Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 5, 2014

Đừng tin những gì “Việt kiều yêu nước” nói


Đừng tin những gì “Việt kiều yêu nước” nói

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Nếu như những người yêu chuộng sự thật luôn cảnh giác “đừng nghe những gì CS nói, nhưng hãy nhìn những việc CS làm”, thì những người CS cũng chớ dại dột cả tin đám “Việt Kiều yêu nước” về Việt Nam nói chuyện “hòa hợp hòa giải” với nhà cầm quyền từng khiến họ chạy bán sống bán chết trốn khỏi quê cha đất tổ để xin tỵ nạn khắp năm châu.

Lý do đừng tin vào những người gọi là Việt Kiều Yêu Nước (VKYN) kia cũng đơn giản và dễ hiểu thôi: Nếu họ thật lòng với những gì họ nói, họ khóc hu hu, người mếu máo, kẻ sụt sùi thì họ đã ở lại VN luôn chứ ai lại quay về lại chốn đất khách quê người.

Mới hôm rồi, nhân dịp Kách Mạng ăn mừng kỷ niệm lần thứ 39 Ngày Phỏng hai hòn Miền Nam, ngài Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đặc trách công tác hòa hợp hòa giải theo Nghị Quyết 36, gọi túm gọn theo “văn hóa mới xhcn” hôm nay là công tác giao hợp “kiểu” 36, đã chiêu đãi một lô “việt kiều yêu nước” gốc “Ngụy” một chuyến về VN đi thăm Trường Sa cầu siêu cho bộ đội Hải quân CHXHCNCC đã hy sinh không được nổ súng để bảo vệ hải đảo tổ quốc, cùng cầu cho hải quân VNCH đã được lệnh trên bắn chìm tàu giặc trước khi bị giặc giết hại, và đến Nghĩa Trang Quân Đội ở Biên Hòa nay được “cách mạng hóa tên” là Nghĩa trang Nhân dân Bình An.

Nhìn tấm ảnh ngài Thứ Trưởng “Cô Sông” chụp với mấy VKYN được “36 kiểu” ưu ái một cách đặc biệt với vẻ mặt hớn hở mà tội nghiệp cho cậu ấy.

Gọi ngài Thứ trưởng là “cậu” vì “so bề tài sắc” với mấy “nhà lão thành VKYN” Lý Kiến Trúc, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập… cỡ Nguyễn Thanh Sơn giỏi lắm cũng chỉ xứng hàng em út.

Chỉ cần dẫn chứng siêu kỳ tích theo lý lịch tự khai (1) của một Nguyễn Phương Hùng, như tốt nghiệp Khóa 27 Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức ngày 1/8/1968 với cấp bậc Chuẩn Úy; bị thương (30/11/1968) và giải ngũ ngày 27/5/1969; thời gian ông phục vụ chỉ vỏn vẹn 4 tháng mà ông Hùng đã lên tới cấp bậc Đại Úy, trong khi đồng môn với ông Hùng ra trường cũng bị thương tại trận tiền như người mổ (keyboard) bài này vẫn phải đợi đúng 18 tháng “Chuẩn bị Sợ” (Chuẩn úy) mới được lên cấp “Sợ Thiếu” (Thiếu Úy).

Chuyện “thần phong” như vậy mà VKYN Nguyễn Phương Hùng còn làm được thì huống hồ chi chuyện ông ấy giả đò khóc hu hu ra vẻ ăn năn hối hận “Biệt Động Quân Sát” Kách Mạng trước 1975 để được hàng chóp bu của một nước 90 triệu dân từng đánh bại những tên thực dân đế quốc sừng sỏ nhất thế giới kim cổ phải trầm trồ mua chuộc khen thưởng nuông chiều đủ trò; màn nào cũng chẳng những được free tức miễn phí mà còn tí tẹo quà cáp mang về... Mỹ. Chứ ở Mỹ ai coi ra gì nữa.

Ở Mỹ chẳng được ai coi ra gì nữa nhưng vẫn không hề xin ở lại luôn VN để ăn khế ngọt dài dài là đủ biết Việt Kiều Yêu Nước Việt Cộng là yêu dỏm đấy, vì họ thừa biết “khế ngọt” lo ăn xong là dọt lẹ chứ nằm lâu dưới gốc sẽ lãnh toàn khế chua.

Còn như hai ông Trúc và Lập thì cũng thế thôi. Họ đã có khả năng hơn cột đèn là đi được nên đã “khôn hồn” chạy bán sống bán chết để xin tỵ nạn CS, nay đã quen lối sống bên Mỹ là “không có gì quý hơn được free tức miễn phí”, nay nghe Kách Mạng chơi đẹp bao trọn gói một chuyến về ăn khế ngọt lại được khen thưởng trên đài, tội gì không đi. Chỉ cần chịu khó đội cái nón cối trên đầu trong giây lát và tuyên bố vung vít lung tung xòe, mà nón cối thì nhẹ tưng so với nón sắt hồi xưa. Điều quan trọng là không quên chuyến bay, giờ bay và hãng máy bay để khỏi lỡ ngày giờ trở lại đất tỵ nạn CS, nhất là những ai ăn trợ cấp xã hội của bọn đế quốc.

Còn chuyện Sơn bày trò dắt đám VKYN này lên Nghĩa trang Quân đội Thủ Đức nay bị đổi tên là Nghĩa trang Nhân dân Bình an để làm công tác “hòa hợp hòa giải” lại càng phi hòa giải, vì nội cái tên gọi mới này đã gây ngay “phản cảm” với họ.

“Phản cảm” vì họ là những người có trình độ kiến thức ít ra cũng Tú Tài mà bằng cấp VNCH không có thể là thứ chạy chọt hoặc mua bán “đại trà” như dưới thời CHXHCN hôm nay, nếu nhà nước có thực tâm tâm hòa hợp hòa giải sao lại phải đổi tên Nghĩa trang Quân đội thành Nghĩa trang Nhân dân, và họ thừa biết, trừ phái đoàn ông Sơn ra, bất cứ ai đến viếng thăm nơi này đều phải trình thẻ CMND cho mấy người Công an túc trực hàng ngày tại cổng vào.

Và còn... đâu rồi bức tượng người lính trận ngồi ngậm ngùi Thương Tiếc đồng đội đã nằm xuống?

Sỏi đá mà “ngày sau… vẫn cần có nhau”, huống chi là con người.

Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý Kiến Trúc cũng là con người nên chịu đấm ăn… khế ngọt xong, rồi lại lo dọt lẹ qua Mỹ; chứ có ai ngỏ lời xin Sơn cho tôi ở lại VN luôn đâu…

Cứ thế mà suy thì nếu còn sống đến hôm nay, ông Tổng Thống Thiệu hẳn còn phải nói thêm câu:

“Đừng tin những gì “Việt kiều yêu nước” nói, mà hãy nhìn chúng nói xong là cút về nước chúng xin được phép tỵ nạn CS, thay vì ở lại VN”



Hậu 30/4, nói chuyện “hòa giải, hòa hợp”

Kông Kông (Danlambao) - Lẽ ra Hoa Kỳ phải có chính sách Hòa giải và Hòa hợp vì Hoa Kỳ là một nước nhiều chủng tộc mà mỗi chủng tộc thường có văn hóa khác nhau nên hành động khác nhau! Không những khác, mà đôi khi trái ngược, nên muốn chung sống hòa bình phải hòa giải và hòa hợp! Hoa Kỳ cũng trải qua một cuộc nội chiến đẫm máu Nam Bắc nhưng chưa bao giờ nghe nói cần phải hòa giải hòa hợp! Họ chỉ có luật chống kỳ thị! Và luật nầy được áp dụng rất nghiêm khắc! Như mấy ngày qua dư luận rất sôi nổi về ông Donald Sterling, chủ đội bóng rổ Clippers tại Los Angeles! Ông nầy vừa bị Hiệp hội Bóng rổ chuyên nghiệp (NBA) toàn quốc Hoa Kỳ cấm trọn đời không cho dính dáng gì đến môn thể thao nầy nữa, cấm cả việc bước vô sân bóng nên, trong tương lai, ông phải bán đội bóng đang chơi giỏi, được vô vòng playoff giải vô địch quốc gia, chỉ vì ông phát ngôn kỳ thị, bị ghi âm mà chính ông tái xác nhận!

Việt Nam hiện tại ngược lại. Là một dân tộc được coi như thuần chủng (người Kinh) nhưng cứ phải nói về hòa giải hòa hợp! Chẳng những thế mà câu chuyện đã được bàn cãi mấy mươi năm vẫn không dứt! Cùng một chủng tộc, một dòng máu, một gốc gác mà cứ phải nói đến hòa hợp hòa giải không phải là chuyện kỳ lạ hay sao?

Sau ngày 30/4/1975, người miền Nam bị kỳ thị, bị ngược đãi, bị cướp đoạt tài sản không còn là “việc tuyên truyền phản động của bọn tàn dư Mỹ-Ngụy” nhưng đó là sự thật! Đó không phải do sự hỗn loạn lúc ban đầu mà là chính sách!

Chính sách Học tập cải tạo! Chính sách Kinh tế mới! Chính sách đánh “Tư sản mại bản”! Chính sách “Tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”!

Trong đời thường, chỉ cần một án mạng, một vụ trộm cướp lớn dư luận đã xôn xao, báo chí đã ồn ào đưa tin lên trang nhất, đàng nầy án mạng của hàng triệu người cả hai miền đất nước và đày ải hàng triệu gia đình người miền Nam sau 30/4/1975 mà không ai trong chế độ đương quyền dám nhận trách nhiệm, lại đổ lỗi hoàn toàn cho bên thua cuộc, một chế độ đã không còn tồn tại!

Truyền thông chính thống, “một mình một chợ”, đã độc quyền tuyên truyền “chính nghĩa” những 39 năm đằng đẳng vẫn không có kết quả? Tại sao? Vì, sự thật vẫn là sự thật! Cho nên dẫu có dùng bất cứ loại ngôn ngữ nào tốt đẹp nhất để ca ngợi “Đại thắng mùa Xuân”, “Thống nhất đất nước” cũng không thể che đậy được bản chất sự việc!

Ngược lại, một chế độ bị phe thắng cuộc mạ lỵ hết mình, bôi bác phỉ báng đến thậm tệ nhưng qua thời gian, thay vì tan biến, lại càng ngày càng sáng tỏ, hồi sinh! Cho dẫu một số người lãnh đạo thời Việt Nam Cộng Hòa bất tài, thối nát thì đó cũng chỉ là tội lỗi cá nhân chứ hoàn toàn không phải là tội lỗi của chế độ! Vì thế chính ‘ngài’ Thủ tướng CSVN cuối cùng cũng phải buộc miệng gọi tên “Việt Nam Cộng Hòa”, một danh xưng bị chế độ đương thời úy kỵ nhất, trong phiên họp quốc hội khi đề cập đến vấn đề Tàu cộng đánh chiếm Hoàng Sa! Và 4 tiếng Việt Nam Cộng Hòa đang hồi sinh, như mấy ngày vừa qua, nhân việc nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế đường Kỳ Đồng tổ chức “Tri ơn Quý Ông Thương Phế binh” hôm 28/4/2014!

Chế độ miền Bắc đã gây chiến tranh để “Giải phóng miền Nam” nên một câu hỏi phải được đặt ra, về thực trạng cách biệt giữa hai miền đất nước lúc đó, thì ai cần phải giải phóng ai? Chậm tiến phải giải phóng văn minh? Nghèo đói phải giải phóng ấm no? Độc tài phải giải phóng Dân chủ? Nô lệ phải giải phóng Tự do?

Căn cứ theo lý thuyết cộng sản thì thế giới hiện nay đã có câu trả lời chính xác! Bắc Hàn phải giải phóng Nam Hàn! Châu Phi phải giải phóng châu Âu! Cu Ba phải giải phóng Hoa Kỳ! Còn với chế độ, thì Độc tài phải giải phóng Dân chủ! Với cá nhân, thì Bần cùng phải giải phóng Ấm no Hạnh phúc! Đấy là nhu cầu tự nhiên theo tiến triển của văn minh nhân loại? Đấy là “mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc” bằng cách tiêu diệt hạnh phúc của người khác?

Vì thế, việc phải đến đã đến! Chủ nghĩa cộng sản bắt đầu sụp đổ tại Đông Âu năm 1989 - 1990 mà nguyên nhân cốt lõi là do yếu tố nội tại của chế độ cộng sản hơn là nhờ tác động mạnh từ bên ngoài! Chính những mâu thuẫn nội tại đã đưa đến sụp đổ toàn diện, là một biến cố long trời lở đất đến thật bất ngờ, để chấm dứt 70 năm chủ nghĩa CS đưa nhân loại vào thảm họa!

