Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Monday, June 23, 2014
THẢO LUẬN THOÁT TRUNG VỀ VĂN HOÁ: Giã từ nền văn hoá quỳ lạy
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
THẢO LUẬN THOÁT TRUNG VỀ VĂN HOÁ: Giã từ nền văn
hoá quỳ lạy
Lê Phú Khải
Có lần, Hán Cao Tổ Lưu Bang (202 trước Công
nguyên) nói với Lục Giả: “Ta ngồi trên lưng ngựa mà có được thiên hạ thì cần gì
phải học Thi, Thư…” Nhưng rồi Hán Cao Tổ cũng nghe lời khuyên của Lục Giả trọng
dụng kẻ sĩ, đề cao Nho giáo để củng cố ngai vàng. Đến đời Hán Vũ Đế (140 trước
Công nguyên) thì đạo Nho trở thành quốc giáo. Khổng Tử (sinh năm 551 trước Công
nguyên, thọ 73 tuổi), người được xem là sáng lập ra Nho giáo được tôn lên bực
thánh, trở thành Vạn thế sư biểu (người thầy của muôn đời).
Điều cốt lõi của Khổng giáo là lý thuyết về người quân tử, tức kẻ
cai trị đất nước (quân là cai trị, quân tử là
người cai trị). Theo Khổng Tử thì người quân tử phải biết tu thân, phải có đạo đức
và biết thi, thư, lễ, nhạc… Tu thân rồi, người quân tử phải dấn thân hành động:
tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Người quân tử phải chính danh để cai trị đất
nước. Các triều đại phong kiến sau này đều triệt để khai thác Khổng giáo, họ
biến đổi, “gia cố” Nho giáo thành một triết thuyết cực đoan có lợi cho giai cấp
thống trị. Chữ đạo của Khổng Tử là những mối quan hệ phải có trong xã hội thời
đó như đạo vua-tôi, cha-con, chồng-vợ, anh-em, bạn hữu… sau này chỉ còn ba quan
hệ vua-tôi, cha-con, chồng-vợ với cái logic phản động và phản dân chủ nhất: quân
sử thần tử, thần bất tử bất trung (vua bảo chết, thần không chết là
bất trung); phụ sử tử vong, tử bất vong bất hiếu(cha bảo con chết,
con không chết là bất hiếu); với phụ nữ thì: tại gia tòng phụ, xuất giá
tòng phu, phu tử tòng tử (ở nhà thì phải theo cha, lấy chồng thì phải
theo chồng, chồng chết phải theo con).
Trong chế độ phong kiến, nhân dân đã tiếp thu những “đạo lý” đó
như người khát nước uống thuốc độc để giải khát. Chế độ phong kiến tàn bạo và
thối nát ở Trung Quốc đã nhờ triết thuyết của Khổng giáo mà tồn tại và kéo dài
cho đến cách mạng Tân Hợi 1911.
Vì thế, nhà văn hoá Nguyễn Khắc Viện (1913-1997) đã phê phán Nho
giáo một cách triệt để: “Trên phương diện chính trị, Nho giáo chủ yếu là bảo
thủ. Nó bỏ qua vấn đề pháp luật và thiết chế, từ chối mọi cải cách… Bảo vệ lễ
nghi của các triều đại xưa là mối quan tâm hàng đầu của Khổng Tử. Trong chữ lễ,
vương triều Trung Hoa cũng như Việt Nam đã tìm thấy biện pháp tốt nhất để duy
trì sự ổn định của ngai vàng” (Bàn về đạo Nho –
nguyên văn tiếng Pháp đăng trên tạp chí La Pensée số 10-1962
với đề là Confucianisme et Marxisme au Vietnam. Dịch sang tiếng
Việt, in trong Bàn về Đạo Nho – 1993).
Với Khổng giáo, vua là Thiên tử (con Trời), thay Trời cai trị muôn
dân. Vua với nước là một. Yêu nước là trung với Vua (trung quân ái quốc).
Điều nguy hiểm nhất của triết thuyết Khổng Tử là: Người quân tử
nhờ tu thân mà có vai trò cai trị, nhưng khi quân tử – tức kẻ cai trị – không
tu thân, trở thành những hôn quân bạo chúa thì dân chúng vẫn phải cam chịu,
không được làm cách mạng lật đổ chúng. Vì thế Nguyễn Khắc Viện mới viết: Khổng
Tử từ chối mọi cải cách!
Trong xã hội Khổng giáo mấy ngàn năm ở Trung Quốc, kẻ sĩ đi học là
mong được làm quan. Làm quan để được quỳ lạy dưới ngai vàng. Cái văn hoá quỳ
lạy ấy đã kìm hãm nước Trung Hoa trong vòng tăm tối mấy ngàn năm. Trong nền văn
hoá quỳ lạy ấy, chỉ có kẻ trên đúng. Chỉ có vua đúng. Vua bảo chết là phải
chết. Cha bảo chết thì con phải chết. Tóm lại là không có chân lý. Hay nói khác
đi, không ai đi tìm chân lý cả. Chân lý đã có sẵn ở kẻ bề trên, ở triều đại
chính thống, bất kể nó thế nào!
Điều trớ trêu là văn hoá quỳ lạy ấy còn tồn tại đến hôm nay ở nước
Trung Hoa cộng sản. Tướng Lưu Á Châu, một nhà bình luận nổi tiếng ở Trung Quốc
hiện nay kể rằng, khi ông đi học một lớp chính trị trong quân đội, thấy thầy
giảng chướng quá, ông đứng lên thắc mắc. Ông thầy liền nói: Tại sao anh dám cãi
lại tôi? Tướng Lưu Á Châu thất vọng, vì thầy đã không dám hỏi: “Vì sao anh lại
nói như thế?”, rồi tranh luận để tìm ra chân lý. Thầy chỉ phán: “Vì sao anh dám
cãi lại tôi?!”. Thầy luôn đúng. Trò không được cãi.
Nước Trung Hoa cộng sản hôm nay vẫn nguyên hình là một xã hội
Khổng Mạnh trá hình mà thôi!
Trong khi đó thì ở phương Tây, cùng thời với Khổng Tử, Aristote
(384-332 trước CN) đã tuyên bố: “Platon là thầy tôi, nhưng chân lý còn quý
hơn thầy!”. Cái văn hoá chân lý quý hơn thầy ấy đã dẫn dắt
phương Tây trở thành một xã hội dân chủ và văn minh đến ngày hôm nay.
