Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, August 11, 2014

Chuyện dài tháng Bảy (bài 3): Viễn Tượng Việt Nam một Tân Cương Mới? Du lịch trong xứ của hãi hùng

Chuyện dài tháng Bảy (bài 3): Viễn Tượng Việt Nam một Tân Cương Mới? Du lịch trong xứ của hãi hùng

Phan Văn Song, TS 
July 29, 20140 Bình Luận

Chuyện dài tháng Bảy (bài 3)

Viễn Tượng Việt Nam, một Tân Cương Mới? Du lịch trong xứ của hãi hùng

Tuần qua, thế giới âu châu đầy rẵy những tin tức nóng, cuốc chiến Israël-Palestine, quân đội Tsahal của Israël pháo kích hằng ngày dãi đất Gaza thuộc Palestine để tiêu diệt quân của phái Hamas đồng chủ nhiệm Palestine, gây tang tóc và thương vong lớn cho thường dân. Dỉ    nhiên quân Hamas cũng không kém chi, hằng ngày phóng từng đợt hỏa tiển vào Israël, mặc dù với một giàn lưới hỏa tiển chống hỏa tiển Israël cũng bị ít nhiều thiệt hại người và vật. Và trong lúc ấy tình hình chiến sự ở Syrie, ở Mali, ở Irak không có kênh truyền hình nào nói đến nữa, nhưng các nơi ấy chắc chắn chiến sự vẫn tiếp diễn, thương vong vẫn còn, và nhơn dân ở các nới vẫn  bị chà đạp. lòng thương người, lòng bác ái bị dẫn dắt theo truyền tin, *thông tin, sức mạnh thứ tư dư luận quần chúng cứ thế mà trôi theo luồn thông tin.

Ở Pháp, dân chúng động lòng trắc ẩn thương vong Palestine và thường dân Palestine, nên những tổ chức phái tả tổ chức biểu tình chống Israël. Một ngọn gió chống Do thái cũng thoáng thoáng thổi vào các bất mãn xã hội. Và các nhóm phá hoại ăn có phá hoại đập phá. Nước Pháp đang cần một chánh sách cứng rắn để lập lại nội an. Cuộc phá hoại vừa qua thoạt đầu chia rẽ dư luận chánh trị, vì Đảng nào cũng muốn kiếm phiếu tương lai, tìm những khó khăn của chánh phủ để triệt hạ chánh phủ xã hội. 

Nhưng nay đã bắt đầu có thay đổi, vì dư luận quần chúng thật sự sợ sự phá hoại nên đã bắt đầu có một sự ủng hộ đòi hỏi một sự cứng rắn an ninh, cả các nhóm và đảng phái đối lập phái hữu cũng lên tiếng ủng hộ Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Nội vụ và yêu cầu chánh phủ dùng mọi biện pháp bảo vệ an ninh. Âu đây cũng là một dịp để chánh phủ Pháp lập lại trật tự và dẹp những phần tử phá hoại !

Nhưng tin nóng  đặc biệt là tin chiếc máy bay của Malaysian Airlines số MH 17 bị quân đội ly khai Ukraine bắn hạ. Thế giới xúc động bất mãn bởi trò chơi chánh trị của Tổng thống Poutine nên đang buộc Nga phải đàng hoàng trở lại, phải kiểm soát đám âm binh quân ly khai Ukraine thân Nga. Hãynhìn vào đám «quân dân ly khai» với những bộ mặt sát khí, hoặc bịt mặt, mất cảm tình ngay, làm sao ủng hộ được nhóm người nếu mặc giả họ có chánh nghĩa đi nữa? Đòi hỏi quyền tự quyết, xin «được» mất Độc lập, mặc dù chỉ là một thiểu số, nếu có sự ủng hộ của một cường quốc, với súng đạn có phải là chánh nghĩa không?

Và giả thử  nếu ngày mai, một nhóm thiểu số ở Việt Nam đòi Việt Nam nhập vào Trung Hoa, hay được Trung Cộng che chở?  Đòi Nga đàng hoàng? khó lắm,  cũng như đòi Tàu đàng hoàng, là cả một vấn đề cho nền chánh trị thế giới…Mỹ qua thời Roosevelt đã bị gạt bởi Hiệp Ước Yalta, Nixon bị gạt đi đêm với Tàu, Việt Nam là nạn nhơn của cuộc đi đêm ấy! Về mặt địa lý quân sự và chiến lược, Nga như Tàu là những địa hình kẹt sâu trong đất liền, không có lối thoát ra Đại dương lớn để tung hoành với bốn bể năm châu. Nga tuy có cửa biển lớn đấy nhưng  ở vùng những biển cực Bắc, nửa năm băng giá: Océan Arctique hay Bắc Thái Bình Dương, những cửa ngõ vế miền Nam ấm áp qua Địa Trung Hải hay Đại tây Dương không có, vì vậy phải tìm lối thoát qua các quốc gia láng giềng: Bélarus, Ukraine qua bán đảo Crimée. Cũng như Tàu phải tìm lối thoát xuống Biển Đông Việt Nam vậy. Nhìn những hành động Nga đối với Ukraine, ta hiểu ngay những hành động Tàu đối với Việt Nam, và lo lắng cho thân phận Việt nam!

Tân Cương 2014
Tháng bảy 2014, thế giới Hồi Giáo đi vào Tháng Chay Ramadan (tháng thứ 9 của lịch Hồi, tháng Ramadan). Tục lệ Hồi giáo không định trước ngày vào Tháng Chay. Lịch Hồi Giáo theo hệ thống Trăng-Âm lịch, chỉ tập trung vào sự có mặt của ánh trăng. Vì vậy tháng trước của tháng Chay Ramadan –tháng Chaabane, vào ngày thứ  29, tất cả các giáo dân Hồi giáo quan sát kỹ bầu trời đi tìm sự có mặt của Trăng lưỡi liềm – hilal . 

