Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 21, 2014

TÒAN DÂN ÐỨNG LÊN LÀM CÁCH MẠNG


Việt Nam chuẩn bị cho quá trình thay đổi...


Việt Nam chuẩn bị tranh đấu và bảo vệ lợi ích chung của dân tộc và đất nước
Công an xô côn đồ hành hung các nhà hoạt động tự do dân chủ tại cà phê nhân quyền
Cảnh sát và công an đánh đập các nhà hoạt động tự do dân chủ
Tại đồn công an tiếp tục đánh đấm các nhà hoạt động tự do dân chủ
Côn đồ công an cảnh sát thay phiên nhau đấm đá quyết liệt các nhà hoạt động tự do dân chủ
Lệnh hành hung các nhà hoạt động tự do dân chủ tại cà phê nhân quyền
Công an đánh và giết dân trong đồn cảnh sát
Công an đánh và giết dân tại cà phê nhân quyền
Côn đồ cảnh sát công an đã coi thường luật pháp tại Việt Nam
Đã đến lúc toàn Dân Việt Nam đoàn kết cho lợi ích của dân tộc Việt Nam
Trả lại Tự Do cho Dân Tộc Việt Nam
Chủ nghĩa xã hội đã chết trong lòng Dân Việt Nam
đảng cộng sản Việt Nam chỉ còn trên danh nghĩa chứ không còn trong lòng Dân Việt Nam
Tự do và Dân Chủ lành mạnh đòi hỏi sự tham dự của tòan Dân trong và ngoài nước Việt Nam
Tự do và Dân Chủ đòi hỏi nỗ lực và hy sinh đóng góp
Cơ Hội Tự do và Dân Chủ Cho Việt Nam đang ở trong tay tất cả mọi người
Vai trò lịch sử của cả dân tộc Việt Nam không một ai có thể bỏ qua
      Minh 70/2     



   TÒAN DÂN ÐỨNG LÊN LÀM CÁCH MẠNG

Nhiều nhà trí thức quốc nội cũng như hải ngọai, nhiều chính khách và quan sát viên quốc tế cho rằng Việt Nam hiện nay phải làm cách mạng, chứ không thể cải cách. 

Ðây cũng là quan điểm của tôi, hơn thế nữa tôi còn cho rằng làm cách mạng hiện nay không nhất thiết phải bạo động, đổ máu, mà có thể hòa bình, như đã xẩy ra ở Liên Xô và các nước Ðông Âu . Chúng ta hãy cùng nhau xem xét cách mạng là gì, cách mạng khác cải cách ở chỗ nào và làm thế nào để thực hiện cách mạng ở Việt Nam.

I) Cách mạng là sự thay đổi xâu rộng và mau lẹ, thường là bạo động, nhưng không nhất thiết, cơ chế chính trị, giai tầng lãnh đạo và trật tự xã hội của một quốc gia.

Với định nghĩa này, người ta tự hỏi : Tại sao phải làm cách mạng ở Việt Nam hiện nay ?

Tòan dân Việt Nam hiện nay phải đứng lên làm cách mạng vì những lý do sau đây :

Dân Việt phải thay đổi cơ chế chính trị Việt Nam hiện hành, vì cơ chế này dựa trên tư tưởng Hồ chí Minh và lý thuyết Mác Lê. Theo diều 4 của Hiến Pháp hiện hành Việt Nam : «  Ðảng Cộng sản Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. » Chúng ta thấy lý thuyết Mác Lêâ thì đã lỗi thời, bị vứt bỏ ở mọi nơi, ngay cả ở quốc gia sinh ra nó là Ðức và Nga ; tư tưởng Hồ chí Minh thì không có. 

Ðiều này chính ông thú nhận, vào lúc còn trẻ, năm 1920, khi ông dự Hội Nghị Tours ở Pháp, ông còn không phân biệt nổi Ðệ Nhị và Ðệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, ông còn chế riễu không biết có Ðệ Nhị Rưỡi hay không, theo lời ông nói trong quyển Cuộc Ðời Hồ chí Minh, mà tác giả là Trần dân Tiến, lại chính là ông. 

Người ta có thể nói lúc đó ông còn trẻ ; nhưng sau này vào năm 1960, trả lời phỏng vấn một ký giả tờ báo Nga xô Sụ Thật (Le Pravda), ông cũng nhắc lại là ông chẳng có tư tưởng gì cả, đã có Mác, Ăng Ghen, Lê nin và Mao nghĩ hộ. Ngay cả những ngươØi có dịp gặp ông, như ông Nguyễn Trấn cũng kể lại Hồ chí Minh thường nói : «  Tôi chẳng có tư tưởng gì cả. 

Tôi chỉ là người thực hành. Lạt mềm buộc chặt. » Cơ chế chính trị hiện nay của Việt Nam dựa trên một cái gì không có là tư tưởng Hồ chí Minh, và trên một cái gì đã lỗi thời là lý thuyết Mác-Lê. Vì vậy chúng ta phải thay đổi cơ chế chính trị này.

Dân Việt cũng phải thay đổi giới lãnh đạo đương thời, vì họ «  vừa bất tài, vừa bất lực, vừa bất lương », theo lời ông Ðại tá Phạm quế Dương, cựu Tổng Biên Tập tạp chí Nghiên Cứ Lịch sử Quân đội Nhân dân. Theo nhà văn Dương thu Hương, thì : «  Dân Việt dù có mù chữ cũng thấy mặt giới lãnh đạo cộng sản vừ tối tăm, vừa ngu dốt ! » Bà còn nói tiếp gần đây khi được phỏng vấn bởi một đài truyền hình Úc : «  Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam cực kỳ thấp hèn và gian ác. Chúng đã dùng quyền lực để đàn áp dân, bòn rút của cải dân. Tôi không thể chấp nhận được giới lãnh đạo này. »Theo tướng Trần Ðộ, Phó Chủ Tịch Quốc Hội, Ủy Viên Chính Trị Ðòan Quân Cộng Sản ở miền Nam trước đây, thì : «  Cộng sản Việt Nam độc tài hơn cả Tần thủy Hòang và dã man hơn cả Hitler ». Vì vậy nên phải thay đổi giai tầng lãnh đạo này, nếu muốn cứu dân, cứu nước.

Dân Việt còn phải thay đổi trật tự hiện hành, vì trật tự này là một trật tự bất công chưa từng có trong lịch sử Việt nam.

Việt nam hiện nay là một trong 10 nước nghèo đói nhất thế giới. Theo báo Le Monde - Bilan du Monde-edition 2004, thì tổng sản lượng của Viet Nam là 34,9 tỷ $, sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 430$. 

Theo báo Le Nouvel Observateur-Atlas Eco-2003, thì sản lượng hàng năm tính theo đầu người là 398$, đứng vào hàng thứ 186 trong 227 nước, trong đó có khỏang 40 nươÙc qua nhỏ như Monaco, Tòa Thánh v.v.., trong khi đó sản lượng tính theo đầu người hàng năm của Nam Han là 10 172$, Ðài loan 14 093$, Thái Lan 1867$ ; để bắt kịp Thái Lan, ngay dù với mức tăng trưởng hiện nay la 7,5%, Việt Nam phải mất 33 năm. 400$ đó là trung bình, nhưng vào tháng 11 năm 2003, tờ báo Lao Ðộng xuất Bản ở Việt Nam có đăng một cuộc nghiên cứu của Bộ Lao động, Xa hội, thì ở những vùng hẻo lánh như Cao, Báêc, Lạng, Cao Nguyên Trung phần, các tỉnh xa xôi miền Nam, thì người dân không có đến 3$ một tháng để sống, tức không đầy 36$ một năm. Từ đó chúng ta có thể nói có những người không có 10 cents một ngày để sống, trong khi đó con ông cháu cha tiêu tiền vứ qua cửa sổ, một đêm có thể tiêu xài hai ba ngàn $, có thể đánh bạc mất đi cả 100 000$. Có những ông lớn, con ông lớn không muốn đánh bạc ở Việt Nam, sang tận Ma Cao, Las Végas . 

Một nhân viên của Hội Ðồng Mậu dịch Mỹ Việt ở Hà Nội tiết lộ rằng từ 80 đến 100 cán bộ cộng sản cao cấp có tài sản từ 300 triệu tới hàng tỷ $, đảng cộng sản Việt Nam là một trong những đảng có tài sản lớn nhất thế giới, trên 20 tỷ $. Ngòai ra một cựu chiến binh Hoa Kỳ sang khảo sát 3 tuần ở Việt Nam, để tính việc đầu tư thương mại, cho biết rằng quyết định cho phép chuyển ra nước ngòai trên 500 000$ đã tạo cơ hội cho các cán bộ cao cấp chuyển tiền ra nước ngòai. 

Ông còn cho biết thêm một viên chức cao cấp về hưu của Ngân Hàng Nhà nước Việt Nam tiết lộ có vào khỏang 700 triệu phú và tỷ phú Việt Nam, mà phần lớn là ủy Viên Bộ chính Trị, Trung Ương đảng và công chức cao cấp. Ðó là trật tự vô cùng bất công của xã hội Việt Nam hiện thời. Người dân Việt phải đứng lên để đạp đổ trật tự này, để xây dựng một trật tự mới, công bằng hơn.  

II) Cách mạng khác cải cách ở chỗ nào ?

