Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, August 3, 2014

Đôi điều về một cơ chế toàn trị



Đôi điu v mt cơ chế toàn tr

QLB

- Hơn 70 năm cho miền Bắc XHCN, gần 40 cho cả nước, cũng dưới cái gọi là "Cùng Hô Xuống Hố Cả Nút Vong Nô" (CHXHCNVN), đã có biết bao nhiêu bài viết: Văn, Thơ, Bình luận, Xã luận, Luận cương, Khảo cứu...giảng giải, góp ý cho người nghe nhưng tất cả dường như trở thành vô tác dụng.
 
Người nghe ở đây là nhà cầm quyền cộng sản, trong đó có đảng cùng nhà nước là những người cầm nắm quyền lực sau khi đã khao khát hung bạo CƯỚP chính quyền từ những thể chế có nền tảng Nhân bản, Nhân quyền Dân chủ và Tự do.

 
Có lẽ, nhiều người cũng đồng ý rằng:

 
- Nguyên tắc chính của cuộc sống an bình là: Đạo lý.
- Nguyên lý chính cho xã hội phát triển là: Tri thức
- Nguyên nhân chính cho một chế độ không thể tồn tại lâu dài là: Bất trọng nhân.

 
Một chế độ mà những con người cầm nắm vận mệnh của đất nước, không biết "chiêu hiền đãi sĩ", không coi dân là gốc, không xem trọng đạo lý, truyền thống tốt đẹp...thì sự sụp đổ của nó là một lẽ tất nhiên.

 
Một thể chế chỉ xem độc đảng là kim chỉ nam thì việc dẫn đến độc tài toàn trị là tất yếu.
 
Sách lược của cơ chế là CƯỚP BÓC và HUNG BẠO thì nhà nước, theo lô-gic, sẽ phải có những tay cướp và hung bạo thì mới đồng nhất một guồng máy điều hành.

 
Hệ quả của nó, đưa đến việc tác giả có những lời thơ trong bài "Đôi mắt". (*) Bên cạnh, để trả lời một câu hỏi mà người "bạn thơ" đã nêu lên, cùng những câu trả lời như sau.

 
Tuy nhiên, cho dẫu là hệ quả có như thế nào đi nữa nhưng khi trái tim của con người vẫn còn rung động, vẫn còn biết lo sợ và nhận thấy trách nhiệm thì việc cứu nước tuy có muộn nhưng vẫn chưa hoàn toàn tuyệt vọng.

 
"Lê Dủ Chân • 6 giờ trước 
Nhà thơ ơi
Em nó có biết gì đâu mà hỏi!
Đời thì vô tư như vỏ trái sầu riêng!
Sao không hỏi những kẻ có lắm của nhiều tiền
Những tên ngu dốt đang nắm quyền sinh sát
Bọn chúng đã làm gì mà quê hương tan nát
Để trẻ thơ phải lượm rác sống qua ngày
Bỏ lớp trường cầm vé số trên tay
Rao mời bán kiếm tiền nuôi cha tù mẹ yếu"


-------------

Tôi đã hỏi, mà chúng nào có hiểu!
Các anh làm sao khiến nước yếu, quan hèn?
Chúng trả lời: Chủ trương sẽ biến dân thành một bọn đít đen (**)
Đời trâu ngựa mới dễ chèn dễ trị.

Trai phải đi lao nô xứ người....
Gái phải đi làm đĩ!
Sinh viên, trí thức...góp ý thì phải bắt nhốt, hầu nhụt chí đấu tranh
Phải cướp cho sạch để dân nghèo đói, khỏi học hành
Khỏi chống lại bọn ma lanh bán nước.

Tôi đã ví: Cộng sản là bầy thú hoang đi ngược
Là khỉ rừng xanh phá đất nước tanh tành
Là lũ chuột dơ bẩn, núp cống hôi tanh
Là bọn đần độn, học hành chưa hết lớp.

Chúng là bọn vô tâm, tiệc tùng, rượu bia choáng ngợp
Là lũ tham quan uống máu dân và chèn đớp lộng quyền
Là lớp người vô ơn bạc nghĩa với tổ tiên
Là băng đảng triền miên gây đảo điên cho xã hội.

Chúng là hạng người phản bội
Sẵn sàng làm thân Thái thú cho Tàu khựa chỉ đường dẫn lối
"Hội Nghị Thành Đô" để nối giáo cho thiên triều
Chúng là hiện thân của Lê Chiêu Thống
Hồ ly tinh chồn cáo quỉ yêu
Một bọn gián điệp nhằm triệt tiêu nước Việt.

Tôi đã hỏi
Dân Việt Nam đã đối xử và hỏi quá nhiều bằng những điều tha thiết
Quốc phá gia tang...
Hào kiệt cuối mặt sao?.

Đâu anh thư, nữ tú?
Đâu anh hào?
Trước mệnh nước nghiêng chao vực thẳm!

Tôi đã hỏi
Bạn đã hỏi
Toàn dân cũng đã hỏi...
Hỏi nhiều lắm
Nhưng đám hôn quan đã bị chìm đắm say men
Chúng giờ đây đã thối chí...rất đốn hèn...

Muốn có cuộc cách mạng?
Khối dân đen phải vùng dậy.

Đất nước, tổ tiên của chúng ta, tự ta phải giữ lấy.


Nguyên Thạch



VIỄN TƯỢNG: VIỆT NAM, MỘT TÂN CƯƠNG MỚI ?


 

VIN TƯỢNG: VIT NAM, MT TÂN CƯƠNG MI ?

Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Phan Văn Song

Hình bên: Các nhà hoạt động tại Ðài Bắc ăn mặc như một binh sĩ Trung Quốc và một nhà sư Tây Tạng để diễn lại cảnh cuộc nổi dậy chống Trung Quốc.


Tuần qua, thế giới Âu châu đầy rẫy những tin tức nóng, cuốc chiến Israël-Palestine, quân đội Tsahal của Israël pháo kích hằng ngày dãi đất Gaza thuộc Palestine để tiêu diệt quân của phái Hamas đồng chủ nhiệm Palestine, gây tang tóc và thương vong lớn cho thường dân. Dĩ nhiên quân Hamas cũng không kém chi hằng ngày phóng từng đợt hỏa tiễn vào Israël, mặc dù với một giàn lưới hỏa tiển chống hỏa tiên Israël cũng bị ít nhiều thiệt hại người và vật.