Ngày trước, miền Bắc tuyên truyền chống chế độ “Diệm-Nhu”, “Thiệu-Kỳ-Hương” “Bọn tay sai đế quốc”, là những cá nhân lãnh đạo tại miền Nam, thì tại sao lại đưa người VN vào biển máu? Còn bây giờ, phong trào đấu tranh cho Dân chủ, Nhân quyền tại VN tại sao không một ai kêu gọi chống chế độ ‘Trọng- Sang-Dũng-Hùng’ bằng máu của người VN mà chỉ kêu gọi thực hiện Dân chủ Đa nguyên để người dân được quyền quyết định tương lai của đất nước?

Một bên đã dùng máu để giải quyết, một bên chỉ kêu gọi ôn hòa, thay đổi thể chế trong hòa bình thì tự nó đã là câu trả lời! Cho nên khi một chế độ chỉ biết dùng bạo lực để đàn áp những người tranh đấu ôn hòa mà kêu gọi “hòa hợp hòa giải” thì câu trả lời đã có sẵn từ 39 năm nay mà chưa biết bao giờ mới chấm dứt!

Đối với chế độ cộng sản VN vấn đề tuyên truyền thật vô cùng quan trọng. Là quốc sách! Nhờ thế họ đã đánh lừa được người trong nước và cả thế giới trong suốt thời gian chiến tranh Nam Bắc! Bây giờ ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng ngoại giao, đặc trách lo tuyên truyền cho người VN hải ngoại để thực hiện ‘hòa hợp hòa giải’ theo Nghi Quyết 36! Và dưới đây, chỉ đại khái thôi, vài ‘thành quả’ ông đã đạt được!

Người VN vượt biển được các nước Á châu xúc động cưu mang, cho tá túc trước khi đi tị nạn, con số đã bỏ mình vì cả trăm ngàn lý do khác nhau, trên biển, trên đất mà không có thể biết hết, một số ‘may mắn’ còn xác, được chôn rải rác trên một số đảo. Người Việt hải ngoại quay lại lập bia tưởng niệm tại Indonesia, Malaysia thì năm 2005 đã bị CSVN thò tay ra đục bỏ!

Mùa hè 2011 người VN bắt đầu phong trào xuống đường chống Tàu cộng xâm lược, mở màn tại 2 thành phố Hà Nội và Sài Gòn. 2 lần đầu tạm suôn sẻ! Trong thời gian đó, khi ông Sơn qua Bắc Kinh trở về thì việc đàn áp bắt đầu và càng ngày càng thô bạo, công khai!

Dân biểu Cao Quang Ánh và vài dân biểu Hoa Kỳ khác qua VN tìm hiểu. Ông Sơn mặc áo ca rô với cơ thể phì nộn, quàng vai (giống như kẹp cổ) dân biểu Ánh, một người khá nhỏ con, chụp ảnh rồi phổ biến rộng rãi, với ý đồ gì?

Dịp ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước, qua Hoa Thịnh Đốn không kèn không trống để cầu viện, bị người Việt hải ngoại khắp nơi gom về biểu tình phản đối, ông Sơn tuyên bố là “họ muốn có thêm thu nhập”!

Khoảng 2 tháng trước đây, khi ông Sơn qua Canada “xin được gặp riêng” (lời Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải) một người tranh đấu chống CSVN và ông Sơn đã trả lời trên Bolsa TV, là TNS Ngô Thanh Hải “đồng ý hoàn toàn” với quan điểm của ông Sơn. Sau đó, TNS Ngô Thanh Hải đã kể rõ lại, khá chi tiết nội dung cuộc gặp, thì dư luận đã biết đấy là chủ trương ly gián người Việt chống cộng hải ngoại của ông Sơn!

Mới nhất, chỉ cách đây mấy ngày, sau khi đưa 3 “Việt kiều” ra thăm Trường Sa, rồi quay về nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa đốt mấy cây hương... ông Sơn tuyên bố là chính người dân trong nước đã tôn tạo và gìn giữ nghĩa trang được khang trang chứ không phải do ai khác! Coi như tấm lòng với Quân lực VNCH của các ông Nguyễn Đạc Thành, người thành lập hội VAF, và ông Nguyễn Duy Linh, hội QGNT Heritage... chẳng có gì và chẳng ai biết! [1]

Tại sao phải giam giữ nghĩa trang Quân đội Biên Hòa mấy mươi năm? Tại sao phải đục bỏ bia tưởng niệm người vượt biển tại Indonesia, Malaysia? Đến mồ mả của người chết cũng không yên thì “hòa hợp hòa giải” với người sống liệu có khả thi?

Tác phong, ngôn ngữ và khả năng của ông Nguyễn Thanh Sơn, có thể nói là rất mạt hạng, lại được giao cho nhiệm vụ thực hiện chính sách “hòa giải và hòa hợp dân tộc”, thực chất là gì? Phải chăng kế hoạch tiềm ẩn là gây thêm chia rẽ giữa người VN từ trong nước đến hải ngoại mới là mục đích chính?

Vậy ai là người thực sự đứng đàng sau kế hoạch nầy? Ai muốn người VN chia rẽ để từng bước đưa dân tộc VN vào vòng nô lệ mới? Xin mỗi người VN yêu nước tự hỏi!

3 tháng 5, 2014)




Hòa giải với ai? Cách nào?

Trần Đại Nam (Danlambao) - Nếu bạn đã từng chịu cảnh cha mình bị tống đi cải tạo, gia đình bị đẩy đi nơi rừng sâu núi thẳm Kinh Tế Mới, anh chị em đi vượt biên chết sông chết biển, bây giờ đối diện với chính cái thằng đã gây ra những thảm cảnh ấy cho mình và nghe nó nhơn nhơn dạy đời: “thôi bỏ hết đi! thù hận làm gì…về bắt tay với tụi tui xây dựng quê hương…”, máu nóng sôi lên và bạn cho nó một đạp thì cũng là chuyện thường tình.

Nhưng hôm nay ta thử một lần nghe lời Phật dạy “xóa bỏ hận thù” mà phân tích xem có cửa nào để mình hoà giải với nó không? Vì nếu không nó lại cứ leo lẻo bảo mình là thù dai. Thật ra vấn đề tưởng khó nhưng đơn giản lắm, đó là: Ai hoà giải với ai, ai phải hòa giải và hoà giải như thế nào?

Ai hoà giải với ai?

Có ba nhóm đối tượng cần được đem ra bàn ở đây đó là:

- Hòa giải giữa người Việt Quốc Gia và Người Việt Cọng Sản.