Nhiều người cho rằng chỉ cần những cải cách ở việt Nam, tức là thực hiện những thay đổi nhỏ. Ðiều này sai, và chỉ đúng với những nước đã có cơ chế chính trị tốt, giai lãnh đạo giỏi do dân bầu ra, trật tự xã hội tương đối công bằng, chẳng hạn như Hoa Kỳ hay những nước phát triển khác, người ta chỉ cần những tu chính cho hiến pháp, thay đổi một vài người lãnh đạo chứ không phải cả một giai tầng, người ta chỉ cần tìm cach cải thiện trật tự xã hôi. 

Trong khi đó ở Việt Nam, thì phải làm cách mạng vì cơ chế chính trị, đó là bản hiến pháp dựa trên tư tưởng Hồ chí Minh thì không có,trên lý thuyết Mác Lê thì đã lỗi thời, chủ trương độc khuynh, độc đảng, độc đóan, độc tài, trong khi chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền, vì tòan giới lãnh đạo quá bất tài, vì trật tự quá bất công. 

Chúng ta co thể ví một quốc gia như một con tàu. Nếu con tàu đi đúng hướng, đòan thủy thủ có tài, trật tự trên con tàu tương đối công bằng, thì chúng ta chỉ cần một vài sửa đổi nhỏ, đó là cải cách. Trong khi một con tàu, hướng đi sai, đòan thủy thủ bất tài, Ätrật tự trên tàu thì bất công, chúng ta bắt buộc phải làm những thay đổi lớn, từ hướng con tàu, đòan thủy thủ và trật tự. Ðó là cách mạng.

Có người nói rằng nếu chúng ta làm cách mạng ở Việt Nam thì chúng lâm vào cảnh nồi da xáo thịt, vô trị, Thập Nhị Xứ Quân. Thật ra thì hiện nay dưới chế độ cộng sản, dân Việt mới đang sống cản nồi da xáo thịt, Thập Nhị Xứ Quân. Cảnh 70 đến 80ù% dân Việt bị bệnh không dám đi bác sĩ hay nhà thương do chính báo cộng sản công bố, vì phải vay mượn hay phải bán nhà bán cửa để trả, cảnh đĩ điếm đầy đường, ma túy khắp nơi, cảnh xuất cảng lao động, chợ trời bán người, đưa đất nước dật lùi vào thời nô lệ ; đấy mới chính là cảnh nồi da, xáo thịt, cảnh giết người không có chiến tranh, không có tiếng súng. Nếu làm cách mạÏng chấm dứt những cảnh đó, chính là chấm dứt cảnh nồi da xáo thịt.

Hiện nay các ông huyện ủy, tỉnh ủy cộng sản tha hồ bóc lột dân chúng, thông đồng với gian thương, mafia ngọai quốc, nhập cảng hàng lậu, giết chết nền kinh tế non trẻ Việt Nam, nhập cảng ma túy, làm hủy họai tuổi trẻ, sức khỏe dân chúng, miễn là không đe dọa quyền hành trung ương ; nếu chúng ta làm cách mạng chấm dứt tình trạng này, chính là chúng ta chấm dứt nạn Thập Nhị Xứ Quân đang hòanh hành ở Việt Nam, mà người dân ai cũng biết.

IV) Mục đích của cách mạng Việt Nam : Cách mạng độc lập cứu quốc và Cách mạng dân chủ kiến quốc.
Cách mạng độc lập cứu quốc

Có thể nói từ thời Tự Ðức, khi chiến thuyền Pháp và Y Pha nho đánh phá cửa Ðà Nẵng năm 1858, rồi 6 năm sau đó chúng ta ký Hòa uóc Patenôtre 1864 tới nay, đất nuóc chúng ta chưa có độc lập. Chúng ta tuong đối có độc lập là ở miền Nam vào thời Ðệ Nhất Cộng Hòa từ năm 1954 tới năm 1963, còn truóc đó và cho tới nay là hoàn toàn không có độc lập. 

Chính quyền cộng sản ngay từ khi cuóp chính quyền, ngày 19/8/1945, đã hoàn toàn lệ thuộc cộng sản quốc tế, tự nhận làm con chốt, tay sai cho chính sách bành truóng của cộng sản quốc tế, truóc đó là Liên Sô, sau khi Liên Sô sụp đổ, thì ngày nay lệ thuộcø Trung Cộng. Chúng ta cũng có thể nói đất nuóc chúng ta chưa bao giờ có một giai tầng lãnh đạo hèn hạ và lệ thuộc ngoại bang như giới lãnh đạo cộng sản. Ngay cả Lê chiêu Thống và Mạc đăng Dung ngày xưa cũng không hèn hạ như vậy. Họ không tự nhiên dâng đất nhuọng biển cho Tàu. 

Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, truóc đó thì chửi Tàu thậm tệ, sau khi Liên So sụp đổ, muốn theo Tàu, Tàu đã khinh bỉ, đã đòi giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam phải di bộ sang «  triều cống », thế mà họ vẫn làm vào năm 1992, ngay sau khi Liên Sô sụp đổ vào nâm 1991. 

Ðất nuóc chúng ta ngày hôm nay là hoàn toàn lệ thuộc Tàu, không những về ngoại giao, mà còn cả về kinh tế và văn hóa.Hàng hóa Trung Cộng hiện nay tràn ngập thị truòng Việt Nam, theo nhiều nhà chuyên viên, quan sát kinh tế, thì ít nhất là 50% mặt hàng ở Việt Nam là của Trung Cộng, điều đáng buồn hơn nữa là những mặt hàng này, không dược nhập cảnh chính thức, mà do các ông vua con cộng sản, huyện ủy, tỉnh ủy, ăn hối lộ của gian thuong Tàu, chuyển vào Việt Nam, làm chết nền kinh tế Việt Nam. 

Không những bị lệ thuộc về ngoại giao, kinh te,á mà còn cả về văn hóa, phim ảnh, bài hát Trung Cộng, Ðài Loan, Hồng Kông, Nam Hàn tràn ngập thị truòng Việt Nam. Hỏi những em bé ở Việt Nam tên những vị anh hùng, hay ca sĩ, tài tử Việt Nam, nhiều khi nó không biết, nhưng hỏi tên ca sĩ Hồng Kông, tài tử Ðại Hàn, thì nó thuộc làm lòng. Nguy cơ Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Cộng do sự cai trị hèn hạ và ngu dốt của giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam là một điều có thật.

Bởi lẽ đó dân Việt phải đứng lên lật đổ chế độ cộng sản hiện nay, để làm một cuộc cách mạng độc lập cứu quốc, giành lại chủ quyền về tay dân tộc.

Cách mạng dân chủ kiến quốc

Nhân dịp khánh thành Hội nghị Pháp ngữ, tổ chức tại Hà nội vào năm 1992, Tổng thống Pháp F. Mittérand đã tuyên bố : «  Dân chủ, tự do là mảnh đất mầu mở cho phát triển kinh tế nẩy mầm. » Sau đó 8 năm, nhân chuyến thăm viếng Việt nam, năm 2 000, Tổng thống Mỹ Bill Clinton đọc một bài diễn văn ở Ðại học Hà nội, có nói : «  Ðừng nghĩ một nhà trí thức hay một nhà báo viết một bài văn hay bài báo chỉ trích hay khong đồng quan điểm với chính quyền là họ phản hay có âm mưu lật đổ chính cuyền. Việc này rất là thươØng ở những nước tự do dân chủ. 

Họ không những không có âm mưu lật chính quyền, mà còn chỉ bảo chính quyền, làm những việc có lợi cho quốc gia dân tộc ». Ðó là những bài học mà người ta muốn dạy giới lãnh đạo Việt Nam, thế mà giới này cho tới nay vẫn không chịu học.

Thật vậy, dân chủ quả thật là mảnh đất mầu mở cho phát triển kinh tế nẩy mầm, vì chúng ta đang sống ở kỷ nguyên văn minh tri thức, điện tóan. Những phát minh, sáng kiến, điện tóan đóng một vai trò chủ yếu trong kinh tế, trong trong tất cả các khâu của sản xuất kinh te,á từ lúc lập hãng xưởng đến lúc sản xuất và bán ra thị trường. 

Sự giàu có của một quốc gia ngày hôm nay ít được tính qua những hầm mỏ nằm trong lòng đất, đất rộng, dân đông, mà nằm trong khối óc con người, dân tộc đó có một cơ chế dân chủ không, có một giới lãnh đạo biết giúp đỡ dân, biết mở mang dân trí, tạo ra nhiều phát minh, sáng kiến không. 

Nói một cách khác đi là mô hình tổ chức nhân xã vào thế kỷ này là mô hình tự do, dân chủ, vì chỉ có tự do, dân chủ, những ý tưởng, tư tưởÛng, những công trình nghiên cứu mới được lưu chuyển dễ dàng, mới có phát minh sáng kiến.

V) Những cuộc cách mạng lớn ở thế giới : cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc Hoa Kỳ 1776, cách mạng dân quyền Pháp 1789, cách mạng Nga 1917, cách mạng lật đổ cộng sản ở các nước Ðông Âu.

Cuộc Cách mạng độc lập cứu quốc  và dân chủ kiến quốc Hoa Kỳ : Ðây là cuộc cách mạng, theo tôi nghĩ, thành công nhất trong lịch sử nhân lọai cho tới ngày hôm nay, vì nó đã mang lại độc lập cho Hoa Kỳ, đưa nước này thóat khỏi thuộc địa của Anh ; đồng thời nó đã tạo dựng nên nền móng dân chủ, là một trong những nguyên do chính, nếu chúng ta không muốn nói là nguyên do chính, đưa đến sự cường mạnh của Hoa Kỳ ngày hôm nay.