Và trong lúc ấy tình hình chiến sự ở Syrie, ở Mali, ở Irak không có kênh truyền hình nào nói đến nữa, nhưng các nơi ấy chắc chắn chiến sự vẫn tiếp diễn, thương vong vẫn còn, và nhơn dân ở các nới vẫn  bị chà đạp. lòng thương người, lòng bác ái bị dẫn dắt theo truyền tin , thông tin, sức mạnh thứ tư dư luận quần chúng cứ thế mà trôi theo luồn thông tin. Ở Pháp, dân chúng động lòng trắc ẩn thương vong Palestine và thường dân Palestine, nên những tổ chức phái tả tổ chức biểu tình chống Israël. Một ngọn gió chống Do thái cũng thoáng thoáng thổi vào các bất mãn xã hội. Và các nhóm phá hoại ăn có phá hoại đập phá. Nước Pháp đang cần một chánh sách cứng rắn để lập lại nội an.

Cuộc phá hoại vừa qua thoạt đầu chia rẽ dư luận chánh trị, vì Đảng nào cũng muốn kiếm phiếu tương lai, tìm những khó khăn của chánh phủ để triệt hạ chánh phủ xã hội. Nhưng nay đã bắt đầu vì dư luận quần chúng thật sự sợ sự phá hoại nên đã bắt đầu có một sự ủng hộ đòi hỏi một sự cứng rắn an ninh, cả các nhóm và đảng phái đối lập phái hữu cũng lên tiếng ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Nội vụ và yêu cầu chánh phủ dùng mọi biện pháp bảo vệ an ninh. 

Âu đây cũng là một dịp để chánh phủ Pháp lập lại trật tự và dẹp những phần tử phá hoại ! Nhưng tin nóng đặc biệt là tin chiếc máy bay của Malaysian Airlines số MH 17 bị quân đội ly khai Ukraine bắn hạ. Thế giới xúc động bất mãn bởi trò chơi chánh trị của Tổng thống Poutine nên đang buộc Nga phải đàng hoàng trở lại, phải kiểm soát đám âm binh quân ly khai Ukraine thân Nga, hãy nhìn vào đám « quân dân ly khai » với những bộ mặt sát khí, hoâc bị mặt, mất cảm tình ngay, làm sao ủng hộ được nhóm người nếu mặc giả họ có chánh nghĩa đi nữa ? 

Đòi hỏi quyền tự quyết, xin « được » mất Độc lập, mặc dù chỉ là một thiểu số, nếu có sự ủng hộ của một cường quốc, với súng đạn có phải là chánh nghĩa không ? Và giả thử  nếu ngày mai, một nhóm thiểu số ở Viêt Nam đòi Việt Nam nhập vào Trung Hoa, hay được Trung Cộng che chở ? . , .  

Đòi Nga đàng hoàng ? khó lắm,  cũng như đòi Tàu đàng hoàng, là cả một vấn đề cho nền chánh trị thế giới…Mỹ qua thời Roosevelt đã bị gạt bởi Hiệp Ước Yalta, Nixon bị gạt đi đêm với Tàu, Việt Nam là nạn nhơn của cuộc đi đêm ấy !. 

Về mặt địa lý quân sự và chiến lược Nga như Tàu là những địa hình kẹt sâu trong đất liền, không có lối thoát ra Đại dương lớn để tung hoành với bốn bể năm châu. Nga tuy có cửa biển lớn đấy nhưng  ở vùng những biển cực Bắc, nửa năm băng giá : Océan Arctique hay Bắc Thái Bình Dương, những cửa ngõ vế miền Nam ấm áp qua Địa Trung Hải hay Đại tây Dương không có, vì vậy phải tìm lối thoát qua các quốc gia láng giềng : Bélarus, Ukraine qua bán đảo Crimée. Cũng như Tàu phải tim lối thoát xuống Biển Đông Việt Nam vậy. Nhìn những hành động Nga đối với Ukraine, ta hiểu ngay những hành động Tàu đối với Việt Nam, và lo lắng cho thân phận Việt nam !

Tân Cương 2014 :

Tháng bảy 2014, thế giới Hồi Giáo đi vào Tháng Chay Ramadan (tháng thứ 9 của lịch Hồi, tháng Ramadan). Tục lệ Hồi giáo không định trước ngày vào Tháng Chay. Lịch Hồi Giáo theo hệ thống Trăng-Âm lịch, chỉ tập trung vào sự có mặt của ánh trăng. Vì vậy tháng trước của tháng Chay Ramadan –tháng Chaabane, vào ngày thứ  29, tất cả các giáo dân Hồi giáo quan sát kỹ bầu trời đi tìm sự có mặt của Trăng lưỡi liềm – hilal . Nếu thấy, Tháng Chay bắt đầu ngày hôm sau, và ngày lễ dứt tháng Ramadan -Aïd al-Fitr bắt đầu ngày 1 tháng sau tháng Chawwal   (l’Aïd al –Fitr ở Pháp  là ngày 29 tháng Bảy năm 2014 hay năm 1425 của lịch Hồi giáo). Vì vậy những ngày đầu và nhưng ngày cuối của tháng chay có thể không cùng một ngày trong thế giới Hồi giáo.

Đó là trên Thế giới, nhưng ở Tân Cương, Trung Hoa Cộng sản, nhà cầm quyền Trung Cộng cấm một số các giáo dân người Hoa gốc Hồi giáo ăn chay : công nhơn viên, giáo chức luôn cả khi đã về hưu và sanh viên. Về mặt tuyên truyền, nhà cầm quyền khuyến khích, những bữa ăn chung công cộng trong ngày, và cho phổ biến những hình ảnh bữa ăn chung của các giáo dân trong ngày (Trong suốt tháng Ramadan, các giáo dân Hồi nhịn ăn uống trong ngày khi có  mặt trời, và chỉ ăn uống vào đêm). Ngoài ra, nhà cầm quyền trung ương còn ra chỉ thị những cầm quyến địa phương dùng bằng mọi phương tiên ngăn chận giáo dân hội họp hay lễ lạc, đi lại các Chùa Hồi-Mosquée.

