Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 20, 2014

Lính Trung Quốc vào Việt Nam tiêu diệt người Tân Cương ở cửa khẩu Bắc Phong Sinh?


Lính Trung Quốc vào Việt Nam tiêu diệt người Tân Cương ở cửa khẩu Bắc Phong Sinh?

Phạm Lê Vương Các - Vào trưa ngày 19/4, báo Quân đội Nhân dân có bài "Tình hình khu vực cửa khẩu Bắc Phong Sinh đã trở lại bình thường", trong đó bài báo cho biết: "Khi cán bộ Đồn Biên phòng Quảng Đức đang tiến hành kiểm tra hoàn chỉnh để bàn giao cho Công an Trung Quốc thì số đối tượng trên bất ngờ tấn công cướp 1 khẩu súng AK, trong súng có 5 viên đạn của Thiếu tá Nguyễn Văn Cưu, nhân viên vũ trang, đang canh giữ các đối tượng; các đối tượng khác xông vào bẻ chân ghế làm hung khí, nổ súng tấn công lực lượng biên phòng, sau đó cố thủ tại tầng 3, nhà liên ngành cửa khẩu Bắc Phong Sinh."

Như vậy câu hỏi đầu tiên đặt ra, tại sao những người này chỉ có 1 khẩu AK với 5 viên đạn và bẻ chân ghế làm vũ khí đã giết chết được 1 thiếu tá và 1 thiếu úy, và gây thương tích cho 4 bộ đội Biên phòng cùng 1 công an huyện, trong khi bảo vệ cho khu vực này thuộc về bộ đội biên phòng là lực lực lượng chiến đấu chính quy luôn được được trang bị súng đạn và nguồn lực gấp vài chục lần nhóm người này.


Bài báo tiếp tục có đoạn, "lúc 5 giờ ngày 18-4, Trạm Kiểm soát liên ngành cửa khẩu Bắc Phong Sinh phát hiện xe ô tô BKS 43S-5325 chở người Trung Quốc từ hướng xã Hải Sơn thuộc địa bàn Đồn Biên phòng Pò Hèn sang Bắc Phong Sinh thuộc Đồn Biên phòng Quảng Đức, tỉnh Quảng Ninh. Khi cán bộ biên phòng làm nhiệm vụ tại trạm yêu cầu dừng xe để kiểm tra, lái xe không chấp hành và cố tình điều khiển xe bỏ chạy về hướng huyện Hải Hà. Đơn vị đã tổ chức truy đuổi, thông báo cho các lực lượng trên địa bàn phối hợp bắt giữ. 

Khoảng 5 giờ 45 phút, lái xe 43S-5325 đã chuyển số người nhập cảnh trái phép sang xe BKS 17B-000.32 do Vũ Đình Hùng điều khiển."

Câu hỏi thứ hai, các chốt trạm canh gác tại vùng biên giới với Trung Quốc đươc bảo vệ ra sao, mà một chiếc xe ô tô được phát hiện là chở một nhóm người Trung Quốc lại có thể chạy qua được trạm kiểm soát của bộ đội biên phòng, khi mà đã có lệnh yêu cầu dừng lại kiểu tra? Không những thế họ còn có thể xâm nhập vào sâu trong nội địa trong vòng ít nhất là hơn 45 phút, di chuyển đến tới địa phận huyện Hải Hà (cách cửa khẩu Bắc Phong Sinh khoảng 22 km), và những người này vẫn còn có thể chuyển sang xe khác? Có hay không việc đeo bám nhóm người Trung Quốc này khi họ không chấp hành lệnh dừng xe? Nếu như nhóm người này không phải là người dân nhập cư trái phép thuần túy, mà họ xâm nhập vào Việt Nam ý định khác thì hậu quả gì sẽ xảy ra?

Việc bạo loạn trên được tỉnh Quảng Ninh và nhiều tờ báo khác xác định xảy ra vào lúc 12h trưa, và kết thúc vào lúc 15h15'. Theo lời kể của anh Anh Nguyễn N.V - một cán bộ Hải quan đang làm việc tại của khẩu Bắc Phong sinh, kể lại câu chuyện cho báo Nông nghiệp Việt Nam, cho biết: 

"Công an, đặc nhiệm của mình và Trung Quốc đang bao vây khống chế nhóm người đó rồi...

Khoảng 3h30 thấy thông báo sự việc đã kết thúc. Xuống sân nhìn từ xa thấy xác người, máu, đặc nhiệm Việt Nam, Trung Quốc, Công an… mà tim vẫn đánh trống."

Câu hỏi thứ ba, tại sao một nhóm người với 1 khẩu AK có 5 viên đạn (đã bắn chết một thiếu tá chết ngay tại chỗ và nhiều người khác bị thương ngay lúc đó), cùng với việc bẽ gãy chân bàn làm vũ khí mà vẫn có thể "kháng cự" được hơn tới 3h đồng hồ? Sự việc xảy ra trên lãnh thổ của Việt Nam, bộ đội và công an Việt Nam không đủ sức chiến đấu với nhóm người này hay sao mà phải có sự tham gia của lính Trung Quốc trên lãnh thổ Việt Nam?

Qua đó cho thấy, ở một vùng biên giới tuyến đầu, mà việc chiến đấu, và chống xâm nhập tệ hại đến như thế thì liệu có thể chấp nhận được hay không? 

Nhưng xem những bức ảnh dưới đây sẽ có lời giải đáp


Ảnh của phóng viên Thành Duy trên báo Báo Tiền Phong kèm lời chú thích: "Bộ đội Biên phòng Việt Nam bàn giao nhóm đối tượng cho phía Trung Quốc" (bức ảnh này đã đã bị gỡ bỏ khỏi tất cả các trang báo nhà nước). (Lính Trung quốc mặc đồ rằn ri đang quay phim, nhìn chữ Tàu trên nón)

Cảnh sát đặc nhiệm Trung quốc trong áo ngắn tay, mang áo giáp, cũng màu rằn ri (nhìn chữ trên áo giáp)

Qua bức ảnh này, chứng tỏ khi giết người đàn ông này mà giới chức Việt Nam gọi là "nhóm người nhập cư trái phép" đã có sự tham gia của lính Trung Quốc ngay trên lãnh thổ của Việt Nam. Và người lính Trung quốc đang trong tư thế đứng cầm súng, trước mặt là một người đàn ông đã bị tiêu diệt, và bộ đội Việt Nam đang "nhặt xác". Ai đã cho phép lính Trung Quốc đặt chân vào lãnh thổ Việt Nam để làm công việc này? 



Tại vùng biên giới khi bàn giao đối tượng, chỉ có lính Trung Quốc mang vũ khí, trong khi bộ đội Việt Nam chỉ đi tay không, chống nạnh và khoanh tay đứng nhìn


Hai người đàn ông này đang còn sống vì không ai đi còng tay người chết bao giờ, và một người đang nắm tay vào thanh sắt. Và họ bị cả 2 phía Việt Nam và Trung Quốc để mặc họ cho tới chết mà không hề được cứu chữa. Qua bức ảnh này thấy rõ một điều rằng, có cả một trung đội lính Trung quốc (chưa kể cảnh sát đặc nhiệm Trung Quốc) đã hiện diện trên đất Việt Nam, để tiêu diệt nhóm người Tân Cương này.


Phạm Lê Vương Các - Blogger Cùi Các


Ké chút xíu! 5 người chết ca khâu Bc Phong Sinh, dù sao cũng là người, mà người thì "sng khôn chết thiêng" mà chúng cht xác h chng lên nhau còn hơn....!
·   
·  •
·  •
·  Chia sẻ › 
o     
o     
o     
·         ·  
o     
o     
Avatar
Còn đây na, 2 người trong nh này chc còn sng (nm thành xe và b còng). Chng có đâu b thương cho mày chết luôn. Hi hi ch thp đ quc tế!
o   
o
 
o
o
o Chia sẻ › 
§  
§  
§  
o  
o     
§   
§   
Avatar
Nhóm người này đà vượt trm đt nhp vào sâu trong ni đa VN hơn 20Km và đã sang xe, nếu không có ch th ca Tàu quyết bt bng được thì s th không ra nông ni này! Vic gì có đàn anh Tàu ra lnh, phía VN thường không bao gi tc trách nhim v.

