Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 27, 2014

Đừng bao giờ chấp nhận chế độ cộng sản...


Đừng bao giờ chấp nhận chế độ cộng sản...

Hy vọng rằng những nhà hoạt động dân chủ và những nhà trí thức Việt Nam có đủ tri thức và lương tri để bảo vệ nền Dân Chủ và Tự Do
Những nhà hoạt động dân chủ và những nhà trí thức cần thiết của một nền Dân Chủ và Tự Do
Dân Hà Nội Đâu...
Dân Việt Nam Đâu...
Đã đến lúc toàn Dân Việt Nam đoàn kết cho lợi ích của dân tộc Việt Nam
Trả lại Tự Do cho Dân Tộc Việt Nam
Chủ nghĩa xã hội đã chết trong lòng Dân Việt Nam
đảng cộng sản Việt Nam chỉ còn trên danh nghĩa chứ không còn trong lòng Dân Việt Nam
Tự do và Dân Chủ lành mạnh đòi hỏi sự tham dự của tòan Dân trong và ngoài nước Việt Nam
Tự do và Dân Chủ đòi hỏi nỗ lực và hy sinh đóng góp
Cơ Hội Tự do và Dân Chủ Cho Việt Nam đang ở trong tay tất cả mọi người
Vai trò lịch sử của cả dân tộc Việt Nam không một ai có thể bỏ qua
on behalf of; Minh 70/2 


On Sunday, 27 April 2014 5:58 PM, Nhan TRUONG <> wrote:


Vài hình ảnh Biểu Tình chống Cộng, nhân Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 39, tại Frankfurt am Main, CHLB Đức.
Thứ Bảy, 26 tháng 4 năm 2014.
Nguồn: Internet
April 26, 2014

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%E2%84%A2E%1D[




















Đảng việt cộng và sức mạnh của truyền thông

Đảng việt cộng và sức mạnh của truyền thông

Quoc Lac Hong (Danlambao) - (Viết nhân dịp điều trần Quyền tự do Báo chí của các Blogger Việt Nam tại Hoa kỳ)

Xin mượn lại câu nói bất hữu của Archimedes nhà toán học, vật lý, và thiên văn đại tài: "Nếu cho tôi một điểm tựa tôi sẽ bẩy được cả Trái Đất" . Nếu cái điểm tựa ấy là truyền thông thì sức mạnh ấy có thể làm thay đổi không chỉ với một cá nhân, một tổ chức xã hội, một cộng đồng mà nó có thể thay đổi cả một thể chế của một quốc gia, thay đổi cả thế giới. Truyền thông nó có sức mạnh như thế đấy!

Với bài viết này tôi chỉ xin gói gọn vấn đề trong tình hình xã hội Việt Nam hiện nay, truyền thông được sử dụng như thế nào dưới sự lãnh đạo độc quyền của đảng CSVN và thể chế cộng sản vẫn còn tồn tại được tại VN có lẽ không phải dựa lý tưởng cộng sản - cái mà cả xã hội loài người đã khai tử vì tính phi khoa học và phi thực tế của nó, cũng không phải dựa vào súng đạn vì xét cho cùng thì các trang bị của CSVN hiện tại cũng chẳng là gì so với sự tiến của nhân loại trong lĩnh vực này mà theo tôi là nhờ vào việc nắm giữ vững chắc công cụ truyền thông.

Để chứng minh cho luận điểm này thì có lẽ sẽ rất nhiều, nhưng bài viết này tôi chỉ xin gói gọn trong một ví dụ rất cụ thể về đảng csvn và truyền thông với những câu hỏi rất cụ thể và khi trả lời các câu hỏi này chúng ta sẽ thấy càng rõ hơn sức mạnh của truyền thông:

Nhìn vào tình hình xã hội Việt Nam hiện nay, dưới sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản. Nếu mạnh dạn so sánh nhiều mặt giữa đảng csvn và một đảng “bất chính” nào đó, các bạn hãy cùng tôi trả lời các câu hỏi sau đây:

Về mục đích: đảng csvn tồn tại để mang lại lợi ích kinh tế cho đảng viên không hơn không kém, các nhóm lợi ích được phân chia theo địa bàn, lĩnh vực nào đó. Điều này cũng là mục đích của rất nhiều đảng phái và thể hiện đặc trưng nhất là những đảng cướp. Nhưng nhờ truyền thông mà đến bây giờ vẫn nhiều người lầm tưởng là đảng csvn luôn vì nước, vì dân.