Theo tôi thì quá muộn để nói chuyện hòa giải cho hai đối tượng này vì hiện nay chẳng còn một người Cộng Sản nào ở Viêt Nam cả. Có chăng chỉ còn những kẻ mượn danh Cộng Sản để bám lấy quyền lực và lợi ích phe nhóm mình, những kẻ độc tài muốn được độc quyền thống trị hòng thoải mái vơ vét, và những kè cơ hội đang “đục nước béo cò”.

- Hòa giải giữa người Việt trong nước và người Việt hải ngoại.

Hai đối tượng này chẳng có hiềm khích gì với nhau, bằng chứng là hàng chục tỷ đô Việt Kiều gởi về nước và hàng trăm ngàn người về thăm bà con ở quê đã chứng minh điều đó. Đây cũng không phải là đối tượng cần hòa giải.

- Hòa giải giữa những người đang nắm quyền lực nhân danh Đảng Cộng Sản và tất cả tầng lớp nhân dân chịu sự ảnh hưởng bởi những chính sách của nhóm người này, bao gồm cả Người Việt Trong Nước và Người Việt Hải Ngoại.

Đây là hai đối tượng đã và đang có rất nhiều mâu thuẫn với nhau rất cần được hòa giải, vây thì:

Hòa giải như thế nào?

Không khó lắm đâu nếu như phía những người cầm quyền thật lòng.

- Với quá khứ

Những việc sai trái nhà cầm quyền đã làm trong quá khứ như: Cải cách ruộng đất ở miền Bắc, Nhân văn giai phẩm, ép buôc hàng triệu thanh niên miền Bắc bỏ mình vì một cuộc chiến phi nghĩa, đối xử tàn bạo với quân dân cán chính miền Nam, đánh tư sản, chiếm nhà, cướp đất, đẩy hàng triệu người vượt biên khiến hàng triệu gia đình tan nát… vv. Những người đang nắm quyền hãy sòng phẳng với quá khứ trước đã, hãy tuyên bố anh đã sai và xin lỗi những nạn nhân của anh, đồng thời giải quyết những hậu quả của những việc sai trái ấy.

- Với hiện tại

Trả lại cho dân tất cả các quyền mà anh đã cướp đi như: quyền sở hữu đất đai, tự do phát biểu, tự do hôi họp, tự do ứng cử và bầu cử, quyền được thành lập đảng phái và tham gia chính quyền, tự do báo chí, tự do học thuật, tự do đi lại…vv. Những người cầm quyền phải có trách nhiệm bảo vệ và thúc đẩy một xã hội dân chủ, đa Nguyên, đa đảng, thượng tôn luật pháp, không phân biệt đối xử với bất cứ nhóm người nào, sắc tộc nào, tôn giáo nào, đảng phái nào…vv. Những chính sách phân biệt đối xử cần được bỏ ngay lập tức như: Việt Kiều không được mua nhà, phài đăng ký mới được giữ quốc tịch, muốn về thăm quê phải xin visa…vv.

Để làm được những điều tôi nói ở trên thì không ai khác mà chính là những người đang nắm lấy quyền hành. Đúng, chính các người mới là những người phải mở lòng ra mà thật tâm hòa giải. Nếu các người làm được những điều tôi nói thì dù chúng tôi có muốn không hòa giải cũng không được, còn ngược lại thì dù có gởi ra một trăm ông Nguyễn Thanh Sơn cũng không ăn thua.

Đừng nói suông nữa mà hãy làm đi. !



TT Nguyễn thanh Sơn tham dự.




---------- Forwarded message ----------

Huế: Đại lễ trai đàn chẩn tế cầu nguyện quốc thái dân an nhân lễ hội “Sóng nước Tam Giang”
Cập nhật ngày: 5/1/2014 10:37:42 AM
Nhân lễ hội “Sóng nước Tam Giang” lần thứ 3 diễn ra tại tỉnh Thừa Thiên Huế trong 3 ngày (từ ngày 30/04/2014 đếnngày 02/05/2014); tối ngày 30 tháng 04 năm 2014 nhằm ngày 02 tháng 04 năm Giáp Ngọ tại bến đò Cồn Tộc, xã Quảng Lợi, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế đã long trọng trang nghiêm diễn ra Đại lễ Trai Đàn chẩn tế cầu nguyện quốc thái dân an; anh hùng chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, chư hương linh quá vãng khắp nơi được siêu sanh tịnh cảnh.

Quang lâm và chủ trì đàn tràng chẩn tế có Thượng tọa Thích Huệ Phước – Ủy viên HĐTS GHPGVN, Phó Trưởng Ban Trị sự kiêm Chánh Thứ ký Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Thừa Thiên Huế, Trú trì chùa Từ Lâm; chư tôn đức các tự viện, niệm Phật Đường; chư tôn đức Ban Kinh sư.

Đồng cầu nguyện tại Đại lễ và tham dự Lễ hội "Sóng nước Tam Giang" có ông Nguyễn Thanh Sơn – Thứ trưởng Bộ ngoại giao; các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước; ông Nguyễn Văn Cao - Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên Huế; các vị lãnh đạo chính quyền địa phương các cấp cùng đông đảo quý Đạo hữu Phật tử ca sĩ và nhân dân tại địa phương.

Sau nghi thức niệm hương bạch Phật, Thượng tọa Thích Huệ Phước - Chứng minh, Sám chủ đàn tràng đã cùng chư tôn đức Ban kinh sư trang nghiêm tiến hành đăng đàn chẩn tế cầu nguyện. Chẩn tế nghĩa là cấp phát và cứu giúp. Đây là một hình thức Bố thí cho cõi âm. Vì vậy, để người trong Âm giới hưởng được lợi lạc, không còn bị đói khổ hành hạ mà nhẹ nhàng siêu thoát, chúng ta phải vận dụng Nghi thức Đàn Tràng để đạt đến năng lực vô biên từ Thân- Khẩu- Ý thanh tịnh, mới mong cứu giúp các Vong hồn. Nghi thức Trai đàn chẩn tế nhằm cầu siêu cho người chết được siêu thoát và qua đó cũng cầu an cho người sống được an lạc. Trong tín ngưỡng dân gian này không thể thiếu vai trò của Phật giáo vì người dân quan niệm đạo Phật là đạo từ bi cứu khổ.

Lễ hội “Sóng nước Tam Giang” lần thứ 3 diễn ra với nhiều hoạt động giao lưu văn hóa, nghệ thuật, thể dục thể thao, giới thiệu quảng bá thành tựu kinh tế xã hội… được tổ chức phong phú, sôi nổi bên phá Tam Giang thơ mộng, giàu tiềm năng và giá trị văn hóa lịch sử. Đại lễ Trai đàn chẩn tế được diễn ra trong dịp Lễ hội “Sóng nước Tam Giang” mang một ý nghĩa văn hóa tâm linh sâu sắc đối với du khách thập phương tham dự và nhân dân địa phương.