Đây là những khó khăn của 9 triệu người Hồi giáo gốc Uyghur- một sắc dân hậu duệ của Thành Cát Tư Hản, của Koubilaï Khan, củaTimour Khan…một thời oanh liệt, đã lẫy lừng chinh phục suốt một vùng đất bao la. Phát xuất từ những cánh đồng cỏ Mông cổ, họ đã một thời ngự trị đất Trung Hoa phía Đông và những đất mầu mỡ phía Tây tận Âu châu. Dân Uyghur nói ngôn ngữ Thổ nhỉ Kỳ giống như các quốc gia láng giềng, cựu Liên bang Sô Viết, nằm dọc trên đường tơ lụa: Kazakhstan, Ouzbékistan, Kirghizistan, Tadjikistan, Turkemistan.

Mỗi ngày của cuộc sống một thường dân Uyghur là cả một sự hãi hùng, đàn áp và bắt bớ vô tôi vạ của Công ban Trung Cộng.

Tân Cương, Xinjiang, hay Đông Turlestan là một trong 5 vùng Tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với một chế độ đặc biệt như Nội Mông, như Tây Tạng với một diện tích rộng 1 triệu 660 ngàn cậy số vuông, chiếm 1/6 đất nước Trung Hoa, thủ phủ là Ürümqi. Theo thống kê dân số năm 2010, Tân Cương có khoảng 20 triệu dân với 45% dân bản xứ Uyghur, 7% dân Kazakhs, 1% người Kirghizes, là những dân bạn đồng tôn giáo Hồi, đồng ngôn ngữ gốc Thổ Nhỉ Kỳ cùng gốc chủng tộc họ hàng, cộng thêm 5% dân Hui, 1% dân Mông cổ…và cuối cùng 41% mới thật sự là người Hán – nhưng số người càng ngày càng đông hơn vì được nhập cảng vào, nhứt là ở các thành phố chánh – Ürümqi, thủ đô Tân Cương có 70% dân số là người Hán -  để chiếm đất, bành trướng dân.

( Đây là một chánh sách,  Hán hoá ngày nay đang và đã được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và các tỉng tự trị và ngày nay … đang ở Việt Nam và … Phi Châu ).

Và chúng ta hiểu tại sao tại Tân cương, luôn luôn âm ỉ một phong trào chống Hán, và nhiều cuộc nổi loạn, nhưng chúng ta và dư luận thế giới ít nghe nói đến vì thông tin Tàu đã bưng bít. Tân Cương ngày nay là đất Tàu, Tân Cương bị chiếm đóng một cách quân sự. 

Sau đây người viết xin dịch lại một phóng sự do một người Pháp, du lịch trà trộn vào Tân Cương kể lại và được đăng trên báo Nouvel Observateur số 02228 tuần cuối tháng Ba qua đầu tháng tư 2014 :

 « Đây là  một cuộc động đất một « 11 tháng 9 » tàu : đầu năm 2014, một nhóm Yyghurs dùng dao kiếm khủng bố hành khách người Hán tại nhà ga thành phố Kunming : 34 người chết và 130 bị thương. Và tháng mười năm trước, ngay tại quảng trường Tiananmen - Thiên An Môn, ngay tại thủ đô Beijing, một kamikaze uyghur dùng xe xông vào nhóm du lịch ngoại quốc làm thiệt mạng ba người, dưới sự chứng kiến của chân dung khổng lồ của Mao.

Vì vậy, với dân Hán ngày nay, Uyghur đồng nghĩa với « sát nhơn» và Tân Cương « sào huyệt bọn khủng bố ».

Nhưng nếu ta muốn biết sự thật, thì hãy cùng phóng viên Ursula Gauthier, đi thăm Xinjiang để sống cái mọi ngày của dân Uyghur. Cách Beijing, 3500 cây số, vùng Tân Cương khô cằn của Trung Á, nhưng với một diện tích  1triệu 660 ngàn cây số vuông, với lòng đất giàu có, đầy khoáng sản, đầy dầu mỏ, khí đốt nhưng người dân bản xứ đang sống đời sống đầy đọa của những người nô lệ đang sống trong một vùng bị chiếm đóng với một chánh sách công an trị và quân sự hóa.

Từ những vùng xanh mát-oasis dọc theo dãi đường sa mạc khô cằn của cựu con đường tơ lụa ngàn xưa, cho đến những thành phố mới mọc với các cao ốc nhiều từng, con đường du lịch của khách lữ hành đều bị những chặn quân sự chận kiểm soát, với những xe thiết giáp, với những quân xa đầy lính tráng trang bị súng lớn súng nhỏ, với những hàng kẻm gai ngăn chặn, những giấy tờ phải đưa ra, những hành lý bị rà lục xét… Trong vùng quê, tổ chức Bingtuan, một tổ chức bán quân sự của di dân Hán - hiện nay chủ nhơn khai thác trên 1/3 tài sản đất của Tân Cương - hợp tác cùng quân đội Nhân dân Trung Cộng để kiểm soát và cai trị dân bản xứ và dân không phải gốc Hán. Kiểm soát chặt chẽ nhưng cũng kiểm soát lộ liễu rõ ràng một cách tuyên truyền, quảng cáo, đe dọa để dân bị trị thấy rõ và dân bị trị  « phải » sợ cái sức mạnh của Hán trị.  

Ürümqi, thủ đô Tân Cương, với những hàng lang xa lộ cao tốc, nổi tiếng là thành phố của kiểm soát bằng caméra. Hằng ngàn caméras, máy thâu hình, được bọc thép phòng tránh sự phá hoại, được bố trí trên toàn thể thành phố, từ góc đường, đến những quảng trường, chợ,  búa, công sở hay cả nhà hàng tiệm buôn …

Cứ mỗi 20 thước trên con đường, một cổng sắt với khoảng một chục caméras, mỗi xe chạy qua, mỗi xe đạp, mỗi bộ hành đi lại, trên đường, trên lề, hai chiều, mỗi người đều bị chụp hình hai lần : trước mặt  và sau lưng. Ban đêm, tiếng phát động  và ánh chớp của đèn hoạt động liên tục mỗi khi vcó người hay thú vật qua lại.

