Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 25, 2014

Bí mật không thể bị mất




Date: Sat, 24 May 2014 17:46:51 +0200
Subject: Bí mật không thể bị mất
From: bacninh75@gmail.com

Bí mật không thể bị mất


phamvandong-conghambannuoc.jpg
Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Công hàm của ông Phạm Văn Đồng, một lần nữa được “đào bới”. Tuy nhiên, lần này có vẻ nó được “khai thác” rộng rãi và rầm rộ hơn rất nhiều so với cách đây vài năm.

Một nửa ổ bánh mì là bánh mì, một nửa sự thật không phải là sự thật - tục ngữ Châu Âu.

Có vẻ cách đưa tin từ các trang báo “theo định hướng” tại Việt Nam vẫn không thoát câu tục ngữ nói trên, khi họ vẫn không có đủ thông tin để chỉ thẳng ra nguyên nhân đầu tiên mà từ đó ông Phạm Văn Đồng đặt bút ký công hàm vào ngày 14/9/1958 (?).

Phủ định sạch trơn?

Với tư cách Thủ tướng, ông Phạm Văn Đồng đang bị dư luận “mổ xẻ” khá nhẹ nhàng: công hàm đó “không có giá trị pháp lý” [1] - ông Trần Duy Hải, Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới, Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong cuộc họp báo quốc tế ngày 23/5/2014.

Lần đầu tiên, nước CHXHCNVN cho thấy một “chế độ pháp trị” thật phũ phàng: một viên chức nhà nước cấp trung đủ tư cách công khai trước báo chí thế giới để bác bỏ ý kiến của Thủ tướng, mà vị Thủ tướng này đảm nhận trọng trách, từ nước VNDCCH cho đến nước CHXHCNVN liên tục suốt 32 năm (1955 - 1987).

Ngoài ra, báo Lao Động cho biết “Trung Quốc cố tình viện dẫn sai công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng” [2].

Chỉ riêng cách, lúc thì gọi “công hàm”, khi lại kêu “công thư” đủ cho thấy truyền thông Việt Nam tiếp tục “tránh né chữ nghĩa” sao cho có vẻ nhẹ nhất khi đề cập đến nó? 

Rất tiếc, bút tích từ lịch sử của người CS đã gọi đích danh chữ “công hàm”, nó còn nguyên đó (trích): “Sáng ngày 21-9-1958, đồng chí Nguyễn Khang, Đại Sứ nước Việt nam dân chủ cộng hòa tại Trung Quốc, đã gặp đồng chí Cơ Bàng-phi, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa nhân dân Trung hoa và đã chuyển bức công hàm...” (hết trích) [3]. Nghĩa là, sau 7 ngày khi ông Phạm Văn Đồng ký, công hàm đó được chuyển đến Trung Cộng.

Từ bút tích lịch sử, chúng ta cũng thấy ngày 4/9/1958, phía Trung Cộng ra tuyên bố về lãnh hải của Trung Quốc bằng tiếng Hoa, sau đó có bản dịch tiếng Anh [4] và tiếng Việt, trong nói rõ[4] tại điểm 1 (trích):

Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều lệ này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bời biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu [4.1], quần đảo Đông Sa [4.2], quần đảo Tây Sa [4.3], quần đảo Trung Sa [4.4], quần đảo Nam Sa [4.3] và các đảo khác thuộc Trung Quốc. (hết trích)

Có vẻ các quan chức Việt Nam cấp trung phớt lờ chứng cớ lịch sử nói trên mà từ đó, nó lý giải nguyên nhân “khai sinh” ra “công hàm Phạm Văn Đồng”? Hình như họ nghĩ cả thế giới không biết “tuyên bố” ngày 04/9/1958 là nguyên nhân khởi đầu cho “công hàm Phạm Văn Đồng”? Hình như họ đang chú mục vào “quả” (nghĩa là “công hàm Phạm Văn Đồng”) mà không đề cập đến “nhân” (nghĩa là “tuyên bố 04/9/1958” của Trung Cộng)? 

Bán một mảnh đất sở hữu tư nhân cũng khiến chủ nhân phải tính toán thật kỹ lưỡng trước khi quyết định. Dường như các chuyên gia trong cuộc họp báo không quan tâm nguyên nhân vì sao chỉ cách có 10 ngày để từ đó ông Phạm Văn Đồng, có vẻ hời hợt, nhanh nhảu với lời lẽ “êm ái” viết ra “công hàm”, gây ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng cho sự vẹn toàn lãnh thổ Việt Nam, kéo dài cho đến ngày nay mà người dân đang lên án kịch liệt và chỉ trích mạnh mẽ?

Hậu quả rất nghiêm trọng có thể tiếp tục xảy ra?

CHXHCNVN sẽ không “thua” Trung Cộng với cái công hàm đó, nếu như không “thắng” VNCH vào ngày 30/4/1975 bằng việc vi phạm hầu hết nội dung Hiệp định Paris 1973. Lịch sử không có chữ “nếu”. Lịch sử thật nghiệt ngã. Nhân-quả thật công bằng. Và số phận dân tộc Việt Nam thật cay đắng! Người cộng sản vẫn mãi không nhận ra?

Lịch sử không phải “nửa ổ bánh mì”. Lịch sử cũng không phải “cái sọt rác” phi tang quá khứ (lời ông Dương Trung Quốc, một sử gia). Lịch sử không phải nơi ẩn nấp, quanh co, đôi chối. Lịch sử cũng không phải là “cuốn tự truyện của kẻ chiến thắng” như ai đó đã nói.

Lịch sử nước nhà là quá trình dựng nước, giữ nước và phát triển của dân tộc, dù lúc thịnh khi suy. Lịch sử là khoa học. Không được bóp méo lịch sử và chính trị hóa nó bằng các thủ đoạn lừa lọc, bởi như thế là phỉ báng lịch sử - điều không một sử gia nào, không một quốc gia nào, không một dân tộc nào có thể chấp nhận. 

Lên tiếng về lịch sử với tư duy coi công hàm Phạm Văn Đồng là “nửa ổ bánh mì” càng không giải quyết được bất cứ việc gì tốt đẹp hơn. Thay vào đó, nó làm cho dòng họ con cháu ông Phạm Văn Đồng càng ê chề trước một “cuộc đấu tố” kiểu mới với mọi trách nhiệm đổ trút cho cá nhân ông. Điều cay đắng, “cuộc đấu tố” do chính “hậu bối” cộng sản gây ra. Đó chẳng lẽ là cách mà người cộng sản “tưởng niệm” một người “đồng chí” nắm quyền Thủ tướng lâu nhất tại Việt Nam (?)

Lên tiếng về lịch sử như thế là có tội với dân tộc Việt Nam cũng như lừa dối dân tộc Trung Hoa. Lên tiếng về lịch sử như thế, các quốc gia khác càng có đủ bằng chứng để không thể nào tin được sáo ngữ “Việt Nam muốn làm bạn với thế giới”.

