Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, July 14, 2014

VIỆT NAM LẤY GÌ ĐỂ ĐỐI TRỌNG VỚI TRUNG QUỐC?


VIỆT NAM LẤY GÌ ĐỂ ĐỐI TRỌNG VỚI TRUNG QUỐC?

Những sự thật không thể chối bỏ (phần 3)

Vương Trí Dũng

1.   Nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam, sẽ không có nước nào mang quân đến để giúp Việt Nam chống Trung Quốc. Ngay cả khi Việt Nam có liên minh quân sự, thì đồng minh quân sự của Việt Nam cũng sẽ không mở mặt trận thứ hai, mà sẽ hạn chế chiến tranh cục bộ ở khu vực xảy ra giao tranh.


2.   Bản thân Trung Quốc cũng không dám mở một cuộc chiến tranh tổng lực đánh chiếm Việt Nam, mà chỉ có thể là một cuộc chiến tranh cục bộ. Trong trường hợp Việt Nam có liên minh quân sự, Trung Quốc sẽ không dám gây ra một cuộc chiến tranh. Vạn bất đắc dĩ liều lĩnh, Trung Quốc có thể gây ra một xung đột cục bộ nhỏ. Trong trường hợp này Trung Quốc phải tự giới hạn phạm vi và thời hạn xung đột, và sẽ tìm cách thông báo trước mục tiêu giới hạn của Trung Quốc để liên minh quân sự của Việt Nam không mở rộng và leo thang chiến tranh. Bởi mở rộng thành một cuộc chiến tranh tổng lực của cả hai phía trong thời đại ngày nay sẽ đem đến những thảm khốc khôn lường cho tất cả.


3.   Điều Việt Nam quan ngại Trung Quốc, không phải là một cuộc chiến tranh cục bộ, cũng không phải là một cuộc chiến tranh tổng lực, mà là một cuộc chiến tranh hạt nhân. Với chính thể độc tài như Mao Trach Đông và những kẻ nối dõi, vào bước đường cùng, hay vì một lý do điên rồ nào đó, họ có thể đang tâm mang đến một thảm họa hạt nhân.


4.   Bởi vậy, để đối phó với sự liều lĩnh cuối cùng của lãnh đạo Trung Quốc,Việt Nam cần có một chỗ dựa hạt nhân. Điều mà Nhật Bản và Hàn Quốc đã phải đề phòng và đã làm được khi có liên minh quân sự với Mỹ.


5.   Trước khi đi đến sự liều lĩnh cuối cùng, Trung Quốc cũng sẽ không muốn để chiến tranh tổng lực xẩy ra, cũng không muốn tiến hành một cuộc chiến tranh cục bộ, thậm chí cũng không muốn có một cuộc xung đột vũ trang tiểu cục bộ. Trung Quốc chỉ muốn dùng nguy cơ xung đột vũ trang để đe dọa chèn ép Việt Nam, bắt Việt Nam phải nhân nhượng từ bước này đến bước khác trong yêu sách lãnh thổ biển đảo, và sẽ lấn chiếm rồi khai thác tài nguyên thềm lục địa của Việt Nam. Việt Nam biết trước, là Trung Quốc sẽ tiến hành một chiến lược gia tăng chèn ép Việt Nam bằng đe dọa nguy cơ xung đột vũ trang. Để tránh nguy cơ xung đột vũ trang Việt Nam phải nhượng bộ dần đúng theo ý đồ tính toán trước của Trung Quốc. Vậy thì, Việt Nam có nhượng bộ mãi được không và cuối cùng thì Việt Nam phải đưa ra những con bài nào để cản trở sự chèn ép gia tăng của Trung Quốc?


6.   Một mặt phải liên minh chặt chẽ với các nước mà Trung Quốc xếp loại  là các đối thủ nguy hiểm cho Trung Quốc.

Theo cách đánh giá của Trung Quốc thì Mỹ là đối thủ chiến lược lâu dài số 1 của Trung Quốc.

Nga là đồng minh tạm thời, nhưng thực chất là đối thủ chiến lược lâu dài số 2 của Trung Quốc.

Nhật là “Kẻ thù” số 1 trực diện, nhưng là đối thủ chiến lược lâu dài số 3 của Trung Quốc. Vì ân oán lịch sử, Trung Quốc xem Nhật là “Kẻ thù” khó đội trời chung hơn cả Mỹ và Nga.

7.               Mặt khác là một liên minh chính trị chặt chẽ với các nước xem Trung Quốc là đối thủ nguy hiểm trực tiếp của họ.

Đối với Nhật, trong ba nước Mỹ, Trung Quốc, Nga thì Mỹ là đồng minh chỉ còn lại Trung Quốc và Nga. Tuy Nga có vấn đề tranh chấp quần đảo Curin chưa giải quyết, song Nhật xem Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm trực diện nhất hơn là Nga. Chưa nói đến mối thâm thù lịch sử giữa hai nước.

Đối với Mỹ, Trung Quốc cũng là mối đe dọa tiềm tàng nguy hiểm số 1 chứ không phải Nga.

Đối với Nga thì trước mắt, trên bề mặt, Trung Quốc là đồng minh tạm thời, còn Hoa kỳ là đối thủ chiến lược số 1 trong cuộc cạnh tranh dành ảnh hưởng siêu cường. Nhưng thực chất về lâu dài Trung Quốc mới là mối đe dọa trực diện nguy hiểm số 1 cho Nga. Trong một cuộc thăm dò dư luận gần đây, người Nga đã trả lời Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm nhất của Nga chứ không phải là Mỹ.

Tuy không phải là cường quốc nhưng Philippines lại là nước bị Trung Quốc trực tiếp lấn chiếm biển đảo. Bởi vậy Trung Quốc là kẻ thù trực diện của Philippines. Với dân số 100 triệu người, còn đông hơn Việt Nam, và nhờ liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Philippines là một đồng minh cực kỳ quan trọng của Việt Nam trong công cuộc chống sự bành trướg của Trung Quốc ở Biển Đông.

Khối ASEAN không muốn đối đầu với Trung Quốc, nhưng cũng không muốn Trung Quốc ngang ngược chèn ép. Mặt khác ASEAN đang muốn nâng cao vai trò khu vực và quốc tế của mình, cho nên ASEAN buộc phải chứng minh giá trị tồn tại của ASEAN. Vì thế ASEAN phải thể hiện lập trường của mình trước sự ngang ngược của Trung Quốc.

Ấn Độ cũng là nước có mối thâm thù lãnh thổ với Trung Quốc. Và giới lãnh đạo Trung Quốc cũng xem Ấn Độ là rào chắn cản trở sự bành trướng lộng quyền của họ.

8.               Đối với Việt Nam:

Trung Quốc đã và mãi mãi là mối nguy hiểm số 1. Mối đe dọa từ Trung Quốc là trực diện dài lâu vĩnh viễn.

Mỹ từng là kẻ thù của Việt Nam nhưng hiện nay không có mối đe dọa trực tiếp từ Mỹ. Khi khái niệm ý thức hệ bị loại bỏ thì Mỹ không nguy hiểm với Việt Nam mà còn có thể trở thành đồng minh chiến lược của Việt Nam.

Nga từng là đồng minh và về lâu dài khó có mối đe dọa trực tiếp từ Nga.

9.               Liên kết với kẻ thù của kẻ thù là một binh pháp vĩnh cửu. Bởi vậy tổng hợp các đối thủ của Trung Quốc do Trung Quốc phân loại (Điểm 6) và các nước xem Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm (Điểm 7) thì thấy rõ ngay liên minh chính trị và quân sự mà Việt Nam cần phải thiết lập.

Nhật Bản là nước đầu tiên Việt Nam cần phải thiết lập thành một đồng minh chiến lược. Nói chính xác hơn, cần phải xây dựng một liên minh đối trọng trực diện ngay để cản bước sự ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông và biển Hoa Đông, trong đó Nhật Bản giữ vai trò quan trọng đặc biệt. Trong liên minh này cần có những nước bị Trung Quốc trực tiếp xâm chiếm lãnh thổ là Philippines. Đây là dãy rào chắn thứ nhất chống sự bành trướng Biển Đông của Trung Quốc.

Lớp rào chắn quan trọng thứ hai là Hoa Kỳ. Hoa kỳ là lá chắn vững chắc ngăn cản sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông và biển Hoa Đông. Hoa Kỳ sẽ là chỗ dựa đá tảng cho các hành động cứng rắn chính nghĩa của khối liên minh do Nhật Bản tiên phong.

Lớp rào chắn thứ ba bao gồm khối ASEAN, Liên minh châu Âu, Nga, Ấn Độ, Hàn Quốc và các đối tượng khác.