Một số hình ảnh của buổi lễ:  




  Ban nhạc lễ
  Tác bạch cung thỉnh chư tôn đức



  Niệm hương bạch Phật








 







  Đăng đàn chẩn tế











 





















  Tuyên sớ cầu an


  




  

  




     
Ban Thông tin Truyền thông GHPGVN tỉnh TT. Huế
Ý KIẾN PHẢN HỒI



KÊU GỌI ĐẢNG CSVN TỰ GIẢI THỂ HAY NHÂN DÂN CHIẾN ĐẤU ĐỂ GIẢI THỂ CSVN ?

KÊU GỌI ĐẢNG CSVN TỰ GIẢI THỂ HAY NHÂN DÂN CHIẾN ĐẤU ĐỂ GIẢI THỂ CSVN ?

Trần Văn Minh
Ngày 30-4 là một ngày u ám trong lịch sử dân tộc Việt Nam; một ngày đánh dấu cả nước bị cầm tù dưới ách độc tài cộng sản, mà tới thời điểm hiện tại chưa thấy đường ra. 39 năm trôi qua thiết nghĩ đã quá đủ để những tâm hồn yêu quê hương dân tộc đặt lại những câu hỏi và thẩm định lại con đường giải thoát dân tộc Việt Nam khỏi nhà tù cộng sản.

Con đường giải thoát đất nước thay vì là một đường thẳng hướng tới mục tiêu xóa bỏ chế độ cộng sản thì trong khoảng thời gian dài, đã chạy vòng vòng do những nỗ lực phá đám của nhà cầm quyền CSVN bằng cách đề ra chính sách hòa hợp hòa giải (HHHG), để kêu gọi người Việt hải ngoại cùng “góp sức” (hợp tác thay vì chống đối) xây dựng đất nước (có phải CSVN thực tâm xây dựng đất nước?). 

Phải nhận định rằng CSVN rất khôn khéo khi đưa ra chiêu bài HHHG vì thoạt nghe lý thuyết thì có vẻ khá hữu lý như: Trình độ dân VN chưa ý thức dân chủ đầy đủ nên cần phải có một chính quyền độc tài để ổn định phát triển, như trường hợp các nước Nam Hàn, Đài Loan, Singapore…; 

Mọi người, mọi khuynh hướng nên hiệp lực xây dựng đất nước thay vì xâu xé nhau sẽ chẳng đem lại lợi ích gì; Hiện tại chưa có thế lực nào đủ mạnh để thay thế đảng CSVN để nắm chính quyền và vì thế cần phải có thời gian để tạo dựng đối lập; Cải tiến kinh tế trước vì là nhu cầu cấp thiết, sau đó mới tới chính trị thì tiến trình phát triển sẽ bền vững hơn và không xảy ra hỗn loạn làm gián đoạn phát triển; và cuối cùng, một lý do có lẽ khá chua sót cho giới đấu tranh: bao nhiêu người VN muốn tham gia công cuộc chống lại nhà cầm quyền cộng sản?

Chiêu bài HHHG này một thời đã gây khá nhiều hoang mang trong các cộng đồng VN ở hải ngoại và xu hướng thuận đã phải lùi bước trước xu hướng chống mạnh hơn. Tuy nhiên, lùi bước chưa có nghĩa là bị triệt tiêu. Mỗi khi đến ngày 30/4, nhân viên đại sứ quán CSVN lại gia tăng tuyên truyền về chủ đề này vì nó vẫn còn có một số hiệu ứng, mà mục tiêu duy nhất của chiêu bài hòa giải là làm vô hiệu hóa sự chống đối. 

Hiện nay, CSVN đã thất bại trong việc kêu gọi hợp tác nhưng họ vẫn kiếm được một ít thành công trong việc làm giảm sự chống đối. Chỉ cần điểm qua báo chí hải ngoại thì có thể thấy không ít các bài bình luận phê phán công việc điều hành quốc gia của chế độ CSVN và được tiếp theo với sự kêu gọi ngay chính kẻ làm ác tự thay đổi.

Tư tưởng bất lực trước chế độ CSVN có lẽ bắt nguồn từ sự bế tắc trong công cuộc xóa bỏ chế độ CS, do tầm mức to lớn của vấn đề trước mức độ tàn ác của độc tài CS cũng như sự yếu đuối mong manh của giới đấu tranh trong nước và hải ngoại. Tư tưởng “khuyên răn” chế độ CS tự chuyển hóa này thường được nhận thấy xuất hiện trong giới trí thức lớn tuổi chưa bắt kịp thời đại.

Ngoài xu hướng mang tư tưởng bất lực còn có xu hướng tích cực đang phổ biến ngày càng rộng rãi mà điển hình là trong giới trẻ. Nếu độc giả đảo một vòng các thông tin trên phương tiện truyền thông mới hiện nay là Facebook, là nơi quy tụ của đa số giới trẻ, thì sẽ thấy một bầu khí phản kháng dữ dội của người đưa tin cũng như người bàn tin. Những người theo xu hướng tích cực này đều có sự đồng thuận rộng rãi là chế độ CS phải ra đi, mặc dù có một sự phân cách nhỏ về cách thức giải quyết sự ra đi của chế độ CS.

Câu chuyện làm cách nào giải quyết độc tài cộng sản vẫn còn nằm trên lý thuyết và thực sự chưa có phong trào hay tiến trình cụ thể nào đang xảy ra, có chăng chỉ là những bước dọ dẫm rất sơ khởi. Có lẽ vì mức độ to lớn của vấn đề chăng?

Về lý thuyết, được thấy có ý kiến về hai phương thức tiến hành khác nhau: phương thức đối đầu trực diện và phương thức vận hành qua tiến trình lâu dài thường được gọi là diễn biến hòa bình (DBHB). 

Phương thức đối đầu trực diện cho rằng độc tài không thể chuyển hóa mà phải bị xóa bỏ, và phải tranh đấu bằng cuộc so sánh quyền lực, nói nôm na là đấu tranh lật đổ chế độ CS, dĩ nhiên bằng phương pháp bất bạo động theo hình thức cách mạng quần chúng. Phương thức này cho rằng, mọi cố gắng tác động để đối phương thay đổi sẽ chỉ kéo dài thời gian vô ích, hao tổn công sức đấu tranh và tạo thời gian cho chế độ độc tài biến thể để tiếp tục sống lâu hơn. 


