Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 25, 2014

Khủng hoảng Việt-Trung: Cơ hội chuyển đổi


Khủng hoảng Việt-Trung: Cơ hội chuyển đổi


image
Giàn khoan dầu của Tổng công ty dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc CNOOC.

Sự kiện Trung Quốc lập giàn khoan dầu nước sâu HD-981 trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam đã làm căng thẳng quan hệ hai nước. Tuy nhiên, đây cũng là cơ hội để Việt  Nam  bày tỏ thái độ quyết liệt hơn trước sự hung hăng của Trung Quốc và đề ra các giải pháp cải cách cụ thể nhằm bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Ngày 2 tháng Năm vừa qua, Trung Quốc đã điều hơn 80 tàu thuyền và máy bay yểm trợ để đặt giàn khoan HD-981 do Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNOOC) sở hữu vào bên trong lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt  Nam . Có thể đây là chiến lược mà Trung Quốc tiến hành nhằm trắc nghiệm phản ứng của Việt Nam lẫn cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ.

Hoa Kỳ lên tiếng chỉ trích Trung Quốc “khiêu khích” một cách rất ngoại giao. Trong khi đó, Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) đưa ra tuyên bố chung rằng họ “quan ngại nghiêm trọng trước các diễn biến phức tạp tại khu vực Biển Đông” nhưng không đề cập đích danh đến Trung Quốc.

image
Cảnh sát biển Việt  Nam  công bố cho thấy các thủy thủ Việt  Nam  đứng gần mạn tàu bị rách sau khi bị tàu Trung Quốc đâm vào, ngày 7/5/2014.

So với cuộc khủng hoảng ở  Syria  và  Ukraine  thì vấn đề Biển Đông vẫn chưa phải là sự kiện cấp bách để gây sự chú ý hoặc can thiệp của phương Tây. Cho đến thời điểm này, bất chấp phản ứng từ các nước như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Liên minh châu Âu và Vương quốc Anh (trong một thông cáo riêng), Trung Quốc vẫn tiếp tục hành vi xâm phạm lãnh hải của Việt Nam. Thậm chí, Bắc Kinh còn quay sang chỉ trích Hà Nội cố tình khuấy động bạo lực.

Việc va chạm giữa tàu Trung Quốc và Việt Nam vừa qua cũng như việc Trung Quốc đưa tàu vào hải cảng Việt Nam để di tản kiều dân của họ cho thấy tình hình ngày càng trở nên căng thẳng và nghiêm trọng hơn, đặc biệt khi Trung Quốc gửi hơn cả tàu chiến và không quân để ngang ngược áp đặt chủ quyền của họ tại khu vực này.

Mặc dù giàn khoan chỉ được đặt tạm thời cho đến tháng Tám và dùng để đo lường phản ứng của Hà Nội nhưng tổng thể vụ việc có thể dẫn đến xung đột vũ trang và đe dọa hòa bình trong cả khu vực.

Trung Quốc toan tính rằng với “tình đồng chí” giữa hai nước, Việt  Nam  chỉ lên tiếng chỉ trích chứ không đi xa vào việc sử dụng vũ lực. Tuy nhiên, các diễn biến ngoài biển có thể khó lường và bất kỳ một hành động thiếu tính toán nào cũng có thể bùng nổ thành cuộc hải chiến đẫm máu tương tự như những năm 1974 và 1988.

Cơ hội để thay đổi

Mặc dù Việt  Nam  và Trung Quốc chia sẻ chung một ý thức hệ nhưng căng thẳng giữa hai nước đã từng xảy ra nhiều lần trong quá khứ. Các vụ cắt cáp tàu bè và bắt giữ ngư dân Việt Nam do phía Trung Quốc thực hiện đã nhiều lần minh chứng cho sự lấn áp từ phía Bắc Kinh.

Tuy có những ý kiến cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam hiện bị chia rẽ trầm trọng giữa nhóm bảo thủ thân Trung Quốc và những thành phần ủng hộ cải cách hệ thống nhích lại gần với phương Tây, nhưng trước sự thách thức to lớn liên quan đến toàn vẹn lãnh thổ thì đây là cơ hội để Việt Nam chứng minh rằng mình là nước đáng tin cậy trong cách xử lý cuộc khủng hoảng thay vì cục bộ tranh giành sự ảnh hưởng giữa các phe nhóm khác nhau. 

Thay vì tiếp tục lo sợ gây mất lòng tin hay thiệt hại giữa mối quan hệ Việt–Trung, lãnh đạo Việt Nam cần nghĩ về danh dự của cả dân tộc và hành xử quyết liệt vì rõ ràng đây là hành vi xâm lược trắng trợn.

Các lãnh đạo Việt Nam – mà thực chất là Đảng Cộng sản Việt Nam – cần học bài học trong quá khứ và dứt khoát đứng về phía nhân dân, cùng với nhân dân bảo vệ chủ quyền đất nước và toàn vẹn lãnh thổ thay vì tiếp tục giao hảo cho quyền lợi riêng giữa hai đảng cộng sản.

Chính danh và chủ quyền

image
Người Việt xuống đường biểu tình chống Trung Quốc.

Hàng ngàn người Việt  Nam  cả trong lẫn ngoài nước đã lần lượt xuống đường phản đối Trung Quốc xâm lược và yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi biển Việt  Nam . Chính quyền đã cố gắng bày tỏ thái độ rằng họ không bị lệ thuộc vào Trung Quốc và khuyến khích nhân dân biểu tình ôn hòa, một phần nhằm xoa dịu sự bất mãn và lòng tin của nhân dân đối với sự độc quyền của Đảng Cộng sản Việt  Nam .

Tuy nhiên, câu hỏi lớn đang được người dân đặt ra rằng liệu chế độ do Đảng Cộng sản Việt  Nam  lãnh đạo có đủ tính chính danh để đại diện cho nhân dân chống giặc ngoại xâm và giành lại chủ quyền?

Trong những ngày tới, Đảng Cộng sản Việt  Nam  sẽ tự tìm thấy họ trong thế tiến thoái lưỡng nan trước vấn đề Biển Đông. Mặc dù biết rằng cộng đồng quốc tế lên tiếng chỉ trích hành động ngang ngược của Trung Quốc nhưng vẫn chưa có nước nào lên tiếng ủng hộ Việt  Nam . Cho đến thời điểm này, Việt Nam  rất cô độc trong việc đối đầu với Trung Quốc.

Khác với  Philippines  và một số nước khác trong khu vực, Việt  Nam  có thể là một thành viên của Liên Hiệp Quốc nhưng vẫn thiếu các đồng minh đáng tin cậy. Chính sách đối ngoại cục bộ hiện nay do Đảng Cộng sản Việt  Nam  lãnh đạo đã buộc cả dân tộc phải đối mặt với những thách thức một cách đơn độc.