Với tư cách là một liên minh mới, có sự tham gia trực tiếp của Việt Nam, ASEAN không phải là chỗ dựa quân sự, nhưng là chỗ dựa chính trị sát sườn quan trọng của Việt Nam.

Liên minh châu Âu tuy “nước xa không dập được lửa gần” nhưng với tiềm lực kinh tế hùng hậu và nền dân chủ văn minh, cũng sẽ là đập tràn cản ngăn sự ngang ngược của Trung Quốc. Trong đó Pháp là nước có quan hệ lịch sử đặc biệt với Việt Nam, chính là nơi Việt Nam cần tìm sự ủng hộ, và sẽ được sự trợ giúp thích đáng cả về mặt quân sự. Đức là một cường quốc mà Việt Nam có thể tin cậy và người Đức đã từng dành cho Việt Nam những cảm tình đặc biệt. Nền dân chủ châu Âu là nơi Việt Nam có được sự ủng hộ trong hai cuộc chiến tranh cũng sẽ là nơi hậu thuẫn mạnh mẽ Việt Nam chống bá quyền Trung Quốc.

Xét mối lợi ích chiến lược Nga – Trung, nước Nga không còn là chỗ dựa hạt nhân cho Việt Nam được nữa. Nhưng mối quan hệ truyền thống trước đây, cũng như vì lợi ích dầu khí ở biển Đông và lợi ích quân sự, mà nước Nga sẽ phải dành cho Việt Nam những ủng hộ nhất định. Mối quan hệ nồng ấm với Nga sẽ hạn chế phần nào sự bạo ngược của Trung Quốc. Những nơi Nga tham gia khai thác dầu khí chính là ranh giới vững chắc mà Trung Quốc không thể xâm nhập. Bản thân Trung Quốc là đối thủ tiềm tàng của Nga nên Nga sẽ không để cho Trung Quốc tự do bành trướng.

Ấn Độ bị Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ nên đương nhiên là một đồng minh của Việt Nam. Hơn nữa trong tư cách cường quốc, Ấn Độ cũng muốn ghìm chân Trung Quốc.

Hàn Quốc có lợi ích kinh tế ở Việt Nam và sâu xa cũng nhiều mối thâm thù với Trung Quốc. Đó là nơi Việt Nam có được sự ủng hộ trực tiếp hoặc gián tiếp khi cần thiết.

10.         Một đồng minh rất quan trọng khác của Việt Nam cản ngăn sự ngang ngược của lãnh đạo Trung Quốc hiện nay, chính là lực lượng dân chủ của nhân dân Trung Quốc.

Một thể chế dân chủ ở Trung Quốc phù hợp với tiến bộ nhân loại không chỉ là thang thuốc hữu hiệu hóa giải sự đối đầu căng thẳng ở Biển Đông và biển Hoa Đông mà còn góp phần làm giảm sự đối đầu nguy hiểm trên toàn thế giới. Chừng nào một thể chế dân chủ chưa toàn thắng ở Trung Quốc thì ngày đó biển đảo Việt Nam sẽ mãi không một phút bình yên.

Dân biểu Đảng Cộng hòa Mỹ cảnh báo về thảm cảnh ‘chết bằng tùng xẻo’ dưới tay Trung Quốc

David Brunnstrom

Trần Ngọc Cư dịch từ http://news.yahoo.com
WASHINGTON (Reuters) – Mỹ phải phản ứng mạnh mẽ hơn nữa đối với các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại châu Á, một nhân vật Cộng hòa Mỹ có thế lực tại Quốc Hội đã nói như vậy vào hôm thứ Năm, lên tiếng cảnh báo rằng nếu không làm như vậy thì sẽ mang lại thảm cảnh “chết bằng một ngàn nhát cắt.”
Mike Rogers, chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ, nói rằng Washington không nên quá sợ mếch lòng Trung Quốc khi đối thoại với Bắc Kinh.
Dân biểu này đưa ra lời bình luận vào thời điểm Trung Quốc và Mỹ kết thúc hai ngày đối thọai tại Bắc Kinh với mục đích quản lý một quan hệ ngày càng phức tạp và đôi khi căng thẳng.
“Chúng ta cần phải thẳng thắn hơn; chúng ta cần phải có thái độ mạnh mẽ hơn,” ông nói tại một cuộc hội luận tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, một trung tâm nghiên cứu chính sách tại Thủ đô Washington.

“Chúng ta cần giúp các nước bạn và đồng minh đủ sức đáp trả thẳng thắn và mạnh mẽ hơn nữa với Trung Quốc,” Dân biểu Rogers nói thêm trong lời bình luận của mình, phản ánh thái độ bức xúc của phía Cộng hòa trước đường lối dè dặt của Tổng thống Dân chủ Barack Obama, đối với Trung Quốc, một nước được coi vừa là đối thủ chiến lược vừa là đối tác kinh tế quan trọng của Hoa Kỳ.
Rogers cho rằng Trung Quốc đang lợi dụng những căng thẳng an ninh tại những khu vực khác trên thế giới [như tại Ukraina và Trung Đông, DG] để từng bước theo đuổi các đòi hỏi chủ quyền của mình bất chấp chủ quyền lãnh thổ của các nước láng giềng yếu thế hơn.
“Đây quả là thảm cảnh chết lăng trì… khi ta bắt đầu cộng lại từng miếng tùng xẻo đưa đến cái chết toàn bộ và chứng kiến những kẻ đang tạo ra những đám mây xung đột – tình hình càng ngày càng nghiêm trọng.”

Rogers lên án Trung Quốc về hành động “xâm lược trắng trợn và tham lam [gluttonous naked aggression]” trong việc theo đuổi các đòi hỏi chủ quyền. Ông bày tỏ kỳ vọng muốn thấy Hoa Kỳ phản ứng lại bằng cách “nghiêm chỉnh gia tăng khả năng nới rộng hợp tác” với các đồng minh và đối tác của Mỹ tại châu Á.
“Đây là cơ hội để chúng ta đẩy lùi sự xâm lấn, thay đổi các toan tính, và thay đổi hậu quả… đây là cơ hội để chúng ta cho Trung Quốc biết rằng họ không nên nghi ngờ quyết tâm của Mỹ trong việc bảo vệ quyền tự do thông thương, tự do mậu dịch và thương mại trên biển Hoa Nam [Biển Đông],” vị dân biểu Mỹ tuyên bố.
Những phương thức thực hiện điều này gồm có gia tăng việc chia sẻ tin tức tình báo và nới rộng hợp tác với các nước láng giềng của Trung Quốc, Rogers nói.

Đối thoại Chiến lược và Kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, bước vào năm thứ năm, đã kết thúc vào hôm thứ Năm nhưng chưa có dấu hiệu tiến bộ cấp thời nào liên quan đến các vấn đề tranh chấp biển đảo tại châu Á hay các vấn đề gay cấn về tình báo mạng. Nhưng hai bên đã đồng ý tăng cường hợp tác trong các lãnh vực chống khủng bố, thi hành luật pháp quốc tế và các quan hệ giữa hai quân đội [military-to-military relations].
Washington tuyên bố không đứng về phe nào trong các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc, nhưng trong những tháng gần đây chính quyền này ngày càng mạnh mẽ chỉ trích hành vi của Trung Quốc.
D. B.

“Thoát Trung”, “thoát Cộng” và “thoát Sợ”, cái “thoát” nào là nền tảng?
Nguyễn Chính Kết
Chuyện “thoát Trung” là điều mà đảng CSVN cần thiết phải làm, có trách nhiệm phải làm và có thể làm được để đất nước thoát khỏi hiểm hoạ Bắc thuộc lần thứ năm đang có nguy cơ rất lớn trở thành hiện thực. Tuy nhiên, cho tới nay, nhà cầm quyền CSVN chưa hề tỏ một dấu hiệu nào đáng tin tưởng chứng tỏ thiện chí thật sự muốn “thoát Trung” để cứu nguy đất nước cả.

Hiện nay, qua việc bỏ tù những người chống Trung Cộng xâm lược như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Việt Khang, Bùi Minh Hằng, Phương Uyên, Nguyên Kha, v.v... và qua việc đàn áp mạnh tay những người biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, ta thấy rõ ràng rằng những người dân yêu nước, muốn bảo vệ lãnh thổ lãnh hải, chống Trung Cộng xâm lược... đều không chỉ bị Trung cộng mà ngay cả CSVN coi như kẻ thù cần phải tiêu diệt.