Mặt khác, phương thức vận động theo diễn biến hòa bình cho rằng một khi xã hội có nền tảng và cơ sở vững chắc về ý thức và sinh hoạt dân chủ thì độc tài sẽ tự động biến mất. Phương thức này dựa trên nguyên tắc: dân chủ phải bắt nguồn từ ý muốn của dân chúng và dân chúng có muốn hành động để đòi hỏi dân chủ hay không?

Điều khác biệt của hai phương thức được nhận thấy ở phương cách tiến hành giải thể độc tài. Phương thức đối đầu chú trọng vào giới hoạt động và đặt nhiệm vụ của giới hoạt động như những đầu tàu kéo con tàu quần chúng vùng lên. Phương thức DBHB thì chú trọng giáo dục quần chúng (từ dưới lên) về các quyền lợi căn bản của người dân, với hy vọng một khi người dân hiểu biết về quyền làm người của mình thì họ sẽ không để bất kỳ chính quyền nào lấy đi.

Trong hoàn cảnh độc tài toàn trị ở VN hiện nay, cả hai phương thức đấu tranh đều phải đương đầu với rất nhiều khó khăn, mà khó khăn đầu tiên có thể kể là vấn đề lập hội công khai, để làm căn bản cho lực lượng phản kháng. Với phương thức đối đầu trực diện thì hình thức các hội, theo ý nghĩa xã hội dân sự, được thành lập nên khởi sự với những chủ đích mang yếu tố thách đố nhà cầm quyền về lãnh vực chính trị. Hiện nay, các hội này đã bắt đầu manh nha ở Việt Nam như hội các blogger, hội phụ nữ nhân quyền, hội cựu tù nhân lương tâm, hội công nhân, nông dân, dân oan… 

Các hội trên tuyên bố hoạt động công khai dựa trên sự cho phép của Hiến pháp CSVN nhưng chưa thực sự được nhà cầm quyền công nhận tính hợp pháp, vì thế các hội loại này luôn luôn phải đối diện với nguy cơ bị trấn áp. Vấn đề chỉ có thể được khai thông khi nhà cầm quyền, dưới một áp lực nào đó, bắt buộc phải mở ra cho XHDS được hoạt động hợp pháp.

Đối diện với việc tìm kiếm tình trạng hợp pháp hóa các tổ chức XHDS, khuynh hướng DBHB, có thể ví như chính sách củ cà rốt, chỉ giới hạn tìm kiếm tính hợp pháp cho hoạt động của các hội thiện nguyện phi chính trị, cả hải ngoại lẫn quốc nội; nhưng hiện nay vẫn chưa thành công. Nhà cầm quyền CSVN vẫn chưa cho phép bất cứ tổ chức bất vụ lợi (NGO) nào hoạt động ngoài vòng kiểm soát của chính quyền; ngay cả những hoạt động nhân đạo của những NGO quốc tế hay của người Việt hải ngoại cũng chỉ được cấp giấy phép hoạt động trong từng trường hợp một.

Nếu xét về lợi hại của hai phương thức thì không thể so sánh được vì hai lãnh vực không thuộc cùng tần số, nên ta có thể xem đây là hai hình thức đấu tranh hỗ tương cho nhau như chính sách cây gậy và củ cà rốt. 

Giả thử nhà cầm quyền CSVN, qua tiến trình thương thảo về Hiệp định TPP đồng ý cho phép nghiệp đoàn độc lập được thành lập ở các công ty tư doanh (chưa dám nói tới quốc doanh). Sự thành công này, không phải chỉ do công lao của khuynh hướng DBHB giúp vận động mà còn do áp lực từ khuynh hướng đối đầu, với việc vận động chính phủ Hoa Kỳ thông qua các dân cử Quốc hội và sự chống đối của ngày càng nhiều của công nhân ở trong nước về các mâu thuẫn lao động; điều mà các công đoàn nhà nước không thể giải quyết được do nạn tham nhũng tràn lan.

Phong trào đấu tranh chống độc tài tuy vẫn còn khá khiêm nhường về tầm mức nhưng mang tiềm lực của sức trẻ đang vươn lên, trong khi đó quyền lực của nhà cầm CS ngày càng suy yếu. Câu mặc định này sẽ là hoàn toàn đúng nếu định nghĩa quyền lực nằm ở các yếu tố như chính nghĩa, lòng dân, nền kinh tế vững mạnh, xã hội bình đẳng; là những yếu tố căn bản của quyền lực nhà nước trường tồn. 

Trên thực tế, nhà nước CSVN chỉ sở hữu những yếu tố bề mặt để cai trị dân như độc quyền chính trị, có bộ máy công an đông đảo và quân đội với nhiệm vụ bảo vệ đảng đặt hàng đầu, độc tài kinh tế và lợi ích phe nhóm (thành viên đảng CSVN và thân hữu) thâu tóm phần lớn tài nguyên và tài sản quốc gia. Bộ máy cai trị loại này chủ yếu gây nên nỗi sợ hãi trong quần chúng và dùng các loại hình phạt làm phương tiện điều hành đất nước. 

Đây không phải là bộ máy vận hành tự động như ở các xứ dân chủ mà cần phải có sự canh chừng, hối thúc liên tục. Nếu không có công an, không có răn đe thì người dân sẽ nổi dậy và do đó chế độ phải tốn nhiều công sức để giữ nồi áp suất bất mãn khỏi bùng nổ. 

Như chính sách về đất đai hiện nay cho phép nhà nước trưng thu đất của dân để phục vụ các dự án kinh tế. Trong bối cảnh về nạn tham nhũng phổ biến với phe phái lợi ích hành xử như lãnh chúa ở các địa phương thì những cuộc cưỡng chế nhà đất sẽ tiếp tục xảy ra khắp nơi; cơ cấu này không thể sửa chữa được trừ phi loại bỏ kẻ sinh ra nó là đảng CSVN. Hậu quả là sẽ xảy ra ngày càng nhiều số lượng dân oan vì mất nhà mất cửa hay không được đền bù thỏa đáng. 

Ở cương vị nhà nước, muốn giải quyết khối dân oan này một cách ổn thỏa và dứt điểm thì chỉ có một cách duy nhất là trả lại nhà đất hay đền bù thỏa đáng cho họ; nhưng chuyện này sẽ không thể xảy ra vì, sau khi tham quan chia chác chiến lợi phẩm từ việc cướp đất của dân, ai sẽ là người đứng ra bồi thường? 