Đây là lúc để Việt  Nam  tiến hành cải cách để có khả năng bảo vệ chủ quyền hữu hiệu hơn. Việc giao hảo giữa hai đảng cộng sản chỉ tạo thêm lợi thế để Trung Quốc tiếp tục lấn chiếm lãnh thổ và biển đảo của Việt  Nam . Nhân dân Việt  Nam  xứng đáng có một chính quyền có trách nhiệm do người dân chính thức ủy quyền thông qua bầu cử công bằng để đáp ứng hiệu quả trước các sự kiện như thế này.

Ngoài việc chính quyền đứng về phía nhân dân để phản ứng quyết liệt trước hành vi xâm lược của Trung Quốc, Việt Nam nên chính thức đệ đơn kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế theo Chương XV của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển. Giải quyết tranh chấp một cách ôn hòa và trong phạm vi của luật pháp quốc tế sẽ phần nào giúp hóa giải những gút mắc cho tất cả các bên có liên quan. Trong trường hợp Việt  Nam  không thành công trong việc sử dụng các phương pháp ngoại giao và pháp lý để yêu cầu Trung Quốc loại bỏ giàn khoan thì câu hỏi đặt ra rằng liệu có nên sử dụng vũ lực?
image
Trung Quốc đã, sẽ và luôn là mối thách thức lớn đối với nền hòa bình của Việt Nam . Việt  Nam  không thể đứng nhìn và cũng không thể ngồi chờ Trung Quốc tự rút giàn khoan. Đã đến lúc lãnh đạo cộng sản Việt  Nam  nắm bắt cơ hội để thay đổi và thực sự cùng với nhân dân bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ đất nước.

Khởi động sức mạnh toàn dân và tình đoàn kết trên dưới một lòng của người Việt trong lẫn ngoài nước là nền tảng vững chắc cho mục tiêu bảo vệ chủ quyền quốc gia. Và việc này chỉ có thể thực hiện nếu Việt  Nam  có một chính quyền chính danh đúng nghĩa và quyền làm chủ của nhân dân thực sự được đề cao và hiến định.


Vũ Đức Khanh, Võ Tấn Huân




Nói với những ai sợ buông Trung Quốc

image
Công nhân Trung Quốc rời tàu sơ tán từ Việt  Nam  về sau vụ bạo động ở Bình Dương và Vũng Áng
Nghe nhiều người cho rằng buông Trung Quốc thì xí nghiệp vốn đầu tư FDI của họ sẽ rút ra, hậu quả là kinh tế Việt  Nam  mình sẽ có thể phá sản.

Tôi khẳng định: chuyện này là không thể có được, tuy Việt  Nam  sẽ phải đối mặt với những khó khăn ngắn hạn.

Xin trích dẫn vài con số thuần định lượng. Hiện nay GDP của Việt  Nam  là 176 tỉ USD, độ tăng trưởng là 5.4%.

Với đối tác Trung Quốc, Việt Nam xuất khẩu khoảng 13 tỉ, nhập khẩu 37 tỉ, chủ yếu nhập nguyên vật liệu và hàng phụ trợ - phụ tùng công nghiệp, tiền tuồn sang Trung Quốc như vậy là xấp xỉ 24 tỉ USD.

Khoảng 18% lưu lượng thương mại (volume of trade) Việt  Nam  là giao thương với Trung Quốc. Về đầu tư vốn nước ngoài (FDI), hàng đầu là Nhật với 4.8 tỉ, sau là Singapore, Hàn Quốc, và thứ mới tới Trung Quốc (đâu chỉ 1-2% trên tổng số), tổng cộng được 24.5% tổng đầu tư cả nước.
Năm 2011, vốn giải ngân FDI là 11 tỉ USD nhưng sản lượng chiếm khoảng khoảng 46% của số tổng sản phẩm (total output).

image
Giả sử Trung Quốc có rút hết đầu tư về, đình trệ hoặc ngưng sản xuất, giảm xuất khẩu nguyên vật liệu... thì tác động gây suy giảm tổng sản phẩm của Việt  Nam  được bao nhiêu?

Nói quá thì 15-20 tỉ USD là tối đa. Hãy nhìn con số lỗ của Tập Đoàn Vinalines tổng cộng tính đến năm 2013 là 13.7 tỉ đô. Nếu tính thêm cả lỗ do Vinashin gây ra thì tác động tiêu cực cho nền kinh tế Việt  Nam  còn lớn hơn con số 20 tỉ giả định nói trên nhiều.

Dĩ nhiên, đây là ở ngắn hạn, và tác động của việc Trung Quốc rút đầu tư nhằm đình trệ tình trạng sản xuất ở Việt  Nam  có thể kéo dài một thời gian 2, 3 năm.

Nhưng "vắng mợ thì chợ vẫn đông", không Trung Quốc thì còn những đối tác khác, và nếu kinh doanh sản xuất ở Việt  Nam  có lợi thì họ sẽ vào trám chỗ.

Và nói theo tích 'Tái ông mất ngựa', biết đâu đây lại chẳng là một dịp may cho nền kinh tế Việt  Nam .

Một vận may

image
Tại sao lại một dịp may? Mới nghe thì như nghịch lý, nhưng không phải vậy nếu ta quay sang vấn đề định tính.

Ở đây, nhắc là tuy đầu tư FDI ít nhưng những năm sau này Trung Quốc trúng thầu đến 90%, và chỉ nghe họ đấu thầu thì phần lớn những công ty thuộc những quốc gia khác te tua "chạy".

Nhà thầu Trung Quốc bỏ giá rẻ, sẳn sàng tìm nguồn vay vốn ở Trung Quốc cho Việt  Nam , và hẳn là trong cơ chế TW cho phép các tỉnh và thành phố trực tiếp quản lý kinh tế ‘’đối ngoại’’, chuyện lì xì ‘’ nỉ hảo’’ không cần nói ai cũng hiểu ngay.

Chính thế mà sau khi trúng thầu, tiến độ thi công chậm, thiết bị thường cũ kỹ kạc hậu, đến những công đoạn cần kỹ thuật cao thì họ bỏ vấy, tìm cách đội vốn.

Việt Nam nợ cứ phải trả nhưng về trách nhiệm thì chủ thầu đổ tội cho ban Giám đốc thi công, đám này thì đổ tội cho hành chính địa phương, và một trăm thứ lý do lắt léo khác.

image
Đang có các kêu gọi trên mạng xã hội về việc ngừng các dự án do nhà thầu TQ đảm nhiệm tại Việt  Nam

Báo VnExpress viết:

"Nhà thầu Trung Quốc đang tham gia nhiều dự án trọng điểm về hạ tầng, năng lượng của Việt Nam, trong đó nhiều trường hợp chậm trễ, đội vốn và gây rất nhiều tranh cãi."

"Việt  Nam  hiện có 20 dự án nhiệt điện thì có 15 công trình được phía Trung Quốc làm tổng thầu. Với xi măng, tuy không nêu cụ thể nhưng đối với các dự án do Trung Quốc làm tổng thầu (trong tổng số 24 dự án), tỷ lệ nội địa hóa cơ bản được xác định là không có gì hết, tức 0%."