Dĩ nhiên, không một tiếng than vãn. Nếu hỏi một người Uyghur thì chúng ta sẽ nghe bài ca con cá của nhà cầm quyền và của Tân Hoa Xã rằng « ...là lỗi của bọn bọn khủng bố ly khai có nước ngoài xúi dục … » - ( bài ca nầy nghe sao quen quen quá vậy ?).

Chúng tôi - lời của cô phóng viên - rất khó khăn mới gặp một người đủ can đảm nói sự thật.

Tên ông ấy là Sidik – ta cứ gọi ông là Sidik – nói cho biết rằng từ ngày ông ấy về hưu, ông cảm thấy bớt bị dòm ngó. Nhưng ông vẫn, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa đảo cặp mắt ngó láo ngó liên, nhìn trước nhìn sau qua khung cửa sổ của tiệm cà phê. Ông nói rất nhỏ và càng nhỏ hơn, mỗi khi có khách đi gần cửa sổ. « Ở đây, gián điệp đầy rẩy, ai cũng có thể làm gián điệp cả. Cứ 5 người Uyghur, là có ít nhứt 2/3 người – Sidik quả quyết như vậy, Tại sao ? Vi tiền : 1800 nguyên tệ -yuan (210 euros- 180 dollars) là lương tháng, và thêm 300 yuans mỗi chỉ điểm đúng ». Mà biên giới giữa đúng /sai chỉ biết được sau một cuộc điều tra và tra tấn. Vì vậy, những toán  chỉ điểm, rình rập, dòm ngó ở mọi góc mọi khu phố, góc đường của Thủ đô nầy. mỗi nghi ngờ, mỗi « cái gì lạ, người lạ, vật lạ đều phải kiểm soát ».

Ở Tân cương, các cơ quan công an không có luật lệ gì cả. Thích bắt ai thì bắt, thích hỏi giấy ai thì hỏi. Người bị bắt đi mất tích, không có việc phải thông báo cho gia đình. « Gia đình bằng mọi giá phải tìm tung tích người bị mất tích. Và vì gia đình cũng sẳn sàng trả những số tiền rất lớn cho các cơ quan công an để tìm người thân, và trả những giá lớn hơn để người thân được thà. Nên biến thành một business lớn ! Nhiều khi được việc, nhưng nếu chạy trật chỗ, hoặc kém tiền, hoặc « bị » gọi là chánh trị, thế là người thân mất tích luôn ! »

Nhưng vừa qua cũng có những hiện tượng mới, một người bị bắt. Gia đình đến sở công an thăm hỏi. Xong xảy ra ấu đả, gia đình dùng dao kiếm xông vào giải cứu, đánh nhau với công an, thoạt đầu chỉ dùng dao, kiếm, rựa, côn,  nhưng nay có cả cocktail Molotov và đã có vài cơ sở công an Hán bi đốt rồi. Và những toán công an xung phong chống « du đảng » được thành lập và đã có những khu người Uyghurs bị đàn áp, nhà cửa bị đốt cháy, san bằng, hàng trăm người bị bắt. Và nhà cầm quyền vẫn tiếp tục  tố cáo các “phẩn tử phản động ky khai do nước ngoài xúi dục giựt dây .. ».


Và Việt Nam :

Tình hinh Việt Nam có vẽ hoà hoãn, mặc dù, Hoàng sa Trường sa ngày nay vẫn không biết thuộc về ai ? Biển Đông bớt động, vì Tàu để yên cho Việt Nam hay vì trong mùa bão ?

Bài phóng sự trên về Tân Cương báo cho chúng ta biết một ngày mai không lấy gì sáng sủa cho Việt Nam khi đi “chơi với Trunh Cộng”.

Viễn tượng Hán hoá một ngày một trầm trọng.

Xin đồng bào thử kiểm kê xem trong nước ngày nay có bao nhiêu phần trăm cơ sở Tàu Cộng. Thử xem mỗi buổi sang ra đường đếm thư gặp bao nhiêu người Tàu, dùng bao nhiêu hàng hóa Tàu, ăn bao nhiêu món tàu… ?

Bao lâu nay, người viết chúng tôi bạn bè người viết chúng tôi, anh em chúng ta đếu nhìn thấy hiện tượng đất nước chúng ta đang đi trên con đường Hán hóa. Cũng như chúng ta, mọi người dân trong nước, mọi người tỵ nạn hải ngoại, chúng ta đều nhìn thấy hiện tượng mất Độc lập, mất Tự do đối với Trung Cộng.

Các người phục vụ cho nhà cầm quyền, các đảng viên đảng Cộng sản đương quyền, quý vị cũng thấy quý vị chẳng có thực quyền vì nhứt cử nhứt động đều do Trung Cộng ra lệnh cả, Các quân nhơn Quân đội Nhân dân, các thủy thủ Hải quân Nhân dân,  quý vị có thấy nhục không là quý vị, trong đất liền bị Tàu cướp biên giới, ngoài biển cả thì bị Thuyền lạ Trung Cộng khiêu khích,  chèn ép mà quý vị không được quyền chống trả…

Tất cả còn chờ gì mà không đuổi những tai to mặt lớn, ăn cơm quốc gia Việt Nam, thờ ma Cộng sản Tàu, ăn trên ngồi tróc xuống, tham nhũng,  nhà cao cửa rộng mà chỉ bán nước bán biển, hà hiếp nhân dân, quý vị có súng trong tay, có quân dưới trướng, quý vì chờ gì nữa mà không lấy lại quyền tự quyết, tự chủ, thật sự cầm quyền trả Độc lập lại, lấy Tự do, Dân chủ lại cho người dân Việt Nam  

Quý vị có muốn thấy một viễn ảnh một Việt Nam bị Hán hóa,  quý vị có muốn nhân dân Việt Nam ta có một cuộc sống trong hãi hùng, lo âu, như dân Tân cương hay như dân Tây Tạng  hiện nay không ? 