Một vài câu hỏi về vụ nổ súng tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh

Dân Làm Báo - Vào trưa ngày 18.4.2014 tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh thuộc huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh, 16 người Trung Quốc, gồm 10 nam, 4 nữ và 2 trẻ em, tìm cách nhập cảnh trái phép vào Việt Nam, đã cướp súng AK, xả súng tấn công, khống chế lực lượng biên phòng Việt Nam. Hậu quả là 5 người Trung Quốc chết, 2 chiến sĩ biên phòng Việt Nam là Thiếu tá Nguyễn Minh Đãi và Thiếu úy Lê Vũ Việt Khánh bị chết, 4 chiến sĩ khác bị thương. Một số câu hỏi được đặt ra: 

1. Tại sao phải gấp rút giao phạm nhân cho Trung cộng?

Chỉ trong vòng hơn 4 giờ, kể từ lúc xảy ra vụ việc, lực lượng chức năng Việt Nam đã phải gấp rút tiến hành bàn giao những đối tượng xâm nhập và giết người cho phía Trung Quốc? Phải chăng An ninh Việt Nam không được phép bắt giữ, điều tra những phạm nhân Trung Quốc xâm nhập lãnh thổ Việt Nam trái phép và giết người trong khi phía Trung Quốc thì thoải mái bắt giữ ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam?

2. 16 người Trung Quốc này là thành phần gì? 

Lý do gì để họ phải cướp súng bắn người, nhảy lầu tự tử hoặc tự sát. Điều gì khiến họ thà chết chứ không để bị bắt? 

Vào lúc 15 giờ 05 phút, tức là chỉ trong vòng vài giờ, thiếu tướng Vũ Chí Thực - Giám đốc Công an tỉnh Quảng Ninh khẳng định:"Không có chuyện các đối tượng người Trung Quốc trên là phần tử khủng bố Tân Cương". Làm thế nào chỉ trong một thời gian ngắn, ông Thực có thể khẳng định những người này (với y phục người Tân Cương) không phải là thành phần "khủng bố". Lý do và động cơ gì khiến ông Giám đốc công an tỉnh vội vã khẳng định điều này?

Nếu những người đàn ông Trung Quốc trong số những người nhập cảnh trái phép chỉ là dân thường, liệu họ có khả năng cướp súng, biết sử dụng súng và khống chế lực lượng biên phòng? Nếu họ là dân thường thì khả năng nghiệp vụ của lực lượng biên phòng như thế nào để vụ việc xảy ra dẫn đến 2 người chết và 4 người bị thương? 

3. Thế nào là thành phần khủng bố và hành vi khủng bố? 

Nhiều báo đề cập và đặc biệt là An Ninh Thủ Đô chạy tít: Vụ nổ súng tại cửa khẩu Bắc Phong Sinh: Không phải tấn công khủng bố

Trong quá khứ, nhiều người Việt Nam bị chụp mũ, bị báo đài lề đảng ngang nhiên ghép vào thành phần khủng bố mặc dù chưa ai có hành động nỗ súng giết người hay những hành vi bạo động tương tự. Trong khi đó, những người từ Trung Quốc đã ngang nhiên chiếm lĩnh trụ sở, khống chế lực lượng biên phòng Việt Nam thì An Ninh Thủ Đô xác định ngay đó không phải là hành động khủng bố. Thế nào là khủng bố dưới con mắt của giới chức năng Việt Nam? 






__._,_.___

10 điều giống nhau “ngẫu nhiên” của bộ ba “lãnh tụ con” Đồng-Chinh-Giáp


10 điều giống nhau “ngẫu nhiên” của bộ ba “lãnh tụ con” Đồng-Chinh-Giáp

"Lãnh tụ cha" cùng 3 "Lãnh tụ con". Từ trái qua: Võ Nguyên Giáp, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và Trường Chinh.
Phan Châu Thành (Danlambao) - “Lãnh tụ cha” của CSVN đã tự xưng là “cha già dân tộc”, sinh 1901 (hai lần tự khai với QTCS như vậy), mới 44 tuổi đã bắt cả dân tộc Việt gọi là “cha già”, thì ai cũng biết rồi, đó là Hồ Chí Minh. Và “cha” Hồ có hơn chục điều giống nhau kỳ lạ với lãnh tụ Hán-Việt gian Lai Teck của đảng CS Malaysia thì tôi cũng đã nêu ra trong một bài khảo cứu gần đây đăng trên Dân Làm Báo (xem “10 điều giống nhau kỳ lạ giữa HCM và đồng chí Lai Teck”). “Lãnh tụ con” là các “học trò xuất sắc nhất” của “lãnh tụ cha già”, ngay từ 1940, không ai khác là bộ ba Đồng-Chinh-Giáp. Một là Thủ tướng lâu đời nhất của VN và của cả thế giới PVĐ (sinh 1906, thua “cha” 5 tuổi, làm TTg bù nhìn 32 năm từ 1946 đến 1978), một là TBT hai đời của đảng CSVN - Trường Chinh (sinh 1907, thua “cha” 6 tuổi), và một là VNG (sinh 1911, thua “cha” mình 10 tuổi) - đại tướng “huyền thoại” của CSVN, kẻ “một mình đánh thắng” quân đội của cả 4 đại cường thế giới là Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu…

Bộ ba Đồng-Chinh-Giáp ấy là “ba cánh tay phải”, “ba chân kiềng” để/của “cái nồi cha” HCM ngồi trên ngay từ những ngày đầu HCM về nước 1940 rồi chuẩn bị và cướp chính quyền 1945 đến những năm 1960s HCM đưa đất nước VN vào nội chiến đến tận 1975. Một người “nắm” chính phủ cho “cha”, một phụ trách đảng cho “cha”, và một giữ quân đội của “cha”, tưởng chừng như họ khá độc lập nhau, không có gì nhiều liên quan đến nhau, thế mà nhìn lại thấy có khá nhiều điểm họ giống nhau một cách “ngẫu nhiên” kỳ lạ mà tôi xin nêu ra ở đây mười (10) điểm sau.

Điểm giống nhau ngẫu nhiên thứ nhất của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ vô tình cùng là cựu học sinh trường Albert Saraut vốn là một trường cao đẳng/đại học tốt nhất Việt Nam thời đó của Pháp chủ yếu dành cho con em người Pháp và rất ít con em người Việt làm viên chức cao cấp cho Pháp mới gửi con vào đó được (và phải có người Pháp bảo lãnh). VNG được trùm phòng Nhì Pháp bảo lãnh nên được vào học ở đây. Còn Trường Chinh và Phạm Văn Đồng vào Albert Saraut trước đó thì không biết đã theo con đường nào, ai bảo lãnh (họ không báo cáo điều này với đảng)? Đây có thể đúng là sự giống nhau hoàn toàn ngẫu nhiên giữa ba người họ. Nhưng xét trong thực tế là trong hàng ngàn cựu sinh trường này từ khi nó thành lập đến năm 1945 và trong hàng trăm cán bộ cộng sản cao và trung cấp của VN cùng thời đó thì chỉ có ba người, và chỉ có đúng ba người đó là cựu sinh viên Albert Saraut!? Một câu hỏi tò mò nhỏ đó khi nghiên cứu lịch sử trường Albert Saraut đã dẫn tôi đến bài viết này. Ai cũng có thể kiểm tra điều này trên Wiki.

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ hai của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là tháng 5/1940 ba người này lại “ngẫu nhiên” gặp nhau và cùng rủ nhau sang TQ đi tìm và đón lãnh tụ lớn của cách mạng VN về nước. Điều đó rất không bình thường vì đó phải là việc lớn và chính thức của đảng, trong khi đó thì ông Giáp đang làm giáo vụ tại trường tư thục Thăng Long ở Hà Nội và còn chưa hề tham gia đảng cộng sản VN, ông Đồng thì vừa mới ra tù năm 1936 (với tư cách đảng viên đảng khác), mãi 4 năm sau -1940 cũng mới vào đảng CSĐD cùng ông Giáp, hình như đều do “cha” Hồ “kết nạp” bên TQ, còn ông Chinh thì đến tháng 11/1940 mới được vào TW sau HN 7 ở Bắc Ninh mà Nguyễn Văn Cừ chủ trì và là TBT thì Ng Văn Cừ “tự nhiên bị bắt” (và ngay tháng 8 năm 1941 bị Pháp tử hình cùng Hà Huy Tập, Ng Thị Minh Khai, Võ Văn Tần, Phan Đăng Lưu… tại trường bắn Hóc Môn) để Chinh nghiễm nhiên lên tự nhận quyền TBT. 