Nếu thấy, Tháng Chay bắt đầu ngày hôm sau, và ngày lễ dứt tháng Ramadan -Aïd al-Fitr bắt đầu ngày 1 tháng sau tháng Chawwal   (l’Aïd al –Fitr ở Pháp  là ngày 29 tháng Bảy năm 2014 hay năm 1425 của lịch Hồi giáo). 

Vì vậy những ngày đầu và nhưng ngày cuối của tháng chay có thể không cùng một ngày trong thế giới Hồi giáo.

Đó là trên Thế giới, nhưng ở Tân Cương, Trung Hoa Cộng sản, nhà cầm quyền Trung Cộng cấm một số các giáo dân người Hoa gốc Hồi giáo ăn chay : công nhơn viên, giáo chức luôn cả khi đã về hưu và  sanh viên. Về mặt tuyên truyền, nhà cầm quyền khuyến khích, những bửa ăn chung công cộng trong ngày, và cho phổ biến những hình ảnh bửa ăn chung của các giáo dân trong ngày (Trong suốt tháng Ramadan, các giáo dân Hồi nhịn ăn uống trong ngày khi có  mặt trời, và chỉ ăn uống vào đêm). Ngoài ra, nhà cầm quyền trung ương còn ra chỉ thị những nhà cầm quyến địa phương dùng bằng mọi phương tiện ngăn chận giáo dân hội họp hay lễ lạc, đi lại các Chùa Hồi-Mosquée.

Đây là những khó khăn của 9 triệu người Hồi giáo gốc Uyghur- một sắc dân hậu duệ của Thành Cát Tư Hản, của Koubilaï Khan, củaTimour Khan…một thời oanh liệt, đã lẩy lừng chinh phục suốt một vùng đất bao la. Phát xuất từ những cánh đồng cỏ Mông cổ, họ đã một thời ngự trị đất Trung Hoa phía Đông và những đất mầu mỡ phía Tây đến tận Âu châu. Dân Uyghur nói ngôn ngữ Thổ nhỉ Kỳ giống như các quốc gia láng giềng, cựu Liên bang Sô Viết, nằm dọc trên đường tơ lụa : Kazakhstan, Ouzbékistan, Kirghizistan,Tadjikistan, Turkemistan.

Mỗi ngày của cuộc sống một thường dân Uyghur là cả một sự hãi hùng, đàn áp và bắt bớ vô tôi vạ của Công An Trung Cộng.

Tân Cương, Xinjiang, hay Đông Turkmestan là một trong 5 vùng Tự trị của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, với một chế độ đặc biệt như Nội Mông, như Tây Tạng, với một diện tích rộng 1 triệu 660 ngàn cậy số vuông, chiếm 1/6 đất nước Trung Hoa, thủ phủ là Ürümqi. Theo thống kê dân số năm 2010, Tân Cương có khoảng 20 triệu dân với 45% dân bản xứ Uyghur, 7% dân Kazakhs, 1% người Kirghizes, là những dân bạn đồng tôn giáo Hồi, đồng ngôn ngữ gốc Thổ Nhỉ Kỳ cùng gốc chủng tộc họ hàng, cộng thêm 5% dân Hui, 1% dân Mông cổ…và cuối cùng 41% mới thật sự là người Hán – nhưng số người càng ngày càng đông hơn vì được nhập cảng vào, nhứt là ở các thành phố chánh – Ürümqi, thủ đô Tân Cương có 70% dân số là người Hán –  để chiếm đất, bành trướng dân.

(Đây là một chánh sách,  Hán hoá ngày nay đang và đã được áp dụng tại Tây Tạng, Nội Mông và các tỉng tự trị và ngày nay … đang ở Việt Nam và … Phi Châu ).

Và chúng ta hiểu tại sao tại Tân cương, luôn luôn âm ỉ một phong trào chống Hán, và nhiều cuộc nổi loạn, nhưng chúng ta và dư luận thế giới ít nghe nói đến vì thông tin Tàu đã bưng bít. Tân Cương ngày nay là đất Tàu, Tân Cương bị chiếm đóng một cách quân sự. 
Sau đây người viết xin dịch lại một phóng sự do một người Pháp, du lịch trà trộn vào Tân Cương kể lại và được đăng trên báo Nouvel Observateur số 02228 tuần cuối tháng Ba qua đầu tháng tư 2014 :
 «Đây là  một cuộc động đất một « 11 tháng 9 » tàu : đầu năm 2014,một nhóm uyghurs dùng dao kiếm khủng bố hành khách người Hán tại nhà ga thành phố Kunming : 34 người chết và 130 bị thương. Và tháng mười năm trước, ngay tại quảng trường Tiananmen-Thiên An Môn, ngay tại thủ đô Beijing, một kamikaze uyghur dùng xe xông vào nhóm du lịch ngoại quốc làm thiệt mạng ba người, dưới sự chứng kiến của chân dung khổng lồ của Mao.
Vì vậy, với dân Hán ngày nay, Uyghur đồng nghĩa với « sát nhơn» và Tân Cương « sào huyệt bọn khủng bố».

Nhưng nếu ta muốn biết sự thật, thì hãy cùng phóng viên Ursula Gauthier, đi thăm Xinjiang để sống cái mọi ngày của dân Uyghur. Cách Beijing, 3500 cây số, vùng Tân Cương khô cằn của Trung Á, nhưng với một diện tích  1triệu 660 ngàn cây số vuông, với lòng đất giàu có, đầy khoáng sản, đầy dầu mỏ, khí đốt nhưng người dân bản xứ đang sống đời sống đầy đọa của những người nô lệ đang sống trong một vùng bị chiếm đóng với một chánh sách công an trị và quân sự hóa.