Khi trả lời phỏng vấn nhà báo Gia Minh - RFA, bản thân người viết đã đề ra một biện pháp ba điểm [5]: lịch sử, ngoại giao và pháp luật quốc tế. Trong ba điểm này thì cái sau là hệ quả sinh ra từ cái trước. Thật xấu hổ, khi tình hình nghiêm trọng như hiện nay mà “người ta” vẫn chưa chịu trả lại sự thật cho lịch sử một cách khách quan, không thiên vị. 

Chỉ có SỰ THẬT mới giải quyết rốt ráo mọi vấn đề

Ai dám đảm bảo, sau khi công hàm 1958 bị phơi ra với hình ảnh “nửa ổ bánh mì” như vậy trước toàn thế giới, một “cơn địa chấn” nào đó không tiếp tục xuất hiện tựa như “trận bão tố cuồng điên” từ những nội dung tuyệt mật của hội nghị Thành Đô? Hội nghị mà từ đó ông Nguyễn Cơ Thạch phải thốt lên “một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”, với nội dung còn ghê gớm hơn gấp nhiều lần so với công hàm Phạm Văn Đồng? Nếu việc này diễn ra, nước CHXHCNVN sẽ trả lời ra sao trước dân tộc Việt Nam? Và còn biết bao lời đàm tiếu, thị phi cũng như đầy khuất tất nghiêm trọng xoay quanh các ông cộng sản cấp cao, dù người mất, người còn như: Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh v.v...

Có lẽ nhiều người vẫn chưa quên Trung Cộng sỉ nhục lăng ông Hồ Chí Minh tựa như nhà xí thời La Mã. Đó là hậu quả chua chát cho thảm nạn “sùng bái cá nhân” mà nhiều người vẫn bưng tai không chấp nhận.

Những cái bẫy?

Ông Hoàng Việt - thạc sĩ Luật trả lời báo chí về vụ giàn khoan HD-981 [6]“Tôi vẫn hy vọng Trung Quốc sẽ kéo giàn khoan trở lại đảo Tri Tôn hoặc ra ngoài vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhưng để Trung Quốc rút giàn khoan không phải là điều dễ dàng”.

Điều dễ nhận ra, đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ông Hoàng Việt “hy vọng Trung Quốc sẽ kéo giàn khoan trở lại đảo Tri Tôn hoặc ra ngoài vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam”đồng nghĩa coi Hoàng Sa không còn của Việt Nam? Một nhận định có vẻ thiếu chín chắn và đầy nét phấp phỏng của một luật sư có nghiên cứu về biển Đông? 

“Phản khách vi chủ” (của Tôn Tử) nghĩa là đổi địa vị khách thành địa vị chủ. Kế sách này cần luôn ở thế chủ động trong bất kỳ cuộc đấu tranh nào, bởi có chủ động mới khống chế được cục diện. Hoàng Sa là của Việt Nam. Chủ nhân là dân tộc Việt Nam. Trong khi đó, ý kiến ông Hoàng Việt dường như chấp nhận tính bị động và ở vào thế “khách” mất rồi. Dường như ông Hoàng Việt có tư tưởng “mọi việc đã rồi” đối với Hoàng Sa? Đó là tư tưởng chủ bại rất tai hại trong tình hình hiện nay.

Ông Nguyễn Quang A - Tiến sĩ kinh tế, trả lời phỏng vấn RFA [7]: “Ở đây Chính phủ Việt Nam và các chuyên gia ở Việt Nam hiểu rất rõ ràng, đây không phải là kiện về vấn đề chủ quyền. Bởi vì khi kiện về vấn đề chủ quyền thì hai bên kiện tụng đều phải công nhận quyền phán quyết của tòa án đó. Như thế đơn phương kiện thì không ai người ta giải quyết cả và ở đây không đặt vấn đề kiện về chủ quyền mà kiện cụ thể là Trung Quốc đã đặt đã cắm cái giàn khoan ấy trong vùng của Việt Nam và tòa sẽ không phán vùng ấy thuộc về Việt Nam hay Trung Quốc. Nhưng chắc chắn tòa sẽ phán nó thuộc vùng tranh chấp...”. Nội dung này đã mắc vào bẫy của kế sách “Vô trung sinh hữu”. 

Kế sách này có nghĩa: từ không mà tạo thành có. Rõ ràng, nơi Trung Cộng cắm giàn khoan cách đảo Tri Tôn trong khoảng 17 - 18 hải lý (tạm giả thuyết công nhận đảo Tri Tôn - Hoàng Sa đã thuộc về Trung Cộng như suy nghĩ chủ bại và bị động của ông Hoàng Việt), nghĩa là từ Tri Tôn, Trung Cộng cùng lắm chỉ được “làm chủ” 12 hải lý (như họ tuyên bố). Trong khi đó, Trung Cộng đã “vươn ra” thêm 5 - 6 hải lý. Do đó, lý luận của ông Nguyễn Quang A không chỉ nguy hiểm về mặt đấu tranh ngoại giao, pháp lý quốc tế mà còn vô hình chung chấp nhận vùng đặt giàn khoan HD-981 là “vùng có tranh chấp” giữa đôi bên. Đây là một lý lẽ rất nguy hại, cần phải gạt bỏ ngay lập tức.

Có lẽ Trung Cộng đang hí hửng với việc kiện này một khi nó xảy ra?

Kết

Tất cả những quan chức Việt Nam xuất hiện trong cuộc họp báo không phải là những người có trách nhiệm cao nhất mang tầm quốc gia của nước CHXHCNVN hiện nay. Do đó, những ý kiến của họ hay của các ông thạc sĩ, tiến sĩ như Hoàng Việt, Nguyễn Quang A, đều chỉ có giá trị tham khảo và không thuyết phục cũng như đầy mâu thuẫn, nguy hiểm trong việc bảo vệ chủ quyền Việt Nam. 

Có lẽ người dân Việt Nam trong và ngoài nước cũng như các quốc gia khác đang nghĩ về những tuyên bố cao nhất và hành động cẩn trọng nhất, sao cho đảm bảo đúng tính chất: “Nhân danh nước...” trong những ngày sắp tới, đối với công hàm đầy tai tiếng, đối với lịch sử Việt Nam trung thực, cũng như giàn khoan HD-981 - biểu hiện xâm lăng chủ quyền của Việt Nam trắng trợn nhất từ sau khi đảo Gạc Ma bị cướp đoạt cách đây 26 năm?

Những ai, những tổ chức nào đủ tư cách, đủ uy tín để đứng ra thay mặt toàn dân Việt Nam chu toàn mọi việc trước sự xâm lược ngày càng nghiêm trọng và ngạo nghễ từ Trung Cộng?