"Số liệu của Ủy ban Tài chính và Ngân sách Quốc hội công bố trước đây cũng cho thấy, tính đến năm 2010, có đến 90% các dự án tổng thầu EPC (tư vấn, thiết kế - cung cấp thiết bị - xây lắp, vận hành; hay nói cách khác là thực hiện dự án theo phương thức chìa khoá trao tay) của Việt Nam do nhà thầu Trung Quốc đảm nhiệm, trong đó chủ yếu là dầu khí, hóa chất, điện, dệt kim.
Trong số này, các doanh nghiệp đến từ bên kia biên giới thực hiện tới 30 dự án trọng điểm quốc gia, trong đó có nhiều dự án “tỷ đô” của ngành điện’’.

image
Mặc dầu nắm những khâu sản xuất cơ bản, nhà thầu Trung Quốc không đáp ứng được trình độ kỹ thuật hiện đại, biến XN Việt Nam thành nơi nhập nguyên vật liệu sản xuất. Mặt khác, theo những thông tin đáng tin cậy, FDI Trung Quốc không đóng góp xây dựng công nghệ phụ trợ khiến Việt  Nam  lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc.

Ngoài ra, ta cũng ghi nhận sự kiện những Chủ thầu thu nhận ào ạt người Trung Quốc không có phép nhập cảnh và lao động ở Việt  Nam . Hội Liên Hiệp Lao Động Việt  Nam  báo rằng họ phần lớn là lao động không chuyên môn, chiếm mất công việc lẽ ra phải giành cho công nhân Việt  Nam .

Theo bộ Lao Động-Thương binh- Xã hội, số lao động bất hợp pháp này lên đến 80 ngàn người, chốt ở những vùng đất chiến lược trên phương diện quân sự, như Hà Tĩnh, Quảng Trị, Phú Yên, Tây Nguyên... và nắm khả năng cắt Việt Nam thành ba mảnh khó liên hợp tác chiến. 

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đã từng băn khoăn về vấn đề chiến lược này khi ông khuyến cáo nhà nước Việt  Nam  phải thận trọng trong dự án khai thác bôxít ở Tây Nguyên.

Những vấn đề vừa đưa ra để cùng suy nghĩ ở trên cho phép chúng ta chẳng có gì phải lo ngại nếu Trung Quốc dùng sức ép kinh tế bằng cách rút những xí nghiệp họ hiện có ở Việt  Nam . Tác động có, nhưng nhỏ thôi, và chỉ ở ngắn hạn.

Cứ để họ 'phá hợp đồng'’, và ta nhân lấy đó làm thời cơ để thay đổi một nền công - thương nghiệp ngày càng nhiều bất cập. Và họ làm tới để 'dạy Việt Nam  (thêm) một bài học' thì biết đâu họ đang tạo thời cơ cho ta vuột khỏi vòng kìm kẹp của họ.

"Thoát Trung" là tất yếu

image
Trung Quốc tăng áp lực quân sự trên biển và trên bộ, tạo áp lực kinh tế bằng cách đóng cửa cơ xuởng xí nghiệp, di tản công nhân viên, và cuối cùng lệnh cho đám sai nha đàn áp người Việt  Nam  định biểu tình ôn hòa nói lên ước vọng toàn vẹn lãnh thổ nước mình.

Cán cân lực lượng có vẻ nghiêng hẳn về phía phe nhóm theo Trung Quốc để giữ Đảng nhưng lại mất nước theo cách nói nay khá phổ biến!

Cán cân nếu thật nghiêng thỉ chỉ chốc lát, vì cán cân bên kia là hàng triệu người Việt  Nam  yêu nước, trong đó có nhiều người chống Tàu. Những người này biết muốn toàn vẹn lãnh thổ và dứt khoát tiến hành những cải tổ nhằm hiện đại hóa xã hội Việt Nam thì phải đi ra khỏi quĩ đạo Trung Quốc, nghĩa là phải Thoát Trung, như một tất yếu.

Cụ thể Việt Nam cần phải:
Chính thức đưa ngay sự vụ xâm phạm lãnh hải Việt  Nam  qua cài đặt giàn khoan HD 981 ra Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.
Đâm đơn kiện Trung Quốc vi phạm Luật Biển 1982 ( UNCLOS)
Thúc đẩy tiến trình liên minh với Nhật Bản và Phi Luật Tân trong vấn đề biển đảo liên quan đến mọi bên.
Tăng cường quan hệ với Mỹ trên mọi mặt hầu có được sự hỗ trợ cần thiết
Lập một diển đàn quốc tế về vấn đề biển đảo để thông tin trung thực đến mọi quốc gia trong cộng đồng thế giới.

ụ việc xâm phạm lãnh hải Việt  Nam  với giàn khoan Hải Dương 981 tạo thời cơ cho sách lược Thoát Trung. Về lâu dài, đó là phương cách duy nhất cho phép Việt  Nam  tồn tại trong cái thế địa chính trị của mình, chẳng mới đây mà cả ngàn năm trước đã núi liền núi sông liền sông.

image
Láng giềng gần là răng, ta là môi, thì răng cắn môi là chuyện tất nhiên trong cái mộng bành trướng từ xưa đang hóa tinh thành giấc mơ bá chủ ngày nay.

 Quyền lực mềm của Đặng Tiểu Bình đang 'cứng dần' trong tay Tập Cận Bình nên nếu ta không phản ứng dứt khoát thì cái bàn tay Phương Bắc chẳng còn nể nang tình nghĩa gì mà không vặn cho gãy cổ kẻ còn yếu đuối ở phương Nam .

Trung Quốc không bao giờ muốn Việt  Nam  mạnh lên: hãy nhớ họ đã phản bội khi thúc đẩy chia cắt đất nước ta với Hiệp Định Genève năm 1954.

Đừng quên họ đã 'đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng' nhưng thò ra bắt tay Nixon- Kissinger, và ngay sau Hiệp Định Paris năm 1973 họ chụp thời cơ Việt Nam rối rắm mang hải quân tiến chiếm Hoàng Sa năm 1974.

Thoát Trung là một tất yếu. Không nắm lấy vận hội này, Việt  Nam  sẽ tiếp tục chông chênh trên quĩ đạo Trung Quốc, và rơi rụng như một vì sao tàn.

Nắm lấy, tức ta đoạt thời cơ đẩy đất nước vào vòng xoay của những quốc gia hiện đại, tôn trọng những giá trị toàn cầu và thể chế chính trị dân chủ pháp trị.

Hiện nay, đã xuất hiện những chính khách trẻ, có đào tạo, có bản lĩnh, nắm những chức vụ tầm cỡ trong chính quyền và trong doanh-thương nghiệp.

Nếu họ thành một khối đoàn kết với tầm nhìn tiến bộ thì là đại hồng phúc cho dân tộc. Và chắc chắn họ sẽ được triệu triệu đồng bào đồng tâm đồng lòng.