Thay lời Kết

Người dân Việt Nam đã sống với chế độ Cộng sản quốc tế quá lâu rồi, 70 năm với dân miền Bắc, 40 năm với dân miền Nam, như vậy đủ lắm rồi. Bài học đã quá thấm rồi, đất đã mất biên giới – Tàu Ta đi lại thông thương như trong một nhà - biển đã mất hải đảo, hải phận - biển Ta nay thành biển Tàu - công dân mất quyền con người, nhơn phẩm thì mất đạo mất đức, người nghèo càng đông nạn đói còn đầy, dân chúng đã thấm mệt, lòng người đã chán nãn, và nạn Hán hóa ngay trong nhà! Vậy thì, còn chần chờ gì nữa

Đã đến lúc tất cả đồng bào Việt Nam, quân dân cán chánh phải đứng dậy  đuổi  dẹp bỏ chế độ ấy đi !

Hãy trả Việt Nam lại cho người Việt Nam !


Phan Văn Song


Chỉ định con trai ông Nguyễn Bá Thanh vào Thành ủy Đà Nẵng

Chỉ định con trai ông Nguyễn Bá Thanh vào Thành ủy Đà Nẵng

Báo chí trong nước đồng loạt đưa tin về ông Nguyễn Bá Cảnh.

02.08.2014
Bí thư Thành đoàn Đà Nẵng, Nguyễn Bá Cảnh, mới được chỉ định làm ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ thành phố này.
Người con trai 31 tuổi của ông Nguyễn Bá Thanh - Trưởng Ban Nội chính Trung ương, trở thành cán bộ trẻ nhất Đà Nẵng vào Ban chấp hành Đảng bộ thành phố.

Trang web của Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam dẫn lời ông Cảnh nói rằng ông là “một người thích hành động chứ không hay nói lý thuyết”.

Tân ủy viên được trích lời nói: “Mình luôn nghĩ kết quả công việc mới là cách tốt nhất để tự thấy mình có xứng đáng với công việc đó hay không”.

Theo báo Người Đưa Tin của Hội luật gia Việt Nam, ông Cảnh được coi là một trong bốn lãnh đạo “tuổi trẻ tài cao và đẹp trai như tài tử điện ảnh của Việt Nam”.

Ba người khác gồm có Nguyễn Minh Triết, 24 tuổi, Phó bí thư tỉnh đoàn Bình Định, con trai út của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

Ngoài ra, còn có người con trai cả của ông Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, 38 tuổi, Phó Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang.

Một người khác là ông Lê Trương Hải Hiếu, 33 tuổi, Phó Chủ tịch quận 1, TP.HCM, con trai của Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải.
Tin tức về việc chỉ định con của quan chức Việt Nam vào vị trí quan trọng đã thu hút nhiều sự chú ý của người sử dụng mạng xã hội.

[VietNamNet, Người đưa tin, Infonet]

Để cho con cháu…

 “Để cho con cháu…” là một từ thường thấy trên môi miệng của các lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Nó rất đa nghĩa. Mới đây nó được nhắc lại bởi vài quan chức chóp bu của đảng và nhà nước. Thành thử chúng ta thử bàn qua vài khía cạnh của cụm từ này:

1- Để cho con cháu tiếp nối.

Dĩ nhiên đây là con cháu cật ruột của các lãnh đạo Việt cộng. Tiếp nối sự nghiệp, tiếp nối ngai vàng theo nguyên tắc tối thượng: “Đảng phải muôn năm trường trị”. Về việc này, hầu như ai cũng biết các triều đại phong kiến ở VN (từng bị CS thóa mạ một thời, cụ thể là triều Nguyễn) có những quy định rất nghiêm ngặt về việc tuyển chọn, đào tạo, bổ nhiệm người tài đức ra làm quan. Chẳng hạn nghiêm cấm việc một người được làm quan chức lãnh đạo ở chính địa phương là quê quán, trú quán của mình. Rồi nếu tại địa phương mình được bổ nhiệm có thân thích, họ hàng đang làm quan, thì muốn được bổ nhiệm về đó, họ hàng thân thích kia phải dời đi nơi khác đã nếu người đó không nắm vị trí quá quan trọng. Do đấy không thể có chuyện hai cha con cùng làm quan ở một tỉnh, huyện... Chưa hết, nhà Nguyễn còn cấm thành viên họ ngoại (như đằng vợ, đằng mẹ...) thậm chí của cả nhà vua, nương vào chức vụ đó để được bổ nhiệm ra làm quan; ngoài ra còn nghiêm trị những trường hợp một người làm quan nhận 'bao bọc' cho con cái của một vị quan khác do hai bên có quan hệ cá nhân như thông gia, bằng hữu… và để đổi lại, đến lượt mình, con cái của người này lại được người kia bao bọc, giúp đỡ, tạo điều kiện v.v...

Thế nhưng đối với triều đại đảng ta, đảng cầm quyền thì khác. Nhân việc luân chuyển cán bộ và nhân sự đang diễn ra với sự tranh giành rất ráo riết quyết liệt, mở màn cho Đại hội lần thứ 12 của đảng, nhân dân thấy rõ âm mưu đưa con cháu lãnh đạo hoặc công thần của chế độ vào ban Chấp hành Trung ương để chuẩn bị cho việc kế nhiệm. 

Xin kể vài tên: Con trai Nông Đức Mạnh là Nông Đức Tuấn, con trai Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, con trai Nguyễn Chí Thanh là Nguyễn Chí Vịnh, con trai Nguyễn Cơ Thạch (Phạm Văn Cương) là Phạm Bình Minh, con trai Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu, con trai Nguyễn Văn Chi là Nguyễn Xuân Anh, cháu ngoại Nguyễn Sinh Hùng là Trần Sỹ Thanh, cháu ngoại Hà Huy Tập là Nguyễn Thị Kim Tiến v.v… Cho dẫu loại “thái tử đảng” này có tài đức hay không! 

Hay “tài” và “đức” ngang bằng hàng cha ông đang phá tan đất nước, tàn hại đồng bào! Rồi việc cha con, anh em, chú bác cùng nhau nắm chức vụ lớn tại các địa phương, các cơ quan nhà nước, các công ty quốc doanh là “chuyện thường ngày ở huyện”. Đang khi những tài năng thật sự của đất nước mà không thuộc hàng “con cháu các cụ”, “phi đảng viên phi thân thế”, nghĩa là con cháu dân đen thì đi chỗ khác chơi!