Cuộc cách mạng này lúc đầu bắt nguồn từ những cuộc phản đối xiu cao, thuế nặng, mang hình thức hợp pháp, sau đó mang hình thức bạo động, như vụ thảm sát ở Boston năm 1770. Họp thành Ðại  Hội ở Philadelphie năm 1774, theo ý kiến của Benjamin Franklin, người có công trong việc sọan thảo Hiến Pháp Hoa Kỳ, những Ðại biểu của những Dân tộc thuộc địa đã sọan thảo một bản Tuyên Ngôn về Thuế má. 

Sau một vài thắng lợi à quân sự của những người chống lại chế độ thuộc địa ở Massachussettes, họ sọan thảo bản Tuyên bố Ðộc lập, mà sọan giả chính la Thomas Jefferson, được công bố vào ngày 4/7/1776. Những người nổi dậy, dưới sự lãnh đạo của Georges Washington, được sự giúp đỡ của Pháp với quân đội tình nguyện cuÛa Lafayette, và quân đội chính qui của Rochambeau, đã thắng quân đội Anh ở Yortown vào năm 1781. Hai năm sau, qua Hiệp Ước Versailles, nước Anh công nhận Hoa kỳ độc lập. Ðại Hội Philadelphie sọan thảo Hiến Pháp Hoa Kỳ, công bố vào ngày 17/7/1787, mà người tổng thống đầu tiên là G. Washington nhậm chức vào năm 1789.

Cuộc cách mạng Hoa Kỳ bắt đầu bởi những đòi hỏi đơn giản và thiết thực của người dân, không có tham vọng cao siêu như cuộc cách mạng Pháp và Nga, không được hướng hướng dẫn bởi những người làm chính tri chuyên nghiệp như cuộc cách mạng Nga, nhưng tính về hậu quả của nó, cuộc Cách mạng Hoa Kỳ là cuộc cách mạnh thành công nhất cho tới nay trong lịch sử nhân loai.

Cách mạng Nhân Quyền Pháp 1789
Ðây là một cuộc Cách mạng Nhân quyền và Dân Quyền, vì bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền hiện nay là lấy trong bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Cách Mạng. Cũng như quyền tự quyết của các dân tộc cũng từ đó mà ra.

Nguyên nhân xâu xacủa cuộc Cách mạng Pháp 1789 là tư tương tự do, dân chủ của những người như J.J Rousseau (1718-1778), Montesquieu (1689-1755), Voltaire (1694-1778), Diderot( 1718-1784) và những người làm ra Bách Khoa tự ÐieÅn mà người đứng đầu là Diderot. 

Thêm vào đó là nạn mất mùa , mà 80 % dân Pháp là nạn nhân. Các hãng xưởng bị trình trệ vì thiếu tiền đầu tư, gây ra thất nghiệp. Dân chúng nghèo khổ, nổi lên chống xiu cao, thuế nặng, chống lại đặc quyền, đặc lợi của giới quí tộc, tăng lữ và nhưÕng người có quyền thế.

Nguyên nhân gần là hội Tam Ðiểm ( Franc Macon), vì phần lớn những người chủ trương cách mạng lúc bấy giờ đều thuộc trong hội này, người chủ tịch không ai là công tước Orléans, em ruột của vua Louis XVI. Ý muốn của công tước là đi đến một chế độ quân chủ lập hiến, cộng hòa. Những người quan trọng của cách mạng phải kể Lafayette, cánh tay mặt của công tước Orléans, Marat, Grouchy,Tayllerand, Condorcet,Danton.
Ðây là một cuộc cách mạng boÄt phát từ dân, không phải do một đảng chính trị nhà nghề thực hiện như cuộc cách mạng Nga 1917. Có thể nói đến vai trò của hội Tam Ðiểm, nhưng đây cũng chỉ là một hội văn hóa triết học, chứ không phải là một đảng chính trị như đảng của Lénine.

Cuộc Cách mạng Pháp có kết quả tốt là đã nói lên được những quyền căn bản của con người và của các dân tộc, nhưng cũng có những kết quả xấu đó là đã quá kéo dài, giết quá nhiều người và sinh ra cảnh cách mạng ăn thịt con, như giết nhà giaÙo dục kiêm kinh tế gia Condorcet, lúc đầu rất có công và là một trong những người chính của cách mạng, chương trình giáo dục của ông đã chủ trương một nền giáo dục hướng thượng, nhân bản, tiến bộ, khoa học và đại chúng. Cách mạng còn giết thêm những người nổi tiếng như nhà bác học Lavoisier, được coi như cha đẻ của ngành hóa học hiện đại, chính ông đã phân tích nước ra thành hydrogène và oxigène. 

Có người đã khóc ôngù : «  Chỉ cần 3 giây đồng hồ đã làm rơi đầu Lavoisier xuống đất ; nhưng để tạo một bộ óc như Lavoisier, nước Pháp phải cần đến 3 trăm năm, và có thể chưa chắc đã tạo ra ! »

Cách mạng cộng sản Nga 1917
Nhiều người lầm tưởng đây là một cuộc cách mạng từ dân nổi lên ; nhưng thực sự, đây chỉ là một cuộc đảo chánh, mà người cầm đầu là Trotsky.Lợi dụng được chính phủ Dân chủ xã hội của Kérenski ân xá, Lénine đã được Bộ Tổng Tham Mưu Ðức đưa từ Thụy sĩ về, tới Pétrograd ngày 17/4/1917. Sở dĩ Ðức đưa lénine về cướp chính quyền vì Lénine chủ trương hòa bình bằng bất cứ giá nào với Ðức.

 Chúng ta nên nhớ lúc đó là vào cuối Ðệ Nhất Thế Chiến, trận chiến trở nên vô cùng ác liệt, Ðức không thể đảm đương một lúc 2 mắt trận, Ðông Bắc và Tây Nam, vì vậy đã dồn vào mặt trận Tây Nam, muốn ký hòa ước với Nga, nên đã giúp Lénine đủ mọi phương tiện, nhất là tiền bạc để cướp chính quyền. Người dùng tiền do Lénine đưa cho, huấn luyện một đội quân đảo chánh, đó là Trotsky.

 Ðêm ngày 6, rạng mồng 7/11/1917, những người cộng sản, dưới sự hướng dẫn của Ủy Ban Quân Sự Cách mạng, được thành lập trước đó không lâu, đứng đầu bởi Trotski, đã nổi lên cướp các công sở, trước sự lãnh đạm và thờ ơ của dân. Vào 6 giờ chiều, tay em của Trotsky oanh tạc lâu đài Mùa Ðông ( palais d'Hiver), vào 8giờ40, chính quyền Kerenski bỏ trốn. Hội đồng Ủy viên nhân dân được thành lập, chủ tịch : Lénine, Ủy viên Ngọai giao :Trotski,Ủy viên về Vấn đề Dân Tộc Thiểu số : Staline.

Thực ra cuộc cách mạng gọi là cộng sản của Nga sô chỉ là một cuộc đảo chính, được thực hiện bởi những người đấu tranh chính trị, cách mạng, khủng bố nhà nghề như Lénine, Trotski và Staline, được hướng dẫn bởi một ý thức hệ không tưởng là lý thuyết của Marx, vừa phản khoa học, phản kinh tế, mà những người đồng thời của Marx ở những nước Tây phương như Ðức, chẳng hạn 2 người cùng đấu tranh, cùng là baÏn của Marx, là sáng lập viên của đảng dâ chủ Xã hội Ðức hiện nay, ông Lassalle và Bernstein, đã nhìn thấy sai lầm của lý thuyết Marx. 

Nhưng tiếc thay những người như Lénine, Staline, Mao, Hồ không thấy, cứ nghĩ đây là lý thuyết khoa học, tân tiến, khi có chính quyền, thì áp dụng bằng bất cứ giá nào, lâm vào cảnh đẽo chân để đi vừa giày, qua những vụ bãi bỏ quyền tư hữu như Marx chủ trương, đánh tư bản, mại sản, gây ra biết bao đau thương cho nhân lọai.

Ðây là cuộc cách mạng mà kết quả tai hại nhất, với gần 100 triệu nạn nhân như quyển sách Quyển Sách Ðen về Chủ nghĩa Cộng sản ( Le Livre noire du Communisme) của S. Courtois và một số sử gia Pháp thực hiện.

Cách mạng giật sâp chế độ cộng sản ở Liên Sô và các nước Ðông Âu

Người ta có thể nói những cuộc giật xập những chế độ cộng sản từ Nga sô qua Ðông Ðức, Tiệp Khắc, tới Ba lan, cũng là những cuộc cách mạng, vì nó đã thay đổi cơ chế chính trị, đi từ độc khuynh, độc đảng qua đa khuynh, đa đảng ; từ kinh tế tập trung qua kinh tế thị trường ; đã thay đổi giai tầng lãnh đạo, giới lãnh đạo trước đi từ đảng cộng sản, ngày nay, đi từ nhiều đảng khác nhau, người dân đã có quyền hòan tòan xử dụng tự do lá phiếu của mình ; và đã thay đổi trật tự xã hội, trật tự ngày hôm nay công bằng hơn, kinh tế phồn thịnh hơn.

Tiêu biểu là 3 cuộc cách mạng Liên Sô, Tiệp Khắc và Ba Lan.

Cuộc cách mạng Liên Sô là do Gorbatchev và Boris Eltsine, một người là đương kim Tổng Bí thư đảng Cộng sản Liên Sô, một người là Ủy viện Bộ Chính trị, với sự cộng tác của giới trí thức mà tiêu biểu là nhà bác học Sakharov. 