Vì thế nhà cầm quyền CS chỉ còn một cách duy nhất là làm ngơ hay đàn áp các cuộc biểu tình của dân oan. Giải pháp này sẽ chẳng thể ngăn cản các nhóm dân oan tuần hành hàng ngày ở khu vực thủ đô Hà Nội, vì họ chẳng còn gì để mất. Họ đã thoát sợ và các hình thức răn đe, như dùng côn đồ đánh đập hay bắt tù tội, chẳng làm họ sờn lòng đấu tranh; càng trấn áp thì càng đẩy người dân oan vào đường cùng và chỉ làm ngọn lửa đấu tranh bùng lên mạnh hơn. 

Nhìn chung vào nhiều lãnh vực sinh hoạt của người dân Việt Nam như giáo dục suy đồi, tệ đoan xã hội, đạo đức xã hội xuống cấp, nạn buôn người, bất bình đẳng xã hội, nạn người Tàu tung hoành ngang dọc, công nhân bị bóc lột… chỗ nào cũng là những trái bom nổ chậm. Đứng về khía cạnh chiến lược đấu tranh, nhà cầm quyền CSVN đang có những nhược điểm chết… chế độ!

Hiện nay, nhà cầm quyền CS gặp phải nhiều trở ngại, khó khăn không thể giải quyết do chính sách mâu thuẫn giữa chính trị độc tài và kinh tế thị trường. Đây là mâu thuẫn căn bản không có đường thoát, mà đảng CSVN tự chế ra cái gọi là “định hướng XHCN”. Nếu đứng trên quan điểm của phía đấu tranh, những khó khăn của chế độ sẽ là cơ hội thuận lợi cho công cuộc chiến đấu chống độc tài. Đặc biệt trong thời gian gần đây đã có những tiến bộ rõ rệt về thái độ chống đối tới việc thành lập tổ chức chống đối.

 Về thái độ, chúng ta đã ngừng thấy những vận động gọi là “kiến nghị” mà thay vào là những tuyên bố lên án, tố cáo nhà nước VN tới các chính quyền ngoại quốc, dân oan biểu tình phản kháng hay cùng nhau canh chừng đất đai của mình. Về tổ chức thì đã xuất hiện các tổ chức mang hình thức liên kết các giới cùng cảnh ngộ hay mục tiêu với nhau như dân oan, cựu tù nhân lương tâm, phụ nữ, blogger, nhà văn… Trong khi đó thì ở ngoại quốc, các tổ chức nhân quyền cũng như nhiều chính phủ trên thế giới mạnh mẽ tố cáo mọi vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền VN, tạo áp lực liên tục lên các hoạt động ngoại giao của CSVN. 

Kết quả của sự phối hợp giữa công cuộc đấu tranh của người Việt hải ngoại và người dân trong nước đã đưa tới một sự nhượng bộ ban đầu với việc phóng thích 5 tù nhân lương tâm xảy ra gần đây (Đinh Đăng Định, Nguyễn Hữu Cầu, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung và Vi Đức Hồi). 

Mặt khác, trên bình diện đàn áp hay bắt bớ, nhà cầm quyền CS cũng đã không còn dám công khai đàn áp giới đấu tranh và giảm thiểu số vụ bắt giữ, tuy rằng thay vào đó, mức độ đàn áp vẫn y nguyên với hình thức sử dụng côn đồ hay thành viên của các tổ thân chính quyền để thực hiện công việc đàn áp (công an chỉ đứng bảo vệ cho lực lượng đàn áp của họ). Cùng lúc đó, các hình thức bắt bớ được thay bằng những áp lực ngầm đối với gia đình nhà hoạt động, công ăn việc làm của họ hay theo dõi, giám sát, quấy nhiễu.

Khi đương đầu với chế độ CS xảo quyệt thì chắc chắn là phải biết ứng biến, thay đổi liên tục các phương thức, kế hoạch đấu tranh để đáp ứng tình thế cũng như đáp lại phản ứng của nhà cầm quyền, và điều này sẽ dẫn tới những trận thắng nhưng cũng có những trận thua. Hiện nay, với đặc điểm thiếu sự lan tỏa rộng rãi trong quần chúng về các cuộc biểu tình hay phản đối cho thấy rằng, tầm mức của lực lượng tiên phong chưa đủ lớn để chiến chắng sự đàn áp của phía công an; do chưa thể lôi kéo khối dân chúng bàng quan tham gia vào cuộc phản đối trước rủi ro bị bắt giữ. Khuyết điểm này cũng được giới đấu tranh bắt đầu nhận ra để đi tới nhu cầu cần phải thành lập liên minh với nhiều tổ chức để có thể bênh đỡ cho nhau.

Trong chiến tranh quần chúng chống lại thiểu số đảng viên CSVN và phe nhóm của nó. Vấn đề mấu chốt của các nhà hoạt động là làm cách nào để khối đông đảo quần chúng dứt bỏ được nỗi sợ mà tham gia vào công cuộc đấu tranh.
Trước khi bàn đến chuyện “làm cách nào này, cần phải nghĩ đến công việc xây dựng lực lượng hoạt động; chính yếu là bao gồm những chiến sĩ tiên phong mà ta gọi chung là các nhà hoạt động. Lực lượng hoạt động bao gồm những người đã và đang hoạt động tranh đấu trong nhiều lãnh vực khác nhau như dân oan, nhân quyền, công nhân, sinh viên, blogger, phụ nữ, cựu tù nhân lương tâm… 

Số nhà hoạt động trong mỗi lãnh vực cần phải phát triển đông đảo và mạnh mẽ thêm lên, so với hiện nay, và dĩ nhiên cần phải có sự hỗ trợ tích cực từ khắp nơi, đặc biệt là hải ngoại với phương tiện tài chánh chiếm ưu thế. Để cụ thể hóa, một cuộc đương đầu với nhà cầm quyền, nếu muốn tránh thất bại, về số lượng người tham gia, phải vượt khỏi khả năng huy động lực lượng của nhà cầm quyền tại một địa phương trong một thời lượng nào đó. Tỉ dụ để đối đầu với một lực lượng chống biểu tình khoảng 1000 người thì số người tham dự biểu tình phải được dự tính gấp mấy lần con số đó.