Hành động của Trung cộng xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, bắn giết ngư dân Việt Nam, đặt nhiều giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, rõ ràng là hành động xâm lược Việt Nam cách nghiêm trọng, thế mà CSVN không hề có một hành động nào mạnh mẽ và hữu hiệu ngăn cản hành động xâm lược đó cả. Chính vì thế, hành động xâm lược của Trung cộng có điều kiện để càng ngày càng leo thang. Qua thái độ của CSVN đối với Trung Cộng và đối với người dân yêu nước, ta có thể đoán ngay được rằng CSVN vẫn sẵn sàng làm công cụ cho Trung cộng, tiếp tay với Trung cộng trong mưu đồ thôn tính Việt Nam.

Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, ắt hẳn đất nước Việt sẽ không thoát khỏi tình trạng bị Trung Cộng thôn tính. Đừng chờ khi Việt Nam đã trở thành một tỉnh của Trung cộng rồi, chúng ta mới dám xác định những điều vừa kể.

Ý thức được nguy cơ ấy, chẳng lẽ dân Việt lại phó thác số phận dân tộc mình cho đảng CSVN quyết định ra sao cũng được? Chẳng lẽ cả một dân tộc có lịch sử chống Tàu rất anh hùng lại phó mặc để CSVN dâng đất nước cho Tàu? Chẳng lẽ chúng ta lại sẵn sàng cúi đầu chấp nhận làm thân phận người dân thuộc địa của Trung cộng?
Trong hoàn cảnh này, người dân Việt Nam nếu không tự cứu mình thì chẳng ai có thể cứu mình được. Toàn dân chúng ta phải dành lại quyền quyết định số phận của mình chứ không thể phó thác quyền ấy cho đảng CSVN, vốn đã từng nhiều lần bán đất bán biển của tổ tiên cho kẻ thù dân tộc. Vì thế, vấn đề trước mắt của người dân Việt trong và ngoài nước hiện nay không phải là chuyện “thoát Trung”, mà là “thoát Cộng”. Nghĩa là phải thoát khỏi ách thống trị của chế độ CSVN, không để cho CSVN đè đầu cưỡi cổ và toàn quyền định đoạt số phận cho cả dân tộc nữa. Một khi đã “thoát Cộng” thì việc “thoát Trung” cũng trở nên rất dễ dàng.

Đối với nhà cầm quyền CSVN, “thoát Trung vốn chỉ là cái ngọn, còn cái gốc của vấn đề này là CSVN có chấp nhận từ bỏ tham vọng muốn “muôn đời trường trị” trên dân tộc Việt Nam hay không, có sẵn sàng từ bỏ quyết tâm bám lấy quyền lực để cưỡi cổ đè đầu người dân Việt Nam hay không, có thật sự từ bỏ ý định làm công cụ cho tham vọng bành trướng của Trung Cộng hay không. Nếu không, việc “thoát Trung” chỉ là ảo tưởng!

Tương tự như vậy đối với người dân Việt Nam, “thoát Cộng” cũng chỉ là cái ngọn, còn cái gốc của vấn đề là người dân Việt có thoát được nỗi sợ hãi mà chế độ CSVN đã gieo vào lòng mỗi người dân từ nhiều thập niên qua hay không. Nếu không, việc “thoát Cộng” cũng chỉ là ảo tưởng! Nỗi sợ hãi này đã trở thành “cố hữu”, đã ngấm vào mạch máu của từng người dân Việt; vì ngay từ khi cướp được chính quyền năm 1945, CSVN đã áp dụng ngay chính sách khủng bố để giết hại, bỏ tù, xách nhiễu, đe dọa bất kỳ người dân nào dám nói hay dám làm điều gì bất lợi cho tham vọng “muôn đời trường trị” của họ. Vụ Nhân Văn Giai Phẩm là một điển hình. 

Nỗi sợ hãi đối với sự khủng bố của CSVN vẫn luôn luôn đè nặng trên tâm thức của rất nhiều người Việt, kể cả trong nước lẫn hải ngoại, khiến họ không dám làm những gì mà lương tâm, lòng yêu nước hay sự hợp lý đòi hỏi. Đây là thành công rất lớn của cộng sản, nhờ vậy mà chế độ CSVN vẫn tồn tại suốt gần 70 năm qua, dù đảng này từ rất lâu đã trở nên bất xứng trong việc lãnh đạo đất nước, dù đảng này đã làm đất nước tụt hậu hàng trăm năm so với những nước chung quanh, dù dân chúng từ lâu rất căm phẫn trước những hành vi vô cùng tàn bạo của đảng này đối với người dân...

Đừng nói gì đến nỗi sợ của người dân trong nước là những người đang trực tiếp sống dưới sự cai trị hà khắc của CSVN, mà ngay cả người Việt ở hải ngoại, dù sống trong những đất nước tự do, vẫn có rất nhiều người bị nỗi sợ ấy ám ảnh. Thật vậy, nhiều người ở hải ngoại không dám nói gì đụng chạm đến chế độ cộng sản dù điều nói đó là sự thật hay là điều cần thiết phải nói. Hoặc họ không dám công khai đi biểu tình để lên tiếng thay cho người dân trong nước đang bị CSVN bức hại cách bất công và bị bịt miệng không nói lên được nỗi uất ức của mình.

Ở những đất nước tự do như thế, tại sao họ lại sợ CSVN vốn cách xa có khi tới nửa vòng trái đất? họ sợ những gì? − Thưa: họ sợ không được toà đại sứ hay lãnh sự CSVN tại đất nước họ đang sống cấp giấy phép cho họ về Việt Nam; họ sợ khi về thăm quê hương sẽ bị công an CSVN mời làm việc, gây phiền nhiễu cho họ, vân vân và vân vân. Nếu người dân của một đất nước cứ chấp nhận “cúi đầu”, “khom lưng” như vậy, thì dân tộc ấy có bị những chế độ bất lương cưỡi lên đầu lên cổ mình hẳn nhiên không có gì là lạ?!

Nỗi sợ bị CSVN khủng bố khiến rất nhiều người dân không dám phản đối những tội ác của các cán bộ CSVN. Ngay cả những vị rao giảng những tôn giáo có chủ trương chống ác khuyến thiện, cũng vì sợ mà đành phải chấp nhận cái nguỵ biện này: “Từ bản chất, tôn giáo nào cũng có sứ mạng chống ác và khuyến thiện; tuy nhiên chống lại những tội ác do ai làm thì cũng đều tốt, đều nên làm và phải làm; nhưng chống lại tội ác do CSVN gây nên thì không được phép, vì chống ác trong trường hợp này là làm chính trị, mà tôn giáo thì không làm chính trị!” Nhiều vị hùng hồn rao giảng chủ trương “vô úy” hay khuyến khích hành vi “vô úy thí” của Phật, hay cổ võ lời khuyên “Đừng sợ những kẻ chỉ làm hại được thân xác mà không làm hại được linh hồn...!” của Đức Giêsu [1], nhưng chính bản thân họ lại rất sợ bị công an CSVN phiền nhiễu, đến độ không dám nói sự thật, không dám chống bất công, đành chấp nhận nói sai sự thật, sẵn sàng dung dưỡng bất công!

Nhưng rất may cho dân tộc ta là hiện nay xuất hiện càng ngày càng đông những người dân vượt thắng sợ hãi, không sợ khủng bố, nhất là giới trẻ. Họ dám mạnh mẽ lên tiếng tố cáo tội ác của CSVN, kể cả tội của những lãnh đạo cao cấp nhất chế độ, dù biết rằng sau đó họ có thể bị CSVN bỏ tù hoặc mưu hại. Trong số đó có nhiều người rất trẻ tuổi và là phái yếu như Công Nhân, Thanh Nghiên, Thục Vy, Hoàng Vy, Minh Hạnh, Phương Uyên, v.v... Bí quyết gì khiến họ dám “thoát Sợ”, dám lên tiếng cho sự thật, cho công lý, dám làm những hành động mà lòng yêu nước đòi hỏi?

Bí quyết để “thoát Sợ” chính là sẵn sàng chấp nhận chính những gì mà bản năng khiến mình sợ sẽ xảy ra. Thật vậy,
− Ai sẵn sàng chấp nhận chết sẽ không còn sợ chết nữa.
− Ai sẵn sàng chấp nhận vào tù sẽ không còn sợ tù nữa.
− Ai chấp nhận bị công an liên tục mời “làm việc”, bị công an bắt cóc giữa đường, bị công an hành hung... thì sẽ không còn sợ những thứ ấy nữa.
Hiện nay, biết bao người thuộc đủ mọi giới, mọi tầng lớp đã thoát được những nỗi sợ cố hữu ấy, lẽ nào người khác lại không? Nhất là những người tự hào có bản lãnh, những người đáng lẽ phải làm gương về điều này!?