Gorbatchev ý thức được sự sai lầm của lý thuyết Mác Lê, sự bế tắc của chế độ cộng sản, đã đưa ra chính sách Tái Cấu Trức ( Le Pérestroika) và chính sách Trong Sáng ( Le Glanost) để sửa sai chế độ. Nhưng người giật sập chế độ cộng sản chính là Boris Eltsine.

Cuộc Cách Mạng Nhung ở Tiệp Khắc do một số trí thức của nhóm Hiến Chương Prague 1979 chủ trương, mà người cầm đầu là nhà viết kịch Vaclas Havel. Do tình hình thế giới biến đổi, do những cuộc biểu tình của người dân trong hòa bình, Quốc Hội đương thời đã họp, biểu quyết sửa đổi Hiến Pháp, chấp nhận bầu cử tự do, chế độ đa khuynh, đa đảng,õ thả ông Havel ra khỏi tù, sau đó ông đã được bầu làm tổng thống.

Cuộc cách mạng ở Ba lan do Công Ðòan Ðòan kết Solidar nost cầm đầu với một công nhân thợ điện Lec Valesa làm chủ tịch, có sự hậu thuẫn của giới trí thức như nhà sử học Gérémek, sự yêm trợ của giới lãnh đạo Thiên chúa giáo và của Tòa Thánh La Ma, vì Ðức Giáo Hòang Jean Paul II là người Ba Lan. 

Cuộc đấu tranh giữa Phe Cách Mạng và Phe Bảo Thủ Cộng sản cũng có nhiều lúc khó khăn, có một vị linh mục đã bị giết, sau đó thì đi đến Hội Nghị Bàn Tròn 2 bên. 

Cuối cùng phe Bảo Thủ đã nhượng bộ, chịu nguyên tắc tổ chức bầu cử tự do. Lec Valesa thắng cử được bầu lên tông thống, nhưng sau đó ông đã thất cử, một người cựu đảng viên đảng cộng sản, đã thắng cử và hiện là đương kim tổng thống, ông Alexandre Kwanieswski.

VI) Phải chăng cách mạng tất yếu phải là bạo động ?
Có nhiều người cho rằng hễ cách mạng thì phải là bạo động, đi đến chém giết, chiến tranh. 

Ðây là một sự lầm lẫn và cũng là luận điệu của một số trí thức cộng sản bênh vực chế độ, đưa ra để hù dọa dân, để cố tình kéo dài một chế độ phản dân, hại nước. Chúng ta nhìn 3 cuộc cách mạng lớn ở trên thế giới và những cuộc cách mạng giật sập những chế độ cộng sản ở Nga và Ðông Âu, thì cuộc cách mạng đẫm máu nhất là cuộc cách mạng Pháp. Cuộc cách mạng Hoa Kỳ có chết chóc là vì chiến tranh với đế quốc Anh. 

Chính cuộc cách mạng không đẫm máu, trong thời kỳ cách mạng, và xảy ra mau le,ï vì là một cuộc đảo chính, đó là cách mạng Nga, vì thực sự đây chỉ là một cuộc đảo chánh. Hậu quả của cuộc cách mạng này mới đẫm máu khủng khiếp, vì theo ý thức hệ của Marx chủ trương bãi bỏ quyền tư hữu, đánh tư bản mại sản, chủ trương đấu tranh giai cấp, bạo động lịch sử, gây ra nội chiến, tương tàn. 

Ngược lại, tất cả những cuộc cách mạng gầ đây, không theo lý thuyết Mác Lê, chúng ta không thấy một cuộc cách maÏng nào mà hậu quả đẫm máu. Trường hợp Ðông Ðức va Tây Ðức là điển hình. Không những không đẫm máu, mà dân Tây Ðức còn giúp đỡ tận tình dân Ðông Ðức cho tới ngày hôm nay. 

Một bằng chứng, ngay vừa mới thống nhất, thủ tươÙng Kohl của Tây Ðức lấy quyết định cho 2 đồng tiền Ðông Ðức và Tây Ðức bằng giá, có nghĩa là giúp dân Ðông Ðức giầu lên 7 lần, vì giá chính thức cũng như giá chợ đen trước đó thì 1 đồøng Mark Tây Ðức ăn 7 lần 1 đồng Mark Ðông Ðức.

VII) Làm thế nào để thực hiện cách mạng Việt nam ?
Bất cứ một chế độ độc đóan, độc tài nào, từ cổ chí kim, từ đông sang tây, đều dựa treÂn 2 cột trụ chính. Ðó là bộ máy công an kìm kẹp và bộ máy thông tin, tuyên truyền bưng bít, xuyên tạc sự thật. Ðể đánh sập một chế độ độc tài, hãy nhằm vào 2 cột trụ này để đánh, bằng cách này hay cách khác, mỗi người một hòan cảnh, một khả năng. Chế độ càng độc tài bao nhiêu, thì khi 2 cột trụ này bị gãy,  sức mạnh kiến trúc càng nặng nề, càng dễ sập và sập mau lẹ. 

Ðiển hình gần đây là chế độ độc tài cộng sản Ðông Ðức, đây là một chế độ có một bộ máy công an khủng khiếp nhất thế giới, có một bộ máy thông tin tuyên truyền tinh vi nhất thế giới, được cộng sản Việt Nam ca tụng là thiên đàng của thế giới cộng sản. 

Thế mà khi Egon Krenk lên chức Tổng Bí Thư đảng cộng sản, thấy quĩ quốc gia trống lỗng, sang Liên sô xin viện trợ. Liên Sô lúc bấy giờ của Gorbatchev cũng bị khủng khỏang kinh tế, không thể thỏa mãn yêu cầu của Ðông Ðức, chính Egon Krenk tuyên bố : «  Ðông Ðức là con để của chiến tranh lạnh, của Liên Sô, nay Liên Sô không chịu giúp, thì phải chết ! » Chỉ một vài tháng sau, Ðông Ðức sụp đổ. Chúng ta phải hiểu để duy trì 2 bộ máy trên thì phải có tiền bạc, nay không có, thì 2 bộ máy đó tan rã, đưa đến sụp đổ chế độ.

Nhưng người ta tự hỏi : «  Như vậy mà tại sao cộng sản Việt Nam không sụp đổ vào những năm 90 ? » Ðể trả lời câu hỏi này một cách rõ ràng, chi tiết, xin Quí Vị xem bài của tôi, với bút hiệu Trực Ngôn hay Chu chi Nam, đăng trên báo www.conong.com hay diendandanchu.net, mang tựa đề : «  Tại sao cộng sản Việt Nam không sụp đổ vào những năm cuối 80, đầu 90, mà có thể sụp đổ ngày hôm nay ? » 

Ở đây tôi xin trả lời ngắn gọn : « Cộng sản Việt nam còn tồn tại một phần lớn là tại Cộng Ðồng người Việt hải  ngọai ! » Tại sao như vậy ? Vì Cộng Ðồng chúng ta gửi về một năm hơn 3 tỷ đô la, trong khi đó ngân sách quốc gia của cộng sản, trước đây chỉ có 9 tỷ, mới lên 11 tỷ năm 2003, như vậy là chúng ta đã cung cấp 1/3 hay gần 1/3 ngân sách quốc gia.

 Thêm vào đó những người bị bạo quyền xuất cảng lao động gửi về từ 1,5 đến 1,7 tỷ. Cộng lại là gần nửa ngân sách quốc gia, chúng dùng tiền này để duy trì hai cột trụ chi1nh để nâng đỡ chế dộ, đó là bộ máy công an va kìm kẹp. Nếu chúng ta gửi bớt về, ít du lịch về Việt Nam. 

Chúng ta chỉ gửi khi tối cần, chúng ta chỉ về khi bất đắc dĩ hay về để đấu tranh âm thầm, chứ không về để áo gấm về làng, về để tìm thú vui trên thân những em bé chưa đủ thành niên, về ăn một tô phơ,û mà coÙ cả chục đứa bé đứng bên cạnh để ăn đồ thừa. Nếu mỗi người Việt chúng ta ở hải ngọai làm được như vậy, thì sự sụp đổ chế độ cộng sản Việt nam sẽ đến rất nhanh.

Ðây cũng là điều mà đảng Dân chủ của Hoa Kỳ nghĩ tới. Vào năm 1996, khi  ký Hiệp ước bình thường hóa bang giao kinh tế thương mại với Việt Nam, tổng thống Bill Clinton đã tuyên bố : «  Tiến trình bình thường hóa kinh tế thương mại với các nước Ðông Âu đã giúp những nước này tìm thấy dân chủ và tự do. 

Tôi hy vọng rằng tiến trình bình thường hóa kinh tế và thương mại với Việt Nam sẽ giúp dân tộc Việt Nam tìm thấy dân chủ và tự do. » Bình thường hóa để kinh tế các nước độc tài lệ thuộc kinh tế các nước Tây phương. Nhưng đến lúc phải ngừng buôn bán, giúp đỡ, để có một cuộc khủng khỏang kinh, kéo theo một cuộc khủng khỏang chính trị, để đưa đến sự sụp đổ của chế độ.

Phải chăng đây là lúc Hoa Kỳ cùng các nước Tây Phương nhận thấy cần phải ngưng buôn bán và giúp đỡ cộng sản Việt Nam. 