Từ những vùng xanh mát-oasis dọc theo dãi đường sa mạc khô cằn của cựu con đường tơ lụa ngàn xưa, cho đến những thành phố mới mọc với các cao ốc nhiều từng, con đường du lịch của khách lữ hành đều bị những chặn quân sự chận kiểm soát, với những xe thiết giáp, với những quân xa đầy lính tráng trang bị súng lớn súng nhỏ, với những hàng kẻm gai ngăn chặn, những giấy tờ phải đưa ra, những hành lý bị rà lục xét… Trong vùng quê, tổ chức Bingtuan, một tổ chức bán quân sự của di dân Hán – hiện nay chủ nhơn khai thác trên 1/3 tài sản đất của Tân Cương – hợp tác cùng quân đội Nhân dân Trung Cộng để kiểm soát và cai trị dân bản xứ và dân không phải gốc hán. Kiểm soát chặt chẻ nhưng cũng kiểm soát lộ liểu rõ ràng một cách tuyên truyền, quảng cáo, đe dọa để dân bị trị thấy rõ và dân bị trị  « phải » sợ cái sức mạnh của Hán trị.  

Ürümqi, thủ đô Tân Cương, với những hàng lang xa lộ cao tốc, nổi tiếng là thành phố của kiểm soát bằng caméra. Hằng ngàn caméras, máy thâu hình, được bọc thép phòng tránh sự phá hoại, được bố trí trên toàn thể thành phố, từ góc đường, đến những quảng trường, chợ,  búa, công sở hay cả nhà hàng tiệm buôn …

Cứ mỗi 20 thước trên con đường, một cổng sắt với khoảng một chục caméras, mỗi xe chạy qua, mỗi xe đạp, mỗi bộ hành đi lại, trên đường, trên lề, hai chiều, mỗi người đều bị chụp hình hai lần : trước mặt  và sau lưng. Ban đêm, tiếng phát động  và ánh chớp của đèn hoạt động liên tục mỗi khi có người hay thú vật qua lại.

Dỉ nhiên, không một tiếng than vãn. Nếu hỏi một người Uyghur thì chúng ta sẽ nghe bài ca con cá của nhà cầm quyền và của Tân Hoa Xã rằng « …là lỗi của bọn bọn khủng bố ly khai do nước ngoài xúi dục … » – ( bài ca nầy nghe sao quen quen quá vậy ?).
Chúng tôi – lời của cô phóng viên – rất khó khăn mới gặp một người đủ can đảm nói sự thật.

Tên ông ấy là Sidik – ta cứ gọi ông là Sidik – nói cho biết rằng từ ngày ông ấy về hưu, ông cảm thấy bớt bị dòm ngó. Nhưng ông vẫn, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa đảo cặp mắt ngó láo ngó liên, nhìn trước nhìn sau qua khung cửa sổ của tiệm cà phê. 

Ông nói rất nhỏ và càng nhỏ hơn, mỗi khi có khách đi gần cửa sổ. « Ở đây, gián điệp đầy rẩy, ai cũng có thể làm gián điệp cả. Cứ 5 người Uyghur, là có ít nhứt 2/3 người – Sidik quả quyết như vậy, Tại sao ? Vì tiền : 1800 nguyên tệ -yuan (210 euros- 180 dollars) là lương tháng, và thêm 300 yuans mỗi chỉ điểm đúng ». Mà biên giới giữa đúng /sai chỉ biết được sau một cuộc điều tra và tra tấn. Vì vậy, những toán  chỉ điểm, rình rập, dòm ngó ở mọi góc mọi khu phố, góc đường của Thủ đô nầy. mỗi nghi ngờ, mỗi « cái gì lạ, người lạ, vật lạ đều phải kiểm soát ».

Ở Tân cương, các cơ quan công an không có luật lệ gì cả. Thích bắt ai thì bắt, thích hỏi giấy ai thì hỏi. Người bị bắt đi mất tích, không có việc phải thông báo cho gia đình. « Gia đình bằng mọi giá phải tìm tung tích người bị mất tích. Và vì gia đình cũng sẳn sàng trả những số tiền rất lớn cho các cơ quan công an để tìm người thân, và trả những giá lớn hơn để người thân được thả. Nên biến thành một business lớn ! Nhiều khi được việc, nhưng nếu chạy trật chổ, hoặc kém tiền, hoặc « bị » gọi là chánh trị, thế là người thân mất tích luôn ! »

Nhưng vừa qua cũng có những hiện tượng mới, một người bị bắt. Gia đình đến sở công an thăm hỏi. Xong xảy ra ấu đả, gia đình dùng dao kiếm xông vào giải cứu, đánh nhau với công an, thoạt đầu chỉ dùng dao, kiếm, rựa, côn,  nhưng nay có cả cocktail Molotov và đã có vài cơ sở công an Hán bị đốt rồi. Và những toán công an xung phong chống « du đảng » được thành lập và đã có những khu người uyghurs bị đàn áp, nhà cửa bị đốt cháy, san bằng, hàng trăm người bị bắt. Và nhà cầm quyền vẫn tiếp tục  tố cáo các “phẩn tử phản động ky khai do nước ngoài xúi dục giựt dây .. ».