Sống trong một chế độ phi nhân, chủ trương khủng bố như chế độ CSVN, những ai không chấp nhận bị đau, bị khổ, bị phiền nhiễu, bị bạc đãi, bị tù đày, thậm chí bị giết... thì luôn luôn phải triền miên sống trong sợ hãi. Trong đó, có những người rất khổ tâm, bị lương tâm thường xuyên cắn rứt, vì họ bị sợ hãi khống chế nên đã làm nhiều điều hèn nhát, trái với những gì lương tri hay lương tâm đòi hỏi.
Nói chung, do bản năng ham sống sợ khổ, chẳng ai tự nhiên lại chấp nhận cái chết, chấp nhận đau khổ, chấp nhận tù đày, chấp nhận bị phiền nhiễu cả... Người ta chỉ chấp nhận những thứ đáng sợ ấy khi người ta muốn đạt được những giá trị rất lớn, hoặc muốn tránh khỏi những tai họa đáng sợ hơn gấp bội, chỉ lúc ấy người ta mới sẵn sàng trả giá bằng cách chấp nhận những điều đáng sợ kia.

Xin lấy một minh họa cho dễ hiểu. Chẳng hạn, chẳng ai muốn mất tiền, mất của, mất nhà mất cửa cách phi lý, thậm chí mất như thế là một nỗi sợ. Nhiều người đã ngất xỉu khi bị mất một món tiền thật lớn. Nhưng nếu mất tiền để đạt được một điều gì có giá trị lớn gấp bội thì người ta sẵn sàng chấp nhận mất. Thậm chí họ còn vui mừng khi đã đạt được cái giá trị mà mình đã bằng lòng trả giá bằng sự mất mát kia. Người ta cũng sẵn sàng chấp nhận mất một món tiền rất lớn để khỏi mất đi một số tiền lớn hơn, hoặc để tránh được một tai hoạ nào đó.

Tương tự như thế, các nhà đấu tranh dân chủ trong nước sẵn sàng chấp nhận vào tù, chịu thiếu thốn, đau đớn, nhục nhã, thậm chí cả cái chết là để đạt được một giá trị lớn hơn gấp bội, đó là sự tự do và hạnh phúc của cả một dân tộc. Nếu không nhắm cái giá trị cao cả đó, không ai dại gì dấn thân vào con đường nguy hiểm ấy cả.
Chẳng hạn Kỹ sư Đỗ Nam Hải đã tuyên bố: “Tôi sẵn sàng bước vào một nhà tù nhỏ để dân tộc này sớm bước ra khỏi nhà tù lớn. Nhà tù lớn ấy hiện nay mang tên là Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” [2]. Hay như chị Bùi Thị Minh Hằng đã thét lên trong một cuộc biểu tình: “Chúng tôi nằm xuống để dân tộc này đứng lên; chúng tôi chết để dân tộc này được sống” [3].

Hoặc có người sẵn sàng chịu đau khổ hay chết đi để các thế hệ con cháu mình được sống yên vui, thoải mái hơn mình, như một người biểu tình ở Bắc Phi đã nói: “Tôi sẵn sàng chết để ngày mai con tôi không phải sống như tôi” [4]. Hay để công lý và sự thật được thực hiện, như tinh thần của một câu ví dụ trong một tự điển Pháp nọ: “Tôi không quan tâm chính quyền làm gì mình. Tôi sẵn sàng vào tù miễn là sự thật được phơi bày” [5]. 

Hay để bảo vệ nhân quyền như Voltaire: “Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói nhưng tôi sẵn sàng chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó” [6].

Tóm lại, muốn “thoát Trung” thì phải “thoát Cộng”. Muốn “thoát Cộng” thì phải “thoát Sợ”. Muốn “thoát Sợ” thì phải sẵn sàng chấp nhận những điều tệ hại có thể xảy ra. Muốn chấp nhận những điều tệ hại có thể xảy ra thì phải ý thức được một giá trị thật lớn, thật cao cả mà mình cần đạt tới, hay phải ý thức được một hiểm họa khủng khiếp mà mình phải tránh, xứng đáng để đánh đổi bằng cách chấp nhận những điều tệ hại kia xảy đến.

Trường hợp của dân tộc Việt Nam hiện nay, muốn được tự do, muốn thoát khỏi nguy cơ bị Trung cộng thôn tính, muốn cho con cháu mình mai hậu không phải làm thân trâu ngựa cho ngoại bang, người dân phải chấp nhận “tìm cái sống giữa cái chết”. Tương tự như những người vượt biên tìm tự do sau 1975.

Khi chấp nhận vượt biên tìm tự do, người ta đã phải chấp nhận những bất trắc mà họ biết có thể xảy đến hoặc chắc chắn phải xảy đến như:
− bỏ nhà bỏ cửa, bỏ người thân ở lại,
− gia đình bị ly tán,
− bị lường gạt mất vàng, mất của (do bị lừa đảo),
− bị công an bắt và bị tù,
− bị chết ngoài biển làm mồi cho cá, hay chết trong rừng làm mồi cho thú dữ,
− bị cướp biển, phụ nữ bị cướp hãm hiếp,
− phải sống thiếu thốn nhiều năm trong các trại tị nạn,
− v.v...
Những điều bất hạnh đó ai cũng sợ, nhưng những người vượt biên sẵn sàng chấp nhận tất cả chỉ vì mong đạt được một giá trị lớn hơn, đó là TỰ DO. Thật vậy, chỉ vì tự do, người ta sẵn sàng trả giá rất đắt, như tác giả Nam Lộc đã nói lên trong bản nhạc “Xin Đời Một Nụ Cười”:
“Tự do ơi tự do! tôi trả bằng nước mắt
“Tự do hỡi tự do! anh trao bằng máu xương
“Tự do ôi tự do! Em đổi bằng thân xác.
“Vì hai chữ tự do! Ta mang đời lưu vong.” 
[7]
Người Mỹ có câu nói nổi tiếng: “Freedom is not free” (tạm dịch “Tự do không phải là thứ cho không”). Muốn có tự do thì phải trả giá. Tự do rất xứng đáng được trả giá rất cao vì nó quý giá vô cùng: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” đối với cá nhân cũng như đối với cả dân tộc. Nó là thứ quý nhất, không có gì quý hơn, kể cả mạng sống; vì sống mà không có tự do thì “thà chết sướng hơn!” (nhiều người nói như thế!).

Hiện nay, đa số người dân chưa ý thức được nỗi khổ của mình, của con cháu mình, của cả dân tộc mình khi đất nước bị Bắc thuộc lần nữa. Nếu họ ý thức được nỗi đau và nỗi nhục vô hạn mà người dân Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông đang phải chịu kể từ khi đất nước họ trở thành thuộc địa của Trung cộng, nếu người dân Việt ý thức được Trung cộng đã đối xử tàn bạo thế nào đối với các học viên Pháp Luân Công vốn cùng một giòng máu Hán tộc với họ, thì họ sẽ hiểu được nỗi đau và nỗi nhục của mình lớn thế nào khi đất nước mình lọt vào tay Trung cộng. Lúc đó, họ mới có cảm nghĩ và thái độ “không thể ngồi yên” như nhạc sĩ Việt Khang:
“Tôi không thể ngồi yên khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng,
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm, một ngàn năm hay triền miên tăm tối!
“Tôi không thể ngồi yên, để đời sau cháu con tôi làm người!
Cội nguồn ở đâu, khi thế giới này đã không còn Việt Nam?”
Lúc ấy họ mới thấy tội ác của CSVN “tày trời” như thế nào khi hiện nay CSVN đang sẵn sàng làm công cụ cho Trung cộng, đồng lõa, tiếp tay giúp Trung cộng xâm lược và thôn tính Việt Nam.
Do đó, chuyện cần thiết phải làm cho kịp thời hiện nay là phải “thoát Sợ” để có thể “thoát Cộng” hầu có thể “thoát Trung”!

Một trong những khẩu ngôn rất giá trị nói lên bí quyết để “thoát Cộng” là: “Đừng sợ những gì cộng sản làm, hãy làm những gì cộng sản sợ”. Khẩu ngôn này gồm hai vế “Đừng sợ” và “Hãy làm”. “Đừng sợ” là nội dung chính của cả bài này. Còn “Hãy làm” thì chúng ta cần xác định xem cộng sản sợ gì nhất. 