Việt Nam chúng ta từng một ngàn năm Bắc thuộc, lại luôn chịu ảnh
hưởng của người láng giềng hủ bại Trung Hoa, nên tầng lớp có học của nước ta
thấm đẫm thứ văn hoá quỳ lạy của Trung Hoa. Trí thức nước ta trong mấy ngàn năm
lịch sử chỉ lo dùi mài kinh sử để mong đỗ đạt làm quan, để được quỳ lạy trước
sân rồng. Có người già rồi còn đi thi, suốt đời ăn bám vợ con. Việc làm ra của
cải vật chất đều do người phụ nữ và những người ít chữ gánh vác. Trí thức Việt
Nam trong quá khứ không ai học để làm cách mạng, để thay đổi đất nước. Hình ảnh
con trâu đi trước, cái cày theo sau còn tồn tại đến hôm nay ở nông thôn miền
Bắc là kết quả của tư duy làm quan, tư duy quỳ lạy. Báo chí của Việt Nam hôm
nay hay ca ngợi một bà mẹ đi bán hàng rong mà nuôi được bốn năm người con học
đại học. Học để mong kiếm một mảnh bằng vênh vang với làng xóm! Học để mong
kiếm một cái chân trong cơ quan nhà nước, để trở thành một anh công chức, một
anh nha lại, trên bảo dưới phải nghe.
Khi bàn về việc trọng dụng đội ngũ trí thức, Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng có lần nói, đại ý, xung quanh thủ tướng toàn là những người có bằng cấp
cao, thạc sĩ, tiến sĩ… toàn là trí thức!
Thực ra các vị đó chỉ là những công chức, không phải trí thức. Mà
đã là công chức thì trên bảo gì dưới phải nghe theo. Nếu không nghe thì “văng”
ra khỏi bộ máy quyền lực ngay lập tức. Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện lúc bình sinh có
nói với người viết bài này: “Tư bản Pháp chỉ tuyển chọn vào bộ máy những
người đỗ đạt cao. Vì thế, khi vào một cơ quan công quyền, người ta biết rõ
những người ngồi đó đều là người tài giỏi, vì thế, họ vừa có quyền, lại vừa có
uy. Thế mới gọi là uy quyền. Nhưng quyền uy mấy thì cũng là công chức. Nhân dân
Pháp chỉ kính trọng những trí thức tự do, vì họ dám phản biện xã hội, bảo vệ lẽ
phải. Nước Pháp có hàng trăm nghìn hội đoàn độc lập. Đó là một lực lượng dân
chủ hùng mạnh để cân bằng với chính quyền của giai cấp tư bản”.
Buồn thay, bộ máy công quyền của Việt Nam hôm nay chỉ tuyển chọn
những người “dễ bảo” hoặc biết “mua bán”. Vì thế nó ngày càng xuống cấp. Có
lần, trong một cuộc gặp gỡ có nguyên Bộ trưởng L.H.N., phó giáo sư tiến sĩ
V.T.K. và người viết bài này, trong lúc vui vẻ, phó giáo sư V.T.K. than phiền
với Bộ trưởng L.H.N.: Mấy tay vụ trưởng đi theo anh chuyến này vô Nam, qua nói
chuyện tôi thấy các vị đó dốt quá! Nguyên Bộ trưởng L.H.N. nói: Ngày xưa dốt là
từ cấp thứ trưởng trở lên, cấp vụ nó giỏi lắm, nay nó dốt xuống đến cấp vụ
rồi!!!
Từ nền văn hoá làm quan, văn hoá quỳ lạy, đã hình thành một tâm lý
xin-cho trong xã hội. Khi nhóm Cánh Buồm của nhà giáo Phạm Toàn soạn thảo bộ
sách Học tiếng Việt cho học sinh lớp 1 theo hướng cải cách
giáo dục, tôi đến chơi một người bạn cũ từng là một quan chức cao cấp, từng ở
nước ngoài nhiều năm, có học thức cao… và tặng ông một trong các cuốn sách Học
tiếng Việt đó. Cầm sách trong tay, ông nói ngay: Họ không cho lưu hành
đâu anh ạ! Thì ra cái tâm lý xin-cho đã ngấm vào xương tuỷ giới trí thức nước
ta. Trên phải cho thì dưới mới được làm! Dù chưa ai cấm đoán bao giờ!
Ít lâu sau, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ý kiến phải đưa Hoàng Sa,
Trường Sa vào sách giáo khoa cho học sinh phổ thông học. Thế là tôi viết giới
thiệu bài tập đọc “Lễ thả thuyền ra Hoàng Sa…” đã có trong sách Tiếng
Việt lớp 1 của nhóm Cánh Buồm. Báo Người Lao động TP HCM đã
đăng ngay bài đó trong tháng 1-2014 (vì… Thủ tướng đã… cho… nói về Hoàng Sa và
Trường Sa!!!).
Ngày nay nước ta đã manh nha kinh tế thị trường, có bao nhiêu điều
kiện và cơ hội để học làm người tự do, làm khoa học, làm chuyên môn, làm nghề…
làm ra của cải cho một đất nước “đói nghèo trong rơm rạ” (Chế Lan Viên) thì trí
thức nước ta cần mau chóng giã từ nền văn hoá làm quan, văn hoá quỳ lạy có cội
nguồn từ văn hoá Khổng Mạnh Trung Hoa để canh tân đất nước.
Để kết thúc bài viết này, tôi xin kể một câu chuyện về giáo sư
Nguyễn Đăng Hưng, ông sinh năm 1941 tại xã Điện Thắng Bắc huyện Điện Bàn tỉnh
Quảng Nam. Hiện ông là một Việt kiều ở Bỉ, hoạt động trong lĩnh vực khoa học
không gian. Ông là một nhà khoa học rất nổi tiếng, là “một trong 10 người làm
thay đổi nước Bỉ” như cách nói của chính phủ Bỉ. Ông giảng dạy ở bậc đại học đã
nhiều năm, từng là trưởng Khoa Cơ học phá huỷ thuộc Khoa Kỹ thuật không gian
Đại học Liège. Một ngày kia, đồng nghiệp của ông “phát hiện” ra ông chỉ có bằng
kỹ sư, chưa có bằng tiến sĩ như bao đồng nghiệp khác đang làm việc cùng ông.
