĩa thất bại. Ngã theo Trung quốc thực chất là bán nước. Việt Nam phải có sức sống dân tộc, không chịu làm nô lệ, Việt Nam phải có trí tuệ”. (ĐanChimViet online ngày 3-9-2009)

Sự khiếp nhược của một nhà cầm quyền chỉ biết tôn thờ ngoại bang, chỉ biết vâng dạ “hèn với giặc, ác với dân”, ngoài thì thượng đội, trong thì hạ đạp, một nhà câm quyền chỉ biết thẳng tay đàn áp dân mình khi họ biểu tình chống quân xâm lược. Thử hỏi trên thế giới này có cái nhà cầm quyền nào mà mọi rợ như nhà cầm quyền CSVN không? Bọn chúng đã từng bắt bớ, giam cầm những người dân yêu nước chống giặc như việc bắt giam luật sư trẻ Lê Chí Quang khi anh ấy lên tiếng nhắc nhở nhà cầm quyền “Hãy cảnh giác với Bắc triều” làm cho tinh thần chiến đấu của người thanh niên này bị thui chột nên đã vắng tiếng kể từ ngày ra tù đến nay.

Những người lãnh đạo CSVN không có tinh thần tự trọng, không có “văn hóa từ chức”, họ nói một đàng, họ làm một nẻo. Ngay cả ông đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã từng hứa hẹn khi nhậm chức là nếu ông không diệt được tham nhũng thì ông sẽ từ chức, nhưng ngay trong nhiệm kỳ đầu của ông cho đến nay nạn tham nhũng chẳng những không giảm mà còn phát triển nhanh, mạnh và vững chắc. Bê bối trong nước từ thất thoát tiền tỷ vụ Vinashin của Nguyễn Thanh Bình tới vụ Vinalines của Dương Chí Dũng kéo theo vụ ăn hối lộ của đồng chí Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ. Tham nhũng không chỉ ở trong nước mà còn tràn sang ngoài nước, điển hình các vụ án xa lộ Đông Tây của Huỳnh Ngọc Sĩ năm 2008, rồi tới vụ Tổng công ty đường sắt cũng ăn tiền lót của Nhật đang rộ lên chưa biết ai “cầm nhầm”. Còn một vụ to bằng con voi mà vẫn chui qua lọt đó là vụ đại tá công an Lương Ngọc Anh và Thống đốc Ngân hàng Lê Đức Thúy ăn tiền lót tay của Úc trong vụ in tiền polymer năm 2009 đã bị báo chí phanh phui một dạo nhưng đã chìm xuồng và “Vụ lót tay trung ương 2,8 triệu USD cho dự án đô thị Sing- Việt ở TP.HCM” (RFA online ngày 28-3-214) cũng đi vào quên lãng. Các vụ tham nhũng này Thủ tướng Ba Dũng (Đồng chí X) nghĩ sao?

Trên đây là vài vụ điển hình đã bể bạc thiên hạ ai cũng biết, còn biết bao vụ lớn nhỏ khác không kể sao cho hết thế mà ông Thủ tướng nhà ta cứ trơ mặt địa dù bị đồng chí Trọng giựt lấy chức vụ bài trừ tham nhũng giao cho đồng chí Nguyễn Bá Thanh. Nhưng rồi đồng chí Thanh thấy cũng chưa làm nên cơm cháu gì, ngay cả cái dinh thự đồ sộ và của chìm của nổi của đồng chí Chánh thanh tra Trần Văn Truyền đang an nhiên tự tại bị “Người Cao Tuổi” và các báo mạng tố cáo rùm trời và yêu cầu đồng chí Thanh vào cuộc thì đồng chí Thanh bảo rằng không có nhiệm vụ sờ gáy vụ này là nghĩa làm sao, có phải đồng chí Thanh sợ đồng chí Truyền khui lại “hồ sơ” hồi đồng chí Thanh còn làm vua ở Đà Nẵng?

Lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ, mấy cô mấy cậu Hàng không Việt Nam không có điều kiện để hành nghề trong nước nên chuyển sang Nhật tranh thủ chôm chỉa một ít hàng mang lậu về cải thiện chẳng may bị cảnh sát Nhật bắt rồi tin này đang lan tràn ra thế giới, chính quyền CSVN và người Việt Nam nghĩ sao? Chẳng những lần này cảnh sát Nhật nghi ngờ có đến 20 cô cậu dính líu mà trước đây năm 2009 anh phi công Đặng Xuân Hợp đã bị 30 tháng tù treo cũng tội danh này vậy mà các cô cậu vẫn chưa tởn.

Thường thì trong dân gian có câu “có làm mới có ăn”, do vậy mà bọn tham nhũng thường nghĩ ra làm hết dự án này đến dự án nọ để có ăn, lời cũng ăn, mà lỗ cũng ăn nên chúng nẩy ra sáng kiến dự trù làm “14 nhà vệ sinh tiền tỷ” để ăn. Thầy trò các ban bệ đã tích cực hội ý, nhất trí lên kế hoạch đăng ký kỹ lưỡng, nhưng cũng may nhờ dư luận chưởi bới lung tung nên đã chùng tay, không làm, mất ăn tiếc hùi hụi!

“Đáng chú ý, trong văn bản đề cập đến kế hoạch năm 2014, Sở xây dựng giao Ban Quản lý chỉnh trang đô thị Hà Nội chuẩn bị đầu tư 14 nhà vệ sinh cộng cộng bằng thép địa điểm đã được UBND các quận, huyện thống nhất các vị trí để đầu tư xây dựng. Kinh phí đầu tư xây 14 nhà vệ sinh này là 15 tỷ đồng…

“Điều đáng nói, quyết định đầu tư hơn 1 tỷ đồng để xây một nhà vệ sinh gây nhiều tranh cãi trong dư luận”.(TienPhong online ngày 9-1-2014)

Nhà cầm quyền thành phố dự định xây nhà vệ sinh hàng chục tỷ bạc hoặc xây dinh thự đồ sộ các UBND từ xã, huyện, tỉnh mà điển hình là UBND tỉnh Bình Dương và Đà Nẵng để kiếm ăn trong khi người dân ở miền ngược phải chịu thiếu thốn trăm bề. Có ai nghĩ ra được trong thời buổi của thế kỷ 21 này mà cô giáo và học trò mỗi ngày đến trường phải chui vô một cái túi nilong để cho một người lội kéo qua suối nước chảy xiết ở bản Sam Lang, xã Nà Hỳ, huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên. Hẵn mọi dân tộc trên thế giới này phải cúi đầu chào thua sự chịu đựng và “sáng kiến khắc phục” của người Việt Nam khi nghe kể:

“Các cô giáo chui vào những bao nilông và ngồi lọt thỏm trong bao cho miệng bao trùm kín quá đầu. Những thanh niên trai bản biết bơi sẽ túm gọn miệng bao “đựng” cô giáo và kéo các cô để bơi vượt qua suối.