Nhà văn Nam Dao


Việt Nam hai bước cần thiết


Tình trạng hiện nay của Việt Nam là khá phức tạp. Hành vi bất chính đáng của phía Bắc Kinh thực sự là khó xử lý. Nhưng có hai vấn đề mấu chốt lại khá đơn giản và phải giải quyết ngay.

Vấn đề thứ nhất là thiếu thống nhất. Vấn đề thứ hai là hiện nay Việt Nam không có một người bạn thân thiết nào cả. Nếu cứ tiếp tục thờ ơ với hai vấn đề vừa lớn vừa đơn giản này, tôi e rằng đất nước sẽ rất khó mà thoát khỏi tình trạng hiện nay. Mặt khác, hai bước này sẽ giúp Việt Nam một cách đang kể và cực nhanh.


Hãy bắt đầu với việc thống nhất. Mới hôm qua, Ông Trương Tấn Sang có phát biểu rằng “Tôi mong bà con trong những tình huống khó khăn như thế này cần phải hết sức bình tĩnh, sáng suốt và nhắc nhở nhau tăng cường đoàn kết xung quanh Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội và phải hết sức cảnh giác trước những thông tin mang tính chất chia rẽ nội bộ.”

Dù vẫn hiểu được ý ông nói nhưng tôi lại thấy tuyên bố kiểu này chưa hay lắm vì rất khó có thể giành được sự ủng hộ và thống nhất của toàn bộ người Việt Nam. Chẳng hạn, có ai trên cấp cao dám tuyên bố: “Vào thời điểm lịch sử này mong toàn dân Việt Nam, không phân biệt quan điểm chính trị nào, dù ở trong hay ngoài nước, cần phải hết sức bình tĩnh, sáng suốt và nhắc nhở nhau tăng cường đoàn kết xung quanh tổ quốc”?


Ý ở đây là toàn xã hội Việt Nam cần phải bắt đầu có một tình thần mới!
Hỡi các bạn Việt Nam! Việc quyết định tương lai của đất nước riêng là quyết định của các bạn. Và tôi không giả định những quan điểm của tôi là hoàn toàn đúng, thậm chí phần lớn đúng. Tuy nhiên, Việt Nam phải thực sự khắc phục sự thiếu thống nhất trong nội bộ và toàn xã hội vào đúng thời điểm này.


Tất nhiên không tể đề cập những vấn đề trên biển trước mặt một mình. Như đã nói trước, Việt Nam phải thể hiện cho thế giới những lý do thuyết phục để làm sao cho họ thấy nên ủng hộ Việt Nam. Việc gửi thông điệp tới LHQ là được cũng như cố gắng giải quyết tranh chấp bằng những phương điện luật pháp. 

Nhưng xin nghe tôi: nếu không có những tiến bộ rõ nét về mặt thế chế và nhân quyền, thì 100% sẽ không có một nước nào ủng hộ Việt Nam. Đừng phản ứng với những vụ việc Bình Dương và Hà Tĩnh bằng hành vi đàn áp. Hãy tìm những con đường mới để làm cho Việt Nam được thế giới tôn trọng.


Nếu thấy hai bước này là quá lớn, thì đề nghị bạn nghĩ lại Vì nếu có đủ dững cảm đề thay đổi, Việt Nam sẽ thành một nước hừng mạnh hơn và sẽ cũng có rất nhiều nước sẵn sàng bắt tay và giúp Việt Nam bảo vệ chủ quyền và tiến vào một thời kỳ mới.






__._,_.___

Posted by: hung vu 

Thủ tướng Dũng cũng đang viển vông

 

Date: Sat, 24 May 2014 17:10:29 +0200
Subject: Dân Làm Báo : Thủ tướng Dũng cũng đang viển vông
From: bacninh
nguyentandung-nolao-danlambao.jpg
Thủ tướng Dũng cũng đang viển vông

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Mấy hôm rày danh ngài Ba Ếch bỗng dưng nổi đình dám với câu trả lời AFP và Reuters mới đây tại Phi Luật Tân, “...hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình hữu nghị viễn vông, lệ thuộc nào đó...”

Trước hết phải khẳng định những lời trên đây là của Thủ tướng, là “tư tưởng Nguyễn Tấn Dũng” 100%, chứ không phải như câu “dĩ bất biến ứng vạn biến” mà “thi sĩ” kiêm “nhạc sĩ” con mèo ướt mưa Vũ Mão vồ được một vế đầu của câu đối hoàn chỉnh từ triết học phương Đông có vế thứ hai là “Dĩ chúng tâm vi kỷ tâm”, rồi “tư sản hoá” thành “tư tưởng HCM” (“Tôi xin nhắc lại: hôm nay vẫn cần nhớ và áp dụng lời “bác Hồ” dạy là dĩ bất biến ứng vạn biến…”/ Bám sát tưởng HCM (1)

“Tư tưởng Nguyễn Tấn Dũng” về “một thứ hòa bình hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó...” đang được “một bộ phận không nhỏ” dân mạng “học tập” không thua gì “tư tưởng HCM”; có người còn phân tích chữ “viển” trong hai tiếng“viển vông” phát ra từ hàm Ếch, là Hỏi hay Ngã (2)

Công tâm mà xét, phát biểu về hòa bình hữu nghị với tên láng giềng với Bốn Táp làm kim chỉ nam thì - xin phép “bác Hồ” cho cháu vận dụng “mô đeo/model” của “cha già” vào đây một tí - Cả Lú, Hùng Hói, Tư Sâu, Lông Mèo sai thì sai, nhưng “tư tưởng Nguyễn Tấn Dũng” (trên đây) không bao giờ sai.

Có sai chăng là ở chỗ: chính ngài Thủ tướng cũng đang nói chuyện viễn vông.

Ông đang đi kêu gào thế giới ủng hộ Việt Nam lên án Tàu Cọng xâm lăng, nhưng chính ông lại để cho Công an là tay chân của ông chẳng những ngăn cản mà còn đàn áp dã man, đánh đập tàn bạo, bắt giam trái phép người dân xuống đường bày tỏ lòng yêu nước trong ôn hòa.

“Aide- toi, le ciel t’aidera / Tự giúp mình trước, Trời sẽ giúp cho”

Cướp đến nhà, chủ nhà vừa trói tay chân người trong nhà mình, vừa hô hoán “Cướp cướp! Bớ làng nước ơi, tới cứu nhà tôi với!”.

Đến đây, người mổ lại văng vẳng bên tai lời thầy, nên ngưng “chuyện viễn vông” để làm chuyện thiết thực là đi thắp một nén hương cho ông Nguyễn Văn Thiệu.


Chú thích



Đại Họa Mất Nước

Trích: "Mấy hôm rày danh ngài Ba Ếch bỗng dưng nổi đình dám với câu trả lời AFP và Reuters mới đây tại Phi Luật Tân,
“... hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình hữu nghị viễn vông, lệ thuộc nào đó...”
“Tư tưởng Nguyễn Tấn Dũng”100%


Có sai chăng là ở chỗ: Chính ngài Thủ tướng cũng đang nói chuyện viễn vông.