Và Việt Nam 
Tình hinh Việt Nam có vẽ hoà hoản, mặc dù, Hoàng sa Trường sa ngày nay vẫn không biết thuộc về ai ? Biển Đông bớt động, vì Tàu để yên cho Việt Nam hay vì trong mùa bão ?
Bài phóng sự trên về Tân Cương báo cho chúng ta biết một ngày mai không lấy gì sáng sủa cho Việt Nam khi đi “chơi với Trung Cộng”.

Viễn tượng Hán hoá một ngày một trầm trọng.

Xin đồng bào thử kiểm kê xem trong nước ngày nay có bao nhiêu phần trăm cơ sở Tàu Cộng. Thử xem mỗi buổi sáng ra đường đếm thử gặp bao nhiêu người Tàu, dùng bao nhiêu hàng hóa Tàu, ăn bao nhiêu món Tàu… ?
Bao lâu nay, người viết chúng tôi bạn bè người viết chúng tôi, anh em chúng ta đếu nhìn thấy hiện tượng đất nước chúng ta đang đi trên con đường Hán hóa. Cũng như chúng ta, mọi người dân trong nước, mọi người tỵ nạn hải ngoại, chúng ta đều nhìn thấy hiện tượng mất Độc lập, mất Tự do đối với Trung Cộng.

Các người phục vụ cho nhà cầm quyền, các đảng viên đảng Cộng sản đương quyền, quý vị cũng thấy quý vị chẳng có thực quyền vì nhứt cử nhứt động đều do Trung Cộng ra lệnh cả. Các quân nhơn Quân đội Nhân dân, các thủy thủ Hải quân Nhân dân,  quý vị có thấy nhục không? Là quý vị, trong đất liền bị Tàu cướp biên giới, ngoài biển cả thì bị thuyền lạ Trung Cộng khiêu khích, chèn ép mà quý vị không được quyền chống trả…

Tất cả còn chờ gì mà không đuổi những tai to mặt lớn, ăn cơm quốc gia Việt Nam, thờ ma Cộng sản Tàu, ăn trên ngồi tróc xuống ! Tham nhũng,  nhà cao cửa rộng mà chỉ biết bán nước bán biển, hà hiếp nhân dân. Quý vị có súng trong tay, có quân dưới trướng, quý vì chờ gì nữa mà không lấy lại quyền tự quyết, tự chủ, thật sự cầm quyền trả Độc lập lại, lấy Tự do, Dân chủ lại cho người dân Việt Nam  

Quý vị có muốn thấy một viễn ảnh một Việt Nam bị Hán hóa ? Quý vị có muốn nhân dân Việt Nam ta có một cuộc sống trong hãi hùng, lo âu, như dân Tân cương hay như dân Tây Tạng  hiện nay không? 

Thay Lời Kết
 Người dân Việt Nam đã sống với chế độ Cộng sản quốc tế quá lâu rồi, 70 năm với dân miền Bắc, 40 năm với dân miền Nam, như vậy đủ lắm rồi. Bài học đã quá thấm rồi, đất đã mất biên giới – Tàu Ta đi lại thông thương như trong một nhà – biển đã mất hải đảo, hải phận – biển Ta nay thành biển Tàu – công dân mất quyền con người, nhơn phẩm thì mất đạo mất đức, người nghèo càng đông nạn đói còn đầy, dân chúng đã thấm mệt, lòng người đã chán nãn, và nạn Hán hóa ngay trong nhà! Vậy thì, còn chần chờ gì nữa?
Đã đến lúc tất cả đồng bào Việt Nam, quân dân cán chánh phải đứng dậy  đuổi  dẹp bỏ chế độ ấy đi!

Hãy trả Việt Nam lại cho người Việt Nam!
Phan Văn Song










Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)



















Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-



Tham, Dốt, Ngu Không Lối Thoát của Cộng Sản

Tham, Dốt, Ngu Không Lối Thoát của Cộng Sản

Le Nguyen 
August 7, 20140 Bình Luận
Tham, dốt, ngu… là ba trong số nhiều thuộc tính tiêu cực, xấu đáng sợ của đảng cộng sản Việt Nam. Đặc biệt ngu mà ngu lâu nữa là đặc tính của những tên mê cuồng cộng sản tồn tại, lưu truyền qua nhiều thế hệ cộng sản. 

Thế cho nên những ai nói đến đặc tính ngu lâu nổi trội này thường được nghe cộng sản lý luận rằng “…Nếu lãnh đạo đảng cộng sản ngu thì không thể đánh thắng thực dân, đế quốc, phát xít Pháp, Nhật, Mỹ…” và chúng cứ nhắm mắt, bịt tai không cần biết, không cần tìm hiểu sự thật về cái gọi là “đánh thắng” của đảng cộng sản!

Trong thời thông tin toàn cầu này không ai còn lạ với các sự kiện “đánh thắng” của đảng cộng sản Việt Nam và các tên tay sai của cộng sản cứ bám vào cớ đánh thắng để phản bác lại bất cứ ai thiếu thông tin về sự thật lịch sử “…Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, Trung Cộng..” cũng như “đánh thắng” thật sự chỉ là đảng cộng sản qua Hồ Chí Minh làm theo lệnh Mao Trạch Đông “… Đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng!…”

Thật ra theo lẽ thường của số đông người dân bị bưng bít thông tin cũng khó phản biện lập luận lãnh đạo cộng sản ngu thì không thể đánh thắng các đế quốc sừng sỏ Pháp, Nhật, Mỹ. Để tránh cãi chày cãi cối của những tên cộng sản cuồng tín ngu lâu, chúng ta sẽ không bàn về sự kiện ngu lâu nhiều tranh cãi của cộng sản mà chỉ sẽ nói đến cái được gọi là khôn của đảng cộng sản xem chúng có thật sự khôn không và khôn như thế nào?