Người ta đề nghị giáo sư Nguyễn Đăng Hưng làm hồ sơ để thi tiến sĩ. Khi giáo sư
Hưng tập hợp các công trình mình đã làm và đã được ứng dụng trong sản xuất để
trình Hội đồng, chuẩn bị cho luận án tiến sĩ sẽ làm, thì Hội đồng nhất trí cao
rằng ông xứng đáng là tiến sĩ từ lâu rồi, khỏi cần thi! Tại một quán càfê ở
đường Phạm Ngọc Thạch Quận 1 TP HCM cuối năm 2013 vừa qua, giáo sư Hưng tâm sự
với chúng tôi: Mải làm việc quá nên tôi… quên làm tiến sĩ.
Bao giờ cái văn hoá học để làm việc thay thế được văn hoá làm
quan, văn hoá quỳ lạy trong giới tinh hoa ở nước ta, thì Việt Nam mới mở mày mở
mặt được.
Tháng 6-2014
L. P. K.
“TRẬN ĐỒ BÁT QUÁI” CỦA TRUNG QUỐC
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
“TRẬN ĐỒ BÁT
QUÁI” CỦA TRUNG QUỐC
Việt
gian phát biểu giữa nghị trường quốc hội
Tô Văn Trường
Đọc Tam Quốc Chí, trong lịch sử trận đồ bát
quái do Khổng Minh sáng tạo ra chỉ có hai người có thể phá nổi. Người thứ nhất
là Hoàng Thừa Ngạn (bố vợ Khổng Minh) và người thứ hai là Khương Duy (học trò
và là người kế tục sự nghiệp của Khổng Minh ). Tướng Ngô là Lục Tốn nếu không
có Hoàng Thừa Ngạn chỉ đường chắc chắn sẽ chết tại trận đồ Bát Quái này
của Khổng Minh.
Từ lâu, các thế hệ cầm quyền bành trướng Trung
Hoa đã bày trận Bát quái này với người “đồng chí” Việt Nam. Ai sẽ là người Việt
Nam có đủ tài năng, trí tuệ và bản lãnh phá trận này đây?
Người ta, thường vẫn hay dùng hình ảnh của tảng băng nổi trên mặt
biển để nói về phần NỔI (ý là phần lộ diện: nhỏ) và phần CHÌM (ý
là phần tiềm tàng: lớn) – đó là theo lý thông thường, nhưng ở ta
thì cái tảng băng (cũng hình chóp) đó lại … lộn ngược lềnh
bềnh nên rất khó đảo lại nhưng lại rất dễ tan, mau tan chảy! Cái hệ thống “lộn
tùng phèo” này có vô số thứ để bàn theo kiểu… “hội đồng chuột” (bàn
cách treo chuông vào cổ mèo) nếu chưa đảo ngược lại được!
Trong phạm vi bài viết này, chúng ta cùng nhau điểm lại việc Trung
Quốc dã tâm tấn công một cách có hệ thống như trận đồ bát quái “tám hướng” vào
nước ta.
Hướng thứ nhất
Sáu tỉnh biên giới phía bắc của nước ta bị Trung Quốc dùng mọi thủ
đoạn chiếm đoạt “gặm nhấm”. Ngày nay, các địa danh Mục Nam Quan, Thác Bản Giốc
v.v… chỉ còn là hoài niệm trong sách giáo khoa và những câu ca dao của dân
Việt. Chúng ta phải mất 6 năm điều đình, nhún nhường, phân định để xây
được hơn 1500 cọc mốc bê tông biên giới Việt Trung cao 10-15 m, sâu trung bình
20 m nhưng vẫn chưa phải là bình yên vì Trung Nam Hải thường đổ lỗi cho dân tại
chỗ nếu có “quậy phá” chỉ vì họ cho rằng mồ mả của người dân Trung Quốc vẫn còn
nằm trên lãnh thổ Việt Nam!?
Hướng thứ hai
Dùng các thủ đoạn mua chuộc các quan chức, lợi dụng “kẽ hở” của
chủ trương đầu tư để thuê dài hạn đến 50 năm các khu vực trọng yếu
về kinh tế và quốc phòng từ rừng núi, đến vùng ven biển của đất nước. Hậu
họa đã nhãn tiền chẳng cần phải chờ đến 50 năm sau để con cháu lên án cha ông
chết vì tham và ngu dại!
Hướng thứ ba
Phía Tây-Nam, ‘phiên dậu” của nước ta ở Campuchia và Lào nhiều
vùng đất rộng lớn đã được Trung Quốc đầu tư, mua bán. Trước đây, các du học
sinh người Lào còn thích sang Việt Nam học tập nhưng ngày nay địa điểm đến của
họ là Trung Quốc vì học bổng cao gấp hơn 30 lần so với Việt Nam, lại còn được
cho về phép v.v… Sau tầng lớp cán bộ trung kiên gắn bó với Việt Nam già yếu,
mất đi dễ hiểu “đòn xoay trục” của Tầu như thế nào với tầng lớp kế cận ở các
nước phía Tây-Nam của nước ta.
Hướng thứ tư
Việt Nam là một trong những quốc gia đang chịu nhiều tác động bởi
thiên tai như: bão, lũ lụt, lũ ống, lũ quét, xói lở bờ sông, bờ biển, sạt lở
đất, úng ngập, hạn hán, xâm nhập mặn và hoang mạc hóa (gần 100% là liên quan
đến nước). Hằng năm, nước ta chịu nhiều tác động bất lợi của thiên tai, làm
thiệt hại về người và của vô cùng to lớn. Đặc biệt trong những năm qua, thiên
tai xảy ra ở khắp các khu vực trên cả nước, gây ra nhiều tổn thất to lớn về
người, tài sản, các cơ sở hạ tầng về kinh tế, văn hóa, xã hội, tác động xấu đến
môi trường. Trong 20 năm gần đây (1994 – 2013) ở nước ta, thiên tai (chỉ tính
riêng bão, lũ lụt, sạt lở đất và lũ quét) đã làm chết và mất tích gần 13.000
người, giá trị thiệt hại về tài sản ước tính chiếm khoảng 1,5% GDP/năm (đó là
chưa nói đến thiệt hại kinh tế, môi trường do ngập úng thường xuyên ở các thành
phố).
Hai nguồn nước chính tác động đến Việt Nam cả trong mùa lũ và mùa
kiệt là hệ thống sông Hồng và sông Mekong đều bắt nguồn từ Trung Quốc. Quản lý
nước là phải quản lý lưu vực sông nhưng Trung Quốc xây dựng tràn lan các đập
thủy điện ở thượng nguồn bất chấp đến các hậu quả phải hứng chịu của Việt Nam ở
hạ lưu. Tệ hơn, họ còn không cho ta biết quy trình vận hành các hồ chứa thủy
điện phía thượng lưu, đây là nguy cơ không nhỏ về “chiến tranh nguồn nước”
trong tương lai.