Nếu sự thành bại của cuộc chiến quân sự được đánh giá trên vấn đề tương quan quyền lực thì cuộc chiến với hình thức quần chúng cũng tương tự như thế. Phía nào tranh thủ nhiều quyền lực hơn thì phía đó sẽ thắng. Khi quyền lực được đo bằng sự hỗ trợ của dân chúng, bằng cách tranh thủ sự yểm trợ của quần chúng ngả về phía đấu tranh và ngừng lại mọi hành động cộng tác với nhà cầm quyền, tức thì chế độ sẽ sụp đổ.

Để đạt tới mục tiêu đó, vấn đề giải thể chế độ độc tài CSVN cần phải được giải quyết bằng hành động của người dân, thay vì thể hiện bằng những hy vọng vào sự hối cải của chính những người cộng sản. Dân tộc Việt Nam, về bản chất, là một dân tộc có bản lãnh oai hùng không thua bất cứ dân tộc nào trên thế giới. 

Người dân Ai Cập hay Miến Điện có thể đánh đuổi độc tài thì người Việt Nam cũng có thể. Ngày nay, chế độ CSVN đã mất chính nghĩa, mất lòng dân, thiếu khả năng quản trị đất nước. 

Sức mạnh của họ chỉ còn là một cái thùng rỗng và đây chính là một cơ hội rất tốt để làm cuộc cách mạng cho đất nước. Vấn đề còn lại là tất cả những người yêu nước phải cố gắng phát triển lực lượng đấu tranh, một lực lượng toàn dân, để chiến đấu giải thể chế độ CSVN.

Không khuất phục cường quyền tham nhũng CSVN, nông dân Dương Nội tế lễ, ăn thề quyết tâm giữ đất

Nguyễn Thu Trâm, 8406 (Danlambao) - Dương Nội là một phường thuộc quận Hà Đông, Hà Nội, thuộc Bắc phần Việt Nam. Phường này nằm cách trung tâm Hà Nội 14 km, cách trung tâm Quận Hà Đông 3 km; phía Đông giáp phường Quang Trung, Tây giáp phường Phúc La, Nam giáp phường Vạn Phúc, bắc giáp phường Đồng Mai.

Nguyên Dương Nội là một xã trực thuộc thành phố Hà Đông. Sau khi Hà Đông được sáp nhập vào Hà Nội và chuyển thành quận, Dương Nội lên thành phường, nhưng vẫn là một vùng thuần nông.

Tính đến năm 2008, phường Dương Nội có diện tích là 585,31 ha và dân số của xã Dương Nội cũ là 17.311 người.

Không khuất phục cường quyền tham nhũng, nông dân ...



So với Văn Giang, Hưng Yên nơi mà con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Phượng, chủ tịch tập đoàn Bản Việt rồi Viet Capital Bank đầu tư xây dựng khu đô thị sinh thái Ecopark 500 hectare, thì Dương Nội có những ưu điểm nỗi trội bởi chị cách trung Tâm thành phố Hà Nội 10 phút bằng xe hơi, lại là điểm cuối của hệ thống Sky Train đang được xây dựng nối Cát Linh với Hà Đông, diện tích mặt bằng lại lơn hơn văn Giang 85,31 Hectare nên Tập Đoàn Lợi Ích quyết tâm cướp bằng được toàn bộ đất đai phường Dương Nội để xây dựng Khu phúc hợp Khách sạn, Trung tâm thương mại, Văn phòng và Tổ hợp chung cư Lê Văn Lương Residentials, gồm 14 tòa nhà chia thành 2 cụm CT7 có diện tích 36.195 m2 với 10 đơn nguyên và CT8 có diện tích 16.484m2 với 4 đơn nguyên, tổng mức đầu tư lên đến gần 2.000 tỷ đồng. 

Dự kiến sau khi hoàn thành, mỗi căn hộ sẽ có giá trên hơn 1 tỷ đồng sẽ là một nguồn siêu lợi nhuận cho Tập Đoàn Lợi Ích, vì vậy mà từ năm 2009 cho đến nay, nhà cầm quyền Hà Nội đã nhiều lần tiến hành cưỡng chế thu hồi đất, mà thực chất là dung vũ lực, dung lực lượng cảnh sát cơ động lên đến 3.000 người cùng hàng ngàn côn đồ, đầu gấu và “quần chúng tự phát” được trang bị đầy đủ súng ống, mã tấu và cả xe xúc, liên tục tấn công nông dân, và tính đến nay Tập Đoàn Lợi Ích đã cướp được 96,5 Hectare và đã hoàn tất giai đoạn 1, xây dựng xong Khu phức hợp Khách sạn, Trung tâm thương mại, Văn phòng và chung cư HH2 - KĐTM Dương Nội – Residential Complex Nam Cuong 5,6 ha cùng Tổ Hợp Chung Cư Cao Cấp Lê Văn Lương Khu Biệt Thự cao cấp Tây Đô Dương Nội.

Để tiếp tục giai đoạn 2 với những hạn mục còn lại, nhất là trung tâm thương mại cao cấp và khu nghĩ dưỡng cao cấp, từ tháng 01 năm 2014 đến nay lại nhiều đợt cưỡng chế nữa được tiến hành cũng với hàng ngàn cảnh sát cơ động và côn đồ trang bị đủ mọi loại khí giới để trấn áp, khiến cho máu người dân Dương Nội lại đổ ra trên chính mãnh đất, thửa ruộng của họ… Cũng chỉ bởi ngăn cản hành động trấn cướp đất đai, ruộng vườn của họ, mà nhiều người Dương Nội đã phải chịu cảnh lao lý tù đày.

 Dẫu vậy những người nông dân một nắng hai sương này đã vượt qua mọi nỗi sợ hãi bạo quyền, với quyết tâm bám đất giữ làng, vừa qua hơn 300 nông dân Dương Nội đã Tế Lễ Ăn Thề, nguyện hy sinh cả tính mạng để giữ đất ruộng mà tổ tiên nhiều đời đã khai mở và lưu truyền lại cho họ.

Tinh thần Dương Nội là một nguồn động viên và cổ vũ lớn lao cho hàng trăm ngàn dân oan trong khắp cả nước, vượt qua mội nỗi sợ hãi, quyết tâm đứng lên, chống lại bạo quyền, để ngăn chặn mọi hành vi trấn cướp đất đai ruộng vườn mà chế độc cộng sản đã từng thực hiện suốt mấy chục năm qua kể từ khi cướp được chính quyền từ chính phủ Quốc Gia Trần Trọng Kim từ năm 1945 cũng như từ sau khi cưỡng chiếm miền Nam của Việt Nam Cộng Hòa từ 30 tháng 4 năm 1975.

Kính mời quý vị xem một số hình ảnh về LỄ ĂN THỀ của nông dân Dương Nội:











Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link