Ông đang đi kêu gào thế giới ủng hộ Việt Nam lên án Tàu Cọng xâm lăng, nhưng chính ông lại để cho Công an là tay chân của ông chẳng những ngăn cản mà còn đàn áp dã man, đánh đập tàn bạo, bắt giam trái phép người dân xuống đường bày tỏ lòng yêu nước trong ôn hòa.

Cướp đến nhà, chủ nhà vừa trói tay chân người trong nhà mình, vừa hô hoán “Cướp cướp! Bớ làng nước ơi, tới cứu nhà tôi với !”.

Nguyễn Bá Chổi viết rất thật, rất hay.

Theo tôi thì lại có thêm một chuyện chỉ có ở Việt Nam ... "Ếch cũng có tư tưởng".
Cái tư tưởng của Ếch được truyền thông lề Đảng tung hỏa mù.

--
bacninh


CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÁNH DU KÍCH TRÊN BIỂN


anh truong A
To 
Today at 11:09 AM

 CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÁNH DU KÍCH TRÊN BIỂN
tka23 post

Vietv Nhip Song Quanh Ta May 24 P1


Vietv Nhip Song Quanh Ta May 24 P2



Việt Nam không cần phải  nhiều tàu để chống  hải quân với Trung cộng , nhưng thay vào đó họ có thể sự dung  chiến tranh du kích ở  Biển Đông.

Mặc dù tàu  của Việt Nam khộng thể  so với các tiêu chuẩn tàu chiến thế giới , nhưng  sự nỗ lực của Việt Nam trong việc phát triển hải quân ở khu vực nhằm cạnh tranh với lực lượng ngày càng tăng của nước hàng giềng lớn hơn, Trung cộng .

Trong thời gian gần đây, Việt Nam dường như đã mạnh tay hơn đối với các tranh chấp với Trung cộng  ở Biển Đông. Khi nền kinh tế Việt Nam phát triển,  cũng đang phải đối mặt với các thiếu hụt năng lượng, và tương tự như Trung cộng  trong tiến  trình cải cách,  cũng đang thèm khát các nguồn tài nguyên phong phú này. 

Một số mỏ dầu lớn ngoài khơi của Việt Nam, chẳng hạn như Bạch Hổ,  dự tính  sẽ cạn kiệt vào năm 2020, do đó làm tăng thêm nhu cầu khám phá và đi sâu ra ở các khu vực mới một cách cấp bách hơn.


Tuy nhiên, Trung cộng  đã chứng minh rằng họ sẽ sẵn sàng và có thể làm gián đoạn tất cả các hoạt động này  qua các nỗ lực kết hợp giữa Hải quân và các lực lượng bán quân sự đặc trách vùng biển. Nước này đang ra sức để đạt được mục tiêu bá chủ Hải quân vào năm 2050, với hkmh đầu tiên đã được đưa vào thử nghiệm trên biển cách đây không lâu.

Trong khi nhiều dự đoán và nỗ lực được tập trung vào sự phát triển lực lượng hải quân của Trung cộng  trong một thập kỷ qua, thì ít có ai để ý đến các tham vọng quân sự ngày càng gia tăng của Việt Nam. Trong năm 2009, Việt Nam đã mua 6 chiếc tàu ngầm tấn công với động cơ diesel loại Kilo của Nga với khoảng 3,2 tỷ USD, một số tiền đáng kể trong ngân sách quốc phòng của nước này và là hợp đồng xuất cảng  hải quân lớn nhất của Nga.

Hồi cuối năm 2011, nhà máy đóng tàu Schelde của Hà Lan đã ký với Việt Nam các hợp đồng  chế tạo  bốn tàu hộ tống loại Sigma, trong đó 2 chiếc sẽ được đóng  trong nước  dưới sự giám sát của Hà Lan.

Cho tới thời điểm này, Hải quân Việt Nam không phải là cơ quan duy nhất được nâng cấp hạm đội. Cảnh sát biển Việt Nam (VMP) đã mua một số tàu tuần tra nước ngoài từ các tập đoàn Damen của Hà Lan, trong đó bao gồm cả loại hơn 1.000 tấn và có thểmang theo máy bay trực thăng, và đây sẽ là tàu lớn nhất của VMP. Việc này sẽ cung cấp năng lực đáng kể cho VMP trong việc đối trọng lại với số lượng tàu 1.000 tấn cộng với Cơ quan Giám sát hàng hải của Trung cộng  ở Biển Biển Đông.

Đây chưa phải hoàn toàn là các điểm chính. Hợp đồng này còn bao gồm các sản xuất được cấp phép và xây dựng các cơ sở bảo trì , cùng lúc họ cũng đang giúp Việt Nam thiết lập các ngành nghiên cứu hải quân và phát triển cơ sở hạ tầng. Và thời điểm thuận lợi này cũng giúp Việt Nam có lợi thế hơn trong lúc Trung cộng  không có khả năng mua vũ khí nhập từ nước ngoài (do lệnh cấm vận hoặc lo ngại ‘sao chép kỹ thuật’, như trong trường hợp với nước Nga), cũng như Việt Nam đã đề ra các chiến lược liên minh với đối thủ của Trung cộng  là Ấn Độ.

Ấn Độ tuyên bố hồi tháng 9/2011 rằng họ sẽ bán hỏa tiển  BrahMos cho Việt Nam, trong lúc Việt Nam đã có hệ thống phòng chống ven biển, kể cả hệ thống Bastion của Nga

Đây có lẽ không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Ấn Độ đã thực hiện quyết định này, trong lúc một công ty dầu khí nhà nước Ấn Độ (ONGC) đưa ra công bố kế hoạch để cùng Việt Nam khám phá và phát triển các mỏ dầu ở ngoài khơi Biển Đông thuộc chủ quyền Việt Nam. 

Ấn Độ cũng giúp Việt Nam đào tạo các chuyên viên  cho các tàu ngầm Kilo mới, dự tính sẽ được chuyển giao vào năm 2014.

Tuy nhiên, điều hợp lý để tự hỏi rằng phải chăng những nỗ lực của Việt Nam trong thời gian qua đều là vô ích. Hải quân Việt Nam đã không bao giờ có sức mạnh  như phía quân đội, lực lượng chính trong việc quyết định cuộc chiến Việt Nam đẫm máu ở thế kỷ trước.
Nhưng hướng này hình như đang được thay đổi, và các nhà nước Việt Nam đang cố gắng  tuyên truyền cũng như phấn đấu để tăng khả năng tuần tra của các lực lượng biển, đặc biệt là trong các đơn vị đồn trú tại quần đảo Trường Sa.

Sự tăng trưởng Hải quân này nhằm mục đích để chuẩn bị cho các khả năng xung đột trong tương lai ở ngoài khơi Biển Đông. Kinh phí cho lực lượng Hải quân cũng đã tăng lên đáng kể trong vài năm gần đây.