“Một tay túm miệng bao, một tay sải nước bất chấp con suối mùa lũ đang băng băng chảy xiết. Tất nhiên các cô giáo nằm im và nín thở khi nằm trong cái 'phao túi bóng' ấy”.(TuoiTre online ngày 17-3-2014)

Hàng ngày các đại gia, tư bản đen, tư bản đỏ tranh nhau khoe của nhân các cuộc cưới gã các cô chiêu cậu ấm, hoặc những cuộc truy hoan nơi trà đình tửu điếm với các cô gái “chân dài”, họ đã vô cảm, đã quên đi thời khoai sắn độn bo bo cho nên:

“Không ít người trong giới “nhà giàu” Việt Nam không tiếc tiền chi cả triệu USD để sở hữu những ngôi nhà lộng lẫy như cung điện có dát vàng hoặc với kiến trúc hoài cổ sang trọng.

“Bất chấp sự “lên đỉnh” của giá vàng thế giới cũng như Việt Nam, ông Nguyễn Đức Lượng, Chủ tịch Hội đồng quản trị, kiêm TGĐ công ty Cổ phần Đầu tư phát triển nhà Trường Linh vẫn dát tới 60 cây vàng cho ngôi nhà vườn tại xã Tân Dân (Chí Linh, Hải Dương)”. (DanTri online ngày 6-6-2011)

Hoặc:

“Một công ty chuyên độ vàng cho siêu xe ở Hà Nội đang gấp rút hoàn thiện những công đoạn độ cuối cùng cho chiếc Rolls Royce Phantom rồng. Đây là một trong số rất ít siêu xe được độ vàng ở Việt Nam”. (DanTri online ngày 25-3-2014)

Có ai hay 90 triệu người Việt Nam kể cả những những đứa bé sơ sinh cho đến những cụ già chỉ còn ngáp ngáp,“Mỗi người Việt đang gánh gần 20 triệu đồng nợ công” như báo mạng Thanh Niên đưa tin:

“Ngày 27-3, đồng hồ nợ công thế giới (The Global debt clock –GDC) của Tạp chí The Economist điểm nợ công của Việt Nam vượt con số 80 tỷ USD, với tổng dư nợ cả năm tăng 11,2%, chiếm 48%GDP”. (ThanhNien online ngày 28-3-2014)

Người dân Việt Nam đang sống lóp ngóp trong cái XHCN nhầy nhụa đầy bất công, hổn tạp, mạnh được yếu thua, ai giỏi bon chen, giỏi chụp giựt thì ngồi mát ăn bát vàng, sống cuộc đời vương giả, đôi khi họ còn tiếp tay cho bọn gian thương nước ngoài đục khoét dân mình, ai chết mặc ai, nhà cầm quyền thì vô can.

Việt Nam, sau 70 năm Miền Bắc “tiến lên XHCN”, người dân phải xót xa và tủi nhục khi nghe tin trên đài Á châu Tự do kể chuyện “Trâu cày” ở thế kỷ 21”.

“Sáng mồng 6 Tết, ông Pham Văn Kháng, 47 tuổi (xã Lạc Hồng, Văn Lâm, Hưng Yên) cùng con trai ra bừa khoảnh ruộng nhỏ ngay giáp quốc lộ 5. Sợi dây thừng được buộc vào hai đầu chiếc bừa, con trai ông Kháng vòng qua bụng, hai tay nắm chặt dây, kéo bừa đi. Đằng sau, ông Kháng lựa chiếc bừa đi theo con trai…

“Cách ruộng của ông Kháng vài khoảnh, dù ruộng khá rộng, nhưng cô Hòe (Lạc Hồng, Vân Lâm, Hưng Yên) cùng ba con gái cũng đang bừa ruộng bằng sức người. Cô Hòe cầm bừa, trong khi ba cô con gái ra sức kéo chiếc bừa trên ruộng cạn”. (RFA online ngày 24-3-2014)

Một chính quyền thối nát và bệ rạc như thế mà nhân dân Việt Nam đã cam tâm cúi đầu khuất phục thì rõ ràng nhuệ khí anh hùng của dân tộc Việt Nam bị cộng sản làm thui chột. Tôi còn nhớ, ít lắm trước đây nhân dân Miền Nam còn dám đứng lên biểu tình chống “Mỹ-Ngụy” nhưng ngày nay sống dưới chế độ cộng sản tàn hại đất nước gắp trăm lần, ấy thế mà “ra ngỏ chỉ gặp…ba Tàu”. Đâu rồi những nhà sư đem bàn thờ Phật xuống đường? Đâu rồi những ông cha biểu tình chống tham nhũng? Đâu rồi những lãnh tụ sinh viên chống Mỹ? Đâu rồi những ông bà Dân cử thành phần thứ ba? Đâu rồi những Mặt trận giải phóng? …

Dân Việt Nam có thời nào phải “gã con xa” để làm nô lệ cho xứ người, chưa có thời nào mà bán con gái đi làm điếm xứ người, chưa có bao giờ mang tiếng ăn cắp hoặc gian tham ở xứ người để mang danh “Người Việt xấu xí”. Tất cả chỉ có dưới thời CHXHCNVN!

Sau đây là tâm sự của hai nhà giáo sư khả kính nhận định:

-GS Nguyễn Thế Hùng (Đà Nẵng): “Tình trạng này xuất phát từ vấn đề là mọi cái đều do nền giáo dục mà sinh ra. Thí dụ ở Miền Nam hồi trước năm 1975, nền giáo dục Miền Nam đào tạo con người rất là đàng hoàng. Còn bây giờ, cái nền giáo dục này sao nó loạn quá…Rõ ràng là trước đây, trước 75, tại Miền Nam này, mọi người sống trong cảnh rất là trật tự, tức không có nhố nhăng như bây giờ”.

-GS Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội): “Phải nói rằng kể từ khi đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam thì con người Việt Nam bấy giờ còn tha hóa hơn con người Việt Nam hồi thời phong kiến. Và tư chất, đạo lý của con người Việt Nam bây giờ còn thua cái thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xã hội”. (RFA online ngày 27-3-2014)

Ngày xưa ở Miền Nam dưới chế độ “Mỹ-Ngụy” còn biết dạy cho con trẻ học làm người tử tế, biết dạy cho thanh niên tinh thần yêu nước và sự tự tôn của dân tộc; còn ngày nay dưới mái trường của XHCN chỉ biết dạy chôm chỉa, nói láo...

Tình trạng đất nước đã như thế, người dân Việt Nam đang nghĩ gì? Có nhìn quanh các dân tộc anh hùng trên thế giới đang làm nên lịch sử, họ đã đứng lên đấu tranh tự giải phóng khỏi cuộc đời nô lệ lầm than, họ đã giành lại quyền làm người, giành lại Độc lập, Tự do, Dân chủ.