Mọi người ai cũng biết khôn có hai loại rõ rệt khôn ngoan và khôn quỷ. Khôn ngoan thuộc tính tốt tích cực có lợi cho phát triển xã hội bền vững và khôn quỷ thuộc tính xấu, tiêu cực có hại cho phát triển xã hội, chỉ có tính chụp giật, thiếu bền vững. 

Khôn ngoan hình thành tư tưởng của những bậc vĩ nhân phụng sự xã hội, đề cao tính người. Khôn quỷ hình thành tư tưởng quái đản của những tên ác nhân phá hoại xã hội, chống lại con người.

Xét đến quá trình hình thành, phát triển của đảng cộng sản Việt Nam nếu chúng ngoan cố phủ nhận ngu lâu, giành phần khôn thì cái khôn của chúng thuộc loại khôn quỷ, loại khôn quỷ quyệt của băng đảng xã hội đen, cướp của giết người chỉ biết có mỗi bạo lực cơ bắp, vắng bóng cái đầu tư duy của người khôn ngoan. 

khốn nỗi đảng cộng sản không biết là chúng ngu lâu, ngu di truyền, cứ hiu hiu tự đắc cho ta đây là đỉnh cao trí tuệ và không biết là chúng ngu “lì lợm” nên phạm phải sai lầm này sang sai lầm khác, gây lúng túng trong vòng tròn tham, dốt, ngu không lối thoát.

Điển hình cho loại khôn qủy của đảng cộng sản Việt Nam là chúng sử dụng bộ phận tuyên giáo trung ương đảng tổ chức tầng tầng lớp lớp hệ thống tuyên truyền loa đài các kiểu, chỉ phục vụ công tác tư tưởng với mỗi một việc duy nhất là bóp méo sự thật, ca ngợi mọi chủ trương chính sách ngu xuẩn làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân của đảng, nhà nước cộng sản.

Có thể nói chỉ người mù mới không thấy, với một lực lượng hùng hậu báo nô, văn nô bồi bút, tuyên truyền viên, dư luận viên…có đầu óc lẫn không có đầu óc tư duy chỉ biết nói theo lời đảng dạy rất vô bổ ngớ ngẩn, phí phạm biết bao nhiêu tài nguyên vật lực lẫn nguồn ngân sách quốc gia là sự thật lịch sử không thể chối bỏ.

Bên cạnh lực lượng tuyên giáo ăn hại chuyên nghề sử dụng “nước bọt” lãnh lương từ tiền thuế của người dân là lực lượng thanh gươm lá chắn, bọn mật vụ an ninh, công an còn đảng còn mình, sử dụng sức mạnh cơ bắp, hung hăng trấn áp mọi tiếng nói đấu tranh, phản kháng, chống lại bất công, vô đạo từ các chủ trương chính sách của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam.

Hẳn mọi người đều biết, đảng cộng sản sử dụng tiền thuế, tài nguyên quốc gia trả lương cho bọn “nước bọt” tuyên giáo và bọn “cơ bắp” công an, không ích lợi gì cho nền tảng xây dựng đất nước bền vững, phát triển đất nước về hướng dân chủ văn minh, nước mạnh dân giàu, xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. 

Có lẽ ngày nay không mấy người không biết, tổ chức lực lượng tuyên giáo chuyên nghề nói láo và tổ chức lực lượng phi nhân tính công an chuyên nghề đàn áp, bắt giết nhân dân bằng chính tiền của nhân dân để bảo vệ chế độ, bảo vệ băng đảng giết người cướp của tàn ác, là một trong những cái khôn quỷ, nếu không nói là ngu lâu của đảng cộng sản Việt Nam.

Nếu chịu khó làm bản nghiên cứu khoa học thì con số chi trả lương bổng riêng cho hai lực lượng này lên đến hàng chục vạn người là không phải ít. Thử hỏi với nguồn lực, tài nguyên quốc gia chi trả cho con số hàng trăm ngàn tên suốt ngày theo dõi, rình rập người dân can đảm đứng lên vạch trần bộ mặt xấu xa độc ác, tàn dân hại nước thì còn đâu thời gian, tâm trí, chất xám để hình thành chiến lược xây dựng, phát triển quốc gia bắt kịp các nước văn minh tiên tiến?

Chắc chắn chính vì tham, dốt, ngu của đảng cộng sản là một trong nhiều nguyên nhân làm cho Việt Nam tụt hậu so với các nước trong khu vực và Việt Nam có nguy cơ bị đất nước nhỏ bé Kampuchea bỏ lại phía sau về nhiều mặt trong thập niên tới.

Cụ thể của tham lam cộng sản là tham quyền, tham tiền đến mức ích kỷ bẩn thỉu tới độ chỉ biết mưu toan đấu đá nội bộ tranh giành quyền lực, thu tóm quyền lợi tài nguyên quốc gia về cho cá nhân, gia đình, giòng tộc, phe đảng chứ chúng không hề quan tâm đến đời sống khốn khó tội nghiệp của những người đồng bào.

Cụ thể của dốt nát cộng sản là chúng không có nổi một cơ sở lý luận hợp lý khả tín, chỉ biết phát huy dối trá, nhắm mắt bịt tai nghe theo, làm theo lý luận chỉ đạo phản khoa học, phi nhân tính của một số tên lãnh đạo ma đầu cộng sản nhưng cứ đinh ninh, cứ tin tưởng là dúng đắn, là đỉnh cao trí tuệ của loài người.