___________________________________

Chú thích:

[4.1] diemdulich.com.vn/dia-diem-du-lich/quan-dao-penghu. Quần đảo Penghu là một quần đảo ở eo biển giữa Đài Loan và đại lục Trung Quốc.
Quần đảo Đông Sa (phiên âm Hán-Việt từ 東沙群島 (phồn thể) hoặc 东沙群岛 (giản thể) theo cách gọi của Đài Loan và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa) hay quần đảo Pratas, quần đảo Dong-Sha là một nhóm 3 hòn đảo nằm ở vị trí 20°43′B 116°42′Đ, phía đông bắc biển Đông, cách Hong Kong 350 km, cách Đài Bắc 850 km. Hiện quần đảo này do Đài Loan quản lý, đặt trong thành phố Cao Hùng.

[4.3] biendong.net/hoang-sa-truong-sa/229-qun-o-hoang-sa-va-trng-sa-tay-sa-va-nam-sa-cha-bao-gi-xut-hin-trong-chinh-s-trung-quc.html. Tây Sa và Nam Sa nghĩa là của TQ gọi, Việt Nam gọi là Hoàng Sa và Trường Sa.

[4.4] vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%A3i_Macclesfield. Bãi Macclesfield (tiếng Anh: Macclesfield Bank; Trung văn giản thể: 中沙群; phồn thể: 中沙群島; bính âm: Zhōng​shā ​Qúndǎo, Hán-Việt: Trung Sa quần đảo​) là một bãi ngầm dạng rạn vòng hoàn toàn chìm dưới mặt nước biển Đông. Bãi ngầm này nằm cách quần đảo Hoàng Sa 75 hải lí (139 km) về phía đông, ở vào khoảng giữa của đường hàng hải từ bờ biển miền Trung Việt Nam đến phía bắc đảo Luzon của Philippines.




--

bacninh

Re: Cuộc cờ tàn cho hai đảng anh em? – Nguyễn An Dân





Date: Fri, 23 May 2014 22:14:11 -0700
From: nguyenvantan
Subject: Re: Cuộc cờ tàn cho hai đảng anh em? – Nguyễn An Dân
 Xin nhắc lại Nguyễn Tấn Dũng đã từng nói :' Năm mươi mốt năm tôi theo đảng , tôi chỉ làm những gì mà đảng chỉ đạo ". Thế thì , bauxit Tây nguyên là chủ trương lớn của đảng .Nói như vậy có phải NTD đổ tất cả lên đầu của đảng không ? 

Phương Tây chống lưng NTD là ai ? X

in nhắc lại trước đây 2 tháng Bộ trưởng tài chánh Hoa kỳ sang VN gặp NTD để làm gì ? Hai bên đồng ý là Hoa kỳ sẽ xây dựng hạ tầng cơ sở kinh tế VN như cầu cống , đường xá , hải cảng ...cho VN . Đó là căn bản của nề̉n kinh tế thị trường , một khi phát triển công nghiệp .

Từ lâu ,  nền kinh tế VN như đứa nhỏ chưa biết đi mà cứ cho chạy , té là phải . Lần vừa rồi Cựu Thủ Tướng Lý Quang Diệu sang thăm VN khi từ Nam ra đến Hà Nội báo chí hỏi Ông về nền kinh tế thị trường VN Ông xua tay :" Thôi đừng hỏi tôi về vấn đề nầy ". Cử chỉ đó cho thấy :" Thằng nầy nói không nghe ".

 Trở lại tình hình hiện tại , bài phân tích trên quá hay , quá sát với thực tế . 

Tôi xin nói thêm :" CSVN phủ nhận công hàm PVĐ ký năm 1958 là tới số rồi ". Hai đảng " anh em " sẽ không còn ôm nhau thắm thiết " vì 2 thằng trong người đang lên cơn sốt  .

Vấn đề đặt ra là TC làm gì với thằng em phản nghịch nầy một lần nửa . Đánh ! Dạy cho nó một bài học ! Coi chừng ? Tại sao nó qua Philppines ? 

Tại sao nó đưa vấn đề pháp lý ? 

Ai chống lưng nó mà nó dám đi nước cờ nầy ? 

Lúc TC còn nghèo thì dám liều , bây giờ " mang tiếng giàu " chỉ hung hăng làm phách . Chưa chắc dám , vì chén kiểu đụng với miểng vùa , coi chừng gặp thằng liều mạng ( Dân tộc VN ) lịch sử còn đó .

  Lịch sử cho thấy Tàu đánh đâu chớ đánh VN là mang đầu máu .

  Muốn vậy CSVN chỉ còn con đường là trở về với Dân tộc là giải quyết được vấn đề Quốc gia .

   Xin góp ý ,
   NVT

On Friday, May 23, 2014 7:06:34 PM, NGUYỄN VÂN TÙNG <> wrote:














From: sangthai4
Date: Thu, 22 May 2014 09:37:30 -0400
Subject: Cuộc cờ tàn cho hai đảng anh em? – Nguyễn An Dân


Kinh chuyển.

Nước cờ này chỉ còn là phải trả lại quyền tự quyết cho toan dân ,
 NTH
       
Cuộc cờ tàn cho hai đảng anh em?

– Nguyễn An Dân
Nguyễn Tuấn 

Những tay cờ ngưu mã

Thế là đến hôm nay, 10 ngày sau nước cờ dí tốt, quan hệ giữa hai đảng “anh em như môi với răng” mà Trung Quốc là răng và Việt Nam là môi (thế nên răng cắn môi được còn môi chỉ kêu khóc được!) đã đi vào trạng thái bất hòa và xấu hơn bao giờ hết từ trước tới nay. Cuộc khẩu chiến trên truyền thông giữa hai bên vào đỉnh cao với những ngôn từ diễn đạt “bôi tro trét trấu” vào nhau khá nặng nề và hai bên đều gọi nhau bằng những từ ngữ “ngụy biện, dối trá…”

Truyền thông hai nước Việt Nam-Trung Quốc dưới chế độ cộng sản lãnh đạo thì từ lâu ai cũng biết là phải nói và viết theo tư tưởng chỉ đạo của trung ương chứ không phải căn cứ vào các lý lẽ tranh luận logic –khách quan thực tế. Thế nên đã từ lâu truyền thông hai nước dưới sự chi phối của hai ban tuyên truyền của hai nước đều có không ít những từ ngữ ngụy biện và dối trá dành cho nhau và dành cho dân chúng. Sai lầm của đảng cộng sản Việt Nam khi “gọi huynh xưng đệ” với cộng sản Trung Quốc là sai lầm về quy luật khách quan.