Người dân Việt Nam nghĩ gì khi người dân Myanmar (Miến Điện) hàng chục ngàn bất chấp hiểm nguy đã đứng lên biểu tình giành quyền làm chủ trong tay bọn quân phiệt tham nhũng và họ đã thành công?

“Gần 20.000 người tại thủ đô cũ Rangoon của Myanmar đã tham gia vào cuộc biểu tình lớn nhất gần hai chục năm qua nhăm phản đối chính phủ quân đội. Đứng đầu đoàn biểu tình vẫn là các nhà sư nhưng số dân thường tham gia ủng hộ đông hơn nhiều so với những hôm trước đây và lần đầu tiên người ta thấy hàng trăm ni cô tham gia”. (BBC online ngày 23-9-2007)

Người dân Việt Nam hãy học lấy tinh thần đấu tranh của dân tộc nước bạn nhỏ bé Campuchia; họ dám cả trăm ngàn người xuống đường kéo về thủ đô Phnom Penh biểu tình phản đối chính phủ và đòi thủ tướng Hunsen từ chức, Việt Nam có làm được như thế không?

“Phe đối lập Campuchia đang tạo sóng thần chính trị với hàng trăm ngàn người ủng hộ đảng Cứu Quốc Campuchia tiếp tục đổ về Phnom Penh biểu tình phản đối chính phủ. Với biểu ngữ trong tay đòi Thủ tướng từ chức, tổ chức bầu cử lại và trục đuổi người Việt về nước”. (RFA online ngày 23-12-2013)

Ngày nay chắc mọi người Việt Nam ai cũng đã thấy được tinh thần và khí thế của người dân Thái Lan xuống đường chống nữ Thủ tướng đến nổi văn phòng làm việc của bà phải lưu vong, người Việt Nam nghĩ gì?

“Sáng 25-11, thủ đô Bangkok của Thái Lan tiếp tục chứng kiến một cuộc biểu tình lớn của những người chống chính phủ, sau khi khoản 90.000 người đã xuống đường vào hôm qua. Rất nhiều người yêu cầu nữ Thủ tướng Yingluck Shinawatra và các cộng sự từ chức”.(DanTri online ngày 25-11-2013)

Nhân dân Việt Nam với 90 triệu người mà khi đi biểu tình chống Trung cộng thì chỉ có vài chục hoặc vài trăm, trong khi dân số Hong Kong ít hơn nhiều mà người ta đã dám đi biểu tình hàng trăm ngàn người chống chính quyền thân Trung cộng mới là đáng phục.

“Những người tổ chức các cuộc tuần hành chống ông Lương nói rằng có ít nhất 130.000 người tham gia mặc dù cảnh sát nói con số chỉ vào khoảng 26.000 người”. (BBC online ngày 2-1-2013)

Tại Đài Loan thì người dân đi biểu tình chống Tổng thống Mã Anh Cữu đã cố tình thông qua Hiệp định thương mại với Trung cộng mà người dân không được biết nội dung như Lê Khả Phiêu âm thầm sang ký hai Hiệp ước nhường đất, nhường biển và Nông Đức Mạnh qua tận Bắc Kinh ký “chủ trương lớn cho Tàu khai thác bauxite Tây nguyên” mà dân Việt Nam vẫn để êm!

“Đoàn người biểu tình, được tính từ 100.000 đến 400.000 người, đã tràn ngập các đường phố và các trạm xe điện ở trung tâm thành phố Đài Bắc hôm chủ nhật. Họ mặc áo đen như một biểu tượng của điều mà họ gọi là sự hắc ám trong cách thức hoạt động của chính quyền. Họ đòi chính phủ của Tổng thống Mã Anh Cữu hãy hủy bỏ một thỏa thuận với Trung Quốc nhằm tự do hóa hoạt động đầu tư trong khu vực dịch vụ của đôi bên”. (VOA online ngày 31-3-2014)

Theo báo Le Monde thì:

“Cả Đài Loan và Hồng Kông đều không ưa sự can dự của Trung Quốc”. Chưa bao giờ mà nhu cầu được bảo vệ khỏi chế độ Bắc Kinh lại mãnh liệt tại Đài Loan và Hồng Kông vào lúc này”. (RFI online ngày 29-3-2014)

Nhân dân Việt Nam học gì ở dân tộc Ukraine anh hùng, hãy đứng lên biểu tình chống lại chính phủ Việt Nam bán nước cho giặc Tàu phương Bắc như dân Ukraine đã làm, họ đã thành công, họ đã dẹp tan cái chính phủ bù nhìn lệ thuộc Nga. Dân tộc Việt Nam cũng sẽ thoát ách Trung cộng nếu cùng nhau làm như thế.

“Lãnh đạo đối lập Oleh Tyahnibok, nói: ‘Và chúng ta, những người Ukraine hiện đại, phải làm tất cả mọi thứ có thể ngay bây giờ cho lợi ích của tương lai, để Mátxcơva không thể coi thường người dân Ukraine. Đó là lý do tại sao chúng ta không cho phép Tổng thống ký bất cứ hiệp định gì với Mátxcơva, điều đó sẽ ảnh hưởng đến lợi ích dân tộc”. (BaoMoi online ngày 16-12-2013)

Không có sự nhục nhã nào hơn là người Việt Nam muốn được tự do đi biểu tình chống Trung cộng xâm lược đất nước mình mà phải đi sang nước bạn láng giềng Philippines. Đây tâm sự của một phụ nữ Việt Nam khi sát cánh với người Philippines biểu tình chống Trung cộng: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

“Khó mà so sánh cảm giác khi đứng giữa đoàn biểu tình phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc ở trung tâm tài chính Makati, thủ đô Manila, Philippines, và cảm giác của những ngày hè rực lửa năm ngoái ở bờ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội.

“Nhìn các bạn xung quanh hét vang trời ‘China Back off- Back off’ thật mạnh mẽ và khí thế, tôi nhớ tiếng hô giữa lòng Hà Nội vào đầu tháng 8 năm ngoái, ‘Phản đối Trung Quốc xâm lược-Phản đối-Phản đối’. Tự nhiên thấy mũi cay cay, nước mắt cứ chực trào”.(DanLuan online ngày 11-5-2012)

Và Nguyễn Lân Thắng, một thanh niên Việt Nam cũng đã “tản cư” sang nước bạn Philippines tham dự biểu tình chống Trung cộng tâm sự khác với hình ảnh người đảng viên CS Nguyễn Chí Đức biểu tình chống Trung cộng ở Hà Nội bị công an lôi đi và đạp vào mặt.