Phải chăng đó là lý do của Ðạo luật Nhân Quyền H.R.427, kết án cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền và đàn áp tôn giáo, được chấp nhận ở Ha Nghị Viện Hoa Kỳ, rồi sau đó 426 Nghị sĩ Âu Châu cũng đồng thanh, không một phiếu chống, không một phiếu trắng, chấp nhận một đạo lïuật mà nội dung cũng giống như đạo luật H.R 427 ø. Ðó cũng chính là nội dung của Chương trình Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2004 của đảng Dân Chủ. 

Trong Bản Cương Lĩnh đưa ra chính thức cho cuộc tranh cử chức vụ Tổng thống Hoa kỳ năm 2004 tới đây của đảng Dân Chủ, tại trang 29 từ câu 57 đến 61, trong phần chính saÙch tại Á châu, ghi rõ : » Hỗ trợ mạnh mẽ nguyện vọng của nhân dân Việt nam về nhân quyền, tự do, dân chủ, và tiếp tục đặt vấn đề về nhân quyền đối với Việt nam. 

Ðặt các điều kiện dành cho quốc gia tối huệ quốc đối với Việt Nam khi có sự tiến bộ về tình trạng nhân quyền có hợp tác nhiều hơn của Hà Nội trong các chương trình người mất tích và trao đổi hài cốt » Theo báo Calitoday thì Văn phòng đảng Dân Chủ ở Californie : Ðảng Dân chủ đồng ý với quan niệm rằng muốn chống khủng bố thì phải phát triển tự do, dân chủ ; hiện nay tại Việt Nam chính Ðảng CSVN và những người  cai trị độc tài, độc đảng là khỦng bố đối với dân họ. Nhân vật đảng Dân Chủ này nói rằng : «  Từ đấu năm 2003 tới nay, những người Mỹ tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ và các nơi khác trên thế giới đã gửi về nội địa Việt Nam tổng cộng 7 tỷ Mỹ kim. 

Số tiền này đã làm rảnh tay cho giới cầm quyền Cộng Sản Việt Nam để họ tăng cường nỗ lực bắt bớ đày ải các Tu Sĩ Phật Giáo, Công giáo, Tin Lành, Phật giáo Hòa hảo, cũng như giam giữ không xét xử, hoặc xét xử bằng cách bịa đặt bằng chứng để triệt hạ các nhà họat động nhân quyền, các nhà đối lập chính kiến tại Việt Nam. » ( theo báo www.calitoday.com/news/ - ngày 25/11/2003).

Cuộc cách mạng độc lập cứu quốc và dân chủ kiến quốc hiện nay đã hội đủ điều kiện khách quan : Dân chúng quốc nội chán ghét cộng sản, tình hình thế giới chống khủng bố, đấu tranh cho dân chủ nhân quyền đang thuận lợi, mỗi người Việt trong quốc nội cũng như ở hải ngọai hãy cố gắng tận nhân lực, làm hết khả năng của mình, cố gắng đấu tranh có đường hướng và có tổ chức, rồi số mạng sụp đổ của chế độ bạo tàn cộng sản sẽ sớm tới với chúng ta .

Paris ngày 03/01/2004
Trực Ngôn Chu chi Nam



Những sáng kiến chống tha hóa xã hội; thăng tiến nền dân chủ

Những sáng kiến chống tha hóa xã hội; thăng tiến nền dân chủ 

Nguyễn Văn Thạnh

Theo tôi, vấn đề chúng ta mắc phải hôm nay không phải là câu chuyện con người tốt-con người xấu mà là vấn đề tha hóa hệ thống. Trong hệ thống tha hóa, người tốt rất khó tồn tại 

http://www.thanhblog.org/2014/04/tranh-au-trong-mot-xa-hoi-tha-hoa.html.
http://www.thanhblog.org/2014/04/tranh-au-trong-mot-xa-hoi-tha-hoa.html

Nguyên nhân gây ra tha hóa hệ thống có nhiều nhưng tôi thấy có hai nguyên nhân: thông tin thiếu minh bạch và lợi ích được phân bổ sai.
Dựa trên góc nhìn trên, tôi xin đưa ra một số sáng kiến có thể chống sự tha hóa hệ thống; tăng cường nền dân chủ.
A. Sáng kiến trong nước

1. Thương hiệu cho những công trình công
Chúng ta thấy những sản phẩm có nhãn mác, có thương hiệu luôn luôn có chất lượng, an toàn hơn những sản phẩm trôi nổi vô danh. Những công trình công cộng cũng vậy. Hiện nay gần như những công trình công cộng như: đường xá, bến cảng, trường lớp… đều rất khó xác định những thông tin như: ai quyết định, ai xây, ai giám sát,... 

Ngay cả Quốc hội cũng thừa nhận là thất thoát trong xây dựng cơ bản là rất lớn. Những thất thoát này có đích đến là túi những quan tham, những nhà thầu phe cánh,… Trong khi người chịu thiệt hại là dân. Dân là người chi tiền (qua thuế) nhưng lại thụ hưởng những sản phẩm kém chất lượng với giá thành đắt đỏ.

Những thất thoát trong xây dựng cơ bản không chỉ gây thiệt hại kinh tế, làm nghèo đất nước mà chính nó góp phần thúc đẩy sự tha hóa xã hội.

Từ những thực tế trên, tôi đưa ra sáng kiến: chúng ta cần yêu cầu quốc hội thông qua luật minh bạch các công trình xây dựng công. Tại mọi công trình sau khi hoàn thành phải gắn bản thông tin đầy đủ các thông số: ngày khởi công, ngày hoàn thành, người quyết làm, người thi công, người giám sát, số tiền đầu tư, tuổi thọ công trình,... Cần có một cổng thông tin để mọi người có thể truy cập.

Tôi cho rằng nếu sáng kiến này được cộng đồng ủng hộ, thúc đẩy thực hiện thì sẽ góp phần rất lớn trong việc chống tha hóa xã hội cũng như thúc đẩy nền dân chủ trong trật tự.
Sáng kiến này còn góp phần giải quyết hai vấn nạn nhức nhối hiện nay là tham nhũng và tai nạn giao thông (những con đường có thương hiệu chắc chắn sẽ có chất lượng và an toàn hơn).

2. Minh bạch thông tin trong hỗ trợ người nghèo 
Tôi biết, chính phủ chi một lượng tiền rất lớn để hỗ trợ người nghèo thông qua đủ loại dự án. Và tôi biết số tiền đến tay người nghèo rất ít (số tiền rơi rớt trên đường do nuôi bộ máy cồng kềnh, do tham nhũng ăn chặn,...). Có một thực tế là có nhiều người được hưởng lại không thuộc đối tượng xứng đáng mà là do quen biết nên chạy chọt hợp thức hóa giấy tờ: rất nhiều chung cư, nhà ở xã hội không đến tay người nghèo mà đến tầng lớp biết chạy.

Để giải quyết điều này, chúng ta cần vận động quốc hội ra luật minh bạch: qui định tất cả những ai được hưởng hỗ trợ từ nhà nước phải có tên tuổi, số tiền hưởng,... công khai minh bạch. Lập một cổng thông tin để mọi người có thể tiện theo dõi, giám sát. Người dân có quyền biết vì tiền dùng để cứu trợ là tiền của dân đóng góp.

B. Sáng kiến có tầm quốc tế 

1. Minh bạch các khoản viện trợ, vay mượn 
Những nước nghèo như nước ta, hàng năm nhận viện trợ cũng như vay mượn các nước một khoản tiền rất lớn. Chính người dân là người sau này phải trả những khoản nợ đó nhưng họ lại không biết gì. Đây là một nguy cơ nuôi dưỡng tham nhũng, làm tha hóa xã hội.

Trong một thể chế mà nền dân chủ còn yếu thì tranh đấu cho sự minh bạch sẽ rất khó khăn, do vậy chúng ta cần dùng ngoại lực bên ngoài. Chúng ta cần yêu cầu những nước viện trợ, cho chúng ta vay phải minh bạch tất cả các khoản để người dân dễ dàng biết và giám sát. Tôi nghĩ nếu chúng ta làm được điều này sẽ rất hữu ích trong việc thúc đẩy nền dân chủ đất nước.

2. Chương trình giáo dục nền tảng toàn cầu 
Tôi thật sự giật mình khi biết rằng Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền ra đời năm 1948, Việt Nam tham gia ký kết Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị năm 1982 nhưng tôi thấy rất nhiều người dân gần như không biết gì về vấn đề này. 

Có một thực tế là các chính phủ độc tài thường bưng bít thông tin, ngăn chặn bước tiến dân chủ. Các nước càng độc tài độc đoán thì ngoài việc ngăn chặn thông tin, họ còn tuyên truyền tẩy não khủng khiếp.

Thực tế trên không chỉ làm thế giới trở nên bất ổn mà còn làm cho các nước nghèo lạc hậu chậm tiến đến văn minh, người dân hứng chịu nhiều đau khổ.

Để giải quyết vấn đề trên, chúng ta cần vận động thúc đẩy sáng kiến thiết lập một nền giáo dục nền tảng cho toàn cầu; ở đó những giá trị phổ quát như nhân quyền, kinh tế tự do… được truyền dạy bắt buộc cho mọi người.