Về mặt chiến lược, Việt Nam thực sự có lợi thế hơn nhiều so với Trung cộng . Lâu nay Việt Nam xem  như một kẻ yếu trước thế giới, nhưng thực sự họ lại sở hữu phần lớn các đảo tại quần đảo Trường Sa đang có nhiều nước tranh chấp, trong khiTrung cộng  chỉ có một nửa các rạn san hô và các bãi đá ngầm. 

Trong khi hạm đội Trung cộng  không ngừng mở rộng cùng với kỹ thuật tối tân thì họ phải cũng trải qua một khoảng cách đường biển khá rộng để có thể đặt chân lên các vùng mà họ tuyên bố có chủ quyền.

Mặt khác, Việt Nam đang tuyên bố chủ quyền với một khu vực có thể nói là ngay trước cửa nhà . Đội bay của các hạm đội và tàu ngầm với hỏa tiển  có thể tấn công và rút lui vào các cảng khá dễ dàng, trong khi hạm đội Trung cộng  có thể bị thiệt hại hoặc bị tiêu diệt trước khi về lại các cảng ở xa bờ.

Việt Nam không cần phải nhiều  tàu hải quân so  với Trung cộng , nhưng thay vào đó họ có thể sự dung  chiến tranh du kích ở ngoài  Biển Đông. 

Một chiến lược tuy không đối xứng, nhưng kết hợp với các liên minh kịp thời, cùng lúc cũng là các đối thủ của Trung cộng , thì Việt Nam sẽ được chuẩn bị tốt cho cuộc xung đột sắp tới. Cho dù điều này hóa ra là một cuộc chiến tranh ‘tâm lý’, thì các khả năng thương thuyết và quyết định vẫn phải được mang mổ xẻ ở hội nghị . Nhưng có một điều chắc chắn rằng, 

Việt Nam sẽ  có tất cả các lá bài tốt nhất trước khi ngồi xuống để đàm phán ở hội nghị .

TỔNG HỢP


KHÔNG NƯỚC NÀO BIẾT RÕ NGA VÀ TRUNG CỘNG BẰNG UCRAINE VÀ VIỆT CỘNG .

LÚC NÀO THÌ TRUNG CỘNG GÂY CHIẾN
tka23 post

  Trận chiến Biển Đông chực chờ bùng nổ, việc nghiên cứu cách  gây chiến tranh của Trung cộng  có ý nghĩa thực tiễn lớn lao. Chúng tôi giới thiệu với độc giả bài viết "Trung cộng  giao chiến như thế nào: Những bài học của cuộc chiến tranh Trung-Ấn năm 1962" của Giáo sư Brahma Chellaney, đăng trên tạp chí Newsweek của Mỹ.

Brahma Chellaney, Giáo sư phân tích chiến lược của Trung tâm Nghiên cứu chính trị được tài trợ từ các nguồn tư nhân ở Delhi, tác giả của các cuốn sách Asian Juggernaut do Nhà xuất bản Harper ấn hành năm 2010 và Water: Asia’s New Battlefield do Nhà xuất bản Georgetown University Press ấn hành năm 2011.

      Năm 1962, Trung cộng  đã dạy cho Ấn Độ “mt bài hc” mà đến nay vẫn cần phải nghiên cứu.
Mặc dù thế giới có thể không còn nhớ biến cố xa xưa mà hôm nay chúng ta kỷ niệm, cuộc chiến tranh biên giới bị lãng quên một nửa đã xảy ra 50 năm trước, hiện nay có vẻ như là một sự kiện rất thời sự mà các bối cảnh của nó cần được nghiên cứu.


   Ngày 20/10/1962, ngay trước bình minh, quân đội Trung cộng  bất ngờ xâm nhập lãnh thổ Ấn Độ. Các đơn vị quân đội Trung cộng   một sức mạnh không thể cưỡng lại đã  tấn công và sau khi vượt qua các khu vực phía đông và phía tây của dãy núi Hymalaya, đã tiến sâu vào vùng phía đông bắc Ấn Độ.

Vào ngày th 32 ca cuc chiến, Bc Kinh bt ng tuyên b ngng bn đơn phương, và chiến tranh kết thúc cũng bt ng như như nó đã bt đu.

Mười ngày sau đó, Trung cộng  bắt đầu rút quân khỏi miền đông Ấn Độ nằm giữa Bhutan và Myanmar, nhưng họ vẫn chiếm giữ các vùng đất giành được ở phía tây, khu vực trước đây vốn là một phần của công quốc Jammu và Kashmir. Ấn Độ phải chịu một thất bại hoàn toàn và rất nhục nhã, còn uy tín quốc tế của Trung cộng  tăng mạnh.


Hôm nay, một nửa thế kỷ sau cuộc chiến Trung-Ấn, sự đối đầu địa-chính trị giữa hai gã khổng lồ về dân số lại trở nên gay gắt, bởi vì lại có những bất đồng mới nảy sinh thêm vào những mâu thuẫn hiện đã có. Sự phát triển bùng nổ của thương mại song phương cũng đã không thể dập tắt tinh thần đối đầu và căng thẳng trong lĩnh vực quân sự, bên cạnh đó, Trung cộng  đã tiêu phí phần lớn những thành quả chính trị giành được của chiến thắng cách đây 50 năm.

Tuy nhiên, những hoàn cảnh của cuộc chiến tranh xưa cũ đến nay vẫn không mất đi ý nghĩa của mình, bởi vì chúng đang vượt ra ngoài khuôn khổ quan hệ song phương giữa hai nước. Cuộc xung đột này đã làm bộc lộ những yếu tố then chốt của học thuyết chiến lược của Bắc Kinh, do đó, không chỉ các quốc gia lãng giềng của Trung công  mà cả Bộ Quốc phòng Mỹ cũng cần rút ra những bài học từ cuộc chiến tranh này.

Quân đi Trung cng  tp trn đ b

Dưới đây, chúng ta sẽ xem xét 6 nguyên tắc căn bản mà quân đội Trung cộng  đã áp dụng trong cuộc xâm lược Ấn Độ, và sẽ không có nghi ngờ nữa, chúng được vận dụng cả trong tương lai.

1. Bt ng.
Trung cộng  đặc biệt coi trọng yếu tố bất ngờ  làm cho kẻ địch lung túng . Ý tưởng là ở chỗ làm cho kẻ thù bị bất ngờ về chính trị và tâm lý để giành những chiến thắng nhanh chóng trên chiến trường. Chiến thuật nhấn mạnh tính bất ngờ của cuộc tấn công này bắt nguồn từ quá khứ xa xưa. Hơn 2.000 năm trước, nhà lý luận quân sự Trung choa Tôn Tử đã nêu ra chiến thuật này khi ông khẳng định rằng “s la di là căn bn  cho mi phép dùng binh”. 