Ai cũng biết bản thân đảng cộng sản Trung Quốc cũng không tốt lành gì với chính dân chúng của họ và cả Trung Quốc cũng biết về phía Việt Nam cũng không khác. Thế nhưng từ sau hội nghị Thành Đô 1990 thì hai đảng gọi nhau là anh em, dùng những mỹ từ “16 vàng 4 tốt” để che đậy bản chất lợi dụng lẫn nhau để cùng chia chác trên lợi ích của hai quốc gia và hai dân tộc. Người ta nói “quan chi phụ mẫu”, quan là cha mẹ dân, quan hai nước đối xử với chính dân của mình còn không tốt, thì trông mong gì vào tình hữu nghị của hai “anh em kết nghĩa” trên những tờ giấy lộn và những cam kết lời nói gió bay. Quy luật hiển nhiên và rành rành như thế, nên hôm nay xem cuộc khẩu chiến truyền thông của hai nước gọi nhau là “xảo trá, ngụy biện” cũng không có gì đáng ngạc nhiên, cũng chỉ là hậu quả tất nhiên của “ngưu tầm ngưu- mã tầm mã” mà thôi.
Phía Trung Quốc thì ta không bàn, ta chỉ hỏi đảng cộng sản Việt Nam ngày hôm nay bị Trung Quốc dùng sự “xảo trá-ngụy biện” để đối xử, vậy đảng nghĩ gì khi đảng cũng đối xử như thế với nhân dân mình? Con chốt dàn khoan và sự trơ trẽn ngụy biện của tay cờ Trung Quốc hôm nay xuất hiện phải chăng bắt nguồn từ sai lầm của việc “chọn bạn mà chơi” của những tay cầm cờ Việt Nam trong quá khứ ?

Trong các lý luận của mình, đảng luôn gọi Mỹ là xấu xa, bóc lột, âm mưu này mưu đồ nọ…nhưng một sự thật hiển nhiên là Trung Quốc, trong tranh chấp bãi Cỏ Mây với Philippin, xét về bản chất cũng như tranh chấp Biển Đông với Việt Nam, nhưng lại chỉ dám cho đưa tàu hải giám đến căng dây thừng để thăm dò Philippin sau đó rút đi. Tại sao thế? Chính vì bên cạnh Philippin có một người bạn hùng mạnh và tử tế là Mỹ. So sánh quan hệ Philippin- Mỹ và Trung Quốc-Việt Nam, đảng hãy giải thích cho dân biết tại sao Trung Quốc không cắm dàn khoan ở bãi Cỏ Mây mà cắm ở quần đảo Hoàng Sa, và tại sao chưa bao giờ Philipin-Mỹ dùng những từ ngữ “trơ tráo-ngụy biện” để chỉ trích nhau như hai “anh em” Việt Nam-Trung Quốc?

Nói cho cùng thì cũng chỉ là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Nếu đảng không có gì khuất tất thì sao lại kết tình anh em với một kẻ mà ngay chính con cái trong gia đình họ mà họ còn đối xử tệ bạc thì trông mong được gì ở tư thế một đàn em kết nghĩa như mình?

Vì sao chốt đầu tiến qua sông vào lúc này?

Hai đảng anh em hiện giờ đều đang lúng túng trong trạng thái sa lầy. Phải chăng ông anh phương Bắc, muốn “nắn gân” ông em khi thấy ông em mình đang có dấu hiệu lân la với Mỹ, nên đẩy chốt đầu qua như một đòn cảnh cáo. Nhưng ông anh phải chăng cũng chưa lường hết được cái tai hại của việc mất cả chì lẫn chài. Trước khi đi nước chốt đầu dàn khoan này, Trung Quốc cũng đi nhiều nước chốt biên như cắt cáp, bắt tàu cá…như những đòn thăm dò. Và phải nói lúc đó ông anh Trung Quốc khá hài lòng khi thấy tay cờ đàn em chỉ phản đối chiếu lệ, mà nói như quần chúng là phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam lên tivi phản đối xong tắt tivi đi ngủ. Song song đó là ngành an ninh bảo vệ đảng quay qua bắt người dân trong nước phải im miệng.

Nhưng ông anh phương Bắc nắm không hết bàn cờ phía Việt Nam. Ngành an ninh bảo vệ đảng chỉ có thể bắt dân đen tức những con chốt nhỏ xíu trên bàn cờ im miệng khi những con chốt bé xíu này lên tiếng và biểu tình chỉ trích Trung Quốc. Khổ nỗi ngành an ninh bắt dân đen thì được chứ không dám bắt một tay cầm cờ bự khi tay cầm cờ bự đó thay vì dùng chữ “tàu lạ, nước lạ” như các cán bộ dưới quyền lại chỉ đích danh Trung Quốc là kẻ xâm lược trong diễn văn đọc năm 2012 trước Quốc hội và kêu gọi “lòng tin chiến lược” với các nước Phương Tây ở đối thoại Shangri-La.

Cho đến năm 2012, vì cam kết trong hội nghị Thành Đô 1990, ngành an ninh bảo vệ chế độ của Việt Nam có thể tạm thời ngăn cản những tiếng la ó phản đối của dân đen nhưng không thể ngăn cản tiếng la ó của một tay cầm cờ lãnh đạo. Thế là tay cờ Trung Quốc tác động vào các tay cờ lãnh đạo khác của Việt Nam do mình chi phối để tiến tới kỷ luật và làm mất uy tín “đồng chí X” với lý do là điều hành kinh tế yếu kém, và đưa ra các bê bối tham nhũng như đó là 1 kết quả điều hành kém cỏi của người đứng đầu chính phủ. Nhìn vào thực trạng kinh tế Việt Nam, ai cũng hiểu cỗ xe kinh tế rệu rã như thế nào từ hậu quả kéo dài từ 1975 đến nay, và toàn thể hệ thống bộ máy quan chức hành pháp từ trung ương đến địa phương đều là “những bầy sâu ăn hết phần của dân”. Giao cho đồng chí X một cổ xe tan nát như thế với một bầy sâu ăn hết phần của dân đeo bám, thế mà lại đem đồng chí X ra kỷ luật vì lý do cỗ xe chạy không tốt, liệu có hợp lý không? Ấy là chưa kể các nhân vật tham nhũng “nổi tiếng” đều do ban tổ chức trung ương đề xuất bổ nhiệm trước rồi bên chính phủ mới tiếp nhận sau.

Vậy động cơ đích thực của việc kỷ luật đồng chí X là gì nếu không phải kỷ luật vì cái tội dám “thoát Trung”? Và đồng chí X một lần nữa thoát hiểm, vì đơn giản là sau lưng đồng chí X có hình bóng của các tay cờ Phương Tây với bao dự án đầu tư hấp dẫn và hàng xấp dollar –euro dày cộm sẵn sàng bơm vào bàn cờ Việt Nam một khi tay cờ X “thoát Trung” thành công – cái lợi thế mà các tay cờ lãnh đạo đảng không có được, vì đơn giản là theo thông lệ, quốc tế chỉ chơi với chính phủ, chứ không chơi với riêng một đảng nào của một quốc gia. Và nhiều ủy viên trung ương ở hội nghị TW 7 năm 2012 bỏ phiếu không phê chuẩn kỷ luật đồng chí X theo đề xuất của các tay cầm cờ thân Trung Quốc cũng chính vì họ nhận ra đâu là lời giải cần thiết cho bàn cờ dân tộc, kể cả cho đảng cầm quyền, và cho quyền lợi của chính họ.