Hướng thứ năm
Hàng hóa từ Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam qua các con
đường từ nhập khẩu, tiểu ngạch đến buôn lậu. Chất lượng các sản phẩm qua những
hàng hóa đã kiểm nghiệm hầu hết đều vượt mức báo động cho phép, gây tổn hại sức
khỏe của nhân dân ta. Thương lái Trung Quốc đi khắp nơi thu mua các sản phẩm
không giống ai như lá điều khô, đỉa, móng trâu, hoa thanh Long, lá khoai non, thảo
quả, cây culi, cây long khỉ v.v… giá cao bất thường rồi đồng loạt rút bỏ gây
điêu đứng cho bà con nông dân thiếu thông tin, nhẹ dạ, gây bất ổn về an ninh chính
trị và trật tự xã hội ở các địa phương.
Phần lớn các dự án đầu tư cơ sở hạ tầng kể cả năng lượng, giao
thông đều rơi vào tay Trung Quốc do bỏ giá thầu rẻ, và giỏi “đi đêm”, nhưng lúc
thực thi lại đưa công nghệ lạc hậu, thi công kéo dài, dùng đủ phép để đội giá
đầu tư so với hồ sơ lúc đầu đã được duyệt để lại hậu quả “tiền mất – tật mang”
cho Việt Nam.
Hướng thứ sáu
Xâm chiếm Hoàng sa của Việt Nam, tự vẽ ra đường lưỡi bò 9 đoạn
chiếm khoảng 90% diện tích Biển Đông bất chấp đạo lý và luật pháp quốc
tế. Sự kiện giàn khoan HD 981 càng lột tả bộ mặt thật về thủ đoạn trắng trợn,
dã tâm của Trung Quốc đối với Việt Nam. Kế hoạch tiếp tục đưa thêm các giàn
khoan khác đến Biển Đông chứng tỏ Việt Nam không còn đường lùi, phải kiện Trung
Quốc ra tòa án quốc tế.
Nhà nước Việt Nam cần làm ngay bây giờ là gửi một công hàm phản
đối công hàm của Trung Quốc ở Liên Hiệp Quốc. Danh chính thì ngôn thuận, nên
nhớ rằng năm 1979 khi ta có sách trắng thì năm 1980 Trung Quốc cũng ra
sách trắng gồm tất cả lập luận về công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng
rồi. Tiếp đó, ta đã đáp trả bằng sách trắng 1982, 1988. Bây giờ đây, có gì đâu
mà sợ. Nếu ai ngăn cản, thì chắc chắn không chỉ vì thiển cận, lú lẫn mà
còn là ăn “phải bả” của Tàu!
Hướng thứ bảy
Vịnh Hạ Long đã có đường ranh giới Việt – Trung từ thời người Pháp
ông Mac Mohon ký kết với nhà Mãn Thanh. Nhưng thực tế, Trung Quốc cũng tìm cách
lấn lướt sang ta đến khoảng 50 km2 và thường xuyên gây khó cho
hoạt động của ngư dân Việt Nam vì họ đông người lại có tầu to.
Hướng thứ tám
Đất nước muốn phát triển cần có những người lãnh đạo có phẩm hạnh,
trí tuệ và tài năng. Từ lâu, Trung Quốc đã can thiệp vào công tác nhân sự của
ta. Thủ đoạn truyền thống của Trung Quốc là “cấy mối thân tình”, mua chuộc bằng
mọi cách kể cả hù dọa người yếu bóng vía, tạo nên ân tình từ cấp trung ương đến
địa phương. Đối với nhân dân ta không thể mua chuộc được thì họ tuyên truyền
thất thiệt gây chia rẽ giữa lãnh đạo Nhà nước và nhân dân. Ngày nay, có thể nói
“tai mắt” của Trung Quốc len lỏi khắp nơi, tác động khôn lường đến cả
chính trị và kinh tế xã hội của Việt Nam.
Ngẫm suy
Kể từ nhà Hán chiếm nước Âu Lạc thì bản chất xấu của Đại
Hán chẳng những không thay đổi mà còn tăng lên tính tham lam, độc ác
và nham hiểm. Kể cả khi là “đồng chí” độ thâm, ác và sự mê hoặc của nó càng tàn
độc hơn, lan tỏa cả Đông Nam Á và nhiều quốc gia khác. Nó hoàn toàn đối
lập với Đại Việt ta mà nay là Việt Nam, từ chỗ Tổ tiên ta lấy giống nòi
(dân tộc) làm bất biến nên không bị đồng hóa; lấy độc lập tự chủ làm lẽ sống để
khôi phục giang sơn sau hơn 1.100 năm là quận, huyện của Hán, Đường; biết
lấy lòng dân làm sức mạnh vô địch; biết tin dân mà cảnh giác kẻ
thù; biết vì dân mà dẹp tư thù và lòng tham ích kỷ cá nhân, dòng họ (Hịch
tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn)… nhưng rồi vì “đồng chí” mà Việt Nam ta ngày càng
tệ hại dưới con mắt của Tàu.
Không minh bạch sòng phẳng với dân
Trong bối cảnh mù mờ, Nhà nước chỉ cho cán bộ và nhân dân biết một
phần về những việc làm với tư cách đại diện cho cả một dân tộc, đây là một sự
bất công đã kéo dài từ nhiều năm nay. Thủ tướng Phạm văn Đồng đã viết những gì
cho ông Chu Ân Lai về biển đảo, lãnh hải của Việt Nam năm 1958, một điều mà chỉ
những ai chú ý tìm hiểu lắm mới biết! Hội nghị Thành Đô năm 1990 có những nội
dung gì, ngoài những điều mà báo chí đã đưa? Nội dung của việc trao khu khai
thác bauxite cho Trung Quốc ở Tây Nguyên là gì, trong bao nhiêu năm, nội dung
của việc cho thuê rừng phòng hộ ở biên giới Việt-Trung là thế nào? Rất nhiều
người Việt Nam không được biết rõ, và khi đọc từng đoạn trong tin tức từ báo
chí “lề trái”, người ta không còn biết tin vào đâu nữa!