Cụ thể của ngu lâu cộng sản là những tên lãnh đạo đảng cộng sản tưởng rằng việc xây dựng lực lượng sử dụng nước bọt đi rao giảng những điều vô bổ, láo khoét cùng với lực lượng cơ bắp độc ác mù quáng, có tính thú lấn át tính người để chúng xúi dục họ đi lừa gạt đồng chí, đi trấn áp đồng bào như chúng đã từng thực hiện trong quá khứ, ngay cả trong thời hiện tại, với bản chất ngu lâu là chúng có thể muôn năm trường trị, là được nhân dân tung hô đảng cộng sản quang vinh muôn năm!

Tội nghiệp những người cộng sản không được giáo dục tử tế trong môi trường đạo đức lành mạnh để hiểu rằng lòng tham không bị kềm chế dễ biến con người trở nên ích kỷ xấu xa, mất đạo lý làm người. Cũng như dốt nát cộng với tính tham lam không đạo đức lành mạnh làm chuẩn mực dễ đưa đẩy con người phạm tội ác ngoài sức tưởng tượng của những con người được giáo dục tương đối trong môi trường giáo dục nhân bản. 

Điều đó khiến cho không ít người sinh ra lớn lên được giáo dục tử tế trong các nước dân chủ tiên tiến văn minh không thể tưởng tượng ra được sự dã man tàn bạo của cộng sản đối với con người, đối với đồng chí, đồng bào, đồng loại của chúng, làm họ không dám tin đó là sự thật và cứ ngỡ nó chỉ tồn tại trong chuyện phim, chuyện tiểu thuyết!

Tham lam, dốt nát đã trở thành thảm họa cho con người, thế mà cộng sản, nhất là cộng sản Việt Nam không chỉ có tham lam, dốt nát mà còn ngu lâu nữa khiến cho thảm họa nhân lên gấp bội để trở thành thảm họa vô đối cho loài người qua mọi thời đại.

Điển hình là mọi chủ trương, chính sách của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam từ xưa đến nay đều được hình thành trên cơ sở tham lam, dốt nát, ngu lâu làm cho đất nước tàn mạt, gây ra biết bao đau thương tang tóc, gieo rắc thảm họa cho dân, cho nước dai dẳng không có dấu hiệu lạc quan hơn trong quá khứ, hiện tại, tương lai gần lẫn xa của Việt Nam.

Điều đáng báo động là tham lam, tham quyền cố vị, tham sinh úy tử thì băng đảng cộng sản hiểu biết thấu đáo nhưng dốt nát, ngu lâu thì chúng lại không hề hay biết chúng dốt nát, ngu lâu nên những việc làm dốt nát, ngu lâu có thứ xảy ra liền, có thứ gặp bế tắc gây hậu quả nghiêm trọng trong năm mười năm sau đó và những hậu quả nghiêm trọng do dốt nát, ngu lâu của cộng sản Việt Nam thường là khó khắc phục lẫn không thể khắc phục.

Chẳng hạn các việc liên quan đến yếu tố nước ngoài như Hồ Chí Minh theo lệnh Nga – Tàu giết hàng chục vạn dân trong cải cách ruộng đất hay việc nguyên thủ tướng Phạm Văn Đồng đại diện đảng cộng sản dưới danh nghĩa nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký công hàm công nhận, chính xác là “giao nộp” Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cộng hoặc dự án khai thác Bauxite giao cho Trung Cộng xây dựng nhà máy tuyển quặng, thực chất là giao an ninh quốc gia cho trung Cộng nắm giữ…và sự dốt nát, ngu lâu của đương kim thủ tướng Nguyễn tấn Dũng bịt miệng, trấn áp người dân chống đối dự án Bauxite với “tuyên bố” chủ trương lớn của đảng cộng sản. Vài vụ việc dốt nát, ngu lâu có cả tham lam điển hình của đảng cộng sản đã để lại hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục không thể chối cãi!

Hiện tại tham lam, dốt nát, ngu lâu gây hậu quả nghiêm trọng, lộ diện ở mọi mặt đời sống trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như: nạn tham nhũng hoành hành bất trị của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên ở mọi cơ quan ban ngành, các tổ chức chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, luật pháp, tài chánh… trong đảng chính trị độc quyền lãnh đạo nhà nước –xã hội; nạn ùn tắc, tai nạn giao thông không chỉ ở đô thị, tỉnh thành với mật độ dân số cao mà ngay cả ở vùng sâu, vùng xa vẫn có những tai nạn chết người gây phẫn nộ, bức xúc trong lòng người dân; nạn vòi tiền để được chữa trị đàng hoàng trong các bệnh viện nhà nước quản lý, chưa kể bệnh viện thiếu giường nằm, bệnh nhân phải nằm tràn ra hành lang, thiếu nhân viên ngành y trầm trọng lẫn kém tay nghề gây chết người không còn là chuyện hiếm ở Việt nam; nạn mua bán bằng cấp, bằng giả tràn lan với hệ thống giáo dục, đào tạo yếu kém, tồi tệ đến đổi không có nước nào công nhận bằng cấp Việt Nam kể cả hai nước láng giềng lạc hậu Miên, Lào là một sỉ nhục khó tẩy xóa…

Tất cả những hậu quả do đảng cộng sản gây ra đều có nguồn gốc từ tham lam, dốt nát, ngu lâu và hậu quả ngu lâu gây ra nghiêm trọng hơn cả là tổ chức lực lượng hùng hậu tuyên giáo sử dụng “nước bọt” được đảng lấy tiền thuế của dân chi trả để nói sai sự thật, nói láo với dân, nói tốt cho đảng, nhà nước. 