Chữ ngẫu nhiên tôi bắt đầu phải cho vào ngoặc kép thành “ngẫu nhiên” từ đây vì có nhiều câu hỏi đến nay chưa có lời giải. Và ở đây là: Tại sao đoàn đi TQ đón lãnh tụ đảng (chưa biết là ai) lại do một người chưa vảo TƯ đảng phụ trách (TC) cùng hai người chưa là đảng viên (VNG và PVĐ)? Ai báo đã cho họ hay cho TW đảng CSVN (đảng CSĐD) là VN sắp có lãnh tụ đảng lớn về nước và cần cử người sang TQ đón người đó về? Đó là tình báo Pháp hay tình báo Hoa Nam? Nhưng chắc chắn đó không phải Quốc tế CS Comintern. (Chuyện này cũng đã xảy ra giống hệt vụ đảng CS Malaysia đón lãnh tụ Lai Teck “của mình” từ Singapore về sau những lời đồn đại của “giới cách mạng người Hoa” ở Singapore…?! Còn đồn đại về “lãnh tụ đảng lớn của Vn sắp về nước” cuối những năm 30s khi các lãnh đạo CSVN “tự nhiên” bị Pháp bắt và giết hàng loạt là từ… Hồng Koong, Ma Cao và Chợ Lớn).

Vậy, ai đã tổ chức cho họ (bộ ba Đ-C-G) gặp nhau, thông báo và giao “nhiệm vụ”, bàn bạc rồi tổ chức cho họ sang TQ “đón lãnh tụ”? Tại sao lại là ba người này sang TQ đón lãnh tụ lớn (còn mập mờ bí mật chưa biết là ai?) mà không phải các can bộ cao cấp hơn và các ủy viên TW đảng khác uy tín hơn Trường Chinh lúc đó (như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Lương Bằng, Hoàn Quốc Việt, Phùng Chí Kiên, Chu Văn Tấn, Lê Thiết Hùng, Nguyễn Văn Tri…)? Và tại sao đó không phải việc do Tổng bí thư Hoàng Văn Thụ phụ trách và chỉ đạo, chọn người đi? Tại sao ông Giáp và ông Đồng còn chưa là đảng viên CS, ông Đồng thì ra tù rồi có 4 năm không làm gì cụ thể (1936-1940), lại khơi khơi “rủ nhau” sang TQ cùng ông Chinh “đón lãnh tụ”? 

Và tất cả những điều mơ hồ về cuộc đời sự nghiệp của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp sau này có lẽ đều bắt nguồn từ hai điều giống nhau “ngẫu nhiên và kỳ lạ” trên của họ. Tóm lại, sự xuất hiện của bộ ba trên cũng kỳ lạ và “ngẫu nhiên” chả kém sự xuất hiện của “lãnh tụ cha” HCM là mấy… Câu hỏi chúng là: ai đã chọn họ, ai ủng hộ họ, ai dọn đường cho họ, ai đẩy họ lên quyền lực bên cạnh “cha già”?

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ ba của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba ông đi đón lãnh tụ đều không biết “lãnh tụ” là ai, đều chưa bao giờ gặp HCM hay NAQ, đều chưa có kinh nghiệm hoạt động hải ngoại cho đảng ở nước ngoài nói chung, và cụ thể ở TQ trong khi đảng CSVN lúc đó vẫn còn có những cán bộ biết rõ lãnh tụ NAQ, đã làm việc và học tập với NAQ ở TQ và LX, có kinh nghiệm lâu năm hoạt động ở TQ như Phùng Chí Kiên, Hồ Học Lãm (người sáng lập Việt Minh)…? Về phía “lãnh tụ”, chẳng có một sự giới thiệu hay chỉ đạo chính thức nào của Quốc tế CS cho HCM về VN lãnh đạo phong trào cả?. Thời điểm đó QTSC hầu như bị Stalin làm tê liệt, còn bản thân Stalin và nước Nga thì chuẩn bị và đi vào nội chiến để rồi giải tán QTSC ngay sau chiến tranh… Thế thì, ai cử “lãnh tụ HCM” về trong khi đảng CSVN vẫn đang còn có hàng loạt lãnh đạo cao cấp trên NAQ nhiều (NAQ chỉ là liên lạc viên của CSVN với QTCS…). Câu hỏi của phần này là: ai thực sự đạo diễn sự làm cỏ hàng loạt các lãnh tụ thực sự của CSVN những năm cuối 30s đầu 40s và sự xuất hiện “về nước” của “lãnh tụ lớn” HCM năm 1940, để mà sau đó có thể chọn và cử bộ ba ĐCG sang “đón lãnh tụ” về?

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ tư của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là sau khi sang TQ họ đều gặp HCM lần đầu tiên, lúc này dùng bí danh Hồ Quang, và cả ba còn băn khoăn không biết HCM/Hồ Quang là ai, có phải là NAQ? Thế mà cả ba được HCM tin dùng ngay và tin dùng nhất từ đó luôn đến hết đời HCM, không ai được HCM tin dùng hơn ba người này sau đó nữa? Đầu tiên là “cha” Hồ cho kết nạp ngay hai “con” Đồng và Giáo vào đảng ở ngay TQ, rồi về hang Pác Bó (cách biên giới rừng núi với TQ chỉ khoảng một ngìn mét…) “tổ chức NH TW 8” kết nạp ngay cả ba vao TW. Đây là điều “ngẫu nhiên” rất lạ. Từ đó cả ba cùng HCM tạo nên bộ tứ khét tiếng và toàn quyền của CSVn đến tận 1960. Chinh vẫn nắm đảng, lúc thì công khai, lực thì “giải tán”, hai người kia là VNG và PVĐ thì vào Tổng bộ Việt Minh tối cao chỉ có 5 người (ba người kia là Nguyễn Lương Bằng, Hồ Tùng Mậu và Hoàng Hữu Nam thì HTM và HHN “vô tình/tự nhiên” chết khi đi công tác bị Pháp giết…), toàn quyền trong tay ba lãnh tụ con TC, PVĐ và VNG tức trong tay “lãnh tụ cha” HCM.

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ năm của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là ngay từ 1940 họ đã được HCM giao phụ trách những chức vụ quan trọng nhất của chính quyền cộng sản mới là đảng, quân đội, tài chính kháng chiến, tạo thành thế chân kiềng cho HCM, mặc dù họ không phải những người cộng sản kỳ cựu nhất của VN lúc đó. Về đảng, do Trường Chinh phụ trách, HCM giao cho Chinh chỉ có “nghiên cứu” và dịch lại các tài liệu về đường lối, chính sách của đảng CSTQ và viết lại thành chính sách của đảng CSVN. Về quân đội, HCM giao cho Giáp đi tiêu diệt ám sát, thủ tiêu, bán thông tin cho Pháp... để diệt hết các lực lượng vũ trang của VN vốn có trước đó, rối năm 1944 mới thành lập tạm VNTT GPQ để đợi đến sau 1949 sẽ có quân đội TQ sang trang bị, tổ chức, đào tạo hoàn toàn cho Quân đội VN… Về tài chính, do Đồng phụ trách, chỉ dựa vào hai nguồn: lấy/cướp của dân và viện trợ của TQ (từ 1950 thì TQ viện trợ ồ ạt đến trên 90 nhu cầu của VN).

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ sáu của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ cùng được HCM phân công làm những việc sai trái có hại (bẩn thỉu và ác độc nhất) cho đất nước và dân tộc Việt và rồi họ cùng phải đứng ra chịu trách nhiệm thay cho HCM về những tội ác đó. Đầu tiên là HCM giao VNG tiêu diệt hết các đảng phái đân tộc dân chủ khác của VN bị lừa vào tham gia Việt Minh chống Pháp giành độc lập. Bàn tay VNG vì thế đãm máu các chí sĩ dân chủ phi cộng sản của dân tộc Việt đầu thế kỷ 20 và đó là tội ác làm tuyệt nọc dân tộc dân chủ VN suốt cả thế kỷ sau mà trời không dung đất không tha cho đảng CSVN, HCM và VNG! Sau đó là HCM giao Trường Chinh phụ trách viết cương lĩnh “vấn đề dân cầy” rồi thực hiện cuộc Cải cách ruộng đất đẫm máu trên miền Bắc những năm 1953-1955, đến 1956 khi đảng phải “sửa sai” thì Trường Chinh phải chịu trách nhiệm và bị mất chức Tổng bí thư đảng. Năm 1958, HCM đã chỉ đạo cho Phạm văn Đồng ký công hàm 1958 công nhận lãnh hải của TQ bao gồm cả Trường Sa và Hoàng Sa của VN mà đến muôn đời sau PVĐ và HCM sẽ phải mang tiếng đã ký công hàm bán nước đó, dù Đồng bị chịu tội thay HCM. 