Tại sao trước kia công an giải tán các đoàn biểu tình chống Trung
Quốc bành trướng tại các biển đảo của Việt Nam, bắt, giết ngư dân, thậm chí còn
theo dõi, bắt người Việt Nam vô tội chỉ vì đã có những biểu cảm của lòng yêu
nước, và gần đây lúc lại nới lỏng, lúc thắt chặt? Vậy thì phải đợi Trung Quốc
hung dữ hơn thì dân ta mới được phép phản đối chăng? Tại sao nhiều vị chóp bu
của Việt Nam hầu như không nói gì trước những sự việc trọng đại như Trung Quốc
hạ dàn khoan trái phép HD 981, hay những vụ lộn xộn ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ
Bản, Thái Bình, Cần Thơ v.v…?
Vĩ Thanh
Trong “trận đồ bát quái” của Trung Quốc thì hướng thứ tám, can
thiệp vào nhân sự mới là hướng chính, quan trọng nhất đánh ta của Trung Quốc để
giành thắng lợi cuối cùng.
Đến lúc này, mà người ta vẫn còn gọi nhau là đồng chí. Thực chất
chỉ còn là đồng chí “bán phần”, hay là “bán phần đồng chí” như văn phạm Tàu vì
chỉ có nửa phần “vận mệnh tương quan” trong 16 chữ vàng là đồng. Chưa có lúc
nào người dân và chính quyền lại sống trong ngờ vực như ngày nay vì Nhà nước
không minh bạch với dân và ngay trong nội bộ lãnh đạo cũng không phải tất cả là
cùng chí hướng! Trước hết, Ban chấp hành Trung ương và các vị đại biểu Quốc hội
có quyền được biết các ý kiến của từng thành viên Bộ Chính trị và Ban bí thư về
quan điểm và các đối sách đối với Trung Quốc.
Phương ngôn có câu: “Im hơi, lặng tiếng là một đức hay. Nếu
danh dự bắt buộc phải lên tiếng mà lặng im thì là một sự hèn nhát” (La Cordaire):
“Ta căm ghét thái độ dửng dưng chỉ cần thêm một bước là dẫn tới phản
bội và một bước nữa đã là tội ác trước lương tâm” (I.V. Bodarev).
Viết đến đây, tôi nhớ lại câu chuyện một lần Byron, thi hào
Anh sau khi đứng làm mẫu cho người bạn là nhà điêu khắc Torvansen tạc
tượng chân dung của mình, bỗng nhiên ông kêu lên : “không, bạn
không tạc hình tôi mà là hình hài của một anh chàng yên ổn nào đó!
Tôi hoàn toàn không giống bức tượng này!” Torvansen hỏi lại: “thế,
có gì là xấu nếu ta sung sướng?”
Khuôn mặt Byron vụt tái đi vì tức giận và ông la lớn: “Torvansen! hạnh
phúc và sự yên ổn cũng khác nhau như đá hoa cương và đất sét
vậy. Chỉ có những kẻ ngu và những người tâm hồn thấp kém mới tìm
kiếm sự yên ổn trong thế kỷ chúng ta. Chẳng nhẽ trên mặt tôi không có nét
nào nói lên sự cay đắng, lòng can đảm và nỗi đau khổ của
suy tư?…
Ngày nay, dù cho kẻ bán nước có “thẻ xanh” nhưng dân nước Việt
không bao giờ quên lời dạy của tiền nhân – Vua Lê Thánh Tông (1473):
“Nếu các ngươi đem một thước sông, một tấc đất của Thái Tổ làm
mồi cho giặc thì phải tội tru di”
T.V.T.
Bạn bè cái con ... củ gì?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Bạn bè cái con ... củ gì?
Bùi Bảo Trúc
Cuối tháng 5 đầu tháng 6, tại Diễn Ðàn Shangri-La ở Singapore, đại
diện Hoa kỳ, bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel, đã lên tiếng cáo buộc Bắc kinh
là phía đã tạo ra những bất ổn hiện nay tại Biển Ðông bằng việc đưa một giàn
khoan (Hải Dương 981) tới vùng biển sát cạnh Việt Nam đồng thời hăm dọa cả
Philippines và Việt Nam khi hai nước này phản đối Trung Quốc về những hoạt động
trái phép trong các vùng lãnh hải của hai nước.
Trước đó, đại diện Nhật, Thủ Tướng Shinzo Abe cũng nói rõ là Nhật sẽ yểm trợ cho các quốc gia trong khối ASEAN khi các nước này tìm cách bảo đảm an ninh trên biển và trên không, duy trì tự do di chuyển của tàu bè và máy bay của quốc tế trong vùng này. Cả hai tiếng nói vừa kể đều nêu đích danh Trung Quốc là phía đang tạo sóng gió cho toàn vùng Ðông Á.
Ngay sau đó, phái đoàn Việt Nam đã lên phát biểu với Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng và khẳng định trước các phái đoàn tham dự diễn đàn Shangri-La rằng bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc, theo nguyên văn, “vẫn đang phát triển tốt đẹp” ngoại trừ vấn đề tranh chấp tại Biển Ðông, đôi khi cũng có những lúc “va chạm căng thẳng.” Phùng Quang Thanh nói tiếp rằng ngay cả các thành viên trong “cùng một gia đình cũng còn có những mâu thuẫn huống chi là giữa các nước như Trung Quốc và Việt Nam.” Phùng Quang Thanh gọi Trung Quốc là “nước bạn láng giềng.”
Nhưng lời ăn tiếng nói của Phùng Quang Thanh hoàn toàn đi ngược lại với phát biểu của hai đại diện của Nhật và Mỹ, hai nước đang rất quan tâm và lo ngại về tình hình Biển Ðông và đang có những kề hoạch nhắm đối phó với các hoạt động đi ngược lại công pháp quốc tế của Trung Quốc. Theo bộ trưởng quốc phòng của Việt Nam, quốc gia đang trực tiếp phải đương đầu với Trung Quốc, thì những việc làm của Trung Quốc không đáng quan ngại, bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang phát triển tốt đẹp, hai nước vẫn là hai nước “bạn láng giềng.”
Ðáng lẽ Phùng Quang Thanh phải đưa ra trước diễn đàn những định nghĩa mới của danh từ “bạn” mà ông ta dùng để gọi Trung Quốc. Chắc chắn người đàn ông này đã có những cách hiểu chữ “bạn” rất khác với lối hiểu thông thường của mọi người.