2- Để cho con cháu lãnh đủ.

Trong buổi tiếp xúc với cử tri thành Hồ hôm 06-06-2014, chủ tịch nước cs Trương Tấn Sang đã tuyên bố hùng hồn như sau: “Về vấn đề Biển Đông. Những gì là của ta được quốc tế công nhận thì chúng ta phải có trách nhiệm bảo vệ gìn giữ. Kiên trì, đấu tranh, năm này không xong thì năm tới. Mười năm này không xong thì mười năm sau. Đời ta không xong thì đến đời con cháu ta, phải dứt khoát như vậy, trước sau như một. Vấn đề chủ quyền là thiêng liêng bất khả xâm phạm”. 

Nhưng rõ ràng là cho tới hôm nay, sau sự kiện giàn khoan HD 981 vốn đã khơi dậy vô số lời kêu gọi từ trong nước ra tới ngoài nước, từ người dân Việt tới người ngoại quốc là VN hãy kiện Tàu cộng để đòi lại những gì mình có tại Biển Đông, đảng và nhà cầm quyền VC vẫn bình chân như vại, sau khi đưa ra vài tuyên bố ỏm tỏi, kiểu an dân giả trá, kiểu mỵ dân lường gạt. 

Việc Tàu cộng rút sớm giàn khoan khỏi lãnh hải Việt càng khiến bộ sậu chóp bu Ba Đình có thêm lý do để im hơi lặng tiếng! “Ta chiến thắng” rồi mà! Hay là việc đòi lại đất liền biển đảo, thậm chí đòi lại cả Tổ quốc (mà Wikileaks hé lộ sẽ mất sau năm 2020, để biến thành một tỉnh tự trị của Tàu cộng, theo thỏa thuận của những tên bán nước như Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh tại Mật nghị Thành Đô?) thì hãy để cho con cháu mươi năm sau, trăm năm sau lo liệu như lời Trương chủ tịch?

 Còn trước mắt, hãy để đảng yên lành hầu tiếp tục nắm quyền dưới sự bảo trợ của đại đồng chí phương bắc, tiếp tục làm giàu nhờ liên kết kinh doanh với các công ty bắc phương?

Thái độ vô trách nhiệm đối với đất nước này đã khởi sự từ Hồ Chí Minh, kẻ đầu tiên trong lịch sử dân tộc mở toang mọi cánh cửa của đất nước cho xâm lược Tàu (vì phải chăng đó chính là quê hương của y?), nhận Mao làm thầy, nhận Tàu làm chủ; rồi với Phạm Văn Đồng, kẻ đã gian trá (hay khờ khạo?) viết công hàm 1958 để trực tiếp thừa nhận hải phận 12 hải lý của Tàu và gián tiếp thừa nhận VN vô chủ quyền trên Hoàng Trường Sa; tiếp đó với Cục Đo đạc và Bản đồ phủ Thủ tướng ghi chú quần đảo Hoàng Sa là Tây Sa như tên gọi Trung Quốc, với Nhà xuất bản Giáo dục VN xác định với thế hệ trẻ (y như Tàu cộng hiện nay đang làm với học sinh của họ) là “Các đảo Nam Sa, Tây Sa, đảo Hải Nam, đảo Đài Loan... tạo thành bức 'Trường thành' bảo vệ Trung Quốc đại lục”. 

Ngoài ra, còn phải kể đến Nông Đức Mạnh rồi Nguyễn Phú Trọng cam kết hợp tác chiến lược toàn diện với Tàu, Nguyễn Tấn Dũng rước Tàu vào Tây Nguyên lấy cớ khai thác bauxite, coi đó như “kế hoạch lớn của đảng”, với Hoàng Trung Hải cho Tàu xây dựng khu tự trị tại Vũng Áng để Tàu dễ cắt VN làm đôi… Và còn vô số vụ việc phản dân hại nước khác của đảng đã, đang và sẽ làm cho con cháu Lạc Hồng lãnh đủ. Lãnh đủ vì không thể mở miệng trước tòa án quốc tế kiện Tàu do cái công hàm khốn khiếp (trừ phi có một chế độ mới phi CS), lãnh đủ vì không thể cạnh tranh nổi với công ty Tàu, hàng hóa Tàu đang thao túng và giết chết nền kinh tế Việt, lãnh đủ vì đang phải bị đầu độc tâm trí mỗi ngày bởi cái loa tuyên truyền “mối liên hệ 16 chữ vàng cao quý”, “tình hữu nghị Việt-Trung ngàn đời bền vững”, bị đầu độc thân xác mỗi ngày bởi cái nạn hàng hóa Tàu (từ thuốc men đến thực phẩm) chứa đầy hóa chất nguy hiểm.

Nhưng phải nói lãnh đủ hơn hết trong lúc này chính là các ngư dân Việt. Đang khi hải quân Tàu cộng (công khai hay ngụy trang dưới dạng ngư chính, hải giám, hải cảnh…) tung hoành lùng sục trên Biển đông, thậm chí đi vào lãnh hải Việt, để hộ tống ngư thuyền nước họ hay đánh đuổi ngư thuyền nước khác; đang khi hải quân Việt cộng (với đủ thứ tàu ngầm, tàu tuần, tàu chiến…) cùng với hải cảnh Việt cộng nằm trong bờ để gọi là bảo toàn lực lượng (cùng lắm là chơi trò bắn súng nước với Tàu trong vụ giàn khoan mới đây), để gọi là không can thiệp vào các vụ “xung đột dân sự” trên biển, thì những ngư dân Việt khốn khổ với thuyền bé, tàu gỗ, tay không, thân cô thế lại tiếp tục được (hay bị) kêu mời bám biển để giữ chủ quyền, làm “cột mốc sống” để xác nhận lãnh hải, tiếp tục được (hay bị) tặng cho vài cái bằng khen, đôi ba nhúm bạc, dăm sáu tủ thuốc… sau khi đã bị “Tàu lạ” ngăn chận, bắn cháy, húc chìm, cướp trắng, hay bắt giữ để đòi tiền chuộc… trước sự dửng dưng của những con người chỉ quan tâm đến “đại cục” và “tình hữu hảo”.

3- Để cho con cháu trả bưa.