“…ông cảm thấy vô cùng sung sướng khi đứng cùng người dân Philippines để phản đối Trung Quốc xâm lược. Ông nói ‘Một điều rất trớ trêu là, tôi đã tham gia rất nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, nhưng hầu hết các cuộc biểu tình đó bị nhà nước trấn áp”. (VOA online ngày 24-3-2014)

Tội lỗi của đảng CSVN trời không dung, đất không tha, họ đã diệt chủng nhân dân trên đất Bắc qua chiến dịch Cải cách ruộng đất của Hồ Chí Minh, họ đã thảm sát nhân dân Huế Tết Mậu Thân và hủy hoại thành quả của nhân dân Miền Nam sau 1975 khiến nhân dân phải bỏ nước ra đi hàng trăm ngàn bỏ thây nơi biển cả.

Thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng ký công hàm bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung cộng đổi lấy súng đạn để xâm lăng Miền Nam; năm 2000 TBT đảng CSVN Lê Khả Phiêu ký hai hiệp định bán đất biên giới và biển Vịnh Hạ Long cho Trung cộng, TBT CSVN Nông Đức Mạnh và TT Nguyễn Tấn Dũng bán đất bauxite Tây Nguyên cho Trung cộng; mấy tỉnh địa đầu phía Bắc bán rừng đầu nguồn cho Trung cộng tàn phá tất cả các điểm chiến lược hiểm yếu địa đầu. Ngày nay bán thêm bờ biển Miền Trung cho Trung cộng xây biệt khu và hải cảng để dể bề xâm nhập.

Tất cả những sự kiện bán nước như thế nhân dân Việt Nam có đồng ý hay không?

“Chả lẽ chịu mất độc lập tự chủ, lệ thuộc họ ‘Bành”, đó là câu hỏi của nhà cách mạng lão thành Thiếu tướng QĐND Nguyễn Trọng Vĩnh cảm thấy “bức xúc” trước cái chính quyền mà cả đời ông đã góp công “xây dựng nên cổ máy này”. Ông Vĩnh viết:

“Thế mà từ Hội nghị Thành Đô, một mặt thì giới cầm quyền TQ áp đặt, mặt khác do lãnh đạo phía ta tự ti, tự hạ nên mất dần độc lập tự chủ…

“TQ muốn vào khai thác bauxite Tây Nguyên, vị trí xung yếu chiến lược của nước ta, dù chưa có ý kiến của tập thể BCT, TBT Nông Đức Mạnh đã chấp thuận ngay. Họ mua rừng đầu nguồn biên giới, mua bãi biển Đà Nẵng, thuê dài hạn cảng Vũng Áng đều được…

“Hàng triệu cán bộ, chiến sĩ, đồng bào đã hy sinh, đổ biết bao xương máu mới có độc lập, tự chủ mà nay lệ thuộc phương Bắc, không còn độc lập tự chủ thì quá đau xót!” (Bauxite VieNam online ngày 6-3-2014) 

Để trả lời cho câu hỏi trên khi đứng trước hiện tình bi đát của đất nước như ngàn cân treo sợi tóc, Đại tá Công an Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng bộ Công an đã thấy cần phải có “sự chuyển biến” mới mong cứu vãn nên ông cương quyết:

“Vấn đề đặt ra cho đất nước là: Đi đôi với vấn đề đấu tranh dân chủ hóa đất nước, loại trừ chế độ đảng trị độc tài, chấm dứt sự thống trị của chủ nghĩa Mác-Lênin, chấm dứt con đường XHCN, thì phải kiên trì đấu tranh để bảo vệ chủ quyền độc lập của Tổ Quốc…

“…CNXH, CNCS, là những học thuyết không tưởng đã bị thế giới bác bỏ. Phải giải phóng dân tộc Việt Nam khỏi chủ nghĩa Mác-Lênin, khỏi CNXH”. (BauxiteVietNam online ngày 30-3-2014)

Hởi dân tộc Việt Nam anh hùng! Hởi hồn thiêng sông núi Việt Nam hãy ủng hộ tinh thần dân tộc vùng lên lật đổ chế độ cộng sản tham tàn, giành lại quyền làm chủ đất nước và bảo vệ Tổ Quốc như dân tộc các nước trên thế giới đã làm và đang làm.







Nga: Thời đại mới, mô hình cũ?


Nga: Thời đại mới, mô hình cũ?

·         In

·         Ý kiến (17)

·         Chia sẻ:

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Sau khi Crimea vào tay Nga, thế giới đang chờ hành động kế tiếp của ông Putin

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Sau khi Crimea vào tay Nga, thế giới đang chờ hành động kế tiếp của ông Putin

·    

·    

·    

·  

Tin liên hệ

·         Dùng vn1975.info, vn3000.com, hoặc vn510.com để vào VOA hoặc Facebook nếu bị chặn

·         Nga triệt thoái một số binh sĩ khỏi vùng biên giới giáp Ukraine

·         Video 'Tôi là người Ukraine' thu hút hàng triệu lượt xem trên YouTube

·         NATO thảo luận về đáp ứng mạnh hơn trong vụ khủng hoảng Crimea

·         Người Tatar muốn binh sĩ gìn giữ hòa bình LHQ có mặt tại Crimea

·         Nga cáo buộc J.P. Morgan chặn việc chuyển tiền từ sứ quán

CỠ CHỮ 

02.04.2014























 

 

Tranh chấp Mĩ - Liên Âu với Nga ảnh hưởng thế nào tới Việt Nam?


Âu Dương Thệ (Danlambao) - Lợi dụng cuộc khủng hoảng nội bộ trầm trọng và kéo dài của Ukraine, nên vào giữa tháng 3 Tổng thống Nga Putin đã dùng nhiều thủ đoạn ra tay chiếm đoạt bán đảo Krim của Ukraine. Đây là hành động vi phạm trắng trợn Hiến chương Liên hiệp quốc và các Công ước quốc tế đối xử giữa các nước, qui định khi có những tranh chấp phải giải quyết theo đường lối hòa bình. Đặc biệt hành động của Putin đã cố tình coi thường Hiệp ước về An ninh và Hợp tác ở Âu châu 1975, cũng như Hiệp ước 1994 Nga kí với Mĩ-Anh nhìn nhận độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.

Thủ đoạn cho binh sĩ Nga trá hình làm “dân quân tự vệ” người gốc Nga ở Krim chiếm đoạt các cơ quan chính quyền, các cơ sở quân sự của Ukraine tại đây, rồi sau đó cho tổ chức chớp nhoáng cuộc trưng cầu dân ý dân chủ giả dối theo kiểu của cựu Liên xô để sát nhập “hợp pháp” Krim vào Nga đã làm cho nhân dân Ukraine vô cùng bất mãn, cả Liên minh Âu châu (EU) bàng hoàng và Mĩ cực kì lo lắng.