Bạn đích thực thì không đối xử với nhau như thế. Bạn thì không hơi một chút là nạt nộ đòi dạy cho Việt Nam một trận nữa. Bạn thì không ầm ầm kéo tàu chiến đến uy hiếp, lao vào tàu của bạn, húc tàu của bạn, gây hư hại, làm đắm tàu của bạn, bắt ngư dân của bạn đòi tiền chuộc như bọn cướp biển. Ðã là bạn thì cũng không ném chai lọ, rác rến vào tàu đánh cá của bạn, dùng vòi rồng xịt nước vào tàu của bạn. Bạn thì không điều động máy bay chiến đấu tới hải phận của bạn để uy hiếp tinh thần bạn, không ăn nói xấc xược, hỗn hào, trịch thượng, hăm dọa bạn. Bạn thì cũng không bao giờ ngang nhiên kéo cái giàn khoan đến ngay trong vùng lãnh hải của bạn để khoan dầu một cách bất chấp pháp luật, xem thường chủ quyền lãnh hải của bạn. Bạn của nhau thì không vu vạ đặt chuyện đổ cho tàu thuyền của bạn lao vào tàu của mình, khiêu khích áp đảo tàu của mình một cách ngoa ngoắt như trò cào đầu ăn vạ của bọn côn quang không xứng đáng với tư cách của một nước lớn.
Trước đó, đại diện Nhật, Thủ Tướng Shinzo Abe cũng nói rõ là Nhật sẽ yểm trợ cho các quốc gia trong khối ASEAN khi các nước này tìm cách bảo đảm an ninh trên biển và trên không, duy trì tự do di chuyển của tàu bè và máy bay của quốc tế trong vùng này. Cả hai tiếng nói vừa kể đều nêu đích danh Trung Quốc là phía đang tạo sóng gió cho toàn vùng Ðông Á.
Ngay sau đó, phái đoàn Việt Nam đã lên phát biểu với Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng và khẳng định trước các phái đoàn tham dự diễn đàn Shangri-La rằng bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc, theo nguyên văn, “vẫn đang phát triển tốt đẹp” ngoại trừ vấn đề tranh chấp tại Biển Ðông, đôi khi cũng có những lúc “va chạm căng thẳng.” Phùng Quang Thanh nói tiếp rằng ngay cả các thành viên trong “cùng một gia đình cũng còn có những mâu thuẫn huống chi là giữa các nước như Trung Quốc và Việt Nam.” Phùng Quang Thanh gọi Trung Quốc là “nước bạn láng giềng.”
Nhưng lời ăn tiếng nói của Phùng Quang Thanh hoàn toàn đi ngược lại với phát biểu của hai đại diện của Nhật và Mỹ, hai nước đang rất quan tâm và lo ngại về tình hình Biển Ðông và đang có những kề hoạch nhắm đối phó với các hoạt động đi ngược lại công pháp quốc tế của Trung Quốc. Theo bộ trưởng quốc phòng của Việt Nam, quốc gia đang trực tiếp phải đương đầu với Trung Quốc, thì những việc làm của Trung Quốc không đáng quan ngại, bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang phát triển tốt đẹp, hai nước vẫn là hai nước “bạn láng giềng.”
Ðáng lẽ Phùng Quang Thanh phải đưa ra trước diễn đàn những định nghĩa mới của danh từ “bạn” mà ông ta dùng để gọi Trung Quốc. Chắc chắn người đàn ông này đã có những cách hiểu chữ “bạn” rất khác với lối hiểu thông thường của mọi người.
Bạn đích thực thì không đối xử với nhau như thế. Bạn thì không hơi một chút là nạt nộ đòi dạy cho Việt Nam một trận nữa. Bạn thì không ầm ầm kéo tàu chiến đến uy hiếp, lao vào tàu của bạn, húc tàu của bạn, gây hư hại, làm đắm tàu của bạn, bắt ngư dân của bạn đòi tiền chuộc như bọn cướp biển. Ðã là bạn thì cũng không ném chai lọ, rác rến vào tàu đánh cá của bạn, dùng vòi rồng xịt nước vào tàu của bạn. Bạn thì không điều động máy bay chiến đấu tới hải phận của bạn để uy hiếp tinh thần bạn, không ăn nói xấc xược, hỗn hào, trịch thượng, hăm dọa bạn. Bạn thì cũng không bao giờ ngang nhiên kéo cái giàn khoan đến ngay trong vùng lãnh hải của bạn để khoan dầu một cách bất chấp pháp luật, xem thường chủ quyền lãnh hải của bạn. Bạn của nhau thì không vu vạ đặt chuyện đổ cho tàu thuyền của bạn lao vào tàu của mình, khiêu khích áp đảo tàu của mình một cách ngoa ngoắt như trò cào đầu ăn vạ của bọn côn quang không xứng đáng với tư cách của một nước lớn.
Bạn mà như thế sao?
Một người đeo lon đại tướng, lại giữ chức bộ trưởng quốc phòng,
còn có thời ngồi ở Bộ Chính Trị mà ăn nói ngu như lợn là thế nào? Hay cách hành
xử như bọn Tàu ngang ngược mới là bạn của cái nước Việt Nam khốn khổ ngày nay.
Người Anh có một câu tục ngữ truyền tụng đã từ lâu: With friends like these, who needs enemies. Với những bạn bè như thế thì ai còn cần phải có kẻ thù nữa.
Càng nghĩ càng thấy đúng.
Bạn bè gì mà lại khốn nạn như thế. Ngay vào lúc Phùng Quang Thanh lên diễn đàn nói những câu nhăng nhít đó ở Singapore, thì Trung Quốc lại điều thêm tàu chiến tới khu đặt giàn khoan và tin cho hay lại thêm một chiếc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tàu của Ba Tàu đụng chìm.
Tin tức mới nhất cho biết Trung Quốc lại đang kéo một giàn khoan thứ hai, chiếc Nan Hai Jiu Hao (Nam Hải số 9) ngay sau chuyến đến Hà Nội của Dương Khiết Trì để gặp bọn đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Bình Minh gọi là để thảo luận về những tranh chấp ở Biển Ðông.
Ðó, thương thuyết để kéo thêm cái giàn khoan thứ hai tới biển Việt Nam. Và cũng để chứng tỏ tình bạn thắm thiết giữa hai nước mà Phùng Quang Thanh vừa khoe nhắng lên ở Singapore.
Rốt cuộc là chỉ có người dân là không bán nước như mấy gánh nước ở Sài Gòn mang tặng không cho người qua lại. Nhưng chính việc không bán nước của họ đã suýt đưa họ vào vòng tù tội như những cảnh vừa được ghi nhận ỏ Sài Gòn.