Về thành phần tham gia đảng phái: đảng csvn luôn rêu rao là một đảng tiến bộ, đảng quang vinh, là tập hợp bởi những tinh hoa của quần chúng, không phân biệt tôn giáo, dân tộc, lý lịch... nhưng trên thực tế thì sao? Có lẽ vẫn có những thành phần đảng viên như họ nói nhưng chỉ để trang trí, để son phấn cho những sự dối trá mà họ đã làm. Với một đảng cướp họ rất cụ thể và rõ ràng khi quy tụ tất cả những người can đảm, gan dạ, liều lĩnh, dám nghĩ dám làm và dám chịu trách nhiệm về những việc mình làm kể cả cái chết.

Về phương pháp thực hiện mục đích: đảng csvn cũng sử dụng phương pháp trấn áp, bạo lực, khủng bố, giết chóc, đe dọa... còn hơn cả một tổ chức “bất chính” vì nó hoạt động công khai, có kế hoạch, có quy trình nhưng lại được truyền thông gắn cho cái nhãn mác “vì sự bình yên, vì công bằng, vì văn minh...” thật đáng khinh bỉ.

Về đối tượng hướng đến: là 90 triệu người dân Việt Nam sau khi đã trừ đi giới lãnh đạo, đảng viên và người thân thuộc của các thành phần đó. Hiệu số đó chắc chắn là những người thấp cổ bé miệng, người dân đen, người nghèo khổ. Điều này có lẽ nào tốt đẹp hơn với một băng cướp? Khi băng cướp chỉ cướp bóc của cải của nhà giàu, của người có tiền. Chẳng qua họ có nhiều thời gian và công cụ để việc cướp bóc của mình tinh vi hơn, cao cấp hơn và khốn nạn nhất là họ lại nhờ truyền thông để biến việc cướp bóc này trở thành những mục đích cao cả cho nhân dân, cho dân tộc !

Về đối xử với nhau trong nội bộ: Có lẽ sự nghĩa hiệp trong giới giang hồ ai cũng biết; họ ăn đồng chia đủ về quyền lợi, chấp nhận hy sinh vì đồng đội và khi hoạn nạn hay khi gác kiếm họ vẫn tìm đến nhau để chia sẻ, chấp nhận “hạt muối cắn đôi”. Điều này thật khó tìm trong tổ chức của đảng csvn mà có lẽ tôi không cần dẫn chứng ra đây mà để độc giả tự trả lời: ăn chia thế nào? Đương chức thế nào? hoạn nạn thế nào? về hưu thì thế nào? Có lẽ những đảng viên họ sẽ là những người hiểu rõ hơn ai cả. Và trong việc này khi họ nắm giữ truyền thông thì họ đã làm gì mà họ vẫn ru ngũ tất cả, thậm chí còn có những nạn nhân của họ vẫn cúi đầu chịu ơn và tôn thờ họ?

Có lẽ cũng không cần dẫn chứng thêm nữa để chứng minh về vấn đề mà chúng ta đang bàn luận về sức mạnh của truyền thông. 

Nhưng, theo tôi truyền thông là con dao hai lưỡi, nó sẽ đem lại sự tốt lành,an bình và vĩnh cửu cho những ai dám nói lên sự thật và nó sẽ mang đến sự khinh bỉ, điềm gở và sự kết thúc cho những người nói điều giả dối, xảo trá.

Cảm xúc của một ngày cuối tháng Tư đen

26/04/2014




Bảng Đỏ – Vụ CA đột kích tiệm vàng Hoàng Mai: Dấu hiệu mở màn chiến dịch ‘đánh tư sản’ kiểu mới


 :

image
Xin vui lòng bm vào đường dn bên dưới đ đc thư mi LeTinhChaNghiaMe2
Preview by Yahoo


Khi một xã hội mất niềm tin cũng là khi xã hội sắp suy tàn

Khi một xã hội mất niềm tin cũng là khi xã hội sắp suy tàn

1
Tôi phát hiện một điều thú vị: nhiều người trong ngành y tế có vẻ rất [nói theo tiếng Anh là] emotional. Khi bị báo chí tấn công hay chỉ trích, họ giận dỗi và trách giới báo chí và công chúng không hiểu việc làm rất cực khổ và rất khó khăn của họ, không cảm thông được những áp lực mà họ phải đương đầu hàng ngày, vân vân và vân vân. 