Vì EU và Hoa kì tin và chờ đợi là, sau khi Liên xô sụp đổ, các nước CS Đông Âu chuyển sang dân chủ đa nguyên hòa bình và gia nhập EU thì Âu châu nói riêng và toàn thế giới sẽ chấm dứt chiến tranh lạnh để thực hiện giấc mơ thống nhất Âu châu trong hòa bình và thịnh vượng từ nhiều thế kỷ nay vẫn chưa thực hiện được trọn vẹn. Kì vọng chính đáng này đã bị Putin tạm thời phá vỡ qua hành động lấn chiếm Krim để nhằm thực hiện giấc mơ phục hồi đế quốc Nga thời Liên xô cũ.

Một số chính khách Mĩ và Âu châu còn so sánh sách lược xâm chiếm Krim của Putin với thủ đoạn của nhà độc tài Hitler chiếm một phần lãnh thổ của Tiệp khắc nơi có người Đức sinh sống vào năm 1938 từ đó mở màn cho Thế chiến Thứ 2. Ý định của Putin đe dọa sự toàn vẹn lãnh thổ, độc lập và chủ quyền của Ukraine trong giai đoạn này còn đe dọa hòa bình cho toàn Âu châu. Vì hai cuộc thế chiến của thế kỷ trước đã nổ ra ở Âu châu, giúp cho các chế độ độc tài ở Nga, Đức và Ý thực hiện các cuộc chiến tranh tàn khốc, gây ra những cuộc di cư của hàng chục triệu người từ nước này sang nước khác và các biên giới bị đảo lộn. Hiện nay ở các nước Âu châu đều có nhiều dân tộc thiểu số của các nước lân bang. Đặc biệt là các nước nhỏ thuộc cựu Liên xô mới được độc lập hơn hai thập niên, trong các nước này những người thiểu số gốc Nga rất đông. Nếu để cho Putin viện cớ bảo vệ người thiểu số Nga ở các nước vừa mới độc lập này để tự ý thay đổi biên giới thì các cuộc chiến tranh giữa các dân tộc sẽ bùng nổ trở lại và với những võ khí tối tân giết người hàng loạt như bom nguyên tử…như hiện nay thì nguy cơ diệt chủng cho cả Âu châu và đe dọa hòa bình toàn thế giới.

Hoa kì và EU đã giữ thái độ và phản ứng như thế nào?

Đứng trước một cuộc khủng hoảng lớn, các chính trị gia có tầm nhìn và có ý thức trách nhiệm về những công việc của mình thường phải cân nhắc thận trọng, so sánh tương quan lực lượng giữa mình và đồng minh với đối thủ. Tương quan lực lượng ở đây không phải chỉ về quân sự mà cả về sức mạnh kinh tế, cơ cấu chính trị và hậu thuẫn ngoại giao của các bên trước mắt và lâu dài.

Về tương quan lực lượng trong quân sự: Nga vẫn là một siêu cường về võ khí nguyên tử và hỏa tiễn liên lục địa ngang ngửa với Mĩ. Nếu Hoa kì và EU chọn giải pháp đối đầu quân sự với Putin thì phải tính tới những rủi ro khủng khiếp chưa thể lường hết được, nhất là với EU nằm sát lách Nga. Mặt khác, Putin –cựu sĩ quan mật vụ (KGB) thời Liên xô- theo đuổi đường lối quốc gia quá khích, tính tình bất định, có nhiều tham vọng cá nhân và sẵn sàng dùng các thủ đoạn bất kể tới lương tâm và đạo đức –cụ thể như cố tình giải thích Hiến pháp Nga tùy tiện theo cách có lợi nhất cho cá nhân mình để có thể làm tổng thống suốt đời!

Sau những cuộc chiến tranh phiêu lưu vung tay quá trán của cựu Tổng thống G. Bush trong thập niên đầu của thế kỷ này ở Irak và Afghanistan đã khiến Hoa kì phải phung phí cả trên 3000 tỉ Mĩ kim mà chẳng đạt được mục tiêu gì, khiến cho kinh tế Mĩ rơi vào khó khăn lớn. Trong khi đó, lợi dụng tình trạng Wahington bị sa lầy trong chiến tranh Trung đông, Bắc kinh đã có thể tập trung tăng cường phát triển kinh tế rất mau và nay trở thành cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới, đồng thời còn là chủ nợ lớn của Hoa kì. Không những thế Bắc kinh còn tăng cường nhanh chóng không quân và đặc biệt hải quân, đang uy hiếp trực tiếp các đồng minh chính của Mĩ ở châu Á và đe dọa đường hàng hải quốc tế quan trọng ở Á châu và còn đòi chia đôi Thái bình dương với Mĩ.

Về tương quan kinh tế: Trình độ kinh tế của Nga, đặc biệt về công nghiệp sản xuất các hàng tiêu dùng, còn rất chậm tiến, nên phải nhờ sự đầu tư vốn và kĩ thuật của Mĩ và đặc biệt EU. Mặt mạnh trong kinh tế của Nga chỉ nằm trong xuất cảng năng lượng dầu hỏa và khí đốt. Nếu Tây phương rút vốn và ngưng đầu tư vào Nga thì kinh tế Nga sẽ mau chóng rơi vào khủng hoảng trầm trọng.

Về cơ cấu chính trị và hậu thuẫn ngoại giao: Cả Mĩ lẫn EU là những xã hội theo dân chủ đa nguyên, người dân có mức sống cao và được hưởng các quyền tự do căn bản nên các nước này rất ổn định về chính trị. Các xã hội dân chủ đa nguyên này giành được thiện cảm của nhiều dân tộc trên thế giới, đặc biệt là các thành phần tiến bộ và giới trẻ. Vì thế các nước này hầu như đạt được sức mạnh hậu thuẫn ngoại giao trên thế giới hoàn toàn áp đảo với Nga. Trong khi đó chế độ chính trị ở Nga là độc tài cá nhân, quyền lực của Putin liên hệ với một số tài phiệt mới phất lên một cách bất chính từ khi Liên xô sụp đổ. Hầu hết các tỉ phủ Nga hợp tác với Putin chỉ vì mục đích trục lợi quyền-tiền cho cả hai bên.

Vì vậy dưới quan điểm của Tổng thống Obama, Nga đang là một cường quốc đi xuống nên không phải là đối thủ nguy hiểm, trực tiếp và lâu dài của Mĩ. Trong khi đó Trung quốc là một cường quốc đang đi lên cả về kinh tế lẫn quân sự và theo chế độ độc tài toàn trị mới chính là đối thủ nguy hiểm của Hoa kì và thế giới.

Hoa kì và EU đã và đang thực hiện chống Putin ra sao?