Vì chỉ có bọn bán nước thật mới được tự do độc quyền hành nghề mà thôi.
Cứ nghĩ tới bọn mặt chó là lại muốn văng tục ra.
Người Anh có một câu tục ngữ truyền tụng đã từ lâu: With friends like these, who needs enemies. Với những bạn bè như thế thì ai còn cần phải có kẻ thù nữa.
Càng nghĩ càng thấy đúng.
Bạn bè gì mà lại khốn nạn như thế. Ngay vào lúc Phùng Quang Thanh lên diễn đàn nói những câu nhăng nhít đó ở Singapore, thì Trung Quốc lại điều thêm tàu chiến tới khu đặt giàn khoan và tin cho hay lại thêm một chiếc tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị tàu của Ba Tàu đụng chìm.
Tin tức mới nhất cho biết Trung Quốc lại đang kéo một giàn khoan thứ hai, chiếc Nan Hai Jiu Hao (Nam Hải số 9) ngay sau chuyến đến Hà Nội của Dương Khiết Trì để gặp bọn đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Bình Minh gọi là để thảo luận về những tranh chấp ở Biển Ðông.
Ðó, thương thuyết để kéo thêm cái giàn khoan thứ hai tới biển Việt Nam. Và cũng để chứng tỏ tình bạn thắm thiết giữa hai nước mà Phùng Quang Thanh vừa khoe nhắng lên ở Singapore.
Rốt cuộc là chỉ có người dân là không bán nước như mấy gánh nước ở Sài Gòn mang tặng không cho người qua lại. Nhưng chính việc không bán nước của họ đã suýt đưa họ vào vòng tù tội như những cảnh vừa được ghi nhận ỏ Sài Gòn.
Vì chỉ có bọn bán nước thật mới được tự do độc quyền hành nghề mà thôi.
Cứ nghĩ tới bọn mặt chó là lại muốn văng tục ra.
__._,_.___
Song Chi - Lần thức tỉnh sau cùng?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ
kính chuyển
Song Chi - Lần thức tỉnh sau cùng?
Thứ Bảy, ngày 21 tháng 6 năm 2014
Bia chủ quyền
Việt Nam ở đảo Song Tử Tây do chính phủ VNCH
dựng ở
đảo Song Tử Tây năm 1956, quần đảo Trường Sa, mới
được nhà cầm quyền CSVN công
nhận là ‘’di tích lịch sử cấp quốc gia’’
(Hình : Tuổi Trẻ)
|
|
Sau ngày 30 tháng 4, 1975, người dân miền Bắc nói chung
và những đảng viên cộng sản nói riêng lần đầu tiên bước chân vào Sài Gòn và miền
Nam, mới vỡ ra một sự thật.
Ðó là cuộc sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam
khá hơn chế độ XHCN ở miền Bắc về rất nhiều mặt.
Kinh tế là cái đập vào mắt mọi người ngay lập tức và dễ
nhìn ra nhất khi so sánh từ bộ mặt các đô thị cho tới nông thôn hai miền. Thu
nhập, mức sống của người dân, số lượng, chất lượng, sự phong phú của các chủng
loại sản phẩm, hàng hóa trong đời sống hàng ngày, rồi tổng sản lượng quốc gia,
vị trí nền kinh tế của mỗi miền so với các nước trong khu vực...
Ðến chất lượng của nền giáo dục, y tế, thành tựu về văn
hóa nghệ thuật xét trên tiêu chí tự do sáng tác, sự đa dạng, phong phú, hiện đại
trong các tác phẩm. Quan trọng hơn là một môi trường sống tự do dân chủ được thể
hiện từ tự do biểu tình phản đối Mỹ và chính quyền Sài Gòn, tự do báo chí, lập
hội, lập đảng, tiếp nhận thông tin...
Trí thức miền Bắc nhận ra sự khác biệt này khi tiếp xúc với
kho báo chí, sách vở, tư liệu, dịch thuật mênh mông đa chiều của chế độ miền
Nam. Trước đó, người dân miền Bắc luôn được nghe đảng và nhà nước tuyên truyền
rằng cuộc sống của đồng bào miền Nam vô cùng khốn khổ vì bị Mỹ ngụy kìm kẹp, đồng
bào miền Nam đang rên xiết dưới gót giày ngoại xâm, phải hy sinh tất cả để giải
phóng miền Nam...
Trước thực tế rành rành sau đất nước thống nhất, những
“cái loa” của đảng lại tìm cách ngụy biện rằng đó chỉ là phồn vinh giả tạo, miền
Nam giàu là do Mỹ viện trợ, chứ còn đời sống xã hội thì thối nát, toàn đĩ điếm,
xì ke, tham nhũng...
Mặc dù vậy, trong lòng nhiều người, chắc chắn niềm tin
vào đảng, vào nhà nước cộng sản đã giảm sút khá nhiều, thậm chí có những người
thực sự thức tỉnh vì nhận ra mình, cha ông mình đã bị lừa.
Theo thời gian, những giá trị của VNCH đã từ từ, lặng lẽ
hoặc công khai được phục hồi. Từ việc chuyển đổi mô hình từ kinh tế quốc doanh,
tập trung quan liêu bao cấp sang kinh tế thị trường dù vẫn còn cái đuôi “định
hướng xã hội chủ nghĩa,” bỏ ngăn sông cấm chợ, bỏ các mô hình làm chủ tập thể
như hợp tác xã, nông trường...trở lại với tư nhân, tư hữu.
Từ việc một số lượng không nhỏ sách của miền Nam trước
năm 1975 được cho in ấn, tái xuất bản, một số lượng lớn các ca khúc của miền
Nam được phổ biến, trình diễn công khai (cần phải nói thêm rằng âm nhạc miền
Nam chưa bao giờ hoàn toàn chết trong suốt 40 năm qua, ngay cả trong thời kỳ đầu
khi bị lên án là đồi trụy, phản động... thì người dân vẫn lén lút nghe).
Trong đời sống hàng ngày nhiều thứ cũng dần dần xuất hiện
trở lại. Chẳng hạn, việc cho phép cô giáo tiểu học, trung học rồi đến nữ sinh
trung học lại được mặc áo dài, trang phục công sở nam mặc veston thắt cravate
đi giày, nữ ăn mặc đẹp, lịch sự thay vì cung cách xuề xòa một thời được đề cao.