Mới đây, hôm 15-07-2014, đài Á châu Tự do có đưa lên một phóng sự đầy tính báo động có nhan đề “Đẩy nợ cho tương lai”. Đó là trong kỳ họp thứ 7 vừa qua, các đại biểu Quốc hội Việt cộng đã thẳng thắn nhìn nhận tình trạng Việt Nam vay nợ để trả nợ đang khiến vấn đề nợ công ngày càng nặng và khó giải quyết đối với đất nước.

 Tại kỳ họp này, một con số báo động đã được đưa ra là nợ công Việt Nam vượt mức 80 tỉ đôla (tức gần 1000 đôla đè nặng trên lưng mỗi thằng dân) và tổng dư nợ cả năm chiếm hơn một nửa GDP, ở mức 54%. Về vấn đề này, Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng đã vẽ ra một bức tranh hết sức u tối và đáng sợ, mang tên “hiện tượng đẩy nợ cho tương lai”: “Quả thực là hiện trạng nợ nần của Việt Nam hiện nay quá khó để giải quyết, không phải chỉ hiện nay mà từ những năm 2010, 2011 đã nêu ra vấn đề đó rồi. Những khoản nợ công quốc gia, lúc đó 2010–2011 chỉ khoảng 40 đến 45% thôi, còn hiện nay là khoảng 54%. Nhưng thực tế mà nói, theo những phân tích của các chuyên gia thượng thặng như ông Vũ Quang Việt từng đánh giá, là nợ công của VN có thể lên tới 106%, thời điểm đó, không một ai tin. Nhưng đến thời điểm Diễn đàn Kinh tế mùa xuân năm 2013, 2014 vừa rồi thì các chuyên gia phản biện mới phải thừa nhận và đặt lại vấn đề tỉ lệ nợ công của VN lên đến ít nhất là 95%. Nếu tình trạng nợ công tiếp tục tăng như thế này thì quá khó để VN trả nợ cho tương lai, nếu không muốn nói tất cả nợ sẽ đổ lên đầu con cháu chúng ta.”

Có nhiều nguyên nhân tạo nên tình trạng thê thảm này. Trước hết, theo các chuyên gia, đó là đầu tư hoàn toàn vô hiệu quả. Như đầu tư công tràn lan, lãng phí; các dự án ODA đội giá cao (chẳng hạn việc xây dựng đường cao tốc ở VN sử dụng vốn ODA luôn có giá cao gấp 3 lần so với thế giới, theo Gs Võ Đại Lược, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Kinh tế Trung ương; hoặc việc khai thác bauxite ở Nhân Cơ và Tân Rai tới nay ngày càng lỗ lã nhưng vẫn quyết bám cho kỳ được). Thứ đến, mà có lẽ quan trọng hơn, đó là các quan chức luôn tìm mọi cách vay nợ nước ngoài thật nhiều để có tiền bòn rút, đút túi, đẩy gánh nợ oằn lưng cho con cháu trả. “Sức dân là vô tận” mà! “Con người là vốn quý mà” (định nghĩa của cộng sản về nhân phẩm), dại gì không khai thác!

 Các vụ Vinashin, Vinalines và hàng chục Vina khác với những số tiền tham nhũng khổng lồ, tính bằng tỷ đôla Mỹ là những bằng chứng, từ đó đẻ ra hàng ngàn cơ ngơi vĩ đại, biệt thự huy hoàng của các “đầy tớ nhân dân”, thậm chí của “Bao Công nhân dân” (nguyên tổng thanh tra nhà nước Trần Văn Truyền vốn đang bị sờ gáy, nhưng có sờ cùm hay không thì hạ hồi phân giải).

Mọi lãnh đạo chính trị trên mọi đất nước (kể cả nhiều lãnh đạo độc tài) luôn tâm niệm phát triển đất nước là để cho con cháu (toàn dân), cho con cháu hưởng. Chỉ riêng các lãnh đạo cộng sản, nhất là lãnh đạo Việt cộng, lại ưu việt hơn người ở chỗ: luôn tìm cách cho con cháu (thân thuộc) tiếp tục giữ ngai vàng túi bạc của mình, luôn giả đò phát triển đất nước để cho con cháu (toàn dân) phải lãnh đủ hậu quả, phải trả bưa nợ nần. Vì đối với chúng, không hề có tổ quốc, không hề có đồng bào, chẳng hề có dân tộc!

Ban biên tập

Bán nguyện san Tự do Ngôn luận
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

CS: Tướng Lê Duy Mật đòi công khai dữ kiện lịch sử



Tướng Lê Duy Mật đòi công khai dữ kiện lịch sử

Thiếu Tướng Lê Duy Mật

Vào ngày 20-07-2014, Thiếu Tướng Quân Đội Nhân Dân Lê Duy Mật, người chỉ huy mặt trận Hà Giang trong cuộc chiến biên giới chống Trung Quốc xâm lược trong những năm 1979 - 1984, đã gởi lãnh đạo đảng CSVN bức thư đòi công bố các dữ kiện lịch sử liên quan đến quan hệ Việt-Trung. Sau đây là nguyên văn bức thư đặc biệt này; các ý tưởng và văn phong trong thư là của riêng tác giả.
BBT-WebVT
- - -
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc
Hà Nội ngày 20 tháng 07 năm 2014
Kính gửi: Đ/C Tổng Bí thư BCHTW Đảng
Các đ/c Uỷ viên Bộ Chính Trị
Các đ/c Uỷ viên Ban Bí thư TW Đảng
Các đ/c ủy viên Trung ương Đảng khóa XI.

Tôi là: Lê Duy Mật – Thiếu tướng – Nguyên Phó Tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân khu 2 và Tư lệnh Mặt trận 1979-1984 (Hà Giang) thay mặt một số đảng viên xin được nêu thắc mắc và kiến nghị như sau:

Cuộc chiến tranh biên giới 1979 – 1984 cũng là một trong những cuộc chiến đẫm máu vô cùng đau thương trong lịch sử nước ta. Đây là cuộc chiến tương tự các cuộc chiến Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, nhưng tại sao đã qua 30 năm mà cuộc chiến này vẫn không được tổng kết, đúc rút kinh nghiệm phục vụ cho mục tiêu bảo vệ Tổ quốc cấp thiết trước mắt, Việc tổng kết này vô cùng cần thiết và sẽ rất hữu ích khi mà đối tượng chiến đấu vẫn là một, khi mà quân xâm lựợc đang cận kề chứ không xa xôi như trong các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ.