Có nhiều lý do để đưa đến việc con chốt đầu dàn khoan cắm ở Việt Nam vào đầu tháng 5/2014 mà nhiều người đã phân tích nên tôi không nhắc lại mà chỉ tiếp tục nhận định trong thế cờ Trung Quốc-Việt Nam còn 1 yếu tố khác nữa là nước cờ “nhân sự dự bị”. Có một điều mà dư luận và các nhà quan sát chính trị cần chú ý là Nguyễn Tấn Dũng đã “thắng thế” so với các tay cờ thân Trung Quốc khác khi đã thắng nước cờ chốt “người kế vị”. Như sự trông đợi lâu nay của các tay cờ Mỹ và Phương Tây (ngấm ngầm và công khai), Nguyễn Tấn Dũng đã đáp ứng được trong việc chuẩn bị môt dàn chơi cờ mới thuộc thế hệ trẻ hơn. Ông ta đã đưa được tay cờ dự bị khá có uy tín với quần chúng trong nước là Võ Văn Thưởng về ghế Phó Bí Thư Thường Trực Thành Ủy TpHCM, một vị trí trong tương lai cơ cấu vào ghế Bí Thư Thành Ủy, Ủy Viên Bộ Chính Trị, và có thể là ứng viên Thủ Tướng. Rất nhiều khả năng là Võ Văn Thưởng sẽ tiếp nối nước cờ “thoát Trung” mà tay cờ Võ Văn Kiệt và Nguyễn Tấn Dũng đã âm thầm chuẩn bị. Sự thay đổi nhân sự bất thường vào phút chót (loại Nguyễn Khắc Định trong danh sách đã được Ban Tổ chức công bố trước đó) làm Trung Quốc hiểu ra rằng bàn cờ Việt Nam có thể sẽ chính thức vuột khỏi sự chi phối của mình, nếu không nhanh tay hạ nước cờ độc.

Trung quốc vốn vẫn còn kỳ vọng cuối cùng là các tay cờ đàn em do mình chi phối sẽ nắm lại bàn cờ Việt Nam sau khi tay cờ Nguyễn Tấn Dũng hết nhiệm kỳ vào năm 2016. Nhưng rồi ngày 17/4/2014 đùng một cái Nguyễn Tấn Dũng thắng luôn nước cờ sắp xếp nhân sự. Thế là giọt nước tràn ly, Trung Quốc quyết định đẩy chốt qua sông. Ảnh hưởng chính trị với bàn cờ Việt Nam ngày một kém và dần dần vuột khỏi tầm kiểm soát cho đến sự hi vọng cuối cùng sẽ nắm lại tình thế khi Nguyễn Tấn Dũng thoái vị cũng mất nốt, thế là bạo lực dọa nạt răn đe thay thế cho các thương thảo ngấm ngầm. Và con chốt dàn khoan phải qua sông như một bước đi tất yếu.

Nước cờ sa lầy của hai đảng anh em

“Vật cực tất phản, sự cùng tất biến”, quy luật khách quan lại một lần nữa phát huy vai trò của nó. Mất quyền lợi chính trị ở Việt Nam thì ít nhất cũng phải có lợi ích kinh tế. Trung Quốc cũng không sợ hình ảnh của mình xấu xí hơn trong mắt quốc tế vì vốn dĩ thế giới đều biết tỏng chính quyền cộng sản Trung Quốc chẳng tốt đẹp gì. Trung Quốc thừa hiểu rằng sau nước cờ dàn khoan này thì có thể mất hẳn đảng cộng sản Việt Nam trong tư cách một đàn em chính trị vì ván cờ đã lật ngửa hết rồi. Nước đã đổ xuống đất có hốt lại cũng chẳng sạch như trước. Lợi ích chính trị đã không còn và không cần thiết nữa thì chú trọng đến lợi ích kinh tế.

Trung quốc nhận định tay cờ Nguyễn Tấn Dũng còn đang rối ren với khủng hoảng kinh tế bên trong, rồi sắp xếp nhân sự kế nhiệm…Bên cạnh đó, Trung Quốc còn một hy vọng nữa là các tay cờ đàn em bên trong Việt Nam của mình dù có thể thua trong chiến lược nhưng ít ra vẫn còn kiểm soát được chiến thuật vì còn giữ ghế. Nhiều tay có ghế rất to, mà bằng chứng rõ rệt là các tay cờ đàn em đó vẫn còn chi phối và lãnh đạo một phần hệ thống an ninh và quân đội bịt miệng người dân chống Trung Quốc. Các tay cờ đàn em đó đã và sẽ cản trở Nguyễn Tấn Dũng trong những phản ứng thái quá. Trong nhận định như thế, Trung Quốc chủ động đẩy chốt qua sông, nhưng hóa ra mưu sự tại nhân, mà thành bại lại tại thiên.

Bàn cờ Việt Nam dưới sự cầm nắm của Nguyễn Tấn Dũng lúc này không phải như lúc ông ta mới đăng nhiệm. Khối hành pháp đã vận hành suông sẽ, và 30 chiếc tàu Việt Nam bu quanh con chốt dàn khoan như những con xe pháo mã, dù có yếu lực một chút, nhưng đã phát huy tác dụng nhất định là thể hiện cho Trung Quốc thấy từ nay về sau Việt Nam không còn “dễ ăn” nữa. Con chốt dàn khoan tuy qua sông được nhưng không hoạt động ngang dọc dễ dàng được. Và hi vọng dùng con chốt này làm nội bộ Việt Nam xào xáo và dẹp bỏ nước cờ “thoát Trung” coi bộ càng xa vời hơn vì Việt Nam lúc này cần vào TPP hơn bao giờ hết, và quần chúng sẽ ủng hộ và bảo vệ nước cờ “thoát Trung thân Tây phương” do bất cứ lãnh đạo nào đưa ra và thực hiện được, dù là Nguyển Tấn Dũng bây giờ hay lớp lãnh đạo trẻ hơn, có học hơn như Võ Văn Thưởng, Nguyễn Thanh Nghị.