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ bảy của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ đều bị bọn Lê Duẩn-Lê Đức Thọ-Ng Chí Thanh triệt hạ vì muốn triệt hạ thanh thế bộ tứ Hồ-Đồng-Chinh-Giáp, “vì bộ tứ này có tư tưởng xét lại”. Duẩn-Thọ đã bắt đầu bằng việc tấn công VNG. Thế nhưng, HCM và TC, PVĐ đã hoàn toàn thúc thủ, không bảo vệ mà hy sinh luôn sự nghiệp của Giáp và tay chân Giáp trong vụ án “xét lại chống đảng” để yên thân. Từ đó Giáp hoàn toàn việt vị - trở thành “đại tướng không quân” phụ trách “kéo pháo ra” tức là sinh để có kế hoạch, Chinh cũng vậy sau CCRĐ và Đồng chỉ là thủ tướng bù nhìn mà chính ông ta nhiều lần thú nhận. Họ cả ba đã bị bộ đôi Duẩn Thọ không chế hoàn toàn đến hết đời mà không âi dám kêu ca, dù họ đều sống lâu hơn Duẩn, Giáp thì sống lâu hơn Duẩn Thọ mấy chục năm! 

Vâng, dù họ là hay vì họ là các đệ tử ruột của HCM nên họ cùng bị bộ đôi Duẩn-Thọ khống chế, vô hiệu hóa và hạ nhục suốt đời ngay từ khi HCM còn sống (HCM cũng bị vậy!) Tại sao Duẩn Thọ dám làm vậy và tại sao lại có chuyện như vậy với bộ ba trong tứ trụ và “tam đại khai quốc công thần” đó? Đó là một bí ẩn lớn của CSVN và của bộ ba này mà “ông” Lịch sử sẽ còn bận rộn nhiều để làm sáng tỏ…?

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ tám của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba đến khi chết vẫn không có một lời phản đối hay chống đối sự đối xử àn tệ với những “lãnh tụ con” của bộ đôi Duẩn Thọ. Điều này nói lên nghi vấn có cơ sở rằng cả ba có những tỗi lỗi bí mật chết người mà Duẩn Thọ nắm được và khống chế họ (và cả HCM cũng vậy). Đó là những bí mật gì, cho đến nay vẫn cón là điều hoàn toàn… bí ẩn? VNG cho đến những năm cuối đời mình, tức là mấy chục năm sau khi Duẩn Thọ đã chết, mà vẫn chỉ yếu ớt xin đảng xem xét lạ vụ án “xét lại chống đảng” của mình ngày xưa, và cũng không được ai xem xét lại! Còn Trường Chinh sau khi Duẩn chết thì rón rén ra làm TBT lần thứ hai và tạm thời được hơn 5 tháng…

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ chín của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba suốt cuộc đời chỉ cố gắng giữ cái tên, cái danh hão là “học trò gương mẫu hay xuất sắc” của lãnh tụ HCM, núp bống HCM, tức là cái danh “lãnh tụ con” của mình, như là họ bị cầm tù vào đó, mà không dám có chính kiến hay phản đối ai bất cứ điều gì, dù họ là hạng “khai quốc công thần”?. Tại sao họ phải cố thế? Có đáng không? Việc là đệ tử ruột của HCM có điều gì mờ ám làm họ suốt đời rón rén dù trên danh nghĩa là họ có quyền cao tột đỉnh? Tài sao quyền cao đó họ chỉ có thực trước 1960 khi bộ đôi Duẩn Thọ chưa từ Nam ra Bắc?

Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ mười (thêm cho nó chẵn!) của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp làdù cả ba ngay từ đầu sự nghiệp của họ, những năm 1940s, đã được bám theo HCM và dễ dàng lên ngay tột đỉnh danh vọng tức là tham gia Tứ trụ Triều đình cộng sản VN thế hệ đầu tiên, vậy mà con cháu họ - các thế hệ sau của Đồng-Chinh-Giáp – lại đều không ai tham gia chính trị của cộng sản tiếp theo, khác với đa số con cháu các “lãnh tụ” CS khác luôn cố gắng khai thác lợi thế cha ông tạo ra để chen chân vào giới quyền lực chính trị tiếp sau. (Tôi đã từng “vô tình và ngẫu nhiên” là bạn học của cháu ngoại ông Giáp, là bạn café của con trai ông Chinh, nhưng chưa biết con cháu ông Đồng, và bạn học của cháu ngoại ông Tôn nữa… Nhưng tôi luôn cảm nhận thấy họ không vô tư trong sinh hoạt chính trị như bọn cùng lứa chúng tôi, họ thể hiện một nỗi sợ “huyền bí gia tộc” nào đó giống nhau mà chúng tôi không thể hiểu, chỉ cảm nhận…)

Tại sao thế? Đó chắc phải là kết quả “xương máu” của một/những bài học bí mật từ sự nghiệp cộng sản rất thành danh của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp? Hay là có một lời nguyền hay tội lỗi gì đó lớn lắm khi họ là… đệ tử HCM? Đó là những bài học bí mật gì hay lời nguyền gì? Hơn thế nữa, họ hàng, con cháu – nói chung là thế hệ sau – của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp hầu như đều sống rất kín tiếng, dù vẫn rất sung túc. Không phải chỉ vì họ có đạo đức và khiêm tốn, mà phải vì có những điều gì đó khác nữa mà họ sợ, mà họ cần phải giữ và không thể nói ra? Đó là cái gì đã kết nối họ xung quanh “lãnh tụ” HCM từ chuyến đi TQ định mệnh năm 1940 đó?

Bộ ba Đồng-Chinh-Giáp bắt đầu sự nghiệp vô tình giống nhau từ trường Albert Sarraut của Pháp những năm 1930s, rồi suốt cả sự nghiệp mấy chục năm đến tận 2010s vẫn giống nhau ở đời con cháu mà không ai chọn khởi nghiệp từ các trường đảng mang tên Ng Ái Quốc để làm chính trị như ba vị tiền bối “khai quốc công thần” của CSVN trên thì quả là… đáng đặt ra câu hỏi thêm này.

Lịch sử có ngẫu nhiên hay có tình cờ mãi thế không với ba họ Đặng, Phạm, Võ kia thì... chỉ có Lịch sử mới trả lời được. Tôi đây tự nhiên mấy hôm nay húc vào chân Ông Lịch sử, xin ông rộng lòng ngày nào đó giải đáp cho tôi, cho cả dân Việt biết ba họ kia cùng có duyên nợ gì không và với ai? Công tội họ thế nào với dân nước Việt này mà họ phải sống kín như bưng thế? Sao “lãnh tụ HCM anh minh vĩ đại” mà họ tôn thờ phục vụ suốt đời không bảo vệ được mình và bảo vệ được họ trước các đồng chí cộng sản Duẩn Thọ của họ ngay cả cho đến hôm nay, khi họ tất cả đã là người thiên cổ?



Cộng hòa xã hội chủ nghĩa ăn cắp

Quang Dương (Danlambao) - Nhân đọc bản tin mới nhất về việc hai người Việt bị bắt vì nghi ăn cắp bị đưa lên truyền hình Nhật Bản. Đã có liên tiếp nhiều vụ trộm cắp tại các lân bang mà Việt kiều là thủ phạm trong thời gian gần đây gây nhiều tủi hổ và phẫn uất trong cộng đồng người Việt ở trong và ngoài nước. Thử hỏi nguyên do vì đâu? 

Ở một đất nước mà thói trộm cắp được xem như chuyện thường tình và tệ nạn cướp giật lộng hành như cơm bữa mọi lúc, mọi nơi thì còn nói gì đến thể diện quốc gia, danh dự dân tộc. Vậy mà những chuyện đó đang xảy ra nhan nhản hàng ngày dưới cái chế độ “siêu việt” Xạo Hết Chỗ Nói tại Việt Nam mới là đáng buồn.

Đã có quá nhiều tin tức, hình ảnh từ báo chí, truyền thanh, truyền hình và Internet tường trình vạch mặt chỉ tên vô số trường hợp ăn cắp, ăn cướp mà thủ phạm hầu hết thuộc đủ mọi thành phần nhung nhúc của cái Đảng gom bạo cướp sạch. Trong đó bao gồm những quan ôn mồm to bụng lớn, ngất ngưởng hống hách ngồi chồm chỗm trên đầu trên cổ dân đen, cho đến các cán gộc, cán gáo, cán quèn, cán nhí, côn đồ băng đảng ỷ thế ỷ quyền hiếp đáp dân chúng. Những kẻ phạm tội này đã không hề biết xấu hổ mà còn coi chuyện ăn cắp hay ăn cướp là những tài khôn ăn người, những mánh lới kiếm sống, xoay xở làm giàu tự nhiên trong một xã hội đã xáo trộn hết kỷ cương. Thượng bất chính hạ tắc loạn, gương quá xấu rành rành ra đó làm sao không ảnh hưởng tai hại đến nền luân lý đạo đức vốn đã quá mong manh lụn bại coi đồng tiền là trên hết. 