Cũng như đảng cộng sản ngu lâu trong công việc thuê mướn lực lượng “cơ bắp” côn an, côn đồ đánh đập, bắt bớ, trấn áp, bịt miệng các tiếng nói đối lập, phản biện với đảng, nhà nước là ngu lâu, không có cái ngu nào ngu lâu hơn cái ngu này. Bởi ảo tưởng với lực lượng “nước bọt” “cơ bắp”mù đảng ngu trung là đảng cộng sản Việt nam có thể muôn năm trường trị?.

Những ai sống trong các nước có chính thể dân chủ đa đảng, văn minh tiên tiến đều nhận ra phản biện là động lực phát triển xã hội – không phản biện là xã hội chết lâm sàng. 

Giống như phản biện, tiếng nói đối lập góp phần rất quan trọng trong việc điều chỉnh các chính sách nhằm hoàn thiện xã hội giúp cho đảng cầm quyền phải động não để hữu hiệu hơn trong cai trị và tiếng nói đối lập hữu hiệu hơn hẳn tiếng nói chính thống của đảng, nhà nước cầm quyền. 

Không phản biện, không có tiếng nói đối lập thực chất nên đảng cộng sản cứ mãi loay hoay trong vòng tròn tham lam, dốt nát, ngu lâu gây hâu quả nghiêm trọng qua nhiều thế hệ cộng sản và tham, dốt, ngu không có hy vọng chấm dứt hay tháo gỡ ra khỏi đầu những tên cộng sản Việt nam ở tương lai gần.
Le Nguyen




Dân Chủ Không Thể Xin, Cho

 
Dân Chủ Không Thể Xin, Cho

Khi công an dùng nhục hình

https://www.youtube.com/watch?v=0y374dHpHZ4
Ngô Nhân Dụng 
August 9, 20140 Bình Luận

Một bức thư ngỏ mới công bố của 61 đảng viên Cộng Sản Việt Nam kêu gọi đảng thay đổi, phải “đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ;” và phải tách khỏi đường lối lệ thuộc Trung Cộng. 

Lá thư này rất đáng hoan nghênh, mặc dù rất nhiều đảng viên cộng sản cất lên lời kêu gọi như vậy từ mấy năm nay rồi; nhiều người còn công khai tuyên bố từ bỏ đảng Cộng Sản.

Lá thư ngỏ này đáng chú ý vì trong 61 người ký tên có nhiều vị lần đầu bày tỏ ý kiến về hai vấn đề chính trị quan trọng nhất: nội trị và ngoại giao. 

Ðối với thể chế chính trị trong nước, những người ký tên yêu câu xóa bỏ chế độ cộng sản; mặc dù trong thư không nói thẳng ra những chữ đó. Họ công nhận đảng Cộng Sản Việt Nam đã phạm tội “dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm… theo mô hình xô-viết.” Sau đó, dù thay đổi kinh tế nhưng “vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc.” Do đó, họ yêu cầu giới lãnh đạo đảng phải “thay đổi cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội,… chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ… xây dựng hệ thống nhà nước pháp quyền thật sự dân chủ.”

Ðối với việc ngoại giao, họ yêu cầu giới lãnh đạo đảng phải ý thức “mưu đồ biến Việt Nam thành chư hầu kiểu mới” của Cộng Sản Trung Quốc. Họ yêu cầu cấp lãnh đạo đảng “từ bỏ những nhận thức mơ hồ, ảo tưởng;… bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ,… thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc.” Cụ thể hơn, ban lãnh đạo đảng “phải nhanh chóng kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.” Hơn nữa, đảng Cộng Sản “phải cho nhân dân được biết những sự thật” về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Ðô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế, v.v…”

Ngoài ra 61 vị ký tên còn yêu cầu “Ðại hội toàn quốc lần thứ XII” sắp tới được chuẩn bị “với các đại biểu được bầu chọn thật sự dân chủ.” Nói cách khác, quý vị yêu cầu nội bộ đảng Cộng Sản cũng phải dân chủ hóa.

Nói tóm lại, những lời “yêu cầu” trong bức thư cũng là những điều mà rất nhiều người Việt Nam đang đòi hỏi đảng Cộng Sản phải làm. Vì vậy, bức thư ngỏ này đáng hoan nghênh.
Trong bức thư ngỏ này thấy ba điều đáng chú ý. Thứ nhất, danh sách các chữ ký không xếp theo thứ tự ABC, hay già trẻ, chức vụ cao thấp, mà xếp theo tuổi đảng, từ người đã vào đảng năm 1939 xuống tới người vào đảng năm 1996. Thứ hai, bức thư này chỉ nhắm gửi cho các người đồng đảng, từ ban chấp hành trung ương xuống các đảng viên. Thứ ba, quan trọng nhất, là quý vị đứng tên chỉ thỉnh cầu mà không đòi hỏi, không tranh đấu. Họ không cho biết nếu cấp trên vẫn lờ đi, không nghe, không biết, không thấy lá thư này (như vẫn phản ứng trước các kiến nghị tương tự trước đây), thì quý vị sẽ có hành động gì chăng. Những lời yêu cầu “dân chủ” trong bức thư không kèm theo hai chữ “tự do,” cũng là một điều đáng chú ý. Vì các ông Stalin, Mao Trạch Ðông cũng đều tự nhận là dân chủ, họ còn nói chế độ của họ dân chủ gấp vạn lần nền dân chủ ở các nước tư bản. Nhưng họ chỉ nói dân chủ mà không đả động gì đến những quyền tự do cơ bản giúp con người sống có phẩm giá, gọi là “nhân quyền.”
Vì vậy, những người ngoài đảng Cộng Sản Việt Nam có thể thất vọng. Thái độ tôn kính người nhiều tuổi đảng cho thấy các người ký tên vẫn giữ một thứ tôn ti trật tự hoàn toàn nội bộ. Chỉ nêu lên các thỉnh cầu mà không đòi hỏi, không tranh đấu, chứng tỏ 61 người vẫn tuân thủ một tôn ti trật tự nội bộ. Dân chủ hóa đất nước và chống Trung Cộng bành trướng là những mối quan tâm của 90 triệu người Việt Nam. 