Đó là về phần Trung Quốc. Về phần đối nội và đối ngoại của Việt Nam, tay cầm cờ Nguyễn Tấn Dũng đã chứng minh cho dư luận quốc tế và quần chúng trong nước thấy và yên tâm là mình đã kiểm soát được tình hình tốt hơn. Tay cờ này ngày càng tỏ ra mạnh hơn, không nhu nhược như các tay cờ khác và cũng bắt đầu chi phối được vào chiến thuật sau một thời gian dài lo bày bình bố trận và chống đỡ nội bộ. Trong bối cảnh như thế, ta không lạ khi thấy cao tầng Trung Quốc “ngạc nhiên và sửng sốt” trước phản ứng của Việt Nam. Và ta cũng không lạ khi bộ trưởng ngoại giao Mỹ mời Phạm Bình Minh, Bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, cánh tay phải của Nguyễn Tấn Dũng qua Mỹ, dự trù ngay sau hội nghị thượng đỉnh ASEAN. Và cũng không ngạc nhiên khi thấy, như nhiều đài báo phương Tây nhận xét, lần đầu tiên Việt Nam công khai lên án Trung quốc tại hội nghị thượng đỉnh ASEAN mấy ngày qua. Quần chúng được thoái mái hơn khi đi biểu tình chống Trung Quốc nên cũng đã có một phần niềm tin vào tay cờ Ba Dũng. Thế thì liệu rằng Mỹ mời Việt Nam qua phải chăng như một sự minh xác lại về “lòng tin chiến lược” để cùng nhau sắp xếp các bước đi Việt-Mỹ cho giai đoạn tiếp theo?

Trong một diễn biến khác, đến nay đảng cộng sản Việt Nam hoàn toàn “sa lầy” với quần chúng trong nước cờ dàn khoan của Trung Quốc. Với uy tín bị bào mòn và thất thế sau việc kỷ luật đồng chí X không thành công cho đến nước cờ chót là thất bại trong việc sắp xếp “người kế vị”, đảng phải giữ im lặng là khôn ngoan nhất. Hội Nghị Trung Ương tới nay vẫn chưa lên tiếng gì về việc dàn khoan dù tình hình khá khẩn trương. Trước nước chốt đầu bị đàn anh vỗ mặt này, Đảng không thể lên tiếng phản đối Trung Quốc vì sợ Trung Quốc giật dây cho quần chúng Việt Nam chỉ trích đảng dữ dội hơn nữa thì đảng sẽ mất nốt những gì còn lại. Đảng cũng không thể lên tiếng trước dân là mình đã sai lầm khi chọn Trung Quốc “vừa là đồng chí vừa là anh em” ở hội nghị Thành Đô 1990. Chọn sự im lặng lúc này là hợp lý, đảng không dại gì ra mặt “lạy ông tôi ở bụi này” với khối quần chúng sôi sục ở khắp mọi miền đất nước đang xuống đường để xử lý cái hậu quả sai lầm về đường lối của đảng từ 1990 đến nay. Không dám công khai nhận lỗi và lên án đảng CS anh em, cũng không dám ngăn chặn thái độ chống “xâm lược” Bắc Kinh của quần chúng, đảng CSVN đang ở vào những năm tháng cuối cùng trong cương vị lãnh đạo đất nước –một cương vị tự phong bất chấp sự phản đối của dư luận quần chúng và giới thức giả trong nước và hải ngoại.

Trách nhiệm

Đã từ lâu đảng luôn giành vị trí độc tôn bày bố bàn cờ và lãnh đạo đất nước. Khởi đi từ việc chọn một ý thức hệ sai lầm, thôi giờ tạm chưa bàn đến. Hiến pháp 2013 quy định đảng là lực lượng lãnh đạo đất nước và chịu trách nhiệm về điều đó. Và khi ban hành hiến pháp 2013, đảng nói đó là sự đồng thuận của nhân dân. Đảng áp đặt điều 4 vào Hiến Pháp đi ngược lại ý nguyện nhân dân. Nhưng điều này nay lại trói buộc lại đảng. Căn cứ vào điều 4 Hiến pháp, đảng phải chịu trách nhiệm trước nhân dân. Vậy trong nước cờ dàn khoan này, an ninh quốc gia và danh dự quốc gia bị xúc phạm nghiêm trọng, vậy đảng sẽ chịu trách nhiệm gì và chịu sự chế tài nào trước nhân dân? Những ngày qua hội nghị Trung Ương 9 họp ở Hà Nội, có ai nhắc đến việc này không, và Trung Ương có thấy mình phải chịu trách nhiệm trước dân như thế nào hay chưa ? Hay đảng thấy mình chưa cần nhận trách nhiệm vì an ninh quốc gia và thể diện dân tộc chưa quan trọng bằng an ninh và quyền lợi của chính đảng ? Có Ủy viên TW nào tự hỏi nếu chính đảng không tự nhận trách nhiệm theo điều 4 HP thì có sợ chính nhân dân sẽ đứng lên mà hỏi tội đảng không?

Có một khía cạnh nhỏ mà tuần qua quần chúng lo đi biểu tình mà quên chú ý. Biển Đông thì mênh mông nhưng sao dàn khoan không cắm ở chỗ khác mà ngay khu vực quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc có cái lý gì mà “ngang ngược” như thế? Ít ai hỏi và tìm câu trả lời cho sự việc này chỉ vì ít ai chú ý đến thỏa thuận giữa hai đảng “vừa là đồng chí vừa là anh em” do Nguyễn Phú Trọng ký ngày 15 tháng 10 năm 2011. Thỏa thuận này được ký kết nhân chuyến thăm Trung quốc do Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyển Phú Trọng dẫn đầu, có tựa đề “Thỏa Thuận Về Những Nguyên Tắc Cơ Bản Chỉ Đạo Giải Quyết Vấn Đề Trên Biển Giữa Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa” (*). Trong thỏa thuận này có 1 nguyên tắc rất bất lợi cho Việt Nam, đó là “Đối với tranh chấp trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc, hai bên giải quyết thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị.” Nguyên tắc này đã khóa tay Việ Nam khi có tranh chấp trong vùng Hoàng Sa. Nói theo dân gian là tay cờ trẻ con non nớt tự chui vào cái phòng khóa kín lại để đánh cờ và đàm phán với một tay cờ trưởng thành lão luyện. Rồi thất thế và thua thiệt sẽ thuộc về ai, và làm sao kêu ca người ngoài can thệp được? Ngươi cầm đầu đảng mà cũng là cầm đầu nước đã tự khóa tay mình. Giờ đây, dù dàn khoan đã vào trong vùng biển kinh tế của mình nhưng chỉ còn “thương lượng” với đàn anh vì đã thỏa thuận “chỉ đàm phán song phương” về khu vực Hoàng Sa rồi. Đã đặt nguyên tắc “song phương” thì quốc tế làm sao can thiệp? Mà song phương thì kẻ mạnh thắng.