Tệ nạn trộm cắp, cướp giựt biến thể thành nhiều hình thái tiêm nhiễm vào cuộc sống, lan tràn phổ biến trong các tầng lớp dân chúng như một cơn dịch bệnh lây lan hung hiểm. Nghèo phải chôm chĩa lươn lẹo đã đành, giàu cũng mánh mung bòn rút của thiên hạ cho giàu thêm. Cặn bã xã hội phải sống bằng nghề đạo chích giật dọc mà thượng lưu ăn trắng mặc trơn cũng xoay xở cơ hội “áp phe” kiếm chác. Ăn cắp trong nước chưa đủ, có dịp ra nước ngoài còn ăn cắp táo tợn hơn, có tổ chức hơn. Những quan chức phạm tội ăn cắp thường trơ trẻn chạy tội bằng cách viện dẫn điều luật đặc miễn ngoại giao này nọ, hay chạy giấy tờ giả từ trong nước gửi ra chứng nhận có bệnh tâm thần!? Số người Việt mắc tật “bàn tay nhám” ở ngoại quốc nhiều đến mức tại các cửa hàng, siêu thị, quán ăn của một số nước đã phải dựng bảng cảnh cáo tội ăn cắp bị phạt nặng bằng tiếng Việt. Thật là một điều sỉ nhục cho quốc thể, một nỗi xấu hổ bẽ mặt cho dân tộc Việt Nam. Đếm ra, chỉ còn một số nhỏ người dân giữ được đạo liêm sỉ và tính tự trọng, không để dính dáng vào những chuyện xấu làm tổn thương danh dự và thể diện dân tộc như thế. Nhưng trước số quá đông kẻ đã bỏ rơi nhân cách nói trên thì, “một con én không làm nổi mùa Xuân”, những người có tấm lòng không khỏi chán ngán buồn tủi cho quê hương và dân tộc. 

Những ai còn chút suy nghĩ trăn trở cho tương lai của đất nước, cho sự tồn vong của nòi giống ắt phải xót xa tự hỏi vì sao xã hội Việt Nam bây giờ lại băng hoại, tuột dốc thê thảm đến như vậy? Con người sống dưới ách cai trị của đảng CS bị tha hóa về nhân cách, đạo đức luân lý, lễ nghĩa liêm sỉ trầm trọng đến thế sao? Còn đâu hình ảnh cao quý của những mẫu người Việt khắc kỷ ái nhân, khiêm cung tự trọng, cần cù chịu khó, trong sạch gương mẫu vốn một thời được ca tụng và cổ xúy? Còn đâu nền đạo lý dân tộc một thời từng là rường cột cho sự phát triển và thăng hoa của con người. 

Có phải chăng lỗi chính là do những kẻ khởi xướng, mà cầm đầu là Hồ Chí Minh đã rước cái chủ thuyết vô đạo, vô luân của ngoại bang về tròng lên đầu lên cổ dân tộc. Có phải chăng lỗi cũng từ bao kẻ cầm quyền của chế độ CS qua thời gian đã bêu gương xấu tham ô đạo tặc? Hỏi là trả lời. Những “Đỉnh Cao Trí Tuệ” dỏm, những “Cần Kiệm Liêm Chính Chí Công Vô Tư” giả đang ngồi chồm hổm đầy dẫy ở Ba Đình, ở các dinh thự đầu tỉnh, thành đã và đang vô tư thoải mái đua nhau ăn cắp của nước, ăn cướp của dân một cách công khai trơ trẻn nhất. Ngoài ra, bọn chúng còn tham nhũng, móc ngoặc, đồng lõa hối lộ, chia chác nhau đem bán cả giang sơn đất đai, sông biển của tổ tiên cho giặc Tàu. Ngày nào còn chế độ CS, còn bóng dáng những tên đảng viên ĐCS trên quê hương thì tệ nạn ăn cắp, ăn cướp cũng như những tệ nạn khác vẫn còn và dân tộc Việt Nam còn đắm chìm trong nghèo đói, sa đọa, lạc hậu, yếu hèn, chịu sự khinh khi rẻ rúng của các nước khác trên thế giới. 





4/20/2014 0 COMMENTS 

Lá chắn lẫm liệt?

Thật "lẫm liệt" những vai u thịt bắp
Của những chàng côn an, giai cấp uy quyền
Một lực lượng chuyên chính, được đảng cưng chiều, được ưu tiên...
Đánh giết dân...
Mà chẳng buồn phiền chi sất!




Sau Cộng Sản, sẽ có tự do dân chủ? (Phần 2)




From: duyac
Date: Sun, 20 Apr 2014 08:08:39 -0700
Subject: Sau Cộng Sản, sẽ có tự do dân chủ? (Phần 2)

 

Sau Cộng Sản, sẽ có tự do dân chủ? (Phần 2)

Từ Thức (Danlambao) - Bài "Sau Cộng Sản, sẽ có tự do dân chủ" của tôi đã được đăng trên nhiều websites và blogs, trong nước cũng như ngoài nước, và đã khiến một số đông đảo độc giả phản ứng, tham luận. Tôi thấy có bổn phận phải trả lời chung và làm sáng tỏ vài điểm:

1. Bài báo đưa ra những khó khăn có thể sẽ xẩy ra sau khi chế độ Cộng Sản sụp đổ. Sự sụp đổ của một chế độ là một biến chuyển. Xây dựng dân chủ là một tiến trình lâu dài, phải chuẩn bị và tổ chức. Nếu không chuẩn bị, giai đoạn hậu CS sẽ là một giai đoạn cực kỳ xáo trộn.

2. Nói như vậy, không có nghĩa là nên buông tay, chấp nhận chế độ kỳ quái hiện tại. Cái lập luận cho rằng dân chủ, nhân quyền là một khái niệm Tây Phương, người Á Đông không có những nhu cầu đó, là một lý luận ngây ngô, ngày nay không thuyết phục được ai nữa. Nhân quyền là khát vọng của bất cứ người nào muốn còn là người. Da vàng hay da xanh.

3. Bài báo đề cập đến kinh nghiệm Nga. Xã hội VN có nhiều điểm khác với Nga: tất cả dân Nga bị nhồi sọ, tẩy não dưới thời Cộng Sản, trong khi VN, trước 75, có miền Nam và miền Bắc. Những người đã sống ở miền Nam tuyệt đại đa số chống Cộng, một thiểu số mơ tưởng CS ngày nay đã vỡ mộng, thức tỉnh. Với dân chúng miền Nam, càng tuyên truyền láo khoét người ta càng chán ghét. Năm 75, dân miền Nam đã biểu quyết bằng chân. Sau 40 năm Xếp Hàng Cả Ngày, nếu có bầu cử thật, sự chối bỏ CS sẽ mãnh liệt hơn nữa

4. Phong trào tranh đấu cho dân chủ ở VN những năm gần đây có những tiến triển đáng kể, với những hội đoàn dân sự, những tổ chức bloggers, cựu tù nhân chính trị, với những khuôn mặt trẻ, đặc biệt là phụ nữ. Giới trẻ và phụ nhữ đã đóng một vai trò quyết định trong cách mạng Ả Rập. Ở Tunisie, nhờ thái độ quyết liệt của họ, những nhóm Hồi giáo đã phải bỏ ý định ban hành một hiến pháp sặc mùi Hồi giáo quá khích. VN có cả một đội ngũ phụ nữ tranh đấu khả ái, khả kính phải được tích cực ủng hộ.

5. Như đã viết trong bài báo, VN, nhờ Internet, nhờ du lịch và du học, đã có một tầng lớp trung lưu đông đảo có thể làm nền móng cho việc xây dựng dân chủ. Với điều kiện những nhà tranh đấu nghĩ tới việc truyền thông, giáo dục để họ có một hành lý vững chắc về dân chủ. Truyền thông tân tiến không phải là lải nhải nhắc lại những khẩu hiệu. Thay vì lặp đi, nhắc lại những ý niệm trừu tượng về dân chủ, phải cho thấy những lợi ích cụ thể của dân chủ. Thí dụ không có dân chủ không thể nào chống tham nhũng, vì không thể chống tham nhũng nếu những người có nhiệm vụ kiểm soát lại được bổ nhiệm bởi những thủ phạm tham nhũng. Dưới chế độ dân chủ, toà án, các tổ chức kiểm soát cũng như quốc hội hoàn toàn độc lập với chính quyền. Tóm lại, thay vì nói với nhau, phải nói với dân, về những cái cụ thể, bằng ngôn ngữ của dân. Một cuốn cẩm nang nhỏ, giải thích dân chủ là gì, tại sao phải dân chủ, những yêu điểm và khuyềt điểm của một xã hội dân chủ, không phải là chuyện vô ích.