Cách xưng hô trong cơ quan công sở hành chính thay vì gọi
“sếp,” gọi cấp trên là anh Hai, Chị Ba, chú Tư... thân mật theo kiểu gia đình
đã trở lại thành ông/bà lịch sự.
Những từ ngữ trong giao dịch công sở, giấy tờ hành chính,
trong giáo dục, bằng cấp... một thời cứ Việt hóa một cách thô thiển như “xưởng
đẻ,” chiến sĩ gái, bài nói (diễn văn), các bạn nghe đài (quý thính giả), hát
đôi (song ca), hát tốp hoặc tốp ca (hợp ca)... từ từ biến mất, “đổi mới thành
cũ,” kể cả CMND cũng trở lại là thẻ căn cước...
Nhưng cái án nặng nề nhất mà chế độ VNCH bị đảng và nhà
nước cộng sản “đóng đinh” bao năm là một chế độ ngụy quyền, tay sai bán nước,
đã hằn thành nếp nghĩ trong đầu óc bao thế hệ người Việt sinh ra và lớn lên ở
miền Bắc trước đây cũng như người dân cả nước thời hậu chiến.
Ðối với những người dân lặng lẽ tìm cách mở mắt cho mình
qua báo chí tư liệu “lề trái” trong và ngoài nước, từ lâu đã nhận ra nhiều sự
thật phía sau “hào quang” chiến thắng và tính chính danh, chính nghĩa của đảng
cộng sản trong cả hai cuộc chiến tranh với Pháp, Mỹ, sự thật về mối quan hệ Việt-Trung
trong suốt bao nhiêu năm...
Thật ra, thông qua đường lối chính trị ngoại giao cho tới
cách hành xử của phần lớn các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản, người
dân VN cũng như thế giới không khó khăn gì để nhận ra đảng cộng sản hèn hạ, bạc
nhược trước Trung Cộng như thế nào, thật sự là một cái đảng bán nước ra sao.
Nhưng muốn thuyết phục tất cả những ai còn mơ hồ, hoặc vẫn còn chút niềm tin
vào nhà cầm quyền VN thì phải có bằng chứng giấy trắng mực đen.
Và dần dần những bằng chứng đó đã bị lộ ra, từ chính “bạn
vàng” Trung Quốc. Từ công hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Ðồng, bản đồ, sách giáo
khoa do nước VNDCCH phát hành công nhận Trường Sa-Hoàng Sa là của Trung Quốc...
Nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ. Ðừng quên trong suốt
bao nhiêu năm qua, giữa hai đảng hai nhà nước Việt-Trung đã có bao nhiêu bản ký
kết, hiệp ước trong bí mật, rồi nào Hiệp định biên giới trên đất liền giữa Việt
Nam-Trung Quốc 1999, Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ tháng 12 năm 2000, Hội nghị
Thành Ðô 1990...
Không ai biết được hai bên đã ký kết thỏa thuận những gì,
chỉ biết Ải Nam Quan, một nửa thác Bản Giốc, hàng trăm kilomet vuông dọc biên
giới phía Bắc, hàng ngàn hải lý vuông lãnh hải thuộc vịnh Bắc Bộ...trở thành của
Trung Cộng, do chính đảng và nhà nước cộng sản VN tự tay dâng cho giặc. Chưa kể
một phần Trường Sa và nhiều địa điểm bị mất do Trung Cộng cưỡng chiếm qua các
cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979, trận Gạc Ma 1988...
Và bây giờ, điều chua chát là nhà cầm quyền VN phải viện
dẫn đến thực tế Hoàng Sa lúc bấy giờ đang thuộc quyền quản lý của chính quyền
VNCH, bị Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm từ năm 1974, để “chạy tội” cho công
hàm 1958.
Và bây giờ, trước lòng tham vô đáy, sự hung hăng ngang
ngược của Trung Cộng, nhiều nước ở khu vực Ðông Á và Ðông Nam Á đều mong muốn
được là đồng minh của Hoa Kỳ để chống lại Trung Quốc, kể cả Việt Nam, vẫn luôn
tự hào đã đánh đuổi “đế quốc Mỹ xâm lược.”
Ai sai lầm, ai bán nước, câu trả lời đã quá rõ ràng. Chưa
kể, nếu nói là một chế độ tay sai, đánh thuê, thì chính đảng Cộng sản Việt Nam
còn tự hào thừa nhận “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc,” chính đảng cộng
sản cũng phải dựa vào lương thực, quân tranh quân dụng, tiền bạc, vũ khí, đạn
dược, cố vấn, kể cả con người... của các nước XHCN anh em để có thể đánh Mỹ và
VNCH.
Như thế là sau 39 năm, cái tiếng oan trong lịch sử “một
chế độ tay sai, đánh thuê, bán nước” của chế độ VNCH đã được gột rửa, đối với
những ai hiểu biết.
39 năm lâu hay là mau? Có thể gọi là mau nếu so với quãng
đường lịch sử dài mấy ngàn năm của một quốc gia, nhưng riêng trong hoàn cảnh ngặt
nghèo của Việt Nam, khi cơn ác mộng mất nước, bị lệ thuộc lâu dài vào Trung Cộng
đang lơ lửng trước mắt và thời gian còn lại quá ít, thì mọi sự thật được bạch
hóa đều trở nên quá chậm.
Dù sao, đối với tất cả những ai thức tỉnh trước sự thật về
đảng Cộng Sản Việt Nam lần này, có lẽ sẽ là sự thức tỉnh sau cùng, và không bao
giờ còn chút mơ hồ, lầm lẫn nào nữa. Bởi với một dân tộc có một lịch sử cay đắng
“1000 năm nô lệ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, hai mươi năm nội chiến từng ngày...”
(ca khúc “Gia Tài Của Mẹ,” Trịnh Công Sơn), tội bán nước luôn luôn là tội lớn
nhất, không thể tha thứ.
Với cái tội bán nước có bằng chứng, có quá trình, tiếp tục
một cách lâu dài và đem lại quá nhiều hệ lụy cho đất nước, dân tộc, đảng và nhà
nước cộng sản còn lý do nào để có thể tiếp tục độc quyền lãnh đạo đất nước?
****************************************************************
__._,_.___
Subscribe to:
Comments (Atom)
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
-
Josephine Cẩm Vân: Nữ bác sĩ - Thiếu tá hải quân phi hành Hoa Kỳ In Email Ý kiến (39) Chia sẻ: Bác sĩ quân y phi hành - ...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-