Biến cố ở Krim và sự thách đố của Putin đã làm cho Hoa kì và EU ngồi sát lại với nhau sau nhiều tháng nghi ngại nhau do việc cơ quan tình báo Mĩ NSA đã thu thập hàng trăm triệu điện thoại, điện thư, fax…của dân chúng nhiều nước Âu châu, kể cả người Mĩ; đặc biệt còn nghe trộm điện thoại, điện thư của nhiều nguyên thủ đồng minh của Hoa kì như Thủ tướng Đức, Tổng thống Pháp…Không những thế, việc chiếm Krim của Putin cũng thúc đẩy 28 nước trong EU xích lại với nhau sau ba năm khủng hoảng đồng Euro. Sở dĩ các nước ở hai bờ Đại tây dương đoàn kết và nhất trí chống Putin, vì họ đều có chung những giá trị lớn với nhau, như dân chủ đa nguyên, kinh tế thị trường, chế độ pháp trị, tôn trọng các quyền tự do dân chủ và vinh danh nhân quyền…Đứng trước hiểm nguy họ biết cùng nhau bảo vệ những giá trị chung ưu việt đó.

Mĩ và EU đã nhanh chóng thỏa thuận một chiến lược chung đối phó với Putin chia thành nhiều bước và nhiều lãnh vực. Đặc điểm của sách lược này là dùng sở trường của mình đánh sở đoản của đối phương, chặt vây cánh của Putin, bao vây Nga về mặt ngoại giao quốc tế và có thể đi tới phong tỏa kinh tế của Nga. Washington và Bruxell (trụ sở trung ương của EU) đã công bố danh sách một số tỉ phú Nga có quan hệ với Putin và nhiều cộng sự viên thân cận của Putin, cấm họ nhập cảnh và khóa các trương mục ngân hàng. Nhân dịp Hội nghị cấp cao thế giới về hạt nhân ở La Haye (Hòa lan) vào cuối tháng 3 TT Obama và thủ lãnh các nước G7 đã chính thức loại Nga ra khỏi khối G8. Đại hội đồng Liên hiệp quốc vừa họp thảo luận việc Putin xâm chiếm trái phép bán bảo Krim của Ukraine, trong đó 100 nước đã kết án, Bắc kinh và Hà nội đã bỏ phiếu trắng. Từ La Haye TT Obama đã tới Bruxell hội đàm với các nhà lãnh đạo của EU và khối Liên minh phòng thủ Bắc đại tây dương (NATO) để chứng minh trước dư luận thế giới về sự thống nhất trong lập trường và hành động của Mĩ-EU và NATO, đồng thời chuẩn bị tâm lí và tổ chức các phương tiện cần thiết để đề phòng quân sự và nếu cần chuyển sang phong tỏa kinh tế với Nga. Đầu tháng 4 NATO đã ngưng các quan hệ quân sự và an ninh với Mạc tư khoa. EU cũng đã kí hiệp ước liên kết kinh tế-thương mại với Ukraine. Đặc biệt nữa là EU, Quĩ tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới, Mĩ và Nhật đã nhận tài trợ tất cả lên tới khoảng 30 tỉ USD để phục hồi kinh tế Ukraine, với điều kiện chính phủ mới ở Ukraine phải có chính sách chống tham nhũng và các chính sách kinh tế-tài chánh thích hợp.

Obama và EU theo đuổi chính sách tự kiềm chế chống lại Putin, phù hợp với những điều kiện đặc thù hiện nay của Mĩ và EU trong một thế giới đang trở thành đa cực trong kinh tế và quân sự. EU, đồng minh chính của Mĩ ở Âu châu, tuy là một liên minh kinh tế lớn trên thế giới, nhưng chưa phải là một liên bang về mặt chính quyền, ngoại giao và quân sự, nên khả năng ứng phó trước các cuộc khủng hoảng lớn thường chậm chạp và kém hữu hiệu. Vì thế Obama không dùng giải pháp quân sự là biết bảo tồn lực lượng cho chính Mĩ, đồng thời không làm cho đồng minh EU quá căng thẳng trong nội bộ. Ngay chính Hoa kì, trong Thông điệp về tình hình Liên bang của TT Obama và thông báo của Bộ trưởng Quốc phòng Mĩ Hagel vào đầu năm cũng tuyên bố giảm ngân sách sách quốc phòng và giảm quân. Vì thế chiến lược này tỏ rõ tầm nhìn xa, tránh những rủi ro tối đa và vẫn mở cửa để Nga có thể xuống thang và trở lại với cộng đồng quốc tế. Nhờ thế Hoa kì có thể tiếp tục tập trung theo đuổi sách lược quay trục về châu Á-Thái bình dương từ 3 năm qua với mục tiêu là răn đe chủ trương bành trướng và đe dọa của Bắc kinh.

Sách lược tọa sơn quan hổ đấu của Tập Cận Bình

Đối với các nhà hoạch định chiến lược Hoa kì, chế độ toàn trị ở Bắc kinh theo đuổi chủ trương bành trướng và áp chế cả về kinh tế lẫn quân sự mới là đối thủ chính của Mĩ hiện nay và trong các thập kỉ tới. Việc đại diện Trung quốc bỏ phiếu trắng tại Hội đồng bảo an và Đại hội đồng Liên hiệp quốc bàn về việc Putin xâm chiếm bất hợp pháp bán đảo Krim của Ukraine cho thấy, Bắc kinh muốn tỏ ra bề ngoài là không đứng về phe nào. Đây là ý đồ sò hến tranh nhau ngư ông biển lợi, tọa sơn quan hổ đấu, đục nước béo cò! Sách lược này Bắc kinh đã âm thầm thực hiện trong nhiều giai đoạn khác nhau từ giữa Thế kỉ 20 trở lại đây, trong đó VN đã nhiều lần trở thành nạn nhân trực tiếp và gián tiếp. Khi chiến tranh VN tới cao độ gây khủng hoảng trong nội bộ Hoa kì nên Nixon phải tìm cách “rút lui trong danh dự”, khi ấy Mao-Chu đã mở rộng bàn tay để đón Nixon thăm Trung quốc, gây bàng hoàng cho Lê Duẩn-Lê Đức Thọ. Đổi lại Trung quốc chiếm ghế Hội viên thường trực của Đài loan trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc và chiếm quần đảo Hoàng sa của VN, khi ấy Hà nội nhắm mắt bịt miệng!