6. Một độc giả viết: "Sau CS là cái gì chưa biết, nhưng ít nhất không còn CS nữa, như vậy là tốt rồi". Điều đó hoàn toàn đúng, vì thực tế đã chứng tỏ không gì tệ hại hơn chủ nghĩa CS, nhưng nếu chúng ta chịu khó rút tỉa kinh nghiệm của những nước khác, đã đi trước, đã trả với giá đắt, chúng ta có thể tránh được nhiều tai hoạ, đổ vỡ. VN hiện nay là một con bệnh đang ngấp ngoái, nếu tiết kiệm được vài năm, vài chục năm xáo trộn hậu CS là điều những người có trách nhiệm nên làm. Phải làm.

7. Muốn có dân chủ, phải có người dân chủ. Điều đó có nghĩa là phải vận động để hàng ngũ dân chủ càng ngày càng đông đảo. Điều đó cũng có nghĩa là mỗi người trong chúng ta phải tập sống như một người dân chủ. Nghĩa là tôn trọng người khác, tôn trọng những ý kiến khác với ý kiến của mình. Tự do không có nghĩa là hỗn loạn. Trong một xứ độc tài, tất cả những gì luật lệ không cho phép đều bị cấm; trong một xứ dân chủ, người ta có quyền làm bất cứ điều gì luật lệ không cấm. Nhưng tự do của tôi ngưng lại khi đụng chạm đến tự do của người khác

8. Dân nào cũng có tính tốt, thói xấu. Nhưng dân Việt Nam có một thói xấu kinh hoàng và kinh niên là cái thói chia rẽ. Đó là cái trở ngại lớn nhất cho việc xây dựng dân chủ ở VN. Khi nào người VN, nhất là những người đã hy sinh và anh dũng tranh đấu cho dân chủ, hiểu rằng kẻ thù của mình là độc tài, không phải là những người cũng là nạn nhân như mình nhưng thuộc một nhóm khác, một tổ chức khác, không phải là ngưòi trong nước hay hải ngoại, lúc đó phong trào dân chủ sẽ tiến như đi hia bẩy dặm, không có lực lượng nào cản nổi.

9. Chủ nghĩa Cộng Sản đã chết. Không ai bảo vệ chủ nghĩa nữa. Bằng chứng là ở VN không còn ai đi tù vì chỉ trích chủ nghĩa. Đảng đã biến thành một MAFIA, bênh vực quyền lợi của một nhóm Mafia, với những thủ đoạn, đòn phép Mafia. Muốn chống lại Mafia, phải tìm hiểu phương pháp sinh hoạt của Mafia. Poutine chưa làm dữ ở Ukraine, mặc dù thái độ thụ động của Tây Phương, bởi vì mafia Nga rất sợ Tây phương sẽ tịch thu tất cả tài sản và ngân khoản của Mafia đỏ ở hải ngoại, cấm ngoại thương khiến kinh tế Nga suy sụp. Một trong những lý do mà ít ngươi noí tới, khiến giới tướng lãnh cầm quyền ở Miến Điện nhượng bộ, bên cạnh những lý do khác, là các tướng lãnh rất sợ đe dọa của Hoa kỳ sẽ cấm nhập cảnh và cấm con cháu các lãnh tụ quân phiệt được du học ở Mỹ.

Sau cộng sản, sẽ có tự do dân chủ?


Từ Thức (Danlambao) - Muốn xây dựng lại một đất nước đổ vỡ, phải chấm dứt chế độ Cộng sản. Sự tồn tại của một chế độ kỳ quái như vậy là một hiện tượng bất bình thường, trong một quốc gia bất bình thường, trong thế kỷ 21. Nhưng khi chế độ kỳ quái đó sụp đổ, có chắc chắn sẽ có tự do dân chủ? 

Theo nhà văn Nga Svetlana Alexievitch, dân chủ, tự do đã không thực hiện ở Nga sau khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ những năm 1990, vì "chúng tôi, giới trí thức tiến bộ, đã có một thái độ lãng mạn", trong khi xây dựng dân chủ là một tiến trình lâu dài, phải chuẩn bị. Muốn có dân chủ, phải có tổ chức dân chủ, có người dân chủ ( démocrates), văn hoá dân chủ. Dân chủ không từ trên trời rơi xuống

Svetlana Alexievitch, tác giả chiếm giải Médicis-Essai 2013, trong một cuôc phỏng vấn dành cho tập san Philosophie, số Đặc biệt (1), nói 'chúng tôi tưởng tự do nằm sau cửa sổ, muốn có, chỉ việc dẹp chế độ Cộng Sản. Khi chúng tôi ngồi thảo luận với nhau trong phòng ăn, chúng tôi nhìn sự việc như vậy. Những người Cộng sản đã ra đi dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên, không hề chống cự. Chỉ sau này, chúng tôi mới hiểu họ chỉ cần hoạt động ngầm cũng đủ để trở lại nắm quyền.'

Bà Alexievitch, một nhà văn có cái nhìn sắc bén, là tác giả của nhiều cuốn sách về xã hội hậu Cộng sản ở Nga (2) mà những người tranh đấu cho dân chủ ở Việt Nam nên đọc, để tránh khỏi cái bi kịch dã tràng, bao nhiêu hy sinh, tù đầy mà cuối cùng dân chủ vẫn chỉ là một ảo tưởng.

'Chúng tôi đã có ảo tưởng về một dân tộc chống Cộng, khao khát tự do, dân chủ. Điều đó chỉ có trong đầu chúng tôi (giới trí thức). Khi tự do rơi xuống đầu dân tộc đó, những năm 1990, họ không đổ xô tìm đọc Soljenitsyne hay tìm hiểu sự thực về goulag như chúng tôi tưởng tượng. Họ muốn, trước hết, sống và tiêu thụ. Một số người, mà chúng tôi không nghĩ tới, đã lợi dụng, bám vào trào lưu này để leo lên cầm quyền, như Loukachenko ở Biélorussie năm 1994 hay Poutine ở Nga năm 2000. Tóm lại, chúng tôi đã hoàn toàn không chuẩn bị cho đời sống thực tế. Bởi vì dân chúng không muốn kinh tế tự do (libéralisme). Hãng xưởng đóng cửa, tình trạng thất nghiệp khiến chúng tôi, những người trí thức tự do, đã rất sớm trở thành thiểu số. Hơn nữa, chúng tôi không có chương trình hành động gì cụ thể, ngoài chuyện đẩy Cộng Sản ra khỏi chính quyền. Chúng tôi nghĩ chỉ việc dẹp CS là một bảo đảm cho tự do. Chúng tôi không có một kinh nghiệm gì trong việc xây dựng một xã hội bình thường; chúng tôi chỉ có kinh nghiệm bạo lực.'

Svetlana Alexievitch giải thích tại sao ngày nay vẫn còn những người Nga tưởng nhớ chế độ Cộng sản: Khi một nhóm chính trị và kinh tài cướp đoạt, vơ vét hết tài nguyên của đất nước, dân chúng trở thành tay trắng, không nghề nghiệp, không tương lai, họ mơ tưởng trở lại chế độ bao cấp của Cộng sản. Nhất là từ những năm 1990, người ta không còn bị gởi đi goulag, không còn những vụ đàn áp đẫm máu, và đa số dân Nga sống trong xã hội tương đối bình đẳng- tất cả đều nghèo như nhau, lối sống đó thích hợp với nhiều người Nga.

Theo Alievitch, vài năm sau khi chế độ CS bị lật đổ, người Cộng Sản có thể trở lại cầm quyền nếu họ muốn. Trong cuộc bầu cử 1996, bà tin rằng đã có thoả hiệp giữa Eltsine với những người Cộng Sản. CS có thể thắng cử nếu họ muốn, vì họ vẫn chiếm đa số cử tri. Nhưng họ không muốn công khai nắm chính quyền một lần nữa, họ lựa chọn đứng đằng sau để giật dây và trên thực tế vẫn nắm vận mệnh nước Nga. Đó là một chế độ Công sản "giả dạng thường dân", communisme de seconde main, đề tài của cuốn sách La fin de l’homme rouge (3) của Alievtch. Người Cộng sản không mặc áo đỏ nữa, nhưng vẫn nắm quyền.