Thưa: điều cộng sản sợ nhất hiện nay, chính là sợ người dân không còn sợ khủng bố nữa, nghĩa là CSVN rất sợ chính sách khủng bố của mình bị vô hiệu hóa, không còn hữu hiệu hay tác dụng nữa. Cộng sản tồn tại được là nhờ người dân sợ khủng bố. Khi người dân không còn sợ khủng bố nữa, thì đó là lúc nỗi sợ hãi sẽ quay ngược trở lại để trở thành nỗi kinh hoàng cho chính kẻ khủng bố. Và đó là lúc chính thức báo hiệu “hết thời” cho cả một chế độ phi nhân tàn bạo.
Houston, ngày 11-7-2014
Nguyễn Chính Kết


Điểm mặt, kẻ đánh bom Tòa đại sứ Mỹ Saigon,,...??,bà Ngọc Diệp bị Việt cọng vắt chanh bỏ vỏ.





Begin forwarded message:
From: "Truong Vu vuhtruong
Subject: [VN-TD] Fw: [Thaoluan9] Fw: Fwd: Điểm mặt, kẻ đánh bom Tòa đại sứ Mỹ Saigon,bà Ngọc Diệp bị Việt cọng vắt chanh bỏ vỏ.
Reply-To: VN-TD
 


VHT

On Saturday, July 12, 2014 8:39 PM, "Dan Vo viettrung193

 
Bà mẹ anh hùng được Việt cọng phong tặng nay ra ngồi bên lề đuờng kiếm sống qua ngàyvới những mảnh giấy lộn.
image
On Saturday, July 12, 2014 7:50 PM, Vuong Tran <vuong2065@gmail.com> wrote:



 Điểm mặt, kẻ đánh bom Tòa đại sứ Mỹ Saigon,,...??
       Chiếc lá ngọc lìa cành vì gió bấc
       Khi nhuốm màu đỏ đất biến thành nâu
       Giá con người biết chắc có kiếp sau
       Sự gian ác sẽ tìm nơi ẩn dật...??

           Hãy chấm dứt làm những con hủi, hãy làm Người!..??



Sau khi đánh bom Tòa Đại sứ Mỹ Ngọc Diệp bí mật
đi tu tại chùa Quang Minh Tự (Phú Nhuận) -
Rất nhiều 'chiến sĩ tình báo' lừng lẫy một thời, nay nếu gặp lại sẽ bắt gặp ở họ chỉ có những giọt nước mắt lăn dài... Người thì đang sống trong tủi nhục, nghèo đói, người may mắn hơn có chức vụ cao trong Chế độ mới, song cũng phải sống trong tâm trạng khắc khoải, phẫn uất, hối tiếc...???

Trường hợp Thượng Tướng Phan Trung Kiên, người đội trưởng Biệt động Sài gòn lừng lẫy năm xưa đã từng được phong tặng danh hiệu anh hùng, cuộc đời đi theo 'cách mạng' đã đưa ông lên được đến 'lon' Thượng Tướng, vậy mà ngay khi vừa về nghỉ hưu chưa được mấy tháng ông đã phải nằm bất động bởi 'cơn nhồi máu cơ tim' do thầy trò Nguyễn Văn Hưởng gây ra bởi đơn giản ông đã nhiều lần lớn tiếng vạch mặt chỉ tên tham nhũng, bởi ông không còn dấu nổi sự hối tiếc để rồi thốt ra miệng không phải chỉ một lần:
"Nếu biết thế này thì trước đây không đủ sức 'làm cách mạng'...."!

Trường hợp nữ tình báo Đặng Ngọc Ánh - Một Bác sĩ nổi tiếng tốt nghiệp Sorbone - đã 'lập thành tích' kinh hoàng ngày 29/6/1965: Đánh sập Tòa Đại sứ Hoa Kỳ! Vậy mà số phận của bà những năm cuối đời đến chính giới truyền thông Lề Đảng hôm nay đã phải đau đớn viết:
"Cả cuộc đời hy sinh, cống hiến cho cách mạng, cuối đời bà phải sống nương tựa vào người con tật nguyền của một nữ đồng đội mà bà hứa nhận nuôi. Để có cái ăn, bà phải tự tay lao động âm thầm ở một bản làng vùng sâu của huyện Đức Trọng (tỉnh Lâm Đồng)."
Cả cuộc đời nữ bác sĩ xinh đẹp này đã hy sinh cho 'Cách mạng', đã chối bỏ cả người chồng chính thức của mình, rồi lừa dối một Đại sứ Mỹ lấy làm chồng chì vì để đánh sập Tòa Đại Sứ cướp luôn sinh mệnh của chính ông Đại sứ này...

Có lẽ cuộc đời đều có nhân quả: Từ sau ngày 30-4-1975, cuộc đời của bà Ngọc Ánh là những năm tháng dài tăm tối, tủi nhục, nghèo đói, sống lay lắt ở một vùng đồi núi....

Từ một phụ nữ xinh đẹp, tài ba, bà Ánh đã biến thành thế này đây....Những người gặp bà đời thường đều được nghe những tiếng chặc lưỡi, những giọt nước mắt hối tiếc vì những điều mình đã làm...

Tất cả những người như họ mà Thượng Tướng Phan Trung Kiên, như bà Đặng Ngọc Ánh chỉ là gương mặt điển hình ... Họ đều giống nhau ở một điều: Tất cả đều nhận ra mình đã bị lừa dối, đã bị lầm lạc hy sinh cho một thứ không có thật... Đã có những năm tháng họ lầm tưởng rằng mình chiến đấu, hy sinh vì lý tưởng, vì lòng yêu nước.....

Để rồi sự thật phũ phàng cuộc đời họ là câu trả lời đầy đủ nhất: Họ đã gây tội ác không những đối với đồng loại mà đối với chính những người thân yêu của họ và gây tội ác đối với chính bản thân họ! Họ đã đánh đổi Hạnh phúc có thật của mình cho một chủ thuyết, cho một Đảng mà đến hôm nay đã hiện nguyên hình chính là Đảng X - Đảng tham nhũng, độc tài, phát xít....????



__._,_.___

Posted by: Hoan Le

Sức mạnh ngày mai trong tay ta



DânChủCa - Nguyễn Văn Thành xin đa tạ Quý Vị đã tiếp tay chuyển lửa với Thư Ngỏ và những tác phẩm thơ nhạc trong trang web DanChuCa.org.
Date: Wed, 9 Jul 2014 01:39:40 -0400


Ý NGA KÍNH CHUYỂN

From: Nhon My 
Sent: Mon, Jul 7, 2014 7:49 pm
Subject: Sức mạnh ngày mai trong tay ta



Thưa Quý Vị và Các Bạn,

Tôi sẽ tiếp nối những bài ca này cho đến bao giờ Tự Do trên quê tôi.
Bạn bè ơi! Ta ca vang để nhắc hoài: sức mạnh ngày mai trong tay ta, chẳng ai ngoài! 
(Trích lời nhạc: Những Lời Ca Tiếp Nối - Nguyễn Văn Thành)



Thưa các Bạn Sinh Viên Học Sinh và các Bạn Trẻ trong nước,

Phương tiện internet đã đưa chúng ta đến gần hơn với một thế giới ta ước mơ, và chúng ta đã thấy rõ một điều: không cần phải là người phát minh, sản xuất máy móc tối tân hay i-phone, i-pad…v.v . . . chúng ta vẫn có và xử dụng chúng hằng ngày, nếu chúng ta đi theo đường lối kinh tế của các quốc gia dân chủ và tiên tiến khác đang làm. Một quốc gia, bất kể diện tích lớn hay nhỏ, dân số lên đến hàng tỷ người hay chỉ một vài triệu người, vẫn có thể là một quốc gia độc lập, văn minh và giàu mạnh nếu dân tộc của quốc gia đó thực sự muốn có và đòi hỏi điều đó cho mình. 

Buồn thay! Việt Nam không phải là một quốc gia như thế, so với các quốc gia có cùng diện tích và dân số. 

Đọc đến đây, chắc có Bạn đã nghĩ ngay rằng, chúng tôi sẽ đổ lỗi tất cả cho đảng Cộng Sản Việt Nam, kẻ đang cầm quyền phải không? Thưa không! Đảng CSVN, hoặc bất cứ nhà cầm quyền nào, cũng có thể trở thành độc tài, thối nát, nhưng chính người dân nước đó phải tự đòi hỏi để có những phương cách hợp lý, nhằm loại bỏ và thay thế những thành phần lãnh đạo xấu để thay đổi đất nước mình. Chúng ta đã thấy nhiều vị tổng thống và thủ tướng của các quốc gia như Nhật bản, Nam Hàn đã phải từ chức nhiều lần vì áp lực của dân chúng, mục đích là sàng lọc và tìm kiếm người lãnh đạo xứng đáng hơn. Nếu cấp lãnh đạo vì lý do gì không chịu từ chức, thì người dân sẽ có thái độ dứt khoát, nói rõ hơn là giới trẻ, thanh niên sinh viên học sinh sẽ biểu tình đòi hỏi điều mình muốn. Đó là cách biểu lộ quyền làm chủ đất nước ý nghĩa nhất và hợp lý nhất của người dân. Hiến pháp của mỗi quốc gia đều có ghi rõ quyền làm chủ này của toàn dân, và quyền này không nằm trong tay một đảng phái chính trị nào cả.