Tôi cho rằng sáng kiến này vô cùng hữu ích không chỉ thúc đẩy nền dân ở các nước nghèo, độc tài như nước ta mà còn làm cho nền dân chủ thăng tiến trên toàn cầu. Dân chủ đồng nghĩa với sự thịnh vượng và chống sự tha hóa xã hội.
Rất mong nhận được sự quan tâm bàn luận và thúc đẩy những sáng kiến trên

Trân trọng.
Đà Nẵng, ngày 19.4.2014
N.V.T.
Nguồn: Bloger NguyenVanThanh



Tương lai nằm trong tay dân Ukraine 
18.04.2014 - Ngô Nhân Dụng


Nhiều người theo dõi diễn biến vụ Ukraine coi đó là một cuộc đọ sức giữa hai nước Nga và Mỹ, với hai đấu thủ, Vladimir Putin và Barack Obama. Nhìn như vậy là bỏ quên những người sẽ đóng vai trò chính trong cuộc khủng hoảng này. Ðó là 45 triệu người dân nước Ukraine. Chính dân Ukraine đã khởi đầu các biến cố khi họ biểu tình đòi cựu tổng thống Viktor Yanukovych từ chức. 

Họ thành công và đang gánh chịu hậu quả, là nước Nga đã chiếm lại vùng Crimea và đang đe dọa ba tỉnh khác ở phía Ðông, giáp ranh với Nga bằng những hành động gây loạn giống như đã diễn ra ở Crimea tháng trước. Nhưng trong tháng Năm tới, dân Ukraine sẽ đi bỏ phiếu bầu chính phủ mới, có thể kèm theo một cuộc trưng cầu dân ý. Và lúc đó, tình hình sẽ thay đổi hẳn.

Dân Ukraine sẽ phải chấp nhận một thực tế là không thể đòi lại vùng Crimea trong thời gian sắp tới, cũng như dân Việt Nam biết không thể chiếm lại Hoàng Sa ngay bây giờ. Mà vùng Crimea này không gắn bó máu thịt với dân Ukraine như Hoàng Sa của nước ta. 

Crimea mới được Nga tặng cho Ukraine năm 1954, hơn một nửa dân số là người Nga, người gốc Ukraine không nhiều bằng một phần tư. Nhưng Ukraine có thể cầm cự với Nga trong thời gian tới, trong khi đó họ phải xây dựng một chế độ dân chủ tự do và tái thiết nền kinh tế đã lụn bại sau hơn 20 năm suy đồi vì không cải tổ triệt để như các nước cộng sản cũ ở Ðông Âu.

 Một di họa của thời cộng sản là các nhà tư bản đỏ và nạn tham nhũng hoành hành khiến cho kinh tế không thể phát triển. Bây giờ, với sự giúp đỡ của Mỹ và các nước trong Liên hiệp châu Âu (EU), dân Ukraine có hy vọng đạt được những tiến bộ kinh tế và chính trị trong mấy năm tới. Ngay bây giờ, mối đe dọa trước mắt của người Ukraine là giữ được đất nước họ được toàn vẹn, ngăn không cho ông Vladimir Putin chia rẽ, phá nát và có thể xâm chiếm thêm.
Ðiều khiến dân Ukraine lo lắng là nhiều người gốc Nga ở những tỉnh phía Ðông đang biểu tình, chiếm đóng các công sở và cả sở cảnh sát. Ai cũng biết những thanh niên mặc quân phục và cầm súng này là do guồng máy tuyên truyền cài công an Nga xúi giục hoặc điều khiển. 

Tại ba tỉnh này, số dân gốc Nga lên tới 25% (tỉnh Kharkiv) và 39% (Donetsk và Luhansk). Chính phủ Ukraine lâm thời tại thủ đô Kiev không đủ sức đàn áp những hành động bạo loạn này, và cũng không muốn gây đổ máu khiến cho ông Vladimir Putin, với 40,000 quân Nga đang đóng sát biên giới, có lý do tiến quân sang can thiệp.

Cuộc họp ở Genève vào Thứ Năm vừa qua là một thắng lợi của Tổng Thống Oleksandr Turchynov. Ðây là lần đầu tiên chính phủ Maskva chấp nhận ngồi ngang hàng với chính phủ lâm thời ở Kiev, mà báo đài ở Nga vẫn tố cáo là “phát xít,” tố cáo họ kỳ thị và khủng bố dân gốc Nga. Những nhóm “loạn quân” có thể không chịu thi hành quyết định của hội nghị bốn bên ở Genève; một nhóm chiếm công sở tại Donetsk nói rằng họ không chịu rút lui trước khi chính phủ lâm thời ở Kiev chưa rút lui. 

Nhưng trong một tháng nữa, điều này sẽ diễn ra, sau cuộc bầu cử. Tại tỉnh này, còn nhiều chính trị gia thuộc phe cựu Tổng Thống Viktor Yanukovych, và ông ta đóng vai đứng đằng sau giật dây các nhóm nổi loạn để trả mối thù mất chức.
Nước cờ của ông Putin hiện nay là đòi biến Ukraine thành một liên bang, để cho ba tỉnh ở miền Ðông có quy chế tự trị. Ðối với dân Ukraine, đó là một âm mưu chia cắt nước họ, ít nhất cũng làm cho chính phủ ở Kiev suy yếu, và ảnh hưởng của Nga sẽ mạnh hơn. Nhưng âm mưu này sẽ thất bại khi người dân được hỏi ý kiến công khai và minh bạch. 

Chính phủ Oleksandr Turchynov hiện nay đóng vai trò “lâm thời” đúng nghĩa, công việc chính của họ là tổ chức bỏ phiếu sao cho công bằng, minh bạch. Trong Tháng Năm tới đây, cuộc bầu cử sẽ thành lập một chính quyền mới, mà ông Petro Poroshenko có nhiều hy vọng đắc cử tổng thống. Nếu có một cuộc trưng cầu dân ý, thì chắc chắn đa số dân sẽ quyết định bảo vệ một nước Ukraine độc lập và thống nhất.

Một cuộc nghiên cứu dư luận của International Republican Institute cho biết 61% những người gốc Nga ở các tỉnh phía Ðông, và 67% ở các tỉnh phía Nam cho biết họ không từng bị chính phủ Ukraine kỳ thị bao giờ, và chống lại ý kiến ông Putin gửi quân Nga sang “bảo vệ” họ. Chỉ có 14% dân gốc Nga muốn đổi nước Ukraine thành một liên bang. Vai trò của các đại gia ở Ukraine vẫn rất quan trọng. 

Ông Rinat Akhmetov, một người giàu nhất Ukraine, làm chủ một doanh nghiệp sử dụng 300 ngàn công nhân trong dân số dưới 5 triệu của toàn tỉnh Donetsk, đã tới gặp những thanh niên nổi loạn ở thành phố Donetsk, và nói với họ rằng ông ủng hộ việc bảo vệ ngôn ngữ Nga, ủng hộ đòi hỏi tản quyền từ trung ương, nhưng ông chủ trương tỉnh Donetsk vẫn nằm trong một nước Ukraine thống nhất. Tất nhiên, các nhà tư bản Ukraine không muốn phải đối đầu với các đại gia Nga do ông Putin điều khiển.

Ngay trong ba tỉnh miền Ðông, đòi hỏi của ông Putin và các nhóm nổi loạn cũng không được ủng hộ. Chỉ có 26% dân chúng muốn đổi sang thể chế liên bang, còn 45% muốn nước Ukraine toàn vẹn. 

Ngay trong tỉnh Donetsk, hơn một nửa dân chúng muốn một nước Ukraine thống nhất. Cuộc khủng hoảng ở Ukraine bắt đầu khi ông Putin tìm cách ngăn chặn một hiệp ước thương mại giữa nước này với Liên Hiệp Châu Âu. Nhưng ông đã thất bại. Trước khi xảy ra vụ Nga chiếm Cimea, số người Ukraine muốn liên kết với EU chỉ có 10%, nay đã tăng lên 52%. Ngược lại, ngay trong các tỉnh miền Ðông số người ủng hộ quan hệ kinh tế chặt chẽ với Nga đã giảm từ 72% xuống 55%. 

Từ nay cho đến cuối Tháng Năm, dân Ukraine sẽ phải chấp nhận một tình trạng giao thời. Nước cớ của ông Putin là tiếp tục làm áp lực để chia rẽ nước Ukraine. Vốn là một sĩ quan công an và tình báo, ông Putin thành thạo trong việc sử dụng biệt kích và cán bộ sách động, nhưng ông cũng biết không thể dùng quân đội chiếm lấy một mảnh đất nào của nước láng giềng. Nước cờ của ông là chỉ bàn luận đôi co với Mỹ và EU về thể chế sắp tới ở Ukriane, để cả thế giới quên dần dần vụ xâm chiếm Crimea, coi đó là một chuyện đã rồi. Ðó cũng là một thắng lợi đáng kể để ông Putin củng cố địa vị trong nước Nga. Nhân vụ Ukriane này, ông đã có cơ hội đàn áp những người bất đồng chính kiến và gây thêm uy tín cho chính mình. Ông khó lòng nuôi tham vọng lớn hơn, vì trong cuộc chạy đua kinh tế với Mỹ và EU, nước Nga không đủ sức mạnh lấn áp. 

Ông Putin có thể cứ nói rằng các nước Âu Châu bị lệ thuộc vào Nga vì lý do kinh tế; nhưng ông không thể dùng đòn kinh tế nào ép buộc được họ. Số năng lượng sử dụng ở Châu Âu tùy thuộc 30% vào nguồn cung cấp từ Nga. Nhưng 40% ngân sách chính phủ Nga tùy thuộc vào việc cung cấp các thứ năng lượng đó cho Âu Châu. 

Các nước Âu Châu đang mua 88% dầu lửa do Nga xuất cảng, 70% khí đốt và 50% than đá. Nếu ông Putin chặn các nguồn cung cấp đó lại, thì không những ngân sách Nga sẽ thâm thủng, mà hàng triệu công nhân sẽ thất nghiệp; vì không thể tìm ra ngay những khách hàng mới. 