Như vậy, biểu tình chống Trung Quốc thì quần chúng dĩ nhiên phải làm. Nhưng trị bệnh phải từ gốc, căn cứ vào điều 4 Hiến Pháp năm 2013, quần chúng có quyền yêu cầu đảng phải có trách nhiệm trước thiệt hại hôm nay mà dân tộc và quốc gia phải gánh chịu, vì chính như đảng nói, đảng lãnh đạo và chịu trách nhiệm vì sự lãnh đạo của mình. Trách nhiệm này trước hết thuộc về Nguyễn Phú Trọng, mà cũng thuộc về đảng. Đảng phải tự xử và tìm giải pháp thoát nước cờ chiếu bí hiện nay của kẻ địch trước khi bị nhân dân và lịch sử định tội.


Minhhà

    

Saturday, May 24, 2014

VC SỐNG HÈN


 SỐNG HÈN


Nếu sống hèn chết đi không chật đất
Để người hùng giữ nước của cha ông
Nhớ khi xưa chỉ cây gậy tầm vông
Các cụ đánh bạt mông Tầu xâm lược

Đảng việt cộng là một bầy nhu nhược
Như đàn ruồi chỉ hút máu dân ta
Vội chạy trốn khi thấy giặc China
Vào biển Đông đào dầu không dám đánh !

Giang sơn này đồng lòng dân ta gánh
Phải vùng lên ta đuổi hết quân thù
Phải dẹp bỏ lũ việt cộng hèn ngu
Chúng bán hết biển đảo nhà cho giặc

Nếu Tầu vào toàn dân ta chết chắc
Lại cúi đầu làm nô lệ thiên thu
Chúng vét hết chẳng để lại đồng xu
Thêm bụng đói lên rừng săn tê giác

Thấy nhục chưa giặc Hồ theo Kác Mác
Thờ giặc Mao để đất nước thế này
Tội tày trời đổ lên lũ chúng bay
Quân bán nước lũ Hồ tinh việt cộng

Vì muốn sống toàn dân ta phải chống
Lập đủ mưu để loại bỏ cộng nô
Phải phá tan lăng tên cáo già Hồ
Tên khốn kiếp làm tan hoang nước Việt

Dàn khoan dầu giặc Tầu ta phải triệt
Phải phá tan vì chúng chiếm biển ta
Phải tấn công để lấy lại Hoàng Sa
Và lập miếu nhớ ơn người giữ nước

Tuổi trẻ Việt gian nguy không chùn bước
Vì sống hèn mang tội với tổ tiên
Phải đá văng đảng cộng sản mê tiền
Nên bọn chúng rước Tầu vào cướp nước...


Baky Hà Nội
13-5-2014



anh truong Anhdalat23@yahoo.com 
To 
Today at 11:40 AM

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CÒN  

VIỆT NAM MẤT

CƠ HỘI THOÁT VÒNG KIM CÔ TRUNG CỘNG
Hoàng Mai
tka23 post

1. Cơ hội lịch sử
Sự kiện mà Trung cộng  đưa giàn khoan HD-981 vào sâu trong thềm lục địa Viêt Nam, được dư luận cũng như những người bình luận, đều cho rằng, đây là cơ hội để người Việt, mà nhất  là Bộ Chính trị, Đảng CSVN, có cơ hội thoát khỏi sự kìm hãm của Bắc Kinh, mà ta quen gọi là: thoát Trung, thoát Tàu, hay: thoát Hán.

Rõ ràng, đây cũng là cơ hội để Đảng CSVN phần nào sửa chữa lại lỗi lầm của mình trước lịch sử. Dù muốn hay không, cũng không thoát khỏi sự phán xét sau này.

2. Vài so sánh cần thiết
Dân số Việt Nam hiện nay là 92 triệu (năm 2013), trong đó, miền Nam khoảng 50 triệu. Nghĩa là dân số miền Nam hiện nay bằng dân số Hàn Quốc bây giờ. Trong khi Tổng sản phẩm quốc nội – GDP của Hàn Quốc năm 2012 là 1,13 nghìn tỷ USD (1); tức là bằng 10 lần cả nước gồm 92 triệu dân Việt Nam làm ra trong một năm. Đáng chú lý là, vào những năm 1960, Hàn Quốc chưa thể sánh với miền Nam nước ta.
Trong bài viết “Mồi lửa và đống củi”, đăng trên Facebook của mình, nhà báo Huy Đức, viết:
“Năm 1974, nếu người Việt chúng ta ở chung một chiến hào, chắc chắn Hoàng Sa không thể rơi vào tay Trung Cộng . Chắc chắn không có sự kiện HD 981. Chắc chắn Trung cộng  không thể khoan vào những nơi người Việt Nam rất dễ bị tổn thương”.

Vài so sánh trên đây, dẫu còn khập khiễng, nhưng cho thấy những sai lầm của Đảng cộng sản   trong thế kỷ 20 đã tạo ra và để lại hậu quả đến ngày nay, và có thể đến cả ngàn năm sau; đấy là chưa kể đến có khoảng 5 triệu người chết do cuộc chiến tranh Nam-Bắc, mà miền Bắc là phía chủ động gây chiến, trong đó có khoảng nửa triệu người miền Nam chết trên biển khi vượt biên sau này với những thảm cảnh thương tâm.

3. Bắc Kinh sợ nhất người Việt Nam ở điểm nào?

Một cách ngắn gọn, ta có thể trả lời: Điều mà Bắc Kinh sợ nhất lúc này là một Việt Nam, chuyển sang thể chế Dân chủ đúng nghĩa theo mô hình như nước Mỹ và Tây Âu. Nghĩa là: xây dựng xã hội dân sự, nhà nước Pháp quyền, thực thi kinh tế thị trường đích thực.

Vậy thì, điều gì mà Bắc Kinh không muốn thì Việt Nam phải làm, và nay đang có cơ hội để thực hiện.

Chúng ta dễ nhận ra rằng, nếu Việt Nam đi trước Trung cộng  một bước trong việc chuyển hóa thể chế chính trị, thì chắc chắn sẽ tạo được hiệu ứng lớn từ sự kiện này, qua đó nhân dân Trung cộng  sẽ vùng lên không chỉ phản đối chiến tranh với Việt Nam (nếu có), mà đòi dân chủ, làm cho Bắc Kinh lung lay và có thể sụp đổ ngay từ bên trong.

4. Những tín hiệu đáng mừng
Cùng với sự phẫn nộ của người Việt, không chỉ ở trong nước, mà trên toàn thế giới trong những ngày qua; ta thấy Bộ Chính trị, Đảng CSVN, trong thế yếu toàn diện của mình, bên cạnh sự nhường nhịn như vốn có trước Bắc Kinh như từ trước đến nay, thì cũng đã có những  hang động  tích cực để Nhân Dân Việt Nam hy vọng. 

Nổi bật nhất trong số đó là:
- Tại Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 24 tổ chức tại Myanmar; và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có bài phát biểu mạnh mẽ (2),  tố cáo trực tiếp đối với Trung cộng , được dư luận trong nước và khu vực đánh giá cao.