Còn đây là những lời khuyên mà ông sẽ đưa ra cho các chiến lược gia: “Tn công vào nơi k thù không phòng b, khai chiến lúc k thù không ng ti. Đây là nhng yếu t then cht đ giành thng li”.

Thật vậy, người Trung cộng  đã bắt đầu và kết thúc cuộc chiến tranh năm 1962, khi Ấn Độ ít ngờ tới nhất. H cũng hành đng y như vy khi xâm lược Vit Nam vào năm 1979.

2. Tp trung toàn lc.
Các tướng lĩnh Trung cộng  cho rằng, cần thực hiện các đòn tấn công càng nhanh, càng mạnh càng tốt. Chính chiến thuật tác chiến này đã được họ thể hiện khi thực hiện  cuộc chiến tranh chớp nhoáng tấn cộng  Ấn Độ vào năm 1962. Mục đích là áp đặt cho kẻ thù “những trận đánh có kết cục nhanh chóng”. Sự tập trung như thế vào mục tiêu là điểm đặc biệt  cho tất cả các chiến dịch quân sự do nước Trung Hoa cộng sản tiến hành từ năm 1949.

3. Tn công trước tiên.
Bc Kinh chưa bao gi lưỡng l s dng vũ lc đ gii quyết các nhim v chính tr. Ngược lại, Trung cộng  đã nhiều lần chứng t là họ luôn sẵn sàng để “dạy một bài học” cho đối phương để đối phương không dám thách thức Bắc Kinh trong tương lai. Thủ tướng Trung cộng  Chu Ân Lai đã giải thích rằng, cuộc chiến năm 1962 có mục đích “dạy Ấn Độ một bài học”.

Đặng Tiểu Bình, người đầu tiên trong các nhà lãnh đạo cộng sản Trung cộng  đã đến thăm Mỹ, cũng đã sử dụng từ ngữ tương tự vào năm 1979, khi ông ta tuyên bố với Tổng thống Mỹ Jimmy Carter trong chuyến thăm Washington rằng,


“cần dạy Việt Nam một bài học như Ấn Độ”. Chỉ vài ngày sau, quân Trung cộng  đã xâm lăng lãnh thổ của nước láng giềng.

Điều trớ trêu là chính vào lúc đó, ngoại trưởng Ấn Độ lại đang có mặt ở Bắc Kinh để cố gắng khôi phục quan hệ song phương bị đóng băng từ năm 1962. Cuc chiến kéo dài 29 ngày, sau đó Trung cng  đã ngng chiến và rút quân khi Vit Nam, sau khi tuyên b rng, Hà Ni đã được đt v đúng ch ca mình.

4. Ch đi thi cơ.
Người Trung cộng  cho rằng, cần phải chờ đến thời điểm thích hợp. Chiến tranh năm 1962 là một ví dụ điển hình của chiến thuật này. Cuc tn công ca Trung cng  din ra trùng v thi gian vi cuc khng hong Caribe vn đã đt thế gii bên b vc ca ngày tn thế ht nhân. Bối cảnh đó đã thu hút sự chú ý của những nước có thể hỗ trợ Ấn Độ. Ngay khi Hoa Kỳ t ý cuc đi đu vi Moskva đã kết thúc, Trung cng  ngay lp tc tuyên b ngng bn đơn phương.

Trong thời gian diễn ra chiến tranh Trung-Ấn, sự chú ý quốc tế đổ dồn vào cuộc xung đột Xô-Mỹ, chứ không phải vào cuộc xâm lược Ấn Độ của Trung cộng  đi kèm với sự đổ máu, mc dù Delhi đã có quan h tt đp vi c M và Liên Xô.
Thủ đoạn hành động tương tự đã được Trung cộng  vận dụng cả về sau này. Sau khi M rút quân khi min Nam Vit Nam, Trung cng  đã chiếm gi qun đo Hoàng Sa.

Năm 1988, khi Việt Nam đã mất đi sự ủng hộ của Moskva, còn cuộc chiến tranh của Liên Xô tại Afghanistan đã điều trị tiệt nọc sự đam mê đối với các cuộc phiêu lưu quân sự ở nước ngoài,Trung cng  lin chiếm đá Gc Ma thuc qun đo Trường Sa.

Năm 1995, việc Philippines lâm vào tình trạng không được bảo vệ sau khi họ buộc người Mỹ đóng cửa các căn cứ quân sự ở vịnh Subic và các khu vực khác của quần đảo Philippines, đã cho phép Trung cộng  giành lấy quyền kiểm soát đá Vành khăn (rạn san hô
Mischief).


5. Bin minh cho các hành đng ca mình.
Bc Kinh thích ngy trang che đy các hành đng xâm lược ca h bng cái gi là mc đích t v. “Trong lch s các cuc chiến tranh ca Trung cng  đương đi có th tìm thy nhiu trường hp, khi mà các nhà lãnh đo Trung cng  đã gi các cuc tn công ph đu là các chiến dch phòng v (t v) chiến lược”, mt báo cáo ca Lu Năm góc đ trình lên Quc hi M năm 2010 viết.

Trong tài liu này có nhiu ví d v cách làm như vy, trong đó có cuc chiến tranh năm 1962, cuc xung đt năm 1969 (khi Trung cng  khiêu khích các cuc đng đ biên gii vi Liên Xô), cuc xâm lược Vit Nam năm 1979, và thm chí c biến c năm 1950, khi Trung cng  can thip vào cuc chiến tranh Triu Tiên.

Cuộc tấn công Ấn Độ năm 1962 Bắc Kinh chính thức được gọi là “phản công tự vệ” và thuật ngữ này cũng được sử dụng để biện minh cho cuộc xâm lược Việt Nam, cũng như việc chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, đá Gạc Ma và đá Vành khăn.

6. Sn sàng mo him.
Các hành động mạo hiểm từ lâu đã là yếu tố không tách rời của chiến lược quân sự Trung cộng . Sự sẵn sàng cho những chiến dịch quân sự như vậy của giới lãnh đạo Trung cộng  là rõ ràng đối với tất cả không chỉ ở thời Mao Trạch Đông cầm quyền vốn đầy rẫy những đảo lộn phức tạp trong chính trị mà cả khi một kẻ đầy thực dụng như Đng Tiu Bình quyết đnh xâm lược Vit Nam bt chp kh năng Liên Xô can thip.

Hơn nữa, lần nào thì những hành động mạo hiểm cũng xác đáng và mang lại các kết quả cần thiết. Những thắng lợi đạt được trong quá khứ có thể tạo sự tự tin cho Bắc Kinh, thúc đy h mt ln na th thách cơ hi ca mình, nht là hin nay, khi mà Trung cng  có kh năng đánh tr ht nhân và có sc mnh kinh tế và tim lc quân s chưa tng có.