 Bên cạnh đó các chính sách đối với gia đình liệt sĩ và những người chống xâm lược năm 1979 – 1984, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị nhưng vẫn không được giải quyết, mà chỉ có những lời hứa hẹn xuông.

Phải chăng có một nguyên nhân mà chúng tôi săp nêu lên sau đây.

Chúng ta đều biết mọi tiêu cực trong xã hội hiện nay từ Trung Quốc gây ra, khiến cho nước ta sản xuất lẹt đẹt, lạc hậu, đã thế, họ lại còn có những lời sỉ nhục đôi với cả dân tộc ta: “Việt Nam là con hoang, loại vô liêm sỉ, phải cho thêm vài bài học”.

Vậy mà, lãnh đạo ta không hề có một phản ứng nào!
Rồi khi bọn xấu trà trộn trong đám biểu tình được xúi giục phá phách gần 1000 nhà máy của Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, Trung Quốc, thì công an lúc đó làm ngơ, sau đó mới xuất hiện, chỉ xử lý qua loa và xin lỗi xin đền bù thiệt hại cho họ. 

Trong khi đó Tung Quốc đâm phá gần 30 tàu, thuyền của chúng ta thì không quyết liệt đòi bồi thường, mà chỉ “nhẹ nhàng” lên án.

Khi có hiện tượng bất thường nho nhỏ về dân sự thì lập tức nửa đêm đại sứ của Việt Nam ở Bắc Kinh bị gọi đến để nhận thư phản kháng, còn khi Trung Quốc gây hại cho ta thì chỉ có cán bộ Bộ Ngoại giao Việt Nam đến gặp cơ quan Lãnh sự Trung Quốc tại Hà Nội để giao công hàm phản kháng.
Lạ lùng nhất là tỉnh ủy Quảng Đông mà lại ngang nhiên gửi công văn cho Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu phải thực hiện 16 việc phải làm. Một thái đọ trịch thượng,coi thường nước ta rất vô lễ mà ta vẫn chịu đựng.

Trung Quốc tự tiện cho giàn khoan vào xâm nhập lãnh hải Việt Nam bất chấp mọi ý kiến phản đối của nhân dân ta và dư luận các nước lên án. Khi rút đi, họ tuyên bố là do họ đã xong việc. Trung Quốc làm như vậy mà ta vẫn khen Trung Quốc là bạn tốt, 16 chữ vàng và 4 tốt. Đến nỗi dư luận thế giới cũng phải ngạc nhiên về thái độ quá ư nhu nhược của chúng ta.

Ngạc nhiên hơn là Nhà nước đàn áp những người biểu tình chống xâm lược ở trong nước mà chỉ khuyến khích biểu tình ở nước ngoài.

Chẳng lẽ một dân tộc Việt Nam anh hùng đã ba lần chiến thắng Nguyên Mông, đã có Điện Biên phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu mà nay lại hèn kém như vậy sao! 
Chúng tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa là ở Thỏa hiệp Thành Đô ngày 4/9/1990 của một số vị lãnh đạo. 

Chúng tôi chưa rõ thực hư thế nào mà chỉ biết sau này những hiện tượng tiêu cực xảy ra đã thể hiện nội dung của bản Thỏa hiệp đó. Xin trích một đoạn Thỏa hiệp Thành Đô: “Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….

Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”. (Hết trích) (1).

Vì vậy, chúng tôi yêu cầu trong hội nghị TW này Bộ chính trị, Ban Bí thư cần công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô, để chứng minh thực hư thế nào. Nếu Thỏa hiệp Thành Đô là đúng như vậy thì rõ ràng là một bản thỏa hiệp rất nguy hiểm cho đất nước như là phản bội Tổ Quốc.

Vì vậy, chúng tôi đề nghị Hội nghị TW xem xét và ra tuyên bố phản bác bản thỏa hiệp đó, chấn chỉnh lại tổ chức, kỷ luật những người đã ký và những người thực hiện sau này. Có như vậy Đảng ta mới thực sự là một Đảng chân chính, dám nhận khuyết điểm, dám công khai khuyết điểm như Bác Hồ đã nói: “Một Đảng mà không dám nhận khuyết điểm, công khai khuyết điểm là một Đảng hỏng”.
Theo điều lệ Đảng (điều 3 khoản 3), Đảng là của nhân dân lao động, Đảng của toàn thể đảng viên vì vậy chúng tôi có quyền yêu cầu phải công khai các hoạt động của những người lãnh đạo để dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra như trong các Nghị quyết TW đã đề ra.

Trên đây là những kiến nghị tâm huyết và bức xúc của đảng viên. Tôi mong rằng: Bộ chính trị, Ban bí thư nên tôn trọng ý kiến của các đảng viên cơ sở và thực hiện các việc nói trên.Tóm lại là:

1- Tổng kết cuộc chiến tranh chống quân xâm lược năm 1979, thực hiện chính sách qui tập mồ mả ghi công các anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược cũng như bao cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc trước đây của dân tộc ta, tổ chức kỷ niệm trọng thể hàng năm.

2- Công khai bản Thỏa hiệp Thành Đô tháng 9/1990 để toàn dân, toàn Đảng biết được thực hư và ra tuyên bố để giải thích các hiện tượng tiêu cực. Thỏa hiệp Thành Đô là thứ ung nhọt đang di căn khắp cơ thể đất nước ta.

Nguy cơ mất nước đang là sự thật, mong các đồng chí có lương tâm, vì sự nghiệp của tổ quốc mà thực hiện cho được. Nếu ở Hội nghị Trung ương X này không ra được bản tuyên bố thì yêu cầu đưa vào chương trình Đại hội Đảng bất thường hoặc Đại hội 12.

Chúng tôi chờ mong hồi đáp của các đồng chí.
Kính
Thiếu tướng Lê Duy Mật
(1)Theo tin của Tân hoa xã Trung Quốc và báo Hoàn cầu Trung Quốc


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link