Thú thật các bạn, đọc những câu chữ kiểu đó tôi chỉ biết phì cười. Phì cười là vì phản ứng như thế có vẻ quá thấp, và [xin lỗi trước các bạn] quá trẻ con.

Ở nước ngoài, những người phê phán ngành y nhiều nhất và nặng nề nhất là người trong ngành y. Chính người trong ngành chỉ ra những sai lầm y khoa dẫn đến chết người. Chính người trong ngành chỉ ra tình trạng vi phạm y đức và dẫn đến cải tiến như chúng ta thấy ngày hôm nay. 

Chính người trong ngành chỉ ra những bất cập trong bệnh viện và những cái chết có thể ngăn ngừa được. Thế nhưng chẳng ai biện minh hay giận dỗi; tất cả đều bình thản nhìn vào sự thật để khắc phục vấn đề. Tôi nghĩ thái độ của họ thể hiện một sự trưởng thành.

Tôi nghĩ là người trưởng thành và chuyên gia, mình phải đủ khả năng tinh thần (mental capacity) để ứng phó với những chỉ trích. Nếu họ chỉ trích sai, mình giải thích. Nếu họ chỉ trích đúng, mình nên ghi nhận và cám ơn. Không cần phải biện minh công việc mình là khó khăn, vì công việc nào nếu làm cho có chất lượng mà chẳng khó khăn?! Không nên nói theo kiểu giận dỗi rằng nếu không có y bác sĩ thì ai chăm lo sức khoẻ cho dân, vì ông bà ta có câu “không mợ thì chợ vẫn đông”. 

Trong một xã hội, mỗi người làm một việc, và đó là phân công bình thường và cũng là một khế ước xã hội. Những tự đánh giá mình quá cao và ảo tưởng về mình chỉ là ảo tưởng mà thôi. Đừng bao giờ nghĩ mình “học giỏi” và tự ban phát cái quyền có tiền nhiều vì nó quá hài hước và ấu trĩ. Đừng bao giờ tự xem mình là bề trên của thiên hạ và ở vai trò ban phát ơn cho đám đông vừa nghèo vừa dốt. Nghĩ như thế thì đừng nên làm nghề y, và thật ra, đừng làm bất cứ ngành nghề nào cả trong xã hội.

Nhìn chung, tôi nghĩ vấn đề lớn nhất của ngành y là sự thiếu niềm tin. Thật ra, phải nói là mất niềm tin thì đúng hơn. Tuy ở mức độ cá nhân, người bệnh vẫn kính trọng và biết ơn bác sĩ, nhưng ở mức độ cộng đồng thì ít ai còn tin vào ngành y tế VN. Những cái chết sau khi tiêm vaccine là rất nhức nhối nhưng chưa bao giờ có câu trả lời thoả đáng. Những “bệnh lạ”, sau hàng chục thậm chí hàng trăm, điều tra và nghiên cứu vẫn chẳng đi đến đâu. Những lừa dối trong khoa học, những vụ mua bằng và “chạy” học hàm, thêm cái “văn hoá phong bì” làm cho tình hình càng nhếch nhác.

 Đỉnh điểm của tình trạng nhếch nhác là vụ bác sĩ vứt xác bệnh nhân, dù chỉ là một trường hợp hi hữu, nhưng nó xảy ra sau hàng triệu bê bối khác thì cũng đủ người dân mất niềm tin. 

Sự mất niềm tin sẽ còn mãi mãi khi vấn đề y đức vẫn còn nóng. Thử hỏi chất lượng dịch vụ, thậm chí sinh mạng của bệnh nhân tuỳ thuộc vào cái túi của bệnh nhân có bao nhiêu tiền, thì ai còn dám tin vào y bác sĩ? 

 Thêm vào đó là những phát biểu của các quan chức y tế làm cho người dân khó hiểu. Cứ mỗi lần các quan chức phát biểu là mỗi lần sóng dư luận lại nổi lên. Đừng trách giới báo chí, mà hãy nhìn lại mình, nhìn lại ngành mình đã làm gì để người ta mất niềm tin.