   Cuộc chiến tranh năm 1962 diễn ra vào thời kỳ Trung cộng  còn là một quốc gia nghèo đói, chưa có vũ khí hạt nhân và bị đè nặng bởi những vấn đề nội bộ. Tuy nhiên, họ đã cho thế giới thấy các tướng lĩnh Trung cộng  quan niệm  theo những tiêu chuẩn  nào và giúp ta hiểu tại sao việc Trung Quốc hiện nay đang tăng cường tiềm lực quân sự của mình với tiến độ nhanh lại không thể không gây ra những lo ngại lớn.
TỔNG HỢP


NHIỆM VỤ CỦA HẢI QUÂN MỸ Ở CHÂU Á
tka23 post


Viên tướng hàng đầu của Hải quân Hoa Kỳ nói rằng sự hiện diện ngày càng tăng của Hải quân Mỹ tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương đang mang lại kết quả và có thể xoay chuyển cục diện, nhưng ông cũng thừa nhận rằng đó sẽ là một nỗ lực lâu dài, theo tin từ VOA.
Máy bay chiến đấu của Mỹ trên  USS George Washington,  ở Biển Ðông, tháng 9, 2010. Ảnh tư lieu
Đô đốc Jonathan Greenert,
Tham mưu trưởng Hải quân Mỹ, nói rằng ông hy vọng Hải quân Mỹ có thể mở rộng hợp tác với Ấn Ðộ một khi chính phủ mới ở New Delhi được thành lập, tác giả Victor Beattie của đài VOA nhận xét.
Phát biểu hôm thứ Hai tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế CSIS ở Washington, Đô đốc Greenert nói rằng cuộc đối thoại giữa quân đội Mỹ với quân đội Trung cộng  đang mang lại kết quả, nhất là tại Biển Đông, nơi các mối căng thẳng trên biển giữa Trung cộng  với các nước láng giềng đang leo thang.

Ông nói rằng Trung cộng  nằm trong số các cường quốc châu Á – Thái Bình Dương đã cùng với Hoa Kỳ hồi tháng trước chấp nhận Bộ quy tắc về những vụ chạm trán ngoài kế hoạch trên biển, gọi tắt là CUES, tại một hội nghị ở Thanh Đảo, Trung cộng .

"Đã có những tình huống mà Hải quân Trung cộng  can thiệp giúp chúng tôi, khi một trong những chiếc tàu của chúng tôi bị một chiếc tàu không phải là của hải quân Trung cộng  cản đường và quấy nhiễu, thì viên chỉ huy của chiếc tàu chiến Trung cộng  nói “tôi đã nói với viên chỉ huy của tàu Mỹ và chiếc tàu đó đang đi thẳng và tăng tốc độ, các ông phải tránh ra”, và rồi viên chỉ huy của hải quân Trung cộng  lái tàu của ông ấy vào khoảng giữa của tàu Trung cộng  và chiến hạm của Mỹ. Nhiều trường hợp tương tự như vậy đã xảy ra. 

Chúng tôi đang bắt đầu nắm vị thế làm chủ  cho cuộc diện. Theo quan điểm của tôi, chúng tôi cần có khả năng như vậy giữa lúc có những căng thẳng ở Biển Hoa Ðông và Biển Ðông. Chúng tôi không rời khỏi vùng đó. Họ biết rõ như vậy. Họ sẽ là những người lãnh đạo hải quân Trung cộng . Chúng tôi tin là chúng tôi phải có cách giải quyết những vấn đề này."

Trong chuyến công du Á châu của Tổng thống Barack Obama hồi tháng trước, Hoa Kỳ đã ký thỏa thuận an ninh 10 năm với Philippines.

Trong chuyến công du Á châu của Tổng thống Barack Obama hồi tháng trước, Hoa Kỳ đã ký thỏa thuận an ninh 10 năm với Philippines.
Philippines và Việt Nam nằm trong số các nước tranh chấp chủ quyền lãnh hải với Trung cộng . Trong chuyến công du Á châu của Tổng thống Barack Obama hồi tháng trước, Hoa Kỳ đã ký thỏa thuận an ninh 10 năm với Philippines.

Đô đốc Greenert nói rằng việc phối hợp hoạt động hải quân với Philippines ngày nay là rất tốt, nhưng hai nước sẽ phát triển khả năng phối hợp đó như thế nào là vấn đề cần phải thảo luận và có thể phải áp dụng một hiệp định thuộc loại hiệp định về qui chế của các lực lượng SOFA. Hải quân Hoa Kỳ cũng đề nghị ghé cảng Việt Nam nhiều hơn và cũng muốn thấy sự hợp tác nhiều hơn từ phía Hà Nội “một cách tích cực hơn.”

Phát biểu tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược, Đô đốc Greenert cũng bày tỏ hy vọng là Hoa Kỳ có thể thiết lập lại quan hệ đối tác chiến lược với Ấn Ðộ, mối quan hệ mà ông nói là hai nước đã từng có trước đây.

"Các mối quan hệ quân sự ổn định đang có sẵn với Ấn Ðộ. Chúng ta cần phải cải thiện liên lạc và phối hợp hoạt động với Ấn Ðộ. Hiện tại chúng ta có thao dượt chung với hải quân Ấn Ðộ. Có nhiều hoạt động hỗ trợ nhân đạo, tìm kiếm cứu hộ, và y tế. Nhưng mục tiêu của tôi là sẽ trở lại như thời kỳ quan hệ vào giữa thập niên 2000. Chúng tôi đã có nhiều hoạt động sâu rộng trong cuộc thao dượt được đặt tên là Malabar, là cuộc thao dượt chung hàng năm với hải quân Ấn Ðộ. 

Chúng tôi đã thao dượt hành quân chung bang hkmh với nhau rất tinh vi, và phối hợp trên không. Tôi nghĩ rằng sẽ rất hữu ích nếu hai nước trở lại với mức độ hợp tác đó."

Đô đốc Greenert nói giới lãnh đạo mới sắp lên cầm quyền tại Ấn Ðộ có lẽ sẽ muốn có sự hiện diện mạnh mẽ hơn ở tây Thái Bình Dương. Ông nói Hoa Kỳ sẽ phải chờ xem các xu hướng chính trị như thế nào, và họ mong muốn đi theo hướng nào.

Đô đốc Greenert nói rằng Hải quân Hoa Kỳ cam kết hoàn toàn với chiến lược tái cân bằng sang Á châu.
   Ngày nay, 51 chiếc hạm trong tổng số 289 chiếc của Hải quân Hoa Kỳ đang có mặt trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương và con số này sẽ tăng lên thành 58 chiếc trong năm tới và 67 chiếc trước năm 2020.

Ông Greenert nói rằng 23 quốc gia tham gia cuộc tập trận chung mang tên Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC) ngoài khơi biển Hawaii, bắt đầu từ ngày 26 tháng 6 cho đến ngày 1 tháng 8, sẽ có hàng trăm máy bay, 40 chiến hạm, và 25.000 quân nhân, và có sự tham gia lần đầu tiên của lục quân và hải quân Trung cộng .




__._,_.___

Posted by: hung vu

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link