Thực trạng nước Nga cho thấy những quan sát của Svetlana Alievitch không sai sự thực. Quyền lực nằm trong tay Poutine, một cựu trùm KGB. Tất cả sinh hoạt chính trị, kinh tế đều nằm trong tay những tay cưu KGB đồng loã với Poutine. Dân chủ Nga chỉ là dân chủ giả hiệu. Tham nhũng cao độ, bất công xã hội cùng cực, kinh tế thị trường man rợ. Những người lợi dụng được chế độ lao đầu vào phong trào tiêu thụ, những người bị gạt ra ngoài xã hội ngồi hối tiếc một xã hội Công sản trong đó không có thất nghiệp và những nhu cầu tối thiểu được nhà nước bao cấp. Trong bối cảnh đó, xây dựng một xã hội dân chủ, tự do là một ảo tưởng, một tiếng kêu giữa sa mạc, một trò giải trí của một thiểu số.

Đó là hiện tượng chung ở những nước hậu Công Sản nghèo, dân trí thấp, như những quốc gia trước đây thuộc liên bang Xô Viết. Hiện tượng đó không có ở Đức hay Ba Lan. 

Hiện tương đó không xẩy ra ở Đức bởi vì Đông Đức được Tây Đức gồng mình xây dựng lại theo mô hình Tây Đức, một quốc gia tiến bộ và thịnh vượng nhất Âu Châu. Nhất là một văn hóa dân chủ cao, cao hơn nhiều nước Âu Châu khác , bởi vì họ còn ám ảnh bởi những kỷ niệm đen tối, ghê rợn của những năm độc tài Phát xít, ý thức rằng dân chủ là con đường sống duy nhất. Dân tộc Đức đã đạt một thành quả vĩ đại: đưa một nửa quốc gia từ xã hội độc tài, nghèo đói tới một xã hội dân chủ đích thực.

Hiện tượng đó không xẩy ra ở Ba Lan bởi vì Ba Lan, với trợ cấp khổng lồ của Cộng Đồng Âu Châu, đã xây dựng một nền kinh tế lành mạnh và có khả năng phát triển. Người dân tin ở tương lai. Khi người ta tin ở tương lai, người ta không hối tiếc quá khứ. Adam Michnik, một trí thức đấu tranh cho dân chủ Ba Lan viết: nếu bạn ghé thăm Ba Lan, sẽ thấy ít có chuyện hồi tưởng chế độ CS. Không có ai muốn quay lại với quá khứ (1)

Chính mô hình Ba Lan hậu Cộng Sản đã khiến những người tranh đấu ở Ukraine nổi loạn.

Ở những xứ khác, dân trí thấp, càng thay đổi càng giống như cũ. Đó là trường hơp những nước cựu Liên bang Xô Viết. Đó là trường hợp của những nước Cách mạng Ả Rập. Cách mạng bùng nổ nhờ những người đầy thiện chí, muốn cải tạo đất nước, nhưng khi cách mạng thành công, chính quyền đều rơi vào tay Hồi giáo (hay Hồi giáo và quân phiệt thay nhau như ở Ai Cập), là những giới có tiền, có người, có tổ chức. Những nhà tranh đấu bị loại ra ngoài lề không thương tiếc, bằng bạo lực, bằng thủ đoạn gian manh, ngay cả bằng lá phiếu. Những nhóm trí thức tiến bộ thua trong tất cả những cuộc bầu cử vì họ nói một ngôn ngữ mà dân chúng không hiểu. Sau khi Moubarak bị lật đổ, những người đã thăm viếng Ai Cập đều biết tổ chức Huynh Đệ Hồi giáo sẽ thắng cử, mặc dầu họ không có công trạng gì trong việc lật đổ độc tài. Chỉ cần ghé qua những khu bình dân, sẽ thấy những bệnh xá, những quán cơm bình dân rẻ tiền hay miễn phí đều do tổ chức này điều hành. Tunisie, quốc gia có hàng ngũ trung lưu đông đảo, nhờ chính sách giáo dục tiến bộ từ thời Bourguiba, sau khi dành độc lập, nhờ một giới trẻ, nhất là phụ nữ can đảm, đầy nhiệt huyết đã tránh cho Tunisie một hiến pháp sặc mùi Hồi giáo trung cổ, nhưng cuối cùng, quyền hành chính trị hay tài chánh cũng rơi vào tay những nhóm Hồi giáo. Những nhóm khác chỉ còn đôi mắt để khóc.

Những gì xẩy ra ở Nga có thể lập lại ở Việt Nam. Chế độ CS đổ nhưng vẫn không có dân chủ và người CS vẫn nắm quyền, mặc dầu không mặc áo đỏ nữa. VN có đầy đủ những yếu tố của xã hội Nga: một giai cấp trí thức lãng mạn, (cộng thêm cái thói chia rẽ khủng khiếp, bệnh hoạn độc quyền của dân tộc ta), không chuẩn bị, không tổ chức, một văn hóa dân chủ mơ hồ trong quần chúng, một hàng ngũ Cộng Sản có tổ chức, có lâu la, dư tiền bạc để lũng đoạn các sinh hoạt chính trị. Việt Nam không có Gorbachev, nhưng sẽ có những Poutine, Loukachenko, những tay cựu công an không còn vẽ sao vàng trên trán, nhưng sẽ đổi dạng, complet, cà vạt, xách Samsonite dẫn đầu một lực lượng đáng sợ là tư bản đỏ. 

Dân chủ là một tiến trình lâu dài, đòi hỏi những điều kiện khách quan. Một trong những nguyên tắc căn bản: muốn có dân chủ (démocratie), phải có người dân chủ (démocrates). Hàng ngũ những người dân chủ phải đông đảo để bảo vệ khi dân chủ đang thành hình, để những người tranh đấu cho dân chủ không bị cô đơn, những lực lượng phản dân chủ không thể lộng hành. 

Muốn có một hàng ngũ những người dân chủ, phải có một giai cấp trung lưu. Bởi vì giai cấp thượng lưu thường thường đồng loã với chính quyền để bảo vệ quyền lợi. Giai cấp bình dân chỉ nghĩ đến nhu cầu thực tiễn trước mắt là lo ăn, kiếm sống. Giai cấp trung lưu có ý thức, có nhu cầu tự do dân chủ, là giường cột cho bất cứ một xã hội dân chủ nào.

Huấn luyện, đào tạo một văn hoá dân chủ trong giai cấp trung lưu là chuyện cần thiết, lâu dài và cấp bách. Vừa lâu dài vừa cấp bách. Cấp bách vì nước đã đến chân, nếu không muốn nói đã tới cổ. Lâu dài vì nếu La Mã không được xây trong một ngày, xây dưng văn hóa dân chủ còn nhiều đường đất hơn nữa. Một thí dụ: những người cổ võ cho dân chủ không thể chỉ thoả mãn với những lời hô hào suông, những khẩu hiệu rỗng tuyếch đã nhắc đi nhắc lại ngàn lần. Phải có những bài, những sách mổ xẻ cụ thể dân chủ là gì, cần những điều kiện khách quan nào, phải tránh những cạm bẫy nào, tại sao không thể xây dưng lại đất nước nếu không có dân chủ…

Đó là chỉ là một thí dụ nhỏ trên mặt lý thuyết, chưa nói đến vấn đề tổ chức vốn là yếu điểm của người Việt. Nhưng lý thuyết không phải là chuyện vô bổ. Trái lại, đó là nền tảng cho việc xây dựng sau này. Việt Nam, mặc dù với một nền giáo dục ngu dân, lạc hậu, giáo điều, nhờ Internet, du lịch, du học đã có một giai cấp trung lưu. Vấn đề là làm thế nào để biến hàng ngũ trung lưu càng ngày đông đảo trở thành nền móng cho một xã hội dân chủ, trước khi họ trở thành những cái máy tiêu thụ. Đó là vai trò của sách vở, báo chí, truyền thông, và một xã hội dân sự tích cực.

Những nhận xét rất thực tế của những người trong cuộc như Svetlana Alexievitch khiến người Việt phải suy nghĩ. Nếu không muốn đi vào bánh xe đổ. Cộng sản đổ, chưa chắc đã có ngay dân chủ nếu không chuẩn bị, không có tổ chức, không có ý thức chính trị đứng đắn. Con đường sẽ còn nhiều chông gai.

Đó là một cái nhìn thực tiễn, không phải một cái nhìn bi quan. Dân chủ không ở trên trời rơi xuống, nhưng mặc dù dân chủ chưa thành hình, mặc dù những người cựu CS sẽ còn lộng hành, điều chắc chắn là chủ nghĩa CS đã chết. Svetlana Alexievitch trích dẫn một câu của sử gia Nga Serguei Averintsev: chế độ Cộng Sản "đã xây dựng những cái cầu trên một con sông cuả ngu dốt, nhưng dòng sông ngày nay đã hoàn toàn là dòng sông khác". Bao nhiêu nước đã chẩy dưới cầu, dòng sông không còn là dòng sông cũ, vấn đề là phải xây những cái cầu mới.