Mặc cho vài người trong giới y tế khẳng định một cách tự tin rằng các chuyên gia VN chẳng kém ai trên thế giới, người có điều kiện vẫn sang các nước trong vùng điều trị. Các quan chức ngành y khi đọc diễn văn cũng ca ngợi những thành tựu và tài năng tuyệt vời của đồng nghiệp, nhưng khi có bệnh họ cũng bỏ VN sang các nước trong vùng hay thậm chí Mĩ để điều trị. 

Tại sao vậy? Tôi nghĩ tại vì mất niềm tin. Ở mức độ cá nhân có thể — chỉ có thể thôi — chuyên gia VN chẳng kém ai, nhưng người ta nhìn vào là nhìn tổng thể, và cái bức tranh tổng thể nhếch nhác chẳng thuyết phục được ai. Anh có thể tự hào tuyên bố rằng anh đã thành công trong việc dùng stem cell để điều trị ung thư, nhưng người ta chỉ nhìn vào những bệnh nhân la liệt trong bệnh viện và những việc cơ bản như nhiễm trùng trong bệnh viện còn chưa kiểm soát được, thì lời tuyên bố đó chỉ có tác dụng làm câu chuyện tiếu lâm cho giới chuyên môn mà thôi. 

Trước mặt họ khen anh đấy, nhưng trong buổi dạ tiệc bên li rượu đỏ thì họ biến câu chuyện đó thành chuyện cười.
Thật ra, chẳng riêng gì ngành y tế, cả xã hội đều mất niềm tin vào nhiều ngành nghề khác.

 Vì mất niềm tin vào ngành giáo dục, nên người có điều kiện gửi con ra nước ngoài học. Các quan chức cao cấp cũng gửi con ra nước ngoài học. Điều thú vị là “nước ngoài” ở đây là Mĩ và phương Tây, cái thế giới mà đảng và Nhà nước VN không ưa. Người dân cũng mất niềm tin vào cảnh sát từ lâu.

 Cao hơn là giới chính khách cũng chẳng còn tạo được niềm tin từ người dân, vì họ nhìn vào và nghĩ đến mua quan bán chức chứ không phải do thực tài. Người dân cũng mất niềm tin vào giới thương gia, những người mà họ xem là tiếp tay cho thương gia Tàu để trục lợi và giết người Việt một cách dần dần. Nhưng người dân là ai? 

Họ cũng chính là chính khách, là người làm trong ngành y tế, giáo dục, cảnh sát, thương gia, v.v. Do đó, nói người dân mất niềm tin chính là nói họ đã mất niềm tin vào chính họ và những người chung quanh.

Ts Vũ Minh Khương trong bài “Chặt cầu để tiến lên” (hình như đã bị rút khỏi Tuần Việt Nam) có liệt kê vài tiêu chí của một xã hội suy tàn:
“Tầm nhìn: Bị che mờ bởi hào quang quá khứ và sự lú lẫn của tư duy cũ được gia cường bởi lợi ích cá nhân và phe nhóm. Chiến lược: Mơ hồ; chủ yếu xoay sở để giữ ổn định bằng cách gia cường các chốt hãm tạo bởi những định đề có từ quá khứ. Phong cách lãnh đạo: Sự vụ, đối phó, né tránh sự thật. Văn hóa tổ chức: Mọi người, dù là có chức vụ cao đều thấy không có quyền lực.

 Trong đáy lòng, thực tế không còn những giá trị thiêng liêng để tôn thờ. Ngậm miệng ăn tiền. Hệ thống không ghi nhận đóng góp hay qui trách nhiệm cho các nhân về mỗi nỗ lực thực hiện. Vận hành của hệ thống: Thụ động, thúc thủ, thậm chí tê liệt (trên bảo dưới không nghe). Hệ thống thông tin: Mập mờ, sai lệch, thậm chí bị ém nhẹm, dấu diếm. Sử dụng nguồn lực: Phung phí, dàn trải. Luôn cảm thấy thiếu hụt tài chính và nguồn lực vật chất; trong khi coi thường giá trị con người. Vô thức trong việc lãng phí tài nguyên và vay nợ nước ngoài.”

Các bạn có thể xem những tiêu chí của Ts Vũ Minh Khương và đối chiếu với tình hình thực tế ở VN hiện nay thì sẽ có một kết luận cho riêng mình. Tôi muốn thêm tiêu chí khác là sự mất niềm tin. Khi một xã hội mất niềm tin cũng là khi xã hội sắp suy tàn.




__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link