Bắc kinh cũng đã mừng rỡ khi TT G. Bush sa lầy trong các cuộc chiến tranh ở Irak và Afghanistan. Chỉ trong một thập niên kinh tế Hoa kì bị suy sụp nhanh. Trong khi ấy Trung quốc vượt dần lên trở thành cường quốc kinh tế thứ hai sau Mĩ và còn là chủ nợ của Hoa kì. Không những thế, Bắc kinh đã gia tăng nhanh ngân sách quốc phòng để tối tân hóa không quân và nhất là hải quân, tự ý vẽ bản đồ đường “lưỡi bò” bao phủ hầu hết biển Đông đe dọa trực tiếp VN. Tiếp theo cuộc khủng hoảng tài chính-kinh tế của Mĩ và EU từ cuối 2008 đã tạo thêm những khó khăn chồng chất hơn nữa cho Hoa kì. Xung đột trầm trọng trong chính trường Mĩ khiến cho lưỡng viện bị tê liệt về ngân sách, làm cho hành pháp Mĩ phải điêu đứng trong nhiều tuần vào cuối năm 2013, đến nỗi TT Obama phải hủy bỏ cả các chuyến thăm ở Đông nam Á. Khi đó Tập Cận Bình trở thành ngôi sao sáng trong Hội nghị thượng đỉnh APEC 21 tai Bali, Nam dương vào đầu tháng 10.2013.

Trong những năm gần đây những người cầm đầu Trung quốc từ Hồ Cẩm Đào tới Tập Cận Bình đã tự coi như ngang hàng với các TT Mĩ, cho nên họ đã vận dụng đánh động tâm lí và sử dụng ngôn ngữ để thuyết phục Hoa kì phải coi Trung quốc là một cường quốc ngang hàng. Mới đây tại Hội nghị thượng đỉnh về hạt nhân ở La Haye Tập cận Bình đã nói với Obama:

“Về vấn đề Biển Hoa Đông và Biển Đông, phía Mỹ nên có thái độ công bằng và khách quan, phân rõ phải trái và cần làm nhiều hơn để tìm ra giải pháp thích hợp và cải thiện tình hình,” (BBC 25.3)

Chọn ngôn ngữ “thái độ công bằng” cho thấy Tập Cận Bình coi Trung quốc nay trở thành cường quốc ngang ngửa với Hoa kì, cho nên giữa hai “bạn” chơi với nhau thì phải chơi “công bằng”, có đi có lại. Hàm ý ở đây là, Tập Cận Bình muốn đánh động tâm lí thuyết phục Obama là Mĩ phải nhìn nhận Trung quốc có những vùng ảnh hưởng tự nhiên trong khu vực lãnh thổ và biển kế cận Trung quốc, dĩ nhiên biển Đông và biển Hoa đông nằm trong ý này; đi xa hơn nữa, Hoa kì và Trung quốc nên chia đôi Thái bình dương, như Hoa kì và cựu Liên xô đã chia đôi Âu châu sau Thế chiến 2!

Riêng với Mạc tư khoa, nếu cuộc tranh chấp giữa Mĩ-EU và Nga trong vấn đề Ukraine kéo dài và căng thẳng thêm, thì Bắc kinh có thể được hưởng lợi với giá thấp trong việc mua khí đốt và dầu hỏa của Nga, vì Putin cần ngoại tệ để cân bằng lại những thiệt hại từ phía Mĩ và EU gây ra. Mặt khác quan trọng hơn, nếu tình hình tranh chấp giữa Nga với Mĩ và EU căng thẳng hơn và xấu hơn thì Bắc kinh sẻ hưởng lợi lớn, vì khi đó Mĩ phải tập trung ở Âu châu, không thể trở lại Á châu sớm, khi đó Mĩ cũng cần tới Trung quốc, như thế là mở cửa cho Bắc kinh tung hoành cả về kinh tế, thương mại và quân sự đặc biệt ở Đông nam Á!

Hà nội bỏ phiếu trắng là lập trường khép mình theo Bắc kinh

Tục ngữ có câu, gặp khó khăn mới biết mặt anh hùng! Tiêu chí ngoại giao hiện nay của chế độ toàn trị Hà nội là “làm bạn với tất cả các nước”. Nhưng trong vụ tranh chấp Ukraine-Nga, Hà nội đã ngoan ngoãn xếp hàng cùng Bắc kinh bỏ phiếu trắng tại Liên hiệp quốc và để cho phát ngôn viên Bộ ngoại giao ra tuyên bố rất ba phải! Cuộc sát nhập chớp nhoáng bán đảo Krim vào Nga đã cho thấy, Putin coi thường công pháp quốc tế và các hiệp ước Nga đã kí với quốc tế. Không những thế đây sẽ tạo một tiền lệ để Bắc kinh cũng có thể ra tay như vậy ở Á châu, nhất là đối với VN.

Nếu là những chính khách có trách nhiệm và tầm nhìn xa thì phải đứng về lẽ phải chống lại hành động sai lầm của Putin và lường trước nguy cơ trước mắt Bắc kinh có thể gây ra cho VN. Nhưng trái lại, đứng trước cuộc tranh chấp quốc tế quan trọng này người đứng đầu chế độ toàn trị Nguyễn Phú Trọng đã vội xếp hàng theo “bạn ta” thường khuyên răn không để bị “Tây hóa!” Vì thế Hà nội đã ngoan ngoãn xếp hàng theo đuôi Bắc kinh bỏ phiếu trắng! Trong khi đó trước khó khăn lớn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng vội quên lời thề hùng dũng “Chiến lược xây dựng niềm tin” trong bang giao của VN với các nước tại cuộc Hội thảo quốc tế “Đối thoại Shangri-La 2013” vào cuối tháng 5.2013 ở Singapore. Thay vì đứng về lẽ phải để xây dựng niềm tin và uy tín quốc tế thực sự cho VN, ông Dũng cũng bắt chước ông Trọng trong vụ tranh chấp Ukraine-Nga đã “gởi trọn niềm tin” vào anh cả phương Bắc bằng cách theo đuôi cũng bỏ phiếu trắng!

Do tầm nhìn thiển cận là Đảng trước Nước sau, nên những người có quyền lực của chế độ toàn trị CSVN nhắm mắt trước nguy cơ, chính Bắc kinh đã từng thực hiện thôn tính chớp nhoáng quần đảo Hoàng sa (1974) và một phần Trường sa (1988) khi thời cơ tới, như Putin đã thôn tính Krim. Hiện Bắc kinh đã chuẩn bị quân sự chỉ chờ cơ hội tốt để chiếm trọn Trường sa và uy hiếp toàn biển Đông. Họ biết được ý đồ này của Bắc kinh, nhưng vẫn phải chạy theo Bắc kinh, điều này chứng tỏ sự ươn hèn và lệ thuộc quá lớn vào phương Bắc!