Kể từ khi ông Putin gây ra cuộc khủng hoảng, đồng rúp của Nga đã mất giá gần 10%, thị trường chứng khoán sụt giảm 10%, và trong ba tháng đầu năm nay số tiền vốn bỏ chạy khỏi nước Nga đã lên tới 70 tỷ đô la, lớn hơn con số 60 tỷ trong cả năm ngoái. Tính về lâu dài, nước Nga không thể chịu đựng một cuộc chiến tranh lạnh kinh tế.

Cuộc chiến tranh lạnh mới do ông Putin gây ra sẽ là một cuộc chiến trên mặt trận kinh tế. Mỹ và Liên Hiệp Châu Âu có thể dùng lại chiến lược của thời chiến tranh lạnh cũ, là chỉ cần ngăn chặn không cho Nga bành trướng; sau một thời gian đủ lâu dài Nga sẽ dần dần yếu đi cả về kinh tế lẫn chính trị. Nhưng trong thời gian một năm hoặc nhiều tháng, hai bên sẽ đi từng nước cờ, chờ bên kia phản ứng sẽ đi nước tiếp. 

Trong cuộc cờ ngắn hạn này, Putin sẽ là người chủ động, đi trước, còn EU và Mỹ có thể đi từng bước cờ một, chờ cho tới lúc đối thủ thật mệt mỏi để cầu hòa.

Nước Mỹ không có quyền lợi nào quan trọng ở Ukraine, như nước Nga. Ðối với ông Putin, đây là một ván cờ lớn, quyết định uy tín của ông ta ở trong nước Nga và trong cả những nước cựu cộng sản trong Liên Bang Xô Viết. Còn phía ông Obama thì, đúng như Nghị Sĩ John McCain phê bình, “Chính sách của chính phủ hiện nay không do các tính toán ngoại giao mà do những nhu cầu nội bộ trong nước quyết định.” 

Nhu cầu của ông Obama trong năm nay là do cuộc bầu cử quốc hội ở Mỹ. Từ nay cho đến Tháng Mười Một, ông tổng thống Mỹ sẽ phải tỏ ra cứng rắn hơn đối với hành động bành trướng của ông Putin. 

Nhưng số phận nước Ukraine sẽ do người dân Ukraine quyết định trong cuộc bỏ phiếu sắp tới. 

Họ đã khởi động một cuộc cách mạng từ quảng trường Maidan. Mục tiêu của họ không phải chỉ là lật đổ một ông tổng thống tay chân của Nga. Cũng không phải chỉ là đưa nước Ukraine tới gần hơn với Liên Hiệp Châu Âu, thay vì lệ thuộc vào Nga. 

Như ông Poroshenko mới phát biểu, mục đích chính của cuộc cách mạng là xóa bỏ một chế độ tham nhũng lạm quyền, xây dựng một nước Ukraine thực sự tự do dân chủ.

 Ông tổng thống tương lai của Ukraine nói, chống tham nhũng là mục tiêu lớn nhất để đoàn kết tất cả dân Ukraine lại với nhau.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=186609&zoneid=7#.U1RPiqKHjeU


Cuộc chiến mới tại Việt Nam

Cuộc chiến mới tại Việt Nam

N. Quang 

Điều thú vị hiện nay tại Việt Nam không phải chuyện thả một số tù nhân chính trị vì thả vài người
"Thái Tử" Nguyễn Thanh Nghị
bắt nhiều người theo đường lối ‘vũ như cẩn’! Nó chỉ là cách mai phục của kẻ cầm quyền.

Cuộc chiến nổi lên ở đây là cuộc chiến nhân sự bên trong nội bộ đảng Cộng sản giữa thành phần thái tử đảng đang cố bảo vệ uy quyền vì các nhóm lợi ích nô dịch cho Trung Quốc và lực lượng toàn dân đang sục sôi có cơ hội là vùng lên cứu dân, cứu nước tất cứu chính mình cùng gia đình.

Một bên tranh giành nhau, đấu đá ngay trong nội bộ Đảng giữa các phe phái, đúng hơn là giữa các cá nhân lãnh tụ về vai trò người kế vị. Sự xuất hiện của các thái tử đảng như canh bạc qua sự lập lòe của các quân bài hầu chống đỡ, bảo vệ cho tài sản, địa vị mà cha mẹ chúng tước đoạt của nhân dân biến thành Tư bản đỏ:

-         Võ Văn Thưởng, con người từ nội lực đi lên, dù có nhiều giềng mối, một người trị vì
được với dân Quảng Ngãi, có thể nói sẽ “yên dân” nếu nắm được ngọn cờ chính nghĩa trong tay. Nguyên Bí thư Tỉnh Quảng Ngãi, hiện là Phó Bí thư Thành ủy Tp. HCM.
-         Nguyễn Xuân Anh, thái tử Đảng, Phó Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, con của Ông Nguyễn Xuân Chi, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung Ương Đảng, Ủy viên Bộ Chính trị.
-         Nguyễn Thanh Nghị là Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, thái tử đảng, con trai của đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
-         Trưởng ban Truyền hình đối ngoại, Đài truyền hình Việt Nam Bạch Ngọc Chiến - con rể Bí thư Thành ủy Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị.
-         Người được cho là em trai Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang - Thiếu tướng Trần Quốc Tỏ, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng, chống tội phạm.
-         Con rể Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Đảng Ngô Văn Dụ, được giới thiệu giữ chức Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Nam: Vũ Đại Thắng.
-         Con trai cựu Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Lê Ngọc Hoàn - ông Lê Anh Tuấn, Trưởng ban Quản lý đầu tư các dự án đối tác công tư, Bộ Giao thông Vận tải…
-         Tóm lại 44 cán bộ được luân chuyển bao gồm 25 nhân vật được giao trách nhiệm Phó bí thư tỉnh ủy hay thành ủy và 19  làm Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân các tỉnh thành, ngoại trừ Võ Văn Thưởng có nét tự thân phấn đấu, còn hầu hết là cơ cấu như cha mẹ ‘giao cấu’ đẻ ra như phát biểu của J.P. Sartre “Tôi được sinh ra mà không được hỏi ý kiến”.

 
Tất cả thái tử đảng còn có nét chung được ra nước ngoài để ăn học nhưng như các du học sinh ăn chơi thì nhiều, thậm chí đã thấm vào máu các mặt trái của chủ nghĩa tiêu thụ, thể hiện khi cẩm quyền qua hành động con trai Nguyễn Văn Chi chủ trương cho dịch vụ mãi dâm công khai… kết quả đầy hệ lụy không lâu sau du khách đã nườm mượp đến Đà Nẵng là vậy.

Quan trường tại Việt Nam trở thành thứ tài nguyên béo bở nhất trong một đất nước ‘rừng vàng biển bạc’.

 
Nền trị chính con ông cháu cha đang phải đối đầu với đoàn lữ hành ngày càng trỗi dậy như vũ bão, họ là sĩ phu Bắc Hà, bốn trăm ngàn trí thức trong tổng số 4,5 triệu người Việt ở hải ngoại, họ là học sinh, sinh viên và chỉ với dân oan trên đất nước này với con số chưa thể thống kê hết, nhưng qua vụ 9 công an bị vây đánh tại Hà Tĩnh, nhà trưởng công an xã bị đập và xin ‘lạy’ từ chức không dám làm công an nữa, Ủy ban nhân dân xã vội mang hồ sơ bỏ chạy, cho thấy cả làng là dân oan và càng xem các videos như biểu tình tại Ninh Thuận, khắp nơi, càng nhận ra người người là dân oan, người Việt Nam dưới sự cai trị dối trá, lừa lọc, cướp giựt của cộng sản: nhà nhà mọi người trở thành dân oan.

Tương quan lực lượng như vậy chúng ta đã thấy rõ, cho dù có lộ trình Nguyễn Tấn Dũng lên làm Tổng Bí thư, Tổng thống đi nữa cũng không thể cản được trào lưu lịch sử, đó là tất yếu phải Dân chủ, Nhân quyền cho Việt Nam.

Ngay bây giờ chỉ còn phương cách thực hiện trong trật tự để tránh đổ máu cho  người dân do xô xát trong các cuộc biểu tình rầm rộ, nhất là trong lúc giao thời với sự trả thù man rợ do hận thù chồng chất quá lâu mà nạn nhân trước hết cho hả giận là các thái tử đảng, con ông cháu cha, cường hào ác bá… từ địa phương đến trung ương.

- Các bạn không thể chết trẻ, cuộc chiến trong thế giới phẳng ngày nay không có kẻ thắng người thua, nếu gọi là thua đó là dân tộc VN đã thua trong suốt thời kỳ cầm quyền của Cộng sản, hơn nửa thế kỷ, ngày mai kẻ thắng có lương tâm và trách nhiệm sẽ oằn vai gánh lấy việc trả nợ mà các ‘đồng chí’ đã tiêu xài phung phí làm cho đất nước này nghèo mạc, nợ công hiện nay với con số thực đến 180 tỷ Mỹ Kim…cùng bao tệ nạn trên quê hương đang tha hóa và lệ thuộc hoàn toàn Bắc triều.

Hỡi các‘con anh Sáu, cháu chị Ba’? “Tiến khó một mà rút khó mười”, hãy khôn ngoan và thông minh: “Dĩ đào vi thượng sách”!