Paris, tháng 4.2014



___________________________________

Chú thích:

(1) PHILOSOPHIE Magazine. HORS SERIE Avril 2014. Paris. La philosophie et le communisme

(2) Svetlana ALEXIEVITCH: La guerre n’a pas un visage de femme (Ed. La Renaissance. Paris), La fin de l’homme rouge (Ed. Actes Sud, Paris), Les Cercueils de zinc (Ed. Christian Bourgeois), La Supplication. Tchernobyl,chroniques du monde après l’apocalypse (Ed. Lattès. Paris

(3) La fin de l’homme rouge (Actes Sud. Paris)




Bài viết hay và can đảm.

From: Lam N Vo <
Date: April 18, 2014 at 9:48:57 PM EDT
Subject: Bài viết hay và can đảm.

Kính chuyển,


                             Bài viết hay và can đảm.

Người thanh niên này, 33 tuổi, ở ngay Sài Gòn, dám công khai đưa tên tuổi, đia chỉ, điện thoại, mà viết được lá thư này thì thật hiếm có.

Từ Tết Giáp Ngọ đến nay, số phận người thanh niên này ra sao? Chắc chắn ông P Q Ngọ phải biết. 

 Rất tiếc ông không còn nữa


Xin chuyển tiếp...
Xin cảm phục lòng can đảm của người bạn trẻ trong nước.



Tôi là Huỳnh Ngọc Thiên Trường, sinh ngày 22 tháng 12 năm 1981 . Hiện tôi sống và làm việc tại TP.HCM. Trước đây, vào năm 2004, tôi từng tốt nghiệp hệ cao đẳng của trường Đại học Công nghiệp TP.HCM. Năm 2006,
tôi bắt đầu khởi nghiệp từ vị trí công việc của một nhân viên chăm sóc khách hàng cho Viettel, rồi sau đó là phụ trách công việc chào mừng khách hàng mới bằng việc Welcome Letter, hỗ trợ Manager quản lý công việc của Tổng đài tại Teleperformance – TP.HCM. Từ năm 2007, tôi là phó phòng nhân sự của Công ty cổ phần Truyền thông Kim Cương. 

Hiện tôi đang kinh doanh bất động sản tại Phúc Đức Group, đồng thời chuyên bán điện thoại di động và thiết bị công nghệ nói chung.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ những suy nghĩ thật lòng của mình trước thực tế xã hội mà các bạn đang sống:

Là người VN, bạn có suy nghĩ gì về hiện tình đất nước ta? Tôi thuộc thế hệ sinh ra sau chiến tranh, lòng tôi thật sự biết ơn vì sự hy sinh của những thế hệ cha anh đi trước, cho tôi có cuộc sống hòa bình ngày hôm nay. 

Tôi cảm phục lý tưởng độc lập dân tộc mà các thế hệ cha anh đã chiến đấu để giành được, nhưng tôi cũng rất đau xót khi thấy những lý tưởng ấy đang bị chính quyền ngày hôm nay phản bội.

Đất nước ta đã thống nhất gần 40 năm, vậy mà đến nay nền kinh tế vẫn nghèo nàn, lạc hậu; đời sống của từng người, từng nhà đang đối mặt với nhiều khó khăn chồng chất; đời sống xã hội bất ổn, suy thoái đạo đức,rồi tai nạn giao thông, ô nhiễm môi trường, thực phẩm giả, độc hại của Trung Quốc gây bệnh ung thư làm số lượng người chết ở nước ta hằng năm cao nhất thế giới….

Dịp Tết đến xuân về, xã hội càng bất ổn với nạn trộm cướp, hỏa hoạn, nghèo đói, tai nạn giao thông…. Chỉ cần mở truyền hình ra xem, các bạn sẽ thấy những vụ án tham nhũng, quan chức tha hóa, biến chất, công an đánh người,… Và còn biết bao thực tế chua chát đang bị báo chí của nhà nước bưng bít thông tin, che đậy hoặc định hướng theo kiểu “ngu dân” để dễ bề cai trị? 

Thử hỏi có xã hội nào “tươi đẹp” như xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng không? Thật đáng mỉa mai!

Thực trạng xã hội đầy đau xót đó có nguyên nhân từ đâu? Có phải do chúng ta không có trí tuệ, do chúng ta lười biếng, hay do chúng ta không có ý chí vươn lên? 

Hay là do nước ta thiếu tài nguyên, hay do chúng ta không được bạn bè quốc tế ủng hộ, giúp đỡ chúng ta phát 
triển? 

Không phải! Chúng ta có trí tuệ, có sức khỏe, có tuổi trẻ, hoài bão, nhưng dù bạn có cố gắng học tập và làm việc cật lực thế nào thì bạn cũng không bao giờ thoát khỏi thân phận đói nghèo nhục nhã, vì số tiền thuế mà các bạn phải đóng quá nhiều, vì nền kinh tế này đang được điều hành bởi những kẻ tham lam, dốt nát.

Bạn có biết rằng, mỗi năm VN được nhận biết bao tiền hỗ trợ của bạn bè quốc tế, rất nhiều dự án do nước ngoài tài trợ,… nhưng những khoản tiền khổng lồ này đều rơi vào túi tham vô đáy của bọn quan chức tham nhũng. (Ngay cả tôi là người làm kinh doanh trong những năm qua, tôi không ngạc nhiên gì về những thủ đoạn ăn bẩn của các cơ quan nhà nước và nhất là bọn công an phường Tân Quý, CA quận Tân Phú và CA quận 3,chưa kể cả CA quận 1, CA TP.HCM!).

Chắc các bạn cũng đã nhận thấy rõ, cho đến nay thì cả Đảng csVN và Nhà nước CHXHCNVN hiện nay đã hiện nguyên hình là một bọn cướp.

 Dân oan khắp nơi cùng quẫn đành đổ về Hà Nội và TP.HCM biểu tình, vì bản thân và gia đình họ bị cướp trắng hết đất đai, nhà cửa, nhưng tất cả hành động biểu tình ôn hòa của họ đều bị đám công an côn đồ đàn áp thẳng
tay. Người dân chúng ta làm lụng lam lũ cực khổ để đóng thuế nuôi bọn công an, để rồi đến lượt chúng ra tay giết chính chúng ta một cách tàn độc, dã man như vậy hay sao?

Trong hoàn cảnh đó, chỉ có một cách để vươn lên, đó là tuổi trẻ của chúng ta phải dũng cảm đấu tranh, đòi đa nguyên đa đảng, thực hiện dân chủ hóa xã hội, thì mới hy vọng có một tương lai mới, một mùa Xuân mới đúng nghĩa cho cả dân tộc.

Bản thân tôi rất ấn tượng với Cuộc biểu tình ngày 01 tháng 01 năm 2014 tại Sài Gòn. Bất chấp đàn áp, cuộc biểu tình đúng vào ngày đầu năm mới tại Sài Gòn như một tiếng pháo nổ vang trời báo hiệu một năm đầy sôi động và nhiều biến cố đối với cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.

Đừng thụ động chờ đợi các thế hệ cha anh tiếp tục đấu tranh cho chúng ta nữa! Họ đã phải hy sinh, mất mát quá nhiều rồi! Giờ đến lượt tuổi trẻ của chúng ta phải gánh vác trách nhiệm trước dân tộc, trước tương lai của chính chúng ta và các thế hệ con em chúng ta!

Cuối cùng, mong các bạn hãy cùng chúng ta phổ biến thông điệp này trên các phương tiện truyền thông, facebook và các mạng xã hội. Hãy gửi luôn cho các đồng chí công an mà các bạn biết, hy vọng thông điệp của chúng ta có thể cảm hóa được họ, từ đó dần đưa đất nước thoát khỏi chế
độ độc tài công an trị, vững bước đi lên!

Tôi công khai tên tuổi, địa chỉ, vì tôi không hèn, không sợ! Tại sao các bạn lại sợ?

Có gì chưa rõ, xin các bạn liên hệ : Huỳnh Ngọc Thiên Trường 0979 22 02 12 hoặc (08) 2200 2243


20/13 Tân Quý , P.Tân Quý, quận Tân Phú, TP.HCM

Hoặc địa chỉ công ty Phúc Đức Group của tôi: 240 Võ Văn Tần, phường 5 , quận 3, TP.HCM


TUỔI TRẺ VN HÃY ĐOÀN KẾT LẠI ĐỂ ĐẤU TRANH VỚI BẠO QUYỀN CỘNG SẢN!

Posted by DIỄN ĐÀN CÔNG NHÂN at 09:27


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link