Các Bạn cho rằng đảng CSVN không giống như đảng cầm quyền các nước khác và không thể thay đổi được ư? Tại sao không? Đảng CSVN cho rằng họ đã khôn ngoan khi thay đổi điều khoản quan trọng nhất, cốt lõi nhất của Chủ Nghĩa Cộng Sản: họ đã thay đổi từ kinh tế quốc doanh XHCN ra “kinh tế thị trường”, đã thay đổi từ “vô sản chuyên chính” ra tư bản đỏ. Đây là những thay đổi mà họ cho là tốt, nhưng thực sự, chỉ là thay đổi “nửa mùa” và chưa đủ! Vì với việc thay đổi “kinh tế thị trường” nhưng đi kèm với việc họ vẫn khư khư giữ điều 4 hiến pháp, họ đã tạo ra hai giai cấp rõ rệt trong nước: giai cấp thống trị và giai cấp bị trị bởi một Đảng CSVN duy nhất. Và đây chính là mầm mống tạo ra biết bao bất công và tham nhũng, cho phép Đảng CSVN công khai khủng bố, trấn áp ý kiến xây dựng của người dân yêu nước, tùy tiện bóc lột sức lao động và tài sản của dân chúng một cách vô lý và trắng trợn, hơn cả thời thuộc địa Pháp trước đây.

Muốn đất nước giàu mạnh và có khả năng độc lập, chống lại được nguy cơ Bắc thuộc lần này thì dân tộc Việt Nam, mà chủ yếu là các Bạn trẻ, phải thấy được sự thay đổi “nửa mùa” mất cân bằng này của đảng CSVN, và các Bạn phải đòi hỏi họ thay đổi thêm nhiều bước nữa, mà bước đầu là phải bỏ điều 4 hiến pháp bằng mọi giá. Phải có thêm bước đầu này thì mới khởi sự cân bằng được việc thay đổi “kinh tế thị trường” hầu đưa đến ổn định xã hội, bắt đầu tạo niềm tin cho đồng bào để cùng nhau đi lên, theo các quốc gia hùng mạnh khác.

Như đã nói lúc đầu, chúng ta không cần phải là người phát minh hay sản suất ra mọi thứ văn minh, nhưng chúng ta vẫn có thể được hưởng nó…. Nếu các Bạn cho rằng đó cũng là điều các Bạn mong muốn và mơ ước, thì việc quan trọng kế tiếp là các Bạn phải can đảm đứng lên đòi hỏi điều đó cho đất nước mình.


Thưa Các Bạn trẻ,

Đất nước hôm nay đang từng bước trở thành một Tây Tạng thứ hai. Xương máu ngàn năm dựng nước và giữ nước của cha ông ta có nguy cơ trở thành vô nghĩa nếu chúng ta không tự mình đứng ra phía trước ngay từ bây giờ.

Chúng ta hãy đứng dậy, nắm tay nhau làm thành một Biển Người, xem có sức mạnh nào mạnh hơn chúng ta không? Chúng ta hãy đòi hỏi dứt khoát bỏ điều 4 hiến pháp, để bắt đầu có được tự do ngôn luận, tự do báo chí, và từ đó, những ý kiến và tiếng nói yêu nước, khác với Đảng CSVN, được dịp cất lên trên các làn sóng điện, truyền thanh, truyền hình, trên báo chí, xem kẻ thù phương Bắc có run sợ không? 

Các Bạn ơi! 
Hãy nắm tay nhau mạnh dạn đứng lên! 
Đó là cách biểu lộ quyền làm chủ đất nước ý nghĩa nhất, hợp lý nhất và mạnh mẽ nhất của tất cả các dân tộc trên thế giới muốn đất nước mình được thay đổi.

Mời các Bạn cùng chia sẻ một ước mơ: Dân Tộc mình, Đồng Bào mình rồi một ngày sẽ được sống đúng nghĩa một Con Người!




Thưa Quý Tác Giả có bài trong Danchuca.org,

Mỗi khi chọn tác phẩm của Quý Vị để phổ nhạc, chúng tôi luôn luôn thông báo và xin phép Quý Vị trước qua phương tiện “internet”, nếu có gì không vừa ý, xin Quý Vị vui lòng liên lạc thẳng với chúng tôi qua địa chỉ email: pingrove@msn.com

Xin hãy tiếp tay chúng tôi trong việc Chuyền Lửa và Giữ Ngọn Lửa này, qua những tác phẩm thơ nhạc của chúng ta.

Chân thành cảm tạ Quý Thính Giả và quý Văn, Thi, Nhạc Sĩ.

DânChủCa


Những Lời Ca Tiếp Nối


Nguyễn Văn Thành

1.
Tôi sẽ tiếp nối những lời ca này.
Cho đến bao giờ ngừng trôi máu trong tôi.
Tôi sẽ tiếp nối những bài ca này.
cho đến bao giờ Tự Do trên quê tôi.

Bạn bè ơi ta ca vang để nhắc hoài:
sức mạnh ngày mai trong tay ta chẳng ai ngoài.
Còn một người hăng say, là còn niềm tin vẫn cháy
và còn cả tiếng ca cho anh em gần xa.

Đồng bào ơi bao đau thương đủ lắm rồi!
Đứng dậy mà đi cho quê hương mĩm môi cười.
Còn một ngày đau thương là còn hờn căm vẫn lớn,
và còn cả tiếng ca nhắc nhở ngày đi qua.

2.
Tôi sẽ tiếp nối những lời ca này,
Cho đến bao giờ ngưng trôi máu trong tôi.
Tôi sẽ tiếp nối những bài ca này,
cho đến bao giờ Tự Do trên quê tôi.

Bạo quyền ơi ta ca vang để nhắc đời,
thế hệ này không quên dẫu sống gởi xứ người.
Bằng một lời ca thôi, và bằng niềm tin rất mới
là vũ khí cho mai đây tiêu diệt ngươi.

Bạo tàn ơi ta ca vang để đáp lời:
sức mạnh của gươm đao không giết nổi con người.
Dù một người thân rơi là còn triệu người sẽ tới,
và còn cả tiếng ca đến ngày Việt Nam vui.



__._,_.___

Posted by: THANH 

Cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì


Cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì


Le Nguyen (Danlambao) - Tổng kết hậu quả của đảng cộng sản Việt Nam gây ra từ lúc Hồ Chí Minh du nhập vào nước ta cho đến ngày hôm nay thật khủng khiếp. Nhìn hậu quả đó, chắc hẳn không ai không phẫn nộ, có thể ngay cả tổ tiên nòi Việt ngồi trên bàn thờ dù có tâm bao la, bao dung cách mấy, hiền cách mấy cũng phải phóng xuống khỏi bàn thờ, vả vào mồm Cộng sản Việt Nam mắng rằng: “Đồ ngu...bọn nghịch tặc...cút xéo đi... Dừng ngay những hành động làm nhục quốc thể!...”

Thật ra tổ tiên ta mắng Cộng sản Việt Nam cũng bằng thừa bởi những tên cộng con do đảng Cộng sản Việt Nam rèn luyện, đúc khuôn đổ ra có óc người đâu để tư duy và có dây thần kinh tự trọng, tự ái đâu để biết xấu hổ. Tất cả cơ phận trên con Cộng sản Việt Nam do đảng Cộng sản Việt Nam “cài cấm lập trình” một phần bị tê liệt, một phần bất khiển dụng làm cho chúng trở nên lú lẫn, ngu xuẩn, độc ác, hèn nhược và nếu ai có thiện chí vẫn không tìm thấy trái tim loài người trong sáng của cộng con, thấy trí tuệ tài tình sáng suốt của đảng cộng Việt nằm ở đâu trên thân thể của chủng loại người?