Hỡi các bạn đấu tranh cho nhân quyền: Hãy đoàn kết bạn hữu lại! “Mọi người là anh em tôi”! “Lấy chí nhân mà thay cường bạo”! Chúng ta mới thoát được Bắc thuộc lần nữa, người dân mới có được tự do, dân chủ và nhân quyền được tôn trọng.

Ước được như vậy dân tộc Việt Nam mới Phục sinh!

N. Quang



  

CSVN muốn gì qua vụ thả 5 tù nhân lương tâm vừa qua ?



CSVN muốn gì qua vụ thả 5 tù nhân lương tâm vừa qua ?

20/04/2014

Thanh Thảo

CSVN muốn gì qua vụ thả 5 tù nhân lương tâm vừa qua ?

Trong vòng 5 tuần vừa qua, CSVN đã trả tự do trước thời hạn 5 tù nhân lương tâm. Đầu tiên là nhà giáo Định Đặng Định được thả ngày 21 tháng 3 vì ung thư dạ dày thời kỳ cuối và mất ngày 3 tháng 4. Kế đến là ông Nguyễn Hữu Cầu ra tù vào ngày 21/3 sau 32 năm bị giam cầm. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ ra tù và bị trục xuất sang Hoa Kỳ ngày 6 tháng 4. Sau cùng là ông Vi Đức Hồi và Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung cùng được thả trước thời hạn vào ngày 12 tháng 4.

Đây là lần thả tù gây nhiều sự chú ý của dư luận vì hai lý do. Thứ nhất là hầu hết những người được thả đều không xin đặc xá cũng như ra truớc thời hạn mãn tù hơn 1 năm. Thứ hai là quyết định thả hoàn toàn gây bất ngờ cho chính các tù nhân như trường hợp ông Vi Đức Hồi và Anh Nguyễn Tiến Trung. Thật sự là CSVN muốn gì qua vụ thả tù lần này vốn họ luôn luôn coi thường các chỉ trích của quốc tế. Để tìm hiểu vấn đề thả tù nhân lương tâm lần này, xin mời quý vị theo dõi phần nhận định sau đây của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong chương trình phát thanh hôm nay.

Cơ quan điều tra không cho luật sư bào chữa cho chị Bùi Minh Hằng

Ls. Hà Huy Sơn


Hà Nội, ngày 17 tháng 04 năm 2014
ĐƠN KHIẾU NẠI
Về việc không cấp Giấy chứng nhận bào chữa cho luật sư
Kính gửi: Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân huyện Lấp Vò
I. Người khiếu nại:
Tôi là Luật sư Hà Huy Sơn, Công ty Luật TNHH Hà Sơn thuộc Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội.
Địa chỉ: Số 156 Lê Đức Thọ (kéo dài), phường Mai Dịch, quận Cầu Giấy, Hà Nội; điện thoại: 0903.222.888

II. Người bị khiếu nại:
Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

Về hành vi tố tụng: Không cấp Giấy chứng nhận bào chữa cho Luật sư Hà Huy Sơn làm người bào chữa cho bà Bùi Thị Minh Hằng bị Cơ quan CSĐT Công an huyện Lấp Vò khởi tố bị can về “Tội gây rối trật tự công cộng” theo điều 245, Bộ luật hình sự.

III. Tóm tắt sự việc:
Ngày 02/04/2014, Công ty Luật TNHH Hà Sơn có Công văn số 04/2014/CV-HS gửi Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp “V/v: Đề nghị cấp GCN bào chữa cho LS.Hà Huy Sơn làm người bào chữa cho bà Bùi Thị Minh Hằng” và giấy tờ liên quan. Sau đó tôi nhiều lần gọi điện cho Công an huyện Lấp Vò số điện thoại 067.384.6268 nhưng không được trả lời về việc cấp Giấy chứng nhận bào chữa.

Ngày 12/04/2014, Công ty Luật TNHH Hà Sơn tiếp tục có Công văn số 08 /2014/CV-HS gửi Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an huyện Lấp Vò và Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Lấp Vò “V/v: Đề nghị cấp GCN bào chữa cho LS.Hà Huy Sơn làm người bào chữa cho bà Bùi Thị Minh Hằng (lần 02)” kèm theo Giấy yêu cầu luật sư ngày 03/04/2014 của bà Đặng Thị Quỳnh Anh con gái bà Hằng.

Ngày 16/4/2014, Công ty Luật TNHH Hà Sơn nhận được Công văn số 49/CQĐT đề ngày 08/04/2014 của Cơ quan CSĐT Công an huyện Lấp Vò V/v cấp GCN bào chữa cho LS.Hà Huy Sơn, nội dung, trích: “yêu cầu luật sư Hà Huy Sơn đến Cơ quan CSĐT Công an huyện Lấp Vò, Đồng Tháp để liên hệ gặp bị can Bùi Thị Minh Hằng ký tên vào giấy yêu cầu luật sư.”
Căn cứ Điều 5 của Thông tư số 70/2011/TT-BCA ngày 10/10/2011 của Bộ Công an “Quy định chi tiết thi hành các quy định của Bộ luật tố tụng hình sự liên quan đến việc bảo đảm quyền bào chữa trong giai đoạn điều tra vụ án hình sự” thì tôi đã đủ điều kiện để được cấp Giấy chứng nhận bào chữa, bởi các lý do sau:

Thứ nhất: Theo thông báo của Luật sư Trần Thu Nam thì tại buổi lấy cung ngày 31/03/2014, bà Hằng đã đề nghị với Điều tra viên là nhờ tôi làm người bào chữa, điều tra viên đã ghi vào biên bản lấy cung. Nên ngày 02/04/2014, Công ty Luật TNHH Hà Sơn có Công văn số 04/2014/CV-HS gửi Cơ quan CSĐT kèm: Bản sao Thẻ luật sư của LS.Hà Huy Sơn + Mẫu Giấy yêu cầu luật sư. Hơn nữa ngày 03/4/2014, bà Đặng Thị Quỳnh Anh con gái bà Hằng đã có giấy yêu cầu tôi làm người bào chữa cho bà Hằng (Giấy yêu cầu được gửi kèm theo Công văn số 08 /2014/CV-HS gửi Công an huyện Lấp Vò).

Căn cứ điểm c khoản Điều 4 Thông tư số 70/2011/TT-BCA, quy định: “Trường hợp người bị tạm giữ, bị can đang bị tạm giam nhờ người bào chữa là luật sư thì Điều tra viên hướng dẫn họ viết giấy yêu cầu luật sư, nếu yêu cầu đích danh luật sư bào chữa (có họ tên, địa chỉ rõ ràng) thì trong thời hạn 24 (hai mươi bốn) giờ, Cơ quan Điều tra có trách nhiệm gửi giấy yêu cầu luật sư của người bị tạm giữ, bị can cho luật sư mà họ nhờ bào chữa bằng thư bảo đảm hoặc chuyển phát nhanh; trường hợp người bị tạm giữ, bị can viết giấy nhờ người thân (có họ tên, địa chỉ rõ ràng) liên hệ nhờ luật sư bào chữa cho họ thì trong thời gian hạn 24 (hai mươi bốn) giờ kể từ khi người bị tạm giữ, bị can có giấy nhờ người thân, Cơ quan điều tra có trách nhiệm gửi giấy đó cho người thân của người bị tạm giữ, bị can bằng thư bảo đảm hoặc chuyển phát nhanh.”

Như vậy, trách nhiệm của Cơ quan CSĐT là phải hướng dẫn bà Hằng viết Giấy yêu cầu luật sư chứ không phải là tôi đến Cơ quan CSĐT liên hệ để gặp bà Hằng ký tên vào Giấy yêu cầu luật sư.
Thứ hai: Căn cứ điểm b khoản 4 Điều 5 Thông tư số 70/2011/TT-BCA, quy định:
“Trường hợp người đề nghị cấp giấy chứng nhận người bào chữa không đến trụ sở Cơ quan điều tra theo hẹn tại giấy biên nhận quy định tại điểm b khoản 2 Điều này thì Cơ quan điều tra gửi giấy chứng nhận người bào chữa (hoặc văn bản từ chối cấp giấy chứng nhận người bào chữa) cho họ bằng thư bảo đảm hoặc chuyển phát nhanh.”

Vì vậy,

IV. Yêu cầu:
1- Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân huyện Lấp Vò yêu cầu Thủ trưởng Cơ quan CSĐT Công an huyện Lấp Vò cấp Giấy chứng nhận người bào chữa cho tôi làm người bào chữa cho bà Bùi Thị Minh Hằng theo quy định của pháp luật.
2- Yêu cầu Cơ quan CSĐT Công an huyện Lấp Vò gửi giấy chứng nhận người bào chữa cho tôi bằng thư bảo đảm hoặc chuyển phát nhanh theo luật định.
Trân trọng cám ơn,

* Tài liệu kèm theo:
1. Công văn số 04/2014/CV-HS ngày 02/04/2014 (photo);
2. Giấy yêu cầu luật sư của Đặng Thị Quỳnh Anh (photo);
3. Công văn số 08/2014/CV-HS ngày 12/04/2014 (photo);
4. Công văn số 49/CQĐT đề ngày 08/04/2014
.
Nơi nhận: Người làm đơn
- Như trên;
- Giám đốc Công an tỉnh Đồng Tháp (để biết);
- Viện trưởng VKS ND tỉnh Đồng Tháp (để biết);
- Liên đoàn Luật sư Việt Nam (để bảo vệ luật sư);
- Lưu VP, 05b.
Luật sư Hà Huy Sơn


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link