***

Những điều gì có thể xẩy ra trong thời gian tới? Tùy theo mức độ và thời gian tranh chấp giữa Nga với Mĩ-EU có nhiều trường hợp có thể diễn ra cho Bắc kinh và Hà nội. Tuy nhiên ít nhất có hai hướng chinh sẽ ảnh hướng lớn tới tình hình chính trị VN, chúng ta phải chú tâm theo dõi:

1. Nếu tình hình Ukraine và Âu châu căng thẳng thêm, có nghĩa là Hoa kì phải tập trung vào Âu châu, thì Bắc kinh sẽ khai thác triệt để tình hình này để gia tăng áp chế với VN về chính trị, ngoại giao, kinh tế, thương mại để thực hiện các yêu sách về các hải đảo và toàn bộ biển Đông. Vì lệ thuộc, ươn hèn và chỉ lo quyền lợi ích kỉ riêng nên các ủy viên Bộ chính trị ĐCSVN sẽ có những thỏa hiệp nhượng bộ vô nguyên tắc với Bắc kinh, đồng thời quay lại đàn áp nhân dân chống đối những hành động cực kì sai trái của họ. Như thế họ sẽ tự phơi bầy thái độ hèn với giặc, ác với dân! Điều này sẽ dẫn tới phân hóa, giành giựt và thanh toán nhau ngay trong Trung ương đảng trước thềm Đại hội 12 một cách công khai, gay gắt và tàn bạo hơn. Các đảng viên yêu nước và tiến bộ sẽ cùng với nhân dân đứng lên phản đối và chống lại nhóm cầm đầu bảo thủ, tha hóa đạo đức và đầu hàng Bắc kinh; thành phần đảng viên đứng giữa sẽ thất vọng và hoang mang. Đây chính là cơ hội rất tốt cho cuộc vận động dân chủ ở VN để bảo vệ tổ quốc và toàn vẹn lãnh thổ!

2. Nếu cuộc tranh chấp ở Âu châu lắng đọng xuống, Hoa kì có thể tập trung khai triển việc thực hiện quay trục về châu Á-Thái bình dương. Khi ấy nhiều nước Á châu, đặc biệt Đông Á và Đông nam Á, lo ngại chủ trương bành trướng và tham vọng của Bắc kinh có thể dẫn tới nguy cơ, Bắc kinh cũng sẽ áp dụng thủ đoạn như Putin để khuyến khích người gốc Hoa đang sinh sống rất đông đảo ở Đông nam Á kết hợp với những ràng buộc kinh tế thương mại quá lớn để tạo bất ổn và đặt yêu sách về hải đảo, tài nguyên trên biển, kể cả can thiệp vào chính trị ở các nước này. Vì thế không chỉ các nước Đông Á tăng cường hợp tác với Mĩ, mà cả nhiều nước Đông nam Á sẽ hợp tác chặt chẽ với Hoa kì để ngăn chặn các nguy cơ này.

Trong đó Việt Nam có thể là một trung tâm của cuộc vận động mới rất cần thiết và hữu ích này, vì những sai lầm chồng chất của chế độ toàn trị CSVN nên nước ta đang phải chịu áp lực rất lớn và cực kì nguy hiểm từ phương Bắc. Không chỉ những thành phần trí thức, chuyên viên, văn nghệ sĩ và thanh niên mà cả các đảng viên yêu nước tiến bộ càng nhận ra sự thực rằng: Ngày nay chính Bắc kinh mới là kẻ thù nguy hiểm và trực tiếp của VN, vì nó ở sát lách VN và đang chủ trương bành trướng và thôn tính ở khu vực với mục tiêu thực hiện “giấc mơ vĩ đại nhất Trung quốc”, như Tập Cận Bình công khai tuyên bố.

Ngược lại, Hoa kì không là đối thủ của VN, không có tham vọng đất đai và hải đảo gì ở VN, không chủ ý bòn rút tài nguyên nào của VN; nhưng chỉ muốn VN độc lập, toàn vẹn lãnh thổ và nhân dân ta hạnh phúc tự do!

Bất kể chính kiến và thành phần xã hội, những người dân chủ VN cần nhận ra và thực hiện tốt nhất cơ hội này; hãy chủ động, tích cực, tự chủ và sáng tạo cương quyết biến nó nằm trong tầm tay của nhân dân ta trong thời gian tới!

4.4.14 – Nhân dịp giỗ Tổ Hùng vương



Hoa Kỳ ngày càng quan ngại về tranh chấp Biển Đông

·         In

·         Ý kiến (13)

·         Chia sẻ:

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel nói chuyện trong cuộc họp báo kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii,
 3/4/14

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel nói chuyện trong cuộc họp báo kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii, 3/4/14

·    

·    

·    

·  

Tin liên hệ

·         Dùng vn1975.info, vn3000.com, hoặc vn510.com để vào VOA hoặc Facebook nếu bị chặn

·         Các nước sử dụng chiến thuật gì ở biển Đông?

·         Giới chức Mỹ trình bày chính sách tái cân bằng lực lượng ở Châu Á

·         Philippines không sợ hậu quả kinh tế của vụ kiện Trung Quốc

·         Thông tin trái ngược về vụ tàu Việt Nam mất tích ở Trường Sa

·         Philippines đệ trình luận chứng vụ kiện TQ lên tòa án quốc tế

·         Mỹ nhắc lại ủng hộ Philippines trong vấn đề Biển Đông

CỠ CHỮ 

04.04.2014

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ ngày 3/4 tuyên bố Washington ngày càng quan ngại về các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông và thúc giục các bên chớ nên dùng võ lực để theo đuổi các tuyên bố chủ quyền của mình.

Phát biểu trước báo giới kết thúc cuộc họp thượng đỉnh 3 ngày với Bộ trưởng Quốc phòng các nước Đông Nam Á tại Hawaii, ông Chuck Hagel không cụ thể nêu tên Trung Quốc trong lời khuyến cáo, nhưng người ta tin rằng ông đang gửi một thông điệp tới Bắc Kinh.

Ông Hagel kêu gọi các nước tự chế, minh định chủ quyền thông qua luật lệ quốc tế và cư xử đúng mực.

Bộ trưởng Hagel nói quyền của các nước phải được tôn trọng và quan trọng là các bên nên tránh đe dọa, uy hiếp hay áp bức trong cuộc tranh chấp.

Ông cũng nhắc lại chính sách tái cân bằng của Hoa Kỳ tại Châu Á-Thái Bình Dương không nhắm mục tiêu hoặc ngăn cản Trung Quốc và rằng Hoa Kỳ xem Trung Quốc là bạn chứ không phải kẻ thù bất chấp những bất đồng tồn tại giữa đôi bên.

Tại thượng đỉnh quốc phòng Mỹ-ASEAN lần này, các đề tài thảo luận chính xoay quanh vấn đề hỗ trợ nhân đạo và đáp ứng thiên tai.

Tổng thống Hoa Kỳ, Barack Obama dự kiến cuối tháng này sẽ đến thăm Philippines, nước cũng có tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông, để nhấn mạnh cam kết của Washington trong việc rót thêm nhiều nguồn lực vào khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

 

 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link