Muốn kể ra hết những hành động ngu “bao la” của bầy đàn Cộng sản Việt Nam là “nhiệm vụ” bất khả thi bởi trong bầy cộng sản tồn tại một thiểu số tên ít ngu, nhiều gian manh dẫn dắt, lừa phỉnh đa số bọn mù quáng, ngu xuẩn phục vụ cho quyền lợi của chúng. Điển hình là lý tưởng cộng sản, quốc tế cộng sản đã chết nhưng những tên lãnh đạo cao cấp ít ngu, nhiều gian manh của đảng cộng sản Việt Nam vẫn lớn tiếng hô hào xã hội chủ nghĩa để những tên ngu trung cộng sản xả thân bảo vệ chế độ cũng chính là bảo vệ quyền lợi, quyền lực của những tên ma đầu lãnh đạo đảng cộng sản Việt nam.

Chắc hẳn mọi người đều biết, con người sinh động gồm có phần hồn và xác. Hồn chết thì xác bất động, bất khiển dụng và hệ thống tổ chức cộng sản quốc tế trên lý thuyết lẫn thực tiễn chỉ còn là cái xác không hồn! Nói đến cộng sản là nói đến quốc tế cộng sản, chủ thuyết cộng sản và quốc tế cộng sản tan rã, chủ thuyết cộng sản phá sản trong lý thuyết lẫn thực tế cũng có nghĩa rằng cộng sản đã chết, dù có tồn tại cũng chỉ là cái xác cộng sản hình thức nhưng độc hại đối với đất nước, dân tộc Việt Nam thì có phần trội hơn.

Đảng cộng sản, chế độ cộng sản Việt Nam là một điển hình, chúng tồn tại đủ mọi hình thức liên quan đến khuôn mẫu cộng sản. Từ cơ cấu tổ chức đảng lãnh đạo nhà nước xã hội đến việc giữ nguyên quốc kỳ, quốc ca. Từ tổ chức công cụ công an, mật vụ trị cho đến điều hành kinh tế. Thế cho nên nhận định về cộng sản Việt Nam, người này cho rằng cộng sản sống cũng đúng, người kia cho là cộng sản chết cũng không sai và với công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền - Cộng sản sống hay chết không phải là mục tiêu cần tranh luận hay bàn cãi. Mục tiêu cần phải làm là vận dụng tài năng, trí tuệ vào nhiệm vụ xóa bỏ mọi hình thức liên quan đến cộng sản.

Điều quan trọng cần thực hiện ngay là mỗi người cần góp một tay giật sập các bệ đỡ chế độ độc tài toàn trị Việt Nam. Cụ thể là sử dụng ngòi bút ngày càng sắc bén, nhạy bén và khôn ngoan hơn để vạch trần tội ác, bẻ gãy mọi luận điệu tuyên truyền dối trá, bịp bợm cộng sản. Do đó cộng sản sống hay chết không cần phải tranh cãi, chỉ biết rằng chế độ độc tài toàn trị theo mô hình cai trị kiểu cộng sản vẫn còn đó, vẫn còn dẫn dắt dân nước vào mê lộ tăm tối, đau khổ lầm than và mỗi ngòi bút dù tài năng, trí tuệ siêu phàm, không ai có thể vạch trần, chỉ ra đầy đủ về tội ác, dối trá, ngu xuẩn của đảng Cộng sản Việt Nam cùng với đám ngu cộng đối với đất nước, con người Việt nam.

Không khó để biết, mỗi bài viết chỉ chuyển tải được một phần nhỏ, một góc cạnh tội ác, dối trá, ngu xuẩn...của Cộng sản Việt Nam mà thôi. Nội dung bài viết này cũng thế, cũng chỉ phơi bày được một phần nhỏ ngu xuẩn trong đại dương ngu xuẩn mang dấu ấn Việt Cộng. Có thể mọi người quan tâm đến tình hình đất nước đều biết bộ mặt thật của bác đảng nhưng chưa cô đọng, đúc kết trình bày ngắn gọn. Một bài viết không là gì cả, chắc chắn một bài viết của một người không thể trình bày đủ mọi góc cạnh về di họa cộng sản mà cần nhiều bài viết, nhiều tiếng nói đa phương tiện của nhiều người để nhiệm vụ tố cáo tội ác, vạch trần dối trá cộng sản hiệu hỏa hơn và bài viết này chỉ muốn trình bày một số ngu xuẩn của đảng cộng sản Việt Nam như sau:

Điều ngu xuẩn đầu tiên, muốn nói đến ở đây là đảng Cộng sản Việt Nam cùng đám ngu cộng đã bỏ lỡ cơ hội hay nói cách khác là không nhân cơ hội hệ thống xã hội chủ nghĩa tan rã của thế kỷ trước để giải cộng, thoát cộng mà lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam bồng bế nhau qua Thành Đô khấu đầu nối lại mối quan hệ hữu nghị viển vông với Tàu Cộng nhằm bảo vệ con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa hoang tưởng. Với tư duy thiển cận là “liên minh” ý thức hệ với Tàu Cộng để bảo vệ đảng, chế độ và để giữ nước (?)Đến ngày nay hậu quả tai hại của nghị hội Thành Đô của gần ¼ thế kỷ đã hiển lộ sự ngu xuẩn không thể bưng bít, không thể chối cãi được của đảng Cộng sản Việt Nam cùng với đám tai sai ngu cộng không não. Tư duy như thế cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì?

Điều thứ hai là đời sống của người dân sống trong các cộng sản còn sót lại như Trung Cộng, Triều Cộng, Cu Cộng...và nước xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 của Venezuela ở Nam Mỹ mang tham vọng dựng lại thây ma cộng sản đang diễn biến như thế nào, không ai mơ hồ cả? Cụ thể là đời sống, mức sống, nền tảng dân sinh của người dân trong xứ Tàu Cộng với xứ Tàu Dân Chủ ở Đài Loan ra sao, hiếm người không biết? Cũng như sự thịnh vượng, ấm no, hạnh phúc của người dân ở hai miền Nam và Bắc Hàn nơi nào tốt hơn? Thế thì tại sao vẫn có kẻ ngu đảng nghe theo lời tuyên truyền dối trá lẫn cố tình làm theo lệnh của những kẻ độc ác nắm quyền lực đảng, nhà nước. Nhắm mắt nghe theo, làm theo lãnh đạo cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì? 

Điều thứ ba là sau ¼ thế kỷ tái lập “liên minh” ý thức hệ với Tàu Cộng. Về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, luật pháp, y tế, giáo dục...như thế nào, có tốt hơn không? Cụ thể là liên minh với Tàu Cộng thì Cộng sản Việt Nam có xây dựng được nền tảng cơ bản để phát triển đất nước như chính phủ Việt Nam Cộng Hòa gây dựng được sự “phồn vinh giả tạo” ở Miền Nam Việt Nam trước năm 1975 hay “liên minh” ý thức hệ với Tàu cộng đã làm cho Việt Nam mất dần lãnh thổ, mất dần độc lập, tự chủ và lệ thuộc Tàu Cộng ngày càng sâu với nguy cơ mất nước ngày gần hơn. Liên minh như thế cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì?

Quan sát xa hơn ba điều ngu xuẩn của Cộng sản Việt Nam liên quan với quá khứ ngu cộng. Hành động ngu xuẩn nhất là ngu xuẩn trong “liên minh” ý thức hệ Tàu - Việt!

Thế giới thời cận đại lẫn hiện đại có rất nhiều liên minh giữa nước lớn với nước nhỏ, giữa nước mạnh với nước yếu để cho lãnh đạo quốc gia lựa chọn. Có những liên minh trong thời đương đại đã giúp cho các nước nhỏ, nước yếu vươn lên hùng mạnh, người dân của họ hưởng được độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc thật sự và những nước lớn, hùng mạnh không có tham vọng, không mang dã tâm cướp đất, xâm lăng hoặc cố tình dìm nước nhỏ xuống, dẫn dắt vào tròng lệ thuộc, chư hầu như liên minh ý thức hệ của Tàu Cộng đã làm với Việt Cộng.

Điển hình là “liên minh” của Hoa Kỳ với các nước trên thế giới, nhất là liên minh Hoa Kỳ với Anh, Pháp... đánh bại trục phát xít Ý - Đức - Nhật (Fascism). Đặc biệt là Hoa Kỳ không lợi dụng ưu thế quân sự vượt trội, lợi dụng vai trò “ân nhân” để bắt bí, gài thế kẹt cho các nước liên minh vào tròng lệ thuộc. Ngay cả sau khi đánh bại đối thủ độc tài Ý - Đức - Nhật - những nước trên danh nghĩa là “cựu thù” chịu sự chi phối của các văn kiện đầu hàng bị các cường quốc xâu xé, chiếm đóng, trong đó có Hoa Kỳ. Thế nhưng Hoa Kỳ không mang tham vọng bành trướng, chiếm đóng lâu dài mà còn tận sức góp công, góp của giúp đỡ, tạo kiện thuận lợi cho các nước trực tiếp bị chiến tranh tàn phá và giúp luôn cả các nước “cựu thù” Ý - Đức - Nhật bại trận trong thế chiến thứ hai tái thiết quốc gia để hội nhập vào cộng đồng chung của nhân loại. Những việc Hoa Kỳ thực hiện liên minh với nước Âu Châu trong quá khứ và hiện tại không ai có thể xuyên tạc thiện chí của Hoa Kỳ trừ những nhà nước côn đồ Tàu Cộng - Việt Cộng.