Không phải chuyện riêng của các đảng viên cộng sản. Nhưng 61 vị đảng viên trên chỉ thỉnh cầu cấp trên trong đảng thay đổi, chứ không nói gì với người chung quanh. Ðây là thói quen do suốt nửa thế kỷ sống trong một chế độ “xin, cho” tạo ra. Ðọc xong bức thư chúng ta có cảm tưởng mình đang “đọc trộm” thư riêng của người khác; họ không có ý gửi cho mình đọc những chuyện nội bộ của họ. Vì vậy, rất nhiều người thất vọng; mặc dù vẫn kính trọng thiện chí của quý vị đã ký tên.

Một người Việt Nam có suy nghĩ, trước cảnh đảng Cộng Sản “đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh” chắc phải kêu gọi tất cả đồng bào cùng lo xây dựng lại. Phải phát triển kinh tế; muốn thế phải xây dựng dân chủ; và phải phục hưng văn hóa. Ðây là chuyện chung của cả nước, không thể giao cho mấy chục người trong một đảng cầm quyền định đoạt hết được.

Từ 100 năm trước đây Phan Châu Trinh đã đặt một thứ tự ưu tiên cho ba việc kể: Phục hưng văn hóa là điều quan trọng nhất (dân khí, dân trí), kinh tế hưng thịnh (dân sinh) là hậu quả tự nhiên. Khi Phan Tây Hồ đặt các ưu tiên như vậy, cụ không nói đến thứ tự thời gian mà nhấn mạnh đến tầm quan trọng. Trong ba lãnh vực văn hóa, chính trị, kinh tế, thì dân khí, dân trí có vai trò quyết định. Một nước làm ăn giầu có hơn mà dân trí, dân khí vẫn thấp kém thì sẽ không thể tiến xa được, nhất là trong thời đại “kinh tế tri thức” hiện nay. Một nước mở cửa thị trường mà không có luật pháp minh bạch, thì riêng nạn tham nhũng không thôi cũng khiến cho kinh tế chậm lụt mãi mãi. Cho nên nếu không dân chủ hóa thì kinh tế khó phát triển. Nhưng một nước thiết lập thể chế dân chủ rồi mà dân khí, dân trí chưa phấn khởi, thì nền dân chủ sẽ chỉ có trên giấy tờ. Dân khí phấn khởi khi nào mọi công dân coi “việc nước” cũng là phận sự của chính mình. Do đó, chính mình phải quan sát, theo dõi, kiểm tra những người đang nắm quyền hành trong nước. Việc xây dựng chế độ tự do dân chủ là việc của toàn dân, chứ không thể giao khoán cho một nhóm người nào cả. Ðó không phải là “công tác mới” của hàng chục triệu đảng viên cộng sản Việt Nam! Họ không thể quyết định thay cho 90 triệu con người.

Muốn phục hưng dân khí của người Việt Nam thì những nhà trí thức phải có thái độ và hành động mới. Cứ tiếp tục thái độ “xin cho” thì không bao giờ “phấn dân khí” được. Dân khí sẽ bùng lên khi thấy những hành động quyết liệt, cam đảm. Không thể rụt rè, xin xỏ. Bức thư yêu cầu đảng Cộng Sản “chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ” nhưng lại nói thêm, “một cách kiên quyết nhưng ôn hòa.” Có người Việt Nam nào bây giờ đang đòi thay đổi chế độ bằng bạo lực đâu, mà phải lo lắng như vậy? Một bức thư “yêu cầu” thay đổi với lời lẽ lễ phép từ đầu đến cuối, như vậy không đủ chứng tỏ các người soạn thư rất ôn hòa hay sao? Có lời lẽ nào trong thư tỏ ra muốn bạo động, quá khích đâu? Văn tức là người. Ðọc cái đuôi “kiên quyết nhưng ôn hòa” người ta cảm thấy một tình trạng tâm thần không yên ổn, vừa nói vừa lo ngại sẽ bị chụp mũ, bị đàn áp, tù tội, lo bị gán cho cái tội “xét lại, chống đảng” như kinh nghiệm đã dậy. Thái độ này khó mà giúp cho công việc “phấn dân khí.”

Cho nên, chúng tôi ước mong các đảng viên Cộng Sản Việt Nam sẽ đồng ý và phổ biến bức thư của 61 đảng viên mới công bố, nhưng yêu cầu quý vị hãy bầy tỏ thái độ một cách kiên quyết hơn nữa. Phải nói thẳng rằng đây là những đòi hỏi tối thiểu của chúng tôi. Phải xác định rằng nếu lá thư này không được trả lời, nếu các yêu cầu này không được thỏa mãn trong vòng ba tháng, sáu tháng, chúng tôi sẽ từ bỏ đảng, sẽ kêu gọi đồng bào tập họp trong một (hay nhiều) đảng mới, tranh đấu buộc đảng Cộng sản phải thay đổi: Thực hiện tự do dân chủ và hành động cương quyết với Trung Quốc. 

Ông Nguyễn Hữu Thọ từng nói, đại ý: Muốn tự do thì phải tranh đấu chứ không thể xin người ta ban cho được. Gần 40 năm rồi, nhiều người không còn nhớ câu đó nữa.
Ngô Nhân Dụng


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link