- “Việt Nam đã gửi thông cáo về Biển Đông lên LHQ” (3), theo đó: “Ngày 20/5, Phái đoàn thường trực Việt Nam bên cạnh LHQ, WTO và các tổ chức quốc tế khác tại Geneva, Thụy Sĩ, đã ra thông cáo về những diễn biến gần đây ở Biển Đông và gửi đến Văn phòng LHQ tại Geneva, các tổ chức quốc tế cùng các cơ quan báo chí có trụ sở tại Geneva”. 

Đây là động tác ngăn chặn sự leo thang của Trung cộng  ngoài Biển Đông, và là bước tính cần thiết để đi đến kiện Trung cộng  trong các hồ sơ liên quan.

- Đặc biệt, trong chuyến thăm Philippines ngày 21.5.2014, sau cuộc hội đàm với Tổng thống Benigno Aquino chiều ngày 21.5, tuyên bố chung Việt Nam – Philippines được đưa ra là:
“Việt Nam và Philippines đã nhất trí cùng tăng cường hợp tác song phương trong an ninh hàng hải để chống lại các hành vi nguy hiểm hiện nay của Trung cộng  ở Biển Đông.

Hai bên kiên quyết phản đối và kêu gọi các nước, cộng đồng quốc tế tiếp tục lên tiếng mạnh mẽ yêu cầu Trung cộng  chấm dứt ngay các hành động xâm phạm nêu trên, triệt để tuân thủ luật pháp quốc tế, Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển năm 1982, Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), và phấn đấu sớm đạt được bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC)” (4).

- Riêng với  Nguyễn Tấn Dũng,  đã có cơ hội gửi thông điệp đến toàn thế giới, và thông báo đến Nhân Dân Việt Nam, qua email gửi hãng tin Reuters:
“Việt Nam đang xem xét các lựa chọn phòng vệ khác nhau, bao gồm cả hành động pháp lý phù hợp với luật pháp quốc tế”, Reuters trích dẫn email trả lời phỏng vấn được  Nguyễn Tấn Dũng gửi từ Manila vào cuối ngày 21/5”.(5)

Như vậy, qua  tin này, rất có thể VN, đã tính đến việc kiện Trung cộng  ra các tòa án quốc tế có liên quan, trong việc họ đã cưỡng chiếm trái phép quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974; vụ thảm sát ở quần đảo Trường Sa trong khi họ chiếm trái phép đảo Gạc Ma năm 1988, cũng như hành động giết ngư dân Việt Nam trên Biển Đông trong các năm qua, và sự kiện mới nhất là Trung cộng  đặt giàn khoan HD-981 vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam trong tháng 5 này.

5. Tạm kết
- Một khi Bắc Kinh đã rơi chiếc mặt nạ ra khỏi khuôn mặt thật của họ, thì VN, cũng không còn lý do gì để nhân nhượng.

- Trong mọi thời đại, một chính thể chỉ có thể tồn tại được khi đặt lợi ích của quốc gia, của nhân dân lên trên hết; bằng không sẽ bị nhân dân đào thải. Hơn ai hết, lãnh đạo Việt Nam lúc này càng phải thấy được như vậy. Không có bất kỳ một triều đại nào tránh khỏi sự phán xét của lịch sử. Anh hùng hôm nay, nhưng có thể là tội đồ của lịch sử mai sau, và ngược lại. Điều này có vẻ như đang đúng với lịch sử Việt Nam trong thế kỷ 20.

- Cơ hội để “thoát Hán” trong sự kiện giàn khoan HD-981 thực sự đã mở ra với lãnh đạo Việt Nam hôm nay. Lịch sử Việt Nam thường cho thấy, cứ mỗi lần đặt trong thời khắc hiểm nghèo, người Việt hay có cách thoát hiểm rất ngoạn mục. Hôm nay chúng ta cũng hy vọng như vậy. Sự kiện này sẽ mở ra một tiền đồ tươi sáng cho Dân tộc Việt Nam.

22.5.2014
H.M.

Kết hợp “thế” và “lực”, để cứu nước và cứu mình! 

- Gửi tới những người CS và người “theo” CS
Sự nhún nhường, hèn nhát hay chịu khuất phục của đảng CSVN đã quá rõ ràng, bắt bớ, bỏ tù những người yêu nước chống TC, đảng CS không giúp gì được cho dân tộc, cho đất nước Việt Nam, không ngăn cản được lòng tham của ngoại bang, dù ngoại bang đó là đồng chí “môi hở răng lạnh”, đồng đảng cùng chủ nghĩa, nếu không muốn nói là đảng CSVN muốn như vậy. Những biểu ngữ ca ngợi HCM, ca ngợi đảng CSVN xuất hiện trong những cuộc biểu tình mới đây cho thấy một sự khôi hài của đảng CSVN. 



The Reason TRONG still quite silence...

Nguyen Phu Trong did visit EVIL oil rigD981 in EVIL china mainland
Trong already knew EVIL china will move the rig HD981 into Vietnam Coast
This is the reason Trong still quite silence
16 slow Torpedo, 4 dive bomber will do the job
Short live communist Vietnam Regime


                      NGUYỄN PHÚ TRỌNG
                    thăm giàn khoan HD 981 

Các bạn có biết tại sao Nguyển Phú Trọng câm miệng không ? 

Hảy xem hình dưới đây thì biết tên hèn nầy đả bán nước bán biển rồi.

alt

NGUYỄN PHÚ TRỌNG thăm giàn khoan 981 khi TC khánh thành
Mời xem hình giàn khoan TQ HD 981 của TC, đả được xây từ tháng 4/2008 tại Thượng Hải với mục đích rõ rệt là khoan dầu tại Biển đông đã nói lên dã tâm xăm lăng của họ,vậy mà chính quyền CS VN lại làm lơ để giặc ngang nhiên vào nhà mình là Hoàng Sa để khai thác dầu khí đây là bằng chúng CS VN yếu hèn để mất đất và hải đảo của tổ tiên,vậy là bán nước cho chệt,mà chệt không mất một viên đạn nào,cái nhục nầy làm sao mà rửa ...




Expansionist EVIL china attempt to dominate regional...


Expansionist EVIL china warning to Asia over military alliances against Expansionist EVIL china INVASION
Asian countries WISH to reaffirm their security ties with Washington
Asia widely seen as aimed at countering China's INVASION
Anti-Chinese violence flared in Vietnam last week after EVIL chinese state oil company CNOOC deployed an oil rig off the coast of Vietnam with support of over 100 Expansionist EVIL chinese naval ships and vessels included air planes
Expansionist EVIL chinese is DRILLING in Vietnam Coast
Asia countries taking their chances against Expansionist EVIL china
Expansionist EVIL china WISH to harm U.S.
16 slow Torpedo, 4 dive bomber will SHRUNK EVIL oil rig HD-981 in Vietnam Coast
Short live communist Vietnam Regime
EVIL china BACK-OFF Vietnam and Philippines

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link