Cụ thể hơn là các nước Đông Bắc Á như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan lập liên minh với Hoa Kỳ đã nhận được sự trợ giúp tích cực từ phía Hoa Kỳ để làm nên những kỳ tích chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội...thần kỳ và hội nhập tốt vào giòng sống tự do, dân chủ, văn minh tiến bộ của cộng đồng nhân loại. Trong mối liên minh này, các lãnh đạo Nhật, Hàn, Đài khẳng định được họ là những quốc gia độc lập có chủ quyền và người dân thể hiện được quyền làm chủ qua việc xuống đường chống đối các chính sách, đường lối của chính phủ họ đối với đồng minh Hoa Kỳ như đòi ngưng ngay việc nhập cảng thịt “bò điên”, đòi Hoa Kỳ rút các căn cứ quân sự trên lãnh thổ của họ về nước...

Qua đó xét đến liên minh ý thức hệ giữa Tàu Cộng - Cộng sản Việt Nam thì sao, có đúng là liên minh không?

Không khó để nhận ra liên minh Ý thức hệ giữa Cộng sản Việt Nam với Tàu Cộng chỉ làm cho Việt Nam mất dần lãnh thổ, lãnh hải... và từng bước lún sâu vào lệ thuộc Tàu Cộng toàn diện. Ngay cả Tàu cộng trong lúc liên minh, có thời gian dài bắn giết, đuổi bắt ngư dân Việt đòi tiền chuộc, đòi chủ quyền đường lưỡi bò trên biển đông, tuyên bố sáp nhập Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào lãnh thổ Tàu nhưng lãnh đạo đảng, nhà nước Cộng sản Việt Nam im thinh thít và hệ thống loa đài, các phương tiện truyền thông của đảng, nhà nước chỉ dám khe khẽ kêu là “tàu lạ, kẻ lạ”.

Trước hành động nhu nhược làm nhục quốc thể của lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã thúc đẩy những người dân vượt qua sợ hãi xuống đường phản đối Tàu Cộng xâm lược thì bị đánh đập, bắt bớ, ghép tội chống người thi hành công vụ, tội gây rối trật tự công cộng tống tù. Mãi cho đến khi “kết quả” của liên minh ý thức hệ dẫn đến việc Tàu Cộng đưa giàn khoan HD -981 vào cấm mốc chủ quyền trong vùng biển chủ quyền Việt Nam. Lúc này chẳng đặng đừng vì không thể bưng bít thông tin nên mới có một số lãnh đạo tối cao của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam đủng đa đủng đỉnh tuyên bố kiểu “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” và có cả tuyên bố bịp bợm, dối trá nhằm xoa dịu phẫn nộ trong lòng người dân sôi sục trước hành động xâm lăng trắng trợn của Tàu Cộng.

Thế mà bầy đàn cộng sản “con” vẫn ngoan ngoãn nghe theo “lệnh” chỉ đạo của Tàu Cộng, của lãnh đạo cộng sản giữ vững liên minh ý thức hệ, tin tưởng vào đảng, nhà nước để không bị kẻ xấu lợi dụng phá hoại mối quan hệ tốt đẹp của hai đảng hai nhà nước Tàu - Việt(?) Làm như thế bầy đàn cộng sản Việt Nam không ngu xuẩn thì là gì?

Xét đến liên minh của các nước trên thế giới với Hoa Kỳ và liên minh ý thức hệ của Cộng sản Việt Nam với Tàu Cộng không cần nói xấu hay xuyên tạc ai cũng nhận ra, nó không phải là liên minh đúng nghĩa liên minh của thế giới văn minh thời hiện đại. Liên minh Tàu - Việt đúng thật, chỉ là mối quan hệ chủ - tớ của thời chủ nghĩa nô lệ xa xưa, là quan hệ nước lớn với chư hầu của thời đại quân chủ phong kiến. Thế thì tại sao lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam với bầy đàn ngu cộng vẫn bám vào liên minh ý thức hệ, hữu nghị viển vông với Tàu Cộng và thiểu số bọn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã lỡ bán mình làm tay sai, bán nước cầu vinh cho Tàu Cộng nên không thể quay đầu lại được nữa như thế còn có thể hiểu được - chứ đa số bọn ngu đảng cứ nhắm mắt bịt tai phò đảng, phò liên minh ma quỷ viển vông Tàu - Việt, như thế không ngu xuẩn thì là gì? 

Le Nguyen
danlambaovn.blogspot.com


Đại biểu HĐND TP.HCM vừa chơi game vừa giơ tay biểu quyết!

Nguyễn Cường (Infonet) - Dù thư ký đang đọc tờ trình để xin ý kiến hội nghị nhưng vị đại biểu này vẫn thản nhiên ngồi chơi game đánh bài. Tới lúc nghe đề nghị biểu quyết ông mới giật mình giơ tay trong khi mắt vẫn hướng về màn hình điện thoại.

Sự việc diễn ra vào chiều ngày 10/7 tại kỳ họp thứ 14, HĐND khóa VIII TP.HCM. Theo ghi nhận, vào 14h cùng ngày HĐND TP.HCM bắt đầu phiên họp bằng việc nghe đề xuất điều chỉnh mức phụ cấp đối với lực lượng công an viên.

Tuy nhiên, khi thư ký đang đọc đề xuất này thì một vị đại biểu vẫn vô tư ngồi chơi game đánh bài trên điện thoại cảm ứng. Thậm chí khi chủ tọa đề nghị các đại biểu biểu quyết thì ông vẫn ngồi im, và phải mất vài giây sau ông mới giật mình giơ tay trong khi mắt vẫn hướng về màn hình.

Tiếp sau đó thư ký trình bày về nội dung bầu cử bổ sung các hội thẩm nhân dân TP, quận, huyện. Tương tự trước đó vị đại biểu này vẫn không quan tâm đến điều này và tiếp tục chơi game. Hành động của vị đại biểu này gần như liên tục trong gần 40’ (từ 14h10’ tới 14h47’).

Một số hình ảnh do PV ghi lại:

Vị đại biểu chăm chú vào màn hình điện thoại

Chơi game đánh bài.

Vị đại biểu giơ tay biểu quyết....

...trong khi đôi mắt ông vẫn hướng vào màn hình điện thoại.

Cũng trong buổi chiều ngày 10/7, các đại biểu HĐND đã bỏ phiếu bầu hơn 300 hội thẩm nhân dân TP, quận, huyện. Theo thông báo của ban kiểm phiếu thì thời điểm đó có 74 phiếu phát ra, tương ứng với 74 đại biểu có mặt, trên tổng số 94 người. Như vậy 20 vị đại biểu (tỷ lệ 21,3%) đã vắng mặt trong cuộc bỏ phiếu này.

Đây không phải lần đầu tiên Infonet phản ánh tình trạng thiếu nghiêm túc của đại biểu trong cuộc họp. Trước đó, tại hội nghị tổng kết công tác phòng chống HIV/AIDS, ma túy, mại dâm năm 2013 và triển khai nhiệm vụ năm 2014 do UBND TP Đà Nẵng tổ chức ngày 13/2/2014, một số đại biểu cũng thản nhiên chơi game, đọc báo... 

Hình ảnh đại biểu tại cuộc họp của UBND Đà Nẵng chơi game...

... đọc báo tại hội nghị, mặc kệ ai báo cáo cứ báo cáo!

Nguyễn Cường
http://infonet.vn/dai-bieu-hdnd-tphcm-vua-choi-game-vua-gio-tay-bieu-quyet-post137730.info



Ha ha ha !
http://lh3.googleusercontent.c...
Xem Ẩn
Hố hố hố !
http://lh6.googleusercontent.c...
Xem Ẩn
Không biết làm thịt em nào trước đây?
http://lh4.googleusercontent.c...
Xem Ẩn
http://lh4.googleusercontent.c...
Xem Ẩn
xem thêm


Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-







__._,_.___

Posted by: hung vu 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link